“Cụ ông tỷ phú bị con cháu l//ừa lấy hết tài sản rồi b/ỏ rơ/i ở viện dưỡng lão – ngày ông qua đời, luật sư đọc di chúc khiến cả gia tộc qu/ỳ xuống
Ông Lâm Văn Phúc, 87 tuổi, từng là một doanh nhân huyền thoại. Ông bắt đầu từ hai bàn tay trắng, gây dựng nên tập đoàn Lâm Phát với hàng nghìn nhân viên và tài sản ước tính hàng trăm triệu đô.
Ở tuổi xế chiều, ông tưởng mình có thể an hưởng tuổi già bên con cháu. Nhưng đời không như mơ.
Sau khi vợ m/ất, ông sống cùng con trai trưởng – Lâm Minh – và con dâu. Ban đầu, họ chăm sóc ông chu đáo. Nhưng mọi thứ thay đổi sau một cuộc họp gia đình “”bàn về phân chia tài sản cho hợp lý””.
Con cháu liên tục xúi ông ký giấy tờ chuyển nhượng, nói là để “dễ quản lý”. Tin tưởng má/u m/ủ ru/ột r/à, ông ký. Và chỉ vài tháng sau, ông trắng tay.
Bị đẩy vào viện dưỡng lão trong im lặng. Không ai thăm. Không ai hỏi han. Ông sống những ngày cuối đời trong cô độc, không một lời o/án trá/ch.
Ba năm sau, ông qua đời trong giấc ngủ. Tin tức được luật sư riêng của ông – bà Trịnh Hồng – thông báo đến gia đình.
Ngày ta/ng lễ, gia tộc họ Lâm đến đông đủ, không phải vì tình thân – mà vì di chúc. Họ tụ lại trong phòng họp sang trọng của văn phòng luật sư. Ai cũng mong ngóng được chia phần.
Bà Trịnh Hồng mở tài liệu, giọng nghiêm nghị:
“Di chúc của ông Lâm Văn Phúc, ký và công chứng trước sự chứng kiến của ba luật sư độc lập. Nội dung như sau:
‘Tôi – Lâm Văn Phúc – để lại toàn bộ tài sản chưa công bố, gồm các bất động sản đứng tên công ty mẹ ở nước ngoài, tài khoản ngân hàng tại Singapore và Thụy Sĩ, tổng trị giá ước tính 1.200 tỷ đồng Việt Nam – cho một người duy nhất: Nguyễn Thị An…”
“Cả căn phòng vốn đang im phăng phắc bỗng như có một quả bom vô hình phát nổ. Sự im lặng bị xé toạc bởi một tiếng “”RẦM”” vang dội.
Lâm Minh, con trai trưởng, đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ sồi, mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên chằng chịt. Hắn gầm lên, giọng lạc đi vì tức giận và không thể tin
nổi.
“”BÀ NÓI LÁO! Nguyễn Thị An là con quái nào? Tôi chưa bao giờ nghe đến cái tên này! Cha tôi không quen ai tên đó cả!””
Hắn chỉ thẳng tay vào mặt bà Trịnh Hồng, hơi thở hổn hển.
“”Đây là một trò lừa đảo! Di chúc này là giả mạo! Chắc chắn bà đã cấu kết với ai đó để chiếm đoạt tài sản của gia tộc chúng tôi!””
Ngay lập tức, như được tiếp thêm lửa, cả gia tộc họ Lâm hùa theo. Căn phòng họp sang trọng biến thành một cái chợ vỡ.
“”Đúng vậy! Di chúc này là giả!””
“”Cha tôi không thể nào làm thế! Ông ấy rất thương con cháu!”” – một người con dâu nức nở giả tạo.
“”Chúng tôi yêu cầu giám định lại chữ ký! Yêu cầu một cuộc điều tra!””
Những tiếng la ó, phản đối, chất vấn vang lên từ mọi phía, tạo thành một mớ âm thanh hỗn loạn và tham lam.
Giữa cơn bão thịnh nộ đó, bà Trịnh Hồng vẫn ngồi im, lưng thẳng tắp. Gương mặt bà không một chút biến sắc. Ánh mắt lạnh như băng của bà lướt qua từng gương mặt đang méo mó vì tức giận, khinh bỉ và tham lam. Sự điềm tĩnh của bà như một gáo nước lạnh dội vào đám đông đang sôi sục, khiến họ dần im bặt, cảm thấy một sự bất an khó tả.
Khi tiếng ồn đã lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng thở dốc, bà Trịnh Hồng mới chậm rãi cất lời, giọng bà đanh lại, rõ ràng từng chữ, vang vọng khắp phòng.
“”Sự phẫn nộ của quý vị không thay đổi được sự thật.””
Bà không thèm nhìn Lâm Minh, từ tốn giơ một tập tài liệu khác lên, kẹp riêng với bản di chúc.
“”Ông Lâm Văn Phúc đã lường trước được phản ứng này. Vì vậy, ông đã thêm một điều kiện đặc biệt, được ghi âm, ghi hình và có ba người làm chứng độc lập.””
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn vào tập tài liệu trên tay bà, nín thở.
Bà Trịnh Hồng nhìn thẳng vào mắt Lâm Minh, người đang tái mặt đi.
“”Di chúc có một điều khoản ràng buộc cuối cùng. Nếu trong vòng đúng 30 ngày, kể từ ngày hôm nay,”” – bà nhấn mạnh – “”gia tộc không thể tìm được người có tên Nguyễn Thị An đến văn phòng này để làm thủ tục nhận thừa kế hợp pháp…””
Bà ngừng lại một nhịp, để sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy căn phòng.
“”…thì toàn bộ khối tài sản 1.200 tỷ đồng này, cùng các bất động sản liên quan, sẽ được tự động quyên góp cho các tổ chức từ thiện quốc tế tại Singapore và Thụy Sĩ. Không một đồng nào ở lại Việt Nam.”””
“Màn hình mờ đi rồi hiện lại, chuyển cảnh đột ngột. Không gian sang trọng, căng như dây đàn của văn phòng luật sư biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến não nề của một căn phòng trong viện dưỡng lão ba năm về trước.
Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng vách tường bong tróc và đọng lại trên mái tóc đã bạc trắng của ông Lâm Văn Phúc. Ông ngồi bất động trên chiếc xe lăn, tấm lưng gầy còm đổ về phía trước, đôi mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân vắng lặng bên ngoài. Trông ông không khác gì một cái bóng, một phế nhân bị lãng quên.
Tiếng cửa kẽo kẹt mở. Một bóng người nhẹ nhàng tiến lại. Đó là Nguyễn Thị An, cô y tá thực tập chỉ mới ngoài hai mươi, với khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp. Cô khẽ khàng kéo chiếc chăn len mỏng lên cao hơn, che đi đôi chân gầy guộc của ông Phúc.
“”Ông ơi, gió ngoài thổi vào lạnh lắm. Ông phải giữ ấm ạ.””
Ông Phúc không đáp, cũng không quay lại. Dường như ông không nghe thấy gì. Nhưng An không nản lòng. Cô đã quen với sự im lặng này. Cô kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống bên cạnh ông, giọng vẫn dịu dàng.
“”Hôm nay cháu đọc báo cho ông nghe nhé? Có nhiều tin tức hay lắm ạ.””
Cô mở tờ báo cũ, giọng đọc trong trẻo vang lên, phá tan sự im lặng ngột ngạt. Cô đọc về thời sự, về giá cả, về một vài mẩu chuyện đời thường. Ông Phúc vẫn im lặng, nhưng đôi tai ông khẽ động đậy. An là người duy nhất ở đây làm điều này. Những y tá khác chỉ làm đúng phận sự rồi vội vã rời đi. Con cháu ông, sau vài lần thăm nom giả tạo ban đầu, đã không còn bao giờ xuất hiện.
An đọc đến một mục kinh tế: “”Tập đoàn Lâm Phát công bố kế hoạch mở rộng thị trường ra Đông Nam Á…””
Đột nhiên, một tiếng ho khan yếu ớt vang lên từ ông Phúc. Bàn tay khô gầy của ông khẽ run rẩy. An lập tức dừng lại, lo lắng nhìn ông.
“”Ông có sao không ạ? Để cháu lấy nước cho ông nhé?””
Ông Phúc khẽ lắc đầu. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, ông cất giọng, khàn đặc và khó nhọc như thể đã rất lâu không nói.
“”…Ngày xưa… ta cũng từng tay trắng đi lên như vậy… Cũng từng mơ đưa sản nghiệp của mình đi khắp nơi…””
An ngạc nhiên, rồi mỉm cười, đôi mắt sáng lên vì tò mò.
“”Thật ạ? Ông kể cho cháu nghe với! Chắc ngày trẻ ông oai phong lắm!””
Một tia sáng le lói trong đôi mắt đã từng vô hồn của ông Phúc. Ông bắt đầu kể, giọng lúc nhớ lúc quên, về những ngày đầu khởi nghiệp gian khó, về những đêm không ngủ, về những hợp đồng đầu tiên, về những trận chiến thương trường nảy lửa. Ông không hề nhắc đến tên “”Lâm Phát”” hay tên thật của mình. Ông chỉ kể như một người già đang hồi tưởng lại quá khứ huy hoàng đã xa.
An chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại “”Ồ””, “”À”” lên đầy thán phục. Cô không hề tỏ ra chán nản hay sốt ruột trước những câu chuyện rời rạc của ông.
Cô gái trẻ không biết rằng mình đang ngồi cạnh người sáng lập tập đoàn Lâm Phát lừng lẫy. Đối với cô, ông chỉ là một bệnh nhân đáng thương, một người ông cô độc cần được sẻ chia.
Và đối với ông Phúc, trong những ngày tháng tăm tối và tuyệt vọng nhất, nụ cười và sự kiên nhẫn chân thành của cô y tá xa lạ này là tia sáng duy nhất sưởi ấm tâm hồn đã nguội lạnh của ông. Ông nhìn cô gái bên cạnh, một quyết định lớn lao và táo bạo bắt đầu hình thành trong tâm trí già nua nhưng vẫn còn vô cùng sắc sảo của mình.”
“Không gian trong văn phòng luật sư của bà Trịnh Hồng vẫn còn đặc quánh sự phẫn nộ, nhưng cơn thịnh nộ ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một thứ cảm xúc khác, lạnh lẽo và đáng sợ hơn nhiều: sự hoảng loạn. Cả gia tộc họ Lâm, những con người cả đời sống trong nhung lụa và chưa bao giờ biết sợ hãi, giờ đây đang cảm nhận rõ rệt mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. 1200 tỷ. Con số đó như một bóng ma khổng lồ, lơ lửng trên đầu họ, vừa cám dỗ, vừa đe dọa nuốt chửng tất cả.
Lâm Minh là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Gương mặt hắn ta đỏ gay vì tức giận đã chuyển sang tái mét. Hắn không còn gào thét nữa, thay vào đó là một giọng nói gấp gáp, khàn đặc ra lệnh.
“”Tất cả nghe đây! Bây giờ không phải lúc đứng đây chửi rủa! Phải tìm ra con nhỏ Nguyễn Thị An đó! NGAY LẬP TỨC!””
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội vào đám người đang hỗn loạn. Họ lập tức im bặt, quay sang nhìn Lâm Minh, chờ đợi chỉ thị như một bầy sói đói chờ con đầu đàn.
“”Chú Ba!”” – Lâm Minh chỉ tay vào một người đàn ông trung niên bệ vệ – “”Chú gọi ngay cho công ty thám tử tư mạnh nhất Sài Gòn. Bảo họ tung toàn bộ lực lượng ra. Tiền bạc không thành vấn đề! Lục tung cả cái đất nước này lên cũng phải tìm ra nó cho cháu!””
Người đàn ông được gọi là chú Ba vội vã rút điện thoại, bàn tay hơi run run bấm số.
“”Cô Tư, chị Hai! Mọi người về nhà ngay, hỏi hết đám người làm, tài xế, bảo vệ cũ xem có ai biết mặt, biết quê quán con nhỏ đó không. Dù là một thông tin nhỏ nhất cũng phải báo lại ngay!””
Mọi người răm rắp tuân lệnh, tản ra như ong vỡ tổ. Sự đoàn kết giả tạo vì tiền bạc giờ đây biến thành một cỗ máy tìm kiếm đầy hối hả và tuyệt vọng.
Lâm Minh quay sang người vợ đang đứng cạnh, mặt cắt không còn một giọt máu. “”Mình, đi với anh. Đến thẳng viện dưỡng lão!””
Chiếc xe sang trọng lao vun vút trên đường, nhưng không khí bên trong lại nặng nề như chì. Vợ Lâm Minh nắm chặt tay chồng, giọng run rẩy.
“”Anh ơi… lỡ như nó… nó cầm tiền đi nước ngoài rồi thì sao? Singapore, Thụy Sĩ… như lời bà luật sư nói…””
Lâm Minh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. “”Nó không nhanh vậy được đâu! Thủ tục chuyển một số tiền lớn như vậy không phải một sớm một chiều! Chắc chắn nó vẫn còn ở Việt Nam!””
Hắn tự trấn an mình, nhưng trong thâm tâm, nỗi sợ hãi đang gặm nhấm từng tấc ruột. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực và mất kiểm soát như thế này.
Viện dưỡng lão hiện ra trước mắt, vẻ cũ kỹ, tĩnh lặng của nó như đang chế nhạo sự giàu sang và vội vã của hai vợ chồng. Họ gần như chạy vào văn phòng, tìm gặp bà viện trưởng.
Lâm Minh cố giữ vẻ bình tĩnh, ném tấm danh thiếp lên bàn. “”Chúng tôi muốn gặp một y tá tên Nguyễn Thị An. Cô ta đã từng chăm sóc cha tôi, cụ Lâm Văn Phúc.””
Bà viện trưởng, một người phụ nữ phúc hậu, nhìn cặp vợ chồng với ánh mắt dò xét rồi chậm rãi lật sổ ghi chép. Bà cất giọng đều đều, không một chút cảm xúc.
“”A, cô Nguyễn Thị An. Rất tiếc, cô ấy đã xin nghỉ việc rồi.””
Tim Lâm Minh hẫng một nhịp. “”Nghỉ việc? Khi nào?””
Bà viện trưởng ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. “”Ngay sau khi cụ Phúc mất. Cô ấy nói nhà ở quê có việc đột xuất, xin nghỉ và đi ngay trong ngày hôm đó. Không để lại địa chỉ cụ thể.””
Câu nói cuối cùng như một nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Lâm Minh và vợ hắn. Trùng hợp đến rợn người. Một kế hoạch hoàn hảo.
Cả hai đứng chết lặng. Mọi hy vọng cuối cùng về một cuộc tìm kiếm dễ dàng đã tan thành mây khói. Giờ đây, họ đang đuổi theo một bóng ma. Sự lo lắng và nỗi kinh hoàng vì nguy cơ mất trắng 1200 tỷ hiện rõ mồn một trên gương mặt của hai kẻ bất hiếu. Con mồi đã biến mất ngay trước mũi, chỉ để lại một khoảng không trống rỗng và một nỗi sợ hãi ngày một lớn dần.”
“Chiếc xe sang trọng của Lâm Minh vừa rời khỏi cổng viện dưỡng lão thì điện thoại hắn đổ chuông dồn dập. Là số lạ. Hắn bực bội bắt máy, giọng gắt gỏng.
“”Ai đấy?””
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông chuyên nghiệp, lạnh lùng.
“”Thưa cậu Lâm Minh, tôi là người của công ty thám tử tư mà chú Ba của cậu đã liên hệ. Chúng tôi vừa tìm ra địa chỉ phòng trọ cũ của cô Nguyễn Thị An.””
Lâm Minh phanh gấp chiếc xe bên lề đường, tim đập thình thịch. Nhanh vậy sao? Hắn cố nén sự phấn khích, gằn giọng.
“”Ở đâu? Gửi địa chỉ qua ngay!””
“”Dạ, trong một con hẻm ở quận 8. Thông tin chi tiết tôi đã nhắn cho cậu.””
Tút. Tút. Tút. Cuộc gọi kết thúc. Lâm Minh liếc nhìn tin nhắn vừa đến, nhếch mép cười khẩy rồi đạp ga, chiếc xe gầm lên lao đi, bỏ lại người vợ vẫn còn đang hoảng hốt ở phía sau. “”Để xem mày trốn đi đâu, con cáo già!”” – hắn thầm rủa.
Con hẻm nhỏ và ngoằn ngoèo ở quận 8 khác một trời một vực với thế giới xa hoa của Lâm Minh. Hắn phải gửi xe ở đầu hẻm, nhăn nhó bước đi trên nền xi măng lổm chổm, né những vũng nước đọng. Mùi ẩm mốc và thức ăn hỗn tạp xộc vào mũi khiến hắn càng thêm khó chịu.
Dãy nhà trọ lụp xụp, cũ kỹ hiện ra. Lâm Minh tìm đến căn phòng cuối dãy theo chỉ dẫn. Một người phụ nữ trung niên, dáng người đậm, đang ngồi lặt rau trước cửa, thấy người lạ ăn mặc sang trọng thì ngước lên nhìn dò xét. Đó là bà chủ nhà.
Lâm Minh hắng giọng, cố tỏ ra lịch sự nhưng không giấu được vẻ trịch thượng.
“”Chào bác. Cho tôi hỏi, đây có phải là nơi cô Nguyễn Thị An từng thuê trọ không ạ?””
Bà chủ nhà nheo mắt. “”Cậu là ai? Tìm nó có việc gì?””
“”Tôi là người quen cũ. Nghe nói cô ấy đã dọn đi nên đến hỏi thăm.”” Lâm Minh bịa ra một lý do.
Nghe đến tên An, vẻ mặt cảnh giác của bà chủ nhà giãn ra, thay bằng một nét buồn buồn, thương cảm. Bà thở dài, đặt rổ rau xuống.
“”À, cái An. Tội nghiệp con bé. Nó dọn đi cũng được mấy hôm rồi, ngay sau khi ông cụ nó chăm ở viện dưỡng lão mất.””
Lâm Minh thầm nghĩ, “”Đúng như dự đoán!”” nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra quan tâm. “”Vậy à bác? Chắc cô ấy về quê rồi hả bác?””
“”Chắc vậy. Con bé hiền như cục đất, lại hiếu thảo. Nó đi làm quần quật cả ngày, có hôm làm ca đêm về mệt lả người mà vẫn cố thức lo cho thằng em trai.””
Lâm Minh nhíu mày. “”Em trai?””
Bà chủ nhà chép miệng, giọng đầy xót xa. “”Ừ, thằng em nó bị bệnh tim nặng, nằm viện suốt. Mọi tiền bạc con An làm ra đều đổ vào lo thuốc thang, viện phí cho em nó hết. Nhìn con bé gầy rộc đi mà thương. Có bữa hết tiền, nó còn chạy qua xin tôi khất tiền nhà mấy ngày…””
Nghe đến đây, sự kiên nhẫn của Lâm Minh vỡ tan. Toàn bộ câu chuyện về lòng hiếu thảo, về người em trai bệnh tật trong tai hắn lúc này chỉ là một màn kịch được dựng lên vô cùng tinh vi. Hắn cười khẩy một tiếng, buột miệng với tất cả sự khinh bỉ.
“”Thảo mai để lừa tiền thôi!””
Câu nói lạnh lùng, miệt thị của Lâm Minh như một gáo nước đá dội vào lòng tốt của bà chủ nhà. Nụ cười và vẻ cảm thông trên gương mặt bà đông cứng lại, rồi từ từ chuyển sang giận dữ. Bà đứng phắt dậy, đôi mắt nhìn xoáy vào Lâm Minh.
“”Cậu… cậu vừa nói cái gì?”” Giọng bà không còn sự thân thiện, mà trở nên sắc lẹm, đanh lại. “”Cậu là cái thá gì mà dám nói con bé An như thế?””
Lâm Minh giật mình trước sự thay đổi thái độ đột ngột, nhưng bản tính ngạo mạn không cho phép hắn lùi bước. Hắn vênh mặt lên.
“”Tôi nói sự thật thôi. Loại con gái giả nghèo giả khổ để đi lừa đảo, tôi lạ gì!””
Bà chủ nhà siết chặt hai bàn tay. Sự khó chịu ban đầu giờ đã biến thành phẫn nộ thực sự. Bà chỉ thẳng tay vào mặt Lâm Minh.
“”Cậu cút đi cho tôi! Cái loại người ăn mặc sang trọng mà mồm miệng thối tha như cậu, tôi không tiếp!”””
“Hoàn toàn trái ngược với con hẻm ồn ào ở Sài Gòn, cách đó hàng trăm cây số, trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở vùng quê nghèo, không khí nặng trĩu mùi thuốc men và sự tĩnh lặng đến não lòng. Ánh đèn vàng vọt từ ngọn đèn dây tóc duy nhất trong nhà hắt lên bóng của Nguyễn Thị An đang lầm lũi bên giường.
Trên chiếc giường tre ọp ẹp, một cậu thiếu niên gầy gò, da xanh tái đang thiêm thiếp ngủ. Đó là em trai của An. Hơi thở cậu yếu ớt, thỉnh thoảng lại đứt quãng bởi một cơn ho khan. An nhẹ nhàng lấy chiếc khăn ấm lau mồ hôi lấm tấm trên trán em, đôi mắt cô trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng tràn ngập sự yêu thương, xót xa.
Cô khẽ khàng đứng dậy, bước đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc phòng. Dưới ánh đèn, cô run run mở một tờ giấy đã nhàu nát. Đó là giấy báo chi phí dự kiến cho ca phẫu thuật ghép tủy của em trai. Con số với hàng loạt số không nhảy múa trước mắt cô, như một bức tường khổng lồ, lạnh lẽo chặn đứng mọi hy vọng.
Bao nhiêu tiền lương làm giúp việc, bao nhiêu đêm thức trắng làm thêm ở quán ăn, bao nhiêu lần nhịn ăn nhịn mặc, tất cả đều tan biến như muối bỏ bể trước con số nghiệt ngã này. Cô đã chạy vạy khắp nơi, vay mượn họ hàng, bạn bè, nhưng số tiền gom được chỉ là một phần rất nhỏ.
Bờ vai cô bắt đầu run lên bần bật. Cô cắn chặt môi đến gần như bật máu, cố ngăn tiếng nấc nhưng không thể. Cuối cùng, sự kiên cường mà cô cố gắng gồng gánh bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn.
Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát cứ thế tuôn rơi, thấm ướt tờ giấy báo, làm nhòe đi những con số tuyệt vọng. Tiếng khóc của An ban đầu chỉ là những tiếng nấc nghẹn ngào, sau đó vỡ òa ra trong sự bất lực, đau đớn.
“”Em ơi… Chị phải làm sao đây? Lấy đâu ra tiền bây giờ… Phải làm sao đây?””
An gục đầu xuống bàn, tiếng khóc của cô vỡ tan trong căn nhà trống trải, đầy tuyệt vọng. Cô không biết rằng, ở một nơi khác, một cơn bão định mệnh mang tên “”thừa kế”” đang chuẩn bị ập xuống cuộc đời khốn khổ của mình, thay đổi tất cả chỉ trong một cái chớp mắt.”
“Trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến não nề ở vùng quê, căn biệt thự lộng lẫy của gia tộc họ Lâm lại đang nóng hừng hực như một chảo lửa. Thời gian đã trôi qua ba tuần kể từ ngày di chúc được công bố, và giờ chỉ còn đúng một tuần nữa là đến hạn chót.
Trong phòng khách xa hoa, nơi những chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, không khí lại đặc quánh sự thù địch. Lâm Minh, người con trai trưởng, đi đi lại lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt ruột và cáu kỉnh. Những người còn lại trong gia tộc, từ các em trai, em gái, cho đến dâu rể, đều ngồi trên những chiếc sofa bọc da cao cấp nhưng không ai nói với ai một lời, chỉ có những ánh mắt đầy trách móc và nghi kỵ liếc qua lại.
“”Thế nào rồi anh hai? Đã tìm ra con nhỏ Nguyễn Thị An đó chưa?”” – một người em trai của Minh, tên Lâm Dũng, sốt sắng phá vỡ sự im lặng.
Lâm Minh bực bội gắt lên: “”Vẫn chưa! Lật tung cả cái đất Sài Gòn này lên mà nó như bốc hơi rồi! Lũ thám tử ăn hại!””
Lâm Dũng đập mạnh tay xuống bàn cà phê bằng đá cẩm thạch, tiếng “”rầm”” vang lên khiến mọi người giật nảy.
“”Chưa? Chỉ còn một tuần nữa thôi đó anh Minh! 1.200 tỷ sắp bốc hơi mà anh nói với tôi là ‘chưa’ à?””
“”Vậy chú muốn tôi phải làm sao? Chú giỏi thì đi mà tìm!”” – Lâm Minh trừng mắt đáp trả.
Ngay lập tức, một người cô trong họ lên tiếng chì chiết, giọng chua loét: “”Tìm cái gì nữa! Ngay từ đầu tôi đã thấy có vấn đề rồi. Chắc chắn nó là con rơi con rớt của ông già, bây giờ được bà luật sư kia chống lưng cho nên mới trốn kỹ như vậy!””
Lời nói như một mồi lửa châm vào thùng thuốc súng. Vợ của Lâm Minh, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, liền vênh mặt lên: “”Cô nói vậy là có ý gì? Chuyện của bố thì liên quan gì đến chồng tôi mà mọi người cứ dồn hết lên đầu anh ấy?””
Lâm Dũng cười khẩy một tiếng, đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mặt anh trai mình.
“”Liên quan gì à? Tôi nói cho chị biết nhé chị dâu! Chính vợ chồng anh chị, năm đó, đã ngon ngọt xúi bố ký vào cái đống giấy tờ chuyển nhượng cổ phần đó! Chính hai người đã chiếm phần hơn của tập đoàn Lâm Phát! Bây giờ bố trả thù, ông vứt ra một con ranh vô danh để cướp hết phần tài sản còn lại của cả gia tộc này, anh chị không phải chịu trách nhiệm thì là ai?””
“”Mày… mày ăn nói hàm hồ!”” – Lâm Minh tức đến đỏ mặt tía tai.
“”Hàm hồ à?”” – Dũng gầm lên, tiếng hét vang vọng khắp căn biệt thự – “”Nếu ngày đó anh không tham lam, nếu anh biết chia sẻ công bằng cho các em, thì bố có uất ức đến mức phải vào viện dưỡng lão rồi bày ra cái trò này không? TẤT CẢ LÀ TẠI VỢ CHỒNG MÀY!””
Câu nói cuối cùng như một cú đấm giáng mạnh vào sĩ diện của Lâm Minh. Không kiềm chế nổi, anh ta lao tới, túm lấy cổ áo của em trai mình.
“”Thằng khốn! Mày nói lại xem!””
“”Tao nói tại mày! Đồ tham lam ích kỷ!”” – Dũng cũng không vừa, vung tay gạt mạnh.
Những người khác trong gia đình hoảng hốt la lên, người thì lao vào can ngăn, kẻ thì đứng nhìn với ánh mắt hả hê. Cảnh tượng hoàn toàn hỗn loạn. Hai anh em ruột, vì tiền bạc, giờ đây gầm ghè, suýt lao vào ẩu đả ngay trong chính căn nhà mà cha họ đã đổ mồ hôi xương máu xây dựng nên. Lòng tham đã từng gắn kết họ lại để lừa cha, giờ đây lại chính là thứ vũ khí sắc bén nhất, khiến họ quay sang cắn xé lẫn nhau.”
“Giữa lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, khi hai nắm đấm chỉ còn cách nhau một gang tấc, tiếng chuông điện thoại chói tai của Lâm Minh đột ngột vang lên, xé toạc màn kịch hỗn loạn. Âm thanh khô khốc, xa lạ trong căn phòng đang sặc mùi thù địch.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Minh. Anh ta sững lại, cơn giận nguội đi một cách đột ngột. Rút chiếc điện thoại đắt tiền từ trong túi, anh ta liếc nhìn màn hình rồi gạt tay em trai ra một cách thô bạo, quay đi bắt máy.
“”A lô!”” – giọng Minh vẫn còn hằn học.
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông trầm, ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề: “”Giám đốc Minh, tôi là thám tử Phong đây. Đã tìm ra rồi.””
Lâm Minh nín thở, đôi mắt long lên sòng sọc. “”Ở đâu?””
“”Một bản làng hẻo lánh ở tỉnh Hà Giang. Tên Nguyễn Thị An, thông tin trùng khớp. Cô ta chưa từng rời khỏi đó.””
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy Lâm Minh. Hà Giang? Một nơi khỉ ho cò gáy mà anh ta chỉ từng nghe tên trên bản đồ. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một cô gái quê mùa, nhem nhuốc. Một sự khinh bỉ trào dâng. Một con nhà quê ở xó xỉnh nào đó mà dám giỡn mặt với cả gia tộc họ Lâm này ư?
“”Tốt! Gửi định vị chính xác cho tôi!”” – Minh gằn giọng, rồi cúp máy mà không nói thêm một lời nào.
Anh ta quay lại, ném cho Lâm Dũng và cả gia đình một cái nhìn lạnh như băng, cái nhìn của kẻ bề trên đã tìm lại được quyền kiểm soát. Cuộc cãi vã vừa rồi bỗng trở nên nhỏ bé, vô nghĩa.
“”Chuẩn bị xe! Ngay bây giờ!”” – Lâm Minh ra lệnh cho người làm, không thèm giải thích.
Anh ta vơ vội chiếc áo khoác vest hàng hiệu, sải bước nhanh ra cửa, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngơ ngác và những lời xì xào bàn tán. Sự hỗn loạn trong gia đình tạm thời bị gác lại, nhường chỗ cho một cuộc săn lùng duy nhất, một mục tiêu duy nhất: 1.200 tỷ.
Chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng lao vun vút ra khỏi cổng biệt thự, để lại sau lưng thành phố hoa lệ. Lâm Minh siết chặt vô lăng, chân nhấn ga gần như hết cỡ. Ban đầu, trong đầu hắn chỉ toàn là sự khinh miệt. “”Để xem con ranh đó trốn được đi đâu. Chắc chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy. Chỉ cần vứt cho nó một hai tỷ là nó sẽ ngoan ngoãn ký vào giấy tờ ngay thôi.””
Thế nhưng, con đường càng lúc càng xa. Những tòa nhà cao tầng biến mất, nhường chỗ cho những cánh đồng, rồi đến những con đường quốc lộ gập ghềnh. Chiếc xe sang vốn lướt đi êm ru trên đường nhựa thành phố giờ đây bắt đầu xóc nảy. Tín hiệu điện thoại chập chờn rồi mất hẳn.
Sự khinh bỉ ban đầu của Lâm Minh dần biến thành sự sốt ruột. Hắn liên tục liếc nhìn đồng hồ đắt tiền trên cổ tay. Thời gian không còn nhiều. Con đường đất đỏ lầy lội, uốn lượn quanh co giữa những vách núi dựng đứng như trêu ngươi sự kiên nhẫn của hắn. Chiếc xe sang trọng giờ đây trông thật lạc lõng và kệch cỡm giữa núi rừng hoang vu.
Sự bực bội bắt đầu nhen nhóm. Hắn đập tay vào vô lăng. “”Chết tiệt! Sao lại có thể ở một cái nơi khốn kiếp thế này?””
Tâm trạng của Lâm Minh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự khinh miệt kẻ bề trên, chỉ còn sự nôn nóng của một kẻ sắp vuột mất một món hời khổng lồ. Hắn không còn nghĩ đến việc “”dạy dỗ”” cô gái kia nữa, mà chỉ mong nhanh chóng tìm được cô ta, bằng mọi giá phải “”đàm phán”” cho xong việc trước khi hết hạn. Con đường phía trước vẫn mịt mù trong sương núi, và sự kiêu ngạo của gã công tử thành phố đang bị bào mòn bởi từng cây số.”
“Sau nhiều giờ vật lộn với con đường núi, chiếc xe sang lấm lem bùn đất cuối cùng cũng phải dừng lại ở đầu một con đường làng nhỏ hẹp. Lâm Minh bước xuống xe, vẻ mặt cau có, bộ vest hàng hiệu nhăn nhúm, đôi giày da bóng lộn giờ đây bám một lớp bụi đỏ dày cộp. Hắn bực dọc hỏi đường một người dân địa phương rồi sải bước về phía một ngôi nhà cấp bốn đơn sơ, lợp mái fibro xi măng đã cũ.
Từ xa, hắn đã nghe thấy tiếng nước xối và tiếng đập quần áo đều đều. Dưới bóng cây mít già, bên cạnh chiếc giếng đá ong rêu phủ, một bóng lưng mảnh mai đang cặm cụi làm việc.
Trong đầu Lâm Minh thoáng qua một ý nghĩ khinh miệt. Đây sao? Người thừa kế 1.200 tỷ đây sao? Trông không khác gì những người giúp việc mà nhà hắn từng thuê. Sự tự tin và cảm giác bề trên nhanh chóng quay trở lại. Hắn hắng giọng, chỉnh lại cổ áo, bước những bước chân mạnh mẽ trên nền sân đất nện, cố tình tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý.
Cô gái giật mình, ngưng tay. Cô quay lại. Đó là một gương mặt mộc mạc, thanh tú với làn da hơi ngăm vì nắng gió. Mái tóc đen dài được búi gọn sau gáy, vài sợi tơ lòa xòa trước trán lấm tấm mồ hôi.
Lâm Minh dừng lại cách cô gái vài bước, khoanh tay trước ngực, giọng điệu kẻ cả.
“”Cô Nguyễn Thị An?””
An không trả lời ngay. Cô từ từ đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay vẫn còn ướt lau vệt mồ hôi trên trán. Đôi mắt cô trong veo, không một gợn sóng, nhưng ánh nhìn lại sắc bén và kiên định đến lạ, soi thẳng vào gã đàn ông ăn mặc sang trọng đang đứng trước mặt mình.
Sự im lặng của cô khiến Lâm Minh có chút khó chịu. Hắn quen được người khác khúm núm, chứ không phải thái độ bình thản đến thách thức này. Hắn nhếch mép, quyết định tung ra con át chủ bài của mình.
“”Tôi là Lâm Minh, con trai ông Lâm Văn Phúc. Chắc cô đã nghe danh.””
Hắn dừng lại, chờ đợi một sự kinh ngạc, một chút bối rối. Nhưng không, gương mặt An vẫn không đổi sắc. Hắn mất kiên nhẫn, nói thẳng vào vấn đề, giọng đầy vẻ ban ơn.
“”Đi theo tôi. Tôi cho cô 50 tỷ. Đổi lại, cô phải ký vào giấy từ bỏ quyền thừa kế toàn bộ tài sản của cha tôi.””
Hắn nói rành rọt từng chữ, tin chắc rằng con số khổng lồ đó sẽ đánh gục bất cứ ai, đặc biệt là một cô gái nghèo chưa từng thấy một gia tài như vậy. Hắn mường tượng ra cảnh cô gái sẽ run rẩy, lắp bắp, rồi vội vã gật đầu trong sự biết ơn.
Nhưng An chỉ ngước lên nhìn hắn. Đôi mắt trong veo ấy giờ đây ánh lên một tia nhìn khó dò. Cô không hề tỏ ra sợ hãi, cũng chẳng có một tia tham lam nào lóe lên trong đáy mắt. Sự bình tĩnh tuyệt đối của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Lâm Minh. Tất cả những gì hắn nhận lại chỉ là một ánh nhìn thẳng thắn, và sự im lặng nặng như đá tảng.”
“Giọng An vang lên, không lớn nhưng đủ rõ ràng, cắt đứt sự im lặng ngột ngạt. Giọng nói ấy bình thản đến lạ lùng, không hề có sự run rẩy của kẻ yếu thế hay sự vồ vập của người thấy tiền.
“”Cảm ơn lòng tốt của anh. Nhưng tôi không thể nhận.””
Lâm Minh sững sờ. Hắn tưởng mình nghe nhầm. 50 tỷ! Con số mà cả đời một người nông dân như cô ta cũng không dám mơ tới, vậy mà cô ta từ chối một cách nhẹ bẫng như từ chối một ly nước lã. Sự kiêu ngạo của hắn bị một cú đấm vô hình giáng thẳng vào mặt.
“”Cô… cô nói cái gì?”” – Hắn lắp bắp, sự tự tin bắt đầu rạn nứt.
An không đáp lời. Cô cũng không nhìn hắn nữa. Cô lặng lẽ xoay người, bước qua bậc thềm rêu phong, đi thẳng vào trong ngôi nhà cấp bốn. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt rồi khép lại, bỏ mặc Lâm Minh đứng trơ trọi giữa khoảng sân đất nện, nắng chiều bắt đầu đổ bóng xiên.
Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Lâm Minh. Hắn thấy mình bị xem thường, bị coi như một trò hề. Hắn nghĩ cô ta đang giở trò, đang làm cao để đòi một cái giá hời hơn. “”Được lắm,”” hắn nghiến răng, “”Để xem cô cứng được bao lâu.””
Vài phút trôi qua nặng nề như cả thế kỷ. Đúng lúc sự kiên nhẫn của Lâm Minh sắp cạn kiệt, cánh cửa lại kẽo kẹt mở ra. An bước ra, trên tay cô là một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu sẫm, cũ kỹ, những góc cạnh đã mòn vẹt theo thời gian nhưng lại được lau chùi rất sạch sẽ.
Cô đi thẳng tới chiếc bàn đá cũ kỹ dưới gốc mít, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống. Ánh mắt Lâm Minh dán chặt vào cái hộp, đầy vẻ dò xét và khinh thường. Hắn thầm nghĩ, chắc lại là vài kỷ vật rẻ tiền mà cha hắn trong lúc lú lẫn đã cho cô ta.
An từ tốn mở nắp hộp. Tiếng lẫy khóa kim loại bật ra khô khốc. Bên trong, lót một lớp vải nhung đỏ đã phai màu, là một cuốn nhật ký bìa da sờn gáy và một phong bì thư màu ngà, đã ố vàng.
Cô ngước lên, đôi mắt không còn vẻ bình thản nữa. Cô nhìn thẳng vào Lâm Minh.
“”Số tiền 1.200 tỷ đó không phải là một món quà.””
Giọng cô đanh lại, từng chữ một như găm vào không khí. Cô đẩy chiếc hộp về phía hắn.
“”Bác Phúc không cho tôi tiền, bác cho tôi một nhiệm vụ. Đây là những gì bác đã viết trong những ngày cuối đời.””
Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lâm Minh, sắc như dao, lạnh như băng, và chứa đầy sự trách móc nặng nề. Ánh mắt ấy như thay lời ông Phúc, hỏi tội đứa con trai đã bỏ rơi mình trong những năm tháng cô độc và đau đớn nhất.”
“Lâm Minh khựng lại, yết hầu chuyển động một cách khó khăn. Ánh mắt của An như một mũi khoan xoáy thẳng vào tâm can tội lỗi của hắn. Hắn chưa bao giờ bị một con nhà quê nhìn bằng ánh mắt như thế – một ánh mắt vừa khinh bỉ, vừa thương hại.
Sự tức giận lấn át nỗi hoang mang. Hắn vươn tay, giật phắt cuốn nhật ký khỏi chiếc hộp gỗ. “Nhiệm vụ? Cô nghĩ cô là ai mà dám nói chuyện nhiệm vụ với tôi? Để tôi xem ông già lẩm cẩm của tôi viết ra thứ rác rưởi gì!”
Lâm Minh lật mạnh trang bìa da đã sờn. Ngay trang đầu tiên, nét chữ run rẩy nhưng vẫn còn gân guốc của ông Phúc hiện ra.
Trong khoảnh khắc, không gian quanh hắn như nhòe đi. Tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc ngoài sân bỗng chốc câm bặt. Thay vào đó là tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đều, lạnh lẽo trong một căn phòng trống trải của viện dưỡng lão.
Giọng đọc của ông Phúc vang lên, trầm buồn, mệt mỏi nhưng rõ ràng, như vọng về từ một cõi xa xăm.
“Ngày… tháng… năm… Lại một ngày nữa trôi qua trong cô độc. Chúng nó đã không đến. Ta tự hỏi, có phải ta đã sai khi xây dựng cả một đế chế Lâm Phát mà quên dạy chúng nó cách làm người không?”
Hình ảnh lướt qua: những trang nhật ký cũ ố vàng được lật mở. Nét mực chỗ đậm chỗ nhạt. Đôi lúc có những vệt dài, nhòe đi như bị một giọt nước mắt thấm vào.
Giọng ông Phúc tiếp tục, xen lẫn tiếng thở dài nặng nhọc.
“Hôm nay trời trở gió, vết thương cũ ở chân lại đau nhức. Ta nhớ cái Minh. Hồi nhỏ, mỗi lần ta đau ốm, nó đều ngồi bên cạnh, xoa bóp cho ta. Đứa con trai ta từng tự hào nhất, giờ đây lại là người đẩy ta vào đây, coi ta như một món nợ.”
“Nhưng rồi con bé An xuất hiện. Nó không phải máu mủ, ruột rà. Nó chỉ là đứa điều dưỡng viên mới tới. Nó mang cho ta bát cháo nóng, kể cho ta nghe chuyện ngoài kia, lau cho ta những giọt nước mắt mà chính con ta cũng chưa từng thấy. Sự ấm áp nhỏ nhoi ấy, trong những ngày tháng cuối cùng này, còn quý hơn tất cả vàng bạc châu báu trên đời.”
Giọng ông bỗng trở nên kiên định, rắn rỏi hơn.
“Ta không oán trách chúng nó. Ta đã sống đủ lâu để hiểu rằng tiền bạc có thể làm tha hóa con người. Ta chỉ thương cho chúng nó, vì mải mê tranh giành tài sản mà đã đánh mất thứ quý giá nhất: tình người.”
“Vì vậy, số tiền 1.200 tỷ này, ta không thể giao cho chúng. Ta hy vọng An, với trái tim nhân hậu và trong sáng của con, sẽ thay ta dùng nó để làm những việc ý nghĩa. Những việc mà lẽ ra… con ta phải làm.”
Tiếng nói của ông Phúc tắt lịm. Không gian trở về với khoảng sân đầy nắng. Cuốn nhật ký vẫn nằm trên tay Lâm Minh, nhưng dường như nó đã nặng hơn ngàn lần. Mặt hắn trắng bệch, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời.
Hắn ngẩng phắt lên, nhìn An. Ánh mắt hắn không còn vẻ ngạo mạn nữa, thay vào đó là sự bàng hoàng, tức giận và một nỗi xấu hổ không thể che giấu. Lời của cha hắn như những nhát búa vô hình, đập tan tành sự tự mãn của hắn.
An vẫn đứng đó, lặng lẽ. Cô không nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng của cô còn đanh thép hơn vạn lời buộc tội.”
“Lâm Minh sững người. Cuốn nhật ký trên tay hắn bỗng nhiên nặng trĩu, như thể chứa đựng cả cuộc đời cô độc của cha hắn. Hắn cố lật thêm một trang nữa, nhưng những ngón tay đã không còn nghe theo sự điều khiển. Chúng run lên bần bật, đến mức không thể giữ nổi cuốn sổ.
Từng câu, từng chữ của cha hắn không còn là mực trên giấy nữa. Chúng biến thành hàng ngàn mũi kim vô hình, đâm xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo, xé toạc trái tim chai sạn của hắn. “Vết thương cũ ở chân lại đau nhức…” Hắn chợt nhớ lại hình ảnh người cha già cỗi, đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo của viện dưỡng lão. “Đứa con trai ta từng tự hào nhất…” Lời nói ấy như một cái tát trời giáng, khiến tai hắn ù đi.
Hắn đã làm gì thế này? Vì tiền bạc, vì cái ghế chủ tịch tập đoàn Lâm Phát, hắn đã đẩy chính cha mình vào địa ngục trần gian.
Sức lực trong người Lâm Minh như bị rút cạn. Hắn lảo đảo lùi lại một bước, hai bước. Ánh mắt hoảng loạn nhìn An, như tìm kiếm một sự cứu rỗi, một lời buộc tội, hay bất cứ thứ gì để bấu víu. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng tĩnh như mặt hồ. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả ngàn lời chì chiết.
Rầm!
Lâm Minh ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo, đánh rơi cả cuốn nhật ký. Hắn không còn là vị chủ tịch quyền uy nữa. Giờ đây, hắn chỉ là một đứa con bất hiếu, đang đối diện với tội lỗi không thể nào gột rửa của chính mình.
Lần đầu tiên sau hàng chục năm, kể từ ngày mẹ hắn mất, Lâm Minh bật khóc. Không phải là những giọt nước mắt giả tạo, mà là tiếng khóc vỡ oà, tức tưởi. Hắn gục đầu vào hai đầu gối, hai vai rung lên dữ dội. Tiếng nấc nghẹn ngào, xen lẫn sự hối hận và đau đớn tột cùng, vang vọng khắp khoảng sân tĩnh lặng.
“Cha… Cha ơi… Con sai rồi… Con sai thật rồi…”
Hắn lẩm bẩm trong tiếng khóc, những lời mà lẽ ra hắn phải nói từ ba năm trước, khi ông Phúc còn sống. Nhưng tất cả đã quá muộn.
An vẫn đứng đó, lặng lẽ như một pho tượng. Cô không tiến tới, không an ủi. Ánh mắt cô nhìn Lâm Minh không có sự hả hê, chỉ có một nỗi buồn xa xăm. Giọt nước mắt của hắn đã rơi, nhưng đã quá muộn màng. Nhiệm vụ của cô, do ông Phúc giao phó, giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Bầu không khí trong văn phòng luật sư của bà Trịnh Hồng đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường. Đã tròn ba mươi ngày.
Gia tộc họ Lâm, từ những người cô, người chú cho đến đám anh em họ của Lâm Minh, ngồi túm tụm ở một phía bàn họp dài. Vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng, những ánh mắt trao nhau đầy bực dọc và bất lực. Họ đã thử mọi cách, từ gây sức ép đến dọa dẫm, nhưng tất cả đều vô ích trước sự cương quyết của bà luật sư và sự im lặng đáng sợ của An.
Cánh cửa phòng bật mở. An bước vào, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Cô mặc một bộ quần áo giản dị, áo sơ mi trắng và quần tây sẫm màu, hoàn toàn tương phản với những bộ cánh hàng hiệu, đắt tiền của những người đối diện. Cô không nhìn ai, chỉ khẽ gật đầu chào bà Hồng rồi ngồi xuống chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn.
Trong một góc phòng khuất tối, Lâm Minh ngồi thu mình lại. Hắn không còn là vị chủ tịch tập đoàn Lâm Phát quyền uy ngày nào. Kể từ ngày đọc cuốn nhật ký của cha, hắn như người mất hồn. Gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi mắt trũng sâu và luôn cúi gằm xuống đất, không dám đối diện với bất kỳ ai, đặc biệt là An. Nỗi dằn vặt và sự hối hận như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên tâm trí hắn, biến hắn thành một cái bóng câm lặng.
Bà Trịnh Hồng ho nhẹ một tiếng, kéo mọi sự chú ý về phía mình. Bà đẩy gọng kính, giọng nói vang lên đanh thép, không một chút cảm xúc.
“”Hôm nay, ngày cuối cùng của thời hạn 30 ngày theo di chúc của ông Lâm Văn Phúc, chúng ta sẽ hoàn tất các thủ tục cuối cùng.””
Bà đặt lên bàn một chồng hồ sơ dày cộp. Tiếng giấy tờ va vào mặt bàn gỗ tạo nên một âm thanh khô khốc, khiến vài người trong gia tộc họ Lâm giật mình.
“”Đây là toàn bộ giấy tờ chuyển nhượng các bất động sản tại Singapore, cùng với lệnh chuyển tiền từ các tài khoản ngân hàng ở Thụy Sĩ. Tổng giá trị, như đã thông báo, là 1.200 tỷ đồng.””
Một người phụ nữ, cô của Lâm Minh, không kìm được nữa, giọng a chua loét.
“”Cả một gia sản, tâm huyết cả đời của anh tôi, lại rơi vào tay một kẻ không rõ lai lịch. Thật nực cười!””
An vẫn im lặng. Cô không thấy cần thiết phải đáp lại lời khiêu khích đó.
Bà Hồng nhìn người phụ nữ kia bằng ánh mắt sắc như dao.
“”Thưa bà, đây là nguyện vọng cuối cùng của ông Phúc, được pháp luật bảo hộ. Mọi sự phản đối lúc này đều vô nghĩa. Cô An, mời cô ký vào đây để hoàn tất.””
Bà Hồng đẩy chồng hồ sơ và một cây bút máy sang phía An.
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn vào cô gái trẻ. Ánh mắt của gia tộc họ Lâm thì chứa đầy sự oán độc. Ánh mắt của Lâm Minh thì len lén ngước lên, một tia phức tạp lóe lên rồi vụt tắt, hắn lại cúi gằm mặt xuống. Hắn không còn tư cách để nhìn nữa.
An bình thản đón lấy cây bút. Ngón tay cô lướt nhẹ trên từng trang tài liệu, nơi ghi rõ những tài sản mà ông Phúc đã âm thầm tích cóp, chuẩn bị cho ngày hôm nay. Cô không đọc kỹ từng con số, bởi vì trong tâm trí cô, đây không phải là tiền. Đây là sự tin tưởng, là nhiệm vụ cuối cùng mà người ông đáng kính đã giao phó.
Xoẹt.
Ngòi bút lướt trên giấy, tạo ra một âm thanh dứt khoát. Chữ ký “”Nguyễn Thị An”” hiện ra rõ ràng ở dòng cuối cùng của bản chuyển giao.
Một tiếng thở hắt ra từ phía gia tộc họ Lâm. Mọi hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt bởi một nét mực.
Bà Hồng thu lại hồ sơ, gật đầu hài lòng.
“”Thủ tục đã hoàn tất. Kể từ giờ phút này, cô Nguyễn Thị An là chủ sở hữu hợp pháp của toàn bộ khối tài sản này.””
Bà nói xong, nhìn thẳng vào An, ánh mắt nghiêm nghị của bà chợt ánh lên một tia nhìn chờ đợi. Cuộc chiến pháp lý đã kết thúc. Giờ đây, cuộc chiến thực sự của An mới bắt đầu.”
“Bà Hồng chuẩn bị cất hồ sơ vào cặp, định kết thúc buổi làm việc căng thẳng. Phía gia tộc họ Lâm, không khí khẽ xôn xao. Sự căm phẫn đã nhường chỗ cho những toan tính mới. Giờ đây cô gái này đã là chủ sở hữu hợp pháp, họ sẽ phải dùng cách khác để “”thương lượng””, để moi lại từng đồng một. Vẻ mặt người cô của Lâm Minh đã giãn ra, bà ta thầm nghĩ, một con bé nhà quê cầm trong tay số tiền khổng lồ, dụ dỗ nó đâu có khó.
“”Vậy là cuộc họp của chúng ta…”” Bà Hồng vừa cất lời.
“”Khoan đã.””
Giọng nói của An không lớn, nhưng đủ rõ ràng và kiên định để cắt ngang lời bà luật sư. Mọi hoạt động lập tức ngưng lại.
An bất ngờ đứng dậy. Cô không nhìn bà Hồng, mà xoay người, đối diện trực tiếp với toàn bộ gia tộc họ Lâm đang ngồi ở phía bên kia bàn. Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt, từ vẻ tham lam không che giấu của người cô, đến sự hằn học của những người anh em họ, và cuối cùng dừng lại ở cái bóng câm lặng của Lâm Minh.
“”Tôi xin chấp nhận quyền thừa kế này.”” An tuyên bố, giọng dõng dạc.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên từ phía gia tộc họ Lâm. Đúng như họ dự đoán! Cuối cùng thì con bé cũng không thể chống lại sức hấp dẫn của tiền bạc. Người cô kia nở một nụ cười khẩy, bắt đầu tính toán xem nên mở lời đòi chia chác bao nhiêu phần trăm là hợp lý. Vài người bắt đầu thì thầm với nhau, vẻ mặt hân hoan.
Nhưng nụ cười của họ đông cứng lại ngay tức khắc khi An nói tiếp.
“”Tuy nhiên…””
Chỉ một từ đó thôi cũng đủ để kéo tất cả trở lại thực tại phũ phàng. Cả căn phòng lại nín thở. Bầu không khí đang giãn ra bỗng siết lại, còn ngột ngạt hơn cả lúc trước.
An nhìn thẳng vào mắt người cô đang sững sờ, giọng cô đanh lại, chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển.
“”Tôi sẽ dùng một nghìn tỷ đồng trong số tài sản này để thành lập Quỹ từ thiện Lâm Văn Phúc.””
Một nghìn tỷ? Cả gia tộc họ Lâm chết lặng. Con số đó như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến đầu óc họ trống rỗng.
An vẫn tiếp tục, không cho ai có cơ hội định thần. “”Quỹ sẽ chuyên giúp đỡ những người già neo đơn không nơi nương tựa và các trẻ em đang mắc bệnh hiểm nghèo có hoàn cảnh khó khăn.””
Cô dừng lại một giây, để cho từng lời của mình thấm sâu vào sự kinh hoàng của những người đối diện. Rồi cô kết luận, giọng nói mang theo cả sự tôn kính dành cho người đã khuất và sự khinh miệt dành cho những kẻ còn sống.
“”Đó mới là di nguyện thực sự của bác Phúc. Đó mới là cách để tên tuổi và tấm lòng của bác ấy được lưu lại mãi mãi, chứ không phải bằng những tranh chấp vô nghĩa này.””
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc như đang đếm nhịp cho sự sụp đổ của một đế chế xây bằng lòng tham. Gương mặt người cô của Lâm Minh từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Bà ta há miệng định nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào phát ra được.
Chỉ có Lâm Minh, từ trong góc tối, lần đầu tiên ngẩng hẳn mặt lên. Hắn nhìn An, không phải bằng ánh mắt căm ghét, mà là một sự sững sờ đến tột cùng, pha lẫn một tia… thấu hiểu đau đớn. Hắn chợt nhận ra, đây mới chính là đòn trừng phạt cao nhất mà người cha quá cố dành cho đám con cháu bất hiếu của mình.”
“Tiếng va chạm của kim loại vang lên khô khốc. Người cô của Lâm Minh đã đập mạnh chiếc túi xách hàng hiệu xuống bàn, mặt đỏ phừng phừng.
“”Mày… Mày nói láo! Một nghìn tỷ? Mày lấy tư cách gì mà định đoạt số tiền của gia tộc họ Lâm?”” Bà ta gần như hét lên, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt An.
Một người anh họ cũng đứng bật dậy, hùa theo. “”Đúng thế! Con ranh con này chắc chắn đã cấu kết với bà luật sư để lừa chúng ta! Tiền của ông nội phải thuộc về con cháu!””
Những tiếng xì xào, phẫn nộ bắt đầu nổi lên như một tổ ong bị vỡ. Họ quên hết cả vẻ ngoài lịch sự, để lộ ra bộ mặt tham lam trần trụi.
Giữa cơn bão thịnh nộ đó, An vẫn đứng im. Cô không hề nao núng, chỉ lặng lẽ quan sát sự điên cuồng của họ. Ánh mắt cô ánh lên một sự thương hại rõ rệt.
Cô chờ cho những tiếng gào thét tạm lắng xuống, rồi mới cất giọng, vẫn rành rọt và đanh thép.
“”Vậy thì, 200 tỷ còn lại…””
Câu nói của An như một gáo nước lạnh dội vào đám lửa. Mọi người lập tức im bặt, tai vểnh lên. 200 tỷ! Dù không phải tất cả, nhưng đó vẫn là một con số khổng lồ. Hy vọng lại loé lên trong mắt họ. Người cô kia nuốt nước bọt, vẻ mặt dịu lại đôi chút.
An nhìn thẳng vào họ, giọng nói chậm rãi, nhấn vào từng chữ.
“”200 tỷ còn lại, tôi xin gửi lại cho gia đình.””
Một vài tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. Nụ cười vừa tắt lại sắp nở trên môi người cô.
“”Nhưng…”” An kéo dài từ đó, dập tắt nụ cười của họ một lần nữa. “”…với một điều kiện duy nhất.””
Cô đưa mắt nhìn một lượt khắp căn phòng, từ những kẻ đang hăm hở chờ đợi đến Lâm Minh vẫn đang cúi đầu trong góc.
“”Tất cả mọi người trong gia tộc, những người muốn nhận phần của mình trong 200 tỷ này, phải tham gia lao động công ích tại Quỹ từ thiện Lâm Văn Phúc trong vòng một năm. Không lương.””
Nếu tuyên bố về quỹ từ thiện là một tiếng sét, thì điều kiện này là một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn và sự lười biếng của họ. Cả căn phòng sững sờ đến mức không khí như đông đặc lại.
“”Để…”” An nói tiếp, giọng cô giờ đây không còn sự đanh thép mà pha lẫn một nỗi buồn sâu sắc, “”để mọi người hiểu được giá trị của sự cho đi. Để hiểu được một bữa cơm của người già neo đơn đáng giá thế nào, một viên thuốc cho trẻ em bệnh tật quý báu ra sao. Đó là điều bác Phúc muốn mọi người học.””
“”Cái gì?”” Người cô của Lâm Minh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng chết chóc. Bà ta cười một cách điên dại. “”Mày bắt chúng tao, những người chủ của tập đoàn Lâm Phát, phải đi làm việc không công như một đám từ thiện rách rưới ư? Mày đang sỉ nhục chúng tao!””
“”Không thể chấp nhận được! Đây là một sự lăng mạ!”” Một người khác gầm lên.
Cả gia tộc lại nhao nhao phản đối. Lần này, sự phẫn nộ của họ còn lớn hơn gấp bội, vì nó chạm đến sự kiêu ngạo cố hữu. Nhưng giữa những lời la ó giận dữ, có những người khác lại im lặng. Vài người em họ trẻ tuổi hơn cúi đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Họ chợt nhận ra sự trơ trẽn trong những đòi hỏi của chính gia đình mình.
Và Lâm Minh, hắn từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt hắn không còn sự sững sờ nữa, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực. Hắn nhìn An, rồi nhìn những người thân đang gào thét quanh mình. Một năm lao động không lương để đổi lấy vài tỷ bạc. Đối với họ, đó là sự sỉ nhục. Nhưng đối với hắn lúc này, đó dường như là con đường duy nhất để chuộc lại dù chỉ một phần nhỏ lỗi lầm với người cha đã khuất. Cái giá của sự hối hận, sao mà đắng chát.”
“Giữa những lời la ó điên cuồng, một chuyển động chậm rãi, nặng nề đã cắt ngang tất cả.
Lâm Minh đã đứng dậy.
Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng đứng thẳng người. Sự im lặng đột ngột của hắn có một sức nặng kỳ lạ, khiến những tiếng gào thét phẫn nộ của người cô, của những người anh họ dần dần tắt lịm. Mọi ánh mắt trong căn phòng, từ kinh ngạc, tò mò đến khó hiểu, đều đổ dồn về phía người con trai trưởng của gia tộc.
Gương mặt hắn trống rỗng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Hắn bắt đầu bước đi.
Từng bước, từng bước một. Chậm rãi và chắc nịch, như thể mỗi bước chân đang nghiền nát lòng kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại. Hắn không nhìn ai cả, mục tiêu duy nhất của hắn là cô gái đang đứng ở trung tâm cơn bão – Nguyễn Thị An.
Cả căn phòng nín thở. Không khí đặc quánh lại. Người cô của hắn há hốc miệng, lời chửi rủa nghẹn lại nơi cổ họng. Bà ta không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Khi Lâm Minh chỉ còn cách An vài bước chân, hắn dừng lại.
Rồi, một tiếng “”bịch”” khô khốc và đau đớn vang lên.
Lâm Minh đã quỳ xuống. Hai đầu gối của người đàn ông từng là tổng giám đốc một tập đoàn lớn, người con trai trưởng danh giá của họ Lâm, đã đập mạnh xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.
Cú va chạm đó như một nhát búa giáng thẳng vào tâm can của tất cả những người trong gia tộc. Nó còn đau hơn cả sự sỉ nhục, nó là sự thừa nhận một thất bại ê chề.
Lâm Minh cúi gằm mặt, hai vai run lên bần bật. Hắn cất lên một giọng nói khàn đặc, vỡ vụn, không còn chút khí chất nào của ngày xưa.
“”Tôi xin lỗi…””
Một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào An, nhưng dường như là đang nhìn xuyên qua cô, nhìn về một nơi xa xăm nào đó.
“”Không phải vì tiền… mà vì đã là một đứa con bất hiếu.””
Giọng hắn lạc đi ở những chữ cuối cùng. Nỗi hối hận muộn màng mà hắn cố gắng chôn giấu bao lâu nay cuối cùng cũng vỡ oà.
“”Chúng tôi… chấp nhận điều kiện.””
Câu nói đó được thốt ra, không phải là sự thoả hiệp, mà là một lời đầu hàng tuyệt đối. Đầu hàng trước lương tâm, trước tội lỗi của chính mình.
Hành động của Lâm Minh như một mệnh lệnh không lời. Người cô của hắn, người vừa mới đây còn gào thét như một kẻ điên, bỗng sụp hai vai xuống, khuôn mặt trắng bệch đi vì xấu hổ. Bà ta từ từ cúi đầu.
Rồi đến những người anh họ, những người em họ. Ánh mắt họ không còn sự tham lam, chỉ còn lại nỗi hổ thẹn trần trụi. Một người, hai người, rồi tất cả những người thuộc gia tộc họ Lâm có mặt trong căn phòng, đều lặng lẽ cúi đầu.
Sự kiêu ngạo của cả một gia tộc đã hoàn toàn sụp đổ chỉ bằng một cái quỳ gối. Cái quỳ gối của sự sám hối.”
“MỘT NĂM SAU.
Ánh nắng chiều dịu nhẹ len qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian tĩnh lặng của một viện dưỡng lão khang trang, sạch sẽ. Mùi thuốc khử trùng gay gắt của quá khứ đã được thay thế bằng hương thơm thoang thoảng của hoa tươi và mùi cháo yến mạch ấm nóng.
Ở một góc phòng, Lâm Minh đang ngồi trên chiếc ghế thấp. Gương mặt hắn không còn vẻ ngạo mạn hay những nếp nhăn của sự toan tính, chỉ còn lại sự tập trung và kiên nhẫn đến lạ thường. Đôi bàn tay từng ký những hợp đồng bạc tỷ giờ đây đang vững vàng cầm chiếc thìa nhỏ, cẩn thận đưa từng muỗng cháo đến bên miệng một cụ ông gầy gò, đôi mắt đã mờ đục.
“”Cụ ơi, cụ ăn thêm một thìa nữa nhé, cháo hôm nay ngon lắm ạ.””
Giọng hắn trầm ấm, không một chút gượng ép. Cụ ông gật đầu yếu ớt, miệng móm mém đón lấy muỗng cháo. Lâm Minh mỉm cười, một nụ cười hiền lành mà có lẽ chính hắn cũng chưa từng thấy ở mình trong suốt nửa cuộc đời. Hắn lấy khăn lau nhẹ mép cho cụ, động tác thuần thục như đã làm việc này hàng trăm lần.
Cách đó không xa, trong khu sinh hoạt chung dành cho trẻ em mồ côi được quỹ tài trợ, vợ của Lâm Minh đang ngồi giữa một vòng tròn những đứa trẻ. Cô không còn khoác lên mình những bộ váy hàng hiệu đắt tiền, chỉ là một bộ đồ đơn giản, thoải mái. Giọng cô trong trẻo, dịu dàng khi đọc từng trang truyện cổ tích.
“”…Và thế là hoàng tử và công chúa đã sống hạnh phúc mãi mãi về sau.””
Lũ trẻ vỗ tay reo hò. Vợ hắn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và bình yên. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng chồng mình đang cần mẫn chăm sóc người già. Ánh mắt họ gặp nhau trong một khoảnh khắc. Không cần lời nói, họ hiểu rằng mình đã tìm thấy một thứ còn quý giá hơn cả tiền bạc. Họ đã thay đổi.
Cùng lúc đó, tại một nghĩa trang yên tĩnh ở ngoại ô, những ngọn cỏ xanh mướt khẽ lay động trong gió chiều.
Nguyễn Thị An bước đi chậm rãi giữa những hàng mộ bia. Cô dừng lại trước một ngôi mộ giản dị nhưng được chăm sóc cẩn thận, trên bia đá khắc dòng chữ: “”Lâm Văn Phúc””.
Cô nhẹ nhàng đặt xuống một bông cúc trắng tinh khôi, những ngón tay khẽ lướt trên mặt đá lạnh. Gió thổi bay vài lọn tóc mai của cô, gương mặt cô thanh thản, đôi mắt trong veo nhìn vào di ảnh của người đã trao cho cô một sứ mệnh lớn lao.
Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng và mãn nguyện.
“”Bác Phúc à,”” giọng cô thì thầm, đủ để chỉ gió nghe thấy. “”Di sản của bác không chỉ là tiền bạc, mà là sự hồi sinh của một gia đình. Con đã làm được rồi.””
Câu nói tan vào không gian, mang theo tất cả những gánh nặng, những toan tính và cả những nỗi đau của một năm về trước.
Mặt trời từ từ lặn sau ngọn đồi, để lại những vệt sáng cuối cùng trên bầu trời. Cơn sóng gió ngút trời của gia tộc họ Lâm cuối cùng cũng đã tìm thấy bến bờ bình yên. Di sản thực sự không nằm trong những con số của tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ, cũng không phải là những bất động sản ở Singapore. Nó nằm ở cái quỳ gối của sự sám hối, ở đôi bàn tay biết chăm sóc người khác, ở nụ cười của những đứa trẻ, và ở sự thanh thản trong tâm hồn của những con người từng lạc lối. Ông Lâm Văn Phúc, từ nơi chín suối, có lẽ đã có thể mỉm cười. Kế hoạch cả đời của ông, ván cờ cuối cùng của ông, không phải là một sự trừng phạt, mà là một phép thử về lòng người. Và cuối cùng, con người đã chiến thắng. Sự tha thứ, dù muộn màng, đã nảy mầm từ tro tàn của lòng tham, nở thành một bông hoa của sự cứu rỗi. Câu chuyện về khối tài sản 1.200 tỷ rồi sẽ dần phai nhạt theo năm tháng, nhưng câu chuyện về sự hồi sinh của một gia tộc sẽ còn được kể mãi, như một bài học sâu sắc về giá trị thực sự của cuộc sống. An đứng đó, lặng lẽ nhìn bông hoa trắng, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành.”

