“Bố, mẹ, con muốn lấy vợ.”
“Gì? Nói lại bố mày nghe.”
“Con lỡ lấy mất lần đầu của người ta nên…”
“Cưới. Cưới ngay và liền.”
Bố mẹ anh bật dậy khỏi sofa. Vui đến mức chỉ thiếu điều mở tiệc ăn mừng.
Thằng con trai duy nhất này sau 29 năm nuôi nấng cuối cùng đã chịu lấy vợ.
Không tuyệt hậu, không tuyệt hậu, không tuyệt hậu.
Thật sự thì nói ra thằng bé nó lại buồn chứ “con c,him” kia có khác gì hàng trưng bày đâu, 29 năm chưa một lần xổ lồng.
Nhưng không sao, cuối cùng nó đã làm được việc có ích duy nhất trong cuộc đời. Kiếm được cả con dâu lẫn cháu nội cho bố mẹ.
[…]Mang không khí hoan hỉ như tết đến xuân về, phụ huynh hai bên không hề mảy may gì việc phản đối.
Bố mẹ cô vui vì cuối cùng đã tống cổ quả bom nổ chậm.
Bố mẹ anh mừng vì cuối cùng súng cũng đã có dịp lên nòng.
Nhưng cô đã không biết mình đang ngây thơ bước chân vào vũng bùn anh tạo ra.
“Tôi không cần anh chịu trách nhiệm. Dù sao cũng là sự cố.”
“Em nghĩ hôm đấy tôi say thật à?”
“Em nghĩ hôm đấy tôi say thật à?”
“Thế anh nghĩ hôm đấy tôi đá vào con chi,.m vàng của anh là vô ý thật à?”
“Quãng đời còn lại em sẽ phải trả giá.”
Dương Ngôn tức sắp chết rồi. Rõ ràng là anh đang gài Hứa Hi cô vào bẫy cơ mà.
Nhưng chỉ mới nhắc lại sự kiện đêm ấy thôi cũng khiến anh thấy thốn. Cả dòng họ anh có một cây giống này thôi đấy.
Cái cú đá như trời giáng cứ thế toàn lực đá vào thằng em bé bỏng của Dương Ngôn.
Hứa Hi không nghĩ lỡ đá hư rồi sau này lấy gì dùng à.
Đáng lẽ ngày dạm hỏi kia sẽ ngọt ngào như ướp đường nhưng lại kết thúc trong sự cay cú của anh và ấm ức của cô.
Chỉ có mỗi phụ huynh hai bên là vui.
“Cưới sớm đi cho bọn tao nhờ.”
(…)
Mọi thứ rất bình yên, rất êm đẹp cho đến gần ngày tổ chức đám cưới.
Tối ấy Dương Ngôn hẹn anh em đến quán bar cũ ăn uống chuẩn bị chia tay kiếp độc thân đóng mạng nhện.
Nhưng tiệc rượu chưa tàn anh đã thấy toàn thân rạo rực, cơ thể bất thường.
Loạng choạng bước ra từ trong nhà vệ sinh mới nhận ra trong ly rượu của anh… có xuân dược.
Rốt cuộc là ai dở trò.
Nóng… nóng chết mất…
Anh đứng nép vào góc tường thở dốc.
“Nè anh làm sao đấy? Chơi thuốc quá liều hả?”
Một anh chàng lạ mặt tốt bụng tiến đến đỡ lấy Dương Ngôn.
Không phân biệt đực cái, Dương Ngôn thật sự chịu hết nổi rồi. Xin lỗi đồng chí.
“Tôi mang anh đi bệnh viện nhé?”
“Đến… đến khách sạn… Gấp.”
Ngồi trên taxi anh tự tay cởi từng cúc áo, gương mặt nhàu nhò như mớ quần áo mới lấy vào từ dây phơi.
Dù có cố đến mấy bản năng cũng đánh gục lí trí muốn tỉnh táo cũng không nổi.
Xuống xe, trước khi bước vào trong anh lại đọc thấy dòng chữ quảng cáo rõ hợp cảnh của khách sạn.
Full truyện dưới bình luận ạ
Dương Ngôn lảo đảo bước qua cánh cửa xoay tự động của khách sạn. Từng bước chân như muốn rời khỏi cơ thể anh, cả người nóng ran như lửa đốt, cảm giác như hàng ngàn kim châm đang đâm xuyên da thịt. Lý trí anh giờ đây chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh, sắp đứt lìa bất cứ lúc nào. Anh cố gắng tập trung nhìn về phía quầy lễ tân sáng đèn. Một cô nhân viên trẻ đang cúi đầu kiểm tra máy tính.
“Cho… cho tôi… một… phòng… Gấp!”
Lời nói của Dương Ngôn bật ra đứt quãng, lắp bắp, khô khốc. Gương mặt anh đỏ bừng, mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm cả mái tóc và thấm vào cổ áo sơ mi đã mở bung từ lúc nào. Cô nhân viên lễ tân giật mình ngẩng lên, đôi mắt mở to nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta trông thật đáng sợ, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hơi thở Dương Ngôn dồn dập, hổn hển. Trong lồng ngực, anh cảm thấy trái tim mình đập liên hồi, như muốn nổ tung, sẵn sàng phá vỡ lồng ngực mà thoát ra ngoài. Cả cơ thể anh run rẩy, một cảm giác bức bối tột độ nhấn chìm mọi suy nghĩ khác. Anh chỉ muốn một nơi để giải tỏa, ngay lập tức.
Cô nhân viên lễ tân vẫn chưa kịp hoàn hồn thì cánh cửa xoay tự động lại một lần nữa mở ra. Một bóng người cao lớn bước vào, ánh mắt anh ta nhanh chóng quét qua sảnh, rồi dừng lại ở Dương Ngôn đang vật vã. Đó chính là Anh chàng lạ mặt đã giúp đỡ Dương Ngôn từ quán bar và đưa anh về khách sạn. Vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh ta khi nhìn thấy Dương Ngôn, giờ đây còn tồi tệ hơn cả lúc nãy.
Anh chàng lạ mặt sải bước nhanh đến bên Dương Ngôn, không kìm được sự sốt ruột.
“Anh thực sự ổn chứ? Có cần tôi giúp gì không?” Anh ta cúi thấp người, cố gắng nhìn vào mắt Dương Ngôn, giọng nói chứa đầy sự quan tâm.
Dương Ngôn nghe thấy, nhưng những con chữ như trôi tuột khỏi bộ não đang bốc cháy của anh. Một tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng khô khốc. Anh cố gắng đưa tay về phía trước như muốn níu lấy thứ gì đó, nhưng cánh tay chỉ run rẩy giữa không trung rồi buông thõng xuống. Đôi mắt anh trũng sâu, vô định, chỉ phản chiếu nỗi thống khổ tột cùng. Toàn thân Dương Ngôn chao đảo, sắp đổ gục.
Dương Ngôn vùng vẫy trong vô vọng, cố gắng chống đỡ cơ thể đang bốc cháy nhưng đôi chân như nhũn ra. Anh gồng mình trong giây lát rồi đổ ập xuống, tưởng chừng như sẽ va mạnh vào sàn đá lạnh lẽo. Nhưng một cánh tay mạnh mẽ đã kịp thời vòng qua eo anh, giữ anh lại. Anh chàng lạ mặt nhanh chóng ôm lấy Dương Ngôn, kéo anh đứng vững trở lại trong vòng tay mình. Tuy nhiên, một cảm giác nóng rực, bỏng rát lập tức xuyên qua lớp áo, truyền thẳng vào người Anh chàng lạ mặt. Anh ta kinh ngạc, vội vàng buông một tay ra, đặt lên trán Dương Ngôn. Nhiệt độ cao bất thường khiến Anh chàng lạ mặt giật mình.
“Nóng quá! Anh bị sốt à?” Anh chàng lạ mặt thốt lên, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn khó hiểu. Dương Ngôn lúc này chỉ còn là một khối thân thể nóng bỏng, mềm nhũn trong vòng tay anh ta, đôi mắt gần như nhắm nghiền.
Dương Ngôn hoàn toàn không phản ứng, hơi thở nặng nề, khó nhọc. Ánh mắt Anh chàng lạ mặt lướt qua gương mặt đỏ ửng, mồ hôi đầm đìa của Dương Ngôn, rồi dừng lại ở dáng vẻ xiêu vẹo, yếu ớt của anh. Anh ta thầm nghĩ, tình huống này rõ ràng không đơn giản là say rượu hay cảm sốt. Một sự thôi thúc khó hiểu nảy sinh trong lòng, pha lẫn chút lo lắng, chút tò mò về nguyên nhân khiến người đàn ông này ra nông nỗi. Anh ta quyết định, không thể để Dương Ngôn ở lại đây.
Anh chàng lạ mặt dứt khoát vòng tay qua lưng Dương Ngôn, một tay đỡ lấy chân, gần như cõng anh lên. Thân nhiệt nóng bỏng từ Dương Ngôn lập tức bao trùm lấy anh ta, khiến anh ta khẽ nhíu mày. Dương Ngôn, trong vô thức, bỗng rúc đầu vào hõm vai người kia, đôi tay buông thõng bám víu vào áo Anh chàng lạ mặt như một chiếc phao cứu sinh, không còn chút sức lực nào để kháng cự.
Anh chàng lạ mặt sải bước nhanh chóng qua sảnh khách sạn vắng lặng, dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Bước chân của anh ta vững chãi, nhưng tâm trí lại hỗn loạn bởi những câu hỏi không lời. Anh ta ấn nút gọi thang máy, tiếng “ding” nhẹ vang lên báo hiệu cửa mở. Bên trong, không gian chật hẹp, gương phản chiếu hình ảnh hai người đàn ông đang ôm lấy nhau. Một người thì yếu ớt, thân thể bốc hỏa, một người thì ánh mắt phức tạp, nửa sốt ruột, nửa muốn khám phá điều bí ẩn.
Anh chàng lạ mặt khẽ nghiêng đầu nhìn xuống Dương Ngôn. Khuôn mặt anh lúc này ẩn hiện dưới ánh sáng mờ ảo của thang máy, trông vừa đáng thương lại vừa có chút gì đó quyến rũ kỳ lạ. Anh ta đưa tay chạm nhẹ vào tóc Dương Ngôn, rồi lại nhanh chóng rụt về, như thể hành động đó là một điều cấm kỵ. Chiếc thang máy từ từ đi lên, đưa cả hai đến một tầng lầu không ai biết trước điều gì sẽ chờ đợi.
Cánh cửa thang máy từ từ mở ra, hé lộ một hành lang vắng lặng, trải thảm dày màu xám. Anh chàng lạ mặt sải bước ra ngoài, thân hình Dương Ngôn nặng trĩu trên tay anh ta. Anh ta dùng một tay để mở cửa phòng, một thẻ từ quét qua khe khóa phát ra tiếng “tít” nhẹ. Cửa bật mở, một căn phòng khách sạn sang trọng hiện ra, với ánh đèn vàng ấm áp và không khí yên tĩnh bao trùm.
Anh chàng lạ mặt cẩn thận đặt Dương Ngôn xuống chiếc giường rộng, nệm êm ái lún xuống theo sức nặng của hai người. Anh ta buông Dương Ngôn ra, lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua thân thể đang vật vã của Dương Ngôn. Quần áo của Dương Ngôn xộc xệch, chiếc áo sơ mi bung cúc vài nơi, để lộ lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở nặng nề. Làn da anh đỏ ửng, mồ hôi vã ra như tắm, và khi Anh chàng lạ mặt đưa tay chạm nhẹ vào trán Dương Ngôn, anh ta giật mình cảm nhận thân nhiệt nóng như lửa đốt. Tình hình nghiêm trọng hơn anh ta nghĩ rất nhiều.
Dương Ngôn, như một con cá mắc cạn đang giãy giụa, bỗng nhiên vươn tay. Đôi mắt anh lờ đờ, mờ ảo như không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì, nhưng đôi tay lại bất ngờ vồ lấy cổ tay Anh chàng lạ mặt. Lực siết yếu ớt, nhưng đủ để giữ chặt. Giọng nói Dương Ngôn khản đặc, lạc hẳn đi vì cơn vật vã, từng chữ như bị xé ra từ cuống họng:
“Cứu… tôi…”
Lời cầu xin yếu ớt vang lên, thấm đẫm sự tuyệt vọng và đau đớn. Anh chàng lạ mặt chợt đứng hình, cảm nhận rõ rệt sự bất lực và nỗi sợ hãi trong lời nói của người đàn ông trước mặt. Anh ta không khỏi nhíu mày, tự hỏi rốt cuộc điều gì đã đẩy Dương Ngôn vào tình cảnh thảm hại này.
Anh chàng lạ mặt vẫn đứng hình, cổ tay bị Dương Ngôn siết chặt. Mùi hương lạ lùng, nồng nặc và có chút ngòn ngọt phảng phất từ cơ thể Dương Ngôn, không giống bất kỳ mùi mồ hôi của người bệnh nào mà anh ta từng biết. Anh ta cúi thấp người hơn, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt đỏ bừng, đôi môi khô khốc và ánh nhìn mơ màng của Dương Ngôn. Đây không phải là cơn sốt thông thường. Sự vật vã, hơi thở gấp gáp, và cả cái cách Dương Ngôn vồ vập lấy anh ta… tất cả đều chỉ về một thứ duy nhất.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Anh chàng lạ mặt, khiến anh ta khẽ rùng mình. “Xuân dược?” Anh ta lùi lại một bước, cổ tay thoát khỏi tay Dương Ngôn. Một thoáng bối rối và kinh ngạc hiện lên rõ ràng trong đôi mắt anh ta. Cảnh tượng trước mắt dường như vượt quá sức tưởng tượng của một đêm bình thường.
Dương Ngôn vật vã, cơ thể nóng ran như lửa đốt. Ánh mắt anh chàng lạ mặt mờ dần, nhường chỗ cho một khuôn mặt khác, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao. Hứa Hi. Ký ức về ngày dạm hỏi ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua.
(HỒI ỨC – NGÀY DẠM HỎI CỦA DƯƠNG NGÔN VÀ HỨA HI)
Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều len lỏi qua ô cửa kính, rải đều trên bộ bàn ghế chạm trổ. Bố mẹ Dương Ngôn và bố mẹ Hứa Hi ngồi đối diện nhau, gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng. Tiếng cười nói vui vẻ, những lời chúc phúc ấm áp vang vọng khắp phòng khách. Dương Ngôn ngồi cạnh Hứa Hi, cố gắng nở một nụ cười xã giao trong khi cảm thấy một sự khó chịu len lỏi. Hứa Hi không hề nhìn anh, ánh mắt cô ta lướt qua mọi thứ, lạnh lẽo và thờ ơ.
Dương Ngôn khẽ chạm tay vào tay cô ta dưới gầm bàn. Hứa Hi giật phắt tay lại như chạm phải lửa, ánh mắt lóe lên sự khinh ghét không thể che giấu. Cô ta quay sang Dương Ngôn, khẽ nhếch môi.
HỨA HI
(Thì thầm, giọng lạnh như băng)
Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận tất cả sao, Dương Ngôn? Anh đã gài bẫy tôi, bắt tôi chịu trách nhiệm.
DƯƠNG NGÔN
(Thì thầm, cau mày)
Tôi không gài bẫy cô. Chính cô…
HỨA HI
(Cắt lời, giọng thêm phần sắc lạnh, nụ cười tự mãn hiện rõ trên môi)
Im đi. Anh sẽ phải hối hận. Quãng đời còn lại, em sẽ phải trả giá, Dương Ngôn. Chắc chắn đấy.
Lời tuyên bố của Hứa Hi như một lưỡi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim Dương Ngôn. Anh sững sờ. Đằng sau nụ cười thân thiện, giả tạo ấy, là một sự căm hờn tột độ. Anh nhìn cô ta, không nói nên lời. Bố mẹ hai bên vẫn đang vui vẻ bàn chuyện cưới xin, không hề hay biết về cuộc đối thoại ngầm đầy thù hận này.
(KẾT THÚC HỒI ỨC)
Thực tại ập đến. Cơn đau thể xác và sự nhục nhã đang giày vò Dương Ngôn, nhưng cảm giác bị phản bội và căm phẫn giờ đây còn mạnh mẽ hơn tất thảy. “Quãng đời còn lại em sẽ phải trả giá.” Lời nói của Hứa Hi cứ lặp đi lặp lại trong đầu Dương Ngôn. Cô ta đã thực sự ra tay? Có phải chính Hứa Hi đã sắp đặt mọi thứ, từ cái đêm định mệnh cho đến thuốc mê và cả xuân dược này? Máu nóng dồn lên não Dương Ngôn. Anh nghiến răng, toàn thân run rẩy vì giận dữ và bất lực.
Dương Ngôn vẫn đang vật lộn với cơn nóng rực cháy từ bên trong, toàn thân anh ta run rẩy, quặn thắt. Những tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ kẽ răng nghiến chặt. Trán Dương Ngôn đầm đìa mồ hôi, mái tóc bết vào thái dương. Anh ta cố gắng giật tung nút áo sơ mi, nhưng những ngón tay lại run rẩy không kiểm soát. Cơn giận dữ và cảm giác bị phản bội vẫn cuộn trào, hòa lẫn với sự giày vò thể xác, biến anh ta thành một con thú bị thương đang vùng vẫy.
Anh chàng lạ mặt đứng lặng thinh bên cạnh giường, khoanh tay. Ánh mắt anh ta chăm chú dõi theo từng cử động đau đớn của Dương Ngôn. Ban đầu, có một sự lạnh nhạt, bất cần trong ánh nhìn ấy, như thể anh ta chỉ là một người qua đường tình cờ chứng kiến một bi kịch không liên quan đến mình. Anh ta đã hoàn thành “nhiệm vụ” đưa Dương Ngôn đến khách sạn. Giờ đây, anh ta hoàn toàn có thể quay lưng bỏ đi, không một lời giải thích. Màn đêm đã xuống, anh ta có thể biến mất như chưa từng xuất hiện.
Một cuộc đấu tranh âm thầm diễn ra trong tâm trí anh chàng lạ mặt. Lý trí mách bảo anh ta nên rời đi. Đây không phải chuyện của anh ta. Giúp đỡ một người đàn ông xa lạ trong tình trạng này tiềm ẩn quá nhiều rắc rối. Nhưng rồi, ánh mắt anh ta lại chạm vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn của Dương Ngôn, nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da tái nhợt, nghe những tiếng thở dốc, hổn hển. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lồng ngực. Anh ta không thể. Anh ta không thể bỏ mặc một người đang trong tình trạng nguy kịch như vậy.
Anh chàng lạ mặt khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Anh ta buông thõng hai tay, dứt khoát bước một bước lại gần giường. Cơn bão lý trí và tình người đã chấm dứt. Quyết định đã được đưa ra. Anh ta sẽ ở lại.
Anh chàng lạ mặt tiến đến mép giường, bàn tay anh ta do dự giây lát rồi vươn ra, chạm vào nút áo sơ mi đang căng chặt trên lồng ngực Dương Ngôn. Hơi nóng từ cơ thể Dương Ngôn tỏa ra rát bỏng, khiến đầu ngón tay anh chàng lạ mặt khẽ giật. Dương Ngôn rên rỉ một tiếng, như một con thú bị thương bị chạm vào vết đau, đồng thời cũng như một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô thức khi được giải thoát khỏi sự gò bó.
Những ngón tay của anh chàng lạ mặt thuần thục gỡ từng chiếc nút áo. Áo sơ mi được kéo ra, để lộ lồng ngực vạm vỡ, phập phồng của Dương Ngôn, thấm đẫm mồ hôi. Làn da ửng đỏ, những mạch máu dưới da nổi lên rõ rệt, chứng tỏ cơn khát khao đang hành hạ anh ta mạnh mẽ đến mức nào. Anh chàng lạ mặt nuốt khan, ánh mắt lướt qua cơ thể đang vặn vẹo. Anh ta tiếp tục, cởi bỏ chiếc áo lót bên trong, rồi đến thắt lưng quần âu. Mỗi hành động đều chậm rãi, thận trọng, nhưng chất chứa một sự quyết đoán lạ lùng.
Khi chiếc quần âu vừa được nới lỏng, cơn nóng rực từ bên trong Dương Ngôn dường như bùng lên dữ dội hơn nữa. Dương Ngôn bất ngờ vươn hai tay lên, không chút ý thức, ôm chặt lấy tấm lưng rộng của anh chàng lạ mặt, đầu anh ta vùi vào vai đối phương. Hơi thở gấp gáp, nóng hổi của Dương Ngôn phả vào cổ anh chàng lạ mặt, khiến anh ta khẽ rùng mình. Toàn thân Dương Ngôn siết chặt, những ngón tay bấu víu vào lớp vải áo, như một người sắp chết đuối đang tìm kiếm ván gỗ cuối cùng. Cảnh tượng trở nên vô cùng nhạy cảm và căng thẳng, mùi mồ hôi, mùi rượu, và mùi hoóc-môn cuộn lấy nhau, tràn ngập không khí mờ ảo trong căn phòng khách sạn. Anh chàng lạ mặt cứng đờ, không nhúc nhích, cảm nhận trọn vẹn sự bám víu tuyệt vọng của Dương Ngôn, đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.
Dương Ngôn chật vật mở mí mắt, ánh sáng chói chang từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ mà anh không tài nào nhận ra. Đầu óc Dương Ngôn quay cuồng, một cơn đau buốt nhói như búa bổ giáng xuống thái dương, khiến toàn thân anh dường như chao đảo ngay cả khi đang nằm yên. Cổ họng khô khốc, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh rên rỉ, cố gắng xoay người, và cảm giác ê ẩm, rã rời từ tận sâu bên trong xương khớp lập tức ập đến, như thể anh vừa trải qua một trận chiến kéo dài.
Đôi mắt Dương Ngôn lờ đờ lướt qua trần nhà xa lạ, rồi đến những bức tường với giấy dán tường họa tiết lạ lẫm, tấm rèm cửa dày cộp và bộ bàn ghế mà anh chưa từng thấy trước đây. Đây không phải là phòng ngủ của anh. Một cảm giác hoang mang tột độ bắt đầu len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực Dương Ngôn. Anh giật mình quay đầu sang bên cạnh, và trái tim anh gần như ngừng đập.
Nằm ngay sát bên, trên cùng một chiếc giường, là bóng lưng trần của Anh chàng lạ mặt. Mái tóc đen hơi rối, những đường nét cơ bắp săn chắc hiện rõ dưới lớp da rám nắng. Một cánh tay của người đàn ông vắt hờ lên gối, gần như chạm vào vai Dương Ngôn. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn một mùi hương nồng nặc của rượu, mồ hôi và… một thứ mùi khó tả khác.
Dương Ngôn bàng hoàng, cố gắng xốc lại trí nhớ trống rỗng của mình. Những mảnh ký ức vụn vặt về buổi tiệc chia tay độc thân, về cơn nóng ran đột ngột ập đến, về những bước chân loạng choạng, và rồi là sự xuất hiện của Anh chàng lạ mặt… tất cả chập chờn, mờ ảo như một giấc mơ. Nhưng sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh, cùng với cảm giác cơ thể rã rời không chút giả dối, gào thét rằng đây không phải là mơ.
Dương Ngôn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhưng vô ích. Cả thế giới như quay cuồng, và mọi thứ anh từng biết dường như đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Anh nuốt nước bọt khó khăn, giọng khản đặc, chỉ có thể thì thào trong câm lặng: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Dương Ngôn thì thào, giọng khản đặc, chỉ có thể thốt ra một câu hỏi đầy bàng hoàng: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Anh chàng lạ mặt dường như cảm nhận được, từ từ trở mình, quay đầu lại. Ánh mắt anh ta phức tạp, như chứa đựng một câu chuyện dài, nửa hoài nghi, nửa thông cảm, và cả sự mệt mỏi ẩn sâu. Dương Ngôn nín thở, nhìn thẳng vào người đàn ông xa lạ đó, chờ đợi.
“Anh…” Anh chàng lạ mặt bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo khó tả, “Suýt nữa thì anh đã mất mạng, nếu tôi không kịp thời giải thoát cho anh khỏi cái quán bar chết tiệt đó.”
Dương Ngôn rùng mình, cố gắng gạt bỏ cảm giác ớn lạnh đang bò dọc sống lưng. Anh chàng lạ mặt khẽ nhếch mép, ánh mắt lướt qua vẻ mặt tái nhợt của Dương Ngôn, rồi chậm rãi thuật lại mọi chuyện.
“Đêm qua, ở quán bar…” Anh chàng lạ mặt ngừng một chút, như thể hồi tưởng lại cảnh tượng kinh hoàng, “Anh bị đánh thuốc. Một loại xuân dược rất mạnh, đủ để biến anh thành một con thú hoang không kiểm soát.”
Dương Ngôn cố gắng nhớ lại, những mảnh ký ức rời rạc vụt qua như những thước phim quay chậm. Cơn nóng rực bùng cháy, những ảo giác hoang đường, và cảm giác thèm khát bản năng trỗi dậy đến điên cuồng.
“Tôi thấy anh loạng choạng ra góc tường quán bar, người đổ mồ hôi đầm đìa, ánh mắt mờ dại. Rõ ràng là có kẻ muốn hãm hại anh.” Anh chàng lạ mặt tiếp tục, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng. “Thấy anh sắp ngã quỵ, tôi không thể đứng nhìn. Tôi đã đưa anh rời khỏi đó, lên một chiếc taxi.”
Dương Ngôn chợt nhớ đến cảm giác được một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy, kéo đi trong màn sương mờ ảo của lý trí. Cảm giác lạnh lẽo của làn gió đêm lướt qua da thịt bỏng rát khi anh được dìu ra ngoài.
“Suốt đường đi, anh không ngừng rên rỉ, cơ thể nóng ran như lửa đốt. Đến khách sạn, anh gần như không còn nhận thức được gì nữa.” Anh chàng lạ mặt nhìn thẳng vào Dương Ngôn, ánh mắt xuyên thấu. “Anh gần như mất mạng nếu không được giải thoát kịp thời.”
Dương Ngôn nghe xong, cả người cứng đờ. Từng lời như những mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim anh. Mọi thứ anh biết, mọi niềm tin, đều sụp đổ. Anh không thể tin nổi vào tai mình. Cảm giác nhục nhã, tức giận, và tuyệt vọng đan xen, xoáy sâu vào tâm can. Một kịch bản tồi tệ đến mức anh chưa từng dám tưởng tượng, nay lại phơi bày trần trụi trước mắt. Dương Ngôn nhận ra mình đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Dương Ngôn lùi lại một bước, đôi mắt dại đi. Cả cơ thể anh run lên bần bật, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn nóng giận bùng cháy trong lồng ngực. Hủy hoại? Anh ta… anh ta vừa nói gì cơ?
Dương Ngôn nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở đang hỗn loạn. “Không… không thể nào…” Anh thốt lên, giọng khản đặc, như một lời thì thầm vô vọng. Anh cố chấp phủ nhận sự thật tàn khốc đang hiện hữu. Toàn bộ cuộc đời anh, danh dự của anh, tất cả đều tan tành trong một đêm. Kẻ nào đã làm điều này? Tại sao?
Anh chàng lạ mặt vẫn im lặng quan sát, ánh mắt sắc lạnh như muốn đọc thấu tâm can Dương Ngôn. Anh ta đã thấy quá nhiều sự sụp đổ như thế này.
Dương Ngôn đưa hai tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bù. Thế giới xung quanh anh như quay cuồng. Sự nhục nhã này, sự ô nhục này, anh sẽ phải đối mặt ra sao? Ai sẽ tin anh? Tất cả chỉ là một âm mưu được sắp đặt tinh vi, kéo anh vào một cái bẫy không lối thoát. Anh không còn là Dương Ngôn của ngày hôm qua nữa. Anh là một kẻ đã bị hủy hoại.
Dương Ngôn lùi thêm một bước, đầu óc quay cuồng. Những lời nói của người lạ vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa. “Hủy hoại?” Anh ta vừa nói anh đã bị hủy hoại sao? Mọi thứ anh dày công xây dựng, mọi danh dự của anh, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn trong một đêm duy nhất.
Dương Ngôn cố gắng gượng đứng vững, hít một hơi thật sâu để giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Anh ngước nhìn người đàn ông lạ mặt, ánh mắt đầy căm hờn, tuyệt vọng và cả một sự hoang mang tột độ.
“Anh… anh là ai? Sao anh lại biết… những chuyện này?” Dương Ngôn khẽ cất lời, giọng vẫn còn run rẩy, khản đặc.
Người đàn ông lạ mặt không trả lời ngay. Anh ta chỉ nhìn Dương Ngôn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự lạnh lùng khó tả, như thể đang đánh giá, đang thăm dò. Một nụ cười nửa miệng chợt thoáng qua trên môi anh ta, rất nhanh rồi biến mất.
Cuối cùng, anh ta cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ, xuyên thẳng vào tâm trí Dương Ngôn.
“Tôi là Hoàng. Và tôi biết cô Hứa Hi.”
Dương Ngôn đứng chết lặng, từng lời của Hoàng găm thẳng vào tâm trí anh như những mũi dao lạnh buốt. Hứa Hi. Cái tên đó xoáy sâu vào vết thương lòng chưa kịp lành. Anh nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây không chỉ còn là tuyệt vọng mà là một sự cảnh giác cao độ. Người đàn ông này, Hoàng, anh ta biết Hứa Hi? Lẽ nào đây lại là một cái bẫy khác? Anh ta đóng vai người hùng để rồi lật ngược tình thế vào phút chót? Hàng loạt câu hỏi và kịch bản tồi tệ nhất xẹt qua đầu Dương Ngôn.
Anh lùi thêm một bước, giữ khoảng cách với Hoàng. Dù cơ thể vẫn còn rã rời vì tác dụng của xuân dược và cú sốc tinh thần, một nguồn sức mạnh lạ thường dường như bùng lên, thôi thúc anh phải đối mặt. Dương Ngôn nhìn Hoàng từ đầu đến chân, cố gắng đọc vị con người bí ẩn này. Hoàng vẫn đứng đó, điềm nhiên, không có vẻ gì là giấu giếm, nhưng chính sự điềm nhiên ấy lại càng khiến Dương Ngôn thêm hoài nghi.
“Anh… anh nói anh biết Hứa Hi?” Dương Ngôn khẽ khàng nhắc lại, như để xác nhận điều vừa nghe thấy là thật. Giọng anh run lên vì uất ức. “Anh là ai? Và tại sao anh lại giúp tôi? Anh rốt cuộc có mục đích gì khi xuất hiện vào lúc này?”
Hoàng vẫn không lập tức trả lời. Đôi mắt anh ta quét một lượt trên gương mặt trắng bệch, mệt mỏi của Dương Ngôn, như đang đánh giá mức độ tin tưởng. Một thoáng do dự lướt qua trên nét mặt Hoàng, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ kiên quyết.
“Tôi đã nói, tôi là Hoàng,” anh ta lặp lại, giọng điệu vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. “Còn việc tôi giúp anh… thì có lẽ, anh nợ tôi một ân huệ.” Hoàng nói xong, quay lưng bước đi, ra hiệu cho Dương Ngôn theo sau. “Lên xe đi, ở đây không phải chỗ để nói chuyện.”
Dương Ngôn do dự nhìn Hoàng một lúc, rồi lầm lũi bước theo. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy vì tác dụng của xuân dược, nhưng tâm trí lại bị kéo căng bởi sự nghi ngờ và tò mò. Hoàng mở cửa sau của một chiếc taxi đã đỗ sẵn gần đó, ra hiệu cho Dương Ngôn vào trước. Anh chàng lạ mặt này dường như đã lường trước mọi chuyện. Dương Ngôn miễn cưỡng ngồi xuống, cảm giác bất an dâng lên tột độ. Chiếc xe lăn bánh, tách rời khỏi ánh đèn lấp lóa của quán bar, tiến vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố.
Hoàng ngồi cạnh Dương Ngôn, ánh mắt vẫn bình thản. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý bỗng xuất hiện trên môi anh ta, như thể anh ta đang nhìn thấu mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Dương Ngôn. Nụ cười ấy không có vẻ gì là thân thiện, mà giống như một lời thách thức ngầm, hay một sự chế giễu khôn khéo. Dương Ngôn nhíu mày, cảm thấy như mình đang bị một thế lực vô hình nào đó thao túng.
“Anh cười cái gì?” Dương Ngôn gằn giọng, cố nén sự mệt mỏi và phẫn nộ. “Anh rốt cuộc là ai? Và anh biết gì về Hứa Hi?”
Hoàng không vội trả lời. Anh ta dựa lưng vào ghế, chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại quay sang Dương Ngôn. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, nhưng giọng điệu lại trầm ấm, mang theo một chút quyền uy khó cưỡng.
“Tôi biết nhiều hơn những gì anh nghĩ, Dương Ngôn,” Hoàng nói, tên Dương Ngôn được nhấn nhá một cách kỳ lạ. “Và tôi biết chính xác những gì anh đang muốn lúc này.”
Dương Ngôn cứng người. Hoàng đọc vị anh dễ dàng như vậy sao? Sự tức giận, tủi nhục và khao khát trả thù trỗi dậy mạnh mẽ.
Hoàng tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thì thầm nhưng lại vang vọng trong không gian hẹp của chiếc taxi: “Nếu anh muốn trả thù… tôi có thể giúp.”
Câu nói của Hoàng như một dòng điện chạy dọc sống lưng Dương Ngôn. Trả thù. Đó chính là thứ anh đang khao khát, một khao khát cháy bỏng đến mức anh đã tự nhủ phải quên đi. Nhưng làm sao có thể quên được sự sỉ nhục này? Anh nhìn chằm chằm vào Hoàng, bán tín bán nghi. Đổi lại điều gì? Đây liệu có phải là một cái bẫy khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn? Một con đường mới mở ra trước mắt Dương Ngôn, nhưng nó không phải con đường trải hoa hồng, mà là một con đường gập ghềnh, đầy những chông gai và bóng tối.
“Anh… anh có ý gì?” Dương Ngôn lắp bắp hỏi lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, và quyết định sắp tới có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời anh.
Hoàng nhìn thẳng vào mắt Dương Ngôn, nụ cười ẩn ý vẫn vương trên môi. “Ý của tôi là,” anh ta nói, “cô Hứa Hi của anh đã dàn dựng mọi chuyện rất kỹ lưỡng. Từ việc ‘vô tình’ đá vào chỗ hiểm của anh, đến việc cố tình gài bẫy, buộc anh phải chịu trách nhiệm. Còn thuốc này…” Hoàng khẽ nhún vai, “là để đảm bảo anh không thể thoát khỏi cái bẫy đó đêm nay.”
Dương Ngôn siết chặt nắm đấm, máu nóng dồn lên tới não. Sự thật phơi bày trần trụi khiến anh đau điếng, không chỉ vì sự sỉ nhục, mà còn vì niềm tin tan vỡ.
“Cô ta muốn gì?” Dương Ngôn gằn giọng, cố giữ cho hơi thở không run rẩy.
“Cô ta muốn một cuộc hôn nhân có lợi cho gia đình, và một người chồng… ngoan ngoãn, không có khả năng chống đối.” Hoàng giải thích, giọng điệu đầy vẻ chế giễu. “Một con rối hoàn hảo, đúng không?”
Lời nói của Hoàng như những nhát dao đâm vào trái tim Dương Ngôn. Anh chưa từng nghĩ mình lại rơi vào tình cảnh thảm hại đến vậy. Cảm giác bị lợi dụng, bị xem thường đến tận xương tủy khiến anh căm phẫn. Nhưng anh biết Hoàng không vô cớ mà giúp đỡ.
“Và cái giá phải trả là gì?” Dương Ngôn hỏi thẳng, ánh mắt sắc lạnh nhìn đối phương.
Hoàng lại mỉm cười, nụ cười lần này lộ rõ vẻ nguy hiểm. “Cái giá… là sự sẵn lòng của anh để vứt bỏ mọi thứ đã được sắp đặt. Để chấp nhận một cuộc chơi mà anh không hề biết luật, nhưng phần thưởng là sự tự do và một cuộc trả thù ngọt ngào.” Anh ta dừng lại một chút, như để câu nói thấm sâu vào tâm trí Dương Ngôn. “Nói cách khác, anh phải sẵn sàng chấp nhận trở thành một con người khác, Dương Ngôn ạ.”
Dương Ngôn ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi những ánh đèn đường lướt qua nhanh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Cảm giác xuân dược vẫn còn hành hạ cơ thể anh, nhưng tâm trí anh giờ đây lại sắc bén đến lạ. Một bên là sự nhục nhã tột cùng, một cuộc hôn nhân gượng ép, một tương lai mờ mịt dưới sự khống chế của Hứa Hi và gia đình cô ta. Một bên là cơ hội lật đổ tất cả, rửa sạch vết nhơ, nhưng phải đánh đổi bằng việc bước chân vào một thế giới xa lạ, đầy rẫy hiểm nguy, và có thể sẽ phải làm những điều mà anh chưa từng nghĩ đến.
Anh hình dung cảnh gia đình anh sẽ thất vọng đến nhường nào nếu anh từ hôn, sự nghiệp của anh có thể sẽ bị ảnh hưởng ra sao. Nhưng rồi, hình ảnh Hứa Hi với nụ cười mãn nguyện, ánh mắt khinh bỉ khi “đá” vào “chỗ hiểm” của anh, và lời nói của Hoàng về việc anh chỉ là “con rối” lướt qua tâm trí. Không. Anh không thể chấp nhận số phận đó. Anh đã sống một cuộc đời quá bình lặng, quá dễ dãi. Có lẽ đã đến lúc anh phải tự mình định đoạt.
Dương Ngôn quay lại nhìn Hoàng, ánh mắt anh kiên định, không còn chút do dự nào. “Tôi đồng ý,” anh nói, giọng rành rọt, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của chiếc taxi. “Anh muốn tôi làm gì?”
Hoàng gật đầu hài lòng, nụ cười trên môi anh ta giờ đây không còn ẩn ý mà là một sự hài lòng rõ ràng. Chiếc taxi bỗng phanh gấp, dừng lại trước một con hẻm tối.
“Tốt,” Hoàng nói. “Bước đầu tiên… là anh phải biến mất đêm nay.” Anh ta mở cửa xe, ra hiệu cho Dương Ngôn. “Từ giờ trở đi, Dương Ngôn của ngày hôm qua đã chết. Một con người mới sẽ ra đời. Một con người sẵn sàng cho cuộc chiến.”
Dương Ngôn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn đau thắt ở phần dưới bụng như một lời nhắc nhở về sự sỉ nhục. Anh bước ra khỏi xe, ánh mắt quét qua con hẻm tối tăm, rồi nhìn thẳng vào màn đêm phía trước. Dù không biết điều gì đang chờ đợi, anh biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời. Một cảm giác lạ lẫm, vừa sợ hãi vừa phấn khích dâng lên trong anh. Anh không còn là Dương Ngôn nhút nhát, yếu đuối nữa. Anh đã sẵn sàng chiến đấu.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, một chương mới trong cuộc đời Dương Ngôn đã mở ra. Anh đã chọn con đường chông gai, không phải vì khát khao quyền lực hay danh vọng, mà vì tiếng gọi của lòng tự trọng đã bị chà đạp. Cuộc đời vốn dĩ không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, đôi khi, để tìm thấy sự thật và công lý, người ta phải dấn thân vào những nơi tối tăm nhất, đối mặt với những phần xấu xí nhất của bản thân và xã hội. Sự trả thù, ban đầu chỉ là một ngọn lửa hờn giận, giờ đây đã biến thành động lực mạnh mẽ để anh tái định nghĩa bản thân. Sau bao nhiêu năm sống trong vòng an toàn, được bao bọc bởi tình yêu thương của gia đình, Dương Ngôn cuối cùng cũng hiểu rằng cuộc đời không phải là một vở kịch chỉ toàn những điều tốt đẹp. Có những cú sốc, những nỗi đau, những vết thương lòng không thể hàn gắn nếu không có ý chí đứng dậy và đối mặt. Anh không còn đơn thuần là một nạn nhân, mà đã trở thành người kiến tạo số phận mình. Con đường phía trước sẽ đầy thách thức, có thể sẽ có lúc anh vấp ngã, nhưng ánh mắt anh đã ánh lên một tia sáng kiên định, không gì có thể dập tắt. Đó là tia sáng của một người đã chấp nhận sự thay đổi, chấp nhận rũ bỏ quá khứ để kiến tạo một tương lai mới, nơi anh sẽ không bao giờ để ai chà đạp lên mình nữa. Anh hiểu rằng, sự trả thù đích thực không phải là hủy diệt người khác, mà là xây dựng lại chính mình, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và cuối cùng, tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng đứng vững giữa những cơn bão đó.

