“12 năm biết chồng ngo//ại t//ình, vợ vẫn im lặng, khi chồng h/ấp h/ối, vợ nói một câu khiến anh ta t/ái m/ặt…
Trong suốt 12 năm hô//n nh//ân, Hạnh chưa bao giờ nói ra sự thật mà cô biết. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cô may mắn khi lấy được chồng thành đạt, có nhà lầu xe hơi, con cái ngoan ngoãn. Nhưng chỉ mình Hạnh hiểu rõ, trái tim cô đã ch///ết từ lâu.
Ngày phát hiện chồng ngo///ại t///ình, Hạnh vừa sinh con gái thứ hai được bốn tháng. Đêm đó, cô thức dậy pha sữa cho con thì không thấy chồng nằm bên cạnh. Đi qua phòng làm việc, Hạnh thấy anh đang thì thầm gọi video với một cô gái trẻ. Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng, những câu nói mà cả đời này cô chưa từng được nghe. Hạnh đứng đó, tay siết chặt bình sữa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nhưng cuối cùng, cô lẳng lặng quay về phòng, không nói một lời.
Từ đó, anh vẫn tiếp tục mối q//uan h//ệ ấy, rồi thêm nhiều cô gái khác nữa. Hạnh biết hết. Nhưng cô im lặng. Cô không đ///ánh gh/////en, không kh/óc ló/c, không trá///ch m////óc. Cô chỉ chăm chỉ đi làm, nuôi dạy hai con và dành dụm tiền riêng. Thỉnh thoảng, khi nghe mấy người bạn kể chuyện gia đình, cô chỉ cười bu/ồn: “Mình sống vì con thôi.”
Anh vẫn cho cô tiền hàng tháng, vẫn đưa gia đình đi du lịch, vẫn chụp những bức ảnh gia đình hạnh phúc đăng Facebook. Còn cô, sau những bức ảnh ấy, lại quay về căn phòng của riêng mình, nằm co ro đến sáng.
12 năm trôi qua, sức khỏe anh đột nhiên su//y sụ//p vì UT ga//n gi//ai đo//ạn cu//ối. Căn b//ệnh đến nhanh như cách anh từng lạn/h nh/ạt với cô. Nằm trên giường bệ//nh, anh gầ//y rộ//c, da và//ng v//ọt. Mỗi lần mở mắt, anh chỉ thấy vợ ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau người, đút từng thìa cháo, đổ từng bô nước tiểu. Cô không kh/óc, cũng không trá//ch mó//c. Ánh mắt cô trống rỗng, bình thản đến đá//ng s//ợ.
Ngày anh sắp m//ất, ngư//ời tì///nh cũng đến thăm. Cô gái ấy trẻ trung, ăn mặc sành điệu, bước vào phòng bệnh với đôi giày cao gót vang lên lạnh lẽo giữa hành lang. Nhưng khi thấy Hạnh đang ngồi bên giường, cô ta
khựng lại, rồi quay người bỏ đi. Không ai dám tra//nh già//nh với một người phụ nữ đã im lặng 12 năm, chịu đựng đủ mọi ca//y đắ//ng mà vẫn ở lại chăm sóc chồng đến giây phút cuối cùng.
Anh mấp máy môi, gọi tên vợ. Giọng anh yế/u ớ/t như sợi chỉ:
– Em… lại đây… Anh… x/in l/ỗi…
Hạnh đứng dậy, bước tới, nhẹ nhàng nâng đầu anh lên đặt lên gối. Cô nhìn anh, đôi mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm là cả một trời u ám:
– Anh muốn nói gì?
Anh thở dốc, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc:
– Anh biết… anh có l/ỗi… Anh xi/n lỗ/i vì tất cả… Em vẫn… yêu anh… đúng không?
Hạnh khẽ cười. Nụ cười nhạt nhòa như sương sớm:
– Yêu anh à?
Anh gật đầu yế//u ớ//t, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay ru//n rẩ//y níu lấy tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ mình vẫn là cả thế giới của cô, vẫn là người đàn ông mà cô sẵn sàng h/y sin/h tất cả.
Nhưng Hạnh cúi sát xuống, thì thầm bên tai chồng một câu mà cả đời này anh không thể nào quên…”
“Giọng Hạnh lạnh như băng, từng chữ một như những mũi dao găm thẳng vào trái tim đang thoi thóp của người chồng.
“”Yêu ư?””
Câu hỏi vang lên, không phải một lời xác nhận, mà là một sự chế giễu tàn nhẫn, dập tắt mọi hy vọng le lói trong đôi mắt anh. Hạnh rút tay mình ra khỏi bàn tay đang cố níu kéo của anh, cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng.
“”Anh nhìn xuống chân giường đi.””
Người chồng khó nhọc quay cái đầu gầy rộc, đôi mắt mờ đục vì bệnh tật cố gắng tập trung. Anh chẳng thấy gì ngoài tấm ga giường trắng toát và đôi chân teo tóp của chính mình. Anh quay lại nhìn vợ, ánh mắt đầy khó hiểu.
Hạnh cười khẩy, một nụ cười không hề có chút hơi ấm nào.
“”Đơn ly hôn tôi đã ký từ 10 năm trước. Ngay cái ngày tôi bế con gái trên tay, còn anh thì đang mặn nồng với người khác.””
Từng lời nói của cô như sấm sét đánh ngang tai. Người chồng trợn mắt, đồng tử co rút lại. Anh lắp bắp:
“”Em… em nói cái gì…?””
Hạnh không để cho anh kịp định thần. Cô cúi xuống gần hơn, giọng nói càng thêm phần sắc lạnh, độc địa.
“”Căn nhà, xe hơi, cả cái công ty mà anh tự hào… đều đã đứng tên tôi hợp pháp từ lâu rồi. Mỗi lần anh say sưa ký vào một ‘hợp đồng làm ăn’ nào đó mà tôi đưa, thực chất là anh đang tự tay ký vào giấy chuyển nhượng tài sản cho tôi đấy.””
Tiếng máy đo nhịp tim bên cạnh giường đột ngột ré lên từng hồi inh ỏi, dồn dập. Người chồng trợn trừng mắt, miệng há hốc muốn nói gì đó nhưng chỉ phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa. Toàn thân anh co giật dữ dội trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng như một con cá mắc cạn. Hơi thở anh trở nên gấp gáp, đứt quãng. Cơn sốc tột độ còn đau đớn hơn cả những cơn đau mà căn bệnh ung thư hành hạ anh.
Anh đã mất tất cả. Không phải vì bệnh tật, mà vì sự phản bội của chính mình và kế hoạch trả thù cay độc kéo dài suốt 12 năm của người vợ mà anh luôn nghĩ sẽ nhu nhược đến cuối đời.
Hạnh lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực. Cô đứng đó, lặng lẽ quan sát thành quả của mình. Mỗi tiếng bíp loạn xạ của máy móc như một nốt nhạc trong bản giao hưởng báo thù mà cô đã soạn sẵn từ rất lâu. Trong đôi mắt cô, không có một giọt nước mắt, chỉ có sự hả hê lạnh lẽo khi kẻ phản bội phải trả một cái giá đắt nhất.”
“Tiếng máy đo nhịp tim chói tai cuối cùng cũng bị át đi bởi tiếng cửa phòng bệnh bật mở. Hai y tá vội vã lao vào, gương mặt căng thẳng.
“”Bệnh nhân lên cơn co giật! Chuẩn bị thuốc an thần!””
Họ nhanh chóng xử lý tình hình, tiêm một liều thuốc vào ống truyền dịch của người chồng. Cơ thể đang co cứng của anh ta dần thả lỏng, nhịp tim trên màn hình từ từ ổn định lại, dù vẫn còn rất nhanh. Anh ta nằm đó, thở dốc từng hơi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán và gối.
Hạnh không hề tỏ ra hoảng hốt. Cô chỉ lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn, gương mặt không một gợn sóng. Ánh mắt cô lạnh lùng quan sát các y tá làm việc, như thể họ đang xử lý một món đồ vật chứ không phải người chồng từng đầu ấp tay gối với cô.
Khi các y tá đã rời đi, để lại không gian yên tĩnh đến ngột ngạt, Hạnh mới chậm rãi di chuyển. Cô lẳng lặng kéo chiếc cặp da màu đen đặt ở góc phòng, đặt nó lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Tiếng khóa cặp bật mở vang lên khô khốc.
Người chồng dõi theo từng cử động của vợ, đôi mắt vẫn còn dại đi vì sốc và thuốc. Anh thấy cô lấy ra một tập hồ sơ dày cộm, được bọc cẩn thận trong một túi đựng tài liệu bằng nhựa trong.
Hạnh ngồi xuống ghế, đối diện với anh. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng mở tập hồ sơ. Tiếng giấy sột soạt trong căn phòng tĩnh mịch nghe rõ mồn một, như tiếng của tử thần đang lật giở sổ sinh tử.
Cô rút ra tờ giấy đầu tiên, đưa nó ra trước mặt anh.
“”Giấy chuyển nhượng căn biệt thự chúng ta đang ở. Anh ký vào đêm kỷ niệm 10 năm ngày cưới, lúc anh say khướt trở về từ tiệc sinh nhật của cô bồ nhí nào đó.””
Người chồng trợn mắt. Anh cố nhìn vào tờ giấy. Đúng là chữ ký của anh, nguệch ngoạc và cẩu thả. Bên dưới là dấu lăn tay đỏ chói.
Hạnh rút ra tờ thứ hai. “”Giấy ủy quyền quản lý và định đoạt toàn bộ số cổ phần của anh trong công ty. Anh ký khi tôi nói đây là giấy tờ ủy quyền cho tôi đi họp phụ huynh thay anh, vì anh còn bận ‘tiếp đối tác quan trọng’ ở resort.””
Cổ họng người chồng phát ra những tiếng rên rỉ, ú ớ. Đôi tay anh run rẩy muốn giằng lấy nhưng không còn chút sức lực. Mỗi một tờ giấy Hạnh lật ra là một nhát dao đâm sâu hơn vào sự kiêu ngạo đã tan nát của anh. Giấy sang tên xe, giấy rút sổ tiết kiệm, giấy bảo lãnh vay vốn thế chấp bằng tài sản công ty… tất cả đều mang chữ ký của anh.
Mỗi một chữ ký là một lần anh phản bội, một lần anh lơ là, một lần anh say xỉn bên những người đàn bà khác. Anh đã không thể nhớ nổi mình đã ký những thứ này vào lúc nào, trong hoàn cảnh nào. Anh chỉ biết rằng, người vợ im lặng, nhu nhược của anh đã dùng chính những phút giây hoan lạc của anh để giăng một cái bẫy hoàn hảo suốt 12 năm.
Anh ú ớ muốn phản đối, muốn gào lên rằng cô đã lừa dối anh, nhưng không một lời nào thoát ra thành tiếng. Anh chỉ có thể nằm đó, trơ mắt nhìn những bằng chứng không thể chối cãi cho kế hoạch trả thù tàn khốc của vợ. Nước mắt, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, bắt đầu ứa ra từ khóe mắt khô khốc, lăn dài trên gò má hóp lại vì bệnh tật. Đó không phải giọt nước mắt hối hận, mà là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng và bất lực tột cùng.”
“Đúng lúc những giọt nước mắt bất lực và tuyệt vọng của người chồng còn chưa kịp khô trên gò má hốc hác, thì tiếng “RẦM” vang lên.
Cánh cửa phòng bật mở không báo trước. Mẹ chồng và cô em gái chồng sải bước vào, trên tay là chiếc cặp lồng cháo nghi ngút khói. Nụ cười trên môi bà mẹ chồng tắt ngấm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Con trai bà, niềm tự hào của bà, đang nằm đó với gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, nước mắt giàn giụa. Còn con dâu bà, Hạnh, lại ngồi đối diện, thẳng lưng, gương mặt lạnh như băng.
Bà vội đặt cặp lồng cháo xuống bàn, giọng run run lo lắng.
“”Có chuyện gì vậy Hạnh? Sao thằng T… sao nó trông sợ hãi thế kia?””
Hạnh không thèm nhìn bà, ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt chồng. Cô nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
“”Không có gì đâu mẹ. Chắc anh ấy vừa gặp ác mộng thôi.””
Người chồng nghe vậy, cơn uất nghẹn dâng lên cổ. Anh muốn gào lên, muốn nói “”Cứu mẹ ơi!””, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng “”ư…ư…”” vô nghĩa. Anh điên cuồng lắc đầu, ánh mắt khẩn cầu van lơn nhìn mẹ và em gái.
Linh, cô em gái chồng vốn sắc sảo và coi thường chị dâu, lập tức nhận ra sự bất thường. Ánh mắt cô ta quét một vòng rồi dừng lại trên tập hồ sơ dày cộm trên bàn. Cô ta nheo mắt.
“”Ác mộng gì mà mặt anh con cắt không còn giọt máu thế kia? Chị, tập giấy tờ gì trên bàn vậy?””
Mẹ chồng cũng nhìn theo, sự lo lắng ban đầu nhanh chóng chuyển thành nghi ngờ và giận dữ. Bà sấn tới, chỉ tay vào mặt Hạnh.
“”Đúng đấy! Cô đã làm gì nó? Hạnh! Cô đưa cái gì cho nó xem? Nói mau!””
Hạnh chậm rãi đứng dậy, không một chút bối rối. Cô từ tốn thu dọn từng tờ giấy, xếp chúng ngay ngắn lại vào chiếc túi nhựa, không thèm để tâm đến hai cặp mắt đang tóe lửa nhìn mình. Cô cất tập hồ sơ vào lại chiếc cặp da, khóa lại một tiếng “”cạch”” gọn ghẽ, lạnh lùng. Xong xuôi, cô mới quay sang nhìn mẹ chồng và em chồng, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
“”Đây là chuyện giữa vợ chồng con. Mẹ và em không cần bận tâm. Giờ thì mời mẹ và em về cho, anh ấy cần nghỉ ngơi.”””
“Lời của Hạnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa giận dữ đang bùng lên của mẹ chồng và Linh. Cả hai sững người. Đuổi họ về? Con dâu mà dám đuổi mẹ chồng?
Linh là người phản ứng trước. Cô ta cười khẩy, giọng đầy thách thức.
“”Chị nói gì lạ vậy? Đây là anh trai tôi, là con trai của mẹ tôi. Chúng tôi ở đây chăm sóc anh ấy thì có gì sai? Hay là… chị đang làm chuyện gì mờ ám sau lưng chúng tôi nên sợ bị phát hiện?””
Mẹ chồng cũng lấy lại tinh thần, bà chỉ thẳng tay vào mặt Hạnh, giọng the thé.
“”Mày… mày là đồ mất dạy! Mày dám đuổi tao? Mày tưởng mày là ai? Tao phải ở lại đây xem mày giở trò gì với con trai tao!””
Bà hùng hổ định tiến lại gần giường bệnh, nhưng Hạnh vẫn bình thản. Cô không hề nao núng, thậm chí còn không thèm liếc nhìn họ lấy một lần. Ánh mắt cô, từ đầu đến cuối, chỉ dán chặt vào người chồng đang co rúm trên giường. Cô khẽ cúi xuống, giọng nói đủ lớn để cả căn phòng có thể nghe thấy, nhưng lại mang một sự dịu dàng giả tạo đến rợn người.
“”Anh nói đi chứ?””
Người chồng giật nảy mình, đôi mắt trợn trừng nhìn vợ. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa.
Hạnh vẫn không buông tha. Cô tiếp tục, giọng như đang thủ thỉ tâm tình nhưng từng lời lại như nhát dao đâm thẳng vào tim kẻ đối diện.
“”Nói cho mẹ và em gái anh biết về những cô nhân tình của anh đi. Kể xem anh đã chiều chuộng họ thế nào, đã mua cho họ nhà, cho họ xe ra sao. Kể cả cô gái trẻ măng hôm trước đến đây khóc lóc nữa đấy. Mẹ và em chắc sẽ tò mò lắm.””
Mẹ chồng và Linh chết lặng. Hai chữ “”nhân tình”” như sét đánh ngang tai. Bà mẹ nhìn con trai, rồi lại nhìn Hạnh, lắp bắp.
“”Mày… mày nói linh tinh gì thế? Con trai tao…””
Nhưng Hạnh đã cắt ngang, cô vẫn nhìn chồng, nụ cười trên môi càng thêm mỉa mai.
“”Và nói luôn cho mọi người biết… cả cái gia tài mà anh tự hào ấy, bây giờ thuộc về ai đi chứ?””
Nói xong câu đó, Hạnh mới chậm rãi quay người lại, đối diện với mẹ chồng và cô em chồng đang hóa đá. Vẻ dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, ráo hoảnh đến tàn nhẫn.
“”Mẹ ạ,”” cô nói, giọng không một chút cảm xúc, “”con trai mẹ, niềm tự hào của mẹ, sắp chẳng còn gì ngoài căn bệnh này đâu.””
Từng chữ một thốt ra, không nhanh không chậm, nhưng sức nặng của nó đủ để khiến cả căn phòng như sụp đổ. Tấm màn nhung của gia đình hạnh phúc, giàu có, kiểu mẫu mà bà vẫn luôn tự hào khoe với thiên hạ, vừa bị Hạnh thẳng tay giật xuống không thương tiếc.”
“Không gian như đặc quánh lại. Câu nói của Hạnh như một nhát búa cuối cùng phá tan tành chút lý trí còn sót lại của mẹ chồng và Linh. Sự sững sờ trong giây lát nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ điên cuồng.
Bà mẹ chồng là người bùng nổ trước. Khuôn mặt bà đỏ phừng phừng, những nếp nhăn xô lại, đôi mắt long lên sòng sọc. Bà giơ ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Hạnh, giọng gào lên lạc cả đi.
“”Mày! Đồ đàn bà độc ác! Mày đã bỏ bùa gì con trai tao? Mày trù ẻo nó phải không?””
Linh cũng như con thú bị dồn vào chân tường, cô ta lao lên chắn trước mặt Hạnh, ánh mắt hằn lên những tia máu.
“”Chị im miệng! Chị đừng có mà dựng chuyện! Tài sản nào? Anh tôi làm ra bao nhiêu tiền của, chị định chiếm hết làm của riêng à?””
Ngay lúc đó, như để chứng minh cho lời nói của mình, Hạnh thản nhiên rút từ trong chiếc túi xách của mình ra một tập hồ sơ dày cộp. Cô không nói gì, chỉ đặt nhẹ nó lên chiếc bàn cạnh giường bệnh. Tiếng “”cộp”” khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, thu hút mọi ánh nhìn.
Đó chính là mồi lửa cuối cùng. Nhìn thấy tập hồ sơ, mẹ chồng và Linh như phát điên. Mọi nghi ngờ, sợ hãi dồn lại thành một ý nghĩ duy nhất: Hạnh đang âm mưu chiếm đoạt tất cả.
“”Aaaa! Mày định chiếm hết tài sản nhà tao à?”” – Bà mẹ chồng rú lên một tiếng chói tai, lao về phía chiếc bàn như một con thiêu thân.
Linh cũng hành động ngay lập tức. Cả hai người họ, một già một trẻ, cùng xông tới, mục tiêu duy nhất là giằng lấy tập hồ sơ từ trên bàn. Bàn tay của bà mẹ gầy guộc, xương xẩu vồ lấy không khí, còn Linh thì nhanh hơn một chút, những ngón tay sơn đỏ của cô ta gần như đã chạm được vào mép của tập giấy.
Nhưng Hạnh đã lường trước được tất cả. Cô còn nhanh hơn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Hạnh vẫn giữ một vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Cô không hề hoảng hốt. Bằng một động tác dứt khoát và gọn ghẽ, cô đã cầm lấy tập hồ sơ ngay trước khi những ngón tay của Linh kịp chạm vào. Cô thậm chí không thèm nhìn họ, chỉ lặng lẽ cho tập hồ sơ trở lại vào túi xách, rồi kéo khóa lại một cách cẩn thận. Tiếng khóa kéo “”xoẹt”” một tiếng, lạnh lùng và tàn nhẫn, như đặt dấu chấm hết cho mọi nỗ lực của họ.
Mẹ chồng và Linh lảo đảo, vồ hụt. Sự bất lực biến thành cơn giận dữ tột cùng.
“”Mày… mày trả đây cho tao! Đồ khốn nạn!”” – Linh gầm lên, định lao vào giằng co với Hạnh.
Nhưng Hạnh chỉ lùi lại một bước, ánh mắt lạnh như băng quét qua hai người họ, rồi dừng lại ở người chồng đang run rẩy trên giường. Cô cất giọng, đủ lớn để cả hai người kia nghe rõ.
“”Trả? Đây là những gì anh ấy tự nguyện đưa cho con. Là giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, cổ phần công ty… tất cả đều đã được sang tên cho con và các cháu. Mẹ và em… nên hỏi anh ấy thì hơn.”””
“Câu nói của Hạnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn điên loạn của hai mẹ con. Mọi ánh mắt, như được lập trình sẵn, đồng loạt chuyển hướng về phía người đàn ông đang nằm trên giường bệnh.
Bà mẹ chồng run rẩy, lảo đảo tiến lại gần giường, đôi mắt vừa tức giận vừa không thể tin nổi. “”Con… con… nó nói có thật không? Mày… mày cho nó hết rồi sao?”” Bà ta lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Linh cũng sững sờ, khuôn mặt trắng bệch. “”Anh hai! Sao anh lại làm thế? Đó là mồ hôi nước mắt của anh, là của cả gia đình mình mà! Sao anh lại đưa hết cho cô ta?””
Người chồng khó nhọc quay mặt đi, tránh ánh mắt của mẹ và em gái. Ông ta khẽ gật đầu, một cái gật yếu ớt nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. “”Là… là tôi tự nguyện… Tôi nợ cô ấy… nợ mẹ con cô ấy quá nhiều.””
Câu thú nhận yếu ớt đó như giọt nước tràn ly. Sự thất vọng biến thành phẫn uất. Mẹ chồng bắt đầu khóc lóc, ăn vạ. “”Trời ơi là trời! Tôi tạo nghiệp gì thế này! Nuôi con lớn để rồi nó mang hết của cải cho người ngoài! Con ơi là con, mày bị nó bỏ bùa mê thuốc lú rồi!”” Linh cũng hùa theo, chỉ tay vào Hạnh. “”Đúng là đồ hồ ly tinh! Chị đã làm gì anh tôi?””
Nghe những lời vu vạ quen thuộc, Hạnh không còn cảm thấy đau đớn nữa. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạnh người. 12 năm chịu đựng đã đủ. Cô đứng thẳng người, chắn giữa hai kẻ tham lam và người chồng sắp chết, ánh mắt sắc như dao, đối diện trực tiếp với họ.
“”Khi anh ấy mang tiền cho gái, mẹ và em ở đâu?”” Giọng cô vang lên, rõ ràng và đanh thép, cắt đứt tiếng khóc lóc giả tạo. Bà mẹ chồng sững người, nín bặt. Hạnh nhìn xoáy vào bà ta, rồi quay sang Linh, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. “”12 năm qua con khổ sở, mẹ và em nói được một câu an ủi nào chưa?”” Cô nhấn mạnh từng chữ, mỗi chữ như một mũi kim châm thẳng vào sự vô tâm của họ. “”Hay chỉ biết hưởng thụ trên tiền của anh ấy?”” Linh theo phản xạ lùi lại một bước, mặt tái mét, không dám nhìn thẳng. Hạnh nở một nụ cười nhạt, một nụ cười không có chút vui vẻ nào, chỉ toàn là sự mỉa mai cay đắng. “”Giờ anh ấy sắp chết, các người đến để đòi tài sản à?””
Câu hỏi cuối cùng, trần trụi và tàn nhẫn, giáng một đòn chí mạng vào chút sĩ diện cuối cùng của hai mẹ con. Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Mẹ chồng đứng không vững, phải vịn vào thành giường, miệng há ra nhưng không thể thốt nên lời. Linh cúi gằm mặt xuống sàn nhà, hai vai run lên vì uất nghẹn và nhục nhã. Cả hai hoàn toàn câm nín, không thể đáp lại dù chỉ một từ. Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng máy thở đều đều và tiếng rên khe khẽ của người đàn ông trên giường, một âm thanh minh chứng cho sự thật phũ phàng mà Hạnh vừa phơi bày.”
“Ngay giữa sự im lặng đặc quánh ấy, một tiếng gọi khẽ, non nớt nhưng rõ ràng, vang lên từ phía cửa.
“”Mẹ.””
Tất cả mọi người, kể cả Hạnh, đều giật mình quay lại. Đứng ở cửa phòng bệnh, không biết từ lúc nào, là hai đứa con của cô, một trai một gái, giờ đã là những thiếu niên. Chúng đã nghe thấy hết. Gương mặt chúng mang một vẻ già dặn trước tuổi, một sự bình tĩnh đáng sợ sau khi chứng kiến màn kịch trần trụi vừa rồi.
Bà nội và cô Linh chết sững, khuôn mặt vừa tái mét vì bị Hạnh vạch trần giờ lại đỏ bừng lên vì xấu hổ. Họ lắp bắp, muốn nói gì đó để cứu vãn hình ảnh, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt.
Đứa con gái lớn, gương mặt giống Hạnh như tạc, liếc một cái nhìn lạnh như băng về phía bà nội và người cô đang co rúm. Ánh mắt đó không có sự oán hận ồn ào, chỉ có sự khinh miệt thầm lặng. Rồi, không nói một lời, cô bé dứt khoát bước qua họ, như thể họ không tồn tại, và đến đứng vững chãi bên cạnh mẹ. Một cái siết tay nhẹ nhưng đầy sức mạnh, một lời khẳng định không cần âm thanh: “”Con ở đây với mẹ.””
Trái tim Hạnh run lên. 12 năm qua, cô luôn cố gắng che chắn cho các con, nhưng cuối cùng chúng vẫn phải chứng kiến sự thật tàn nhẫn này. Nhưng trong khoảnh khắc, một sự an ủi ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô. Cô không đơn độc.
Trong khi đó, cậu con trai lặng lẽ đi một lối khác. Cậu không nhìn ai, chỉ bước thẳng đến bên giường bệnh. Đôi mắt cậu dán chặt vào người đàn ông đang thoi thóp, người mà cậu vẫn gọi là bố. Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp. Có sự thương hại cho một cơ thể đang mục ruỗng, tàn tạ. Nhưng xen lẫn vào đó, và còn rõ rệt hơn, là một sự xa cách lạnh lùng, một bức tường vô hình đã được dựng lên từ lâu. Cậu không khóc, không gọi, chỉ đứng nhìn, như một người ngoài đang quan sát một kết cục đã được báo trước.
Người chồng trên giường dường như cảm nhận được sự hiện diện của các con. Ông ta cựa mình một cách yếu ớt, đôi mắt mờ đục cố gắng mở to, bờ môi khô khốc mấp máy muốn gọi tên chúng. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của con trai và thấy con gái đang đứng che chắn cho vợ mình, một sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hiện lên trên gương mặt hốc hác. Ông ta khẽ rên lên một tiếng, rồi quay mặt vào trong, nước mắt chảy dài xuống gối. Đó là giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng, của sự thật rằng ông ta đã mất tất cả, không chỉ tiền bạc, mà là cả những người thân yêu nhất. Căn phòng một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng giờ đây, nó còn nặng nề hơn bởi sự phán xét câm lặng của thế hệ kế tiếp.”
“Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng lẩm bẩm đầy tức tối của bà nội, khi bà ta cố gượng dậy sau cú sốc. Ánh mắt long sòng sọc, bà ta chỉ thẳng vào mặt Hạnh, giọng the thé như muốn xé rách không gian.
“”Mày… mày xem mày dạy con thế nào kìa! Bày đặt cho chúng nó đến đây để làm loạn à? Mất dạy! Đúng là mẹ nào con nấy!””
Cô Linh cũng hùa theo, giọng điệu chua ngoa cố che giấu sự bẽ bàng.
“”Chị dâu à, chị làm thế này thì hay ho gì? Để cho bọn trẻ con chứng kiến cảnh này, sau này chúng nó còn mặt mũi nào nhìn họ hàng nữa?””
Hạnh chưa kịp đáp lời, cô con gái đã nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Hạnh. Cô bé đối diện trực tiếp với bà nội và người cô, vóc người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại vững chãi và sắc lạnh lạ thường. Đôi mắt trong veo nhưng không một chút run sợ, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Người con gái lớn cất tiếng, giọng rành rọt, từng chữ một vang lên rõ mồn một, đập thẳng vào sự giả tạo của hai người đối diện.
“”Bà và cô đừng mắng mẹ cháu nữa.””
Một câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến bà nội và cô Linh khựng lại.
Cô bé nói tiếp, âm lượng không đổi nhưng sức nặng tăng lên gấp bội.
“”Tất cả những gì mẹ làm là để bảo vệ chị em cháu. Mẹ đã chịu đựng đủ rồi.””
Ánh mắt cô bé liếc nhanh về phía giường bệnh, nơi người bố đang run rẩy sau tấm chăn, rồi quay lại, nhìn thẳng vào mắt bà nội.
“”Bố đã chọn con đường của ông ấy. Đây là cái giá phải trả.””
Lời nói của đứa cháu gái, một đứa trẻ mới chỉ ở tuổi thiếu niên, giống như một nhát búa tạ giáng xuống. Nó không phải là sự hỗn hào của một đứa trẻ, mà là lời kết tội đanh thép của một người đã chứng kiến và thấu hiểu tất cả.
Bà nội và cô Linh sững sờ, chết lặng. Miệng họ há ra nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Họ nhìn cô cháu gái như nhìn một người xa lạ. Trong mường tượng của họ, những đứa trẻ này phải khóc lóc, phải đau khổ, chứ không phải đứng đó, bình tĩnh phán xét họ như một vị quan toà. Sự già dặn, sự thấu hiểu trong ánh mắt và lời nói của cô bé đã tước đi của họ mọi vũ khí, mọi lời lẽ mà họ định dùng để tấn công Hạnh.
Người chồng trên giường bệnh nghe rõ từng lời. Ông ta co rúm người lại, tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng. Lời nói của con gái còn đau đớn hơn ngàn mũi dao đâm vào thể xác đang lụi tàn của ông. Đó là sự thật phũ phàng nhất, được nói ra từ chính người mà ông ta yêu thương nhưng cũng đã bỏ rơi. Sự phán xét của con trẻ mới là bản án sau cùng, không có đường kháng cáo.”
“Hạnh nhìn con gái, rồi lại nhìn về phía người chồng đang thu mình trên giường bệnh. Tất cả sự hỗn loạn trong căn phòng dường như tan biến. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí cô trôi về một miền ký ức xa xôi, một hành trình đằng đẵng được vun đắp bằng nước mắt và sự căm hận.
**[CHUYỂN CẢNH – HỒI TƯỞNG]**
**CẢNH 1: NHÀ RIÊNG – PHÒNG LÀM VIỆC – 12 NĂM TRƯỚC – ĐÊM**
Một Hạnh trẻ hơn rất nhiều, đang bế trên tay đứa con gái mới bốn tháng tuổi. Gương mặt cô đẫm nước mắt, chết lặng nhìn vào màn hình laptop. Trên màn hình là cuộc gọi video của chồng cô, nhưng ông ta không biết cô đã vô tình kết nối được. Ông ta đang cười nói tình tứ với một cô gái trẻ khác, những lời đường mật như từng nhát dao đâm vào tim Hạnh. Tiếng đứa bé cựa mình khóc ré lên cũng không thể kéo cô ra khỏi cú sốc tột cùng. Đêm đó, thế giới của cô sụp đổ.
**CẢNH 2: NHÀ RIÊNG – CÙNG CĂN PHÒNG – NHIỀU NĂM SAU ĐÓ – ĐÊM**
Cũng tại chiếc bàn làm việc đó, nhưng màn hình laptop không còn là những hình ảnh phản bội. Thay vào đó là những trang luật khô khốc về hôn nhân gia đình, về phân chia tài sản, về quyền nuôi con. Hạnh, với quầng thâm dưới mắt, cặm cụi đọc, ghi chép. Ngọn đèn bàn hắt lên khuôn mặt cô một vẻ lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ. Những cuốn sách luật dân sự, luật đất đai xếp chồng lên nhau. Những đêm chồng đi “”công tác””, cô không khóc nữa. Cô học.
**CẢNH 3: MỘT VĂN PHÒNG LUẬT SƯ NHỎ – BAN NGÀY**
Hạnh, trong bộ quần áo giản dị, ngồi đối diện một vị luật sư trung niên. Cô bình tĩnh trình bày câu chuyện của mình, không một giọt nước mắt. Cô đặt lên bàn một chiếc USB nhỏ và một tập tài liệu mỏng.
“”Đây là những gì tôi thu thập được trong ba năm qua,”” giọng cô đều đều, “”Lịch trình các chuyến đi, các bản sao kê thẻ tín dụng cho những khoản chi bất thường, vài đoạn ghi âm… Tôi cần ông tư vấn bước tiếp theo.””
Vị luật sư nhìn cô, trong ánh mắt có cả sự thán phục lẫn thương cảm. Ông ta gật đầu dứt khoát.
**CẢNH 4: NHÀ RIÊNG – PHÒNG KHÁCH – MỘT BUỔI TỐI**
Người chồng trở về nhà, nồng nặc mùi rượu và nước hoa lạ. Ông ta ném chiếc cặp da lên ghế sofa, vẻ mặt tự mãn của một kẻ thành đạt vừa có một cuộc vui.
Hạnh nhẹ nhàng bước tới, trên tay là một tập giấy tờ. Cô giữ nguyên vẻ mặt cam chịu, giọng nói nhỏ nhẹ như thường lệ.
“”Anh ơi, anh ký giúp em mấy giấy tờ này với. Bên ngân hàng họ yêu cầu chữ ký của cả hai vợ chồng để làm thủ tục cho khoản vay kinh doanh nhỏ của em.””
Ông ta liếc qua, thấy dòng chữ “”Đơn đề nghị…”” ở trên cùng, liền tỏ vẻ bực bội vì bị làm phiền.
“”Có mấy cái việc vớ vẩn cũng làm phiền. Đưa đây!””
Ông ta không thèm đọc kỹ, cầm bút ký xoẹt xoẹt vào những trang Hạnh đã đánh dấu sẵn. Ông ta không hề biết, kẹp giữa những tờ đơn xin vay vốn bình thường là một Hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần công ty đứng tên chung, và một Giấy tặng cho quyền sử dụng đất của căn nhà họ đang ở. Chữ ký của ông ta đặt dấu chấm hết cho đế chế mà ông ta tự hào.
**CẢNH 5: NHÀ RIÊNG – PHÒNG NGỦ – CÙNG ĐÊM ĐÓ**
Sau khi chồng đã say ngủ, Hạnh một mình ngồi trong bóng tối. Cô đưa tập giấy tờ đã có chữ ký lên, nhìn chằm chằm vào nó. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đó không phải giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt kết tinh từ 12 năm căm hận, tủi nhục và nhẫn nại. Kế hoạch đã hoàn thành.
**[CHUYỂN CẢNH – TRỞ VỀ HIỆN TẠI]**
**CẢNH 6: BỆNH VIỆN – PHÒNG BỆNH – HIỆN TẠI**
Dòng ký ức chảy xiết rồi dừng lại. Hạnh chớp mắt, trở về với thực tại của căn phòng bệnh sặc mùi thuốc khử trùng. Cô nhìn gương mặt non nớt nhưng kiên cường của con gái, rồi nhìn người chồng đang run rẩy vì đau đớn và nhục nhã, nhìn bà mẹ chồng và cô em chồng đang hóa đá vì sững sờ.
Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi Hạnh. Mọi thứ đã đến lúc phải kết thúc. Cô siết nhẹ tay con gái, một cái siết tay thay cho mọi lời cảm ơn. Lần này, cô sẽ không lùi bước nữa.”
“Sự im lặng đặc quánh trong phòng bệnh bị phá vỡ bởi tiếng gào thét của bà mẹ chồng.
“”Mày… con khốn! Mày đã làm gì anh nó? Mày định cướp hết của nhà này phải không?””
Bà ta lao về phía Hạnh, nhưng cô em chồng đã kịp giữ lại. Cô ta cũng sững sờ không kém, nhưng vẫn cố gắng can ngăn.
“”Mẹ, bình tĩnh đã! Có gì từ từ nói!””
Hạnh không hề nao núng. Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, người đàn bà đã bao lần dùng lời lẽ cay nghiệt để miệt thị cô, bao lần bênh vực cho những chuyến “”công tác”” của con trai mình.
“”Con không cướp,”” giọng Hạnh vang lên, rõ ràng và đanh thép, át cả tiếng máy đo nhịp tim. “”Con chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mẹ con con. Lấy lại 12 năm thanh xuân của con. Lấy lại sự công bằng cho những đêm con phải ôm con khóc một mình.””
Mỗi lời nói của cô như một nhát búa nện xuống. Bà mẹ chồng cứng họng, chỉ còn biết thở hổn hển vì tức giận.
Nằm trên giường, người chồng chứng kiến tất cả. Anh ta đã từng nghĩ, chỉ cần anh ta xuống nước, chỉ cần anh ta tỏ ra hối hận, Hạnh sẽ lại mềm lòng như mọi khi. Nhưng không. Người phụ nữ trước mặt anh đây xa lạ quá. Ánh mắt cô không còn sự cam chịu, không còn nỗi buồn, chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Anh ta cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau từ lá gan bị tàn phá khiến anh ta co quắp lại. Anh ta ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
Anh ta nhìn Hạnh, ánh mắt không còn là sự níu kéo tình yêu, cũng không còn sự tự mãn của kẻ bề trên. Nó là sự kinh hoàng, là sự vỡ lẽ. Anh ta đã thua. Thua một cách triệt để.
Hơi thở anh ta trở nên gấp gáp. Anh ta dồn hết tàn lực cuối cùng, đưa bàn tay gầy guộc, đầy những vết kim tiêm về phía Hạnh, giọng nói thều thào, đứt quãng.
“”Tài sản… tất cả… cho các con…””
Anh ta khó nhọc nuốt xuống, ánh mắt cầu xin đến thảm hại.
“”Xin em… đừng để chúng nó… khổ…””
Câu nói cuối cùng gần như không thành tiếng, chỉ còn là hơi thở. Anh ta cuối cùng đã hiểu, người vợ hiền lành, nhẫn nhịn của mình đã biến mất từ lâu lắm rồi. Người đứng trước mặt anh, là kết tinh của 12 năm lừa dối và đau khổ mà chính anh đã tạo ra.
Hạnh vẫn đứng im, không một biểu cảm. Cô nhìn bàn tay đang chìa ra giữa không trung của anh ta, rồi lại nhìn gương mặt trắng bệch vì đau đớn và tuyệt vọng. Trong một khoảnh khắc, dường như anh ta thấy một nét cười mỉa mai thoáng qua trên môi cô, lạnh lẽo như băng giá. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.”
“Bàn tay gầy guộc của người chồng vẫn treo lơ lửng giữa không trung, run rẩy. Ánh mắt anh ta dán chặt vào Hạnh, một sự van nài cuối cùng của kẻ sắp chết, một sự níu kéo tuyệt vọng vào sợi dây liên kết duy nhất còn sót lại với cuộc đời này: những đứa con.
Hạnh chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn xuống bàn tay đó, một bàn tay đã từng vỗ về cô, rồi cũng chính bàn tay đó ký vào những hóa đơn khách sạn xa hoa với người tình. Cô không hề có ý định chạm vào nó. Sự im lặng của cô kéo dài, đặc quánh, khiến cho tiếng máy móc trong phòng trở nên nhức nhối.
Cuối cùng, cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi sự sống của chồng. Giọng cô lạnh như băng, không một gợn cảm xúc.
“”Anh yên tâm.””
Cô đưa tay vuốt lại một lọn tóc mai vừa rơi xuống trán, một cử chỉ bình thản đến lạ lùng giữa khung cảnh hỗn loạn.
“”Tôi không giống anh.”” Cô nói tiếp, từng từ rành rọt, như khắc vào không khí. “”Toàn bộ tài sản này là để đảm bảo tương lai cho các con, để chúng không phải khổ như mẹ chúng.””
Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi Hạnh khi cô nói lời cuối cùng, lời phán quyết tàn nhẫn nhất.
“”Anh cứ đi thanh thản.””
Câu nói vừa là lời khẳng định, vừa là nhát dao cuối cùng kết liễu mọi hy vọng của anh ta. Ánh sáng trong mắt người chồng vụt tắt. Niềm kinh hoàng, sự hối hận muộn màng và nỗi tuyệt vọng cùng nhau đông cứng lại trên gương mặt anh ta. Bàn tay đang chìa ra mất hết sức lực, rơi phịch xuống tấm ga giường trắng toát.
Tiếng tít… tít… tít… dồn dập của máy đo nhịp tim đột ngột kéo thành một đường thẳng chói tai.
Tiiiiiiiiiiiiii…
Bà mẹ chồng sững người một giây rồi rú lên một tiếng ai oán, xé nát không gian. Cô em chồng chết lặng, hai tay vẫn giữ chặt lấy mẹ mình nhưng đôi mắt thì không rời khỏi gương mặt bình thản đến đáng sợ của Hạnh.
Hạnh không nhìn họ. Cô cũng không nhìn người đàn ông vừa trút hơi thở cuối cùng trên giường. Cô chỉ lặng lẽ xoay người, bước ra khỏi phòng bệnh, để lại sau lưng tiếng gào khóc và một cuộc đời mà cô đã quyết tâm chôn vùi. Cánh cửa phòng bệnh khép lại, cắt đứt hoàn toàn 12 năm đau khổ.”
“Cánh cửa phòng bệnh vừa đóng lại, tiếng gào khóc ai oán của bà mẹ chồng và tiếng máy đo nhịp tim kéo dài một đường thẳng tắp đã bị nhốt lại phía sau. Hạnh không hề dừng lại. Gót giày của cô gõ đều đặn trên nền gạch men lạnh lẽo, một nhịp điệu bình thản đến đáng sợ. Cô bước thẳng về phía cuối hành lang, nơi hai đứa con cô, một trai một gái, đang ngồi trên hàng ghế chờ, ánh mắt ngơ ngác nhìn mẹ.
Chỉ vài phút sau, cánh cửa phòng bệnh lại bật mở. Bà mẹ chồng loạng choạng bước ra, được cô con gái dìu lấy. Mái tóc bà ta rối bù, khuôn mặt già nua giàn giụa nước mắt nhưng ánh mắt lại long lên một sự căm phẫn tột độ khi nhìn thấy Hạnh đang đứng cùng hai đứa cháu.
Bà ta gạt tay con gái ra, lảo đảo chỉ thẳng vào mặt Hạnh.
“”Mày! Đồ đàn bà rắn độc! Chính mày, chính mày đã hại chết con trai tao!””
Hạnh không hề nao núng. Cô chỉ lặng lẽ kéo hai đứa con đứng nép sau lưng mình, như một con gà mái xù lông bảo vệ đàn con. Đôi mắt cô lạnh lẽo nhìn thẳng vào người đàn bà đang gào thét kia.
“”Hại chết anh ấy sao?”” – Giọng Hạnh vang lên, không lớn nhưng đủ sắc lạnh để cắt đứt mọi âm thanh hỗn loạn. – “”Người hại chết anh ấy là chính bản thân anh ấy, và cả sự dung túng mù quáng của bà nữa.””
Cô em chồng vội kéo tay mẹ. “”Mẹ, thôi đi mẹ. Về thôi.””
Nhưng bà mẹ chồng đã mất hết lý trí. “”Mày câm miệng! Tao không có đứa con dâu như mày! Mày cút khỏi đây! Trả con trai lại cho tao!””
Hạnh khẽ nhếch môi, một nụ cười còn cay đắng hơn cả nước mắt.
“”Bà yên tâm, tôi đi ngay. Nhưng căn nhà đó, toàn bộ tài sản đó, là của các con tôi. Là thứ duy nhất mà cha chúng có thể để lại để chuộc lỗi. Bà và cô, tốt nhất đừng bao giờ nghĩ đến việc bén mảng tới.””
Từng lời của Hạnh như từng nhát búa nện xuống, đập tan chút hy vọng níu kéo cuối cùng của hai mẹ con họ. Sự thật phũ phàng về tài sản, về di chúc, và về thái độ sắt đá của Hạnh khiến họ hoàn toàn sụp đổ. Bà mẹ chồng sững người, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra thêm một lời chửi rủa nào nữa. Sự tức giận biến thành nỗi xấu hổ và bất lực.
Cô em chồng cúi gằm mặt, không dám nhìn chị dâu, cũng không dám nhìn hai đứa cháu đang sợ hãi nép sau lưng mẹ. Cô ta biết, họ đã thua, thua một cách thảm hại. Cô kéo mạnh tay áo mẹ mình, giọng lí nhí.
“”Về thôi mẹ… Người ta nhìn kìa…””
Bà mẹ chồng như một quả bóng xì hơi. Toàn bộ sự hung hăng biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ thảm hại của một kẻ thất bại. Bà ta quay người, bước đi không vững. Họ lủi thủi đi dọc hành lang, không một lần ngoảnh lại. Tiếng giày của họ lê trên sàn, xa dần, yếu ớt rồi tắt hẳn ở khúc quanh, trả lại sự yên tĩnh tuyệt đối cho khoảng không trước mặt Hạnh.
Bão tố đã thực sự tan. Hạnh thở ra một hơi dài, quỳ xuống ôm chặt hai đứa con vào lòng. Mọi thứ đã kết thúc rồi.”
“Bờ vai Hạnh vẫn còn run nhẹ sau cơn đối đầu nảy lửa. Cô siết chặt hai đứa con trong vòng tay, vùi mặt vào mái tóc chúng, hít hà mùi hương thân thuộc để trấn an chính mình. Mọi âm thanh dường như đã tắt lịm. Sự tĩnh lặng sau bão tố đôi khi còn đáng sợ hơn cả chính cơn bão.
Đúng lúc ấy, có tiếng giày cao gót vang lên ở cuối hành lang. Nhưng không phải thứ âm thanh kiêu kỳ, thách thức mà Hạnh từng nghe. Lần này, nó ngập ngừng, do dự, mỗi bước đi như thăm dò.
Hạnh ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô nheo lại.
Đứng cách đó không xa, dưới ánh đèn vàng vọt của bệnh viện, là cô nhân tình trẻ. Cô ta không còn vẻ lộng lẫy, tự tin như lần đến thăm bệnh trước đây. Gương mặt xinh đẹp giờ đây tái nhợt, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Chiếc váy hàng hiệu trên người trông lạc lõng và xộc xệch. Cô ta đứng đó, tay siết chặt quai túi xách như một chiếc phao cứu sinh, nhìn cảnh Hạnh và hai đứa con với một biểu cảm phức tạp.
Cô ta đã chứng kiến tất cả. Đã thấy dáng vẻ thảm bại của bà mẹ chồng và cô em chồng khi họ lủi thủi rời đi.
Thấy Hạnh nhìn mình, cô gái giật nảy, rụt người lại như một con thú nhỏ bị phát hiện. Sau một thoáng chần chừ, cô ta hít một hơi sâu, lấy hết can đảm rụt rè bước tới. Khoảng cách giữa hai người phụ nữ từ từ được rút ngắn lại.
Cô ta dừng lại cách Hạnh vài bước chân, không dám tiến lại gần hơn. Ánh mắt cô ta nhìn Hạnh không còn là sự khiêu khích, mà là một sự pha trộn giữa sợ hãi, xấu hổ và một chút… nể phục không thể che giấu.
“”Chị…”” – Giọng cô ta khàn đặc, lí nhí, gần như không nghe thấy.
Hạnh không đáp, chỉ im lặng nhìn cô ta. Đôi mắt cô giờ đây đã thôi sắc lạnh, chỉ còn lại sự mệt mỏi và trống rỗng. Với Hạnh, mọi cuộc chiến đã tàn. Người đàn bà trước mặt không còn là kẻ thù, chỉ là một tàn dư cuối cùng của một quá khứ mà cô muốn chôn vùi.
Cô nhân tình lắp bắp: “”Em… em đã thấy… mẹ và em gái anh ấy. Em…””
Cô ta không biết phải nói gì tiếp theo. Mọi lời lẽ chuẩn bị sẵn trong đầu dường như bay biến hết trước sự bình thản đến đáng sợ của Hạnh.
“”Tôi đến… chỉ muốn nói lời cuối với anh ấy.”” – Cô ta cúi gằm mặt, nhìn xuống mũi giày của mình. – “”Nhưng có lẽ… đã không còn cơ hội nữa rồi.””
Hạnh khẽ nhếch môi, một nụ cười vô cảm.
“”Đúng vậy. Hết rồi.””
Sự thẳng thừng của Hạnh khiến cô gái ngẩng phắt lên, nước mắt lại chực trào ra.
“”Em xin lỗi.”” – Hai từ bật ra một cách khó nhọc. – “”Em biết bây giờ nói ra chẳng có ý nghĩa gì, nhưng em thật sự xin lỗi. Em đã sai rồi, chị Hạnh.””
Hạnh nhìn thẳng vào mắt cô gái. Cô không gào thét, không chửi rủa. Cô chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, một tay vẫn giữ chặt lấy vai con gái mình.
“”Lời xin lỗi của cô, không phải dành cho tôi.”” – Giọng Hạnh đều đều, không một chút gợn sóng. – “”Hãy giữ nó cho chính cuộc đời của cô sau này. Cô còn trẻ. Anh ấy mất rồi. Mọi ân oán cũng nên theo đó mà tan đi. Về đi.””
Nói rồi, Hạnh quay người, dắt tay hai đứa con bước về phía thang máy. Cô không hề ngoảnh lại, bỏ lại phía sau lưng người con gái đang sững sờ, đứng chôn chân giữa hành lang bệnh viện vắng lặng. Lời nói của Hạnh không phải sự tha thứ, mà là một sự gạt bỏ hoàn toàn. Nó còn mạnh hơn bất kỳ lời xỉ vả nào, khẳng định rằng cô gái kia, từ giờ phút này, không còn tồn tại trong thế giới của mẹ con cô nữa.”
“Sững sờ nhìn theo bóng lưng Hạnh và hai đứa trẻ, cô gái trẻ như bị một luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Sự gạt bỏ hoàn toàn trong lời nói và hành động của Hạnh còn đau đớn hơn vạn lần một cái tát. Tiếng chuông báo thang máy sắp đến vang lên, kéo cô ta ra khỏi trạng thái chết lặng.
Không một giây suy nghĩ, cô ta cuống cuồng chạy tới, gót giày cao gót nện xuống sàn loạn nhịp, tuyệt vọng. Cô ta đến kịp lúc Hạnh và hai đứa con vừa quay người định bước vào cabin thang máy đã mở sẵn.
“”Chị Hạnh, chờ đã!””
Bàn tay cô ta run rẩy níu lấy mép áo Hạnh, gần như van lơn. Hai đứa trẻ thấy vậy liền nép sát vào mẹ, ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn người phụ nữ xa lạ.
Hạnh không gạt tay cô ta ra, nhưng cũng không quay lại. Cô chỉ đứng yên, sự lạnh lẽo từ người cô toả ra còn hơn cả không khí trong bệnh viện.
Cô gái lí nhí, giọng lạc đi vì nức nở:
“”Em… xin lỗi chị…””
Hạnh cuối cùng cũng khẽ liếc nhìn cô ta, một cái nhìn lướt qua, không hề có chút cảm xúc nào, như thể đang nhìn một người hoàn toàn không quen biết. Giọng Hạnh bình thản đến tàn nhẫn:
“”Cô không có lỗi với tôi, cô có lỗi với chính tuổi trẻ của mình.””
Cô nhẹ nhàng gỡ tay cô gái ra khỏi áo mình, một động tác dứt khoát nhưng không thô bạo, như gỡ một thứ bụi bẩn vô tình vướng phải.
“”Đi đi, và tìm một cuộc sống xứng đáng hơn.””
Câu nói đó, không phải sự tha thứ, cũng không phải lời mắng chửi, mà là một sự phán quyết cuối cùng. Nó đánh sập hoàn toàn chút tự tôn cuối cùng của cô gái. Cô ta lảo đảo lùi lại một bước, nước mắt lã chã rơi. Cô cúi gằm đầu, không dám nhìn thẳng vào Hạnh nữa.
Rồi cô ta quay người, vội vã rời đi, bước chân xiêu vẹo gần như là chạy trốn. Tiếng giày cao gót xa dần, hoảng loạn và thảm hại, như chạy trốn khỏi sự thật cay đắng mà cô vừa phải đối mặt.
Hạnh nhìn theo cho đến khi bóng cô ta khuất hẳn cuối hành lang. Cô thở ra một hơi dài, nặng trĩu, rồi quay lại, dắt hai con bước vào thang máy. Cánh cửa kim loại lạnh lùng khép lại, che đi gương mặt vô cảm của cô, chính thức đóng lại 12 năm oan nghiệt.”
“Sau khi chắc chắn hai đứa con đã được người giúp việc đón về an toàn, Hạnh một mình quay trở lại bệnh viện. Cô không đi thang máy nữa mà chọn đi thang bộ, từng bước chân chậm rãi, nặng nề trên bậc thềm lạnh lẽo như đang đếm ngược những giây cuối cùng của một bản án kéo dài 12 năm.
Cánh cửa phòng bệnh VIP khép hờ. Hạnh đẩy nhẹ cửa bước vào. Căn phòng tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng máy móc vận hành đều đều và tiếng thở khò khè, đứt quãng của người đàn ông trên giường.
Người chồng dường như đã đợi cô. Đôi mắt trũng sâu của ông ta lập tức hướng về phía Hạnh, trong đó ánh lên một tia hy vọng le lói, một sự cầu khẩn cuối cùng. Ông ta khó nhọc cử động đôi môi khô khốc, muốn nói điều gì đó nhưng chỉ phát ra được những âm thanh rời rạc, vô nghĩa.
Hạnh không nói gì. Cô lẳng lặng kéo chiếc ghế đến bên giường, ngồi xuống, đối diện với ông ta. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một sải tay, nhưng lại xa tựa vạn trùng. Cô chỉ nhìn ông ta, một cái nhìn xuyên thấu, không giận dữ, không oán hận, cũng không có lấy một tia thương cảm. Gương mặt cô như một mặt hồ mùa đông, phẳng lặng và băng giá.
Sự im lặng của Hạnh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Nó là một bức tường thành kiên cố, chặn đứng mọi nỗ lực sám hối muộn màng. Người chồng bắt đầu hoảng loạn. Hơi thở của ông ta trở nên dồn dập, gấp gáp. Đôi tay gầy guộc cố giơ lên, như muốn níu lấy tay cô, nhưng rồi lại buông thõng xuống trong bất lực.
Tiếng máy đo nhịp tim bên cạnh giường bắt đầu thay đổi. Từ những tiếng “bíp… bíp…” đều đặn, nó trở nên nhanh hơn, loạn nhịp hơn, rồi đột ngột thưa dần.
Bíp… bíp… bíp……. bíp………… bíp……………
Người chồng co giật nhẹ một cái. Lồng ngực ông ta phập phồng lần cuối cùng. Toàn bộ sự sống trong đôi mắt dường như dồn cả vào cái nhìn cuối cùng dán chặt lên gương mặt vợ. Ông ta muốn thấy một giọt nước mắt, một cái nhíu mày, một chút xót xa. Nhưng không có gì cả. Hoàn toàn không có gì.
Rồi, một tiếng kêu dài và đơn điệu vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch.
Teeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee…
Người chồng trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt vẫn mở to, đờ đẫn, vĩnh viễn khắc ghi hình ảnh người vợ lạnh lùng đến tàn nhẫn trong khoảnh khắc sinh ly tử biệt.
Sự báo thù của Hạnh đã hoàn tất. Không phải bằng ghen tuông ồn ào, không phải bằng đòn roi thể xác, mà bằng chính sự im lặng và trí tuệ được tôi luyện suốt 12 năm đằng đẵng. Đòn trừng phạt khủng khiếp nhất, là để cho kẻ phản bội chết trong sự cô độc và ân hận tột cùng, khi người mà ông ta cần nhất lại ở ngay trước mắt mà không thể chạm tới.
Hạnh ngồi im thêm một lát, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối chỉ bị phá vỡ bởi tiếng kêu đơn điệu của chiếc máy. Rồi cô từ tốn đứng dậy, vươn tay, nhấn nút gọi y tá bên đầu giường. Gương mặt cô, từ đầu đến cuối, vẫn bình thản đến đáng sợ.”
“Vài tháng sau tang lễ.
Trên một bãi biển miền Trung nắng vàng rực rỡ, tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ. Hạnh cùng hai con đang say sưa xây một tòa lâu đài cát khổng lồ. Cậu con trai lớn hì hục đào một con hào sâu hoắm, trong khi cô con gái nhỏ cẩn thận trang trí những bức tường cát bằng vỏ sò, vỏ ốc lấp lánh.
Hạnh ngước lên nhìn hai con, một nụ cười bất chợt nở trên môi cô. Nụ cười không gượng gạo, không toan tính, mà trong trẻo và ấm áp như chính ánh nắng đang nhảy múa trên vai. Lần đầu tiên sau mười hai năm đằng đẵng, nụ cười của cô là thật sự, xuất phát từ một tâm hồn đã được gột rửa sạch mọi oán hận.
Cô con gái chạy lại, chìa ra một vỏ sò màu hồng nhạt.
CON GÁI
Mẹ ơi, mẹ xem con tìm được vỏ sò đẹp không này! Mình gắn nó lên cổng chính nhé mẹ!
Hạnh xoa đầu con, giọng dịu dàng.
HẠNH
Đẹp lắm con gái. Con gắn lên đỉnh tháp cao nhất đi, cho toà lâu đài của mình thêm lộng lẫy.
Cô đặt chiếc xẻng nhỏ xuống, ánh mắt hướng ra phía biển lớn mênh mông, nơi những con sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô vào bờ rồi lại nhẹ nhàng rút lui. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn thứ không khí trong lành, mặn mòi vị biển và ngập tràn mùi của tự do.
Đại dương trước mắt cô lúc này cũng giống như cuộc đời. Có lúc tĩnh lặng, có lúc gầm gào bão tố. Cơn bão lớn nhất đời cô, cơn bão kéo dài suốt mười hai năm, cuối cùng cũng đã qua đi. Nó cuốn phăng đi tất cả, cả những yêu thương giả dối, những phản bội đau đớn, và cả người đàn ông đã gây ra tất cả. Sự trả thù, suy cho cùng, không mang lại niềm vui chiến thắng, mà chỉ là một nhát dao cần thiết để cắt đứt sợi dây oan nghiệt đã trói buộc cô quá lâu. Điều mà cô nhận lại được sau tất cả không phải sự hả hê, mà là sự bình yên đến lạ. Bình yên. Đó mới là thứ cô thực sự tìm kiếm bấy lâu nay. Đó mới là chiến thắng sau cùng và rực rỡ nhất. Cô đã không chỉ giải thoát cho mình khỏi một cuộc hôn nhân độc hại, mà còn giải thoát cho chính tâm hồn mình khỏi nhà tù của thù hận. Tha thứ cho ông ta thì không, nhưng cô đã tha thứ cho chính mình, cho những năm tháng tuổi xuân đã bị lãng phí trong câm lặng và chờ đợi. Tương lai của cô giờ đây nằm trọn trong tiếng cười của hai đứa trẻ, trong những lâu đài cát rồi sẽ bị sóng cuốn đi nhưng ký ức thì còn mãi. Bóng tối đã lùi xa, nhường chỗ cho một bình minh rực rỡ, bình minh của riêng ba mẹ con cô. Cuộc đời của ba mẹ con cô, bây giờ mới thực sự bắt đầu.”

