Vợ nghèo qua đời để lại thư kín… sự thật sau túi áo sốc

5 tháng sau, vợ q/ua đ/ời khiến gia đình tôi chìm trong nước mắt. Con trai tôi vì nhớ mẹ mà ôm áo của mẹ không rời. Tôi vô tình s;;ờ vào chiếc áo đó của vợ thì bất ngờ khi thấy….”5 tháng sau, vợ qua đời khiến gia đình tôi chìm trong nước mắt. Con trai tôi vì nhớ mẹ mà ôm áo của mẹ không rời. Tôi vô tình sờ vào chiếc áo đó của vợ thì bất ngờ khi thấy…”

Vợ tôi mất vào một buổi chiều mưa tháng Giêng.

Ngày hôm đó, tôi còn đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra định kỳ. Chỉ là ho nhẹ, mệt người. Nhưng không ai ngờ đó là lần cuối tôi thấy cô ấy còn sống. Vợ tôi – Hằng – mắc chứng phình mạch não nhưng lại giấu tôi suốt gần một năm trời. Cô ấy nói dối là đau đầu bình thường. Là vì không muốn tôi lo. Nhưng đến khi phát bệnh, mọi thứ đã quá muộn.

Cô ấy ra đi sau ca cấp cứu kéo dài bảy tiếng đồng hồ. Bác sĩ bảo: “Nếu phát hiện sớm hơn một chút, có thể đã khác.”

Tôi không khóc nổi trong tang lễ. Chỉ đứng như người hóa đá nhìn di ảnh vợ trên bàn thờ. Lúc đó tôi chỉ nghĩ: “Không thể nào… Hằng vẫn còn quá trẻ. Mới 33 tuổi.”

Con trai tôi, Bin, mới lên 5, không hiểu hết cái chết là gì. Nó chỉ hỏi:
— Mẹ đâu rồi ba?
— Mẹ đi xa rồi con.
— Mẹ có về không?
— …Có, mẹ sẽ về trong giấc mơ.

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại mỗi lần nói dối con.

Sau tang lễ, căn nhà vắng đến lạ. Những thói quen nhỏ nhặt ngày nào – tiếng Hằng nhắc tôi đừng quên đón Bin, tiếng máy xay sinh tố cô ấy hay dùng buổi sáng – đều biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng khô khốc.

5 tháng sau, gia đình tôi vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh. Bin hay nằm ôm lấy chiếc áo khoác len màu nâu của mẹ, món đồ cô ấy hay mặc nhất vào mùa đông. Nó không chịu rời chiếc áo ấy, cả lúc ngủ lẫn khi chơi. Thằng bé nói, “áo của mẹ thơm mùi mẹ.”

Một hôm, tôi bước vào phòng con. Bin đã ngủ. Ánh đèn ngủ vàng vọt soi lên khuôn mặt nó – vẻ mặt yên bình như thể đang mơ thấy mẹ.

Chiếc áo khoác nằm vắt trên tay nó. Tôi khẽ kéo nhẹ áo ra để tránh làm con nóng. Nhưng khi sờ vào túi áo, tôi cảm nhận thấy bên trong có vật gì cộm cộm. Tò mò, tôi mở túi ra.

Một xấp giấy nhỏ được gấp gọn. Là chữ viết tay của Hằng.

“Cho anh – nếu một ngày em không còn nữa.”

Tôi ch/ết lặng.

Tim tôi đập như sắp vỡ. Tay run run mở từng tờ giấy, từng dòng chữ hiện lên ….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ nghèo qua đời để lại thư kín… sự thật sau túi áo sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt