Thu nhập của tôi mỗi tháng 50 triệu, còn chồng chỉ có 10 triệu. Ngay sau ngày cưới, chồng đã chủ động đặt vấn đề là tiền lương thấp và mong được giữ lại để chi tiêu cho bản thân và chăm lo cho nhà nội. Còn chuyện ăn uống, đình đám và nuôi con mong vợ bỏ ra hết. Nhưng khi các con lần lượt sinh ra, chi tiêu trong gia đình nhiều lên và lương giảm, tôi cũng khắt khe với chồng hơn. Ngày hôm kia, chồng nói năm nay, công ty sẽ thưởng cho mỗi người một tháng lương. Anh định dùng 12 triệu tiền thưởng biếu bà nội. Tôi bảo bà nội không thiếu tiền, tại sao không biếu ông nội? Ngược đời ở chỗ mẹ chồng tôi lương tháng 10 triệu, còn bố không có lương. 75 tuổi rồi mà ông vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền góp với bà mua đồ ăn. Tôi thắc mắc chu Chồng hờ hững nói nhờ có bà nội bỏ tiền ra lo cho anh ăn học nên giờ mới có công việc tử tế, còn ông chẳng cho anh gì nên không có trách nhiệm báo hiếu. Đã đến nước này, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ nữa … 👇
“… Đã đến nước này, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ nữa.
Khuôn mặt cô nóng bừng. Cô cảm thấy như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chồng, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy, nhưng sự phẫn nộ đã nhuốm đầy từng âm tiết.
“”Anh nghĩ sao mà nói như vậy?”” Cô chất vấn, giọng dứt khoát, không còn chút dịu dàng nào. “”Bố anh 75 tuổi vẫn phải đi làm thuê kiếm từng đồng, còn mẹ thì lương 10 triệu một tháng không thiếu thốn, sao anh lại biếu mẹ hết 12 triệu tiền thưởng?””
Chồng cô ngồi yên, nét mặt vẫn giữ vẻ hờ hững khó hiểu. Anh không né tránh ánh mắt cô, nhưng cũng không có dấu hiệu ăn năn hay bối rối. Chỉ là một sự dửng dưng đến lạnh người. Cô nhìn thái độ ấy của anh, cảm thấy một nỗi thất vọng tột cùng dâng lên, nhấn chìm mọi tia hy vọng cuối cùng về sự thấu hiểu. Có lẽ, anh thật sự không thấy có gì sai trái trong suy nghĩ của mình.”
“Anh chồng nhíu mày, tỏ rõ sự khó chịu. Anh không nghĩ cuộc nói chuyện sẽ đi xa đến mức này.
Đối với anh, việc biếu tiền thưởng cho mẹ là chuyện đương nhiên, là quyền của anh, không cần ai phải can thiệp.
“”Cô nói cái gì vậy?”” Anh hỏi ngược lại, giọng đầy vẻ ngang ngược. “”Tiền của anh, anh muốn biếu ai là quyền của anh. Có ơn thì báo hiếu, ông ấy có cho anh được cái gì đâu mà cô nói?””
Anh ngừng một chút, ánh mắt xa xăm như nhớ lại điều gì đó không vui. “”Từ bé đến lớn, chỉ có mẹ là lo cho anh ăn học, cho anh từng đồng. Còn bố thì sao? Lúc nào cũng lạnh nhạt, không quan tâm anh như mẹ.””
Giọng anh càng lúc càng dứt khoát, đầy sự tự mãn. “”Anh làm vậy là đúng. Tiền của anh, anh biếu mẹ anh là hợp lý. Anh không cần phải giải thích thêm gì hết.”” Anh khoanh tay lại, kết thúc cuộc tranh luận theo cách của mình, không cho cô cơ hội nói thêm lời nào. Thái độ kiên quyết và thiếu thấu hiểu của anh khiến trái tim cô nguội lạnh. Cô nhìn anh, cảm thấy như đang nhìn một người xa lạ.”
“Cô nhìn anh, cảm thấy như đang nhìn một người xa lạ. Trái tim cô, đang ấm lạnh sau những lời nói đầy ngang ngược của anh, bỗng dậy lên một cơn sóng của sự tủi thân và uất nghẹn. Không chỉ là chuyện anh đối xử với bố mình, mà là cả sự vô tâm của anh đối với chính mái ấm mà cô đang ngày đêm gồng gánh.
“”Anh nói tiền của anh, anh muốn biếu ai là quyền của anh à?”” Cô lặp lại câu nói của anh, giọng run run nhưng chứa đựng cả sự chua chát. “”Vậy còn tiền của em thì sao? Anh bảo lương thấp nên em phải gánh hết mọi thứ, từ ăn uống hàng ngày, tiền học, tiền sữa cho các con đến cả những khoản đình đám hai bên nội ngoại.”” Cô dừng lại, hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén dòng nước mắt đang chực trào. “”Lương 50 triệu của em, anh nghĩ có bao giờ đủ không khi mọi thứ cứ đổ dồn lên vai em như thế? Em đã phải hy sinh biết bao nhiêu cho gia đình này, cho con cái.””
Cô chỉ tay về phía anh, giọng nói vỡ òa sự ấm ức. “”Giờ anh có tiền thưởng 12 triệu, cái khoản đáng lẽ có thể giúp trang trải thêm cho cuộc sống bớt khó khăn một chút, anh lại mang hết cho mẹ. Trong khi bố anh, 75 tuổi rồi, vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền ăn, khổ hơn mẹ rất nhiều, anh lại chẳng đoái hoài đến một đồng?””
Nước mắt lăn dài trên má cô. Cô cảm thấy sự hy sinh của mình trong bao nhiêu năm qua chưa bao giờ được anh nhìn nhận, thậm chí còn bị anh xem nhẹ. “”Anh có bao giờ, dù chỉ một lần, nghĩ đến em và các con không? Hay trong mắt anh, chỉ có mẹ anh là người duy nhất trên đời này có công ơn với anh?”” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn đầy tổn thương và oán trách, chờ đợi một câu trả lời, dù biết rằng có lẽ chỉ nhận lại sự vô tâm quen thuộc.”
“Anh nhìn cô, ánh mắt không chút rung động trước những giọt nước mắt đang lăn dài. Anh gạt phắt lời cô như thể đang nghe một chuyện phiếm không liên quan. “”Lảm nhảm cái gì vậy?”” Anh nói, giọng có chút bực dọc. “”Ông thích đi làm thì ông làm, ai bảo? Đấy là việc của ông, liên quan gì đến anh đâu mà em nói.”” Anh dừng lại, nhướn mày. “”Còn tiền thưởng này là của anh, anh biếu mẹ là xong chuyện. Mẹ nuôi anh ăn học thành người, cái công đấy lớn hơn nhiều lần 12 triệu này.””
Anh khẽ cười mỉa mai. “”Mà lương em tận 50 triệu cơ mà? Cái khoản tiền ăn uống, tiền học cho con, tiền đình đám gì đấy chẳng thấm vào đâu so với cái lương đấy. Anh có 12 triệu tiền thưởng này thì giúp gì được cái gia đình lớn này? Lương anh tháng có 10 triệu, em tưởng đủ lo cho bản thân với bên nội à?”” Anh nói, hàm ý sâu cay rằng việc cô gánh vác mọi chi tiêu chính là đương nhiên, vì lương cô cao gấp năm lần anh.
Người vợ nhìn anh, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Không phải là sự tức giận nữa, mà là sự bàng hoàng, sự lạnh lẽm đến thấu xương. Cô sốc. Sốc trước sự ích kỷ trơ trẽn, sự tàn nhẫn ẩn sau những lời nói coi thường đó. Anh coi việc bố mình 75 tuổi vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền ăn là “”việc của ông, không liên quan đến anh””? Anh coi 12 triệu tiền thưởng của mình chỉ đủ để báo hiếu mẹ, trong khi phớt lờ hoàn toàn người bố đang khó khăn gấp bội? Và anh lấy lý do lương cô 50 triệu để biện minh cho sự vô tâm của mình đối với gánh nặng cô đang mang?
Đôi mắt cô mở to nhìn anh, như thể lần đầu tiên cô nhìn thấy con người thật của người đàn ông mình đã kết hôn. Sự thờ ơ, sự vô trách nhiệm, sự tàn nhẫn này… nó không chỉ là một khoảnh khắc, nó là bản chất. Trái tim cô như bị đông cứng lại, cảm thấy cô độc ngay trong chính ngôi nhà của mình.”
“Người vợ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự bàng hoàng vừa rồi. Cô hạ thấp giọng, nhẹ nhàng hơn, như đang nói với người thân yêu chứ không phải kẻ xa lạ. Cô nói về trách nhiệm làm con, làm cha mẹ, về tấm gương mà họ phải dựng lên cho Các con noi theo. “”Anh nghĩ xem,”” cô bắt đầu, giọng nhỏ nhưng kiên định, “”nếu sau này Các con thấy thái độ của anh với Ông nội, chúng sẽ nghĩ gì về anh? Chúng sẽ học được điều gì?””
Cô nhìn thẳng vào mắt Chồng, cố tìm kiếm một tia sáng, một chút sự đồng cảm hay ăn năn. “”Rồi lỡ Bố già yếu, ốm đau, anh tính sao? 75 tuổi rồi, làm sao mà cứ đi làm thuê mãi được? Anh là con trai duy nhất, không lo cho Bố thì ai lo?”” Cô dừng lại, tim đập thình thịch, hy vọng rằng những lời nói này, những viễn cảnh về tương lai và trách nhiệm gia đình sẽ chạm đến trái tim anh. Cô mong anh sẽ suy nghĩ lại, nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo hơn, biết đặt mình vào vị trí của người cha già đang vất vả.
Nhưng Chồng vẫn vậy. Ánh mắt anh trống rỗng, khuôn mặt không một chút biểu cảm. Anh không hề động lòng trước những lời khuyên răn chân thành, những lo lắng của Người vợ. Anh chỉ đơn giản là ngoảnh mặt đi, làm ngơ như thể cô đang nói về một người xa lạ, một câu chuyện không liên quan đến cuộc đời anh. Sự thờ ơ đó còn tàn nhẫn hơn cả những lời nói cay nghiệt trước đó. Trái tim Người vợ nặng trĩu, nhận ra rằng, những lời nói xuất phát từ tình cảm và trách nhiệm của cô hoàn toàn vô vọng. Chúng không thể xuyên thủng bức tường vô tâm, ích kỷ mà anh đã dựng nên.”
“Cô nhìn bóng lưng anh quay đi, sự thất vọng và nỗi uất nghẹn dâng trào. Bao nhiêu lời nói chân thành, bao nhiêu sự lo lắng cho gia đình anh đều bị anh phớt lờ một cách tàn nhẫn. Sự kiên nhẫn của Người vợ tan biến. Cô không giữ được bình tĩnh nữa.
“”Anh đúng là vô tâm!”” cô thốt lên, giọng run run vì tức giận. “”Với Bố ruột mình mà anh cũng có thể đối xử như vậy sao? Anh không thấy Ông nội đã già yếu thế nào à? Bao nhiêu năm trời Ông vất vả nuôi anh ăn học, giờ đến lúc anh báo hiếu thì anh lại quay lưng? Anh không sợ mang tiếng bất hiếu sao?””
Chồng dừng bước, quay phắt lại. Khuôn mặt anh đỏ bừng, đôi mắt tóe lửa. Anh không thèm đáp lại những lời cô vừa nói về Bố mình, mà chỉ tập trung vào việc cô đã xen vào chuyện riêng của anh.
“”Đủ rồi đấy!”” anh gằn giọng, chỉ thẳng vào mặt cô. “”Việc nhà tôi không đến lượt cô can thiệp! Cô tưởng cô kiếm nhiều tiền là muốn làm gì thì làm à?””
Lời nói của anh như nhát dao cứa vào tim Người vợ. Cô lao vào anh, không kiềm chế được nữa.
“”Anh nói cái gì? Tôi kiếm tiền về lo cho cái nhà này, lo cho Các con, lo cho cả những khoản anh không đủ sức lo! Tôi can thiệp hay tôi đang gánh vác thay anh cái trách nhiệm làm con, làm cha?””
“”Cô chỉ muốn chia rẽ tình cảm mẹ con tôi thôi! Hoặc là cô thèm khát mấy đồng tiền thưởng ít ỏi của tôi chứ gì? Nên mới lấy cái cớ lo cho Bố ra để nói!”” Chồng hét lên, những lời đổ lỗi vô căn cứ và đầy ác ý.
Người vợ sững sờ trước sự quy chụp trắng trợn đó. “”Anh… anh nói cái gì vậy? Anh nghĩ tôi là loại người như thế à? Anh đang suy bụng ta ra bụng người đấy!””
“”Tôi nói đúng tim đen của cô à? Cô đừng giả bộ tốt đẹp nữa! Cái nhà này chưa đủ để cô kiểm soát hay sao?””
Cả hai đứng đối diện nhau, mắt tóe lửa. Những lời lẽ cay độc, những sự đổ lỗi vô lý cứ thế tuôn ra, không ai chịu nhường ai. Họ không còn nghe thấy những gì đối phương nói, chỉ còn nghe thấy tiếng mâu thuẫn đang xé nát cuộc hôn nhân này. Mỗi từ nói ra là một vết thương, khoét sâu vào tình cảm đã từng có. Không gian trong Nhà riêng ngập tràn sự giận dữ và tổn thương.”
“””Tôi nói đúng tim đen của cô à? Cô đừng giả bộ tốt đẹp nữa! Cái nhà này chưa đủ để cô kiểm soát hay sao?”” Chồng gầm lên, bước thêm một bước về phía Người vợ, khuôn mặt méo mó vì giận dữ. “”Cô chỉ là một người ngoài thôi! Cô nghĩ cô bỏ ra vài đồng tiền là có quyền phán xét gia đình tôi à?””
Lời nói ấy như tát vào mặt Người vợ. Vài đồng tiền? Cả gia đình này sống dựa vào “”vài đồng tiền”” đó của cô! Nuôi Các con ăn học, lo từng bữa cơm, từng khoản chi tiêu lớn nhỏ, thậm chí cả những lúc anh túng thiếu, chính cô là người đứng ra gánh vác. Cô không kìm được nữa, nước mắt uất ức trào ra.
“”Anh… anh nói tôi là người ngoài?”” Giọng cô nghẹn lại. “”Tôi hy sinh tất cả cho cái nhà này, tôi coi Bố mẹ anh như Bố mẹ ruột của mình, tôi lo cho Các con của anh… Vậy mà anh nói tôi là người ngoài?”” Cô run rẩy chỉ vào lồng ngực mình. “”Trái tim tôi… nó như muốn nổ tung ra vì sự vô tâm, ích kỷ của anh đấy!””
Chồng cười khẩy, một nụ cười đầy miệt thị. “”Nổ tung đi thì càng tốt! Tôi chán ngấy cái điệu bộ hy sinh cao thượng của cô rồi! Cô chỉ muốn cả thiên hạ biết cô ‘tốt bụng’ thế nào, trong khi bản chất là muốn kiểm soát tất cả!””
“”Kiểm soát?”” Người vợ hét lên, giọng đã lạc đi vì khóc. “”Anh có gì để tôi kiểm soát? Cái gia tài mười hai triệu tiền thưởng hay cái mức lương mười triệu của anh à? Tôi cần gì phải kiểm soát những thứ đó khi chính tay tôi kiếm được gấp năm lần con số ấy!””
“”Đừng nhắc đến chuyện tiền bạc nữa!”” Chồng đùng đùng giận dữ. “”Cô nghĩ tiền của cô là to lắm à? Cô dùng tiền để đè đầu cưỡi cổ tôi, để khinh thường tôi đúng không? Tôi nói cho cô biết, cái nhà này tôi không cần tiền của cô!””
Anh vung tay, đập thật mạnh xuống chiếc bàn trà trước mặt. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, chiếc cốc nước trên bàn nảy lên rồi rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Mảnh kính văng tung tóe, cùng với nước, tạo thành một vũng lộn xộn dưới sàn.
Tiếng động đột ngột khiến Người vợ giật mình, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng bị thay thế bằng sự đau đớn tột cùng. Anh đã có hành động bạo lực đầu tiên. Không khí trong Nhà riêng bỗng đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Sự giận dữ và căm ghét bủa vây lấy họ. Người vợ lùi lại, lồng ngực đau nhói như có ai bóp nghẹt. Cô nhìn người chồng mình từng yêu thương giờ đây đang đứng đó, với khuôn mặt đầy thù hằn và sự tàn nhẫn. Nước mắt cô cứ thế tuôn rơi, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tổn thương sâu sắc, vì nhận ra cuộc hôn nhân này có lẽ đã không còn cứu vãn được nữa.”
“Mảnh kính văng tung tóe, cùng với nước, tạo thành một vũng lộn xộn dưới sàn. Tiếng động khô khốc vừa dứt, một khoảng lặng đột ngột bao trùm lấy Nhà riêng. Cuộc cãi vã dữ dội như một cơn bão vừa đi qua, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Người chồng vẫn đứng đó, cánh tay vừa vung xuống vẫn còn hơi run rẩy, khuôn mặt không còn gào thét nhưng lại đông cứng trong một biểu cảm của sự căm giận pha lẫn kiệt sức.
Người vợ lùi lại thêm một bước, đôi chân run rẩy. Nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng giờ đây không còn là uất ức muốn bật lại, mà là sự trống rỗng và đau đớn. Cô nhìn vũng nước và những mảnh kính vỡ dưới sàn, rồi nhìn sang Người chồng. Ánh mắt anh đáp lại ánh mắt cô, không lời nào được nói ra, nhưng sự im lặng ấy còn nặng nề và ngột ngạt hơn bất kỳ lời buộc tội hay sỉ vả nào. Nó là sự im lặng của hai linh hồn đã không còn tìm thấy nhau, của một mối quan hệ đã vỡ vụn như chiếc cốc kia.
Không khí đặc quánh lại, mỗi giây trôi qua đều như bóp nghẹt lồng ngực Người vợ. Cô cảm thấy toàn thân lạnh toát, trái tim như bị rút cạn mọi cảm xúc, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng mênh mông. Cô nhìn Người chồng, người đàn ông đã cùng cô xây dựng gia đình, nuôi nấng Các con, giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ. Anh đứng đó, như một bức tường lạnh lẽo chắn ngang mọi hy vọng về sự hàn gắn.
Trong khoảnh khắc im lặng kinh khủng ấy, Người vợ nhận ra một cách rõ ràng và tàn nhẫn: cuộc hôn nhân của cô, cái tổ ấm cô hết lòng vun đắp, đang đứng chênh vênh trên bờ vực thẳm, chỉ chờ một cơn gió nhẹ nữa là sẽ tan biến. Sự tuyệt vọng nhấn chìm cô, nặng trĩu hơn cả gánh nặng tài chính hay những lời tổn thương vừa nghe. Cô đứng đó, giữa sự đổ vỡ và im lặng, cảm thấy mình hoàn toàn cô độc trong chính căn Nhà riêng của mình.”
“Người vợ không nói thêm lời nào. Cô chậm rãi quay lưng, rời khỏi phòng khách ngổn ngang đổ vỡ. Ánh mắt cô vẫn còn đọng lại hình ảnh Người chồng đứng bất động trong khoảng không im lặng đáng sợ. Cô bước lên cầu thang, mỗi bước chân nặng trĩu như mang theo cả tấn gạch. Căn Nhà riêng rộng lớn giờ đây chỉ còn là một cái lồng lạnh lẽo giam giữ hai con người xa lạ.
Đêm đó, Người vợ nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà. Cơn mệt mỏi không đủ sức kéo cô vào giấc ngủ. Đầu óc cô quay cuồng với vô vàn suy nghĩ. Tiền bạc. Luôn là tiền bạc. Thu nhập vợ 50 triệu, chồng 10 triệu. Tiền thưởng 12 triệu của anh ta chỉ dành cho Mẹ chồng, người đã có thu nhập 10 triệu một tháng. Còn Bố chồng, người cha già 75 tuổi vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền ăn, lại không nhận được đồng nào. “Ông không cho gì” – câu trả lời của Người chồng cứ văng vẳng trong tai cô, tàn nhẫn và vô cảm đến ghê người.
Rồi đến thỏa thuận tài chính quái đản sau cưới: chồng lo thân anh ta và nhà nội, vợ lo tất cả những thứ còn lại của cái gọi là “”gia đình””: ăn uống, đình đám, nuôi Các con. Chi tiêu tăng vọt sau khi có con, lương cô giảm sút vì thời gian và sức lực phải san sẻ, nhưng gánh nặng thì chỉ mình cô oằn vai. Cái bất công này, ngày càng trở nên không thể chịu đựng nổi.
Cô nghĩ về thái độ của anh ta, không chỉ với bố mình, mà còn với cô. Cái cách anh ta khinh thường những gì cô đang gánh vác, cái cách anh ta ném vỡ chiếc cốc, cái cách anh ta đứng đó, lạnh lùng và xa cách. Người đàn ông này có còn là chồng cô không? Có còn là người cô từng yêu không? Hay chỉ là một kẻ ích kỷ, chỉ biết nhận và đòi hỏi, mà quên đi trách nhiệm và sự sẻ chia?
Nỗi buồn và sự thất vọng cuộn lên như những con sóng dữ dội trong lòng Người vợ. Cô cảm thấy kiệt sức, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Cái tổ ấm cô dày công vun đắp đang dần sụp đổ ngay trước mắt. Liệu cô có thể tiếp tục sống như thế này được nữa không? Sống bên cạnh một người chồng như vậy? Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, không có lời đáp, chỉ có sự trống rỗng và nỗi đau khôn nguôi. Đêm cứ thế dài ra, nặng nề và tăm tối.”
“Người vợ vẫn nằm đó, mắt mở trừng trừng trong bóng đêm dày đặc của Nhà riêng. Những suy nghĩ hỗn độn dần lắng xuống, chỉ còn lại một cảm giác cay đắng và sự mệt mỏi tột cùng. Cô nhận ra, cuộc tranh cãi vừa rồi, hay bất kỳ cuộc tranh cãi nào khác về tiền bạc và trách nhiệm với Người chồng, đều sẽ chỉ dẫn đến kết cục tương tự: đổ vỡ, tổn thương, và không gì thay đổi. Anh ta đã đóng chặt lòng mình, nhốt mình trong thế giới của sự ích kỷ và những lý lẽ vặn vẹo.
Không, cô không thể tiếp tục như thế này được nữa. Không thể cứ mãi chờ đợi một sự thay đổi mà có lẽ sẽ không bao giờ đến. Đặc biệt là khi nghĩ đến Bố chồng, người cha già 75 tuổi vẫn đang phải oằn lưng kiếm từng đồng tiền ăn, trong khi con trai ruột lại thẳng thừng từ chối san sẻ chỉ vì “”ông không cho gì””. Sự vô tâm ấy khiến tim cô đau nhói. Tình cảm của vợ: Không thể nhắm mắt làm ngơ. Cô không thể sống với lương tâm cắn rứt khi biết có một người cha già đang khó khăn, chỉ vì sự vô trách nhiệm của chồng mình.
Một quyết định hình thành trong đầu cô, chậm rãi nhưng chắc chắn. Một quyết định táo bạo, đi ngược lại cái gọi là “”thỏa thuận”” nực cười của anh ta, đi ngược lại sự kiểm soát và quyền lực mà anh ta nghĩ mình đang nắm giữ. Cô sẽ không chờ đợi. Cô sẽ tự mình hành động. Cô sẽ dùng chính thu nhập của mình – 50 triệu/tháng, cái con số mà anh ta dường như chỉ nhìn thấy nhưng không hiểu giá trị thực sự của nó – để giúp đỡ Bố chồng. Cô sẽ làm điều mà con trai ruột của ông đã không làm được.
Suy nghĩ đó như một luồng gió mát lành xua tan bầu không khí ngột ngạt trong lồng ngực Người vợ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cô không còn phải vật lộn với việc thuyết phục, tranh cãi hay hy vọng hão huyền. Cô sẽ tự tay giải quyết vấn đề này.
Nhưng ngay sau đó, sự nhẹ nhõm nhường chỗ cho một cảm giác lo lắng. Phản ứng của Người chồng sẽ thế nào khi biết cô “”lách luật””, khi biết cô dùng tiền của mình để giúp đỡ người mà anh ta đã bỏ mặc? Anh ta sẽ nổi cơn thịnh nộ ra sao? Cuộc chiến tiền bạc và quyền lực trong căn Nhà riêng này có bước sang một giai đoạn mới tàn khốc hơn?
Dù lo lắng, quyết định của Người vợ vẫn vững như bàn thạch. Cô không thể quay đầu lại. Cô sẽ làm điều đúng đắn, điều mà lương tâm cô mách bảo. Ánh mắt cô ánh lên một sự kiên định pha lẫn chút bất chấp. Giờ đây, vấn đề không chỉ là tiền bạc, mà là nguyên tắc, là lòng tự trọng, và là sự đáp trả cho sự vô tâm đến tàn nhẫn. Cô sẽ đợi trời sáng.”
“Trời vừa hửng sáng, Người vợ đã thức giấc. Quyết định đêm qua vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cô, không hề lung lay. Cô chờ đợi đến khi Chồng ra khỏi Nhà riêng đi làm, rồi mới lặng lẽ cầm điện thoại lên. Cô tìm số của Bố chồng, cái số mà bấy lâu nay cô vẫn ít dùng tới. Tim cô đập nhanh hơn một chút khi nhấn gọi. Ông bắt máy với giọng ngái ngủ.
“”A lô, ai đấy?””
“”Ông ơi, con đây ạ, con… con dâu ông đây ạ.”” Giọng Người vợ hơi ngập ngừng.
“”À, con dâu à. Có chuyện gì không con?”” Giọng ông già nua, có vẻ mệt mỏi.
Người vợ hít một hơi sâu. “”Ông ơi, chiều nay ông có rảnh không ạ? Con muốn sang thăm ông một lát.””
Có một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên kia. “”Chiều à? Chiều thì… ông rảnh. Nhưng sao con lại hỏi thế? Thằng Tùng đâu? Sao không đi cùng nhau?””
“”Dạ, không ạ. Con… con muốn nói chuyện riêng với ông một chút thôi ạ. Chuyện này… con chưa nói với anh Tùng. Ông đừng nói với anh ấy nhé ạ.”” Người vợ nói khẽ, nhìn quanh như sợ ai đó nghe thấy.
Bố chồng có vẻ ngạc nhiên, nhưng ông không hỏi gì thêm. “”Ờ… ờ, được rồi. Chiều nay con cứ sang đi. Lúc nào tiện thì con gọi trước cho ông nhé.””
“”Dạ vâng, con cảm ơn ông ạ.””
Cúp máy, Người vợ cảm thấy vừa nhẹ nhõm vì đã liên lạc được, lại vừa căng thẳng vì sự lén lút này. Cô biết mình đang đi ngược lại ý Chồng, và nếu anh ta phát hiện ra, hậu quả sẽ không dễ chịu.
Buổi chiều hôm đó, cô tranh thủ lúc tan làm sớm hơn một chút ở Công ty vợ. Cô ghé vào một cửa hàng nhỏ, mua một ít bánh trái và một túi cam. Tay kia, cô siết chặt chiếc ví, trong đó có một khoản tiền nhỏ mà cô đã rút ra từ tài khoản cá nhân. Khoản tiền không quá lớn so với mức thu nhập 50 triệu/tháng của cô, nhưng là tất cả những gì cô có thể dành ra lúc này mà không gây nghi ngờ, và quan trọng là nó là tấm lòng của cô.
Cô lái xe đến căn nhà nhỏ của Bố chồng. Cổng mở hờ. Cô gọi điện cho ông trước khi vào.
“”Ông ơi, con đến rồi ạ.””
“”Ờ, con vào đi, ông đang ở nhà.””
Người vợ bước vào sân. Ngôi nhà trông giản dị, cũ kỹ. Cô thấy Bố chồng đang ngồi trên chiếc ghế tre ở hiên nhà, một mình. Ông già đi nhiều so với lần cuối cô gặp. Khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt trũng sâu. Nhìn thấy ông, lòng Người vợ bỗng quặn lại. Hình ảnh người cha già 75 tuổi vẫn phải vật lộn kiếm sống cứ ám ảnh cô.
“”Con chào ông ạ.””
“”Ờ, con vào nhà đi.”” Ông chậm rãi đứng dậy.
Họ ngồi xuống bộ bàn ghế gỗ đã bạc màu. Người vợ đặt túi quà và chiếc phong bì tiền lên bàn. Ông nhìn chiếc phong bì, ánh mắt thoáng vẻ bối rối.
“”Ông ơi…”” Người vợ bắt đầu, giọng cô nghẹn lại ngay từ câu đầu tiên. Cô phải dừng lại một chút để lấy lại bình tĩnh, nuốt nước mắt đang chực trào ra. Cô nhìn thẳng vào mắt ông, ánh mắt đầy xót xa. “”Ông ơi, con biết ông vất vả lắm ạ. Con… con có chút quà nhỏ này biếu ông ạ. Không đáng là bao, nhưng… ông cứ cầm lấy để chi tiêu ạ. Con biết ông cần mà…””
Câu nói cuối cùng gần như chỉ là một tiếng thầm thì, bị nuốt chửng bởi sự nghẹn ngào trong cổ họng. Nước mắt rưng rưng trong khóe mắt cô. Cô thương ông, thương cái cảnh tuổi già vẫn phải lo toan từng bữa ăn, trong khi con trai ruột lại vô tâm đến tàn nhẫn. Nỗi uất nghẹn dành cho Chồng càng khiến sự xót xa dành cho Bố chồng thêm mãnh liệt. Cô chỉ muốn làm điều gì đó để xoa dịu bớt gánh nặng trên vai người cha già này, dù chỉ là một phần rất nhỏ.”
“Ông nội nhìn chiếc phong bì trên bàn, rồi nhìn Người vợ. Đôi mắt già nua ngạc nhiên mở to, rồi nhanh chóng ẩm ướt, rưng rưng. Ông đưa bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc phong bì, rồi lại đặt xuống. Ông ngước nhìn Người vợ, giọng nghẹn lại.
“”Cảm ơn con… cảm ơn con nhiều lắm…”” Ông nói, tiếng nói run rẩy. “”Thật lòng mà nói… nhiều lúc bố thấy tủi thân lắm con ạ…””
Ông dừng lại, nuốt nước bọt. Ánh mắt ông nhìn ra xa xăm, như đang chìm đắm trong những suy nghĩ về cuộc đời mình.
“”Cứ tưởng về già… được an dưỡng… được con cái quây quần…”” Ông nói tiếp, không nhắc thẳng đến Chồng, nhưng Người vợ hiểu. Hiểu sự cô đơn của ông, hiểu nỗi thất vọng của ông về đứa con trai ruột. Cô nhìn khuôn mặt khắc khổ của ông, nhìn những giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má nhăn nheo, lòng quặn đau.
Cô không nói gì, chỉ khẽ đưa tay ôm lấy ông. Vòng tay cô không quá chặt, nhưng đầy sự sẻ chia và xót xa. Cô cảm nhận được sự yếu đuối và nỗi buồn sâu thẳm từ người cha già. Nước mắt cô cũng lặng lẽ rơi xuống vai ông. Khoảnh khắc đó, không cần lời nói, hai con người ấy hiểu và đồng cảm với nhau hơn bao giờ hết.”
“Nụ cười trên môi Người vợ vẫn còn vương vấn nỗi buồn và sự đồng cảm khi cô rời khỏi chỗ Bố chồng. Cô biết mình đã làm đúng, dù cho có phải giấu giếm. Cô về nhà, cuộc sống thường nhật lại tiếp diễn, những lo toan cho gia đình, cho con cái lại cuốn cô đi.
Trong khi đó, cách đó không xa, tại công ty, Chồng đang lướt điện thoại. Một thông báo ngân hàng hiện lên, không phải giao dịch của anh, nhưng nó khiến mắt anh dừng lại. Anh lướt xem lịch sử, một dòng chuyển khoản bất ngờ xuất hiện, số tiền không nhỏ, người nhận là… Bố anh. Anh nhíu mày, cố nhớ lại xem có lý do gì cho khoản tiền này không, nhưng không hề có. Anh lục lại các tin nhắn, tìm kiếm. Và rồi, anh thấy. Một vài dòng tin nhắn ẩn đi trong lịch sử, vài cuộc gọi nhỡ mà anh chưa từng để ý, cùng với thời gian của giao dịch kia. Máu nóng dồn lên não. Ai là người đã chuyển tiền? Ai có lý do để làm điều đó mà giấu anh? Sự thật hiện ra mồn một, lạnh lẽo và khiến anh tức điên.
Anh siết chặt điện thoại, khuôn mặt từ nhíu mày chuyển sang đỏ gay, rồi sầm lại đáng sợ. Anh không nói một lời nào với đồng nghiệp, lập tức đứng dậy, vơ lấy chìa khóa xe và lao ra khỏi văn phòng. Trên đường về, tay anh bám chặt lấy vô lăng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hình ảnh Người vợ, Bố chồng, và khoản tiền kia cứ xoay mòng trong đầu anh, biến thành sự phản bội, sự dối trá.
Về đến nhà, anh mở cửa cái rầm. Tiếng động mạnh khiến Người vợ đang ở trong bếp giật mình quay lại. Cô nhìn thấy anh đứng ở cửa, vẻ mặt tối sầm như trời sắp bão, mắt long lên sòng sọc. Một cảm giác bất an chợt ập đến.
Anh không đợi cô nói gì, đi thẳng vào nhà, đứng đối diện với cô. Giọng anh khàn đặc vì tức giận, mỗi chữ như ném ra:
“”Cô… Cô đi gặp bố tôi và đưa tiền cho ông ấy à?”””
“Cô nhìn thấy vẻ mặt ấy, biết là có chuyện chẳng lành, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô khẽ gật đầu.
“”Đúng vậy,”” cô đáp, giọng có chút căng thẳng nhưng không lùi bước. “”Tôi có gặp bố và biếu ông ấy một ít tiền.””
Máu trong người Chồng như sôi lên. Anh ta cười khẩy, nụ cười đầy sự sỉ nhục và cay đắng.
“”Cô giỏi nhỉ!”” anh ta gằn giọng. “”Giấu diếm tôi đi biếu tiền bố tôi? Để làm gì? Để chứng tỏ cô là đứa con dâu hiếu thảo, còn tôi là thằng con bất hiếu à? Cô cố tình làm vậy để tôi mất mặt chứ gì?””
Lời buộc tội của anh ta như những mũi kim đâm vào Người vợ. Cô không ngờ anh ta lại nghĩ theo chiều hướng tiêu cực đến vậy. Cô cảm thấy bị tổn thương và tức giận.
“”Anh nói cái gì vậy?”” Cô lớn tiếng đáp trả. “”Mất mặt? Anh không làm thì tôi làm! Ông ấy là bố chồng tôi, nhìn ông già 75 tuổi, không lương, vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền ăn, tôi không đành lòng! Anh có biết ông vất vả thế nào không?””
Anh ta tiến lại gần hơn, khuôn mặt đỏ bừng. “”Tôi không làm là việc của tôi! Tôi đã nói rồi, ông ấy có cho tôi cái gì đâu! Còn cô, tiền của cô, cô muốn biếu ai thì biếu, nhưng đừng dùng cái cách lén lút này! Cô muốn mua chuộc bố tôi để ông đứng về phía cô à? Hay muốn cả nhà này nhìn vào mà chê cười tôi?””
“”Mua chuộc? Chê cười?”” Người vợ cười lạnh. “”Anh mới là người nên tự xem lại mình! Anh thử nhìn lại đi, anh có bao giờ quan tâm đến bố anh không? Tiền thưởng 12 triệu có đủ để anh biếu mẹ và lo cho bản thân, trong khi bố anh phải chật vật kiếm từng đồng cơm, từng đồng thuốc? Anh nói ông không cho anh gì, vậy anh đã cho ông được gì?””
“”Tôi không cần cô dạy khôn!”” anh ta gầm lên, đấm mạnh tay vào tường khiến bức tranh treo gần đó rung lên. “”Việc của gia đình tôi, tôi tự biết lo! Cô xen vào làm gì? Cô tưởng cô có tiền hơn là cô có quyền dạy đời tôi à?””
“”Tôi không dạy đời ai cả! Tôi chỉ làm điều đúng đắn mà một người con nên làm cho bố mẹ mình!”” Cô cũng không kém phần giận dữ, đối diện trực diện với anh ta. “”Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ khi thấy bố anh như vậy được! Anh lo cho mẹ anh vì bà nuôi anh ăn học, vậy còn công ơn sinh thành của bố anh thì sao? Hay chỉ cần không ‘cho’ tiền là không có công ơn?””
Cuộc cãi vã nổ ra dữ dội, xoay quanh những định nghĩa về “”báo hiếu””, về trách nhiệm làm con, và sự can thiệp của Người vợ – một sự can thiệp xuất phát từ tình cảm và sự xót thương, nhưng trong mắt Chồng lại biến thành sự sỉ nhục và thách thức. Không khí trong nhà đặc quánh sự đối đầu. Mâu thuẫn giữa họ, vốn đã âm ỉ, giờ bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, đẩy hai người vào một cuộc chiến “”báo hiếu”” khốc liệt ngay trong chính tổ ấm của mình.”
“Cuộc chiến “”báo hiếu”” khốc liệt bùng lên ngay trong tổ ấm của họ. Người vợ nhìn sâu vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì giận dữ của chồng, cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng. Cô không còn nhận ra người đàn ông mà mình từng yêu và chọn làm bạn đời. Sự ích kỷ và mù quáng của anh khiến mọi cố gắng hàn gắn, mọi tình cảm xót thương mà cô dành cho gia đình chồng tan thành mây khói.
Một tiếng thở dài đầy thất vọng thoát ra khỏi lồng ngực cô. Giọng nói cô khẽ đi, không còn gào thét, nhưng lại mang sức nặng nghìn cân.
“”Anh nói đủ rồi,”” cô nói, ánh mắt đượm buồn nhưng kiên quyết. “”Em đã nghe hết những gì anh nói về bố anh, về cách anh coi thường ông, và cả cách anh nghĩ về tấm lòng của em.””
Chồng nhìn cô, hơi thở hổn hển, sẵn sàng phun ra thêm những lời cay nghiệt. Nhưng giọng điệu và ánh mắt của cô khiến anh khựng lại.
“”Thật lòng,”” cô tiếp tục, giọng cô như vỡ ra, “”em không thể… không thể tiếp tục được nữa.””
Những từ ngữ giản dị nhưng nặng trĩu rơi xuống, như những viên đá lạnh lẽo đập vào không khí căng như dây đàn. Chồng trợn mắt.
“”Cô nói cái gì?”” anh ta gằn giọng, vẫn chưa kịp hiểu hết.
Người vợ lắc đầu, nước mắt lưng tròng nhưng không rơi xuống. Cô đã vượt qua ngưỡng của sự tức giận để chạm đến sự đau khổ tột cùng.
“”Em nói,”” cô lặp lại, từng từ rõ ràng và dứt khoát, “”nếu anh coi thường bố anh như thế, và coi thường cả tấm lòng của em… thì em nghĩ chúng ta không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này được nữa.””
Lời tuyên bố như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cả hai người. Tiếng “”không thể tiếp tục”” vang vọng trong căn nhà, phá tan ảo tưởng cuối cùng về một tổ ấm trọn vẹn. Khuôn mặt Chồng từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt. Anh ta nhìn cô, vẻ bàng hoàng xen lẫn phẫn nộ. Đó là những lời mà anh ta không bao giờ ngờ sẽ nghe được từ cô, đặc biệt là vào lúc này.
Căn phòng đột nhiên im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng thở dốc của hai người và nhịp tim đập dồn dập. Mọi lời buộc tội, mọi sự giận dữ trước đó dường như tan biến, nhường chỗ cho một sự thật nghiệt ngã và không thể cứu vãn: cuộc hôn nhân này, vốn đã lung lay vì những mâu thuẫn tài chính và quan điểm sống, giờ đây đã đứng trước bờ vực tan vỡ.”
“Cô nói xong, không khí trong căn phòng như bị hút cạn. Sự im lặng không phải là vắng tiếng động, mà là sự chết lặng của cảm xúc, là tiếng vang chói tai của những lời vừa được nói ra. Người chồng đứng đó, tượng đá. Đôi mắt anh trợn trắng, nét mặt đông cứng trong sự bàng hoàng tột độ, như thể vừa bị một lực vô hình đánh mạnh vào ngực. Anh thở dốc, cơ thể hơi run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào. Có lẽ, trong suy nghĩ của anh, mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở những lời cãi vã, những cuộc chiến tranh lạnh, chứ chưa bao giờ có thể đi xa đến mức này – mức của sự kết thúc.
Người vợ nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh lần cuối, ánh mắt đầy thất vọng, rồi chậm rãi quay lưng lại. Cô không muốn anh nhìn thấy giây phút yếu đuối cuối cùng của mình. Đôi vai cô khẽ rung lên. Dòng nước mắt, thứ mà cô đã cố gắng kìm nén suốt cuộc tranh cãi, giờ đây tuôn rơi không kiểm soát, nóng hổi và mặn chát, chảy dài trên gò má và nhỏ xuống nền nhà. Cô bước vài bước về phía cửa sổ, đứng quay lưng lại với người đàn ông từng là cả thế giới của mình, đối diện với khung cảnh ngoài kia mờ nhòa qua lớp nước mắt.
Khoảng cách vài bước chân bỗng trở nên xa vời vợi, như ngăn cách hai người bằng một vực sâu không thể lấp đầy. Căn nhà chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Không ai nói thêm lời nào. Mọi sự giận dữ, mọi lời buộc tội đều tan biến, chỉ còn lại sự thật trần trụi và tàn khốc: cuộc hôn nhân này đang treo lơ lửng trên sợi chỉ mảnh manh.
Lời tuyên bố của người vợ như một tiếng chuông định mệnh, vang vọng trong căn phòng, kéo theo một sự im lặng nặng nề. Người chồng đứng chết trân, ánh mắt đầy bàng hoàng, dường như chưa bao giờ hình dung được cuộc chiến này lại kết thúc bằng một đòn quyết định đến vậy. Còn người vợ, cô quay lưng đi, dòng nước mắt nóng hổi không kìm nén được nữa chảy dài trên gò má. Cuộc đối đầu kết thúc, không bằng một lời xin lỗi hay sự thấu hiểu, mà bằng sự tan vỡ treo lơ lửng.
Phía sau cánh cửa này, tương lai của một gia đình trở nên mờ mịt. Liệu sau khoảnh khắc tột cùng của nỗi đau và sự thất vọng ấy, con đường duy nhất cho họ có phải là sự chia ly? Liệu người chồng có thực sự hiểu được sai lầm của mình, hay sự ích kỷ đã ăn sâu vào máu thịt khiến anh mãi mãi không nhìn thấy giá trị thực sự của gia đình, của lòng hiếu thảo chân chính và sự tôn trọng dành cho người bạn đời? Hay anh sẽ hối hận, tìm cách hàn gắn vết thương sâu hoắm này, vì các con, vì những gì còn sót lại của tình yêu từng có?
Câu chuyện dừng lại ở đây, không có câu trả lời rõ ràng. Chỉ còn lại sự day dứt trong lòng mỗi người chứng kiến. Day dứt về những định nghĩa khác nhau về chữ ‘hiếu’, về gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên hôn nhân, về sự thiếu tôn trọng có thể hủy hoại tất cả. Day dứt về người bố già, người mẹ chồng, những đứa trẻ vô tội, và hai con người lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.
Cuộc đời vốn đầy rẫy những ngã rẽ khó lường. Có những vết nứt có thể hàn gắn, nhưng cũng có những rạn vỡ một khi đã xảy ra thì không thể nguyên vẹn như xưa. Tương lai nằm ở phía trước, đầy những dấu hỏi lớn, bỏ ngỏ tất cả hy vọng và nỗi sợ hãi về cái kết cho cuộc hôn nhân đầy sóng gió này.”

