Vợ vừa sɪɴʜ ᴄᴏɴ ᴛừ ᴠɪệɴ về chồng vẫn ʙỏ ᴍặᴄ để đi công tác xuyên 4 ngày Tết với ɴʜâɴ ᴛìɴʜ, mẹ chồng còn ʙêɴʜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ : “Nó ᴠấᴛ ᴠả đɪ ʟàᴍ ᴄả ɴăᴍ phải để nó xả ʜơɪ chứ, cô muốn có ɴɢườɪ ᴄʜăᴍ thì gọi bố mẹ cô ở ǫᴜê ʟêɴ ᴍà ᴄʜăᴍ, cứ làm như mỗi mình biết đ.ẻ”.
Đúng mùng 2 Tết thì bố đ.ẻ con dâu ở ǫᴜê lên, mẹ chồng ʟăɴ đùɴɢ ʀᴀ đấᴛ ɴɢấᴛ ngay tại chỗ khi thấy thông gia lôi ra một thứ…
Mai nhìn tấm lịch treo tường, tờ lịch đỏ ᴄʜóᴛ báo hiệu ngày 30 Tết, nhưng ʟòɴɢ ᴄô ʟạɴʜ ɴɢắᴛ như tro tàn. Vết ᴍổ đ.ẻ ᴄʜưᴀ ʟàɴʜ ʜẳɴ vẫn còn đᴀᴜ ɴʜóɪ mỗi khi cô cử động, nhưng cái đᴀᴜ ᴛʜể xáᴄ ấy chẳng thấm vào đâu so với ᴠếᴛ ᴄứᴀ ᴛʀᴏɴɢ ᴛɪᴍ. Chồng cô – Tuấn – đang ʜí ʜᴏáʏ ᴄʜảɪ ᴄʜᴜốᴛ trước gương, xịt nước hoa ᴛʜơᴍ ᴘʜứᴄ.
– Anh đi thật à? – Mai ᴛʜềᴜ ᴛʜàᴏ, tay ôᴍ đứᴀ ᴄᴏɴ đỏ ʜỏɴ mới được 7 ngày ᴛᴜổɪ.
– Mẹ con em vừa ở ᴠɪệɴ ᴠề, ᴠếᴛ ᴍổ còn chưa khô, anh ɴỡ ʙỏ đɪ 4 ngày Tết sao?
Tuấn quay lại, ɴʜăɴ ᴍặᴛ ᴋʜó ᴄʜịᴜ:
– Đã bảo là đi công tác, gặp đối tác quan trọng đầu năm để lấy may. Em đừng có ʟèᴏ ɴʜèᴏ, ʜãᴍ ᴛàɪ anh. Mai biết thừa “đối tác” ấy là ai. Là ᴄô ʙồ ᴛʀẻ ᴍăɴɢ mà anh ta đã qua lại suốt mấy tháng cô ᴍᴀɴɢ ʙầᴜ. Cô ɴᴜốᴛ ɴướᴄ ᴍắᴛ nhìn sang mẹ chồng đang ngồi ᴄắɴ hạt dưa ở ghế sofa, hy vọng một sự can thiệp.
Nhưng bà Hoa – mẹ chồng cô – chỉ ɴʜếᴄʜ ᴍéᴘ, ʙᴜôɴɢ ᴍộᴛ ᴄâᴜ ʀáᴏ ʜᴏảɴʜ:
– ɢớᴍ, đàn ông nó ʟᴏ sự ɴɢʜɪệᴘ, đɪ ʟàᴍ ᴠấᴛ ᴠả cả năm thì Tết nhất phải để nó xả ʜơɪ tí chút chứ. Cô cứ làm như mỗi mình cô biết đ.ẻ ấy. Ngày xưa tôi đ.ẻ ᴛʜằɴɢ Tuấn buổi sáng, chiều đã đi chợ có ᴄʜếᴛ ai đâu. Muốn có người ʜầᴜ ʜạ ᴄơᴍ ʙưɴɢ ɴướᴄ ʀóᴛ thì gọi bố mẹ cô ở ǫᴜê ʟêɴ ᴍà ᴄʜăᴍ, nhà này không ai rảnh!
Câu nói của bà như ɢáᴏ ɴướᴄ sôɪ ᴛạᴛ ᴠàᴏ ᴍặᴛ Mai. Cô ɴíɴ ʟặɴɢ, ôᴍ ᴄʜặᴛ ᴄᴏɴ ᴠàᴏ ʟòɴɢ. Tuấn xách vali đi thẳng, ᴋʜôɴɢ ᴛʜèᴍ ɴʜìɴ ᴄᴏɴ lấy một cái. Mẹ chồng cũng ᴛóᴛ đɪ chúc Tết hàng xóm, ʙỏ ᴍặᴄ ngôi nhà ʟạɴʜ ʟẽᴏ cho hai mẹ con. Mùng 1 Tết trôi qua trong ɴướᴄ ᴍắᴛ. Cơm cữ chẳng có, Mai phải ᴛự ᴍìɴʜ ʟê ʙướᴄ xᴜốɴɢ bếp cắm cơm, luộc vội quả trứng gà. Mẹ chồng đɪ ᴄʜơɪ ᴛốɪ ɴɢàʏ, ᴠề đếɴ ɴʜà ʟà đóɴɢ ᴄửᴀ ɴɢủ, ᴍặᴄ ᴋệ ᴄʜáᴜ ᴋʜóᴄ ɴɢằɴ ɴɢặᴛ…. xem tiếp dưới bình luận…
Ngay sau khi Tuấn xách vali bước ra khỏi cửa chính, Mai ôm con của Mai và Tuấn đứng ngẩn ngơ giữa phòng khách. Những giọt nước mắt nóng hổi từ khóe mắt Mai rơi trực tiếp lên mái tóc mềm mại của đứa trẻ 7 ngày tuổi, ướt đẫm chân tóc con.
Bà Hoa cầm túi xách trên tay, vẻ mặt lạnh lùng bước vội đi chúc Tết hàng xóm. Mai vừa mở miệng định nói lời nào, bà Hoa đã đóng sầm cánh cửa lại trước mặt Mai, tiếng cửa va vào khung rầm rĩ vang khắp không gian.
Mai đứng sững tại chỗ, cơn lạnh thấu xương dần dần xâm chiếm từng thớ thịt. Vết mổ đẻ chưa lành hẳn của Mai đột ngột nhói đau dữ dội mỗi khi Mai cử động nhẹ, lồng ngực trĩu nặng nỗi buồn không thể gột rửa.
Chiều mùng 1 Tết, nắng hanh nhạt hắt qua rèm cửa phòng ngủ nhà Mai và Tuấn, để lộ những vệt bụi bặm trên mặt bàn gỗ cạnh giường. Mai ngồi tựa lưng vào đống gối mấp mô, áo choàng bỉm mở lơi một góc, đang cho đứa con 7 ngày tuổi bú. Vết mổ ngang bụng dưới vẫn còn sưng đỏ, chỉ cần hơi thay đổi tư thế là cơn đau nhói lan thắt lưng, Mai phải hít sâu, nín thở không để rên lên tiếng nào. Dưới sàn, giấy lót bỉm vứt lăn lóc, đống quần áo sơ sinh chưa gấp chất đống trên giường đối diện, bát cháo trứng nguội ngắt từ trưa vẫn bỏ nguyên trên khay nhựa cạnh Mai.
Tiếng gót giày cao đánh lách cách ngoài phòng khách, rồi cánh cửa buồng ngủ bị đẩy bật. Bà Hoa bước vào, hai tay xách đầy túi bánh kẹo, hộp mứt, quà biếu từ nhà họ hàng, mùi nước hoa nồng nịu bốc ra từ tà áo dài lụa mới. Bà Hoa dừng chân giữa phòng, nhìn đống bừa bộn, rồi liếc sang Mai, nhếch mép cười khinh khỉnh.
“Nhà cửa bừa bộn như chuồng heo, cô không biết dọn dẹp à? Đàn bà mà yếu đuối thì ai thèm giúp đỡ.” Bà Hoa thảy túi quà lên bàn, tay vuốt nhẹ tà áo, giọng the thé vang khắp phòng. “Muốn có người chăm thì gọi bố mẹ cô ở quê lên mà chăm, nhà này không ai rảnh. Sáng nay Tuấn đi công tác, tôi còn định nhờ cô dọn dẹp nhà cửa đón khách mùng 2, ai ngờ cô nằm lì ra đấy, yếu đuối như vậy thì ai thèm thương.”
Mai cúi gằm mặt, tóc rối bù dính mồ hôi sau cả ngày chăm con, hai tay vẫn nâng nhẹ đầu đứa trẻ, sợ động vào vết mổ đau nhói. Mai không đáp lời, lồng ngực thắt lại, cơn đau ở vết mổ bỗng chốc chẳng thấm thía gì so với nỗi đau gặm nhấm trong lòng. Mai thầm nhớ lại sáng sớm mùng 1 Tuấn xách vali đi, không thèm ngoái lại nhìn con đang ngủ say, cũng chẳng hỏi Mai vết mổ có đau không. Cả ngày hôm nay Mai tự lết xuống bếp nấu cháo cữ, luộc trứng gà, thay bỉm cho con, nước mắt rơi xuống mu bàn tay mỗi lần cúi xuống.
Bà Hoa thấy Mai không đáp, hừ một tiếng, quay người bước ra phòng khách, đóng sầm cửa lại. Mai ngồi lặng người, đứa trẻ bú xong, ngọ nguậy khóc nhỏ, Mai nhẹ nhàng đặt con vào nôi, cơn đau ở vết mổ khiến Mai rung lên, nước mắt lại rơi lã chã xuống gối.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên vào cái sáng sớm mùng 2 Tết, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vàlạnh lẽo trong ngôi nhà. Mai giật mình, vết mổ đẻ vừa lành sơ ở bụng dưới nhói lên đau điếng khi cô cố gắng bước xuống giường. Bảy ngày sau sinh, cơ thể cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, lại phải tự bơi giữa những bóng ma của sự ghẻ lạnh.
Cô lê từng bước chân nặng nề ra cửa, tay bám chặt vào khung cửa để đỡ lấy thân mình đang run rẩy. Tay cô run run vặn chốt cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, làn gió lạnh buốt của sáng sớm thổi vào, Mai khựng lại, tròn mắt nhìn người đàn ông đang đứng ở ngoài ngõ.
Trước mặt cô là Bố đẻ Mai. Người đàn ông già nua, gầy gò, khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi sau chuyến xe khách bốn tiếng từ quê lên. Trên tay ông xách một giỏ quà quê đơn sơ, mùi khói bếp và hơi lạnh của sương sớm còn vương đầy trên bộ quần áo sờn cổ.
Bố đẻ Mai nhìn thấy con gái, nụ cười hiền từ nở trên môi, nhưng đôi mắt già nua ấy lại rớm nước khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của Mai. Ông nhẹ nhàng hỏi: “Mai à, bố lên thăm cháu ngoại. Con có khỏe không, có cần bố giúp gì không?”
Mai đứng đó, nhìn người bố già nua, bỗng dưng nước mắt cô trào ra không kiềm chế nổi. Hình ảnh Tuấn rời đi cùng nhân tình vào mùng 1 Tết hiện về, rồi tiếng mẹ chồng Bà Hoa đóng sầm cửa ngủ mặc kệ cháu khóc, còn cô, một mình vừa mổ đẻ bảy ngày, tự nấu cơm cữ, tự chăm con. Giờ đây, chỉ có bố đẻ là người duy nhất xuất hiện.
Mai nghẹn ngào, cố gắng kìm nén tiếng khóc để không làm bố lo lắng. Cô thầm nghĩ: “Bố mà biết Tuấn bỏ đi, mẹ chồng đối xử tệ với con thế nào, chắc bố đau lòng lắm.”
Tiếng nói chuyện nhỏ từ phòng khách vọng vào phòng ngủ tầng hai khiến Bà Hoa bừng tỉnh. Bà vốn ngủ say từ tối mùng 1, sau khi đi chơi về đóng sập cửa phòng, mặc kệ đứa cháu nội vừa đầy tuần tuổi khóc ngằn ngặt ngoài kia. Bà cau có nhíu mày, xỏ vội đôi dép lê mòn đế, đẩy cửa bước ra.
Ngay khi dừng chân ở lan can cầu thang, Bà Hoa đã thấy rõ người đàn ông đứng giữa phòng khách, tay xách chiếc túi vải đay sờn cạnh. Ông lão áo sờn vai, da mặt nhăn nheo vì gió bụi quê nhà, chính là bố đẻ Mai, người vừa từ quê lên thăm con gái đúng mùng 2 Tết. Bà Hoa thầm khinh miệt, dân quê không biết điều, lên thăm con mà không báo trước, phiền phức thật.
Mai đang ngồi ghế sofa gần đó, tay ôm đứa con nhỏ của mình và Tuấn, vừa tròn 7 ngày tuổi, vết mổ đẻ chưa lành khiến cô hơi cử động là đau nhói bụng dưới, sắc mặt nhợt nhạt. Cô ngước nhìn mẹ chồng, môi hé mở định nói gì đó nhưng kịp im lặng, chỉ tay siết nhẹ lấy mép áo cữ rộng thùng thình.
Bà Hoa tiến lại gần, giọng the thé vang lên giữa căn nhà tĩnh lặng: “Ông lên làm gì? Nhà này không cần người chăm, cô ta tự lo được, ông cứ về quê đi cho khuất mắt.”
Bố đẻ Mai chậm rãi ngước nhìn bà, ánh mắt già nua không chút oán trách, chỉ nắm chặt hai bàn tay lại đến trắng bệch. Ông im lặng, không nói một lời, tiếng tích tắc đồng hồ treo tường vang lên đều đều lấn át cả tiếng thở nhẹ của đứa trẻ.
Nhà Mai và Tuấn, phòng khách, sáng mùng 2 Tết. Bàn thờ còn nhang khói nghi ngút, mâm ngũ quả héo quắt vì để từ mùng 1. Mai đã ngồi tựa lưng vào gối êm, vết mổ dọc bụng dưới chưa lành, nhói đau mỗi lần cô rướn người chỉnh tã cho đứa con 7 ngày tuổi nằm sấp bên cạnh. Đứa bé bỗng khóc oe oe, Mai cố đứng dậy thì chân run rẩy, mồ hôi vã ra trán.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở hiên nhà, Bố đẻ Mai đã bước vào, áo sơ mi cũ sờn cổ, tay xách túi vải đựng bánh chưng, giò lụa từ Quê Mai. Ông đã nghe tiếng cháu khóc, vội bước lại phía sofa, nhưng bị Bà Hoa chặn ngang đường, tay bà còn cầm cái chổi lông gà vừa quét nhà xong.
Bà Hoa đã trợn mắt, giọng the thé vang khắp phòng: “Ông điên rồi! Đất nhà ông cho con gái thì liên quan gì đến nhà tôi? Sao ông dám xấc xược đến nhà tôi hòng lấn át?”
Bố đẻ Mai đã không nóng nảy, ông đưa tờ giấy đỏ có đóng dấu phòng tài nguyên môi trường quê nhà cho Mai, rồi bình tĩnh kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống cạnh con gái, tay vuốt nhẹ lưng đứa bé cho con ngừng khóc. Ông ngước nhìn Bà Hoa, giọng trầm tĩnh, chắc nịch: “Đất này là tài sản của tôi, tôi cho con gái tôi, bà coi thường con tôi thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Mai đã siết chặt tờ giấy trong tay, gân xanh nổi lên ở cổ tay. Vết mổ nhói đau nhưng cô không dám nhúc nhích, nước mắt trào ra rơi xuống má. Bà Hoa đã hít sâu, mặt đỏ bừng, tay đấm mạnh vào bàn trà làm ấm trà vỡ tan, nước trà trào ra mặt bàn. Bố đẻ Mai vẫn điềm tĩnh, thầm nghĩ: “Bà coi thường con gái tôi, tôi sẽ không để yên.” Mai nhìn bố, lòng ấm áp hơn chút, nhớ lại mùng 1 Tết cô đã tự nấu cơm cữ, luộc trứng gà, khóc cả ngày. Bà Hoa từng thẳng thừng bảo: “Muốn có người chăm thì gọi bố mẹ cô ở quê lên mà chăm, nhà này không ai rảnh.” Tối mùng 1 bà đi chơi về đóng cửa ngủ mặc kệ cháu khóc. Tuấn đã đi công tác 4 ngày Tết với nhân tình, chưa về nhìn con lấy một cái.
Bà Hoa trừng mắt nhìn tờ giấy đỏ trong tay Mai, bất ngờ lao tới giật lấy. Bà lùi lại vài bước, mắt dán chặt vào dòng chữ: “Chuyển nhượng toàn bộ thửa đất số 15, xã An Đồng, huyện Bình Xuyên cho bà Mai (con gái ông)”. Sắc mặt bà tái nhợt, đôi tay run rẩy khiến tờ giấy tuột khỏi tay, bay nhẹ xuống sàn. Bà lảo đảo lùi lại, lưng va mạnh vào tủ kính khiến các vật dụng bên trong rơi xuống loảng xoảng, vỡ tan tành.
Mai bàng hoàng đứng dậy, vết mổ dọc bụng dưới nhói đau nhưng cô hoàn toàn không để ý. Tay ôm chặt đứa con nhỏ, cô đứng sững sờ, đôi mắt mở to, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bố đẻ Mai vẫn điềm tĩnh ngồi đó, bàn tay vuốt nhẹ lưng cháu, ánh mắt thâm trầm nhìn bóng lưng bà Hoa đang run rẩy. Bà Hoa quay lại, giọng the thé nhưng đứt quãng: “Sao? Ông dám… dám chuyển đất cho nó? Đất này… nó thuộc về nhà tôi chứ?” Ông bình thản đáp: “Đất của tôi, tôi cho con gái tôi. Bà không có quyền gì cả.” Mai siết chặt đứa bé, nước mắt lại trào ra,但 lần này không phải vì đau đớn, mà vì sự bất ngờ đến nghẹt thở.
Bà Hoa trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, móng tay dài quắp chặt vào cánh tay bố đẻ Mai cho đến khi trắng bệch. Giọng bà rít lên từng tiếng, run rẩy vì phẫn nộ:
“Ông… ông đừng hòng lấy đất lấn át nhà tôi! Tuấn tôi đi làm việc cả năm, nuôi cả nhà, sao Mai không biết ơn mà còn đòi đất của con trai tôi?”
Bố đẻ Mai nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng quét qua vẻ mặt hằn học của bà Hoa. Ông thong thả nhắc lại thực tế phũ phàng:
“Nuôi cả nhà? Bà nói đùa phải không? Tháng vừa rồi Tuấn chuyển về đúng 2 triệu cho Mai, còn bà tiêu hết vào mỹ phẩm, son phấn đắt tiền. Giờ ai nuôi ai đây?”
Mai đứng cạnh, tay siết chặt lưng đứa con nhỏ, vết mổ dưới bụng lại nhói đau nhưng cô cắn chặt răng chịu đựng. Cô nhìn bà Hoa, thấy sự kiêu ngạo vỡ vụn từng mảnh. Bà Hoa lắp bắp, tay chỉ trỏ lung tung:
“Ông… ông bịa đặt! Nhà này Tuấn là trụ cột, Mai nó chỉ ở rác…”
“Đủ rồi,” bố đẻ Mai cắt ngang, giọng trầm nhưng uy lực. “Số tiền 2 triệu ấy đủ mua mấy hũ kem trộn bà vẫn bôi đấy. Muốn giữ đất thì bảo Tuấn về mà đối chất, chứ bà giữ đất này làm gì khi con trai bà còn đang đi công tác với tình nhân?”
Câu nói như một nhát dao chém thẳng vào niềm kiêu hãnh cuối cùng của bà Hoa. Bà lảo đảo lùi lại, va vào cạnh bàn, đôi mắt trợn trừng đầy oán hận nhưng không thốt nên lời nào trước sự thật trần trụi. Mai nhìn bố, trong lòng dâng lên một nguồn sức mạnh mới. Đã đến lúc thu hồi lại những gì thuộc về mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại nằm trên bàn trà đột ngột reo vang, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của căn phòng. Mai liếc nhìn màn hình hiện tên Tuấn, nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. Cô bấm nút loa, đặt úp màn hình xuống bàn để cả căn phòng cùng nghe thấy.
Giọng Tuấn lè nhè, đầy men say vọng ra từ loa điện thoại, vang vọng khắp phòng khách:
“Mai à… anh gọi cho em đây. Anh… anh đang ở cùng nhân tình đây. Tối nay anh không về đâu, mày tự chăm con nhé. Anh với nó đang vui một chút… ha ha…”
Tiếng cười say xỉn của Tuấn vang lên nhức nhối. Bà Hoa vừa mới định lên tiếng mắng chửi thì nghe rõ ràng từng chữ. Bà trợn trừng mắt, đôi bàn tay đang chỉ trỏ vào bố đẻ Mai bỗng chốc chới với. Bà lùi lại từng bước, vai đập mạnh vào thành ghế sofa, chân tay bủn rủn không còn chút sức lực.
“Hắn… hắn nói cái gì cơ?” Bà Hoa lắp bắp, giọng run rẩy đến rạn nứt.
Mai vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, dù vết mổ dưới bụng vừa nhói lên một cơn đau nhẹ khi cô đứng thẳng người. Cô nhìn thẳng vào mẹ chồng, ánh mắt sắc lạnh không chút thương hại. Bố đẻ Mai khoanh tay đứng nhìn, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
Bà Hoa không kịp thốt lên lời nào, toàn thân bà mềm nhũn như chiếc lá úa, ngã ngửa ra ghế sofa. Máu dường như rút hết khỏi gương mặt bà, để lại một màu xanh xao thẫn thờ như tờ giấy để bàn. Chiếc điện thoại vẫn chưa tắt, tiếng thở dốc và tiếng cười đùa của nhân tình Tuấn ở đầu dây bên kia vẫn thỉnh thoảng vọng lại, xoáy sâu vào sự kiêu hãnh đang tan nát của bà Hoa.
Bà Hoa đứng giữa phòng khách nhà Mai và Tuấn, mặc áo dài lụađỏ may đo, trang điểm đậm, tay run rẩy nắm chặt tờ sao kê in đen trắng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Bà Hoa nhìn dòng ghi chép chuyển khoản liên tục trong 4 ngày Tết, mắt trợn trừng, hơi thở dồn dập. Chưa kịp buông lời chửi bới, Bà Hoa lăn đùng ra sàn gạch, ngất xỉu ngay tại chỗ, các ngón tay vẫn siết chặt tờ giấy đến trắng bệch.
Mai đang ngồi trên ghế sofa, vết mổ 7 ngày tuổi chưa lành nhói đau khi bất giác nhổm người lên. Mai cố gắng đứng dậy đỡ Bà Hoa nhưng vết mổ đau nhói, Mai khuỵu xuống ghế, tay bám chặt cạnh sofa. Khuôn mặt Mai trắng bệch, đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Mai hét lớn, giọng run rẩy: “Bố đẻ! Bố đẻ lên đỡ bà ơi! Bà Hoa ngất rồi!”
Bố đẻ Mai từ phòng ngủ bước ra, vạt áo sờn dính bụi đường từ quê lên thăm con từ sáng mùng 2 Tết. Bố đẻ Mai nhìn xuống Bà Hoa nằm bất động dưới sàn, lắc đầu, giọng trầm tĩnh: “Bà ấy tự chuốc lấy, tôi đã bảo trước rồi, ai bảo bà coi thường con gái tôi.”
Bố đẻ Mai lắc đầu, giọng trầm tĩnh: “Bà ấy tự chuốc lấy, tôi đã bảo trước rồi, ai bảo bà coi thường con gái tôi.”
Mai nhìn bố đẻ, rồi nhìn Bà Hoa nằm bất động dưới sàn gạch. Vết mổ 7 ngày tuổi nhói đau khi Mai cử động, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ trỗi dậy, lấn át cả nỗi đau thể xác.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn reo vang chát chúa. Tên “Tuấn” hiện lên màn hình.
Mai bấm nút trả lời, đặt lên bàn. Giọng Tuấn run rẩy, hốt hoảng vọng ra: “Mai à, mẹ nói gì vậy? Anh về ngay, anh sai rồi, anh không đi với nhân tình nữa. Anh đang ở bến xe, anh về ngay đây!”
Tuấn thở hổn hển: “Anh xin lỗi Mai, anh yêu Mai và con…”
Mai nhìn xuống Bà Hoa, người từng nói “muốn có người chăm thì gọi bố mẹ cô ở quê lên mà chăm, nhà này không ai rảnh”. Cô nhìn sang bố đẻ, người đàn ông nghèo khó từ quê lên nhưng luôn đứng về phía cô.
Mai cắt ngang, giọng lạnh lùng, dứt khoát: “Anh đừng về.”
Tuấn hoảng loạn: “Mai! Nghe anh giải thích…”
Mai nhấn nút cúp máy: “Ly hôn đi, tôi không cần anh và gia đình anh nữa.”
Tiếng còi xe cấp cứu rú lên ngoài cổng. Hai nhân viên y tế đẩy cáng vào nhà, Bố đẻ Mai nhanh chóng dọn dẹp chướng ngại vật trên sàn để họ tiếp cận Bà Hoa. Họ đo huyết áp, kiểm tra phản xạ, rồi xác nhận Bà Hoa chỉ là ngất xỉu do kích động mạnh, cần đưa đến Bệnh viện ngay để kiểm tra kỹ hơn.
Mai đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, vết mổ ở bụng vẫn âm ỉ đau mỗi khi Mai hít sâu. Con Mai và Tuấn trong tay Mai khẽ cựa mình, bú mớm tay áo Mai. Bố đẻ Mai bước sang, giơ tay định đỡ Mai nhưng lại thu về, chỉ hỏi khẽ: “Mai có muốn đi cùng họ đến Bệnh viện không?”
Mai lắc đầu, mắt nhìn theo chiếc cáng đưa Bà Hoa ra xe. Mai biết Bà Hoa sẽ không sao, những lời bà từng nói vẫn văng vẳng trong đầu Mai: “Muốn có người chăm thì gọi bố mẹ cô ở quê lên mà chăm, nhà này không ai rảnh”. Giờ Bà Hoa nằm bất tỉnh, chính Bố đẻ Mai từ Quê Mai lên lại là người lo liệu mọi thứ.
Mai bế Con Mai và Tuấn bước sang phòng khách, ánh mắt dừng lại trên tấm lịch treo tường. Ngày mùng 2 Tết màu đỏ chót nổi bật giữa những ô ngày trắng xóa. Gió lạnh từ cửa sổ rò rỉ vào, nhưng lòng Mai lại ấm lại lần đầu tiên sau nhiều ngày lạnh lẽo. Mai đứng cạnh Bố đẻ Mai, bả vai chạm nhẹ vai người đàn ông tóc đã điểm bạc, sức ấm từ người bố thấm qua lớp áo len mỏng truyền sang Mai.
Tiếng rung của điện thoại trên bàn vang lên liên tục. Tên “Tuấn” hiện lên màn hình, rồi hàng loạt tin nhắn ập đến: “Mai ơi, anh sai rồi, anh về ngay đây”, “Đừng ly hôn, anh sẽ cắt đứt với Nhân tình Tuấn”, “Anh nhớ con, anh muốn nhìn mặt Con Mai và Tuấn một cái”. Mai không thèm liếc nhìn màn hình, ngón tay Mai lướt qua màn hình tắt thông báo từ Tuấn. Mai biết mình đã làm đúng. 7 ngày qua Mai tự nấu cơm cữ, luộc trứng gà, khóc cả ngày khi Con Mai và Tuấn quấy khóc, Bà Hoa đi chơi tối mùng 1 về đóng cửa ngủ mặc kệ cháu khóc. Tuấn đi công tác 4 ngày Tết cùng Nhân tình Tuấn, không thèm nhìn Con Mai và Tuấn lấy một cái. Tất cả những điều đó không thể bị xóa nhòa bằng vài dòng tin nhắn xin lỗi vội vã.
Mai bế Con Mai và Tuấn ngồi xuống ghế sofa cũ kỹ, tiếng tít tít của điện thoại vẫn đều đều vang lên nhưng Mai không còn bận tâm. Bố đẻ Mai vào bếp nấu nồi cháo trắng thơm mùi gừng, mùi quen thuộc của Quê Mai ùa về. Ánh nắng nhạt ngày mùng 2 Tết chiếu qua rèm cửa, rải vệt sáng mềm lên sàn, lên khuôn mặt nhỏ xíu của Con Mai và Tuấn đang ngủ ngon.
Mai nhớ lại những ngày đầu về nhà chồng, Bà Hoa coi Mai là người ngoài cuộc, Tuấn mải công việc lạc lối cùng Nhân tình Tuấn. Mai từng nhẫn nhịn giữ hạnh phúc cho con, nhưng rồi nhận ra hạnh phúc không nằm ở sự chịu đựng vô điều kiện. Sự tổn thương qua đi, để lại bài học: lòng tự trọng của một người mẹ không thể bị chà đạp.
Bố đẻ Mai bưng cháo ra, đặt trước mặt Mai, khẽ cười: “Ăn đi, để bố chăm cháu”. Mai gật đầu, thìa cháo ấm nóng trôi qua cổ họng, xua tan cái lạnh tích tụ bao ngày. Mai không biết tương lai ra sao, liệu ly hôn có trắc trở, nhưng Mai không còn sợ. Mai có Con Mai và Tuấn, có Bố đẻ Mai ở bên, đó là đủ. Bình yên nằm ngay giây phút đơn giản này, khi Mai được là chính mình, được yêu thương đúng mức.

