Vừa sinh 4 con, chồng ném séc ly hôn: Vợ âm thầm ôm đi ‘huyết mạch’ tỷ đô!

Vết mổ sau ca sinh mổ của tôi còn chưa kịp lành hẳn, chồng tôi đã ném thẳng vào người tôi một tấm séc ly hôn trị giá năm trăm triệu tệ.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét, như thể chỉ cần thêm một giây nữa thôi cũng khiến anh ta khó chịu. Còn tôi thì không hề do dự, không dây dưa thêm một lời. Tôi lặng lẽ cầm lấy tấm séc rồi rời đi.

Trong phòng khách, anh ta đã mở sẵn champagne để ăn mừng, như thể vừa tống khứ được một món đồ phiền phức.

Trong miệng anh ta, tôi chỉ là một công cụ sinh nở, một “cỗ máy đẻ”.

Chỉ có điều anh ta không hề biết rằng, chiếc vali tôi mang theo khi rời khỏi nhà họ Hạ không phải đựng quần áo.

Bên trong là bốn người thừa kế duy nhất, là huyết mạch độc đinh chín đời của nhà họ Hạ.

Đợi đến sáng mai, khi bảo mẫu bước vào phòng trẻ em, cả bầu trời của gia tộc hào môn này sẽ lập tức sụp đổ.

Thuốc tê sau phẫu thuật vẫn chưa tan hết. Vết thương trên bụng tôi đau buốt như thể có hàng ngàn sợi dây sắt nung đỏ đang liên tục xuyên qua da thịt.

Tôi nằm trên chiếc giường trắng lạnh của phòng bệnh VIP. Mỗi một nhịp hô hấp đều kéo theo cơn đau sâu đến tận xương.

Hạ Cảnh Thâm đứng cạnh giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống tôi.

Ánh mắt ấy lạnh lẽo như đang nhìn một món đồ cũ đã dùng hỏng, có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Hôm nay anh ta mặc bộ vest may thủ công đắt tiền, phẳng phiu đến mức không vướng một hạt bụi. Sự chỉnh tề sang trọng ấy hoàn toàn lạc lõng trong căn phòng bệnh nồng mùi thuốc sát trùng.

Anh ta thò tay vào túi áo vest, rút ra một tấm séc.

Hai ngón tay kẹp hờ tờ giấy mỏng, động tác hững hờ như thể đó chỉ là một mảnh giấy vô nghĩa.

“Ký đi.”

Giọng nói lạnh lẽo của anh ta không có chút nhiệt độ nào, giống hệt suốt ba năm qua kể từ ngày tôi quen anh ta.

Tấm séc bị ném xuống chăn của tôi một cách tùy tiện. Tờ giấy mỏng manh vừa chạm vào bụng tôi, đúng ngay vị trí vết mổ.

Nhưng sức nặng của nó lại như cả nghìn tảng đá đè xuống.

Tôi gắng sức mở mắt, nhìn dãy số rõ ràng in trên tấm séc.

Năm trăm triệu.

Năm trăm triệu để mua đứt giá trị sinh nở của tôi.

Năm trăm triệu để mua đứt hai năm làm dâu Hạ gia, nơi tôi phục tùng như trâu ngựa.

Năm trăm triệu cũng để mua đứt toàn bộ tôn nghiêm còn sót lại của một con người.

“Nhược Vy, đây là thứ cô xứng đáng nhận.”

Hạ Cảnh Thâm cố ý nhấn mạnh hai chữ “xứng đáng”, giọng điệu vừa khinh miệt vừa ban phát, không hề che giấu.

“Đừng có mơ tưởng thêm bất cứ thứ gì không thuộc về cô.”

Cái gọi là “không thuộc về tôi” trong lời anh ta, hiển nhiên cũng bao gồm cả bốn đứa trẻ mà tôi đã suýt mất mạng mới sinh ra được.

Mang thai bốn, nỗi khổ của tôi trong suốt thai kỳ gấp nhiều lần người bình thường.

Ốm nghén đến mức nôn ra mật xanh mật vàng. Hai chân sưng phù đến nỗi không thể xỏ vừa bất kỳ đôi giày nào. Những tháng cuối, bụng lớn đến mức tôi không thể nằm thẳng, đêm nào cũng phải ngồi dựa vào gối mà ngủ.

Đến khi sinh mổ, tôi còn suýt chết vì băng huyết.

Thế nhưng tất cả những điều đó, trong mắt Hạ Cảnh Thâm, chỉ là một phần tất yếu của một cuộc giao dịch.

Vết thương trên bụng tôi lại co thắt vì động tác ném tấm séc của anh ta.

Cơn đau khiến tôi tỉnh táo hẳn.

Tôi nghiến chặt răng, không để bản thân phát ra bất kỳ t***g r*n nào.

Không được tỏ ra yếu đuối trước mặt anh ta. Đó là chút thể diện cuối cùng tôi còn giữ lại cho mình.

Tôi chống tay lên giường, cố gắng ngồi dậy. Mỗi cử động đều đau đớn như bị lăng trì.

Hạ Cảnh Thâm đứng đó nhìn, lạnh lùng đến mức ngay cả ý định đưa tay đỡ cũng không có.

Bản thỏa thuận ly hôn đã được anh ta đặt sẵn trên bàn từ lâu.

Tôi cầm bút, nhìn vào chỗ ký tên ở cuối trang.

Tôi không khóc, không làm ầm lên, thậm chí cũng chẳng buồn chất vấn.

Bởi vì tôi biết rõ, với một người trong lòng hoàn toàn không có mình, mọi cảm xúc của bạn chỉ là một trò cười rẻ tiền.

Ngòi bút chạm xuống giấy.

Tôi ký hai chữ “Nhược Vy”.

Tiếng bút sột soạt vang lên khẽ khàng.

Đó là lời chấm dứt cho cuộc hôn nhân nực cười kéo dài ba năm của tôi.

Hạ Cảnh Thâm thu lại bản thỏa thuận ly hôn, vẻ mặt cuối cùng cũng lộ ra chút thay đổi.

Đó là sự nhẹ nhõm.

Nhẹ nhõm vì sắp tống khứ được một rắc rối lớn.

Anh ta quay người đi, không hề kiêng dè mà rút điện thoại ra, bấm vào một dãy số.

Số điện thoại ấy, tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói vốn lạnh lùng của anh ta lập tức mềm đi.

“Vân Vân, anh tự do rồi.”

“Ngày mai chúng ta đi ăn mừng nhé.”

Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu của Lục Vân. Dù chỉ nghe qua điện thoại, tôi cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt giả vờ trong sáng của cô ta.

“Cảnh Thâm, vậy còn Nhược tiểu thư và đứa trẻ thì sao?”

Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “đứa trẻ”, như thể đó không phải là bốn sinh mạng sống động, mà chỉ là vài món đồ cần xử lý.

Nghe vậy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ghê tởm.

Con của tôi, trong mắt họ thậm chí còn không bằng một kiện hành lý.

Hạ Cảnh Thâm khẽ cười, giọng điệu vừa nuông chiều vừa tàn nhẫn.

“Cô ta đã nhận tiền rồi, tự khắc sẽ biết điều mà biến mất.”

“Còn đứa trẻ, đã có bảo mẫu và chuyên gia chăm sóc. Không cần đến cô ta.”

Tôi rũ mắt xuống, che đi sự lạnh lẽo trong đáy mắt.

Hạ Cảnh Thâm, rất nhanh thôi anh sẽ hiểu, rốt cuộc là ai không cần đến ai.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, tâm trạng anh ta rõ ràng tốt hơn hẳn.

Anh ta rời khỏi phòng bệnh, đến một cái nhìn dư thừa cũng không để lại cho tôi.

Cánh cửa khép lại.

Thế giới bên ngoài lập tức bị ngăn cách.

Tôi gắng gượng bước xuống giường, từng bước chậm chạp đi đến trước gương.

Người phụ nữ trong gương có gương mặt trắng bệch như giấy, môi khô nứt, mái tóc vì nhiều ngày chưa gội mà bết lại.

Bộ dạng ấy đến chính tôi nhìn cũng thấy chán ghét.

Thế nhưng đôi mắt kia lại sáng đến đáng sợ.

Trong đó đang bùng cháy một ngọn lửa âm ỉ của sự phản công.

Tôi lấy điện thoại, gọi cho cô bạn thân Hứa An.

“Hứa An, kế hoạch có thể bắt đầu rồi.”

Đêm khuya tĩnh lặng.

Tôi thay bộ đồ lao công đã chuẩn bị sẵn, đeo khẩu trang và đội mũ, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh chậm rãi di chuyển trong hành lang bệnh viện.

Tôi cố ý đi qua những góc khuất của camera giám sát.

Mỗi bước chân đều chính xác.

Những lộ trình này, từ khi mang thai những tháng cuối, mỗi lần đến khám thai tôi đều đã lặng lẽ ghi nhớ và diễn tập trong đầu vô số lần.

Trong tai nghe vang lên giọng nói bình tĩnh của Hứa An.

“Tiểu Vy, khóa điện tử của phòng trẻ em đã xử lý xong. Cậu có ba mươi giây.”

“Đừng sợ, mình đang đợi cậu bên ngoài.”

Tôi hít sâu một hơi, trấn tĩnh bản thân rồi đẩy cánh cửa nặng nề kia ra.

Trong phòng trẻ em, ánh đèn xanh dịu từ các lồng ấp tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Chỉ cần nhìn một cái, tôi đã thấy bốn bảo bối của mình.

Chúng nhỏ xíu, da nhăn nhúm như bốn chú khỉ con vừa chào đời.

Nhưng chúng ngủ rất yên.

Lồng ngực bé nhỏ phập phồng theo từng nhịp thở, giống như khúc nhạc êm dịu nhất trên thế gian.

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn ra.

Đây là con của tôi, là máu thịt tách ra từ chính cơ thể tôi. Chúng không phải công cụ để nhà họ Hạ khoe khoang, cũng không phải món tài sản để họ tiếp tục kế thừa quyền lực.

Tôi mở bốn chiếc vali đặc chế mang theo bên mình.

Đó là hệ thống duy trì sự sống di động mà tôi nhờ Hứa An liên hệ với một đội ngũ chuyên gia hàng đầu nước ngoài đặt làm riêng.

Mỗi chiếc vali đều có giá trị khổng lồ, gần như bằng cả gia tài. Thế nhưng từng đồng tiền trong đó đều đến từ sự “ban ơn” của Hạ Cảnh Thâm.

Dùng tiền của anh ta để mang theo huyết mạch của anh ta rời đi.

Nghĩ đến đây, tôi chỉ cảm thấy châm biếm đến tận xương.

Động tác của tôi vừa thuần thục vừa nhẹ nhàng. Tôi bế từng đứa trẻ lên, cẩn thận đặt vào bên trong vali.

Trên người chúng vẫn còn phảng phất mùi sữa non dịu ngọt.

Hốc mắt tôi hơi nóng lên.

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vừa sinh 4 con, chồng ném séc ly hôn: Vợ âm thầm ôm đi ‘huyết mạch’ tỷ đô!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt