“Phu nhân, cô gái đó cứ làm ầm ĩ ngoài cửa, chúng tôi không có cách nào đuổi đi được!”
“Đưa cô ta vào đây!”
…
“Tôi mang thai rồi!”
Rất thẳng khắn, không lòng vòng, cá tính mạnh mẽ đấy.
“Vậy sao?”
An Niệm ung dung uống trà, dường như điều cô ta nghe đã quá đỗi quen thuộc rồi.
“Là con trai, của Khiết…”
“Ồ, là con trai sao? Tuyệt thật đấy, Cố gia giờ đã có người nối dõi tông đường rồi sao?”
An Niệm vẫn rất ung dung, thậm chí còn có chút giả tạo. Cô phải diễn thật giỏi chứ, trước cái danh Cố phu nhân bù nhìn này, cô cũng chẳng có gì khác.
Lộ An Niệm cô, là bị vô sinh, mang thai không được… Hắn ta ra ngoài tìm người khác cũng không phải vấn đề ngày một ngày hai.
“Hôm nay cô cứ ở lại đây, tôi lên phòng trước…”
Cô gái trước mặt An Niệm này là người đã qua lại với chồng cô đã lâu, một cô gái không có gia thế gì nổi trội, nhưng lại rất được họ Cố kia cưng chiều, lần này chắc chắn sẽ là con của hắn ta, cô, còn đuổi về làm gì?
Đuổi về với tư cách gì? Với cái danh Cố phu nhân bù nhìn này sao?
Tại sao mối quan hệ vợ chồng của họ lại trở nên như thế này?
Là vì tình yêu. Cố Lệnh không yêu Lộ An Niệm và cô cũng vậy, không hề yêu hắn…
“Ọe… Ọe…”
Nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, đến khi bình tĩnh lại thì điện thoại trong túi lại reo vang.
“Bác Sĩ An, kết quả thế nào?”
“Cố phu nhân, chúc mừng cô, cái thai đã được 4 tuần rồi…”
Sao cuộc đời của cô lại trớ trêu đến vậy, không mang thai được… Mà giờ lại có thai chỉ vì tình một đêm với một tên đàn ông lạ mặt?
Đêm hôm đó đi nhậu với bạn, cuối cùng lại bị chuốc thuốc mê, lúc tỉnh lại đã là cơ thể trần trụi ở trên giường với đũng chăn loãng máu…
“Em đang làm gì vậy?”
“Cố Lệnh, tôi đã dặn anh đừng vào phòng tôi khi chưa gõ cửa rồi mà!”
“Tôi thấy cửa phòng mở, xin lỗi…”
“Anh đi ra ngoài đi…”
An Niệm yếu ớt nói, chết tiệt, sao mang thai vào, cơ thể cô lại trở nên mệt mỏi như thế này cơ chứ?
“Em không sao chứ? Niệm Niệm?”
Được Cố Lệnh giữ lại, An Niệm mới giữ được thăng bằng. Cô dựa người vào hắn, yếu ớt nói…
“Cố Lệnh, chúng ta ly hôn đi… Tôi mang thai rồi…”
“Là của ai, chẳng lẽ là thằng bồ nhí lúc trước qua lại với em?”
“Không, nhưng không phải là con của anh…”
“Cái thai được bao lâu rồi?”
“4 tuần…”
4 tuần sao? Bỗng khóe miệng Cố Lệnh khẽ nhếch lên, gương mặt yêu nghiệt bỗng dưng đang tính toán một cái gì đó…
“Cô gái kia, cô gái anh đang hẹn hò đã mang thai, tôi cũng vậy. Chắc cuộc hôn nhân này nên đến điểm dừng rồi chứ?”
“Không biết, đó không phải là con của tôi…”
Mấy tháng trước hắn bận đi công tác, việc nhiều như núi, sao có thể làm con người ta mang thai được, huống hồ, kết hôn rồi, hắn còn chẳng thèm quan hệ với ai lấy một lần. Chẳng phải là do ai đó giữ mình quá lâu sao?
Chỉ duy nhất một lần hắn quan hệ…
“Đứa trẻ trong bụng cũng không phải con của anh…”
“Em dám bảo? Không phải con của tôi?”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Cố Lệnh siết chặt tay, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu An Niệm. Hắn gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều nặng trịch: “Em nói lại xem, không phải con của tôi ư? Em định đổ lỗi cho ai?”
An Niệm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sự giận dữ bùng nổ của Cố Lệnh khiến cô sợ hãi. Hắn đang giữ chặt cánh tay cô, lực đạo mạnh đến mức An Niệm cảm thấy đau nhói. Nhưng cô không thể lùi bước, không thể tỏ ra yếu đuối lúc này. An Niệm hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn.
“Tôi nói rồi, không phải con của anh.” Giọng An Niệm cứng rắn, cố gắng che giấu sự run rẩy bên trong. “Anh có tin hay không thì tùy, nhưng sự thật là như vậy.”
Cố Lệnh cười khẩy, một nụ cười đầy sự khinh miệt và căm phẫn. “Sự thật? Sự thật là em đang mang thai con của kẻ khác, rồi muốn dùng cái thai đó để tống tiền tôi, hay để chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân này?” Hắn ném ra một câu hỏi đầy mỉa mai, chất chứa sự nghi ngờ sâu sắc. “Bốn tuần? Em chắc chắn là bốn tuần chứ? Hay là em đã tính toán từ trước?”
An Niệm cảm thấy bị xúc phạm tột độ. Cô gạt tay Cố Lệnh ra, cơ thể lảo đảo. “Anh nghĩ tôi là loại người như vậy sao? Cuộc hôn nhân này có gì mà đáng để tôi phải dùng thủ đoạn bẩn thỉu như thế?”
“Ồ, vậy là có. Cái danh Cố phu nhân, tiền tài, địa vị. Tất cả những thứ mà trước đây em không bao giờ với tới được.” Cố Lệnh bước một bước gần hơn, cúi xuống nhìn thẳng vào An Niệm. “Nhưng em nghĩ tôi là một thằng ngốc sao, An Niệm? Em nghĩ tôi không biết em đã bao lâu rồi không hề cho phép tôi chạm vào em, vậy mà bây giờ lại có thai? Em nghĩ tôi sẽ tin điều hoang đường đó?”
An Niệm không nói gì, chỉ cắn chặt môi dưới. Cô biết, trong mắt Cố Lệnh, cô luôn là một kẻ cơ hội. Nhưng cô không thể giải thích về đêm đó, về ly rượu bị chuốc thuốc mê, về sự nhục nhã khi tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ.
Cố Lệnh nhìn sự im lặng của An Niệm, sự khinh bỉ trong mắt hắn càng thêm sâu đậm. “Sao hả? Không có lời nào để biện minh cho hành vi dơ bẩn của mình sao?” Hắn vung tay, giọng nói đầy tức giận. “Hay là em đang lên kế hoạch biến cái thai này thành quân cờ để uy hiếp tôi, buộc tôi phải từ bỏ cô gái kia?”
An Niệm ngẩng phắt đầu, ánh mắt bừng lên sự tức giận. “Anh nghĩ gì về tôi thì tùy. Nhưng tôi đã nói rồi, tôi muốn ly hôn. Và đứa bé này, anh không cần phải chịu trách nhiệm.” Cô nói một cách dứt khoát, dù trong lòng đang đau đớn.
An Niệm lùi lại một bước, cơ thể cô như bị rút cạn toàn bộ sức lực sau những lời thốt ra. Đôi mắt An Niệm trống rỗng, vô hồn, nhìn thẳng vào Cố Lệnh. Cô thều thào, giọng nói khản đặc như từ vực sâu vọng lên: “Tôi đã nói rồi, đó không phải con của anh.”
Cố Lệnh như bị đóng băng tại chỗ. Hắn nhìn chằm chằm vào An Niệm, cố gắng tìm kiếm dấu vết của sự lừa dối trong ánh mắt cô. Nhưng hắn chỉ thấy một sự tuyệt vọng đến cùng cực.
“Em đang nói cái gì?” Cố Lệnh gằn giọng, sự tức giận trong hắn chuyển thành một cảm giác khó hiểu, pha lẫn hoang mang. “An Niệm, em dám nói… đứa bé này không phải của tôi sao?”
An Niệm cười chua chát, một nụ cười không hề có lấy một tia vui vẻ, chỉ có đắng chát. “Đêm đó… tôi bị chuốc thuốc mê.” Cô nói, giọng run rẩy, từng từ như xé toạc nội tâm cô. “Tôi không biết ai là cha đứa bé.”
Lời thú nhận của An Niệm vang vọng trong căn phòng rộng lớn, như một tiếng sét đánh ngang tai Cố Lệnh. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt sắc lạnh ban nãy giờ biến thành sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn chút ghê tởm. Mọi nghi ngờ, mọi phẫn nộ trong hắn chợt tan biến, nhường chỗ cho một cơn lốc cảm xúc hỗn loạn.
An Niệm đưa tay ôm chặt lấy bụng mình, như muốn che giấu bí mật khủng khiếp này khỏi ánh mắt phán xét của Cố Lệnh. Sự tuyệt vọng hiện rõ ràng trên gương mặt xanh xao của An Niệm, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má. Cô không khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt vô vọng, chảy xuống không ngừng. Cô cũng không muốn khóc trước mặt người đàn ông này. Cô đã quá mệt mỏi rồi.
Cố Lệnh nhìn An Niệm, trong khoảnh khắc đó, hắn không còn thấy người vợ toan tính trong lời nói của mình nữa. Hắn chỉ thấy một người phụ nữ đang vỡ vụn, một người phụ nữ đang ôm lấy một bí mật kinh hoàng. Đầu óc Cố Lệnh quay cuồng, những lời An Niệm vừa nói như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu hãnh của hắn. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nghe. An Niệm bị chuốc thuốc mê? Và cha đứa bé… là một kẻ xa lạ?
Cố Lệnh đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào An Niệm như đang nhìn một người xa lạ. Cái tên “thuốc mê” như một tiếng sét đánh thẳng vào đại não hắn. Một mảnh ký ức đã bị hắn cố tình chôn vùi bỗng chốc hiện về rõ mồn một. Đó là đêm công tác duy nhất mà hắn và An Niệm từng ở cùng nhau sau ngày cưới, cái đêm mà Cố Lệnh say xỉn đến mức không thể nhớ rõ bất cứ điều gì, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy bên cạnh An Niệm trong tình trạng quần áo xộc xệch. Hắn đã luôn cho rằng đó là một sự “nhầm lẫn” đáng hổ thẹn của bản thân, một lần duy nhất không kiểm soát được dục vọng trong men say.
“Thuốc mê sao? Chẳng lẽ… không thể nào!” Cố Lệnh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, từng lời nói như bị kẹt lại trong cổ họng. Hắn nhìn chằm chằm vào An Niệm, cố gắng khớp nối từng mảnh ký ức mơ hồ.
Một ý nghĩ điên rồ, lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu Cố Lệnh, khiến toàn thân hắn như bị đóng băng. Cả người hắn run lên bần bật. Không thể nào! Chẳng lẽ… không thể nào lại trùng hợp đến vậy? Toàn bộ suy đoán, sự tức giận trước đó tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi mơ hồ và sự hoang mang tột độ đang gặm nhấm tâm trí hắn. An Niệm bị chuốc thuốc mê, và hắn… hắn cũng không nhớ gì về đêm đó. Cái đêm định mệnh ấy… Cố Lệnh không thể thốt nên lời. Hắn nhìn An Niệm, trong mắt đầy rẫy sự ngờ vực, hoang mang, và một tia rùng mình khó tả.
Ánh mắt Cố Lệnh khựng lại trên khuôn mặt An Niệm vài giây, tựa như có một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra trong đầu hắn. Nhưng rất nhanh, sự hoang mang vừa rồi chợt tan biến, nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng vốn có. Một tia toan tính xẹt qua đáy mắt hắn, nhanh đến mức không thể bắt kịp. Hắn thu lại vẻ mặt ngỡ ngàng, thay vào đó là sự sắt đá và kiên định.
Cố Lệnh hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên trầm khàn, mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn nhìn thẳng vào mắt An Niệm, như muốn xuyên thủng mọi lớp ngụy trang của cô.
“Được thôi,” Cố Lệnh buông lời, từng chữ như đóng băng không khí. “Nếu cô đã nói như vậy, vậy thì làm xét nghiệm ADN.”
An Niệm giật mình, toàn thân cô khẽ run lên. Cô không ngờ Cố Lệnh lại có thể phản ứng nhanh và lạnh lùng đến thế. Sự quyết đoán trong lời nói của hắn khiến cô cảm thấy bất an tột độ.
“Sẽ biết ngay thôi,” Cố Lệnh tiếp tục, giọng hắn mang đầy vẻ mỉa mai và khinh thường. “Đừng hòng qua mặt tôi, An Niệm. Tôi không phải là kẻ dễ bị lừa dối.”
Lời nói của Cố Lệnh như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim An Niệm. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Hắn, người chồng trên danh nghĩa của cô, đang nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, đầy rẫy sự nghi ngờ và coi thường, mà không hề có chút cảm xúc nào khác. Sự lạnh lùng và quyết đoán đến tàn nhẫn của Cố Lệnh khiến An Niệm rùng mình, tim cô như bị bóp nghẹt. Cô biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Cố Lệnh đứng sững giữa phòng khách sang trọng của Dinh thự Cố gia, ánh mắt đăm chiêu nhìn phong bì trắng tinh trên tay. Từng ngón tay hắn run rẩy, như sợ hãi một sự thật sắp sửa phơi bày. Hắn chậm rãi xé phong bì, một tiếng “roẹt” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bên trong là một tờ giấy được gấp gọn.
Hắn căng thẳng rút tờ giấy ra, ánh mắt lướt vội qua những dòng chữ in đậm. Đôi lông mày Cố Lệnh từ từ nhíu chặt, ban đầu chỉ là một thoáng bất ngờ nhẹ. Nhưng rồi, khi đọc đến phần kết luận, đồng tử hắn đột ngột giãn ra, gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hãi tột độ. Hơi thở hắn nghẹn lại.
Cố Lệnh đọc đi đọc lại kết quả, từng chữ cái như nhảy múa trước mắt hắn, nhưng ý nghĩa lại rõ ràng đến đau đớn. Một sự khó tin tột cùng xâm chiếm tâm trí, pha lẫn với một cảm giác vỡ lẽ đến choáng váng. Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu hắn đột ngột khớp vào nhau một cách hoàn hảo, nhưng lại tạo thành một bức tranh quá đỗi phi lý.
Hắn lảo đảo lùi lại vài bước, tấm giấy trong tay nhàu nát. Cố Lệnh nuốt khan, cổ họng khô khốc. Hắn lắp bắp, giọng nói khản đặc, khó tin vào chính tai mình: “Con của tôi sao?! Đứa bé này… là con của tôi ư?”
Hắn ngước mắt lên trần nhà, ánh nhìn vô định. Sự bàng hoàng biến thành một cơn sóng dữ dội xô đổ mọi lý lẽ trong lòng hắn. Làm sao có thể? An Niệm, người vợ vô sinh mà hắn luôn khinh thường, người mà hắn chỉ chạm vào đúng một lần sau đám cưới… lại đang mang giọt máu của hắn? Và đúng lúc nhân tình của hắn cũng đang mang thai con hắn. Mọi thứ như một trò đùa quái ác của số phận.
Cố Lệnh ngước mắt lên trần nhà, ánh nhìn vô định. Sự bàng hoàng biến thành một cơn sóng dữ dội xô đổ mọi lý lẽ trong lòng hắn. Làm sao có thể? An Niệm, người vợ vô sinh mà hắn luôn khinh thường, người mà hắn chỉ chạm vào đúng một lần sau đám cưới… lại đang mang giọt máu của hắn? Và đúng lúc nhân tình của hắn cũng đang mang thai con hắn. Mọi thứ như một trò đùa quái ác của số phận.
Tiếng động nhẹ vang lên phía sau khiến Cố Lệnh giật mình quay lại. An Niệm đứng đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Cô đã nghe thấy tất cả. Dù không hiểu tường tận, nhưng sự hỗn loạn trên mặt Cố Lệnh và tờ giấy nhàu nát trên tay hắn nói lên điều gì đó kinh hoàng.
Với một sự thôi thúc không thể giải thích, An Niệm lao tới, bàn tay lạnh buốt giật phắt tờ giấy xét nghiệm ADN từ tay Cố Lệnh. Hắn không kịp phản ứng. An Niệm mở tờ giấy ra, đôi mắt cô trợn trừng, đồng tử co rút lại khi chúng lướt qua dòng chữ in đậm, rõ ràng đến đau đớn: “KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM ADN: KHỚP HOÀN TOÀN”.
“Không thể nào…” Giọng An Niệm lạc đi, cô lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình hơn là Cố Lệnh. “Tôi bị chuốc thuốc mê cơ mà, sao lại là của anh được? Không… không thể nào!”
Cả thế giới quanh An Niệm như đổ sụp. Tâm trí cô xoay mòng mòng, những mảnh ký ức vụn vặt về đêm định mệnh đó, về cái cảm giác tê dại, khó chịu, về sự vô sinh mà Bác Sĩ An từng chẩn đoán, tất cả va đập vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn không lối thoát. Cô lùi lại vài bước, tấm giấy run rẩy trong tay, từng từ ngữ trên đó như những nhát dao đâm vào lồng ngực. An Niệm choáng váng, ngực cô đau nhói, hơi thở dồn dập. Cô đưa tay ôm đầu, cố gắng xua đi mớ hỗn độn đang gặm nhấm tâm can. Mắt cô nhắm nghiền, những hình ảnh và suy nghĩ lộn xộn cứ thế ập đến, nhấn chìm cô vào vực sâu tuyệt vọng.
An Niệm ngã khuỵu xuống sàn, tấm giấy xét nghiệm ADN vẫn nằm chặt trong tay cô, nhàu nát. Hơi thở cô dồn dập, đôi mắt nhắm nghiền cố xua đi những hình ảnh hỗn độn đang bủa vây. Cố Lệnh đứng đó, nhìn An Niệm co ro, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Hắn đã quá quen với vẻ ngoài yếu ớt của cô, nhưng chưa bao giờ thấy cô suy sụp đến mức này.
Ánh mắt Cố Lệnh lướt qua tấm giấy trong tay An Niệm, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang méo mó vì đau khổ của cô. Cái câu hỏi “Sao lại là của anh được?” của An Niệm đột ngột vang vọng trong tâm trí Cố Lệnh. Hắn vẫn nhớ như in đêm duy nhất sau đám cưới mà hắn đã “chạm vào” An Niệm. Một đêm công tác mệt mỏi, hắn đã uống rất nhiều rượu để xua đi sự bực bội và áp lực từ cuộc hôn nhân sắp đặt. Đầu óc hắn quay cuồng, cơ thể nóng rực, và mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ ảo. Hắn đã lầm tưởng An Niệm là một người phụ nữ khác – một ảo ảnh được tạo ra bởi men say và sự cô đơn cùng cực.
Cố Lệnh giật mình, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu, lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy toàn thân đông cứng. Chẳng lẽ, đêm đó… cái đêm duy nhất hắn đã buông thả bản thân trong men say và sự mệt mỏi, người phụ nữ hắn nhầm lẫn, người đã ở bên hắn… chính là An Niệm?
Cảm giác rùng mình không ngừng lan tỏa, Cố Lệnh lùi lại một bước, đôi mắt mở to. Vừa kinh hoàng, vừa bàng hoàng. Mọi mảnh ghép đều đột ngột khớp lại một cách ghê rợn. Hắn nhìn An Niệm đang run rẩy, rồi lại nhìn về phía tờ giấy xét nghiệm ADN như muốn kiểm tra lại lần nữa. Không thể nào. Hắn chỉ có một lần duy nhất. Hắn cứ nghĩ An Niệm vô sinh. Hắn có nhân tình, có con của hắn với người khác. Nhưng giờ đây, đứa con mà An Niệm đang mang, giọt máu được xét nghiệm kia, lại là của hắn? Nếu là đêm đó… vậy thì sao An Niệm lại khẳng định mình bị chuốc thuốc mê? Và tại sao cô ấy lại bị vô sinh? Mớ bòng bong này càng lúc càng trở nên phức tạp, nhấn chìm Cố Lệnh vào một cơn hoảng loạn tột độ.
Mớ bòng bong này càng lúc càng trở nên phức tạp, nhấn chìm Cố Lệnh vào một cơn hoảng loạn tột độ. Hắn chầm chậm tiến lại gần, đối diện với An Niệm đang co ro trên sàn, ánh mắt phức tạp đến khó tả. Đau khổ, kinh hoàng, xen lẫn một chút gì đó tuyệt vọng. Cố Lệnh không kìm được, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của An Niệm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng.
“Đêm hôm đó… cái đêm em nói mình bị chuốc thuốc mê… em có ở khách sạn A, phòng số 303 không?”
An Niệm khựng lại. Toàn thân cô run lên bần bật. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Cố Lệnh, cố gắng lục lọi trong ký ức hỗn độn của đêm đen đó. Khách sạn A… phòng 303… Những hình ảnh mờ mịt, chập chờn bỗng lướt qua tâm trí cô. Một thoáng bất ngờ, rồi ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt.
An Niệm từ từ gật đầu, giọng lạc đi vì xúc động. “Khách sạn A… đúng vậy… Làm sao anh biết?”
Không khí trong phòng như đặc quánh lại, căng thẳng tột độ. Cố Lệnh lùi lại một bước, đôi mắt mở to hơn bao giờ hết, vẻ mặt từ phức tạp chuyển sang hoàn toàn kinh hãi. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn An Niệm như nhìn một bóng ma. Sự thật đang dần lộ diện, và nó còn ghê rợn hơn bất kỳ cơn ác mộng nào hắn từng tưởng tượng. Mọi mảnh ghép đều đột ngột khớp lại một cách ghê rợn.
Cố Lệnh lùi lại một bước, đôi mắt mở to hơn bao giờ hết, vẻ mặt từ phức tạp chuyển sang hoàn toàn kinh hãi. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn An Niệm như nhìn một bóng ma. Sự thật đang dần lộ diện, và nó còn ghê rợn hơn bất kỳ cơn ác mộng nào hắn từng tưởng tượng. Mọi mảnh ghép đều đột ngột khớp lại một cách ghê rợn. Hắn nhớ lại đêm đó, trong khách sạn A, phòng 303. Hắn đã uống rất nhiều, và khi bước vào căn phòng đã được sắp đặt sẵn, hắn tin mình đang ở bên nhân tình, hoặc ít nhất là một cô gái đã được trả tiền để giải tỏa ham muốn. Bóng tối, hơi men và sự mờ mịt của ý thức khiến hắn chẳng nhận ra khuôn mặt cô gái nằm dưới thân mình. Chỉ biết rằng, đêm đó, là đêm duy nhất hắn chạm vào một người phụ nữ nào khác ngoài An Niệm sau ngày cưới, mà hắn không hề hay biết rằng đó chính là vợ mình.
An Niệm vẫn đang hoang mang tột độ trước phản ứng của Cố Lệnh. Cô nhìn xoáy vào ánh mắt đầy sợ hãi của hắn, một cảm giác ghê rợn từ từ bò lên sống lưng. Tại sao Cố Lệnh lại phản ứng như vậy khi cô thừa nhận mình ở khách sạn A, phòng 303? Khách sạn A… phòng 303… Đêm định mệnh đó… và… và đêm duy nhất Cố Lệnh chạm vào cô sau khi cưới. Hai mảnh ghép tách rời nhau bấy lâu nay bỗng nhiên va vào nhau trong tâm trí An Niệm, tạo thành một cú sốc điện cực mạnh.
Mắt An Niệm mở to. Không, không thể nào! Cái đêm cô bị chuốc thuốc mê, cái đêm cô hoàn toàn mất đi ý thức, cái đêm cô bị một kẻ nào đó làm nhục trong khách sạn… và cái đêm Cố Lệnh nói chỉ “quan hệ” duy nhất một lần sau khi cưới… là cùng một đêm!
An Niệm lảo đảo lùi lại, va vào thành tường lạnh lẽo. Cô run rẩy đưa tay lên che miệng, muốn nôn khan thêm lần nữa. Sự thật tàn khốc như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô. Cô không chỉ bị phản bội, không chỉ bị coi thường, mà chính người chồng danh nghĩa của cô, người đã hắt hủi cô suốt bao năm, lại chính là kẻ đã lợi dụng lúc cô mê man để “quan hệ” rồi sau đó lại lạnh nhạt như không có chuyện gì.
Nước mắt An Niệm bắt đầu tuôn rơi như mưa. Cô không thể kiềm chế được tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực. Vừa kinh hoàng, vừa tủi nhục, vừa đau đớn, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một cơn bão cảm xúc nhấn chìm An Niệm. Cô không thể tin được sự trớ trêu và độc ác của số phận.
“Là anh!” An Niệm thét lên trong tiếng nức nở, giọng cô lạc đi vì đau đớn. Cô trừng mắt nhìn Cố Lệnh, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má. “Anh chính là kẻ khốn nạn đã hại đời tôi!”
Cố Lệnh cứng đờ người tại chỗ, những lời An Niệm thét lên như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim hắn. “Kẻ khốn nạn…” Từ ngữ đó không chỉ là lời buộc tội, mà còn là bản án lương tâm dành cho chính hắn. Sự thật quá đỗi trớ trêu và đau đớn, hiện ra rõ ràng như một nhát dao chí mạng. Hắn là người đã làm An Niệm mang thai, sau đó lại hắt hủi cô vì cái tội “vô sinh” mà chính hắn đã tự gán cho cô, còn quay lưng đi tìm người phụ nữ khác. Mọi thứ An Niệm vừa trải qua – sự nghiệt ngã của số phận, sự sỉ nhục, nỗi đau đớn bị ruồng bỏ – tất cả đều xuất phát từ hành động vô tình, hay đúng hơn là vô lương tâm của hắn.
Gương mặt Cố Lệnh tái mét, không còn một giọt máu. Hắn run rẩy, cả cơ thể như bị đóng băng. Một cơn hối hận và tội lỗi khủng khiếp dâng trào, nuốt chửng hắn trong sự lạnh lẽo. Miệng hắn há ra, rồi khép lại, rồi lại há ra, nhưng không một tiếng nào có thể thoát khỏi cổ họng khô khốc. Hắn muốn nói, muốn giải thích, muốn phủ nhận, nhưng tất cả đều là sự thật trần trụi. Cái đêm duy nhất hắn “quan hệ” với An Niệm sau cưới, cái đêm hắn say mèm và tưởng nhầm đó là nhân tình, lại chính là đêm An Niệm bị chuốc thuốc mê, và cũng là đêm cô thụ thai.
An Niệm vẫn nức nở, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn căm hờn nhìn Cố Lệnh, như muốn thiêu đốt hắn thành tro bụi. Từng tiếng nấc nghẹn ngào của An Niệm xuyên thấu vào từng tế bào của Cố Lệnh, khiến hắn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Hắn biết, trong mắt An Niệm lúc này, hắn không khác gì một con quỷ. Hắn đã hủy hoại cuộc đời An Niệm, biến cô thành một nạn nhân, rồi lại ra sức chà đạp lên nỗi đau của cô.
Cố Lệnh lảo đảo, tay vịn vào khung cửa để giữ thăng bằng. Hình ảnh người tình đang mang thai con của hắn, và bây giờ là An Niệm, cũng đang mang trong mình giọt máu của hắn, hiện lên trong đầu hắn một cách hỗn loạn. Sự dối trá, sự khinh miệt, sự vô tâm của hắn bỗng quay lại tát thẳng vào mặt hắn không thương tiếc. Hắn chỉ biết đứng đó, tuyệt vọng nhìn An Niệm, không thốt nên lời.
Cố Lệnh rời khỏi căn phòng, dáng vẻ tiêu điều nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự lạnh lẽo đáng sợ. Hắn không nói thêm lời nào với An Niệm, chỉ xoay người bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng nức nở đến xé lòng. Đầu óc hắn quay cuồng, những lời An Niệm nói vẫn văng vẳng bên tai, đay nghiến từng tế bào. Hắn phải hành động, phải kết thúc mọi chuyện, ngay lập tức.
Hắn sải bước nhanh qua hành lang dài của Dinh thự Cố gia, gương mặt căng như dây đàn, không chút biểu cảm. Cánh cửa phòng khách mở hé, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, cùng với đó là một bóng người phụ nữ đang ngồi trên sofa, tay vuốt ve cái bụng hơi nhô lên. Cô ta ngước nhìn lên khi nghe tiếng bước chân, nụ cười tự mãn nở rộ trên môi, đôi mắt lấp lánh như muốn khoe khoang sự chiến thắng của mình.
Cô gái đứng dậy, từ tốn bước tới đón Cố Lệnh, nụ cười ngọt ngào như muốn tan chảy.
“Anh yêu về rồi sao? Em đã đợi anh lâu lắm.” Cô ta líu lo, vòng tay định ôm lấy hắn.
Nhưng Cố Lệnh không một chút phản ứng, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá, đẩy cô ta ra một cách dứt khoát. Hắn rút ra một tấm séc đã ký sẵn, con số trên đó đủ để mua một căn biệt thự nhỏ. Cố Lệnh thẳng tay ném mạnh tấm séc lên bàn kính, tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
“Cô gái, chúng ta kết thúc tại đây.” Giọng hắn trầm đục, kiên quyết đến lạnh lùng. “Đứa bé của cô… tôi sẽ có cách giải quyết.”
Nụ cười trên môi cô gái tắt ngúm. Đôi mắt lấp lánh ban nãy giờ trợn trừng, bàng hoàng đến cực độ. Cô ta nhìn chằm chằm vào tấm séc, rồi lại nhìn lên gương mặt lạnh như tiền của Cố Lệnh. Sợ hãi tột độ, hai chân cô ta run rẩy, lùi lại từng bước, không tin vào những gì mình vừa nghe.
Cô gái ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo, tấm séc mệnh giá khủng khiếp vẫn nằm chỏng chơ trên bàn kính, như một lời chế giễu cay độc. Đôi mắt cô ta mở to, trân trối nhìn Cố Lệnh, như thể hắn là một con quỷ vừa hiện hình. Cả thế giới trong cô ta đổ sụp, vỡ tan thành trăm mảnh.
“Không thể nào!” Cô ta thốt lên, giọng lạc đi vì nỗi kinh hoàng. “Anh nói yêu tôi, nói sẽ cưới tôi cơ mà! Anh đã hứa, đã hứa với tôi rồi!”
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi xối xả, làm nhòe đi lớp trang điểm trên gương mặt vốn xinh đẹp. Cô ta bò lết trên sàn, cố gắng níu lấy gấu quần Cố Lệnh, thân thể run rẩy bần bật. Nỗi tuyệt vọng và phẫn nộ bùng nổ, biến thành tiếng gào thét xé lòng.
“Anh Lệnh… đừng bỏ em… Em có thai rồi, là con của chúng ta mà!” Cô ta gào lên, âm thanh đầy thống khổ và bất lực. “Anh không thể làm thế với em! Anh không thể! Không thể nào!”
Căn phòng khách rộng lớn của Dinh thự Cố gia tràn ngập tiếng khóc lóc thảm thiết, van xin của cô gái. Cố Lệnh đứng sững sờ, ánh mắt vẫn lạnh lùng, dứt khoát như băng giá. Hắn cúi xuống nhìn cô gái đang vật vã dưới chân mình, trong lòng không một chút dao động, chỉ còn sự kiên quyết tột độ.
Cố Lệnh quay lưng rời khỏi phòng khách, bỏ lại sau lưng tiếng nức nở đến tuyệt vọng của cô gái. Hắn bước nhanh lên cầu thang, trái tim nặng trĩu bởi một thứ cảm xúc hỗn độn mà chính hắn cũng không muốn gọi tên. Hắn biết mình cần phải tìm An Niệm, ngay lập tức.
An Niệm đang ngồi co ro trên giường trong phòng ngủ của mình, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe vì khóc. Từng dòng nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má cô, thấm đẫm chiếc gối mềm. Cô đã nghe thấy mọi chuyện từ phòng khách, những âm thanh đau đớn, những lời van xin thảm thiết, và cả sự lạnh lùng đến tàn nhẫn trong giọng nói của Cố Lệnh. Trái tim An Niệm như bị bóp nghẹt, không phải vì ghen tuông, mà vì sự chua xót cho số phận của chính mình và của cả cô gái kia.
Cánh cửa phòng bật mở. Cố Lệnh bước vào, ánh mắt hắn chạm vào khuôn mặt đẫm lệ của An Niệm. Hắn sững lại một chút, rồi từ từ tiến đến, quỳ sụp xuống ngay trước mặt cô. Hai bàn tay hắn run rẩy nắm lấy tay An Niệm, những ngón tay cô lạnh ngắt.
“Niệm Niệm,” Cố Lệnh thì thầm, giọng hắn khản đặc và run rẩy đến lạ. “Anh xin lỗi… Anh đã sai rồi. Anh không ngờ…”
Hắn ngước đôi mắt đầy thống khổ nhìn An Niệm, sự kiên quyết vừa rồi khi đối mặt với bồ nhí dường như đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là sự hối hận và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Chúng ta hãy bắt đầu lại được không?” Cố Lệnh thì thào, siết chặt tay cô. “Vì con của chúng ta…”
An Niệm nhìn Cố Lệnh, ánh mắt cô chất chứa sự phức tạp đến khó tả. Cô không biết liệu mình nên tin hắn, liệu những lời xin lỗi này có thật lòng hay chỉ là một vở kịch khác. Trái tim cô, vốn đã chai sạn vì những tổn thương, giờ lại đau nhói một cách lạ lùng. Cô muốn tin, nhưng nỗi đau và sự phản bội vẫn còn nguyên vẹn, găm sâu trong tâm trí.
An Niệm nhìn Cố Lệnh, ánh mắt đẫm lệ nhưng giờ đây không chỉ có nỗi đau, mà còn là sự pha trộn phức tạp của căm phẫn, khinh bỉ và cả một chút bàng hoàng. Hận thù dâng lên trong An Niệm, nóng rát như lửa đốt, khi cô nhớ lại những lời ong bướm của hắn với người phụ nữ kia, nhớ về sự cô độc của chính mình trong cuộc hôn nhân mục nát này. Tủi nhục bóp nghẹt trái tim An Niệm, khiến cô gần như không thể thở. Anh ta nói “vì con của chúng ta”? Con nào? Con của anh ta với cô nhân tình hay đứa con bất ngờ đang lớn lên trong bụng An Niệm, đứa con của một đêm bi kịch bị chuốc thuốc?
An Niệm lặng lẽ rút tay khỏi bàn tay đang siết chặt của Cố Lệnh. Hắn sững lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng xen lẫn một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Cố Lệnh cố gắng nắm lấy tay An Niệm lần nữa, nhưng cô đã khẽ lùi người, tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người.
“An Niệm…” Cố Lệnh khẽ gọi, giọng hắn khẩn khoản hơn. “Anh biết anh sai rồi. Nhưng đứa bé… nó không có tội.”
Câu nói đó như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng An Niệm. “Đứa bé không có tội.” Đương nhiên là không. Nhưng đứa bé này, nếu cô chấp nhận, sẽ là kết quả của một đêm cưỡng ép, của một sự lừa dối tàn nhẫn mà đến giờ An Niệm vẫn chưa dám đối mặt. Và đứa bé đó sẽ lớn lên trong một gia đình mà cha nó có một đứa con khác, với một người phụ nữ khác. Cảnh tượng Cố Lệnh quỳ xuống van xin người tình lúc nãy lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí An Niệm. Hắn đã nói những lời đường mật tương tự.
Lý trí An Niệm gào thét bảo cô phải đẩy Cố Lệnh ra xa, phải kết thúc tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, tiếng đập nhịp nhàng của một sinh linh bé bỏng trong bụng lại khiến trái tim An Niệm mềm đi. An Niệm đặt tay lên bụng mình, nơi một mầm sống đang hình thành, yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Đây là đứa con của An Niệm, đứa con mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ có được.
Cố Lệnh nhìn thấy hành động của An Niệm, ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia hy vọng. Hắn từ từ đứng dậy, tiến gần hơn, muốn ôm lấy An Niệm.
An Niệm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Cố Lệnh. Nỗi đau khổ và sự giằng xé trong An Niệm hiện rõ trên gương mặt. Một quyết định lớn đang chờ đợi cô, một quyết định sẽ định đoạt số phận của cả ba người và đứa trẻ vô tội. An Niệm mím chặt môi, đôi mắt vẫn đong đầy nước nhưng giờ đây lại pha chút kiên định lạ thường. Cô phải làm gì? Tha thứ cho Cố Lệnh vì đứa con, hay từ bỏ tất cả để giữ lấy lòng tự trọng cuối cùng? Thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim An Niệm đập thình thịch trong lồng ngực.

