Sáu năm trước, tôi mang thai khi chưa bước vào hôn nhân, nhưng anh lại lặng lẽ biến mất mà chẳng để lại một lời từ biệt.
Tôi một mình sinh con, là con gái.
Vì mong con có được một gia đình trọn vẹn, tôi đã nỗ lực kiếm tiền, kiên cường hơn bao giờ hết, và tự nhủ nhất định sẽ cưới một người tử tế, đủ để cho con cảm nhận hơi ấm từ một mái ấm thật sự.
Lần đầu gặp lại anh, là trên bàn đàm phán của bên A. Anh giờ đây là người đứng đầu tập đoàn Trình Thị, còn tôi, chỉ là một nhà cung cấp nhỏ bé, chật vật chen chân vào thị trường.
Năm ấy, anh bệnh nặng, gần như sống trong bóng tối cả ngày, không rời khỏi căn phòng. Còn giờ, người đàn ông trước mặt không những cao lớn vững chãi mà còn hoàn toàn không nhận ra tôi.
Ánh mắt tôi dừng lại nơi cổ tay trái của anh – nơi sợi dây đỏ đã bạc màu theo năm tháng.
Tại buổi tiệc sau cuộc họp, cô gái đứng cạnh anh – vị hôn thê – nở nụ cười dịu dàng nhìn anh bằng ánh mắt đầy ắp hạnh phúc.
Gương mặt ấy, sao mà quen thuộc đến lạ… quen đến mức khiến tôi ngỡ như đang soi mình vào gương của quá khứ.
Tôi nhìn khung cảnh ấy, yên bình và hòa hợp, rồi lặng lẽ xoay người rời đi.
Giọng nói anh đột ngột vang lên từ phía sau, đầy kiên quyết: “Không được đi.”
Trước buổi đàm phán, trợ lý đã nhanh chóng đưa cho tôi bản tổng hợp thông tin về người sẽ xuất hiện ở bên A.
“Trình Mặc Hiên, con riêng của Trình gia, trở về nhà họ Trình sáu năm trước. Từng mắc bệnh hiểm nghèo, sống tách biệt, mới được trọng dụng gần đây. Sắp kết hôn với tiểu thư Ngụy gia.”
Ba chữ “Trình Mặc Hiên” như tiếng sét giữa trời quang, khiến tôi sững người, toàn thân lạnh toát.
Những tấm ảnh do paparazzi chụp lại rõ ràng từng đường nét. Các bản tin lẽ ra thuộc về trang tài chính thì nay lại xuất hiện trên mục giải trí ồn ào, đầy những cụm từ hào nhoáng như gia tộc quyền quý, mỹ nam, thiên kim tiểu thư…
Tôi không thích tin giải trí, nhưng mắt vẫn đau nhói khi nhìn những dòng chữ ấy.
Buổi đàm phán được tổ chức tại một khách sạn năm sao. Hành lang không dài, nhưng lại như kéo giãn vô tận khi trợ lý liên tục thúc giục tôi tiến bước. Tôi ngước lên nhìn về phía cuối hành lang.
Anh từ từ tiến lại gần.
Hình bóng gầy gò, khom lưng năm nào nay đã biến mất. Thay vào đó là một thân hình cao lớn, từng bước vững chãi. Đường nét gương mặt anh giờ sắc sảo, lạnh lùng như phủ một lớp sương mỏng, khiến người đối diện có cảm giác khó gần.
Giả tổng – nhà cung cấp chính của tôi – tỏ ra sốt sắng, tiến lên trước giới thiệu tôi với anh, mong tôi có cơ hội được chú ý.
Ánh mắt anh chỉ khẽ hạ xuống, hờ hững lướt qua tôi như thể chưa từng quen biết. Tôi gật đầu cứng ngắc, rồi bước nhanh vào phòng họp, lòng hoảng loạn, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung.
Thứ hương thoảng nhẹ từ người anh – mát lành như suối trong rừng – vẫn giống như ngày xưa.
Năm ấy, anh từng được chẩn đoán mắc bệnh viêm cột sống dính khớp. Vì nhạy cảm với ánh sáng, nên cả ngày chỉ ru rú trong căn phòng tối om.
Căn bệnh khiến anh khép kín, yếu đuối, cha ruột chối bỏ, mẹ ruột cũng rời xa không lời từ biệt.
Từ lúc tôi gặp đến khi chia tay anh, suốt quãng thời gian đó, anh chưa từng bước chân ra khỏi căn phòng, thậm chí chưa từng nhìn rõ gương mặt tôi.
Còn tôi, sau bao năm bươn chải, sương gió cuộc đời đã khiến tôi không còn là cô gái ngây ngô năm nào.
Anh không nhận ra tôi, như vậy càng tốt.
Không nhận ra thì sẽ không có phiền phức, không khiến công việc tôi đang cố gắng gây dựng bị ảnh hưởng. Tôi vẫn còn một đứa trẻ phải nuôi.
Trong suốt buổi họp, anh vẫn giữ thói quen cũ – tay mân mê sợi dây đỏ quấn nơi cổ tay trái – giống hệt như sáu năm về trước.
Kết thúc đàm phán, khách sạn tổ chức tiệc buffet, tôi cùng trợ lý chuẩn bị qua đó dùng bữa.
Vừa bước vào phòng tiệc, trước mắt tôi là hình ảnh một cô gái trong chiếc váy xanh nhạt, nở nụ cười rạng rỡ bước đến bên cạnh anh.
“Mặc Hiên, dạ dày anh yếu, ăn đồ ngoài không quen, em mang cháo đến cho anh đây.”
Cô ấy tự nhiên nắm lấy tay anh, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh.
Tim tôi khựng lại. Sự kinh ngạc trào dâng – gương mặt ấy, phong cách ấy, ngữ điệu ấy… tất cả đều giống tôi của sáu năm trước như đúc.
Giống đến mức khiến tôi rùng mình.
Tôi cố nén cảm xúc, gượng gạo cầm dao nĩa lên, cắt một miếng bánh kem đặt trước mặt.
Chẳng mấy chốc, rượu bắt đầu rót, câu chuyện lan man. Có người lên tiếng trêu đùa:
“Trình Tổng à, cô gái xinh đẹp này là ai thế?”
“Vị hôn thê của tôi.” Anh đáp, giọng thản nhiên.
Ánh mắt anh lướt qua tôi một cái, lạnh nhạt đến mức khiến tim tôi se lại.
Tôi nghe thấy những lời thì thầm xung quanh:
“Nghe nói, từ khi Trình Tổng còn chưa quay về nhà họ Trình, Ngụy tiểu thư đã cùng anh ấy ra nước ngoài chữa bệnh, chăm sóc từng chút một, không rời nửa bước.”
“Thật hiếm có cặp đôi nào đồng cam cộng khổ như vậy.”
Giả tổng chạm nhẹ vào tay tôi, thì thầm:
“Sao cô gái đó lại giống cô thế nhỉ?”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Thảo cố gắng nuốt miếng bánh ngọt vừa cắt, nhưng cổ họng lại khô khốc. Lời thì thầm của Giả tổng vẫn văng vẳng bên tai, như một lời khẳng định đầy chua xót cho sự thật đang bày ra trước mắt Thảo. Gương mặt Ngụy tiểu thư, từng đường nét, phong thái, thậm chí là ngữ điệu dịu dàng khi nói chuyện với Trình Mặc Hiên, đều giống Thảo của sáu năm về trước đến ghê người. Đó là sự bắt chước, hay là một trớ trêu đến nghiệt ngã của số phận? Một cảm giác rùng mình khó tả chạy dọc sống lưng Thảo.
Thảo khẽ ngước mắt, liếc nhìn Trình Mặc Hiên. Cô muốn tìm kiếm một tia bất ngờ, một ánh nhìn dù chỉ là thoáng qua, một chút nhận ra trong đáy mắt lạnh lùng ấy. Nhưng Trình Mặc Hiên vẫn hoàn toàn thờ ơ, anh chỉ chăm chú lắng nghe Ngụy tiểu thư nói chuyện, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười đó, Thảo nhớ rằng mình từng là người duy nhất được thấy.
Tim Thảo thắt lại, bàng hoàng và đau đớn, xen lẫn sự hoài nghi đang dâng lên mạnh mẽ. Cô không hiểu, không thể chấp nhận được sự trùng hợp đáng sợ này. Thảo cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang cuộn trào, siết chặt tay cầm dao dĩa, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô cúi đầu, gượng gạo nở một nụ cười nhạt nhòa, cố che giấu đi sự đổ vỡ đang diễn ra bên trong.
Sự đổ vỡ bên trong Thảo như một tấm gương vỡ tan tành, từng mảnh ký ức sắc nhọn văng ra, xé toạc màn hình thực tại.
Căn phòng tối om, mùi thuốc sát trùng và ẩm mốc quyện vào nhau, nặng nề bao trùm không gian. Ánh đèn ngủ hắt ra một vầng sáng yếu ớt, chỉ đủ để Thảo nhìn thấy rõ gương mặt Trình Mặc Hiên đang chìm trong mê man. Anh gầy guộc, đôi mắt trũng sâu hốc hác, từng đường nét trên khuôn mặt từng kiên nghị nay lại hiện rõ sự đau đớn, mỏi mệt. Thảo quỳ bên giường, đôi tay mềm mại, dịu dàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh toát trên trán anh, động tác cẩn trọng như sợ làm vỡ một món đồ quý giá. Cô nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân đang co quắp vì đau của anh, thì thầm những lời an ủi, vỗ về.
Trình Mặc Hiên khẽ cựa quậy, bàn tay anh yếu ớt đưa ra, tìm kiếm trong vô vọng. Thảo lập tức nắm lấy, mười ngón tay gầy guộc của anh siết chặt lấy bàn tay cô, như thể đó là sợi dây duy nhất kết nối anh với sự sống. Trên môi anh khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa, yếu ớt nhưng đầy biết ơn. Thảo cúi xuống, hôn nhẹ lên trán anh, cảm nhận hơi ấm mong manh từ cơ thể đang dần kiệt quệ của người đàn ông cô yêu. Nước mắt Thảo lăn dài, nhưng là nước mắt của sự sẻ chia, của tình yêu thương không một chút toan tính. Cô đã ở đó, đã chăm sóc anh không rời, đã nguyện cùng anh vượt qua bạo bệnh, một lòng một dạ.
Hình ảnh dịu dàng, đầy yêu thương ấy vụt tắt, như một ngọn nến bị thổi tắt giữa giông bão. Thảo giật mình, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi cô nhận ra mình vẫn đang ở Phòng tiệc buffet, vẫn đang cúi gằm mặt, cố che giấu cảm xúc. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt Thảo va phải nụ cười ngọt ngào của Ngụy tiểu thư đang khoác tay Trình Mặc Hiên. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, và cả cử chỉ dịu dàng, quan tâm ấy, sao lại giống Thảo của sáu năm về trước đến ghê người?
Một cơn đau xé lòng ập đến, dữ dội hơn bất cứ điều gì Thảo từng trải qua. Những ký ức từng được Thảo nâng niu, trân trọng, giờ đây như bị bàn tay vô hình vò nát, biến thành thứ chua chát, đắng nghét đến tận tâm can. Thảo thầm nghĩ: “Hóa ra, tất cả những yêu thương đó, đều đã trở thành khuôn mẫu để người khác bắt chước sao? Hay chỉ là, số phận đã quá tàn nhẫn với Thảo này?” Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống sự tủi hờn đang chực trào, nuốt xuống cả những giọt nước mắt nóng hổi đang chực lăn dài.
Thảo bỗng thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, không khí loãng dần, mỗi nhịp thở trở nên khó khăn. Cô không thể giả vờ thêm được nữa, không thể ngồi yên nhìn cảnh tượng nghiệt ngã này. Một cơn choáng váng ập đến, buộc Thảo phải đứng bật dậy, chiếc ghế va vào cạnh bàn tạo ra tiếng động nhỏ. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quay sang Giả tổng.
“Giả tổng, tôi xin phép đi vệ sinh một lát,” giọng Thảo run nhẹ, nhưng cô cố gắng che giấu sự hoảng loạn.
Giả tổng nhìn theo Thảo, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng Thảo không thể nán lại giải thích. Cô gần như chạy nhanh ra khỏi Phòng tiệc buffet, chỉ muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này. Mỗi bước chân của Thảo đều mang theo sự gấp gáp, như đang trốn chạy một thứ gì đó vô hình nhưng đáng sợ. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, những hình ảnh, âm thanh từ bữa tiệc phía sau lưng cứ ám ảnh, dội vào tâm trí cô. Thảo cần một nơi riêng tư, một nơi mà cô có thể hít thở, dù chỉ là vài giây ngắn ngủi.
Thảo lao nhanh vào nhà vệ sinh khách sạn, đẩy cánh cửa nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ã từ `Phòng tiệc buffet`. Cô lập tức đi đến bồn rửa mặt, bật vòi nước lạnh, hắt mạnh từng vốc nước lên mặt. Hơi lạnh buốt khẽ làm dịu đi phần nào sự nóng ran trên gương mặt Thảo, nhưng không thể xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực cô.
Thảo ngước nhìn vào tấm gương lớn phía trên bồn rửa. Trong gương là một người phụ nữ với đôi mắt thâm quầng, những nếp nhăn mờ ảo nơi khóe mắt đã bắt đầu in hằn. Khuôn mặt Thảo giờ đây mang nặng vẻ ưu tư, mệt mỏi, hoàn toàn khác xa với hình ảnh cô gái ngây thơ, trong sáng của sáu năm về trước. Cô gái ấy đã chết, bị chôn vùi dưới gánh nặng của thời gian và những nỗi lo toan chồng chất.
Thảo tự hỏi liệu `Trình Mặc Hiên` có còn nhận ra cô gái năm xưa không, hay trong mắt anh, cô cũng chỉ là một đối tác kinh doanh lạnh lùng, xa cách? Một cảm giác cay đắng dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Sáu năm qua, `Thảo` đã phải một mình gồng gánh tất cả, từ việc mang nặng đẻ đau đến việc nuôi dưỡng `con gái`, xây dựng sự nghiệp từ con số không. Cô đã phải học cách mạnh mẽ, tàn nhẫn, để tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này.
Nỗi đau khổ, sự tủi nhục và những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm trí Thảo. Cô đã làm gì sai? Tại sao cô phải chịu đựng tất cả một mình? Hình ảnh `Ngụy tiểu thư` dịu dàng nép vào `Trình Mặc Hiên` lại hiện lên, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng chưa bao giờ lành lặn của Thảo. Cô nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Giọt nước mắt chực trào, nhưng Thảo không cho phép chúng rơi. Không được yếu đuối. Không bao giờ được phép yếu đuối nữa.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng trong nhà vệ sinh. Thảo giật mình, buông thõng hai bàn tay đang nắm chặt. Cô vội vàng rút chiếc điện thoại từ trong túi xách ra. Màn hình hiện lên dòng chữ “Con gái” cùng một biểu tượng trái tim nhỏ. Nét mặt Thảo lập tức dịu đi, những nếp nhăn lo âu nơi khóe mắt như giãn ra. Cô hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc rồi nhấn nghe.
“Mẹ ơi, mẹ khi nào về ạ?” Giọng nói non nớt, trong trẻo của cô con gái vang lên qua điện thoại, mang theo sự ngây thơ và đầy mong chờ. “Con nhớ mẹ lắm.”
Câu nói đơn giản ấy như một dòng suối mát lạnh xoa dịu ngọn lửa đang cháy trong lòng Thảo. Mọi sự mệt mỏi, uất ức, những cảm xúc tiêu cực đang vây bủa cô dường như tan biến theo từng lời của con. Thảo nghe rõ tiếng con gái huyên thuyên kể về một ngày ở trường, về món đồ chơi mới hay một câu chuyện cổ tích vừa được nghe. Mỗi âm thanh, mỗi từ ngữ đều là lời nhắc nhở mạnh mẽ về lý do cô phải chiến đấu.
“Mẹ đang làm việc, sắp xong rồi con yêu,” Thảo đáp, giọng nói mềm mại hơn hẳn lúc nãy. “Con ngoan ở nhà nhé, mẹ sẽ về sớm thôi.”
“Vâng ạ!” Tiếng con gái reo lên vui vẻ. “Mẹ về nhớ kể chuyện cho con nghe nhé!”
Thảo khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn gượng gạo, mà thật sự xuất phát từ sâu thẳm trái tim. Sau khi cúp máy, cô nhìn vào gương một lần nữa. Người phụ nữ trong gương vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Không còn sự cay đắng, chỉ còn lại sự kiên định. Cô không yếu đuối. Cô có một đứa con gái đang chờ đợi mình. Trách nhiệm làm mẹ, tình yêu thương dành cho con đã củng cố ý chí của Thảo hơn bao giờ hết. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ chiến đấu, không chỉ cho riêng mình mà còn vì tương lai của con gái. Thảo chỉnh trang lại mái tóc, lau khô những vệt nước còn vương trên mặt rồi sải bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Thảo sải bước trở lại Phòng tiệc buffet, hơi thở đều đặn và khuôn mặt không còn vương chút biểu cảm yếu đuối nào. Dù vậy, sâu trong đôi mắt cô, một ngọn lửa kiên quyết bùng cháy, sắc lạnh và không khoan nhượng. Cô lướt mắt qua đám đông, chủ động tránh ánh mắt của Trình Mặc Hiên và Ngụy tiểu thư đang đứng cách đó không xa, trò chuyện cùng vài đối tác. Cô biết họ đang ở đó, biết rõ từng cử chỉ, nhưng Thảo chọn cách hoàn toàn phớt lờ.
Trong lòng Thảo vang vọng lời nói non nớt của con gái, đó là nguồn sức mạnh vô tận. Cô không cho phép bất kỳ ai, đặc biệt là quá khứ đau khổ hay những kẻ đã chà đạp mình, làm ảnh hưởng đến tương lai tươi sáng mà cô đang cố gắng gây dựng cho con. Sự bình tĩnh bề ngoài chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo che giấu ý chí sắt đá bên trong. Thảo không yếu mềm nữa. Cô là một người mẹ, một doanh nhân, và hơn hết, một chiến binh.
Thảo tự nhủ, cô cần phải mạnh mẽ, phải tự chủ. Mọi cảm xúc cá nhân đều phải đặt sang một bên khi công việc còn dang dở. Cô tìm kiếm bóng dáng Giả tổng và Trợ lý của mình, nét mặt lạnh lùng và nghiêm nghị. Mục tiêu của cô đêm nay là đàm phán thành công, đảm bảo lợi ích cho công ty. Đó là ưu tiên hàng đầu. Cô không còn là cô gái ngây thơ dễ bị tổn thương của sáu năm về trước. Giờ đây, Thảo đứng vững trên đôi chân của mình, ánh mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt trong phòng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ thử thách nào, kể cả những thử thách đến từ quá khứ.
Thảo đảo mắt khắp Phòng tiệc buffet, tìm kiếm bóng dáng Giả tổng và Trợ lý của Thảo. Vẻ mặt cô vẫn giữ sự lạnh lùng, nghiêm nghị, không chút gợn sóng cảm xúc cá nhân. Từ một góc khuất, Ngụy tiểu thư, người vẫn đang trò chuyện cùng Trình Mặc Hiên và vài đối tác, khẽ ngước lên. Ánh mắt Ngụy tiểu thư lướt qua đám đông, dừng lại một thoáng trên bóng dáng Thảo. Rồi, một nụ cười xã giao, pha chút ẩn ý, chậm rãi nở trên môi cô ta.
Nụ cười ấy, tuy lịch thiệp bề ngoài, lại khiến Thảo lập tức cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Nó không phải là một sự chào hỏi đơn thuần, mà là một lời tuyên bố ngầm, một cái nhìn thăm dò đầy tính toán. Thảo nhận ra mình đang bị quan sát, bị đặt vào tầm ngắm. Sự bất an dấy lên trong lòng Thảo, kéo theo nghi ngờ sâu sắc về ý đồ của cô gái trẻ, vị hôn thê của người đàn ông từng là tất cả đối với cô. Cô siết nhẹ ly rượu vang trong tay, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Cô siết nhẹ ly rượu vang trong tay, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Xoay người khẽ tránh ánh nhìn thăm dò của Ngụy tiểu thư, Thảo đưa mắt qua lại giữa đám đông, cố gắng tìm kiếm Giả tổng và trợ lý của mình.
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, tầm nhìn của Thảo vô tình lướt qua Trình Mặc Hiên. Anh vẫn đứng đó, vẻ ngoài điềm đạm, lịch lãm, nhưng ngón cái và ngón trỏ của bàn tay trái lại vô thức mân mê sợi dây đỏ bạc màu trên cổ tay. Đó là một hành động quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm, một thói quen mà Thảo đã từng chứng kiến, đã từng vỗ về cách đây sáu năm về trước, khi anh vẫn còn chìm trong đau đớn và tuyệt vọng ở Căn phòng tối om.
Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng Thảo, không phải vì sự sợ hãi, mà là sự tê dại đến từ nỗi nhớ, từ hoài niệm. Sáu năm, cả một quãng đời đã trôi qua, nhưng cử chỉ ấy vẫn y nguyên. Nó gợi lên hình ảnh một Trình Mặc Hiên yếu đuối, cần được che chở, một Trình Mặc Hiên mà cô từng dốc cạn trái tim để yêu thương. Giờ đây, anh đứng đây, mạnh mẽ, thành công, nhưng vẫn giữ sợi dây đỏ như một lời nhắc nhở không lời. Nước mắt chợt muốn trào ra, nhưng Thảo đã kìm nén chúng lại. Tất cả chỉ còn là sự trớ trêu cay đắng của số phận, về những gì đã mất đi vĩnh viễn, những gì không thể nào quay lại được nữa.
Thảo hít một hơi sâu, kìm nén mọi cảm xúc đang dâng trào. Cô không được phép để lộ sự yếu mềm ngay lúc này, không thể.
Thảo đứng giữa tiếng nhạc du dương và những tiếng trò chuyện râm ran, cố gắng giữ vẻ ngoài điềm tĩnh. Cô nén chặt những xúc cảm đang dâng trào trong lòng. Bất chợt, vài câu nói lọt vào tai Thảo, rõ mồn một giữa không gian ồn ào.
“Ngụy tiểu thư đúng là người vợ lý tưởng! Nghe nói cô ấy đã không quản ngại khó khăn, sang tận nước ngoài chăm sóc Trình Mặc Hiên tổng khi anh ấy bệnh nặng…” Một vị khách trầm trồ.
“Đúng vậy, đúng vậy. Tôi nghe kể lại còn rơi nước mắt. Một người con gái hết lòng vì người mình yêu như thế, thật hiếm có.” Một người khác tiếp lời, giọng đầy ngưỡng mộ.
“May mà có Ngụy tiểu thư bên cạnh, chứ bệnh viêm cột sống dính khớp hành hạ khủng khiếp vậy, làm sao Trình Mặc Hiên tổng có thể vượt qua được?”
Mỗi lời khen, mỗi tiếng tấm tắc từ những vị khách lạ, như những nhát dao vô hình, cứa sâu vào trái tim Thảo. Cô siết chặt ly rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Từ “Ngụy tiểu thư” lặp đi lặp lại trong những câu chuyện ấy, lấn át đi tất cả những gì Thảo từng làm, từng hy sinh. Cảm giác những đêm cô thức trắng, những giọt nước mắt cô đã rơi, những nụ cười gượng gạo cô cố gắng duy trì để che giấu nỗi đau cho Trình Mặc Hiên trong Căn phòng tối om sáu năm về trước, nay đều bị xóa sổ, bị thay thế bằng hình ảnh một người phụ nữ khác. Ngụy tiểu thư – người chẳng liên quan gì đến quãng thời gian tăm tối nhất của anh, giờ lại được ca tụng như một vị cứu tinh.
Thảo cảm thấy toàn thân lạnh buốt, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô ngước nhìn Trình Mặc Hiên, anh đang tươi cười trò chuyện với một đối tác. Rồi ánh mắt cô rơi vào Ngụy tiểu thư, người đang đứng bên cạnh anh, dáng vẻ dịu dàng, e ấp, nhận những lời khen như một điều hiển nhiên. Một sự tủi thân khó tả dâng lên, hòa lẫn với nỗi đau thấu xương. Những ký ức về Trình Mặc Hiên bệnh tật, yếu đuối, về lời hứa hẹn ngày nào, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo nhức nhối, bị che lấp bởi sự hào nhoáng giả tạo này. Cô hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi dòng nước mắt đang chực trào. Không, cô không thể khóc. Không thể để bất cứ ai thấy được sự yếu đuối này. Cô là Thảo, là một người phụ nữ mạnh mẽ đã vượt qua tất cả.
Tiệc dần tàn, không khí nhộn nhịp ban đầu lắng xuống, chỉ còn những tiếng trò chuyện rời rạc. Trình Mặc Hiên, sau khi kết thúc buổi đàm phán thành công và giao lưu xã giao, lịch lãm đứng dậy, ra hiệu cho Ngụy tiểu thư cùng rời đi. Ánh mắt anh lướt qua đám đông khách khứa, rồi chợt khựng lại, dừng trên người Thảo một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia sáng khó tả thoáng qua như có sự nhận ra. Nhưng chỉ trong tích tắc, biểu cảm đó biến mất, anh quay người, sải bước theo Ngụy tiểu thư ra khỏi phòng tiệc, bỏ lại Thảo đứng chôn chân giữa không gian ồn ã. Tim Thảo đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, những hoang mang, tủi hờn và cả một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên đã vụt tắt. Cô bỗng cảm thấy lạnh buốt, dù cả căn phòng vẫn ấm áp. Mọi nỗ lực tỏ ra kiên cường của cô vừa rồi, vào khoảnh khắc ánh mắt anh lướt qua, lại trở nên vô nghĩa. Cái nhìn ấy, dù chỉ là một thoáng, cũng đủ khiến cô rơi vào vòng xoáy cảm xúc hỗn loạn. Anh thật sự đã nhận ra cô, hay đó chỉ là ảo giác của một người phụ nữ tuyệt vọng? Cô không biết, và có lẽ sẽ không bao giờ biết.
Thảo đứng chôn chân giữa không gian ồn ã, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực Thảo vẫn không ngừng. Mắt cô dõi theo bóng lưng Trình Mặc Hiên và Ngụy tiểu thư khuất dần sau cánh cửa lớn. Một sự thôi thúc mãnh liệt buộc Thảo phải rời đi, ngay lập tức. Cô quay người, vội vã thu dọn túi xách và những tập tài liệu còn vương trên bàn. Tay Thảo run rẩy, khó khăn lắm mới cài được khóa túi.
Ánh mắt thoáng qua của Trình Mặc Hiên cứ ám ảnh trong tâm trí Thảo. Tia sáng khó tả đó, là thật hay chỉ là ảo giác của một người phụ nữ tuyệt vọng? Anh có nhận ra cô không? Hay anh đã cố tình phớt lờ, coi cô như một người xa lạ, để bảo vệ cuộc sống hiện tại của mình bên Ngụy tiểu thư? Sự lạnh lùng khi anh quay lưng bước đi cứa vào lòng Thảo như một nhát dao. Sáu năm trời, cô đã cố gắng dựng xây lại mọi thứ, nhưng chỉ một ánh mắt của anh cũng đủ khiến bức tường kiên cố trong cô sụp đổ.
Thảo bước đi như một cái bóng, tránh né ánh nhìn tò mò của những người còn nán lại. Mỗi bước chân rời khỏi phòng tiệc đều nặng trĩu. Nỗi bấn loạn, suy tư và day dứt như những sợi xích vô hình xiết chặt tâm trí Thảo. Cô khao khát được một lời giải thích, một sự thừa nhận, nhưng điều cô nhận lại chỉ là sự hờ hững đến tàn nhẫn. Thảo siết chặt quai túi xách, móng tay gần như bấm vào da thịt. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn nén cơn sóng cảm xúc đang cào xé bên trong. Cô không thể yếu đuối, không thể gục ngã lúc này. Cô còn con gái. Ý nghĩ đó như một cú sốc điện, kéo Thảo trở về với thực tại phũ phàng.
Thảo lao ra khỏi Khách sạn năm sao, tìm đến một góc khuất nơi bãi đỗ xe để thở dốc. Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương, nhưng không thấm vào đâu so với nỗi đau đang giằng xé tâm can Thảo. Cô ngước nhìn bầu trời đêm đặc quánh, nhưng trong lòng, một cơn bão lớn hơn đang gào thét.
Thảo đứng dậy, hít sâu một hơi để trấn tĩnh tâm trí hỗn loạn. Cô vuốt lại mái tóc, cố gắng gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực đang chực trào. Quay lại Phòng tiệc buffet, Thảo bước chậm rãi, ánh mắt vô hồn lướt qua những gương mặt rạng rỡ, những tiếng cười nói vui vẻ dường như xa lạ với nỗi lòng cô. Cô tìm một góc khuất, cố gắng hòa mình vào không khí nhộn nhịp, nhưng tâm trí Thảo vẫn nặng trĩu.
Đúng lúc đó, Giả tổng tiến đến, nụ cười tươi rói thường lệ nở trên môi ông ta. Ông ta vỗ nhẹ vào vai Thảo, ánh mắt lấp lánh sự phấn khởi.
“Thảo tổng, tôi tìm cô nãy giờ! Vừa hay, tôi có tin tốt muốn chia sẻ!” Giả tổng hồ hởi, giọng nói tràn đầy năng lượng. “Không ngờ tập đoàn Trình Thị lại có thiện chí hợp tác lớn đến vậy. Chuyến công tác này của Trình Mặc Hiên thực sự đã mở ra cơ hội vàng cho chúng ta. Với năng lực của chúng ta và nguồn lực của Trình Thị, chắc chắn sẽ tạo ra một thị trường béo bở!”
Mỗi lời Giả tổng nói ra như hàng ngàn mũi kim châm vào tim Thảo. Chữ “Trình Thị”, rồi “Trình Mặc Hiên”, tất cả đều xoáy sâu vào vết thương lòng chưa lành. Giả tổng vẫn thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không hay biết về cơn bão tố đang gào thét trong lòng Thảo. Ông ta chỉ thấy một Thảo tổng chuyên nghiệp, đang lắng nghe mình.
Thảo gượng cười, nụ cười méo mó đến khó coi nhưng Giả tổng không nhận ra. Cô cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản, gật đầu xã giao. Tay Thảo siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng ghìm nén những giọt nước mắt chực trào. Lời khen của Giả tổng về cơ hội hợp tác, về tầm nhìn của Trình Thị, tất cả chỉ càng khiến Thảo cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cô bị mắc kẹt trong vở kịch của chính mình, phải diễn tròn vai một nữ doanh nhân thành đạt, chuyên nghiệp, trong khi tâm hồn đang tan nát. Giả tổng tiếp tục phác thảo những kế hoạch tương lai đầy hứa hẹn, ánh mắt ông ta rực sáng. Thảo chỉ có thể nhìn xa xăm, cảm thấy sự xa cách đến tận cùng giữa thế giới hào nhoáng, thành công này và nỗi đau đớn không nói nên lời của riêng mình.
Giả tổng vẫn say sưa nói về viễn cảnh hợp tác, nhưng Thảo không thể nghe thêm được nữa. Cô gật đầu cáo lỗi một cách vội vàng, rồi nhanh chóng rời khỏi Phòng tiệc buffet, bước đi như chạy trốn khỏi những âm thanh và ánh mắt xung quanh. Cô băng qua sảnh chính của Khách sạn năm sao, chỉ muốn thoát ra khỏi nơi ngột ngạt này.
Khi Thảo gần đến cửa ra vào, một cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân cô khựng lại. Dưới ánh đèn lấp lánh, Trình Mặc Hiên đang đứng cạnh một chiếc xe sang trọng màu đen. Ngụy tiểu thư tự nhiên vòng tay qua cánh tay anh, đầu tựa nhẹ vào vai anh. Gương mặt cô ta ngập tràn nụ cười mãn nguyện, ánh mắt nhìn Trình Mặc Hiên đầy âu yếm. Anh khẽ cúi đầu thì thầm điều gì đó, rồi đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc cô. Khung cảnh hạnh phúc và ấm áp ấy như một bức tranh hoàn hảo, không một chút gợn sóng, giữa đêm tối tĩnh mịch.
Thảo đứng chết lặng, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế giới kia. Ánh mắt cô dán chặt vào hai người họ. Bước chân đơn độc của Thảo dường như nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi cử chỉ tình tứ của họ như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Đau nhói, ghen tị, và sự cô đơn vô tận bao trùm lấy Thảo, khiến cô gần như ngạt thở. Cô quay mặt đi, vội vàng lau đi giọt nước mắt nóng hổi vừa kịp trào ra, rồi lao ra khỏi khách sạn, không dám ngoảnh lại nhìn thêm một lần nào nữa.
Thảo lao ra khỏi khách sạn, đôi chân cô bước vội vã như thể đang chạy trốn khỏi một ngọn lửa vô hình. Cô không biết mình đã đi đâu, chỉ biết rằng càng xa nơi đó, nỗi đau càng dễ nuốt trôi hơn một chút. Gió đêm lùa qua mái tóc rối bời, se lạnh nhưng không thể làm nguôi đi ngọn lửa giận dữ và tủi hờn đang thiêu đốt bên trong Thảo. Cô tìm đến một góc khuất, nơi không ai có thể nhìn thấy những giọt nước mắt vô vọng đang chảy dài trên má.
Thảo tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự nghẹn ngào đang chực trào ra. Cô nắm chặt bàn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nỗi đau thể xác giúp Thảo tạm thời quên đi nỗi đau trong tim. “Không được gục ngã,” Thảo thầm nhủ với chính mình, giọng nói run rẩy đến khản đặc. “Mày không được yếu đuối. Mày còn có con gái.”
Ánh mắt Thảo từ từ thay đổi, từ sự tuyệt vọng chuyển sang một tia lửa kiên định. Cô ngẩng cao đầu, gạt phăng những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Đã đủ rồi. Cô đã khóc quá nhiều cho một người đàn ông không xứng đáng, khóc quá nhiều cho một mối tình đã chết. “Từ nay về sau, chỉ có con gái và công việc của mình,” Thảo thì thầm, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí. Cô sẽ gạt bỏ tất cả những cảm xúc cũ kỹ, những ký ức đau buồn về Trình Mặc Hiên và Ngụy tiểu thư. Cô sẽ biến nỗi đau này thành động lực.
Một quyết tâm sắt đá bao trùm lấy Thảo. Cô sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cô sẽ thành công, vì con gái của mình, vì tương lai của hai mẹ con. Cô sẽ chứng minh cho tất cả thấy rằng một người phụ nữ bị bỏ rơi, một người mẹ đơn thân, vẫn có thể đứng vững và tỏa sáng rực rỡ. Nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó, sâu thẳm trong tim, nhưng nó đã bị giấu kín, bị chôn vùi dưới một lớp vỏ bọc kiên cường và lạnh lùng. Ánh mắt Thảo giờ đây chỉ còn phản chiếu sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Thảo lau khô những giọt nước mắt cuối cùng, hít sâu một hơi. Quyết tâm như một tảng băng cứng rắn đóng chặt trái tim cô. Cô quay lưng rời khỏi góc khuất, bước đi vững vàng hơn bao giờ hết. Từng bước chân cô dứt khoát trên vỉa hè lạnh lẽo, hướng về phía chiếc xe đậu cách đó không xa. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, chỉ biết khóc lóc. Giờ đây, Thảo là một nữ doanh nhân, một người mẹ, một chiến binh.
Khi Thảo vừa ngồi vào ghế lái, tay vừa chạm vào khóa điện, chiếc điện thoại trong túi xách cô chợt rung lên bần bật. Cô nhíu mày, nhìn vào màn hình. Là số của Trợ lý của Thảo. Linh cảm chẳng lành chợt dấy lên. Cô nhấn nút nghe, giọng nói Trợ lý của Thảo gấp gáp vang lên từ đầu dây bên kia, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch.
“Chị Thảo ơi! Có chuyện rồi!” Trợ lý của Thảo thở dốc, giọng đầy hoảng loạn.
Tim Thảo chợt hẫng đi một nhịp. Cô nắm chặt vô lăng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có chuyện gì vậy em? Bình tĩnh nói chị nghe.”
“Đối tác X… đối tác X đột ngột thay đổi điều khoản hợp đồng! Họ đòi tăng giá nguyên vật liệu lên ba mươi phần trăm và rút ngắn thời hạn thanh toán xuống còn một nửa! Nếu không chấp nhận, họ sẽ hủy toàn bộ đơn hàng!” Trợ lý của Thảo báo cáo một tràng, như sợ rằng mình không đủ thời gian để nói hết.
Máu trong người Thảo như đông lại. Đối tác X là một trong những nhà cung cấp quan trọng nhất, hợp đồng này lại là dự án trọng điểm sắp tới. Thay đổi điều khoản như vậy không khác nào đặt cô vào thế bí, đẩy doanh nghiệp của cô vào tình thế vô cùng khó khăn. Một đòn giáng mạnh, bất ngờ và đầy ác ý.
Thảo nhắm mắt lại, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Áp lực nặng nề đè lên vai cô. Nhưng rồi, ánh mắt Thảo chợt lóe lên một tia sáng sắc bén. Sự tức giận về Trình Mặc Hiên, nỗi tủi hờn về Ngụy tiểu thư, tất cả như biến thành nhiên liệu, thắp lên ngọn lửa chiến đấu mạnh mẽ bên trong cô. Cô sẽ không gục ngã! Tuyệt đối không!
Thảo mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây chứa đầy sự kiên định. Cô siết chặt điện thoại. “Được rồi, chị hiểu rồi. Em gửi toàn bộ tài liệu liên quan cho chị ngay bây giờ. Chuẩn bị một cuộc họp trực tuyến vào tám giờ sáng mai. Gọi thêm trưởng phòng pháp chế và kế toán. Chúng ta sẽ không để họ muốn làm gì thì làm!”
Giọng Thảo mạnh mẽ, dứt khoát, không còn một chút yếu đuối nào của người phụ nữ vừa gạt nước mắt. Đây là một thách thức, một thử thách nghiệt ngã, nhưng cũng chính là động lực để Thảo chứng minh giá trị của mình, chứng minh rằng cô không phải là người dễ dàng bị đánh bại. Vì con gái, vì công việc, cô sẽ chiến đấu đến cùng. Cô đưa tay khởi động xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường dài và đầy chông gai đang chờ đợi.
Thảo nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn đường lướt qua nhanh như những suy nghĩ hỗn độn trong đầu Thảo. Cái tin tức từ Trợ lý của Thảo vừa rồi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cô, nhưng cũng đồng thời thổi bùng lên ngọn lửa kiên cường ẩn sâu bên trong. Đối tác X đã chơi một vố hiểm, nhưng Thảo không thể, và sẽ không, gục ngã. Trình Mặc Hiên và Ngụy tiểu thư có thể đang hả hê ở đâu đó, nghĩ rằng họ đã đẩy cô vào đường cùng. Nhưng họ đã lầm.
Chiếc xe bon bon trên con đường vắng, đưa Thảo ra khỏi khu vực sầm uất của thành phố. Cô cần một không gian thoáng đãng để sắp xếp lại mọi thứ. Cuối cùng, Thảo dừng xe lại bên một bờ hồ lớn, nơi ánh đèn thành phố chỉ còn là những chấm li ti xa xăm. Cô tắt máy, không gian lập tức chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán lá. Thảo ngước nhìn bầu trời đêm, hàng triệu vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen. Một mình trên con đường đời, ánh mắt Thảo xa xăm nhưng ẩn chứa sự kiên cường không chịu khuất phục.
Cô độc, nhưng cô mạnh mẽ. Mạnh mẽ vì con gái, mạnh mẽ vì những gì cô đã xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt. Thảo hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh của màn đêm thấm vào phổi, xua đi những mệt mỏi trong tâm trí. Cô đã từng trải qua quá nhiều biến cố, từng đứng trên bờ vực thẳm của sự tuyệt vọng. Nhưng mỗi lần như vậy, hình ảnh con gái bé bỏng lại hiện lên, trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho cô vượt qua mọi giông bão. Cô không cho phép mình yếu đuối. Cô sẽ đối mặt với một tương lai đầy gian khó phía trước, không lùi bước, không chùn chân. Thảo tự nhủ, một trận chiến mới đã bắt đầu, và cô sẽ là người chiến thắng.
Đêm dần khuya, Thảo vẫn ngồi đó, không gian tĩnh lặng bao trùm lấy cô. Những cơn gió se lạnh mơn man trên mái tóc, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa ý chí trong lòng. Có lẽ, hành trình của cô chưa bao giờ là dễ dàng, và những thử thách vẫn sẽ liên tiếp ập đến. Nhưng giờ đây, Thảo đã học được cách đón nhận chúng, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng một tâm thế sẵn sàng chiến đấu. Cô đã không còn là cô gái non nớt của sáu năm về trước, người từng gục ngã trước những biến cố đầu đời. Thời gian, nỗi đau và trách nhiệm làm mẹ đã tôi luyện Thảo trở thành một người phụ nữ thép, không dễ dàng bị đánh bại. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù có bao nhiêu người muốn hạ gục cô, thì sâu thẳm bên trong Thảo vẫn luôn có một sức mạnh vô hình, một nghị lực không giới hạn. Sức mạnh ấy đến từ tình yêu thương dành cho con gái, từ niềm tin vào bản thân và từ khát vọng được sống một cuộc đời đường hoàng, không phụ thuộc vào bất cứ ai. Nơi đây, dưới bầu trời đầy sao, Thảo cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một sự thanh thản đến từ việc chấp nhận và đối mặt. Cô biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng cô đã sẵn sàng, với một trái tim kiên định và một tâm hồn đã được chữa lành.