“2 anh em ruột l:;ấy ch;;ung một vợ vì nhà quá nghèo, đêm tân h;;ôn phải chia giờ, đến lượt người em thì nhận tin sét đ;;ánh…
Ở cái làng nghèo ven sông Hậu, nơi người ta quý con gái hơn vàng mười, có một luật bất thành văn: nhà nào có con gái đến tuổi cập kê, hẳn sẽ như có của trời cho. Còn con trai đến tuổi lấy vợ thì cứ gọi là kh;ốn đ;ốn. Bởi trong cái vùng đất mà dân số nữ luôn thấp hơn nam, muốn cưới được vợ cho con trai là phải có tiền, có đất, có của hồi môn đàng hoàng, thậm chí là cả… lời lãi vay mượn chất chồng.
Gia đình ông Tám là một điển hình. Vợ mất sớm, ông một mình nuôi hai đứa con trai là Hùng và Dũng khôn lớn bằng nghề nông cày cấy. Mỗi người con ông đều mong có mái ấm riêng, nhưng đời nghèo khổ, cái ăn còn chạy từng bữa thì cưới vợ làm sao?
Mãi đến khi Hùng hai mươi tám, Dũng hai mươi lăm, ông Tám mới gom góp đủ tiền để… cưới được một cô vợ. Nhưng chỉ một. Cả làng xôn xao. Làng này có cô Lan – con gái của bà Tư bán hàng ngoài chợ – vừa đẹp người, vừa nết na, nhưng nhà bà Tư cũng chẳng khá kh;ẩm gì. Thế là sau một đợt se duyên thăm hỏi, bàn đi tính lại, đôi bên quyết định… gả Lan cho cả hai anh em.
Người ta x;ì x;ào, c;ười c;ợt, thậm chí d;è b;ỉu cái đám cưới “có một không hai” ấy. Nhưng rồi ai cũng hiểu, nghèo thì phải chịu, cưới được vợ cho cả hai đứa con trai đã là một kỳ tích.
Ngày cưới, Lan phải thay phiên đi tiếp khách với hai người chồng. Lúc khoác tay Hùng, lúc lại cười duyên bên Dũng. Cô dâu như con thoi, mà trong lòng cô cũng rối bời. Lan không yêu ai trong hai người, nhưng cũng không có q;uyền chọn lựa. Lấy chồng không phải vì tình, mà vì chữ hiếu. Nhà có ba mẹ già, em thơ đang đi học, cô đành gật đầu.
Tối hôm ấy, trong căn nhà lợp mái lá đơn sơ, một đêm tân hôn diễn ra chẳng giống ai. Theo lệ làng, người anh sẽ vào phòng đầu tiên. Hùng dắt tay Lan bước vào buồng nhỏ. Dũng ngồi ngoài hiên, gió đêm thổi lạnh buốt lòng. Anh siết chặt tay, ánh mắt đăm đăm nhìn vào bóng đèn dầu leo lét bên trong.
Rồi tiếng động phát
ra…………………..”
Dũng ngồi co ro ngoài hiên, gió đêm sông Hậu thổi ràn rạt, cuốn theo hơi lạnh buốt xương. Anh nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ nhỏ, nơi ánh đèn dầu leo lét hắt ra như con mắt đỏ ngầu của một sinh vật lạ. Bên trong là Hùng và Lan. Người anh trai và người vợ chung của anh. Lòng Dũng nặng trĩu, cảm giác chờ đợi cứa vào da thịt như ngọn gió. Anh cố gắng ghé tai, lắng nghe từng tiếng động dù nhỏ nhất vọng ra từ căn buồng lợp lá. Chỉ có tiếng gió rít qua mái hiên và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mỗi giây trôi qua dài như một thế kỷ. Anh vừa hồi hộp mong đến lượt mình, vừa trống rỗng chẳng biết liệu ‘lượt’ này sẽ mang lại điều gì ngoài sự tủi hổ và ngang trái. Tim anh đập thình thịch, vừa vì lạnh, vừa vì căng thẳng. Rồi, giữa sự tĩnh mịch đầy ám ảnh ấy, một tiếng động khẽ khàng lọt vào tai Dũng. Đó là một tiếng động không rõ ràng, nhưng đủ để khiến Dũng giật mình, dán chặt ánh mắt vào khung cửa sổ đang run rẩy dưới ngọn gió.
“Giữa lúc Dũng còn đang căng thẳng tột độ vì tiếng động lạ vừa nghe, đột nhiên, một tiếng “”rầm”” thật lớn vang lên từ bên trong căn buồng nhỏ. Cánh cửa gỗ mỏng manh rung bần bật như sắp bung ra. Ngay sau đó, một tiếng kêu thất thanh, đầy sợ hãi của Lan vang vọng, xé toang sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Dũng giật bắn mình. Trái tim anh như ngừng đập. Mọi suy nghĩ miên man về số phận, về sự ngang trái bỗng chốc tan biến hết. Chỉ còn lại một cảm giác kinh hoàng và bản năng mãnh liệt thúc giục. Anh không kịp suy nghĩ thêm bất cứ điều gì. Với một tiếng gầm nhẹ trong cổ họng, Dũng bật dậy khỏi bậc hiên, lao như điên về phía cánh cửa.
Anh không do dự. Bằng toàn bộ sức lực tích tụ bấy lâu, Dũng nhắm thẳng vào cánh cửa gỗ, dùng chân đạp thật mạnh. Một tiếng “”RẮC!”” khô khốc vang lên khi tấm ván gỗ mỏng manh chịu lực tác động. Cánh cửa bật tung vào bên trong, va vào vách, phơi bày cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra dưới ánh đèn dầu leo lét.”
“Dũng chết sững tại chỗ. Trước mắt anh là cảnh tượng kinh hoàng dưới ánh đèn dầu leo lét. Hùng, người anh trai cường tráng cách đây ít phút còn là chủ nhân của căn buồng, giờ đây đang nằm vật vã dưới nền đất lạnh lẽo. Mặt anh tái mét, cắt không còn giọt máu, hai tay ôm chặt lấy ngực như đang chịu đựng cơn đau tột cùng.
Bên cạnh Hùng, Lan đứng như trời trồng. Khuôn mặt cô trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mắt. Cơ thể cô run rẩy không ngừng, bàn tay run rẩy chỉ về phía Hùng. Giọng nói của cô lí nhí, đứt quãng, như thể bị ai đó bóp nghẹt lấy cổ họng.
LAN
(Run rẩy, chỉ vào Hùng)
Anh Hùng… anh ấy…!
Lan không nói hết câu, nhưng cảnh tượng đã nói lên tất cả. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Dũng. Điều gì đã xảy ra chỉ trong vài phút ngắn ngủi? Sự hồi hộp, ghen tuông hay bực bội khi nãy tan biến hết, chỉ còn lại sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi mơ hồ trào dâng. Anh không thể tin vào mắt mình. Anh trai anh đang…”
“Anh trai anh đang… gặp chuyện?
Dũng lao như bay vào trong. Ánh đèn dầu chao đảo hắt bóng Lan và Hùng lên vách lá mục nát. Căn buồng tân hôn lẽ ra phải ngập tràn hạnh phúc giờ lại như một hiện trường vụ án. Dũng quỳ sụp xuống bên cạnh Hùng, tay run rẩy đỡ lấy người anh. Khuôn mặt Hùng nhăn nhó lại vì đau đớn, hơi thở hổn hển, ngắt quãng.
DŨNG
Anh Hùng! Anh sao vậy?! Nói em nghe đi!
Hùng cố gắng mở mắt, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Bàn tay anh vẫn siết chặt ngực áo. Cơn đau quặn thắt đang hành hạ cơ thể vốn vạm vỡ của anh. Lan sực tỉnh, cô lao đến, nước mắt lưng tròng.
LAN
Anh Dũng… Em không biết… Tự dưng anh ấy… Anh ấy đau ngực dữ lắm!
Giọng Lan đầy hoảng loạn. Dũng cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh chưa bao giờ thấy anh trai mình yếu đuối đến vậy. Hùng, người anh luôn là chỗ dựa của gia đình, người đã nhường nhịn anh mọi thứ, giờ đây lại nằm đây, bất lực.
Dũng chợt nhớ đến tiếng động kỳ lạ khi nãy, tiếng động khiến anh tò mò và bực bội. Giờ đây, anh hiểu ra. Đó không phải là tiếng động của hạnh phúc. Đó là tiếng vật lộn với cái chết!
Sự thật tàn khốc ập đến. Cái “”lượt”” của anh, cái đêm tân hôn mà anh đã chờ đợi trong sự tủi hổ lẫn hy vọng, đã không còn ý nghĩa gì nữa. Tai họa đã giáng xuống. Không chỉ cướp đi khoảnh khắc của anh, mà còn có thể cướp đi cả anh trai anh.
Dũng nhìn Hùng, rồi nhìn sang Lan. Khuôn mặt họ in hằn nỗi sợ hãi và đau đớn. Mọi dự định, mọi hy vọng về một cuộc sống khác, về việc có Lan làm vợ chung để gánh vác cùng anh, tất cả đều sụp đổ chỉ trong phút chốc. Đây chính là “”tin sét đánh”” mà anh không bao giờ ngờ tới. Nó tàn phá không chỉ tâm trí anh, mà còn cả tương lai mờ mịt của gia đình.
Anh vội vàng lay gọi anh trai, giọng khẩn trương.
DŨNG
Anh Hùng! Cố gắng lên anh! Tỉnh dậy đi!
Nhưng Hùng chỉ có thể thở dốc, hơi thở ngày càng yếu dần. Lan vội vàng chạy ra ngoài gọi Ông Tám. Căn nhà lợp mái lá nghèo nàn bỗng trở nên lạnh lẽo và đầy bi kịch. Dũng tuyệt vọng nhìn anh trai, cảm giác bất lực nhấn chìm anh trong bóng tối.”
“Dũng và Lan vội vàng quỳ xuống bên anh, run rẩy đỡ lấy tấm lưng của Hùng. Anh vẫn nằm đó, cố gắng hít thở. Khuôn mặt xám ngắt, mồ hôi lấm tấm.
LAN
Anh Hùng ơi! Anh Hùng! Cố gắng lên anh!
DŨNG
(Lay nhẹ)
Anh! Nghe em nói không? Anh bị làm sao vậy?
Hùng khẽ mở mắt, nhìn hai người trước mặt. Đôi môi nứt nẻ mấp máy, một âm thanh yếu ớt thoát ra, chỉ như tiếng gió thoảng. Họ cúi sát xuống, cố gắng lắng nghe.
HÙNG
(Thều thào)
Nóng… trong… ngực…
Rồi anh lại nhắm mắt, hơi thở càng lúc càng gấp gáp hơn.
Nỗi sợ hãi lạnh lẽo như một bàn tay vô hình bóp nghẹt không khí trong căn buồng chật hẹp. Ánh đèn dầu leo lét càng làm tăng thêm vẻ ma mị, đáng sợ. Căn phòng tân hôn giờ đây không khác gì buồng bệnh.
Lan ôm chặt lấy khuôn mặt mình, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Cô run rẩy như tàu lá trước cơn bão. Đây là đêm tân hôn của cô, nhưng mọi thứ lại biến thành ác mộng. Hai người chồng cùng nằm trong một căn phòng, nhưng một người đang quằn quại vì đau đớn, người còn lại chỉ biết đứng nhìn trong bất lực.
Dũng tuyệt vọng nhìn anh trai, rồi lại nhìn sang Lan. Anh chưa bao giờ đối mặt với tình huống nào kinh khủng như vậy. Đầu óc anh quay cuồng, trống rỗng. Phải làm gì bây giờ? Kêu ai? Căn nhà vắng vẻ này biết trông cậy vào đâu? Ông Tám đã già yếu, Bà Tư thì ở xa tít tắp ngoài chợ.
Sự bất lực dâng lên cùng nỗi sợ hãi. Anh muốn làm gì đó, muốn cứu anh trai, nhưng chân tay như bị trói lại. Anh chỉ có thể quỳ đó, nhìn Hùng vật lộn với cơn đau, nghe tiếng khóc nấc của Lan và cảm nhận sự hỗn loạn đang nuốt chửng lấy mình. Cái đêm tân hôn định mệnh này đã trở thành một bi kịch không lời.”
“Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của Lan, xen lẫn tiếng lay gọi hoảng hốt của Dũng, xuyên qua lớp vách lá mỏng, vọng tới tai ông Tám. Người đàn ông già nua đang nằm trằn trọc trên chiếc phản tre ngoài hiên nhà, mắt mở thao láo nhìn lên bầu trời đêm đen kịt. Vừa nãy ông còn nghe tiếng cười nói, tiếng động sột soạt từ trong buồng, giờ lại là những âm thanh bi thương này.
Một dự cảm chẳng lành chợt ập đến, lạnh buốt sống lưng. Ông Tám vùng dậy, tấm lưng còng run rẩy. Không chần chừ, ông vội vã bước những bước chân xiêu vẹo về phía cửa buồng. Cánh cửa khép hờ, ánh đèn dầu leo lét hắt ra, càng làm tăng thêm vẻ u ám.
Ông Tám đẩy nhẹ cửa, bước vào trong. Cảnh tượng đập vào mắt khiến ông như bị đóng băng tại chỗ. Hùng, đứa con trai cả to khỏe, đang nằm bất động trên chiếc chiếu, khuôn mặt trắng bệch. Lan và Dũng quỳ vật vã bên cạnh, đứa khóc, đứa lay gọi, hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt thất thần tột độ. Không khí ngột ngạt đến khó thở.
“”Trời đất! Chúng mày… sao vậy?”” Ông Tám lắp bắp, giọng nói lạc đi vì sốc. Đôi chân ông mềm nhũn, cả người loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã vật xuống nền nhà. Cái đêm tân hôn được mong đợi bao lâu, cược vào đó biết bao hy vọng đổi đời, lại biến thành cảnh tang tóc thế này sao? Tim ông thắt lại.”
“””Anh Hùng! Anh Hùng!”” Dũng vẫn lay gọi, giọng lạc đi vì sợ hãi. Lan gục đầu bên cạnh, tiếng khóc nấc nghẹn như xé ruột gan. Ông Tám đứng chết trân, đôi mắt run rẩy nhìn đứa con trai nằm bất động. Khuôn mặt bủng beo, trắng nhợt của Hùng dưới ánh đèn dầu leo lét khiến tim ông co thắt lại.
“”Trời ơi… sao thế này…?”” Ông Tám lẩm bẩm, bước chân loạng choạng tiến lại gần.
Dũng ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cha. “”Cha! Anh ấy… anh ấy không thở nữa rồi cha ơi! Làm sao bây giờ?””
Một cơn hoảng loạn cực độ ập đến, Dũng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Phải làm gì đó! Ngay lập tức! Anh nhìn quanh quất trong căn buồng nhỏ, rồi ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt thất thần của Lan, khuôn mặt hoảng loạn của cha. Không ai có thể giúp được lúc này.
“”Con… con đi tìm người!”” Dũng bật dậy như một mũi tên bắn ra khỏi nỏ. “”Phải tìm người biết thuốc thang! Thầy lang! Hoặc ai biết sơ cứu!””
Không đợi ai kịp phản ứng, Dũng lao vội ra khỏi cửa buồng, vượt qua hiên nhà. Tấm lưng còng của Ông Tám vẫn còn run lên trong buồng tối. Lan vẫn khóc vật vã bên người Hùng.
Đêm tối bao trùm lấy Làng nghèo ven sông Hậu. Ánh trăng chỉ đủ rọi xuống con đường đất mờ mờ. Dũng chạy như bay, tiếng chân phành phạch trên nền đất khô. Anh không ngừng thở hổn hển, lồng ngực như muốn nổ tung.
“”Có ai không! Cứu với!”” Tiếng Dũng gào lên, lạc cả giọng. “”Nhà có người ốm nặng! Cần người giúp! Cần người biết thuốc!””
Tiếng kêu khẩn thiết của anh xé toang sự yên tĩnh của đêm khuya. Từ xa vọng lại tiếng chó sủa rộ lên, rồi lan ra khắp xóm. Vài ô cửa sổ lờ mờ sáng đèn dầu, nhưng không ai vội vàng ra mở cửa. Đã quá nửa đêm rồi, ai lại ra ngoài giờ này?
Dũng vẫn chạy, chạy qua những căn nhà mái lá im lìm, những hàng rào tre tối om. Anh đập cửa nhà này, gọi cửa nhà kia.
“”Bà con ơi! Làm ơn giúp với! Có ai biết thuốc không? Thầy lang! Cứu người!””
Tiếng chân chạy gấp gáp, tiếng gọi thảm thiết, tiếng chó sủa vang vọng khắp con đường đất. Vẻ bình yên giả tạo của làng quê nghèo bị phá tan bởi sự hoảng loạn tột cùng của một người em trai đang cố giành giật mạng sống cho anh mình. Dũng cảm thấy tuyệt vọng dâng lên trong lòng, nhưng anh không thể dừng lại. Phải có ai đó! Phải có ai đó biết cách cứu anh Hùng!”
“Dũng vẫn chạy, chạy qua những căn nhà mái lá im lìm, những hàng rào tre tối om. Anh đập cửa nhà này, gọi cửa nhà kia.
“”Bà con ơi! Làm ơn giúp với! Có ai biết thuốc không? Thầy lang! Cứu người!””
Tiếng chân chạy gấp gáp, tiếng gọi thảm thiết, tiếng chó sủa vang vọng khắp con đường đất. Vẻ bình yên giả tạo của làng quê nghèo bị phá tan bởi sự hoảng loạn tột cùng của một người em trai đang cố giành giật mạng sống cho anh mình. Dũng cảm thấy tuyệt vọng dâng lên trong lòng, nhưng anh không thể dừng lại. Phải có ai đó! Phải có ai đó biết cách cứu anh Hùng!
Tiếng gọi của Dũng cuối cùng cũng có hiệu quả. Một vài cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Những khuôn mặt ngái ngủ, tò mò ló ra dưới ánh đèn dầu hoặc ánh trăng mờ. Họ nhìn theo bóng Dũng đang vụt đi, rồi nhìn về hướng có tiếng động dữ dội hơn – tiếng khóc tức tưởi vọng ra từ phía nhà ông Tám.
“”Chuyện gì vậy?”” Một giọng đàn ông cất lên.
“”Tiếng thằng Dũng nhà ông Tám!”” Một người khác đáp lời, bước vội ra khỏi nhà, quàng thêm chiếc áo mỏng.
“”Nhà ổng có chuyện rồi!””
Từ một, hai người ban đầu, sự hiếu kỳ lan nhanh như cháy nhà lá. Người này gọi người kia. Ánh đèn dầu bắt đầu sáng thêm ở nhiều căn nhà hơn. Tiếng bước chân dồn dập hơn trên con đường đất. Sự tò mò về cái đám cưới “”có một không hai”” hôm qua, cùng với tiếng động lạ lùng giữa đêm khuya, thôi thúc họ.
Họ kéo nhau về phía nhà ông Tám. Từ xa, họ đã thấy ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ trong nhà, và nghe rõ hơn tiếng khóc thê lương. Khi đến gần hơn, họ thấy cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.
Ông Tám ngồi bệt xuống đất ở hiên nhà, khuôn mặt thất thần, mái tóc bạc phơ rũ rượi. Dũng đứng bên cạnh, thở hổn hển, đôi mắt đỏ hoe. Bên trong căn buồng, bóng Lan gục xuống cạnh một người nằm bất động trên giường. Không cần hỏi, họ hiểu ngay sự nghiêm trọng của tình hình.
Sự xì xào, bàn tán về đám cưới lạ lùng hôm qua lập tức im bặt. Thay vào đó là những tiếng thốt lên kinh ngạc, sợ hãi.
“”Trời đất! Cái gì thế kia?””
“”Sao lại thế này, ông Tám?””
“”Ai… ai nằm đấy?””
Dũng lắp bắp kể lại. Giọng anh đứt quãng, lạc đi vì kiệt sức và sợ hãi. Ông Tám chỉ biết lắc đầu, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Tiếng khóc của Lan càng lúc càng ai oán.
Đám đông tụ tập ngày càng đông. Những khuôn mặt lo lắng, tò mò chen chúc nhau trước cửa nhà. Họ nhìn vào căn buồng tối, nơi ánh đèn dầu hắt bóng người nằm im lìm.
Những lời đồn đoán bắt đầu nổi lên, không còn là sự dè bỉu về cái đám cưới “”một vợ hai chồng”” nữa. Sự tò mò ban đầu về đám cưới lạ lùng giờ chuyển thành lo lắng và sợ hãi về điềm gở.
“”Tôi đã bảo rồi! Đám cưới thế kia thì phúc đâu mà hưởng!”” Một bà lão thì thầm, run rẩy khoanh tay.
“”Đúng rồi! Đây là ông trời phạt đấy!”” Một người đàn ông khác tiếp lời, giọng đầy vẻ chắc chắn.
“”Không biết có phải… có phải vì cái chuyện kia không?”” Một phụ nữ rụt rè nói, liếc nhìn Lan đang gục đầu khóc nấc.
Những lời thì thầm, đồn đoán lan nhanh trong đám đông. Khuôn mặt của họ tràn ngập sự sợ hãi, mê tín. Cái chết bất ngờ của Hùng trong đêm tân hôn kỳ lạ khiến họ tin rằng đây là một lời nguyền, một điềm gở khủng khiếp giáng xuống gia đình ông Tám và cái làng nghèo này. Họ nhìn Lan, nhìn Ông Tám, nhìn Dũng với ánh mắt thương hại xen lẫn sợ hãi và xa lánh, như thể tai ương có thể lây lan. Không ai còn nghĩ đến việc giúp đỡ ngay lập tức nữa. Nỗi sợ hãi về “”điềm gở”” đã lấn át tất cả.”
“Dũng thở hổn hển, toàn thân rã rời nhưng ánh mắt đầy hy vọng khi dẫn một ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, tay xách theo một chiếc túi vải sờn cũ kỹ trở lại nhà. Đó là thầy lang Bảy, người có tiếng chữa bệnh trong vùng. Đám đông đang xì xào trước hiên nhà ông Tám thấy Dũng về liền giãn ra, nhường lối. Ánh mắt họ dán chặt vào ông thầy lang già nua, xem ông như vị cứu tinh cuối cùng, dù trong lòng vẫn đầy rẫy những lời đồn đại mê tín.
Ông Tám thấy thầy Bảy, như người chết đuối vớ được cọc, lật đật đứng dậy, vái lấy vái để.
“”Thầy ơi! Cứu cháu tôi! Cứu lấy thằng Hùng!”” Ông Tám khẩn khoản, giọng đứt quãng.
Thầy lang Bảy không nói nhiều, chỉ gật đầu trầm ngâm. Ông đi thẳng vào trong buồng. Lan vẫn đang quỵ bên giường, khóc không thành tiếng. Dũng chạy vội lại, đỡ lấy tay Lan, ra hiệu cho cô lùi ra một chút. Lan như người vô hồn, chỉ biết dựa vào Dũng, ánh mắt dán chặt vào thân hình bất động trên giường.
Thầy lang Bảy đặt chiếc túi xuống, lấy ra vài thứ lỉnh kỉnh. Ông đến bên giường, cúi xuống nhìn Hùng. Ánh sáng đèn dầu leo lét hắt lên khuôn mặt xanh xao, tái nhợt của người nằm đó. Ông thầy đặt tay lên cổ Hùng, rồi lên ngực. Ông nhắm mắt lại, lắng nghe.
Cả căn buồng như nín lặng. Tiếng khóc của Lan nhỏ dần, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn. Ông Tám đứng ngoài cửa, hai tay nắm chặt vào nhau, khuôn mặt nhăn nhó vì lo lắng. Dũng đứng cạnh Lan, tay ôm lấy vai cô, cảm nhận sự run rẩy từ cơ thể cô. Đám đông bên ngoài hiên cũng im bặt, căng mắt nhìn vào trong qua cánh cửa hé mở, hoặc ghé tai lắng nghe.
Thời gian như ngừng lại. Chỉ có tiếng côn trùng kêu ri rỉ từ ngoài vườn, và tiếng thở nặng nhọc của thầy lang già.
Một lúc sau, thầy lang Bảy từ từ mở mắt. Ông rút tay lại, ngước nhìn lên trần nhà lợp lá mục. Khuôn mặt già nua của ông, vốn đã khắc khổ, giờ lại càng thêm nghiêm trọng, đượm vẻ lo âu sâu sắc. Ông quay đầu lại nhìn Ông Tám, nhìn Lan và Dũng. Ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thất thần của họ, đầy sự xót xa và… khó hiểu.
Không khí trong căn buồng trở nên đặc quánh. Hơi thở của mọi người như nghẹn lại. Ai nấy đều nín thở, chờ đợi lời phán xét từ ông thầy. Cái nhìn của ông như chứa đựng một điều gì đó kinh khủng, một bí mật đen tối vừa được phơi bày dưới ánh đèn dầu. Đôi môi ông khẽ mấp máy, chuẩn bị cất lời.”
“Đôi môi thầy lang Bảy khẽ mấp máy. Ông cất lời, giọng trầm đục, như tiếng chuông gọi hồn vọng về từ cõi xa xăm.
“”Bệnh… bệnh tình nguy kịch lắm rồi.””
Ông dừng lại, ánh mắt già nua lướt qua từng khuôn mặt đang căng như dây đàn. Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ lồng ngực gầy guộc.
“”Có lẽ… có lẽ là đột quỵ…””
Nghe đến đây, Ông Tám như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt vốn đã nhăn nhó vì lo lắng giờ tím tái lại. Ông lảo đảo lùi về sau, hai tay bấu víu vào khung cửa như tìm điểm tựa.
Thầy lang tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng sức nặng như ngàn cân: “”… Qua được đêm nay… là may mắn lắm rồi.””
Câu nói cuối cùng như nhát dao chí mạng. Ông Tám không trụ vững được nữa. Hai chân run rẩy, ông ngã quỵ xuống sàn đất lạnh ngắt, hai tay ôm lấy đầu, thân hình rung bần bật.
Lan che miệng, bật khóc thành tiếng. Tiếng nấc nghẹn ngào xé tan bầu không khí tĩnh lặng trong buồng. Nước mắt tuôn như suối, ướt đẫm khuôn mặt. Cô dựa hẳn vào người Dũng, cả cơ thể run rẩy không ngừng.
Dũng đứng chết trân như tượng đá. Anh không khóc, không nói, không động đậy. Ánh mắt anh dán chặt vào thân hình bất động của Hùng trên giường, rồi lại chuyển sang khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Lan, và cuối cùng dừng lại ở cha mình đang quỵ dưới sàn. Khuôn mặt Dũng trắng bệch, vô hồn, dường như anh vừa mất đi tất cả. Cú sốc quá lớn khiến mọi cảm giác tê liệt hoàn toàn.
Ngoài hiên, đám đông xì xào bàn tán, những lời đồn đại, những ánh mắt tò mò lẫn thương hại. Nhưng âm thanh từ căn buồng vọng ra đủ khiến tất cả im bặt. Họ nhìn thấy Ông Tám gục ngã, nghe tiếng khóc nấc của Lan, và cảm nhận sự chết lặng từ Dũng. Lời phán định nghiệt ngã của thầy lang đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng, bao trùm căn nhà bằng một không khí tang tóc và tuyệt vọng.
Thầy lang Bảy nhìn cảnh tượng đau lòng trước mắt, lắc đầu ngán ngẩm. Ông thu dọn đồ nghề một cách chậm rãi, ánh mắt vẫn vương vấn nỗi lo lắng và khó hiểu.
Căn buồng chìm trong tiếng khóc nấc, tiếng thở dài và sự im lặng đến đáng sợ của một người đã chết lặng. Ngoài trời, màn đêm buông xuống, đen đặc và nặng nề, như báo hiệu một đêm dài đầy bi kịch sắp đến.”
“Ông Tám được Dũng và Lan đỡ dậy, thân hình ông vẫn còn run rẩy. Ông không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào người con trai đang nằm bất động trên giường. Dũng cũng không còn vẻ chết lặng ban nãy, thay vào đó là ánh mắt đỏ hoe và sự bàng hoàng tột độ. Anh siết chặt tay Lan, như tìm kiếm một sự sẻ chia trong cơn tuyệt vọng. Lan vẫn nức nở, nhưng cố gắng kìm nén tiếng khóc để không làm ông Tám thêm suy sụp.
Đám đông ngoài hiên đã giải tán bớt, chỉ còn vài người hàng xóm thân thiết ở lại giúp đỡ và chia sẻ. Nhưng không ai dám bước vào căn buồng lúc này. Họ hiểu, đây là khoảnh khắc riêng của gia đình, của ba con người đang phải đối mặt với sự sống còn của người thân yêu nhất.
Đêm tân hôn. Cái tên ấy giờ đây nghe xa lạ và nhạt nhòa đến thê lương. Chiếc giường cưới được trang hoàng sơ sài, những cánh hoa giấy rải trên chiếu như chế giễu sự trớ trêu của số phận. Thay vì tiếng cười nói, tiếng thì thầm của đôi vợ chồng mới cưới, căn buồng giờ chỉ có tiếng thở nặng nhọc của người bệnh, tiếng sụt sùi khe khẽ của Lan, và sự im lặng đầy đau đớn của Dũng và Ông Tám.
Ông Tám gắng gượng đứng dậy, bước đến bên giường. Bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào trán Hùng. Lạnh buốt. Nước mắt ông chảy dài trên gò má hốc hác. “”Hùng con ơi… con ơi…”” Tiếng ông nghẹn lại trong cổ họng.
Dũng đặt tay lên vai cha. “”Cha… Cha ngồi xuống đi. Cứ để con và Lan trông anh ấy.””
Lan gạt nước mắt, nhanh nhẹn mang đến một chiếc khăn ẩm, lau nhẹ khuôn mặt Hùng. Cô kiểm tra hơi thở yếu ớt của anh, lòng thắt lại từng cơn. Tất cả những gì về một đêm tân hôn đã bị thổi bay, không còn một chút ý nghĩa. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi, nỗi lo mất mát lấn át mọi thứ.
Ba người cứ thế, thay phiên nhau ngồi bên giường Hùng. Dũng thỉnh thoảng lay nhẹ vai anh, gọi tên anh trong vô vọng. Ông Tám lẩm bẩm cầu nguyện, cầu xin trời phật phù hộ cho con trai. Lan cứ lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Hùng, bàn tay nắm chặt lấy tay anh, truyền cho anh hơi ấm và sức mạnh yếu ớt của mình.
Ngoài trời, trăng đã lên cao, nhưng ánh trăng không thể xua đi bóng đêm dày đặc trong căn buồng. Tiếng côn trùng kêu đêm như khúc nhạc buồn ai oán. Thời gian dường như ngừng trôi. Mỗi giây phút trôi qua là một sự giày vò, một nỗi bất an ngày càng lớn. Họ quên hết mệt mỏi, quên cả đói khát. Đêm tân hôn hóa thành đêm trực bệnh. Ba con người, cùng chung một nỗi lo, cùng chung một sự chờ đợi khắc khoải trong đêm đen.”
“Lan vẫn ngồi đó, nắm chặt tay Hùng, truyền đi hơi ấm yếu ớt của mình. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn xung quanh. Ông Tám gục đầu xuống cạnh giường, tấm lưng gầy guộc rung lên khe khẽ. Dũng ngồi đối diện, tựa lưng vào vách, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không trước mặt, đôi tay đặt hờ trên đầu gối, hoàn toàn thẫn thờ.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn buồng, chỉ còn tiếng thở hổn hển khó nhọc của Hùng và tiếng côn trùng rả rích ngoài hiên. Trong khoảnh khắc tạm lắng ấy, một cảm giác bẽ bàng, chua chát dâng lên trong lòng Lan.
Cô nhìn Hùng, người chồng đầu tiên trên danh nghĩa của mình, đang cận kề cái chết. Rồi cô nhìn Dũng, người chồng thứ hai, đang tan nát cõi lòng. Hai người đàn ông cùng là chồng cô trong một đêm. Một người nằm đó, sinh mạng như ngọn đèn trước gió. Người kia ngồi đó, hồn phách như lạc mất.
“”Mình… rốt cuộc là ai?”” Lan tự hỏi, giọng nghèn nghẹn trong cổ họng. Là con dâu của ông Tám, là vợ của Hùng, hay là vợ của Dũng? Hay cô chỉ là một món hàng, một cuộc trao đổi cho chữ hiếu và hoàn cảnh?
Số phận cô, giờ này, thật sự treo lơ lửng. Một người chết, người kia sống. Nếu Hùng ra đi, liệu cô có còn là con dâu của nhà này, có còn là vợ của Dũng? Hay mọi thứ sẽ trở lại điểm xuất phát, khi cô chỉ là Lan – đứa con gái nghèo gả đi làm dâu chung để cứu vãn gia đình?
Nước mắt lại trào ra, nóng hổi chảy xuống má. Lan cúi xuống, áp trán vào bàn tay lạnh ngắt của Hùng. Cô không biết phải làm gì, không biết ngày mai sẽ thế nào. Mọi hy vọng, mọi dự định về cuộc sống mới với Dũng, giờ đều tan thành mây khói. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự vô định khủng khiếp.
Dũng khẽ động đậy. Anh quay đầu nhìn Lan, ánh mắt đầy đau đớn và hoang mang. Hai ánh mắt gặp nhau trong bóng đêm. Không một lời nói, nhưng cả hai đều hiểu sự tuyệt vọng của đối phương. Họ là những con rối bị số phận trêu đùa, bị mắc kẹt trong một bi kịch không lối thoát.
Lan muốn nói gì đó với Dũng, muốn tìm một chút an ủi, một chút sẻ chia từ người duy nhất còn lại bên cạnh cô trong mớ hỗn độn này. Nhưng cô không thể thốt nên lời. Mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa trước cái chết đang rình rập.
Ba người vẫn ngồi đó, trong căn buồng chật hẹp, với bóng đêm và nỗi sợ hãi làm bạn. Thời gian trôi chậm như rùa bò. Ngoài kia, tiếng côn trùng vẫn kêu, trăng vẫn treo lơ lửng, nhưng trong căn nhà này, tất cả chỉ là sự chờ đợi và nỗi đau.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt nhòa chiếu qua khe cửa, mang theo hơi sương sớm. Trong căn buồng chật chội, Hùng vẫn nằm đó, hơi thở yếu ớt, hôn mê sâu. Ông Tám ngồi bên giường, đôi mắt đỏ hoe, mệt mỏi. Lan và Dũng ngồi đối diện, sự thẫn thờ đêm qua đã thay bằng nét u ám, nặng trĩu.
Ông Tám khẽ cựa mình, nhìn sang Lan rồi Dũng. Giọng ông khàn đặc, đứt quãng vì kìm nén xúc động.
“”Giờ Hùng thế này…”” Ông dừng lại, nuốt nghẹn. “”Mấy đứa… mấy đứa tính sao?””
Sự im lặng lại bao trùm. Lan siết chặt bàn tay đang đặt trên gối. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt ông hay Dũng. Tính sao? Cô biết tính sao đây? Cuộc đời cô, giờ đây, là một mớ bòng bong không gỡ nổi.
Ông Tám nhìn Lan, rồi nhìn Dũng, ánh mắt đầy bất lực. “”Cái nhà này… giờ chỉ còn ông già này với con Dũng…”” Ông nhìn Hùng, “”Rồi thằng Hùng… không biết có qua khỏi không. Con Lan…”” Ông Tám gọi tên cô, giọng run run, “”Con là dâu là con trong nhà. Nhưng mà…””
Lan hiểu sự day dứt trong lời ông. Cô là dâu, nhưng lại là vợ của cả hai người con trai. Giờ một người nằm đó, tương lai mù mịt. Người còn lại, Dũng, đang ngồi đây, cũng không kém phần đau khổ và lạc lõng. Cái chữ “”vợ”” của cô, giờ là gánh nặng hay ràng buộc?
“”Con… con không biết nữa cha.”” Lan thì thầm, nước mắt lại chực trào. “”Con… con nghe lời cha mẹ, con gả về đây… giờ xảy ra nông nỗi này… Con biết làm gì ạ?””
Dũng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Anh nhìn Lan, rồi nhìn cha, ánh mắt đầy mâu thuẫn. Có sự đau đớn cho anh trai, sự lo lắng cho cha, và cả sự bối rối, tuyệt vọng khi nhìn Lan. Anh là chồng cô đêm qua, nhưng giờ anh trai anh đang thập tử nhất sinh, mối quan hệ giữa anh và Lan trở nên mịt mờ hơn bao giờ hết.
“”Cha ơi…”” Dũng khó khăn lên tiếng. “”Giờ quan trọng nhất là anh Hùng. Còn chuyện khác… chuyện của con… với Lan…”” Anh không nói hết câu. “”Chưa phải lúc để nói ạ.””
Ông Tám lắc đầu, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. “”Không phải lúc sao con? Chuyện đã đến nước này rồi… Cả cái làng người ta xì xào… Cái nhà này giờ gánh cái tiếng… Rồi nợ nần… Rồi thằng Hùng thế này… Nếu lỡ nó không qua khỏi… Con Lan nó tính sao? Rồi con… con với nó…””
Ông Tám chỉ vào Hùng đang nằm đó, giọng đầy ai oán. “”Ông già này gồng gánh cả đời… giờ tưởng có dâu có con phụ giúp… Ai ngờ…””
Gánh nặng gia đình, gánh nặng nợ nần, gánh nặng tiếng đời, và giờ là gánh nặng của sinh mệnh Hùng, đè nặng lên vai người cha già. Ông nhìn Lan, nhìn Dũng, như tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải đáp từ họ. Nhưng cả hai đều chỉ cúi đầu, bất lực.
Lan cảm thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn người cha chồng tiều tụy, nhìn người chồng đang hôn mê, nhìn người chồng khác đang đau khổ. Cô đến đây để gánh bớt gánh nặng cho gia đình mình, và cả gia đình này. Nhưng giờ đây, cô lại trở thành một phần của gánh nặng đó, một nút thắt khó gỡ trong bi kịch của họ.
“”Cha ơi…”” Dũng đặt tay lên vai cha, giọng nghèn nghẹn. “”Cha giữ gìn sức khỏe… Con… con sẽ lo mọi chuyện… Còn Lan…”” Anh nhìn Lan, ánh mắt chạm nhau một khoảnh khắc đầy day dứt, “”Để xem anh Hùng thế nào đã cha ạ…””
Câu nói của Dũng như một lời tạm hoãn. Nhưng cả ba người đều hiểu, tương lai của họ đang treo lơ lửng trên một sợi chỉ mong manh, sợi chỉ mang tên Hùng. Chỉ cần sợi chỉ ấy đứt, mọi thứ sẽ sụp đổ, hoặc thay đổi hoàn toàn theo một hướng không ai lường trước được.
Ông Tám thở dài nặng nề. “”Thôi… cứ thế đã…”” Ông quay lại nhìn Hùng, vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi của con trai. “”Mong trời phật thương tình…””
Cuộc trò chuyện tạm dừng, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó, lơ lửng trong căn buồng nhỏ, nặng hơn cả không khí ẩm ướt buổi sáng. Ba con người, ba số phận bị ràng buộc trong một bi kịch chung, chờ đợi.”
“Nỗi im lặng kéo dài như vô tận. Thời gian trong căn buồng nhỏ dường như ngừng lại, chỉ có tiếng thở yếu ớt của Hùng và tiếng nấc kìm nén của ông Tám là còn hiện hữu. Lan nhìn Hùng, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, hơi thở thoi thóp của người đêm qua vẫn còn là chồng cô. Rồi cô nhìn sang Dũng, ánh mắt anh đầy rẫy sự dằn vặt, đau đớn và cả một chút hy vọng mong manh.
Chữ hiếu, hai chữ ấy nặng trịch đè lên vai cô. Cha mẹ cô đã kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này để thoát nghèo. Cha mẹ chồng đã dồn hết gia tài để cưới cô về, giờ đây ông lại phải đối mặt với cảnh con trai thập tử nhất sinh, nợ nần chồng chất và một cô con dâu “”hai chồng”” đầy tai tiếng. Cô đến đây để làm dâu, để làm vợ, để san sẻ gánh nặng, chứ không phải để làm gánh nặng thêm.
Lan hít một hơi thật sâu, như thể lấy hết can đảm còn sót lại. Cô đưa mắt nhìn ông Tám, giọng nói vẫn còn run run nhưng đã pha chút quyết tâm.
“”Cha ơi…””
Ông Tám ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhìn cô đầy mong đợi. Dũng cũng hướng ánh nhìn về phía cô, tim anh đập thình thịch. Anh biết, giây phút quyết định đã tới.
“”Con… con sẽ ở lại ạ.”” Lan nói, từng chữ như được thốt ra từ một nỗi đau nghẹn lại. “”Anh Hùng cần người chăm sóc. Nhà mình… nhà mình giờ khó khăn thế này…””
Dũng nghe câu nói đó, cả người như bị đóng băng. Tim anh thắt lại, một cơn đau buốt chạy dọc lồng ngực. Ở lại? Cô chọn ở lại? Cô chọn ở lại bên người anh đang hôn mê, thay vì đi cùng anh, người mà cô đã… đêm qua…
“”Lan…”” Dũng khẽ gọi tên cô, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ không tin và đau khổ.
Lan không dám nhìn thẳng vào Dũng. Cô biết, quyết định này không chỉ là sự hy sinh của cô, mà còn là nhát dao cứa vào trái tim anh. Nhưng cô có lựa chọn nào khác đây? Bỏ đi? Bỏ lại người chồng đang nằm đó, bỏ lại người cha chồng già nua, ốm yếu, bỏ lại gia đình đang bên bờ vực thẳm này sao? Làng xóm sẽ nói gì? Cha mẹ cô sẽ phải đối mặt với điều gì?
“”Con… con là dâu con nhà này.”” Lan tiếp tục, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “”Giờ anh Hùng như thế… Con không thể bỏ đi được.”” Cô nhìn ông Tám, “”Cha đã tin tưởng gả con về đây. Con không thể làm trái đạo lý.””
Chữ “”đạo lý””, chữ “”tình nghĩa””, chữ “”hiếu”” như những xiềng xích vô hình trói buộc cô lại. Cô không phải là người phụ nữ hiện đại được tự do lựa chọn. Cô sinh ra trong một ngôi làng nghèo, số phận cô gắn chặt với chữ hiếu và những ràng buộc của cộng đồng.
Ông Tám nghe vậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lan đầy xúc động. Ông gật đầu, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má. “”Con… con bé tội nghiệp… Cha… cha biết con khó xử…””
Dũng vẫn ngồi đó, chết lặng. Mọi hy vọng mong manh về tương lai giữa anh và Lan, về một cuộc sống khác, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng. Anh nhìn Lan, nhìn người con gái mà anh đã khao khát, người đã là vợ anh chỉ vài giờ trước, giờ lại quyết định gắn cuộc đời mình với số phận bi kịch này. Anh muốn gào lên, muốn kéo cô đi, muốn nói rằng anh sẽ đưa cô thoát khỏi đây. Nhưng anh không thể. Nhìn anh trai đang nằm đó, nhìn cha già đau khổ, anh hiểu. Anh hiểu gánh nặng mà Lan đang mang, và anh cũng hiểu gánh nặng đè lên vai chính anh. Anh là con trai, là người trụ cột duy nhất còn lại. Anh không thể bỏ đi.
Anh cúi gằm mặt xuống, hai tay siết chặt lại đến trắng bệch. Nỗi đau và sự bất lực cuộn trào trong lòng. Anh chấp nhận. Anh chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng anh đã mất cô, ngay cả khi cô vẫn ở ngay đây, chỉ cách anh vài bước chân. Anh chấp nhận số phận cay đắng này, vì chữ hiếu với cha, vì tình nghĩa với anh trai, và vì gánh nặng của cái gia đình nghèo khó này.
Không ai nói gì thêm. Quyết định đã được đưa ra, không bằng lời tuyên bố đanh thép, mà bằng sự im lặng chấp nhận đầy đớn đau. Lan sẽ ở lại. Dũng sẽ chấp nhận. Bi kịch vẫn tiếp diễn, và họ chỉ còn biết gồng mình gánh vác, dưới cái mái nhà lợp lá xiêu vẹo, bên cạnh người chồng/anh trai đang hôn mê sâu, trong sự xì xào, dè bỉu của cả làng. Tương lai của họ, giờ đây, hoàn toàn phụ thuộc vào hơi thở mong manh của Hùng.”
“NGÀY QUA NGÀY. Căn nhà lợp mái lá của ông Tám chìm trong thứ không khí đặc quánh của bi ai và bế tắc. Cái nóng oi ả của miền Tây cũng không xua đi được sự u ám bao trùm nơi đây.
Trong buồng, Lan ngồi lặng lẽ bên giường. Hùng vẫn nằm đó, bất động, hơi thở yếu ớt lên xuống đều đặn. Lan cẩn thận lau mồ hôi trên trán anh, gạt đi sợi tóc bết vào thái dương. Đôi mắt cô thâm quầng, đầy mệt mỏi, nhưng không hề rời khỏi khuôn mặt Hùng. Mỗi khi anh rướn người ho khan nhẹ, cô lại giật mình lo lắng, vội vàng đỡ anh dậy, cho anh uống từng ngụm nước nhỏ. Chữ “”vợ”” giờ đây chỉ còn mang nghĩa là người chăm sóc, là gánh nặng của trách nhiệm và bổn phận.
Ngoài hiên, Dũng ngồi cúi đầu, tay mân mê chiếc nón lá sờn rách. Anh vừa về từ đồng, quần áo lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại. Anh không vào nhà ngay, không dám nhìn thẳng vào buồng trong. Nơi đó có anh trai anh đang thập tử nhất sinh, và người con gái anh yêu thương đang ngày đêm túc trực bên giường bệnh của anh mình. Nỗi đau và sự dằn vặt cứa sâu vào lòng Dũng. Cái đêm tân hôn trớ trêu ấy, nó cứ ám ảnh anh như một cơn ác mộng, nhắc nhở anh về sự thật nghiệt ngã: cô ấy là vợ anh, nhưng cô ấy đang chăm sóc cho chồng cô ấy. Anh là chồng cô ấy, nhưng anh lại đứng ngoài lề cuộc đời cô ấy.
Ông Tám ngồi ở góc nhà, tay chân run rẩy. Ông không còn sức lực để lo toan. Món nợ cưới xin, chi phí thuốc thang cho Hùng, tất cả như núi đè lên vai ông. Ông nhìn Lan chăm sóc Hùng, nhìn Dũng lầm lũi ngoài hiên, trái tim ông thắt lại. Cái hôn nhân ông dốc hết gia tài để có được, giờ đây lại biến thành nguồn cơn của mọi bi kịch.
Lan khẽ đứng dậy, đi ra ngoài lấy chậu nước bẩn. Cô đi ngang qua Dũng, nhưng không ngẩng đầu lên. Dũng cũng vội vàng quay mặt đi, tránh ánh mắt cô như tránh một điều cấm kỵ. Giữa họ là sự im lặng nặng nề, là bức tường vô hình được xây bằng sự ngượng ngùng, đau khổ và trách nhiệm. Cái chạm mắt vô tình cũng trở thành một nhát dao cứa vào tim nhau, gợi nhắc về cái đêm ấy, về sự thật họ là vợ chồng, nhưng lại xa cách hơn bao giờ hết.
Ngày qua ngày, cuộc sống dưới mái nhà ông Tám diễn ra trong một vòng lặp tẻ nhạt và đầy bi ai. Lan chăm Hùng, Dũng đi làm đồng, ông Tám ngồi nhìn thời gian trôi qua trong vô vọng. Cái đám cưới “”có một không hai”” ấy, giờ đây không còn là câu chuyện lạ mà là một vết sẹo lồi lõm trong cuộc đời mỗi người, là gánh nặng của thực tại và là lời nhắc nhở thường trực về bi kịch đã xảy ra và vẫn đang tiếp diễn. Họ sống trong cái bóng của nó, bị mắc kẹt trong định mệnh nghiệt ngã, không biết khi nào mới có thể thoát ra.”
“Đêm tân hôn, căn nhà lợp lá của ông Tám chìm trong sự ngượng nghịu và căng thẳng. Sau bữa tiệc đạm bạc vội vã tan, chỉ còn lại những người trong nhà. Bên trong buồng, ánh đèn dầu leo lét hắt ra. Lan ngồi im lìm trên giường, bộ áo cưới đã đổi thành bộ đồ bà ba cũ. Hùng nằm bên cạnh, hơi thở nặng nhọc. Tiếng ho khan thỉnh thoảng lại vọng ra, xé toang sự tĩnh lặng. Lan lo lắng ghé sát lại, đỡ anh dậy uống ngụm nước.
Ngoài hiên, Dũng ngồi bó gối, lưng tựa vào cột nhà. Tim anh đập thình thịch, không phải vì hồi hộp, mà là vì sự hỗn loạn. Anh nhìn vào cánh cửa buồng đóng hờ, nơi anh trai anh và người con gái anh yêu thương đang ở. Cái thỏa thuận “”chia giờ”” tân hôn, một điều kỳ lạ, phi lý, giờ đây lại là thứ anh phải đối mặt. Anh cảm thấy nhục nhã, đau đớn, và cả sự trống rỗng. Anh tự hỏi, liệu có thật sự có “”lượt”” cho anh đêm nay không, khi mà anh trai anh đang yếu như vậy?
Ông Tám ngồi ở bộ ván gõ, tay vê ve điếu thuốc lá. Khuôn mặt ông khắc khổ, đôi mắt nhìn xa xăm. Ông đã dốc hết sức, hết của cải cho cái đám cưới này, chỉ mong con trai có vợ, có người nối dõi. Nhưng số phận trớ trêu, nó lại bày ra cảnh tượng này.
Thời gian trôi qua chậm chạp như dòng sông Hậu về đêm. Dũng nghe rõ tiếng côn trùng kêu ngoài vườn, tiếng ếch nhái dưới mương. Rồi anh nghe tiếng động từ trong buồng. Không phải là tiếng động của đêm tân hôn đáng lẽ phải có, mà là tiếng ho dữ dội hơn, tiếng cựa quậy gấp gáp, rồi giọng Lan đầy hoảng hốt.
“”Anh Hùng! Anh Hùng ơi!””
Dũng bật dậy. Ông Tám cũng đứng phắt lên. Hai cha con lao vào buồng.
Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến cả hai sững sờ. Hùng đang co quắp trên giường, vật vã khó thở, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe miệng anh. Lan đang cố gắng lay gọi, khuôn mặt cô tái mét vì sợ hãi.
“”Trời ơi!”” Ông Tám kêu lên thất thanh.
Dũng lao tới, vội vàng đỡ lấy anh trai. Hùng lịm dần trong vòng tay anh. Hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng.
Cái đêm tân hôn định mệnh, không có sự “”chia giờ””, không có hạnh phúc hay nỗi đau của tình yêu tay ba. Chỉ có sự giãy giụa của sinh mệnh trước ranh giới mong manh. Cái “”tin sét đánh”” không phải là lời thú nhận hay bí mật động trời nào khác, nó chính là cảnh tượng này: sự thật tàn khốc về bệnh tình của Hùng bỗng nhiên hiển hiện ngay giữa đêm tân hôn, xóa bỏ mọi hy vọng, mọi toan tính về tương lai. Dũng sững người. Lượt của anh sẽ không bao giờ đến. Tương lai của anh, của Lan, của cả gia đình này, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Họ đã chiến đấu, đã hy vọng, đã đánh đổi tất cả, chỉ để nhận ra rằng nghèo đói và số phận nghiệt ngã luôn nắm giữ sợi dây định mệnh. Hùng không qua khỏi đêm ấy.
Cái chết của Hùng vào đúng đêm tân hôn là đỉnh điểm của bi kịch, một nhát cứa sâu vào lòng những người ở lại. Nó không chỉ chấm dứt một sinh mạng, mà còn đập tan những hy vọng cuối cùng về một tương lai khác cho Lan và Dũng. Đám cưới có một không hai đã kết thúc bằng một đám tang đầy nước mắt và sự cùng quẫn. Sau đó, cuộc sống dưới mái nhà ông Tám không còn là sự chờ đợi hay dằn vặt nữa, mà là sự đối diện trần trụi với thực tại: gánh nặng nợ nần chồng chất, và trách nhiệm không gọi thành tên giữa Lan và Dũng. Họ sống cạnh nhau dưới một mái nhà, mang danh nghĩa vợ chồng, nhưng giữa họ là khoảng cách của cái chết, của bi kịch đã xảy ra, và của sự bất lực. Lan không còn là cô dâu của hai anh em nữa, cô là người góa phụ trẻ gánh trên vai món nợ chung. Dũng không còn là người em trai chờ đợi lượt mình, anh là người đàn ông mất anh, mất luôn cả cơ hội được sống đúng nghĩa với người mình yêu. Ông Tám ngồi nhìn sự tiêu điều của gia đình, nhận ra rằng mọi cố gắng của ông chỉ như nắm muối bỏ bể trước dòng chảy tàn khốc của cuộc đời. Họ, tất cả đều là nạn nhân của nghèo đói, của số phận. Họ bị mắc kẹt trong vòng xoáy không lối thoát, nơi tình yêu, hy vọng và cả sinh mạng đều có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào. Dẫu có kiên cường đến đâu, có chấp nhận hy sinh nhiều thế nào, có vẻ như dòng sông Hậu vẫn cứ chảy trôi mặc cho những bi kịch đang diễn ra trên mảnh đất nghèo khó này, mang theo những tiếng thở dài, những giọt nước mắt mặn chát.”

