“Chồng đặt bàn ăn tối với nh/ân tìn/h, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và làm 1 việc khiến anh ta q///uỳ g////ối
Tôi tình cờ thấy lịch đặt bàn trong điện thoại của anh. Dòng ghi chú hiện rõ:
“19h tối thứ Sáu – bàn sát cửa kính – cô ấy thích như vậy.”
Không phải đối tác. Cũng không phải đồng nghiệp. Trực giác của một người vợ cho tôi biết… chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng thay vì gọi điện tr//a h//ỏi hay chấ///t v//ấn, tôi quyết định đến đó – đúng thời gian ấy.
Tối hôm ấy, tôi diện chiếc váy đỏ mà anh từng thích. Tôi dắt theo mẹ anh – người luôn yêu thương tôi – và con gái nhỏ của chúng tôi, trong bộ váy công chúa mà bé thích nhất.
Chúng tôi chọn bàn ngay bên cạnh.
Đúng giờ hẹn, anh bước vào – cùng với một cô gái trẻ. Họ chưa kịp gọi món thì ánh mắt anh chạm phải tôi. Anh sữ/ng người. Tay khẽ buông ly nước, mắt không rời khỏi bàn bên…”
“Anh sững người, khuôn mặt vốn đang tươi tỉnh bỗng tái mét như không còn một giọt máu. Đôi mắt anh trợn trừng, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Ly nước lọc vừa được nhân viên đặt xuống bàn, anh cầm lấy chưa kịp uống, giờ đây run rẩy trong tay. Ly nước khẽ trượt, và rồi rơi xuống, va vào cạnh bàn tạo ra tiếng động khô khốc, nhưng trong không gian ồn ào của nhà hàng, tiếng động ấy lại nhỏ đến bất ngờ, chỉ đủ lọt vào tai những người ngồi gần đó.
Ánh mắt anh hoàn toàn cố định vào chiếc bàn ngay bên cạnh. Nơi đó có tôi, trong chiếc váy đỏ mà anh từng nói là rất thích. Có mẹ anh, người phụ nữ phúc hậu luôn coi tôi như con đẻ. Và có con gái nhỏ của chúng tôi, đang ngồi yên lặng trong bộ váy công chúa lộng lẫy mà con bé yêu quý nhất. Ba người phụ nữ quan trọng nhất đời anh, giờ đang ở ngay bên cạnh, nhìn thẳng vào anh.
Mẹ chồng tôi hơi nhíu mày nhìn về phía tiếng động. Con gái nhỏ thì tò mò quay đầu. Còn tôi, tôi chỉ im lặng ngồi đó, đối diện với ánh mắt đầy hoảng loạn của anh, với cô gái trẻ ngồi đối diện anh ở chiếc bàn sát cửa kính mà cô ta ‘thích như vậy’. Anh lúc này trông như pho tượng, hoàn toàn chết
đứng, chỉ còn đôi mắt là chuyển động, lướt từ tôi sang mẹ, sang con, rồi lại quay về nhìn tôi. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Kế hoạch của anh đã đổ bể hoàn toàn, ngay khi nó còn chưa kịp bắt đầu. Cô gái trẻ ngồi đối diện anh khẽ chạm vào tay anh, khó hiểu nhìn theo hướng anh đang nhìn.”
“Cô nhân tình trẻ ngồi đối diện anh, khẽ nhíu mày. Cô ta cảm thấy khó hiểu trước thái độ bất động và ánh mắt đầy hoảng loạn của anh. Cô ta đưa mắt nhìn theo hướng anh đang nhìn, và thấy ba người phụ nữ ở chiếc bàn ngay bên cạnh: một người phụ nữ trung niên phúc hậu, một bé gái nhỏ mặc váy công chúa, và người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ. Cô ta thấy họ đang nhìn về phía bàn mình. Cô ta cảm thấy có gì đó không đúng, sự khó chịu len lỏi.
Cô ta khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay anh, lay lay một cách thăm dò. Giọng cô ta thì thầm, nhưng đủ để cả hai người nghe thấy giữa tiếng ồn ào của nhà hàng, mang theo sự bực bội và khó chịu: “”Anh sao thế? Sao tự nhiên anh lại đơ ra vậy?””
Anh không đáp, chỉ thoáng rùng mình trước cái chạm của cô ta, đôi mắt vẫn dán chặt vào bàn bên cạnh. Mồ hôi trên trán anh càng lúc càng nhiều.
Cô nhân tình lại thì thầm tiếp, giọng có vẻ ngây thơ nhưng ánh mắt đầy thắc mắc, xen lẫn một chút cảnh giác: “”Ai kia vậy anh? Sao họ cứ nhìn mình mãi thế?”””
Người vợ (tôi) vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, vẻ mặt bình tĩnh đến lạnh lùng. Cô không nói một lời đáp lại câu hỏi thắc mắc của cô nhân tình, cũng không quay đi né tránh. Ánh mắt của cô dán chặt vào người chồng, sâu hun hút như vực thẳm, chứa đựng sự thất vọng tột cùng và sự quyết tâm sắt đá. Đó là ánh mắt không chỉ nhìn, mà còn xuyên thấu, chất vấn và cảnh cáo. Người chồng cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ, mỗi tế bào trong cơ thể như đang gào thét dưới sức nặng của ánh nhìn đó. Hắn không dám di chuyển, không dám đáp lời cô nhân tình, chỉ biết đổ mồ hôi lạnh. Cô nhân tình cảm thấy sự khó chịu dâng lên. Cô ta nhận ra ánh mắt của người phụ nữ mặc váy đỏ không đơn thuần là tò mò, mà mang theo một luồng khí lạnh lẽo, đầy áp lực. Cô ta bất giác rụt tay lại, nhìn chằm chằm vào người vợ (tôi) với vẻ đề phòng. Sau vài giây im lặng căng như dây đàn, người vợ (tôi) khẽ liếc mắt sang phía một người phục vụ đang đi ngang qua. Cô không gọi thành tiếng, chỉ nhẹ nhàng nhấc một ngón tay lên ra hiệu. Người phục vụ lập tức hiểu ý và tiến về phía bàn của cô.
“Người phục vụ đi tới, cúi đầu chờ hiệu lệnh. Mắt người vợ (tôi) vẫn dán chặt vào người chồng, không hề xê dịch. Cô không nói gì với người phục vụ ngay. Cả căn phòng dường như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc du dương nhỏ nhẹ và tiếng thở dốc nặng nề của người chồng. Cô nhân tình liếc nhìn người phục vụ, rồi lại nhìn người vợ (tôi), sự khó chịu và hoài nghi ngày càng rõ rệt trên khuôn mặt cô ta.
Lúc này, mẹ chồng tôi, người nãy giờ vẫn ngồi im lặng quan sát mọi chuyện với vẻ mặt khó hiểu và lo lắng, cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó. Bà nhìn đứa con gái nhỏ đang mặc bộ váy công chúa yêu thích, rồi nhìn sang người vợ (tôi) trong chiếc váy đỏ mà bà biết chồng nó rất thích. Ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt bình tĩnh đến đáng sợ của con dâu, rồi chậm rãi di chuyển sang phía bàn sát cửa kính.
Bà nhìn thấy con trai bà đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ, người mà chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ biết không phải là bạn bè hay đồng nghiệp thông thường. Bà thấy ánh mắt hoảng loạn, sợ hãi của con trai, và thái độ bối rối, khó chịu của cô gái kia. Mọi mảnh ghép đột nhiên kết nối. Bà hiểu ra điều gì đang diễn ra ở đây.
Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng mẹ chồng tôi. Từ ngạc nhiên ban đầu, nó nhanh chóng chuyển thành một nỗi đau xót, rồi sự tức giận. Bà nhìn lại người vợ (tôi), người con dâu mà bà luôn yêu thương như con gái ruột. Bà nhìn thấy sự kiên cường ẩn dưới vẻ ngoài lạnh lùng, thấy sự hy sinh và nỗi đau mà con dâu đã phải trải qua.
Khóe mắt bà khẽ ửng đỏ. Bà nhẹ nhàng đưa bàn tay run rẩy lên, chạm vào mu bàn tay của người vợ (tôi) đang đặt trên bàn, khẽ siết nhẹ, như một lời động viên, một sự sẻ chia thầm lặng. Trong ánh mắt bà nhìn con dâu lúc này không còn sự khó hiểu hay lo lắng nữa, thay vào đó là tình yêu thương sâu sắc và một niềm tự hào thầm kín. Bà tự hào vì con dâu của bà mạnh mẽ và bản lĩnh đến thế.
Rồi, bà chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt bà hướng thẳng về phía người chồng đang ngồi ở bàn bên cạnh. Vẻ dịu dàng, yêu thương vừa dành cho con dâu hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một ánh nhìn sắc lạnh, đầy sức nặng. Đó là ánh mắt vừa thất vọng sâu sắc đến tột cùng về đứa con trai mình dứt ruột đẻ ra, vừa chứa đựng sự giận dữ không lời, như thể đang truyền đi một lời quở trách câm lặng, vang vọng trong không gian: “”Sao mày lại có thể làm mẹ thất vọng đến thế? Mày đã làm gì với hạnh phúc của con và cháu của mẹ?”” Người chồng cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt dưới ánh nhìn đó. Hắn cúi gằm mặt xuống, không dám đối diện với sự thất vọng của mẹ.”
“Người chồng vẫn cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt của mẹ. Hắn cảm thấy sự tức giận và thất vọng của bà như một tảng đá đè nặng lên ngực.
Trong khi đó, cô con gái nhỏ ngồi bên cạnh người vợ (tôi), nãy giờ vẫn yên lặng quan sát mọi người với đôi mắt tròn xoe. Bé đang mặc bộ váy công chúa màu hồng bồng bềnh mà bé yêu thích nhất, mái tóc xoăn nhẹ được buộc gọn gàng. Bé chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa những người lớn. Bé chỉ thấy bố đang ngồi ở bàn bên cạnh, cùng với một cô chú lạ.
Bé ngước nhìn lên. Đôi mắt bé sáng lên khi thấy bố. Trên khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ tò mò đáng yêu. Bé nghiêng đầu nhìn bố một lát, rồi một nụ cười hồn nhiên như thiên thần nở rộ trên môi bé. Bé giơ cánh tay nhỏ xíu lên, vẫy vẫy về phía bố.
“”Bố ơi!”” Tiếng bé gọi líu lo, chỉ đủ lớn để những người ở hai bàn bên cạnh nghe thấy.
Lời gọi ngây thơ của con gái như một mũi tên xuyên thẳng vào tim người chồng. Hắn ngẩng phắt dậy, khuôn mặt tái mét. Ánh mắt hắn chạm vào nụ cười trong veo và cái vẫy tay đầy yêu thương của con gái bé bỏng. Bé vẫn chưa biết rằng bố mình đang phản bội mẹ con bé, đang phá nát tổ ấm mà bé vẫn nghĩ là hạnh phúc.
Trái tim người chồng như bị bóp nghẹt. Sự hồn nhiên, trong sáng của con bé đối lập hoàn toàn với sự dối trá, bẩn thỉu mà hắn đang chìm đắm. Nụ cười ấy, cái vẫy tay ấy, không phải là lời trách móc, nhưng lại giáng một đòn mạnh hơn bất cứ lời nói nào vào lương tâm đã mục ruỗng của hắn. Hắn cảm thấy bản thân thật tồi tệ, thật đáng khinh. Ánh mắt hắn chùng xuống, tràn ngập sự hối hận và đau đớn tột cùng. Hắn muốn chạy lại ôm con, muốn giải thích, muốn cầu xin sự tha thứ, nhưng hắn biết, hắn không xứng đáng.
Cô nhân tình ngồi cạnh người chồng, nghe thấy tiếng bé gái gọi và nhìn thấy phản ứng của hắn, sắc mặt cũng thay đổi. Cô ta nhìn sang cô bé với vẻ ngạc nhiên và có chút khó chịu. Sự xuất hiện của đứa trẻ là điều mà cô ta không ngờ tới, và nó khiến tình hình trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Vẻ tự tin ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bối rối và đề phòng.”
“Người chồng quay phắt sang cô nhân tình, gương mặt tái mét. Hắn cúi thấp đầu, ghé sát tai cô ta, giọng thì thầm đầy căng thẳng, cố gắng che giấu sự hoảng loạn tột cùng đang dâng lên trong lòng.
“”À… đây là… người quen cũ thôi em,”” hắn lắp bắp, mỗi từ như phải cố gắng lắm mới thoát ra khỏi miệng. “”Chắc… chắc là trùng hợp.””
Trong lúc nói, ánh mắt hắn không ngừng liếc về phía bàn bên cạnh, nơi vợ, mẹ và con gái đang ngồi. Ánh mắt đó chứa đựng sự van xin, sự cầu khẩn tuyệt vọng gửi đến người vợ, mong cô đừng làm lớn chuyện ngay lúc này, mong cô hiểu cho sự bối rối và sợ hãi của hắn. Hắn ước gì có thể tan biến khỏi nơi này ngay lập tức.
Cô nhân tình nhíu mày, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa khó chịu. Cô ta nhìn theo hướng ánh mắt của người chồng, nhìn thấy người vợ mặc chiếc váy đỏ, nhìn thấy mẹ chồng với vẻ mặt tức giận, và đặc biệt là cô bé con gái đang vẫy tay gọi bố với nụ cười hồn nhiên. Ánh mắt cô ta trở nên sắc lạnh. Cô ta không tin vào lời giải thích lắp bắp của hắn. Cái vẻ mặt sợ sệt và ánh mắt van xin của hắn khi nhìn về phía người phụ nữ kia nói lên tất cả. Sự trùng hợp? Không thể nào trùng hợp đến mức này được. Có chuyện gì đó rất không ổn ở đây. Vẻ tự tin lúc ban đầu của cô ta hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự đề phòng và tức giận. Cô ta cảm thấy mình đang bị đưa vào một tình thế khó xử, một màn kịch mà cô ta không hề muốn tham gia.”
“Người phục vụ lịch thiệp tiến đến bàn của ba người phụ nữ, trên tay cầm quyển thực đơn. Người vợ nhẹ nhàng mỉm cười với anh ta, một nụ cười dịu dàng đến khó tin sau tất cả những gì cô vừa chứng kiến. Mẹ chồng ngồi cạnh cô, nét mặt vẫn còn căng thẳng nhưng bà cố gắng giữ im lặng, tin tưởng vào con dâu. Bé con gái vẫn mải mê nhìn về phía bố, nhưng chưa lên tiếng gọi thêm lần nào.
“”Chào quý khách, quý khách đã sẵn sàng gọi món chưa ạ?”” người phục vụ hỏi bằng giọng chuẩn mực.
Người vợ gật đầu, tay lướt qua thực đơn một cách chậm rãi, nhưng giọng nói thì dõng dạc, vang vọng đủ để không chỉ người phục vụ mà cả những người ở bàn sát cửa kính cũng phải nghe rõ.
“”Cho tôi món bò bít tết sốt tiêu xanh tái vừa,”” cô bắt đầu, cố ý nhấn mạnh từng chữ, “”Đây là món chồng tôi rất thích.””
Bên bàn đối diện, người chồng đang cúi gằm mặt, người cứng đờ lại khi nghe thấy giọng vợ vang lên. Hắn biết, đây là cách cô đang công khai thách thức.
“”Và à… cho cháu bé một phần mỳ Ý sốt kem thịt bò nhé,”” Người vợ tiếp tục, giọng dịu dàng hơn khi nói về con gái, sau đó, cô quay sang người phục vụ với vẻ mặt tự tin. “”À, hôm nay là kỷ niệm đặc biệt của gia đình tôi. Mang cho tôi một chai… Chateau Margaux Grand Cru Classé đi.””
Cô đọc tên loại rượu vang đắt đỏ một cách rành mạch, không hề ngần ngại, như thể đó là loại nước uống thông thường trong nhà cô. Giá của chai rượu này thừa đủ để chi trả cho hàng chục bữa ăn bình thường của người nhân tình.
Giọng cô vợ vang vọng qua không gian nhà hàng dù không quá lớn, nhưng đủ mạnh để xuyên thẳng vào tai người chồng và cô nhân tình. Người chồng giật mình, gương mặt tái mét thêm lần nữa. Hắn hiểu ý vợ quá rõ. Món bò bít tết hắn yêu thích nhất, chai rượu đắt tiền chỉ khi nào có dịp thật đặc biệt hoặc tiếp khách quan trọng hắn mới dám mở, tất cả đều là lời khẳng định không lời từ vợ: “”Anh xem đi, tôi biết hết thói quen của anh, tôi có đủ khả năng chi trả cho những thứ xa xỉ nhất, và đây… đây mới là gia đình của anh!””
Cô nhân tình ngồi đối diện hắn, nghe thấy lời gọi món và đặc biệt là tên chai rượu đắt đỏ, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi. Từ nghi ngờ, cô ta chuyển sang khó chịu và sau đó là tức giận. Cô ta nhìn sang bàn bên cạnh, nhìn người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ lộng lẫy đang mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn đứa bé đáng yêu và người mẹ chồng phúc hậu. Sự tương phản quá lớn giữa “”gia đình”” ở bàn bên cạnh và “”cuộc hẹn hò lén lút”” của cô ta. Cô ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng thương trong khoảnh khắc đó. Sự tự tin về tuổi trẻ và nhan sắc bỗng trở nên vô nghĩa. Cô ta nhận ra, người phụ nữ kia không chỉ có danh phận, mà còn có cả sự giàu có, sự tự tin và một hậu phương vững chắc là gia đình.
Người vợ mỉm cười hài lòng khi thấy phản ứng của cả hai người ở bàn bên cạnh. Cô biết, màn “”khai tiệc”” của cô đã thành công bước đầu. Nụ cười trên môi cô giờ đây không còn chỉ là sự dịu dàng giả tạo, mà còn là sự thách thức và một chút hả hê đầy ẩn ý. Cô quay sang người phục vụ, giọng nói trở lại tông bình thường.
“”Cảm ơn anh. Thế là đủ rồi ạ.”””
“Người vợ quay trở lại bàn của mình, nụ cười bí ẩn vẫn đọng lại trên môi. Người phục vụ cúi chào và rời đi. Bên bàn sát cửa kính, người chồng nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô, cả người căng cứng như đá.
Miệng hắn khô khốc, một tầng mồ hôi lạnh bắt đầu lấm tấm trên trán. Hắn đột nhiên nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Đây không phải là màn đánh ghen ầm ĩ, khóc lóc, hay làm loạn mà hắn từng lo sợ và có thể đối phó. Cô không cần những điều đó.
Cô đang “”diễn kịch””. Diễn một vở kịch phơi bày sự thật một cách công khai nhưng đầy ẩn ý, biến hắn thành gã tệ bạc trước mắt nhân tình, trước mặt mẹ ruột của hắn, và có thể là cả những người xung quanh nếu họ đủ tinh ý.
Món bò bít tết hắn yêu thích, chai rượu đắt đỏ chỉ dùng trong những dịp quan trọng… đó không chỉ là lời nhắc nhở về thói quen mà còn là lời khẳng định vị thế. Cô không cần tiền của hắn, cô có khả năng chi trả cho những thứ xa xỉ nhất, và cô đang ngầm nói với cô nhân tình rằng: “”Đây mới là cuộc sống thật của hắn, thứ mà cô không bao giờ chạm tới được.””
Sự bình tĩnh đến đáng sợ của vợ khiến người chồng run lên. Hắn chìm trong suy đoán. Cô ấy đã biết từ bao giờ? Đã lên kế hoạch cho buổi tối này kỹ lưỡng đến mức nào? Mọi thứ diễn ra đều nằm trong tính toán của cô.
Cô nhân tình ngồi đối diện hắn, ánh mắt lúc này không còn vẻ ngây thơ hay thách thức ban đầu, thay vào đó là sự bối rối xen lẫn tức giận và sợ hãi. Cô ta nhìn hắn, dường như đang thầm hỏi: “”Gã này rốt cuộc là ai? Hắn đã lừa dối mình những gì?””
Nhưng người chồng không thể đáp lại ánh mắt đó. Hắn chỉ biết nhìn chằm chằm vào bàn bên cạnh, vào chiếc váy đỏ quen thuộc, vào nụ cười bí ẩn trên gương mặt vợ. Sự nghiệp, danh tiếng, và cả gia đình hắn đang đứng trước nguy cơ sụp đổ. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy lồng ngực hắn, khiến hắn gần như không thở nổi.”
“Cô nhân tình nhìn chằm chằm vào Người chồng. Ánh mắt bối rối dần đông cứng lại. Cô ta bắt đầu xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau: Gã đàn ông này đột nhiên trở nên run sợ khi thấy người phụ nữ kia. Người phụ nữ ấy mặc chiếc váy đỏ mà hắn từng khen cô ta mặc đẹp. Cô bé bên cạnh mặc bộ váy công chúa, trông rất quen mắt. Người phụ nữ lớn tuổi hơn ngồi đối diện, ánh mắt hiền từ nhìn đứa bé nhưng thỉnh thoảng lại liếc sang bàn này. Hắn gọi món bò bít tết và rượu vang đắt tiền – những thứ hắn nói chỉ dùng khi đi cùng người *quan trọng*.
Rồi cô ta nhớ lại tấm ảnh trên điện thoại hắn, tấm ảnh gia đình hắn giấu kín. Khuôn mặt người phụ nữ trong ảnh… trùng khớp.
Sự thật tàn khốc ập đến như một cái tát. Cô ta không phải là “”người yêu””. Cô ta chỉ là “”nhân tình””. Người phụ nữ kia mới là vợ hợp pháp, là người mẹ của con hắn, là con dâu được mẹ hắn yêu quý. Và cô ta đang bị phơi bày ra ánh sáng, một cách tàn nhẫn và công khai, ngay trước mắt chính người đã lừa dối mình.
Khuôn mặt cô nhân tình biến sắc nhanh chóng. Từ bối rối, nó chuyển sang tái nhợt vì sốc, rồi đỏ bừng vì xấu hổ và cuối cùng là đen sạm lại vì tức giận. Tay cô ta siết chặt dưới gầm bàn, móng tay như muốn cắm phập vào lòng bàn tay. Cả người cô ta bắt đầu run lên bần bật, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì sự phẫn uất tột độ.
Cô ta quay phắt sang nhìn Người chồng, ánh mắt tóe lửa đầy trách móc, như muốn xuyên thủng hắn. “”Tại sao anh… anh không nói thật với tôi?”” Dù không thành tiếng, câu hỏi đó như gào thét trong tâm trí cô ta, qua ánh mắt đầy căm hận.
Người chồng chỉ biết cúi gằm mặt, né tránh ánh nhìn đó. Sự im lặng và hèn nhát của hắn càng đổ thêm dầu vào lửa.
Không nhận được lời đáp từ kẻ lừa dối, cô nhân tình đột ngột chuyển hướng nhìn. Ánh mắt căm ghét nảy lửa của cô ta găm thẳng vào Người vợ đang ngồi ở bàn bên cạnh. Người vợ vẫn giữ nụ cười bí ẩn, bình thản ăn tối cùng mẹ chồng và con gái. Trong mắt cô nhân tình lúc này, Người vợ không còn là nạn nhân đáng thương nữa, mà là kẻ đã sắp đặt mọi thứ, là người đã sỉ nhục cô ta một cách tàn độc nhất. Sự ghen ghét, tức tối và khao khát trả thù bùng cháy dữ dội trong lòng cô ta.”
“Người chồng vẫn cúi gằm mặt, nhưng sau cái nhìn tóe lửa của cô nhân tình, hắn cảm thấy một sự thôi thúc không thể kìm nén. Hắn khẽ nhúc nhích, lồng ngực thắt lại bởi sự hối hận dâng trào. Hắn muốn đứng dậy. Hắn muốn chạy sang bàn bên cạnh. Hắn muốn nói điều gì đó với người vợ, một lời giải thích vụng về, một lời van xin cho sự tha thứ, bất cứ điều gì để xoa dịu bầu không khí ngột ngạt này, để dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong mắt cả hai người phụ nữ. Ánh mắt hắn lén nhìn sang vợ, đầy sự hối lỗi và van xin, cầu mong cô hiểu, cầu mong cô cho hắn một cơ hội.
Nhưng rồi, tầm mắt hắn chạm vào gương mặt hiền từ của mẹ mình và nụ cười hồn nhiên của con gái nhỏ đang say sưa với đĩa mì. Sự hiện diện của họ như những tảng băng khổng lồ, lập tức đóng băng mọi ý định hành động của hắn. Sức nặng của trách nhiệm, nỗi sợ hãi về việc làm tổn thương họ, và sự bẽ bàng khi bị phơi bày sự thật trước mặt gia đình khiến hắn cứng đờ tại chỗ. Tay hắn nắm chặt thành ghế, toàn thân căng cứng, không dám cử động dù chỉ là một ngón tay. Hắn cảm thấy mình thật hèn hạ, bất lực, bị mắc kẹt giữa địa ngục do chính mình tạo ra.”
“Người vợ (tôi) vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt sắc bén đã hoàn thành nhiệm vụ gây chấn động. Cô không thèm nhìn sang bàn sát cửa kính nữa, như thể hai con người ngồi đó chưa từng tồn tại. Cô nhẹ nhàng quay người lại, hoàn toàn hướng về phía Mẹ chồng và Con gái nhỏ.
“”Mẹ ơi, món súp nấm ở đây ngon lắm ạ,”” Người vợ (tôi) nói, giọng nói dịu dàng, tràn đầy sự quan tâm, khác hẳn vẻ sắc lạnh vừa rồi. Cô múc một muỗng súp, đưa cho Mẹ chồng. “”Mẹ thử xem sao.””
Mẹ chồng mỉm cười hiền hậu, nhận lấy muỗng súp. “”Ừ, để mẹ nếm thử. Con ăn đi chứ.””
Con gái nhỏ ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn dính chút sốt mì. Bé cười tít mắt, khoe chiếc váy công chúa yêu thích. “”Mẹ ơi, váy này đẹp quá! Con thích lắm!””
Người vợ (tôi) cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con gái. “”Ừ, con gái mẹ mặc váy này xinh như công chúa thật đấy. Ăn ngoan nhé, lát mẹ cho uống nước cam.””
Bàn ăn của họ tràn ngập tiếng cười nói rộn rã, âm thanh chỉ đủ nghe trong phạm vi nhỏ, nhưng lại như những nhát dao đâm vào không khí căng như dây đàn ở bàn bên cạnh. Người vợ (tôi) và Mẹ chồng bắt đầu trò chuyện về những chuyện phiếm hàng ngày, về việc học của Con gái nhỏ, về kế hoạch đi chơi cuối tuần. Giọng điệu của họ thoải mái, tự nhiên, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự có mặt của Người chồng và Nhân tình.
Mẹ chồng nhìn Người vợ (tôi) với ánh mắt yêu thương và cảm phục. Bà nắm lấy tay cô, khẽ siết nhẹ. “”Con vất vả rồi.””
Người vợ (tôi) chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu. Cô rót đầy ly nước cho Mẹ chồng và con gái, chăm sóc họ một cách ân cần, tỉ mỉ. Mỗi cử chỉ của cô đều toát lên sự bình tĩnh và sự tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc bên những người thân yêu. Họ tạo ra một bức tường vô hình, một không gian ấm áp và hạnh phúc, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ngột ngạt và bẽ bàng đang diễn ra chỉ cách đó vài mét.
Ở bàn sát cửa kính, Người chồng vẫn ngồi bất động, nhưng mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán. Hắn nghe rõ từng lời nói, từng tiếng cười của vợ và mẹ. Âm thanh hạnh phúc ấy như đang chế giễu sự khốn khổ của hắn. Nhân tình cũng không khá hơn, cô ta siết chặt đũa, gương mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Cô ta không ngờ Người vợ (tôi) lại có thể bình tĩnh và cao tay đến mức này, biến cuộc đối đầu thành một màn tra tấn tâm lý ngay giữa chốn đông người. Tiếng cười nói vui vẻ của bàn bên cạnh cứ văng vẳng bên tai, khiến mỗi giây phút ngồi lại ở đây trở thành một cực hình không thể chịu đựng nổi.”
“Ở bàn sát cửa kính, sự bẽ bàng và tức giận bốc lên như một đám mây độc. Nhân tình không thể chịu nổi cảnh tượng hạnh phúc giả tạo (trong mắt cô ta) của bàn bên cạnh thêm một giây phút nào nữa. Cơn ghen tuông và sự sĩ diện bị tổn thương khiến cô ta mất hết bình tĩnh. Cô ta nhìn Người chồng, đôi mắt long sòng sọc. Hắn vẫn cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt cô ta, như một con chuột nhát gan.
“”Anh yêu à,”” Nhân tình đột ngột lên tiếng, cố ý nói lớn hơn bình thường một chút, đủ để bàn bên cạnh có thể nghe thấy rõ mồn một. Giọng cô ta nghe đầy vẻ nũng nịu, giả tạo. “”Em lạnh quá.””
Cô ta vươn tay, luồn vào khuỷu tay Người chồng, siết chặt lấy cánh tay hắn. Cái siết tay này vừa thể hiện sự thân mật, vừa như một lời nhắc nhở hắn về sự hiện diện của cô ta, và quan trọng hơn, để bàn bên cạnh nhìn thấy. Cô ta nhìn lướt qua bàn của Người vợ (tôi), một nụ cười thách thức thoáng hiện trên môi. Đây là đòn đáp trả của cô ta, một sự khiêu khích công khai.
Người chồng giật mình trước hành động và lời nói đột ngột của Nhân tình. Hắn vội vàng rụt tay lại một chút, ánh mắt lấm lét nhìn sang bàn bên cạnh. Hắn thấy Người vợ (tôi) vẫn đang mỉm cười nói chuyện với Mẹ chồng, dường như không hề nghe thấy gì. Tuy nhiên, cái lưng thẳng tắp và vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ của cô khiến hắn rùng mình. Hắn biết, vợ hắn không hề bỏ qua bất cứ điều gì.
“”Nói khẽ thôi,”” Người chồng thì thầm, nhíu mày nhìn Nhân tình, giọng đầy khó chịu. “”Làm gì mà ồn ào thế?””
Nhân tình phớt lờ lời hắn, cô ta càng ghì chặt hơn. “”Em lạnh thật mà. Anh… anh ôm em đi.”” Cô ta cúi đầu dụi nhẹ vào vai hắn, một cử chỉ thân mật thái quá ở nơi công cộng, đặc biệt là khi cách đó chỉ vài bước chân là vợ và mẹ hắn. Cô ta tin rằng màn kịch này sẽ khiến Người vợ (tôi) phải phát điên, phải nhảy dựng lên và làm ầm ĩ mọi chuyện, qua đó bóc trần bộ mặt ‘giả tạo’ của cô ta trước mặt Mẹ chồng.
Nhưng sự phản ứng mà Nhân tình mong chờ đã không xảy ra. Ở bàn bên cạnh, Người vợ (tôi) vẫn giữ nguyên nụ cười, thậm chí nụ cười ấy còn rạng rỡ hơn. Cô không thèm liếc mắt sang bàn bên kia. Thay vào đó, cô đặt đũa xuống, vỗ nhẹ vào vai Mẹ chồng.
“”Mẹ ơi, tay mẹ lạnh không ạ?”” Người vợ (tôi) nói, giọng đầy lo lắng, hoàn toàn đối lập với sự ‘lạnh’ giả tạo của Nhân tình. Cô quay sang Con gái nhỏ, “”Con gái mẹ có thấy lạnh không? Mẹ gọi thêm trà nóng nhé.””
Người vợ (tôi) ra hiệu cho phục vụ bàn, yêu cầu thêm một ấm trà nóng và một chiếc khăn choàng mỏng cho Mẹ chồng. Cử chỉ ân cần, dịu dàng và sự quan tâm chân thành của cô dành cho những người thân yêu như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Nhân tình. Cô ta đang cố gắng tạo ra một màn kịch tình cảm, thì Người vợ (tôi) lại đáp trả bằng sự ấm áp thực sự của tình thân. Màn khiêu khích ‘non nớt’ của cô ta không những không đạt được mục đích, mà còn làm nổi bật sự khác biệt giữa một mối quan hệ gia đình bền chặt và một cuộc tình vụng trộm đầy giả dối.
Mẹ chồng nắm lấy tay Người vợ (tôi), ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tự hào. “”Con chu đáo quá. Mẹ không lạnh đâu, nhưng trà nóng thì tốt đấy.””
Con gái nhỏ ôm chầm lấy Người vợ (tôi). “”Con không lạnh ạ, con có mẹ ôm rồi!”” Bé cười khúc khích.
Tiếng cười và sự ấm áp lan tỏa từ bàn của Người vợ (tôi), đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng và ngượng nghịu ở bàn bên cạnh. Nhân tình sững sờ. Cô ta không hiểu tại sao Người vợ (tôi) có thể bình tĩnh đến mức này. Đòn khiêu khích của cô ta đã thất bại thảm hại, thậm chí còn khiến cô ta trông thật lố bịch. Sự tự tin ban đầu đã tan biến, thay vào đó là cảm giác tức tối và bất lực. Người chồng chỉ khẽ thở dài, càng muốn độn thổ khỏi nơi này ngay lập tức. Màn kịch của Nhân tình chỉ càng làm tăng thêm sự khốn khổ của hắn.”
“Mẹ chồng nắm lấy tay Người vợ (tôi), ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tự hào. “”Con chu đáo quá. Mẹ không lạnh đâu, nhưng trà nóng thì tốt đấy.””
Con gái nhỏ ôm chầm lấy Người vợ (tôi). “”Con không lạnh ạ, con có mẹ ôm rồi!”” Bé cười khúc khích.
Tiếng cười và sự ấm áp lan tỏa từ bàn của Người vợ (tôi), đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng và ngượng nghịu ở bàn bên cạnh. Nhân tình sững sờ. Cô ta không hiểu tại sao Người vợ (tôi) có thể bình tĩnh đến mức này. Đòn khiêu khích của cô ta đã thất bại thảm hại, thậm chí còn khiến cô ta trông thật lố bịch. Sự tự tin ban đầu đã tan biến, thay vào đó là cảm giác tức tối và bất lực. Người chồng chỉ khẽ thở dài, càng muốn độn thổ khỏi nơi này ngay lập tức. Màn kịch của Nhân tình chỉ càng làm tăng thêm sự khốn khổ của hắn.
Đột nhiên, nụ cười trên môi Người vợ (tôi) dần tắt lịm. Cô đặt tay lên bàn, chậm rãi đứng dậy. Mẹ chồng và Con gái nhỏ ngước nhìn cô đầy khó hiểu. Người vợ (tôi) không nhìn họ, ánh mắt cô xuyên thẳng qua khoảng không gian ngắn ngủi giữa hai bàn, khóa chặt lấy Người chồng. Ánh mắt cô không còn sự ấm áp, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, sắc như dao. Nhân tình cảm thấy toàn thân cứng lại dưới cái nhìn đó.
Người vợ (tôi) hít một hơi sâu, vai hơi thẳng lên. Cô không lớn tiếng, nhưng giọng nói của cô, dù chỉ đủ nghe, lại mang sức nặng ngàn cân, vang vọng rõ mồn một trong không gian nhà hàng đang dần yên tĩnh lại.
“”Anh đã chọn ngồi đó với cô ta,”” Người vợ (tôi) nói, từng từ thoát ra dứt khoát, đầy uy lực. “”Vậy thì từ ngày mai, anh sẽ không còn gì nữa.””
Câu nói như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tim Người chồng. Hắn tái mét mặt, đôi mắt mở to vì sốc và sợ hãi tột độ. Từ ‘tất cả’ mà cô nhắc đến không chỉ là tiền bạc, tài sản, mà còn là danh dự, sự nghiệp, và cả vị trí ‘trụ cột’ trong gia đình mà hắn luôn tự hào. Hắn hiểu ý cô. Đây không phải lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố chắc chắn.
Nhân tình ngồi đối diện cũng choáng váng. Cô ta không ngờ Người vợ (tôi) lại có thể nói ra điều đó một cách bình tĩnh và quyết đoán đến vậy. Sự ‘chiến thắng’ nhỏ nhoi vừa rồi của cô ta tan biến, thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô ta nhìn Người chồng, thấy rõ sự sụp đổ trong mắt hắn. Cô ta nhận ra, cuộc chơi này, mình đã hoàn toàn đi sai nước cờ.”
“Ngay khi những lời đó vang lên, Người chồng cảm thấy như có một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhìn chằm chằm vào Người vợ (tôi), đôi mắt mở to, sự sợ hãi tột cùng thay thế vẻ ngượng ngập ban nãy. Hắn biết cô không nói đùa. Cô hoàn toàn nghiêm túc. Không chỉ là tiền bạc, mà là cả thế giới của hắn: danh tiếng, vị trí, mọi thứ hắn đã xây dựng và dựa dẫm vào. Tất cả đều nằm trong tay người phụ nữ lạnh lùng, sắc bén đang đứng trước mặt hắn.
Nhân tình ngồi bên cạnh cũng không khá hơn. Vẻ đắc thắng nhỏ nhoi phút chốc tan biến, thay vào đó là một cơn ớn lạnh. Cô ta nhìn Người chồng đang tái mét, nhận ra mình vừa đẩy hắn vào một vũng lầy sâu không đáy. Cuộc chơi đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cô ta. Cô ta chỉ là một quân cờ đã hết giá trị, thậm chí còn là gánh nặng.
Trong khi đó, Mẹ chồng và Con gái nhỏ vẫn đang bối rối nhìn Người vợ (tôi). Họ không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói vừa rồi, nhưng họ cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột bao trùm. Mẹ chồng khẽ nhíu mày, linh cảm có điều chẳng lành.
Sự nhục nhã, hối hận và nỗi sợ hãi dâng trào cùng lúc trong Người chồng. Hắn cảm thấy không khí trong nhà hàng như đặc quánh lại, tất cả ánh mắt dường như đều đổ dồn về phía hắn. Vị trí ‘trụ cột’ gia đình mà hắn luôn tự phụ tan biến trong khoảnh khắc. Hắn chỉ còn là một kẻ phản bội sắp mất tất cả.
Chân hắn như nhũn ra. Trước ánh mắt như thiêu đốt của Người vợ (tôi), dưới cái nhìn khó hiểu của con gái và ánh mắt dõi theo của mẹ ruột, Người chồng từ từ, chậm rãi khuỵu gối xuống sàn nhà hàng. Hắn không còn sức lực hay ý chí để đứng vững. Đầu hắn hơi cúi xuống, như thể không dám đối diện với sự thật tàn khốc. Cả cơ thể hắn biểu lộ sự sụp đổ hoàn toàn, một sự tan nát không lời. Hắn quỳ gối ngay giữa không gian sang trọng, một hình ảnh tương phản đầy cay đắng với vẻ ngoài hào nhoáng mà hắn vẫn luôn cố gắng thể hiện.”
“Nhân tình ngồi bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng Người chồng sụp đổ ngay trước mắt, cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể. Cơn sốc lớn hơn mọi thứ cô ta từng trải qua. Cô ta không thể tin được người đàn ông mạnh mẽ, tự mãn mà cô ta quen biết lại có thể quỳ gối một cách nhục nhã như vậy ở nơi công cộng. Vẻ mặt cô ta cứng đờ, đôi mắt mở to kinh hoàng, hoàn toàn đánh mất sự tự tin và vẻ kiêu ngạo thường ngày. Cô ta không ngờ kịch bản lại diễn ra tồi tệ đến mức này. Cái bẫy mà Người vợ (tôi) giăng ra đã không chỉ sập vào Người chồng, mà còn nghiền nát cả chút danh dự cuối cùng của cô ta.
Mọi ánh mắt trong nhà hàng dường như đều đổ dồn về cái bàn này, về người đàn ông đang quỳ và cô gái trẻ ngồi bên cạnh với khuôn mặt tái mét. Sự bàng hoàng nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi. Cô ta sợ hãi Người vợ (tôi), sợ hãi cái nhìn lạnh lùng và quyền lực đó. Cô ta sợ hãi cái cách mà cuộc đời cô ta có thể bị hủy hoại ngay lập tức, không chỉ bởi Người vợ (tôi) mà còn bởi chính hành động của Người chồng. Cô ta cảm thấy nhục nhã tột cùng. Cảm giác mình chỉ là một công cụ, một trò tiêu khiển đã hết hạn sử dụng, đang bị vứt bỏ một cách phũ phàng.
Trong khoảnh khắc đó, mong muốn duy nhất của cô ta là biến mất khỏi đây. Khỏi ánh mắt sắc như dao của Người vợ (tôi), khỏi sự sụp đổ đáng thương của Người chồng, khỏi những ánh nhìn tò mò có thể có từ những người xung quanh. Cô ta vội vàng, gần như luống cuống, đặt chiếc khăn ăn xuống bàn và định đứng dậy. Chân tay cô ta run rẩy, chỉ muốn nhanh chóng thoát ra khỏi không gian ngột ngạt này. Cô ta chỉ muốn bỏ chạy, trốn đi thật xa khỏi hiện thực tàn khốc vừa ập đến.”
“Nhân tình giật mình, nhìn ánh mắt sắc lạnh của Người vợ (tôi). Động tác đứng dậy của cô ta chợt khựng lại, như thể bị đóng băng bởi luồng khí lạnh tỏa ra từ người phụ nữ đối diện. Sự nhục nhã và sợ hãi khiến cô ta không thể cất bước. Cô ta chỉ biết chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng phi thực tế đang diễn ra.
Người vợ (tôi) không nhìn Nhân tình thêm một giây nào nữa. Ánh mắt cô chuyển hướng, chậm rãi đặt trên hình bóng Người chồng đang quỳ rạp dưới chân mình. Không còn lửa giận hay đau khổ dữ dội như ban đầu. Chỉ còn lại một khoảng trống vô cảm, pha lẫn chút gì đó nhẹ nhõm của sự giải thoát, và cả một nỗi buồn man mác cho một đoạn đường đã qua, cho một con người từng thân thuộc nay hoàn toàn xa lạ. Cô không nói thêm bất kỳ lời nào, không một lời buộc tội cuối cùng, không một lời từ biệt cay đắng. Mọi lời cần nói đã được nói hết qua hành động.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy từ chiếc ghế. Chiếc váy đỏ rực rỡ, từng là biểu tượng của tình yêu và hạnh phúc, giờ đây như một lá cờ chiến thắng cô mang theo. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng đầy không khí của tự do. Bàn tay cô vươn ra, nắm lấy bàn tay run rẩy của Mẹ chồng đang ngồi bên cạnh. Bà nhìn cô với ánh mắt vừa thương cảm, vừa tự hào. Tay kia, cô siết nhẹ bàn tay nhỏ xíu của Con gái nhỏ, đứa bé đang nép sát vào bà nội, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn người cha đang quỳ.
Với hai người phụ nữ quan trọng nhất bên cạnh, Người vợ (tôi) ngẩng cao đầu. Bước chân cô vững vàng, dứt khoát. Cô không ngoái lại nhìn. Nhà hàng ồn ào với những tiếng thì thầm, những ánh nhìn hiếu kỳ dường như tan biến hết. Thế giới thu lại chỉ còn là ba người phụ nữ, cùng nhau bước đi, để lại phía sau sự hỗn loạn, đổ vỡ, và một người đàn ông đang chìm trong vực sâu của sự ăn năn muộn màng.
Họ bước ra khỏi cánh cửa nhà hàng, bỏ lại sau lưng quá khứ. Ánh đèn đêm của thành phố như chào đón họ. Không còn nước mắt, không còn oán hận. Chỉ còn là sự bắt đầu của một hành trình mới. Trên con đường phía trước, có thể sẽ có khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ có sự bình yên và thanh thản. Người vợ (tôi) hiểu rằng, giá trị của một con người không nằm ở việc giữ chặt lấy những gì đã mục ruỗng, mà ở việc dám buông bỏ, dám bước tiếp để tìm lấy hạnh phúc thực sự. Nụ cười khẽ nở trên môi cô, nụ cười của người đã chiến thắng không phải một cuộc chiến tranh giành, mà chiến thắng chính bản thân mình. Cô đã đứng dậy, phủi đi bụi trần của sự phản bội, và chọn con đường ánh sáng cho mình và những người cô yêu thương. Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng, và sau mỗi biến cố, chúng ta lại học được cách trẽn mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Đôi khi, sự kết thúc của một thứ lại là khởi đầu tốt đẹp cho nhiều điều khác. Và khoảnh khắc cô bước ra khỏi nhà hàng ấy chính là khởi đầu ấy.”

