Bị bỏ rơi khi mang bầu, 6 năm sau: Vợ sắp cưới của CEO… giống hệt tôi!

Sáu năm trước, tôi mang thai khi chưa bước vào hôn nhân, nhưng anh lại lặng lẽ biến mất mà chẳng để lại một lời từ biệt.

Tôi một mình sinh con, là con gái.

Vì mong con có được một gia đình trọn vẹn, tôi đã nỗ lực kiếm tiền, kiên cường hơn bao giờ hết, và tự nhủ nhất định sẽ cưới một người tử tế, đủ để cho con cảm nhận hơi ấm từ một mái ấm thật sự.

Lần đầu gặp lại anh, là trên bàn đàm phán của bên A. Anh giờ đây là người đứng đầu tập đoàn Trình Thị, còn tôi, chỉ là một nhà cung cấp nhỏ bé, chật vật chen chân vào thị trường.

Năm ấy, anh bệnh nặng, gần như sống trong bóng tối cả ngày, không rời khỏi căn phòng. Còn giờ, người đàn ông trước mặt không những cao lớn vững chãi mà còn hoàn toàn không nhận ra tôi.

Ánh mắt tôi dừng lại nơi cổ tay trái của anh – nơi sợi dây đỏ đã bạc màu theo năm tháng.

Tại buổi tiệc sau cuộc họp, cô gái đứng cạnh anh – vị hôn thê – nở nụ cười dịu dàng nhìn anh bằng ánh mắt đầy ắp hạnh phúc.

Gương mặt ấy, sao mà quen thuộc đến lạ… quen đến mức khiến tôi ngỡ như đang soi mình vào gương của quá khứ.

Tôi nhìn khung cảnh ấy, yên bình và hòa hợp, rồi lặng lẽ xoay người rời đi.

Giọng nói anh đột ngột vang lên từ phía sau, đầy kiên quyết: “Không được đi.”

Trước buổi đàm phán, trợ lý đã nhanh chóng đưa cho tôi bản tổng hợp thông tin về người sẽ xuất hiện ở bên A.

“Trình Mặc Hiên, con riêng của Trình gia, trở về nhà họ Trình sáu năm trước. Từng mắc bệnh hiểm nghèo, sống tách biệt, mới được trọng dụng gần đây. Sắp kết hôn với tiểu thư Ngụy gia.”

Ba chữ “Trình Mặc Hiên” như tiếng sét giữa trời quang, khiến tôi sững người, toàn thân lạnh toát.

Những tấm ảnh do paparazzi chụp lại rõ ràng từng đường nét. Các bản tin lẽ ra thuộc về trang tài chính thì nay lại xuất hiện trên mục giải trí ồn ào, đầy những cụm từ hào nhoáng như gia tộc quyền quý, mỹ nam, thiên kim tiểu thư…

Tôi không thích tin giải trí, nhưng mắt vẫn đau nhói khi nhìn những dòng chữ ấy.

Buổi đàm phán được tổ chức tại một khách sạn năm sao. Hành lang không dài, nhưng lại như kéo giãn vô tận khi trợ lý liên tục thúc giục tôi tiến bước. Tôi ngước lên nhìn về phía cuối hành lang.

Anh từ từ tiến lại gần.

Hình bóng gầy gò, khom lưng năm nào nay đã biến mất. Thay vào đó là một thân hình cao lớn, từng bước vững chãi. Đường nét gương mặt anh giờ sắc sảo, lạnh lùng như phủ một lớp sương mỏng, khiến người đối diện có cảm giác khó gần.

Giả tổng – nhà cung cấp chính của tôi – tỏ ra sốt sắng, tiến lên trước giới thiệu tôi với anh, mong tôi có cơ hội được chú ý.

Ánh mắt anh chỉ khẽ hạ xuống, hờ hững lướt qua tôi như thể chưa từng quen biết. Tôi gật đầu cứng ngắc, rồi bước nhanh vào phòng họp, lòng hoảng loạn, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.

Thứ hương thoảng nhẹ từ người anh – mát lành như suối trong rừng – vẫn giống như ngày xưa.

Năm ấy, anh từng được chẩn đoán mắc bệnh viêm cột sống dính khớp. Vì nhạy cảm với ánh sáng, nên cả ngày chỉ ru rú trong căn phòng tối om.

Căn bệnh khiến anh khép kín, yếu đuối, cha ruột chối bỏ, mẹ ruột cũng rời xa không lời từ biệt.

Từ lúc tôi gặp đến khi chia tay anh, suốt quãng thời gian đó, anh chưa từng bước chân ra khỏi căn phòng, thậm chí chưa từng nhìn rõ gương mặt tôi.

Còn tôi, sau bao năm bươn chải, sương gió cuộc đời đã khiến tôi không còn là cô gái ngây ngô năm nào.

Anh không nhận ra tôi, như vậy càng tốt.

Không nhận ra thì sẽ không có phiền phức, không khiến công việc tôi đang cố gắng gây dựng bị ảnh hưởng. Tôi vẫn còn một đứa trẻ phải nuôi.

Trong suốt buổi họp, anh vẫn giữ thói quen cũ – tay mân mê sợi dây đỏ quấn nơi cổ tay trái – giống hệt như sáu năm về trước.

Kết thúc đàm phán, khách sạn tổ chức tiệc buffet, tôi cùng trợ lý chuẩn bị qua đó dùng bữa.

Vừa bước vào phòng tiệc, trước mắt tôi là hình ảnh một cô gái trong chiếc váy xanh nhạt, nở nụ cười rạng rỡ bước đến bên cạnh anh.

“Mặc Hiên, dạ dày anh yếu, ăn đồ ngoài không quen, em mang cháo đến cho anh đây.”

Cô ấy tự nhiên nắm lấy tay anh, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh.

Tim tôi khựng lại. Sự kinh ngạc trào dâng – gương mặt ấy, phong cách ấy, ngữ điệu ấy… tất cả đều giống tôi của sáu năm trước như đúc.

Giống đến mức khiến tôi rùng mình.

Tôi cố nén cảm xúc, gượng gạo cầm dao nĩa lên, cắt một miếng bánh kem đặt trước mặt.

Chẳng mấy chốc, rượu bắt đầu rót, câu chuyện lan man. Có người lên tiếng trêu đùa:

“Trình Tổng à, cô gái xinh đẹp này là ai thế?”

“Vị hôn thê của tôi.” Anh đáp, giọng thản nhiên.

Ánh mắt anh lướt qua tôi một cái, lạnh nhạt đến mức khiến tim tôi se lại.

Tôi nghe thấy những lời thì thầm xung quanh:

“Nghe nói, từ khi Trình Tổng còn chưa quay về nhà họ Trình, Ngụy tiểu thư đã cùng anh ấy ra nước ngoài chữa bệnh, chăm sóc từng chút một, không rời nửa bước.”

“Thật hiếm có cặp đôi nào đồng cam cộng khổ như vậy.”

Giả tổng chạm nhẹ vào tay tôi, thì thầm:

“Sao cô gái đó lại giống cô thế nhỉ?”

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bị bỏ rơi khi mang bầu, 6 năm sau: Vợ sắp cưới của CEO… giống hệt tôi!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt