“Vợ vừa qua đời được 8 tháng, ông Hùng đã nhanh chóng rước 2 cô gái ở thành phố về để thỏ;a lấp nỗi buồn….không ngờ 3 tháng sau ông đã phải hối hậ..n!
Bà Hồng – vợ ông Hùng – mất vì b//ạo bệnh, để lại ông ngơ ngẩn trong căn nhà rộng thênh thang giữa vùng quê yên ả. Gần 40 năm chung sống, bà là người tằn tiện, chăm lo từng bữa ăn, từng luống rau. Cái chế/t của bà khiến xóm làng xót thương, còn ông Hùng thì… chỉ khóc đúng một ngày.
Chưa đầy 8 tháng sau, dân làng xôn xao khi thấy ông đưa về hai cô gái trẻ, ăn mặc thời thượng, son phấn lòe loẹ/t, nói giọng thành phố. Một cô tên Ngọc – giới thiệu làm spa, cô còn lại là Trân – bảo từng học thời trang nhưng “bỏ ngang vì buồn”.
“Họ lên chăm sóc tôi… cho đỡ buồn!” – ông Hùng nói với hàng xóm, giọng lơ lửng như mây khói.
Từ ngày hai cô về, căn nhà trở nên ồn ào. Nhạc sàn mở suốt sáng chiều, mùi nước hoa trộn lẫn với tiếng cười khanh khách. Ông Hùng như trẻ lại, đi đâu cũng áo sơ mi, tóc vuốt keo bóng lộn, tay cầm điện thoại đời mới, khoe “tôi cũng phải sống cho mình chứ!”.
Ba tháng sau, mọi thứ vỡ lở….khiến ông hối hận không kịp…👇👇👇”
“Một buổi sáng, ông Hùng đang nhâm nhi ly trà, tai còn văng vẳng tiếng nhạc sàn từ phòng của hai cô gái. Ngôi nhà giờ đây khác hẳn, không còn sự tĩnh lặng như trước. Bỗng, người đưa thư gọi. Ông Hùng ra nhận phong bì, vài cái, dày cộp. Ông thản nhiên cầm vào nhà, đặt lên bàn.
Sau khi đám trẻ đã kéo nhau ra ngoài thành phố chơi bời, ông Hùng mới có chút yên tĩnh. Ông bắt đầu mở những phong bì đó. Hầu hết là quảng cáo, nhưng rồi ông dừng lại ở vài tờ giấy lạ lẫm. Hóa đơn mua hàng online. Ông nhíu mày. Chiếc điện thoại mới tinh ông đang cầm trên tay rung lên vài thông báo từ ngân hàng. Những khoản chi tiền.
Ông Hùng chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, rồi đối chiếu với những tờ hóa đơn giấy. Ánh mắt ông dần hiện lên vẻ khó hiểu. Quần áo hiệu, túi xách đắt tiền, mỹ phẩm… số tiền lên đến hàng chục triệu đồng chỉ trong vòng vài tuần gần đây. Ông lắc đầu, lẩm bẩm:
“”Tôi… tôi có mua những thứ này đâu nhỉ?””
Ông lục lại trí nhớ, cả đời ông chỉ quen tiêu pha tằn tiện cùng bà Hồng. Những món đồ đắt đỏ này hoàn toàn xa lạ. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng người đàn ông, khiến ánh mắt ông hơi lo lắng nhìn về phía cầu thang dẫn lên lầu, nơi hai cô gái đang ở. Dấu hiệu bất thường đầu tiên đã xuất hiện.”
“Ông Hùng siết chặt xấp hóa đơn và chiếc điện thoại trong tay. Gương mặt ông hiện rõ sự bối rối xen lẫn ngờ vực. Ông đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách. Tiếng nhạc sàn từ phòng hai cô gái đã tắt hẳn, chắc họ đã xuống dưới hoặc đang loanh quanh đâu đó. Ông đi tìm họ.
Ông thấy Ngọc và Trân đang ngồi ở bộ bàn ghế đá ngoài sân sau, vừa vuốt điện thoại vừa cười nói. Vẫn cái vẻ ăn mặc bắt mắt, son phấn đậm như thường lệ. Ông Hùng tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm nghị bất ngờ khiến hai cô hơi dừng lại.
“”Này… Ngọc, Trân,”” ông Hùng lên tiếng, giọng không còn vẻ hiền lành thường ngày. “”Hai đứa xem đây là cái gì?””
Ông đưa xấp hóa đơn giấy ra, rồi lướt qua màn hình điện thoại hiển thị lịch sử giao dịch ngân hàng. Hàng loạt tên thương hiệu nước ngoài, những con số hàng triệu đồng nối tiếp nhau.
“”Đây là những món đồ đặt mua online,”” ông nói, ánh mắt dò xét. “”Rồi tiền trong tài khoản của tôi tự nhiên cứ… cứ vơi đi. Hai đứa có biết gì về mấy cái này không?””
Ngọc và Trân nhìn nhau, ánh mắt lướt qua nhau rất nhanh. Nụ cười trên môi họ hơi cứng lại. Có một thoáng lúng túng hiện lên trong ánh mắt họ trước khi Ngọc lên tiếng, vẻ cố tỏ ra bình thản.
“”À… à, cái này hả ông?”” Ngọc liếc nhìn lướt qua màn hình điện thoại của ông Hùng, rồi lại nhìn Trân. “”Tụi… tụi con mua đồ lặt vặt ấy mà ông. Mấy món đồ cá nhân linh tinh thôi.””
Trân gật đầu phụ họa, vội vàng thêm vào: “”Đúng rồi ạ, đồ lặt vặt thôi ông ơi. Ông đừng lo mấy cái này.””
Hai cô gái nở nụ cười gượng gạo, cố chuyển hướng ánh mắt đi nơi khác. Ông Hùng nhìn thái độ né tránh của họ, rồi nhìn lại xấp hóa đơn trên tay. Những món đồ ghi trên đây, chắc chắn không phải “”đồ lặt vặt””. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lòng ông.”
“Ông Hùng siết chặt xấp hóa đơn trên tay. Cảm giác bất an len lỏi trong lòng ông ngày càng rõ rệt. Cái cách hai cô gái lúng túng, ánh mắt lướt đi khi ông hỏi về tiền bạc khiến ông không thể nào yên lòng. Ông cất xấp hóa đơn vào túi, rồi lặng lẽ đi về phía sau nhà, nơi hai cô gái vừa ngồi. Có lẽ ông cần một chút không gian riêng để suy nghĩ.
Ông đi ngang qua cửa sổ phòng ngủ của hai cô gái, cánh cửa hé mở một chút. Bỗng ông khựng lại. Từ bên trong vọng ra tiếng nói thì thầm của Ngọc và Trân, khác hẳn với cái giọng nũng nịu, vui vẻ mà họ thường dùng khi nói chuyện với ông. Giọng nói này sắc sảo hơn, đầy tính toán.
Ông Hùng áp sát tai vào khe cửa, nín thở lắng nghe.
“”Ổng bắt đầu để ý rồi đó,”” giọng Trân nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ khó chịu. “”Vụ mấy cái hóa đơn ấy. May mà mình ứng phó kịp.””
Ngọc cười khẩy một tiếng. “”Lo gì. Ông già rồi, lú lẫn cả rồi. Có biết gì đâu. Chỉ cần mình khéo léo tí là được.””
“”Nhưng mà tiền cứ rút đều đều thế, sớm muộn gì ổng chả nhận ra?”” Trân lo lắng. “”Mà rút thế này bao giờ mới đủ? Cái mảnh đất ngoài mặt đường ấy, giá đang lên đấy.””
“”Từ từ chứ. Mình phải làm cho ổng tin mình hoàn toàn đã,”” Ngọc đáp, giọng có vẻ tính toán. “”Phải cho ổng thấy mình ‘chăm sóc’ ổng hết lòng, để ổng không còn đề phòng gì nữa. Rồi từ từ, mọi thứ sẽ là của mình thôi.””
“”Thế còn vụ giấy tờ?”” Trân hỏi, giọng gấp gáp hơn.
“”Cái đó cần thời gian. Phải tìm cách cho ổng ký. Hoặc là… đợi thôi.”” Giọng Ngọc trầm xuống, ẩn chứa điều gì đó lạnh lẽo. “”Kiên nhẫn một chút đi, mày. Sắp được rồi.””
Ông Hùng đứng chết trân tại chỗ. Những lời thì thầm ấy như những mũi dao đâm thẳng vào tim ông. Lú lẫn? Lợi dụng? Đất đai? Mảnh đất ngoài mặt đường? Giấy tờ? Đợi?
Tất cả những gì ông nghe được hoàn toàn trái ngược với hình ảnh hai cô gái hiền lành, ngoan ngoãn mà ông đã cố gắng tin bấy lâu nay. Cái vẻ quan tâm, săn sóc của họ bỗng trở nên giả tạo đến rợn người. Họ không phải đến đây để “”chăm sóc”” ông, họ đến vì tiền, vì tài sản của ông.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ông Hùng lùi lại, bước chân run rẩy. Gương mặt ông tái mét, đôi mắt thất thần. Sự bối rối, ngờ vực ban đầu đã biến thành nỗi sợ hãi và cảm giác bị phản bội tột độ. Ông đứng đó, giữa căn nhà bỗng chốc trở nên xa lạ, và nhận ra rằng, mình đã mắc phải một sai lầm kinh hoàng.”
“Ông Hùng lùi lại, bước chân run rẩy. Gương mặt ông tái mét, đôi mắt thất thần. Sự bối rối, ngờ vực ban đầu đã biến thành nỗi sợ hãi và cảm giác bị phản bội tột độ. Ông đứng đó, giữa căn nhà bỗng chốc trở nên xa lạ, và nhận ra rằng, mình đã mắc phải một sai lầm kinh hoàng.
Một cơn tức giận dữ dội bỗng trào lên, lấn át cả nỗi sợ hãi. Ông Hùng không thể tin mình đã bị lừa dối trắng trợn như vậy. Cái vẻ ngây thơ, hiền lành kia chỉ là vỏ bọc. Chúng đến đây không phải để chăm sóc ông, mà là để moi tiền, để chiếm đoạt tài sản của ông. Mảnh đất ngoài mặt đường mà bà Hồng tích cóp cả đời, giờ lại trở thành mục tiêu của hai kẻ lừa đảo trẻ tuổi.
Ông Hùng siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Ông cần bằng chứng. Ông cần biết rõ ràng chúng đang âm mưu những gì. Lúc này, căn phòng của hai cô gái bỗng trở thành nơi duy nhất ông cần phải vào. Ông Hùng quay lại, rón rén bước về phía căn phòng, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cánh cửa vẫn hé mở. Ông nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng sực mùi nước hoa nồng nặc và mùi mỹ phẩm. Quần áo vứt bừa bãi trên giường, trên sàn. Ông Hùng nhìn quanh, ánh mắt dò xét. Đây không phải là căn phòng của những cô gái chân chất, thật thà như ông từng nghĩ. Sự bừa bộn, thiếu ngăn nắp càng khiến ông thêm tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Ông bắt đầu lục lọi. Không phải là lục lọi bừa bãi, mà là tìm kiếm một cách có chủ đích. Ông lật tung gối, chăn, mở ngăn kéo bàn trang điểm. Ông tìm kiếm những thứ liên quan đến tiền bạc, giấy tờ.
Trong ngăn kéo cuối cùng của chiếc bàn nhỏ, dưới lớp son phấn và vài món đồ lặt vặt, tay ông chạm vào một xấp giấy mỏng. Ông Hùng kéo chúng ra. Đó là những tờ giấy vay nợ, với chữ ký nguệch ngoạc và số tiền lãi cắt cổ. Rồi là vài biên lai cầm đồ, ghi rõ những món đồ giá trị đã bị mang đi (một chiếc nhẫn, một sợi dây chuyền). Ruột gan ông Hùng thắt lại. Hoá ra, chúng nợ nần chồng chất, đó là lý do chúng cần tiền gấp đến vậy.
Tay ông tiếp tục lục lọi, chạm phải một vật cứng hình chữ nhật. Là một chiếc điện thoại cũ, nằm khuất dưới đáy ngăn kéo, có lẽ là chiếc điện thoại chúng ít dùng hoặc dùng cho mục đích khác. Ông Hùng do dự một lát, rồi bấm nút nguồn. Màn hình sáng lên, không khóa mã. Chúng quá chủ quan, hoặc có lẽ không nghĩ ông sẽ dám đụng vào đồ của chúng.
Ông mở ứng dụng tin nhắn. Hàng loạt cuộc hội thoại hiện ra. Ông Hùng lướt qua, mắt dừng lại ở những dòng chữ khiến máu trong người ông như đông lại.
Một cuộc trò chuyện giữa Ngọc và một số điện thoại lưu tên ‘Đại Ca’.
`Đại Ca: Xong chưa? Tiền đâu? Bọn tao cần nhanh đấy!`
`Ngọc: Đang cố gắng anh ơi. Cái lão già này khó xơi hơn em nghĩ.`
`Đại Ca: Khó xơi cái mẹ gì? Lão già lú lẫn, có mỗi việc moi tiền cũng không xong? Bọn mày tính trây ỳ hả? Nhớ vụ vay nóng không? Lãi mẹ đẻ lãi con đấy!`
`Ngọc: Vâng vâng em biết rồi. Nhưng phải từ từ. Phải làm cho ổng tin, cho ổng rút hết sổ tiết kiệm ra, hoặc cho ổng ký giấy bán đất ấy. Mới rút được tí tiền lẻ thôi, chưa đủ đâu anh.`
`Đại Ca: Thế bao giờ thì đủ? Bao giờ thì cái mảnh đất vàng đấy vào tay bọn mình? Tao cho bọn mày 3 tháng. Không xong thì biết tay tao!`
`Ngọc: Anh yên tâm, tụi em đang đẩy nhanh đây. Con Trân đang tìm cách dụ ổng ký giấy tờ. Chỉ cần ổng ký, mọi thứ sẽ là của mình.`
`Đại Ca: Tốt. Nhớ kỹ, con mồi già này còn giá trị thì moi cho hết. Không xong thì hậu quả tự chịu!`
Tay ông Hùng run rẩy cầm chặt chiếc điện thoại. Từng dòng chữ như những nhát dao đâm vào trái tim ông. ‘Lão già lú lẫn’, ‘con mồi già’, ‘moi tiền’, ‘mảnh đất vàng’, ‘dụ ổng ký giấy tờ’… Tất cả sự thật trần trụi, tàn nhẫn hiện ra trước mắt. Chúng không những lừa dối tình cảm của ông, mà còn nhắm vào tài sản, vào cả mảnh đất kỷ niệm của ông và bà Hồng.
Nước mắt lưng tròng, ông Hùng cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Không còn ngờ vực hay sợ hãi, chỉ còn lại sự đau đớn và căm phẫn tột độ. Ông Hùng đứng lặng trong căn phòng nồng nặc mùi giả tạo, tay siết chặt những bằng chứng tố cáo, khuôn mặt già nua khắc khổ méo đi vì cay đắng.”
“Ông Hùng mang xấp giấy tờ và chiếc điện thoại xuống phòng khách. Ông đặt chúng lên bàn uống nước, ngay ngắn giữa phòng. Tay ông vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên tia nhìn kiên quyết. Nỗi đau bị phản bội và sự căm phẫn tột độ đã thay thế nỗi sợ hãi ban đầu. Ông ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, nơi ông và bà Hồng vẫn thường ngồi uống trà tối, và kiên nhẫn chờ đợi.
Thời gian trôi qua thật chậm. Từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như khoét sâu thêm vào tâm trạng nặng nề của ông. Chắc hẳn chúng đang đi tìm “”con mồi”” khác hoặc tiêu tiền bẩn. Ông Hùng thầm nghĩ, sự khinh miệt dâng lên trong lòng.
Rồi cuối cùng, tiếng xe máy quen thuộc dừng lại trước cổng. Cánh cửa mở ra, Ngọc và Trân bước vào. Vẫn là vẻ ngoài hào nhoáng, son phấn lòe loẹt, nhưng hôm nay, nụ cười giả tạo trên môi họ tắt ngúm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Ông Hùng ngồi đó, khuôn mặt lạnh lùng, không còn vẻ hiền lành khờ khạo như thường ngày. Trên bàn, xấp giấy vay nợ và chiếc điện thoại cũ đặt chễm chệ.
Ngọc và Trân nhìn nhau, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự cảnh giác. Chúng hiểu, màn kịch đã kết thúc.
Ông Hùng chỉ tay vào đống giấy tờ trên bàn. Giọng ông trầm đục, lạnh băng, khác hẳn giọng nói ấm áp thường ngày.
“”Các cô giải thích đi.””
Ngọc và Trân im lặng một lát. Vẻ mặt ngây thơ, buồn bã thường thấy biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là sự sắc lạnh, thách thức hiện rõ trong đôi mắt. Chúng không còn giả vờ nữa.
Ngọc bước tới gần bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào ông Hùng, không chút sợ sệt.
“”Giải thích gì hả ông? Ông tìm được mấy thứ này trong phòng tụi tôi à?””
Trân đứng dựa vào tường, khoanh tay trước ngực, thái độ bất cần.
“”Tưởng ông già khù khờ không biết gì chứ?””
Ông Hùng siết chặt tay vịn ghế. Sự trơ trẽn của chúng khiến ông càng thêm căm giận.
“”Các cô… các cô dám nói vậy à? Tôi đã tin tưởng các cô, cho các cô về nhà này ở, đối xử tử tế… Vậy mà các cô… các cô lại lừa tôi?””
Ngọc cười khẩy, nụ cười không chạm đến mắt.
“”Tin tưởng? Ông tưởng bở à? Cái vẻ đáng thương, cần người chăm sóc của ông… chỉ là cái cớ để tụi này vào đây thôi chứ. Chứ ông già vừa xấu vừa nghèo thế này thì ai thèm?””
Lời nói tàn nhẫn của Ngọc như một nhát dao đâm vào tim ông Hùng. Ông đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Ngọc.
“”Các cô… các cô đến đây chỉ vì tiền? Vì mảnh đất này?””
Trân lên tiếng, giọng mỉa mai.
“”Chứ còn gì nữa hả ông? Mảnh đất mặt tiền thế này mà để hoang phí à? Bà vợ già tằn tiện của ông tích cóp cả đời chắc cũng chỉ để lại cho ông làm của hồi môn cho tụi này thôi.””
Nhắc đến bà Hồng, máu nóng dồn lên não ông Hùng.
“”Đừng nhắc đến bà ấy! Bà ấy cả đời tần tảo, hiền lành… không như loại người các cô!””
Ngọc tiến sát lại, đôi mắt nhìn ông Hùng đầy khinh bỉ.
“”Loại người như tụi tôi thì sao hả ông già? Ít ra tụi tôi sống thật với bản thân. Còn ông? Giả vờ nhớ vợ, giả vờ cô đơn… chỉ để che đậy cái ham muốn có gái trẻ bên cạnh à? Ông tưởng ai cũng ngu như ông chắc?””
Lời buộc tội ngược của Ngọc khiến ông Hùng cứng họng. Đúng là ông đã có những lúc mềm lòng trước sự “”quan tâm”” giả tạo của chúng. Nhưng đó không phải lý do ông mang chúng về. Ông chỉ muốn có người bầu bạn, để quên đi nỗi cô đơn sau cái chết của vợ. Nhưng sự thật phũ phàng đã vả thẳng vào mặt ông.
Ông Hùng nhìn vào ánh mắt lạnh tanh, đầy toan tính của hai cô gái trẻ trước mặt. Không còn chút dấu vết nào của sự hiền lành hay buồn bã mà chúng đã diễn suốt ba tháng qua. Chúng chính là những con cáo già đội lốt cừu non.
Sự đau đớn ban đầu nhường chỗ cho quyết tâm mạnh mẽ. Ông Hùng chỉ vào đống giấy tờ trên bàn.
“”Vậy là tất cả… đều là lừa dối? Các cô tính lừa tôi ký giấy bán đất? Lừa tôi rút hết tiền tiết kiệm?””
Trân bước lại gần, nhặt chiếc điện thoại lên, mỉm cười đầy thách thức.
“”Ông tìm được cả cái này à? Giỏi đấy. Nhưng biết thì sao? Ông làm gì được tụi tôi?””
Ngọc gật đầu đồng tình.
“”Đúng vậy. Bằng chứng chỉ có thế thôi à? Giấy vay nợ của tụi tôi thì liên quan gì đến ông? Còn mấy tin nhắn này… ông định đưa cho ai xem? Ai tin lời một ông già lẩm cẩm bị gái lừa?””
Thái độ kiêu ngạo, xem thường của chúng khiến ông Hùng sôi máu. Chúng nghĩ ông không có đường lui? Chúng nghĩ ông sẽ sợ hãi mà im lặng?
Ông Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Ông biết, giờ không phải lúc đôi co vô ích. Ông cần hành động. Ông đã phạm sai lầm lớn, nhưng ông sẽ không để chúng cướp đi tất cả, nhất là mảnh đất kỷ niệm của ông và bà Hồng.
Ánh mắt ông Hùng quét qua hai cô gái, giờ đây chỉ còn là sự căm ghét.
“”Các cô nghĩ… các cô thắng rồi sao?””
Ngọc và Trân trao đổi ánh mắt đầy tự tin.
“”Thắng thì chưa, nhưng chắc chắn ông già như ông không làm gì được tụi này đâu.”” Trân nói, giọng điệu khinh khỉnh.
Ông Hùng không đáp lời. Ông nhìn chằm chằm vào hai kẻ lừa đảo đang đứng vênh váo trong chính ngôi nhà của mình, và một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu.”
“Ông Hùng không trả lời câu nói thách thức của Trân. Ông chỉ nhìn hai cô gái, ánh mắt vẫn đầy căm ghét nhưng giờ đây xen lẫn một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Chúng vẫn chưa biết ông đã chuẩn bị những gì. Chúng vẫn nghĩ ông là con mồi ngu ngốc.
Ngọc thấy ông Hùng im lặng, lại càng được đà. Cô ta tiến thêm một bước, khuôn mặt vênh váo.
“”Ông làm gì mà im lặng vậy? Hết đường chối cãi rồi à?””
Trân cười phá lên.
“”Thấy chưa? Tui nói rồi mà. Cái ông già này dễ lừa quá mà.””
Ngọc quay sang Trân, hất mặt.
“”Đúng rồi. Tụi cháu lên đây đâu phải để chăm sóc ông.””
Ngọc lại quay về phía ông Hùng, thẳng thừng nói từng lời.
“”Tụi cháu cần tiền, và ông… ông là người ngốc nghếch nhất tụi cháu từng gặp.””
Lời nói như dao cứa. Trân tiếp lời, giọng đầy mỉa mai.
“”Ông nghĩ sao mà tin lời tụi cháu dễ vậy? Chỉ mấy câu nước mắt cá sấu là tin sái cổ. Tưởng vớ được bồ trẻ chắc?””
Ông Hùng nghe những lời đó, mọi giác quan như bị đông cứng lại. Ông sững sờ. Tâm trí trống rỗng. Tim ông như ngừng đập, lồng ngực thắt lại. Ông không tin vào tai mình. Cái sự thật trần trụi, phũ phàng và tàn nhẫn hơn cả những gì ông tưởng tượng.
Hai cô gái nhìn ông, ánh mắt đầy khinh bỉ và hả hê. Chúng không giấu giếm nữa. Chúng tự hào về việc đã lừa được ông.
Ông Hùng cảm thấy một cơn đau buốt lan từ tim lên óc. Mọi thứ quay cuồng. Hình ảnh bà Hồng tần tảo hiện lên trong đầu. Bà đã vất vả cả đời để giữ gìn ngôi nhà này, mảnh đất này. Vậy mà giờ đây, ông suýt chút nữa đã để rơi vào tay những kẻ lừa đảo trắng trợn này.
Sự sững sờ kéo dài vài giây, sau đó cơn tức giận bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái ý nghĩ táo bạo trong đầu ông lúc nãy… giờ ông sẽ thực hiện nó.”
“Ông Hùng hít một hơi sâu, sự tức giận cuộn trào trong lồng ngực được kìm nén lại bằng một ý chí sắt đá. Ông nhìn thẳng vào mắt Ngọc và Trân, giọng nói trầm và kiên quyết, khác hẳn với sự ngờ nghệch ban nãy.
“Hai cô… thu dọn đồ đạc đi.”
Ngọc và Trân đang cười đùa bỗng khựng lại. Nụ cười tắt ngúm trên môi.
“Ông nói gì?” Ngọc cau mày.
Ông Hùng lặp lại, từng lời rõ ràng, mạnh mẽ.
“Tôi nói hai cô mau thu dọn đồ đạc. Ra khỏi nhà tôi ngay lập tức. Và tôi sẽ báo công an về hành vi lừa đảo của hai cô.”
Ngọc và Trân nhìn nhau, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang tức tối, rồi nhanh chóng thay bằng sự mỉa mai đáng sợ.
“Ồ, ông già này cũng biết chơi lớn à?” Trân khẩy môi.
Ngọc bước lại gần hơn, ánh mắt sắc như dao.
“Báo công an? Ông nghĩ ông làm được sao?”
Ông Hùng đứng thẳng người, nhìn chúng bằng ánh mắt đầy thách thức.
“Sao lại không? Lừa đảo chiếm đoạt tài sản là tội hình sự.”
Trân phá lên cười, giọng nói chua chát.
“Tài sản gì của ông? Cái nhà nát này à? Hay mấy đồng tiền lương hưu còm cõi?”
Ngọc tiếp lời, giọng nói lạnh như băng, không còn chút vẻ ngọt ngào nào.
“Ông tưởng chúng tôi ngốc sao? Lên đây mà không tìm hiểu gì về ông à? Tụi cháu biết hết. Biết ông có bao nhiêu tiền trong sổ tiết kiệm, biết ông có mảnh đất ở cuối làng kia đáng giá bao nhiêu.”
Ông Hùng giật mình, không ngờ chúng lại điều tra kỹ đến vậy. Nhưng ông không để lộ ra.
“Vậy thì sao? Tài sản của tôi, liên quan gì đến hai cô?” Ông hỏi vặn lại.
Trân nhếch mép, tiến sát lại ông Hùng.
“Liên quan chứ. Ông nghĩ công an tin ông hay tin chúng tôi? Chúng tôi sẽ nói ông dụ dỗ gái trẻ lên đây. Nói ông ăn chơi sa đọa, tiêu sạch tiền vợ để lại cho con cháu. Nói ông già mà biến thái, muốn bao nuôi tụi tôi không thành nên quay ra vu khống.”
Ngọc gật gù, giọng đầy đắc thắng.
“Đúng vậy. Ông nghĩ xem, cái làng này họ tin lời ông hay tin lời hai đứa con gái trẻ đẹp như tụi cháu? Chỉ cần mấy tấm ảnh ông mặc đồ bảnh choẹ, vài ba câu bịa đặt, là tiếng tăm cả đời của ông sẽ tan thành mây khói.”
Trân cười khẩy. “Ông nghĩ bà vợ quá cố của ông sẽ vui vẻ ở dưới kia khi biết ông bị cả làng khinh bỉ vì cái tội ăn chơi đồi trụy không?”
Ngọc nhìn sâu vào mắt ông Hùng, giọng đầy hăm dọa.
“Tụi cháu không có gì để mất. Nhưng ông thì có. Cái danh dự, cái uy tín của ông trong cái làng này. Ông thử làm căng xem. Chúng tôi sẽ cho cả cái tỉnh này biết ông là loại người gì. Ông sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa đâu. Đến lúc đó, đừng nói đến báo công an, ngay cả hàng xóm họ cũng nhìn ông bằng nửa con mắt.”
Ông Hùng nghe những lời đe dọa trắng trợn, nhưng lần này, sự sợ hãi đã bị thay thế hoàn toàn bằng lòng căm thù. Ông nhìn hai cô gái, ánh mắt bỗng lóe lên một tia sắc lạnh. Chúng nghĩ chúng nắm đằng chuôi sao? Chúng chưa biết ông là ai.Ông Hùng hít một hơi sâu, sự tức giận cuộn trào trong lồng ngực được kìm nén lại bằng một ý chí sắt đá. Ông nhìn thẳng vào mắt Ngọc và Trân, giọng nói trầm và kiên quyết, khác hẳn với sự ngờ nghệch ban nãy.
“Hai cô… thu dọn đồ đạc đi.”
Ngọc và Trân đang cười đùa bỗng khựng lại. Nụ cười tắt ngúm trên môi.
“Ông nói gì?” Ngọc cau mày.
Ông Hùng lặp lại, từng lời rõ ràng, mạnh mẽ.
“Tôi nói hai cô mau thu dọn đồ đạc. Ra khỏi nhà tôi ngay lập tức. Và tôi sẽ báo công an về hành vi lừa đảo của hai cô.”
Ngọc và Trân nhìn nhau, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang tức tối, rồi nhanh chóng thay bằng sự mỉa mai đáng sợ.
“Ồ, ông già này cũng biết chơi lớn à?” Trân khẩy môi.
Ngọc bước lại gần hơn, ánh mắt sắc như dao.
“Báo công an? Ông nghĩ ông làm được sao?”
Ông Hùng đứng thẳng người, nhìn chúng bằng ánh mắt đầy thách thức.
“Sao lại không? Lừa đảo chiếm đoạt tài sản là tội hình sự.”
Trân phá lên cười, giọng nói chua chát.
“Tài sản gì của ông? Cái nhà nát này à? Hay mấy đồng tiền lương hưu còm cõi?”
Ngọc tiếp lời, giọng nói lạnh như băng, không còn chút vẻ ngọt ngào nào.
“Ông tưởng chúng tôi ngốc sao? Lên đây mà không tìm hiểu gì về ông à? Tụi cháu biết hết. Biết ông có bao nhiêu tiền trong sổ tiết kiệm, biết ông có mảnh đất ở cuối làng kia đáng giá bao nhiêu.”
Ông Hùng giật mình, không ngờ chúng lại điều tra kỹ đến vậy. Nhưng ông không để lộ ra.
“Vậy thì sao? Tài sản của tôi, liên quan gì đến hai cô?” Ông hỏi vặn lại.
Trân nhếch mép, tiến sát lại ông Hùng.
“Liên quan chứ. Ông nghĩ công an tin ông hay tin chúng tôi? Chúng tôi sẽ nói ông dụ dỗ gái trẻ lên đây. Nói ông ăn chơi sa đọa, tiêu sạch tiền vợ để lại cho con cháu. Nói ông già mà biến thái, muốn bao nuôi tụi tôi không thành nên quay ra vu khống.”
Ngọc gật gù, giọng đầy đắc thắng.
“Đúng vậy. Ông nghĩ xem, cái làng này họ tin lời ông hay tin lời hai đứa con gái trẻ đẹp như tụi cháu? Chỉ cần mấy tấm ảnh ông mặc đồ bảnh choẹ, vài ba câu bịa đặt, là tiếng tăm cả đời của ông sẽ tan thành mây khói.”
Trân cười khẩy. “Ông nghĩ bà vợ quá cố của ông sẽ vui vẻ ở dưới kia khi biết ông bị cả làng khinh bỉ vì cái tội ăn chơi đồi trụy không?”
Ngọc nhìn sâu vào mắt ông Hùng, giọng đầy hăm dọa.
“Tụi cháu không có gì để mất. Nhưng ông thì có. Cái danh dự, cái uy tín của ông trong cái làng này. Ông thử làm căng xem. Chúng tôi sẽ cho cả cái tỉnh này biết ông là loại người gì. Ông sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa đâu. Đến lúc đó, đừng nói đến báo công an, ngay cả hàng xóm họ cũng nhìn ông bằng nửa con mắt.”
Ông Hùng nghe những lời đe dọa trắng trợn, nhưng lần này, sự sợ hãi đã bị thay thế hoàn toàn bằng lòng căm thù. Ông nhìn hai cô gái, ánh mắt bỗng lóe lên một tia sắc lạnh. Chúng nghĩ chúng nắm đằng chuôi sao? Chúng chưa biết ông là ai.”
“Ngọc và Trân không còn mỉa mai nữa. Vẻ mặt chúng cứng lại, chuyển sang hung tợt. Chúng hiểu rằng lời đe dọa danh dự không còn tác dụng. Đã đến lúc dùng hành động.
“Được thôi, ông già,” Ngọc gằn giọng. “Nếu ông không hợp tác, thì tụi cháu tự lấy vậy.”
Trân lập tức lao về phía chiếc tủ thờ. Đó là nơi Bà Hồng thường cất giữ những thứ quý giá nhỏ: vài món trang sức cũ, sổ sách nhỏ, tiền mặt để dành cho việc lặt vặt.
“Đừng đụng vào đồ của bà ấy!” Ông Hùng hét lên, lao theo Trân. Sức lực tuổi già khiến bước chân ông chậm chạp và run rẩy.
Ngọc chắn đường ông lại, đẩy mạnh vào ngực ông. Ông Hùng loạng choạng lùi lại, suýt ngã.
“Ông tránh ra!” Ngọc quát. “Ông giữ lại mấy cái đồ nát này làm gì? Để mốc meo à?”
Trân đã mở được cánh tủ thờ. Cô bắt đầu lục lọi, thô bạo lật tung mọi thứ bên trong. Mấy quyển sổ cũ, hộp bánh đã hết từ lâu, vài đồng tiền lẻ vương vãi ra sàn. Trân gạt phăng chúng đi một cách khinh bỉ.
“Ở đâu?” Trân lẩm bẩm, tay vẫn không ngừng lục lọi.
Ngọc cũng tham gia. Cô đi thẳng đến phòng ngủ của Ông Hùng và Bà Hồng. Ông Hùng thấy vậy thì hoảng hồn. Đó là nơi cất giữ những kỷ vật và cả sổ tiết kiệm.
“Dừng lại! Cái thứ vô liêm sỉ kia!” Ông Hùng cố chạy về phía phòng ngủ nhưng Ngọc và Trân phối hợp ngăn cản. Chúng đẩy ông, kéo ông lại.
“Mấy bà già quê mùa thì làm gì có của cải gì đáng giá,” Ngọc nói với vẻ chán chường khi lục tủ quần áo. “Toàn đồ cũ mèm.”
“Tìm mấy cái gì đó có giá trị ấy!” Trân nói vọng ra từ phòng khách. Cô đang lật úp các đồ vật, kiểm tra dưới gối sô pha, trong các ngăn kéo bàn thờ.
Căn nhà trở nên hỗn loạn. Tiếng đồ đạc bị xô đẩy, tiếng cửa tủ va đập, tiếng Ngọc và Trân quát tháo, và tiếng Ông Hùng giận dữ nhưng yếu ớt ngăn cản. Ông cố gắng giằng lại khi Trân định mở một chiếc hộp gỗ cũ trên bàn.
“Buông ra!” Trân hét lên, giật mạnh chiếc hộp khỏi tay ông. Sức trẻ và sự hung hăng của cô gái át hẳn sức lực của Ông Hùng. Ông lảo đảo, đập vào thành bàn, đau điếng.
Ngọc tìm thấy một chiếc hộp thiếc cũ trong phòng ngủ. Mở ra, bên trong có vài chiếc nhẫn bạc, một sợi dây chuyền đã ngả màu và một chiếc vòng ngọc bích cũ kỹ.
“Ồ, cũng có đồ trang sức à?” Ngọc nhếch mép, cầm chiếc vòng ngọc lên xem xét. “Không biết thật hay giả đây?”
“Để xuống!” Ông Hùng gầm lên, lết người về phía phòng ngủ.
“Im đi!” Trân chạy vào, cô túm lấy cổ áo Ông Hùng, đẩy mạnh khiến ông ngã sõng soài xuống sàn nhà. Đầu ông đập vào nền gạch lạnh buốt. Một cơn choáng váng ập đến.
Ông Hùng nằm đó, thở dốc, bất lực nhìn hai cô gái tiếp tục lục lọi đồ đạc của vợ mình. Nước mắt giận dữ và tủi hổ trào ra. Tiếng cãi vã, tiếng đồ đạc bị xáo trộn vang vọng khắp căn nhà. Cường độ âm thanh ngày càng lớn, không thể nào giấu được.
Ngoài sân, mấy người hàng xóm đang đi qua dừng lại, ngạc nhiên nhìn về phía căn nhà của Ông Hùng. Tiếng ồn ào khác thường khiến họ cảm thấy bất an. Họ trao đổi ánh mắt lo ngại. Chuyện gì đang xảy ra ở nhà Ông Hùng vậy?”
“Ngoài sân, mấy người hàng xóm đang đi qua dừng lại, ngạc nhiên nhìn về phía căn nhà của Ông Hùng. Tiếng ồn ào khác thường khiến họ cảm thấy bất an. Họ trao đổi ánh mắt lo ngại. Chuyện gì đang xảy ra ở nhà Ông Hùng vậy?
Một vài người đàn ông, vốn là những người hàng xóm gần nhà và thường xuyên qua lại, quyết định sang xem. Họ bước chân dè dặt qua cổng, đi thẳng vào sân. Tiếng ồn càng lúc càng lớn, pha lẫn tiếng cãi vã và tiếng đổ vỡ.
Họ đến gần cửa chính đang mở toang. Cảnh tượng đập vào mắt khiến tất cả sững sờ. Ông Hùng, tóc tai rối bù, khuôn mặt thất thần, đang cố gắng giằng co với hai cô gái trẻ. Hai cô gái kia, son phấn lòe loẹt, ăn mặc thiếu vải, đang đẩy ông ra, tay vẫn còn lục lọi đồ đạc. Căn nhà bừa bộn, đồ đạc vương vãi khắp sàn.
“Ông Hùng! Có chuyện gì vậy?” Một người hàng xóm lớn tuổi thốt lên, giọng bàng hoàng.
Ông Hùng thấy có người đến, vẻ mặt càng thêm tuyệt vọng. Ông muốn kêu cứu nhưng cổ họng nghẹn lại.
Ngọc và Trân giật mình khi thấy có người ngoài. Chúng khựng lại một chút, nhìn đám đông hàng xóm đang đứng sững ở cửa. Ánh mắt của hàng xóm đầy nghi ngờ và phẫn nộ.”
“Ông Hùng nhìn đám đông hàng xóm, khuôn mặt nhăn nhó như muốn khóc. Cổ họng ông nghẹn lại, nhưng ánh mắt căm phẫn của hàng xóm như thúc giục ông. Ông Hùng run run, giọng nói đứt quãng.
ÔNG HÙNG
(Nấc nghẹn)
Các ông các bà ơi… Tôi… tôi bị chúng nó lừa rồi!
Mấy người hàng xóm nhìn nhau, vẻ mặt khó tin.
ÔNG HÙNG
(Vừa nói vừa chỉ tay về phía Ngọc và Trân)
Hai con ranh này… Nó lên đây… nói là… nói là thương tôi già neo đơn… muốn chăm sóc tôi…
Ông Hùng ngừng lại, hít một hơi sâu.
ÔNG HÙNG
(Giọng dần cứng lại, dù vẫn run rẩy)
Ai ngờ… Ai ngờ chúng nó… Chúng nó chỉ giả vờ! Chúng nó đến đây… là để… là để lấy tiền của tôi! Lấy hết những gì vợ tôi… vợ tôi cả đời chắt chiu…
Ngọc và Trân đứng sững lại, nhìn Ông Hùng với vẻ mặt từ giật mình chuyển sang hoảng loạn. Chúng liếc nhìn đám đông hàng xóm đầy phán xét.
MỘT NGƯỜI HÀNG XÓM
(Giọng đầy phẫn nộ)
Cái gì? Lừa đảo à? Tưởng thế nào!
NGƯỜI HÀNG XÓM KHÁC
Trông cái bộ dạng của chúng là tôi đã thấy chẳng tử tế gì rồi!
Tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ đám đông. Ánh mắt họ như những mũi dao đâm thẳng vào Ngọc và Trân. Hai cô gái biết không thể chối cãi được nữa.
Ngọc nhanh chóng chạy về phía chiếc túi xách đang vứt trên sàn, vơ vội lấy vài thứ có vẻ giá trị. Trân cũng vậy, túm lấy chiếc ví và một vài bộ quần áo.
ÔNG HÙNG
(Giọng gào lên)
Chúng mày định đi đâu? Đứng lại! Tiền của tao đâu? Vàng của tao đâu?
Ngọc và Trân không trả lời. Chúng lách qua Ông Hùng, đẩy nhẹ ông sang một bên và lao về phía cửa.
Đám hàng xóm ban đầu hơi bất ngờ trước hành động bỏ chạy đột ngột của hai cô gái. Một vài người định đưa tay cản lại nhưng rồi lại rụt về. Họ đứng sững, ánh mắt hình viên đạn nhìn theo hai cô gái.
Ngọc và Trân chạy vụt ra khỏi nhà, qua sân, không dám ngoái đầu lại nhìn, mặc kệ những ánh mắt kinh bỉ, phẫn nộ của đám đông hàng xóm đang đổ dồn về phía mình. Tiếng giày cao gót của chúng nện lộc cộc trên nền sân gạch, rồi nhanh chóng xa dần trên con đường làng.
Ông Hùng khuỵu xuống nền nhà, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc bi ai, khác hẳn cái ngày ông chỉ khóc duy nhất một ngày khi bà Hồng mất. Lần này, tiếng khóc chất chứa sự tủi hổ, cay đắng vì bị lừa gạt.
Đám hàng xóm vẫn đứng đó, lặng người nhìn theo bóng hai cô gái đã khuất dạng. Sau đó, họ quay lại nhìn Ông Hùng với ánh mắt phức tạp, vừa thương hại, vừa trách móc.”
“Ông Hùng gục xuống nền nhà, đôi tay bấu chặt lấy mái tóc đã bạc, khuôn mặt nhăn nhúm đầm đìa nước mắt. Không phải nước mắt xót tiếc những đồng tiền mồ hôi nước mắt của vợ ông cả đời chắt chiu đã bị cuốn đi, mà là nước mắt của sự ngu ngốc, của sự tủi hổ, và của nỗi ân hận muộn màng. Ông đã quá dễ dàng bị lừa gạt bởi những lời đường mật, bởi vẻ ngoài hào nhoáng giả tạo, mà quên đi tất cả những gì bà Hồng đã dạy, đã làm cho ông.
Đám đông hàng xóm vẫn đứng đó. Ban đầu là sự phẫn nộ với hai cô gái, giờ chuyển sang ánh mắt phức tạp nhìn về phía Ông Hùng. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên.
MỘT NGƯỜI HÀNG XÓM
(Thì thầm)
Đấy, tôi đã bảo rồi mà. Nhìn cái dáng vẻ là biết ngay không phải người tử tế.
NGƯỜI HÀNG XÓM KHÁC
(Thì thầm)
Thấy chưa? Tôi nói ông Hùng bị lừa rồi ông không tin. Tưởng bở có gái trẻ về chăm sóc cho sung sướng!
MỘT BÀ HÀNG XÓM
(Thì thầm, giọng đầy trách móc)
Khổ thân bà Hồng, cả đời tần tảo vì chồng vì con. Giờ ông ấy lại mang tiền đi nướng vào mấy đứa không ra gì. Đúng là chết không nhắm mắt mà!
Tiếng xì xào, bàn tán như những nhát dao vô hình đâm vào trái tim Ông Hùng. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt phán xét của hàng xóm khiến ông cảm thấy mình nhỏ bé, hèn mọn và đáng khinh hơn bao giờ hết. Nỗi xấu hổ bao trùm lấy ông, nặng trĩu hơn cả số tiền đã mất. Ông ước gì mặt đất có thể nứt ra để ông chui xuống, trốn thoát khỏi những ánh mắt và lời nói ấy.
Ông nhớ lại lời thề thốt sẽ sống cho riêng mình, nhớ lại những thay đổi lố bịch mà ông tự cho là “”hiện đại””. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự chế giễu. Ông Hùng nằm sụp xuống, tay vẫn ôm lấy mặt, tiếng nấc nghẹn cứ thế bật ra, hòa lẫn với tiếng xì xào không ngớt của đám đông. Nỗi đau mất mát vật chất không thấm vào đâu so với sự dày vò của lương tâm và nỗi nhục nhã trước mặt hàng xóm láng giềng.”
“Ông Hùng vẫn nằm sụp đó một lúc lâu. Dần dần, tiếng xì xào của hàng xóm nhỏ dần rồi tắt hẳn khi họ tản đi, để lại ông chơ vơ giữa sân. Ông từ từ ngồi dậy, thân hình già nua run rẩy. Đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu nhìn quanh mảnh sân quen thuộc, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc từ trong nhà sộc ra, như một lời chế giễu cay độc vào mũi ông.
Ông Hùng lảo đảo đứng lên, bước chân nặng trĩu tiến vào căn nhà ở quê của mình. Vừa bước qua ngưỡng cửa, một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo ập đến. Sự ồn ào, náo nhiệt giả tạo của ba tháng qua đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một sự im lặng đến ghê người. Mùi nước hoa ngọt gắt vẫn còn vương vít trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn nhà mà ông đã bỏ bê bấy lâu.
Ông nhìn quanh. Nhà cửa ngổn ngang, bừa bộn. Nhưng điều khiến tim ông thắt lại là sự biến mất của những món đồ ông đã vội vàng sắm sửa để làm vui lòng hai cô gái. Chiếc tivi màn hình phẳng đã không còn trên kệ. Bộ loa mới mua cũng bặt tăm. Góc bếp trống hoác nơi từng đặt chiếc tủ lạnh mini. Ngay cả những chiếc bình hoa giả lòe loẹt cũng không còn, chỉ còn lại vài mảnh vụn thủy tinh vỡ trên sàn nhà.
Ông Hùng đi từ phòng khách vào phòng ngủ. Chiếc giường vợ chồng ông từng nằm gần 40 năm, giờ chất đầy vỏ gói bim bim, hộp sữa rỗng và quần áo bẩn vứt bừa bãi. Chiếc tủ quần áo bà Hồng cả đời gìn giữ gọn gàng, nay cánh tủ bật tung, quần áo xô lệch, nhiều bộ đã biến mất. Bàn trang điểm mới mua cho Ngọc và Trân, giờ chỉ còn trơ lại những lọ mỹ phẩm rỗng tuếch, vỏ son gãy, và những vết phấn son loang lổ. Chiếc điện thoại thông minh ông vừa mua để ‘bằng bạn bằng bè’, nằm chỏng chơ trên bàn, màn hình nứt toác.
Mọi thứ đều trống trải, hư hại, hoặc đơn giản là đã bị cuỗm đi. Những món đồ ông sắm sửa bằng tiền tiết kiệm cả đời của hai vợ chồng, bằng chút tiền ít ỏi còn lại sau khi lo liệu hậu sự cho bà Hồng, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoặc đã theo chân hai kẻ lừa đảo biến mất vào hư không.
Lòng Ông Hùng tan nát. Không chỉ vì mất mát tiền bạc, của cải. Mà còn vì sự thật trần trụi về sự ngu ngốc của bản thân. Ông đã đánh đổi sự bình yên, sự kính trọng của hàng xóm, ký ức về người vợ tần tảo để chạy theo những phù phiếm rẻ tiền. Ông đã vứt bỏ tất cả những giá trị mà bà Hồng đã dày công vun đắp, chỉ để nhận lại căn nhà trống rỗng và nỗi nhục nhã không gì rửa sạch được. Ông quỵ xuống nền nhà lạnh lẽo, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên khuôn mặt già nua khắc khổ. Căn nhà im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào đứt quãng của ông, hòa lẫn với mùi nước hoa còn vương đâu đó trong không khí như lời trêu ngươi cuối cùng.”
“Ông Hùng run rẩy vịn vào thành ghế đứng dậy. Những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn đọng trên gò má nhăn nheo. Ông bước đi như một cái bóng, xuyên qua đống đổ nát và sự bừa bãi trong căn nhà trống huơ trống hoác. Mùi nước hoa và ẩm mốc vẫn quanh quẩn, chế giễu ông bằng sự tương phản gay gắt với sự im lặng chết chóc.
Ông Hùng chậm rãi tiến về phía góc nhà nơi đặt bàn thờ. Trên đó, di ảnh Bà Hồng mỉm cười hiền hậu. Nụ cười ấy, sau gần bốn mươi năm chung sống, giờ đây như một lời trách cứ không lời. Bà vẫn giản dị trong chiếc áo nâu sòng, mái tóc búi gọn gàng, ánh mắt đầy sự nhẫn nại và yêu thương mà ông đã không bao giờ thực sự nhìn thấu cho đến khi quá muộn.
Ông Hùng quỳ sụp xuống trước bàn thờ. Bàn tay gầy guộc, run rẩy vươn tới chạm vào khung ảnh lạnh lẽo. Đã tám tháng kể từ ngày bà mất, nhưng ông chỉ khóc vỏn vẹn một ngày. Một ngày cho gần bốn mươi năm tình nghĩa, cho người vợ tần tảo cả đời chỉ biết lo toan, tằn tiện vì gia đình. Ông đã vội vã thế nào để lấp đầy nỗi trống trải chỉ bằng những thứ phù phiếm? Ông đã nông nổi thế nào để tin vào những lời đường mật rẻ tiền?
Ông nhìn kỹ di ảnh bà, ký ức tràn về như một dòng thác lũ. Hình ảnh bà cặm cụi ngoài đồng, hình ảnh bà khom lưng bên bếp lửa, hình ảnh bà vá víu từng mảnh quần áo cũ, hình ảnh bà dõi mắt theo ông mỗi khi ông đi làm xa. Tất cả đều hiện lên rõ mồn một, đối lập gay gắt với ba tháng sống trong ảo tưởng, với nhạc sàn ồn ào, với mùi nước hoa nồng nặc, với những cuộc mua sắm phung phí. Ông đã thay đổi diện mạo, vuốt keo, mặc áo mới, sắm điện thoại đắt tiền, chỉ để làm gì? Chỉ để ‘sống cho mình’, như ông đã từng huênh hoang nói? Nhưng ‘cái tôi’ mà ông muốn sống lại trống rỗng và nhơ nhuốc đến thế này sao?
Ông Hùng gục đầu xuống, trán chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt lăn dài, thấm đẫm nơi ông quỳ. Ông đã dùng tiền bạc – thứ bà đã dành dụm cả đời – để rước hai con cáo già về nhà, để đánh đổi lấy sự cô đơn, sự khinh bỉ của hàng xóm và nỗi ân hận tột cùng. Ông đã nghĩ tiền có thể mua được tất cả, có thể lấp đầy được sự trống vắng. Nhưng giờ đây, đứng trước bàn thờ bà, ông nhận ra mình đã sai lầm khủng khiếp. Những mối quan hệ sai lầm đã cuốn ông đi, khiến ông quên mất giá trị thật sự của tình nghĩa, của lòng chung thủy, của sự bình yên mà bà đã dày công xây đắp.
Ông Hùng khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Lần này, nước mắt không chỉ vì mất mát vật chất, mà vì mất mát một phần linh hồn. Ông đã vứt bỏ quá khứ, chà đạp lên kỷ niệm, chỉ để nhận lấy một tương lai mịt mù, cô độc. Di ảnh Bà Hồng vẫn mỉm cười hiền hậu, như một lời nhắc nhở về tất cả những gì ông đã đánh mất. Ông Hùng, người đàn ông đã ‘sống cho mình’ sau cái chết của vợ, giờ đây chỉ còn lại nỗi ân hận khôn nguôi, bủa vây trong căn nhà trống trải, lạnh lẽo.”
“Ông Hùng gục đầu xuống, trán chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt lăn dài, thấm đẫm nơi ông quỳ. Ông đã dùng tiền bạc – thứ bà đã dành dụm cả đời – để rước hai con cáo già về nhà, để đánh đổi lấy sự cô đơn, sự khinh bỉ của hàng xóm và nỗi ân hận tột cùng. Ông đã nghĩ tiền có thể mua được tất cả, có thể lấp đầy được sự trống vắng. Nhưng giờ đây, đứng trước bàn thờ bà, ông nhận ra mình đã sai lầm khủng khiếp. Những mối quan hệ sai lầm đã cuốn ông đi, khiến ông quên mất giá trị thật sự của tình nghĩa, của lòng chung thủy, của sự bình yên mà bà đã dày công xây đắp.
Ông Hùng khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Lần này, nước mắt không chỉ vì mất mát vật chất, mà vì mất mát một phần linh hồn. Ông đã vứt bỏ quá khứ, chà đạp lên kỷ niệm, chỉ để nhận lấy một tương lai mịt mù, cô độc. Di ảnh Bà Hồng vẫn mỉm cười hiền hậu, như một lời nhắc nhở về tất cả những gì ông đã đánh mất. Ông Hùng, người đàn ông đã ‘sống cho mình’ sau cái chết của vợ, giờ đây chỉ còn lại nỗi ân hận khôn nguôi, bủa vây trong căn nhà trống trải, lạnh lẽo.
Vài ngày sau cái ngày mọi chuyện vỡ lở, khi dư âm của vụ việc vẫn còn vương vấn trong ánh mắt soi mói của hàng xóm, những thứ khác bắt đầu ập đến. Không phải những lời đàm tiếu trực diện, mà là những phong bì trắng. Đầu tiên là thư nhắc nợ từ một cửa hàng nội thất ở Thành phố. Số tiền khiến ông Hùng choáng váng – đủ để xây lại cả gian nhà bếp mà Bà Hồng luôn ao ước. Rồi đến hóa đơn mua sắm từ các trung tâm thương mại, các dịch vụ online, và cả những khoản vay tiêu dùng nhỏ lẻ. Tất cả đều đứng tên ông Hùng, với chữ ký mà ông chỉ nhìn thấy trên những tờ giấy ông đã mù quáng ký khi Ngọc và Trân đưa cho, nói rằng “”chỉ là giấy tờ xác nhận để tụi con tiện mua sắm đồ dùng trong nhà thôi bố ạ.””
Ông Hùng ngồi giữa nhà, bao quanh là những tờ giấy nợ. Đôi bàn tay run rẩy lật từng tờ. Số tiền cộng lại lớn hơn rất nhiều so với những gì ông có trong sổ tiết kiệm – khoản tiền mà Bà Hồng đã chắt chiu gần bốn mươi năm trời. Cái ‘của để dành’ giờ đây không đủ để trả những món nợ do hai cô gái kia tiêu xài hoang phí. Sự mệt mỏi và tuyệt vọng đè nặng lên vai ông. Cuộc sống bình yên, giản dị trước đây đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là gánh nặng nợ nần, là sự hổ thẹn không sao gột rửa được, và là nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai. Căn nhà vẫn là căn nhà cũ, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một cái vỏ rỗng chất đầy những gánh nặng vô hình. Ông Hùng nhìn ra sân, nơi Bà Hồng thường trồng rau. Khung cảnh vẫn đó, nhưng nụ cười hiền lành của bà đã không còn, và cả sự bình yên bà mang lại cũng tan biến. Ông chỉ còn lại một mình, đối mặt với những hậu quả tàn khốc mà ông đã tự rước lấy.”
“Ông Hùng vẫn ngồi đó, giữa căn nhà trống hoác, bao quanh là những tờ giấy lạnh lùng mang số nợ. Ánh mắt ông không còn dừng lại ở những con số choáng váng. Thay vào đó, nó dán chặt vào di ảnh Bà Hồng trên bàn thờ. Nụ cười hiền hậu ấy giờ đây như một nhát dao cứa vào tim ông. Gần bốn mươi năm chung sống, bà tằn tiện từng đồng, dành dụm từng chút chỉ mong có cái ‘của để dành’ lúc tuổi già yếu. Còn ông? Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, ông đã ném đi tất cả – không chỉ tiền bạc, mà cả sự tôn trọng, cả cái tổ ấm mà bà đã dày công vun đắp.
Ông khẽ chạm vào một tờ hóa đơn mua sắm từ Thành phố. Mùi nước hoa rẻ tiền và tiếng nhạc sàn ồn ào lại hiện về trong tâm trí, đối lập cay nghiệt với sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà hiện tại. Ông đã lầm tưởng những thứ phù phiếm đó có thể lấp đầy khoảng trống mà sự ra đi của bà để lại. Ông đã nghĩ, mình có thể “”sống cho mình””, có thể hưởng thụ sau bao năm “”cam chịu”” cảnh vợ tằn tiện. Nhưng sự thật tàn khốc hiện ra: ông không sống cho mình, ông chỉ đang hủy hoại chính mình.
Không phải cái chết của Bà Hồng là mất mát lớn nhất, dù nó đau đớn đến nhường nào. Mất mát lớn nhất chính là cách ông đối phó với nỗi đau đó. Ông đã chọn sự dễ dãi, sự ảo tưởng, thay vì đối diện với sự thật và trân trọng những gì bà để lại. Ông đã dùng tiền – thứ bà quý trọng nhất – để rước họa vào thân, để tự mình chà đạp lên kỷ niệm.
Cái câu “”tham thì thâm”” giờ đây như một lời nguyền ám ảnh. Ông Hùng đã tham lam – tham lam thứ hạnh phúc giả tạo, tham lam sự tươi mới chỉ có ở vẻ ngoài hào nhoáng, tham lam quên đi thực tại đau buồn. Và hậu quả là ‘thâm’ – thâm hụt tiền bạc, thâm hụt danh dự, thâm hụt cả niềm tin vào cuộc đời.
Ông gục đầu xuống, vai run lên bần bật. Lần này, không chỉ là nước mắt của sự hối hận vì mất tiền, mà là nước mắt của sự tan vỡ. Ông đã đánh mất mọi thứ. Căn nhà này, từng là tổ ấm bình yên, giờ chỉ còn là chứng nhân câm lặng cho sai lầm đắt giá nhất cuộc đời ông. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, thậm chí còn sâu sắc hơn, bủa vây lấy ông trong cái vỏ rỗng tuếch mà ông đã tự tay tạo ra.”
“Những ngày sau đó trôi qua thật chậm rãi trong căn nhà ở quê. Ông Hùng không còn ra ngoài nhiều. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ hầu hết thời gian, che đi sự tĩnh lặng bên trong. Tiếng nhạc sàn đã tắt hẳn, mùi nước hoa nồng nặc đã bay đi từ lâu, chỉ còn lại mùi trầm thoang thoảng từ bàn thờ.
Ông Hùng dành phần lớn thời gian ngồi đó, đối diện với di ảnh Bà Hồng. Nụ cười hiền hậu của bà vẫn thế, nhưng trong mắt ông Hùng, nó không còn là lời trách móc. Thay vào đó, nó như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì quan trọng thật sự. Ông khẽ chạm vào gờ bàn thờ lạnh lẽo, nơi bà vẫn thường cẩn thận lau chùi.
Ông bắt đầu dọn dẹp lại căn nhà. Không phải là quét qua loa cho sạch bụi, mà là dọn dẹp theo đúng nếp của bà. Ông xếp gọn từng bộ quần áo cũ vào tủ, phẳng phiu như thể bà vẫn còn ở đó. Ông lau từng chiếc cốc, chiếc bát, đặt chúng vào đúng vị trí mà bà đã quen đặt suốt gần bốn mươi năm qua. Ông nhổ cỏ dại trong vườn, vun lại luống rau nhỏ, làm những việc mà trước đây ông thường lơ là vì nghĩ “”đàn bà mới làm””.
Mỗi hành động nhỏ bé ấy đều gợi về một kỷ niệm với bà. Chiếc khăn rằn bà hay quàng cổ khi ra đồng, cái gáo dừa múc nước mưa bà dùng tưới cây, bộ ấm trà cũ kỹ bà luôn giữ bóng loáng. Tất cả đều là những mảnh ghép giản dị tạo nên cuộc đời bà, và giờ đây, ông đang cẩn thận ghép nối lại chúng, như thể để bù đắp cho khoảng thời gian ông đã cố tình lãng quên.
Nỗi buồn và sự hối hận vẫn còn đó, chúng không biến mất. Mỗi khi nhìn vào sổ nợ hay những món đồ xa lạ còn sót lại từ “”thời kỳ phù phiếm””, trái tim ông lại thắt lại. Ông đã mất tiền, mất danh dự, nhưng đau đớn hơn cả là ông đã tự tay bôi nhọ ký ức về người vợ tào khang. Ông từng nghĩ mình có thể “”sống cho mình””, nhưng giờ ông mới hiểu, “”sống cho mình”” không phải là chạy theo những thứ hào nhoáng trống rỗng, mà là trân trọng những giá trị cốt lõi đã làm nên con người mình. Đó là sự chân thật, sự sẻ chia, sự gắn kết với gia đình và nguồn cội.
Nhưng cùng với nỗi đau, một sự chấp nhận lặng lẽ cũng lớn dần lên trong lòng ông. Ông đã đối diện với sai lầm của mình, không né tránh, không đổ lỗi. Ông chấp nhận mất mát, không chỉ là sự ra đi của bà, mà còn là sự mất mát niềm tin mà ông đã gây ra. Nước mắt không còn chảy thành dòng như đêm hôm đó, nhưng sự tĩnh lặng trong ánh mắt ông sâu sắc hơn bất kỳ giọt lệ nào. Ông không thể quay ngược thời gian để sửa chữa tất cả, nhưng ông có thể sống những ngày còn lại theo cách mà bà đã dạy ông – một cuộc sống giản dị, chân thành, biết đủ và biết trân trọng. Ông học cách đối diện với sự thật, học cách sống chung với nỗi buồn, và tìm thấy một chút bình yên trong việc giữ gìn những kỷ vật và nếp nhà của bà. Dù sao đi nữa, cuộc đời vẫn tiếp diễn. Con đường phía trước không còn ồn ào, hoa lệ, nhưng nó là con đường thật, con đường dẫn ông quay trở về với chính mình, với quá khứ và với tình yêu thương vẫn còn vẹn nguyên dành cho người vợ nơi chín suối. Cái giá phải trả cho bài học này quá đắt, nhưng ít nhất, ông đã nhận ra trước khi quá muộn. Ông Hùng ngồi đó, bên bàn thờ vợ, trong căn nhà yên tĩnh, và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng ngày, ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi vào tim. Cuộc đời có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi những giá trị và bài học mà ta học được từ những người yêu thương.”

