Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nh///à ngh///ỉ, anh vội tới nơi thì ch///ết sữ///ng khi thấy…
Hôm đó là thứ Sáu, sau bữa cơm tối, vợ anh – Lan – thu dọn vali rồi nói với anh bằng giọng hối hả:
– Mẹ em mấy hôm nay yế/u lắm, chắc em phải về ngoại vài ngày chăm bà.
Anh Hùng – chồng Lan – chỉ gật đầu, dặn dò:
– Ừ, em đi cẩn thận. Có gì thì gọi anh.
Hai người cưới nhau được 7 năm, có một cô con gái nhỏ. Cuộc sống bình thường, không giàu có nhưng đủ đầy. Hùng tin vợ mình – người phụ nữ hiền lành, dịu dàng, lúc nào cũng chăm sóc gia đình chu đáo. Nhưng không hiểu sao, tối hôm đó, khi nhìn Lan kéo vali đi, trong lòng anh lại thấy một cảm giác b/ất a/n mơ hồ.
Tối ấy, con gái ngủ sớm, còn Hùng nằm xem bóng đá mà tâm trí chẳng yên. Lúc 10 giờ đêm, anh nhắn tin hỏi: “Đến nơi chưa em?” – Lan trả lời nhanh: “Em đến rồi, mẹ m/ệt nên em dọn dẹp chút rồi ngủ đây.”
Nhưng điều khiến anh khựng lại là tin nhắn đó được gửi kèm biểu tượng wifi mạnh – trong khi nhà mẹ vợ ở quê gần như không có mạng.
Hùng im lặng, mở ứng dụng định vị – thứ mà hai vợ chồng từng cài đặt để “biết nhau ở đâu” cho yên tâm. Anh không có ý ngh/i n/gờ, nhưng linh tính thôi thúc. Khi bản đồ hiện lên, trái tim anh như bị b/óp ng/hẹt: vị trí của Lan là một n/hà ng/hỉ nhỏ nằm cách nhà anh 8 cây số.
Ban đầu anh tưởng lỗ/i hệ thống. Anh tắt đi bật lại, kết quả vẫn vậy. Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra. Anh lẩm bẩm: “Không thể nào… có lẽ cô ấy ghé bạn, hoặc điện thoại bị định vị s/ai.”
Nhưng rốt cuộc, sự tò mò và đ//au đ//ớn đã khiến anh không thể ngồi yên. Gần 11 giờ đêm, anh lái xe tới địa chỉ đó.
Con đường dẫn đến nhà nghỉ tối và vắng, ánh đèn vàng hắt ra từ biển hiệu cũ kỹ. Hùng dừng xe cách đó một đoạn, tim đập dữ dội. Anh đứng lặng vài phút rồi bước nhanh tới, vừa r/un vừa s/ợ điều tồ/i t//ệ nhất.
Khi anh hỏi lễ tân, cô gái trẻ nhìn anh một lượt rồi nói:
– Phòng 203 có khách nữ tên Lan đăng ký lúc 9 giờ.
Toàn thân Hùng lạn//h bu//ốt. Anh bước lên cầu thang, mỗi bước như đ//ạp lên ng//ực mình. Tới trước cửa phòng, anh nghe rõ tiếng người nói chuyện – không phải giọng Lan, mà là giọng đàn ông… và xen lẫn tiếng phụ nữ mà anh nhận ra ngay: chính vợ mình.
Hùng ch//ết lặ///ng. Anh không dám mở cửa, chỉ dựa lưng vào tường, cảm giác như thế giới s/ụp đ//ổ. Mấy năm bên nhau, những buổi tối cơm nhà, những cái ôm con – tất cả bỗng trở nên g//iả d//ối.
Nhưng rồi, giữa lúc định quay đi, tiếng người đàn ông trong phòng vang lên…
…tiếng người đàn ông trong phòng vang lên rõ ràng hơn, như thể cánh cửa đột nhiên hé mở một chút.
“Kế hoạch này phải thật kín đáo,” giọng nói thì thầm, nhưng đủ lớn để xuyên qua lớp gỗ mỏng và đập vào màng nhĩ Anh Hùng, “anh không muốn Hùng biết đâu.”
Lời nói như một nhát dao đâm xuyên qua lồng ngực Anh Hùng. Cả cơ thể anh tê dại. Anh Hùng vội vàng bám chặt lấy bức tường lạnh ngắt, từng thớ thịt căng cứng. Mọi thứ trước mắt anh như vỡ vụn, xoay tròn. Anh không thể tin vào tai mình. Lan? Kế hoạch? Và… “Hùng”?
Sự bàng hoàng tột độ khiến hơi thở anh nghẹn lại, nhưng rồi, một tia hy vọng mong manh, điên rồ lóe lên trong đầu anh. Có thể nào… có thể nào Lan đang bị đe dọa? Hay cái tên “Hùng” đó chỉ là sự trùng hợp? Anh gồng mình, dán tai sát hơn vào cánh cửa, cố gắng nghe thêm bất kỳ âm thanh nào. Tim Anh Hùng đập thình thịch, đau buốt như muốn nổ tung. Anh biết mình không thể quay lưng bỏ đi. Anh cần phải biết rõ. Toàn bộ cuộc hôn nhân 7 năm của Anh Hùng, tương lai của cô con gái nhỏ, tất cả giờ đây đều nằm sau cánh cửa gỗ mỏng manh này.
Anh Hùng nín thở, dán chặt tai vào cánh cửa gỗ, cố gắng lọc ra từng âm thanh nhỏ nhất. Tim anh vẫn đập loạn xạ trong lồng ngực. Ngay lúc đó, giọng nói của Lan vang lên, rõ ràng hơn, như thể cô ấy đã tiến lại gần cánh cửa. Giọng cô không còn sự nũng nịu hay mệt mỏi như khi nhắn tin, mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến lạ.
“Em biết mà, anh đừng lo,” Lan nói, nghe như đang trấn an một ai đó, “Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi rồi. Chỉ cần Hùng bất ngờ là được.”
Từng câu chữ của Lan như một đòn giáng mạnh vào Anh Hùng, nhưng lại không phải là cú đấm knock-out như anh tưởng. “Hùng bất ngờ là được”? Cái tên ấy, lại là anh, Hùng? Anh Hùng chết lặng tại chỗ, đầu óc quay cuồng như một cơn lốc. Hàng trăm giả thuyết điên rồ vụt qua. Có thể nào đây không phải là một cuộc ngoại tình? Có phải Lan và “người đàn ông” này đang chuẩn bị một điều gì đó… cho anh? Cảm giác đau khổ tột cùng ban nãy bắt đầu được thay thế bởi một tia nhẹ nhõm mong manh, yếu ớt. Nhưng rồi, sự ngờ vực vẫn lẩn khuất, dai dẳng như một bóng ma. Tại sao lại phải ở nhà nghỉ? Tại sao lại phải “kín đáo” như vậy? Nếu là bất ngờ, thì tại sao lại là cùng với một người đàn ông khác? Anh Hùng nuốt khan, sống lưng vẫn lạnh toát. Anh cần thêm lời giải thích, rõ ràng hơn. Anh cần phải xác nhận.
Anh Hùng chưa kịp định hình lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu thì một âm thanh khô khốc vang lên. Cánh cửa gỗ phòng 203 bất ngờ bật mở. Anh Hùng giật bắn người, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay lập tức, anh nín thở, vội vàng rụt người, nép sát vào góc tường khuất, nơi một cây lau nhà và thùng rác che chắn tầm nhìn. Đầu óc Anh Hùng trống rỗng, chỉ còn lại bản năng mách bảo phải ẩn mình.
Anh Hùng trố mắt nhìn. Người đầu tiên bước ra là Lan. Cô vẫn mặc bộ đồ ở nhà đơn giản mà anh thường thấy, nhưng gương mặt lại tươi tắn một cách lạ lùng, không hề có vẻ mệt mỏi hay ốm yếu như những gì cô từng nói. Nụ cười nhẹ nở trên môi Lan khi cô nghiêng người, như thể đang nói chuyện với ai đó bên trong. Anh Hùng siết chặt nắm tay, toàn thân căng cứng.
Rồi, một người đàn ông lạ mặt bước ra theo sau Lan. Anh ta tầm vóc trung bình, gương mặt khá điển trai nhưng có chút gì đó vẻ kiêu ngạo. Gã mặc một chiếc áo sơ mi đen lịch lãm, cài cúc chỉnh tề. Ánh mắt gã lướt qua hành lang một cách tự mãn, rồi dừng lại trên Lan, trao cô một nụ cười đầy ẩn ý. Anh Hùng như bị đóng băng tại chỗ. Tất cả những tia hy vọng mong manh về một “bất ngờ” cho anh tan biến như bong bóng xà phòng. Giờ đây, chỉ còn lại sự thật trần trụi và đau đớn đến thấu xương. Anh Hùng cố gắng nín thở, bám chặt vào góc khuất, cảm giác vừa muốn chạy trốn, vừa bị hút chặt vào cảnh tượng trước mắt, muốn nhìn rõ hơn, muốn biết kẻ đó là ai.
Người đàn ông kia cuối cùng cũng bước hẳn ra ngoài. Ánh đèn huỳnh quang từ hành lang nhà nghỉ hắt thẳng vào gương mặt hắn, đủ sáng để Anh Hùng có thể nhìn rõ từng đường nét. Đồng tử Anh Hùng đột ngột co rút, trái tim anh như ngừng đập, rồi đập mạnh đến tức ngực, muốn vỡ tung lồng ngực. Không thể nào! Gương mặt đó…
Dù đã nhiều năm không gặp, dù trong hoàn cảnh trớ trêu và đầy nghi kị này, Anh Hùng vẫn nhận ra. Đó là Cường, anh trai họ của Lan, một người làm thiết kế sự kiện. Cường từng tham dự đám cưới của Anh Hùng và Lan 7 năm về trước, Anh Hùng đã từng trò chuyện với Cường vài lần trong các dịp gia đình.
Một cảm giác sốc lạnh buốt chạy dọc sống lưng Anh Hùng, đánh bay mọi sự giận dữ, ghen tuông và phẫn nộ vừa rồi. Thay vào đó là một cơn ớn lạnh của sự xấu hổ và hối hận tột cùng. Anh Hùng bỗng thấy mình nhỏ bé, thảm hại đến mức nào khi đã vội vàng kết luận, vội vàng nghi ngờ người vợ đầu ấp tay gối.
Anh Hùng bàng hoàng đứng sững, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm vào da thịt, nhưng anh không cảm thấy đau. Mọi hình ảnh, mọi lời nói dối của Lan, mọi sự lo lắng và nỗi đau của Anh Hùng trong những giờ qua bỗng chốc đảo lộn, vỡ vụn. Anh đã hiểu lầm nghiêm trọng. Tất cả. Có lẽ, Lan thật sự có lý do của riêng cô ấy. Có lẽ, Anh Hùng đã sai. Một sai lầm không thể cứu vãn, một gánh nặng của sự hối tiếc đè nặng lên lồng ngực anh. Anh Hùng muốn biến mất ngay lúc này.
Anh Hùng vẫn đứng sững sờ trong bóng tối, cảm giác tội lỗi và hối hận vẫn còn quấn lấy anh như một sợi dây thừng siết chặt. Anh Hùng chỉ muốn vùi mình biến mất, muốn quay ngược thời gian để không bao giờ đặt chân đến đây. Nhưng đúng lúc đó, từ căn phòng 203, Lan và Cường cùng bước ra. Họ thản nhiên đi dọc hành lang, không hề hay biết có một đôi mắt đang nhìn mình từ khoảng cách rất gần, trái tim vừa tan nát lại sắp sửa nứt vỡ thêm lần nữa.
CƯỜNG
(Vừa đi vừa nói, giọng có chút mệt mỏi nhưng vẫn hào hứng)
Anh và đội ngũ đã làm việc hết công suất để kịp xong cái banner và clip chúc mừng. Hy vọng Anh Hùng sẽ thích.
Lan nghe vậy, bật cười tủm tỉm. Cô liếc nhìn Cường, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
LAN
Em tin là anh ấy sẽ rất bất ngờ và xúc động. Công sức của anh em mình không uổng phí đâu.
Từng câu, từng chữ của Lan và Cường như nhát dao lạnh băng đâm thẳng vào tai Anh Hùng. Cơn sốc lạnh buốt vừa rồi bỗng chốc bị thay thế bởi một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, mạnh đến nỗi khiến toàn thân Anh Hùng run rẩy. Gương mặt anh tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Mọi sự hối hận, mọi cảm giác tội lỗi vừa nhen nhóm trong lòng Anh Hùng bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng đầy hoang mang và tột cùng cay đắng. Tất cả, tất cả đều là giả dối.
Tất cả, tất cả đều là giả dối. Anh Hùng đứng chôn chân trong bóng tối, trái tim tan nát như thủy tinh vỡ vụn. Nhưng rồi, từng câu chữ Lan và Cường vừa nói như một luồng điện cực mạnh chạy xẹt qua tâm trí Anh Hùng. “Banner… clip chúc mừng… Anh Hùng sẽ thích… bất ngờ… xúc động.” Những từ khóa đó bỗng xoáy sâu, tạo thành một cơn lốc dữ dội trong đầu anh.
Một mảnh ghép chợt bật ra. “Anh Hùng sẽ thích.” Không phải “chúng ta sẽ thích.” Không phải “người khác sẽ thích.” Mà là “Anh Hùng.” Dòng suy nghĩ hỗn loạn của Anh Hùng bỗng khựng lại. Anh Hùng? Sao lại là anh?
Anh Hùng sực nhớ ra tuần tới là kỷ niệm 7 năm ngày cưới của hai vợ chồng. Lan đã từng nhắc khéo về việc muốn một điều gì đó thật đặc biệt. Rồi anh lại nhớ đến lời Lan nói cô về quê chăm mẹ ốm. Nhưng tại sao lại là nhà nghỉ này, cách nhà 8 cây số, không phải quê? Và tin nhắn kèm biểu tượng wifi mạnh từ nơi được cho là không có mạng? Mọi thứ dần dần hiện lên rõ ràng, sáng tỏ đến tàn nhẫn.
Cảm giác hoang mang tột cùng ban nãy bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn sốc còn kinh hoàng hơn. Cường, người đàn ông đi cạnh Lan, không phải tình nhân mà có thể là anh trai cô, hoặc một người bạn thân đang giúp đỡ. Họ không hẹn hò lén lút. Họ đang chuẩn bị một bất ngờ. Một món quà sinh nhật sớm, hoặc một sự kiện kỷ niệm ngày cưới nào đó mà Anh Hùng, trong cơn giận dữ mù quáng, đã hoàn toàn quên mất.
Mọi mảnh ghép trong đầu Anh Hùng như vỡ tan, rồi được một bàn tay vô hình lắp ghép lại một cách hoàn hảo. Tất cả những dấu hiệu, những chi tiết nhỏ nhặt mà anh đã nghi ngờ, đã bóp méo thành bằng chứng ngoại tình, giờ đây đều chỉ về một sự thật duy nhất: Anh Hùng đã hoàn toàn hiểu lầm.
Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng Anh Hùng, lạnh hơn cả cơn gió đêm khuya. Cảm giác tội lỗi như một ngọn lửa địa ngục bùng lên, thiêu đốt tâm can Anh Hùng, biến mọi cơn giận dữ và uất hận ban nãy thành tro bụi. Anh đã nghi ngờ vợ mình, đã theo dõi cô như một kẻ phạm tội, đã nghĩ ra những kịch bản tồi tệ nhất, trong khi Lan đang ở đây, cùng với ai đó, lặng lẽ chuẩn bị một bất ngờ cho anh. Gương mặt Anh Hùng trắng bệch, toàn thân run rẩy không kiểm soát, không phải vì giận, mà vì nỗi ân hận tột cùng đang nhấn chìm anh.
Anh Hùng đứng lặng như pho tượng, nỗi ân hận cứ thế cuộn xoáy trong lồng ngực. Tiếng nói của Lan và Cường từ trong phòng vẫn vang vọng, rõ mồn một từng chữ.
“Cảm ơn anh nhiều lắm, Cường,” Lan nói, giọng cô đầy vẻ biết ơn và nhẹ nhõm. “Thật sự may mắn vì có anh giúp đỡ.”
Cường chỉ ậm ừ, như đang tập trung vào thứ gì đó. “Không có gì, em gái. Anh cũng rảnh mà. Nhưng mà em chắc chắn không sao chứ? Ở đây đến tối muộn thế này…”
“Em không sao đâu anh,” Lan đáp nhanh, có vẻ không muốn anh trai phải lo lắng. “Em phải mượn chỗ anh làm việc này vì không muốn Anh Hùng nghi ngờ khi thấy em làm ở nhà. Anh ấy mà thấy em hì hục mấy thứ này thì còn gì là bất ngờ nữa.”
Anh Hùng giật nảy mình. Đúng là bất ngờ. Một bất ngờ cho anh.
“Với lại,” Lan nói tiếp, giọng cô khẽ trầm xuống, “chỗ này kín đáo, có thể làm đến đêm mà không sợ bị lộ. Ở nhà, con bé hay thức giấc, mà làm việc này cần tập trung lắm.”
Mỗi lời Lan nói ra như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Anh Hùng. Hóa ra, tất cả sự “lén lút,” sự “bí mật” mà Anh Hùng đã tưởng tượng ra những kịch bản đen tối nhất, chỉ là để che giấu một món quà, một điều bất ngờ dành cho chính anh. Lan đang cố gắng để Anh Hùng không nghi ngờ, vậy mà Anh Hùng lại dùng chính sự “không nghi ngờ” đó để nghi ngờ cô.
Anh Hùng cảm thấy hụt hẫng, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Anh cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt lan ra. Anh trách mình, trách sự thiếu tin tưởng mù quáng của bản thân đã đẩy anh vào tình huống này, đã khiến anh biến một hành động yêu thương chân thành của vợ thành bằng chứng ngoại tình trong đầu mình. Anh Hùng chỉ biết đứng đó, lắng nghe, và tự gặm nhấm nỗi hổ thẹn đang thiêu đốt tâm can.
Anh Hùng vẫn đứng lặng như tượng đá, nỗi hổ thẹn vẫn cuộn trào, thiêu đốt từng tế bào. Anh cảm thấy nhục nhã đến tận cùng, một sự nhục nhã ăn mòn tâm can không gì có thể xoa dịu. Trái tim anh đau nhói, không phải vì bị phản bội, mà vì chính sự phản bội niềm tin của mình dành cho người vợ đã chung chăn gối bảy năm.
Anh Hùng đưa bàn tay run rẩy chạm vào cánh cửa phòng 203, nơi Lan đang bận rộn với “điều bất ngờ” của cô. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên: lao vào, thú nhận mọi chuyện, xin lỗi Lan, xin lỗi vì sự nông nổi và thiếu tin tưởng của mình. Nhưng rồi, anh sẽ nói gì? “Anh xin lỗi, anh đã nghi ngờ em ngoại tình khi em đang bí mật làm việc này cho anh”? Khuôn mặt Lan sẽ biến sắc ra sao? Ánh mắt thất vọng của cô sẽ ám ảnh anh đến chết mất. Anh rụt tay lại như bị điện giật.
Hay cứ thế lẳng lặng quay về nhà? Giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, như chưa từng đến đây, chưa từng nghe thấy những lời đó? Anh Hùng cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt lan ra. Nhưng liệu anh có thể sống tiếp với gánh nặng này không? Sống trong sự giả dối, ngày ngày đối diện với nụ cười của Lan, với ánh mắt yêu thương của con gái nhỏ, mà biết rõ mình đã nghi ngờ mẹ chúng một cách đê hèn? Nỗi dằn vặt ấy sẽ giết chết anh từ bên trong, từng chút một.
Đôi chân Anh Hùng khuỵu xuống, anh dựa lưng vào hành lang lạnh ngắt. Giữa một bên là sự sụp đổ của lòng tự trọng nếu thú nhận, một bên là sự mục ruỗng của tâm hồn nếu che giấu, Anh Hùng cảm thấy mình đang bị xé toạc. Anh không biết phải làm gì, không một chút manh mối. Mọi thứ trở nên mịt mờ. Cả thế giới như đang quay cuồng xung quanh anh, chỉ còn lại nỗi đau nhói và sự bối rối tột độ.
Bên trong căn phòng 203, Lan cùng anh trai cô đang gấp rút thu dọn những món đồ cuối cùng. Chiếc vali du lịch đã gần đầy, chỉ còn vài vật dụng cá nhân được nhanh chóng cất vào. Anh trai Lan cẩn thận rà soát lại từng ngóc ngách, đảm bảo không bỏ sót bất cứ thứ gì.
ANH TRAI LAN
(Thở phào, đóng nắp vali)
Xong rồi. Anh đưa em về rồi về nhà nghỉ ngơi. Mai còn phải lắp đặt sớm nữa.
Lan gật đầu, nụ cười mãn nguyện nở rạng rỡ trên môi, ánh mắt lấp lánh niềm háo hức. Cô chỉnh lại vạt áo, khẽ liếc nhìn đồng hồ, rồi quay sang nhìn anh trai với vẻ nôn nóng. Một nụ cười hoàn toàn vô tư, không hề hay biết rằng ngoài hành lang lạnh lẽo kia, Anh Hùng đang sụp đổ, tan nát bởi chính “bí mật” mà cô đang giấu kín.
Lan cùng Anh trai Lan khép cánh cửa phòng 203 lại, tiếng khóa cạch một tiếng khô khốc vang vọng trong hành lang vắng lặng. Đúng khoảnh khắc ấy, từ góc tối cạnh cầu thang, Anh Hùng từ từ bước ra. Cơ thể Anh Hùng căng cứng, hơi thở nặng nhọc như vừa lặn dưới nước sâu. Anh Hùng hít một hơi thật sâu, nuốt khan, mọi dũng khí còn sót lại trong Anh Hùng dường như đang tập trung vào khoảnh khắc này. Giọng Anh Hùng khàn đặc, đầy vẻ chết lặng, cất tiếng gọi:
ANH HÙNG
(Giọng khàn đặc, đầy đau đớn)
Lan… Em đang làm gì ở đây vậy?
Giọng nói của Anh Hùng như một nhát dao đâm xuyên không khí tĩnh mịch. Lan và Anh trai Lan đang quay lưng chuẩn bị bước đi, bỗng sững sờ khựng lại. Hai người họ từ từ quay đầu, ánh mắt va vào Anh Hùng đứng chôn chân giữa hành lang. Trên khuôn mặt Lan, nụ cười vô tư chợt tắt ngấm, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ, pha lẫn vẻ bối rối và khó hiểu tột cùng. Anh trai Lan cũng nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Cả ba người đứng đối diện nhau, thời gian dường như ngừng lại, chỉ còn sự im lặng chết chóc bao trùm.
Lan nhìn Anh Hùng, vẻ mặt kinh ngạc nhanh chóng biến thành khó hiểu, rồi pha lẫn chút giận dỗi. Cô ta nhíu mày, ánh mắt như muốn xuyên thủng Anh Hùng. Anh trai Lan đứng cạnh, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt ngờ vực liếc qua lại giữa hai vợ chồng. Hành lang nhà nghỉ chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của Anh Hùng.
LAN
(Giọng nói hơi run, nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, sau đó chuyển sang chất vấn)
Anh… Anh Hùng, anh làm gì ở đây giờ này? Sao anh lại biết em ở đây?
Anh Hùng cảm thấy cổ họng khô khốc. Mọi lời đã chuẩn bị sẵn đều mắc kẹt lại. Anh Hùng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Lan, hay cái nhìn dò xét của Anh trai Lan. Hai bàn tay Anh Hùng siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
ANH HÙNG
(Giọng lí nhí, đầy vẻ sám hối, pha lẫn sự đau khổ)
Anh… Anh xin lỗi. Anh đã… Anh đã nghi ngờ em. Anh đã… kiểm tra định vị của em.
Lan bất ngờ. Cô ta lùi lại một bước, ánh mắt nheo lại, lộ rõ sự tức giận và thất vọng. Anh trai Lan cũng nhướn mày, tỏ vẻ không hài lòng trước lời thú nhận của Anh Hùng.
LAN
(Giọng cao hơn, mang theo sự phẫn nộ)
Anh nghi ngờ em ư? Sau bảy năm vợ chồng, anh lại đi kiểm tra định vị của em? Anh nghĩ em là loại người nào hả? Em đã nói là em về quê chăm Mẹ Lan ốm mà!
Anh Hùng vẫn cúi gằm mặt, từng lời của Lan như những nhát dao đâm vào tim anh. Anh biết, anh đang làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, nhưng anh không thể nói dối. Anh đã quá đau khổ, quá tuyệt vọng để tiếp tục giả vờ.
ANH HÙNG
(Giọng khàn đặc, có chút run rẩy)
Anh biết… anh biết là anh sai rồi. Nhưng… nhưng em nói em về quê, sao… sao định vị lại hiển thị ở đây? Cách nhà 8 cây số, lại là… một nhà nghỉ nhỏ?
Lan nhìn Anh Hùng, không chút nao núng, như thể cô ta đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi này. Cô ta hít một hơi sâu, khuôn mặt tỏ rõ vẻ oan ức.
LAN
(Mắt đỏ hoe, giọng như sắp khóc)
Anh nói vậy là có ý gì? Anh đang ám chỉ điều gì? Anh nghĩ em làm gì trong này? Anh trai em bị thương ở tay, em đưa anh ấy lên thành phố khám. Em không muốn con bé thấy anh ấy bị thương nên bảo anh ấy ở tạm đây đợi em về quê đón Mẹ Lan lên, rồi mai tụi em sẽ về quê. Anh nghĩ em là loại người nào hả, Anh Hùng?
Anh Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy đau khổ và bối rối. Cái cớ đó, nghe có vẻ hợp lý. Anh trai Lan đứng cạnh cũng gật đầu, vẻ mặt đầy sự thông cảm dành cho em gái. Anh Hùng nhìn Lan, rồi lại nhìn Anh trai Lan. Sáu năm hôn nhân, lẽ nào anh đã nhầm? Lẽ nào anh đã thực sự nghi ngờ oan vợ mình?
Anh Hùng đứng lặng người, bối rối trước lời giải thích như được sắp đặt sẵn của Lan. Anh nhìn sâu vào mắt vợ, cố gắng tìm kiếm một chút dối trá, nhưng chỉ thấy sự thất vọng và tổn thương ngập tràn. Anh trai Lan vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định như một minh chứng sống cho câu chuyện của em gái. Sự tự tin của Lan, cộng với vẻ ngoài bị động của Anh trai Lan, khiến Anh Hùng lung lay dữ dội.
ANH HÙNG
(Giọng yếu ớt, đầy phân vân)
Anh… anh không có ý đó. Anh chỉ là…
Lan không cho Anh Hùng cơ hội để nói hết. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Cô lắc đầu, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, mỗi giọt như một nhát dao cứa vào lòng Anh Hùng.
LAN
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào, vừa nói vừa lùi lại một bước)
Anh không tin em sao? Anh nghi ngờ em? Sau bảy năm chúng ta ở bên nhau, anh lại nghĩ em là người như thế sao?
Anh Hùng cảm thấy tim mình như bị bóp chặt. Anh bước tới một bước, đưa tay định chạm vào vai Lan, nhưng cô lùi lại. Nỗi đau trong ánh mắt cô sâu thẳm đến mức khiến Anh Hùng không dám đối diện.
LAN
(Khóc nức nở, lời nói đứt quãng vì những tiếng nấc)
Em đã vất vả chuẩn bị tất cả, chỉ để anh… để anh vui. Vậy mà anh lại nghĩ em… Anh lại nghĩ em ở đây… với người khác sao?
Lan không nói nên lời, hai tay cô ôm chặt lấy mặt, quay phắt người đi, bờ vai run lên bần bật. Cô không muốn Anh Hùng nhìn thấy sự đau khổ tột cùng đang xé nát tâm can mình. Nỗi tổn thương hiện rõ ràng trong từng cử chỉ, khiến Anh Hùng cảm thấy mình là kẻ tồi tệ nhất thế gian. Anh đứng đó, bất lực nhìn vợ mình khóc nức nở, không thể biện minh hay xoa dịu. Anh trai Lan khẽ thở dài, đưa mắt nhìn Anh Hùng với vẻ trách móc. Sự im lặng bao trùm hành lang nhà nghỉ, chỉ còn tiếng nức nở của Lan và tiếng tim Anh Hùng đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Anh trai Lan chậm rãi bước tới, đặt tay lên vai Lan đang run rẩy. Anh nhìn Anh Hùng, ánh mắt không còn sự trách móc gay gắt mà thay vào đó là vẻ trầm ngâm pha chút mệt mỏi.
ANH TRAI LAN
(Giọng điệu điềm tĩnh, nhưng có sự cương quyết)
Thôi, thôi, có gì hai vợ chồng về nhà nói chuyện. Chuyện hiểu lầm cũng là lẽ thường thôi mà. Em gái anh vất vả chuẩn bị cho anh, vậy mà anh lại…
Anh Hùng sững sờ. Anh trai Lan quay hẳn sang Anh Hùng, nét mặt nghiêm túc. Lan vẫn khóc, nhưng tiếng nức nở đã nhỏ dần, như thể cô đang lắng nghe, hoặc cố gắng kìm nén cảm xúc.
ANH TRAI LAN
(Thở dài, nhìn thẳng vào Anh Hùng)
Thật ra, Lan chuẩn bị một bất ngờ lớn cho kỷ niệm bảy năm ngày cưới của hai đứa. Con bé đã âm thầm chuẩn bị cả tháng nay rồi. Từ chuyện mượn điện thoại của em trai để đăng nhập tài khoản ngân hàng của anh, xem lịch sử giao dịch để biết anh thích gì, rồi bí mật đi tìm mua, đến việc nhờ anh giúp đỡ.
Anh Hùng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tất cả những mảnh ghép khó hiểu bỗng chốc hiện rõ ràng.
ANH TRAI LAN
Việc Lan bảo về quê chăm mẹ ốm… đó cũng là một phần của kế hoạch. Nó biết anh sẽ kiểm tra định vị, nên nó cố tình tạo ra một “bằng chứng” giả. Mẹ ở quê vẫn khỏe, con bé chỉ muốn có lý do chính đáng để rời đi vài ngày, tạo khoảng trống cho anh mà thôi.
Anh Hùng chết lặng. Anh nhìn Lan, cô đã quay đầu lại một chút, để lộ gương mặt đẫm nước mắt nhưng đôi mắt giờ đây có vẻ pha lẫn sự thất vọng tột cùng.
ANH TRAI LAN
(Tiếp tục, giọng trầm xuống)
Con bé nói muốn dành tặng anh một chuyến đi nghỉ dưỡng đặc biệt sau bao năm vất vả, rồi còn một món quà lớn nữa. Nó cố tình nói quê không có mạng, để anh không liên lạc nhiều, để nó có thời gian hoàn tất mọi thứ mà không bị anh nghi ngờ. Cái tin nhắn wifi mạnh đó là nó gửi nhờ đứa cháu dưới quê đấy. Nó chỉ muốn trêu anh thôi.
Mỗi lời nói của Anh trai Lan như một nhát dao đâm vào lồng ngực Anh Hùng. Anh nhớ lại từng chi tiết, từng lời nói, từng hành động của Lan trong mấy ngày qua. Sự sốt sắng chuẩn bị, ánh mắt lo lắng, những tin nhắn “ngắt quãng”… Tất cả không phải là dấu hiệu của sự phản bội, mà là sự nỗ lực che giấu một điều bất ngờ. Anh Hùng cảm thấy xấu hổ tột cùng, hai mắt anh cay xè. Anh đã nghi ngờ vợ mình, người đã cùng anh trải qua bảy năm thăng trầm, vì một sự hiểu lầm ngớ ngẩn do chính anh tạo ra. Anh Hùng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng anh khô khốc, không một lời nào có thể thốt ra. Anh chỉ đứng đó, bất lực nhìn gương mặt đẫm lệ của Lan, nỗi ân hận dâng trào trong tim.
Anh Hùng cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Từng lời của Anh trai Lan vẫn văng vẳng bên tai, phơi bày sự nông nổi, hồ đồ của Anh Hùng. Nỗi ân hận cuộn trào, dâng lên tận cổ họng, khiến anh không thể thở nổi. Anh đã nghi ngờ tình yêu, sự chung thủy của Lan, người phụ nữ đã cùng anh xây dựng tổ ấm suốt bảy năm qua, chỉ vì những suy đoán vô căn cứ và sự ghen tuông mù quáng.
Anh Hùng nuốt khan, bước từng bước nặng nề về phía Lan. Đôi mắt anh dán chặt vào bóng lưng run rẩy của cô, nơi đang gánh chịu nỗi đau mà chính Anh Hùng đã gây ra. Anh Hùng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lan, cảm nhận sự cứng nhắc qua lớp áo. Lan giật mình, khẽ né tránh, nhưng Anh Hùng không buông. Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, siết nhẹ.
ANH HÙNG
(Giọng nói nghẹn ngào, đầy sự ăn năn, đôi mắt đỏ hoe)
Anh xin lỗi em, Lan. Anh xin lỗi vì tất cả.
Lan vẫn quay lưng lại, bả vai cô rung lên. Nước mắt vẫn lăn dài trên má.
ANH HÙNG
(Giọng Anh Hùng run rẩy, từng lời nói như xé lòng anh ra)
Anh đã quá ngu ngốc và hồ đồ. Anh lẽ ra phải tin tưởng em vô điều kiện. Anh đã làm em buồn rồi… làm em tổn thương rồi. Anh đáng lẽ phải biết em tuyệt vời đến nhường nào. Anh là một người chồng tồi, một kẻ không xứng đáng với tình yêu của em. Xin em, hãy tha thứ cho anh.
Anh Hùng cúi đầu, bàn tay anh siết chặt lấy tay Lan, như sợ cô sẽ biến mất. Lan vẫn im lặng, nhưng cô đã từ từ quay đầu lại. Gương mặt cô đẫm lệ, đôi mắt sưng húp vẫn ánh lên sự giận dỗi và tổn thương sâu sắc. Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp, chứa chan sự hối lỗi đến tận cùng của Anh Hùng, một chút gì đó trong trái tim Lan bắt đầu dịu lại. Cơn giận vẫn còn đó, ngùn ngụt như một ngọn lửa, nhưng hạt giống của sự tha thứ đã nhen nhóm.
Lan nhìn Anh Hùng một lúc thật lâu, đôi mắt sưng húp của cô vẫn còn vương nước mắt nhưng đã không còn vẻ giận dữ ngùn ngụt như ban nãy. Cơn giận dần tan đi, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và một chút thấu hiểu cho nỗi lo lắng của chồng. Cô khẽ gật đầu.
LAN
(Giọng nói nhỏ, nghẹn ngào)
Em chỉ muốn anh bất ngờ và hạnh phúc thôi.
Anh Hùng cảm thấy cả thế giới như trút gánh khỏi vai. Nỗi sợ hãi hãi hùng, sự giày vò suốt những giờ qua tan biến, nhường chỗ cho niềm nhẹ nhõm vỡ òa. Anh lập tức ôm chặt lấy Lan, vùi mặt vào mái tóc cô, hít lấy mùi hương quen thuộc.
ANH HÙNG
(Giọng nói run rẩy, đầy xúc động)
Anh xin lỗi… anh xin lỗi em, Lan. Anh yêu em rất nhiều.
Anh trai Lan nãy giờ vẫn đứng đó, quan sát mọi chuyện với nụ cười ẩn ý. Anh nhẹ nhàng tiến lại gần hai vợ chồng.
ANH TRAI LAN
(Giọng trêu chọc nhưng ấm áp)
Thôi nào, hai đứa. Kịch bản của tụi anh còn chưa tới hồi kết đâu.
Anh Hùng buông Lan ra một chút, nhìn Anh trai Lan với ánh mắt khó hiểu, vẫn còn sụt sịt. Lan mỉm cười nhẹ, nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi.
Anh trai Lan đưa ra một chiếc hộp quà được gói ghém cẩn thận và một chiếc USB nhỏ.
ANH TRAI LAN
Đây là “bằng chứng” và cũng là “món quà” mà tụi anh và Lan đã dày công chuẩn bị cho Hùng đó. Cái USB chứa đoạn video ‘định mệnh’ mà Lan đã phải vất vả lắm mới quay được.
Anh Hùng nhìn chiếc hộp và chiếc USB, cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng. Anh nhận lấy chúng, ánh mắt dò hỏi chuyển từ Anh trai Lan sang Lan. Cô chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt động viên anh.
Anh trai Lan vỗ nhẹ vai Anh Hùng, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn. Anh Hùng chỉ gật đầu, ánh mắt phức tạp, vừa bàng hoàng vừa nhẹ nhõm. Lan nắm tay Anh Hùng, khẽ siết chặt. Họ cùng nhau rời khỏi căn nhà, bỏ lại sau lưng một buổi tối đầy biến động.
Trên chiếc xe lăn bánh trở về nhà, không gian giữa Anh Hùng và Lan chìm trong sự im lặng nặng trĩu. Không có những lời trách móc, không có những câu hỏi chất vấn. Chỉ có tiếng động cơ đều đều và ánh đèn đường lướt qua. Lan vẫn nắm chặt tay Anh Hùng, cái nắm tay không chỉ là sự an ủi mà còn là một lời khẳng định thầm lặng, chặt hơn bao giờ hết, như muốn truyền đi tất cả những gì cô đã trải qua và muốn anh hiểu. Anh Hùng cảm nhận được điều đó, cảm nhận được hơi ấm và sự tin tưởng không lay chuyển từ bàn tay vợ.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ, mọi phán đoán mù quáng của Anh Hùng tan biến như sương khói. Anh chợt nhận ra mình đã đứng trên bờ vực thẳm của sự mất mát, suýt đánh mất thứ quý giá nhất trong cuộc hôn nhân 7 năm: niềm tin. Nỗi sợ hãi khi tưởng rằng Lan phản bội đã khiến anh mờ mắt, bỏ qua mọi dấu hiệu của tình yêu và sự hy sinh mà cô dành cho anh. Anh Hùng cảm thấy một sự hối hận sâu sắc, một cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên lồng ngực. Anh thề với chính mình, sẽ không bao giờ để sự nghi ngờ làm lu mờ lý trí và tình yêu thêm một lần nào nữa. Anh sẽ trân trọng Lan hơn, tin tưởng cô vô điều kiện, bắt đầu từ việc cùng nhau xem lại đoạn video mà cô đã dày công chuẩn bị, một món quà mà anh đã suýt chút nữa không bao giờ có cơ hội đón nhận.
Về đến nhà, ngôi nhà quen thuộc bỗng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Con gái nhỏ đã ngủ say. Anh Hùng và Lan ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, chiếc USB nhỏ nằm gọn trong tay Anh Hùng. Cả hai đều không nói lời nào, nhưng ánh mắt trao nhau đã chứa đựng quá nhiều điều. Hùng đặt nhẹ tay lên tay Lan, siết nhẹ như một lời xin lỗi và một lời hứa. Sau cơn bão, bầu trời thường trong xanh hơn. Mối quan hệ của họ, dù trải qua một thử thách đau đớn, nhưng giờ đây lại trở nên kiên cố và sâu sắc hơn. Anh Hùng hiểu rằng, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà còn là sự thấu hiểu, sự tha thứ và quan trọng nhất, là niềm tin không lay chuyển. Họ đã học được một bài học đắt giá, rằng giá trị của hạnh phúc gia đình nằm ở sự trân trọng những điều nhỏ bé, những nỗ lực thầm lặng và trên hết, là giữ vững niềm tin vào nhau, dù cho cuộc sống có mang đến những điều bất ngờ hay thử thách đến đâu. Anh Hùng cắm USB vào TV, màn hình sáng lên, báo hiệu một khởi đầu mới cho hành trình tình yêu và niềm tin của họ.

