Phu nhân vô sinh báo có thai, chồng đại gia lộ toan tính kinh hoàng!

“Phu nhân, cô gái đó cứ làm ầm ĩ ngoài cửa, chúng tôi không có cách nào đuổi đi được!”

“Đưa cô ta vào đây!”

“Tôi mang thai rồi!”

Rất thẳng khắn, không lòng vòng, cá tính mạnh mẽ đấy.

“Vậy sao?”

An Niệm ung dung uống trà, dường như điều cô ta nghe đã quá đỗi quen thuộc rồi.

“Là con trai, của Khiết…”

“Ồ, là con trai sao? Tuyệt thật đấy, Cố gia giờ đã có người nối dõi tông đường rồi sao?”

An Niệm vẫn rất ung dung, thậm chí còn có chút giả tạo. Cô phải diễn thật giỏi chứ, trước cái danh Cố phu nhân bù nhìn này, cô cũng chẳng có gì khác.

Lộ An Niệm cô, là bị vô sinh, mang thai không được… Hắn ta ra ngoài tìm người khác cũng không phải vấn đề ngày một ngày hai.

“Hôm nay cô cứ ở lại đây, tôi lên phòng trước…”

Cô gái trước mặt An Niệm này là người đã qua lại với chồng cô đã lâu, một cô gái không có gia thế gì nổi trội, nhưng lại rất được họ Cố kia cưng chiều, lần này chắc chắn sẽ là con của hắn ta, cô, còn đuổi về làm gì?

Đuổi về với tư cách gì? Với cái danh Cố phu nhân bù nhìn này sao?

Tại sao mối quan hệ vợ chồng của họ lại trở nên như thế này?

Là vì tình yêu. Cố Lệnh không yêu Lộ An Niệm và cô cũng vậy, không hề yêu hắn…

“Ọe… Ọe…”

Nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, đến khi bình tĩnh lại thì điện thoại trong túi lại reo vang.

“Bác Sĩ An, kết quả thế nào?”

“Cố phu nhân, chúc mừng cô, cái thai đã được 4 tuần rồi…”

Sao cuộc đời của cô lại trớ trêu đến vậy, không mang thai được… Mà giờ lại có thai chỉ vì tình một đêm với một tên đàn ông lạ mặt?

Đêm hôm đó đi nhậu với bạn, cuối cùng lại bị chuốc thuốc mê, lúc tỉnh lại đã là cơ thể trần trụi ở trên giường với đũng chăn loãng máu…

“Em đang làm gì vậy?”

“Cố Lệnh, tôi đã dặn anh đừng vào phòng tôi khi chưa gõ cửa rồi mà!”

“Tôi thấy cửa phòng mở, xin lỗi…”

“Anh đi ra ngoài đi…”

An Niệm yếu ớt nói, chết tiệt, sao mang thai vào, cơ thể cô lại trở nên mệt mỏi như thế này cơ chứ?

“Em không sao chứ? Niệm Niệm?”

Được Cố Lệnh giữ lại, An Niệm mới giữ được thăng bằng. Cô dựa người vào hắn, yếu ớt nói…

“Cố Lệnh, chúng ta ly hôn đi… Tôi mang thai rồi…”

“Là của ai, chẳng lẽ là thằng bồ nhí lúc trước qua lại với em?”

“Không, nhưng không phải là con của anh…”

“Cái thai được bao lâu rồi?”

“4 tuần…”

4 tuần sao? Bỗng khóe miệng Cố Lệnh khẽ nhếch lên, gương mặt yêu nghiệt bỗng dưng đang tính toán một cái gì đó…

“Cô gái kia, cô gái anh đang hẹn hò đã mang thai, tôi cũng vậy. Chắc cuộc hôn nhân này nên đến điểm dừng rồi chứ?”

“Không biết, đó không phải là con của tôi…”

Mấy tháng trước hắn bận đi công tác, việc nhiều như núi, sao có thể làm con người ta mang thai được, huống hồ, kết hôn rồi, hắn còn chẳng thèm quan hệ với ai lấy một lần. Chẳng phải là do ai đó giữ mình quá lâu sao?

Chỉ duy nhất một lần hắn quan hệ…

“Đứa trẻ trong bụng cũng không phải con của anh…”

“Em dám bảo? Không phải con của tôi?”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Phu nhân vô sinh báo có thai, chồng đại gia lộ toan tính kinh hoàng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt