Cô gái bị trôi dạt vào bờ biển làng chài không giấy tờ tùy thân, người dân xúm vào đưa về bờ tổ chức hậu sự thì vừa l-ật người cô đã rơi ra chiếc túi nhỏ dắt ở eo, mở ra tất cả dẵm lên nhau chạy tá-n lo-ạn, không ngờ bên trong là…
Một buổi sớm mù sương, ngư dân làng chài Mũi Cạn phát hiện x-á/c một cô gái trẻ trôi dạt vào bờ, tóc dài rối bời, mặt mũi trắng bệch, toàn thân không có một mảnh giấy tờ tùy thân. Không ai trong làng biết cô là ai, giọng nói vùng nào, chỉ thấy chiếc váy trắng ướt sũng và đôi bàn chân nhỏ lạnh ngắt.
Dân làng tụ họp quanh bờ biển, người lấy chiếu phủ, người gọi chính quyền địa phương, vài người phụ nữ khóc sụt sùi xót thương. Cô gái còn quá trẻ, trông chỉ mới đôi mươi. Một nhóm thanh niên phụ khiêng cô lên bờ chuẩn bị đưa về nhà văn hóa tổ chức hậu sự.
Nhưng đúng khoảnh khắc một người đàn bà định vuốt mắt cho cô gái, bàn tay vô tình chạm vào một chiếc túi nhỏ may dắt ở phần hông, chìm dưới lớp váy dày.
Anh Nam – người dân làng – tò mò mở ra xem.
Vừa mở túi, cả nhóm đứng xung quanh tái mặt. Một bà cụ rú lên rồi ng-ất lịm. Đám đông còn lại thì đạp lên nhau chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Không ngờ trong túi là… 👇👇
Anh Nam vừa hé miệng túi, một luồng khí lạnh lẽo phả ra. Từ trong đó, hàng chục con rắn con đen ngòm, bé xíu nhưng mắt sáng quắc, lổm ngổm trườn ra như những dải lụa đen. Chúng nhanh chóng tản đi khắp nơi trên bãi cát, bò luồn lách qua khe hở của những tảng đá, lao thẳng vào chân người. Anh Nam kinh hãi, bàn tay anh buông thõng, chiếc túi rơi bộp xuống đất. Anh lập tức lùi lại ba bước chân, toàn thân run rẩy, mặt cắt không còn một hạt máu. Đám đông dân làng đang bu quanh đó, vốn đã tái mặt từ trước khi nhìn thấy một bà cụ ngất lịm, nay đồng loạt rú lên những tiếng thét thất thanh, kinh hoàng. Tiếng giày dép loẹt quẹt, tiếng người chen chúc dẫm đạp lên nhau chạy tháo thân vang vọng khắp bờ biển làng chài Mũi Cạn, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy. Những người phụ nữ ôm con nhỏ vội vàng bỏ chạy, cố gắng thoát khỏi thứ kinh tởm vừa vọt ra từ chiếc túi của Cô gái.
Tiếng la hét thất thanh vang dội khắp bờ biển làng chài Mũi Cạn, xé toạc màn đêm đang dần buông xuống. Không gian vốn tĩnh mịch bỗng chốc trở thành một cối xay thịt hỗn loạn. Những Ngư dân làng chài Mũi Cạn đứng gần thi thể Cô gái nhất, những người đã chứng kiến cảnh hàng chục con rắn đen ngòm trườn ra, không kịp định thần đã bị cơn hoảng loạn tột độ cuốn phăng. Họ lao vào nhau như những con thú bị dồn vào đường cùng, giẫm đạp lên nhau không chút nương tay. Tiếng thét xen lẫn tiếng vấp ngã “rầm rập”, tiếng giày dép quệt mạnh vào cát và những lời cầu nguyện đứt quãng.
Một người đàn ông vấp phải hòn đá, ngã chúi dụi. Ngay lập tức, bàn chân của những Dân làng đang chạy thục mạng dẫm lên lưng anh ta, nhưng chẳng ai kịp dừng lại hay ngoảnh đầu nhìn. Nỗi sợ hãi những sinh vật nhỏ bé nhưng ghê rợn đang bò lổm ngổm khắp nơi đã lấn át mọi bản năng con người khác. Anh Nam, người vừa chạm vào chiếc túi, vẫn đứng sững sờ trong giây lát, đôi mắt dán chặt vào những dải lụa đen đang thoăn thoắt biến mất dưới những tảng đá, rồi chợt bừng tỉnh. Anh cũng quay đầu chạy, đẩy phăng những người cản đường, cố gắng thoát ra khỏi vòng vây của sự kinh hoàng.
Những người phụ nữ ôm chặt con nhỏ vào lòng, mặt mũi tái mét, nước mắt giàn giụa. Họ không ngừng thúc giục con mình, “Chạy đi con! Chạy mau lên!” trong khi chính họ cũng đang bị những người khác xô đẩy, va đập. Một bà cụ, người đã ngất lịm từ trước, nằm bất động trên cát, giữa dòng người đang cuống cuồng chạy tháo thân. Chẳng ai còn tâm trí để ý đến bà, họ chỉ muốn thoát khỏi nơi quỷ dị này càng nhanh càng tốt. Cảnh tượng hỗn loạn đó cứ thế tiếp diễn, tiếng thét, tiếng thở dốc, tiếng va chạm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi sợ hãi tột cùng. Các Dân làng không ngừng ngoái nhìn lại phía sau, lo sợ rằng những con rắn có thể đã theo sát gót chân họ.
Giữa lúc tiếng la hét của Dân làng còn vọng lại trên bờ biển làng chài Mũi Cạn, Một bà cụ, người đã ngất lịm từ trước, bất ngờ hé mở đôi mắt. Mí mắt bà nặng trĩu, nhưng khung cảnh kinh hoàng trước mắt đã xua tan mọi mệt mỏi. Vẫn còn lấp ló dưới những tảng đá là những cái đuôi rắn đen ngòm cuối cùng, và cái xác Cô gái vẫn nằm đó, trắng bệch, lạnh lẽo.
Hai mắt bà cụ trợn ngược, đồng tử co rút lại đến mức đáng sợ. Toàn thân già nua của bà run lên bần bật, từng thớ thịt tưởng chừng như sắp rời ra khỏi xương. Một tiếng “Á!” thất thanh, đầy tuyệt vọng và kinh hoàng, bật ra khỏi cổ họng bà, xé toạc không khí vốn đang căng như dây đàn. Ngay sau tiếng thét chói tai ấy, cơ thể bà cụ đổ sụp xuống nền cát ẩm ướt, bất tỉnh nhân sự.
Mấy người phụ nữ đang ôm con chạy ngang qua, thoáng ngoái đầu nhìn lại. Họ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng chấn động vừa rồi, nỗi sợ hãi tột độ hằn sâu trên gương mặt xanh xao của họ. Tim họ đập thình thịch, lòng muốn lao đến đỡ bà cụ nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh. Nỗi ám ảnh về hàng chục con rắn đen ngòm vừa thoát ra vẫn lởn vởn trong tâm trí, ghì chặt họ lại, không cho phép họ tiến gần hơn đến cái ranh giới tử thần ấy. Họ chỉ còn biết đứng trân trân nhìn bà cụ nằm đó, bất động, giữa sự hỗn loạn vẫn chưa dứt hẳn.
Giữa lúc Dân làng vẫn đang hoảng loạn, tiếng khóc thét của trẻ con lẫn với tiếng la ó, cầu nguyện của người lớn vang lên khắp bờ biển làng chài Mũi Cạn. Nỗi sợ hãi về đàn rắn đã tạm thời lắng xuống, nhưng hình ảnh trắng bệch, lạnh lẽo của Cô gái cùng với sự bất tỉnh của Một bà cụ vẫn khiến không khí trở nên đặc quánh. Một vài người đàn ông, những người gan dạ hơn, bắt đầu định thần lại. Trong số đó có ông Bình, một lão ngư dân lão luyện, dạn dày sương gió, nhưng giờ đây đôi mắt cũng hằn lên vẻ sợ hãi tột độ.
Ông Bình, với thân hình gầy gò nhưng vẫn toát lên vẻ cứng cỏi của người từng trải, cố gắng xông về phía đám đông đang hỗn loạn. Ông giơ tay lên, giọng nói cố gắng trấn tĩnh nhưng lại lạc hẳn đi vì nỗi kinh hoàng vẫn còn vương vấn trong cuống họng.
“Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh lại!” Ông Bình gắng sức gào lên, “Tránh ra! Tất cả tránh ra xa! Không được lại gần cái xác! Nguy hiểm lắm!”
Lời nói của ông Bình như một làn sóng yếu ớt giữa cơn cuồng phong. Tiếng ồn ào vẫn không hề suy giảm, những khuôn mặt Dân làng vẫn méo mó vì sợ hãi, ánh mắt vẫn dán chặt vào cái xác Cô gái và người bà cụ đang nằm bất động. Họ di chuyển chậm chạp, như những con rối bị điều khiển bởi sợi dây vô hình của nỗi sợ, không ai thực sự lắng nghe hay tuân theo mệnh lệnh của ông Bình. Giọng ông bị nhấn chìm trong mớ âm thanh hỗn độn, tuyệt vọng và không chút hiệu quả.
Bỗng, một âm thanh xì xào lạ lẫm, yếu ớt nhưng đầy gai người vang lên. Không phải tiếng gió, cũng không phải tiếng sóng biển. Dưới chân mọi người, những cái bóng hình rắn rết, lúc nhúc, trườn nhanh trên nền cát và lẫn vào những kẽ đá. Chúng nhỏ bé, đen sẫm, di chuyển với tốc độ kinh hoàng, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình. Trong chớp mắt, hàng trăm, hàng ngàn sinh vật bí ẩn ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, để lại phía sau một sự trống rỗng đến rợn người.
Tiếng ồn ào trên bờ biển làng chài Mũi Cạn vụt tắt, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Từ tiếng khóc thét, tiếng la ó hỗn loạn, tất cả chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của những người vừa thoát khỏi cơn ác mộng, lẫn với tiếng khóc thút thít yếu ớt của vài đứa trẻ. Ai nấy đều tái mét mặt mày, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi những sinh vật vừa tan biến. Chân tay họ run rẩy, như vừa trải qua một trận động đất dữ dội. Nỗi kinh hoàng bám riết lấy họ, nặng trĩu hơn bất kỳ cơn bão biển nào. Họ đứng đó, như những bức tượng đá, bất động trong sự sợ hãi tột độ.
Tiếng còi xe cảnh sát từ đâu vọng lại, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc trên bờ biển làng chài Mũi Cạn. Âm thanh ấy, ban đầu còn xa xăm, giờ đây mỗi lúc một gần, mỗi lúc một rõ, như một lời cảnh báo rợn người. Dân làng, những người vẫn còn đờ đẫn trong nỗi kinh hoàng, khẽ giật mình, ánh mắt vô hồn dáo dác tìm kiếm.
Từ phía con đường đất dẫn vào làng, hai chiếc xe công vụ màu trắng chạy tới, bánh xe nghiến ken két trên nền cát sỏi rồi dừng phanh gấp ngay tại rìa bãi biển, cách thi thể Cô gái không xa. Cánh cửa bật mở, các cán bộ công an nhanh chóng bước xuống, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, căng thẳng. Dẫn đầu đoàn là Đại úy Hải, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt cương nghị và đôi mắt sắc bén. Ông quét một lượt quanh hiện trường hỗn loạn, ánh mắt dừng lại ở thi thể Cô gái đang nằm im lìm giữa vòng vây của những người dân đang sợ hãi.
Không nói một lời, Đại úy Hải nhanh chóng tiến lại gần, các cán bộ khác theo sát phía sau. Không khí trở nên căng như dây đàn. Ông dừng lại cách nhóm dân làng đang tụ tập một vài bước, giọng nói trầm và rõ ràng, vang lên giữa sự im lặng đáng sợ:
“Có chuyện gì xảy ra ở đây?”
Đại úy Hải vừa dứt lời, ánh mắt ông sắc lẹm quét một vòng qua từng gương mặt đang tái mét vì hoảng loạn. Ông ra hiệu cho một cán bộ trẻ tuổi, người này lập tức tiến lại phía Anh Nam. Anh Nam đang co rúm ở rìa đám đông, toàn thân run bần bật, đôi mắt vẫn còn dán chặt vào thi thể Cô gái như thể một bóng ma.
“Anh kia, lại đây một chút,” cán bộ công an gọi, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh.
Anh Nam giật bắn người, đôi mắt vô hồn giờ đây mới chuyển hướng nhìn vị cán bộ. Miệng anh há hốc, như muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Cơ thể anh vẫn không ngừng run lẩy bẩy, bàng hoàng đến tột độ.
“Anh có nhìn thấy gì không? Có điều gì bất thường không?” vị cán bộ hỏi thêm, cố gắng trấn an.
Anh Nam nhắm nghiền mắt lại, như cố xua đi một hình ảnh kinh hoàng. Rồi đột ngột, anh giơ bàn tay run rẩy, run rẩy chỉ thẳng về phía chiếc túi nhỏ bị bỏ lại trên cát, cách thi thể Cô gái vài bước chân. Giọng anh lắp bắp, đứt quãng, như thể vừa trải qua cơn ác mộng tồi tệ nhất.
“Trong… trong túi… trong túi cô ấy… có… có rắn rết…” Anh Nam thều thào, mỗi từ thoát ra đều khó khăn, mang theo sự ghê tởm tột độ. “Chúng tôi… sợ quá… nên… nên bỏ chạy…”
Khuôn mặt anh Nam trắng bệch, nỗi sợ hãi vẫn hằn sâu trong từng đường nét, đôi mắt trợn ngược như muốn bật ra khỏi hốc mắt. Toàn thân anh như một chiếc lá khô bị gió cuốn, yếu ớt và hoảng loạn. Đại úy Hải cùng các cán bộ khác nhìn theo hướng tay anh chỉ, ánh mắt bắt đầu dồn sự chú ý về phía chiếc túi nhỏ đáng ngờ.
Đại úy Hải lập tức ra hiệu. Hai cán bộ nhanh chóng căng dây phong tỏa một khu vực rộng quanh chiếc túi, đẩy lùi đám đông đang hiếu kỳ và hoảng sợ. Không khí trên bờ biển đột ngột trở nên căng như dây đàn, tiếng gió biển dường như cũng ngừng thổi.
Một cán bộ pháp y, đeo găng tay cao su màu xanh, cẩn thận tiến đến gần. Ánh mắt anh ta dò xét từng centimet đất cát xung quanh chiếc túi, như thể sợ bỏ sót bất kỳ dấu vết nào. Chiếc túi nhỏ, giờ đây nằm đơn độc trên nền cát ẩm ướt, trông thật vô hại, nhưng lời thều thào “rắn rết” của Anh Nam vẫn văng vẳng trong đầu mọi người.
Anh cán bộ quỳ xuống, dùng kẹp chuyên dụng nhẹ nhàng nâng chiếc túi lên. Cảm giác túi nhẹ bẫng nhưng lại có vẻ lùng bùng bên trong. Anh ta khẽ lắc, một tiếng “sột soạt” nhỏ phát ra, không giống tiếng rắn rết trườn, mà mơ hồ hơn, như thể có vật gì đó mềm, nhiều đoạn đang cọ vào nhau. Một nét nhăn hiện rõ trên trán anh.
Cán bộ pháp y cẩn thận đặt chiếc túi vào một hộp chứa bằng nhựa trong suốt, có nắp đậy kín. Đại úy Hải đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn đanh lại, nhưng đôi mắt ông lộ rõ vẻ khó hiểu. Ông không chỉ ngạc nhiên trước lời kể của Anh Nam mà còn cảm thấy vật phẩm này không hề đơn giản. Các cán bộ khác cũng trao đổi ánh nhìn, sự bất ngờ và tò mò rõ ràng hiện hữu trên từng gương mặt, tất cả đều băn khoăn về thứ thực sự nằm bên trong chiếc túi nhỏ bé và bí ẩn đó.
Trong khi Đại úy Hải và đội ngũ kỹ thuật đang loay hoay với chiếc túi bí ẩn, một đội y tế khác đã nhanh chóng tiếp cận thi thể Cô gái. Bác sĩ Thuận, người phụ trách đội y tế, cùng hai y tá cúi mình bên Cô gái. Không khí căng thẳng bao trùm, chỉ có tiếng gió biển thì thầm và tiếng kim loại lạch cạch của dụng cụ y tế.
Cô gái nằm đó, vẫn trắng bệch, tóc dài ướt sũng bám vào khuôn mặt thanh tú. Bác sĩ Thuận cẩn thận kiểm tra từng bộ phận trên cơ thể Cô gái, đôi mắt cô sắc sảo dò xét từng vết xước nhỏ. Sau một hồi kiểm tra tỉ mỉ từ đầu đến chân, Bác sĩ Thuận nhíu mày, dùng tay đeo găng lật nhẹ cánh tay Cô gái. Cô quay sang đồng nghiệp, giọng nói nhỏ nhưng đầy vẻ suy tư.
“Không có dấu hiệu vết cắn của động vật nào rõ ràng trên người Cô gái,” Bác sĩ Thuận thì thầm, ánh mắt liếc nhanh về phía chiếc túi đang nằm gọn trong hộp nhựa cách đó không xa. “Nhưng vật trong túi kia… thật đáng ngờ.” Cô dừng lại, rồi tiếp tục ra hiệu cho các đồng nghiệp. Họ lại tiếp tục tìm kiếm những manh mối khác, những ngón tay đeo găng cẩn trọng lướt trên từng tấc vải váy, từng đường nét cơ thể Cô gái, hy vọng khám phá ra điều gì đó có thể hé mở bí ẩn.
Bác sĩ Thuận đứng dậy, gỡ găng tay y tế. Cô quay sang Đại úy Hải, người đang chăm chú quan sát chiếc túi trong hộp nhựa đặt cách đó không xa. Ánh mắt anh đầy suy tư.
“Đại úy,” Bác sĩ Thuận bắt đầu, giọng cô vẫn nhỏ nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. “Trên người Cô gái không có bất kỳ dấu hiệu vết cắn của động vật nào rõ ràng. Nhưng những gì trong chiếc túi đó… thực sự rất lạ.”
Đại úy Hải gật đầu, ánh mắt anh vẫn dán vào chiếc túi. Anh ra hiệu cho các sĩ quan khác tập trung lại. Trung úy Sơn, một sĩ quan trẻ tuổi và sắc sảo, bước tới, trên tay cầm một chiếc máy ghi âm mini. Không khí căng thẳng bao trùm khu vực nhỏ họ đang đứng.
“Thưa Đại úy,” Trung úy Sơn lên tiếng, nhìn vào những mảnh lông và mô lạ lùng trong túi đang được niêm phong. “Có thể Cô gái này là người buôn lậu động vật quý hiếm. Và những con vật đó đã thoát ra khi chiếc túi bị người dân mở ra. Có thể chúng không gây hại cho nạn nhân, hoặc vết cắn quá nhỏ để lại dấu vết rõ ràng mà chúng ta chưa tìm thấy.”
Đại úy Hải cau mày, nhìn về phía xa xăm, nơi những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào bờ biển làng chài Mũi Cạn. Giả thuyết của Trung úy Sơn nghe có vẻ hợp lý, nhưng anh vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh này. Anh liếc nhìn thi thể Cô gái đang được che phủ cẩn thận, rồi lại nhìn về chiếc túi bí ẩn. Một linh cảm khó tả dấy lên trong lòng anh. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh thông tin rời rạc lại với nhau. Gió biển thổi mạnh, mang theo vị mặn của muối và một nỗi bất an mơ hồ. Anh im lặng suy tư.
Đại úy Hải đưa mắt về phía chiếc túi đang được niêm phong cẩn thận. Linh cảm mách bảo anh rằng mọi chuyện không đơn giản như giả thuyết của Trung úy Sơn.
“Trung úy Sơn, Bác sĩ Thuận,” Đại úy Hải phá vỡ sự im lặng, giọng anh dứt khoát. “Các đồng chí hãy mang chiếc túi này về đồn. Liên hệ ngay với đội pháp y, yêu cầu một chuyên gia tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng từng milimet. Tôi muốn biết chính xác bên trong có gì, và những mẫu vật đó là của loài vật nào.”
Vài giờ sau, tại một phòng thí nghiệm pháp y của đồn công an, ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng rực rỡ lên chiếc bàn thép không gỉ. Một chuyên gia pháp y tầm tuổi trung niên, với cặp kính cận dày cộp, đang cẩn thận kiểm tra chiếc túi nhỏ mà Anh Nam đã mở ra trước đó. Cô đeo găng tay y tế, dùng nhíp và kính lúp để xem xét từng đường chỉ, từng vết bẩn. Các sĩ quan khác đã rời đi, để lại không gian yên tĩnh cho công việc tỉ mỉ này.
Cô chuyên gia lật đi lật lại chiếc túi, cau mày trước những mảnh vải và lớp lót đã bị xé toạc một phần. Những mảnh lông và mô lạ lùng được thu thập kỹ lưỡng, nhưng dường như chúng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Khi cô rà soát đến phần đáy túi, ngón tay cô chạm vào một điểm gồ ghề bất thường. Cô nheo mắt nhìn kỹ, rồi dùng đầu nhíp nhẹ nhàng cạy lớp vải lót bên trong.
“Hửm?” Cô lẩm bẩm.
Dưới lớp vải đã bạc màu và bị may giấu kín một cách khéo léo, hiện ra một ngăn nhỏ, gần như vô hình nếu không kiểm tra kỹ lưỡng. Nó không được làm bằng khóa kéo hay cúc bấm, mà chỉ đơn thuần là một khe hẹp được khâu chặt lại bằng chỉ mảnh.
Trái tim cô chuyên gia đập mạnh hơn một nhịp. Cô dùng dao mổ nhỏ rạch nhẹ đường chỉ, cẩn trọng mở ngăn bí mật. Bên trong, không phải là những mẫu vật sinh học ghê rợn hay động vật quý hiếm nào như nhiều người đã suy đoán. Thay vào đó, có hai vật thể nhỏ nằm gọn ghẽ.
Một là một bức thư cũ nát, giấy đã úa vàng và có vẻ như đã bị ẩm ướt nhiều lần, khiến mực nhoè đi một chút. Cô nhẹ nhàng dùng nhíp gắp nó ra, đặt lên tấm lót tiệt trùng. Vật còn lại là một chiếc mặt dây chuyền bằng kim loại đã cũ, khắc hình một bông hoa lạ mà cô chưa từng thấy bao giờ. Bông hoa có những cánh dài và mảnh, xoắn vào nhau một cách tinh xảo, ẩn chứa một vẻ đẹp bí ẩn và buồn bã.
Cô chuyên gia tháo găng tay, nhìn chằm chằm vào những vật phẩm mới được phát hiện, một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
“Có vẻ đây là manh mối chính,” cô nói khẽ, giọng đầy vẻ nghiêm trọng, tựa như đang nói với chính mình. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng của sự khám phá, báo hiệu rằng cuộc điều tra vừa bước sang một ngã rẽ hoàn toàn bất ngờ.
Cô chuyên gia lập tức dùng điện thoại, gọi thẳng cho Đại úy Hải. Giọng cô gấp gáp, pha lẫn sự phấn khích tột độ. “Đại úy Hải, có phát hiện mới! Rất quan trọng! Mời anh đến ngay phòng thí nghiệm.”
Chỉ vài phút sau, Đại úy Hải và Trung úy Sơn đã có mặt. Cả hai đều nhận ra vẻ nghiêm trọng bất thường trên khuôn mặt của cô chuyên gia. Không khí trong phòng thí nghiệm trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Thưa Đại úy,” cô chuyên gia bắt đầu, chỉ tay vào hai vật phẩm trên bàn, “Chúng tôi đã tìm thấy những thứ này trong một ngăn bí mật được may giấu kín dưới lớp lót của chiếc túi. Một bức thư cũ và một mặt dây chuyền.”
Đại úy Hải nhặt bức thư lên. Giấy đã úa vàng, mủn ra ở vài nếp gấp, và những nét chữ viết tay vội vã đã nhòe đi một phần vì ẩm ướt. Anh căng mắt đọc lướt qua những dòng đầu tiên, lông mày dần nhíu chặt lại.
“…Chúng tôi phải trốn chạy… họ sẽ không tha… lời nguyền đã ngấm vào máu… món nợ máu phải trả… không thể để nó lặp lại với con…” Đại úy Hải đọc thầm, những từ ngữ rời rạc hiện lên trước mắt anh như những mảnh ghép của một câu chuyện kinh hoàng. Nội dung bức thư không hề đề cập đến bất kỳ vụ tai nạn nào, mà là một sự truy đuổi, một nỗi sợ hãi tột cùng, và một lời cảnh báo về một di sản chết chóc.
Trung úy Sơn nhìn biểu cảm của cấp trên, không khỏi lo lắng. “Có chuyện gì vậy, Đại úy?”
Đại úy Hải hạ bức thư xuống, ánh mắt anh tối sầm. Anh quay sang nhìn cô chuyên gia, rồi lại nhìn Trung úy Sơn. “Cô gái này,” anh nói khẽ, giọng đầy vẻ nặng nề, “không chỉ là nạn nhân của một vụ tai nạn thông thường… mà còn của một bí mật lớn hơn rất nhiều.”
Anh cầm chiếc mặt dây chuyền bằng kim loại đã cũ lên, quan sát kỹ bông hoa lạ khắc trên đó. Vẻ đẹp tinh xảo, buồn bã của nó giờ đây lại mang một màu sắc u ám, lạnh lẽo đến rợn người. Anh chợt nhớ lại hình ảnh “Cô gái” với đôi mắt nhắm nghiền, nằm bất động giữa Bờ biển làng chài Mũi Cạn.
“Trung úy Sơn, hãy phong tỏa toàn bộ khu vực lại. Chúng ta cần kiểm tra lại mọi lời khai, mọi dấu vết, từ đầu,” Đại úy Hải ra lệnh, giọng dứt khoát. “Và đặc biệt, hãy tập trung điều tra về ‘lời nguyền cổ xưa’ hay ‘món nợ máu’ này. Đây không phải là một vụ án đơn giản.”
Đại úy Hải rời phòng thí nghiệm, trong đầu anh vẫn văng vẳng những dòng chữ cũ kỹ trong bức thư và hình ảnh bông hoa lạ trên mặt dây chuyền. Anh đi thẳng đến văn phòng làm việc của mình, rút điện thoại và tìm kiếm số liên lạc của Anh Nam, người dân làng chài đã trực tiếp mở chiếc túi và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất.
Chuông reo ba hồi, đầu dây bên kia vang lên giọng nói còn nguyên sự hoảng loạn của Anh Nam.
“Alo… ai đấy ạ?” Anh Nam hỏi, giọng còn run rẩy.
“Chào Anh Nam, tôi là Đại úy Hải đây. Anh có thể nói chuyện được chứ?” Đại úy Hải hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên quyết.
“Dạ… được ạ, Đại úy,” Anh Nam trả lời, nghe có vẻ hơi giật mình.
“Anh Nam, tôi cần anh kể lại một lần nữa, thật rõ ràng, về những gì anh thấy bên trong chiếc túi nhỏ được may ở hông cô gái. Anh đã miêu tả là ‘rắn rết’, đúng không?” Đại úy Hải đi thẳng vào vấn đề.
Có một khoảng lặng ngắn. Anh Nam hít một hơi sâu, như thể đang cố trấn tĩnh lại bản thân. “Đúng vậy thưa Đại úy. Là rắn rết… tôi thề là tôi nhìn rõ mồn một. Chúng… chúng cứ quấn lấy nhau, đen ngòm và trườn bò lúc nhúc. Tôi đã thấy chúng cắn xé nhau bên trong.”
“Anh chắc chắn?” Đại úy Hải nhấn mạnh. “Anh không nhầm lẫn với bất kỳ thứ gì khác sao? Ví dụ như côn trùng, hay một loại ký sinh trùng nào đó?”
Giọng Anh Nam đột nhiên trở nên kiên quyết hơn, pha lẫn chút bực dọc vì bị nghi ngờ. “Không, thưa Đại úy! Tôi sống ở làng chài cả đời, tôi biết rõ con rắn, con rết nó thế nào. Những thứ đó không phải là côn trùng! Chúng có vảy, có đầu, có mắt… dù nhỏ xíu nhưng rõ ràng là rắn rết!”
Đại úy Hải lắng nghe, lông mày anh nhíu lại. Anh ghi lại lời khai của Anh Nam vào sổ, rồi kết thúc cuộc gọi. Anh gác máy, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
“Rắn rết?” Anh lẩm bẩm một mình.
Anh nhớ lại lời khai của những nhân chứng khác. Một người đàn ông trung niên thì ú ớ nói “côn trùng đen”, Một người đàn bà vô tình chạm vào chiếc túi chỉ thốt lên “cái gì đó kinh tởm”, còn Một bà cụ thì đã ngất lịm vì quá sợ hãi, không thể mô tả gì thêm. Sự mâu thuẫn này không thể nào chỉ là sự nhầm lẫn đơn thuần.
Đại úy Hải đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Anh Nam khẳng định chắc chắn là rắn rết, nhưng những người khác lại có vẻ né tránh, hoặc thực sự không muốn tin vào những gì mình đã thấy. Liệu đây có phải là sự chối bỏ thực tại vì quá kinh khủng, hay là một lời nói dối được che đậy khéo léo?
“Có điều gì đó không ổn ở đây,” anh thì thầm, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia nghi ngờ. “Một bí mật kinh hoàng hơn vẫn đang ẩn giấu, ngay trong chiếc túi định mệnh đó.”
Cả làng Mũi Cạn chìm trong một bầu không khí u ám, nặng trĩu. Từ khi tin đồn về “linh hồn Cô gái bị nguyền rủa” bắt đầu râm ran, không ai còn dám ra biển vào buổi tối, và những câu chuyện ma quái về bờ biển làng chài Mũi Cạn lại được người già kể lại, rùng rợn hơn bao giờ hết. Người ta xì xào về “vật phẩm ma quái” đã tìm thấy trong chiếc túi của Cô gái, về những điềm gở sẽ đeo bám ngôi làng.
“Tôi nghe nói, cái thứ trong túi con bé ấy… không phải thứ bình thường đâu. Nó là bùa ngải, là lời nguyền!” Một bà lão run rẩy kể, mắt đảo liên hồi.
“Phải rồi! Từ hôm ấy, cá đánh được ít hẳn. Sóng biển cũng dữ hơn mọi bữa,” một ngư dân khẳng định, gương mặt xanh xao. “Chắc chắn là do linh hồn oan nghiệt của Cô gái.”
Ông Ba, trưởng làng, đi qua những cụm người đang thì thầm to nhỏ, trong lòng nóng như lửa đốt. Làng Mũi Cạn chưa bao giờ trải qua chuyện như thế này. Sự sợ hãi đang biến thành sự cuồng tín, gieo rắc nỗi bất an khắp nơi. Ông biết, nếu không làm gì đó, làng sẽ không thể yên ổn.
Ông Ba triệu tập vài người già có uy tín trong làng. “Chúng ta không thể để tình trạng này tiếp diễn,” ông nói, giọng trầm đục. “Dân làng hoảng loạn quá rồi. Tôi quyết định tổ chức một buổi lễ cúng bái nhỏ tại bờ biển để xua đi vận rủi, cầu mong biển cả và linh hồn Cô gái được siêu thoát.”
Buổi chiều hôm đó, tại một góc vắng của bờ biển làng chài Mũi Cạn, một buổi lễ cúng bái đơn sơ được tổ chức. Vài ba mâm cúng nhỏ, hương khói nghi ngút bay lên theo gió biển. Dân làng tụ tập đông đủ, nhưng không khí không phải là thành kính mà là sự sợ hãi và lo lắng tột cùng. Họ đứng nép vào nhau, mắt dán chặt vào mặt biển xanh thẫm, như chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng sẽ trồi lên từ làn sóng bạc.
Ông Ba trong bộ áo dài cũ kỹ, tay cầm ba nén hương cháy dở, cúi đầu khấn vái. Gió biển thổi mạnh, làm tà áo ông bay phần phật, cũng như thổi tung những lời cầu nguyện của ông vào hư vô. Khuôn mặt nhăn nheo của ông đẫm mồ hôi, không chỉ vì nắng mà vì nỗi lo canh cánh. Ông biết, một buổi lễ nhỏ thế này khó lòng xoa dịu được nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí dân làng. Ông cũng không chắc chắn liệu những lời đồn đại có thật hay không, nhưng cái cảm giác bất an cứ bám riết lấy ông từ ngày Cô gái được tìm thấy.
“Cầu cho linh hồn Cô gái được siêu thoát. Cầu cho làng Mũi Cạn được bình an,” ông lẩm bẩm, giọng khản đặc. Nhưng trong thâm tâm, ông vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Linh hồn Cô gái, hay chính là thứ bên trong chiếc túi đã ám ảnh cả làng? Ông tự hỏi, liệu có phải ông đang cúng bái cho một hồn ma oan nghiệt, hay đang vô tình khẩn cầu một thế lực tà ác hơn?
Sóng biển vỗ rì rào, âm thanh ấy như tiếng thì thầm của một bí mật cổ xưa, khuấy động tâm trí của mỗi người dân làng Mũi Cạn. Họ nhìn nhau, nhìn ra biển, rồi lại nhìn về phía những mâm cúng đơn sơ. Sự bình yên không đến, chỉ có nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần, như một đám mây đen đang dần nuốt chửng cả ngôi làng.
Đại úy Hải rời khỏi nhà văn hóa, nỗi băn khoăn về những lời đồn đại trong làng Mũi Cạn vẫn đeo bám anh. Buổi lễ cúng bái vừa rồi không những không xoa dịu được dân làng mà còn khiến sự hoang mang tăng lên gấp bội. Anh đã nghe nhiều về những chuyện kỳ lạ xảy ra sau khi Cô gái được tìm thấy. Đặc biệt, có người nhắc đến ông Sáu, một trong những người già nhất làng, người có trí nhớ rất tốt và từng chứng kiến nhiều điều bí ẩn.
Hải tìm đến căn nhà nhỏ nằm khuất sau con hẻm sâu hút gió. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở, bên trong một ông cụ tóc bạc phơ đang ngồi bó gối bên bếp lửa nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng. Đó là ông Sáu.
“Chào ông ạ, cháu là Hải, công an huyện đến điều tra vụ việc ở bờ biển,” Đại úy Hải lên tiếng, giọng nhẹ nhàng.
Ông Sáu giật mình, đôi mắt đục ngầu quay lại nhìn Hải, rồi lại nhanh chóng né tránh, như thể sợ hãi điều gì đó vô hình. “Cán bộ… tìm tôi có chuyện gì không?” Giọng ông run rẩy.
“Cháu muốn hỏi ông về những chuyện lạ xảy ra gần đây, đặc biệt là sau khi Cô gái được phát hiện,” Hải nói, ngồi xuống chiếc ghế đẩu mục nát. “Cháu nghe nói ông là người hiểu rõ nhất về làng này.”
Ông Sáu thở dài, chầm chậm đưa tay vuốt chòm râu bạc. “Những chuyện lạ… ừm… nhiều lắm, cán bộ ạ. Nhưng cái lần này… nó khác. Giống như… một lời nguyền cổ xưa đã bị đánh thức.”
Hải cau mày. “Lời nguyền? Ông có thể nói rõ hơn không?”
Ông Sáu nhìn quanh căn phòng lờ mờ, như sợ những bức tường cũng có tai. Ông cúi thấp người, thì thào: “Cán bộ có thấy… những cái thứ bò lổm ngổm ở biển không? Từ hôm con bé kia được tìm thấy, chúng bắt đầu xuất hiện. Tôi đã thấy chúng rồi. To hơn, đen hơn, và có cái ánh sáng lập lòe lạ lắm.”
Hải nhớ lại những báo cáo ban đầu về việc tìm thấy “sinh vật lạ” nhưng lúc đó được cho là do ô nhiễm. “Ông nói là bọ… hay rắn?”
Ông Sáu rùng mình. “Không phải bọ hay rắn bình thường đâu, cán bộ ạ. Dân làng từ xa xưa đã có lời truyền miệng. Về một loài… vật chất bí ẩn. Chúng chỉ xuất hiện khi một lời nguyền bị phá vỡ, hoặc khi một bí mật đen tối bị chôn giấu quá lâu trong lòng đất, trong lòng biển… bị khơi dậy.”
Ông cụ nắm chặt tay, móng tay bám vào da thịt nhăn nheo, ánh mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng. “Ông tôi từng kể… hàng trăm năm trước, làng Mũi Cạn này từng xảy ra một chuyện động trời. Một bí mật bị che giấu, và sau đó… những thứ tương tự đã xuất hiện. Chúng không ăn mòn thể xác, nhưng chúng… cắn xé tâm hồn. Chúng mang theo điềm gở, mang theo sự tàn phá. Và rồi… mọi chuyện trở nên tệ hại.”
“Vậy… ông cụ muốn nói, những con vật đó… liên quan đến cái chết của Cô gái?” Hải hỏi, giọng trầm xuống, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa trong lòng anh.
“Không chỉ là cái chết, cán bộ ạ,” Ông Sáu thì thào, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đang dần bao phủ. “Chúng là dấu hiệu. Dấu hiệu của một thế lực cổ xưa… một thứ đã ngủ yên quá lâu. Và giờ, nó đã thức giấc. Cái bí mật trong chiếc túi của Cô gái… có lẽ đã là chìa khóa.”
Ông cụ run rẩy đứng dậy, tiến lại gần bàn thờ nhỏ, thắp thêm một nén hương. Khói hương mỏng manh bay lượn, hòa vào không khí nặng trĩu. “Mũi Cạn sẽ không còn yên bình nữa đâu, cán bộ ạ. Không khi nào nữa.”
Đại úy Hải rời căn nhà lụp xụp của ông Sáu, bóng tối đặc quánh nuốt chửng từng bước chân anh. Những lời của ông cụ Sáu cứ văng vẳng trong đầu, gieo vào lòng anh một nỗi bất an tột độ. Đây không còn là một vụ án hình sự đơn thuần nữa, mà là một thứ gì đó cổ xưa, bí ẩn hơn rất nhiều. Những “sinh vật” lạ, lời nguyền, bí mật chôn giấu hàng trăm năm… tất cả như một bức tranh ma mị, dần hiện rõ trước mắt anh.
Anh rút điện thoại, bấm một dãy số. Đầu dây bên kia vang lên giọng một cấp dưới, đầy vẻ ngái ngủ. “Đội trưởng, có chuyện gì ạ?”
“Triệu tập toàn bộ đội điều tra khẩn cấp tại phòng họp. Tôi cần mọi người có mặt trong vòng mười lăm phút. Đây không phải một cái chết trôi dạt thông thường. Toàn bộ giả thuyết ban đầu của chúng ta đều sai,” giọng Hải đầy kiên quyết, pha chút lạnh lùng khiến người nghe tỉnh cả ngủ. “Ngoài ra, hãy cử người đi thu thập mọi tài liệu, truyền thuyết, giai thoại liên quan đến làng chài Mũi Cạn từ xa xưa. Đặc biệt là những câu chuyện về các hiện tượng lạ, sinh vật biển bất thường. Tôi muốn biết tất cả về cái làng này, từng ngóc ngách, từng lời đồn.”
“Nhưng thưa đội trưởng, chúng ta nên tập trung vào thi thể Cô gái trước…” cấp dưới còn đang bối rối.
“Thi thể Cô gái là trọng tâm, nhưng nó chỉ là một phần của bức tranh lớn hơn nhiều!” Hải cắt ngang, dứt khoát. “Hãy nhớ, chúng ta đang đối mặt với thứ gì đó nằm ngoài hiểu biết thông thường. Từ giờ, chúng ta không chỉ tìm hung thủ, chúng ta sẽ tìm kiếm một bí mật đã ngủ yên hàng thế kỷ, một thứ có thể đã bị đánh thức bởi Cô gái và chiếc túi đó.”
Cái lạnh từ gió biển len lỏi vào từng tế bào. Đại úy Hải đứng giữa màn đêm, nhìn ra phía biển khơi đen ngòm, nơi những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ, như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Cuộc hành trình vén màn bí mật của Cô gái và những ‘sinh vật’ bí ẩn giờ đây mới thực sự bắt đầu, một cuộc đối đầu không chỉ với tội ác, mà còn với những thế lực vượt xa trí tưởng tượng của con người.
Đêm ấy, Đại úy Hải trằn trọc không ngủ, tâm trí anh quay cuồng với những lời cảnh báo bí ẩn của ông Sáu. Anh biết rằng quyết định mở rộng điều tra sẽ không chỉ đối mặt với một vụ án hình sự thông thường, mà còn mở ra một cánh cửa đến những điều mà khoa học khó lòng lý giải, những góc khuất tâm linh mà con người thường sợ hãi đối mặt. Vụ án về Cô gái, giờ đây, không còn đơn thuần là truy tìm nguyên nhân cái chết, mà đã biến thành một hành trình khám phá sâu thẳm vào lịch sử, vào những câu chuyện truyền miệng đã ngủ yên hàng thế kỷ tại làng chài Mũi Cạn. Có lẽ, ẩn sâu trong lòng biển cả bao la, hay dưới lớp đất mặn mòi của ngôi làng cổ kính này, không chỉ là những bí mật được chôn vùi bởi thời gian, mà còn là những bài học nghiệt ngã về sự tham lam, sự che giấu sự thật, và cái giá đắt đỏ mà con người phải trả khi cố gắng bưng bít những lỗi lầm trong quá khứ. Dù cho Cô gái là ai, và bí mật trong chiếc túi của cô là gì, thì sự xuất hiện đầy bi kịch của cô đã là một lời nhắc nhở đau đớn rằng mọi thứ đều có thể quay trở lại, rằng quá khứ không bao giờ thực sự chết đi mà luôn tìm cách hiện hữu. Đôi khi, chỉ khi ta dũng cảm đối diện với bóng tối sâu thẳm nhất, ta mới có thể tìm thấy ánh sáng của sự thật, tìm thấy sự tha thứ cho những lỗi lầm cũ đã đeo bám dai dẳng, và cuối cùng, tìm thấy một chút bình yên mong manh giữa muôn vàn sóng gió cuộc đời. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, mang theo mùi mặn mòi của biển cả và hơi sương sớm, Đại úy Hải đứng dậy, lòng anh đầy quyết tâm nhưng cũng mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Cuộc tìm kiếm sẽ đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng anh tin rằng, đôi khi, sự thật, dù kinh hoàng hay khó chấp nhận đến mấy, cũng chính là con đường duy nhất dẫn lối đến sự giải thoát đích thực, mở ra những chân lý sâu sắc về con người và vũ trụ bí ẩn này.

