Chồng ôm bồ trong nhà trọ, vợ ngồi chờ… cái kết choáng váng

B/ắ;t tại trận chồng ôm b/ồ ngủ tít, vợ lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết ai cũng vỗ tay ….Tiếng chốt cửa khẽ “tạch” giữa đêm như . Cô không làm ầm lên. Không đập cửa, không gào khóc, không gọi hàng xóm. Chỉ nhẹ nhàng bước vào căn nhà trọ cấp 4 lụp xụp, nơi có hai thân người đang ngủ say sưa. Cô đặt nhẹ chiếc ghế nhựa xanh giữa phòng, ngồi xuống, khoanh tay và chờ… như người ta chờ một bản án cuối cùng. Nhưng lần này, người bị t//uyên á/n không phải là cô.
Hà Nội, 22 giờ đêm.
Mưa bụi bay lất phất, cái lạnh của đầu mùa đông len lỏi qua từng khe áo, từng kẽ xương. Kiều đứng trước cổng một nhà trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm phố Khâm Thiên. Tay cô run lên vì lạnh, nhưng ánh mắt lại nóng hừng hực bởi thứ lửa không thể dập: nỗi tức giận lặng câm.
Cô đã nghi ngờ từ lâu. Chồng cô – Hưng, một gã đàn ông tưởng như hiền lành, tử tế – dạo này lạ lắm. Cứ viện cớ tăng ca, đi công trình, hoặc họp muộn. Điện thoại luôn úp mặt, tin nhắn thì xóa sạch, mà quần áo về lại vương mùi nước hoa lạ – thứ mùi ngọt gắt chẳng đời nào cô dùng.
Cô thuê một cậu sinh viên làm shipper quen biết, nhờ theo dõi Hưng vài hôm. Đến tối nay, cậu nhắn đúng một câu:
“Chị ơi, anh Hưng vừa vào nhà trọ số 12 cùng một cô gái tóc ngắn, áo đỏ. Em đứng c;anh nhé?”
Không trả lời, Kiều bắt xe đến ngay.
Cánh cửa phòng trọ số 12 chỉ khép hờ, không khoá. Trong ánh đèn ngủ mờ nhạt, cô thấy Hưng – chồng mình – đang nằm ô;m một cô gái trẻ. Họ ngủ say, hai người quấn lấy nhau như cặp đôi mới cưới. Tấm chăn trượt xuống..
Không một tiếng h;ét. Không một cái t/á/t.
Kiều bước vào, kéo nhẹ chiếc ghế nhựa cạnh góc bếp, đặt giữa phòng. Cô ngồi đó, như tượng đá, không chớp mắt nhìn hai kẻ ph;ản b;ội giấc ngủ.
30 phút trôi qua.
Cô gái tỉnh dậy trước. Khi mở mắt và thấy Kiều đang ngồi nhìn mình, cô bật dậy…
– Cô… cô là ai?
Kiều không trả lời. Ánh mắt cô lướt nhẹ qua người cô gái, rồi dừng lại ở gương mặt t/ái m/ét vì s/ợ.
– Gọi anh ấy dậy đi. Tôi chờ cũng đủ lâu rồi.
Hưng ú ớ tỉnh giấc, dụi mắt, rồi khựng lại khi thấy vợ mình ngồi cách đó chưa đầy một mét. Sắc mặt anh ta t;ái nh;ợt, môi run lên:
– K-Kiều? Em… sao em lại ở đây?
– Anh hỏi tôi sao tôi ở đây à? Còn tôi, nên hỏi anh sao lại ở đây trong khi con đang s/ố/t nằm nhà chờ ba về mua th;uốc!… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng ôm bồ trong nhà trọ, vợ ngồi chờ… cái kết choáng váng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt