“Phu nhân, cô gái đó cứ làm ầm ĩ ngoài cửa, chúng tôi không có cách nào đuổi đi được!”
“Đưa cô ta vào đây!”
…
“Tôi mang thai rồi!”
Rất thẳng khắn, không lòng vòng, cá tính mạnh mẽ đấy.
“Vậy sao?”
An Niệm ung dung uống trà, dường như điều cô ta nghe đã quá đỗi quen thuộc rồi.
“Là con trai, của Khiết…”
“Ồ, là con trai sao? Tuyệt thật đấy, Cố gia giờ đã có người nối dõi tông đường rồi sao?”
An Niệm vẫn rất ung dung, thậm chí còn có chút giả tạo. Cô phải diễn thật giỏi chứ, trước cái danh Cố phu nhân bù nhìn này, cô cũng chẳng có gì khác.
Lộ An Niệm cô, là bị vô sinh, mang thai không được… Hắn ta ra ngoài tìm người khác cũng không phải vấn đề ngày một ngày hai.
“Hôm nay cô cứ ở lại đây, tôi lên phòng trước…”
Cô gái trước mặt An Niệm này là người đã qua lại với chồng cô đã lâu, một cô gái không có gia thế gì nổi trội, nhưng lại rất được họ Cố kia cưng chiều, lần này chắc chắn sẽ là con của hắn ta, cô, còn đuổi về làm gì?
Đuổi về với tư cách gì? Với cái danh Cố phu nhân bù nhìn này sao?
Tại sao mối quan hệ vợ chồng của họ lại trở nên như thế này?
Là vì tình yêu. Cố Lệnh không yêu Lộ An Niệm và cô cũng vậy, không hề yêu hắn…
“Ọe… Ọe…”
Nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, đến khi bình tĩnh lại thì điện thoại trong túi lại reo vang.
“Bác Sĩ An, kết quả thế nào?”
“Cố phu nhân, chúc mừng cô, cái thai đã được 4 tuần rồi…”
Sao cuộc đời của cô lại trớ trêu đến vậy, không mang thai được… Mà giờ lại có thai chỉ vì tình một đêm với một tên đàn ông lạ mặt?
Đêm hôm đó đi nhậu với bạn, cuối cùng lại bị chuốc thuốc mê, lúc tỉnh lại đã là cơ thể trần trụi ở trên giường với đũng chăn loãng máu…
“Em đang làm gì vậy?”
“Cố Lệnh, tôi đã dặn anh đừng vào phòng tôi khi chưa gõ cửa rồi mà!”
“Tôi thấy cửa phòng mở, xin lỗi…”
“Anh đi ra ngoài đi…”
An Niệm yếu ớt nói, chết tiệt, sao mang thai vào, cơ thể cô lại trở nên mệt mỏi như thế này cơ chứ?
“Em không sao chứ? Niệm Niệm?”
Được Cố Lệnh giữ lại, An Niệm mới giữ được thăng bằng. Cô dựa người vào hắn, yếu ớt nói…
“Cố Lệnh, chúng ta ly hôn đi… Tôi mang thai rồi…”
“Là của ai, chẳng lẽ là thằng bồ nhí lúc trước qua lại với em?”
“Không, nhưng không phải là con của anh…”
“Cái thai được bao lâu rồi?”
“4 tuần…”
4 tuần sao? Bỗng khóe miệng Cố Lệnh khẽ nhếch lên, gương mặt yêu nghiệt bỗng dưng đang tính toán một cái gì đó…
“Cô gái kia, cô gái anh đang hẹn hò đã mang thai, tôi cũng vậy. Chắc cuộc hôn nhân này nên đến điểm dừng rồi chứ?”
“Không biết, đó không phải là con của tôi…”
Mấy tháng trước hắn bận đi công tác, việc nhiều như núi, sao có thể làm con người ta mang thai được, huống hồ, kết hôn rồi, hắn còn chẳng thèm quan hệ với ai lấy một lần. Chẳng phải là do ai đó giữ mình quá lâu sao?
Chỉ duy nhất một lần hắn quan hệ…
“Đứa trẻ trong bụng cũng không phải con của anh…”
“Em dám bảo? Không phải con của tôi?”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
An Niệm giật nảy mình, lùi lại một bước, tấm lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Cảm giác như có vô vàn ánh mắt soi mói đang đổ dồn vào mình, cô gần như ngạt thở. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, bàn tay An Niệm siết chặt vào nhau, đầu ngón tay trắng bệch. Cô ngẩng đầu nhìn Cố Lệnh, ánh mắt anh sắc như dao găm, xuyên thẳng vào tâm can cô.
“An Niệm, em đã mang thai bốn tuần,” Cố Lệnh lặp lại, giọng điệu trầm thấp, mỗi chữ như một nhát búa giáng xuống. “Vậy con của ai?”
Tim An Niệm đập mạnh như trống trận, lồng ngực cô phập phồng không ngừng. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng môi cô run rẩy không kiểm soát. “Cố Lệnh, anh nói gì vậy? Đương nhiên là… là con của anh rồi.” Lời nói yếu ớt, lạc đi trong không khí căng thẳng. An Niệm không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, sợ rằng sự thật kinh hoàng đêm đó sẽ hiện rõ trên gương mặt cô.
Cố Lệnh nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. “Con của anh? Em có chắc không, An Niệm? Anh nhớ rất rõ, đã mấy tháng nay anh không hề chạm vào em. Lần duy nhất anh và em… ừm, sau khi kết hôn, cũng đã là chuyện của năm ngoái.”
Anh tiến thêm một bước, áp lực đè nặng lên An Niệm. Cô run rẩy kịch liệt hơn, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Mọi ký ức kinh hoàng về đêm định mệnh đó, đêm cô bị chuốc thuốc mê, bị một người đàn ông lạ mặt cưỡng hiếp, ùa về như một cơn ác mộng. Giờ đây, kết quả của đêm đó lại đang lớn dần trong bụng cô, trở thành bằng chứng tố cáo không thể chối cãi.
“Anh… anh nói vậy là có ý gì?” An Niệm thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Cô phải phủ nhận, phải chối bỏ, dù biết rằng sự thật đã không thể che giấu. “Anh đang nghi ngờ em sao?”
“Nghi ngờ?” Cố Lệnh bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng. “Giấy khám sức khỏe của em ghi rõ, thai nhi được bốn tuần. Còn anh, đã đi công tác ròng rã mấy tháng. Em muốn anh tin rằng em đã mang thai với ma sao, Cố phu nhân?”
Mặt An Niệm tái mét, cô lùi thêm một bước, cảm giác như chân mình mềm nhũn ra. Cô nhìn vào ánh mắt đầy chán ghét của Cố Lệnh, nỗi sợ hãi chiếm lấy toàn bộ tâm trí cô. Không còn cách nào khác, cô biết mình không thể tiếp tục lừa dối. Một suy nghĩ chợt lóe lên, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục này. An Niệm hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, giọng nói dù vẫn run rẩy nhưng chứa đựng một sự tuyệt vọng pha lẫn giải thoát.
“Đương nhiên… không phải con của anh!”
“Đương nhiên… không phải con của anh!”
Lời thú nhận của An Niệm vừa dứt, không khí trong căn phòng như đông đặc lại. Cố Lệnh không hề tỏ ra tức giận, thay vào đó, khóe miệng hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý, khó lường. Ánh mắt hắn nhìn An Niệm sâu hun hút, như thể đang nhìn thấu mọi bí mật của cô.
“Thú vị lắm, An Niệm,” Cố Lệnh thản nhiên nói, giọng điệu trầm thấp, nhưng lại mang theo một sự chế giễu khó hiểu. “Em nghĩ rằng em có thể che giấu được anh sao?”
An Niệm nhìn hắn, cố gắng giữ vững chút bình tĩnh cuối cùng. Cô không hiểu Cố Lệnh đang ám chỉ điều gì. Chẳng lẽ hắn đã biết? Biết về đêm đó?
“Anh… anh nói gì vậy?” An Niệm lắp bắp, lùi thêm một bước, tấm lưng cô giờ đây dán chặt vào bức tường lạnh lẽo.
Cố Lệnh tiến đến gần, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại chỉ còn vài bước chân. Hắn cúi thấp người, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy An Niệm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một bên tóc mai của cô, vuốt nhẹ như một hành động ve vuốt, nhưng lại khiến An Niệm rùng mình.
“Em nghĩ anh không biết chuyện em bị chuốc thuốc ở bữa tiệc đó sao, An Niệm?” Cố Lệnh thì thầm, giọng hắn tựa như một con rắn độc đang trườn qua tai cô.
Toàn thân An Niệm cứng đờ. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Làm sao hắn biết được chuyện đó? Không ai biết cả, ngay cả cô cũng cố gắng chôn vùi ký ức kinh hoàng ấy.
“Sao… sao anh lại…” An Niệm không thể nói nên lời.
Nụ cười trên môi Cố Lệnh càng lúc càng trở nên bí hiểm. Hắn lùi lại một chút, khoanh tay trước ngực, đôi mắt nhìn An Niệm đầy trêu tức. “Em nghĩ em đã bị một người lạ mặt ‘cứu’ khỏi bàn tay của đám lang sói, rồi may mắn thoát được? Em nghĩ mình đã ‘tình một đêm’ với một gã đàn ông không tên, không tuổi nào đó mà không ai hay biết sao?”
Đầu óc An Niệm quay cuồng, một dự cảm kinh hoàng dâng lên. Cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân run rẩy không kiểm soát. “Anh… anh đang muốn nói gì?”
Cố Lệnh nhếch môi, tiếng cười khẩy phát ra từ cổ họng hắn nghe thật chói tai trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của An Niệm, từng chữ thốt ra như những nhát dao găm sâu vào tim cô.
“Vậy thì trùng hợp quá, đêm đó tôi cũng ‘tình một đêm’ với em đấy thôi!”
Cố Lệnh thản nhiên buông lời, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng và đầy mỉa mai, như thể hắn vừa kể một chuyện cười không hơn không kém. An Niệm sững sờ. Toàn thân An Niệm cứng đờ tại chỗ, máu trong huyết quản như ngừng chảy. Đôi mắt An Niệm mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào Cố Lệnh, những tia kinh ngạc và hoài nghi đan xen nhau, tạo thành một cơn bão tố trong đáy mắt cô.
“Anh nói gì cơ? Không thể nào!” An Niệm hét lên, giọng cô lạc đi vì sốc. Não bộ An Niệm từ chối tiếp nhận thông tin kinh hoàng này. Người đàn ông đang đứng trước mặt cô, kẻ mà An Niệm luôn nghĩ là lạnh lùng, xa cách, thậm chí là chán ghét cô, lại chính là người đã “cứu” cô khỏi cơn ác mộng đêm đó? Người đã ngủ với cô trong trạng thái không còn tỉnh táo?
Cố Lệnh nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào cằm An Niệm, khiến cô rụt người lại như chạm phải một vật bẩn thỉu. “Không thể nào?” Cố Lệnh lặp lại, giọng điệu càng lúc càng trêu ngươi. “Em nghĩ trên đời này có nhiều sự trùng hợp đến thế sao, An Niệm?” Hắn cười khẩy, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt trắng bệch của An Niệm. “Đúng vậy, người mà em luôn nghĩ là một kẻ xa lạ, một ân nhân vô danh, lại chính là tôi. Chồng của em.”
Một cảm giác ghê tởm dâng trào trong An Niệm, hòa lẫn với sự hoang mang cực độ. Mọi mảnh ghép của đêm kinh hoàng đó, những mảnh vỡ về một hình bóng mờ nhạt, một mùi hương đàn ông lạ lẫm, giờ đây như được sắp xếp lại một cách tàn nhẫn, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh mà An Niệm không dám đối mặt. Chuyện này… không thể là sự thật. An Niệm cố gắng tìm kiếm một tia nói dối, một sự nhầm lẫn trong đôi mắt đen thẳm của Cố Lệnh, nhưng chỉ thấy sự chắc chắn, lạnh lẽo và một chút hả hê khó hiểu. Mối quan hệ của họ, vốn đã là một sợi dây mỏng manh không tình yêu, nay lại bị trói buộc bởi một đêm hoang đường và một đứa trẻ sắp chào đời. Điều đó khiến An Niệm cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.
Cố Lệnh rút tay về, hắn nhìn An Niệm với vẻ đắc thắng, nụ cười nửa miệng vẫn vương trên môi. An Niệm lùi lại một bước, cảm giác ghê tởm lan khắp cơ thể cô. An Niệm muốn thoát khỏi ánh mắt sắc lạnh và nụ cười khinh bỉ đó. Cố Lệnh tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. An Niệm cảm thấy ngột thở.
“Vẫn còn nghi ngờ sao, Cố phu nhân?” Cố Lệnh nhếch môi, giọng điệu châm biếm rót vào tai An Niệm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bụng An Niệm, một động tác khiến cô rùng mình. “Cái thai 4 tuần, đúng lúc tôi ở nhà mà em không nhớ sao?” Hắn hỏi, ánh mắt như xuyên thấu tâm can An Niệm. “Thời điểm đó, tôi chưa đi công tác. Một đêm duy nhất đó, khi em bị chuốc thuốc mê, tôi đã ở đây.”
An Niệm cố gắng tìm lời phản bác, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ. Mọi mảnh ghép đều khớp một cách tàn nhẫn. Cái đêm định mệnh ấy, An Niệm vẫn mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của hắn, dù cô không thể nhìn rõ mặt. Cảm giác vô vọng nhấn chìm An Niệm. Hy vọng về một cuộc ly hôn không ràng buộc, một cuộc thoát ly nhẹ nhõm khỏi cuộc hôn nhân địa ngục này, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng. Đứa bé trong bụng An Niệm, kết quả của một đêm tăm tối, không phải là cơ hội để cô tự do, mà là một xiềng xích mới, chắc chắn hơn. An Niệm cảm thấy lạnh toát, nỗi sợ hãi tột độ bủa vây cô. Cuộc đời An Niệm, một lần nữa, lại nằm trọn trong lòng bàn tay Cố Lệnh.
An Niệm đứng chết trân, đầu óc quay cuồng. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt tái nhợt của An Niệm, nhưng cô không còn sức để lau chúng đi. Cô nhìn Cố Lệnh, ánh mắt cầu xin xen lẫn tuyệt vọng.
“Không thể nào… tôi bị chuốc thuốc, tôi không nhớ gì cả!” An Niệm lắp bắp, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào, cố gắng gào lên trong vô vọng. Cô muốn tát vào mặt Cố Lệnh, muốn xé toang vẻ tự mãn của hắn, nhưng cơ thể cô lại run rẩy, yếu ớt.
Cố Lệnh vẫn đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng không một chút biến đổi, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can An Niệm, đọc vị sự yếu đuối của cô. Một nụ cười khẩy thoáng qua khóe môi. “Chuốc thuốc sao? Em nghĩ tôi sẽ tin lời giải thích cũ rích đó ư, Cố phu nhân?” Hắn nhếch mày, giọng điệu mỉa mai, như đang xem một vở kịch nhàm chán. “Hay em muốn nói, có ai đó đã giở trò với cả hai chúng ta? Hay em muốn đổ lỗi cho tôi đã lợi dụng em trong lúc say thuốc?”
An Niệm lùi lại, nỗi sợ hãi và bất lực bóp nghẹt lấy cô. Mọi lời giải thích đều vô nghĩa trước sự chai sạn của Cố Lệnh. Cô cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy, bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự dối trá mà chính cô cũng không thể hiểu nổi. Bạo lực tinh thần của Cố Lệnh như một lưỡi dao sắc bén, từng chút một cứa vào trái tim An Niệm. Cô không thể chống cự, không thể thoát ra. Đứa bé trong bụng An Niệm, giờ đây, không còn là hy vọng mà đã trở thành gông xiềng trói buộc cô vĩnh viễn vào cuộc đời Cố Lệnh, vào địa ngục trần gian này.
Cố Lệnh vẫn đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng không một chút biến đổi, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can An Niệm, đọc vị sự yếu đuối của cô. Một nụ cười khẩy thoáng qua khóe môi. “Chuốc thuốc sao? Em nghĩ tôi sẽ tin lời giải thích cũ rích đó ư, Cố phu nhân?” Hắn nhếch mày, giọng điệu mỉa mai, như đang xem một vở kịch nhàm chán. “Hay em muốn nói, có ai đó đã giở trò với cả hai chúng ta? Hay em muốn đổ lỗi cho tôi đã lợi dụng em trong lúc say thuốc?”
An Niệm lùi lại, nỗi sợ hãi và bất lực bóp nghẹt lấy cô. Mọi lời giải thích đều vô nghĩa trước sự chai sạn của Cố Lệnh. Cô cảm thấy mình như đang chìm xuống một vực sâu không đáy, bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự dối trá mà chính cô cũng không thể hiểu nổi. Bạo lực tinh thần của Cố Lệnh như một lưỡi dao sắc bén, từng chút một cứa vào trái tim An Niệm. Cô không thể chống cự, không thể thoát ra. Đứa bé trong bụng An Niệm, giờ đây, không còn là hy vọng mà đã trở thành gông xiềng trói buộc cô vĩnh viễn vào cuộc đời Cố Lệnh, vào địa ngục trần gian này.
Cố Lệnh nhìn An Niệm, khóe môi vẫn nhếch lên một nụ cười khẩy đầy ẩn ý. “Đừng nói mấy lời vô nghĩa đó nữa, An Niệm. Tôi không quan tâm em đã làm gì hay ai đã chuốc thuốc em.” Hắn tiến lại gần hơn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy quyền lực. “Điều tôi quan tâm là kết quả.” Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm vào An Niệm. “Em nói em vô sinh, đúng không? Bác Sĩ An đã chẩn đoán thế, nhưng xem ra… chẩn đoán đó có vẻ đã sai rồi.”
An Niệm cứng đờ, không thốt nên lời. Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong cô.
Cố Lệnh tiếp tục, giọng điệu chuyển sang một sự thực dụng đáng sợ, hắn bước gần đến An Niệm, cúi xuống thì thầm vào tai cô, như để nhấn chìm mọi phản kháng yếu ớt của cô. “Vậy thì chúc mừng em, em không hề vô sinh. Cố gia cần người nối dõi. Đứa bé này chính là cầu nối vững chắc nhất của em trong căn nhà này, An Niệm.”
An Niệm cảm thấy lạnh toát sống lưng. Cô nhìn hắn, trong mắt Cố Lệnh chỉ có sự tính toán, quyền lợi, và một khao khát nối dõi tông đường ích kỷ. Hắn nhìn đứa con trong bụng cô như một món hàng có giá trị, một công cụ để phục vụ Cố gia, chứ không phải là một sinh linh. Sự ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng An Niệm, cô gần như muốn nôn ra. Hắn đúng là một con quỷ, một kẻ máu lạnh.
Cố Lệnh lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua vẻ kinh tởm lộ rõ trên gương mặt An Niệm, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm. Đối với hắn, cảm xúc của cô là vô nghĩa. Hắn đưa tay xoa cằm, gương mặt đăm chiêu như đang cân nhắc một ván cờ phức tạp.
“À phải rồi,” Cố Lệnh thản nhiên cất lời, giọng điệu chuyển hẳn sang một chủ đề mới, “Khiết cũng mang thai rồi.”
An Niệm sững sờ. Toàn thân cô cứng đờ, mọi sự ghê tởm vừa rồi bị thay thế bằng một cơn chấn động kinh hoàng. Cô ngước nhìn Cố Lệnh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào trong ánh mắt hắn, nhưng chỉ thấy một sự thật phũ phàng và lạnh lùng.
Cố Lệnh không đợi An Niệm kịp phản ứng, hắn tiếp tục, giọng nói đều đều nhưng mang theo một sức nặng khó cưỡng. “Đứa con của Khiết cũng là con trai, nhưng đứa con trong bụng em… mới là ‘chính thống’ của Cố gia.”
Lời nói của Cố Lệnh như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim An Niệm. Cô run rẩy, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét vì căm phẫn. Một cơn sóng dữ dội của sự lợi dụng, của nỗi đau bị khinh rẻ, dâng trào trong lòng An Niệm. Hắn đã lợi dụng cô một cách trơ trẽn, biến cô thành công cụ sinh sản, và giờ đây, còn công khai sự thật về nhân tình của hắn ngay trước mặt cô. An Niệm nhìn Cố Lệnh, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm hờn cháy bỏng. Cô cắn chặt môi, cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, một quân cờ trong ván cờ lạnh lùng của hắn. Mọi thứ hắn làm, mọi lời hắn nói, đều là để phục vụ cho cái gọi là ‘chính thống’ của Cố gia, để đảm bảo cái vị thế của hắn. An Niệm cảm thấy ghê tởm hắn hơn bao giờ hết, một sự ghê tởm đến tận xương tủy.
An Niệm hít thở một cách khó nhọc, lồng ngực cô như bị bóp nghẹt bởi hàng ngàn mũi kim. Toàn thân run rẩy, cô nhìn Cố Lệnh, ánh mắt không còn ngọn lửa căm hờn mà thay vào đó là sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự ghê tởm không thể che giấu. Cố Lệnh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể hắn đang trình bày một bản hợp đồng kinh doanh chứ không phải đang dập tắt mọi hy vọng và sự tôn trọng cuối cùng của cô.
“Vậy thì sao?” An Niệm cất tiếng, giọng cô khản đặc, yếu ớt nhưng đầy gai nhọn. “Anh muốn tôi làm gì? Tiếp tục đóng vai Cố phu nhân cao quý, trong khi anh vui vẻ với nhân tình và đứa con riêng của mình?”
Một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi Cố Lệnh, một nụ cười mà An Niệm thấy ghê tởm hơn bất kỳ lời lăng mạ nào. Hắn tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm thấp, chậm rãi như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí An Niệm.
“Đừng vội nóng giận, An Niệm. Em luôn là người thông minh mà.” Cố Lệnh dừng lại, quan sát phản ứng của cô, rồi nói tiếp, “Cố phu nhân, em sẽ vẫn là Cố phu nhân, và đứa con này sẽ là người nối dõi tông đường.”
An Niệm sững sờ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Trái tim cô như ngừng đập, rồi lại đập những nhịp đập điên cuồng, đau đớn. Đứa con? Đứa con của cô, đứa con mà cô vẫn hoài nghi và sợ hãi, giờ lại trở thành con bài trong ván cờ tàn nhẫn của Cố Lệnh. Cô lùi lại một bước, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sập xuống, nhốt chặt cô lại. Toàn bộ kế hoạch, mọi sự sắp đặt đều hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Từ việc cô bất ngờ mang thai, đến thái độ kỳ lạ của Cố Lệnh sau đêm đó, tất cả đều được xâu chuỗi lại thành một bức tranh hoàn hảo của sự tính toán. Hắn đã biết tất cả, đã lên kế hoạch từ trước, và cô, An Niệm, chỉ là một quân cờ ngu ngốc trong tay hắn.
“Anh… đã tính toán tất cả từ bao giờ?” An Niệm thì thầm, giọng cô run lên vì uất hận và sự tủi nhục. Nụ cười lạnh lùng của Cố Lệnh chính là câu trả lời. Cô nhận ra mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, tưởng chừng được nâng niu nhưng thực chất lại bị giam hãm, bị lợi dụng triệt để. Cố Lệnh không cần tình yêu, không cần vợ, hắn chỉ cần một người sinh ra “người thừa kế chính thống”, và cô, An Niệm, đã vô tình hoặc cố ý, trở thành công cụ hoàn hảo cho mục đích đó. Sự thật này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt An Niệm, đánh thức cô khỏi ảo tưởng về một cuộc hôn nhân có thể hàn gắn. Cô ngước nhìn Cố Lệnh, gương mặt hắn giờ đây trở nên xa lạ và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn là một con quỷ đội lốt người.
Sự thật này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt An Niệm, đánh thức cô khỏi ảo tưởng về một cuộc hôn nhân có thể hàn gắn. An Niệm ngước nhìn Cố Lệnh, gương mặt hắn giờ đây trở nên xa lạ và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn là một con quỷ đội lốt người.
Đúng lúc đó, một bóng người đột ngột xuất hiện ở khung cửa, phá tan không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Khiết đứng đó, hơi thở dồn dập, mái tóc rối bời, gương mặt cô ta biến dạng vì sự tức giận tột độ xen lẫn nỗi hoảng loạn không thể che giấu. Đôi mắt long lên sòng sọc, cô ta nhìn chằm chằm vào Cố Lệnh, rồi lại liếc sang An Niệm với vẻ thù hằn. Chắc hẳn Khiết đã đứng nghe trộm từ nãy giờ, và câu nói cuối cùng của Cố Lệnh đã châm ngòi cho sự bùng nổ này.
“Anh nói gì?” Khiết gằn lên từng tiếng, giọng the thé đến chói tai, “Người nối dõi tông đường? Đứa con của tôi thì sao, Cố Lệnh?”
Cô ta lao như điên vào giữa phòng khách, tiến thẳng đến trước mặt Cố Lệnh, đôi tay run rẩy đưa ra túm lấy vạt áo hắn. Cố Lệnh giật mình, vẻ điềm tĩnh trên mặt hắn thoáng chốc vụn vỡ, thay vào đó là sự khó chịu xen lẫn tức giận vì bị làm phiền. Hắn đẩy tay Khiết ra, ánh mắt sắc lạnh.
An Niệm đứng bên cạnh, lùi lại một bước, chỉ lặng lẽ quan sát màn kịch đang diễn ra trước mắt. Ánh mắt cô nhìn Khiết phức tạp đến lạ lùng, vừa có chút thương hại cho số phận của người đàn bà mù quáng vì tình, lại vừa hiện lên sự hả hê khó tả. Cuối cùng thì, Cố Lệnh cũng phải trả giá cho sự tham lam và tàn nhẫn của mình. Cô ta sẽ không bao giờ có thể trở thành Cố phu nhân. Cô ta chỉ là một người tình, và đứa con của cô ta, trong mắt Cố Lệnh, cũng chỉ là một phương án dự phòng.
“Em đang làm cái quái gì ở đây?” Cố Lệnh thì thầm, giọng hắn đầy vẻ đe dọa, “Ai cho phép em nghe lén?”
“Nghe lén?” Khiết cười khẩy, nước mắt lưng tròng, “Anh còn định giấu tôi đến bao giờ nữa, Cố Lệnh? Anh nói đứa con của An Niệm là người nối dõi tông đường, vậy đứa con trai trong bụng tôi là gì? Nó không phải con anh sao?” Cô ta chỉ vào bụng mình, giọng nói tan vỡ, “Nó cũng mang dòng máu của anh! Anh có tư cách gì mà đối xử với tôi và con tôi như vậy?”
Cố Lệnh nhìn An Niệm một cái, như muốn cô chứng kiến sự phiền phức của Khiết. An Niệm chỉ nhếch mép cười, để mặc hắn tự giải quyết mớ bòng bong mà hắn đã tạo ra. Trong khoảnh khắc đó, An Niệm cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ, và cô không còn phải một mình đối mặt với Cố Lệnh nữa. Bây giờ, đến lượt Khiết phải chịu đựng sự tàn nhẫn của người đàn ông này.
Cố Lệnh nhìn An Niệm một cái, như muốn cô chứng kiến sự phiền phức của Khiết. An Niệm chỉ nhếch mép cười, để mặc hắn tự giải quyết mớ bòng bong mà hắn đã tạo ra. Trong khoảnh khắc đó, An Niệm cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ, và cô không còn phải một mình đối mặt với Cố Lệnh nữa. Bây giờ, đến lượt Khiết phải chịu đựng sự tàn nhẫn của người đàn ông này.
Cố Lệnh từ từ buông tay Khiết ra, ánh mắt hắn vụt tắt hết mọi cảm xúc, chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn quay hẳn người lại đối mặt với cô ta, vẻ mặt vô cảm như thể đang nói chuyện với một người xa lạ. Giọng Cố Lệnh trầm xuống, từng lời nói đều mang theo sự dứt khoát tàn nhẫn, ghim thẳng vào tim Khiết.
“Khiết, em hiểu mà, Cố gia cần một đứa trẻ ‘chính thống’.” Hắn nói, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo. “Đứa bé trong bụng An Niệm là người thừa kế duy nhất.”
Hắn tiếp lời, không một chút dao động. “An Niệm và đứa bé của cô ấy, đó mới là ưu tiên hàng đầu của Cố gia lúc này. Đứa bé đó sẽ mang họ Cố, sẽ là người kế thừa mọi thứ.”
Những lời nói đó như những nhát dao đâm xuyên qua trái tim Khiết. Cô ta lảo đảo lùi lại, đôi mắt mở to, nước mắt không còn chảy thành dòng mà đọng lại, hóa đá trên gương mặt tái nhợt. Từng tế bào trong cơ thể cô ta như bị rút cạn sức sống, hoàn toàn suy sụp. Cả thế giới của Khiết như đổ sụp, hóa ra tất cả những lời thề non hẹn biển, những đêm ân ái mặn nồng đều chỉ là những lời dối trá. Đứa con trai cô mang nặng đẻ đau trong bụng, trong mắt Cố Lệnh, chỉ là một thứ thừa thãi, không hơn không kém. Cô ta há miệng, muốn nói điều gì đó nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Cổ họng cô nghẹn ứ, chua chát.
An Niệm đứng đó, vẫn là một khán giả bất đắc dĩ. Cô nhìn sự sụp đổ của Khiết, không một chút thương xót, chỉ có sự bình thản đến lạnh lùng. Hóa ra, đây chính là cái giá phải trả cho những ảo vọng.
An Niệm nhìn Khiết sụp đổ, mọi cảm xúc của cô đều phẳng lặng như mặt hồ. Nhưng khi Cố Lệnh xoay người, ánh mắt hắn lướt qua cô, không một tia ấm áp hay công nhận, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một kẻ vừa hoàn thành một giao dịch. Hắn đã “giải quyết” Khiết, nhưng không phải vì An Niệm, mà vì cái danh “người thừa kế chính thống” cho Cố gia.
Trong khoảnh khắc ấy, sự nhẹ nhõm vừa thoáng qua trong An Niệm lập tức tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác cô độc và phản bội sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô đã thoát khỏi viễn cảnh ly hôn, địa vị Cố phu nhân tạm thời được giữ vững, nhưng cô chợt nhận ra mình vẫn là quân cờ trong trò chơi quyền lực của Cố gia. Cô là chiếc bình chứa, là công cụ để duy trì dòng dõi, không hơn không kém. Cái thai trong bụng, đứa con vô tình ra đời sau một đêm mù mịt, giờ đây là thứ duy nhất gắn kết cô với danh phận này, và cũng là gông cùm trói buộc cô vào Cố Lệnh – người đàn ông mà cô căm ghét.
Một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn An Niệm. Nó không phải nỗi đau của người phụ nữ bị phản bội trong tình yêu, mà là nỗi tủi nhục của một con người bị lợi dụng triệt để, bị xem thường đến mức tận cùng. Cô nhớ lại những lời chẩn đoán vô sinh, những đêm dài tuyệt vọng, và cả đêm định mệnh đó – đêm cô bị chuốc thuốc, bị cưỡng ép, và bất ngờ mang thai. Tất cả như một vở kịch trớ trêu, trong đó cô là nạn nhân của mọi âm mưu.
An Niệm đưa mắt nhìn Cố Lệnh, ánh mắt không còn sự bình thản. Nó chất chứa sự căm hờn, oán hận đến tận xương tủy. Hắn, kẻ đã gieo rắc bi kịch cho cuộc đời cô, kẻ đã biến cô thành một cái bóng vô hồn, giờ đây lại ung dung sắp đặt số phận của cô và đứa bé. “Không, sẽ không có chuyện đó,” An Niệm thầm nghĩ. Một ngọn lửa báo thù bùng cháy dữ dội trong đáy mắt cô. Sự kiên cường, tưởng chừng đã chai sạn, nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô sẽ không cam chịu. Cô sẽ không để hắn điều khiển nữa. Cô sẽ bắt hắn phải trả giá, vì tất cả những gì hắn đã gây ra.
Cố Lệnh không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt An Niệm. Hắn quay lưng về phía cô, lạnh nhạt gọi Người giúp việc.
“Mang Khiết vào phòng khách nghỉ ngơi. Sau đó, gọi xe đưa cô ta về.”
Cố Lệnh quay lưng đi, không hề nhìn An Niệm. Hắn bước thẳng ra khỏi phòng khách, bỏ lại cô một mình giữa mớ hỗn độn cảm xúc. An Niệm đứng bất động, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo bóng lưng hắn. Sự khinh miệt và căm hận trong cô đã đạt đến đỉnh điểm. Cô siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Đứa bé trong bụng là thứ duy nhất níu giữ cô ở lại đây, nhưng cũng chính là lý do cô phải tìm ra sự thật.
Vài ngày sau, An Niệm bắt đầu kế hoạch của mình. Cô không thể tin tưởng bất cứ ai trong Biệt thự nhà Cố. Cô phải tự mình tìm kiếm. Đêm đêm, khi Cố Lệnh không có nhà hoặc đã ngủ say trong phòng riêng, An Niệm lén lút lục tìm trong phòng làm việc của hắn. Cô cố gắng tìm kiếm bất kỳ thứ gì liên quan đến đêm định mệnh đó – đêm cô bị chuốc thuốc mê. Cô lướt qua các tập tài liệu, kiểm tra máy tính cá nhân của Cố Lệnh một cách cẩn trọng. Không có gì khả nghi. Hắn quá cẩn trọng, hay cô đã tìm sai hướng?
An Niệm nhớ lại cảm giác quay cuồng, nóng ran trong người đêm đó. Một gương mặt mờ ảo lướt qua trong ký ức, nhưng cô không thể nào nắm bắt được. Cô chắc chắn mình đã bị hãm hại. Nhưng ai? Và tại sao? Cố Lệnh có vai trò gì trong chuyện này? Hắn đã nói hắn chỉ có một lần quan hệ duy nhất sau hôn nhân. Liệu đó có phải là đêm đó? Hay hắn đang nói dối?
An Niệm biết mình cần sự giúp đỡ từ bên ngoài. Cô cần một người đủ thông minh, đủ tin cậy và không liên quan đến Cố gia. Cô nhớ đến một người bạn cũ, Kiên, một cựu điều tra viên tư nhân nay đã chuyển sang kinh doanh, nhưng vẫn giữ những mối quan hệ rộng và khả năng nhạy bén trong việc thu thập thông tin.
Một buổi chiều, lấy cớ đi khám thai, An Niệm điều động tài xế đưa mình đến một khu trung tâm thương mại sầm uất. Sau khi tài xế đã yên vị chờ đợi, An Niệm khéo léo chuồn ra cửa sau, bắt một chiếc taxi khác đi đến một quán cà phê vắng vẻ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ.
Kiên đã đợi sẵn ở đó. Anh ta vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh và ánh mắt sắc sảo như ngày nào.
“Cậu gọi tôi ra đây không phải để hàn huyên chuyện cũ, phải không, An Niệm?” Kiên nói thẳng, đặt tách cà phê xuống.
An Niệm nhìn thẳng vào mắt Kiên, giọng cô kiên quyết. “Tôi cần cậu giúp. Tôi muốn biết sự thật về đêm đó, đêm tôi bị chuốc thuốc mê. Và tôi cần biết, đứa bé trong bụng tôi có phải là con của Cố Lệnh hay không.”
Kiên nhíu mày, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn lo ngại. Anh ta biết cuộc hôn nhân của An Niệm không hạnh phúc, nhưng những gì cô vừa nói thì vượt quá sức tưởng tượng của anh.
“Cậu có chắc không?” Kiên hỏi khẽ, vẻ mặt nghiêm trọng.
An Niệm gật đầu, sự kiên định hiện rõ trên gương mặt cô. “Hơn bao giờ hết. Tôi biết, đây là một yêu cầu lớn. Nhưng tôi tin cậu. Cậu có thể giúp tôi tìm ra sự thật.”
Kiên im lặng một lúc, nhìn An Niệm. Anh thấy một sự thay đổi lớn trong cô gái yếu đuối ngày nào. Bây giờ, cô đầy rẫy sự quyết tâm và một ngọn lửa báo thù.
“Được rồi,” Kiên cuối cùng lên tiếng. “Kể tôi nghe mọi thứ. Chi tiết nhất có thể.”
An Niệm bắt đầu kể, từ đêm định mệnh, đến việc cô mang thai, và cả những nghi ngờ của cô về Cố Lệnh. Cô giấu đi việc Khiết đã bị Cố Lệnh “giải quyết” như thế nào, chỉ tập trung vào manh mối về đêm cô bị hãm hại. Cô muốn tìm ra sự thật gốc rễ, không phải vì Khiết.
Kiên lắng nghe cẩn thận, thỉnh thoảng ghi lại vài điểm quan trọng vào cuốn sổ tay nhỏ. Anh biết đây là một vụ việc phức tạp, liên quan đến gia đình quyền lực như Cố gia, nhưng nhìn ánh mắt An Niệm, anh không thể từ chối. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng và nỗi đau tột cùng của cô.
“Tôi sẽ bắt đầu từ đâu?” An Niệm hỏi, hy vọng.
Kiên ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của một thám tử. “Cậu hãy cố gắng nhớ lại chi tiết nhỏ nhất của đêm đó. Ai đã đưa cậu đi đâu? Cậu đã uống gì? Cậu đã gặp ai? Ngay cả những thứ nhỏ nhặt nhất cũng có thể là manh mối quan trọng.”
An Niệm gật đầu, cô đã sẵn sàng làm tất cả. Cô sẽ không để mình bị điều khiển thêm nữa.
An Niệm trở về Biệt thự nhà Cố trong ánh hoàng hôn buông xuống, sự quyết tâm lẫn lo lắng đan xen trong lòng. Cô biết mình đã dấn thân vào một con đường đầy rủi ro, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Đêm đó, An Niệm trằn trọc không ngủ.
Vài ngày sau, cuộc sống trong Biệt thự nhà Cố vẫn diễn ra đều đặn đến đáng sợ. Cố Lệnh bận rộn với công việc, ít khi ở nhà. An Niệm tiếp tục giả vờ vô tri, nhưng ánh mắt cô luôn âm thầm quan sát mọi thứ.
Một buổi chiều, khi An Niệm đang ngồi trong phòng khách, Người giúp việc bước vào, tay cầm một phong bì trắng trơn.
“Thưa phu nhân, tôi tìm thấy cái này ở cổng. Không có tên người gửi hay người nhận, nhưng dường như là dành cho phu nhân,” Người giúp việc nói, giọng đầy vẻ nghi hoặc.
An Niệm nhíu mày, nhận lấy phong bì. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhìn Người giúp việc, ra hiệu cho cô ấy rời đi.
An Niệm mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy viết tay, chữ viết cứng cáp, nhưng có vẻ cố tình làm biến dạng để khó nhận ra. Cô đọc từng chữ một:
“An Niệm, tôi biết cô đang tìm kiếm sự thật về Cố Lệnh. Hắn ta không đơn giản như cô nghĩ. Tôi đã theo dõi hắn từ lâu và biết được nhiều bí mật. Đêm đó không phải là tai nạn. Manh mối đầu tiên của cô: Hãy tìm về ‘Dự án Chim Ưng’.”
Phía dưới chỉ có một chữ ký tắt: “Người ẩn danh.”
An Niệm siết chặt tờ giấy. Toàn thân cô run lên vì kinh ngạc và tức giận. “Dự án Chim Ưng”? Đó là gì? Cô chưa từng nghe về nó. Nhưng câu nói “Đêm đó không phải là tai nạn” đã đâm thẳng vào nỗi sợ hãi bấy lâu của cô. Hắn ta, người gửi thư, biết sự thật. Hắn ta muốn giúp cô.
Một tia hy vọng nhỏ bé nhưng mãnh liệt bỗng lóe lên trong lòng An Niệm. Suốt thời gian qua, cô lạc lối trong bóng tối, nhưng giờ đây, một cánh cửa đã hé mở. Có người đứng về phía cô. Có người biết sự thật. Cố Lệnh… hắn ta rốt cuộc đã làm những gì? Sự thật đen tối đến mức nào?
An Niệm gấp bức thư lại, cất nó thật kỹ. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
An Niệm cất lá thư vào một chiếc hộp kín, trái tim cô đập thình thịch. Cô biết, để tìm ra “Dự án Chim Ưng” và sự thật về “đêm đó”, cô cần phải bắt đầu từ chính ngôi biệt thự này. Cố Lệnh thường xuyên vắng mặt, để lại cho cô không gian để điều tra.
Những ngày sau đó, An Niệm trở thành một cái bóng lướt đi trong Biệt thự nhà Cố. Cô lục lọi từng ngóc ngách, từng căn phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì dù là nhỏ nhất có thể liên quan đến Cố Lệnh hoặc “Dự án Chim Ưng”. Cô không bỏ qua một chi tiết nào, từ những cuốn sổ ghi chép cũ của hắn đến những ngăn kéo bị khóa. Cô biết rằng Cố Lệnh là một người cẩn trọng, hắn sẽ không để lộ sơ hở một cách dễ dàng.
Một chiều mưa tầm tã, khi cả biệt thự chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, An Niệm đang kiểm tra lại hệ thống camera an ninh chính của biệt thự trong phòng điều khiển nhỏ ở tầng hầm. Cô biết Cố Lệnh thường xuyên kiểm tra chúng, nhưng cô vẫn hy vọng tìm thấy điều gì đó bất thường. Sau khi lướ qua hàng chục giờ ghi hình của nhiều tháng trước, cô không tìm thấy gì đáng ngờ. Mệt mỏi và thất vọng, An Niệm định bỏ cuộc.
Nhưng rồi, ánh mắt cô vô tình quét qua một góc khuất trên trần nhà, nơi một mảnh dây điện nhỏ xíu gần như bị che khuất bởi lớp vữa tường. Tim An Niệm hẫng một nhịp. Cô đứng dậy, dùng chiếc ghế gần đó để trèo lên kiểm tra. Phía sau lớp vữa bong tróc, có một thiết bị nhỏ, đen ngòm được giấu kín. Nó không phải là một phần của hệ thống camera chính. Đây là một chiếc camera giám sát ngụy trang, nhỏ gọn đến mức khó có thể nhận ra, được đặt hướng thẳng ra cửa chính.
An Niệm run rẩy tháo nó ra. Chiếc camera có một khe cắm thẻ nhớ. Cô vội vàng chạy lên phòng, cắm thẻ nhớ vào máy tính xách tay. Màn hình bật sáng, một thư mục đầy ắp các tệp video hiện ra. Cô tìm kiếm những tệp được ghi vào đêm cô bị chuốc thuốc mê, ngày mà cuộc đời cô hoàn toàn đảo lộn.
Một tệp video không có tiêu đề, chỉ là một chuỗi số và ký tự hỗn loạn, được ghi vào đúng khoảng thời gian đó. An Niệm nhấp đúp vào.
Hình ảnh trên màn hình máy tính nhòe nhoẹt, ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào, nhưng vẫn đủ để nhận diện. Đó là cửa chính Biệt thự nhà Cố. Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng dừng lại. Cánh cửa mở ra, một bóng người cao lớn bước xuống, dìu một người phụ nữ loạng choạng vào nhà. Đó là An Niệm, và người đàn ông…
An Niệm nín thở, mắt dán chặt vào màn hình. Bóng người đàn ông đó… dáng người, cách đi đứng… không phải Cố Lệnh. Hắn ta cao hơn, vai rộng hơn. Hắn ta quay mặt lại một thoáng khi đóng cửa xe, dù mờ ảo nhưng An Niệm có thể thấy rõ những đường nét khuôn mặt không hề quen thuộc.
Máu trong huyết quản An Niệm như đông lại. Cô bàng hoàng lùi lại, va vào thành bàn.
“Đây… không phải là Cố Lệnh!” Cô thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt.
Thế giới trong An Niệm sụp đổ. Cố Lệnh đã nói dối. Hắn ta không phải là người đàn ông đêm đó. Vậy kẻ kia là ai? Tại sao Cố Lệnh lại lừa dối cô? Một âm mưu lớn hơn, đen tối hơn nhiều so với những gì cô từng nghĩ, đang dần hiện ra. An Niệm ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy. Cô đã bị đẩy vào một trò chơi mà cô không hề biết luật, và kẻ chủ mưu lại chính là người chồng đầu ấp tay gối của cô.
An Niệm ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, những hình ảnh trên màn hình máy tính vẫn còn ám ảnh. Cố Lệnh đã lừa dối cô, một sự lừa dối tàn nhẫn và phức tạp hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng. Nhưng thay vì gục ngã, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên trong đáy mắt An Niệm. Sự bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Kẻ đã làm điều này với cô, và Cố Lệnh – kẻ đã đồng lõa hoặc sắp đặt, sẽ phải trả giá.
Vài ngày sau, dưới ánh đèn flash chói lòa và hàng trăm ống kính máy ảnh, Cố Lệnh xuất hiện tại một buổi họp báo long trọng, được tổ chức tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Bên cạnh hắn, An Niệm đứng thẳng tắp, gương mặt được trang điểm kỹ càng, che giấu đi sự mệt mỏi và nỗi đau bên trong. Một nụ cười nhẹ, hoàn hảo như được luyện tập hàng ngàn lần, nở trên môi cô. Đó là nụ cười của một phu nhân quyền quý, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Cố Lệnh cầm micro, giọng nói vang vọng, đầy tự tin:
“Kính thưa quý vị phóng viên, báo giới và toàn thể những người quan tâm. Hôm nay, tôi, Cố Lệnh, muốn long trọng tuyên bố một tin tức quan trọng liên quan đến gia đình tôi và tương lai của Cố gia.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua An Niệm, rồi dừng lại trên chiếc bụng phẳng lì của cô, đầy vẻ mãn nguyện. An Niệm cảm thấy ghê tởm, nhưng cô vẫn giữ nguyên nụ cười.
“Như quý vị đã biết, An Niệm và tôi đã kết hôn được một thời gian. Và giờ đây, chúng tôi vô cùng hạnh phúc khi thông báo rằng chúng tôi sắp chào đón thành viên mới. An Niệm đang mang thai, và đứa bé này sẽ là người thừa kế duy nhất của Cố gia.”
Tiếng xì xào, bàn tán vang lên. Các phóng viên thi nhau giơ máy ảnh, ghi lại khoảnh khắc Cố Lệnh đặt tay lên eo An Niệm, vẻ mặt tràn đầy tình cảm giả tạo. An Niệm chỉ khẽ nghiêng người, để hắn có thể chạm vào cô một cách dễ dàng, nhưng cơ thể cô cứng đờ, không chút phản ứng. Mỗi lời Cố Lệnh nói ra đều như một nhát dao đâm vào tim An Niệm, nhắc nhở cô về sự thật cay đắng ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng này. Hắn đang dùng cái thai không phải của hắn, dùng sự tổn thương của cô để củng cố quyền lực.
“Con trai của tôi,” Cố Lệnh tiếp tục, giọng nói đầy tự hào, “sẽ kế thừa tất cả những gì Cố gia gây dựng. Và An Niệm, phu nhân của tôi, sẽ là người mẹ của đứa trẻ, là trụ cột của gia đình này.”
An Niệm nghe rõ từng lời. Hắn nhấn mạnh chữ “con trai”, nhấn mạnh “người thừa kế duy nhất”. Một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng như những dòng chữ trên lá thư kia, đã thành hình trong tâm trí An Niệm. Mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ của cô từ giờ sẽ là một quân cờ trong ván cờ lớn mà cô vạch ra để lật đổ Cố Lệnh, để tìm ra sự thật về đêm định mệnh đó và trả lại công bằng cho chính mình. Cô sẽ không để hắn đạt được mục đích một cách dễ dàng.
Sau buổi họp báo, Cố Lệnh trở nên bận rộn hơn với các cuộc gặp gỡ đối tác, xây dựng hình ảnh “người cha, người chồng mẫu mực”. An Niệm, trong khi đó, giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, an phận của một phụ nữ mang thai. Nhưng ẩn sâu bên trong, cô là một dòng nước ngầm cuộn chảy, âm thầm chuẩn bị cho một cuộc lật đổ kinh thiên động địa. Cô không còn là An Niệm yếu đuối của ngày xưa. Nỗi đau và sự phản bội đã tôi luyện cô thành một chiến binh. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh nhìn của Cố Lệnh đều gặp phải nụ cười lạnh lẽo, hờ hững của cô, ẩn chứa một cơn bão đang chực chờ bùng nổ.
Thế giới bên ngoài vẫn quay cuồng trong những hào nhoáng và toan tính, nhưng với An Niệm, mọi thứ đã trở nên đơn giản hơn. Cô không còn bận tâm đến những định kiến hay sự phán xét. Điều quan trọng nhất bây giờ là sự thật và công lý. Cô hiểu rằng, đôi khi, để tìm thấy sự bình yên thực sự, người ta phải dũng cảm đối mặt với những cơn bão lớn nhất, chấp nhận những mất mát đau thương nhất. Có lẽ, con đường này không phải là để tìm kiếm sự hả hê hay trả thù, mà là để giải thoát chính mình khỏi xiềng xích của sự dối trá và để đứa con trong bụng cô, dù là của ai, có một tương lai trong sạch, không bị vấy bẩn bởi những âm mưu tăm tối. Cuộc sống vốn dĩ là một hành trình dài, và mỗi bước đi, dù gian nan đến mấy, cũng đều mang đến những bài học quý giá. An Niệm đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mà cô biết sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Cô sẽ không trở thành nạn nhân một lần nữa. Cô sẽ là người nắm giữ vận mệnh của chính mình.

