“Ông chủ… tôi mang thai rồi.”
“Tốt. Như thỏa thuận, sinh đứa bé ra, số nợ của cô sẽ được trừ hết.”
“Vâng… vâng, cảm ơn ông chủ…”
Hắn híp mắt nhìn người phụ nữ yếu ớt nào đó, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười trào phúng.
Rồi, hắn cất lên cái giọng điệu nồng nặc mùi châm chọc, chế nhạo.
“Thế nào? Có phải cô rất vui không?”
“Sắp được thoát khỏi tay tôi, cô hẳn là thấy hạnh phúc lắm nhỉ?”
“Cũng phải, một năm qua… có ngày nào cô sống tốt khi ở bên tôi đâu.”
“Chỉ hận không thể thoát khỏi tôi càng sớm càng tốt…”
“Chậc…”
Ánh mắt của hắn càng lúc càng sắc bén, lạnh lẽo, đáng sợ đến mức Sầm Niệm vô thức lùi về sau mấy bước, hoảng sợ lắc đầu.
Cô vội vàng phủ nhận:
“Ông chủ, tôi không có… không hề có…”
“Tôi… tôi lúc nào cũng biết ơn ông chủ…”
Hắn ngước mắt nhìn, khẽ ồ một tiếng:
“Vậy sao? Biết ơn tôi?”
“Biết ơn tôi như thế nào? Thể hiện một chút đi chứ…”
Sắc mặt Sầm Niệm tái nhợt, lắp bắp nói:
“Nhưng… nhưng tôi đang có thai…”
“Không thể phục vụ ông chủ được… đứa bé còn yếu…”
Hắn bật cười thành tiếng, dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó đứng dậy, chậm rãi tiến về phía Sầm Niệm.
Giọng nói u ám lạnh lẽo của hắn truyền tới, càng lúc càng gần.
“Sầm Niệm, ai nói tôi muốn cô lên giường cùng tôi chứ?”
“Ông đây chỉ muốn một nụ hôn…”
“Đầu óc cô đen tối thật đấy!!!”
L!nk truyện bên dưới bìn _h lu_ận ↧
“Sầm Niệm, ai nói tôi muốn cô lên giường cùng tôi chứ?”
“Ông đây chỉ muốn một nụ hôn…”
“Đầu óc cô đen tối thật đấy!!!”
Lời nói của Ông chủ vừa dứt, hơi thở mang theo mùi thuốc lá và bạc hà đã phả thẳng vào mặt Sầm Niệm. Hắn ta tiến sát, từng bước chân chậm rãi, nặng nề như thể đang giẫm lên nhịp đập hoảng loạn trong lồng ngực Sầm Niệm. Ánh mắt hắn sắc lẹm, không một chút gợn sóng, xuyên thẳng vào cô, khiến Sầm Niệm như bị đóng băng tại chỗ. Một cảm giác ngột thở ập đến, cô vô thức đưa tay ôm lấy bụng, khẽ run rẩy. Không gian trong căn phòng riêng tư dường như bị thu hẹp lại, chỉ còn lại sự hiện diện áp đảo của Ông chủ và nỗi sợ hãi tột cùng của Sầm Niệm.
Hắn ta dừng lại, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Mùi hương nam tính mạnh mẽ trộn lẫn với sự nguy hiểm bao trùm lấy Sầm Niệm, khiến cô gần như không thể hít thở. Ông chủ chậm rãi cúi người xuống, động tác như một loài mãnh thú đang rình mồi. Cơ thể Sầm Niệm cứng đờ, đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Cô muốn lùi lại, muốn né tránh ánh mắt rực lửa ấy, nhưng không tài nào cử động được. Tất cả các giác quan của Sầm Niệm đều tập trung vào gương mặt đang ngày càng gần của hắn, vào đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự chiếm hữu và khinh miệt. Cô biết, mình không thể chạy thoát.
Hơi thở nóng ấm của Ông chủ phả vào làn da Sầm Niệm, cùng lúc đôi môi lạnh lẽo của hắn khẽ chạm vào trán cô. Đó không phải là một nụ hôn tình cảm, không chút dịu dàng, mà là một dấu ấn lạnh lẽo của sự chiếm hữu, như một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối. Cái lạnh buốt thấu xương lan tỏa từ trán Sầm Niệm, thấm sâu vào từng thớ thịt, khiến cô rùng mình. Mùi bạc hà hòa quyện với mùi thuốc lá đặc trưng của Ông chủ đột ngột trở nên ghê tởm đến lạ, khiến dạ dày Sầm Niệm cuộn thắt.
Cả người Sầm Niệm như hóa đá, một cơn hoảng loạn tột độ ập đến, dữ dội hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào cô từng trải qua. Nước mắt Sầm Niệm bất giác trào ra, lăn dài xuống thái dương, nóng bỏng như những vết bỏng rát. Đôi mắt Sầm Niệm nhắm chặt, không dám đối diện với thực tại nghiệt ngã này. Cô ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức, hoặc ít nhất là không cảm nhận được bất cứ điều gì.
Ông chủ rời đi, kéo theo cái lạnh lẽo của hắn khỏi Sầm Niệm. Đôi mắt Sầm Niệm từ từ hé mở, nhưng mọi thứ trước mắt cô đều nhòe đi bởi dòng lệ. Sầm Niệm vẫn đứng bất động, toàn thân cô khẽ run lên từng đợt như một cái cây bị bão táp vùi dập. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng tiếp nhận những gì vừa xảy ra.
Ông chủ đứng đối diện, điềm nhiên rút ra một điếu thuốc, châm lửa. Ngọn lửa nhỏ lóe lên trong bóng tối căn phòng, chiếu rọi khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của hắn. Mùi khói thuốc lại lan tỏa, hòa lẫn với mùi bạc hà, khiến Sầm Niệm càng thêm choáng váng.
Sầm Niệm không thể tin vào hành động của ông chủ. Hắn đã… hôn cô? Hôn lên trán cô, ngay cả khi hắn biết cô đang mang thai đứa con của hắn, đứa bé mà hắn muốn tước đi từ cô? Nước mắt Sầm Niệm lưng tròng, rồi lăn dài thành dòng trên má, hòa cùng những giọt lệ đã khô cằn từ trước. Cả thế giới của Sầm Niệm như sụp đổ, tan tành thành từng mảnh nhỏ không thể nào hàn gắn. Cô như một con rối vô hồn, bị giật dây bởi một bàn tay vô hình, không còn bất kỳ sức lực nào để phản kháng hay thậm chí là suy nghĩ.
Sầm Niệm vẫn đang chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn, thân thể run rẩy. Hơi thở lạnh lẽo phả vào tai khiến cô giật mình. Ông chủ ghé sát, giọng nói trầm thấp, đầy ám ảnh thì thầm.
“Đây mới chỉ là khởi đầu, Niệm à.” Hắn nói, nhấn nhá từng từ, “Nụ hôn này là lời nhắc nhở cô thuộc về ai.”
Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Sầm Niệm, xuyên thẳng vào tận xương tủy. Cả người cô cứng đờ, không thể cử động, không thể phản ứng. Mùi khói thuốc và bạc hà quyện vào nhau, giờ đây không chỉ gợi lên sự choáng váng mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng. Sầm Niệm muốn thét lên, muốn đẩy hắn ra, nhưng thanh quản như bị bóp nghẹt, tứ chi hoàn toàn mất đi sức lực. Từ trong sâu thẳm, một cảm giác vô vọng dâng trào, nuốt chửng lấy cô.
Sầm Niệm cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại bản thân. Miệng cô khô khốc, vị đắng của khói thuốc và sự kinh tởm hòa quyện vào nhau. Cô cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức lực còn sót lại của lý trí để đẩy mạnh Ông chủ ra. Hắn ta không hề nhúc nhích, cơ thể rắn chắc như một bức tường. Sức lực yếu ớt của Sầm Niệm chẳng thể làm được gì, ngược lại còn khiến hắn siết chặt cô hơn. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực, hòa cùng sự uất ức, nhục nhã đang thiêu đốt cô từ bên trong. Nước mắt bắt đầu ứa ra, nhưng cô cố kìm nén, không muốn hắn thấy sự yếu đuối của mình. Mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng, và Sầm Niệm chỉ muốn biến mất.
Ông chủ bất ngờ buông tay. Sầm Niệm mất đà, loạng choạng lùi lại một bước, nhưng hắn ta không mảy may quan tâm. Hắn lạnh lùng nhìn Sầm Niệm thêm một giây, ánh mắt vô cảm lướt qua vẻ mặt tái nhợt của cô, rồi quay lưng bước đi, không nói một lời nào. Tiếng bước chân hắn dứt khoát, vang vọng trên sàn đá cẩm thạch, dần xa rồi mất hút sau cánh cửa nặng nề, đóng sập lại một cách tàn nhẫn. Sầm Niệm đứng đó, thân thể run rẩy, mọi sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt. Căn phòng bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ, cái lạnh lẽo của không khí như thấm sâu vào từng thớ thịt. Sầm Niệm không thể giữ vững nữa, đôi chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh buốt. Bàn tay run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu đang nhô lên, như muốn bảo vệ đứa con nhỏ bé khỏi thế giới khắc nghiệt này. Những giọt nước mắt cô cố kìm nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa, bật thành tiếng nức nở đau đớn, xé lòng. Sự tủi nhục, uất hận và tuyệt vọng cùng lúc dồn nén, nhấn chìm Sầm Niệm trong vực sâu của sự cùng cực. Cô chỉ biết gục đầu, khóc không thành tiếng giữa không gian cô độc, lạnh lẽo.
Sầm Niệm vẫn quỳ trên sàn đá lạnh, tiếng nức nở giờ đã khô khốc trong cổ họng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc nghẹn ngào. Đôi mắt sưng húp, mờ đi vì nước mắt, Sầm Niệm từ từ ngước nhìn xuống. Bàn tay run rẩy rời khỏi khuôn mặt, chậm rãi đặt lên bụng bầu đã nhô cao. Lòng bàn tay ấm áp vuốt ve lớp áo mỏng, cảm nhận rõ hình hài bé bỏng đang lớn dần bên trong. Một sinh linh vô tội, chưa từng biết đến thế giới này, lại sắp chào đời trong một hoàn cảnh nghiệt ngã đến vậy.
Sầm Niệm tự hỏi, liệu cô có thể bảo vệ đứa con này khỏi Ông chủ tàn nhẫn, khỏi chính giao kèo định mệnh đã trói buộc cuộc đời Sầm Niệm không? Khuôn mặt Ông chủ lạnh như băng, ánh mắt vô cảm, những lời nói sắc như dao găm cứ ám ảnh trong tâm trí Sầm Niệm. Hắn ta là cha của đứa bé, nhưng cũng là kẻ đang hủy hoại cuộc đời của Sầm Niệm. Một tương lai mờ mịt, tăm tối như một hố sâu không đáy, hiện ra trước mắt Sầm Niệm. Cô không thể thấy bất kỳ tia sáng nào. Tất cả những gì Sầm Niệm có thể làm lúc này là ôm chặt lấy bụng mình, cảm nhận sự sống đang lớn dần, và tự hứa với lòng rằng, dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ bảo vệ con mình. Cô sẽ không để đứa bé phải chịu đựng những gì Sầm Niệm đã và đang trải qua. Một tia quyết tâm le lói trong đôi mắt Sầm Niệm, dù vẫn còn rất mong manh.
Sầm Niệm đưa bàn tay run rẩy lên lau đi những giọt nước mắt cuối cùng còn vương trên khóe mi. Khuôn mặt cô vẫn còn đỏ hoe và sưng húp, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường nhen nhóm nơi đáy mắt. Sầm Niệm hít sâu một hơi, cảm nhận buồng phổi căng tràn khí lạnh, như đang cố gắng vực dậy bản thân. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ hãi và sự bất lực này được nữa.
“Không thể cứ thế này được, mình phải làm gì đó,” Sầm Niệm thầm nhủ. Giọng nói trong tâm trí cô vang lên dứt khoát, không còn sự yếu đuối như trước. Cô không biết mình sẽ làm gì, nhưng ý nghĩ phải thay đổi hoàn cảnh này đã ăn sâu vào tâm trí Sầm Niệm. Cô đặt bàn tay lên bụng mình lần nữa, vuốt ve nhẹ nhàng. Vì đứa bé, Sầm Niệm sẽ không đầu hàng. Cô sẽ tìm mọi cách, dù là nhỏ nhất, để thoát khỏi giao kèo nghiệt ngã này, để bảo vệ sinh linh vô tội đang lớn dần trong mình. Một làn sóng quyết tâm mạnh mẽ trỗi dậy, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm lấy Sầm Niệm. Cô chậm rãi đứng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy nhưng bước chân đã vững vàng hơn.
Ngày hôm sau, những tia nắng yếu ớt lọt qua khe rèm, nhưng căn phòng vẫn chìm trong một thứ không khí u ám. Sầm Niệm mở mắt, sự quyết tâm từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi qua sự mệt mỏi thể chất. Cô không còn khóc lóc hay than vãn. Thay vào đó, ánh mắt cô bắt đầu quét khắp căn phòng, đánh giá mọi chi tiết nhỏ nhất.
Cô chậm rãi bước xuống giường, đôi chân cố gắng bước đi thật nhẹ. Từng chuyển động đều được tính toán, như sợ làm rung động không khí tĩnh lặng. Sầm Niệm đi về phía cửa sổ, vờ như đang ngắm cảnh, nhưng thực chất là đang kiểm tra xem có song sắt hay khóa chặt nào không. Cửa sổ đã bị khóa kỹ, những thanh sắt mỏng nhưng chắc chắn nằm ẩn mình sau lớp rèm, gần như vô hình nếu không để ý kỹ. Một sự thất vọng thoáng qua, nhưng Sầm Niệm nhanh chóng dập tắt nó. “Đương nhiên rồi,” cô thầm nghĩ. “Ông ta đâu có dễ dàng bỏ qua.”
Cô tiếp tục di chuyển, vờ như đang dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc. Bàn tay Sầm Niệm lướt qua mọi ngóc ngách, từng cuốn sách, từng món đồ trang trí. Cô tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể dùng để liên lạc: một chiếc điện thoại bị bỏ quên, một mảnh giấy có số điện thoại, hay thậm chí là một chiếc bút để viết lời cầu cứu. Mọi thứ đều được sắp đặt cẩn thận, không một kẽ hở. Điện thoại di động của cô đã bị lấy đi từ lâu. Máy tính bảng, laptop cũng không có.
Sầm Niệm dừng lại trước giá sách, lật giở vài cuốn sách cũ. Ngón tay cô miết nhẹ lên gáy sách, rồi nhanh chóng lướt xuống dưới đáy, kiểm tra từng ngăn tủ kéo. Không có gì. Cô thậm chí còn cẩn thận lướt tay vào những khe hẹp nhất, hy vọng tìm thấy một thứ gì đó.
Khi tiếng bước chân quen thuộc vọng lại từ hành lang, Sầm Niệm lập tức ngừng mọi hành động. Cô nhanh chóng trở lại dáng vẻ bình thường, ngồi xuống ghế sofa, giả vờ đọc một cuốn tạp chí. Trái tim cô đập thình thịch, sợ hãi rằng bất kỳ dấu hiệu bất thường nào cũng sẽ bị phát hiện. Cánh cửa mở ra, một người giúp việc bước vào với khay thức ăn. Người phụ nữ trung niên này luôn tỏ ra vô cảm, không nói một lời, chỉ đặt đồ ăn xuống và rời đi. Ánh mắt Sầm Niệm liếc nhanh theo bóng lưng người giúp việc. “Nếu có thể tiếp cận được bên ngoài…” Cô thầm nghĩ, một ý tưởng mong manh vừa nhen nhóm trong đầu. Sầm Niệm biết rằng cô phải kiên nhẫn, chờ đợi một sơ hở, dù là nhỏ nhất, để thực hiện kế hoạch của mình.
Sầm Niệm vẫn ngồi trên sofa, giả vờ đọc tạp chí. Khi cánh cửa khép lại, cô đợi thêm vài phút, lắng nghe tiếng bước chân của người giúp việc xa dần. Trái tim cô vẫn đập thình thịch, nhưng lần này là sự hưng phấn của kẻ săn mồi. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đi tới cánh cửa. Người giúp việc đã đóng cửa lại, nhưng Sầm Niệm để ý thấy chốt khóa không được cài chặt. Có thể đó là một sự sơ suất, hoặc một thói quen bất cẩn. Dù là gì, đó cũng là cơ hội mong manh cô đang tìm kiếm.
Sầm Niệm hít thở sâu, bàn tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa. Cô xoay nhẹ, và cánh cửa từ từ hé mở, kêu ken két một tiếng nhỏ. Cô rụt người lại ngay lập tức, nín thở lắng nghe. Không có động tĩnh gì. Toàn bộ căn nhà dường như đang chìm trong sự im lặng đáng sợ. Cô nhìn ra hành lang vắng ngắt, trải thảm dày để hút âm thanh. Đây là một khu vực khác hẳn với căn phòng riêng tư của ông chủ mà cô đã từng biết. Dường như cô đang ở một khu vực biệt lập.
Cô từ từ lách mình ra ngoài, đôi mắt quét nhanh mọi hướng. Sầm Niệm đi từng bước nhẹ nhàng, thận trọng như một bóng ma. Cô không dám bật đèn hay gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hành lang dẫn tới một cầu thang lớn, sang trọng nhưng tĩnh mịch. Cô lựa chọn rẽ vào một lối đi khác, có vẻ là lối dành cho người giúp việc, dẫn sâu vào bên trong dinh thự. Tiếng thì thầm của một giọng nói nào đó vọng lại từ phía cuối hành lang, cùng với mùi thức ăn thoang thoảng.
Sầm Niệm rón rén đến gần. Đó là một cánh cửa hé mở, ánh đèn vàng dịu hắt ra. Cô nghe thấy tiếng xoong nồi lách cách. Chắc chắn đó là khu bếp. Cô biết mình cần tìm một chiếc điện thoại, hoặc bất cứ thứ gì có thể liên lạc ra bên ngoài. Với sự liều lĩnh chưa từng có, cô hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào.
Một người phụ nữ lớn tuổi đang đứng quay lưng về phía cô, thoăn thoắt thái rau củ. Mái tóc đã ngả bạc, vóc dáng gầy guộc nhưng nhanh nhẹn. “Bà…” Sầm Niệm khẽ thốt lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Người phụ nữ giật mình, con dao trên tay suýt rơi. Bà ta quay phắt lại, đôi mắt nheo lại vì ngạc nhiên, rồi dần dần mở to khi nhận ra người đứng trước mặt mình.
“Cô Sầm Niệm?” Người phụ nữ thốt lên, giọng run rẩy, “Cô… cô vẫn còn sống sao?” Đó là bà Lan, người giúp việc cũ của gia đình cô, người đã chăm sóc cô từ khi còn nhỏ, người mà cô nghĩ rằng đã bị đuổi việc sau khi gia đình cô phá sản. Một tia hy vọng le lói trong tâm trí Sầm Niệm, như một ngọn đèn yếu ớt giữa màn đêm.
Sầm Niệm nắm chặt tay Bà Lan, đôi mắt cầu khẩn.
SẦM NIỆM
(Thì thầm, gấp gáp)
Bà Lan, cháu cần bà giúp! Cháu đang bị giam lỏng ở đây, cháu không thể ra ngoài, cũng không liên lạc được với ai.
Bà Lan lùi lại một bước, đôi mắt hoảng hốt nhìn xung quanh như thể có ai đó đang theo dõi. Bà đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho Sầm Niệm im lặng.
BÀ LAN
(Giọng khẽ như gió thoảng)
Cô Sầm Niệm, sao cô lại ở đây? Ông chủ… ông ta…
SẦM NIỆM
(Ngắt lời, lòng như lửa đốt)
Cháu sẽ kể sau. Bây giờ, cháu cần một chiếc điện thoại, hoặc bất cứ cách nào để liên lạc với bên ngoài. Bà có biết đường dây nào không?
Bà Lan lắc đầu lia lịa, nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo.
BÀ LAN
Không được đâu, cô ơi. Ông chủ có camera khắp nơi. Điện thoại ở đây… chỉ là mạng nội bộ thôi. Tất cả cuộc gọi đều bị giám sát.
Sầm Niệm hụt hẫng. Tia hy vọng vừa lóe lên lại vụt tắt. Cô nhìn chằm chằm vào Bà Lan, giọng nói gần như tuyệt vọng.
SẦM NIỆM
Vậy còn… bà có chìa khóa dự phòng nào không? Cánh cửa lớn hay cửa sau? Cháu cần thoát ra ngoài.
Bà Lan nhìn đôi mắt ráo hoảnh của Sầm Niệm, rồi nhanh chóng liếc nhìn cánh cửa bếp. Bà hạ giọng thì thầm, gần như không nghe thấy.
BÀ LAN
Cô cứ quay lại phòng mình đi. Cháu sẽ tìm cách. Nhưng cô phải cẩn thận. Ông chủ… ông ta không phải người dễ đối phó. Tuyệt đối đừng để ông ta nghi ngờ.
Sầm Niệm gật đầu, biết rằng không thể gây thêm chú ý. Cô lùi lại, nhìn Bà Lan đầy biết ơn và quay người rời khỏi bếp, trở về căn phòng biệt lập.
Vài ngày sau.
Trong văn phòng riêng tư của mình, Ông chủ rít một hơi thuốc dài, khói thuốc lượn lờ trong không khí. Ánh mắt hắn sắc lạnh, dán chặt vào màn hình giám sát, nơi hình ảnh Sầm Niệm đang ngồi lặng lẽ trên sofa. Một sự thay đổi tinh tế trong thái độ của cô đã không qua khỏi con mắt quan sát của hắn. Ánh mắt cô không còn vẻ cam chịu, tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó, hắn nhận ra một tia lửa ngấm ngầm, một sự kiên cường khó hiểu. Hắn nhớ lại những lần cô né tránh ánh nhìn của hắn, hay những câu trả lời lạnh nhạt hơn bình thường.
Con chim nhỏ này, tưởng đã thuần hóa được rồi sao?
Hắn dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn pha lê. Hắn cầm điện thoại lên, ngón tay gõ nhanh vài số.
ÔNG CHỦ
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Tao muốn mày theo dõi cô ta. Mọi hành động, mọi cử chỉ. Đặc biệt là những lúc tao không có mặt. Báo cáo cho tao bất cứ điều gì bất thường. Tuyệt đối không được để cô ta nhận ra.
Sau vài ngày bị giám sát chặt chẽ, Sầm Niệm cảm thấy ngột ngạt đến tột cùng. Cô biết Ông chủ đang để mắt đến mình, nhưng hy vọng mong manh từ Bà Lan vẫn thôi thúc cô tìm cách. Điện thoại là bất khả thi. Cô đã dò xét căn phòng nhiều lần, tìm kiếm một khe hở, một lỗ thông hơi, hay bất cứ đường ra nào. Cuối cùng, ánh mắt Sầm Niệm dừng lại ở một ô cửa sổ nhỏ trên cao, thường đóng kín và có lưới sắt bảo vệ.
Một đêm khuya, khi mọi âm thanh trong biệt thự chìm vào im lặng, Sầm Niệm rón rén đi đến góc phòng. Cô đã cẩn thận giấu một cây bút chì và vài mảnh giấy nhỏ được xé ra từ bìa sách cũ. Bàn tay run rẩy, Sầm Niệm nắn nót viết lên mảnh giấy một dòng chữ cầu cứu ngắn gọn, ghi địa chỉ nhà của mình và số điện thoại của chị gái. Cô cuộn tròn mảnh giấy thật chặt, rồi dùng sợi chỉ nhỏ xé từ gấu áo buộc nó lại.
Cô cố gắng hết sức, kê một chiếc ghế lên để với tới ô cửa sổ. Sầm Niệm khó khăn cạy một góc lưới sắt đã hoen gỉ, tạo ra một khe hở nhỏ vừa đủ để lách mảnh giấy qua. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị ném mảnh giấy xuống bên ngoài. Cầu mong ai đó sẽ tìm thấy nó, cầu mong ai đó sẽ nghe thấy lời kêu cứu của cô.
Đúng lúc đó, tiếng “Cạch!” vang lên. Cánh cửa phòng bật mở.
Sầm Niệm đứng chết trân, mảnh giấy cầu cứu vẫn còn trong tay, chưa kịp buông. Cô quay phắt lại.
Ông chủ đứng đó, dáng người cao lớn choán hết khung cửa, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không nói một lời, chỉ giơ cao một chiếc điện thoại. Màn hình điện thoại hiện rõ hình ảnh Sầm Niệm đang đứng trên ghế, tay cầm mảnh giấy, cử chỉ lén lút. Hắn đã theo dõi cô qua camera ẩn.
SẦM NIỆM
(Giọng lạc đi vì sợ hãi)
Ông… ông chủ…
Ông chủ bước vào phòng, từng bước chậm rãi và dứt khoát. Hắn không hề tức giận, chỉ có sự bình thản đáng sợ. Hắn tiến đến gần Sầm Niệm, đưa tay ra, ra hiệu cho cô đưa mảnh giấy.
Sầm Niệm rụt rè lùi lại, ôm chặt mảnh giấy vào lòng.
ÔNG CHỦ
(Giọng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch)
Đừng làm ta mất kiên nhẫn, Sầm Niệm. Đưa đây.
Sầm Niệm nhắm nghiền mắt, nước mắt bắt đầu chực trào. Cô biết mình đã bị bắt quả tang. Cô không còn lựa chọn nào khác. Bàn tay cô run rẩy đưa mảnh giấy cho hắn.
Ông chủ cầm lấy mảnh giấy, mở ra. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ viết vội vàng, rồi dừng lại ở địa chỉ và số điện thoại. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi hắn.
ÔNG CHỦ
(Lắc đầu nhẹ, như thể thất vọng)
Chưa bao giờ, ta lầm tưởng cô là một người phụ nữ ngoan ngoãn. Nhưng có vẻ như bản tính hoang dã vẫn cứ trỗi dậy. Ta đã cảnh cáo cô rồi, phải không? Đừng bao giờ có ý định rời khỏi nơi này. Hay liên lạc với bất cứ ai.
SẦM NIỆM
(Mắt đỏ hoe, cố gắng lấy lại chút dũng khí)
Tôi không thể cứ mãi bị giam giữ thế này! Tôi có quyền tự do của mình!
Ông chủ bước lại gần hơn, đẩy Sầm Niệm lùi về phía tường. Hắn đưa tay chạm vào cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên. Ánh mắt hắn quét qua gương mặt nhợt nhạt của cô, rồi dừng lại ở bụng cô.
ÔNG CHỦ
(Giọng điệu lạnh lẽo như băng)
Tự do? Cô đã đánh đổi tự do của mình từ lâu rồi, Sầm Niệm. Đổi lấy khoản nợ khổng lồ, và bây giờ là đổi lấy… thứ này.
Hắn vỗ nhẹ vào bụng cô, khiến Sầm Niệm giật bắn người.
ÔNG CHỦ (tiếp)
Cô nghĩ ai sẽ giúp cô? Cái gia đình nghèo rớt mồng tơi của cô ư? Hay mấy kẻ đàn ông ngoài kia? Họ không bao giờ có thể cho cô những gì ta có thể. Và thứ ta muốn, cô phải trả. Đừng quên giao kèo của chúng ta.
Hắn buông Sầm Niệm ra, quay lưng lại, đi về phía cửa.
ÔNG CHỦ (tiếp)
Giờ thì, ta nghĩ đã đến lúc chúng ta cần “trò chuyện” rõ ràng hơn về vị trí của cô ở đây. Và hậu quả của những hành động dại dột. Chuẩn bị đi. Ta đợi cô ở phòng khách.
Ông chủ bước ra ngoài, đóng sập cửa lại, để lại Sầm Niệm chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng. Cô biết, lần này, mọi chuyện sẽ không đơn giản như trước nữa. Cô đã đẩy mình vào một cái bẫy sâu hơn, không lối thoát.
Sầm Niệm bước ra khỏi phòng, từng bước chân nặng trĩu. Cánh cửa phòng khách mở hé. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt nước bọt, rồi chậm rãi đẩy cửa bước vào.
Ông chủ đã ngồi sẵn trên chiếc sofa da màu đen, chân vắt chéo, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở, khói thuốc lững lờ bay lên, bao trùm một vẻ đáng sợ. Ánh mắt hắn sắc lạnh, xuyên thấu qua làn khói, găm chặt vào Sầm Niệm.
ÔNG CHỦ
(Giọng nói trầm đục, như nghiến răng)
Cuối cùng thì cô cũng chịu đến. Tôi đã nghĩ cô sẽ làm mình làm mẩy, cố thủ trong phòng đến sáng mai đấy chứ.
Sầm Niệm rụt rè đứng cách xa vài bước, tay siết chặt vạt áo. Cô không dám nhìn thẳng vào hắn.
SẦM NIỆM
(Giọng lí nhí)
Tôi… tôi không có ý đó.
Ông chủ bật cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt. Hắn rít một hơi thuốc dài, rồi nhả khói ra một cách đầy thách thức.
ÔNG CHỦ
Không có ý? Vậy cái trò mèo vừa rồi là gì? Cầu cứu? Với ai? Với gia đình nghèo rớt mồng tơi của cô? Hay với thằng cha nào đó ngoài kia mà cô vẫn còn mơ tưởng đến?
SẦM NIỆM
(Vội vàng ngẩng đầu, mắt rơm rớm)
Tôi chỉ muốn có cuộc sống của mình! Tôi không phải là vật sở hữu của ông!
Ông chủ đặt điếu thuốc xuống gạt tàn, đứng dậy. Dáng người cao lớn của hắn đổ bóng xuống Sầm Niệm, tạo thành một áp lực vô hình. Hắn chậm rãi tiến đến, mỗi bước chân như giẫm nát sự kháng cự yếu ớt của Sầm Niệm.
ÔNG CHỦ
(Giọng nói nhỏ lại, nhưng đầy đáng sợ)
Vật sở hữu? Sầm Niệm, cô đã là của tôi từ một năm trước rồi. Từ khi cô ký vào bản giao kèo đó, từ khi cô chấp nhận cái giá để cứu cái mạng của cha cô. Và giờ, là cái bụng kia.
Hắn đưa ngón tay trỏ, chọc thẳng vào không khí trước bụng Sầm Niệm, dù không chạm vào nhưng khiến Sầm Niệm giật mình lùi lại.
ÔNG CHỦ
(Tiếp, giọng gằn từng chữ)
Cái giao kèo đó, không phải là một trò đùa, cũng không phải là một hợp đồng mua bán rau củ. Đó là sinh mệnh của cô. Và của cả đứa bé này. Cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi sao? Đừng mơ tưởng!
Hắn đưa tay nắm lấy cằm Sầm Niệm, ép cô ngẩng mặt lên, buộc cô phải đối diện với ánh mắt hằn học của hắn.
ÔNG CHỦ
(Mắt tóe lửa)
Đứa bé trong bụng cô, là máu mủ của tôi. Nó sẽ lớn lên trong vòng tay của tôi, trong dinh thự này. Cô không thể nào cướp nó khỏi tôi. Cô cũng không thể cướp nó khỏi cuộc sống mà tôi đã định sẵn cho nó! Cô đã giao nó cho tôi rồi, Sầm Niệm. Cô đã giao cả đời mình rồi!
Nước mắt Sầm Niệm tuôn rơi. Cô vùng vẫy nhẹ, nhưng bàn tay hắn siết chặt.
ÔNG CHỦ
(Lắc đầu, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ)
Cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô đi tìm cái “tự do” hão huyền đó? Sau tất cả những gì tôi đã cho cô, sau tất cả những gì cô đã nhận từ tôi? Cô quên mất mình là ai rồi sao? Cô quên mất cô đến từ đâu sao? Cô chỉ là một con nợ, một con tin, một kẻ đang mang trong mình thứ quý giá nhất của tôi.
Hắn buông tay, đẩy Sầm Niệm lùi lại. Cô lảo đảo suýt ngã.
ÔNG CHỦ
(Quay lưng, giọng nói lạnh lùng đến tột độ)
Đây là lời cảnh cáo cuối cùng. Bất kỳ một hành động dại dột nào nữa, bất kỳ một ý nghĩ bỏ trốn nào nữa, tôi cũng sẽ biết. Và khi đó, cái giá phải trả sẽ không chỉ là mạng sống của cô, mà còn là mạng sống của tất cả những người mà cô quan tâm. Hãy nhớ kỹ điều đó, Sầm Niệm. Rất kỹ.
Sầm Niệm đứng chết trân, nước mắt hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng. Cô biết, mình đã không còn đường thoát. Những lời lẽ cay độc, những lời đe dọa lạnh lùng của hắn đã siết chặt cô vào một vòng kim cô không lối thoát.
Sầm Niệm ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt hốc hác nhưng tràn đầy quyết tâm. Bàn tay cô lướt trên chuột, chậm rãi nhưng đầy chủ đích. Mỗi cú nhấp chuột là một bước tiến vào thế giới của Ông chủ, tìm kiếm những vết nứt ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng. Cô không còn là Sầm Niệm yếu đuối của trước đây. Mỗi ngày, cái bụng bầu càng lớn nhắc nhở cô về một sinh linh vô tội đang cần được bảo vệ.
Cô tìm kiếm những bài báo cũ, các hồ sơ công ty, thậm chí là những thông tin cá nhân rò rỉ trên mạng xã hội. Tên Ông chủ được gõ vào ô tìm kiếm, sau đó là những cụm từ như “tiểu sử”, “giao dịch”, “bê bối”. Cô đã thức trắng nhiều đêm, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần lại chưa bao giờ minh mẫn đến thế. Mỗi dòng chữ, mỗi con số hiện ra đều được Sầm Niệm ghi nhớ, so sánh, phân tích. Cô không biết mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ biết rằng Ông chủ chắc chắn có những điểm yếu, và cô phải tìm ra chúng.
Một tập tin nén hiện lên trên màn hình, tiêu đề mơ hồ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của cô. Sầm Niệm khẽ nhíu mày, ngón tay run nhẹ khi cô nhấp đúp vào. Một loạt tài liệu pháp lý và các giao dịch tài chính phức tạp bung ra. Chúng không liên quan trực tiếp đến cô, nhưng Sầm Niệm cảm nhận được một sự bất thường. Trong số đó, một cái tên được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, liên kết với những khoản đầu tư mờ ám. Cô ghi chú lại cái tên đó, cảm giác như mình vừa chạm vào một sợi dây điện trần. Tự do của cô và tương lai của đứa bé nằm trong những mảnh ghép thông tin này. Cô phải ghép nối chúng lại, từng chút một, để tạo nên một con đường thoát.
Sầm Niệm gập laptop lại, lòng bàn tay cô còn vương hơi ấm của vỏ máy. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh nắng ban mai như xoa dịu những đêm dài thức trắng. Không chần chừ, Sầm Niệm nhấc điện thoại, những ngón tay gõ nhanh số điện thoại của Ông chủ. Tiếng chuông kéo dài như tiếng trống thúc giục trong lồng ngực cô.
“Alo?” Giọng Ông chủ trầm và có vẻ hơi ngái ngủ.
“Là tôi, Sầm Niệm. Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện, ngay bây giờ,” Sầm Niệm nói, giọng cô bình tĩnh đến lạ, không chút run rẩy.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Ông chủ bật cười khẩy. “Có chuyện gì mà em vội vàng vậy? Không phải mọi thứ vẫn ổn sao? Hay là em muốn đổi sang ‘trả nợ’ bằng một nụ hôn ngay bây giờ?”
Sầm Niệm hít một hơi sâu. “Không. Tôi muốn chấm dứt mọi thứ. Tôi có điều muốn cho ông xem.”
Sự kiên quyết trong giọng Sầm Niệm khiến Ông chủ thoáng ngạc nhiên. “Được thôi,” hắn nói, giọng hắn trở nên lạnh lùng hơn. “Đến văn phòng tôi. Nửa tiếng nữa.”
***
Trong `một căn phòng riêng tư` rộng lớn, Ông chủ ngồi vắt chéo chân sau chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, điếu xì gà cháy dở kẹp giữa hai ngón tay. Khói thuốc lượn lờ trong không khí, tạo thành một màn sương mờ ảo quanh hắn. Hắn nhả khói, ánh mắt dò xét nhìn Sầm Niệm vừa bước vào.
“Em có vẻ tự tin hơn mọi ngày,” Ông chủ nói, môi nhếch mép. “Có gì muốn cho tôi xem đây?”
Sầm Niệm đặt một chiếc USB lên bàn, đẩy nhẹ về phía hắn. “Đây là những gì tôi tìm được trong một tuần qua.”
Ông chủ nhướn mày, chậm rãi cầm chiếc USB lên, cắm vào laptop của mình. Hắn lướt qua những tập tin, gương mặt dần biến sắc. Từ sự khinh thường ban đầu, ánh mắt hắn chuyển sang ngạc nhiên, rồi cau mày giận dữ. Các giao dịch tài chính mờ ám, những hợp đồng có dấu hiệu lừa đảo, và cái tên quen thuộc được lặp đi lặp lại trong các khoản đầu tư “ma” hiện rõ ràng trên màn hình. Đó chính là sợi dây điện trần mà Sầm Niệm đã chạm phải.
“Cái quái gì đây?” Ông chủ gằn giọng, đôi mắt rực lửa. “Em đã lục lọi cái gì?”
“Đúng như ông thấy,” Sầm Niệm đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. “Những thông tin này, nếu được công khai, sẽ khiến đế chế của ông lung lay đấy. Không chỉ ảnh hưởng đến tài sản, mà còn cả uy tín, thậm chí là tự do của ông nữa.”
Ông chủ đập tay xuống bàn, điếu xì gà rơi xuống gạt tàn. “Em dám uy hiếp tôi sao? Em nghĩ với mớ rác rưởi này mà có thể thoát được tôi?”
“Không phải uy hiếp, mà là đề xuất,” Sầm Niệm sửa lời. “Tôi muốn ông chấm dứt giao kèo vô nhân đạo này, trả tự do cho mẹ con tôi. Đổi lại, tôi sẽ giữ im lặng về tất cả những điều này.”
Ông chủ nhìn Sầm Niệm chằm chằm, ánh mắt hắn vừa giận dữ, vừa ẩn chứa sự đánh giá. Hắn không ngờ một người phụ nữ yếu đuối như Sầm Niệm lại có thể tìm ra được những bí mật động trời này. Im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng máy lạnh vù vù và tiếng thở dốc của Ông chủ. Hắn biết, Sầm Niệm không đùa. Cô đang nắm giữ một con dao sắc bén, và hắn chính là con mồi.
“Em muốn bao nhiêu?” Ông chủ hỏi, giọng hắn mềm đi trông thấy.
Sầm Niệm lắc đầu. “Tôi không cần tiền. Tôi chỉ cần sự tự do. Tự do cho tôi, và cho đứa bé này. Từ nay về sau, ông không được phép xuất hiện trong cuộc đời mẹ con tôi. Hoàn toàn không liên quan.”
Ông chủ dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, như đang cân nhắc một ván cờ sinh tử. Hắn không thể để những thông tin này bị lộ ra ngoài. Danh tiếng, sự nghiệp, tất cả sẽ sụp đổ. Hắn mở mắt, nhìn Sầm Niệm, một thoáng cam chịu hiện lên trong đôi mắt sắc lạnh.
“Được,” Ông chủ nói, giọng hắn chua chát. “Tôi đồng ý. Nhưng em phải thề, không bao giờ tiết lộ những gì em đã biết.”
Sầm Niệm gật đầu. “Tôi không có hứng thú phá hoại cuộc sống của ông nếu ông giữ đúng lời hứa. Tất cả những gì tôi muốn là bắt đầu một cuộc sống mới.”
Sầm Niệm bước ra khỏi căn phòng riêng tư đó, bước chân cô nhẹ bẫng như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Nắng chiều hắt vàng trên con phố, những tòa nhà cao tầng bỗng trở nên thân thiện hơn bao giờ hết. Cô đưa tay xoa nhẹ bụng bầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cuộc đấu tranh dài ngày cuối cùng cũng kết thúc.
Nhiều tháng sau, Sầm Niệm ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn đứa con thơ đang say giấc. Thằng bé có đôi mắt to tròn, lanh lợi, gương mặt thanh tú, giống cô nhưng đâu đó vẫn thấp thoáng đường nét của người cha mà nó sẽ không bao giờ biết đến. Sầm Niệm đã chọn một thành phố nhỏ, xa xôi, bắt đầu một cuộc sống mới không có bóng dáng của quá khứ. Căn nhà nhỏ của hai mẹ con tuy không xa hoa lộng lẫy nhưng tràn ngập tiếng cười và sự bình yên. Cô hiểu rằng, tự do không chỉ là thoát khỏi gông cùm thể xác, mà còn là giải thoát tâm hồn khỏi những hận thù, sợ hãi. Mỗi ngày trôi qua, Sầm Niệm đều dành thời gian để đọc sách, học hỏi những điều mới mẻ, và tự tay vun đắp cho tổ ấm nhỏ của mình. Cô muốn đứa bé lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn, không vướng bận những bi kịch của người lớn. Cuộc đời là một hành trình dài, đôi khi phải trải qua những bão tố dữ dội mới tìm thấy được bến đỗ bình yên. Sầm Niệm đã học được cách tha thứ cho chính mình, tha thứ cho quá khứ, để trái tim cô được chữa lành và mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Với Sầm Niệm, đứa con chính là ánh sáng dẫn lối, là động lực để cô mạnh mẽ vươn lên, viết tiếp một chương mới đầy hy vọng.

