Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học
Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức ở một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực, tiếng cụng ly rộn ràng, người người cười nói.
Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh siết chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang đứng phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương vững chắc.”
Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, trợ lý mới tuyển.
Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn. Cô nghĩ: để sau tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.
Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó sát, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về chỗ mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.
Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”
Cả bàn chết lặng.
Ngọc Anh đứng bật dậy, định hất ly rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”
Chưa kịp phản ứng, Thảo Vy nghiêng ly. Rượu đỏ đổ thẳng lên đầu Ngọc Anh, chảy dọc xuống tóc, xuống cổ, thấm vào chiếc váy trắng.
Tiếng cười rộ lên vài bàn gần đó. Có người quay điện thoại lại, ánh flash chớp liên tục.
Ngọc Anh run lên vì nhục. Cô ngẩng lên nhìn Hoàng Long, mong một lời bênh vực. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.
Thảo Vy cúi sát, thì thầm:
“Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”
Ngay lúc đó, cửa nhà hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
“Ai cho phép mày làm nhục em tao ở đây?”
Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng, dáng cao, bước thẳng vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt nghiêm nghị.
Ngọc Anh sững sờ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố……
Giám đốc Công an thành phố bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt ông quét một lượt qua tất cả Khách mời đang sững sờ. Ông không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu. Ngay lập tức, vài người đàn ông và phụ nữ khác mặc thường phục, nhưng toát lên phong thái chuyên nghiệp và sắc lạnh, lặng lẽ tiến vào sau lưng ông. Họ không ồn ào hay gây chú ý đặc biệt, nhưng sự hiện diện của họ, cùng với vị thế của Giám đốc Công an thành phố, ngay lập tức khiến mọi tiếng xì xào, tiếng cười cợt hay tiếng cụng ly rộn ràng chìm nghỉm.
Những Khách mời đang giơ điện thoại quay lại cảnh Ngọc Anh bị làm nhục, nay đều giật mình hạ máy. Ánh flash ngừng chớp. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía người đàn ông quyền lực và những người đi cùng ông. Cả không gian nhà hàng sang trọng bỗng chìm vào một sự im lặng đến đáng sợ. Sự bàng hoàng, xen lẫn sợ hãi, hiện rõ trên từng gương mặt Khách mời. Không một ai dám hó hé, tất cả đều cảm thấy một áp lực vô hình nặng nề đè nén lên không khí. Hoàng Long và Thảo Vy, những kẻ vừa còn hả hê, giờ đây cũng cứng người lại, đôi mắt mở to đầy hoang mang nhìn Giám đốc Công an thành phố.
Thu Hà, người vừa đứng cạnh Giám đốc Công an thành phố, ánh mắt sắc lạnh như dao, không chút do dự, sải bước thẳng đến trước mặt Thảo Vy. Thảo Vy, vẫn còn cứng đờ vì sự xuất hiện bất ngờ của vị Giám đốc, giờ đây đối mặt trực tiếp với ánh mắt căm hờn của Thu Hà, cô ta tái mặt, không còn chút hồng hào nào. Bản năng mách bảo, Thảo Vy run rẩy lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, bờ môi mấp máy không thành lời. Ly rượu vang đỏ còn lại trên tay Thảo Vy, giờ đã trở nên thừa thãi, tuột khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn nhà hàng sang trọng. Tiếng “choang” khô khốc vang lên, mảnh thủy tinh vỡ tan tành, chất lỏng đỏ thẫm vương vãi trên nền gạch bóng loáng, như một điềm báo chẳng lành. Thu Hà đứng sững lại, ánh mắt không rời khỏi Thảo Vy. Cô gằn giọng, mỗi chữ thốt ra như một viên đạn: “Mày dám làm nhục em gái tao ở đây sao?”
Thu Hà quay ngoắt lại, ánh mắt sắc lẹm vừa nãy còn giáng xuống Thảo Vy, giờ đây như mũi tên bắn thẳng vào Hoàng Long. Anh ta vẫn đứng sững sờ, bàn tay vẫn còn siết chặt tay Ngọc Anh, như thể muốn níu giữ một sợi dây mong manh nào đó giữa mớ hỗn độn này. Gương mặt Hoàng Long tái mét, biểu cảm chưa kịp chuyển từ bàng hoàng sang lo sợ. Ánh mắt Thu Hà tràn ngập sự khinh miệt, đôi môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
“Còn anh, Hoàng Long,” Thu Hà cất tiếng, giọng nói không còn gằn như khi nói với Thảo Vy, mà chuyển sang một sự lạnh lùng đến rợn người. “Anh giải thích thế nào về việc giữ tay vợ mình, Ngọc Anh, để nhân tình của anh sỉ nhục cô ấy ngay trước mặt mọi người?”
Hoàng Long giật bắn mình, như vừa bị điện giật. Bàn tay anh ta vội vàng buông khỏi tay Ngọc Anh, như thể đó là một cục than hồng đang cháy. Gương mặt Hoàng Long đã tái nhợt nay càng thêm cắt không ra giọt máu, anh ta lắp bắp, đôi mắt đảo liên hồi cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một lời bào chữa. Ánh mắt Thu Hà vẫn ghim chặt lấy anh ta, lạnh lẽo và đầy khinh miệt.
“Chị Hà… em… em không cố ý…” Hoàng Long lí nhí, giọng nói nhỏ xíu đến mức phải cố gắng lắm những người đứng gần mới nghe thấy. Anh ta nuốt khan, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Em… em chỉ muốn giữ thể diện… em không muốn mọi người ở tiệc tất niên công ty Minh Thành này biết chuyện…”
Anh ta liếc nhanh về phía Ngọc Anh, ánh mắt đầy sự cầu xin, nhưng chỉ nhận lại được sự trống rỗng, vô hồn. Ngọc Anh vẫn đứng đó, thân thể như một pho tượng đá, chỉ có ánh mắt là đang nhìn xoáy vào Hoàng Long, không một chút biểu cảm. Sự im lặng của Ngọc Anh càng khiến Hoàng Long thêm hoảng sợ. Anh ta nhận ra, lời bào chữa của mình yếu ớt và vô nghĩa đến mức nào.
Hoàng Long vội vàng liếc mắt tìm kiếm sự ủng hộ từ Thảo Vy, nhưng Thảo Vy đang đứng xa hơn một chút, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, không dám can dự. Hoàng Long định mở miệng nói thêm điều gì đó, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng.
Đúng lúc đó, Giám đốc Công an thành phố, người đàn ông đi cùng Thu Hà, tiến lên một bước dứt khoát. Dáng người ông cao lớn, ánh mắt sắc như dao găm, lạnh lùng găm thẳng vào Hoàng Long. Cả không gian tiệc tất niên công ty Minh Thành dường như nín thở.
“Thể diện của anh là bao nhiêu,” Giám đốc Công an thành phố nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng ngàn cân, cắt ngang lời Hoàng Long định nói, “để anh bán rẻ vợ mình?”
Giám đốc Công an thành phố không đợi Hoàng Long phản ứng. Ông quay mặt về phía lối vào của Nhà hàng sang trọng, nơi hai người cảnh sát mặc thường phục đang đứng chờ sẵn. Ông khẽ gật đầu, ra hiệu một cách dứt khoát. Cả hai người cảnh sát lập tức hiểu ý, nhanh chóng tiến về phía Thảo Vy.
Thảo Vy, người đã tái mét mặt mày từ lúc Giám đốc Công an thành phố xuất hiện, giờ đây run rẩy, cố gắng lùi lại phía sau Hoàng Long như một chiếc bóng.
GIÁM ĐỐC CÔNG AN THÀNH PHỐ
(Giọng nói vang vọng, lạnh lùng, dứt khoát)
Đưa cô ta về trụ sở làm việc ngay. Có hành vi gây rối trật tự công cộng và xúc phạm danh dự người khác.
Hoàng Long sững sờ, không kịp phản ứng. Hắn nhìn Thảo Vy, rồi nhìn Giám đốc Công an thành phố, trong mắt tràn ngập sự bàng hoàng và bất lực.
Thảo Vy bật khóc nức nở, gương mặt nhòe nhoẹt lớp trang điểm.
THẢO VY
(Lắp bắp, hoảng loạn)
Không… không phải tôi! Tôi không làm gì cả! Cô ta… cô ta mới là người gây chuyện!
Hai người cảnh sát mặc thường phục đã áp sát Thảo Vy. Một người nhẹ nhàng nhưng dứt khoát giữ lấy cánh tay cô ta.
CẢNH SÁT 1
(Giọng nghiêm nghị)
Mời cô về trụ sở để làm rõ mọi chuyện.
Các Khách mời xung quanh bàn tán xôn xao. Tiệc tất niên công ty Minh Thành biến thành một cảnh tượng hỗn loạn. MC đứng trên sân khấu, cầm micro, hoàn toàn cứng họng, không biết phải xử lý ra sao.
Ngọc Anh đứng vững, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Thảo Vy đang vùng vẫy. Cô cảm thấy một làn sóng thỏa mãn dâng lên trong lòng. Bên cạnh cô, Thu Hà khẽ nắm lấy tay em gái, ánh mắt tự hào.
CẢNH SÁT 2
(Giọng dứt khoát, không cho Thảo Vy cơ hội phản kháng)
Mời cô hợp tác. Chúng tôi đã có đủ căn cứ về hành vi gây rối và xúc phạm danh dự người khác.
Thảo Vy run rẩy bần bật, đôi mắt ướt nhòe kinh hoàng đảo quanh tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô ta cố gắng giật tay khỏi Cảnh sát 1, vùng vẫy như con cá mắc cạn. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt trên gương mặt càng làm lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ.
THẢO VY
(Hét lên, tiếng khóc nghẹn ngào)
Không! Em không đi đâu! Tôi không làm gì hết! Tôi bị oan! Các người làm gì tôi vậy? Thả tôi ra!
Cảnh sát 1 và Cảnh sát 2 nhanh chóng phối hợp. Một người giữ chặt khuỷu tay Thảo Vy, người còn lại nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta, khống chế động tác vùng vẫy. Dù Thảo Vy cố gắng kháng cự, sức lực yếu ớt của cô ta không thể chống lại sự kiên quyết của hai người cảnh sát. Họ bắt đầu dẫn cô ta đi về phía cửa chính Nhà hàng sang trọng.
THẢO VY
(La hét thảm thiết, quay đầu nhìn về phía Hoàng Long, nước mắt giàn giụa)
Anh Long! Anh Long cứu em! Anh Long ơi! Em không đi đâu! Anh Long!
Hoàng Long đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt tái mét, hoàn toàn bất lực. Hắn nhìn Thảo Vy bị kéo đi, rồi lại nhìn Giám đốc Công an thành phố đang đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh, không chút dao động. Hắn muốn nhúc nhích, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc, toàn thân như bị đóng băng. Mọi ý nghĩ phản kháng đều bị sự xuất hiện của Giám đốc Công an thành phố dập tắt.
Ngọc Anh đứng lặng, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo Thảo Vy. Nụ cười nhạt nhẽo, mang theo chút hả hê, nở trên môi cô, không còn chút cay đắng nào. Bên cạnh, Thu Hà siết chặt tay Ngọc Anh, cảm nhận sự nhẹ nhõm đang lan tỏa trong lòng em gái. Tiếng la hét của Thảo Vy dần nhỏ lại khi cô ta bị đẩy ra khỏi Nhà hàng sang trọng, để lại một không khí hỗn loạn và xôn xao, nhưng cũng đầy sự hả hê ngấm ngầm trong các Khách mời.
Tiếng la hét của Thảo Vy dần nhỏ lại khi cô ta bị đẩy ra khỏi Nhà hàng sang trọng, để lại một không khí hỗn loạn và xôn xao, nhưng cũng đầy sự hả hê ngấm ngầm trong các Khách mời. Hoàng Long vẫn đứng bất động tại chỗ, gương mặt tái mét, không dám ngẩng đầu nhìn ai. Khách mời bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét vẫn đổ dồn về phía trung tâm sảnh tiệc.
Thu Hà nhẹ nhàng quay người lại, ánh mắt dịu dàng lập tức hướng về Ngọc Anh. Cô thấy Ngọc Anh đang đứng đó, thân người khẽ run rẩy, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng và tủi nhục. Chiếc váy trắng tinh khôi của Ngọc Anh giờ đã vấy một mảng rượu vang đỏ lớn trên ngực và vai, mái tóc vài lọn dính bết lại vì chất lỏng. Sự hả hê trước đó trong lòng Ngọc Anh đã dần tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi và nỗi buồn sâu thẳm.
Thu Hà tiến lại gần, dùng một chiếc khăn ăn sạch từ bàn tiệc gần đó, cẩn thận lau đi vết rượu trên tóc và gương mặt của em gái. Bàn tay cô ấm áp và vững vàng, như một điểm tựa giữa cơn bão vừa qua.
THU HÀ
(Nói nhỏ, giọng trấn an)
Đừng sợ. Có chị ở đây.
Ngọc Anh khẽ hít một hơi sâu, đôi môi run run, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng. Cô siết chặt tay chị gái, như thể đang bám víu vào một sợi dây cứu sinh. Giây phút đó, mọi tủi nhục và sự yếu đuối bấy lâu của Ngọc Anh như muốn vỡ òa ra.
Ngọc Anh siết chặt tay chị gái, như thể đang bám víu vào một sợi dây cứu sinh. Giây phút đó, mọi tủi nhục và sự yếu đuối bấy lâu của Ngọc Anh như muốn vỡ òa ra. Thu Hà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc em gái một lần cuối, rồi từ từ buông tay. Ánh mắt cô dịu dàng với Ngọc Anh lập tức thay đổi, trở nên lạnh lùng và sắc bén khi quay về phía Hoàng Long.
Giám đốc Công an thành phố vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh Thu Hà, nhưng ánh mắt ông ta cũng đầy rẫy sự thấu hiểu và một vẻ phán xét nặng nề đổ dồn về Hoàng Long. Hoàng Long vẫn đứng bất động, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm. Anh ta cảm nhận được ánh nhìn như xuyên thấu từ cả hai người, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu lên đối diện. Khách mời xung quanh giờ đây đã im bặt, tất cả đều nín thở chờ đợi diễn biến tiếp theo, không ai dám rời đi. Họ cảm nhận được một cơn bão mới sắp ập đến, dữ dội hơn cả những gì vừa xảy ra.
THU HÀ
(Giọng điệu lạnh như băng, từng chữ găm vào không khí)
Hoàng Long.
Cái tên vang lên như một lời tuyên án. Hoàng Long giật mình, run rẩy ngẩng đầu, đôi mắt sợ hãi nhìn Thu Hà.
THU HÀ
Việc anh làm với vợ anh sẽ được giải quyết sau. Nhưng hôm nay, anh đã chứng minh anh không xứng đáng với bất cứ điều gì.
Câu nói của Thu Hà vang vọng khắp Nhà hàng sang trọng, khiến mọi Khách mời đều hít thở không thông. Hoàng Long lảo đảo, gương mặt tái mét hơn nữa, như vừa bị đánh một đòn chí mạng. Cả quyền lực và vị thế của anh ta trong khoảnh khắc đó dường như tan biến dưới ánh mắt khinh miệt của Thu Hà và sự chứng kiến đầy ý nghĩa của Giám đốc Công an thành phố.
Ngay lập tức, hai người đàn ông mặc thường phục tiến đến phía Thảo Vy. Họ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kẹp lấy cánh tay cô ta, ra hiệu đưa đi. Thảo Vy giật mình, ánh mắt van cầu tuyệt vọng dán chặt vào Hoàng Long, như tìm kiếm một sự cứu rỗi cuối cùng. Cô ta vùng vẫy nhẹ, miệng lắp bắp gọi tên anh.
Nhưng Hoàng Long chỉ đứng chôn chân tại chỗ, như một pho tượng vô tri. Gương mặt anh ta trắng bệch, thất thần nhìn theo bóng dáng Thảo Vy đang bị dẫn đi khuất dần giữa đám đông Khách mời. Đôi môi anh ta mấp máy, muốn nói điều gì đó nhưng không thể, mọi lời nói dường như mắc kẹt lại trong cổ họng. Ánh mắt anh ta tràn ngập sự tuyệt vọng tột cùng và nỗi hối hận muộn màng, cháy bỏng. Hoàng Long đã hoàn toàn sụp đổ, hoàn toàn bất lực trước tình cảnh này.
Ngay lập tức, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ Nhà hàng sang trọng. Tiếng nhạc đang sôi động bất ngờ ngưng bặt, tạo ra một khoảng trống âm thanh đến rợn người. Hàng trăm cặp mắt của Khách mời đồng loạt đổ dồn về phía nơi Thảo Vy vừa bị dẫn đi, rồi lại quay sang nhìn chằm chằm vào Hoàng Long đang thất thần. Không một ai dám cất tiếng, thậm chí cả tiếng thì thầm cũng biến mất.
MC trên sân khấu cũng đứng sững sờ, micro vẫn nắm chặt trong tay nhưng không nói được lời nào. Ánh đèn màu vẫn nhấp nháy, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm lấy tiệc tất niên công ty Minh Thành. Ngọc Anh đứng đó, cảm nhận rõ rệt từng ánh mắt hiếu kỳ, phán xét và cả lo sợ đang quét qua mình. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Hoàng Long, người vẫn còn đứng như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi và hối hận. Cả hội trường như đông cứng lại, mọi chuyển động đều chậm lại, mỗi hơi thở dường như cũng bị kìm nén. Chỉ còn lại sự căng thẳng tột độ và một câu hỏi lớn lơ lửng trong không khí.
Tiếng bước chân gấp gáp của một vài thành viên ban lãnh đạo công ty Minh Thành bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người. Đặc biệt là vị giám đốc, khuôn mặt ông trắng bệch, mồ hôi lấm tấm, cùng với các quản lý cấp cao khác, họ vội vã lách qua đám Khách mời đang đứng như tượng, hướng thẳng về phía nơi Giám đốc Công an thành phố đang đứng cùng Thu Hà. Sự hoảng loạn tột độ hiện rõ trong từng cử chỉ, ánh mắt của họ. Ông giám đốc, với vẻ mặt nhăn nhó vì lo lắng, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Thưa anh… thưa Giám đốc,” ông giám đốc lí nhí, giọng nói run run, “có… có hiểu lầm gì không ạ? Chắc chắn có sự nhầm lẫn nào đó…”
Một vị lãnh đạo khác đứng bên cạnh, khuôn mặt cũng tái mét không kém, lắp bắp tiếp lời, ánh mắt đầy van lơn.
“Đúng vậy ạ, đây là tiệc tất niên của công ty chúng tôi. Chắc chắn là có sự cố…”
Họ định đưa tay ra giải thích, vẻ mặt khúm núm đến tội nghiệp. Ngọc Anh đứng từ xa, ánh mắt lạnh như băng dõi theo từng động thái của họ, một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi cô. Hoàng Long vẫn như một pho tượng, hoàn toàn bị bỏ quên trong sự bàng hoàng của chính mình.
Họ định đưa tay ra giải thích, vẻ mặt khúm núm đến tội nghiệp. Ngọc Anh đứng từ xa, ánh mắt lạnh như băng dõi theo từng động thái của họ, một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi Ngọc Anh. Hoàng Long vẫn như một pho tượng, hoàn toàn bị bỏ quên trong sự bàng hoàng của chính mình.
Giám đốc Công an thành phố lạnh lùng khoát tay, cắt ngang lời của ông giám đốc công ty đang cố gắng van lơn. Khuôn mặt ông không hề dao động, không chấp nhận bất kỳ lời giải thích hay sự biện hộ nào.
“Không có hiểu lầm nào ở đây,” Giám đốc Công an thành phố nói một cách dứt khoát, giọng điệu rắn rỏi vang vọng trong không gian đột ngột tĩnh lặng của nhà hàng sang trọng. “Chúng tôi chỉ đang làm nhiệm vụ.”
Câu nói của ông như một nhát dao sắc bén, xé tan mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại của ban lãnh đạo công ty Minh Thành. Ông giám đốc và các quản lý cấp cao lập tức tái mét mặt mày, đứng sững sờ như vừa bị tước đoạt linh hồn. Đám Khách mời xì xào to hơn, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hoàng Long khẽ run rẩy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, dường như vẫn chưa thể tin vào những gì đang diễn ra. Ngọc Anh khẽ siết chặt ly rượu vang đỏ trong tay, nụ cười trên môi Ngọc Anh càng thêm phần bí hiểm. Mọi ánh mắt đổ dồn vào phía Giám đốc Công an thành phố, chờ đợi động thái tiếp theo từ ông.
Giám đốc Công an thành phố khẽ gật đầu, một động thái đầy hàm ý như lời tuyên bố cuối cùng cho mọi thứ. Ông quay người đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong bầu không khí vốn đã đông đặc. Ngay lúc ấy, Thu Hà bước tới bên cạnh Ngọc Anh, ánh mắt chị gái cô tràn đầy sự thấu hiểu và vững vàng. Thu Hà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Ngọc Anh, siết nhẹ.
Ngọc Anh quay lại nhìn Hoàng Long lần cuối. Anh ta vẫn đứng sững sờ, đôi mắt vô hồn dõi theo bóng lưng của Giám đốc Công an thành phố, như một bức tượng được tạc từ băng. Khuôn mặt Hoàng Long tái nhợt, đôi môi mấp máy không thành lời. Thảo Vy đứng bên cạnh, cũng không khá hơn là bao, hai bàn tay siết chặt vạt váy đỏ, đầu cúi gằm xuống đất, không dám đối diện với bất kỳ ánh mắt nào.
Thu Hà khẽ kéo tay Ngọc Anh, từ tốn bước đi. Ngọc Anh không hề quay đầu lại nhìn nữa. Mỗi bước chân của hai chị em dường như vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Nhà hàng sang trọng. Những tiếng xì xào của đám Khách mời đột ngột im bặt, thay vào đó là hàng loạt ánh mắt dò xét, phán xét đổ dồn về phía Hoàng Long và Thảo Vy. Họ nhìn nhau, thầm thì, rồi lại nhìn chằm chằm vào cặp đôi “phản bội” đang chết lặng. Một vài người thậm chí còn lắc đầu ngao ngán, vẻ mặt đầy khinh thường.
Bữa tiệc tất niên công ty Minh Thành, vốn được chuẩn bị hoành tráng, giờ đây tan hoang không còn chút khí thế nào. Những món ăn sang trọng vẫn còn bày biện trên bàn, ly rượu vang đỏ còn đầy, nhưng không ai còn tâm trí thưởng thức. Âm nhạc đã tắt, ánh đèn dường như cũng mờ đi, chỉ còn lại sự ngột ngạt và một mớ hỗn độn cảm xúc.
Thu Hà và Ngọc Anh dắt tay nhau, kiêu hãnh bước qua đám đông đang xì xào, ánh mắt Ngọc Anh giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không một chút luyến tiếc hay bi thương. Cô đã hoàn thành những gì cần phải làm. Cánh cửa Nhà hàng sang trọng từ từ khép lại phía sau họ, bỏ lại Hoàng Long một mình, cô đơn trong sự chết lặng và một bữa tiệc hoàn toàn bị hủy hoại, với hàng trăm ánh mắt phán xét đang ghim chặt vào anh ta như những mũi kim sắc nhọn.
Cánh cửa Nhà hàng sang trọng khép lại, nhưng không khí lạnh lẽo dường như vẫn còn vương vấn trong không gian vốn đã đông cứng. Hoàng Long đứng đó, như một bức tượng giữa đống đổ nát của chính mình. Những ánh mắt dò xét, khinh miệt của đám Khách mời vẫn ghim chặt vào anh ta, biến thành những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm can. Thảo Vy vẫn cúi gằm mặt, tấm váy đỏ giờ đây trông như vết máu vấy bẩn trên sàn tiệc sang trọng.
Tiếng nhạc đã tắt, tiếng nói chuyện đã ngừng. Chỉ còn lại tiếng thì thầm, xì xào của những người xung quanh, mỗi lời nói như một nhát dao khoét sâu vào nỗi nhục nhã của Hoàng Long. Anh ta nhìn quanh, những gương mặt quen thuộc từ đồng nghiệp, đối tác, bạn bè, tất cả giờ đây đều nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm. Một cảm giác trống rỗng ghê người nuốt chửng Hoàng Long. Sự nghiệp bao năm gây dựng, hình ảnh một giám đốc thành đạt, gia đình hạnh phúc mà anh ta từng khoe khoang… tất cả đã tan thành mây khói chỉ trong một khoảnh khắc. Ngọc Anh đã đi thật rồi. Cuộc hôn nhân của anh ta, mối ràng buộc tưởng chừng vững chắc, đã bị chính tay anh ta phá nát.
Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực Hoàng Long, nghẹt thở. Anh ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh về vụ bê bối, lời sỉ nhục dành cho Ngọc Anh, tin nhắn mùi mật ngọt, tất cả hiện lên rõ mồn một. Anh ta phản bội cô, làm nhục cô, và giờ đây, anh ta phải trả giá đắt. Mất tất cả.
Hoàng Long lảo đảo, đôi mắt vô hồn nhìn xuống ly rượu vang đỏ còn đầy trên bàn, như một biểu tượng của bữa tiệc chưa kịp thưởng thức đã tan hoang. Anh ta khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong sự chết lặng của chính mình: “Xong rồi… tất cả đã xong rồi…”
Hoàng Long lảo đảo, đôi mắt vô hồn nhìn xuống ly rượu vang đỏ còn đầy trên bàn, như một biểu tượng của bữa tiệc chưa kịp thưởng thức đã tan hoang. Anh ta khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong sự chết lặng của chính mình: “Xong rồi… tất cả đã xong rồi…”
Thảo Vy vẫn cúi gằm mặt, từng thớ thịt trên người cô ta dường như co rút lại vì sợ hãi và xấu hổ. Tấm váy đỏ rực giờ đây như một lời buộc tội, nổi bật giữa không khí tang tóc của bữa tiệc. Cô ta dám ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, khinh bỉ của những Khách mời. Không một ai che giấu sự ghê tởm trong cái nhìn của họ.
Tiếng nhạc đã tắt hẳn, nhưng MC vẫn cố gắng cứu vãn tình thế, giọng nói gượng gạo vang lên qua loa: “Vâng… một chút sự cố nhỏ… xin quý vị vui lòng… tiếp tục phần hai của bữa tiệc…” Lời nói của anh ta chìm nghỉm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng xì xào bàn tán vang lên như bầy ong vỡ tổ. Mọi người đều hiểu, bữa tiệc này đã kết thúc, theo một cách không thể tồi tệ hơn.
Hoàng Long cảm thấy cả cơ thể mình tê dại. Anh ta nhìn về phía cửa, nơi Ngọc Anh đã bước ra, cùng với Thu Hà và người đàn ông có vẻ ngoài quyền lực – Giám đốc Công an thành phố. Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí anh ta, như một lời phán quyết cuối cùng. Anh ta biết, những gì đang chờ đợi mình không chỉ dừng lại ở sự nghiệp tan nát hay hôn nhân đổ vỡ. Những ánh mắt của Giám đốc Công an thành phố khi nhìn anh ta lúc nãy không thể là ánh mắt của sự tình cờ. Tin nhắn mùi mật ngọt cùng những bằng chứng khác chắc chắn đã nằm trong tay họ.
Thảo Vy run rẩy tiến lại gần Hoàng Long, nhưng anh ta tránh né, dường như ghê tởm cả chính mình và cô ta. Bất chợt, tiếng chuông điện thoại của Hoàng Long réo lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Anh ta cầm điện thoại lên, nhưng đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám nhấc máy. Đó là số của Trưởng phòng Nhân sự. Anh ta biết, đây là cuộc gọi đầu tiên của chuỗi ngày dài đằng đẵng báo hiệu sự sụp đổ.
Những Khách mời bắt đầu đứng dậy, lục tục rời đi, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn tránh xa một mầm bệnh. Họ không nói lời từ biệt, không bắt tay, chỉ để lại một không khí u ám, lạnh lẽo bao trùm Nhà hàng sang trọng. Hoàng Long và Thảo Vy đứng đó, trơ trọi giữa tàn cuộc, như hai con rối bị đứt dây trong một vở kịch bi thảm. Họ biết, câu chuyện về họ sẽ không dừng lại ở đây. Cái kết sẽ còn rất dài, rất đắng, và không ai có thể đoán trước được mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Nhưng một điều chắc chắn, đây không còn là nơi để họ tiếp tục tồn tại một cách bình yên nữa.
Khi cánh cửa Nhà hàng sang trọng khép lại lần nữa, mang theo những ánh nhìn phán xét và lời thì thầm cuối cùng, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Hoàng Long và Thảo Vy vẫn đứng đó, như hai linh hồn lạc lối giữa đống đổ nát của chính mình. Sự vỡ tan của một bữa tiệc tất niên cũng giống như sự đổ vỡ của một cuộc đời, một gia đình. Những gì đã xảy ra là một lời nhắc nhở rằng, trong cuộc sống, mọi hành động đều mang theo hệ quả, dù sớm hay muộn. Có những thứ tưởng chừng như vô giá, như hạnh phúc gia đình, sự tin tưởng, danh dự, lại có thể dễ dàng bị đánh đổi bởi những dục vọng nhất thời.
Tuy nhiên, sau cơn bão, bầu trời rồi cũng sẽ quang đãng. Nỗi đau và sự thất vọng có thể bao trùm, nhưng chúng cũng là chất xúc tác để con người nhận ra giá trị thực của bản thân và những người xung quanh. Có lẽ, đối với Ngọc Anh, đây là một khởi đầu mới, dù đau đớn, nhưng lại là cơ hội để cô tìm lại sự bình yên, xây dựng lại cuộc đời mình trên nền tảng của sự thật và lòng tự trọng. Còn đối với những người đã gieo gió, họ sẽ phải gặt bão, và cái giá phải trả sẽ không chỉ là sự nghiệp hay địa vị, mà còn là sự sám hối muộn màng và sự cô độc. Cuộc đời luôn dạy chúng ta những bài học đắt giá, đôi khi chỉ đến khi mất đi tất cả, con người mới thực sự hiểu được ý nghĩa của những gì mình từng có. Dẫu sao, dù sóng gió có lớn đến đâu, bình yên vẫn luôn chờ đợi những tâm hồn biết trân trọng và hướng thiện.

