Vợ tiểu thư bị đánh ghen giữa chung cư… sự thật khiến chồng sụp đổ

Vợ bị đ//á/nh gh//en chảy m;á/u đ;ầu, trong phòng cấp cứu tôi hỏi: Khi nào em tìm được đường về với bố con anh…Người ta nói, khi bạn bước ra khỏi vùng an toàn để nắm bắt cơ hội, điều đáng sợ không phải là tương lai mịt mờ phía trước, mà là những gì bạn để lại sau lưng… có còn nguyên vẹn khi bạn quay trở về hay không?”

Sau nhiều vòng xét duyệt đầy cam go, cuối cùng tôi cũng nhận được thông báo trúng tuyển khóa học nâng cao chuyên ngành tại Hàn Quốc kéo dài bốn tháng. Đó là cơ hội mà biết bao người mong muốn nhưng với tôi, niềm vui lại kèm theo một nỗi lo không nhỏ: vợ tôi.

Tôi quen Linh cách đây 5 năm, khi cô ấy vẫn còn là tiểu thư của một gia đình có tiếng trong thành phố. Xinh đẹp, hiện đại, sống phóng khoáng ; Linh không giống những người phụ nữ tôi từng gặp. Sau đám cưới, chúng tôi nhanh chóng có một bé gái. Nhưng kể từ khi con ra đời, tôi nhận ra khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một lớn.

Gia đình tôi ở một huyện miền núi cách thành phố gần 200 cây số. Từ ngày sinh con, Linh chưa một lần đưa bé về thăm ông bà nội. Cô luôn lấy lý do bận, đường xa, rồi thì “em không quen ở quê, thiếu điều kiện”. Khi con gái được một tuổi, tôi bắt đầu bận rộn hơn với các dự án, còn Linh thì quay lại cuộc sống của một “hội bạn thân sang chảnh”, cô đề nghị để bà nội lên thành phố chăm bé cho tiện.

Từ ngày mẹ tôi lên trông cháu, Linh như trở lại thời son rỗi. Mỗi ngày, cô trang điểm, tụ họp cà phê, check-in nhà hàng. Tôi có nhắc khéo chuyện đưa con về quê chơi nhưng lần nào cũng bị Linh gạt đi: “Em không biết đường, về quê anh xa lắm, rồi ở đó buồn ch;ết đi được.”

Thật lòng, tôi đã không ít lần cảm thấy bất lực trong chính ngôi nhà của mình. Nhưng vì con, vì cuộc sống gia đình, tôi cố gắng nhẫn nhịn. Linh đẹp, điều đó không thể phủ nhận, nhưng vẻ đẹp ấy ngày càng xa lạ với hình ảnh một người vợ, người mẹ mà tôi từng kỳ vọng.

Trước ngày bay một tuần, tôi quyết định về quê đón con gái lên thành phố để hai cha con có thời gian bên nhau trước khi tôi đi xa. Linh không phản đối, nhưng cũng chẳng mặn mà. Hôm đó, cả nhà tôi định đưa bé đi ăn ngoài. Đúng 6 giờ tối, Linh nhắn tin: “Đồng nghiệp em gặp tai nạn, em phải vào viện xem sao, anh và con đi ăn trước nhé.”

Tôi dắt con ra ngoài ăn. Khi vừa ngồi xuống quán, điện thoại tôi đổ chuông anh bảo vệ tòa chung cư gọi, giọng hớt hải: “Chú đang ở đâu đấy, mau về mà đưa vợ đi viện, m//á/u ch;ảy nhiều lắm!”

Tôi s/ững người. Không kịp hỏi thêm câu nào, tôi vội nhờ em gái đến đón bé về nhà ngoại, còn mình thì lao như bay về căn hộ.

Tòa nhà khi ấy đã lố nhố người đứng xem. Trước cửa là vài người phụ nữ và một đám người đàn ông mặt mũi b/ặm tr/ợn. Một chị đứng tuổi lao đến tôi, giọng tức tối:
“Cậu là chồng n;;ó đúng không? Cậu để yên cho vợ mình qua lại với chồng người ta, bây giờ còn mặt mũi nào mà hỏi? Vợ cậu là loại không biết điều!”

Tôi không dám tin vào tai mình…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ tiểu thư bị đánh ghen giữa chung cư… sự thật khiến chồng sụp đổ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt