Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình… Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày. Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổ;/i, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra. Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam: “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.” Nam không cười. Con chỉ nhìn bố chằm chằm. Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ: “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi quay xuống: “Con thấy bố làm sao?” Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run: “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.” Tim tôi đập hụt một nhịp. Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng. “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,” Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát, Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ. “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?” Tôi nói, giọng mình còn run hơn con. Tôi chạy vào sân bay. Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Nhưng anh ta lại đang… 👇👇
Nhưng Hoàng lại đang cười nói thân mật với một người phụ nữ trẻ mặc váy công sở chỉn chu, tay của Cô gái lạ (Lan) đang vuốt nhẹ lên vai Hoàng, cử chỉ thân mật vượt quá giới hạn đồng nghiệp thông thường. Hoàng vừa kết thúc cuộc gọi, điện thoại bỏ gọn vào túi quần, vẻ mặt căng thẳng lúc trước đã tan biến thay bằng nụ cười hớn hở.
Người vợ đứng sững lại ở cửa sảnh, đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đá hoa. Tim Người vợ đập nhanh từng nhịp dồn dập, đôi tay Người vợ run lẩy bẩy bấu chặt vào dây đeo túi xách đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Người vợ không tin vào mắt mình, nháy mắt liên tục nhưng hình ảnh trước mắt vẫn rõ mồn một: Hoàng, chồng Người vợ, người vừa sáng nay còn hôn trán Nam dặn con ngoan, đang cười tít mắt với Cô gái lạ (Lan), thần thái vui vẻ, hào hứng đến mức không hề để ý đến sự hiện diện của Người vợ chỉ cách đó chưa đầy mười mét.
Cô gái lạ (Lan) chính là trợ lý cũ của Hoàng, người có quan hệ ngoại tình với Hoàng suốt 5 năm qua, cũng là người mà Nam từng thì thầm với Người vợ sáng nay, kẻ hay ghé nhà mỗi khi Hoàng bảo Nam vào phòng đóng cửa.
Hoàng giơ tay chỉ về phía quầy vé phía trong, giọng hào hứng vang lên giữa chốn đông người: “Đợi anh lấy vé xong mình đi thẳng vào phòng chờ nhé.”
Cô gái lạ (Lan) gật đầu, mỉm cười rạng rỡ, tay vươn lên chỉnh lại cổ áo sơ mi cho Hoàng: “Anh cứ đi lấy, em đợi đây. Lâu lắm rồi mình mới có chuyến đi riêng như thế này.”
Người vợ đứng quan sát tất cả, hơi thở dồn dập, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức hằn vết đỏ nhưng Người vợ không hề hay biết. Hoàng vẫn đang cười nói với Cô gái lạ (Lan), hoàn toàn mù lòa trước ánh mắt đau đớn của Người vợ.
Người vợ khẽ lùi lại sau trụ cột đá lớn của sảnh, tay run lẩy bẩy mò trong túi xách lấy điện thoại. Màn hình sáng lên phản chiếu gương mặt tái nhợt của Người vợ, ngón tay bấm nút chụp liên tục nhưng do run quá, từng khung hình hiện ra đều mờ nhòe, chỉ thấy hai bóng người cười đùa mờ ảo.
Cô gái lạ (Lan) bất ngờ vươn tay chỉ về phía lớp kính lớn nhìn ra làn trả khách, nơi chiếc ô tô của gia đình vẫn đỗ sát lề, bóng nhỏ Nam ngồi ghế sau ôm chặt balô hình khủng long, mũi tóp tép nhìn về phía sảnh. Cô gái lạ (Lan) nhíu mày, giọng tò mò vang nhỏ: “Bố đứa bé kia nhìn giống anh quá nhỉ?”
Hoàng cười khẩy, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cô gái lạ (Lan), phủ nhận ngay lập tức: “Đừng nói bậy, đó là khách vãng lai thôi. Anh đâu có con cái gì đâu, em quên à?”
Người vợ đứng sau trụ cột, má rung lên bần bật, nắm chặt điện thoại đến mức kẽo kẹt. Cơn căm phẫn trào lên nghẹn ở cổ họng, Người vợ muốn lao tới tát thẳng vào mặt Hoàng, vạch trần lời nói dối trơ trẽn ấy trước mặt bao người. Nhưng ý nghĩ về Nam ngồi một mình trong xe, về cảnh tượng hỗn loạn nếu gây ẩu đả giữa sảnh sân bay khiến Người vợ dừng bước, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ chút máu, mùi tanh nhẹ thoáng qua khóe mũi.
Cô gái lạ (Lan) hơi nghiêng đầu, ánh mắt đăm chiêu dán chặt vào bóng nhỏ Nam qua lớp kính, như muốn soi xét kỹ hơn. Hoàng thấy thế, lập tức vòng tay qua vai Cô gái lạ (Lan), kéo cô lại gần, thì thầm vài câu vào tai khiến nụ cười lại nở rạng rỡ trên môi Cô gái lạ (Lan), ánh nghi ngờ tan biến nhanh chóng.
Hoàng và Cô gái lạ (Lan) quay bước về phía khu vực check-in, vai khẽ chạm nhau, thi thoảng cất tiếng cười khẽ. Người vợ đợi nhịp tim dịu bớt chút ít, rồi lẻn ra khỏi sau trụ cột, cúi thấp đầu, hòa vào dòng người đi lại tấp nập, bám sát hai người ở khoảng cách chừng mười mét. Lòng bàn tay Người vợ dính đầy mồ hôi, chiếc điện thoại vẫn siết chặt trong tay, màn hình tắt ngấm.
Hai người dừng lại trước quầy check-in nội địa, Hoàng rút chứng minh thư và mã đặt chỗ đưa cho nhân viên. Cô gái lạ (Lan) đứng sát bên cạnh, tựa nhẹ vào vai Hoàng, lướt điện thoại không rời.
Nhân viên check-in gõ phím nhanh thoăn thoắt, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính vài giây rồi ngẩng lên, giọng nói vang rõ giữa tiếng ồn ào của sảnh: “Vé đi Đà Lạt của anh chị đây ạ.”
Nhân viên đẩy hai tấm thẻ lên cửa sổ quầy, kèm theo một thẻ hành lý ký gửi. Hoàng mỉm cười, nụ cười tự tin rạng rỡ y như những lần anh thuyết trình thành công trước toàn công ty, nhận lấy vé rồi hơi cúi người hỏi: “Cảm ơn, phòng khách sạn bên em đã đặt chưa?”
Cô gái lạ (Lan) bật cười khúc khích, dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào bụng Hoàng, thì thầm điều gì đó mà Người vợ ngồi phía xa không tài nào nghe rõ. Hoàng gật đầu, vỗ nhẹ mu bàn tay Cô gái lạ (Lan), ánh mắt háo hức dán chặt vào tấm vé trong tay, toàn thân tràn đầy sự phấn khích, tự tin chuẩn bị cho chuyến đi chơi trốn tuột khỏi mắt vợ suốt năm năm qua.
Người vợ rùng mình, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, từ gáy đến thắt lưng. Nãy giờ cô vẫn chấp nhận lời nói dối của Hoàng: chuyến công tác Hải Phòng ba ngày, tối thứ Sáu về đưa Nam đi sở thú. Anh thậm chí còn xếp sẵn com-lê, giày tây, chiếc cặp tài liệu giả cô từng lén lút kiểm tra trong vali của anh tối qua. Nhưng Đà Lạt? Cùng Cô gái lạ (Lan)?
Hoàng xem đồng hồ, vẫy tay về phía hàng soi chiếu an ninh, vai buông lỏng, bước chân nhẹ tênh như thanh niên sắp đi chơi với người yêu đầu đời. Cô gái lạ (Lan) khoác tay anh, hai người cười nói rôm rả bước về phía khu vực soi chiếu.
Người vợ gục nhẹ lưng vào tựa lưng ghế trống gần đó, nhận ra hoàn toàn mình đã bị lừa. Mọi lời nói dối, mọi tối tăng ca, mọi lần anh đuổi Nam vào phòng khi có người “từ công ty” đến nhà – tất cả đều là để che đậy mối quan hệ ngoại tình với Cô gái lạ (Lan). Chuyến công tác chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho chuyến đi chơi của hai người. Đôi tay Người vợ run lẩy bẩy, không phải vì giận dữ nữa, mà vì một nỗi rợn ngợp trống rỗng.
Người vợ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại đôi chân đang bủn rủn. Cô đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi sảnh chính, tìm đến một góc vắng khuất sau vách ngăn kính lớn nhìn ra đường băng. Tiếng thông báo chuyến bay vẫn văng vẳng, nhưng trong tai cô giờ đây chỉ là tiếng tim đập thình thịch và sự trống rỗng mênh mông.
Cô bấm số chị gái. Chuông reo hai tiếng thì đầu dây bên kia nhấc máy.
“Chị ơi…” Giọng Người vợ nghẹn lại, cổ họng khô khốc, từng chữ khó nhọc lắm mới thoát ra ngoài.
“Gì thế em? Sao giọng run thế? Nam có làm sao không?” Chị gái hốt hoảng hỏi vội.
“Hoàng… Hoàng không đi Hải Phòng. Anh ấy đi Đà Lạt. Với Lan…” Người vợ cố gắng đẩy từng chữ ra khỏi miệng. “Em vừa thấy họ ở quầy check-in. Họ cười nói, hạnh phúc lắm chị. Vé khứ hồi, phòng khách sạn… suốt năm năm qua anh ấy lừa em.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi giọng chị gái trầm xuống, nghiêm nghị: “Em đừng nóng vội, quay video rõ hơn rồi về nhà kiểm tra tài khoản của Hoàng xem sao.”
Người vợ siết chặt điện thoại, những ngón tay trắng bệch vì lực bóp. Lời khuyên của chị gái như một liều thuốc làm cô tỉnh táo lại. Nỗi run rẩy dần nhường chỗ cho một sự lạnh lùng sắc bén. Cô phải có bằng chứng. Cô phải biết anh ta đã rút bao nhiêu tiền từ tài khoản chung để nuông chiều người tình trẻ đó.
“Em hiểu rồi chị. Em sẽ không về nhà đâu. Em sẽ bám theo họ đến cùng.” Người vợ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía khu soi chiếu nơi Hoàng và Lan vừa biến mất. Cô mở ứng dụng camera, tay vẫn còn hơi run nhưng đã có mục đích rõ ràng. Một kế hoạch thu thập bằng chứng bắt đầu hình thành trong đầu cô, lạnh lùng và quyết liệt.
Người vợ nấp sau một cột trụ bê tông lớn, màn hình điện thoại sáng rực lên trong tay. Ống kính camera run rẩy nhưng vẫn khóa chặt mục tiêu là Hoàng và Lan. Tiếng ồn ào của sảnh sân bay bỗng chốc trở nên xa vắng, chỉ còn tiếng tim cô đập dồn dập trong lồng ngực.
Hoàng cúp điện thoại, vẻ mặt căng thẳng lúc nãy tan biến, thay vào đó là nụ cười vỗ về đầy ngọt ngào dành cho Lan. Anh ta thò tay vào túi áo vest, rút ra một phong bì màu đỏ, cộm và dày một cách đáng ngờ.
Lan nhìn phong bì, đôi mắt long lanh hẳn lên, khóe môi cong theo một nụ cười mãn nguyện. Cô ta khẽ đẩy nhẹ bàn tay Hoàng, giọng ngọt như đường: “Ở đây người ta nhìn này, anh cẩn thận quá.”
Hoàng tiến sát lại, giọng đanh thép nhưng đầy vẻ âu yếm: “Tiền trả trước cho chuyến đi này, chịu khó đi cùng anh nhé.”
Lan cười tít mắt, nhanh nhẹn cất phong bì vào chiếc túi xách hiệu đắt tiền đang đeo trên vai. “Anh thật quá tốt với em.”
Người vợ cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Đau đớn xâm chiếm lấy cô. Hoàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế này sao? Những phong bì đỏ kia chắc chắn không chỉ là tiền cho chuyến đi Đà Lạt, đó là cả sự phản bội được tẩm bẫy ngọt ngào suốt năm năm trời.
Lan vui mừng hớn hở, vô tư ngắm nghía chiếc túi mới mà không hề biết có một ánh mắt sắc lẹm đang thiêu đốt cô ta từ phía sau. Người vợ siết chặt điện thoại, những ngón tay trắng bệch vì lực bóp. Cô phải ghi lại tất cả. Mọi thứ.
Người vợ tắt màn hình điện thoại, lồng thiết bị vào túi áo vest, xoay người rời khỏi cột trụ, bước nhanh ra hướng bãi đỗ xe. Tiếng ồn ào của sảnh sân bay vẫn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây chỉ làm Người vợ thêm nóng ruột. Mỗi bước chân đều dồn dập, hối hả, mong sớm được gặp lại Nam.
Người vợ tìm thấy chiếc ô tô đậu ở góc bãi đỗ xe, cửa xe vẫn khóa chặt như lời dặn của Người vợ lúc nãy. Qua kính cửa sổ, Nam vẫn ngồi nguyên ở ghế sau, hai tay ôm chặt balô hình khủng long, mắt đỏ hoe, vành mắt sưng húp vì khóc, nhưng không phát ra tiếng động nào, chỉ ngồi chờ đợi, ánh mắt dán chặt vào lối vào sân bay, hy vọng thấy bóng dáng Hoàng bước ra.
Người vợ mở cửa ghế lái, ngồi vào trong. Mùi da thuộc quen thuộc của xe phả ra, nhưng giờ đây chỉ thấy ngột ngạt. Nam lập tức ngẩng đầu, chạy tới ghế trước, tay nhỏ bé chạm vào mu bàn tay Người vợ, giọng lí nhí, run rẩy:
Nam: “Mẹ, bố có đi công tác không? Con sợ lắm.”
Người vợ nhìn đôi mắt đỏ ngầu của con trai, lòng thắt lại đau nhói. Những lời hứa của Hoàng còn văng vẳng bên tai: “Con ngoan ở nhà, bố đi công tác về mua lego cho con.” Toàn bộ đều là lừa dối. Hắn đang ở trong sảnh, trao phong bì đỏ cho Lan, người đàn bà có quan hệ với hắn suốt 5 năm qua, kẻ từng ghé nhà khi Hoàng bảo Nam vào phòng.
Người vợ vỗ nhẹ lên mái tóc mềm của Nam, cố nén giọng khỏi run rẩy:
Người vợ: “Mẹ biết rồi, con ngoan, chúng ta về nhà nhé.”
Nam gật đầu, ngoan ngoãn quay lại ghế sau, thắt dây an toàn, ôm chặt balô khủng long vào lòng. Nam tin tưởng tuyệt đối vào lời mẹ, tin rằng chỉ cần về nhà, mọi thứ sẽ ổn. Trong khi đó, Người vợ siết chặt vô lăng, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự căm ghét dành cho Hoàng và Lan trào dâng mãnh liệt: chúng sẵn sàng lừa dối cả đứa trẻ 5 tuổi, chà đạp lên cả gia đình để thỏa mãn dục vọng.
Người vợ vặn chìa khóa xe, động cơ gầm nhẹ, chiếc ô tô từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đỗ xe, hướng về nhà riêng. Nam ngồi sau, vẫn nhìn chằm chằm ra cửa sổ, chờ đợi một bóng hình không bao giờ xuất hiện.
Suốt chặng đường về nhà riêng, không gian trong xe nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng động duy nhất là tiếng máy xe gầm nhẹ và tiếng Nam hít mũi thỉnh thoảng. Người vợ dán mắt vào đường đi, hàm nghiến chặt đến mức đau, hai tay bám chặt vô lăng khiến các đốt ngón tay trắng bệch. Nam ôm chặt balô hình khủng long vào lòng, thi thoảng dùng mu bàn tay lau vệt nước mắt dưới mắt, vẫn ngơ ngác nhìn ra cửa sổ như thể Hoàng sẽ bất ngờ xuất hiện trên vỉa hè bất cứ lúc nào.
Chiếc ô tô rẽ vào ngõ nhỏ, dừng gọn gàng trước cửa nhà riêng. Người vợ tắt máy, thở hắt ra một tiếng nặng nề rồi mở cửa bước xuống. Nam nhanh chóng nhảy theo, balô khủng long lắc lư sau lưng.
Người vợ cúi xuống vuốt mái tóc mềm của Nam, giọng cố nén sự run rẩy:
Người vợ: “Nam đi rửa mặt rồi ra phòng khách đợi mẹ nhé, mẹ vào lấy nước cho con.”
Nam gật đầu ngoan ngoãn, xách balô chạy thẳng vào nhà. Người vợ đứng lại nhìn bóng dáng nhỏ bé của con trai khuất sau cánh cửa, lồng ngực thắt lại đau nhói. Hoàng đã lừa dối cả Nam, lừa dối chính Người vợ suốt 5 năm qua, tàn nhẫn đến mức chà đạp lên cả tình cảm của đứa trẻ mới 5 tuổi.
Người vợ bước vào phòng làm việc của Hoàng, chiếc máy tính xách tay của hắn vẫn để ngay ngăn kéo bàn, chưa khóa mật khẩu. Cô biết rõ mật khẩu mở máy – là ngày sinh của Nam, thứ mà Hoàng từng nói trước đây là “ngày thiêng liêng nhất thế giới”.
Màn hình sáng lên chói lóa, Người vợ nhanh chóng mở ứng dụng ngân hàng, nhập mật khẩu lần nữa. Lịch sử chuyển khoản hiện ra đầy đủ, hàng loạt khoản tiền lớn xếp hàng dài, mỗi lần đều gửi đến cùng một số tài khoản lạ, người thụ hưởng ghi rõ: Lan.
Người vợ đờ người ra, ngón tay lướt dài trên màn hình cảm ứng, đếm sơ qua đã thấy hàng chục khoản giao dịch, mỗi khoản từ vài chục triệu đến cả trăm triệu đồng, kéo dài suốt 5 năm qua, tháng nào cũng có, đều đặn như lịch trả lương.
Người vợ tự lẩm bẩm, giọng nghẹn lại vì tức giận lẫn đau buồn:
Người vợ: “Hóa ra anh ta đã chu cấp cho cô ta bao lâu nay.”
Người vợ nắm chặt bàn tay phải, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu nhỏ giọt. Sự phản bội này không hề là nhất thời, cũng không phải là sai lầm nhất thời của Hoàng. Hắn đã dùng tiền chung của gia đình, tiền mà Người vợ vất vả làm việc kiếm được để nuôi người đàn bà ngoại tình kia suốt 5 năm, trong khi Người vợ mù quáng tin tưởng, chăm sóc con cái, gánh vác mọi thứ ở nhà.
Điện thoại trong túi áo vest của Người vợ đột ngột rung lên liên tục. Cô rút điện thoại ra, màn hình hiển thị tin nhắn từ Hoàng: “Vợ ơi, Nam có ngoan không? Bố đã lên máy bay rồi, nhớ nhắn tin cho bố nhé. Yêu vợ yêu Nam nhiều.”
Người vợ nhìn dòng chữ giả tạo hiện trên màn hình, nụ cười mỉa mai nở lạnh trên môi. Hắn còn định diễn trò lừa dối này đến bao giờ? Đã ở sân bay trao phong bì đỏ cho Lan, giờ còn giả vờ hỏi thăm Nam, hỏi thăm Người vợ?
Người vợ lướt nhanh qua tin nhắn, không thèm trả lời, thậm chí không thèm tắt màn hình, để ánh sáng xanh từ điện thoại chiếu thẳng vào gương mặt lạnh tanh của Người vợ giữa căn phòng ngập tràn những bằng chứng phản bội.
Người vợ rời mắt khỏi màn hình đẫm máu của lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại ở chiếc điện thoại vừa nhận tin nhắn giả dối từ Hoàng. Những dòng chữ “yêu vợ yêu Nam” chợt trở nên nhơ nhớp và đáng buồn nôn hơn bao giờ hết. Cô không trả lời tin nhắn, mà lướt nhanh danh bạ, tìm số liên lạc của thư ký công ty mà Hoàng từng giới thiệu là “cô em gái cực kỳ đáng tin cậy”.
Ngón tay cô ấn mạnh nút gọi, tiếng chuông reo vang trong không gian tĩnh lặng của phòng làm việc.
Máy nhấc lên sau hai tiếng chuông. Giọng một cô gái trẻ vang lên, có chút bất ngờ nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.
Thư ký công ty: “Alo, chị ạ? Có việc gì không ạ?”
Người vợ hít sâu, giọng cố nén lại sự run rẩy nhưng vẫn giữ được vẻ bình thản giả tạo của một người vợ tưởng rằng đang hỏi thăm chồng.
Người vợ: “Chào em, chị là vợ anh Hoàng đây. Anh ấy đi công tác hôm nay, chị tiện thể xem lại lịch trình giúp chị với. Anh ấy bay chuyến mấy giờ, về ngày nào nhỉ?”
Bên kia đầu dây, thư ký công ty im lặng một thoáng, có lẽ đang kiểm tra lịch trình trên máy tính. Cô ta trả lời với giọng tự nhiên, không hay biết gì về cơn bão đang chực chờ phía bên này.
Thư ký công ty: “Dạ chị ơi, anh Hoàng không có lịch công tác nào cả ạ. Hôm nay anh ấy vừa nộp đơn xin nghỉ phép, bảo là đi du lịch một thời gian ạ.”
Người vợ cảm thấy mặt đất dưới chân như sụp đổ, nhưng cô vẫn siết chặt điện thoại, gân xanh nổi lên trên bàn tay vốn đã rớm máu. Cô chợt nhớ lại hình ảnh Nam ôm balô khủng long, đôi mắt mở to thì thầm: “Mẹ ơi, con thấy bố đi với cô gái từng đến nhà…”
Người vợ: “Cảm ơn em. Chị hiểu rồi.”
Người vợ bấm nút cúp máy mà không đợi thư ký công ty nói thêm lời nào. Cô đứng sững giữa phòng, xác nhận hoàn toàn mọi lời con trai nói là thật. Sự phản bội của Hoàng không chỉ là một chuyến đi vụng trộm, mà là một mạng lưới lừa dối được dệt nên bởi những lời nói dối trắng trợn.
Thư ký công ty bên kia đầu dây nhìn vào màn hình điện thoại vừa tắt, lẩm bẩm với chính mình, vẻ mặt bối rối không hiểu tại sao vợ của sếp lại gọi điện hỏi lịch trình khi chính sếp đã nói rõ là đi nghỉ. Cô không biết rằng, cô vừa vô tình đóng chiếc đinh cuối cùng vào chiếc quan tài của cuộc hôn nhân đã rạn nứt này.
Màn đêm buông xuống nhà riêng của gia đình, mười hai tiếng kể từ cuộc gọi xác nhận sự dối trá của Hoàng. Ánh đèn ngủ trong phòng Nam đã tắt, đứa trẻ ôm chặt balô hình khủng long nằm say giấc. Người vợ ngồi bệt trên ghế sofa phòng khách, đôi mắt thâm quầng sau ngày hứng chịu hàng loạt sự thật phũ phàng. Chiếc điện thoại đặt trên bàn gỗ bỗng rung lên bần bật, hiển thị số lạ không lưu danh bạ.
Người vợ liếc nhìn màn hình, ngón tay lướt mở tin nhắn. Ảnh hiện ra đầu tiên: Hoàng ngồi đối diện Cô gái lạ (Lan), hai người cụng ly rượu vang, phía sau là bảng hiệu quán ăn ghi rõ địa danh Đà Lạt. Ngay lập tức, dòng chữ bên dưới hiện ra, sắc lạnh như dao cạo: “Chị ơi, anh ấy nói chị không quan tâm đến anh ấy, chị có ý kiến gì không?”
Máu dồn lên não, mặt Người vợ đỏ bừng vì phẫn nộ. Cô siết chặt điện thoại đến mức gân xanh nổi đầy cổ tay, móng tay găm sâu vào lớp vỏ ốp vốn đã có vết nứt từ trưa. Người vợ lập tức nhấn giữ tin nhắn, chọn xóa ngay lập tức để không ai tình cờ thấy được, nhưng trước đó, cô đã bấm lưu ảnh vào thư mục ẩn trong máy, đặt mật khẩu riêng. Người vợ nghĩ thầm: “Giữ lại bằng chứng, không để cô ta lừa gạt thêm.”
Cách đó hàng trăm cây số, ở Đà Lạt, Cô gái lạ (Lan) ngồi trong phòng khách khách sạn hạng sang, màn hình điện thoại phản chiếu nụ cười ngạo mạn trên môi. Cô ta nhấp ngụm rượu vang, nhìn lại bức ảnh vừa gửi đi, thỏa mãn với sự im lặng từ phía Người vợ. Cô gái lạ (Lan) cười lớn, nói to một mình: “Người vợ này đúng là nhạt nhẽo, để xem chị ta chịu được bao lâu.” Cô ta cố tình không gửi thêm tin nhắn nào nữa, chọn cách im lặng để khiêu khích mạnh hơn. Cô gái lạ (Lan) nghĩ thầm: “Khiêu khích chị ta càng điên lên càng tốt.”
Người vợ ngồi bệt xuống ghế đối diện thám tử, đôi mắt thâm quầng sau đêm dài thức trắng vì những tin nhắn khiêu khích từ Đà Lạt. Trên bàn gỗ là tập hồ sơ mỏng nhưng nặng trĩu những sự thật phũ phàng mà cô vừa mới lật mở.
Thám tử đẩy tấm ảnh chụp Lan và Hoàng tại một quán cà phê về phía Người vợ, giọng trầm ổn: “Cô này tên Lan, từng làm trợ lý cho anh Hoàng. Hai người có quan hệ từ lúc chị mang thai Nam.”
Người vợ thốt lên, tiếng thở dốc nghẹn lại ở cổ họng. Năm năm. Nam năm nay đúng năm tuổi. Kể từ lúc cô mang bầu đứa con trai duy nhất, người đàn ông cô tin tưởng nhất đã lén lút qua lại với trợ lý của chính mình.
“Năm năm?” Người vợ lặp lại, giọng run rẩy đến mức khó nhận ra. “Ý anh là… suốt từ lúc tôi mang thai Nam đến giờ? Cả những lần đưa anh ấy ra sân bay với lời hứa mua lego cho Nam nếu con ngoan ở nhà?”
Thám tử gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu cảm nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng. “Đúng vậy. Những chuyến công tác, những giờ về muộn… tất cả đều có bóng dáng cô ta. Ngay cả hôm đó, lúc chị tấp xe vào lề ở làn trả khách, dặn Nam ngồi yên khóa cửa rồi chạy vội vào sảnh, anh Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng chính là đang liên lạc với cô ta đấy.”
Người vợ nhắm nghiền mắt, hình ảnh Nam ôm chặt balô hình khủng long ở ghế sau xe hôm đó hiện về. Cậu bé từng thì thầm với mẹ rằng thấy bố đi cùng cô gái từng ghé nhà. Lúc đó cô còn chối bỏ, nhưng giờ đây mọi mảnh ghép đã khớp hết. Lan không chỉ là một cô gái lạ, cô ta là bóng ma đã ám ảnh cuộc đời cô suốt thai kỳ và những năm nuôi dạy con nhỏ.
“Tôi sẽ thu thập đủ bằng chứng cho chị,” Thám tử trấn an, thấy Người vợ đang siết chặt tay đến mức gân xanh nổi đầy cổ tay, móng tay găm sâu vào lớp vỏ điện thoại vốn đã có vết nứt. “Chị cứ bình tĩnh, mọi cuộc điện thoại, mọi lần gặp gỡ của họ đều đã nằm trong tầm ngắm của chúng tôi. Chị không phải đối mặt với họ một mình đâu.”
3 ngày sau.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên ở cửa chính Nhà riêng. Hoàng bước vào, vai khoác túi xách công tác, mặt mày nhăn nhó, lưng còng xuống giả vờ mệt mỏi. Trên tay Hoàng xách một hộp bánh Đà Lạt to, bao bì còn nguyên tem nhãn của hiệu bánh nổi tiếng ở phố Hòa Bình.
Nam đang ngồi trên thảm phòng khách, ôm chặt balô hình khủng long, mắt dán chặt vào bộ lego đang lắp dở. Người vợ đang đứng ở bếp, lau tay bằng khăn, ánh mắt lạnh lùng dừng trên hộp bánh Đà Lạt trong tay Hoàng, nhưng Người vợ không ra đón.
Hoàng thả túi xuống ghế sofa, rên rỉ: “Chết thật, chuyến công tác này vất vả quá. Sáng bay sớm, tối họp đến khuya, mấy ông sếp cứ ép tiến độ. Về đến nhà mới thấy rũ rượi.” Hoàng đưa hộp bánh về phía Nam: “Đây, bố mua bánh pudding Đà Lạt cho Nam này. Ngoan không, bố có mua thêm lego cho Nam nè.”
Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng, không chút vui mừng. Nam không đứng dậy, cũng không với tay lấy bánh. Giọng Nam nhỏ nhưng rõ ràng, xé toạc bầu không khí giả tạo: “Bố đi Đà Lạt về à? Mẹ nói bố đi với cô Lan.”
Hoàng sững sờ, hộp bánh suýt rơi khỏi tay. Máu chạy nhanh lên mặt Hoàng, trán Hoàng lập tức đổ mồ hôi lạnh. Hoàng hoảng hốt quay sang nhìn Người vợ, Người vợ đang đứng khoanh tay ở cửa bếp, gương mặt không chút cảm xúc, gật nhẹ một cái.
“Nam… con nói gì thế? Cô Lan là ai? Bố có biết cô Lan nào đâu.” Hoàng cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay Hoàng đang run nhẹ. “Con nghe ai nói vậy? Mẹ kể cho con nghe hả?”
Nam nhìn thẳng vào mắt Hoàng, nhếch mép: “Mẹ không nói. Con tự thấy. Cô ấy từng đến nhà, lúc bố bảo con vào phòng xem hoạt hình. Con nhớ mặt cô ấy. Mẹ bảo bố đi công tác với cô ấy.”
Hoàng lùi lại một bước, lưng va vào tủ tivi, kính rơi loảng xoảng. Hoàng không ngờ Nam lại nhớ rõ từng chi tiết, từng lời Người vợ nói. Hoảng hốt tột độ, Hoàng đưa hộp bánh về phía Nam lần nữa, giọng run rẩy: “Con cầm bánh đi, bố mua riêng cho con đấy. Đừng nghe linh tinh…”
Nam đứng phắt dậy, ôm chặt balô khủng long, quay lưng bỏ vào phòng ngủ, đóng rầm cửa. Giọng Nam vọng ra từ trong phòng, lạnh lùng như băng: “Con không ăn bánh của bố. Bố đi với cô Lan, con ghét bố.”
Hoàng đứng chết lặng giữa phòng khách, hộp bánh Đà Lạt rơi xuống thảm, vỡ nát mấy chiếc pudding bên trong. Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt Hoàng, tim đập thình thịch, không ngờ sự thật lại bị con trai 5 tuổi phơi bày trước mặt.
Người vợ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận dữ đang sôi sục trong lồng ngực khi bước những bước dài tiến vào sảnh sân bay. Đám đông hối hả qua lại, nhưng ánh mắt cô chỉ dán chặt vào Hoàng – kẻ đang đứng dựa cột, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng vì chưa kịp bỏ máy khi thấy cô xuất hiện.
Hoàng giật mình, vội vàng cúp máy, cất điện thoại vào túi. Nhìn thấy vợ, anh ta định mỉm cười hời hợt như mọi khi, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của Người vợ khiến anh ta rùng mình.
Người vợ không nói một lời thừa thãi. Cô rút từ trong túi xách ra một phong bì dày cộm, ném thẳng xuống bàn ghế đá gần đó. Tiếng “bịch” vang lên khô khốc giữa sự ồn ào của sân bay.
“Cái gì đây?” Hoàng nhíu mày, thấp giọng hỏi khi nhìn thấy những tấm ảnh Lan và anh ta đi bên nhau, những tin nhắn nhắn nhủ đầy mùi mẫn, và quan trọng nhất là tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn.
“Anh ký đi.” Người vợ mở tập hồ sơ, trải những bằng chứng ra trước mặt Hoàng. Giọng cô bình thản đến đáng sợ, không một chút run rẩy. “Tôi đã nhờ luật sư soạn thảo đầy đủ. Tài sản, quyền nuôi con… anh không được hưởng gì cả.”
Hoàng trợn trừng mắt, mặt mũi tái mét. Anh ta vội vàng quỳ xuống ngay trên nền đá lạnh lẽo của sảnh, tay chắp lại van xin: “Em điên rồi à? Công khai thế này để người ta cười chê sao? Anh xin lỗi, anh hứa sẽ cắt đứt với Lan ngay lập tức. Anh hứa sẽ về nhà mỗi tối, không đi công tác nữa, anh sẽ bù đắp cho em và Nam…”
Người vợ lùi lại một bước, nhìn xuống Hoàng như nhìn một thứ rác rưởi. Trong đầu cô lóe lên hình ảnh Nam ngây thơ thì thầm: “Mẹ ơi, bố đi cùng cô gái đến nhà chơi đấy.”
“Anh ký đi.” Người vợ lặp lại, giọng cương quyết như đinh đóng cột. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng, ánh mắt không còn chút tình thương sót lại. “Tôi không muốn con trai mình lớn lên với một người cha bất lương, gian dối và biến thái như anh. Nam xứng đáng có một người cha tốt hơn thế.”
Hoàng run rẩy, hai tay siết chặt lấy gấu áo Người vợ, nước mắt giàn giụa: “Không, anh không ký! Anh là cha của Nam, anh không thể mất con trai! Em tha lỗi cho anh lần này, anh thề…”
“Cắt đứt?” Người vợ gạt phắt tay Hoàng ra, giọng mỉa mai sắc lạnh. “Năm năm, Hoàng à. Năm năm anh ta lén lút lừa dối vợ con. Anh nghĩ một lời hứa suông lúc quỵ lụy thế này có giá trị gì không? Ký tên đi, để tôi và Nam được sống một cuộc đời bình yên, không phải nhìn thấy mặt anh mà thấy ghê tởm.”
Hoàng đứng hình, mọi lời biện hộ tắc nghẹn trong cổ họng trước sự lạnh lùng tuyệt đối của Người vợ. Bút bi được cô đặt lên tờ đơn, chờ đợi.
Hoàng nhìn tờ đơn ly hôn trước mặt, các ngón tay run rẩy khi chạm vào cây bút bi. Người vợ đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh tanh, không hề có ý định nhượng bộ. Hoàng biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hoàng cắn chặt răng, ký tên lên tờ đơn thật nhanh, như sợ bản thân sẽ đổi ý. Người vợ giật lấy tờ đơn, kiểm tra chữ ký cẩn thận rồi cất nó vào túi xách. Không nói một lời, Người vợ quay lưng rời đi, để lại Hoàng đứng trân trân giữa sảnh sân bay đông đúc.
Người vợ đi thẳng ra làn trả khách, mở cửa xe, thấy Nam vẫn ôm chặt balô hình khủng long, ngồi yên ở ghế sau như lời dặn. Nam reo lên khi thấy Người vợ: “Mẹ ơi, bố đâu rồi?” Người vợ thắt dây an toàn, lái xe rời khỏi sân bay, chỉ nói vỏn vẹn: “Về nhà thôi, Nam.” Nam không hỏi thêm, nhưng đôi mắt long lanh cứ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, như biết chuyện gì đó không ổn.
Người vợ đỗ xe vào ga-ra, Nam nhảy xuống xe, balô khủng long lắc lư sau lưng. Khi bước vào nhà, Nam thấy đôi giày của Hoàng để ở ngoài cửa, liền chạy bắng băng lên lầu, vào phòng ngủ lớn. Hoàng quỳ dưới sàn nhà, đầu cúi gằm. Người vợ đi sau Nam, tay cầm tờ đơn ly hôn đã ký.
Nam dừng lại, tay nắm chặt quai balô, hỏi to: “Mẹ, sao bố lại quỳ dưới đất vậy? Bố làm gì sai à?” Người vợ nhìn Hoàng, rồi cúi xuống nhìn con trai, gật đầu nhẹ: “Bố đã nói dối chúng ta suốt 5 năm qua, Nam à. Bố không phải người cha tốt.”
Nam nhìn Hoàng, đôi mắt vốn hay cười tít lại trở nên lạnh lùng, giống hệt ánh mắt của Người vợ lúc trước. Nam buông một câu, rành rọt từng chữ: “Bố không ngoan, con không muốn bố ở đây nữa.”
Hoàng giật mình, nước mắt trào ra, vội vàng bò lại gần Nam, định ôm con trai vào lòng. “Nam à, bố xin lỗi, bố sẽ sửa sai mà, bố hứa sẽ mua lego cho con, nhiều lắm…” Hoàng nức nở, giọng nghẹn lại. Nhưng Nam lùi lại, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh ngực Hoàng, khiến người đàn ông ngã ngửa ra sàn.
Nam nhìn Hoàng với ánh mắt đầy ghét bỏ, quay lưng chạy ra khỏi phòng, balô khủng long vung vẩy. Hoàng quỳ giữa sàn, tay che mặt, khóc như một đứa trẻ. Hoàng nhận ra mình đã mất tất cả: vợ, con trai, gia đình, danh dự. Tờ đơn ly hôn trên tay Người vợ như bằng chứng cho sự sụp đổ hoàn toàn của cuộc đời Hoàng.
Ngày ra tòa, không khí trong phòng xử án nặng nề đến nghẹt thở. Hoàng ngồi bất động trên ghế bị cáo, đôi tay siết chặt lấy nhau đến trắng bệch. Phía đối diện, Người vợ ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào vị thẩm phán đang cầm tập hồ sơ.
Thẩm phán chỉnh lại kính, giọng nói uy nghi vang lên giữa không gian tĩnh lặng: “Hội đồng xét xử đã xem xét toàn diện các chứng cứ và lời khai của hai bên. Quan hệ hôn nhân giữa chị và anh Hoàng đã thực sự đổ vỡ, không còn khả năng hàn gắn.”
Hoàng cúi gằm mặt, ngón tay run rẩy bấm nhẹ vào đầu gối. Hắn thầm nghĩ: “Mọi thứ kết thúc rồi.”
Thẩm phán tiếp tục: “Bản án ly hôn có hiệu lực, chị được quyền nuôi con, anh Hoàng có nghĩa vụ cấp dưỡng. Về tài sản chung, chị được chia nửa, bao gồm căn nhà và chiếc xe ô tô.”
Người vợ khẽ nhắm mắt lại, một hơi thở dài nhẹ nhõm thoát ra. Năm năm chịu đựng đau khổ giờ đây đã được đền đáp. Chị nhìn Hoàng, người đang gục đầu xuống bàn, đôi vai nhấp nhô trong sự hối hận muộn màng.
Hoàng ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Người vợ, giọng nghẹn lại: “Tôi… tôi chấp nhận bản án. Chỉ mong… được thỉnh thoảng gặp Nam.”
Người vợ không quay mặt đi, nhưng giọng nói lạnh lùng như dao cạo: “Anh sẽ được gặp con theo quy định của pháp luật. Nhưng từ nay, đừng làm tổn thương con thêm nữa.”
Hoàng gật đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác. Hắn đứng dậy, bước chân nặng nề rời khỏi phòng xử án, bóng dáng gầy guộc hắt lên sàn nhà rực rỡ ánh đèn. Người vợ thu lại bản án, môi nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng đầy mãn nguyện. Chị đã thắng, không chỉ vì tài sản, mà vì danh dự và tương lai của Nam.
Sáu tháng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Những cơn bão cũ đã lùi xa. Người vợ bán căn nhà chung vợ chồng từng ở, dọn vào căn hộ chung cư nhỏ ấm cúng ở quận mới. Cửa sổ căn hộ hướng ra con phố rợp bóng cây, buổi sáng thường có ánh nắng nhẹ hắt vào phòng khách.
Dưới tầng trệt khu chung cư, quán cà phê nhỏ mang tên “Nắng Mới” của Người vợ vừa khai trương tuần trước. Quán chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, tường treo những bức tranh màu nước do Nam vẽ. Buổi chiều cuối tuần, Nam đứng trên chiếc ghế nhỏ, hai tay cầm chiếc khăn lau nhỏ, hí hoáy lau từng chiếc ly thủy tinh để lên quầy. Đôi má cậu bé hồng hào, nụ cười nở tít mắt mỗi khi nhìn thấy khách bước vào.
Người vợ đứng sau quầy pha chế, tay khẽ khuấy ly cà phê đá, ánh mắt dịu dàng dõi theo con trai. Không còn những đêm mất ngủ chờ chồng về, không còn tiếng cãi vã hằn học vang lên giữa nhà. Chị cảm thấy lồng ngực nhẹ tênh, như trút bỏ được hòn đá nặng trĩu đè lên suốt năm năm ròng.
Nam lau xong ly cuối cùng, nhảy xuống ghế, chạy băng qua quán đến bên Người vợ, kéo nhẹ gấu áo chị. Cậu bé ngước lên, đôi mắt sáng long lanh hỏi: “Mẹ ơi, quán cà phê này vui quá, không có bố nữa đúng không?”
Người vợ khựng tay khuấy cà phê, nhìn xuống đôi mắt trong veo của con trai. Không còn nỗi sợ hãi, không còn ám ảnh về người đàn ông từng khiến cả gia đình chị chao đảo. Chị khẽ gật đầu, mỉm cười, tay vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của Nam: “Ừ, chúng ta sẽ sống hạnh phúc thôi.”
Nam reo lên vui sướng, vòng tay ôm chặt eo Người vợ, đầu tựa vào bụng chị. Tiếng cười giòn tan của cậu bé hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rào, tan vào không khí ấm áp của buổi chiều muộn. Không một bóng dáng của Hoàng, không một vết tích của những tổn thương cũ. Chỉ còn lại hiện tại bình yên, và tương lai rộng mở phía trước.
Những ngày sau đó, Người vợ vẫn thường ngồi lại quán một mình sau khi đóng cửa, nhâm nhi ly trà nóng và nhìn ra con phố vắng dần. Chị không còn oán trách Hoàng, cũng không còn mang theo gánh nặng của quá khứ. Năm năm chịu đựng ngoại tình, bao lần tự nhủ sẽ buông xuôi, cuối cùng cũng đưa chị đến bến bờ bình yên này. Chị nhận ra, hạnh phúc không phải là giữ lấy một cuộc hôn nhân rạn nứt bằng mọi giá, mà là dũng cảm buông bỏ những gì độc hại để bảo vệ bản thân và con mình.
Nam ngày càng hồn nhiên, cậu bé tham gia lớp học vẽ vào buổi tối, mỗi lần có tranh đẹp đều chạy về khoe với mẹ. Đôi khi có những cuộc điện thoại từ Hoàng, xin gặp con trai, Người vợ vẫn sắp xếp theo quy định pháp luật, không còn hằn học, cũng không còn để lòng mình bị xáo trộn. Hoàng giờ đây đã chuyển đến thành phố khác công tác, Lan cũng không còn xuất hiện trong đời chị nữa. Những tàn dư của quá khứ dần tan biến như sương mai gặp nắng.
Có người hỏi chị, có bao giờ hối hận vì quyết định ly hôn không, chị chỉ lắc đầu mỉm cười. Bởi chị hiểu, tổn thương nếu cứ ôm ấp sẽ thành ung nhọt, mà buông bỏ đúng lúc lại là cách để tự chữa lành. Cuộc sống vốn dĩ không có kịch bản hoàn hảo, nhưng chỉ cần có đủ dũng khí đối mặt, bất kỳ ai cũng có thể tìm thấy ánh sáng sau cơn bão. Ánh nắng chiều qua cửa sổ quán cà phê hắt xuống mặt bàn gỗ, ấm áp và dịu dàng, như chính cuộc đời chị lúc này: không còn sóng gió, chỉ còn lại sự an yên nhẹ nhàng.

