“Chồng cũ gửi 1 triệu/tháng tiền nuôi 2 con, nhận một cuộc gọi của mẹ, tôi quyết định tái h:ô:n ..
Tôi và chồng cũ từng có một cuộc h:ô:n nhân kéo dài 6 năm. Chúng tôi có 2 cô con gái đáng yêu, từng cùng nhau vượt qua nhiều sóng gió, nhưng r:ố:t cuộc lại không vượt qua nổi những r:ạ:n n:ứ:t nhỏ tích tụ suốt nhiều năm.
Khi ly h:ô:n, không ai tranh giành gì. Tôi chỉ xin nuôi 2 con, anh cũng không phản đối. Mỗi tháng, anh gửi tôi 1 triệu tiền trợ cấp nuôi con. Không nhiều, nhưng là tất cả những gì anh có thể vào thời điểm đó.
Mẹ tôi sống ở quê, tính tình tiết kiệm, cả đời chẳng bao giờ kêu than bệnh tật. Vậy mà gần nửa đêm, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
– Con à,… về đi… mẹ đang ở bệnh viện. Điện thoại mẹ hỏng nên nhờ điện thoại người khác gọi cho con.
Tôi ho:ảng loạn, lập tức gửi con cho gia đình anh chị họ ở gần đó rồi bắt chuyến xe đêm về quê. Qua thông tin từ bác sĩ, tôi mới biết bệnh của mẹ cần phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Chi phí để làm ph:ẫ:u thuật không hề rẻ, nhưng tôi không có đồng tiết kiệm nào, trong người chỉ còn 5 triệu. Tôi gọi điện vay người thân, bạn bè nhưng cũng chẳng gom đủ tiền.
Rồi hôm đó, khi vừa đi mua cháo về cho mẹ ăn thì y tá đến tìm tôi, nói viện phí đã được thanh toán. Tôi ngỡ ngàng hỏi:
– Ai đóng vậy chị?..”
“- Ai đóng vậy chị?.. tôi ngỡ ngàng hỏi.
Nữ y tá mỉm cười bí hiểm, lắc đầu nhẹ.
– Chuyện này… người đó dặn là không được nói tên.
Lòng tôi càng thêm rối bời. Ai có thể làm điều này? Tôi không có người thân nào giàu có, bạn bè thân thiết cũng chẳng khá giả gì hơn tôi.
– Nhưng mà… ít nhất chị có thể gợi ý không? Ai mà lại làm chuyện này cho tôi và mẹ tôi chứ?
Y tá vẫn giữ nụ cười khó hiểu, nhìn sâu vào mắt tôi.
– Chỉ biết là… đó là một người rất quan tâm đến cô và mẹ cô. Họ muốn mọi chuyện được giải quyết nhanh chóng.
Một người rất quan tâm đến tôi và mẹ? Tôi vắt óc suy nghĩ, lục lại hết các mối quan hệ nhưng không thể tìm ra ai phù hợp. Một cảm
giác vừa nhẹ nhõm vì gánh nặng viện phí đã được cởi bỏ, lại vừa hoang mang, khó tin và có chút sợ hãi xâm chiếm tâm trí tôi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ai đang giúp tôi một cách bí ẩn như thế này?”
“””Nhưng… chị ơi, ơn nghĩa này lớn quá, tôi không thể không biết danh tính người đã giúp mẹ tôi. Ít nhất tôi cần được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình””, tôi nghẹn ngào, nắm nhẹ lấy tay nữ y tá. Ánh mắt tôi đầy vẻ cầu xin.
Nữ y tá nhìn tôi, sự lưỡng lự hiện rõ trên gương mặt cô ấy. Cô đảo mắt nhìn quanh hành lang vắng vẻ một lượt, rồi hạ giọng thật khẽ.
“”Thật tình tôi không được phép nói tên… nhưng thấy cô thành tâm như vậy…””, cô nói lấp lửng.
Tim tôi như ngừng đập. Có hy vọng rồi sao? Tôi nín thở chờ đợi.
“”Cô hãy cầm lấy cái này””, y tá nói, bàn tay cô kín đáo đặt một mảnh giấy nhỏ, được gấp cẩn thận, vào tay tôi. “”Đây là số điện thoại… của người đó. Họ dặn, nếu có hỏi thì ‘Hãy tự hỏi người đó'””.
Tôi run rẩy đón lấy mảnh giấy mỏng manh. Nó nhỏ bé, dễ dàng ẩn trong lòng bàn tay, nhưng lại mang trọng lượng của cả một số phận. Các ngón tay tôi siết chặt lấy nó, cảm giác giấy sột soạt dưới da. Máu trong huyết quản dường như dồn hết về lồng ngực, khiến tim tôi đập thình thịch, cuồng loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là ai? Số điện thoại này sẽ đưa tôi đến gặp ai? Người bí ẩn đã cứu mẹ tôi khỏi lưỡi hái tử thần là ai? Một cảm giác vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa mong chờ trào dâng mãnh liệt. Tôi dán chặt mắt vào mảnh giấy, như thể nó chứa đựng tất cả bí mật của vũ trụ này.”
“Cô run rẩy đón lấy mảnh giấy mỏng manh. Nó nhỏ bé, dễ dàng ẩn trong lòng bàn tay, nhưng lại mang trọng lượng của cả một số phận. Các ngón tay cô siết chặt lấy nó, cảm giác giấy sột soạt dưới da. Máu trong huyết quản dường như dồn hết về lồng ngực, khiến tim cô đập thình thịch, cuồng loạn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là ai? Số điện thoại này sẽ đưa cô đến gặp ai? Người bí ẩn đã cứu mẹ cô khỏi lưỡi hái tử thần là ai? Một cảm giác vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa mong chờ trào dâng mãnh liệt. Cô dán chặt mắt vào mảnh giấy, như thể nó chứa đựng tất cả bí mật của vũ trụ này.
Người kể chuyện đứng sững một lúc, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở hỗn loạn của mình. Khuôn mặt cô tái nhợt vì căng thẳng. Xung quanh hành lang bệnh viện vẫn là tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện khe khẽ, nhưng tất cả dường như tan biến vào hư vô. Trong tâm trí cô lúc này chỉ còn hình ảnh mảnh giấy và dãy số bí ẩn. Cô biết mình không thể chần chừ.
Cô rời khỏi chỗ nữ y tá đứng, lách mình qua vài người qua lại trên hành lang. Từng bước chân như dẫm trên bông, không vững chãi. Cô tìm một góc hành lang vắng vẻ hơn, khuất sau cột tường hoặc gần cửa thoát hiểm ít người qua lại. Đây rồi, đủ yên tĩnh để thực hiện cuộc gọi định mệnh.
Tay cô run run đưa điện thoại lên. Mở màn hình, vào mục gọi điện. Cô mở mảnh giấy, đôi mắt quét qua từng con số. Chúng dường như nhảy múa trước mắt cô. Hít một hơi thật sâu, cô bắt đầu nhập dãy số lạ vào bàn phím ảo. Từng con số hiện lên, rõ ràng và nặng trịch. Nhập xong, cô nhìn lại một lần nữa, kiểm tra xem có sai sót không. Không, chính xác từng số.
Ngón tay cô lơ lửng trên nút gọi màu xanh. Cả cơ thể cô căng cứng. Chỉ một lần chạm này thôi, mọi thứ có thể thay đổi. Ai đang ở đầu dây bên kia? Một người xa lạ hoàn toàn? Một ân nhân giấu mặt? Hay… là một ai đó quen thuộc hơn cô tưởng? Tim cô đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực, từng nhịp thình thịch vang vọng trong màng tai. Đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi, hàng ngàn dự đoán.
Cô nhắm mắt lại trong tích tắc, lấy hết dũng khí. Rồi, ngón tay cô ấn xuống.
Cuộc gọi đã bắt đầu.
Tiếng chuông đầu tiên đổ dài. Rồi tiếng thứ hai. Tiếng thứ ba… Mỗi tiếng chuông vang lên như một nhát búa gõ vào lồng ngực cô. Chúng kéo dài, kéo dài, như thể người ở đầu dây bên kia đang cố tình thử thách sự kiên nhẫn của cô, hoặc đơn giản là không muốn nhấc máy. Thời gian như ngừng lại. Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến đáng sợ. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng và tiếng chuông điện thoại đều đặn, nhẫn nại vọng lại. Ai đó… làm ơn… nhấc máy đi!”
“Tiếng chuông đột ngột ngắt quãng. Đầu dây bên kia, có người đã nhấc máy. Cô nín thở chờ đợi. Một thoáng im lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng thở nhẹ của người ở đầu dây bên kia lọt vào tai cô. Rồi, một giọng nói cất lên.
Giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến khó tin.
Không. Không thể nào.
Toàn thân cô cứng đờ. Điện thoại trong tay run lên bần bật, suýt chút nữa thì rơi xuống sàn đá lạnh lẽo của bệnh viện. Máu trong người như ngừng chảy. Cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc thu nhỏ lại, chỉ còn cô, chiếc điện thoại và cái giọng nói đó.
Cái giọng nói mà cô đã nghe suốt sáu năm chung sống. Cái giọng nói của người đàn ông mà cô đã từng yêu, đã từng ghét, và giờ đây tưởng như đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời cô.
Không thể nhầm được. Dù đã bao lâu không nghe thấy, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô cũng không thể nhầm lẫn được giọng nói này.
Là anh.”
“Là anh.
Giọng nói đó, khuôn mặt đó hiện lên trong tâm trí cô. Không phải là giọng nói lạnh nhạt qua điện thoại mỗi lần nhắc đến tiền bạc, mà là giọng nói của những ngày xưa cũ, của sáu năm vợ chồng. Cô cảm thấy như mình đang rơi vào một giấc mơ kỳ lạ, nơi thực tại và ký ức trộn lẫn vào nhau.
Cô lắp bắp, cổ họng khô khốc, khó khăn lắm mới thốt ra được một cái tên.
“”Anh… à?””
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây. Rồi giọng nói quen thuộc lại cất lên, bình thản một cách khó hiểu.
“”Ừ. Anh đây.””
Cô nghe thấy tiếng xác nhận đó, nhưng tai cô như ù đi. “”Ừ. Anh đây.”” Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Anh trả lời một cách dửng dưng như thể việc anh trả hàng trăm triệu tiền viện phí là một chuyện bình thường, như cái cách anh gửi 1 triệu đồng tiền trợ cấp nuôi con mỗi tháng vậy.
Cô sững sờ. Mọi giác quan như tê liệt. Bàn tay cầm điện thoại vẫn còn run rẩy. Chồng cũ. Là chồng cũ của cô. Người mà cô đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ nhờ vả đến nữa, người mà mỗi tháng cô lại nhận được vỏn vẹn 1 triệu đồng “”tiền nuôi con”” qua tài khoản, một con số khiến cô không ít lần chạnh lòng và tự nhủ sẽ tự mình gồng gánh tất cả.
Nhưng giờ đây… anh lại là người đã cứu mẹ cô.
Sự ngạc nhiên tột độ trộn lẫn với bối rối, thậm chí là một chút xấu hổ không tên. Cô không biết phải nói gì. Không biết phải hỏi gì. Hàng trăm câu hỏi xoáy vào đầu: Tại sao anh lại làm thế? Anh biết chuyện từ bao giờ? Ai nói cho anh biết? Và quan trọng nhất, tại sao, sau tất cả những gì đã qua, anh lại sẵn sàng chi một số tiền lớn như vậy, trong khi bấy lâu nay anh chỉ gửi 1 triệu?
Cô đứng đó, giữa hành lang bệnh viện vắng vẻ, hoàn toàn chết lặng. Điện thoại vẫn áp sát tai, nhưng cô không còn nghe rõ tiếng động xung quanh nữa. Chỉ còn giọng nói của anh văng vẳng, và mớ cảm xúc hỗn độn nhấn chìm lấy cô.”
“””Sao im lặng vậy?”” Giọng anh vang lên, trầm và đều đều, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
Cô vẫn đứng đó, chết sững, không cử động được dù chỉ một ngón tay. Chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi bàn tay run rẩy. Cô không biết phải phản ứng thế nào trước sự thật vừa được hé lộ. Chồng cũ. Người gửi 1 triệu đồng mỗi tháng. Người mà cô đã tự nhủ sẽ không bao giờ cần đến nữa.
Anh không chờ cô trả lời. Giọng anh tiếp tục cất lên, bình thản, như thể đang nói về một chuyện hiển nhiên.
“”Anh… anh nghe tin từ… à, một người bạn chung của hai đứa mình. Anh ấy nói mẹ em bị bệnh nặng, cần phẫu thuật gấp.””
Cô nghe, nhưng những lời đó dường như xuyên qua tai cô, khó mà đọng lại. Cô chỉ thấy cái tên “”chồng cũ”” lấp lánh một cách kỳ quặc trong tâm trí.
“”Anh ấy cũng nói em đang gặp khó khăn lắm, không xoay sở kịp viện phí.”” Giọng anh hơi chùng xuống một chút, nhưng vẫn giữ sự điềm tĩnh đáng ngạc nhiên.
Cô vẫn im lặng. Hoàn toàn lặng người. Cảm giác bối rối, ngạc nhiên, và cả một chút xấu hổ len lỏi. Cô đã nghĩ đủ mọi khả năng, từ một nhà hảo tâm giấu mặt đến một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng chồng cũ? Điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
“”Số tiền đó… là tiền anh dành dụm bấy lâu nay.””
Câu nói cuối cùng của anh dội vào tâm trí cô, rõ ràng như một tiếng sét. Cô như đóng băng tại chỗ. Anh dành dụm? Suốt thời gian qua anh chỉ gửi vỏn vẹn 1 triệu đồng tiền nuôi con, trong khi anh có một khoản tiền dành dụm đủ lớn để chi trả cho một ca phẫu thuật tốn kém đến hàng trăm triệu đồng?
“”Anh dùng hết để đóng viện phí cho mẹ.””
Cô nghe thấy lời xác nhận đó. Anh đã làm. Anh dùng hết số tiền anh có để cứu mẹ cô. Tại sao? Sau tất cả những gì đã xảy ra giữa họ? Sau những năm tháng lạnh nhạt, sau những lần cô chạnh lòng với số tiền trợ cấp ít ỏi?
Cô đứng đó, giữa hành lang bệnh viện vẫn còn tiếng bước chân xa vọng, hoàn toàn không biết phải nói gì. Lưỡi cô như cứng lại, cổ họng khô ran. Hàng trăm câu hỏi vẫn lởn vởn trong đầu, nhưng không câu nào thoát ra được thành lời. Cô chỉ có thể đứng đó, chiếc điện thoại vẫn áp vào tai, lặng người nghe, thế giới xung quanh như ngừng quay.”
“Hàng nước mắt nóng hổi bỗng trào ra, làm nhòe đi khung cảnh hành lang bệnh viện. Cô không thể kìm nén được nữa. Tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng, khiến giọng nói trở nên lạc đi, đứt quãng. Chiếc điện thoại run rẩy sát bên tai, cô cố gắng thốt lên từng chữ, như thể đang vật lộn để kéo chúng ra khỏi lồng ngực đau thắt.
“Tại sao… Tại sao anh lại làm vậy?” Giọng cô vỡ òa, mang theo tất cả sự bàng hoàng và nỗi đau tích tụ. Cô không hiểu. Hoàn toàn không hiểu. Sau tất cả? Sau bao năm tháng?
Cô hít một hơi thật sâu, cố nén lại tiếng nấc, hỏi tiếp câu hỏi làm cô day dứt bấy lâu nay, câu hỏi mà giờ đây càng trở nên khó hiểu gấp bội.
“Còn số tiền… 1 triệu kia… tại sao lại chỉ có 1 triệu?”
Câu hỏi vang lên, vừa chất chứa sự biết ơn khôn xiết vì anh đã cứu mẹ, vừa ẩn chứa sự tổn thương sâu sắc và nỗi bối rối tột cùng về sự mâu thuẫn khủng khiếp này. Lòng cô như bị xé làm đôi. Một nửa muốn gục xuống khóc nức nở vì lòng biết ơn với người đã giang tay giúp đỡ lúc nguy nan nhất. Nửa còn lại là sự chua chát, uất nghẹn và hàng trăm câu hỏi không lời giải đáp về cuộc hôn nhân cũ, về số tiền 1 triệu tưởng chừng như sự rũ bỏ trách nhiệm. Cô đứng đó, nước mắt giàn giụa, chờ đợi. Chờ đợi một lời giải thích. Chờ đợi một câu trả lời cho tất cả những khúc mắc đang xoáy mạnh trong tâm can. Tiếng anh ở đầu dây bên kia vẫn trầm và đều đều, nhưng lần này, anh im lặng. Có lẽ anh đang nghe, đang cảm nhận tất cả sự hỗn loạn trong cô.”
“Anh im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, như thể đang tìm từ ngữ hoặc đang nén lại cảm xúc. Rồi một tiếng thở dài nặng nề vọng đến, kéo theo giọng nói trầm xuống, mệt mỏi.
“Anh… ly hôn rồi, em biết đấy.” Anh bắt đầu, giọng ngập ngừng. “Mọi thứ không dễ dàng gì sau đó. Công việc của anh không ổn định. Cứ chỗ này được dăm bữa nửa tháng lại nghỉ, rồi chạy vạy tìm việc khác. Thu nhập bấp bênh lắm, có tháng có, tháng không. Hoặc có thì cũng chỉ đủ sống qua ngày.”
Giọng anh càng lúc càng trùng xuống, mang theo sự bất lực và khó khăn. “Cái số tiền 1 triệu… đó là tất cả những gì anh có thể cố gắng gom góp lại, chắt bóp từng chút một để gửi cho con hàng tháng. Đều đặn. Anh biết… anh biết nó không đủ. Một triệu bạc thì làm sao đủ lo cho hai đứa? Anh biết mà…”
Tiếng anh nghẹn lại một chút, rồi anh nói tiếp, chậm rãi và nặng nề. “Nhưng đó… đó là tất cả những gì anh có thể làm được trong hoàn cảnh lúc ấy. Anh đã cố hết sức rồi. Anh biết nó không đủ, nhưng anh chỉ có thể làm được đến thế thôi.””
““Anh biết nó không đủ, nhưng anh chỉ có thể làm được đến thế thôi.”
Giọng anh vẫn trầm buồn, nặng trĩu. “Cuộc sống ở Thành phố đắt đỏ quá, em ạ. Tiền thuê nhà, tiền ăn, đủ thứ chi phí. Cứ làm được đồng nào là hết đồng đó. Rồi còn mấy khoản nợ cũ thời còn làm ăn chung với người ta… chưa trả hết được.” Anh thở dài lần nữa, tiếng thở dài như kéo theo cả gánh nặng trên vai. “Anh cũng nhớ tụi nhỏ lắm chứ. Nhớ cồn cào. Cứ nghĩ đến mà không cầm được nước mắt.”
Anh dừng lại, nuốt khan. “Nhưng… nhưng anh không dám về thăm nhiều. Một là không có tiền mua quà cáp, về tay trắng thì ngại lắm. Hai là… anh thấy bất lực quá. Nhìn con thiếu thốn đủ thứ, mà mình là cha lại chẳng làm được gì hơn. Cảm giác đó… nó day dứt lắm.”
Người kể chuyện nghe anh nói, lặng lẽ. Chưa bao giờ anh chia sẻ những khía cạnh khó khăn này. Bao lâu nay, cô chỉ nhìn thấy con số 1 triệu và cảm thấy bực bội, tủi thân. Cô không biết đằng sau con số ít ỏi đó là cả một cuộc vật lộn, một nỗi khổ tâm của riêng anh. Anh tiếp tục nói, giọng nghẹn ngào hơn. “Anh sợ về, nhìn thấy con, rồi lại càng thấy mình vô dụng. Thà ở đây, cố gắng làm lụng, dù bấp bênh, nhưng ít ra còn có thể gửi được 1 triệu đó đều đặn cho em… để em lo cho con.””
“Người kể chuyện lắng nghe anh nói, trái tim cô như thắt lại. Bao lâu nay, cô chỉ nhìn thấy con số 1 triệu ít ỏi và cảm thấy ấm ức, cho rằng anh vô tâm, bỏ bê vợ con. Cô trách anh sao không về thăm con nhiều hơn, sao không lo cho con được bằng người khác. Nhưng giờ đây, nghe anh trải lòng về cuộc sống vật lộn ở Thành phố, về những khoản nợ, về gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai, cô mới vỡ lẽ tất cả.
Cô nhìn khuôn mặt anh, hốc hác và mệt mỏi hơn nhiều so với lần cuối cô gặp. Giọng anh nghẹn ngào khi nói về nỗi nhớ con, về sự bất lực khi nhìn con thiếu thốn. Hóa ra, không phải anh không thương con, không phải anh vô tâm, mà là anh đang kiệt quệ trong cuộc chiến mưu sinh của chính mình. Nỗi khổ của anh cũng sâu nặng chẳng kém nỗi khổ của cô.
Một cảm giác xót xa dâng trào trong lòng Người kể chuyện. Cô thấy mình thật ích kỷ khi chỉ biết nhìn vào khó khăn của bản thân mà không một lần cố gắng hiểu cho anh. Cô đã mặc định anh sống sung sướng, chỉ đơn giản là không muốn chia sẻ với mẹ con cô. Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác. Anh vẫn đang gồng mình lên, cố gắng từng chút một để gửi về số tiền ít ỏi đó, chỉ mong cô có thêm chút đỉnh lo cho các con.
Nước mắt lưng tròng, Người kể chuyện khẽ nói, giọng đầy sự đồng cảm: “”Em… em xin lỗi. Em đã hiểu lầm anh rồi.”” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, trong đó không còn sự oán trách hay giận hờn của ngày xưa, chỉ còn lại sự thương cảm và sẻ chia. Cảm giác nặng nề bấy lâu trong lòng cô chợt tan biến, thay vào đó là sự day dứt vì những suy nghĩ không đúng về cha của các con mình.”
“Người kể chuyện cảm thấy sự day dứt trong lòng. Cô nhìn anh qua màn hình điện thoại, khuôn mặt hốc hác kia giờ đây không còn khiến cô thấy đáng ghét, chỉ còn sự xót xa. Khoảng lặng trôi qua, dịu đi sự căng thẳng vừa rồi.
“”Thôi,”” Chồng cũ khẽ thở dài, “”không nói chuyện buồn nữa. Bọn trẻ ở nhà thế nào rồi em?””
Giọng anh lập tức thay đổi, ấm áp và đầy yêu thương khi nhắc đến các con. Nỗi nhớ như chảy tràn qua từng câu chữ.
“”Các cháu vẫn khỏe anh ạ,”” Người kể chuyện đáp, giọng cũng mềm đi. “”Trộm vía vẫn ăn tốt, ngủ tốt.””
“”Ừ, thế thì tốt rồi.”” Chồng cũ mỉm cười nhẹ nhõm. “”Học hành có vất vả lắm không? Đứa lớn chắc sắp lên cấp hai rồi nhỉ? Đứa bé vào lớp một chưa?””
Anh hỏi han tỉ mỉ, từ chuyện học hành, sức khỏe cho đến những sở thích vụn vặt gần đây của hai cô con gái. Người kể chuyện kể cho anh nghe đủ thứ chuyện, chuyện cô chị biếng ăn rau nhưng lại mê vẽ, ngày nào cũng ngồi tỉ mẩn tô màu. Chuyện cô em biếng tập viết chữ nhưng lại nhanh nhẹn, thích chạy nhảy và hay bày trò nghịch ngợm khiến cả nhà cười đau bụng.
“”Có hôm,”” Người kể chuyện khúc khích cười, “”con bé lớn giấu hết điều khiển TV đi chỉ để bắt em đọc truyện cho nó nghe. Mãi sau mới phát hiện ra là nó nhét dưới gối.””
Chồng cũ nghe xong phá lên cười. “”Thật là… y như tính em ngày xưa ấy. Cứ nghĩ ra đủ trò.””
“”Còn con bé út thì nghịch hơn quỷ sứ. Hôm trước làm đổ cả cốc nước lên bài tập của chị, thế là hai chị em lại chí chóe nhau cả buổi.””
“”Ha ha, nghe đã thấy không khí rộn ràng rồi.”” Nét mệt mỏi trên khuôn mặt Chồng cũ dường như tan biến hết, chỉ còn lại nụ cười và ánh mắt long lanh khi nói về con. Anh nói về những kỷ niệm cũ khi các con còn nhỏ, những lần anh bón cơm, dỗ ngủ, hay cùng chơi đồ hàng.
“”Nhớ bọn trẻ quá,”” Anh khẽ thì thầm, giọng trầm xuống. “”Ước gì được về ôm chúng nó một cái.””
Người kể chuyện nhìn nụ cười của anh, nhìn ánh mắt chất chứa yêu thương và nỗi nhớ. Cô cũng mỉm cười. Nụ cười lần này không còn gượng gạo hay ẩn chứa sự trách móc, mà là sự sẻ chia, sự đồng điệu của hai người làm cha làm mẹ, dù không còn chung đường nhưng tình yêu dành cho con thì chưa bao giờ phai nhạt. Họ cứ thế, nói đủ thứ chuyện trên đời về hai cô con gái, về những ước mơ nhỏ bé của bọn trẻ, về tương lai mà họ cùng mong muốn cho con. Cuộc trò chuyện chỉ kết thúc khi điện thoại của Người kể chuyện gần hết pin.”
“Điện thoại sắp hết pin, người kể chuyện định kết thúc cuộc gọi. Anh chồng cũ nhìn màn hình, nét cười vẫn đọng lại trên môi nhưng ánh mắt thoáng nét đăm chiêu. Anh khẽ hắng giọng.
“”À này,”” anh bắt đầu, giọng hơi ngập ngừng, khác hẳn với vẻ hoạt ngôn khi nãy, “”dạo này công việc của em thế nào? Có vất vả lắm không?””
Người kể chuyện hơi bất ngờ trước câu hỏi này. Anh của ngày xưa hiếm khi hỏi han những chuyện như vậy, thậm chí còn coi thường công việc của cô. “”À, cũng ổn anh ạ,”” cô đáp, giọng hơi cứng lại. “”Cũng chỉ đủ trang trải thôi.””
“”Anh biết… hồi xưa anh… anh không quan tâm lắm đến chuyện của em.”” Anh cúi mặt xuống một chút, như đang nhìn vào khoảng không vô định. “”Anh… anh xin lỗi.””
Lời xin lỗi bất ngờ khiến người kể chuyện sững sờ. Cô không nghĩ sẽ có ngày nghe được câu đó từ anh. Sự im lặng bao trùm màn hình. Anh lại ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt đó không còn vẻ ngạo mạn, thờ ơ của người chồng cũ nữa, mà là sự chân thành, pha lẫn chút hối lỗi và trưởng thành.
“”Anh biết bây giờ nói ra có lẽ hơi muộn,”” anh nói tiếp, giọng trầm ấm và chắc chắn hơn. “”Nhưng anh… anh thật sự đã nghĩ rất nhiều. Về mọi chuyện. Về anh, về em, về các con, về gia đình mình.””
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nhưng không còn vẻ bất cần. “”Anh đã sai. Sai rất nhiều. Anh đã vô tâm, ích kỷ. Anh chỉ nghĩ cho bản thân mình mà không biết rằng mình đang đánh mất những điều quan trọng nhất.””
Anh dừng lại, như đang kìm nén cảm xúc. “”Từ ngày không còn ở cạnh các con, không còn trách nhiệm hàng ngày… anh mới nhận ra mình đã bỏ lỡ những gì. Nhận ra em đã vất vả thế nào khi một mình gánh vác tất cả.””
Người kể chuyện lặng lẽ lắng nghe. Cảm giác khó chịu, tức giận của quá khứ dường như tan biến hết, nhường chỗ cho sự ngạc nhiên và một chút xót xa. Khuôn mặt hốc hác của anh, giọng nói trầm tư, và ánh mắt đầy suy tư kia… đó không còn là người chồng cũ vô tâm mà cô từng biết.
“”Anh… anh không mong em tha thứ ngay bây giờ,”” anh nói khẽ. “”Anh chỉ muốn em biết là anh đã thay đổi. Anh đã trưởng thành hơn. Anh nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ là gửi tiền hàng tháng. Anh… anh muốn được là một người cha tốt hơn. Và… và cũng muốn được là một người bạn, một người đồng hành… dù không còn là chồng nữa… để cùng em lo cho các con.””
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy chân thành và quyết tâm. “”Nếu có chuyện gì cần anh giúp, dù là nhỏ nhất… làm ơn hãy nói với anh. Đừng một mình gánh vác nữa.”””
“Cô lặng lẽ lắng nghe. Cảm giác khó chịu, tức giận của quá khứ dường như tan biến hết, nhường chỗ cho sự ngạc nhiên và một chút xót xa. Khuôn mặt hốc hác của anh, giọng nói trầm tư, và ánh mắt đầy suy tư kia… đó không còn là người chồng cũ vô tâm mà cô từng biết.
“”Anh… anh không mong em tha thứ ngay bây giờ,”” anh nói khẽ. “”Anh chỉ muốn em biết là anh đã thay đổi. Anh đã trưởng thành hơn. Anh nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ là gửi tiền hàng tháng. Anh… anh muốn được là một người cha tốt hơn. Và… và cũng muốn được là một người bạn, một người đồng hành… dù không còn là chồng nữa… để cùng em lo cho các con.””
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy chân thành và quyết tâm. “”Nếu có chuyện gì cần anh giúp, dù là nhỏ nhất… làm ơn hãy nói với anh. Đừng một mình gánh vác nữa.””
Anh nói xong, không khí lại chùng xuống. Cô vẫn nhìn anh qua màn hình, chưa biết phải đáp lại thế nào. Lời xin lỗi và những lời nói chân thành ấy quá bất ngờ. Anh ngập ngừng, đảo mắt nhìn quanh như tìm kiếm lời lẽ phù hợp.
“”À… này,”” anh khẽ hắng giọng lần nữa, giọng lại trở nên băn khoăn, không còn sự dứt khoát như vừa nãy. “”Em này… anh biết việc của mẹ… em đã lo liệu hết rồi. Anh… anh vẫn chưa kịp hỏi thăm. Bây giờ… bây giờ mẹ cần người chăm sóc, phẫu thuật xong còn phải theo dõi nữa…””
Anh ngừng lại, nhìn cô dò hỏi. Cô chỉ gật nhẹ, chờ đợi anh nói tiếp.
“”Và anh biết… em… em vẫn còn vất vả một mình với hai đứa nhỏ,”” anh nói tiếp, giọng càng lúc càng nhỏ dần, như sợ làm cô khó chịu. “”Anh… anh nghĩ mình có thể… giúp em…””
Anh bỏ lửng câu nói. Cô nhíu mày, cảm giác tò mò xen lẫn bối rối dâng lên. Giúp cô? Anh định giúp bằng cách nào? Cô nhìn thẳng vào màn hình, cố đọc suy nghĩ trong mắt anh, nhưng chỉ thấy sự lưỡng lự và một chút gì đó khó nói thành lời. Anh đang định đưa ra một lời đề nghị gì đây?”
“Anh vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy sự băn khoăn, lưỡng lự. Anh hắng giọng lần thứ ba, lấy hết can đảm như thể sắp nói ra một điều cực kỳ khó khăn. Giọng anh hơi run run khi thốt lên từng chữ.
“”Em này… anh biết anh từng làm em rất khổ,”” anh nói, “”Nhưng… em có muốn… mình thử lại không? Mình tái hôn…””
Cô sững sờ, tưởng như tai mình nghe nhầm. Tái hôn? Sau tất cả? Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ khó tin.
“”Anh biết anh từng sai rất nhiều trong quá khứ,”” anh tiếp tục, giọng có phần khẩn khoản hơn, như sợ cô sẽ cắt ngang lời anh ngay lập tức. “”Anh đã không làm tròn trách nhiệm. Anh đã để em một mình gánh vác tất cả. Anh đã vô tâm, ích kỷ…””
Anh dừng lại, nhìn cô dò xét, thấy cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, không phản ứng quá gay gắt như anh lo sợ. Anh lấy thêm can đảm, tiếp tục bày tỏ.
“”Nhưng bây giờ… vì các con… và vì em…”” anh nói, ánh mắt hướng về cô đầy chân thành, “”Anh muốn mình là một gia đình trọn vẹn lần nữa. Anh muốn được chăm sóc cho các con mỗi ngày, muốn được chia sẻ gánh nặng với em.””
Anh hít một hơi sâu, như để lấy thêm quyết tâm. “”Anh sẽ cố gắng hết sức, sẽ không để em và các con phải khổ nữa. Anh… anh hứa đấy.””
Anh nhìn cô, chờ đợi phản ứng. Không khí trở nên căng thẳng lạ thường. Lời đề nghị này… hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Cô nhìn anh, người chồng cũ từng khiến cô đau khổ, người cha của các con cô, giờ đang ngồi trước màn hình, giọng run run, ánh mắt đầy khẩn cầu, đề nghị quay lại, làm lại từ đầu. Bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn dâng trào trong lòng cô, sự ngạc nhiên, khó hiểu, và cả một chút hoài nghi về lời hứa thay đổi ấy.”
“Cô ngồi bất động, khuôn mặt trắng bệch. Tái hôn? Lời nói đó vang vọng trong đầu cô, như một tiếng sét đánh ngang tai. Người chồng cũ, người đã bỏ lại cô một mình với hai đứa con thơ, người chỉ gửi vỏn vẹn một triệu đồng mỗi tháng, giờ đây lại đề nghị quay lại, làm lại từ đầu? Cô nhìn anh qua màn hình, hình ảnh người đàn ông từng khiến cô yêu say đắm, rồi lại khiến cô đau khổ tột cùng. Sáu năm hôn nhân gãy đổ, những đêm thức trắng một mình chăm con ốm, những bữa cơm đạm bạc, những lần túng thiếu phải vay mượn khắp nơi… Tất cả ùa về, đau nhói.
“”Anh… anh nói gì vậy?”” Cô thì thầm, giọng khô khốc.
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy sự chân thành, hoặc ít nhất là cô nghĩ vậy. “”Anh biết nó đột ngột,”” anh nói, “”Nhưng anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh muốn chuộc lại những sai lầm của mình. Các con cần một gia đình. Em… em cũng không nên phải một mình gánh vác tất cả.””
Gánh vác tất cả? Lời nói đó như một nhát dao xoáy vào vết thương cũ. Cô đã gánh vác tất cả trong suốt mấy năm qua đấy thôi. Khi mẹ con cô vật lộn với cuộc sống, khi các con cần một người cha, anh ở đâu? Cái khoản tiền trợ cấp một triệu đồng mỗi tháng, nó đủ làm gì cho hai đứa trẻ đang lớn? Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng cô.
“”Gánh vác?”” Cô lặp lại, giọng pha chút mỉa mai, “”Trong mấy năm qua, em đã gánh vác như thế nào, anh có biết không?””
Anh cúi mặt xuống, vẻ hối lỗi. “”Anh biết, anh biết anh đã sai. Anh xin lỗi. Nhưng bây giờ… bây giờ em và các con đang khó khăn…””
Cô giật mình. Sao anh biết cô đang khó khăn? Cô đã không nói với anh chuyện gì về bệnh tình của mẹ. Cô chỉ thông báo việc gửi con sang nhà anh chị họ trông giúp. Cô cảnh giác nhìn anh.
“”Sao anh biết?”” Cô hỏi thẳng.
Anh ngập ngừng một chút rồi nói khẽ, “”Anh… anh có hỏi thăm. Anh biết mẹ em đang bệnh nặng… cần phẫu thuật gấp.””
Trái tim cô thắt lại. Anh biết. Anh biết mẹ cô đang thập tử nhất sinh. Rồi đột nhiên cô nhớ ra chuyện tiền viện phí. Khoản tiền khổng lồ mà cô không thể nào xoay sở được, khoản tiền đã được thanh toán một cách bí ẩn. Một tia suy đoán lóe lên trong đầu cô, khiến cô rùng mình. Không thể nào… Có phải anh không? Có phải anh là người đã đóng viện phí cho mẹ cô?
Cô nhìn anh dò xét. Nếu là anh, thì lời đề nghị này… có phải vì mẹ cô không? Có phải vì anh muốn dùng việc giúp đỡ mẹ cô để ép cô quay lại không? Hay thật sự là anh hối hận?
Quá khứ đầy tổn thương, những giọt nước mắt, sự cô đơn, nỗi nhọc nhằn hiện rõ mồn một. Nhưng tương lai lại là hình ảnh mẹ cô nằm trên giường bệnh cần phẫu thuật, là hai đứa con gái nhỏ cần một mái ấm đủ đầy cả cha lẫn mẹ, là sự bế tắc về tiền bạc mà cô đang đối mặt. Khoản tiết kiệm năm triệu đồng của cô chẳng thấm vào đâu so với viện phí. Người thân, bạn bè đều đã từ chối hoặc không đủ khả năng giúp đỡ.
Lòng cô rối bời. Lý trí mách bảo cô phải từ chối ngay lập tức. Sao có thể quay lại với người đã làm tan nát trái tim mình? Sao có thể tin vào lời hứa thay đổi sau bao nhiêu năm thờ ơ vô trách nhiệm? Nhưng… tình cảnh của mẹ, tương lai của các con… Một cuộc hôn nhân “”tái chế”” liệu có phải là giải pháp duy nhất?
Cô nhìn anh, rồi lại nhìn vào khoảng không phía trước. Cô không biết phải nói gì. Từ chối thì mẹ cô phải làm sao, các con cô phải sống thế nào? Chấp nhận thì cô có đang tự đẩy mình vào đau khổ lần nữa không? Cô không đủ mạnh mẽ để đưa ra quyết định ngay lúc này.
“”Em… em cần thời gian để suy nghĩ,”” cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng mệt mỏi, “”Chuyện này… quá đột ngột.””
Anh nhìn cô, ánh mắt có chút thất vọng nhưng cũng đầy sự chờ đợi. “”Anh hiểu,”” anh nói khẽ, “”Em cứ suy nghĩ kỹ đi. Bao lâu cũng được. Nhưng em hãy nhớ… anh thật lòng muốn làm lại.”””
“Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên rồi từ từ xẹp xuống. Ánh đèn đêm từ bên ngoài cửa sổ bệnh viện chiếu vào, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Cô nhìn ra màn đêm thăm thẳm của thành phố, nơi có hai cô con gái bé bỏng đang ngủ nhờ nhà anh chị họ, nơi có cuộc sống bộn bề mà cô vẫn đang vật lộn từng ngày. Lời đề nghị của người chồng cũ, hành động anh vừa làm cho mẹ cô – cái khoản viện phí khổng lồ đã được thanh toán bí ẩn kia, chắc chắn là do anh – và sự chân thành trong giọng nói của anh qua màn hình lúc nãy… tất cả như một dòng xoáy kéo cô đi, khiến cô nhìn thấy một con người khác, trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn sau bao năm tháng.
Có lẽ nào… họ nên cho nhau một cơ hội nữa? Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Quay về quá khứ, sáu năm hôn nhân đầy nước mắt, những đêm trắng một mình chăm con, những lúc túng thiếu, sự thờ ơ và vô tâm của anh… Nỗi đau và sự tổn thương vẫn còn đó, âm ỉ như ngọn lửa tàn. Lý trí cô gào lên, phản đối quyết liệt. Sao có thể quay lại với người đã làm mình đau khổ tột cùng? Chấp nhận lời đề nghị này khác gì tự đào hố chôn mình lần thứ hai?
Nhưng rồi, hình ảnh mẹ cô nằm trên giường bệnh lại hiện lên rõ mồn một. Căn bệnh nặng, ca phẫu thuật cấp bách, khoản viện phí khổng lồ mà cô không thể nào xoay sở được chỉ với vỏn vẹn năm triệu đồng tiết kiệm ít ỏi. Cô đã chạy vạy khắp nơi, đã nhận được những cái lắc đầu ái ngại từ cả những người thân thiết nhất. Sự bế tắc và tuyệt vọng vây lấy cô.
Và lúc ấy, lời nói của mẹ trong cuộc gọi trước đây lại vang vọng trong tai cô, không phải là lời than vãn, mà là sự lo lắng cho tương lai của con gái. “”Lúc khó khăn thế này… con cần có một người bên cạnh, cùng gánh vác…”” Mẹ cô đã không nói thẳng, nhưng cô hiểu. Mẹ lo cho cô, lo cho hai cháu ngoại. Mẹ biết cô đã quá kiên cường một mình gánh vác tất cả, và giờ đây, khi cả nhà gặp biến cố lớn, sự kiên cường đó dường như không còn đủ nữa.
Nếu chấp nhận lời đề nghị của anh, mẹ cô sẽ được phẫu thuật. Các con cô sẽ có cả cha lẫn mẹ, có một gia đình trọn vẹn hơn. Cô sẽ không còn phải đơn độc chiến đấu với cuộc sống mưu sinh và bệnh tật. Sự giúp đỡ của anh lúc này là quá lớn, quá kịp thời. Nó không chỉ là tiền bạc, mà còn là một cánh cửa thoát hiểm khi cô tưởng chừng đã rơi xuống vực sâu.
Nhưng liệu đó có phải là cái giá cô phải trả cho sự giúp đỡ đó không? Liệu anh có đang dùng hoàn cảnh của cô để ràng buộc cô? Hay thật sự anh đã thay đổi, đã nhận ra sai lầm và muốn chuộc lại? Cô nhìn bàn tay mình đặt trên bậu cửa sổ, run run. Quá khứ như một tảng đá đè nặng, còn tương lai thì mờ mịt, đầy rủi ro.
Cô nhắm mắt lại, hít thêm một hơi thật sâu. Đây là ngã rẽ quan trọng nhất cuộc đời cô. Một bên là tự trọng, nỗi đau quá khứ, và nguy cơ lặp lại sai lầm. Một bên là sự sống của mẹ, tương lai của các con, và một cơ hội mỏng manh cho sự bình yên (dù có thể là gượng ép). Cô phải chọn. Không còn đường lùi nữa.
Cơn gió đêm lùa qua khe cửa khẽ khàng. Cô từ từ mở mắt. Ánh nhìn của cô giờ đây không còn sự bế tắc hay sợ hãi, mà thay vào đó là một sự kiên quyết, pha lẫn chút bất lực và hy vọng mong manh. Cô đã đưa ra quyết định. Quyết định này có thể thay đổi tất cả.
***
Đêm ở bệnh viện thật tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy móc đều đều và thỉnh thoảng có tiếng bước chân của y tá. Sau khoảnh khắc đưa ra quyết định nặng nề, cô cảm thấy vừa nhẹ nhõm lại vừa trĩu nặng. Quay về với người đã làm tan nát trái tim mình không phải là điều cô từng nghĩ tới, nhất là sau tất cả những khó khăn cô đã một mình vượt qua. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không bao giờ đi theo những kế hoạch hoàn hảo mà ta vẽ ra. Có những lúc, ta buộc phải chọn con đường ít đau khổ hơn cho những người ta yêu thương, dù bản thân phải chấp nhận đánh đổi hay bước vào một cuộc phiêu lưu đầy rủi ro.
Nghĩ về mẹ, về hai cô con gái nhỏ, cô biết mình không còn lựa chọn nào khác tốt hơn trong hoàn cảnh này. Tiền bạc có thể vay mượn, nhưng mạng sống và cơ hội thì không chờ đợi ai bao giờ. Có lẽ, sự giúp đỡ của anh lần này là thật lòng, hoặc ít nhất là có động lực tốt đẹp nào đó. Dù là gì đi chăng nữa, nó đã đến vào lúc cô tuyệt vọng nhất, và cô không thể từ chối.
Cô không kỳ vọng vào một cái kết cổ tích. Cô biết con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều thử thách, đặc biệt là khi hàn gắn những vết rạn nứt đã quá sâu. Nhưng ít nhất, bây giờ cô không còn một mình. Cô đã có một quyết định, và cô sẽ đối mặt với nó, mạnh mẽ như cô vẫn luôn vậy. Đôi khi, sự tha thứ không phải là dành cho người khác, mà là giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của hận thù và tổn thương, để có thể bước tiếp và tìm kiếm một tia sáng hy vọng cho tương lai, cho những người quan trọng nhất trong cuộc đời cô.”

