Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do …. 28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả. Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới. Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng. Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả. Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao? Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình. Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ. Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới … Đọc tiếp bên dưới 👇👇👇
Người vợ vừa lật chăn đã sững sờ, đôi mắt trợn trừng dán chặt vào hình ảnh ngay trước mắt. Quân nằm ngửa giữa giường, hai tay ôm chặt một xấp tiền mặt 500 triệu đồng được buộc gọn gàng bằng dây chun đỏ, dưới chân Quân là chiếc cặp da nhỏ màu đen, khóa hờ để lộ thêm vài xấp tiền đồng nhất bên trong.
Tim Người vợ đập thình thịch, nhịp đập mạnh đến mức Người vợ nghe rõ tiếng vang trong tai, hai bàn tay run rẩy siết chặt gấu chăn, không tin vào những gì mắt mình đang ghi nhận. Quân ngẩng đầu, nụ cười tươi rói nở trên môi Quân, vẻ tự mãn pha lẫn sự hào hứng khoe khoang hiện rõ trên khuôn mặt Quân.
Quân cười tươi, giọng hào sảng vang lên: “Tiền 500 triệu thách cưới đây, tối qua anh rút hết từ tài khoản tiết kiệm rồi”.
Người vợ bỗng chân mềm, ngồi bệt xuống mép giường. Đôi mắt cô vẫn trợn trừng, run rẩy đưa tay chỉ thẳng vào xấp tiền mặt 500 triệu đồng nằm ngay ngắn trên chăn.
Người vợ nghẹn giọng, hỏi vang: “Sao anh không đưa tiền cho bố mẹ em sớm, lại giấu dưới chăn thế này?”
Quân từ từ ngồi dậy, nụ cười hào sảng lúc nãy bỗng nhiên biến mất. Khuôn mặt anh ta lạnh tanh, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Người vợ đầy vẻ khinh khỉnh.
Quân đáp, giọng lạnh lùng, không còn chút vẻ hiền lành nào như lúc mới quen nhau: “Đưa sớm thì em biết anh giàu à?”
Người vợ sững sờ, cảm giác như có gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Cô bối rối, tim thắt lại khi nhận ra sự lừa dối trắng trợn. Bốn tháng tìm hiểu, cái vẻ ngoài chịu chi, dễ tính của Quân bỗng chốc chỉ là một màn kịch được dàn dựng để đối phó với cái thách cưới 500 triệu của bố mẹ cô.
Quân thản nhiên nhặt xấp tiền lên, buông thõng xuống đùi, ánh mắt đầy ẩn ý: “Bố mẹ em thách 500 triệu, anh đưa. Nhưng không có nghĩa là anh ngu ngốc đến mức để em và gia đình em coi thường anh ngay từ đầu.”
Quân hất cằm, ra hiệu cho Người vợ nhìn sang chiếc cặp da đặt dưới chân giường. Với một động tác cực kỳ thong dong, anh ta mở khóa kéo, lấy ra một xấp hồ sơ dày cộm.
Anh ta quăng thẳng xấp đó lên giường, ngay cạnh xấp tiền mặt 500 triệu. Quân dùng ngón tay gõ nhịp nhàng lên bìa của ba cuốn sổ đỏ, nụ cười khinh bỉ nở trên môi.
Quân nhếch mép, giọng điệu đầy kiêu hãnh: “Nhìn kỹ đi. Đây là sổ đỏ của ba mảnh đất ngay trung tâm thành phố. Anh là con trai cả tập đoàn địa ốc XYZ, 500 triệu chỉ là tiền tiêu vặt. Bố mẹ anh giục cưới nhanh để anh sớm tiếp quản công ty.”
Người vợ trợn trừng đôi mắt, hơi thở hổn hển dồn dập. Cô nhìn xấp sổ đỏ rồi nhìn lại mặt Quân, não bộ cô lúc này như tê liệt vì quá tải thông tin. Cổ họng cô nghẹn lại, không thể bật ra một âm thanh nào ngoài tiếng thở dốc đầy kinh hãi.
Quân nhìn thẳng vào sự hoảng loạn của Người vợ, ánh mắt anh ta lướt qua xấp tiền 500 triệu như nhìn một món đồ rẻ mạt. Anh ta cười nhạt, khép chiếc cặp da lại với một tiếng “cách” đầy thỏa mãn.
Người vợ run rẩy đưa tay chạm vào xấp sổ đỏ, cảm giác mát lạnh của giấy tờ khiến cô rùng mình. “Gia thế khủng khiếp như vậy sao?” – cô thầm nghĩ, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Quân buông thõng một câu, giọng lạnh như băng: “Giờ em biết tại sao anh không vội đưa tiền cho bố mẹ em rồi chứ? Với người như anh, 500 triệu còn chẳng đáng để nhắc đến.”
Người vợ đưa tay vuốt nhẹ bìa xấp sổ đỏ, đầu ngón tay run rẩy đến mức suýt làm rơi tờ giấy xuống nệm. Hai người yêu cũ từng bị bố mẹ người vợ chê nghèo hiện lên trong đầu: một nhân viên văn phòng áo sơ mi nhăn, một kế toán lương ba triệu, đều bị gia đình từ chối phũ phàng.
Người vợ tự lẩm bẩm, giọng nghẹn đắng: “Hóa ra bố mẹ em chê người ta nghèo, giờ gả cho đại gia, mừng còn không kịp…”
Quân ngồi dựa lưng vào đầu giường, tay chắp sau gáy, nụ cười nhạt nở trên môi. Quân cười nhạt: “Bố mẹ em tinh lắm, biết anh có tiền nên gả con nhanh”.
Người vợ siết chặt tờ sổ đỏ, góc giấy cứng làm lõm nhẹ vào lòng bàn tay. Mắt Người vợ cay xè nhưng không rơi nước, nhìn thẳng vào khoảng không, thấy gia đình mình thực dụng đến mức ghê tởm. Quân không thèm liếc nhìn phản ứng của Người vợ, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại soạn tin nhắn, thái độ thờ ơ như đang ngồi cạnh một người dưng không hơn không kém.
Quân ấn gửi tin nhắn, đặt điện thoại lên mặt bàn gỗ cạnh giường. Anh ta với tay lấy xấp sổ đỏ đang bị Người vợ siết chặt trong lòng bàn tay, cùng xấp tiền mặt năm trăm triệu đồng thách cưới đặt bên cạnh, cất gọn vào chiếc cặp da để dưới chân giường. Quân khóa cặp, gạt sang một bên rồi ngả lưng nằm lại trên giường, tay chắp sau gáy nhìn lên trần nhà.
Người vợ ngồi bất động, lòng bàn tay trái còn hằn vết lõm của góc giấy cứng. Mùi nước hoa đắt tiền của Quân phảng phất trên chăn ga khiến Người vợ thấy lồng ngực nghẹt thở.
Quân đưa tay lôi ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một bản hợp đồng đóng bìa cứng, ném nhẹ lên đùi Người vợ. Tiếng giấy sột soạt vang lên trong căn phòng ngủ đêm tân hôn vắng lặng.
Quân: “Ký bản hợp đồng này, sau 1năm không có con, anh sẽ ly hôn và không chia bất kỳ tài sản nào cho em”.
Người vợ rùng mình, đầu ngón tay chạm vào bìa hợp đồng lạnh ngắt. Người vợ lật nhanh từng trang, điều khoản tài sản ghi rõ mọi bất động sản, tiền bạc Quân sở hữu đều không liên quan đến Người vợ nếu hôn nhân kéo dài dưới 12 tháng hoặc không có con. Dòng chữ “yêu cầu sinh con trong thời hạn 1 năm” in đậm đỏ khiến Người vợ cảm thấy mình như một món hàng được gắn điều kiện sử dụng, mua đứt bán đoạn.
Quân nhếch mép, nụ cười lạnh lùng như đang thảo luận hợp đồng mua bán cổ phiếu chứ không phải hôn nhân của chính mình. Quân: “Nhà em muốn 500 triệu thách cưới, anh cho. Anh không bao giờ làm kẻ thua thiệt. Em thông minh thì ký, sinh con xong tự khắc có phần tài sản”.
Người vợ ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn Quân, giọng run rẩy: “Anh coi em là gì? Một cái máy sinh con được trả tiền sao?”
Quân nhún vai, cầm lại bản hợp đồng từ tay Người vợ, đưa cây bút bi sang: “Ký hay không tùy em. Nếu không ký, sáng mai anh hủy đám cưới, 500 triệu kia lấy từ đâu trả lại cho bố mẹ em? Sắp 30 tuổi rồi, em nghĩ mình còn cơ hội tìm người như anh không?”
Người vợ siết chặt mép chăn, cái lạnh từ đáy lòng lan ra khắp người. Bố mẹ Người vợ sợ con gái sắp 30 tuổi già kén kẹn hom, 500 triệu thách cưới nhà trai đã đồng ý, giờ từ chối thì cả nhà mang tiếng tham tiền, gả con xong lại bỏ. Mà ký thì đồng nghĩa với việc chấp nhận mình là vật mua bán, bị trói buộc vào cái hợp đồng nhục nhã này.
Quân đợi thêm ba giây, thấy Người vợ không phản ứng, anh ta cất cặp lên, đứng dậy đi về phía phòng tắm: “Suy nghĩ cho kỹ. Nửa tiếng nữa anh quay lại, chưa ký thì cứ ngủ lại một mình”.
Tiếng cửa phòng tắm đóng sầm lại vang vọng, Người vợ ngồi bất động trên giường, nhìn bản hợp đồng rơi xuống nệm, cảm giác ghê tởm chính mình và gia đình mình dâng lên tận cổ họng.
Người vợ nhìn bản hợp đồng nằm lăn lóc dưới sàn nhà, phẫn uất đến cùng cực. Cô nhặt bổng tờ giấy lên, ném mạnh xuống đất, đạp mạnh vào nó rồi quay đầu bỏ chạy về phía cửa phòng ngủ, hy vọng thoát khỏi căn phòng ngột ngạt này.
Vừa chạm tay vào tay nắm cửa, một bàn tay thép bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay cô, kéo ngược lại. Quân đứng đó, ánh mắt sắc lạnh, không còn chút dáng vẻ hiền lành nào của gã đàn ông vừa cưới cô về làm vợ cách đây vài tiếng.
Người vợ rùng mình, cố gắng giằng tay nhưng Quân siết chặt hơn, khiến xương cổ tay cô đau nhói. Nước mắt cô rưng rưng, chực trào ra nhưng cô cố nén lại, nhìn Quân bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa phẫn nộ.
Quân ghé sát mặt vào Người vợ, gằn giọng từng chữ: “Em đã lấy 500 triệu của anh, giờ muốn chạy à? Bố mẹ em nhận tiền xong rồi, về nhà cũng bị đuổi đi”.
Người vợ thở hổn hển, giọng run rẩy: “Số tiền đó là thách cưới, không phải tiền mua bán… Anh thả em ra!”
Quân cười nhạt, chưa bao giờ anh ta trông đáng sợ đến thế. “Thách cưới hay tiền mua bán, giờ chữ ký của em là bằng chứng. Chạy đi, xem ai dám nhận em lúc này”.
Người vợ run rẩy, cổ tay bị Quân túm chặt đến mức đau nhói, xương cổ tay như sắp gãy. Người vợ cắn chặt môi, nước mắt rưng rưng nhưng cố nén không để rơi, ánh mắt vừa sợ hãi vừa phẫn nộ dán chặt vào Quân.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa cốc cốc cốc vang lên, nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Chưa đợi có tiếng trả lời, tay nắm cửa xoay nhẹ, bố mẹ Quân bước vào.
Mẹ Quân diện áo dài lụa đỏ thêu hoa nhài, tay xách hộp quà to bọc giấy lụa bóng loáng, mỉm cười rạng rỡ khi nhìn thấy hai vợ chồng. Bố Quân đi sau, mặc bộ vest xám chỉnh tề, tay chắp sau lưng, cũng gật đầu cười tươi.
Quân lập tức thả lỏng nét mặt lạnh lùng, vội vàng nở nụ cười hiền lành giả tạo, nhưng tay vẫn siết chặt lấy cổ tay Người vợ, không hề buông một ly.
Mẹ Quân bước tới, giơ hộp quà lên cao, âm thanh rộn rã tràn ngập phòng: “Hai đứa chưa ngủ chứ? Đây là nhẫn kim cương tặng con dâu mới, mong cháu sớm có tin vui”.
Người vợ đứng im như phỗng đá, toàn thân nóng bừng vì xấu hổ. Người vợ thầm nghĩ: “Họ không hề biết chuyện vừa xảy ra.” Bố mẹ Quân hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng đang giăng đầy trong phòng, vẫn mỉm cười hớn hở.
Bố Quân cười đãi, ánh mắt hài lòng lướt qua đôi tay vẫn nắm chặt nhau của hai vợ chồng: “Đúng rồi, vợ chồng trẻ thuận hòa là tốt. Chúng tôi không làm phiền hai đứa nữa, về nghỉ ngơi đây”.
Mẹ Quân gật gù, đưa hộp quà cho Quân rồi nắm tay Người vợ vỗ nhẹ mấy cái, nụ cười chưa hề tắt trên môi: “Cố gắng lên nhé con dâu, bố mẹ chờ tin vui đấy”.
Nói rồi hai cụ quay người đi ra, cửa phòng khép lại nhẹ nhàng.
Quân thả rời cổ tay Người vợ, nét mặt hiền lành giả tạo tắt ngấm, lại lạnh tanh như đá. Quân quăng hộp nhẫn kim cương lên bàn trang điểm, tiếng cạch vang rõ trong phòng.
Người vợ xoa cổ tay đỏ ửng, nhìn Quân chằm chằm. Người vợ thầm nghĩ: “Hắn định làm gì tiếp theo?”
Quân cười nhạt, rút điện thoại ra bấm gọi. Chưa đầy mười giây, giọng Mẹ Quân vang lên từ loa ngoài: “Con gái à, có chuyện gì thế?”
Quân đáp: “Thưa mẹ, con có chuyện quan trọng cần bẩm báo với bố mẹ. Mời bố mẹ quay lại phòng con một chút.”
Chưa đầy hai phút, tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên. Bố Quân đẩy cửa bước vào trước, Mẹ Quân theo sau, gương mặt vẫn tươi cười như lúc vừa rời đi. Mẹ Quân hỏi: “Có chuyện gì gấp thế con?”
Quân kéo ghế mời Bố Quân và Mẹ Quân ngồi, sau đó kể lại toàn bộ nội dung bản hợp đồng đã ký với Bố mẹ người vợ: mức thách cưới 500 triệu đồng, điều khoản bắt buộc là Người vợ phải sinh con trai cho nhà Quân trong vòng 1 năm sau đám cưới, nếu không sẽ phải hoàn trả toàn bộ số tiền thách cưới.
Mẹ Quân nghe xong cười khanh khách, vỗ tay lên mặt bàn: “Đúng là nhà người ta có tầm, điều khoản này hợp lý lắm. Nhà giàu chúng tôi vẫn hay làm thế mà.”
Bố Quân gật gù tán đồng, ánh mắt trượt qua Người vợ đang ngồi bần thần, tay móc túi áo vest lấy ra xấp tiền dày cộm bọc giấy bạc, đặt lên bàn trước mặt Người vợ.
Bố Quân giọng điệu thản nhiên, như đang nói chuyện thời tiết: “Con cái nhà giàu chúng tôi đều có điều khoản đó, cháu yên tâm ở lại, sinh con cho nhà Quân là đủ.”
Người vợ bật dậy khỏi ghế, lùi lại ba bước, đầu lắc nguầy nguậy. Người vợ thầm nghĩ: “Cả nhà hắn coi mình là công cụ sinh con sao?”
Mẹ Quân nhíu mày, giọng không hài lòng: “Sao lại lắc đầu? Cháu không muốn lấy 500 triệu à? Hay không muốn làm dâu nhà giàu?”
Người vợ run rẩy, giọng nghẹn lại: “Tôi không phải công cụ sinh con cho các vị!”
Bố Quân nhún vai, điềm nhiên rót thêm trà vào chén: “Đây là chuyện bình thường, cháu không cần làm quá. Tiền ở đây, cháu cầm lấy, yên tâm sinh con là xong.”
Người vợ lắc đầu dữ dội hơn, nước mắt trào ra nhưng cắn chặt môi không để rơi. Người vợ quay người định chạy khỏi phòng, nhưng Quân đã đứng chặn ngay cửa, gương mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Quân vẫn đứng chặn ngay cửa, đôi mắt lạnh như băng nhìn Người vợ vật lộn trong tuyệt vọng. Lợi dụng lúc Bố Quân và Mẹ Quân đang mải mục sở thị xấp tiền trên bàn, Người vợ bất ngờ xô mạnh Quân sang một bên, chạy nhanh ra phía ban công lớn của phòng ngủ.
Cánh cửa kính bị đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn với tiếng cười khằn khịu của gia đình nhà Quân bên trong. Người vợ run rẩy lấy điện thoại, đôi tay cầm máy không ngừng bật nhảy. Cô bấm số gọi về nhà bố mẹ đẻ, tiếng tút dài vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch.
“Alô? Bố à… mẹ ơi…” Người vợ nghẹn ngào, tiếng khóc bật ra nức nở khi đầu dây bên kia vừa nhấc máy. “Cứu con, bố mẹ cứu con… Nhà Quân… chúng nó ép con ký hợp đồng không chia tài sản, họ coi con như một món hàng, một vật mua bán xong thì vứt đi…”
Người vợ gục đầu vào thành ban công, tiếng khóc xé lòng: “Họ bắt con sinh con trai trong vòng một năm, nếu không phải trả lại hết 500 triệu tiền thách cưới. Bố mẹ ơi, con không chịu nổi nữa, họ coi con là vật mua bán…”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó là giọng nói khô khốc, thờ ơ của người bố vang lên. Ông không có chút xúc động nào, ngược lại còn mang vẻ trách móc: “Con đã lấy tiền thách cưới rồi, giờ phải chịu trách nhiệm chứ sao. Bố mẹ đưa ra mức 500 triệu là có ý cả, nhà người ta đồng ý thì con phải biết điều. Đừng có mà yểu điệu chết lão, giờ sắp 30 tuổi rồi, không lấy chồng sớm thì kén cá chọn canh đến bao giờ? Cứ ở đó mà thực hiện đúng cam kết đi!”
Tiếng cúp máy “tút tút” vang lên lạnh lẽo.
Người vợ đứng sững người, chiếc điện thoại lỏng tay rơi xuống sàn gạch nứt màn hình. Cô ngẩn người nhìn vào khoảng không, cảm giác như thể toàn bộ sức sống trong người vừa bị bố mẹ mình rút cạn. Một bên là gia đình chồng coi cô như cỗ máy sinh nở, một bên là bố mẹ đẻ chỉ chực chờ tiền thách cưới mà sẵn sàng đẩy con vào bờ vực thẳm.
Cô lảo đảo, hai chân khuỵu xuống, gục ngã ngay tại lan can ban công. Nước mắt che mờ tầm nhìn, Người vợ khóc ngất, cảm giác bị cả hai bên gia đình bỏ rơi hoàn toàn dồn dập ập đến. Cô thực sự cô độc giữa mênh mông đời này.
Từ phía trong phòng, Quân thản nhiên kéo rèm cửa, nhìn bóng dáng gục ngã ngoài ban công qua lớp kính, nụ cười mỉa mai hiện rõ trên môi.
Quân đẩy cửa kính bước ra ban công. Hơi lạnh của đêm khuya phả vào mặt, nhưng không làm tan đi vẻ lạnh lùng trên gương mặt hắn. Người vợ vẫn gục ngã tại chỗ, đôi vai run rẩy. Hắn tiến lại, nhìn chiếc điện thoại màn hình nứt nằm chơ vơ trên sàn.
“Còn định gọi cho ai nữa?”
Quân cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên rồi ném mạnh xuống nền gạch. Tiếng “rắc” vang lên chát chúa, máy vỡ tan hoàn toàn. Hắn không thèm nhìn, túm lấy cánh tay mảnh khảnh của Người vợ, kéo lê cô vào bên trong. Người vợ cố gắng bám lấy khung cửa, nhưng sức lực đã cạn kiệt từ lâu.
Quân hất mạnh Người vợ ngã xuống sàn nhà, đóng sầm cửa kính rồi vặn chốt khóa trái. Tiếng khóa “cạch” vang lên, phong tỏa mọi hy vọng thoát ra ngoài. Hắn quay lại, nhìn xuống người vợ đang co ro dưới đất.
“Em mà dám trốn đi, anh sẽ cho người đến nhà bố mẹ em đòi lại 500 triệu, kèm lãi suất 10%/tháng đấy.”
Nụ cười mỉa mai nở trên môi Quân.
“Tiền lãi nó cũng đủ nuốt sạch mấy căn nhà của bố mẹ em rồi. Em chọn đi, ở đây mà đẻ con cho anh, hay về nhìn nhà nát cây trơ?”
Người vợ quỵ xuống sàn, gục đầu vào tay khóc nức nở. Cô hoàn toàn tuyệt vọng, không còn một kẽ hở nào để hy vọng.
Quân không thèm ngoái lại, xoay người bước ra khỏi phòng, vặn chốt khóa cửa phòng ngủ từ bên ngoài. Tiếng khóa “cạch” vang lên một lần nữa, nhốt Người vợ lại trong bóng tối. Người vợ gục tại chỗ, nước mắt rơi ròng ròng cho đến khi kiệt sức thiếp đi.
Ánh bình minh hắt qua khe cửa sổ khi Người vợ tỉnh dậy, vai áo ướt đẫm nước mắt. Tiếng gõ cửa giậm giậm vang lên, Quân đẩy tung cửa, quần áo chỉnh tề, tay cầm bộ đồng phục lễ tân rẻ tiền màu xanh nhạt. Quân đá nhẹ vào ống chân Người vợ.
“Dậy ngay. Đổi đồ. Năm phút nữa xuống xe.”
Người vợ co ro, run rẩy đứng dậy. Quân ném bộ đồng phục vào mặt Người vợ.
“Mặc cái này. Không được hỏi tại sao. Nếu dám làm mình mất mặt, tôi sẽ gọi điện cho bố mẹ bạn, bắt họ chuẩn bị giấy tờ bán nhà ngay sáng nay.”
Người vợ cắn môi, cầm bộ đồng phục lủi thủi vào phòng tắm. Chưa đầy mười phút, Người vợ bước ra, tà áo đồng phục rộng thùng thình, tóc tai bù xù, mắt sưng húp. Quân nắm chặt cổ tay Người vợ, kéo lê Người vợ ra khỏi nhà, đẩy mạnh vào ghế phụ ô tô. Chiếc xe hơi sang trọng lao đi giữa đường phố vắng vẻ lúc rạng sáng.
Đến trụ sở tập đoàn, Quân xuống xe trước, giật cửa phía Người vợ, lôi Người vợ vào sảnh chính. Ánh đèn chùm sáng loáng chiếu vào mặt Người vợ, cô cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn đám nhân viên đang xôn xao bàn tán. Quân dẫn Người vợ thẳng đến quầy lễ tân, hất mạnh Người vợ ngồi xuống ghế xoay phía sau bàn tiếp tân.
Tiếng xì xào của đám nhân viên văn phòng văng vẳng bên tai. Quân chống hai tay lên mặt bàn, ngược mặt nhìn Người vợ, giọng nói to rõ, cố ý để cả sảnh nghe thấy:
“Từ nay em làm lễ tân ở đây, lương tháng 5 triệu, trừ dần vào 500 triệu nợ thách cưới nhé”.
Người vợ mặt đỏ bừng, tay siết chặt viền bàn phím máy tính để bàn. Đám nhân viên đứng gần đó dừng việc, trợn mắt nhìn Người vợ đầy khinh thường. Vài cô nhân viên bàn giấy cạnh đó rỉ tai nhau, tiếng cười khúc khích vang lên:
“Nghe chưa? 500 triệu thách cưới đấy, giờ phải đi làm lễ tân trả nợ. Tội thật.”
“Tưởng là bà chủ tập đoàn chứ, ai ngờ là con nợ thôi. Nhìn cái dáng đó, chắc ngày xưa cũng lắm chiêu lắm trò mới lấy được Quân tổng.”
Quân đứng thẳng dậy, khoanh tay nhìn đám nhân viên, nụ cười kiêu ngạo nở trên môi. Quân coi toàn bộ trụ sở này là của riêng mình, từng ánh mắt nhân viên đều phải dừng lại dưới chân Quân. Quân chỉ tay vào Người vợ, giọng lạnh tanh:
“Từ giờ cô ta làm việc dưới quyền giám sát trực tiếp của tôi. Ai dám trêu chọc, tôi sẽ cho người đó thôi việc ngay lập tức.”
Đám nhân viên vội vàng quay lại chỗ ngồi, nhưng ánh mắt khinh ghét vẫn đổ dồn về phía Người vợ. Người vợ cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, thầm nghĩ: “Cố gắng chịu đựng thôi, chỉ cần bố mẹ không bị liên lụy là được.” Quân hất hàm về phía máy tính, ra lệnh:
“Mở máy lên, tiếp khách từ sáng nay đấy. Không được phép nghỉ trưa, không được phép đi ra ngoài nếu không có sự đồng ý của tôi.”
Nói rồi Quân quay ngoắt người, bước thẳng vào thang máy riêng dẫn lên tầng cao nhất, để lại Người vợ đơn độc ngồi tại quầy lễ tân, giữa những ánh mắt dò xét và thì thầm của hàng chục nhân viên xung quanh.
Sảnh chính tập đoàn vẫn vang lên tiếng gõ phím lách cách và những ánh mắt soi mói đầy dò xét đổ dồn về phía quầy lễ tân. Người vợ ngồi bất động trên ghế xoay, đôi tay gầy guộc siết chặt viền bàn phím đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Tiếng cười khúc khích của đám nhân viên văn phòng bên cạnh như những mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã tan nát của cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính trượt tự động ở sảnh chính bất ngờ mở rộng. Một người đàn ông trẻ trung, mặc bộ vest xanh navy lịch lãm, tay xách cặp da bước vào. Anh ta là nhân viên mới của phòng kinh doanh, cũng chính là người yêu cũ thứ hai từng bị bố mẹ Người vợ tìm cớ chê bai đuổi đi.
Người yêu cũ đi thẳng về phía quầy lễ tân để làm thủ tục nhận việc. Khi nhìn thấy gương mặt sưng húp, tà áo đồng phục rộng thùng thình của Người vợ, anh ta khựng lại, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.
Người yêu cũ bước lên một bước, giọng nói vang lên đầy hoài nghi: “Lan? Sao em lại ở đây làm lễ tân? Hôm trước bác gái nói em lấy đại gia, sang chảnh lắm mà.”
Người vợ giật mình, đầu gục xuống thấp hơn nữa, cố gắng che giấu gương mặt nhợt nhạt sau màn hình máy tính. Cô cắn môi đến bật máu, toàn thân run lẩy bẩy vì xấu hổ tột độ. Những lời khoe khoang của mẹ cô về cái mác “đại gia” giờ đây trở thành một cái tát trời giáng vào mặt cô.
Người yêu cũ nhìn thấy sự im lặng và vẻ bần hàn của Người vợ, trong lòng dấy lên một nỗi thương hại chua chát. Anh ta thở dài, ánh mắt lướt qua bộ đồng phục lễ tân rẻ tiền, rồi nhìn thẳng vào đôi tay đang run rẩy của cô.
Người yêu cũ cúi người xuống, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng đầy sự thương cảm: “Không ngờ… ngày xưa bác gái cứ khoe em được nâng như công chúa, sang chảnh lắm, ai ngờ giờ lại…”
Người vợ không dám ngẩng mặt lên, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt bàn lạnh ngắt. Cô thầm ước mình có thể tan biến vào hư không trước ánh mắt thương hại của người từng yêu mình say đắm. Sự kiêu hãnh ngày nào giờ chỉ còn là tro bụi.
Sự tủi nhục trước ánh mắt thương hại của người yêu cũ cũ đã nguội lạnh, nhường chỗ cho một sự căm phẫn tột độ sôi sục trong lồng ngực Người vợ. Cô không thể để bản thân mãi mãi làm kẻ bại trận trong chính cuộc hôn nhân lừa dối này.
Đêm đó, khi Quân mải mê kiểm tra những con số trên máy tính bảng trước khi lên giường, Người vợ lặng lẽ tiếp cận chiếc áo vest anh ta vừa cởi ra treo ở móc cửa. Bàn tay cô khẽ run nhưng vô cùng chính xác khi luồn vào túi quần, rút lấy chùm chìa khóa văn phòng. Quân rủa xả một tiếng vì mạng internet chập chờn, lưng quay lại phía cô. Người vợ nắm chặt chùm chìa khóa lạnh ngắt trong lòng bàn tay, thầm nhủ: “Tao sẽ không để mày giàu sang nhờ lừa gạt người khác, rồi coi thường tao”.
Rạng sáng, Người vợ tránh né camera an ninh, đột nhập vào tòa nhà văn phòng của Quân. Ánh đèn pin từ điện thoại quét qua những bản hợp đồng dày cộm trên bàn làm việc. Cô mở tủ tài liệu, hàng loạt hợp đồng ma, chứng từ chuyển tiền khống hiện ra rõ mồn một. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, từng tấm ảnh chụp sắc nét được gửi thẳng đến hòm thư của các nhà báo mảng điều tra.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên ở hành lang. Quân không về nhà mà quay lại văn phòng lấy tập tài liệu quên lúc chiều. Khi anh ta đi ngang qua cánh cửa phòng mình, ánh sáng xanh từ điện thoại Người vợ lọt ra ngoài khe hở rèm. Quân khựng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào bóng dáng người đang loay hoay trong phòng mình.
Quân đẩy mạnh cửa, giọng anh ta trầm thấp, đầy nghi ngờ: “Em đang làm gì đấy?”.
Người vợ giật bắn mình, chiếc điện thoại suýt rơi xuống sàn nhà. Cô lập tức tắt màn hình, nén chặt nỗi hoảng loạn đang trào dâng, nhưng ánh mắt Quân vẫn bám chặt lấy cô như một lời cảnh báo đầy sát khí.
Quân bước vội tới, tay siết chặt lấy cổ tay Người vợ đến mức bầm tím, giọng gầm gừ đầy sát khí: “Mày gửi cái gì cho bọn nhà báo hả? Tao thấy mày bấm gửi mail lúc tao quay lưng đấy!”
Người vợ không giãy giụa, chỉ nhìn thẳng vào mắt Quân, giọng bình thản: “Những bằng chứng Quân làm giả hợp đồng, rút ruột vốn công ty. Sáng mai báo chí sẽ đăng hết.”
Quân đấm mạnh tay xuống bàn làm việc, loạt giấy tờ rơi rụng tứ tung: “Mày điên rồi! Tao sẽ tống mày vào tù vì tội đột nhập, trộm cắp tài liệu! Mau xóa mail ngay, không tao gọi công an!”
Người vợ rút tay khỏi cái siết chặt của Quân, mỉm cười nhạt: “Quân cứ thử gọi công an đi. Khi tin tức đăng, công ty của Quân sập trước khi Quân kịp kiện một ai.”
Quân gầm lên, vung tay định tát Người vợ thì chợt rung chuông điện thoại. Quân dập máy, giọng gào thét: “Mày làm gì đấy hả? Sao để lộ hợp đồng ra ngoài! Khóa tài khoản cổ đông ngay, không để ai rút tiền!”
Đầu dây bên kia chỉ trả lời bằng tiếng thở dài bất lực: “Anh Quân ơi, 70% cổ đông đã ký đơn rút vốn rồi, ngân hàng cũng đang đóng băng tài khoản công ty để điều tra.”
Quân ngã khuỵu xuống ghế, mắt đỏ ngầu nhìn Người vợ đang bước thẳng ra cửa, giọng run rẩy: “Mày… mày sẽ hối hận đấy…”
Người vợ không ngoảnh lại, chỉ vẫy tay nhẹ: “Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở tòa án.”
Rạng sáng hôm sau, tiêu đề giật gân nhan đề “Chủ tịch trẻ lừa đảo, công ty thua lỗ ngàn tỷ” tràn ngập khắp mặt báo, mạng xã hội. Các nhóm cổ đông lớn của Quân đồng loạt đổ về trụ sở công ty, giơ đơn rút vốn đòi tiền. Nhân viên công ty loay hoay thu dọn đồ đạc, chuẩn bị nghỉ việc.
Quân lao vội ra khỏi giường, mặc quần áo hớt hải chạy thẳng tới văn phòng. Cánh cửa phòng giám đốc bị đẩy bùng, va vào tường phát ra tiếng động chát chúa. Quân cầm lấy chiếc máy tính để bàn ném mạnh xuống sàn, tiếng vỡ vụn vang lên khắp hành lang. Quân đập phá tủ tài liệu, hất tung chồng hợp đồng giả lên trời, giọng gầm rú điên dại: “Tất cả là lỗi của con đàn bà đó! Là Người vợ phản bội tao! Đuổi hết bọn mày ra ngoài, không ai được lấy một thứ gì của công ty!”
Các nhân viên sợ hãi chạy tán loạn. Quân đấm mạnh vào tường, tay chảy máu, còn miệng thì gào thét đổ lỗi: “Người vợ hại tao! Là Người vợ xâm nhập máy tính, đánh cắp bí mật kinh doanh! Tao sẽ tống con đàn bà đó vào tù!”
Đúng lúc đó, Người vợ đẩy cửa bước vào, khoanh tay đứng tựa khung cửa, mỉm cười nhạt nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Quân quay phắt lại, mắt đỏ ngầu chỉ tay vào Người vợ, hét lớn: “Mày là kẻ phản bội! Tao sẽ cho mày vào tù vì tội xâm nhập máy tính, đánh cắp bí mật kinh doanh!”
Người vợ bước nhẹ tới giữa phòng, giẫm lên mảnh vỡ máy tính, giọng bình thản: “Đây là cái giá cho sự ngạo mạn của anh.”
Quân lại lao tới định túm lấy Người vợ thì tiếng còi hú của cảnh sát vang lên từ dưới phố. Người vợ nhếch môi cười, rút từ túi ra tờ trát hầu tòa đưa cho Quân: “Anh cũng sắp phải trả giá cho những gì mình đã làm rồi đấy.”
Tiếng còi hú của cảnh sát ngoài phố vang lên rền vang, át đi cả tiếng gầm rú của Quân. Hai sĩ quan công an bước vào phòng, đeo thẻ ngành chỉnh tề. Quân giãy giụa trong tay Người vợ, mắt trợn trừng: “Mày thấy chưa! Mày gọi công an! Tao sẽ kiện mày tội vu khống!”
Người vợ lùi lại một bước, khoanh tay nhìn Quân bị khống chế. Trong thâm tâm Người vợ, mọi oán hận đã tan biến, thay vào đó là sự thỏa mãn lạnh lùng.
Sĩ quan dẫn giải Quân ra ngoài. Quân vẫn gào thét: “Tao không đi! Tao còn 500 triệu tiền thách cưới! Mày phải trả lại tiền cho tao!”
Người vợ nhìn theo bóng Quân, khẽ lắc đầu. Người vợ thầm nghĩ: “Anh nghĩ tiền có thể mua được tất cả sao?”
Vài tuần sau, tại tòa án. Không khí căng thẳng bao trùm căn phòng. Quân ngồi ở ghế bị cáo, trông hốc hác, quần áo nhăn nhúm. Bố mẹ Quân ngồi phía sau, mặt mày tím tái vì tức giận. Phía đối diện, Người vợ ngồi điềm tĩnh bên cạnh vị luật sư.
Bố Quân đứng lên, giọng the thé: “Thưa hội đồng xét xử! Nhà tôi đưa cho Người vợ 500 triệu, giờ Người vợ ly hôn thì phải trả lại tiền! Chứ không là bọn tôi kiện!”
Luật sư của Người vợ đứng dậy, giọng vang vọng, sắc bén: “Thách cưới là thủ tục tự nguyện, phía nhà trai đã đồng ý, nên chị không phải hoàn trả.”
Quân mặt mày thất thần, đập tay xuống bàn: “Không! Đó là tiền lừa đảo! Tiền của tôi!”
Thẩm phán tuyên án: “Tòa phán quyết, 500 triệu đồng là thách cưới hợp pháp, phía bị đơn không có nghĩa vụ hoàn trả.”
Nghe xong phán quyết, Người vợ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Người vợ nhìn Quân, người đang gục đầu xuống bàn, mất tất cả. Cơn ác mộng đã kết thúc.
Người vợ bước ra khỏi tòa án, ánh nắng hè gay gắt chiếu vào mặt, Người vợ nheo mắt, hít một hơi thật sâu. Quân đã bị dẫn giải đi trước, bố mẹ Quân vẫn đứng lì lằm ngoài cổng, nhưng Người vợ không ngoái lại nhìn.
Người vợ bắt một chiếc taxi, nói địa chỉ nhà gia đình người vợ. Trên đường đi, Người vợ mở túi xách, lấy ra hộp nhung đựng toàn bộ trang sức cưới: đôi bông tai kim cương bố mẹ Quân tặng, dây chuyền vàng 24K, nhẫn cưới đôi chưa từng đeo lại sau đêm tân hôn. Người vợ vuốt nhẹ mặt nhẫn, thầm nghĩ: “Đã đến lúc trả lại mọi thứ.”
Người vợ bước vào nhà gia đình người vợ, giày cao gót gõ lách cách trên nền gạch bông cũ kỹ. Bố mẹ người vợ đang ngồi uống trà ở phòng khách, giật mình đứng dậy khi thấy Người vợ.
Mẹ người vợ nhíu mày, giọng the thé: “Sao mày về đột ngột thế? Quân có đi cùng không? Tao nghe nó kiện cáo linh tinh ở tòa, mày có thua không hả?”
Người vợ không trả lời, đặt hộp nhung trang sức lên bàn thủ tục đám cưới — cái bàn năm xưa hai bên gia đình ngồi thỏa thuận mức thách cưới 500 triệu. Người vợ mở hộp, đẩy về phía Bố mẹ người vợ.
“Đây là toàn bộ trang sức cưới, kể cả nhẫn cưới. Con trả lại hai người, từng đồng xu đều rõ ràng.” Người vợ nói, giọng phẳng lặng, không một chút dao động.
Bố người vợ nhíu mày, đẩy lại hộp: “Mày làm gì kỳ cục thế? Ly hôn rồi thì về đây ở chứ, trả lại trang sức làm gì? 500 triệu tiền thách cưới bố mẹ giữ, mày lấy gì mà sống?”
Người vợ lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt Bố mẹ người vợ. Người vợ đẩy chiếc phong bì để sẵn trên bàn — bên trong là 500 triệu đồng, đúng số tiền thách cưới năm xưa bố mẹ người vợ đòi hỏi.
“Tiền 500 triệu kia bố mẹ giữ lấy, từ nay con không còn là con gái của hai người nữa.” Người vợ nói, giọng rành rọt, từng chữ rõ ràng.
Bố mẹ người vợ sững sờ, mặt mày tái mét. Mẹ người vợ vội chạy lại níu lấy tay Người vợ, giọng khóc lóc: “Mày điên rồi! Bố mẹ chỉ muốn mày có cuộc sống tốt hơn, đòi 500 triệu là để thử lòng nhà trai chứ đâu muốn mày khổ thế này! Mày đừng bỏ bố mẹ mà!”
Bố người vợ cũng gật đầu lia lịa, tay run run: “Ừ đúng đấy! Bố mẹ hối lỗi rồi, mày tha thứ cho bố mẹ nhé, đừng bỏ nhà mà đi!”
Người vợ lột tay Mẹ người vợ ra, không một chút lưu luyến. Người vợ thầm nghĩ: “Toan tính bấy lâu, giờ hối cũng muộn.”
Người vợ quay lưng, bước ra cửa, giày cao gót gõ lách cách trên nền gạch, dứt khoát không ngoái lại. Bố mẹ người vợ chạy theo gọi, nhưng bóng Người vợ đã khuất sau cổng sắt.
Người vợ bước đi trên con đường phố đông đúc, nắng đã dịu bớt, gió thổi nhẹ qua tóc. Người vợ dừng lại trước một quán cà phê nhỏ ven đường, gọi một ly trà đào, ngồi nhìn dòng người hối hả qua lại.
Bao năm qua, Người vợ cứ chạy theo kỳ vọng của bố mẹ, chạy theo cái mác “con gái ngoan, lấy chồng giàu” mà quên mất bản thân cần gì. 500 triệu thách cưới, bao nhiêu toan tính mua bán, cuối cùng cũng chỉ là tro bụi. Người vợ chưa bao giờ trách cứ bố mẹ, cũng chưa bao giờ oán hận Quân. Tất cả chỉ là những bài học đắt giá, dạy Người vợ rằng hạnh phúc không thể mua bằng tiền, và tình thân thật sự không có chỗ cho những đòi hỏi vô lý.
Người vợ mở điện thoại, thấy tin nhắn từ hai người yêu cũ năm xưa — họ đã lập gia đình, có con nhỏ, cuộc sống bình yên, giản dị. Người vợ mỉm cười, nhắn lại lời chúc mừng. Rồi Người vợ mở sổ tiết kiệm, số tiền Người vợ tự mình tích cóp bao năm, đủ để thuê một căn hộ nhỏ, xin chuyển công tác sang một thành phố khác, bắt đầu cuộc sống mới.
Chẳng còn sóng gió, chẳng còn những tiếng gào thét, tranh cãi. Người vợ nhấp một ngụm trà đào, vị ngọt thanh tao lan tỏa trong miệng. Cuộc đời vốn dĩ không cần quá nhiều toan tính, chỉ cần sống đúng với lòng mình, thì dù ở đâu, làm gì, cũng đều tìm thấy bình yên. Gió thổi qua, một cánh hoa phượng rơi nhẹ lên mặt bàn, Người vợ khẽ nhặt lên, mỉm cười, hướng mắt về phía bầu trời xanh ngắt phía xa.

