Khi đến phòng tranh tìm Tần Chu, ánh nắng buổi chiều chiếu đúng vào người anh đang chỉ dẫn học sinh vẽ tranh.
Những tia sáng vàng nhạt, phác họa hình dáng người đàn ông như được vẽ bởi bàn tay tài hoa nhất của Hy Lạp cổ đại.
Tần Chu lúc nào cũng như vậy, bất kể làm gì cũng đều hoàn toàn thu hút sự chú ý của tôi.
Ánh mắt đặt lên người anh, đầu óc tôi dường như không thể hoạt động được nữa.
Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, nghĩ đến những tin nhắn cuối cùng nằm im lìm bên trong.
“Lục Tiểu Tiểu đã về nước.”
“Mọi người đều giúp cậu giấu giáo sư Tần rồi.”
“Hai người sắp kết hôn, ai biết cô ta sẽ gây rắc rối gì.”
……
Tôi đã theo đuổi anh lâu đến vậy, tiêu tốn mọi thứ của mình, tôi nghĩ rằng một ngày nào đó ánh mắt anh sẽ hướng về phía tôi.
Nhưng rồi, cô bạn gái cũ đã dây dưa suốt sáu năm của anh, lại trở về nước ngay trước ngày chúng tôi kết hôn.
Tần Chu không ăn cay.
Tần Chu không thích ăn rau mùi.
Khẩu vị của Tần Chu nhạt, cần ít dầu.
Về anh, dường như tôi không cần cố ý ghi nhớ, tất cả đã in sâu vào lòng tôi từ lâu.
Tôi nắm chặt rồi lại thả lỏng hộp cơm trong tay, rõ ràng đã qua giờ học nhưng các sinh viên trong phòng tranh dường như vẫn không muốn buông tha cho anh.
Cô gái trẻ mặc váy ngắn chưa đến đầu gối, vài lần ngẩng đầu hỏi anh câu hỏi, tôi nghi ngờ rằng Tần Chu có thể ngửi thấy mùi nước hoa của cô ấy.
Liệu cơm có bị nguội không nhỉ? Anh có không thích vị của món hôm nay không? Tôi đã đắn đo rất nhiều lần trước cửa, cho đến khi cô ấy buông tha cho anh.
Người đàn ông bước nhanh về phía trước, thấy tôi đứng chặn trước cửa, mới dừng lại.
“Tần Chu, bữa trưa…”
“Không ăn nữa, anh có buổi hội thảo ngay bây giờ.”
Anh ta cau mày nhẹ, ngắt lời tôi.
Tôi đứng yên đó, trong giây lát nước mắt trào lên trong khóe mắt.
Chiều tối, tôi nhìn chằm chằm vào hộp cơm nằm trong thùng rác, ngơ ngác.
“A, học tỷ, thật xin lỗi.”
“Thầy Tần không động đến nó, em tưởng là thứ thầy không cần, nên giúp thầy vứt đi.”
Cô ấy che miệng cười, nhưng cái “thứ không cần” dường như có hàm ý khác.
Tôi không có tâm trạng để đáp lại lời khiêu khích vô cớ này.
Bên cạnh Tần Chu, những cô gái như cánh bướm chẳng bao giờ ngừng lại. Trước đây, có thể tôi còn phản bác vài câu, nhưng bây giờ chính tôi cũng không rõ tại sao lòng mình lại không hề dao động.
Cửa phòng họp mở ra, Tần Chu bước ra giữa vòng vây của mọi người.
Tôi nhìn thấy hội trưởng của một hội mỹ thuật nào đó đang cúi đầu khúm núm trước anh.
Rõ ràng tuần trước, ông lão này còn khó dễ một nhà thiết kế mới của công ty tôi trong bữa tiệc rượu.
Tôi nghĩ, không lạ khi có nhiều người chen lấn muốn đến gần Tần Chu như vậy.
Người đàn ông rõ ràng không muốn đối đáp với ông lão, đôi mắt cụp xuống đầy chán nản.
Thấy tôi, anh sải bước nhanh về phía tôi.
“Sao em lại đến đây?”
Anh chắc chắn đã nhìn thấy hộp cơm trong thùng rác, nhưng đôi mắt đen của anh chỉ lướt qua mà không mấy quan tâm.
Tôi mở miệng, nhưng sau một lúc lại bật cười.
Tôi chỉnh lại áo khoác trong tay, đưa cho anh.
“Tần Chu, bên ngoài hạ nhiệt rồi, em sợ anh lạnh.”
“Này, người đưa áo khoác kia là vợ chưa cưới của thầy Tần sao?”
“Đúng vậy, nghe nói cuối năm nay họ sẽ kết hôn, bạn không biết à?”
“Hừm, tôi vẫn còn nhớ vài năm trước mà, Tần Chu và ai đó đã gây ồn ào lắm, không phải cô gái kia chứ?”
“Suỵt, nói ít thôi, ai mà không biết cái tên đó không được nhắc đến trước mặt thầy Tần.”
Trên đường về nhà, tôi dựa vào cửa sổ xe, bất chợt nhớ lại cuộc trò chuyện mà tôi vừa vô tình nghe được từ hai nhân viên.
Phải không nhỉ, người yêu cũ của Tần Chu, người từng được anh yêu thương nhất, giống như một vệt mực đen, ba năm trước đã gây ra một trận cãi vã lớn với anh, rồi rời đi nước ngoài, để lại cho anh một mớ hỗn độn.
Cô ta đã trở thành… nỗi hận trong lòng anh.
Tôi đã hao tâm tổn trí mọi thứ, nhưng vẫn không thể phá vỡ bức tường mà cô ta xây dựng trong lòng anh.
Bên ngoài, dòng xe cộ tấp nập, tôi nhìn những ánh đèn neon lấp lánh như dòng sông ánh sáng và đột ngột thốt lên:
“Đồ dối trá.”
Giọng nói của tôi run rẩy, không thể kìm lại.
“Cái gì cơ?”
Người đàn ông lái xe liếc nhìn tôi.
“Anh nói anh sẽ ăn hết cơm mà.”
Anh ta thở dài, người đàn ông vốn chẳng kiên nhẫn, lần đầu tiên tỏ ra nhượng bộ một chút.
“Cơm đâu rồi? Học trò của anh vứt mất rồi phải không.”
Anh ta khẽ “ừm”, đèn xanh sáng lên, chân ga đạp mạnh, giọng nói phẳng lặng không chút cảm xúc.
“Vậy ngày mai anh sẽ đuổi cô ta, được không?”
Đó là cách anh ta giải quyết vấn đề, tôi tiếp tục tựa vào cửa kính, nhìn những giọt mưa mảnh rơi xuống, hòa vào khung cảnh đầy sắc màu bên ngoài cửa sổ.
“Lâm Diệp, em lại giận dỗi chuyện gì nữa vậy?”
Đèn trong nhà không bật, vì mưa, xe đỗ ngoài sân, cả hai chúng tôi đều bị thấm ướt.
Khi bàn tay to lớn của anh ta nắm lấy sau gáy tôi, tôi cảm thấy hơi héo hắt.
Anh ta ấn tôi vào cạnh cửa, cắn vào dái tai tôi rồi hôn xuống.
“Chẳng phải em là người theo đuổi anh sao?”
“Em là người bám lấy anh, bao lâu rồi? Hai năm?”
“Anh nói xem, em là ai chứ? Ai thèm quan tâm đến anh chứ?”
Anh ta ghì tôi xuống, ép đầu gối vào đùi tôi, hỏi tôi.
“Lúc đó em đã trả lời thế nào?”
“Em nói rằng, chỉ cần được ở bên anh, em đều sẵn lòng?”
Lời nói của Tần Chu khiến mọi sự khó chịu trong tôi bị phơi bày một cách trần trụi.
Giống như một con cá sắp chết vì khát, bị phơi dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Anh ta không còn kiên nhẫn, ép hỏi tôi nhưng chẳng nhận được câu trả lời.
Nụ cười của anh ta đầy châm biếm, ôm chặt lấy tôi, cho đến khi cảm nhận được nhiệt độ từ cổ tôi, anh ta mới khựng lại.
Sau đó, anh ta bật cười.
“Khóc đi.”
“Đợi em khóc xong, anh sẽ tiếp tục.”
Đấy, sự kiên nhẫn dành cho tôi, anh đã dùng hết rồi.
Không biết từ khi nào, cơn mưa nhỏ đã biến thành mưa lớn. Tôi nhìn vào đôi mắt anh trong màn đêm sâu thẳm và gọi tên anh: “Tần Chu.”
Gọi tên anh: “Anh có phải nghĩ rằng, em sẽ không bao giờ rời đi phải không?”
……
Tôi không chờ đợi câu trả lời của anh ta.
Vì tiếng chuông cửa đã vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng giữa chúng tôi.
Bên ngoài mưa lớn, trước khi mở cửa, tôi đã không nghĩ ra ai sẽ đến vào thời tiết này.
Cho đến khi bóng hình trắng dần hiện rõ trước mắt tôi.
Trang điểm của cô gái bị nước mưa làm nhòe đi đôi chút, nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ kiêu ngạo và sắc sảo của cô.
Cô ta không thèm nhìn tôi một cái, ánh mắt chỉ dán chặt vào phía sau tôi.
Cô gái đã gây ra cơn bão tình ba năm trước, giờ đây lại xuất hiện trước mặt anh như cơn mưa dai dẳng ngoài kia.
Cô ta dường như mang đầy tự tin, với sự cao ngạo và thái độ ban phát.
“Tần Chu, anh thực sự định sống cả đời với một người phụ nữ mà anh không yêu sao?”
“Em đang đứng ngay trước mặt anh đây, anh có cưới em không?”
Tôi quay lại nhìn anh.
Xuyên qua lớp mưa dày đặc, anh ta đứng yên, đôi mắt trầm ngâm, không rời khỏi cô ta dù chỉ một giây.
Tôi nghĩ, thật phiền phức, giờ tôi không cần phải cân nhắc có nên nói với Tần Chu rằng cô ta đã quay lại hay không nữa.
Tôi lùi lại một chút, để họ đối diện nhau trực tiếp, và nói nốt câu còn dang dở:
“Tần Chu.”
“Hay là… đừng cưới nữa nhé?”
Tần Chu vẫn đứng đó, như một pho tượng giữa màn mưa xối xả. Ánh mắt anh không chút lay chuyển, chỉ dán chặt vào bóng hình Lục Tiểu Tiểu đang đứng trước mặt. Lâm Diệp cảm nhận rõ từng mảnh tim mình vỡ vụn. Lời cầu xin tuyệt vọng của cô, những giọt nước mắt lăn dài trên má, dường như không chạm đến được thế giới của Tần Chu. Anh đứng đó, một sự im lặng đến đáng sợ, trong khi Lục Tiểu Tiểu nở một nụ cười đầy chiến thắng, nụ cười khinh miệt dành cho kẻ thua cuộc.
Lục Tiểu Tiểu không thèm liếc nhìn Lâm Diệp. Ánh mắt cô ta chỉ tập trung vào Tần Chu, như thể thế giới xung quanh đã sụp đổ, chỉ còn lại hai người họ. “Tần Chu,” giọng cô ta vang lên, xen lẫn tiếng mưa như cố tình nhấn mạnh từng lời, “Anh thực sự định sống cả đời với một người phụ nữ mà anh không yêu sao? Em đang đứng ngay trước mặt anh đây, anh có cưới em không?”
Lời nói của Lục Tiểu Tiểu như một nhát dao chém phăng mọi hy vọng còn sót lại trong lòng Lâm Diệp. Cô nhìn Tần Chu, cố tìm kiếm dù chỉ một tia dao động trong đôi mắt anh. Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự kiên định lạnh lùng, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lục Tiểu Tiểu. Cô hít một hơi thật sâu, hơi thở run rẩy vì lạnh và vì cảm xúc. Lời nói còn dang dở của cô bật ra, giờ đây mang một âm hưởng khác hẳn.
“Tần Chu.” Giọng cô bé giờ không còn là lời cầu xin mà là một sự chấp nhận cay đắng. “Hay là… đừng cưới nữa nhé?”
Ngay khi những lời ấy rời khỏi miệng Lâm Diệp, Tần Chu mới khẽ nhúc nhích. Anh quay đầu lại, ánh mắt chạm vào cô. Nhưng nó không có sự thấu hiểu, không có sự hối lỗi, chỉ là một cái nhìn thoáng qua, như thể cô chỉ là một vật cản đường tạm thời.
Lục Tiểu Tiểu thấy vậy, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Cô ta tiến thêm một bước, vòng tay qua cánh tay Tần Chu, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Lâm Diệp. “Anh thấy chưa, Tần Chu? Cô ta đã hiểu chuyện rồi đấy. Vậy, anh có về với em không?”
Tần Chu im lặng. Anh nhìn Lục Tiểu Tiểu, rồi lại liếc nhìn Lâm Diệp. Mưa vẫn không ngừng rơi, xối xả, như muốn gột rửa tất cả sự dơ bẩn, sự lừa dối. Lâm Diệp cảm thấy mình như đang tan biến vào màn đêm, chỉ còn lại nỗi ê chề và tuyệt vọng. Cô đã cho Tần Chu áo khoác, đã cố gắng yêu thương anh bằng tất cả những gì mình có, vậy mà anh vẫn không nhìn thấy.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Diệp hiểu ra. Cô không còn là Lâm Diệp từng theo đuổi anh bằng tất cả sự ngây thơ và tình yêu. Cô đã bị bào mòn, đã bị vắt kiệt. Cô đã cố gắng để trở thành người phụ nữ mà Tần Chu muốn, nhưng hóa ra, dù cô có làm gì đi nữa, trái tim anh vẫn thuộc về người khác.
Lục Tiểu Tiểu vẫn đang chờ đợi câu trả lời. Cô ta tự tin, kiêu ngạo, như thể chiến thắng đã nằm chắc trong tay. Tần Chu vẫn đứng đó, lưỡng lự. Nhưng Lâm Diệp biết, sự lưỡng lự đó không dành cho cô. Nó là sự giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa một tình yêu đã mất và một tương lai không chắc chắn.
“Anh yêu cô ta, đúng không?” Lâm Diệp khẽ nói, giọng lạc đi trong tiếng mưa. Câu hỏi không hướng về ai cả, chỉ là một lời tự nhủ. Cô không đợi câu trả lời. Cô quay lưng lại, bước đi, không một lời từ biệt. Màn mưa như tấm màn che phủ, xóa đi bóng dáng cô khỏi thế giới của Tần Chu và Lục Tiểu Tiểu. Những giọt nước mắt giờ đây không còn lăn dài, chúng hòa vào màn mưa, tan biến vào màn đêm. Cô chỉ hy vọng rằng, một ngày nào đó, cơn mưa này sẽ gột rửa sạch sẽ mọi nỗi đau trong lòng cô.
Mưa vẫn trút xuống như xé toạc màn đêm. Lâm Diệp quay lưng bước đi, bóng dáng cô dần chìm vào màn nước trắng xóa. Tiếng bước chân cô xa dần, hòa vào tiếng mưa như thể cô chưa từng tồn tại ở nơi đây. Tần Chu đứng đó, đôi mắt vẫn nhìn theo hướng Lâm Diệp vừa rời đi, nhưng ánh nhìn đó không còn chút tình cảm nào. Anh ta giống như một bức tượng bằng đá, vô cảm trước sự đau khổ mà anh ta vừa gây ra.
Lục Tiểu Tiểu nhếch môi cười khẩy. Cô ta buông cánh tay Tần Chu ra, rồi đưa tay lau đi những giọt nước mưa trên má mình, như thể không có chuyện gì xảy ra. “Xem ra, cô ta đã biết điều rồi,” Lục Tiểu Tiểu nói, giọng đầy vẻ đắc thắng. Cô ta quay sang nhìn Tần Chu, ánh mắt dò xét. “Vậy, bây giờ, chúng ta đi đâu?”
Tần Chu vẫn im lặng. Anh ta nhìn xuống mặt đất ướt sũng, suy nghĩ không biết đang trôi dạt về đâu. Lục Tiểu Tiểu mất kiên nhẫn. Cô ta tiến lại gần, ghé sát tai anh. “Tần Chu,” cô ta thủ thỉ, giọng khàn đặc, “Anh nhớ đêm đó không? Anh đã hứa sẽ cưới em mà.”
Một tia điện xẹt qua mắt Tần Chu. Anh ta ngẩng phascác, nhìn Lục Tiểu Tiểu. Ánh mắt anh ta giờ đây không còn là sự bối rối hay mệt mỏi, mà là một thứ gì đó sắc lạnh, đầy toan tính. Anh ta đưa tay siết chặt lấy cằm Lục Tiểu Tiểu, giọng trầm thấp vang lên, “Tất nhiên là tôi nhớ.”
Lục Tiểu Tiểu mỉm cười, nụ cười của một con cáo già vừa giăng bẫy thành công. Cô ta đưa tay vuốt ve gò má Tần Chu, ánh mắt đầy vẻ quyến rũ. “Vậy thì, anh sẽ không để em thất vọng, đúng không?”
Tần Chu nhìn sâu vào mắt Lục Tiểu Tiểu. Anh ta không trả lời bằng lời, chỉ dùng ánh mắt để trao đổi. Dưới màn mưa tầm tã, hai con người với những toan tính riêng bắt đầu một thỏa thuận mới. Lâm Diệp đã bước đi, mang theo trái tim tan vỡ, nhưng cô đâu biết rằng, sự ra đi của cô mới chỉ là khởi đầu cho một trò chơi phức tạp hơn. Màn mưa như che giấu những bí mật, những âm mưu đang dần hé lộ.
Lâm Diệp cúi gằm mặt, cảm nhận những giọt mưa lạnh buốt hòa cùng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Cô không nói thêm bất cứ lời nào, xoay người bước đi từng bước nặng nề trong màn mưa dày đặc, để lại Tần Chu và Lục Tiểu Tiểu đứng đó. Cô nghe loáng thoáng tiếng Lục Tiểu Tiểu cười khúc khích phía sau lưng. Mỗi bước chân của Lâm Diệp như đóng sập một cánh cửa hy vọng, để lại phía sau tiếng mưa gào thét và sự hả hê ghê tởm. Cô cứ đi, không ngoảnh lại, như thể muốn xóa bỏ hoàn toàn mọi dấu vết của một tương lai tươi đẹp vừa bị vùi dập.
Lục Tiểu Tiểu nhìn theo bóng dáng Lâm Diệp khuất dần, nụ cười càng thêm phần đắc ý. Cô ta quay lại nhìn Tần Chu, ánh mắt đầy sự khinh miệt lẫn quyến luyến. “Xem ra, “vị hôn thê” của anh đã hiểu chuyện. Cô ta biết điểm dừng, biết ai mới là người đàn ông thuộc về cô ta.”
Tần Chu vẫn đứng im, vai hơi trùng xuống dưới màn mưa. Anh ta không nhìn Lục Tiểu Tiểu, ánh mắt nhìn xa xăm, như lạc vào một thế giới khác. Giờ đây, anh ta không còn vẻ bối rối hay mệt mỏi trước đây, thay vào đó là một sự lạnh lùng khó dò.
Lục Tiểu Tiểu tiến lại gần, đưa tay vuốt ve cánh tay Tần Chu. “Sao nào? Anh định đứng đây cho đến khi thành người tuyết à? Chúng ta còn nhiều việc phải làm.” Cô ta nhướn mày, giọng đầy ẩn ý. “Nhớ lời anh đã hứa không? Ba năm trước, em đã rời đi vì những hiểu lầm ngớ ngẩn. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Anh không thể để em một lần nữa ra đi tay trắng, phải không?”
Tần Chu cuối cùng cũng quay sang nhìn Lục Tiểu Tiểu. Trong đôi mắt anh ta, không còn chút dịu dàng hay tình cảm nào dành cho Lâm Diệp. Chỉ có sự tính toán, lạnh lẽo và một tia lửa âm hiểm. Anh ta gật đầu, giọng trầm khàn vang lên, “Tôi nhớ. Mọi chuyện sẽ theo ý em.”
Lục Tiểu Tiểu cười lớn, nụ cười của kẻ chiến thắng. Cô ta vòng tay ôm lấy cổ Tần Chu, ghé sát vào tai anh ta thì thầm, “Tốt lắm. Vậy, anh có cưới em không, Tần Chu?”
Câu hỏi vang lên giữa màn mưa. Tần Chu nhìn sâu vào mắt Lục Tiểu Tiểu, rồi anh ta buông tay khỏi cằm cô ta, thay vào đó, anh ta siết chặt lấy vai cô ta, ánh mắt đầy quyết đoán. Anh ta không trả lời bằng lời, nhưng cái siết tay đó đã nói lên tất cả. Lâm Diệp, trên đường bước đi, chỉ nghe thấy tiếng cười của Lục Tiểu Tiểu vọng lại, cùng với tiếng mưa như đang khóc than cho số phận nghiệt ngã. Cô chợt khựng lại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. “Hay là… đừng cưới nữa nhé?” Lời nói đó thốt ra như một lời nguyền rủa chính mình.
Lục Tiểu Tiểu cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Chu. Cô ta mỉm cười hài lòng, ngẩng đầu lên hôn nhẹ lên má anh. “Em biết anh sẽ không để em thất vọng mà.” Cô ta kéo Tần Chu đi về phía trước, bóng dáng hai người dần hòa vào màn mưa, bỏ lại phía sau một trái tim tan vỡ và một tương lai mờ mịt.
Màn mưa trút xuống như đang gột rửa thế giới mục ruỗng. Lâm Diệp bước đi trong đó, từng bước chân nặng trĩu như chì. Cô không còn nghe rõ tiếng Lục Tiểu Tiểu cười nói hay tiếng Tần Chu trầm giọng đáp lời. Chỉ còn tiếng mưa dày đặc, tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực, và một khoảng trống rỗng mênh mông đang nuốt chửng lấy cô. Cô đi xa dần khỏi con đường nhỏ, nơi ngọn đèn đường hắt ánh sáng vàng vọt, yếu ớt soi rọi. Cô đã đến đây, đến căn nhà từng là nơi trú ẩn, là tương lai, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo, hoang vắng.
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở. Lâm Diệp bước vào, bóng cô đổ dài trên sàn nhà lạnh lẽo. Đèn vẫn chưa được bật. Không gian chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có tiếng mưa gõ đều đều lên mái nhà. Cô buông mình xuống sàn, đôi chân run rẩy không còn sức chống đỡ. Cô ôm chặt lấy bản thân, co ro như một đứa trẻ lạc lõng. Nước mắt tuôn rơi, không còn giấu giếm, không còn kìm nén. Mỗi giọt nước mắt là một nhát dao cứa vào trái tim tan vỡ. Cô cố gắng hít thở, nhưng không khí dường như đặc quánh lại, nghẹn ứ trong cổ họng.
“Tất cả… tất cả những gì mình đã cố gắng… có phải là vô nghĩa?” Lời nói thốt ra khe khẽ, lạc lõng trong bóng tối. Cô nhớ lại ba năm trước, khi Lục Tiểu Tiểu rời đi. Cô nhớ lại những năm tháng dây dưa của Tần Chu với cô ta. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn, những kế hoạch về một tương lai chung, về một đám cưới sắp diễn ra. Tất cả giờ đây như một trò đùa cay nghiệt. Sự ngây thơ của cô, tình yêu của cô, tất cả đều bị nghiền nát dưới gót giày của Lục Tiểu Tiểu và sự phản bội của Tần Chu. Cô nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt, nơi đáng lẽ phải là một tương lai rạng rỡ, giờ đây chỉ còn lại sự u ám và tuyệt vọng. Từng hồi ức ùa về, chồng chất lên nhau, khiến cô càng thêm đau đớn. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ cô tìm lại được bình yên, hay cô sẽ mãi mãi chìm đắm trong nỗi đau này?
Lâm Diệp co ro trên sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng như bị bóp nghẹt. Căn nhà, từng là biểu tượng của một tương lai tươi sáng, giờ đây chìm trong bóng tối và nỗi tuyệt vọng. Ba năm trước, Lục Tiểu Tiểu rời đi, bỏ lại phía sau một Tần Chu chìm đắm trong những hồi ức và sự dây dưa kéo dài sáu năm. Giờ đây, cô ta quay về, như một cơn bão tàn phá, cuốn phăng đi tất cả những gì Lâm Diệp đã xây dựng. Hộp cơm trưa, biểu tượng cho sự quan tâm của cô, giờ đây chỉ còn là lời nhắc nhở cay đắng về sự từ chối. Chiếc áo khoác cô đưa cho Tần Chu hôm qua, biểu tượng cho sự chăm sóc, giờ đây lại trở nên thừa thãi.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ không đủ sức xua tan bóng đêm trong lòng Lâm Diệp. Tin tức về việc Tần Chu hủy hôn lan truyền như cháy rừng trong giới và cả công ty. Tiếng bàn tán xì xào vang vọng khắp hành lang, những ánh mắt thương hại của đồng nghiệp như những lưỡi dao cứa vào lòng cô.
“Cô Lâm Diệp thật đáng thương,” một nữ nhân viên thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, giọng đầy vẻ hả hê. “Bao nhiêu năm theo đuổi mà vẫn không bằng tình cũ một giây.”
“Đúng vậy, ai bảo cứ bám dai như đỉa thế chứ,” người kia đáp lại, nhấp một ngụm cà phê.
Lâm Diệp cố gắng bước đi thật nhanh, cúi gằm mặt xuống để tránh những ánh nhìn dò xét và thương hại. Mỗi bước chân cô đi là một sự giằng xé nội tâm. Cô cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cố gắng không để cho nước mắt rơi thêm một lần nào nữa, nhưng lòng quặn thắt, đau đớn không thể tả xiết. Cô nhớ lại những ngày cô đứng trong phòng tranh, lắng nghe Tần Chu chỉ dẫn cho đám sinh viên, nhớ lại cái cách cô đưa cho anh chiếc áo khoác khi anh làm việc khuya trong phòng họp. Tất cả những kỷ niệm đó giờ đây như những vết cứa sâu hoắm, rỉ máu.
Trong một góc hành lang khuất, hai nhân viên khác đang xôn xao.
“Nghe nói Lục Tiểu Tiểu đã quay về rồi đấy,” một người nói, mắt sáng rực.
“Thật không? Thế thì Tần Chu chắc chắn sẽ bỏ cô Lâm Diệp thôi,” người kia cười khẩy. “Dù sao Lục Tiểu Tiểu cũng là tình đầu mà, hơn nữa còn là người mà Tần Chu theo đuổi bao năm.”
Cùng lúc đó, tại phòng tranh, Tần Chu đang nghiêm khắc phê bình bài vẽ của một cô gái sinh viên. Cô gái đó, với khuôn mặt cúi gằm, đột nhiên cảm thấy một sự khinh bỉ trào dâng. Cô ta vứt hộp cơm trưa xuống đất.
“Đây! Tôi không cần loại tình thương miễn cưỡng này!” cô ta gào lên, rồi quay người bỏ chạy.
Tần Chu sững sờ nhìn hộp cơm vỡ nát trên sàn, rồi ngước nhìn theo bóng cô gái đang khuất dần. Gương mặt anh hiện lên vẻ khó hiểu, xen lẫn chút gì đó như hối tiếc.
Trong khi đó, tại văn phòng, Lâm Diệp đang ngồi ở bàn làm việc của mình, cố gắng tập trung vào công việc. Nhưng những lời xì xào, những ánh mắt vẫn không buông tha cô. Cô cảm thấy mình như một kẻ bị ruồng bỏ, một kẻ thất bại. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt kia giờ đây đối với cô chỉ là một màu xám xịt. Cô tự hỏi, liệu cô còn có thể tiếp tục chịu đựng thêm bao lâu nữa?
Lâm Diệp bước đi trong dòng người tấp nập, cố gắng tìm một góc yên tĩnh để thở. Tiếng xì xào vẫn bám theo cô như những bóng ma. Cô bước vào một quán cà phê quen thuộc, hy vọng tìm thấy chút bình yên. Nhưng khi nhìn thấy bàn góc kia, trái tim cô như ngừng đập.
Lục Tiểu Tiểu ngồi đó, ung dung vắt chân, nhâm nhi tách trà. Nàng ta nhướng mày, nhìn Lâm Diệp với ánh mắt khiêu khích, đầy vẻ đắc thắng.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng ngọt như mật, nhưng đầy châm chọc)
Ồ, Lâm Diệp. Nhìn cô có vẻ không ổn lắm nhỉ?
Lâm Diệp siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên. Cô không muốn để Lục Tiểu Tiểu thấy sự yếu đuối của mình.
LỤC TIỂU TIỂU
(Tiếp tục, với nụ cười nửa miệng)
Cô không nên cố gắng làm những điều mình không thể đạt được. Đừng phí sức nữa.
Lời nói của Lục Tiểu Tiểu như những nhát dao đâm thẳng vào lòng Lâm Diệp. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
LÂM DIỆP
(Giọng hơi run, nhưng kiên quyết)
Tôi không biết cô đang nói về điều gì.
Lục Tiểu Tiểu bật cười khanh khách, một âm thanh chói tai vang vọng trong không gian quán cà phê.
LỤC TIỂU TIỂU
(Nhếch mép)
Thật sao? Anh Tần Chu của cô… anh ấy chắc chắn sẽ nhận ra ai mới là người anh ấy thực sự yêu. Đừng cố gắng bám víu vào một thứ đã không thuộc về mình.
Lâm Diệp nhìn Lục Tiểu Tiểu chằm chằm, ánh mắt cô giờ đây lạnh như băng. Cô không nói gì, chỉ đơn giản quay lưng bước đi, để lại Lục Tiểu Tiểu một mình với nụ cười mãn nguyện. Lâm Diệp biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.
Lâm Diệp bước ra khỏi quán cà phê, tim vẫn còn đập thình thịch. Lời nói của Lục Tiểu Tiểu vang vọng trong đầu cô, như những lời tiên tri về một tương lai tăm tối. Cô siết chặt túi xách, bước đi nhanh hơn, hy vọng có thể thoát khỏi bóng ma quá khứ đang ám ảnh.
Ánh đèn đường hắt xuống con phố vắng. Chiếc xe hơi của Tần Chu bất ngờ dừng lại bên cạnh cô. Anh nhìn cô qua ô kính, vẻ mặt pha trộn giữa sự áy náy và sự xa cách quen thuộc.
TẦN CHU
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Lên xe đi, Lâm Diệp.
Lâm Diệp chần chừ. Cô nhìn anh, ánh mắt dò xét. Sau tất cả những gì đã xảy ra, cô không chắc mình còn có thể tin tưởng anh nữa không. Nhưng rồi, cô hít một hơi sâu, mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ.
Không khí trong xe ngột ngạt. Tần Chu giữ im lặng, mắt hướng về phía trước. Lâm Diệp cũng không nói gì. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua như tua phim quay chậm.
Cuối cùng, Tần Chu lên tiếng.
TẦN CHU
Anh xin lỗi, Lâm Diệp. Anh không thể làm khác được.
Lời xin lỗi của anh như một gáo nước lạnh dội vào mặt Lâm Diệp. Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt chất chứa đầy căm hờn và đau đớn.
LÂM DIỆP
Anh có từng thực sự yêu em không, Tần Chu?
Tần Chu im lặng. Anh không thể trả lời câu hỏi đó. Anh biết, một câu trả lời sai lầm sẽ càng đào sâu thêm vực thẳm giữa hai người. Anh chỉ có thể giữ im lặng, và sự im lặng đó nói lên tất cả. Lâm Diệp nhìn sâu vào mắt anh, tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải thích, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng. Cô nhận ra, dù có cố gắng thế nào, họ cũng không thể quay lại như xưa. Cuộc hôn nhân sắp tới của họ, giờ đây, dường như chỉ còn là một vở kịch mà cả hai đang cố gắng diễn cho trọn vẹn.
Lâm Diệp nhìn Tần Chu, ánh mắt cô không còn một tia ấm áp nào. Sự đau đớn và căm phẫn hòa quyện trong đó, biến nó thành một thứ vũ khí lạnh lẽo. Anh ta nói xin lỗi? Lời xin lỗi đó quá rẻ mạt, quá hời hợt. Cô không cần một lời xin lỗi. Cô cần sự thật, cần một lời giải thích chân thành, hoặc ít nhất là một chút ăn năn thực sự. Nhưng anh ta chỉ biết im lặng. Sự im lặng của anh ta là câu trả lời rõ ràng nhất.
Lâm Diệp cảm thấy một cơn giận dữ cuộn trào trong lòng. Bao nhiêu năm hy sinh, bao nhiêu tình yêu cô dành cho anh ta, giờ đây đều trở thành trò cười. Anh ta có thực sự yêu cô không? Câu hỏi đó cứ vang vọng trong đầu cô, một câu hỏi mà cô đã tự hỏi rất nhiều lần trong ba năm qua, và giờ đây, câu trả lời đã quá rõ ràng.
LÂM DIỆP
(Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Chúng ta… không thể tiếp tục được nữa, Tần Chu.
Tần Chu quay đầu lại, ánh mắt anh ta nhìn cô có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng biến mất. Anh ta có lẽ đã đoán trước được điều này.
TẦN CHU
Em…
LÂM DIỆP
(Ngắt lời)
Em không muốn một cuộc hôn nhân chỉ là nghĩa vụ. Em không muốn sống với một người mà trái tim anh ta đã thuộc về người khác.
Cô lấy chiếc hộp nhẫn đính hôn ra khỏi túi xách. Ánh đèn đường phản chiếu lên lớp kim loại, khiến nó lấp lánh một cách chói mắt.
LÂM DIỆP
Em trả lại anh.
Cô đặt chiếc hộp lên bảng điều khiển. Tần Chu nhìn nó, rồi nhìn cô. Vẻ mặt anh ta không hề biến đổi, như thể đó chỉ là một món đồ vô tri.
TẦN CHU
Em nghĩ kỹ chưa?
LÂM DIỆP
(Siết chặt nắm tay)
Em đã nghĩ rất kỹ rồi. Em không cần một tình yêu nửa vời từ anh. Anh hãy cứ quay về với Lục Tiểu Tiểu đi. Người con gái mà anh đã yêu suốt sáu năm qua.
Nước mắt bắt đầu trào ra khỏi khóe mắt Lâm Diệp. Cô quay mặt đi, không muốn anh ta nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Nhưng mỗi lời nói ra đều như xé nát trái tim cô. Cô yêu anh ta, yêu rất nhiều. Nhưng cô không thể sống trong sự dối lừa và tổn thương này nữa.
Cô mở cửa xe, bước ra ngoài. Tiếng đóng cửa vang lên khô khốc trong màn đêm. Lâm Diệp chạy đi, không nhìn lại. Cô chạy về phía ngôi nhà của mình, nơi cô hy vọng sẽ tìm thấy một chút bình yên. Cơn mưa bắt đầu rơi, như đang rửa trôi đi tất cả những gì đã từng có giữa cô và Tần Chu.
[CẢNH MỞ ĐẦU]**NGOẠI. KHU PHỐ VẮNG – BAN ĐÊM**
Mưa vẫn trút xuống, mỗi giọt như đang gõ lên trái tim tan vỡ của Lâm Diệp. Cô chạy trong màn đêm, chiếc áo khoác của Tần Chu vẫn còn vương mùi nước hoa xa lạ. Cô cố chạy thật nhanh, như muốn trốn chạy khỏi tất cả: sự phản bội, nỗi đau, và cả hình bóng của Tần Chu. Nước mưa lạnh lẽo chảy dài trên gương mặt, hòa lẫn với những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô chạy đến trước cổng một tòa nhà cũ kỹ, nơi những người hàng xóm thường hay tụ tập buôn chuyện. Một nhóm hai người đồng nghiệp, trú mưa dưới mái hiên, đang bàn tán xôn xao.
NHÂN VIÊN 1
(Nói nhỏ, ghé sát tai đồng nghiệp)
Nghe nói Lục Tiểu Tiểu về nước lần này không chỉ vì tình đâu.
NHÂN VIÊN 2
(Tò mò)
Ý cậu là sao?
NHÂN VIÊN 1
Nghe đâu là dính vào vụ làm ăn thua lỗ bên nước ngoài, giờ muốn về đây huy động vốn. Mà ai là người tình nguyện bỏ tiền ra giúp đỡ chắc?
NHÂN VIÊN 2
(Ngạc nhiên)
Anh ta ư? Tần Chu ấy hả?
NHÂN VIÊN 1
Chứ còn ai vào đây. Nghe bảo Lục Tiểu Tiểu đã mở lời “Anh có cưới em không?”. Thấy chưa, chiêu cũ lại dùng. Vẫn là cái giọng điệu đó, vẫn là cái ánh mắt đó. Cô ta biết rõ Tần Chu không thể nào quên được cô ta.
Lâm Diệp đứng sững lại, cơ thể run rẩy. Lời nói của hai người đồng nghiệp như những nhát dao cứa vào tim cô. Tin đồn đó… nó quá khớp với những gì cô cảm nhận được. Lục Tiểu Tiểu trở về không phải vì tình yêu, mà là một kế hoạch tài chính. Cô ta muốn lợi dụng Tần Chu. Cơn tức giận bùng lên trong Lâm Diệp, một cơn giận dữ không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Tần Chu. Cô thương hại sự mù quáng của anh, vẫn chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu xưa cũ.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Diệp nhận ra tất cả. Sự im lặng của Tần Chu, thái độ thờ ơ của anh ta khi cô trả lại nhẫn, tất cả đều là sự xác nhận tàn khốc. Cô không còn tình yêu, cô chỉ còn sự phẫn nộ và nỗi xót xa. Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nước mưa vẫn xối xả, như đang vùi lấp đi tất cả. Lâm Diệp quay lưng lại, bước đi trong màn đêm dày đặc, bỏ lại phía sau tiếng bàn tán và cơn mưa trắng xóa.
**CẮT.**
**NỘI. NHÀ RIÊNG – ĐÊM**
Mưa vẫn đang trút xuống. Tần Chu đứng trong phòng khách quen thuộc, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra màn mưa trắng xóa. Anh vừa ăn xong bữa tối do Lục Tiểu Tiểu chuẩn bị, nhưng thứ anh cảm nhận được không phải là sự ấm áp, mà là một vị ngai ngái khó tả. Mùi nước hoa Lục Tiểu Tiểu thoang thoảng trong không khí, nhưng sao anh lại thấy nó xa lạ đến thế. Anh khẽ cau mày, đưa tay day day thái dương.
TIẾNG CHUÔNG CỬA vang lên, dồn dập và gấp gáp. Tần Chu giật mình, quay người về phía cửa. Anh biết, đó là Lục Tiểu Tiểu.
Anh bước ra mở cửa. Lục Tiểu Tiểu đứng đó, mái tóc ướt sũng, quần áo xộc xệch. Nhưng đôi mắt cô ta, giờ đây ánh lên một vẻ tham lam và quyết đoán đến lạ lùng, hoàn toàn khác với sự dịu dàng thường thấy. Cô ta đẩy mạnh cửa bước vào, không thèm để ý đến sự bối rối của Tần Chu.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng gấp gáp, đầy đòi hỏi)
Anh có biết em đã chờ đợi bao lâu không? Về đây rồi, anh định để em phải làm gì nữa đây?
Tần Chu sững sờ nhìn Lục Tiểu Tiểu. Lời lẽ của cô ta sắc lạnh, khác hẳn với hình ảnh người con gái anh từng yêu. Anh nhớ lại những món ăn mà Lâm Diệp tỉ mỉ chuẩn bị cho anh, những lời động viên chân thành, những cái xoa tay nhẹ nhàng khi anh mệt mỏi.
TẦN CHU
(Giọng chậm rãi, đắn đo)
Tiểu Tiểu, em…
LỤC TIỂU TIỂU
(Ngắt lời, tiến đến gần Tần Chu, giọng ngọt sớt nhưng đầy tính toán)
Anh còn nhớ không? Ba năm trước, em đã từng nói anh sẽ không bao giờ tìm được ai tốt với anh hơn em đâu. Giờ anh xem, ai đang ở bên anh? Ai đang chăm sóc cho anh?
Cô ta chỉ tay về phía bàn ăn, nơi còn lưu lại dấu vết của bữa tối vội vã.
LỤC TIỂU TIỂU
Anh có biết em đã phải đánh đổi những gì để về đây không? Em bỏ lại tất cả, vì anh! Giờ thì… anh có cưới em không?
Câu hỏi vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Tần Chu cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng. Anh nhìn Lục Tiểu Tiểu, nhìn thấy rõ sự tính toán đằng sau ánh mắt lấp lánh nước mưa. Anh nghĩ đến Lâm Diệp, đến lời từ biệt đầy day dứt của cô. Lời nói của Lâm Diệp như một tiếng sét đánh ngang tai: “Hay là… đừng cưới nữa nhé?”.
TẦN CHU
(Giọng run run)
Em… em đã thay đổi rồi.
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười lớn, một nụ cười khinh bỉ)
Thay đổi? Anh nói em thay đổi? Anh mới là người thay đổi đấy! Anh quên hết những gì chúng ta từng có rồi sao? Quên cả Lục Tiểu Tiểu này rồi sao?
Tần Chu lùi lại, ánh mắt anh bỗng dừng lại trên chiếc áo khoác quen thuộc của Lâm Diệp đang treo hờ trên ghế sô pha. Chiếc áo mà cô đã khoác vội cho anh trong đêm mưa hôm đó, khi anh còn đang mê muội trong vòng tay của Lục Tiểu Tiểu. Hình ảnh Lâm Diệp dịu dàng, quan tâm, và sự tổn thương trong mắt cô bỗng hiện về rõ nét. Anh cảm thấy một nỗi dằn vặt, một sự hối hận sâu sắc bắt đầu gặm nhấm trái tim mình.
TẦN CHU
(Nói khẽ, như tự nhủ)
Không… không phải như vậy…
Lục Tiểu Tiểu tiến lại gần, tay cô ta bấu chặt lấy cánh tay anh.
LỤC TIỂU TIỂU
Anh… anh sẽ cưới em mà, phải không? Em đã trở lại rồi đây!
Tần Chu nhìn vào đôi mắt Lục Tiểu Tiểu, rồi nhìn xuống bàn tay cô ta đang nắm chặt lấy mình. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao day dứt và nuối tiếc. Anh bắt đầu nhận ra sự thật trần trụi đằng sau tất cả. Cô ta không còn là người anh yêu, mà là một kẻ đòi hỏi, một kẻ lợi dụng.
**CẮT.**
TẦN CHU
(Giọng run run, giọng anh như bị bóp nghẹt)
Em… em đã thay đổi rồi.
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười lớn, một nụ cười khinh bỉ, ánh mắt cô ta sắc lẻm)
Thay đổi? Anh nói em thay đổi? Anh mới là người thay đổi đấy! Anh quên hết những gì chúng ta từng có rồi sao? Quên cả Lục Tiểu Tiểu này rồi sao?
Tần Chu lùi lại, ánh mắt anh bỗng dừng lại trên chiếc áo khoác quen thuộc của Lâm Diệp đang treo hờ trên ghế sô pha. Chiếc áo mà cô đã khoác vội cho anh trong đêm mưa hôm đó, khi anh còn đang mê muội trong vòng tay của Lục Tiểu Tiểu. Hình ảnh Lâm Diệp dịu dàng, quan tâm, và sự tổn thương trong mắt cô bỗng hiện về rõ nét. Anh cảm thấy một nỗi dằn vặt, một sự hối hận sâu sắc bắt đầu gặm nhấm trái tim mình.
TẦN CHU
(Nói khẽ, như tự nhủ, giọng đầy dằn vặt)
Không… không phải như vậy…
Lục Tiểu Tiểu tiến lại gần, tay cô ta bấu chặt lấy cánh tay anh.
LỤC TIỂU TIỂU
Anh… anh sẽ cưới em mà, phải không? Em đã trở lại rồi đây!
Tần Chu nhìn vào đôi mắt Lục Tiểu Tiểu, rồi nhìn xuống bàn tay cô ta đang nắm chặt lấy mình. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao day dứt và nuối tiếc. Anh bắt đầu nhận ra sự thật trần trụi đằng sau tất cả. Cô ta không còn là người anh yêu, mà là một kẻ đòi hỏi, một kẻ lợi dụng. Anh giật mạnh tay ra khỏi Lục Tiểu Tiểu.
TẦN CHU
(Giọng dứt khoát, lạnh lùng)
Đủ rồi, Tiểu Tiểu. Mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi.
LỤC TIỂU TIỂU
(Mặt biến sắc, giọng kinh hoàng xen lẫn giận dữ)
Anh… anh nói gì cơ? Kết thúc? Anh đang nói đùa với em sao? Anh có biết em đã làm những gì để quay về không?
TẦN CHU
Tôi biết. Và tôi cũng đã nhận ra. Cô không còn là người tôi yêu nữa.
Lục Tiểu Tiểu nhìn Tần Chu, ánh mắt cô ta như muốn ăn tươi nuốt sống anh. Cô ta chưa bao giờ thấy anh cứng rắn và lạnh lùng đến vậy.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng run rẩy, đầy đe dọa)
Anh sẽ phải hối hận vì điều này, Tần Chu! Anh sẽ phải hối hận vì đã từ bỏ em!
Cô ta lao về phía Tần Chu, định ôm chầm lấy anh. Nhưng Tần Chu đã nhanh chóng né sang một bên. Lục Tiểu Tiểu mất thăng bằng, ngã sõng soài trên sàn nhà. Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, như đang gào thét cùng nỗi tức giận và tuyệt vọng của cô ta.
Trong một khoảnh khắc, Tần Chu nhìn Lục Tiểu Tiểu đang nằm dưới sàn, ướt sũng và trơ trọi. Anh cảm thấy một chút thương hại, nhưng phần lớn là sự giải thoát. Anh quay lưng lại, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn mưa dày đặc. Anh nghĩ về Lâm Diệp, về tương lai mà anh đã suýt đánh mất.
TẦN CHU
(Nói khẽ, giọng anh pha lẫn sự chua xót và quyết tâm)
Xin lỗi, Tiểu Tiểu. Nhưng tôi không thể quay lại được nữa.
Cảnh quay chậm lại, tập trung vào khuôn mặt Tần Chu, anh đang cố gắng gột rửa đi những vướng mắc của quá khứ. Tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, như đang rửa trôi đi tất cả.
**CẮT.**
MÀN HÌNH MỜ DẦN VỚI TIẾNG MƯA VẪN RƠI KHÔNG NGỪNG.
**NGOẠI CẢNH. NHÀ RIÊNG. ĐÊM.**
Giọt mưa như những viên bi thủy tinh va đập dữ dội xuống mái hiên và mặt đất. Bên trong căn nhà, không khí nặng nề như chính bầu trời đêm. Tần Chu đứng đó, ánh mắt nhìn Lục Tiểu Tiểu đang nằm sõng soài trên sàn, nước mắt và nước mưa hòa lẫn vào nhau. Anh không còn cảm thấy thương hại, chỉ là một sự trống rỗng ghê gớm. Lục Tiểu Tiểu ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt cô ta điên dại, gào thét trong vô vọng.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng khàn đặc, nức nở)
Anh… anh không thể bỏ em… Anh đã hứa rồi…
Tần Chu chỉ nhìn cô ta một cách thờ ơ, rồi quay người bước ra ngoài. Anh không còn có thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong không gian này. Tiếng Lục Tiểu Tiểu tuyệt vọng vọng theo anh: “Tần Chu! Anh quay lại đi! Tần Chu!”. Nhưng anh vẫn bước đi, dứt khoát, như thể đang cố gắng xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ.
Anh mở cửa xe, bước vào. Ánh đèn nội thất hắt lên khuôn mặt hốc hác, đầy dằn vặt của anh. Anh khởi động máy, nhấn ga. Chiếc xe lao nhanh ra khỏi biệt thự, bỏ lại phía sau tiếng thét gào và cơn mưa dữ dội.
**NỘI CẢNH. XE HƠI. ĐÊM.**
Chiếc xe lướt đi trên đường nhựa ướt sũng. Tần Chu siết chặt vô lăng, từng khớp ngón tay trắng bệch. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xao xác trong gió mưa. Anh nhớ lại hình ảnh Lâm Diệp. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo đầy tin tưởng. Sự tương phản giữa Lâm Diệp và Lục Tiểu Tiểu hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Anh đã sai lầm đến mức nào khi để một người con gái tốt như Lâm Diệp phải chịu đựng.
Anh dừng xe lại bên lề đường, dưới một gốc cây lớn. Anh nhìn đồng hồ. Đã quá khuya. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, tìm tên Lâm Diệp. Anh đã không gọi cho cô suốt nhiều tháng nay. Giờ đây, anh không biết phải bắt đầu cuộc nói chuyện như thế nào. Anh muốn xin lỗi, muốn sửa chữa, nhưng liệu cô có còn cho anh cơ hội?
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu sự hối hận. Anh nhớ lại lúc Lâm Diệp mang hộp cơm trưa cho anh. Chiếc hộp cơm đơn giản nhưng chứa đựng cả tấm lòng. Anh đã từ chối nó. Anh đã làm tổn thương cô bằng những lời nói vô tâm. Anh cảm thấy một nỗi buồn dâng lên, xé toạc trái tim anh.
Tần Chu
(Nói khẽ, giọng đứt quãng)
Lâm Diệp… anh xin lỗi…
Anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên trong tĩnh lặng của xe hơi. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào tim anh. Anh chờ đợi, tim đập thình thịch.
**NGOẠI CẢNH. PHÒNG TRANH. SÁNG.**
Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua ô cửa kính lớn của phòng tranh, rọi xuống những bức tường trắng tinh. Lâm Diệp đang đứng đó, tay cầm một cây cọ, chăm chú chỉnh sửa lại một bức tranh. Cô không còn là Lâm Diệp của ngày xưa. Khuôn mặt cô giờ đây rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và khí chất. Cô mặc một bộ váy thanh lịch, mái tóc được búi gọn gàng, toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Cửa phòng tranh bật mở. Tần Chu đứng ở ngưỡng cửa, quần áo hơi xộc xệch, nét mặt hốc hác và bơ phờ. Anh đã tìm kiếm cô suốt nhiều tháng qua. Anh nhìn thấy Lâm Diệp, và anh như chết lặng. Cô ấy hoàn toàn khác. Rạng rỡ, mạnh mẽ, và xa lạ.
Tần Chu
(Giọng run run, đầy hối hận và nuối tiếc)
Lâm Diệp… anh nhớ em.
Anh bước từng bước nặng nề về phía cô. Ánh mắt anh chứa chan một nỗi buồn sâu thẳm, một sự hối tiếc không lời. Anh muốn níu kéo, muốn sửa chữa tất cả những sai lầm của mình.
Nhưng khi ánh mắt anh chạm vào ánh mắt Lâm Diệp, anh chỉ thấy sự lạnh lùng và xa lạ. Cô ngước nhìn anh, không một chút dao động, như thể anh chỉ là một người xa lạ hoàn toàn.
LÂM DIỆP
(Giọng điềm tĩnh, không một chút cảm xúc)
Anh Tần Chu? Sao anh lại ở đây?
Sự lạnh nhạt trong giọng nói của Lâm Diệp như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tần Chu. Anh đứng sững, lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, nhưng không tìm thấy bất kỳ tia lửa nào của tình yêu hay sự quen thuộc. Chỉ có sự trống rỗng và một khoảng cách vô hình.
TẦN CHU
(Lắp bắp)
Anh… anh muốn nói chuyện với em. Về mọi chuyện…
LÂM DIỆP
(Nhếch mép cười nhạt)
Nói chuyện gì cơ? Chuyện anh đã làm với em sao? Hay chuyện anh bỏ rơi em để chạy theo kẻ khác?
Giọng điệu của Lâm Diệp sắc bén và lạnh lùng. Tần Chu cảm thấy như bị đâm một nhát dao. Anh chưa bao giờ thấy cô như thế này. Anh muốn giải thích, muốn bào chữa, nhưng tất cả những gì anh có thể nhìn thấy là ánh mắt xa lạ và nụ cười khinh khỉnh của cô.
TẦN CHU
(Giọng yếu ớt)
Anh sai rồi… Anh hối hận lắm…
LÂM DIỆP
(Cười lớn, một nụ cười đầy cay đắng)
Hối hận? Giờ anh mới biết hối hận sao? Anh nghĩ em vẫn còn là cô gái ngây thơ ngày xưa để anh muốn đến là đến, muốn đi là đi à?
Lâm Diệp quay lưng lại, tiếp tục chỉnh sửa bức tranh. Động tác của cô dứt khoát, dứt điểm. Tần Chu đứng đó, lạc lõng và cô đơn. Anh nhận ra rằng, anh đã mất cô thật rồi. Mất mãi mãi.
**CẮT.**
LÂM DIỆP
(Giọng điềm tĩnh, không một chút cảm xúc)
Anh Tần Chu? Sao anh lại ở đây?
Sự lạnh nhạt trong giọng nói của Lâm Diệp như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tần Chu. Anh đứng sững, lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, nhưng không tìm thấy bất kỳ tia lửa nào của tình yêu hay sự quen thuộc. Chỉ có sự trống rỗng và một khoảng cách vô hình.
TẦN CHU
(Lắp bắp)
Anh… anh muốn nói chuyện với em. Về mọi chuyện…
LÂM DIỆP
(Nhếch mép cười nhạt)
Nói chuyện gì cơ? Chuyện anh đã làm với em sao? Hay chuyện anh bỏ rơi em để chạy theo kẻ khác? Anh nhớ em? Anh nhớ một người luôn chạy theo anh hay là một người phụ nữ thành công bây giờ?
Giọng điệu của Lâm Diệp sắc bén và lạnh lùng. Tần Chu cảm thấy như bị đâm một nhát dao. Anh chưa bao giờ thấy cô như thế này. Anh muốn giải thích, muốn bào chữa, nhưng tất cả những gì anh có thể nhìn thấy là ánh mắt xa lạ và nụ cười khinh khỉnh của cô.
TẦN CHU
(Giọng yếu ớt)
Anh sai rồi… Anh hối hận lắm… Anh thực sự…
LÂM DIỆP
(Cười lớn, một nụ cười đầy cay đắng)
Hối hận? Giờ anh mới biết hối hận sao? Anh nghĩ em vẫn còn là cô gái ngây thơ ngày xưa để anh muốn đến là đến, muốn đi là đi à? Ba năm trước anh có thể không nhận ra, sáu năm dây dưa của anh với Lục Tiểu Tiểu có thể khiến anh mờ mắt. Nhưng bây giờ, em là Lâm Diệp của hiện tại. Em đã đủ mạnh mẽ để tự đứng vững.
Lâm Diệp quay lưng lại, tiếp tục chỉnh sửa bức tranh. Động tác của cô dứt khoát, dứt điểm. Tần Chu đứng đó, lạc lõng và cô đơn. Anh nhìn theo bóng lưng cô, rồi nhìn xuống đôi tay mình. Anh chợt nhớ đến chiếc áo khoác cô từng đưa cho anh trong phòng họp, hành động quan tâm nhỏ bé giờ đây trở nên xa vời. Anh nhận ra rằng, anh đã mất cô thật rồi. Mất mãi mãi.
TẦN CHU
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Lâm Diệp…
Anh vươn tay ra như muốn chạm vào cô, nhưng bàn tay anh chỉ còn chạm vào không khí lạnh lẽo. Lâm Diệp không quay đầu lại. Cô tiếp tục công việc của mình, như thể Tần Chu không hề tồn tại. Anh sững lại, nỗi tuyệt vọng nhấn chìm anh. Trước ngày cưới của họ, anh đã đánh mất tất cả.
CẮT.
TẦN CHU đứng sững như một pho tượng trước không gian trống rỗng nơi Lâm Diệp vừa đứng. Nụ cười cay đắng của cô vẫn còn vảng vất trong không khí, khắc sâu vào tâm trí anh như một lời nguyền. Anh sờ lên tay mình, nơi từng cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác Lâm Diệp đưa. Giờ đây, nó chỉ còn là cái chạm lạnh lẽo của quá khứ. Mọi thứ sụp đổ. Hối hận dâng lên như thủy triều, nhấn chìm anh trong sự cô đơn cùng cực.
CẮT.
**CẢNH 1: PHÒNG TRANH – NGÀY**
Ánh nắng ban mai yếu ớt hắt vào phòng tranh, soi rõ từng bụi bẩn lơ lửng trong không khí. Không còn Lâm Diệp tỉ mỉ chỉnh sửa tranh. Căn phòng giờ đây là một sự hỗn loạn. Tranh vẽ dang dở nằm lăn lóc, màu vẽ vương vãi. Tần Chu ngồi bệt trên sàn, hai mắt đỏ hoe, tóc tai rũ rượi. Anh nhìn chằm chằm vào một bức tranh vẽ dở dang, nơi có hình ảnh hai người đang tay trong tay, nụ cười rạng rỡ. Anh biết đó là bức tranh mà anh và Lâm Diệp đã cùng nhau vẽ trước đây. Giờ nó chỉ còn là một lời nhắc nhở tàn khốc về những gì anh đã đánh mất.
Hai nhân viên đồng nghiệp bước vào phòng, ánh mắt lộ rõ vẻ dò xét và thương hại. Họ nhìn Tần Chu, rồi nhìn nhau, thì thầm to nhỏ.
NHÂN VIÊN 1
(Thì thầm)
Nghe nói Lục Tiểu Tiểu đã biến mất rồi. Đúng là không có gì là vĩnh viễn.
NHÂN VIÊN 2
(Cười khẩy)
Cô ta có mục đích riêng. Chắc chắn là vậy. Tiền bạc cả thôi mà.
Họ liếc nhìn Tần Chu, ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ rõ ràng. Anh ta vì một kẻ đào mỏ mà bỏ rơi một người phụ nữ tốt. Giờ thì anh ta ngồi đây, như một kẻ thua cuộc.
NHÂN VIÊN 1
(Lớn tiếng hơn một chút)
Thấy chưa, tôi đã nói mà. Cái thứ tình yêu phù phiếm ấy có gì đáng tin.
Tần Chu ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ mịt nhìn về phía hai người. Anh không còn sức lực để phản ứng, chỉ thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa.
**CẢNH 2: PHÒNG HỌP – NGÀY**
Hội trưởng hội mỹ thuật và một vài người khác đang ngồi trong phòng họp, vẻ mặt nghiêm trọng. Tần Chu bước vào, dáng vẻ tiều tụy. Anh ta vẫn còn vương vấn mùi hương nước hoa rẻ tiền của Lục Tiểu Tiểu.
HỘI TRƯỞNG
(Giọng mỉa mai)
Giáo sư Tần, cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Chúng tôi đã chờ cậu khá lâu đấy.
Tần Chu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ai. Anh cảm thấy như mọi ánh mắt đang đâm xuyên qua mình.
HỘI TRƯỞNG
(Tiếp tục, giọng gay gắt hơn)
Lục Tiểu Tiểu đã rời đi, mang theo một mớ nợ khổng lồ mà không ai biết nguồn cơn. Lẽ ra cậu phải biết rõ hơn ai hết. Là một giáo sư, là một người đáng kính trọng, hành động của cậu đã khiến cả hội mỹ thuật chúng ta phải bẽ mặt.
Một cô gái sinh viên, dáng vẻ đầy ăn năn, bước đến gần Tần Chu. Cô ta cầm một chiếc hộp cơm trưa.
CÔ GÁI SINH VIÊN
(Giọng run rẩy)
Giáo sư… em… em xin lỗi vì hôm trước đã làm vậy. Em tưởng…
Tần Chu nhìn chiếc hộp cơm, rồi nhìn cô gái. Anh chợt nhớ lại Lục Tiểu Tiểu đã từng từ chối chiếc hộp cơm do chính tay anh làm, chỉ vì nó không đủ sang trọng. Nước mắt Tần Chu rơi lã chã.
TẦN CHU
(Thì thầm)
Không… không phải lỗi của em…
Hội trưởng vỗ bàn, đập tan bầu không khí nặng nề.
HỘI TRƯỞNG
(Lạnh lùng)
Về chuyện đó, chúng ta sẽ có cuộc họp khẩn cấp vào ngày mai. Còn bây giờ, cậu hãy thu dọn đồ đạc và rời khỏi đây. Uy tín của cậu đã không còn.
Tần Chu gật đầu, cúi người nhặt chiếc hộp cơm. Anh bước đi, bóng lưng cô độc và đổ nát. Anh biết, giờ đây anh là một kẻ thất bại toàn diện. Mất cả tình yêu, sự nghiệp và cả lòng tin. Lục Tiểu Tiểu đã biến mất, để lại cho anh một đống tro tàn.
CẮT.
**CẢNH 3: NHÀ RIÊNG – NGÀY**
Trời đổ cơn mưa như trút nước. Cơn mưa xối xả, trút xuống mọi thứ. Lâm Diệp đứng nép mình dưới mái hiên, vai cô run rẩy không phải vì lạnh mà vì một nỗi sợ hãi vô hình. Nước mắt cô hòa lẫn với những hạt mưa. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên, chói tai trong màn mưa. Lâm Diệp giật mình. Cô biết ai đang đứng sau cánh cửa đó.
Cô bước ra khỏi mái hiên, đối mặt với cơn mưa. Lục Tiểu Tiểu đứng đó, bộ váy trắng sang trọng giờ đã ướt sũng, bám chặt vào người. Khuôn mặt trang điểm cầu kỳ giờ lem luốc. Tuyệt vọng và một chút điên cuồng ẩn hiện trong đôi mắt cô ta.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng khản đặc, cố gắng giữ bình tĩnh)
Lâm Diệp.
LÂM DIỆP
(Giọng run run, nhưng ánh mắt kiên định)
Cô muốn gì?
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười gượng gạo)
Anh ấy… Tần Chu… anh ấy có yêu em không? Sau tất cả những chuyện này… anh ấy có còn yêu em không?
Lâm Diệp nhìn Lục Tiểu Tiểu, một thoáng thương hại dâng lên, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự quyết đoán. Cô nhớ lại những đêm dài thức trắng vì lo lắng cho Tần Chu, nhớ lại những lời hứa về một tương lai tươi sáng.
LÂM DIỆP
(Bình tĩnh đáp)
Anh ấy yêu tôi.
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười lớn, điên dại)
Không! Sai rồi! Anh ấy yêu tôi! Anh ấy không bao giờ yêu cô! Ba năm trước, tôi đã rời đi… tôi đã rời đi vì gia đình tôi… vì tiền bạc… nhưng tôi luôn nghĩ về anh ấy! Anh ấy thuộc về tôi!
Lục Tiểu Tiểu tiến lên, cố gắng đẩy Lâm Diệp vào trong. Lâm Diệp lùi lại, giữ khoảng cách.
LÂM DIỆP
Cô không còn xứng đáng với anh ấy nữa.
LỤC TIỂU TIỂU
(La hét)
Cô mới là kẻ không xứng đáng! Cô chỉ là kẻ thứ ba! Cô không biết gì về tình yêu của chúng tôi! Tôi và Tần Chu đã ở bên nhau sáu năm! Sáu năm! Cô là ai chứ?
Lục Tiểu Tiểu rút trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Cô ta mở nó ra, một viên kim cương lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
LỤC TIỂU TIỂU
(Đưa chiếc nhẫn về phía Lâm Diệp, giọng đầy thách thức)
Anh có cưới em không, Tần Chu?
Một giọng nói vang lên từ phía sau Lâm Diệp, nhưng không phải giọng của Lục Tiểu Tiểu. Đó là giọng của Tần Chu. Anh ta đứng đó, ướt sũng, ánh mắt đầy hối hận và đau đớn.
TẦN CHU
(Giọng thều thào)
Lâm Diệp…
Lục Tiểu Tiểu quay phắt lại, mắt cô ta mở to đầy kinh ngạc, rồi chuyển sang sự giận dữ tột cùng.
LỤC TIỂU TIỂU
(Nắm chặt tay Tần Chu)
Anh… anh đang làm gì ở đây? Anh đến để cầu hôn tôi sao? Anh yêu em đúng không?
Tần Chu nhìn Lục Tiểu Tiểu, rồi quay sang nhìn Lâm Diệp. Anh ta biết mình đã sai. Sai lầm quá lớn.
TẦN CHU
(Nhìn thẳng vào mắt Lâm Diệp, giọng đầy quyết tâm)
Lâm Diệp… anh xin lỗi. Anh đã nhận ra…
LỤC TIỂU TIỂU
(Cắt lời Tần Chu, giọng run rẩy)
Không! Anh không được nói vậy!
Tần Chu dứt khoát gỡ tay Lục Tiểu Tiểu ra. Anh bước về phía Lâm Diệp, nắm lấy tay cô.
TẦN CHU
(Nhìn Lâm Diệp, ánh mắt chứa chan)
Em đồng ý làm vợ anh nhé?
Nụ cười cay đắng nở trên môi Lục Tiểu Tiểu. Cô ta nhìn Tần Chu và Lâm Diệp, rồi nhìn xuống viên kim cương trong tay. Nước mắt cô ta chảy dài.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng như sắp vỡ vụn)
Anh… anh thật sự…
Tần Chu nhìn Lâm Diệp, chờ đợi câu trả lời. Lâm Diệp nhìn vào đôi mắt anh, nhìn thấy sự chân thành và hối hận. Nhưng trong cô, có một sự thay đổi. Một sự trưởng thành.
LÂM DIỆP
(Nhìn Tần Chu, rồi nhìn Lục Tiểu Tiểu, giọng trầm ấm và kiên định)
Hay là… đừng cưới nữa nhé?
Tần Chu sững sờ. Lục Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt cô ta. Lâm Diệp quay người, bước về phía cánh cửa nhà mình, bỏ lại Tần Chu và Lục Tiểu Tiểu trong màn mưa tầm tã. Cô biết, mình đã tìm thấy con đường riêng. Một con đường không có bóng dáng của sự dối trá và tổn thương.
CẮT.
**CẢNH 3: NHÀ RIÊNG – NGÀY**
Trời đổ cơn mưa như trút nước. Cơn mưa xối xả, trút xuống mọi thứ. Lâm Diệp đứng nép mình dưới mái hiên, vai cô run rẩy không phải vì lạnh mà vì một nỗi sợ hãi vô hình. Nước mắt cô hòa lẫn với những hạt mưa. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên, chói tai trong màn mưa. Lâm Diệp giật mình. Cô biết ai đang đứng sau cánh cửa đó.
Cô bước ra khỏi mái hiên, đối mặt với cơn mưa. Lục Tiểu Tiểu đứng đó, bộ váy trắng sang trọng giờ đã ướt sũng, bám chặt vào người. Khuôn mặt trang điểm cầu kỳ giờ lem luốc. Tuyệt vọng và một chút điên cuồng ẩn hiện trong đôi mắt cô ta.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng khản đặc, cố gắng giữ bình tĩnh)
Lâm Diệp.
LÂM DIỆP
(Giọng run run, nhưng ánh mắt kiên định)
Cô muốn gì?
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười gượng gạo)
Anh ấy… Tần Chu… anh ấy có yêu em không? Sau tất cả những chuyện này… anh ấy có còn yêu em không?
Lâm Diệp nhìn Lục Tiểu Tiểu, một thoáng thương hại dâng lên, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự quyết đoán. Cô nhớ lại những đêm dài thức trắng vì lo lắng cho Tần Chu, nhớ lại những lời hứa về một tương lai tươi sáng.
LÂM DIỆP
(Bình tĩnh đáp)
Anh ấy yêu tôi.
LỤC TIỂU TIỂU
(Cười lớn, điên dại)
Không! Sai rồi! Anh ấy yêu tôi! Anh ấy không bao giờ yêu cô! Ba năm trước, tôi đã rời đi… tôi đã rời đi vì gia đình tôi… vì tiền bạc… nhưng tôi luôn nghĩ về anh ấy! Anh ấy thuộc về tôi!
Lục Tiểu Tiểu tiến lên, cố gắng đẩy Lâm Diệp vào trong. Lâm Diệp lùi lại, giữ khoảng cách.
LÂM DIỆP
Cô không còn xứng đáng với anh ấy nữa.
LỤC TIỂU TIỂU
(La hét)
Cô mới là kẻ không xứng đáng! Cô chỉ là kẻ thứ ba! Cô không biết gì về tình yêu của chúng tôi! Tôi và Tần Chu đã ở bên nhau sáu năm! Sáu năm! Cô là ai chứ?
Lục Tiểu Tiểu rút trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Cô ta mở nó ra, một viên kim cương lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
LỤC TIỂU TIỂU
(Đưa chiếc nhẫn về phía Lâm Diệp, giọng đầy thách thức)
Anh có cưới em không, Tần Chu?
Một giọng nói vang lên từ phía sau Lâm Diệp, nhưng không phải giọng của Lục Tiểu Tiểu. Đó là giọng của Tần Chu. Anh ta đứng đó, ướt sũng, ánh mắt đầy hối hận và đau đớn.
TẦN CHU
(Giọng thều thào)
Lâm Diệp…
Lục Tiểu Tiểu quay phắt lại, mắt cô ta mở to đầy kinh ngạc, rồi chuyển sang sự giận dữ tột cùng.
LỤC TIỂU TIỂU
(Nắm chặt tay Tần Chu)
Anh… anh đang làm gì ở đây? Anh đến để cầu hôn tôi sao? Anh yêu em đúng không?
Tần Chu nhìn Lục Tiểu Tiểu, rồi quay sang nhìn Lâm Diệp. Anh ta biết mình đã sai. Sai lầm quá lớn.
TẦN CHU
(Nhìn thẳng vào mắt Lâm Diệp, giọng đầy quyết tâm)
Lâm Diệp… anh xin lỗi. Anh đã nhận ra…
LỤC TIỂU TIỂU
(Cắt lời Tần Chu, giọng run rẩy)
Không! Anh không được nói vậy!
Tần Chu dứt khoát gỡ tay Lục Tiểu Tiểu ra. Anh bước về phía Lâm Diệp, nắm lấy tay cô.
TẦN CHU
(Nhìn Lâm Diệp, ánh mắt chứa chan)
Em đồng ý làm vợ anh nhé?
Nụ cười cay đắng nở trên môi Lục Tiểu Tiểu. Cô ta nhìn Tần Chu và Lâm Diệp, rồi nhìn xuống viên kim cương trong tay. Nước mắt cô ta chảy dài.
LỤC TIỂU TIỂU
(Giọng như sắp vỡ vụn)
Anh… anh thật sự…
Tần Chu nhìn Lâm Diệp, chờ đợi câu trả lời. Lâm Diệp nhìn vào đôi mắt anh, nhìn thấy sự chân thành và hối hận. Nhưng trong cô, có một sự thay đổi. Một sự trưởng thành.
LÂM DIỆP
(Nhìn Tần Chu, rồi nhìn Lục Tiểu Tiểu, giọng trầm ấm và kiên định)
Hay là… đừng cưới nữa nhé?
Tần Chu sững sờ. Lục Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt cô ta. Lâm Diệp quay người, bước về phía cánh cửa nhà mình, bỏ lại Tần Chu và Lục Tiểu Tiểu trong màn mưa tầm tã. Cô biết, mình đã tìm thấy con đường riêng. Một con đường không có bóng dáng của sự dối trá và tổn thương.
**CẢNH 4: PHÒNG TRANH – NGÀY**
Tần Chu bước vào phòng tranh, nơi từng là thánh địa của anh. Không khí giờ đây tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ chiếu xuống những bức tranh dang dở, những dụng cụ vẽ còn nguyên dấu vết. Anh ta nhìn quanh, trái tim trĩu nặng. Mọi thứ đều khiến anh nhớ về Lâm Diệp. Cái cách cô tỉ mỉ sắp xếp giá vẽ, cách cô mỉm cười khi anh khen ngợi một nét cọ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ.
Anh ta tiến đến một bức tranh vẽ phong cảnh, nơi có hình bóng một người phụ nữ dịu dàng đứng bên bờ biển. Đó là Lâm Diệp. Tần Chu nhắm mắt lại, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
TẦN CHU
(Thầm thì, giọng lạc đi)
Anh đã sai rồi, Lâm Diệp. Anh đã quá sai lầm.
Anh ta nhớ lại những ngày tháng điên cuồng theo đuổi Lục Tiểu Tiểu, cái bóng quá khứ mờ nhạt mà anh cứ lầm tưởng là tình yêu đích thực. Anh ta đã bỏ qua sự quan tâm chân thành, tình yêu sâu sắc mà Lâm Diệp dành cho mình. Cái hộp cơm trưa cô chuẩn bị mỗi ngày, chiếc áo khoác cô gấp gọn gàng trên ghế phòng họp, tất cả giờ đây như những lời nhắc nhở cay đắng về sự ngu muội của bản thân.
Anh ta đi lang thang khắp phòng tranh, chạm nhẹ vào từng bức vẽ. Mỗi tác phẩm đều mang theo một kỷ niệm, một dấu ấn của Lâm Diệp. Anh ta nhớ về cuộc trò chuyện trong xe hơi trên đường về nhà, khi anh thờ ơ với hộp cơm cô đưa. Giờ đây, anh ước gì có thể quay ngược thời gian, chìa tay ra nhận lấy nó, để đổi lấy một nụ cười, một ánh mắt trìu mến.
Tần Chu ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ. Anh ta đưa tay lên ôm lấy đầu, cả cơ thể run lên. Sự nghiệp thành công, danh vọng vang dội, tất cả giờ đây đều vô nghĩa. Anh đã đánh mất thứ quý giá nhất, một người phụ nữ yêu anh bằng cả trái tim, chỉ vì một ảo ảnh.
TẦN CHU
(Nức nở, giọng nghẹn lại)
Lâm Diệp… anh xin lỗi… mãi mãi không thể lấy lại được.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh, hòa lẫn với bóng tối của căn phòng tranh. Anh ta biết, dù có làm gì, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể xóa nhòa đi vết thương lòng mà mình đã gây ra. Bóng hình quá khứ đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối tiếc vô tận.
CẮT.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

