“Nhìn mẹ kế giả lả, ẽo ợt bên người đàn ông lạ, tôi vềnhà mách bố nhưng ai ngờ bà ta “”c;ao ta;y”” đến đáng sợ, đúng là “”bánh đúc có xương””
3 năm sau khi mẹ tôi m;;ất, bố tái hô;;n với một người phụ nữ hơn tôi… đúng 10 tuổi. Bà ta 30 tuổi, trẻ trung xinh đẹp, ấy vậy mà lại đồng ý lấy bố tôi, một người đàn ông lúc đó đã gần 50 tuổi, thế thì chỉ có thể vì tiền. Ngay từ ban đầu, khi tôi gặp bà ta, “”dì g;;hẻ”” luôn lảng tránh ánh mắt tôi, khi nói chuyện thì gượng gạo, rất mất tự nhiên, càng khiến tôi không ưa.
Bà ta không làm ra tiền, ở nhà suốt, lúc nào cũng tỏ ra mỏng manh, yếu đuối. Hễ có gì không vừa ý là rơm rớm nước mắt, kể lể với bố tôi. Tôi nói to tiếng một chút là bà ta “”tố cáo”” với bố tôi rằng tôi hỗn, tôi không tôn trọng “”mẹ kế””, rằng tôi hằn học vì không muốn bố hạnh phúc, muốn chiếm giữ bố.
Bố tôi ban đầu còn gạt đi, sau thì nghe nhiều cũng tin. Tôi nói gì, ông cũng bác bỏ, bảo tôi nên trưởng thành, nên sống tử tế, đừng sống bằng thù hận, “”mẹ kế”” là do ông tự cưới về nên tôi cần tôn trọng… Rồi đủ thứ điều răn dạy để ép tôi phải chịu đựng bà ta.
Cho đến cái lần tôi tình cờ thấy bà ta trong một quán cơm bà ta ngồi cạnh một người đàn ông lạ mặt, ân cần gắp đồ cho hắn, nói cười vui vẻ. Gã đó thỉnh thoảng lại vuốt tóc mái của bà ta. Họ thì thầm cười cợt, tay thỉnh thoảng lại chạm vào nhau ra điều e ấp ngại ngần.
Tôi chụp hình lại nhưng không đưa cho bố ngay, tôi muốn chắc chắn suy đoán của mình nên âm thầm theo dõi. Hóa ra bà ta không chỉ gặp gã đó một lần. Mỗi tuần hai buổi sáng, cứ khi bố tôi đi đánh tennis là bà ta lại thay đồ đi ra ngoài. Có lần họ đi ăn với nhau, có lần thì vào khách sạn. Tôi đã chụp lại tất cả bằng chứng. Một buổi tối, khi chỉ có tôi và bà ta ở nhà, tôi mang hình ra, đặt lên bàn, hỏi thẳng: “”Bà định lừa dối bố tôi đến bao giờ?””.
Bà ta không hề
giật mình, cũng chẳng chối vội, chỉ nhìn tôi rồi cười nhạt, nói ra 1 điều tôi không ngờ tới…”
“Bà ta liếc qua những tấm ảnh trên bàn, ánh mắt không một gợn sóng hoảng loạn, chỉ có một sự thản nhiên đến kỳ lạ. Bà ta ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước ngực, giọng điệu đột ngột chuyển từ giả lả, yếu đuối thường ngày sang sắc lạnh đến gai người.
“”Con nghĩ dì lừa dối bố con à? Tội nghiệp con bé ngây thơ.””
Câu nói mỉa mai như một cái tát giáng vào mặt nhân vật ‘tôi’. Cô sững người, sự đắc thắng ban đầu tan biến, thay vào đó là một cảm giác bất an khó tả. “”Bà im đi! Đừng có ngụy biện! Bằng chứng rành rành thế này mà còn chối à?”” Giọng cô run lên, vừa vì tức giận, vừa vì một nỗi hoang mang mơ hồ vừa len lỏi vào tâm trí.
Mẹ kế nhếch mép, một nụ cười khinh khỉnh hiện rõ trên đôi môi đỏ mọng. “”Bằng chứng? Đây không phải bằng chứng ngoại tình. Đây là bằng chứng cho sự ngây thơ của con.””
Bà ta ngừng lại một giây, ánh mắt xoáy sâu vào cô con gái riêng đang chết trân. Rồi, bà ta tung ra đòn quyết định, giọng lạnh tanh: “”Con nghĩ bố con hiền lành lắm sao? Người đàn ông kia… là do chính bố con sắp đặt cho dì đi gặp đấy.””
Câu nói như một nhát búa giáng thẳng vào đầu nhân vật ‘tôi’. Tai cô ù đi, đầu óc trống rỗng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng và giọng nói tàn nhẫn của người phụ nữ đối”
“Những tấm ảnh được ném thẳng xuống mặt bàn kính, tạo ra một tiếng “soạt” khô khốc. Nhân vật ‘tôi’ đứng đó, lồng ngực phập phồng vì giận dữ và cả sự hả hê khi sắp lật được bộ mặt giả tạo của người đàn bà kia.
Ngược lại với tưởng tượng của cô, người mẹ kế không hề tỏ ra hoảng hốt. Bà ta chậm rãi đặt tách trà xuống, ánh mắt thờ ơ lướt qua những tấm ảnh chụp bà ta và người đàn ông lạ đang bước vào khách sạn. Vẻ yếu đuối, đáng thương thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Mẹ kế ngước lên, nhìn thẳng vào mắt cô con gái riêng của chồng, một nụ cười nửa miệng gần như vô hình hiện ra.
MẸ KẾ
(Giọng đều đều, không một chút gợn sóng)
Con đã vất vả rồi. Theo dõi dì hẳn mệt lắm.
Nhân vật ‘tôi’ sững sờ. Đây không phải phản ứng cô mong đợi. Sự bối rối nhanh chóng bị cơn tức giận lấn át.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Gằn giọng)
Bà còn dám nói vậy sao? Bà cắm sừng bố tôi! Bà lừa dối cả cái nhà này! Tôi sẽ cho bố tôi xem hết những thứ này!
Người mẹ kế khẽ lắc đầu, vẻ mặt như đang nhìn một đứa trẻ ngây thơ. Bà ta nhặt một tấm ảnh lên, ngắm nghía nó một cách chuyên nghiệp.
MẸ KẾ
Con nghĩ bố con tuyển dì về đây chỉ để làm vợ, để nấu cơm giặt giũ thôi sao?
Nhân vật ‘tôi’ cau mày, không hiểu người đàn bà này đang nói gì.
MẸ KẾ
Bố con là một người đàn ông thông minh. Ông ấy cần một đối tác, một ‘nhà ngoại giao’ cho những phi vụ làm ăn nhạy cảm mà ông ấy không tiện ra mặt. Và dì, chính là người đó.
Bà ta đặt tấm ảnh xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt kính.
MẸ KẾ
Việc gặp gỡ, ăn uống, thậm chí vào khách sạn… đều là một phần của công việc. À, để con đỡ hiểu lầm, chúng ta gặp nhau trong phòng họp trên tầng ba, không phải phòng ngủ.
Từng lời nói của bà ta như từng nhát búa nện vào tâm trí của Nhân vật ‘tôi’. Cô lắp bắp, cố gắng tìm một kẽ hở trong lời nói của kẻ thù.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
Bà nói dối! Làm gì có công việc nào như thế! Bà đừng hòng bịa chuyện!
Người mẹ kế khẽ nhún vai. Lần này, sự thương hại trong mắt bà ta hiện ra rõ rệt, một sự thương hại khiến Nhân vật ‘tôi’ cảm thấy còn nhục nhã hơn cả sự khinh bỉ.
MẸ KẾ
(Lạnh lùng)
Vẻ ngoài của dì là một lợi thế. Và bố con biết cách tận dụng nó. Ông ấy là một nhà kinh doanh, con gái ạ. Mọi thứ đều có thể là một công cụ.
Bà ta đứng dậy, điềm tĩnh rót cho mình một tách trà khác, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô con gái riêng đang chết lặng giữa phòng. Thế giới của Nhân vật ‘tôi’ như sụp đổ. Bằng chứng sắt đá cô nắm trong tay bỗng chốc biến thành minh chứng cho sự ngây thơ của chính mình. Người bố mà cô luôn tin tưởng và bảo vệ, bỗng hiện lên với một bộ mặt hoàn toàn khác, một bộ mặt được vẽ nên từ chính lời kể của người đàn bà mà cô căm ghét nhất.”
“Cơn choáng váng qua đi, nhường chỗ cho một nỗi đau còn kinh khủng hơn cả sự phản bội. Nó là cảm giác bị biến thành một con ngốc, bị chính những người thân yêu nhất dắt mũi trong suốt bao năm. Nếu tất cả chỉ là công việc, nếu việc vào khách sạn chỉ là một màn kịch được bố cô đồng thuận, thì còn những chuyện khác thì sao? Những giọt nước mắt, những lời kể lể, những lần mẹ kế tỏ ra bị bắt nạt…
Nhân vật ‘tôi’ ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào người đàn bà kia. Cơn phẫn uất trong lồng ngực cô trào lên thành một câu hỏi nghẹn đắng.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Giọng run rẩy, uất nghẹn)
Vậy tại sao bà phải giả vờ yếu đuối, nói xấu tôi với bố?
Người mẹ kế đặt tách trà xuống, một tiếng “cạch” nhỏ nhưng vang vọng trong sự tĩnh lặng đến rợn người của căn phòng. Bà ta quay lại, nhìn thẳng vào Nhân vật ‘tôi’. Lần này, bà ta không còn che giấu, một nụ cười khẩy lạnh lẽo nở trên môi.
MẸ KẾ
(Giọng mỉa mai, đầy thương hại)
Vì đó là vai diễn bố con cần ở nhà.
Nhân vật ‘tôi’ chết lặng, đôi mắt mở to không tin vào những gì mình vừa nghe. Não bộ cô từ chối tiếp nhận sự thật khủng khiếp này. Người mẹ kế bước một bước lại gần, giọng nói đều đều như một lưỡi dao sắc lẹm, từ từ rạch nát từng mảnh ký ức tốt đẹp cuối cùng của cô về gia đình.
MẸ KẾ
(Chậm rãi, nhấn nhá từng từ)
Một người vợ ngoan ngoãn, phụ thuộc để ông ấy cảm thấy quyền lực. Và một đứa con gái bướng bỉnh cần dạy dỗ để ông ấy thể hiện vai trò người cha. Tất cả chúng ta đều là diễn viên trong vở kịch của ông ấy thôi, con gái ạ.
“Diễn viên trong vở kịch của ông ấy.” Câu nói cuối cùng như một bản án tử hình giáng xuống toàn bộ thế giới quan của Nhân vật ‘tôi’. Vở kịch. Thì ra tất cả chỉ là một vở kịch. Những lần bố cô mắng cô vì hỗn hào với mẹ kế, những lần ông dịu dàng an ủi bà ta, những lần ông thở dài tỏ vẻ bất lực… tất cả đều là diễn. Bố, người cha mà cô tôn thờ, người mà cô ra sức bảo vệ khỏi người đàn bà này, hóa ra mới là đạo diễn của tất cả.
Cô lùi lại một bước, cảm giác như sàn nhà dưới chân mình đang sụp đổ. Ông không phải nạn nhân, ông là kẻ chủ mưu. Còn cô, cô chỉ là một con rối bị giật dây, một công cụ để ông ta thể hiện uy quyền và vai trò người cha đáng kính. Nỗi đau biến thành cảm giác ghê tởm đến tột cùng.
Người mẹ kế nhún vai, ánh mắt không còn một chút cảm xúc. Bà ta đã nói xong phần thoại của mình. Bà ta lướt qua Nhân vật ‘tôi’, người đang đứng sững sờ như một pho tượng vỡ nát, và đi thẳng lên lầu. Tiếng bước chân của bà ta nhẹ bẫng, như thể bà ta vừa trút bỏ một vai diễn mệt mỏi.
Chỉ còn lại Nhân vật ‘tôi’ trong phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo, cùng với những tấm ảnh vô nghĩa trên bàn và một sự thật trần trụi đến tàn khốc. Cô không còn khóc nổi nữa.”
“Không gian đặc quánh lại, đến mức Nhân vật ‘tôi’ cảm thấy khó thở. Cô không còn khóc nổi, nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến ghê người. Những tấm ảnh trên bàn, thứ bằng chứng cô từng tự hào, giờ đây trông như một trò hề lố bịch.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ ô tô quen thuộc vang lên từ ngoài cổng, xé toang sự im lặng chết chóc.
Nhân vật ‘tôi’ giật mình, trái tim hẫng đi một nhịp. Bố về. Sớm hơn mọi khi. Lẽ ra giờ này ông vẫn đang ở sân tennis. Cảm giác hoảng loạn chợt dâng lên, nhưng cô nhanh chóng nhận ra, nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Vở kịch đã hạ màn rồi.
Tiếng chìa khoá lách cách trong ổ, và cánh cửa mở ra. Bố bước vào, tay vẫn cầm chiếc vợt tennis, trên môi là nụ cười quen thuộc sau mỗi buổi tập.
BỐ
(Giọng vui vẻ)
Bố về rồi đây! Hai mẹ con…
Câu nói của ông ta nghẹn lại giữa chừng. Ánh mắt ông ta quét qua phòng khách, dừng lại ở gương mặt thất thần, vô hồn của cô con gái, rồi cuối cùng, dán chặt vào những tấm ảnh rải trên bàn.
Nụ cười trên môi Bố tắt ngấm.
Sự ngạc nhiên, lo lắng hay tức giận mà Nhân vật ‘tôi’ mường tượng sẽ xuất hiện trên mặt ông không hề có. Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Gương mặt ông trở nên lạnh tanh. Và ánh mắt ông nhìn cô, không phải ánh mắt của một người cha nhìn con gái, mà là ánh mắt của một kẻ bề trên nhìn xuống một quân cờ đã đi sai nước. Một ánh mắt lạnh lẽo, xa lạ mà trong suốt hai mươi năm cuộc đời, cô chưa từng thấy.
Ông ta chậm rãi đặt chiếc vợt tennis xuống. Mỗi cử động đều toát ra một sự kiểm soát đến lạnh người. Ông ta không nhìn những tấm ảnh nữa, mà nhìn thẳng vào Nhân vật ‘tôi’, người đang run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật kinh hoàng vừa được xác thực.
BỐ
(Giọng trầm, lạnh như băng)
Ai cho phép con làm việc này?
Câu hỏi không phải là một lời trách mắng, mà là một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối. Trùm cuối, thực sự đã xuất hiện.”
“Câu hỏi lạnh như băng của Bố treo lơ lửng trong không khí, bóp nghẹt lấy trái tim của Nhân vật ‘tôi’. Cô lắp bắp, cố gắng níu kéo vào cái thực tại mà cô từng tin tưởng.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Giọng run rẩy)
Bố… Bố đang nói gì vậy? Là bà ta… bà ta đã lừa dối bố! Con có bằng chứng đây!
Cô chỉ tay về phía những tấm ảnh trên bàn, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng. Nhưng Bố không thèm liếc nhìn chúng lấy một lần. Ánh mắt ông ta vẫn dán chặt vào cô, một ánh mắt phán xét, quyền lực và hoàn toàn xa lạ.
Ông ta lẳng lặng đi tới chiếc ghế sofa, nơi Mẹ kế vẫn đang ngồi. Bà ta ngước lên nhìn ông, không còn một chút sợ hãi nào trong đôi mắt. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến kỳ lạ, một sự ăn ý không cần lời nói.
Bố không hề chối cãi. Ông bình thản ngồi xuống cạnh Mẹ kế, vắt chéo chân, một tư thế của kẻ hoàn toàn làm chủ tình hình. Ông ta cầm lấy ly nước Mẹ kế vừa đưa, nhấp một ngụm rồi mới chậm rãi lên tiếng.
BỐ
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Con đã biết rồi thì tốt.
Từng chữ một rơi xuống, nặng như chì. Nhân vật ‘tôi’ cảm thấy tai mình ù đi.
BỐ
(Tiếp tục, ánh mắt sắc như dao)
Đừng can thiệp vào chuyện của người lớn.
Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng sức công phá của nó chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ tung trong tâm trí Nhân vật ‘tôi’. Cảm giác của cô lúc đó như cả thế giới sụp đổ. Mọi thứ đảo lộn. Đúng thành sai, sai thành đúng. Kẻ cô căm ghét lại là nạn nhân. Người cô yêu thương lại là ác quỷ.
Chân cô mềm nhũn, lảo đảo lùi lại một bước, va vào cạnh bàn. Những tấm ảnh, những đoạn video trong điện thoại – thứ vũ khí tối thượng của cô – giờ đây trở nên vô nghĩa, như một trò đùa lố bịch.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Thì thào, không tin nổi)
Tại sao… tại sao lại là bố?
Người bố mà cô luôn yêu thương và bảo vệ, người mà cô đã dốc hết tâm sức để vạch trần “”con hồ ly tinh”” đang lừa dối ông, lại chính là kẻ đạo diễn mọi chuyện. Mọi nỗ lực của cô, mọi sự căm ghét của cô, đều nằm trong lòng bàn tay của ông ta.
Bố không trả lời câu hỏi của cô. Đối với ông ta, vở kịch đã kết thúc, và cô chỉ là một khán giả không hơn không kém. Ông ta quay sang Mẹ kế, giọng điệu thay đổi hoàn toàn, trở nên dịu dàng một cách giả tạo.
BỐ
Chắc em sợ lắm rồi. Thôi, mọi chuyện ổn rồi.
Mẹ kế khẽ gật đầu, và lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay, bà ta nhìn thẳng vào Nhân vật ‘tôi’. Trên môi bà ta không phải là nụ cười chiến thắng, mà là một ánh nhìn thương hại, ánh nhìn của kẻ bề trên dành cho một đứa trẻ ngây thơ vừa bị tước đi món đồ chơi yêu thích. Ánh nhìn đó còn cay đắng hơn vạn lời sỉ nhục.”
“Ánh mắt thương hại đó, còn sắc hơn cả một lưỡi dao, đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã tan nát của Nhân vật ‘tôi’. Sự sụp đổ ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ câm lặng. Cô siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt.
NHÂN VẬT ‘TÔI’
(Nghiến răng, giọng khàn đặc)
Bà…
Cô còn chưa kịp thốt ra lời nào, một giọng nói lạnh buốt đã cắt ngang.
BỐ
(Giọng cắt ngang, lạnh buốt)
Đủ rồi.
Bố buông ly nước xuống bàn, tạo ra một tiếng “”cạch”” khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến ngạt thở. Ông ta đứng dậy, không còn vẻ dịu dàng giả tạo khi nãy mà thay vào đó là một uy quyền tuyệt đối, đáng sợ. Ông ta chậm rãi tiến về phía cô, mỗi bước chân như nện vào lồng ngực đang co thắt của con gái mình.
Ông ta dừng lại ngay trước mặt Nhân vật ‘tôi’, cái bóng cao lớn của ông bao trùm lấy cô. Mùi nước hoa đắt tiền quen thuộc của ông giờ đây thoảng trong không khí, nhưng lại khiến cô buồn nôn.
BỐ
(Gằn giọng, một lời đe dọa không che giấu)
Mọi thứ con đang có, từ việc học hành ở ngôi trường danh giá đó, đến cuộc sống sung túc này, đều do bố mà ra.
Từng chữ, từng lời như những viên đá lạnh buốt ném vào mặt cô. Nhân vật ‘tôi’ ngẩng phắt lên, đối diện với đôi mắt tàn nhẫn của người mà cô từng gọi là bố. Trong một khoảnh khắc, cô không còn nhận ra ông ta nữa. Đây không phải người bố yêu thương cô, đây là một kẻ độc tài xa lạ.
BỐ
(Tiếp tục, giọng ngày càng đanh lại)
Con chỉ cần sống tốt cuộc sống của mình. An phận đi học, tiêu tiền của bố, và đừng bao giờ xen vào những chuyện không phải của mình.
Ông ta khẽ cúi xuống, ghé sát vào tai cô. Giọng ông ta thì thầm, nhưng sức nặng của nó đủ để nghiền nát mọi tia hy vọng cuối cùng.
BỐ
Nếu không, đừng trách bố.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Nhân vật ‘tôi’. Lời đe dọa không chỉ là lời nói suông. Cô biết, cô biết rõ quyền lực của ông ta. Chỉ cần một cái búng tay, ông ta có thể tước đi tất cả mọi thứ của cô.
Nói xong, Bố thẳng người dậy, quay lưng lại với cô một cách dứt khoát. Ông ta bước tới, khoác lấy vai Mẹ kế, người vẫn đang ngồi đó với vẻ mặt điềm tĩnh, và dìu bà ta đứng dậy. Cả hai không nói thêm lời nào, cứ thế lẳng lặng đi về phía cầu thang, bỏ lại Nhân vật ‘tôi’ đứng trơ trọi giữa phòng khách lạnh lẽo.
Tiếng bước chân của họ xa dần rồi im bặt. Chỉ còn lại Nhân vật ‘tôi’ với những tấm ảnh bằng chứng vô giá trị vương vãi trên bàn và lời cảnh cáo lạnh gáy của Bố vẫn còn vang vọng trong đầu. Cô đứng bất động, cảm giác như mình vừa bị ném vào một vực sâu không đáy.”
“Sự im lặng nặng như chì bao trùm lấy Nhân vật ‘tôi’. Từng thớ thịt trên người cô đông cứng lại. Đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà, không thể nhúc nhích. Lời đe dọa của Bố, ánh mắt điềm tĩnh đến đáng sợ của Mẹ kế, và tiếng bước chân xa dần của họ cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, nghiền nát mọi thứ thành tro bụi.
Mãi cho đến khi cánh cửa phòng ngủ trên lầu khép lại với một tiếng “”cạch”” nhẹ bẫng, Nhân vật ‘tôi’ mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Một thôi thúc hoảng loạn trỗi dậy. Cô phải chạy trốn. Chạy trốn khỏi phòng khách này, khỏi những tấm ảnh giờ đây như đang chế nhạo sự ngu ngốc của cô, chạy trốn khỏi sự thật phũ phàng vừa được phơi bày.
Cô quay người, lảo đảo chạy về phía cầu thang. Sức lực như bị rút cạn, cô phải bám víu vào lan can để kéo cơ thể mình lên từng bậc. Cuối cùng, cô cũng về đến được căn phòng của mình. Cô lao vào trong, đóng sầm cửa lại và trong một cử động tuyệt vọng, bàn tay run rẩy của cô vặn chốt khóa.
Tiếng “”xoạch”” khô khốc của ổ khóa vang lên, như một nhát dao cuối cùng cắt đứt cô khỏi thế giới mà cô từng biết.
Ngay khi cánh cửa được an toàn, cơ thể cô mất hết sức lực. Nhân vật ‘tôi’ trượt dài theo cánh cửa rồi đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô co người lại, hai tay ôm lấy đầu gối, cả người run lên bần bật.
Sự im lặng trong phòng càng làm cho những suy nghĩ trong đầu cô trở nên đinh tai nhức óc.
Tất cả là giả dối.
Một vở kịch hoàn hảo. Và cô, trong sự ngây thơ và căm ghét của mình, đã đóng vai một con rối một cách xuất sắc.
Bố. Người bố mà cô hết mực tin yêu và ra sức bảo vệ, người mà cô nghĩ là nạn nhân đáng thương của một cuộc hôn nhân lừa lọc. Ông ta không phải nạn nhân. Ông ta là đạo diễn của tất cả. Ánh mắt lạnh lùng, lời đe dọa tàn nhẫn ban nãy đã chứng minh tất cả.
Mẹ kế. Người phụ nữ mà cô căm ghét, người mà cô cho là kẻ đào mỏ, kẻ phản bội không hơn không kém. Bà ta không hề phản bội Bố. Bà ta và người đàn ông lạ kia… họ là những quân cờ trong ván cờ của chính Bố. Bà ta là đồng phạm.
Nước mắt bắt đầu tuôn ra, nhưng không thành tiếng. Chúng chỉ lặng lẽ chảy dài trên má, nóng hổi và cay đắng. Cô không khóc vì thương Bố nữa. Cô khóc cho chính mình. Khóc cho sự ngu dốt, cho niềm tin bị chà đạp. Cô mới chính là nạn nhân duy nhất không hề hay biết trong tấn bi kịch này.
Nhân vật ‘tôi’ gục đầu vào đầu gối, những tiếng nấc nghẹn ngào bị chặn lại trong lồng ngực. Đêm nay thật dài. Và sự vỡ vụn chỉ mới bắt đầu. Căn phòng này, nơi từng là chốn bình yên, giờ đây trở thành một nhà tù giam lỏng cô trong sự thật trần trụi và tàn khốc.”
“Ba ngày trôi qua như ba thế kỷ. Nhân vật ‘tôi’ tự giam mình trong phòng, từ chối mọi bữa ăn, mọi lời gọi. Những khay thức ăn được đặt trước cửa rồi lại được dọn đi, vẫn còn nguyên vẹn. Cô sống trong bóng tối, rèm cửa kéo kín, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại là nguồn sáng duy nhất, nhưng cô cũng chẳng buồn động đến nó. Cơn sốc ban đầu đã qua đi, nhường chỗ cho một sự tê liệt trống rỗng.
Chiều hôm đó, khi hoàng hôn nhuộm màu u ám lên khung cửa sổ, có tiếng gõ cửa vang lên. Nhẹ nhàng, khoan thai, khác hẳn tiếng gõ vội vã của người giúp việc.
Cốc… cốc…
Nhân vật ‘tôi’ cuộn mình chặt hơn trong chăn, giả vờ như không nghe thấy. Im lặng. Rồi tiếng gõ lại vang lên, kiên nhẫn hơn.
“”Là dì đây.””
Giọng nói của Mẹ kế. Lần đầu tiên sau ba ngày. Nghe thấy giọng bà ta, một luồng căm ghét quen thuộc lại trào lên trong lồng ngực Nhân vật ‘tôi’, nhưng lần này nó đi kèm với cả một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô im lặng, hy vọng bà ta sẽ bỏ đi.
Nhưng cánh cửa không khóa. Tiếng tay nắm cửa khẽ xoay, và Mẹ kế bước vào.
Bà ta mang theo một ly sữa ấm, hơi nóng còn bốc lên thành những làn khói mỏng manh trong không khí tĩnh lặng của căn phòng. Hôm nay, bà ta không mặc những bộ váy điệu đà, cũng không trang điểm lộng lẫy. Chỉ một bộ đồ mặc nhà đơn giản, mái tóc búi gọn gàng. Gương mặt bà ta không còn vẻ yếu đuối giả tạo, cũng chẳng còn nét lạnh lùng, đắc thắng của đêm hôm đó. Nó điềm tĩnh một cách lạ lùng.
Nhân vật ‘tôi’ ngồi bật dậy, đôi mắt sưng húp nhìn bà ta đầy đề phòng.
“”Bà ra ngoài!”” Giọng cô khàn đặc.
Mẹ kế phớt lờ lời đuổi khách. Bà ta đặt ly sữa lên chiếc bàn đầu giường, rồi kéo chiếc ghế bàn học ngồi xuống, giữ một khoảng cách an toàn. Bà ta nhìn thẳng vào mắt Nhân vật ‘tôi’, một cái nhìn trực diện, không né tránh.
Bà ta cất giọng, nhỏ và trầm, đủ để chỉ hai người nghe thấy.
“”Dì biết chuyện này rất sốc. Nhưng thế giới của người lớn là vậy, trắng đen không rõ ràng.””
Nhân vật ‘tôi’ cười khẩy một tiếng cay đắng. “”Trắng đen không rõ ràng? Hay là do bà và bố tôi đã biến mọi thứ thành một màu đen kịt?””
Mẹ kế không hề nao núng trước sự xù lông của cô. Ánh mắt bà ta vẫn điềm tĩnh. “”Con nghĩ dì là kẻ phản bội, là người lừa dối bố con để tư tình với người đàn ông khác.”” Bà ta nói như một lời khẳng định, không phải câu hỏi. “”Con đã nghĩ đúng, nhưng cũng đã nghĩ sai hoàn toàn.””
Sự mâu thuẫn trong câu nói đó khiến Nhân vật ‘tôi’ khựng lại. “”Bà nói vậy là có ý gì?””
“”Người đàn ông đó,”” Mẹ kế nói chậm rãi, nhấn vào từng chữ, “”là đối tác làm ăn quan trọng nhất của bố con. Một đối tác mà ông ấy không thể ra mặt để gặp. Mọi cuộc gặp gỡ, mọi giao dịch, đều phải thông qua một người trung gian. Và người đó là dì.””
Đầu óc Nhân vật ‘tôi’ quay cuồng. Từng mảnh ghép bắt đầu dịch chuyển một cách hỗn loạn. Những buổi sáng bố đi đánh tennis. Những lần mẹ kế ra ngoài với lý do đi gặp bạn. Tất cả…
“”Tại sao… tại sao lại phải làm như vậy?”” cô lắp bắp.
Mẹ kế nhìn cô, và lần đầu tiên, Nhân vật ‘tôi’ thấy trong mắt bà ta một tia nhìn phức tạp, có cả sự mệt mỏi và một chút gì đó giống như… thương hại.
“”Bởi vì những việc bố con làm, không phải lúc nào cũng có thể đặt dưới ánh sáng mặt trời. Con căm ghét dì, điều đó không sao cả. Nhưng con nên biết, trong ván cờ này, dì và con có thể không phải là bạn, nhưng chúng ta chắc chắn không phải là kẻ thù của nhau.””
Nói rồi, bà ta đứng dậy, liếc nhìn ly sữa trên bàn. “”Uống đi cho ấm người. Con cần giữ sức. Cuộc chiến thực sự, có lẽ vẫn chưa bắt đầu đâu.””
Mẹ kế quay người và bước ra khỏi phòng, khép cửa lại nhẹ nhàng như lúc vào. Nhân vật ‘tôi’ ngồi chết lặng trên giường. Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng sự im lặng lần này không còn trống rỗng nữa. Nó đầy ắp những câu hỏi, những nghi hoặc và một sự thật khủng khiếp đang dần hé lộ. Ánh mắt cô dán vào ly sữa ấm, làn khói mỏng đã gần tan hết, hệt như bức màn dối trá vừa được hé mở một góc.”
“Bàn tay của Nhân vật ‘tôi’ run rẩy vươn tới ly sữa. Hơi ấm từ thành ly truyền vào đầu ngón tay, một chút hơi ấm thực tế giữa mớ hỗn loạn trong đầu cô. Nhưng cô không uống. Cô chỉ đặt tay lên đó, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa. Những lời nói của Mẹ kế vẫn vang vọng trong tâm trí, lật tung mọi định kiến, mọi căm ghét mà cô đã nuôi dưỡng suốt ba năm qua.
Cánh cửa phòng lại một lần nữa khẽ mở. Mẹ kế quay trở lại, nét mặt bà ta có chút do dự, khác hẳn vẻ điềm tĩnh lúc trước.
Nhân vật ‘tôi’ giật mình, lập tức thu tay về, ánh mắt đầy cảnh giác. “”Bà còn muốn gì nữa?””
Mẹ kế bước vào, đóng cửa lại sau lưng. Bà ta không tiến lại gần mà chỉ đứng ở đó, tựa lưng vào cánh cửa, tạo ra một khoảng cách an toàn. “”Dì nghĩ mình cần phải nói rõ hơn.””
“”Rõ hơn về những phi vụ mờ ám của bố tôi? Hay về vai diễn người trung gian xuất sắc của bà?”” Nhân vật ‘tôi’ mỉa mai, nhưng giọng cô không còn sắc lẻm như trước, mà pha lẫn sự hoang mang.
Mẹ kế khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu mệt mỏi. Ánh mắt bà ta nhìn xa xăm, như đang nhìn về một nơi nào đó trong quá khứ. “”Về lý do dì ở đây. Trong căn nhà này. Với bố con.””
Bà ta hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi buồn không thể che giấu. “”Con có lẽ không biết, hoặc không nhớ. Trước khi gặp bố con, gia đình dì cũng từng là một gia đình danh giá. Dì cũng từng là một cô tiểu thư được nuông chiều, chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc.””
Nhân vật ‘tôi’ im lặng lắng nghe, sự tò mò đã lấn át cả sự căm ghét.
“”Nhưng rồi công việc kinh doanh của bố dì sụp đổ. Chỉ sau một đêm, chúng tôi mất tất cả,”” Mẹ kế tiếp tục, giọng nói đều đều như một người đang kể lại câu chuyện của người khác. “”Nhà cửa bị niêm phong, tài sản bị tịch thu. Những kẻ đòi nợ đến gõ cửa mỗi ngày. Bố dì suy sụp, mẹ dì ngã bệnh. Dì, một cô gái mới hơn hai mươi tuổi, đột nhiên phải gánh trên vai món nợ khổng lồ và tương lai của cả gia đình.””
Bà ta dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Nhân vật ‘tôi’. “”Đúng lúc đó, bố con xuất hiện. Ông ấy đề nghị một cuộc giao dịch. Ông ấy sẽ trả hết nợ cho gia đình dì, lo cho bố mẹ dì một cuộc sống ổn định. Đổi lại, dì sẽ phải cưới ông ấy.””
Trái tim của Nhân vật ‘tôi’ như bị ai đó bóp nghẹt. Một cuộc giao dịch. Cuộc hôn nhân mà cô vẫn luôn nguyền rủa, hóa ra chỉ là một cuộc trao đổi lạnh lùng.
“”Dì không yêu bố con. Và có lẽ, ông ấy cũng chưa bao giờ thực sự cần tình yêu của dì,”” Mẹ kế nói, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. “”Ông ấy cần một người vợ trẻ đẹp để che mắt thiên hạ, cần một người đủ thông minh để làm con rối cho những việc ông ấy không thể ra mặt. Và dì cần tiền để cứu gia đình. Chúng tôi là một cặp đôi hoàn hảo, phải không?””
Bà ta nhìn thẳng vào mắt Nhân vật ‘tôi’, cái nhìn sâu thẳm, phức tạp, ẩn chứa cả sự đau đớn, nỗi tủi nhục và một sự đồng cảm kỳ lạ. “”Gia đình phá sản, nợ nần chồng chất. Cuộc hôn nhân với bố tôi là một giao dịch để cứu cả nhà. Dì không có lựa chọn, còn con thì có. Đừng để mình bị động mãi.””
Giọng bà ta đột ngột trở nên mạnh mẽ, dứt khoát. “”Con có bằng chứng trong tay, có sự thật mà dì không dám đối mặt. Đừng giống như dì, bị người khác sắp đặt số phận. Cuộc đời của con là do con quyết định.””
Nói xong, Mẹ kế không ở lại thêm một giây nào. Bà ta xoay người, mở cửa và rời đi, để lại Nhân vật ‘tôi một mình với sự thật trần trụi đến tàn nhẫn. Lần này, Nhân vật ‘tôi’ từ từ cầm ly sữa lên, uống một ngụm. Vị ngọt ấm lan toả trong cổ họng, nhưng không thể xua đi vị đắng chát đang dâng lên trong lòng. Kẻ thù của cô không phải người đàn bà này. Kẻ thù thực sự, đáng sợ hơn rất nhiều, chính là người bố mà cô từng kính trọng. Và cuộc chiến này, cô biết mình không thể thua.”
“Những ngày sau đó, căn nhà chìm trong một sự im lặng kỳ quái. Bầu không khí vốn đã ngột ngạt nay lại càng thêm đặc quánh, căng như dây đàn. Tiếng cười nói, dù là giả tạo, cũng không còn nữa. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ bị phá vỡ bởi những âm thanh rời rạc của sinh hoạt hàng ngày.
Bữa cơm tối trở thành một màn tra tấn tâm lý. Ba người ngồi quanh chiếc bàn ăn sang trọng, nhưng không ai nói với ai câu nào. Tiếng bát đũa va vào nhau loảng xoảng trở nên chói tai một cách khác thường.
Nhân vật ‘tôi’ lùa vội miếng cơm vào miệng, cố gắng không nhìn vào Bố. Nhưng cô cảm nhận được nó. Một ánh nhìn soi mói, phân tích, liên tục quét qua người cô. Nó không còn là ánh mắt của một người cha quan tâm, mà là của một kẻ cai ngục đang giám sát tù nhân.
Bố cô tỏ ra hoàn toàn bình thường. Ông gắp thức ăn, ăn uống từ tốn, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Nhưng chính sự bình thường đó mới là điều đáng sợ nhất. Nó như một lớp mặt nạ hoàn hảo che đậy cho những toan tính hiểm độc bên trong.
“”Dạo này con gái ít nói quá,”” Bố đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng ông ta vẫn ấm áp như thường lệ. “”Có chuyện gì ở trường à?””
Trái tim Nhân vật ‘tôi’ thót lại một nhịp. Một câu hỏi thăm đơn giản, nhưng cô biết, đó là một phép thử. Cô ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể. “”Dạ không có gì đâu bố. Chỉ là sắp thi nên con hơi căng thẳng thôi.””
“”Vậy à? Phải giữ gìn sức khỏe nhé.”” Ông ta gật gù, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. *Ông ta đang nghi ngờ. Ông ta đang dò xét mình.* – suy nghĩ vụt qua trong đầu cô.
Mẹ kế, từ đầu bữa đến giờ, gần như vô hình. Bà chỉ lẳng lặng ăn phần cơm của mình, đôi mắt cụp xuống, không dám nhìn ai. Khi Bố hỏi con gái, đôi vai bà khẽ run lên. Bà biết, cơn bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Sự im lặng của bà là một lời cảnh báo, một sự đồng lõa trong bất lực.
Bữa ăn kết thúc trong sự nặng nề. Nhân vật ‘tôi’ đứng dậy, định nhanh chóng trở về phòng.
“”Khoan đã con,”” giọng Bố vang lên từ phía sau.
Cô dừng bước, từ từ quay lại.
Ông ta đang lau miệng bằng chiếc khăn ăn, một nụ cười nhàn nhạt trên môi. “”Dạo này bố thấy con hay dùng điện thoại. Chắc là có nhiều bạn bè mới?””
Cơ thể Nhân vật ‘tôi’ cứng đờ. Bàn tay cô vô thức siết chặt chiếc điện thoại trong túi áo khoác. Bên trong đó, là toàn bộ bằng chứng có thể lật đổ người đàn ông này.
“”Cũng không có gì đặc biệt đâu ạ,”” cô đáp, giọng bắt đầu hơi run.
Bố cô đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần. Mỗi bước chân của ông ta như nện vào lồng ngực cô. “”Thế à? Bố chỉ lo con mải mê điện thoại mà xao nhãng học hành. Đưa đây bố xem nào.””
Ông ta chìa tay ra, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi nhưng ánh mắt đã lạnh đi. Đó không phải là một lời đề nghị. Đó là một mệnh lệnh. Mẹ kế đứng ở góc bếp, mặt tái nhợt, chiếc đĩa trên tay bà rơi xuống sàn, vỡ tan thành từng mảnh. Âm thanh chói gắt xé toạc màn kịch im lặng đáng sợ.”
“Tiếng loảng xoảng của chiếc đĩa vỡ tan dưới sàn nhà bếp vang lên chói tai, như một phát súng xé toạc màn kịch căng thẳng. Cả ba người đều giật mình. Bố cau mày, ánh mắt sắc lạnh lia về phía Mẹ kế, sự bực tức hiện rõ vì màn kịch của ông ta bị phá đám. Mẹ kế đứng chết trân, mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Nhân vật ‘tôi’ như bừng tỉnh. Đây chính là cơ hội. Cô nhanh chóng thu lại vẻ mặt sợ hãi, thay vào đó là sự tổn thương và tức giận.
“”Bố không tin con sao?”” Giọng cô vỡ ra, đầy uất nghẹn. “”Trong mắt bố, con là loại người như thế nào mà bố phải kiểm tra cả điện thoại? Bố nghi ngờ con làm chuyện gì xấu xa à?””
Cô ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt Bố, đôi mắt ngấn nước nhưng đầy thách thức. Đòn tâm lý này, cô đã học được từ chính người đàn bà đang đứng run rẩy trong bếp.
Bố hơi sững lại trước phản ứng của con gái. Kế hoạch dò xét của ông ta đã bị chệch hướng. Nhìn con gái với vẻ mặt bị xúc phạm nặng nề, rồi lại nhìn người vợ đang hoảng loạn thu dọn những mảnh vỡ, ông ta thở ra một hơi, cố gắng lấy lại vẻ ôn tồn.
“”Bố chỉ lo cho con thôi,”” ông ta nói, giọng đã dịu lại. “”Thôi được rồi, con về phòng nghỉ đi. Chuyện này bỏ qua.””
Nhưng Nhân vật ‘tôi’ biết, đây không phải là bỏ qua. Đây là một lời cảnh cáo. Ánh mắt ông ta khi cô quay lưng đi vẫn dán chặt vào bóng lưng cô, lạnh lẽo và đầy tính toán. *Ông ta sẽ không dừng lại.*
Trở về phòng, Nhân vật ‘tôi’ đóng sập cửa, lưng dựa vào cánh cửa, trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô trượt người ngồi xuống sàn, thở dốc. Suýt nữa thì xong đời. Bằng chứng trong điện thoại vừa là vũ khí, vừa là sợi dây thòng lọng có thể siết cổ cô bất cứ lúc nào. Cô không thể đối đầu trực diện. Cô quá non nớt so với sự cáo già của ông ta.
*Phải tìm một lối thoát khác.* – suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Vạch trần chuyện ngoại tình của mẹ kế giờ đây không còn nhiều ý nghĩa. Vấn đề nằm ở chính người bố mà cô từng kính trọng. Ông ta là ai? Công việc thực sự của ông ta là gì? Tại sao ông ta lại cần một người như mẹ kế bên cạnh?
Sự tò mò và khao khát lật tẩy sự thật bùng lên mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi. Cô biết mình phải làm gì. Cô nhớ lại lịch trình của Bố, hai buổi sáng mỗi tuần ông ta sẽ đến câu lạc bộ tennis. Đó là cửa sổ thời gian duy nhất của cô.
Hai ngày sau, vào đúng buổi sáng Bố có lịch đi đánh tennis, căn nhà trở nên yên tĩnh một cách khác thường. Nhân vật ‘tôi’ nghe tiếng xe của Bố rời khỏi cổng. Cô đợi thêm mười lăm phút cho chắc chắn. Cô liếc nhìn ra phòng khách, thấy Mẹ kế đang ngồi trên sofa, xem TV nhưng ánh mắt vô hồn. Bà ta cũng đang sống trong sợ hãi.
Nhân vật ‘tôi’ rón rén bước về phía phòng làm việc của Bố. Cánh cửa gỗ nặng trịch thường ngày luôn khóa trái, nhưng hôm nay lại chỉ khép hờ. Tim cô đập nhanh hơn. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Căn phòng toát lên mùi gỗ và giấy cũ, mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp một cách đáng sợ. Cô lao ngay đến bàn làm việc, bật máy tính lên. Một màn hình đăng nhập hiện ra, đòi mật khẩu. Cô thử ngày sinh của Bố, của cô, của người mẹ đã mất, thậm chí cả tên của mẹ kế. Tất cả đều sai. *Ông ta cẩn trọng hơn mình tưởng.*
Bất lực với chiếc máy tính, cô chuyển sự chú ý sang các chồng tài liệu cũ được xếp gọn gàng trên kệ. Hầu hết là hợp đồng kinh doanh, báo cáo tài chính từ nhiều năm trước, trông có vẻ hoàn toàn bình thường. Cô lục lọi từng ngăn kéo, trái tim thót lại sau mỗi tiếng động nhỏ ngoài hành lang. Nỗi sợ bị phát hiện khiến mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Khi gần như đã bỏ cuộc, tay cô chạm phải một cuốn sổ da nhỏ màu đen, được giấu kỹ dưới đáy một chồng hồ sơ dự án đã đóng bụi. Nó không giống bất kỳ tài liệu công việc nào. Cô vội mở ra. Bên trong không phải là những con số kinh doanh, mà là những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: những cái tên lạ hoắc, những địa chỉ, những mốc thời gian và những ký hiệu khó hiểu. Có vài trang còn ghi chú về “”Người đàn ông lạ””, kèm theo những khoản tiền được chuyển đi một cách mờ ám.
Nhân vật ‘tôi’ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đây không phải là sổ sách làm ăn. Nó giống như nhật ký của một tội ác. Người bố mà cô biết đang dần sụp đổ, thay vào đó là một con người hoàn toàn xa lạ, nguy hiểm và tàn nhẫn.
Đúng lúc đó, có tiếng bước chân rất nhẹ đang tiến lại gần hành lang. Nhân vật ‘tôi’ giật bắn mình, vội vàng nhét cuốn sổ vào lại chỗ cũ, cố gắng sắp xếp mọi thứ y như ban đầu. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng làm việc.
Tay nắm cửa bắt đầu từ từ xoay tròn.”
“Trái tim Nhân vật ‘tôi’ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nín thở, toàn thân cứng đờ. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Không phải Bố. Là Mẹ kế.
Bà ta đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc như dao lướt qua khắp căn phòng rồi dừng lại trên người cô. Không có sự ngạc nhiên, chỉ có sự lạnh lùng, dò xét.
“”Em làm gì ở đây?”” Giọng Mẹ kế không lớn nhưng đủ khiến không khí trong phòng đặc quánh lại.
Nhân vật ‘tôi’ giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh, lắp bắp một lý do gượng gạo. “”Em… em tìm một cuốn sổ cũ… nghĩ là để quên ở đây.””
Mẹ kế nhếch mép cười, một nụ cười không hề có ý vui vẻ. “”Sổ cũ? Trong phòng làm việc mà bố em khóa kỹ hơn cả két sắt sao? Em nghĩ chị tin à?””
Bà ta chậm rãi bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng. Tiếng lách cách của chốt cửa vang lên như một lời phán quyết. “”Chị biết em tìm gì. Em nghĩ mấy tấm ảnh và video đó có thể làm khó được chị sao?””
Nhân vật ‘tôi’ sững sờ. Bà ta biết. Bà ta biết hết mọi chuyện.
“”Em còn non lắm,”” Mẹ kế tiến lại gần, giọng thì thầm đầy vẻ kẻ cả. “”Thế giới của người lớn phức tạp hơn em tưởng nhiều. Đừng tự biến mình thành con cờ trong một ván cờ mà em còn không hiểu luật chơi. Quay về phòng và quên hết những gì em thấy đi. Đó là lời khuyên chân thành đấy.””
Nói rồi, bà ta mở cửa, ném cho cô một cái nhìn cảnh cáo cuối cùng rồi quay người đi, tiếng gót giày vang lên sắc lẹm trên hành lang.
Nhân vật ‘tôi’ đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy. Lời đe dọa của Mẹ kế còn đáng sợ hơn cả sự tức giận của Bố. Cô biết mình phải rời khỏi đây ngay lập tức. Trong lúc vội vã lùi ra, tay chân luống cuống va phải một chồng hồ sơ cũ trên chiếc tủ thấp đặt ở góc phòng.
Vài tập tài liệu rơi loảng xoảng xuống sàn. Cô hoảng hốt cúi xuống nhặt lên, cố gắng xếp chúng lại như cũ. Đúng lúc đó, tay cô chạm phải một bìa hồ sơ màu ngà, cũ kỹ, được kẹp sâu bên trong. Dòng chữ mờ trên gáy bìa khiến cô khựng lại: “”HỒ SƠ TAI NẠN – T.T.L – 03/20XX””.
Đó là tên viết tắt của mẹ cô, và ngày bà mất.
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Quên đi nỗi sợ hãi, quên đi lời cảnh cáo, cô không suy nghĩ được gì nữa, vơ vội tập tài liệu, giấu nó vào trong áo khoác rồi lao nhanh ra khỏi phòng làm việc.
Trở về phòng, cô khóa trái cửa. Lưng dán chặt vào cánh cửa, cô run rẩy rút tập tài liệu ra. Bên trong là những giấy tờ mà cô chưa bao giờ được thấy: bản sao báo cáo của cảnh sát, giấy chứng tử, hồ sơ yêu cầu bồi thường bảo hiểm.
Cô đọc ngấu nghiến, không bỏ sót một chữ. Và rồi, cô phát hiện ra.
Báo cáo của cảnh sát ghi thời gian tai nạn là 10 giờ 15 phút đêm, tại một đoạn đường vắng. Nhưng Bố đã luôn nói với cô rằng mẹ gặp nạn vào buổi chiều muộn khi đang trên đường đi chợ về. Chi tiết về chiếc xe gây tai nạn rồi bỏ chạy cũng rất mơ hồ, không có nhân chứng, không có biển số. Nó quá hoàn hảo, quá sạch sẽ.
Nhưng thứ khiến cô chết lặng lại nằm ở trang cuối cùng. Một bản sao kê ngân hàng. Một khoản tiền khổng lồ được chuyển từ tài khoản của Bố đến một công ty tư vấn luật vô danh chỉ hai ngày sau khi công ty bảo hiểm chi trả tiền bồi thường cho cái chết của mẹ cô.
Tai nạn. Khoản chi mờ ám. Lời nói dối của Bố. Sự che giấu của cả ông ta và người mẹ kế.
Tất cả những mảnh ghép rời rạc đột nhiên xâu chuỗi lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Một bức tranh tăm tối và ghê tởm. Một suy nghĩ khủng khiếp lóe lên, xé nát tâm trí cô.
Nó không đơn giản là một vụ tai nạn giao thông.”
“Đầu óc của Nhân vật ‘tôi’ trống rỗng. Những dòng chữ, những con số trong tập tài liệu nhảy múa trước mắt, xoáy thành một cơn lốc đen ngòm chực nuốt chửng cô. Sự căm ghét Mẹ kế, sự nghi ngờ Bố, tất cả giờ đây ngưng tụ lại thành một khối băng lạnh lẽo trong lồng ngực. Cô không còn khóc được nữa. Nỗi đau đã biến thành một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cô đứng dậy, bàn tay siết chặt tập hồ sơ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Từng bước chân của cô khi rời khỏi phòng đều nặng nề, dứt khoát. Cô phải đối mặt với bà ta. Không phải để tố cáo, không phải để làm ầm lên. Cô cần một câu trả lời. Hoặc ít nhất, là một sự xác nhận cho suy đoán kinh hoàng đang ăn mòn tâm trí mình.
Mẹ kế đang ngồi ở phòng khách, thản nhiên lướt điện thoại. Ánh đèn chùm rực rỡ chiếu lên làn da trắng mịn và bộ váy lụa đắt tiền của bà ta, tạo nên một hình ảnh xa hoa, yên bình đến giả tạo. Nghe tiếng bước chân, bà ta ngước lên, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, chuẩn bị buông ra một lời mỉa mai nào đó.
Nhưng bà ta đã không kịp nói gì.
Nhân vật ‘tôi’ không nói một lời, bước thẳng tới bàn trà, đặt mạnh tập hồ sơ cũ kỹ xuống mặt kính. Tiếng “”cộp”” khô khốc vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng.
Mẹ kế liếc nhìn tập hồ sơ, rồi lại nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vẻ kẻ cả. “”Lại trò gì đây? Định dùng mấy thứ giấy lộn này để dọa chị à?””
Nhân vật ‘tôi’ vẫn im lặng. Ánh mắt cô ghim chặt vào Mẹ kế, một ánh nhìn trống rỗng nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân.
Sự im lặng đó dường như khiến Mẹ kế khó chịu. Bà ta bực bội liếc xuống, và rồi, ánh mắt bà ta khựng lại trên dòng chữ mờ “”HỒ SƠ TAI NẠN””. Đồng tử bà ta co rút. Nụ cười chế giễu trên môi đông cứng lại.
Bà ta vội vã chộp lấy tập tài liệu, tay run rẩy lật qua từng trang. Càng đọc, sắc mặt bà ta càng biến đổi. Từ trắng bệch chuyển sang tái xanh. Đôi môi đỏ mọng mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời. Cuối cùng, bà ta ngẩng phắt lên, nhìn thẳng vào Nhân vật ‘tôi’. Trong đôi mắt ấy, sự cao ngạo đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi ái ngại và một sự sợ hãi không thể che giấu.
“”Con…”” Bà ta hít một hơi sâu, giọng nói lạc đi, trở thành tiếng thì thầm khản đặc. “”Chuyện này… vượt xa những gì con biết.””
Bà ta vội vàng gấp tập tài liệu lại, nhìn quanh như thể sợ có ai đó đang nghe lén. “”Đừng tìm hiểu nữa,”” bà ta ghé sát lại, giọng nói van nài xen lẫn hoảng loạn, “”Nguy hiểm lắm. Thực sự rất nguy hiểm.”””
“Nhân vật ‘tôi’ nhìn sâu vào đôi mắt hoảng loạn của Mẹ kế, nhưng trên gương mặt cô không có lấy một tia sợ hãi. Ngược lại, một sự lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ dâng lên. Lời cảnh báo đó, thay vì dọa dẫm, lại như một lời xác nhận. Nó khẳng định rằng con đường cô đang đi là đúng, và cái vực thẳm phía trước còn sâu hơn cô tưởng.
Cô không nói một lời, từ tốn vươn tay cầm lấy tập hồ sơ trên bàn. Động tác của cô chậm rãi, dứt khoát, như thể đang cầm một món vũ khí chứ không phải là một tập giấy cũ. Cô lướt qua Mẹ kế, người vẫn đang ngồi sững sờ trên ghế sofa, rồi đi thẳng về phòng mình. Tiếng cánh cửa phòng đóng lại vang lên khô khốc, để lại Mẹ kế một mình trong phòng khách rộng lớn với nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Vừa vào đến phòng, Nhân vật ‘tôi’ lập tức khóa trái cửa. Cô dựa lưng vào cánh cửa, hơi thở dồn dập. Lời cảnh báo của bà ta không hề khiến cô chùn bước. Nó như một liều thuốc kích thích, biến nỗi đau âm ỉ thành một ngọn lửa quyết tâm rừng rực. Cô biết mình không thể sống mãi trong sự lừa dối này được nữa.
Sự sợ hãi của bà ta không phải là diễn. Bà ta thực sự sợ hãi. Nhưng nỗi sợ đó không phải dành cho cô, mà là cho một thế lực khác. Giờ đây, mọi mảnh ghép rời rạc bắt đầu liên kết trong đầu cô. Mẹ kế, Người đàn ông lạ, và cả Bố. Họ không phải là những phe đối đầu. Họ là cùng một giuộc. Và kẻ đáng sợ nhất, kẻ đứng sau tất cả, có lẽ lại chính là người cô vẫn luôn tin tưởng.
Đối đầu trực diện lúc này là tự sát. Cô hiểu điều đó. Họ sẽ dùng mọi cách để bịt miệng cô, giống như cách họ đã làm với mẹ cô 3 năm trước. Không, cô sẽ không dại dột như vậy. Cô sẽ giả vờ tin vào lời cảnh báo đó, sẽ tỏ ra sợ hãi và rút lui.
Nhân vật ‘tôi’ bước đến bàn học, mở laptop. Cô cắm chiếc USB chứa toàn bộ hình ảnh và video quay được ở khách sạn, tạo thêm nhiều bản sao lưu trên các dịch vụ đám mây khác nhau. Cô cẩn thận đặt tập hồ sơ tai nạn của mẹ vào một chiếc hộp sắt, khóa lại và giấu sâu dưới gầm giường. Đây là những thứ vũ khí tối quan trọng.
Cô nhìn vào lịch. Bố có hai buổi sáng trong tuần đi đánh tennis, đó là thói quen không bao giờ thay đổi. Đó sẽ là cơ hội của cô. Cô cần lục soát phòng làm việc của ông ta, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể liên kết vụ làm ăn mờ ám với cái chết của mẹ.
Tâm trí cô giờ đây lạnh và sắc như dao. Nước mắt đã ngừng rơi, nhường chỗ cho một kế hoạch tỉ mỉ đang dần thành hình. Cô không chỉ muốn tự cứu mình. Cô còn muốn tìm lại công bằng cho mẹ, lật bộ mặt giả nhân giả nghĩa của người cha mà cô từng tôn kính. Cuộc chiến này, cô sẽ không thua.”
“Tiếng lách cách của bát đũa vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt của phòng ăn. Bố và Mẹ kế ngồi đối diện nhau, còn Nhân vật ‘tôi’ ngồi ở vị trí thường ngày, lặng lẽ và gần như vô hình. Kể từ cuộc đối đầu ở phòng khách, không khí trong nhà đã trở nên đặc quánh như sắp có giông bão.
Đột nhiên, Nhân vật ‘tôi’ ngẩng đầu lên, gương mặt không còn vẻ uất hận hay đau khổ, chỉ còn lại một sự bình thản đến lạ lùng. Cô từ tốn dùng đũa của mình, gắp một miếng sườn non bóng mỡ vào bát của Bố.
Hành động này khiến cả Bố và Mẹ kế sững người. Bố ngước lên nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Nhân vật ‘tôi’ nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười không hề có chút hơi ấm nào. Giọng cô trong trẻo và ngoan ngoãn đến mức giả tạo.
“”Con hiểu rồi ạ, con sẽ không làm bố phiền lòng nữa.””
Bố cô sững lại một giây, rồi nét mặt giãn ra thành một nụ cười hài lòng, có phần tự mãn. Ông ta cho rằng những lời đe dọa của vợ mình đã có tác dụng, rằng cuối cùng đứa con gái cứng đầu cũng đã biết sợ.
“”Con hiểu ra là tốt,”” ông ta nói bằng giọng bề trên, “”Gia đình phải hòa thuận thì mới có phúc.””
Trong thâm tâm, ông ta tin rằng mình đã hoàn toàn dập tắt được ngọn lửa nổi loạn của đứa con gái.
Nhưng Mẹ kế thì không nghĩ vậy. Bà ta khựng lại, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống bàn. Ánh mắt bà ta dán chặt vào Nhân vật ‘tôi’, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự sợ hãi, của sự đầu hàng thật sự. Nhưng không. Bà ta chỉ thấy một sự trống rỗng, một sự bình tĩnh đáng sợ trong đôi mắt cô. Đó là sự bình tĩnh của một người đã không còn gì để mất.
Bà ta biết rõ, đây không phải là sự khuất phục. Đây là lời tuyên chiến. Lời cảnh báo của bà ta đã phản tác dụng, nó không dọa được cô gái trẻ mà ngược lại, đã châm ngòi cho một con quái vật đang ngủ yên thức giấc.
Nhân vật ‘tôi’ cảm nhận được ánh nhìn soi mói của Mẹ kế, nhưng cô phớt lờ. Cô cúi xuống, tiếp tục ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra. Dưới gầm bàn, bàn tay không cầm đũa của cô đã siết chặt lại. *Cứ vui đi, bố. Bữa tối bình yên cuối cùng của bố đấy.*
Mẹ kế nhìn chồng mình, người đang vui vẻ thưởng thức miếng sườn mà con gái vừa gắp, hoàn toàn không nhận ra cơn bão ngầm đang cuộn trào ngay dưới mái nhà này. Bà ta bất giác rùng mình. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu, một cuộc chiến mà bà ta biết, đối thủ của mình sẽ không còn đơn độc và ngây thơ nữa. Và lần này, bà ta không chắc ai sẽ là người chiến thắng.”

