“Ra mắt nhà vợ tương lai tôi nói gia đình ba đời làm bốc vác, ai cũng cười khẩy, cho đến ngày nhà tôi dựng rạp đám cưới, cả nhà gái vừa đến cổng đã vấp ngã dúi dụi vào dàn bàn ghế rồng phượng ở sân khi nghe sự thật mà bố tôi tuyên bố…
Tôi còn nhớ như in cái buổi ra mắt nhà vợ tương lai. Bữa cơm không dài, nhưng những ánh mắt soi mói thì như đang rọi đèn pha. Vừa mới ngồi xuống, bố cô ấy đã hỏi:
— Nhà cháu làm nghề gì?
Tôi mỉm cười thật thà:
— Dạ, ba đời nhà cháu làm nghề bốc vác ở cảng.
Câu trả lời vừa dứt, cả mâm cơm bỗng im phăng phắc… rồi những tiếng húp canh bỗng trở nên đanh lạnh. Mẹ cô ấy liếc mắt đầy ẩn ý, chị gái thì cười mím môi như đang nhịn cười, còn ông cậu thì buông một câu:
— Bốc vác cũng là nghề… lao động chân tay mà, miễn là sống lương thiện.
Nhưng cái giọng “”lương thiện”” đó kéo dài như móc mỉa. Tôi im lặng, nhìn người con gái bên cạnh đang cắn môi không nói. Tôi biết, hôm đó tôi không được chào đón.
Chuyện cưới hỏi sau đó do bên nhà gái yêu cầu tổ chức đơn giản, “”cho kín đáo””. Họ bảo “”sợ mất mặt nếu rình rang quá””. Tôi nghe mà cười nhạt.
Tôi không cãi.
Tôi chỉ bảo với bố: “”Cho con xin dựng rạp ở nhà mình, để nhà gái qua.””
Ngày đám cưới, trời nắng đẹp. Nhà tôi từ sáng đã dựng xong rạp — không phải rạp che nilon lợp mái tạm bợ như người ta nghĩ. Mà là một khu rạp dựng bằng khung thép mạ bạc, trải thảm đỏ từ cổng vào đến sân, bàn ghế rồng phượng đặt từng hàng, hoa tươi trang trí theo đường dẫn lối, ánh đèn chùm lấp lánh giữa ban ngày, như thể đang bước vào sảnh cưới khách sạn 5 sao.
Nhà gái đến đúng 9h.
Vừa bước tới cổng, bà dì họ vấp phải bậc tam cấp mới lát đá granit, loạng choạng, kéo theo cả đoàn… ngã dúi dụi vào hàng ghế gỗ lim chạm rồng phượng đang xếp thẳng lối đi.
Tiếng va chạm rầm rầm giữa im ắng, tiếng kêu “”ối giời ơi!”” vang lên không dứt.
Tôi bước ra, đỡ mẹ vợ tương lai dậy, tay vẫn còn dính
mảnh hoa cưới:
— Dạ, bàn ghế này tụi con đặt thợ làng nghề chuyên làm cho phủ Tây Hồ, hơi nặng, dễ vấp. Mong mọi người thông cảm…
Cả nhà gái bàng hoàng nhìn quanh. Những ánh mắt ngạc nhiên biến thành ái ngại, rồi… lặng thinh.
Bố tôi đứng bên, nhấp ngụm trà, nhẹ nhàng nói về gia thế thật sự… 👇👇”
“Bố tôi từ tốn đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ lim vang lên một tiếng “”cạch”” khô khốc, sắc lẹm giữa không gian đang sững sờ. Ông không hề nhìn vào sự hỗn loạn của nhà gái, chỉ hướng ánh mắt ra xa, về phía những chiếc cần cẩu khổng lồ thấp thoáng sau rặng cây.
Giọng ông sang sảng nhưng điềm đạm, vang vọng khắp khoảng sân rộng lớn:
— Đúng là nhà tôi ba đời làm nghề bốc vác.
Câu nói như một nhát búa xác nhận, khiến khuôn mặt bố vợ tương lai vừa mới hiện lên chút hy vọng mong manh liền sụp đổ. Ông cậu vợ buông thõng hai tay, thở hắt ra một hơi như thể vừa trút được gánh nặng “”đã bảo mà””
Nhưng bố tôi chưa nói hết. Ông khoan thai quay lại, ánh mắt sắc như dao quét một lượt qua từng người trong gia đình nhà gái, dừng lại lâu nhất ở người bố vợ tương lai.
— Nhưng không phải vác từng bao xi măng, từng thùng cá đông lạnh.
Ông nhấp một ngụm trà nữa, rồi nói tiếp, từng chữ một rành rọt, đanh thép:
— Mà là “”bốc”” cả container hàng. Nhà tôi là chủ sở hữu của công ty vận tải và logistics lớn nhất cái cảng này. Cái cảng mà các vị vẫn hay nhìn thấy mỗi khi đi qua cầu.
Một khoảng lặng chết người bao trùm. Gió như ngừng thổi, tiếng nhạc cưới xa xa bỗng trở nên lạc lõng.
Cả nhà gái chết lặng.
Khuôn mặt của bố vợ tương lai biến sắc nhanh như tắc kè hoa đổi màu. Từ vẻ hoang mang, nó chuyển sang sững sờ, rồi tái mét và cuối cùng là đỏ bừng lên vì xấu hổ. Đôi môi ông mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời, hai bàn tay nắm chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ông là người đã khơi mào câu chuyện nghề nghiệp, và giờ đây, mỗi lời mỉa mai của ông như một cái tát giáng ngược lại vào chính mặt mình.
Mẹ vợ tương lai, người vừa được tôi đỡ dậy, đứng sững như trời trồng. Bà quên cả phủi bụi trên bộ áo dài đắt tiền, quên cả cơn đau điếng ở đầu gối. Ánh mắt liếc xéo đầy ẩn ý ngày nào giờ đây mở to, ngơ ngác nhìn cơ ngơi trước mặt, rồi lại nhìn người đàn ông điềm tĩnh đang ngồi uống trà, cảm giác như mình vừa rơi vào một vở kịch mà bản thân lại là một vai hề lố bịch.
Nụ cười mím môi chế nhạo của chị gái vợ đông cứng lại, méo xệch. Cô ta hết nhìn tôi, lại nhìn bố tôi, rồi nhìn dàn bàn ghế rồng phượng bằng gỗ lim mà cả đoàn vừa ngã vào. Cô ta bắt đầu mường tượng ra giá trị của chúng, và sự khinh miệt trong ánh mắt nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh hãi và một chút… thèm thuồng.
Nhưng thảm hại nhất có lẽ là ông cậu vợ. Người đàn ông đã cao giọng mỉa mai về “”nghề lao động chân tay”” giờ đây cúi gằm mặt xuống đất, hai tai đỏ rực, chỉ mong có cái lỗ để chui xuống. Cả cơ thể ông như co rúm lại, không dám đối diện với bất kỳ ai.
Chỉ có người con gái tôi yêu là đứng thẳng. Cô ấy nhìn gia đình mình, ánh mắt không còn là sự cam chịu cắn môi như hôm ra mắt. Nó là một sự thất vọng sâu sắc. Rồi cô ấy quay sang nhìn tôi, đôi mắt ngấn nước, nhưng không phải vì buồn, mà vì một sự giải tỏa và tự hào không nói nên lời.”
“Bố vợ tương lai là người phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đó. Ông ta nuốt khan một tiếng, cố gắng kéo hai khóe miệng đang cứng đờ thành một nụ cười, nhưng nó lại méo xệch và thảm hại. Ông ta xoa xoa hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào nhau, rụt rè tiến lên một bước.
— À… à… ra thế. Bác… bác nói vậy làm chúng tôi… hiểu lầm.
Giọng ông ta run rẩy, lạc đi, không còn chút oai phong nào của người đàn ông trụ cột gia đình như ở bữa cơm ra mắt. Ông ta đưa mắt nhìn bố tôi, ánh nhìn đầy nịnh nọt và sợ sệt.
— Tuổi trẻ tài cao, thật là tuổi trẻ tài cao! Cháu nó khiêm tốn quá!
Nói xong, như để trút đi sự xấu hổ đang thiêu đốt mình, ông ta vội quay phắt lại, phóng một cái nhìn sắc như dao găm về phía vợ và ông cậu. Ánh mắt ấy không còn là sự ngỡ ngàng, mà là sự trách móc trần trụi: “”Thấy chưa? Tất cả là tại các người lắm chuyện!””.
Bị cái nhìn của chồng xuyên thẳng vào mặt, mẹ vợ giật nảy mình. Bà vốn đang đứng không vững, nay lại càng thêm lảo đảo. Bà cúi gằm mặt xuống nền gạch đỏ, không dám nhìn ai, cảm nhận hai vành tai và cả gò má nóng bừng như bị lửa đốt. Bộ áo dài sang trọng giờ đây dường như đang chế giễu sự quê mùa trong cách cư xử của bà. Bà chỉ muốn đào một cái hố ngay tại chỗ để chui xuống cho khuất mắt mọi người.
Ông cậu vợ, mục tiêu chính của cái lườm, càng co rúm người lại. Nếu mặt đất có một kẽ nứt, chắc chắn ông ta đã không ngần ngại chui tọt vào đó. Lời mỉa mai về “”nghề lao động chân tay”” giờ đây văng vẳng bên tai ông ta như một bản án, mỗi chữ là một cái tát nảy lửa vào nhân cách của chính mình.
Trong khi đó, chị gái vợ lại có một phản ứng hoàn toàn khác. Sau cơn sốc ban đầu, sự kinh hãi trong mắt cô ta dần được thay thế bằng một tia sáng khác, một tia sáng của sự tính toán và cơ hội. Cái nhìn của cô ta không còn dán vào sự bẽ bàng của gia đình, mà bắt đầu liếc nhanh qua cơ ngơi đồ sộ xung quanh, rồi dừng lại trên người tôi, ánh mắt phức tạp khó tả. Sự khinh miệt đã biến mất, nhường chỗ cho một sự tò mò pha lẫn thèm muốn.
Giữa màn kịch vụng về ấy, bố tôi vẫn điềm nhiên như không. Ông chỉ khẽ nhếch một bên mép, một nụ cười nửa miệng đầy thâm thuý khi chứng kiến sự thay đổi thái độ 180 độ của nhà gái. Ông không nói gì thêm, bởi sự im lặng của ông lúc này còn có sức nặng hơn ngàn vạn lời nói.
Tất cả những điều đó đều thu vào tầm mắt của vợ tương lai của tôi. Cô ấy nhìn sự hèn nhát của bố, sự xấu hổ của mẹ, sự trốn tránh của cậu và sự tính toán của chị gái. Nỗi thất vọng trong cô càng thêm sâu sắc. Cô khẽ siết chặt tay tôi, một cái siết tay thay cho mọi lời muốn nói, như thể muốn khẳng định rằng, dù gia đình cô có ra sao, cô vẫn sẽ đứng về phía tôi.”
“Cái siết tay của cô ấy truyền đến một hơi ấm quen thuộc, nhưng hơi ấm ấy chưa kịp lan tỏa đã vội lụi tàn. Giữa không gian vẫn còn đặc quánh sự bối rối và giả lả của nhà gái, vợ chưa cưới của tôi kéo nhẹ tay áo tôi, giọng lí nhí đầy tội lỗi:
— Anh… Em xin lỗi. Bố mẹ em cũng chỉ vì quá lo cho em thôi… họ không có ý xấu đâu anh.
Lời nói của cô ấy như một luồng gió lạnh buốt thổi thẳng vào tim tôi. Tôi quay sang nhìn cô, thật chậm. Đôi mắt cô ngấn nước, long lanh một sự hối lỗi muộn màng. Nhưng trong đầu tôi lúc này, hình ảnh cô cắn chặt môi, cúi gằm mặt trong bữa cơm hôm ấy đột ngột hiện về, sắc như một mảnh vỡ.
“”Chỉ vì quá lo cho em thôi?”” Tôi tự hỏi trong câm lặng, vị đắng chát lan ra nơi cuống họng. Sự im lặng của cô ấy khi tôi bị khinh miệt, sự cam chịu của cô ấy khi gia đình cô buông lời miệt thị giờ đây như một vết cứa sâu hoắm. Lời biện hộ yếu ớt này không những không thể xoa dịu, mà còn như xát thêm muối vào vết thương ấy.
Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng rút tay mình ra khỏi tay cô. Một hành động nhỏ, không một tiếng động, nhưng đủ để khiến cô sững người, đôi vai run lên bần bật. Nỗi thất vọng trong mắt tôi lúc này còn rõ ràng hơn cả sự xa hoa của lễ đường, còn nặng nề hơn cả sự xấu hổ của gia đình cô.
Cô muốn nói thêm điều gì đó, đôi môi mấp máy nhưng không thành lời. Cô nhìn tôi, rồi lại nhìn sang bố tôi, người vẫn đang đứng với vẻ mặt thâm trầm khó đoán. Cô hiểu rằng, bài kiểm tra này, không chỉ gia đình cô đã trượt, mà chính cô cũng đã không thể vượt qua. Tình yêu của cô có thật, nhưng sự dũng cảm để bảo vệ tình yêu ấy trước gia đình mình thì lại quá mong manh.”
“Ánh mắt chàng trai lạnh như băng, một sự xa cách mà cô chưa từng thấy. Mọi lời van xin của vợ tương lai dường như tan biến vào không khí. Ngay lúc đó, anh bắt gặp ánh nhìn của bố mình. Một cái gật đầu kín đáo, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Và rồi, dòng ký ức đột ngột ùa về, sắc lẹm như một lưỡi dao.
(Hồi tưởng)
Vài tuần trước. Thư phòng của gia đình anh chìm trong sự tĩnh lặng uy nghiêm. Những giá sách bằng gỗ gụ cao kịch trần, tỏa ra mùi giấy cũ và hương trà sen thoang thoảng. Bố của nhân vật chính, một người đàn ông với mái tóc đã điểm sương nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, đặt tách trà xuống bàn gỗ lim được chạm khắc tinh xảo.
Ông chậm rãi nói: “”Con trai, bố biết con thật lòng với con bé.””
Chàng trai im lặng, chỉ lắng nghe.
Người bố nhìn thẳng vào con mình, giọng trầm mà đanh thép: “”Nhưng hôn nhân là chuyện của cả hai gia đình. Sắp tới ngày gặp mặt, con cứ nói với họ, nhà mình ba đời làm nghề bốc vác ở cảng. Thử lòng người ta một phen xem sao.””
Chàng trai khẽ nhíu mày. Anh yêu cô, tin vào tình yêu của cô. Một thoáng do dự lướt qua trong đầu anh. Liệu có cần thiết phải dựng lên một màn kịch phức tạp như vậy không?
Như đọc được suy nghĩ của con, người bố nói tiếp: “”Vật chất có thể che mắt, nhưng bản chất con người trong lúc bần hàn mới là thật. Nếu họ vì cái gọi là ‘nghề nghiệp’ mà coi thường con, khinh rẻ gia đình mình, thì họ không xứng làm thông gia. Bố thà không có dâu, chứ không để con trai mình bước vào một nơi mà nó không được tôn trọng.”
Giọng ông chùng xuống, mang theo cả sự từng trải lẫn nỗi lo toan: “”Đây là phép thử cuối cùng, không chỉ cho họ, mà còn cho cả vợ tương lai của con. Để xem khi giông bão ập đến, nó có đủ can đảm đứng bên cạnh con không.””
Mỗi lời của bố như một nhát búa gõ thẳng vào tâm trí chàng trai. Anh nhìn sâu vào mắt bố, thấy được sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh hiểu ra. Mọi do dự tan biến. Cuối cùng, anh gật đầu, một cái gật dứt khoát.
“”Con đồng ý với kế hoạch của bố.””
(Kết thúc hồi tưởng)
Ký ức tan đi, trả anh về với thực tại phũ phàng của lễ đường. Tiếng xì xào, những ánh mắt tò mò và sự bẽ bàng của nhà gái. Nhưng giờ đây, nỗi thất vọng trong anh đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng, quyết đoán. Anh không còn nhìn vợ tương lai của mình nữa. Ánh mắt anh hướng thẳng về phía trước, nơi vở kịch chỉ vừa mới bắt đầu màn kịch tính nhất.”
“Tiếng nhạc bỗng chốc rộn rã trở lại, cắt đứt dòng suy nghĩ lạnh lẽo của chàng trai. Giọng người MC vang lên oang oang qua loa, đầy phấn khích và chuyên nghiệp, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão ngầm đang cuộn trào bên dưới sân khấu.
“”Và bây giờ, xin trân trọng kính mời hai bên gia đình sẽ cùng tiến lên sân khấu để thực hiện những nghi lễ quan trọng nhất trong ngày vui hôm nay! Xin mời gia đình nhà trai và một tràng pháo tay thật nồng nhiệt cho gia đình nhà gái!””
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Bố của nhân vật chính, với vẻ điềm nhiên và uy nghi vốn có, thong thả dẫn đầu đoàn nhà trai bước lên. Mỗi bước đi của ông đều vững chãi, tự tin, như thể ông là chủ nhân của cả không gian này.
Trái ngược hoàn toàn, ở phía đối diện, đoàn nhà gái như bị chôn chân tại chỗ. Bố vợ tương lai mặt tái đi, hai tay nắm chặt lại đến trắng bệch. Ông ta liếc nhìn vợ mình, bà mẹ vợ tương lai, người vẫn chưa hoàn hồn sau cú ngã điếng người lúc trước. Nỗi đau ở mắt cá chân không là gì so với nỗi nhục nhã đang thiêu đốt bà từ bên trong.
Người MC phải nhắc lại lần thứ hai, giọng vẫn vui vẻ nhưng đã có chút ngạc nhiên: “”Xin mời đoàn nhà gái ạ! Xin quý vị cho một tràng pháo tay nữa để cổ vũ cho họ nào!””
Lần này, tiếng vỗ tay có phần thưa thớt hơn, xen lẫn vào đó là những tiếng xì xào bắt đầu to dần lên, không còn kiêng dè nữa.
“”Sao họ không lên nhỉ? Có chuyện gì à?””
“”Nhìn mặt ai cũng khó coi thế kia…””
“”Chắc là sốc quá chứ gì. Nghe bảo con rể làm bốc vác, ai ngờ đám cưới lại tổ chức ở một nơi như cung điện thế này. Chắc tưởng bị lừa vào tổ chức đa cấp.””
Một tiếng cười rộ lên rồi tắt vội.
Bố vợ tương lai nghiến răng, biết không thể trì hoãn được nữa. Ông ta hắng giọng, cố nặn ra một vẻ bình tĩnh, rồi khẽ huých vào người vợ. Cả đoàn bắt đầu nhúc nhích.
Tấm thảm đỏ trải dài trước mắt họ, mềm mại và sang trọng, nhưng với gia đình nhà gái lúc này, nó chẳng khác nào một con đường đầy than hồng. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, ngượng nghịu và khổ sở. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào mặt, làm họ chói mắt, nhưng thứ khiến họ cúi gằm mặt xuống lại chính là hàng trăm cặp mắt của khách khứa đang đổ dồn về phía họ. Những ánh nhìn tò mò, soi mói, thương hại và cả chế giễu như những mũi kim vô hình đâm nát chút sĩ diện cuối cùng của họ.
Bà mẹ vợ tương lai đi tập tễnh, phải vịn vào tay chồng. Chiếc áo dài lụa đắt tiền bỗng trở nên lạc lõng trên thân hình đang run rẩy của bà. Ông cậu vợ, người từng mỉa mai “”nghề lao động chân tay””, giờ đây mặt đỏ gay, hai tai nóng bừng, chỉ mong có cái lỗ để chui xuống. Chị gái vợ thì không còn cười mím môi được nữa, thay vào đó là một vẻ mặt méo xệch, hoang mang tột độ.
Họ lê bước qua những dãy bàn ghế rồng phượng bằng gỗ lim bóng loáng, đi qua những lẵng hoa tươi nhập khẩu khổng lồ. Sự xa hoa đến choáng ngợp này như một cái tát trời giáng, một sự chế nhạo câm lặng cho thái độ coi thường của họ trước đây.
Trên sân khấu, chàng trai vẫn đứng im, ánh mắt không hề dao động. Anh không nhìn họ. Vợ tương lai của anh đứng bên cạnh, hai bàn tay đan vào nhau bấu chặt lấy váy cưới, nước mắt đã chực trào ra. Cô nhìn gia đình mình đang phải chịu đựng sự bẽ bàng, rồi lại nhìn người đàn ông cô yêu đang lạnh lùng như một tảng băng. Cô cảm thấy mình bị xé làm đôi, bất lực và tuyệt vọng.
Cuối cùng, đoàn nhà gái cũng đã đặt được bước chân cuối cùng lên sân khấu. Họ đứng co rúm lại với nhau, hoàn toàn tương phản với vẻ đĩnh đạc của gia đình nhà trai. Không khí trở nên gượng gạo đến cùng cực.
Người MC, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường, vội vã cất lời để phá tan sự im lặng kỳ quái.
“”Vâng, và bây giờ cả hai gia đình đã có mặt đông đủ trên sân khấu. Trước khi đến với nghi thức trao nhẫn, xin phép được mời ông…”””
“…bà mẹ vợ tương lai bỗng giật phắt lấy micro từ tay người MC đang ngơ ngác. Hành động đột ngột và có phần thô bạo của bà khiến tất cả mọi người trên sân khấu đều sững sờ. Bà ta loạng choạng bước tới, suýt thì vấp ngã lần nữa.
“”Khoan đã! Khoan đã!”” Bà ta nói vào micro, giọng a dua và có phần the thé, cố gắng át đi tiếng xì xào bên dưới. Hơi thở bà gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng vì vội vã và xấu hổ.
Bà ta quay sang người chồng, ra hiệu bằng mắt. Ông bố vợ, sau một giây chần chừ, liền lúi húi mở chiếc túi xách hiệu mà vợ mình mang theo, lấy ra một chiếc hộp gấm màu đỏ thẫm. Bà mẹ vợ giật lấy chiếc hộp, bàn tay run run bật nắp.
Một ánh vàng chói lòa lóe lên dưới ánh đèn sân khấu. Bên trong là một chiếc kiềng vàng đặc, to bản, ước chừng phải đến 10 cây. Thứ ánh sáng giàu có, trịch thượng của nó dường như đối chọi một cách cay đắng với vẻ mặt khổ sở của gia đình nhà gái.
Không một lời báo trước, bà mẹ vợ lao đến chỗ con gái, vội vàng đeo chiếc kiềng nặng trĩu vào cổ cô. Sức nặng bất ngờ và hành động thô bạo của mẹ khiến cô dâu khẽ giật mình, lùi lại một bước. Chiếc kiềng vàng nằm chễm chệ trên cổ áo cưới trắng tinh, trông lạc lõng và kệch cỡm.
Sau khi “”trang bị”” xong cho con gái, bà ta mới hắng giọng, đưa micro lên sát miệng và nói lớn, cố tình để âm thanh vang vọng khắp khán phòng.
“”Mẹ chúc hai con trăm năm hạnh phúc! Đây là chút quà mọn của gia đình cho con gái về nhà chồng. Mong các con sống với nhau đến đầu bạc răng long!””
Cụm từ “”chút quà mọn”” được nhấn mạnh một cách đầy tự mãn, như một mũi tên găm thẳng vào không khí. Bà ta nói xong, liếc mắt đầy thách thức về phía gia đình nhà trai, đặc biệt là bố của chàng trai. Ánh mắt ấy như đang tuyên bố: “”Đấy, nhà chúng tôi cũng không phải dạng vừa đâu. Đừng có mà coi thường!””
Thế nhưng, đáp lại bà ta không phải là sự ngưỡng mộ hay trầm trồ. Bên dưới, những tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này mang theo sự châm biếm rõ rệt.
“”Quà mọn mà 10 cây vàng? Diễn cho ai xem vậy?””
“”Cố gỡ gạc lại thể diện chứ gì. Nhìn là biết.””
“”Tội nghiệp cô dâu, đeo cái đó chắc gãy cổ. Nhìn mặt cô ấy kìa, có vui vẻ gì đâu.””
Bố của nhân vật chính chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình nhưng lại sắc như dao cạo. Ông không nói gì, chỉ ung dung nhìn màn kịch lố bịch đang diễn ra. Chàng trai cũng vậy. Anh nhìn chiếc kiềng vàng trên cổ vợ mình, rồi nhìn gương mặt đắc thắng giả tạo của mẹ vợ. Trong mắt anh, hành động này không những không cứu vãn được gì, mà nó chỉ càng tô đậm thêm sự nông cạn và hám vật chất của họ. Nó biến một nghi thức trao quà thiêng liêng thành một trò mua bán thể diện rẻ tiền.
Vợ tương lai của anh cúi gằm mặt xuống, hai vai run lên bần bật. Cô cảm nhận được sức nặng của vàng trên cổ, và cả sức nặng của sự nhục nhã đang đè nát tâm hồn mình. Cô ước gì mình có thể tàng hình ngay lúc này.”
“Màn kịch của bà mẹ vợ kết thúc trong sự im lặng ngượng nghịu. Không có tiếng vỗ tay tán thưởng như bà ta mong đợi, chỉ có những lời xì xào châm biếm ngày một lớn hơn. Khuôn mặt bà ta từ đắc thắng chuyển sang hoang mang, rồi đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Bà ta lúng túng nhìn chồng, nhưng ông bố vợ chỉ biết cúi đầu né tránh, ước gì có cái lỗ để chui xuống.
Đúng lúc đó, người MC chuyên nghiệp đã lấy lại được bình tĩnh. Anh ta bước lên, khéo léo đứng vào giữa, hướng micro về phía gia đình nhà trai.
“”Xin chân thành cảm ơn món quà ý nghĩa từ phía nhà gái. Và bây giờ, để tiếp nối chương trình, chúng ta hãy cùng hướng về phía gia đình nhà trai. Xin trân trọng kính mời bác, phụ thân của chú rể, sẽ có đôi lời phát biểu và trao quà mừng hạnh phúc cho hai con!””
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bố của chàng trai. Ông không vội vã, không tỏ ra nao núng trước màn kịch vừa rồi. Trên môi ông chỉ nở một nụ cười điềm đạm, ẩn chứa một điều gì đó sâu xa. Ông không bước lên sân khấu. Thay vào đó, ông chỉ thong thả giơ tay lên, ra một hiệu lệnh kín đáo.
Ngay lập tức, một người trợ lý mặc vest đen lịch lãm, cúi đầu kính cẩn, hai tay bưng một chiếc hộp nhung màu đỏ rượu sang trọng tiến đến. Kích thước chiếc hộp không quá lớn, nhưng vẻ tinh xảo của nó toát lên một đẳng cấp khác hẳn so với chiếc hộp gấm hoa hòe của nhà gái.
Người trợ lý đặt chiếc hộp lên bàn trước mặt bố chàng trai. Ông không nói một lời, từ tốn mở nắp hộp ra.
Không có ánh vàng lóa mắt. Không có kim cương lấp lánh.
Thứ bên trong khiến cả hội trường nín thở.
Đó là một bộ chìa khóa xe hơi với logo ngôi sao ba cánh của Mercedes-Benz đặt cạnh một chiếc chìa khóa thẻ từ tinh xảo, bên trên khắc laser hình một căn biệt thự ven hồ. Đơn giản, nhưng sức nặng của chúng còn hơn vạn lượng vàng.
Bố chàng trai cầm micro lên, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp không gian sang trọng. Ông nhìn thẳng vào bà mẹ vợ đang chết sững, rồi nhìn sang đôi tân lang tân nương.
“”Gia đình tôi không có gì ngoài tấm lòng.””
Câu nói mở đầu khiến nhà gái thoáng một tia đắc ý, nghĩ rằng ông sắp nói những lời sáo rỗng. Nhưng câu tiếp theo đã dội một gáo nước lạnh buốt vào sự tự mãn của họ.
“”Đây là quà cưới cho hai con để xây dựng tổ ấm. Một căn nhà nhỏ ven hồ để nghỉ ngơi sau những ngày làm việc vất vả, và một chiếc xe để che nắng che mưa.””
Dứt lời, cả hội trường như vỡ tung. Tiếng “”Ồ”” lên kinh ngạc kéo dài, còn lớn hơn gấp vạn lần những lời xì xào trước đó. Mọi người không tin vào tai mình. “”Bốc vác”” mà tặng quà cưới là biệt thự ven hồ và Mercedes S-Class? Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Tất cả những ánh mắt khinh miệt, soi mói trước đó giờ đây biến thành sự sững sờ, choáng váng tột độ. Khuôn mặt của bà mẹ vợ, ông bố vợ, cô chị gái và ông cậu họ từ trắng bệch chuyển sang tái mét, không còn một giọt máu. Chiếc kiềng vàng 10 cây trên cổ cô dâu lúc này trông kệch cỡm và rẻ tiền một cách thảm hại. Nó giống như một trò hề lố bịch trước món quà “”đáp lễ”” đầy đẳng cấp và thâm thúy này.”
“Màn công bố quà cưới kinh thiên động địa của nhà trai đã biến không khí đám cưới thành một sân khấu bi hài kịch. Trung tâm của sự chế giễu không ai khác chính là gia đình nhà gái. Bà mẹ vợ, sau cú sốc, gần như không đứng vững, phải vịn vào ghế, mặt xám ngoét như tro tàn. Ông bố vợ thì hai tai ù đi, chỉ nghe tiếng ong ong và những lời xì xào như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Cô chị gái và ông cậu họ thì cúi gằm mặt xuống bàn tiệc, không dám nhìn ai, chỉ mong có thể tàng hình ngay lập tức.
Người MC, sau một thoáng sững sờ, đã nhanh chóng lấy lại sự chuyên nghiệp, cất cao giọng.
“”Một món quà quá tuyệt vời và ý nghĩa! Xin quý vị cho một tràng pháo tay thật lớn để chúc mừng cho hạnh phúc của đôi uyên ương và sự tâm lý của gia đình nhà trai! Và bây giờ, xin trân trọng kính mời toàn thể quý vị cùng gia đình hai họ nhập tiệc!””
Tiếng nhạc du dương lại vang lên, xua đi phần nào không khí ngột ngạt. Mọi người bắt đầu nâng ly, trò chuyện, nhưng chủ đề thì chỉ xoay quanh một việc: gia thế thực sự của nhà trai. Những ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, và cả ghen tị liên tục hướng về phía bàn tiệc chính.
Tôi ngồi đó, điềm tĩnh lạ thường. Vợ tôi, người từ đầu đến cuối chỉ im lặng, giờ đây bàn tay dưới gầm bàn đang run lên bần bật. Cô ấy hết nhìn tôi, lại nhìn sang bố mẹ mình đang thất thần, ánh mắt phức tạp không nói thành lời. Cô ấy không ngốc, cô ấy hiểu tất cả. Cô ấy hiểu sự khinh miệt của gia đình mình lố bịch đến mức nào, và hiểu cả sự im lặng của tôi suốt thời gian qua mang ý nghĩa gì.
Bữa tiệc bắt đầu được khoảng mười lăm phút. Trong lúc tôi đứng dậy, định rót thêm ly nước, một bóng người lén lút tiến lại gần. Là bố vợ. Gương mặt từng vênh váo, soi mói ngày nào giờ đây co rúm lại, nụ cười gượng gạo và nịnh bợ đến khó coi.
Ông ta rụt rè liếc nhìn xung quanh, thấy không ai để ý, liền hạ giọng, gần như thì thầm vào tai tôi.
“”Trọng… à không… con rể quý. Con ra đây với bố một lát được không? Chỗ này hơi ồn.””
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ đặt ly nước xuống và đi theo ông ta ra một góc khuất phía sau sân khấu, nơi chỉ có vài lẵng hoa trang trí và ánh sáng khá mờ. Không khí ở đây tách biệt hẳn với sự náo nhiệt bên ngoài.
Vừa đứng lại, ông bố vợ đã vội vã xoa hai tay vào nhau, cái lưng hơi khom xuống, một tư thế của kẻ bề dưới.
“”Con rể à…”” Ông ta bắt đầu, giọng nhão nhoét. “”Chuyện… chuyện hôm ra mắt ở nhà gái… là do chúng tôi có mắt như mù, có mắt mà không thấy Thái Sơn. Bố… bố thay mặt cả nhà, thành thật xin lỗi con.””
Ông ta ngừng lại, quan sát sắc mặt của tôi, nhưng chỉ thấy một sự dửng dưng lạnh lẽo. Sự im lặng của tôi khiến ông ta càng thêm bối rối và hoảng sợ. Ông ta nói tiếp, giọng càng lúc càng khẩn khoản.
“”Là chúng tôi hồ đồ, là chúng tôi nông cạn. Mong con rể rộng lượng, coi như người lớn trong nhà lẩm cẩm, bỏ qua cho chúng tôi lần này. Sau này về một nhà rồi, gia đình mình còn qua lại dài dài… có gì… có gì mong con chiếu cố, giúp đỡ cho nhà vợ với nhé con?””
Câu nói “”chiếu cố, giúp đỡ”” được thốt ra một cách trơ trẽn và không hề che giấu. Mục đích của ông ta đã quá rõ ràng. Không phải sự hối lỗi, mà là sự trở mặt đầy toan tính khi thấy gia đình tôi giàu sang hơn họ tưởng vạn lần.
Tôi vẫn im lặng. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt ông ta. Một cái nhìn không giận dữ, không la hét, nhưng nó xuyên thấu và lạnh buốt. Trong đôi mắt ấy, sự khinh thường của tôi đã lên đến đỉnh điểm. Tôi khinh cái bản mặt lật lọng, khinh cái nhân cách rẻ tiền đang cố gắng vớt vát chút lợi lộc. Ông ta, trước cái nhìn của tôi, bắt đầu toát mồ hôi lạnh, nụ cười trên môi cứng đờ rồi tắt ngấm. Im lặng, đôi khi, còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời chửi rủa.”
“Sau vài giây im lặng đến rợn người, tôi nhếch mép một cách gần như không thể nhận thấy. Tôi không nói một lời nào, chỉ đơn giản là quay người, thong thả bước đi, bỏ lại bố vợ đứng chết trân trong góc tối. Bóng lưng thẳng tắp và thái độ dửng dưng của tôi là một sự sỉ nhục còn nặng nề hơn cả ngàn lời mắng nhiếc. Ông ta đứng đó, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả vạt áo, cảm giác như mình vừa bị lột trần và ném ra giữa chợ.
Tôi trở lại bàn tiệc chính, điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Vợ tôi lập tức nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng và dò hỏi. Cô ấy thấy bố mình lủi thủi quay lại bàn với gương mặt xám ngoét, thất thần. Cô ấy hiểu, cuộc nói chuyện riêng đã kết thúc trong thảm bại. Bàn tay đang đặt trên đùi của cô ấy siết chặt lấy tà váy cưới, những khớp ngón tay trắng bệch.
Bữa tiệc xa hoa cuối cùng cũng kết thúc. Đoàn nhà gái lẳng lặng ra về trong sự im lặng tủi hổ. Không ai dám nhìn thẳng vào ai. Bà mẹ vợ phải có người dìu, bước chân liêu xiêu như sắp ngã quỵ. Ông bố vợ thì già đi cả chục tuổi, lưng còng hẳn xuống. Cô chị gái và ông cậu họ thì lẩn vào đám đông, biến mất nhanh như một làn khói. Họ rời đi như những kẻ bại trận, mang theo nỗi nhục nhã ê chề.
Chiếc xe hoa sang trọng đưa chúng tôi về phòng tân hôn tại một khách sạn năm sao bậc nhất thành phố. Suốt quãng đường, không ai nói với ai câu nào. Không gian bên trong xe ngột ngạt đến khó thở, chỉ có tiếng điều hòa chạy khe khẽ. Vợ tôi nhiều lần định mở lời, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của tôi, cô ấy lại nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Căn phòng tân hôn được trang trí lộng lẫy, xa hoa. Cánh hoa hồng rải đầy trên chiếc giường lớn, ánh nến lung linh và một chai sâm panh ướp lạnh đang chờ sẵn. Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ có lòng người là tan nát.
Vợ tôi run rẩy cởi bỏ lúp voan, bộ váy cưới nặng trĩu dường như đang hút cạn sức lực của cô. Cô ngồi xuống mép giường, hai tay đan vào nhau, không dám nhìn tôi.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn xuống ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm. Sự im lặng kéo dài đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập của cả hai. Cuối cùng, tôi quay lại, bước chậm rãi về phía cô ấy. Ánh mắt tôi không còn sự ấm áp của ngày thường, chỉ còn lại một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Tôi ngồi xuống đối diện, nhìn thẳng vào đôi mắt đã hoe đỏ của vợ. Giọng tôi trầm và rõ ràng, từng chữ một như nhát dao cứa vào không gian tĩnh mịch.
“”Tại sao hôm đó em lại im lặng?””
Cô ấy giật mình, ngước lên nhìn tôi, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra âm thanh. Tôi nói tiếp, không cho cô ấy cơ hội trốn tránh.
“”Anh chỉ cần một câu trả lời thật lòng: Nếu nhà anh nghèo thật, nếu gia đình anh ba đời vẫn chỉ làm bốc vác, em có còn ngồi đây với anh đêm nay không?””
Câu hỏi chí mạng được tung ra. Nó giống như một bản án cuối cùng. Vợ tôi sững người, gương mặt tái đi rồi chuyển sang đỏ bừng. Cô ấy nhìn tôi, trong ánh mắt ngập tràn sự hoảng loạn, xấu hổ và tuyệt vọng. Cả người cô ấy bắt đầu run lên. Và rồi, cô ấy bật khóc.
Không phải là những giọt nước mắt hờn dỗi hay tủi thân. Đó là tiếng khóc nức nở, vỡ vụn của một người bị lột trần toàn bộ sự dối trá và tính toán trong tâm hồn. Cô ấy gục mặt xuống hai bàn tay, bờ vai rung lên bần bật, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Cô ấy không thể thốt nên lời, không thể đưa ra một lời biện minh, dù là giả dối.
Sự im lặng của cô ấy, ngay lúc này, còn đau hơn ngàn lời thú nhận. Nó là câu trả lời rõ ràng nhất cho tất cả.”
“Tiếng khóc của vợ tôi cứ nấc lên từng hồi, xé tan sự xa hoa, lộng lẫy của căn phòng tân hôn. Mỗi một tiếng nấc như một nhát búa gõ vào bức tường thành lạnh lùng mà tôi đang cố dựng lên. Tôi nhìn cô ấy, gương mặt không một chút cảm xúc, nhưng trong đầu lại hiện về một cảnh tượng khác diễn ra chỉ vài tiếng trước, ngay giữa bữa tiệc ồn ào.
Khi đó, bữa tiệc đang ở lúc cao trào. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống lấp lánh, tiếng nhạc xập xình, tiếng ly chén va vào nhau chan chát. Giữa khung cảnh ấy, cô chị vợ, người đã từng cười mím môi đầy khinh miệt khi nghe tôi nói về nghề “”bốc vác”” ở nhà cô ấy, đột nhiên xuất hiện ở bàn tiệc chính của chúng tôi. Chị ta mặc một chiếc váy dạ hội đắt tiền, trên môi là nụ cười ngọt ngào đến giả tạo, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh.
Chị ta đon đả bước tới, cố tình chen vào giữa tôi và một vị đối tác của bố tôi. “”Em rể! Chúc mừng hai em nhé!””
Tôi chỉ gật đầu nhẹ, không buồn nhấc ly lên. Thấy tôi lạnh nhạt, chị ta không hề nao núng, ngược lại còn sáp lại gần hơn, giọng hạ xuống mức thân mật nhất có thể.
“”Em rể giỏi quá, giấu kỹ thế. Ai mà ngờ được cơ chứ. Chị thật có mắt không tròng.”” Chị ta liếc nhanh xung quanh, rồi thì thầm, “”Nghe bố nói công ty em là tập đoàn logistics lớn nhất cả nước hả? Bên em… có công việc nào cho anh xã nhà chị không? Làm gì cũng được em ạ.””
Tôi chậm rãi đặt ly nước xuống bàn, tiếng thủy tinh va vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh khô khốc. Tôi quay sang nhìn thẳng vào mặt chị ta, một nụ cười nhạt nở trên môi tôi.
“”Công ty em à?”” Tôi dừng lại một nhịp, nhìn sâu vào đôi mắt đang sáng rực lên vì hy vọng của chị ta. “”Công ty em chỉ tuyển người ‘bốc vác’ chân chính thôi chị ạ.””
Gương mặt chị ta hơi sững lại. Tôi nói tiếp, giọng đều đều nhưng từng chữ lại sắc như dao: “”Phải là người chịu được khổ, không ngại nắng mưa, không sợ bẩn, không sợ nặng nhọc cơ. Anh nhà mình… có chịu được không chị?””
Nụ cười trên môi chị vợ cứng đờ, rồi từ từ vụn vỡ. Khuôn mặt xinh đẹp trang điểm kỹ càng hết đỏ rồi lại tái đi. Chị ta lắp bắp: “”Ơ… chị… chị đùa thôi mà…””
Không đợi chị ta nói hết câu, tôi quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện với vị khách bên cạnh như thể chị ta chưa từng tồn tại. Bị bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ, chị vợ đứng chôn chân tại chỗ vài giây, rồi vội vàng kéo tay chồng lủi đi như chạy trốn.
Hình ảnh đó tan đi, trả tôi về với thực tại của căn phòng tân hôn. Tiếng khóc của vợ tôi đã nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng thút thít đứt quãng. Cô ấy cuối cùng cũng ngẩng được mặt lên, đôi mắt sưng húp, gương mặt đẫm nước mắt nhìn tôi đầy tuyệt vọng.
Cô ấy run rẩy, giọng nói vỡ nát: “”Em… em xin lỗi…”””
“Tôi nhìn cô ấy, lời xin lỗi muộn màng đó chẳng có chút trọng lượng nào. Nó lọt vào tai tôi rồi tan biến như bọt biển, không để lại một gợn sóng trong lòng. Bởi vì trong đầu tôi, một ký ức khác từ bữa tiệc lại hiện về, sắc nét như vừa mới xảy ra.
Đó là khoảnh khắc bố tôi và bố vợ ngồi cùng một bàn. Xung quanh là những vị khách tai to mặt lớn, những đối tác kinh doanh hàng chục năm của gia đình tôi. Bố vợ tôi trông lạc lõng và lúng túng thấy rõ. Ông cố gắng bắt chuyện, nụ cười gượng gạo, tay chân thừa thãi không biết để đâu trên chiếc bàn gỗ lim chạm trổ tinh xảo.
Sau vài ly rượu làm nóng người, có lẽ để lấy lại chút thể diện hoặc đơn giản là vì tò mò đến cùng cực, bố vợ tôi quay sang bố tôi, giọng cố tỏ ra tự nhiên: “”Ông thông gia à, tôi nghe thằng nhà tôi kể… gia đình mình làm nghề ‘bốc vác’ ở cảng… Chuyện này…””
Bố tôi không hề tỏ ra bất ngờ. Ông điềm tĩnh đặt chén trà xuống, một động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực khiến mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như lắng lại. Ông nhìn thẳng vào bố vợ tôi, ánh mắt không hề giận dữ mà chỉ có sự thẳng thắn đến trần trụi.
“”Đúng vậy, ông thông gia.”” Bố tôi cất giọng, từng lời rõ ràng, đanh thép. “”Ông nội tôi đúng là một phu bốc vác ở cảng.””
Gương mặt bố vợ hơi giãn ra, thoáng một nét đắc ý vì đã đoán đúng. Nhưng bố tôi nói tiếp, và nụ cười của ông ta lập tức đông cứng lại.
“”Nhưng không chỉ là một phu bốc vác bình thường. Ông là người được tất cả anh em ở bến cảng nể trọng nhất vì sự sòng phẳng và chữ tín. Từ một người, ông gây dựng nên một tổ đội bốc xếp uy tín nhất vùng. Từ tổ đội đó, bố con tôi mới gầy dựng nên tập đoàn logistics ngày hôm nay.””
Bố tôi ngừng lại, rót thêm một chén trà, hơi nóng bốc lên mờ ảo.
“”Tài sản nhà tôi có thể tính bằng con số, nhưng gốc gác thì không. Chúng tôi làm ăn đàng hoàng, đóng thuế đầy đủ cho nhà nước, tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn người. Mồ hôi của chúng tôi đổ ra trên thương trường, cũng mặn chát như mồ hôi của ông nội tôi đã đổ xuống bến cảng năm xưa. Chúng tôi không bao giờ quên gốc gác của mình.””
Ông đưa mắt nhìn một lượt bố vợ, mẹ vợ, rồi cả ông cậu đang ngồi sượng sùng ở bàn bên cạnh. Lời nói của bố tôi như một cái tát vô hình, giáng thẳng vào sự tự mãn và thói trưởng giả học làm sang của họ.
“”Gốc gác lao động chân chính, không phải là thứ đáng để xấu hổ, phải không ông thông gia?””
Câu hỏi cuối cùng như một nhát búa kết liễu. Bố vợ tôi mặt hết đỏ lại tái, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra một lời nào. Ông ta cúi gằm mặt xuống, xấu hổ đến mức chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức.
Ký ức tan biến, trả tôi về với thực tại. Tôi nhìn người vợ đang nức nở trước mặt mình, ánh mắt vẫn lạnh như băng.
“”Xin lỗi?”” Tôi nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn hiện ra. “”Em xin lỗi vì điều gì? Vì đã khinh miệt tôi, hay vì đã khinh miệt nhầm người?”””
“Câu hỏi của anh như một nhát dao găm thẳng vào tim cô. Nước mắt cô ngừng chảy, thay vào đó là sự sững sờ, trống rỗng. Cô nhìn anh, người đàn ông trước mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Ánh mắt anh không còn sự dịu dàng, chỉ còn lại băng giá và sự phán xét tàn nhẫn. Cô mấp máy môi, cổ họng nghẹn đắng, không một lời nào có thể bật ra. Cả hai câu trả lời đều là một sự thừa nhận nhục nhã.
Anh không đợi câu trả lời. Có lẽ, chính sự im lặng của cô đã là câu trả lời cay đắng nhất. Anh quay người, bước về phía phòng ngủ, bóng lưng thẳng tắp nhưng nặng trĩu một nỗi thất vọng không thể che giấu. Cô đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo anh, chiếc váy cưới lộng lẫy giờ đây cảm giác như một bộ áo tù tội.
Căn phòng tân hôn xa hoa bậc nhất, với chiếc giường cỡ lớn phủ lụa trắng muốt, những cánh hoa hồng rải hờ hững và ánh đèn vàng ấm áp. Nhưng không khí bên trong lại đặc quánh và lạnh lẽo. Anh đã cởi áo vest, nới lỏng cà vạt. Cô lẳng lặng thay bộ váy cưới bằng chiếc váy ngủ lụa mềm, mỗi cử động đều chậm chạp và vô hồn.
Cuối cùng, họ nằm xuống chiếc giường cưới. Tấm chăn lụa mềm mại không thể sưởi ấm được khoảng không lạnh lẽo giữa hai người. Họ quay lưng vào nhau, mỗi người nhìn về một khoảng tường vô định, khoảng cách giữa hai tấm lưng chỉ vài gang tay mà ngỡ như cả một đại dương.
Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt. Anh nhắm mắt, nhưng hình ảnh về thái độ của gia đình cô, về nụ cười mím môi của chị gái cô, về lời mỉa mai của ông cậu cứ hiện lên day dứt. Anh tự hỏi, tình yêu của anh và cô, thứ mà anh từng trân trọng nhất, liệu có đủ sức nặng để cân bằng với sự khinh miệt mà anh đã phải nhận? Phép thử của bố anh đã thành công, nhưng nó cũng để lại một vết sẹo không thể xóa mờ trong cuộc hôn nhân vừa mới bắt đầu.
Về phía cô, nước mắt lại bắt đầu lặng lẽ lăn dài trên gối. Cô cảm nhận được bức tường vô hình nhưng kiên cố giữa họ. Nỗi hối hận dâng lên, đắng chát. Cô đã đánh mất không chỉ sự tôn trọng của anh, mà còn cả niềm tin, thứ còn mong manh hơn cả tình yêu. Đêm lẽ ra phải nồng nàn nhất lại là đêm lạnh lẽo nhất. Tình yêu vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đây trong nỗi đau và sự hoang mang, nhưng niềm tin đã vỡ tan thành từng mảnh, sắc nhọn và không thể hàn gắn.”
“Cả đêm dài đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua. Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, yếu ớt và nhợt nhạt, chiếu rọi sự lạnh lẽo trong căn phòng tân hôn.
Cô là người đầu tiên cử động. Cô đã không ngủ, dù chỉ một giây. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, minh chứng cho một đêm dài chìm trong nước mắt câm lặng. Cô nhẹ nhàng hết mức có thể, lách người ra khỏi tấm chăn lụa, cố gắng không tạo ra một tiếng động nào có thể đánh thức người đàn ông đang nằm quay lưng về phía mình. Dường như anh cũng đã thức cả đêm.
Cô bước đến chiếc bàn trang điểm bằng gỗ quý, nơi có sẵn giấy bút. Ngón tay cô run run khi cầm lấy cây bút. Từng giọt nước mắt nóng hổi lại bắt đầu rơi, thấm vào trang giấy trắng, làm nhòe đi những nét chữ đầu tiên. Cô cắn chặt môi, nén lại tiếng nức nở, cố viết cho xong những dòng chữ đè nặng trong tim.
Sau vài phút, lá thư đã hoàn thành. Cô gấp nó lại, đặt ngay ngắn trên chiếc tủ đầu giường phía anh, ngay cạnh chiếc điện thoại của anh. Cô nhìn anh một lần cuối, bóng lưng vẫn kiên định nhưng cô có thể cảm nhận được sự mệt mỏi và nỗi đau đang bao trùm lấy anh. Một nỗi hổ thẹn và xót xa dâng lên trong lòng cô, sắc như dao cắt.
Không một lời từ biệt, cô lẳng lặng thu dọn vài món đồ cá nhân vào một chiếc túi xách nhỏ. Cô không mang theo bất cứ thứ gì quý giá trong căn phòng này, như thể muốn rũ bỏ tất cả sự xa hoa mà cô cảm thấy mình không xứng đáng. Cô bước ra khỏi phòng, bàn tay khẽ khàng khép cánh cửa lại. Tiếng “”cạch”” nhẹ của chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân vừa mới bắt đầu.
Âm thanh nhỏ đó, hoặc có lẽ là sự trống vắng đột ngột, đã khiến anh tỉnh giấc hoàn toàn. Anh mở mắt, quay người lại. Phía bên kia của chiếc giường đã trống không, hơi ấm cũng đã tan biến. Ánh mắt anh ngay lập tức dừng lại ở mảnh giấy được gấp gọn gàng trên tủ.
Anh vươn người, cầm lá thư lên. Những ngón tay anh siết chặt khiến tờ giấy hơi nhàu đi. Anh đọc từng dòng, từng chữ.
“”Anh,
Em xin lỗi. Em đã quá hèn nhát khi đối diện với thái độ của gia đình. Em đã để sự phù phiếm và nỗi xấu hổ vô lý làm tổn thương anh. Em không xứng đáng với tình yêu của anh. Em sẽ dọn về nhà ngoại một thời gian để cả hai chúng ta cùng suy nghĩ lại. Xin anh… hãy cho em thời gian.””
Đọc xong, anh không hề cử động. Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh chỉ ngồi đó, trên chiếc giường tân hôn lạnh lẽo, tay vẫn cầm lá thư. Ánh bình minh chiếu vào, rọi lên những dòng chữ nhòe nước mắt của cô, và cả sự im lặng nặng như chì của anh.”
“Anh ngồi bất động rất lâu trên giường. Tờ giấy trong tay bị anh vô thức vò nhàu. Gương mặt lạnh lùng, bất cần đã biến mất, thay vào đó là một vẻ trống rỗng, mệt mỏi đến cùng cực. Sự im lặng trong căn phòng tân hôn xa hoa trở nên đặc quánh, ngột ngạt.
Cuối cùng, anh cũng cử động. Anh chậm rãi đặt lá thư đã nhàu nát lên bàn, đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Cả tòa dinh thự rộng lớn giờ đây im phăng phắc. Thảm đỏ vẫn còn đó, hoa tươi vẫn toả hương, đèn chùm vẫn lấp lánh một cách trịch thượng, nhưng tất cả chỉ càng làm nổi bật sự cô độc và lạnh lẽo của người chủ nhân.
Anh đi thẳng đến thư phòng ở cuối hành lang, nơi bố anh thường ngồi. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch chỉ khép hờ. Bên trong, bố anh đang ngồi bên bàn trà bằng đá cẩm thạch, ung dung nhìn ra khung cửa sổ kính khổng lồ, nơi có thể bao quát toàn bộ hoạt động của bến cảng sầm uất bên dưới. Dường như ông đã chờ sẵn.
Nghe tiếng bước chân của con trai, ông không quay lại.
“”Nó đi rồi à con?”” Giọng ông trầm và đều, không một chút ngạc nhiên.
Anh không đáp, chỉ lẳng lặng kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống. Đôi vai anh trĩu nặng như mang cả gánh xiềng. Anh nhìn vào tách trà đang nghi ngút khói trước mặt, bắt đầu kể lại mọi chuyện. Anh không kể nhiều, chỉ vài câu ngắn gọn về lá thư, về sự ra đi của cô, nhưng từng lời nói ra đều chất chứa nỗi đau, sự thất vọng và cả sự mâu thuẫn đang giày vò tâm can.
Nghe xong, bố anh mới từ từ quay lại, đặt chén trà xuống. Ông nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt vừa nghiêm khắc, vừa ẩn chứa một nỗi xót xa. Ông thở dài một tiếng, rồi vươn người vỗ mạnh lên vai anh, một cái vỗ vừa an ủi, vừa như một lời khẳng định.
“”Phép thử đã xong, con đã thấy được bản chất.””
Ông ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí con trai. Rồi ông điềm đạm nói tiếp, giọng chùng xuống, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc của người đã trải qua nhiều sóng gió.
“”Nhưng con người ai cũng có thể sai lầm, quan trọng là họ có biết hối cải hay không. Hạnh phúc của con, quyết định cuối cùng vẫn là ở trái tim con.””
Anh cầm lấy chén trà nóng mà bố vừa rót cho. Hơi ấm lan toả trong lòng bàn tay nhưng không sao xua đi được cái lạnh giá đang xâm chiếm trái tim. Anh nhìn ra cảng biển phía xa, nơi những chiếc cần cẩu khổng lồ vẫn đang cần mẫn “”bốc vác”” những container hàng hoá. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi anh. Quyết định ư? Ngay lúc này, trái tim anh là một mớ hỗn độn của tổn thương, giận dữ và một chút xót xa mơ hồ mà chính anh cũng không thể gọi tên.”
“Một tuần trôi qua nặng nề như một thế kỷ. Bảy ngày im lặng tuyệt đối. Bảy ngày để những lời nói của người bố ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể anh. Sự giận dữ, nỗi đau, sự thất vọng ban đầu đã dần lắng xuống, đông đặc lại thành một quyết định lạnh lùng, rõ ràng.
Chiếc xe sang trọng màu đen bóng lướt đi trên đường, lặng lẽ dừng lại trước một con ngõ quen thuộc. Ngôi nhà của gia đình vợ anh hiện ra, trông có vẻ nhỏ bé và xơ xác hơn trong ký ức. Anh vừa tắt máy, cánh cổng sắt đã bật mở.
Cả một đoàn người ùa ra, hệt như đang chờ sẵn. Đi đầu là bố mẹ vợ. Gương mặt người bố vợ không còn vẻ soi mói, trịch thượng, mà thay vào đó là sự hốt hoảng, bối rối. Ông mặc bộ đồ ở nhà đã có phần nhàu nhĩ, mái tóc chải chuốt thường ngày giờ rối bời. Bên cạnh, mẹ vợ mắt sưng húp, tay liên tục lau những giọt nước mắt hối hận. Đi sau họ là chị gái vợ và ông cậu, hai kẻ từng cười cợt anh nhiều nhất, giờ đây cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngẩng lên nhìn thẳng.
“”Cậu… cậu mới đến…”” Bố vợ lắp bắp, giọng nói run rẩy, cố gắng nặn ra một nụ cười còn méo mó hơn cả khóc.
Mẹ vợ thì chỉ biết sụt sùi: “”Mẹ xin lỗi… Gia đình bác xin lỗi con…””
Anh không đáp, cũng không nhìn họ. Ánh mắt anh lạnh như băng, xuyên thẳng qua những gương mặt đang biến sắc vì sợ hãi và xấu hổ. Anh mở cửa xe, bước ra ngoài với một phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh cứ thế bước qua bố mẹ vợ đang cúi rạp người, lướt qua cả người chị gái và ông cậu đang co rúm lại như thể anh là một luồng khí lạnh chết người.
Anh dừng lại ngay trước mặt cô.
Cô đứng đó, gầy rộc đi trông thấy. Đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng vì đã khóc quá nhiều. Nhìn thấy anh, cả cơ thể cô run lên bần bật, đôi môi mím chặt lại để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ biết cúi đầu, để những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống nền gạch xi măng.
Không gian im phăng phắc, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua và tiếng thở đầy căng thẳng của cả gia đình cô. Anh nhìn cô một lúc lâu, giọng nói vang lên, không một chút hơi ấm, không một chút biểu cảm, chỉ có sự rành mạch của một phán quyết.
“”Anh đến để đón em về.””
Cả người cô giật nảy. Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn lệ mở to, đầy kinh ngạc và không dám tin.
Anh vẫn giữ nguyên giọng điệu đó, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn thẳng vào cô, nhưng lời nói lại hướng đến tất cả những người đang có mặt ở đó.
“”Anh cho em và gia đình một cơ hội cuối cùng.””
Anh ngừng một nhịp, để từng từ một găm sâu vào tâm trí họ, như một nhát dao vừa ban ân, vừa đe dọa.
“”Chúng ta sẽ xây dựng lại từ đầu. Trên sự tôn trọng, không phải vật chất.”””
“Lời nói của anh như một chiếc chìa khoá, mở tung chiếc lồng vô hình đã giam cầm cô suốt tuần qua. Sự kìm nén vỡ oà. Tiếng khóc nức nở không thể kìm lại được nữa bật ra khỏi lồng ngực cô, xé tan không gian tĩnh lặng đến ngạt thở. Cô không còn đứng vững, đôi chân mềm nhũn, cả người lao về phía anh như một người sắp chết đuối vớ được chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Anh dang tay, vững chãi đón lấy thân hình gầy guộc, run rẩy của cô vào lòng. Cái lạnh lẽo trên gương mặt anh tan đi, thay vào đó là một nỗi xót xa không che giấu. Anh siết chặt vòng tay, để cô vùi mặt vào ngực mình mà khóc nấc lên từng tiếng ai oán, tủi hờn. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc rối của cô, một cử chỉ an ủi tuy vụng về nhưng lại chứa đựng tất cả sự tha thứ.
“”Nín đi, có anh đây rồi,”” anh thì thầm, giọng nói đã ấm áp trở lại. “”Mọi chuyện qua rồi.””
Đứng cách đó vài bước, bố mẹ vợ chết lặng. Nhìn con gái oà khóc trong vòng tay con rể, họ không dám tiến lại gần. Bố vợ, người đàn ông luôn tỏ ra trịch thượng, giờ đây hai vai rũ xuống, gương mặt khắc khổ hằn lên sự bất lực và xấu hổ. Ông quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng đó. Mẹ vợ thì đưa tay lên che miệng, những giọt nước mắt của sự ân hận và biết ơn cứ thế lăn dài trên gò má. Họ hiểu rằng, vòng tay của anh không chỉ là sự che chở cho con gái họ, mà còn là một sự bao dung lớn lao dành cho cả gia đình. Người chị gái và ông cậu vẫn cúi gằm mặt, sự tồn tại của họ mờ nhạt như hai cái bóng trong buổi chiều tà.
Anh dìu người vợ vẫn còn đang nức nở của mình quay người, đi thẳng về phía chiếc xe sang trọng. Anh không hề ngoảnh lại, không dành cho gia đình cô thêm một ánh nhìn nào nữa. Anh mở cửa xe cho cô, cẩn thận giúp cô ngồi vào ghế phụ, rồi mới vòng qua phía ghế lái. Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh, để lại phía sau một gia đình vẫn đứng sững sờ trong con ngõ nhỏ, và một quá khứ đầy sóng gió.
***
Chiếc xe lướt đi trong im lặng. Nhưng sự im lặng lần này không còn nặng nề, căng thẳng nữa. Nó là một khoảng lặng cần thiết để chữa lành. Bên ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn, những ánh sáng lấp lánh trôi qua như những thước phim quay chậm. Anh đưa mắt nhìn người con gái bên cạnh, cô đã thôi nức nở, chỉ còn những tiếng thút thít khe khẽ. Cô tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra khoảng không vô định. Cuộc hôn nhân của họ đã bắt đầu theo một cách không ai có thể ngờ tới. Nó không bắt đầu bằng lễ đường hoa lệ hay những lời chúc tụng ngọt ngào, mà bằng một màn kịch cay đắng, một bài kiểm tra tàn nhẫn về nhân phẩm và lòng người. Cơn bão mà chính anh và bố tạo ra đã quét qua cuộc đời của tất cả những người trong cuộc, dữ dội và tàn khốc. Nhưng sau khi tan, nó cũng đã gột rửa đi tất cả những lớp vỏ bọc phù phiếm, những giá trị ảo của vật chất và địa vị mà người ta vẫn thường lầm tưởng là hạnh phúc. Nó để lại một khoảng trống tinh khôi, nơi chỉ còn lại giá trị cốt lõi nhất: tình yêu thương và sự bao dung. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Niềm tin đã rạn nứt cần thời gian để hàn gắn, những tổn thương cần được xoa dịu. Nhưng anh tin, chỉ cần họ còn nắm chặt tay nhau, họ sẽ làm được. Đây không phải là một cái kết viên mãn như trong truyện cổ tích. Đây là một khởi đầu thực sự. Một khởi đầu được xây dựng trên nền móng của sự thật, của tôn trọng và của một tình yêu đã được thử lửa.”

