Vợ tương lai đá ‘chỗ hiểm’, chú rể sốc: Đêm độc thân còn bị úp sọt!

“Bố, mẹ, con muốn lấy vợ.”

“Gì? Nói lại bố mày nghe.”

“Con lỡ lấy mất lần đầu của người ta nên…”

“Cưới. Cưới ngay và liền.”

Bố mẹ anh bật dậy khỏi sofa. Vui đến mức chỉ thiếu điều mở tiệc ăn mừng.

Thằng con trai duy nhất này sau 29 năm nuôi nấng cuối cùng đã chịu lấy vợ.

Không tuyệt hậu, không tuyệt hậu, không tuyệt hậu.

Thật sự thì nói ra thằng bé nó lại buồn chứ “con c,him” kia có khác gì hàng trưng bày đâu, 29 năm chưa một lần xổ lồng.

Nhưng không sao, cuối cùng nó đã làm được việc có ích duy nhất trong cuộc đời. Kiếm được cả con dâu lẫn cháu nội cho bố mẹ.

[…]

Mang không khí hoan hỉ như tết đến xuân về, phụ huynh hai bên không hề mảy may gì việc phản đối.

Bố mẹ cô vui vì cuối cùng đã tống cổ quả bom nổ chậm.

Bố mẹ anh mừng vì cuối cùng súng cũng đã có dịp lên nòng.

Nhưng cô đã không biết mình đang ngây thơ bước chân vào vũng bùn anh tạo ra.

“Tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Dù sao cũng là sự cố.”

“Em nghĩ hôm đấy tôi say thật à?”

“Em nghĩ hôm đấy tôi say thật à?”

“Thế anh nghĩ hôm đấy tôi đá vào con chi,.m vàng của anh là vô ý thật à?”

“Quãng đời còn lại em sẽ phải trả giá.”

Dương Ngôn tức sắp chết rồi. Rõ ràng là anh đang gài Hứa Hi cô vào bẫy cơ mà.

Nhưng chỉ mới nhắc lại sự kiện đêm ấy thôi cũng khiến anh thấy thốn. Cả dòng họ anh có một cây giống này thôi đấy.

Cái cú đá như trời giáng cứ thế toàn lực đá vào thằng em bé bỏng của Dương Ngôn.

Hứa Hi không nghĩ lỡ đá hư rồi sau này lấy gì dùng à.

Đáng lẽ ngày dạm hỏi kia sẽ ngọt ngào như ướp đường nhưng lại kết thúc trong sự cay cú của anh và ấm ức của cô.

Chỉ có mỗi phụ huynh hai bên là vui.

“Cưới sớm đi cho bọn tao nhờ.”

(…)

Mọi thứ rất bình yên, rất êm đẹp cho đến gần ngày tổ chức đám cưới.

Tối ấy Dương Ngôn hẹn anh em đến quán bar cũ ăn uống chuẩn bị chia tay kiếp độc thân đóng mạng nhện.

Nhưng tiệc rượu chưa tàn anh đã thấy toàn thân rạo rực, cơ thể bất thường.

Loạng choạng bước ra từ trong nhà vệ sinh mới nhận ra trong ly rượu của anh… có xuân dược.

Rốt cuộc là ai dở trò.

Nóng… nóng chết mất…

Anh đứng nép vào góc tường thở dốc.

“Nè anh làm sao đấy? Chơi thuốc quá liều hả?”

Một anh chàng lạ mặt tốt bụng tiến đến đỡ lấy Dương Ngôn.

Không phân biệt đực cái, Dương Ngôn thật sự chịu hết nổi rồi. Xin lỗi đồng chí.

“Tôi mang anh đi bệnh viện nhé?”

“Đến… đến khách sạn… Gấp.”

Ngồi trên taxi anh tự tay cởi từng cúc áo, gương mặt nhàu nhò như mớ quần áo mới lấy vào từ dây phơi.

Dù có cố đến mấy bản năng cũng đánh gục lí trí muốn tỉnh táo cũng không nổi.

Xuống xe, trước khi bước vào trong anh lại đọc thấy dòng chữ quảng cáo rõ hợp cảnh của khách sạn.

Full truyện dưới bình luận ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ tương lai đá ‘chỗ hiểm’, chú rể sốc: Đêm độc thân còn bị úp sọt!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt