Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:
Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.
Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:
Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!
Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:
Trời ơi! Một trăm triệu!
Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:
Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!
Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.👇👇👇
Vợ cũ đẩy cửa bước ra khỏi nhà Minh, tay vẫn cầm hộp quà trang trọng, tà váy thanh lịch xòe nhẹ trong gió. Minh và Vợ tôi đi theo sau tiễn khách, chưa kịp nói lời chào thì ánh mắt Minh dừng lại ở chiếc xe Lexus tiền tỉ đỗ sát vỉa hè trước cửa nhà Minh.
Động cơ xe chỉ khẽ rung, cửa ghế sau bật mở, Ông Hùng mặc vest lụa bước xuống, thần thái phong độ, sang trọng. Ông Hùng cười, ánh mắt hướng thẳng về phía Vợ cũ: “Em đợi lâu chưa?”
Minh sững sờ, chân khựng lại giữa bậc cửa. Minh lập tức nhận ra Ông Hùng – chính là chủ nợ từng đòi nợ Minh dữ dội ba năm trước, thời điểm Minh vừa hoàn tất thủ tục ly hôn với Vợ cũ. Minh siết chặt tay, lòng thầm nhủ: “Sao ông Hùng lại đi đón Vợ cũ? Ba năm trước ông ta còn đe dọa đòi nợ mình đến mức phải chuyển nhà.”
Vợ tôi đứng cạnh Minh, mắt tròn xoe nhìn chiếc xe Lexus bóng loáng, rồi nhìn Ông Hùng, rồi lại nhìn bóng lưng Vợ cũ đang bước về phía xe, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vợ cũ mỉm cười nhẹ với Ông Hùng, không thèm ngoái đầu lại nhìn Minh và Vợ tôi, bước lên xe. Cửa xe đóng sầm lại, Lexus từ từ lăn bánh rời đi, để lại Minh đứng chết lặng giữa cửa, còn Vợ tôi vẫn ngơ ngác xoa đầu không hiểu chuyện gì.
Đuôi xe Lexus thu nhỏ dần thành chấm sáng nhỏ rồi biến mất hẳn sau khúc cua phố. Gió chiều lùa qua hiên nhà, làm tà áo sơ mi của Minh phần phật bay, nhưng Minh vẫn đứng khựng giữa ngưỡng cửa, mắt dán chặt vào hướng chiếc xe vừa đi, ngón tay siết chặt khung cửa đến mức tái trắng.
Vợ tôi đột nhiên bật cười vang, giật mình làm Minh nảy người một cái. Vợ tôi vỗ tay lách cách, tay phải sờ nhẹ cái túi áo trong vừa cất phong bì, giọng hớn hở vỡ òa: “Chồng ơi, 100 triệu nè, mai đi mua túi xách nhé!”
Minh quay phắt lại, nhìn Vợ tôi đang vênh váo ưỡn ngực, tim đập thình thịch dội vào lồng ngực, chân run lên bần bật. Minh nhớ ngay đến ba năm trước, thời điểm vừa hoàn tất thủ tục ly hôn với Vợ cũ, Ông Hùng đã đứng ngay trước cửa nhà này, tay đập bàn rầm rầm, nhấn từng chữ: “Năm trăm triệu nợ gốc, mười ngày nữa không trả đủ, tao cho mày nằm viện luôn.” Minh đã phải bán cả đống đồ, chuyển nhà hai lần mới trốn thoát được gã chủ nợ ấy.
Mà giờ, Vợ cũ lại đưa lại phong bì 100 triệu, ghi rõ là trả lãi nợ? Còn Ông Hùng, gã đàn ông từng rượt đuổi Minh đến cùng, giờ lại bước xuống chiếc Lexus tiền tỉ, cười hiền lành đón Vợ cũ đi?
Vợ tôi không hề hay biết sự kinh hoàng đang chạy dọc sống lưng Minh, vẫn mân mê cái túi áo, mắt sáng rực sắp xếp kế hoạch: “Túi hiệu mới ra mắt đợt này tôi thích lắm, 80 triệu một chiếc, còn dư 20 triệu mình đi ăn lẩu nướng nhé anh?”
Minh không đáp nửa lời, chỉ nhìn lại hướng chiếc Lexus đã khuất bóng, lòng rùng mình ớn lạnh. Minh không ngờ số tiền 100 triệu ấy, với Vợ tôi là để mua túi xa xỉ, với Minh lại là tàn dư của một quá khứ đầy rẫy ám ảnh, là sợi dây nối giữa Minh, Vợ cũ và gã đàn ông giàu có kia mà Minh không thể thoát ra.
Tiếng chốt cửa “cạch” vang lên, ngăn cách hoàn toàn bầu không khí tăm tối bên ngoài với nội thất yên ắng bên trong. Minh quay lưng, bước chân nặng trịch về phía chiếc sofa và ngã người xuống. Các khớp xương dường như cứng đờ sau phút giây thảng thốt nhìn theo chiếc Lexus tiền tỉ.
Ở khu vực bàn ăn, Vợ tôi đang ngồi gọt trái cây. Tiếng dao sắc lướt nhẹ trên vỏ táo nghe lộp độp đều đặn. Thi thoảng, bà ấy lại sờ nhẹ vào túi áo ngực bên trái, nơi vừa cất phong bì 100 triệu, rồi lại cười tít mắt, thần thái vênh váo hiện rõ.
“Vợ cũ anh đúng là văn minh, tặng tiền không tiếc tay,” Vợ tôi cất giọng, âm sắc đầy vẻ mừng rỡ và khinh khỉnh nhẹ. “Đến mức này mà cũng gọi là trả lãi à? Em thấy bả sướng hơn ai hết khi bỏ Minh đấy chứ. Ly hôn xong thì lên hương luôn, được người ta đón bằng xe tiền tỉ.”
Minh nắm chặt tay trên đùi, khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh gã đàn ông to béo, mặt lạnh tanh hồi xưa. Hình ảnh đó gắn liền với những lời đe dọa và áp lực nợ nần kinh hoàng.
Minh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không: “Em có biết ông Hùng không?”
Vợ tôi ngẩng lên, vẻ mặt ngơ ngác, đặt dao xuống bàn rồi lắc đầu đáp: “Ông Hùng nào? Tên gì lạ hoắc vậy? Chồng cũ của bả à? Hay là người sắp cưới? Có liên quan gì đến cái phong bì 100 triệu này không mà nhìn mặt anh xám ngoét thế?”
Minh khẽ thở dài, cảm giác lạnh sống lưng vẫn chưa tan biến. Anh nhìn vợ mình, người đang mơ mộng về chiếc túi xách 80 triệu, mà lòng thắt lại. Khoảng cách giữa sự ngây thơ của Vợ tôi và quá khứ đầy rẫy ám ảnh của Minh lúc này xa vời vợi.
Minh bật dậy khỏi sofa, bước nhanh vào bếp. Tiếng vòi nước rót ào ào vang lên, Minh cầm chặt ly nước lọc, bước trở lại khu vực bàn ăn. Nước trong ly rung rinh theo từng bước chân nặng nề, thành ly lạnh ngắt ám vào lòng bàn tay Minh vẫn chưa làm dịu đi cái lạnh sống lưng từ lúc nhìn thấy Ông Hùng bước xuống chiếc Lexus tiền tỉ.
Vợ tôi vẫn ngồi đó, con dao gọt táo để lỏng trên mặt bàn, tay phải sờ đi sờ lại túi áo ngực trái chỗ cất phong bì, nụ cười vênh váo chưa tắt hẳn. Vợ tôi ngước nhìn Minh, giọng vẫn đầy vẻ khinh khỉnh: “Sao anh đứng hình thế? Nói đi, ông Hùng đó là ai mà em chưa từng nghe nhắc tới? Có liên quan gì đến cái tiền 100 triệu vợ cũ anh gửi không?”
Minh đặt ly nước xuống bàn, tiếng cốc khô khốc vang lên. Minh đứng lom khom, mắt nhìn thẳng vào Vợ tôi, giọng khàn đặc, từng chữ thốt ra như đè nặng cả tảng đá: “2 năm trước anh ly hôn, nợ 500 triệu, ông ấy từng đe dọa đốt nhà anh.”
Vợ tôi lập tức nhăn mặt, đôi mày thanh tú vểnh lên đầy khó hiểu. Tay Vợ tôi siết chặt cán dao gọt trái cây, đầu mũi dao nhọn hoắt run run không rõ do sợ hãi hay không tin. Vợ tôi thốt lên, giọng lạc đi: “Cái gì? Đốt nhà? Anh nói thật à? Sao anh không nói sớm? Cái bà vợ cũ đó mà cho anh 100 triệu là tiền trả nợ hả? Sao bả giàu thế mà không trả hết cho anh?”
Trong đầu Vợ tôi lướt qua hình ảnh chiếc túi xách 80 triệu bà ấy vừa tính mua, bỗng thấy cái phong bì trong túi áo mình nặng trĩu.
Vợ tôi đưa tay lên túi áo ngực trái, móc chiếc phong bì màu đỏ ra. Lớp giấy bìa cứng lạnh ngắt, cộm lên dưới đầu ngón tay bà. Bà mở miệng phong bì, rút ra trước tiên là mảnh giấy ghi chú gấp vuông nhỏ xíu, phía sau là xấp tiền mệnh giá cao xếp gọn gàng.
Vợ tôi mở mảnh giấy ra, mắt quét nhanh dòng chữ viết tay nguệch ngoạc. Giọng bà run rẩy, đọc to từng chữ: “Tiền lãi nợ 3 năm, còn thiếu 400 triệu nữa.”
Mặt Vợ tôi tái mét ngay lập tức, má hóp sâu, môi run lẩy bẩy. Bà ném mạnh chiếc phong bì xuống mặt bàn gỗ, tiếng đập rầm vang lên, xấp tiền rơi tung tóe ra ngoài, vài tờ lỡ lướt rơi xuống sàn nhà.
Vợ tôi quay đầu sầm sập nhìn Minh, mắt trợn trừng đầy hoảng loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu bà lóe lên ý nghĩ ngắn ngủi: “Minh giấu mình khoản nợ khổng lồ này sao?”
Minh đứng sững sờ vài giây, rồi cúi xuống nhặt mảnh giấy ghi chú nhàu nát trên mặt bàn. Ngón tay Minh run lẩy bẩy, tờ giấy mỏng dính tuột khỏi đầu ngón tay hai lần mới kịp giữ chặt. Nét chữ thanh thoát của Vợ cũ in rõ trên mặt giấy: “Tiền lãi nợ 3 năm, còn thiếu 400 triệu nữa.” – y hệt dòng chữ trong thỏa thuận ly hôn 3 năm trước.
Hình ảnh Vợ cũ ngồi đối diện Minh trong quán cà phê chiều mưa 3 năm trước lóe lên trong đầu Minh. Hôm đó, Vợ cũ đẩy tập hồ sơ ly hôn sang, giọng lạnh tanh: “Ký đi, tôi sẽ giúp bạn trả sạch nợ cho Ông Hùng. Đây là điều kiện duy nhất để chúng ta đường ai nấy đi.” Minh tin ngay, ký tên không chút do dự, tưởng rằng Vợ cũ thương mình, muốn giúp mình thoát khỏi ngập nợ. Ai ngờ Vợ cũ chỉ trả lãi suất 3 năm, còn 400 triệu nợ gốc vẫn bỏ ngỏ.
Minh siết chặt mảnh giấy đến mức mép giấy rách nát, lầm bầm, giọng nghẹn ngào: “Cô ấy hứa giúp anh trả nợ nếu anh ký đơn ly hôn…”
Gương mặt Vợ tôi tái mét hơn, nước mắt lăn dài trên má, Vợ tôi khóc nức nở, đầu tựa vào thành ghế, vai run bần bật. “400 triệu… Ông Hùng là chủ nợ khét tiếng, ông ấy sẽ đến đòi nợ, sẽ tịch thu nhà, sẽ đánh đập chúng ta! Chúng ta không có tiền, làm sao trả nổi? Tôi đã bảo anh đừng nhận tiền của Vợ cũ, sao anh không nghe? Giờ nợ đè đầu, chúng ta chết chắc rồi! Anh hứa với tôi là không nợ nần gì, toàn nói dối!”
Minh quay sang nhìn Vợ tôi, lòng hối hận như cắt, giọng run rẩy đáp: “Anh không biết… Vợ cũ nói sẽ trả hết, anh tin cô ấy. Ba năm trước anh chọn ký đơn ly hôn để nhận lời hứa trả nợ, bỏ lại tất cả, giờ đây nợ vẫn còn đó, Vợ tôi khóc lóc vì sợ hãi, còn Vợ cũ sắp lên xe hoa với người đàn ông giàu có. Mọi lựa chọn của anh đều sai lầm.”
Vợ tôi bật dậy, tay vung mạnh đập vào mặt bàn, dao gọt trái cây rơi xuống sàn kêu leng keng. “Hối hận có dùng gì? Ông Hùng sẽ đến ngay chiều nay thôi! Chúng ta phải bỏ trốn, ngay lập tức!” Bà lật đật chạy vào phòng ngủ lục tung tủ đồ, vừa chạy vừa khóc nức nở, tiếng thét hoảng loạn vang vọng khắp căn nhà vắng lặng.
Minh vẫn đứng lặng người giữa phòng khách, mảnh giấy ghi chú nhàu nát trong lòng bàn tay vỡ nát theo từng đốt ngón tay siết chặt. Tiếng lục tung tủ đồ và tiếng khóc nức nở của Vợ tôi từ trong phòng ngủ vọng ra, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn của sự hoảng loạn. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt.
Màn hình hiện lên tên: *Vợ cũ*. Minh rùng mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Anh nhấn nghe, đưa máy lên tai với bàn tay run lẩy bẩy.
Giọng Vợ cũ phía đầu dây kia điềm tĩnh, thanh thản đến mức đáng sợ, không một chút dao động: “Chiều nay tôi đến, anh có vẻ đang rất bận rộn với món quà 100 triệu tôi gửi.”
Minh nuốt khan, cố gắng kiểm soát giọng nói đang run rẩy: “400 triệu… Tôi không có. Cô lấy đâu ra chuyện tôi còn nợ cô số tiền đó?”
Phía bên kia, Vợ cũ khẽ cười, tiếng cười khô khốc vang qua loa điện thoại: “Anh quên nhanh thật. Thỏa thuận ly hôn 3 năm trước ghi rất rõ, số tiền tôi giúp anh trả chỉ là lãi suất cho Ông Hùng. Còn 400 triệu nợ gốc, anh vẫn phải trả cho tôi. Hay anh tưởng ba năm qua tôi nuôi nợ không công?”
Minh toát mồ hôi hột, những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương xuống cổ. Anh cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt bởi chính những lựa chọn ngu ngốc trong quá khứ.
“Tôi… Tôi đang cố xoay sở…” Minh lắp bắp.
“8 giờ tối nay,” Vợ cũ cắt ngang, giọng lạnh như băng giá. “Anh chuẩn bị tiền, tối nay tôi qua lấy, không thì anh biết hậu quả. Ông Hùng đang rất nóng lòng muốn gặp lại anh đấy.”
Cuộc gọi kết thúc trong một tiếng tút dài. Minh buông điện thoại xuống bàn, đôi chân khuỵu xuống, anh ngồi phịch xuống ghế sofa, thần trí hoảng loạn. 8 giờ tối, chỉ còn chưa đầy 4 tiếng đồng hồ nữa.
Vợ tôi từ trong phòng chạy xồ ra, tay xách một chiếc túi nhỏ đã được nhồi nhét vội vã. Thấy vẻ mặt tái nhợt của Minh, cô càng thêm kinh hoàng. “Là ai? Ai gọi thế? Có phải Ông Hùng không?”
Minh lắp bắp: “Vợ cũ… 8 giờ tối nay… cô ấy qua lấy tiền.”
“8 giờ tối?!” Vợ tôi hét lên, giọng the thé đầy tuyệt vọng. Cô ném chiếc túi xuống đất, lao tới giật lấy vạt áo Minh, lắc mạnh. “Anh điên rồi! Chúng ta không có tiền! Cô ta đang giết chúng ta đây! Anh có nghe thấy không? Chạy đi! Bỏ hết đồ đạc, bỏ cả cái nhà chết tiệt này, chúng ta trốn đi ngay lập tức! Giờ, ngay bây giờ! Nếu không, tối nay ông Hùng đến là xong đời chúng ta!”
Vợ tôi khóc lóc, đấm mạnh vào ngực Minh, rồi lại vội vã chạy đi thu dọn đồ đạc lần nữa, đầu tóc rũ rượi, mắt trợn trừng đầy sợ hãi. Minh nhìn bóng vợ mình, rồi nhìn chiếc đồng hồ trên tường. Kim giây cứ thế tích tắc trôi, như lưỡi dao cứa vào tim anh. Anh biết, trốn không thoát. Cái bẫy của Vợ cũ đã đóng sập lại.
Vợ tôi kéo khóa chiếc vali rách rưới, tay run rẩy xách nặng trĩu. Cô ta không thèm ngoái lại nhìn Minh, chỉ chực chờ chạy thục mạng ra khỏi cửa. Minh thấy hình bóng quen thuộc ấy đang tan biến trong nỗi hoảng loạn tột độ. Anh vội vàng đứng bật dậy, chạy nhanh đến chắn ngang cửa, hai tay dang rộng chặn đường.
“Đừng đi!” Minh gào lên, giọng khản đặc.
Vợ tôi giật mình, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ ghê tởm và sợ hãi. Cô ta vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh của sự tuyệt vọng giằng xé lấy cánh tay Minh. “Tránh ra! Anh điên rồi! Nhìn đồng hồ đi, chỉ còn hơn 3 tiếng nữa thôi!”
Minh siết chặt lấy cổ tay vợ, quyết không buông. “Bỏ đi bây giờ thì chúng mình đi đâu? Chúng mình sẽ sống sao?”
Vợ tôi giãy giụa mãnh liệt hơn, tiếng thét chói tai xé toạc bầu không khí ngột ngạt. “Nhà nợ 500 triệu, tôi không ở đây chịu chết với anh! Buông ra! Để tôi đi!”
Minh cảm thấy tay mình trượt khỏi cổ tay vợ vì những giọt mồ hôi lạnh và sự chống cự kịch liệt ấy. Anh nhìn thấy sự sợ hãi tột độ trong mắt người vợ hiện tại, nhìn thấy cái kết của mình đang hiện ra. Minh buông thõng tay, lùi lại vài bước rồi quỵ xuống sàn nhà. Anh lấy hai bàn tay ôm chặt lấy đầu, những ngón tay đan vào tóc, đau khổ tột cùng. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như tiếng đếm ngược cho sự sụp đổ của gia đình anh.
*RẦM!*
Cánh cửa nhà của Minh bị đạp tung, khóa cửa gỉ sét gãy vụn, mảnh gỗ văng tung tóe lên sàn nhà. Bụi mù bay lên, che khuất tầm nhìn của Minh đang quỳ sụp dưới đất.
Bốn tên côn đồ xông vào, dẫn đầu là gã đàn ông trọc đầu, hình xăm rồng bám đầy cánh tay, thuộc hạ thân tín của Ông Hùng. Ba tên còn lại tỏa ra ngay lập tức, giật tung ngăn kéo tủ, lật tung nệm ghế, lục soát từng món đồ đạc trong phòng khách nhỏ hẹp.
Tên côn đồ dẫn đầu quét mắt qua căn nhà nghèo nàn, giọng gằn từng chữ: “Minh đâu? Ông Hùng bảo thu hồi nợ, không tiền thì lấy đồ!”
Vợ tôi đang đứng chết trân ở gần cửa sổ, tay vẫn siết chặt chiếc vali rách nát, nghe thấy tiếng hét thất thanh. Vợ tôi vùng vẫy chạy lùi, va phải lưng Minh rồi trốn sát sau lưng Minh, hai tay ôm chặt eo Minh, run rẩy như cành liễu trong gió bão.
Minh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đờ đẫn giờ tràn ngập hoảng loạn. Minh nhìn thấy bốn tên côn đồ đang túm tụm quanh chiếc tủ lạnh cũ, giật dây điện rồi khiêng nó ra ngoài cửa.
Tên côn đồ quay lại, chỉ tay vào Minh: “Mày là Minh chứ gì? Ông Hùng cho mày 3 tiếng nữa, không đưa đủ 500 triệu thì sáng mai tao cho người đến phá nhà!”
Vợ tôi lại hét lên, đầu gục sát vào lưng Minh, nước mắt chảy ròng ròng: “Minh cứu em! Họ sẽ giết chúng ta mất!”
Minh siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Minh thầm nghĩ: Chỉ còn 3 tiếng nữa thôi.
Tiếng kim loại cọ rít lên chói tai vang vọng khắp căn phòng khi hai tên côn đồ dùng xà beng cạy gỡ chiếc tivi màn hình phẳng khỏi tường. Minh đứng lặng người, bàn tay siết chặt đến bật gân xanh, chỉ biết nhìn bọn chúng vứt chiếc tivi vào thùng xe tải như vứt một món đồ rác.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng dây điện bị giật đứt khô khốc. Tên trọc đầu chỉ đạo đàn em khiêng chiếc tủ lạnh cũ kỹ ra ngoài. Chiếc tủ nặng nề lê trên nền gạch, để lại những vệt trầy xước nhám nhúa. Vợ tôi đứng nhìn đống đồ đạc dần vơi đi, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng. Cô ấy lao đến chắn trước cửa, hai tay dang rộng, giọng lạc đi vì hoảng loạn:
“Dừng lại! Các anh không được lấy tủ lạnh! Trong đó còn có sữa, còn thức ăn của chúng tôi!”
Tên côn đồ dẫn đầu hất tay Vợ tôi ra sau, mắt lạnh tanh: “Ở đây ông Hùng bảo thu hồi nợ là không được để lại cái gì nguyên vẹn. Đừng có mà cản đường!”
Vợ tôi loạng choạng lùi lại, chân vấp phải cái chân bàn gãy, toàn bộ sức lực dường như rút cạn. Cô ấy ngồi bệt xuống đất, mái tóc rối bù che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Vợ tôi bò đến chân tên trọc đầu, tay bám chặt lấy ống quần hắn, nước mắt tuôn rơi lã chã:
“Các anh tha cho chúng tôi, không còn tiền đâu! Lấy hết đồ đạc thì chúng tôi lấy gì mà sống, các anh tha cho chúng tôi đi!”
Minh đứng nhìn bất lực. Những lời van xin thảm thiết của vợ mình như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của Minh. Trong thâm tâm Minh chỉ còn lại một nỗi căm phẫn vô bờ bến, nhưng cơn thịnh nộ ấy bị kìm nén lại bởi sự bất lực tột độ trước bạo lực. Minh thầm nghĩ: *Chỉ còn 3 tiếng nữa thôi, mọi thứ sẽ chấm hết.*
Bọn côn đồ vẫn điềm nhiên khiêng nốt chiếc máy giặt cũ kỹ ra ngoài. Tiếng động cơ xe tải gầm rú, cuốn theo những món đồ cuối cùng rời đi. Cánh cửa nhà Minh giờ đây thông ra khoảng không trống trải, để lại Minh và Vợ tôi giữa căn phòng trống hoác, bụi mù bay lững lờ trong ánh nắng tàn của chiều tà.
Minh ngồi bệt xuống ghế sofa, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang rung lên bần bật. Trong tay anh vẫn nắm chặt tờ ghi chú đính kèm phong bì: “Trả lãi nợ”. Ở gian bếp, vợ tôi đang gọt trái cây, tiếng dao lanh canh vang lên đều đặn. Cô ấy vừa cất phong bì 100 triệu vào túi áo trong, nụ cười hớn hở chưa tắt trên môi.
Một thông báo tin nhắn hiện lên. Người gửi: Vợ cũ.
Minh bấm mở. Một bức ảnh hiện ra rõ nét. Đó là đám cưới của vợ cũ và ông Hùng. Sảnh tiệc nguy nga, váy cưới đuôi dài lộng lẫy, và người đàn ông trung niên với thần thái quyền lực đang đặt nhẫn vào tay cô.
“Vợ cũ nhắn: ‘Cảm ơn anh đã ly hôn, giờ tôi có chồng giàu, anh trả nợ suốt đời.'”
Nhìn dòng chữ sắc lẹm ấy, Minh khẽ nhếch mép cười. Đó là nụ cười nhạt, khô khốc và đầy cay đắng. Trong đầu anh, hình ảnh chiều hôm đó lại hiện về. Chiếc Lexus tiền tỉ dừng rầm rập trước cửa nhà. Vợ cũ bước xuống, trang phục thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà. Đúng lúc đó, cô nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường trước khi lên xe.
Tiếng cười nói vui vẻ của vợ tôi từ bếp vọng ra. Cô ấy không biết gì về tin nhắn này, cũng chẳng hay biết chiếc xe Lexus kia thuộc về ông Hùng – chủ nợ đang ngày đêm rình rập đòi Minh trả nợ.
Thế giới của Minh như sụp đổ trong thoáng chốc. Cuộc đời anh giờ đây chỉ còn là những con số nợ chồng chất và sự nhục nhã của kẻ thua cuộc. Anh cười nhạt, cảm thấy cuộc đời mình thực sự đã đổ nát hoàn toàn.
Minh gập điện thoại lại, màn hình tắt ngấm lạnh in bóng gương đôi mắt thâm quầng. Không còn thời gian để ủ rũ. Nợ của Minh với Ông Hùng đã chồng chất cả năm trời, mỗi ngày lãi mẹ đẻ lãi con, phong bì 100 triệu của vợ cũ chỉ đủ trả vốn trong một tháng. Vợ tôi vẫn tin rằng số tiền đó là quà cưới, Minh không dám nói thật với Vợ tôi, sợ Vợ tôi lo lắng, sợ Vợ tôi bỏ đi như vợ cũ ngày trước.
Minh đứng dậy, lấy chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ treo ở cổng, vặn ga chiếc xe máy cũ nát phóng ra đường. Minh đã gõ cửa đủ các quán ăn, tiệm tạp hóa, thậm chí cả công trình xây dựng, nhưng ai cũng lắc đầu vì Minh không có bằng cấp, lại mang tiếng là kẻ mắc nợ. Cuối cùng, Minh đăng ký chạy xe ôm ban đêm, mỗi tối từ 6 giờ đến 2 giờ sáng hôm sau, nhận cả những chuyến đi xa, quanh co ngõ hẻm.
Ngày qua ngày, Minh chạy xe bon bon trên đường, bụng đói meo nhưng không dám dừng lại ăn một bát phở. Tiền cọc xe, tiền xăng, tiền lãi nợ trả cho Ông Hùng mỗi tuần — tất cả đều phải ưu tiên. Có hôm Minh kiệt sức đến mức suýt ngã xuống hố ga, tay run lẩy bẩy vẫn siết chặt tay lái, mắt nhắm nghiền đếm ngược từng chuyến đi còn lại trong đêm.
Đêm đó, mưa lâm râm rơi, đường trơn ướt. Minh nhận chuyến đi từ quận 1 về quận 12, khách là một ông chú trung niên mặc áo mưa dày cộm, tay xách túi đồ nặng trịch. Minh vặn ga phóng nhanh qua các ngã tư, gió rít vào tai lạnh buốt. Đến đoạn đường vắng, ông chú nhắc: “Cháu đi chậm thôi, già rồi sợ say xe.” Minh đáp, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, gõ nhịp ngón tay lên tay lái: “Chú đi nhanh chút, tôi còn về trả tiền lãi nợ.”
Ông chú im lặng, nhìn bóng lưng gầy gò của Minh run rẩy trong áo mưa mỏng, không nói thêm lời nào. Minh cứ thế chạy, dù chân đã tê dại, dù cơn đau dạ dày hành hạ dữ dội, vẫn không dừng lại. Tiền lãi nợ tuần này phải trả đúng hạn cho Ông Hùng, nếu chậm một ngày, Ông Hùng sẽ đến nhà đòi, Vợ tôi sẽ biết sự thật, cuộc đời Minh sẽ lại rơi xuống vực thẳm.
Minh siết chặt tay lái, mắt nhìn thẳng về phía trước, những bóng đèn đường lướt qua mờ mịt. Kiệt sức? Có chứ. Nhưng bỏ cuộc? Minh không cho phép mình làm thế.
Hai năm trôi qua như một cái chớp mắt. Tiếng động cơ xe máy cũ kỹ rú ga trong màn mưa đêm đã lùi xa vào dĩ vãng, thay vào đó là tiếng cụng ly tách tách sang trọng tại một hội trường tiệc tùng đẳng cấp. Minh cất bước giữa đám đông, bộ vest may đo ôm sát cơ thể vạm vỡ, thần thái điềm tĩnh khác hẳn gã đàn ông gầy gò ngày nào. Vợ tôi bước bên cạnh, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc, tay siết nhẹ lấy tay Minh.
Giữa những tốp khách mời ăn mặc xa hoa, một bóng dáng quen thuộc trong bộ đồng phục phục vụ bàn lặng lẽ len lỏi giữa các bàn tiệc. Tóc vợ cũ không còn bóng mượt, trang phục thanh lịch năm xưa đã thay bằng chiếc áo sơ mi trắng kẻ sọc nhàu nát, đôi tay run rẩy khi rót rượu.
Minh dừng lại, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên bóng dáng kia. Vợ cũ vô tình ngẩng lên, đôi mắt từng một thời kiêu sa giờ thâm quầng, sưng húp vì khóc. Cô đứng khựng lại, chiếc bình rượu trên tay suýt rơi vỡ.
“Minh…?” Giọng vợ cũ khản đặc, run rẩy. “Anh… anh là Minh chứ?”
Minh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lau đi vết nước lạnh trên mép ly. Vợ cũ bất chấp phép tắc, chạy vụt đến trước mặt Minh, gạt bỏ sự ngăn cản của các nhân viên khác.
“Minh ơi, cho tôi xin chút tiền, tôi khổ quá,” vợ cũ van nài, nước mắt lưng tròng, cúi gằm mặt xuống đất. “Ông Hùng ly hôn tôi rồi, tôi trắng tay, không còn chỗ nào để đi. Tôi hối hận lắm, Minh ơi, xin anh hãy thương tình…”
Vợ tôi khẽ nhíu mày, siết chặt tay Minh hơn, nhưng Minh chỉ nhìn vợ cũ với ánh mắt lạnh tanh như băng giá. Minh nhớ lại cái ngày cô ta bước xuống chiếc Lexus tiền tỉ, gương mặt kiêu hãnh tặng phong bì 100 triệu như một sự ban ơn, rồi bỏ đi không ngoái đầu lại.
Minh từ từ rút tay khỏi tay vợ tôi, ngay ngắn cổ áo vest, liếc nhìn vợ cũ như nhìn một cái bóng mờ nhạt của quá khứ. Không một lời xin lỗi, không một lời trách móc, Minh quay gót, bước đi dứt khoát.
Vợ cũ quỵ xuống đất, tay chới với bám lấy chân Minh nhưng chỉ túm lấy khoảng không. Minh vẫn bước tiếp, lưng thẳng tắp, không hề ngoái đầu lại nhìn vị hôn thê ngày nào đang gục ngã trong đống đổ nát của chính mình.
Minh bước qua cánh cửa kính dày của hội trường tiệc tùng, tiếng ồn ào của đám đông theo sau lưng nhanh chóng khuất dần. Vợ tôi đợi sẵn ở hiên ngoài, tay nhẹ nhàng siết lấy cánh tay Minh, ánh mắt đầy thắc mắc nhưng không lên tiếng. Minh nhìn thẳng về phía bãi đỗ xe, bước chân vững chãi, lồng ngực nhẹ tênh như vừa gỡ bỏ được gánh nặng đè nặng suốt bao năm tháng tủi nhục.
Ba năm trôi qua kể từ ngày ly hôn, quán ăn nhỏ nằm ở góc phố vắng của Minh đã dần ổn định. Tiếng chảo xào xèo xèo, tiếng khách trò chuyện râm ran mỗi buổi chiều tan tầm làm Minh thấy ấm áp lạ thường. Vợ tôi đang đứng sau quầy thu ngân, tay thoăn thoắt đếm từng xấp tiền lẻ, nụ cười hạnh phúc luôn nở trên môi.
Minh lau sạch tay bằng chiếc khăn ẩm, đang định bước ra bàn tính tiền thì Vợ tôi ngẩng lên, đôi mắt sáng ngời gọi: “Anh ơi, cơm sắp chín rồi, vào ăn thôi.”
Minh khẽ gật đầu, bước vào gian bếp nhỏ phía sau quán. Mùi cơm tẻ thơm phức, tiếng cá kho sôi li ti trên bếp lửa nhỏ khiến nhịp tim Minh chậm lại, trái tim tràn đầy cảm giác bình yên mà anh chưa từng có được suốt những năm tháng trước đó.
Minh ngồi xuống bàn gỗ thô sơ, nhìn bát cơm nóng hổi trên tay, chợt nhớ lại cái chiều 3 năm trước, ngay sau khi tấm giấy ly hôn còn mực chưa ráo. Vợ cũ mặc bộ váy lụa thanh lịch, tóc búi cao sang chảnh, tay cầm hộp quà và chiếc phong bì dày cộm, bước thẳng vào nhà Minh mà không thèm gõ cửa.
“Của cưới cho anh, 100 triệu, có ghi chú trả lãi nợ đấy, đừng có mà oán trách.” Vợ cũ thả chiếc phong bì lên bàn, giọng kiêu hãnh đầy vẻ ban ơn.
Vợ tôi lúc đó mừng rỡ, cầm lấy phong bì cất ngay vào túi áo trong mà không nói một lời. Chưa đầy 10 phút sau, tiếng còi xe Lexus tiền tỉ vang lên xéo xào ở cửa nhà. Ông Hùng, chủ nợ cũ của Minh, bước xuống xe, tay nắm lấy tay vợ cũ dẫn đi. Vợ cũ ngẩng cằm, không thèm ngoái lại nhìn Minh lấy một lần.
Giờ nhớ lại, Minh không còn cảm thấy đau lòng hay căm hận. Biến cố ngày đó, chiếc phong bì 100 triệu, chiếc Lexus sang trọng, tất cả đều là bài học quý giá mà cuộc đời dành tặng. Nếu không có ngày đó, Minh đã không có động lực để xây dựng lại cuộc đời, không gặp được Vợ tôi hiền thảo, không có quán ăn nhỏ bình yên này.
Minh nhìn Vợ tôi đang cười tươi rót nước cho khách qua khung cửa bếp, lòng tràn đầy bình yên, nhận ra rằng những gì đã qua, dù đau đớn đến đâu, cũng đều là để dẫn lối cho anh đến với hạnh phúc hiện tại.
Minh đứng tựa nhẹ vào khung cửa quán ăn, ánh nắng chiều tà buông xuống vai, nhuộm vàng gương mặt anh với vẻ bình yên đến lạ thường. Phía trong, Vợ tôi đang cười nói với khách hàng, đôi tay thoăn thoắt thu dọn bát đĩa, sự hạnh phúc hiện rõ trên từng cử chỉ.
Một vị khách vừa bước ra, Minh khẽ gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi chào tạm biệt. Ánh sáng le lói cuối ngày như làm bừng sáng thêm đôi mắt anh, thứ ánh sáng trong veo chẳng còn vương chút u uất nào của quá khứ.
Minh ngước nhìn lên bầu trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang tắt dần sau những rặng cây. Trong đầu anh, hình ảnh chiếc phong bì 100 triệu dày cộm mà Vợ cũ mang đến ba năm trước chợt hiện về, kèm theo tiếng còi xe Lexus tiền tỉ của ông Hùng lanh canh trước cửa nhà. Lúc đó, anh từng thấy nhục nhã và tủi hờn biết bao.
Nhưng giờ đây, Minh tự nhủ: “Biến cố ngày đó đã giúp anh trưởng thành hơn.”
Giọng anh thì thầm, nhưng đầy sức nặng của sự thấu hiểu. Chiếc phong bì 100 triệu ấy, lúc ấy tưởng là sự ban ơn của Vợ cũ, hóa ra lại là chiếc phao cứu sinh để anh rũ bỏ cái tôi kiêu ngạo, để Vợ tôi bước vào đời anh với sự chân thành, và để anh xây dựng nên quán ăn nhỏ bình yên này.
Minh nhìn lại Vợ tôi, người phụ nữ đang cất tờ tiền lẻ vào túi áo trong với gương mặt mãn nguyện. Không còn những chiếc váy lụa thanh lịch, không còn những chiếc xe tiền tỉ, chỉ có mùi cơm hẩm, tiếng chảo xào xèo và một trái tim trọn vẹn bên nhau. Minh thở một hơi thật dài, để mọi mệt mỏi của ngày cũ tan biến vào không gian tĩnh lặng của phố phường.
***
Ba năm, một chặng đường đủ dài để một người đàn ông vỡ vụn rồi lại tự gầy dựng lại chính mình từ những mảnh vụn nhỏ nhoi nhất. Quán ăn nhỏ này, dù giản dị và chẳng hào nhoáng như những gì Vợ cũ từng có với ông Hùng, nhưng lại là nơi chứa đựng trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ “bình yên”. Minh nhận ra rằng, những biến cố trong quá khứ, dù đau đớn đến tận cùng, thực chất đều là những bước đệm cần thiết dẫn lối anh đến với hạnh phúc hiện tại. Anh từng oán trách việc bị bỏ rơi, từng cảm thấy nhục nhã khi nhận tấm phong bì 100 triệu kèm theo sự kiêu hãnh của Vợ cũ, nhưng giờ đây, trái tim anh chỉ còn đọng lại sự biết ơn. Nếu không có khoảnh khắc ông Hùng bước xuống chiếc Lexus đón Vợ cũ, có lẽ Minh vẫn sẽ mãi chìm đắm trong cái bóng tối mịt mù của sự tự ti và nợ nần. Vợ tôi, với tấm lòng bao dung và sự chân chất, đã dạy cho anh hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở số tiền họ có trong túi hay chiếc xe họ đi, mà nằm ở cách họ yêu thương và sẻ chia trong những ngày tháng bình thường nhất. Ánh nắng cuối ngày đã tắt hẳn, những ánh đèn đường bắt đầu nhen nhóm sáng lên, phủ lên phố xá một vẻ đẹp dịu dàng. Minh nắm lấy tay Vợ tôi, cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay thô ráp vì công việc nhưng tràn đầy sức sống. Họ bước vào trong quán, đóng cánh cửa lại, chấm dứt một ngày dài với những nụ cười mãn nguyện. Cuộc đời vẫn sẽ còn những thăng trầm, nhưng Minh biết, anh đã đủ bản lĩnh để đón nhận tất cả, bởi giờ đây anh đã có một mái ấm thực sự để trở về.

