Chồng vừa lên chức trưởng phòng đã ch/ê vợ b//án cá h/ôi h/ám liền đ//ạp vợ xuống khỏi chiếc ô tô mới mua bằng tiền bán cá của vợ để rồi nhận c/ái k/ết ki//nh hoà//ng vào sáng hôm sau… Về tới nhà, anh khoe chức với vợ. Hương mừng, mắt rạng rỡ vì anh được thăng — đó là mừng của cô, không phải mừng của địa vị. Đáp lại sự vui mừng của vợ, Dũng nói 1 câu lạnh lùng: — “Giờ mình phải sống cho xứng với vị trí. Cô bớt lôi thôi cái mùi cá ấy ra. Người ta nhìn vào—người ta nghĩ thế nào?” Hương im, đôi tay hơi run. Cô biết mình thơm mùi biển, biết nghề mình bẩn, nhưng tiền của cô — tiền những phiên chợ sớm — đã giúp họ mua chiếc ô tô mới mà giờ đây anh coi như “bằng chứng” của thăng tiến. Đêm ấy, giữa niềm vui, lời nói của anh như mũi k/im đ//âm vào tim cô. Sáng hôm sau, khi anh lái xe mới về qua chợ, anh dừng xe bước xuống như để cả cái chợ ấy thấy anh sang trọng cỡ nào chứ không phải người đàn ông mà 8 năm trươc vẫn chở cá ra chợ cho vợ bán. Đúng là cả chợ phải trầm trồ. Vợ anh đang bán cá có người tới gọi: Chị Hương ơi, anh Dũng lái ô tô đến đón chị về ăn mừng kìa. Dọn hàng về đi ăn nhà hàng thôi, ngồi đây bán cá gì nữa. Thế là Hương hấp tấp dọn đồ phi thật nhanh ra bên ngoài. Còn một ít cá chưa bán hết cô mang về cho hàng xóm luôn. Họ toàn là những người tốt bụng mà. Thế nhưng giữa ánh mắt bao người Dũng bỗng nổi nó//ng bừng bừng khi thấy vợ đang ôm rổ cá chạy tới. Anh cố tình mở toang cửa ông tô đ//ập vào vợ để vợ ng//ã ngửa về phía sau, cá rơi tung tóe dưới nền đường: Ai cho cô lên ô tô mới mua của tôi hả. Tôi c//ấm. Người ta//nh ngòm h//ôi th//ối như cô không bao giờ được bước chân lên cái ô tô này nghe chưa… xem chi tiết dưới bình luận…👇👇
Hương vẫn còn sững sờ trước cảnh tượng cá rơi vãi trên đường, ánh mắt ngấn nước nhìn Dũng đang hả hê trên chiếc ô tô mới. Đám đông xung quanh xì xào, bàn tán, một số người ái ngại nhìn cô, số khác thì chỉ trỏ vào Dũng với ánh mắt khinh bỉ. Mùi tanh của cá hòa quyện với mùi xăng xe tạo nên một thứ hỗn hợp ngột ngạt, cay đắng.
Trong lúc đó, điện thoại trong túi Dũng rung lên inh ỏi. Anh cau mày, nhấc máy. Giọng nói từ đầu dây bên kia đầy vẻ nghiêm trọng.
DŨNG
(Giọng cáu kỉnh)
Ai đấy?
NHÂN VIÊN CÔNG TY (VOICE OFF)
Chào anh Dũng. Tôi là… từ phòng nhân sự công ty.
Dũng nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên.
DŨNG
Có chuyện gì?
NHÂN VIÊN CÔNG TY (VOICE OFF)
Về việc của anh… Chúng tôi có thông báo khẩn. Anh bị đình chỉ công tác ngay lập tức.
Mặt Dũng biến sắc. Anh không tin vào tai mình.
DŨNG
Cái gì? Đình chỉ công tác? Vì sao?
NHÂN VIÊN CÔNG TY (VOICE OFF)
Lý do cụ thể sẽ được thông báo sau. Hiện tại, anh vui lòng bàn giao lại mọi công việc. À, và anh cũng sẽ nhận được một lá đơn.
DŨNG
Lá đơn gì?
NHÂN VIÊN CÔNG TY (VOICE OFF)
Đơn ly hôn. Vợ anh đã gửi.
TÍT.
Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hương bước vào, mắt vẫn còn đỏ hoe. Cô nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn y nguyên. Chiếc điện thoại của Dũng nằm trên bàn. Hương ngập ngừng, rồi tiến lại gần. Cô nhìn màn hình điện thoại. Một ứng dụng tin nhắn hiển thị. Là tin nhắn từ công ty.
Hương run rẩy mở ra. Hàng loạt tin nhắn thông báo về việc đình chỉ công tác của Dũng. Sau đó, cô thấy một file đính kèm. Một bức ảnh chụp màn hình từ email. Tiêu đề: “Đơn Ly Hôn – Dũng Văn Minh”.
Hương bàng hoàng. Toàn thân cô run lên bần bật. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, va lập bịch xuống sàn. Cô lảo đảo lùi lại, tay ôm chặt lấy ngực, cố gắng hít thở. Hình ảnh Dũng đạp cô ngã giữa chợ, lời lẽ sỉ nhục của anh vang vọng trong đầu cô.
Chỉ sau một đêm, mọi thứ đã sụp đổ. Chức trưởng phòng mà anh ta đắc ý, chiếc ô tô anh ta khoe khoang, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Và giờ đây, ngay cả cuộc hôn nhân tưởng chừng như đã gắn bó, cũng tan vỡ theo một cách tàn nhẫn nhất. Gương mặt Hương trắng bệch, đôi mắt mở to, nhìn vào khoảng không vô định. Niềm tin, hy vọng, tất cả dường như đã bị hút cạn.
Hương sững sờ nhìn chiếc điện thoại rơi khỏi tay, tiếng va đập chói tai giữa không gian tĩnh lặng. Toàn thân cô run rẩy, hơi thở gấp gáp. Hình ảnh Dũng đạp cô ngã giữa chợ, những lời lẽ tàn nhẫn vang vọng trong đầu. Chiếc chức trưởng phòng, chiếc ô tô mới, tất cả giờ đây tan thành mây khói. Cuộc hôn nhân của cô cũng vụn vỡ trong chớp mắt. Gương mặt Hương trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Niềm tin, hy vọng, tất cả dường như đã bị hút cạn.
Cô chậm rãi cúi xuống nhặt điện thoại. Màn hình vẫn sáng, hiển thị đơn ly hôn. Hương nhìn nó, rồi nhìn quanh căn phòng. Chiếc ghế Dũng thường ngồi vắt vẻo khoe khoang, cái bàn anh ta từng đập tay dằn dỗi. Mọi thứ bỗng trở nên xa lạ. Cô lảo đảo tiến về phía cửa.
Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn tấp nập, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng với Hương, thế giới vừa sụp đổ. Cô mở cửa, bước ra khỏi căn nhà mà từng là tổ ấm.
DŨNG
(Vừa lao ra khỏi nhà, giọng đầy hoảng loạn)
Hương! Hương ơi!
Anh ta nhìn thấy Hương đang đứng ngoài sân, ánh mắt hoang mang tìm kiếm cô.
DŨNG
Em đi đâu vậy? Anh tìm em nãy giờ!
Hương khựng lại, quay đầu nhìn Dũng. Trong mắt cô không còn sự sợ hãi, chỉ còn một sự trống rỗng đến đáng sợ.
HƯƠNG
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Anh cần gì?
DŨNG
Em sao vậy? Sao em lại… bỏ đi như thế? Điện thoại anh gọi không được. Anh tìm khắp nơi.
Anh ta tiến lại gần Hương, cố gắng nắm lấy tay cô. Hương rụt lại, né tránh.
HƯƠNG
Tìm em? Anh tìm em để làm gì? Để sỉ nhục em thêm lần nữa sao? Hay để dọn dẹp cái đống cá mà anh đã đạp đổ trên chợ?
DŨNG
(Gắt gỏng)
Đấy là tai nạn! Em đừng có quá đáng! Chuyện này không liên quan đến chuyện anh lên chức!
HƯƠNG
(Cười khẩy, nụ cười méo mó)
Tai nạn? Anh gọi việc anh đạp đổ gánh cá của em, đạp ngã em giữa chợ là tai nạn à? Anh gọi việc anh lấy tiền em bao năm để mua xe, mua chức rồi quay sang khinh bỉ em là tai nạn à?
DŨNG
Em đang nói cái quái gì vậy? Anh làm tất cả vì chúng ta!
HƯƠNG
Vì chúng ta? Anh làm tất cả vì anh thôi, Dũng ạ. Anh chỉ muốn chứng minh bản thân với thế giới, muốn mọi người thấy anh là ai. Còn em? Em chỉ là con cờ trong cái trò hề của anh.
Hương quay lưng lại với Dũng, ánh mắt nhìn xa xăm.
DŨNG
(Hoảng hốt hơn)
Đơn ly hôn… Em đã gửi đơn ly hôn rồi sao? Em không thể làm thế! Anh không đồng ý!
HƯƠNG
(Quay lại, ánh mắt sắc lạnh)
Anh không đồng ý? Anh nghĩ anh có quyền gì mà không đồng ý? Anh đã có tất cả những gì anh muốn. Giờ anh có muốn giữ lại thứ gì nữa không?
Cô bước đi, bỏ lại Dũng đứng sững sờ giữa sân. Anh ta ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Hương khuất dần. Sự hoang mang, sợ hãi bắt đầu len lỏi trong anh. Anh ta chạy vội vào nhà, lục tìm điện thoại. Anh ta gọi cho sếp, gọi cho đồng nghiệp, nhưng không ai bắt máy.
DŨNG
(Thốt lên trong tuyệt vọng)
Hương, cô đang ở đâu? Cô đang làm gì vậy?
Giọng nói của anh ta đầy sự sợ hãi, xen lẫn chút hối hận. Anh ta nhìn quanh căn phòng, mọi thứ dường như đều chế giễu anh. Chiếc ô tô mới đỗ ngoài sân giờ đây trở nên trống rỗng. Anh ta bắt đầu chạy ra ngoài, điên cuồng tìm kiếm Hương. Anh ta lao ra chợ, nơi vốn là sân khấu cho màn kịch vừa rồi.
QUẦY CÁ (TRỐNG RỖNG)
Cảnh quay dừng lại ở quầy cá trống rỗng của Hương. Mùi tanh quen thuộc giờ đây mang theo một nỗi ám ảnh. Những người bán hàng xung quanh nhìn Dũng với ánh mắt dè bỉu.
NGƯỜI BÁN HÀNG LỚN TUỔI
(Khẽ lắc đầu)
Biết vậy!
Dũng quay cuồng chạy khắp nơi, gọi tên Hương. Nhưng chỉ có tiếng vọng của chính anh ta đáp lại. Sự hoang mang tột độ bao trùm lấy Dũng. Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi thứ đã đi quá xa tầm kiểm soát của anh ta.
DŨNG
(Hoảng loạn, túm lấy cánh tay Hương)
Em đừng đi! Hương, nghe anh giải thích!
HƯƠNG
(Rút tay lại, ánh mắt lạnh lùng)
Giải thích cái gì nữa, Dũng? Chuyện anh đạp đổ gánh cá của tôi giữa chợ, chuyện anh coi thường tôi bao năm qua, anh định giải thích thế nào? Anh lên chức, anh có tiền, anh có xe mới. Anh có tất cả rồi. Anh không cần tôi nữa.
DŨNG
(Giọng run rẩy)
Không phải! Không phải thế! Anh… anh chỉ nhất thời nóng giận. Anh say rượu…
HƯƠNG
(Cười khẩy)
Say rượu? Hay là khinh thường? Anh nhớ không, 8 năm trước anh nghèo rớt mồng tơi, anh đã phải chở từng thúng cá cho tôi để kiếm từng đồng bạc lẻ. Anh còn nhớ cái đêm anh cầu xin tôi cho anh làm lại cuộc đời không? Bây giờ anh thành đạt rồi, anh quên hết rồi. Anh quên cả người đã cùng anh trải qua bao cơ cực.
DŨNG
(Hoảng hốt, nhìn quanh)
Em đang đi đâu vậy? Em định đi đâu?
HƯƠNG
Tôi đi tìm công lý. Tôi đi tìm sự tôn trọng mà anh đã tước đoạt của tôi. Tôi không còn là con Hương bán cá ngày xưa nữa, Dũng ạ.
Hương bước nhanh về phía chiếc ô tô mới đỗ ngoài sân. Chiếc xe mà cô đã dồn hết tiền bán cá tích cóp bao năm để Dũng có thể lấy đó làm phương tiện đi lại, làm cái cớ để anh ta “nâng tầm” bản thân. Cô mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
DŨNG
(Hốt hoảng)
Xe đó là của anh! Em làm gì vậy? Đừng có điên rồ!
HƯƠNG
(Nhìn Dũng với ánh mắt đầy thách thức)
Xe này, tài khoản ngân hàng này, căn nhà này… tất cả đều là tiền của tôi. Anh còn nhớ không, cái giấy tờ xe này, tôi đã ký tên Dũng là người đồng sở hữu để anh dễ dàng làm thủ tục. Nhưng người đứng tên chính, người bỏ tiền ra mua là tôi.
Dũng cứng họng, nhìn Hương với ánh mắt không thể tin nổi. Anh ta lảo đảo bước tới, nhìn qua cửa kính xe.
DŨNG
(Lắp bắp)
Em… em làm gì vậy?
HƯƠNG
Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình. Anh đã có chức, có quyền, có ô tô mới. Anh đã có tất cả. Giờ là lúc tôi lấy lại cuộc đời của mình.
Hương khởi động máy xe. Tiếng động cơ gầm rú vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng. Cô liếc nhìn Dũng một lần cuối, ánh mắt không còn một chút tình cảm. Cô nhấn ga, chiếc ô tô lao vút đi, bỏ lại Dũng đứng sững sờ giữa sân, đối diện với sự thật tàn khốc mà chính anh ta đã tạo ra. Anh ta nhìn theo chiếc xe khuất dần, rồi ngã khuỵu xuống đất, tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng.
Trong lúc đó, một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt Hương. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest lịch lãm bước xuống, nở một nụ cười chuyên nghiệp.
LUẬT SƯ
(Vừa bước xuống xe, vừa đi về phía Hương)
Cô Hương, tôi đã đến. Anh Dũng ở đâu? Cô đã sẵn sàng chưa?
HƯƠNG
(Nhìn người luật sư, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại)
Tôi sẵn sàng rồi. Mọi thứ đã ở đây.
Hương đưa cho luật sư một tập hồ sơ. Luật sư mở ra xem, gật đầu hài lòng.
LUẬT SƯ
Rất tốt. Chiếc xe này hoàn toàn thuộc sở hữu của cô Hương. Giấy tờ tài chính, sao kê ngân hàng, các khoản đóng góp vào gia đình… tất cả đều chứng minh rõ ràng. Anh Dũng sẽ không có bất kỳ quyền yêu cầu nào đối với những tài sản này.
Hương nhìn vào tập hồ sơ, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy quyết tâm nở trên môi. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến mới.
SÁNG HÔM SAU.
Bên ngoài ngôi nhà khang trang của Dũng và Hương. Chiếc ô tô mới đỗ chình ình trước sân, như một lời khẳng định về địa vị mới của Dũng. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, làm nổi bật vẻ hào nhoáng của nó.
Dũng bước ra khỏi nhà, dáng vẻ vênh váo. Anh ta vừa tắm rửa, thay bộ vest đắt tiền. Mùi nước hoa nồng nặc. Anh ta liếc nhìn chiếc ô tô, một nụ cười tự mãn nở trên môi. Anh ta đang tận hưởng chiến thắng, cái cảm giác được thăng chức, được sở hữu một vật xa xỉ, và được nhìn vợ mình nhỏ bé dưới chân.
Bỗng, một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt anh ta. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc vest lịch lãm, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp bước xuống. Đó là luật sư mà Hương đã thuê.
LUẬT SƯ
(Giọng điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng)
Chào anh Dũng. Tôi là luật sư đại diện cho cô Hương.
DŨNG
(Ngơ ngác, giọng đầy khó chịu)
Cô Hương? Cô ta làm gì mà cần tới luật sư? Tôi đâu có làm gì sai.
Luật sư không trả lời ngay. Ông ta tiến lại gần chiếc ô tô, nhìn nó với ánh mắt đánh giá.
LUẬT SƯ
Anh Dũng, chúng tôi có một thông báo pháp lý chính thức cho anh.
Ông ta đưa tập hồ sơ cho Dũng. Dũng nhận lấy, đôi lông mày nhíu chặt lại. Anh ta mở hồ sơ ra, đôi mắt đảo nhanh qua từng dòng chữ. Ban đầu là sự bối rối, rồi dần biến thành sự hoảng loạn, và cuối cùng là cơn giận dữ tột độ bùng phát.
Dũng gào lên, giọng khản đặc vì phẫn nộ.
DŨNG
(Gào lên, tay run rẩy chỉ vào tập hồ sơ)
Không thể nào! Làm sao cô ta có thể làm thế! Cái… cái xe này! Tài sản chung! Tất cả đều là tiền bán cá của cô ta sao?
Anh ta nhìn quanh, tìm kiếm Hương, tìm kiếm lời giải thích, tìm kiếm một ai đó có thể làm anh ta thoát khỏi sự thật này. Nhưng chỉ có bầu trời và ngôi nhà vắng lặng.
DŨNG
(Tiếp tục gào lên, giọng lạc đi)
Không! Không thể nào! Cái con nhỏ bán cá đó! Nó… nó đã làm gì với tôi vậy? Cái chức trưởng phòng này… cái xe này… tất cả đều là của nó sao?
Anh ta cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến anh ta không thể thở được. Sự kiêu ngạo, sự hả hê, tất cả tan biến, chỉ còn lại sự phẫn nộ xen lẫn bất lực. Anh ta đập tay vào nắp capo chiếc ô tô, tiếng động vang vọng trong không khí tĩnh lặng.
DŨNG
(Thều thào, tuyệt vọng)
Cô ta… cô ta đã lừa tôi…
Ánh mắt Dũng dại đi, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ như thể nó là thứ tồi tệ nhất thế giới. Anh ta hoàn toàn sụp đổ trước sự thật mà chính mình đã tạo ra.
DŨNG
(Thều thào, tuyệt vọng)
Cô ta… cô ta đã lừa tôi…
Ánh mắt Dũng dại đi, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ như thể nó là thứ tồi tệ nhất thế giới. Anh ta hoàn toàn sụp đổ trước sự thật mà chính mình đã tạo ra.
Cảnh quay chuyển sang một vài ngày sau.
Tin tức về hành vi sỉ nhục vợ của Dũng lan truyền với tốc độ chóng mặt trong giới công sở và khu dân cư. Ban đầu là những lời xì xào, rồi nhanh chóng biến thành những ánh mắt phán xét, những lời đàm tiếu không ngừng. “Nghe nói Dũng vũ phu với vợ mình lắm”, “Đúng là hạng người bạc bẽo, lên chức là quên hết”.
Tại văn phòng, không khí xung quanh Dũng trở nên ngột ngạt. Các đồng nghiệp cũ từng chào hỏi niềm nở giờ đây chỉ còn là những cái gật đầu xã giao, hoặc tránh mặt hoàn toàn. Họ thì thầm với nhau, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. “Mới lên chức mà đã thế này, sau này còn làm gì nữa”. Dũng cảm thấy mình bị cô lập, sự xấu hổ bủa vây lấy anh ta. Chiếc ghế trưởng phòng mà anh ta từng khao khát giờ đây lại trở thành gánh nặng, là biểu tượng cho sự đê tiện của bản thân. Anh ta mất đi sự tôn trọng mà mình hằng ao ước.
Cảnh quay chuyển sang một góc chợ quen thuộc.
Hương, vẫn mặc bộ quần áo cũ kỹ, đang thoăn thoắt cân cá cho khách. Dù có chút tiều tụy, đôi mắt cô đã ánh lên một vẻ kiên định, dường như không còn giọt nước mắt nào để rơi. Cô làm việc một cách chuyên nghiệp, nụ cười tuy nhạt nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp.
Bỗng, một giọng nói quen thuộc, đầy vẻ tự mãn vang lên từ phía sau.
DŨNG
(Giọng chế giễu, rõ to)
Ê, cô bán cá! Còn cái xe đó sao? Đã trả nợ cho tôi chưa? Hay lại định bán thêm vài con cá nữa để… mua son phấn mới?
Hương khựng lại, nhưng không quay đầu ngay. Cô chậm rãi đặt con dao xuống, lau tay vào chiếc tạp dề. Một vài người bán hàng xung quanh liếc nhìn, vẻ mặt lộ rõ sự tò mò pha lẫn thương cảm. Họ đã chứng kiến cảnh Dũng sỉ nhục Hương ở đây cách đây không lâu.
Hương quay lại, nhìn thẳng vào Dũng. Đôi mắt cô lạnh lùng, không còn chút ủy khuất nào.
HƯƠNG
(Giọng bình thản, nhưng đầy sức nặng)
Anh còn mặt mũi nào mà đến đây?
DŨNG
(Cười khẩy)
Sao nào? Tôi làm gì sai à? Tôi vẫn là chồng cô mà. Cái chức trưởng phòng này, cái xe này, tất cả đều là nhờ… à, quên mất, đều là nhờ công sức của cô đấy chứ! Giờ thì cô có quyền đòi lại rồi đó. Đòi lại cái danh dự mà tôi đã vứt cho cô ăn ở cái chợ này.
Dũng bước tới gần, định giật lấy túi tiền trên tay Hương. Anh ta nghĩ rằng mình vẫn có quyền lực với cô.
HƯƠNG
(Nhanh nhẹn lùi lại, giọng vang vọng)
Anh Dũng, xin lỗi. Từ nay, cái tên “Hương” này không còn là vợ anh nữa. Và tiền, anh cũng không bao giờ đụng vào được nữa đâu.
Một chiếc xe hơi sang trọng dừng lại cạnh chiếc xe cũ kỹ của Dũng. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự, bước xuống xe. Đó là luật sư của Hương. Ông ta tiến đến bên Hương, đặt tay lên vai cô một cách an ủi.
LUẬT SƯ
(Nói với Dũng, giọng đanh thép)
Anh Dũng, cô Hương đã ủy quyền cho tôi xử lý mọi chuyện. Kể từ giờ phút này, mọi tài sản anh đang sử dụng, bao gồm chiếc xe anh đang đi, đều thuộc về cô Hương theo thỏa thuận ly hôn. Anh sẽ phải chuyển trả lại cho cô ấy toàn bộ những gì anh đã chiếm dụng.
Dũng chết sững. Chiếc xe, biểu tượng cho sự thăng tiến của anh ta, bỗng chốc trở thành thứ xa xỉ mà anh ta không còn quyền đụng tới. Anh ta nhìn Hương, rồi nhìn vị luật sư, sự hoảng loạn và phẫn nộ dâng trào.
DŨNG
(Lắp bắp)
Không… không thể nào… Cái xe này…
HƯƠNG
(Nhìn Dũng với ánh mắt không chút lay động)
Anh nhớ lần nào tôi đi chợ về khuya, anh vẫn đang ngồi nhậu với bạn bè không? Anh nhớ lần anh gọi điện mắng tôi vì tôi về muộn, không nấu cơm không? Anh nhớ lần anh bảo tôi chỉ là con gà đẻ trứng vàng, nên ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc anh không? Bây giờ, tôi chỉ “đẻ trứng” một lần nữa thôi, nhưng là để tự giải phóng mình.
Hương quay lưng lại, bước vào sâu hơn trong chợ, để lại Dũng đứng chơ vơ bên cạnh chiếc xe giờ đây là của Hương. Tiếng xe của Dũng, từng là biểu tượng cho sự thành công, giờ đây chỉ còn là lời nhắc nhở về sự bại hoại của anh ta. Những người xung quanh chợ xôn xao, ánh mắt họ giờ đây không còn là sự thương hại nữa, mà là sự hả hê.
Tiếng xe của Dũng, từng là biểu tượng cho sự thành công, giờ đây chỉ còn là lời nhắc nhở về sự bại hoại của anh ta. Những người xung quanh chợ xôn xao, ánh mắt họ giờ đây không còn là sự thương hại nữa, mà là sự hả hê.
[CẢNH MỞ ĐẦU]**NGOẠI CẢNH. CON HẺM VẮNG VẺ – BAN NGÀY**
Một chiếc xe tải nhỏ, cũ kỹ, lấp đầy bởi những thùng xốp đựng cá tươi. Hương, với mái tóc buộc gọn gàng và nụ cười rạng rỡ, đang thoăn thoắt xếp dỡ hàng. Cô mặc bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ. Không còn vẻ tiều tụy hay uất hận trong ánh mắt. Thay vào đó là sự tự tin, sự bình yên toát ra từ bên trong.
Cô hít một hơi thật sâu, tận hưởng bầu không khí trong lành. Mùi tanh đặc trưng của cá giờ đây chỉ còn là một phần của công việc, không còn ám ảnh, không còn là gánh nặng. Cô mỉm cười với chính mình.
HƯƠNG
(Thì thầm, mắt ánh lên niềm vui)
Cuối cùng… cuối cùng mình cũng có thể tự do rồi.
Cô quay đầu nhìn về phía cuối con hẻm, nơi có một căn nhà nhỏ vừa được sửa sang lại. Sơn tường trắng tinh, vài chậu cây cảnh xanh tươi. Đó là nơi ở mới của Hương. Một nơi cô tự mua, tự trang trải, một cuộc sống độc lập, bình yên hơn. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, tự tin hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu cuộc hành trình đến chợ, chiếc xe tải nhỏ lóc cóc lăn bánh. Dọc đường, cô thoáng thấy hình ảnh chiếc xe sang trọng của Dũng giờ đây đã được một người khác sử dụng. Một thoáng chốc, hình ảnh Dũng sỉ nhục, đe dọa cô vụt qua. Nhưng chỉ thoáng qua.
HƯƠNG
(Giọng kiên định)
Mọi chuyện đã qua rồi. Giờ là lúc cho một khởi đầu mới.
Cô lái xe vào khu chợ. Vẫn là những gương mặt quen thuộc, những quầy hàng san sát. Tuy nhiên, hôm nay, Hương không còn cảm giác sợ hãi hay e dè. Cô dừng xe lại ở một chỗ trống quen thuộc.
**NGOẠI CẢNH. KHU CHỢ – BAN NGÀY**
Hương bắt đầu dọn hàng. Cô làm việc một cách chuyên nghiệp, nhanh nhẹn. Những người bán hàng xung quanh, một số người vẫn còn nhớ chuyện cũ, nhìn cô với ánh mắt tò mò, nhưng không còn là sự thương hại.
Một người bán rau già, bà Lan, tươi cười bước tới.
BÀ LAN
Chào con Hương! Hôm nay trông con rạng rỡ quá!
HƯƠNG
(Cười tươi)
Dạ, con chào bà. Con mới chuyển ra ngoài ở riêng, cuộc sống giờ thoải mái hơn nhiều ạ.
BÀ LAN
Tốt quá con ạ! Đừng bao giờ để ai làm mình khổ. Đàn ông con trai đôi khi thối tha lắm.
Hương chỉ cười, không nói gì thêm. Cô hiểu rõ câu nói của bà.
Bỗng, một giọng nói quen thuộc, đầy vẻ tự mãn vang lên từ phía sau, nhưng lần này nó không còn làm Hương nao núng.
DŨNG (O.S.)
(Giọng chế giễu, rõ to)
Ê, cô bán cá! Còn cái xe đó sao? Đã trả nợ cho tôi chưa? Hay lại định bán thêm vài con cá nữa để… mua son phấn mới?
Hương khựng lại một chút, nhưng không quay đầu ngay. Cô chậm rãi đặt con dao xuống, lau tay vào chiếc tạp dề. Một vài người bán hàng xung quanh liếc nhìn, vẻ mặt lộ rõ sự tò mò. Họ đã chứng kiến cảnh Dũng sỉ nhục Hương ở đây cách đây không lâu.
Hương quay lại, nhìn thẳng vào Dũng. Đôi mắt cô lạnh lùng, không còn chút ủy khuất nào. Dũng, với bộ dạng phong lưu hơn trước nhưng ánh mắt ẩn chứa sự bất an, đứng đó, dựa vào chiếc xe hơi sang trọng mà Hương đã từng mang lại cho anh ta.
HƯƠNG
(Giọng bình thản, nhưng đầy sức nặng)
Anh còn mặt mũi nào mà đến đây?
DŨNG
(Cười khẩy)
Sao nào? Tôi làm gì sai à? Tôi vẫn là chồng cô mà. Cái chức trưởng phòng này, cái xe này, tất cả đều là nhờ… à, quên mất, đều là nhờ công sức của cô đấy chứ! Giờ thì cô có quyền đòi lại rồi đó. Đòi lại cái danh dự mà tôi đã vứt cho cô ăn ở cái chợ này.
Dũng bước tới gần, định giật lấy túi tiền trên tay Hương. Anh ta nghĩ rằng mình vẫn có quyền lực với cô.
HƯƠNG
(Nhanh nhẹn lùi lại, giọng vang vọng)
Anh Dũng, xin lỗi. Từ nay, cái tên “Hương” này không còn là vợ anh nữa. Và tiền, anh cũng không bao giờ đụng vào được nữa đâu.
Một chiếc xe tải nhỏ quen thuộc dừng lại cạnh chiếc xe cũ kỹ của Dũng. Không có luật sư. Chỉ có Hương. Cô mỉm cười đầy ẩn ý.
HƯƠNG
(Nói với Dũng, giọng đanh thép)
Anh nhớ lần nào tôi đi chợ về khuya, anh vẫn đang ngồi nhậu với bạn bè không? Anh nhớ lần anh gọi điện mắng tôi vì tôi về muộn, không nấu cơm không? Anh nhớ lần anh bảo tôi chỉ là con gà đẻ trứng vàng, nên ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc anh không? Bây giờ, tôi chỉ “đẻ trứng” một lần nữa thôi, nhưng là để tự giải phóng mình.
Hương quay lưng lại, bước vào sâu hơn trong chợ, để lại Dũng đứng chơ vơ bên cạnh chiếc xe giờ đây đã thuộc về Hương. Chiếc xe đó, giờ đây không còn là biểu tượng cho sự thành công của Dũng, mà là lời nhắc nhở về sự bại hoại của anh ta, và về sức mạnh của người phụ nữ mà anh ta từng khinh rẻ. Những người xung quanh chợ xôn xao, ánh mắt họ giờ đây không còn là sự thương hại nữa, mà là sự hả hê.
[CẢNH KẾT THÚC]**INT. TÒA NHÀ VĂN PHÒNG HIỆN ĐẠI – PHÒNG LUẬT SƯ – BAN NGÀY**
Không khí trong phòng luật sư trang nghiêm, lịch sự. Hương, giờ đây trông tự tin và điềm tĩnh hơn rất nhiều, ngồi đối diện với một Luật sư tên ANH TUẤN. Anh Tuấn là người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt sắc sảo.
Trên bàn, một tệp hồ sơ được đặt gọn gàng.
LUẬT SƯ ANH TUẤN
(Giọng điềm đạm, chuyên nghiệp)
Chị Hương, tôi đã nhận được yêu cầu của chị. Về phần ly hôn và chia tài sản. Tuy nhiên, anh Dũng đã liên lạc với văn phòng chúng tôi.
Hương khẽ gật đầu, ánh mắt không chút xao động. Cô đã chuẩn bị cho điều này.
LUẬT SƯ ANH TUẤN
Anh ta muốn gặp chị để nói chuyện trực tiếp. Xin lỗi, nhưng tôi không thể cho phép điều đó. An toàn và sự yên tĩnh của chị là ưu tiên hàng đầu. Tôi sẽ là người đại diện cho chị trong mọi cuộc trao đổi.
HƯƠNG
(Giọng kiên định)
Tôi hiểu. Anh cứ nói với anh ta rằng tôi không muốn gặp mặt. Nếu có gì cần trao đổi, chỉ qua luật sư của tôi.
Luật sư Anh Tuấn nhìn Hương, ánh mắt có chút ngưỡng mộ. Ông cầm lấy chiếc điện thoại, chuẩn bị soạn tin nhắn.
LUẬT SƯ ANH TUẤN
Tôi sẽ truyền đạt rõ ràng.
***
**INT. QUÁN CAFE SANG TRỌNG – BUỔI CHIỀU**
Dũng ngồi một mình trong một góc quán cafe sang trọng, tay cầm chiếc điện thoại. Ánh mắt anh ta đầy sự tuyệt vọng, hối hận. Bộ vest lịch lãm giờ trông thật lạc lõng trên khuôn mặt hốc hác.
Anh ta lướt xem danh bạ, dừng lại ở tên “Hương”. Anh ta đã gọi hàng chục cuộc, nhắn tin không biết bao nhiêu. Tất cả đều chìm vào im lặng. Cuối cùng, anh ta nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Anh ta mở ra. Là tin nhắn từ Luật sư Anh Tuấn.
DŨNG
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Không… không thể nào…
Anh ta đọc đi đọc lại dòng tin nhắn: *”Luật sư của bà Hương xin thông báo: Mọi chuyện đã quá muộn rồi.”*
Dũng siết chặt điện thoại, móng tay in sâu vào lòng bàn tay. Anh ta nhớ lại tất cả những lời anh ta đã nói, những hành động anh ta đã làm với Hương. Cái đêm anh ta lên chức, cái ngày anh ta sỉ nhục cô giữa chợ, cái cách anh ta coi thường tất cả những gì cô đã hy sinh cho mình.
Anh ta ngả đầu ra sau, đôi mắt nhắm nghiền. Tiếng ồn ào xung quanh quán cafe bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại tiếng lòng quằn quại của sự hối hận.
DŨNG
(Giọng run rẩy, đầy đau khổ)
Hương… em ơi… anh sai rồi… anh xin lỗi…
Anh ta cảm thấy một sự trống rỗng kinh khủng bao trùm lấy mình. Anh ta đã đánh mất tất cả. Không chỉ là tiền bạc, địa vị, mà còn là người phụ nữ đã từng yêu anh bằng cả trái tim.
Anh ta nhìn xuống chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay. Đó là món quà Hương tặng anh ta khi anh ta vừa lên chức. Giờ đây, nó chỉ còn là lời nhắc nhở về sự ngu xuẩn của bản thân.
Anh ta đưa tay lên quệt vội giọt nước mắt lăn dài. Cả thế giới sụp đổ dưới chân anh ta. Sự kiêu ngạo, sự vũ phu đã dẫn anh ta đến con đường cùng này.
***
**EXT. CHỢ – BAN NGÀY (VÀI NGÀY SAU)**
Những người bán hàng xung quanh đang dọn dẹp quầy hàng. Khu chợ vẫn tấp nập, nhộn nhịp.
Bà Lan, người bán rau già, đang nói chuyện với một người hàng xóm.
BÀ LAN
Nghe nói thằng Dũng giờ đi làm thuê, lái xe tải nhỏ. Xe của nó bán hết rồi.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Trời đất ơi, tội nghiệp thật. Mới ngày nào còn vênh váo cái xe sang đó.
BÀ LAN
Ai gây nghiệp nấy chịu thôi. Cô Hương giờ sống thoải mái lắm, lại còn mở thêm cái tiệm cá ở chỗ mới nữa. Nghe đâu làm ăn phát đạt lắm.
Cả hai người cùng thở dài, ánh mắt hướng về phía con đường nơi Hương thường đi qua.
**FADE OUT.**
**INT. QUÁN CÀ PHÊ SANG TRỌNG – BUỔI CHIỀU (VÀI NGÀY SAU)**
Dũng ngồi thẫn thờ trong quán cà phê sang trọng, nơi từng là địa điểm anh thường lui tới để khoe khoang. Chiếc điện thoại trong tay anh ta là minh chứng cho sự cô độc hiện tại. Hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn vô vọng gửi cho Hương đều chìm vào im lặng.
Một tin nhắn từ số lạ khiến anh ta giật mình. Đó là từ luật sư của Hương. Dũng run rẩy mở ra. “Luật sư của bà Hương xin thông báo: Mọi chuyện đã quá muộn rồi.”
Anh ta lịm người, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Những ký ức ùa về như sóng dữ: đêm lên chức hân hoan, lời sỉ nhục tàn nhẫn giữa chợ, sự khinh miệt dành cho Hương và tất cả những gì cô đã hy sinh.
DŨNG
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Hương… em ơi… anh sai rồi… anh xin lỗi…
Một sự trống rỗng kinh hoàng nuốt chửng lấy anh ta. Chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, món quà Hương tặng khi anh ta lên chức, giờ chỉ còn là lời nhắc nhở cay đắng về sự ngu xuẩn của bản thân. Anh ta đưa tay quệt vội giọt nước mắt lăn dài. Sự kiêu ngạo, vũ phu đã đẩy anh ta vào vực sâu.
**EXT. CHỢ – BAN NGÀY (VÀI NGÀY SAU)**
Khu chợ vẫn tấp nập, nhộn nhịp. Bà Lan, người bán rau già, đang trò chuyện với một người hàng xóm.
BÀ LAN
Nghe nói thằng Dũng giờ đi làm thuê, lái xe tải nhỏ. Xe của nó bán hết rồi.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Trời đất ơi, tội nghiệp thật. Mới ngày nào còn vênh váo cái xe sang đó.
BÀ LAN
Ai gây nghiệp nấy chịu thôi. Cô Hương giờ sống thoải mái lắm, lại còn mở thêm cái tiệm cá ở chỗ mới nữa. Nghe đâu làm ăn phát đạt lắm.
Cả hai thở dài, ánh mắt xa xăm hướng về con đường Hương thường đi qua.
**INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – MỘT THỜI GIAN SAU**
Ngôi nhà từng rộn rã tiếng cười giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Những vật dụng cá nhân của Hương đã biến mất. Dũng lang thang trong căn nhà trống vắng, ánh mắt vô hồn. Anh ta mò mẫm tìm kiếm một thứ gì đó, có lẽ là ký ức về một thời hạnh phúc.
Trên bàn, một bức ảnh cũ chụp Dũng và Hương khi còn trẻ, Dũng gầy gò, còn Hương rạng rỡ. Bên cạnh là mảnh giấy nhàu nhĩ, có lẽ là hóa đơn nợ. Anh ta nhặt nó lên, nhìn chằm chằm, rồi thả phịch xuống sàn.
Anh ta bước ra ngoài, nhìn chiếc ô tô mới từng là niềm kiêu hãnh giờ đậu trơ trọi trong bãi xe của công ty cho thuê. Chiếc xe giờ đây trông thật lạc lõng, cũ kỹ, như chính cuộc đời anh ta. Dũng ngồi sụp xuống bậc thềm, đầu gục vào đầu gối.
**FADE OUT.**
**EXT. CHỢ – BAN NGÀY (VÀI NGÀY SAU)**
Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng mặc cả xen lẫn vào nhau tạo nên bức tranh quen thuộc của khu chợ.
GIỮA CHỢ, Hương đang thoăn thoắt bày biện những thúng cá tươi rói. Nụ cười vẫn nở trên môi cô, nhưng ánh mắt ánh lên một vẻ cương nghị. Bên cạnh cô, những người hàng xóm cũ, những người bạn bán hàng quen thuộc, tụ tập lại.
BÀ HÀNG XÓM 1
(Giọng đầy khâm phục)
Nhìn chị Hương xem, mạnh mẽ quá! Đúng là phụ nữ hiện đại, dám nghĩ dám làm!
BÀ HÀNG XÓM 2
(Gật gù đồng tình)
Phải đó. Ngày xưa cứ thấy tội nghiệp chị, giờ thì khác hẳn rồi. Chị Hương nhà mình bản lĩnh thật!
MỘT NGƯỜI BÁN HÀNG KHÁC
(Vỗ vai Hương)
Cứ thế chị ạ. Đừng bận tâm đến những lời ong tiếng ve. Chị sống cho mình là được.
Hương quay sang, ánh mắt trìu mến nhìn những người xung quanh. Lời động viên chân thành của họ xua tan đi những mệt mỏi, những tổn thương mà cô đã phải chịu đựng. Cô cảm thấy mình được nhìn nhận, được tôn trọng.
HƯƠNG
(Giọng xúc động)
Em cảm ơn mọi người nhiều lắm. Nhờ có mọi người động viên mà em có thêm sức mạnh.
Những tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. Khu chợ bỗng trở nên ấm áp lạ thường, xua tan đi những bóng ma của quá khứ. Hương mỉm cười, ánh mắt hướng về phía trước, tràn đầy hy vọng vào tương lai tươi sáng của chính mình.
**FADE OUT.**
INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – ĐÊM
Căn phòng khách rộng lớn, từng là niềm kiêu hãnh của Dũng, giờ đây chỉ còn lại sự trống trải và u ám. Đồ đạc vẫn còn đó, nhưng mọi thứ như mất đi linh hồn. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống từ trần nhà, tạo ra những bóng đổ dài trên sàn gỗ bóng loáng.
DŨNG ngồi sụp trên chiếc sofa da đắt tiền. Anh ta mặc bộ vest lịch lãm, vẫn còn nguyên mùi nước hoa đắt tiền, nhưng vẻ mặt lại tiều tụy, đôi mắt thâm quầng nhìn xa xăm. Ánh mắt anh ta dán chặt vào chiếc ô tô mới cáu cạnh đang đậu ở gara ngoài kia, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Đó là thứ mà anh ta từng dùng để khoe khoang, để khẳng định vị thế, để miệt thị Hương.
Nỗi cô đơn và hối hận gặm nhấm tâm can Dũng. Ký ức ùa về như một cơn bão.
FLASHBACK – NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – ĐÊM (8 NĂM TRƯỚC)
Căn nhà chật chội, tuềnh toàng. Dũng, khi đó còn là một gã thanh niên nghèo khó, đang vất vả chất những thúng cá lên chiếc xe máy cà tàng. Hương, vẫn còn trẻ trung, xinh đẹp, mồ hôi nhễ nhại, vừa dọn hàng ở chợ về.
DŨNG
(Thở hổn hển)
Hôm nay buôn bán thế nào em ơi? Có lời nhiều không?
HƯƠNG
(Mỉm cười mệt mỏi)
Cũng tạm anh ạ. Chút nữa em đi rửa bát phụ bà Hạnh kiếm thêm. Anh chở đồ cho em về nghỉ đi.
Dũng nhìn Hương, trong mắt anh ta có một tia hy vọng nhỏ nhoi về tương lai.
BACK TO PRESENT – INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – ĐÊM
Dũng siết chặt tay. Ký ức về ngày xưa quá xa vời, quá khác biệt so với hiện tại. Anh ta đã có tất cả, chức vụ, tiền bạc, địa vị. Và rồi…
Anh ta nhớ lại đêm mình lên chức, cái đêm đã đẩy mọi thứ đi xa hơn.
FLASHBACK – NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – ĐÊM (VÀI NGÀY TRƯỚC)
Dũng, trong bộ vest mới toanh, đang lâng lâng men say chiến thắng và rượu. Hương, với bộ quần áo giản dị, cố gắng gắp thức ăn cho chồng.
DŨNG
(Giọng đầy khinh bỉ)
Em nhìn anh xem, giờ anh là trưởng phòng rồi. Còn em thì sao? Vẫn cái bộ dạng bán cá bẩn thỉu. Nhìn em mà anh thấy xấu hổ. Cái xe mới này, anh mua bằng tiền của anh, chứ không phải bằng tiền bẩn thỉu của em đâu.
Hương chết lặng. Lời nói của Dũng như nhát dao cứa vào tim cô. Cô biết, tiền mua chiếc xe đó, phần lớn là do cô còng lưng bán cá mà có được.
BACK TO PRESENT – INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – ĐÊM
Dũng gục đầu vào tay. Hối hận trào dâng.
DŨNG
(Lẩm bẩm)
Mình đã có tất cả, và rồi mình tự tay hủy hoại nó. Hương ơi, em có tha thứ cho anh không?
Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn quanh căn nhà trống rỗng, không có lấy một bóng người. Chỉ còn lại tiếng vang vọng của chính giọng nói mình trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc ô tô ngoài gara, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự thành công, mà là bia mộ cho cuộc hôn nhân và nhân phẩm của anh ta.
EXT. CỬA HÀNG HẢI SẢN – BAN NGÀY
Một cửa hàng hải sản hiện đại, sạch sẽ, bày trí bắt mắt. Những quầy hàng sáng bóng trưng bày đủ loại hải sản tươi ngon, được sắp xếp gọn gàng. Không khí trong lành, khác hẳn với sự nhốn nháo, tanh nồng thường thấy ở các chợ cá truyền thống.
HƯƠNG, giờ đây ăn mặc chỉn chu, trang điểm nhẹ nhàng, rạng rỡ và tự tin, đang đích thân giới thiệu sản phẩm cho khách hàng. Nụ cười của cô rất tươi, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tự hào và một chút hoài niệm.
KHÁCH HÀNG 1
(Ngạc nhiên)
Ôi, hải sản ở đây tươi quá! Nhìn đã thấy ngon rồi.
HƯƠNG
(Giọng niềm nở)
Dạ, em tuyển chọn kỹ lắm ạ. Đảm bảo nguồn gốc sạch, vận chuyển nhanh chóng nên lúc nào cũng tươi ngon nhất. Anh chị cứ yên tâm dùng thử.
Khách hàng mua hàng, rời đi với vẻ hài lòng. Hương nhìn theo, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
HƯƠNG
(Thầm thì với chính mình)
Đây là thành quả của chính mình.
Cô quay vào bên trong, lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng. Biểu đồ doanh thu tăng trưởng vượt bậc, các đơn hàng online liên tục đổ về. Cô lật xem những hình ảnh về các chi nhánh mới đang được lên kế hoạch xây dựng.
HƯƠNG
(Cười mãn nguyện)
Tuyệt vời.
Một NGƯỜI BÁN HÀNG quen thuộc từ chợ cũ ghé qua, nhìn Hương với ánh mắt ngưỡng mộ.
NGƯỜI BÁN HÀNG
Chị Hương ơi! Nhìn chị bây giờ khác quá. Khỏe khoắn, thành công. Ai mà ngờ được cô gái bán cá ngày nào giờ lại có cửa hàng to thế này.
HƯƠNG
(Quay lại, mỉm cười)
Em cảm ơn. Em chỉ làm theo những gì mình tâm huyết thôi ạ.
NGƯỜI BÁN HÀNG
Thế còn cái thằng Dũng chồng chị? Có ghé qua mừng chị không?
Hương khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
HƯƠNG
Anh ấy bận rồi.
HƯƠNG (V.O.)
Bận với cuộc sống mới, với những thứ anh ta từng nghĩ là của mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng ánh mắt về phía một con đường lớn.
HƯƠNG (V.O.)
Cuộc đời này, đôi khi chỉ cần một cú ngã đau để ta nhận ra mình có thể đứng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô siết chặt tay, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Nỗi đau, sự tủi nhục năm xưa đã trở thành động lực, biến cô từ một người vợ cam chịu thành một nữ doanh nhân thành đạt, tự chủ và đầy quyền lực.
INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG NGỦ – BAN ĐÊM
Căn phòng tối om. Chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ. Dũng ngồi một mình trên giường, vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt trũng sâu. Chiếc điện thoại trên tay anh ta im lìm, không một tin nhắn hay cuộc gọi nào.
DŨNG
(Thều thào)
Hương… em đang ở đâu? Em có hạnh phúc không?
Anh ta đưa tay lên day trán, cảm giác cô đơn bao trùm lấy anh ta.
DŨNG
(Lẩm bẩm)
Tất cả là lỗi của tôi.
Anh ta nhìn quanh căn phòng, nơi từng là tổ ấm giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
FLASHBACK – CHỢ – BAN NGÀY (SÁNG HÔM SAU)
Cảnh tượng hỗn loạn. Hương bị Dũng đạp ngã sõng soài giữa chợ. Tiếng Dũng la hét, sỉ nhục vang vọng. Mọi người xung quanh xúm lại xem.
HƯƠNG
(Thở hổn hển, cố gắng đứng dậy)
Anh làm cái gì vậy hả Dũng?!
DŨNG
(Mặt đỏ gay, chỉ tay vào Hương)
Mày là thứ gì mà dám làm vậy với tao? Mày làm nhục tao trước mặt mọi người!
Một chiếc xe cảnh sát hú còi tiến đến, dừng lại ngay trước mặt họ. Hai viên cảnh sát bước xuống, tiến thẳng về phía Dũng.
VIÊN CẢNH SÁT 1
Anh Dũng à? Chúng tôi nhận được tin báo có người tố cáo anh có hành vi bạo hành và chiếm đoạt tài sản. Mời anh hợp tác.
Dũng chết lặng. Khuôn mặt anh ta trắng bệch. Hương ngẩng lên nhìn, đôi mắt cô đầy bi thương nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng.
BACK TO PRESENT – INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – PHÒNG NGỦ – BAN ĐÊM
Dũng giật mình tỉnh giấc, thở dốc. Anh ta vội vàng bật đèn, nhìn quanh. Chỉ có mình anh ta trong căn phòng trống rỗng. Chiếc xe ô tô mới ngoài gara giờ đây là một lời nhắc nhở nhức nhối về sự ngu dốt và hối hận.
DŨNG
(Khóc nấc lên)
Tôi đã mất tất cả rồi…
Anh ta nhìn vào bàn tay mình, bàn tay từng nắm giữ quyền lực, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
EXT. CON ĐƯỜNG NGOẠI Ô – BAN NGÀY
Một con đường nhỏ, thưa vắng, hai bên là những cửa hàng san sát. Trong số đó, có một cửa hàng hải sản nhỏ, trông có vẻ mới mở, bày biện sạch sẽ.
DŨNG, ăn mặc bảnh bao trong bộ vest mới, lái chiếc ô tô mới coóng đi ngang qua. Anh ta đang lướt điện thoại, vẻ mặt đầy tự mãn. Bỗng, ánh mắt anh ta dừng lại ở một cửa hàng.
Anh ta nhận ra đó là cửa hàng của HƯƠNG.
Hương giờ đây khác hẳn. Cô mặc một chiếc tạp dề sạch sẽ, đầu đội mũ lưỡi trai, trang điểm nhẹ nhàng nhưng rạng rỡ. Cô đang thoăn thoắt cân cá, trao đổi với khách hàng bằng một giọng nói tự tin, có chút sang trọng. Ánh nắng ban mai chiếu vào làm làn da cô thêm phần khỏe khoắn. Nụ cười trên môi cô, lúc này, không còn là nụ cười cam chịu hay gượng gạo, mà là nụ cười của sự tự tin và hài lòng.
Dũng nheo mắt nhìn. Chiếc ô tô mới của anh ta vẫn đang lù lù đậu bên lề đường. Tiền mua nó, anh ta biết rõ, là tiền HƯƠNG kiếm được.
DŨNG (V.O.)
(Thầm thì, giọng đầy chua chát)
Cô ấy… đã thay đổi nhiều quá.
Anh ta nhìn lại chiếc ô tô, rồi lại nhìn Hương. Sự đối lập quá lớn giữa cuộc sống của họ lúc này khiến Dũng cảm thấy một cơn nhói lên trong lồng ngực. Anh ta đã từng nghĩ rằng mình là người đàn ông thành đạt, còn cô chỉ là người vợ ở nhà nội trợ. Nhưng giờ đây, cô đang đứng đó, rạng rỡ, tự chủ, trong khi anh ta, dù có chức trưởng phòng, vẫn đang chìm trong sự cô đơn và hối hận.
Hương ngẩng đầu lên, liếc nhìn ra con đường. Ánh mắt cô thoáng gặp ánh mắt Dũng. Cô chỉ nhìn anh ta một thoáng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, rồi lại quay vào với công việc. Nụ cười trên môi cô vẫn giữ nguyên. Sự thờ ơ của cô còn khiến Dũng thấy khó chịu hơn cả lời trách móc.
DŨNG (V.O.)
(Giọng đầy cay đắng)
Nhìn cô ấy sống tốt như vậy, mà tôi… Tôi đã làm những gì?
Anh ta siết chặt vô lăng, bàn tay trắng bệch. Chiếc ô tô mới giờ đây không còn là biểu tượng của sự thành công, mà là một lời nhắc nhở nhức nhối về sự ngu xuẩn và hối hận. Anh ta đã đánh mất tất cả, từ người vợ yêu thương, đến danh dự của mình.
Dũng nhấn ga, chiếc ô tô vọt đi. Anh ta không dám nhìn lại Hương thêm một lần nào nữa. Cảnh tượng người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin đó cứ ám ảnh tâm trí anh ta, như một lời phán xét cho những gì anh ta đã làm.
EXT. CỬA HÀNG HẢI SẢN CỦA HƯƠNG – TIẾP THEO
Hương mỉm cười với khách hàng cuối cùng trong buổi sáng. Cô lau tay vào tạp dề, nhìn ra con đường nơi chiếc ô tô của Dũng vừa biến mất. Ánh mắt cô thoáng chút xa xăm, rồi nhanh chóng trở lại vẻ kiên định thường thấy.
HƯƠNG (V.O.)
Cuộc đời này, đôi khi chỉ cần một cú ngã đau để ta nhận ra mình có thể đứng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn vào tấm biển cửa hàng của mình. “HẢI SẢN HƯƠNG – CHẤT LƯỢNG VÀNG”. Nụ cười tự tin lại nở trên môi.
HƯƠNG (V.O.)
Anh ta đã từng nghĩ anh ta là tất cả. Giờ thì anh ta chỉ là một bóng ma trong quá khứ của tôi.
EXT. CON ĐƯỜNG NGOẠI Ô – BAN NGÀY
Chiếc ô tô của Dũng lao nhanh trên đường, bỏ lại phía sau hình ảnh Hương rạng rỡ tại cửa hàng. Bên trong xe, Dũng siết chặt vô lăng, ánh mắt mông lung nhìn về phía trước. Chiếc xe bóng loáng giờ đây trở thành gánh nặng, là lời nhắc nhở cay đắng về sự lựa chọn sai lầm. Anh ta cố gắng xua đi hình ảnh Hương tự tin, nhưng càng cố, hình ảnh đó càng hiện rõ, càng trở nên ám ảnh.
INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – BUỔI CHIỀU
Căn nhà rộng lớn, tiện nghi giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống trải. Không có tiếng cười nói, không có hơi ấm. Dũng ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Điện thoại trên bàn rung lên liên hồi. Anh ta cầm lấy, màn hình hiện lên dòng tin nhắn: “THÔNG BÁO: ĐẾN HẠN THANH TOÁN KHOẢN VAY MUA XE. VUI LÒNG LIÊN HỆ NGAY.”
Dũng thở dài, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy anh ta. Anh ta biết rõ, số tiền vay đó, không chỉ dựa vào lương trưởng phòng, mà còn cả những khoản “chi phí phát sinh” khác mà anh ta đã cố gắng che đậy.
EXT. CON ĐƯỜNG NGOẠI Ô – NGÀY HÔM SAU
Ánh nắng gay gắt. Một chiếc xe tải nhỏ dừng lại trước nhà Dũng và Hương. Hai người đàn ông mặc đồng phục ngân hàng bước xuống, tay cầm theo giấy tờ. Họ gõ cửa. Dũng, với vẻ mặt mệt mỏi, mở cửa.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG NGÂN HÀNG 1
(Giọng dứt khoát)
Xin chào, anh là Dũng? Chúng tôi đến để thu hồi chiếc xe.
DŨNG
(Lắp bắp)
Thu hồi… thu hồi xe? Tôi… tôi vẫn chưa đến hạn…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG NGÂN HÀNG 2
(Cầm tờ giấy, nhíu mày)
Thông báo đã gửi, và chúng tôi đã chờ đợi quá lâu. Đây là khoản vay thế chấp. Anh không có khả năng thanh toán, chúng tôi buộc phải thực hiện thủ tục.
Dũng chết lặng. Anh ta nhìn ra ngoài, nơi chiếc ô tô mới coóng đang đậu. Nó từng là biểu tượng cho sự thăng tiến, cho sự “oai phong” của anh ta. Giờ đây, nó trở thành minh chứng cho sự sụp đổ.
Hai người đàn ông tiến lại gần chiếc xe. Dũng nhìn họ mở cửa, khóa xe được rút ra một cách lạnh lùng. Anh ta cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh ta từng đạp ngã Hương, từng sỉ nhục cô trước mặt mọi người. Giờ đây, anh ta là người đang đối mặt với sự tủi nhục tột cùng.
DŨNG (V.O.)
(Giọng run rẩy, đầy hối hận)
Hương ơi… Em đã từng chịu đựng tất cả những điều này… vì anh.
Anh ta nhìn hai người đàn ông đưa chiếc xe đi, từng mét một. Dòng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má.
EXT. CHỢ HẢI SẢN – NGÀY HÔM SAU
Hương đang bận rộn với cửa hàng hải sản của mình. Cô đã lấy lại được sự tự tin, nụ cười rạng rỡ đã trở lại. Cô đang vui vẻ trao đổi với khách hàng. Bỗng, một chiếc xe máy cà tàng chở hàng rong chạy vụt qua, làm đổ một ít cá trên sạp của cô.
DŨNG
(Ngồi trên xe, giọng hoảng hốt)
Trời ơi! Cẩn thận chứ!
Người bán hàng rong vội vã xin lỗi, vừa mới bốc vác cá lên xe, vừa cố gắng nhặt những con cá rơi vãi.
DŨNG
(Nhìn Hương, giọng đầy miễn cưỡng)
Em ơi… anh… anh vừa mới bị thu hồi xe. Anh… anh cần một ít tiền để chạy xe ôm kiếm sống qua ngày.
Hương quay lại, nhìn Dũng. Ánh mắt cô không còn sự oán giận hay thương hại, chỉ còn một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Cô nhìn bộ dạng thảm hại của anh ta, quần áo xộc xệch, vẻ mặt hốc hác.
HƯƠNG
(Giọng bình thản)
Xe anh bị thu hồi rồi sao? Sao anh lại để mọi chuyện đến nông nỗi này?
DŨNG
(Cúi gằm mặt)
Anh… anh sai rồi. Anh đã quá kiêu ngạo…
HƯƠNG
(Nhặt những con cá còn dính bụi bẩn, quăng vào sọt rác)
Anh đã từng có tất cả. Anh đã từng có em, có một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng anh đã chọn con đường khác.
Hương nhìn Dũng, rồi nhìn lại những con cá còn lại trên sạp. Cô thở dài, lấy ra một ít tiền từ túi, đưa cho Dũng.
HƯƠNG
Cầm lấy đi. Giúp anh một ít. Nhưng anh nhớ, lần này, hãy tự mình đứng dậy. Đừng bao giờ để mình rơi vào cảnh này nữa.
DŨNG
(Nhìn số tiền, rồi nhìn Hương, giọng nghẹn ngào)
Cảm ơn em…
Anh ta cầm lấy tiền, lên chiếc xe máy cà tàng. Khi anh ta chuẩn bị nổ máy, anh ta nhìn lại Hương lần cuối. Hương quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình, nụ cười trên môi cô vẫn rất tự tin. Dũng cảm giác như mình vừa nhận một cú đấm mạnh vào lòng. Anh ta đã từng đạp cô xuống bùn, giờ đây, cô lại đang đứng trên đỉnh cao, trong khi anh ta lại chìm xuống đáy vực, làm những công việc tay chân, nếm trải mọi tủi nhục mà cô từng phải chịu đựng.
EXT. CON ĐƯỜNG CHỢ – BUỔI TRƯA
Dũng cẩn thận chạy chiếc xe máy, mang theo những thùng hàng nhỏ. Anh ta dừng lại trước một công trường xây dựng. Mồ hôi nhễ nhại, anh ta vác những bao xi măng nặng trĩu lên vai. Ánh mắt Dũng lờ mờ nhìn về phía xa, nơi có một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình. Đó là Hương, đang trên đường về nhà, tay xách nách mang vài túi đồ.
Hương nhìn thấy Dũng, dừng lại. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh ta một lúc rồi tiếp tục bước đi. Dũng cảm thấy một nỗi xấu hổ trào dâng. Anh ta đang làm công việc mà 8 năm trước, anh ta từng làm để giúp cô, nhưng bây giờ, anh ta lại là người rơi vào cảnh túng quẫn, phải làm những việc nặng nhọc này để kiếm sống.
DŨNG (V.O.)
(Giọng đầy chua xót)
Cô ấy đã từng gánh vác tất cả. Giờ tôi cũng vậy. Nhưng có lẽ, em ấy đã mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều.
EXT. CÔNG TRƯỜNG XÂY DỰNG – BUỔI TRƯA
Nắng như đổ lửa. Dũng, quần áo nhễ nhại mồ hôi, bê những bao xi măng nặng trĩu lên vai, từng bước nặng nhọc tiến vào công trường. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Xa xa, Hương đang bước đi trên con đường quen thuộc, tay xách vài túi đồ. Cô liếc nhìn về phía công trường, ánh mắt lướt qua bóng dáng quen thuộc đang vất vả. Một thoáng do dự, Hương dừng lại.
Dũng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Hương. Anh ta đứng sững lại, bao xi măng trên vai dường như càng nặng hơn. Khuôn mặt anh ta biến sắc, một cảm giác xấu hổ dâng trào. Anh ta đã từng làm công việc này để giúp cô 8 năm trước, giờ đây, anh ta lại là người phải làm công việc nặng nhọc, đầy tủi nhục này để mưu sinh.
Hương nhìn Dũng, ánh mắt cô dịu lại. Không còn chút oán giận hay thương hại, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi buồn man mác. Cô không nói gì, chỉ im lặng nhìn anh ta thêm một lát rồi tiếp tục bước đi, bóng lưng khuất dần.
Dũng nhìn theo bóng lưng Hương, cảm giác chua xót dâng lên. Anh ta từng nghĩ mình là người đứng trên cao, đạp cô xuống bùn. Giờ đây, anh ta lại là người đang chìm xuống đáy vực, nếm trải mọi cay đắng, tủi nhục mà cô từng phải chịu đựng. Anh ta hiểu ra, sức mạnh thực sự không đến từ tiền bạc hay địa vị, mà đến từ sự kiên cường và lòng nhân ái.
EXT. QUÁN CÀ PHÊ NHỎ BÊN ĐƯỜNG – MỘT TUẦN SAU
Ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa kính. Hương ngồi cạnh cửa sổ, tay khẽ lật giở từng trang của một cuốn sách. Nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Bên cạnh là Ly, bạn thân của Hương, đang chăm chú đọc báo.
LY
(Ngẩng đầu lên, mỉm cười)
Cậu xem này, tin tức về tập đoàn Vạn Tín, cái tập đoàn mà Dũng từng làm việc ấy, đang gặp khủng hoảng lớn. Nghe đâu sắp phá sản rồi.
Hương khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lấp lánh một niềm vui thầm lặng. Cô không hề ngạc nhiên.
HƯƠNG
(Giọng nhẹ nhàng)
Mọi chuyện rồi sẽ có hồi kết. Quan trọng là mình đã tìm lại được chính mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Những tháng ngày cơ cực, tủi nhục dường như đã lùi xa. Thay vào đó là cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên những người thân yêu và bạn bè mới. Cô không còn phải chịu đựng sự sỉ nhục hay áp lực từ người chồng cũ.
HƯƠNG
(Quay sang Ly, giọng đầy tự hào)
Giờ thì mình mới thực sự sống, Ly ạ. Cảm giác thật là viên mãn và bình yên.
Ly nắm lấy tay Hương, ánh mắt trìu mến.
LY
Tớ mừng cho cậu, Hương ạ. Cậu xứng đáng có được hạnh phúc này.
Cả hai cùng cười, nụ cười rạng rỡ, xóa tan mọi ưu phiền. Hương cảm thấy mọi thứ thật hoàn hảo, một sự khởi đầu mới cho một cuộc đời trọn vẹn.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN #
INT. NHÀ RIÊNG CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – NGÀY XƯA (8 NĂM TRƯỚC)
Không khí chật chội, mùi cá tanh nồng nặc. Dũng, gầy gò, mặc bộ quần áo cũ sờn, đang cố gắng đẩy chiếc xe chở đầy cá giúp Hương. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh ta cố gắng nở một nụ cười.
DŨNG
(Gượng gạo)
Nặng quá, nhưng có em đây thì…
Hương, lúc đó còn trẻ trung, tươi tắn, nhìn Dũng với ánh mắt dịu dàng, có chút biết ơn.
HƯƠNG
Cảm ơn anh. Anh vất vả rồi.
Cô đưa cho anh ta một chai nước lọc. Dũng nhận lấy, uống ừng ực, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
DŨNG
Có anh ở đây, em đừng lo. Sau này anh sẽ làm tất cả để em không phải vất vả thế này nữa.
Anh ta nắm lấy tay cô, ánh mắt đầy hứa hẹn. Hương mỉm cười, tin tưởng vào những lời anh nói.
INT. NHÀ CỦA DŨNG VÀ HƯƠNG – ĐÊM DŨNG LÊN CHỨC
Căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Dũng, khoác lên mình bộ vest mới, đi đi lại lại với vẻ đắc thắng. Hương ngồi im lặng trên giường, vẻ mặt mệt mỏi, tay lau vội giọt nước mắt.
DŨNG
(Giọng đầy khinh miệt)
Cô nhìn xem, tôi lên chức trưởng phòng rồi đấy! Còn cô thì vẫn chỉ là cái đồ bán cá lôi thôi. Cô có xứng với tôi không? Cái mùi tanh tưởi của cô lúc nào cũng ám vào người tôi.
Hương siết chặt hai tay, cố gắng nén lại nỗi đau.
HƯƠNG
Anh vừa lên chức, lẽ ra anh nên vui. Sao lại nói những lời như vậy với em?
DŨNG
Vui? Vui cái gì? Nhờ tiền bán cá của cô mà tôi mới có ngày hôm nay đấy, cô có biết không? Tiền cô phơi nắng phơi mưa ngoài chợ, tôi mang đi mua được cái xe mới, mua được bộ vest này. Thế mà cô vẫn cái thái độ đó à?
Anh ta tiến lại gần, ánh mắt gườm gườm.
DŨNG
Biến đi. Tôi nhìn thấy cô là tôi lại thấy bực mình.
HƯƠNG
(Giọng run run)
Vậy anh muốn em đi đâu?
DŨNG
Đi đâu cũng được, miễn là đừng làm vướng mắt tôi.
Hương đứng dậy, lặng lẽ bước vào phòng tắm, để lại Dũng một mình với sự hả hê giả tạo.
EXT. CHỢ – SÁNG HÔM SAU
Tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng ồn ào. Hương đang hì hụi sắp xếp lại mớ cá. Bỗng, một chiếc ô tô mới coóng dừng xịch bên lề đường. Dũng bước xuống xe, vẻ mặt kiêu ngạo, tiến thẳng đến chỗ Hương. Anh ta cố tình đi chậm lại, để mọi người đều nhìn thấy.
DŨNG
(Hét to, giọng đầy châm biếm)
Này, đồ bán cá! Xe mới của tôi đây, cô có muốn ngắm không? Hay là cô vẫn thích cái mùi tanh tưởi của mình?
Những người xung quanh xôn xao nhìn về phía họ. Hương chết lặng, mặt đỏ bừng. Cô cố gắng lảng tránh ánh mắt tò mò của mọi người.
HƯƠNG
Dũng, anh làm gì vậy? Đừng làm ầm lên.
DŨNG
Làm ầm lên? Cô nghĩ cô là ai mà tôi không dám làm ầm lên? Cái thứ như cô chỉ có ở dưới chân tôi thôi!
Nói rồi, Dũng tiến tới, dùng chân đạp mạnh vào chiếc rổ cá của Hương. Cá bắn tung tóe khắp nơi. Hương hoảng hốt ngã sõng soài xuống đất, máu chảy ra từ vết xước trên trán.
HƯƠNG
(Rên rỉ trong đau đớn)
Anh… anh bị điên rồi!
Người hàng xóm, bà Lan, vội vã chạy tới đỡ Hương dậy.
BÀ LAN
Trời ơi, Dũng! Anh làm cái trò gì vậy?
DŨNG
(Cười khẩy)
Tao đang dạy cho con vợ hèn mạt của tao biết thế nào là lễ độ đấy.
Đúng lúc đó, có tiếng còi xe cảnh sát hú vang. Dũng giật mình quay lại. Anh ta nhìn thấy chiếc ô tô mới của mình đã bị khóa bánh, và hai cảnh sát đang tiến lại gần.
EXT. CÔNG TRƯỜNG XÂY DỰNG – THỜI GIAN TRÔI ĐI
Ánh nắng gay gắt. Dũng, giờ đây không còn vest bảnh bao, chỉ mặc bộ quần áo lao động cũ kỹ, nhếch nhác. Anh ta đang vác những bao xi măng nặng trĩu, từng bước chân nặng nhọc. Khuôn mặt anh ta hốc hác, đôi mắt trũng sâu đầy vẻ dằn vặt.
Dũng dừng lại, nhìn về phía xa. Anh ta mường tượng lại cảnh Hương bán cá, mường tượng lại nụ cười hiền hậu của cô 8 năm trước. Anh ta thấy lại hình ảnh mình cùng cô đẩy xe cá, nghe lại lời hứa hẹn năm xưa.
DŨNG
(Thì thầm, giọng khản đặc)
Giá như… giá như có thể quay lại…
Anh ta ôm đầu, gục xuống bên đống xi măng. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên trong tiếng gió. Anh ta đã mất tất cả. Mất Hương, mất danh dự, mất cả cuộc đời. Chỉ còn lại sự cô độc, dằn vặt và hối hận triền miên. Chiếc ô tô mới, bộ vest sang trọng, tất cả giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh phù du, ám ảnh tâm trí anh ta đến suốt kiếp. Hương đã ra đi, tìm thấy bình yên, còn anh ta, vĩnh viễn bị giam cầm trong nhà tù của chính mình.
EXT. CÔNG TRƯỜNG XÂY DỰNG – NGÀY (SAU 8 NĂM)
Mặt trời gay gắt đổ lửa xuống công trường bụi bặm. Dũng, thân hình gầy guộc trong bộ quần áo lao động cũ mèm, nhếch nhác, đang vật lộn với những bao xi măng nặng trĩu. Mỗi bước chân anh ta đi là một sự trĩu nặng của hối hận. Khuôn mặt anh ta hốc hác, đôi mắt trũng sâu nhìn xa xăm, lạc lõng giữa cảnh đời cơ cực.
DŨNG
(Thì thầm, giọng khản đặc)
Giá như… giá như có thể quay lại…
Anh ta buông phịch bao xi măng xuống, ôm đầu, cả thân hình run lên bần bật. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào bật ra, hòa vào tiếng gió rì rào mang theo bụi bay. Anh ta đã mất tất cả. Hương, danh dự, tất cả những gì từng có. Giờ đây, anh ta chỉ còn lại mình với sự cô độc, dằn vặt và hối hận triền miên. Chiếc ô tô mới, bộ vest sang trọng, tất cả giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh phù du, ám ảnh tâm trí anh ta đến suốt kiếp.
EXT. QUÁN CÀ PHÊ SÂN VƯỜN – NGÀY (SAU 8 NĂM)
Không gian yên tĩnh, thoáng đãng, tràn ngập ánh nắng dịu nhẹ. Hương, giờ đây đã ngoài ba mươi, phong thái tự tin, quyến rũ. Cô mặc một bộ váy thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao thông minh. Bên cạnh cô là một người đàn ông trung niên, ăn vận lịch sự, ánh mắt trìu mến nhìn cô. Họ đang trò chuyện vui vẻ.
HƯƠNG
(Mỉm cười)
Em vẫn luôn nhớ lời anh dặn. Phụ nữ mạnh mẽ là phụ nữ biết đứng dậy sau vấp ngã, và luôn tin vào giá trị của bản thân.
Người đàn ông mỉm cười, gật đầu đồng tình.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Em đã làm rất tốt, Hương. Rất tốt.
Hương nhìn ra xa, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự mãn nguyện. Cô thấy mình như một đóa hoa nở rộ sau cơn mưa giông. Cuộc đời Dũng là một bài học đắt giá về sự kiêu ngạo và bạc bẽo. Còn cuộc đời cô, giờ đây đã bước sang một trang mới đầy tươi sáng. Cô ngẩng cao đầu, với nụ cười tự chủ và hạnh phúc đích thực, tiếp tục bước trên con đường mình đã chọn, bỏ lại quá khứ đầy sóng gió phía sau.

