Hứa Dật trở về biệt thự, một không gian sang trọng nhưng vắng lặng đến rợn người. Anh ta bước vào phòng khách, ánh mắt lướt qua bàn trà. Một tờ giấy gấp gọn nằm đó. Tò mò, Hứa Dật nhặt lên, lướt đọc. Ban đầu, anh ta tỏ ra coi thường, chỉ là bản thỏa thuận ly hôn thông thường. Nhưng rồi, ánh mắt anh ta khựng lại.
“Từ bỏ quyền nuôi con?”
“Không đòi hỏi chia tài sản?”
Hứa Dật nhíu mày, đọc đi đọc lại hai điều khoản đó. Một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí anh ta. Thư Niệm, người phụ nữ luôn khéo léo giữ mình, luôn tỏ ra yếu đuối, giờ lại đưa ra những điều khoản này? Anh ta nheo mắt, giọng lẩm bẩm đầy hoài nghi: “Cô ta đang diễn trò gì vậy?”
Anh ta đứng sững giữa phòng khách rộng lớn, ánh đèn pha lê phản chiếu sự bối rối và khó hiểu trong mắt. Bản thỏa thuận ly hôn trong tay anh ta bỗng trở nên nặng trĩu. Liệu có phải Thư Niệm đã tìm ra cách để trả đũa? Hay đây là một kế hoạch nào đó mà anh ta chưa thể nhìn thấu? Một dự cảm không lành bao trùm lấy Hứa Dật. Anh ta cảm thấy có điều gì đó rất, rất bất thường.
Hứa Dật đứng sững giữa phòng khách rộng lớn, ánh đèn pha lê phản chiếu sự bối rối và khó hiểu trong mắt. Bản thỏa thuận ly hôn trong tay anh ta bỗng trở nên nặng trĩu. Liệu có phải Thư Niệm đã tìm ra cách để trả đũa? Hay đây là một kế hoạch nào đó mà anh ta chưa thể nhìn thấu? Một dự cảm không lành bao trùm lấy Hứa Dật. Anh ta cảm thấy có điều gì đó rất, rất bất thường.
Anh ta tức giận ném bản thỏa thuận xuống bàn trà, bước nhanh về phía thư phòng. Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cánh cửa thư phòng bật mở, Hứa Dật lao vào, bàn tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc. Anh ta ấn nhanh số điện thoại của luật sư riêng, giọng gằn lên đầy tức giận khi đầu dây bên kia vừa nhấc máy.
“Tìm mọi cách hủy bỏ cái bản thỏa thuận chết tiệt đó! Ngay lập tức!” Hứa Dật gầm lên, giọng nói như muốn xé tan không khí. “Và truy tìm cho tôi tung tích của Thư Niệm! Tôi muốn biết cô ta đang ở đâu, làm gì!”
Anh ta đập mạnh điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm chát chúa vang lên. Gân xanh nổi rõ trên trán, sự tự mãn ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cảm giác bất an cực độ.
“Cô ta không phải loại người dễ dàng từ bỏ mọi thứ như vậy!” Hứa Dật gằn giọng, lời nói như xé nát không khí tĩnh lặng của thư phòng. “Nhất định cô ta đang giở trò gì đó. Phải ngăn cô ta lại trước khi mọi chuyện đi quá xa!”
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại rung lên từng hồi, mỗi lần rung đều như tiếng chuông cảnh báo về một tương lai mờ mịt. Cảm giác mất kiểm soát dâng lên trong lòng Hứa Dật. Anh ta không thể tin rằng Thư Niệm, người phụ nữ mà anh ta luôn xem thường, lại có thể khiến anh ta rơi vào thế bị động như vậy.
Màn hình điện thoại của Thư Niệm rung lên liên hồi, màn hình hiển thị tin nhắn từ Hứa Dật. Cô chỉ liếc qua, ánh mắt thờ ơ. Tách trà thảo mộc trong tay tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, làm dịu đi không khí ngột ngạt của những lời đe dọa ẩn ý. Cô đang ngồi trên chiếc sofa êm ái của căn hộ ven sông, tầm mắt hướng ra dòng sông Giang Thành lấp lánh dưới ánh hoàng hôn vàng rực.
Trong quá khứ, căn hộ này chỉ là một giấc mơ xa vời. Giờ đây, nó là hiện thực, là chốn bình yên duy nhất của cô. Tiếng thủy tinh va nhẹ vào nhau khi cô đặt tách trà xuống bàn. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Thư Niệm. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự tự do và kiên định. Cô đã từng là tù nhân trong chính căn biệt thự sang trọng của mình, giờ đây, cô là chủ nhân của không gian này, của chính cuộc đời mình.
Bên ngoài, ánh mặt trời cuối ngày rải những tia nắng vàng óng lên mặt sông, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Thư Niệm hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Không còn áp lực, không còn sự khinh miệt, không còn những lời chì chiết. Chỉ còn cô, dòng sông và bầu trời rộng lớn.
Cô với tay lấy điện thoại, không phải để trả lời tin nhắn của Hứa Dật, mà để lướt xem những thông tin về buổi dạ tiệc từ thiện sắp tới. Đó là sân khấu mà cô đã dày công chuẩn bị, nơi cô sẽ không chỉ chứng tỏ bản thân mà còn là bước đệm cho một kế hoạch lớn hơn. Cô nhìn vào tấm ảnh đại diện của Hứa Ngôn Chi trên màn hình điện thoại, ánh mắt thoáng chút lo lắng nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự quyết tâm. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, bao gồm cả việc từ bỏ quyền nuôi con và tài sản trong bản thỏa thuận ly hôn. Tất cả chỉ là một màn kịch.
Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thư Niệm đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống dòng sông vẫn đang lấp lánh ánh đèn đêm. Đêm nay, cô không còn là người phụ nữ bị ruồng bỏ. Cô là Thư Niệm, một người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Nụ cười trên môi cô giờ đây càng thêm phần rạng rỡ, ẩn chứa một bí mật mà Hứa Dật không bao giờ có thể đoán trước được.
Thư Niệm khẽ mỉm cười, đón lấy chiếc USB và tập tài liệu dày cộm từ tay Hạ Đình. Ánh mắt cô lóe lên vẻ tự tin và mãn nguyện.
“Tất cả các tài khoản đầu tư bí mật của cậu đã sẵn sàng,” Hạ Đình nói, giọng đầy ẩn ý. “Tổng số tiền khiến cậu ta phải há hốc mồm đấy.”
Thư Niệm nắm chặt tập tài liệu, cảm nhận sức nặng của nó trong tay. Hứa Dật, người đàn ông từng khiến cô sống trong địa ngục, giờ đây sẽ phải trả giá. Cô nhớ lại cái đêm mùa đông lạnh giá cách đây mười hai năm, khi cô bị đuổi khỏi biệt thự, với chỉ hai bàn tay trắng và một bản thỏa thuận ly hôn mà cô đã chuẩn bị sẵn. Hắn tưởng rằng hắn đã có tất cả, rằng cô sẽ mãi mãi chìm trong tuyệt vọng. Nhưng hắn đã lầm.
Trong suốt những năm tháng đó, khi Hứa Dật nghĩ rằng cô đang sống trong sự nhơ nhuốc, Thư Niệm đã bí mật xây dựng cả một đế chế tài chính, tất cả những gì cô có được là nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Hạ Đình và một vài người bạn trung thành khác. Giờ đây, cô đã sẵn sàng để đối mặt với Hứa Dật, không phải với sự sợ hãi hay hối hận, mà với sự hả hê và quyết tâm trả lại mọi thứ.
Cô nhìn Hạ Đình, ánh mắt chân thành. “Cảm ơn cậu, Hạ Đình. Nếu không có cậu, mình không biết mình sẽ xoay sở thế nào.”
Hạ Đình mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu. “Chúng ta là bạn bè mà. Quan trọng là cậu đã trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”
Căn hộ ven sông của Thư Niệm giờ đây không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là trung tâm chỉ huy của cô. Tầm nhìn ra dòng sông Giang Thành thơ mộng dưới ánh đèn đêm mang đến cho cô một cảm giác bình yên lạ thường. Cô đã từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ kết thúc sau khi bị Hứa Dật ruồng bỏ, nhưng giờ đây, cô thấy mình đang đứng trước một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy quyền lực và tham vọng.
Hứa Dật tưởng rằng việc khóa thẻ tín dụng và đóng băng tài khoản tiết kiệm của cô là đủ để cô gục ngã. Hắn đã đánh giá thấp sự kiên cường và trí tuệ của Thư Niệm. Cô đã chuẩn bị cho mọi tình huống, mọi sự trả thù. Buổi dạ tiệc từ thiện lớn nhất Giang Thành sắp tới sẽ là sân khấu đầu tiên để cô phô diễn sức mạnh của mình.
Thư Niệm đặt tập tài liệu lên bàn, ánh mắt lóe lên một tia sáng đầy tính toán. Cô biết rằng Hứa Dật và mẹ chồng cũ của mình, người quản lý tài sản của tập đoàn Hứa thị, sẽ không dễ dàng bỏ qua. Nhưng cô đã chuẩn bị cho điều đó. Cô đã dành nhiều năm để nghiên cứu, để tích lũy kinh nghiệm, để chờ đợi thời cơ chín muồi.
“Mẹ của Hứa Dật,” Thư Niệm lẩm bẩm, “bà ta sẽ không bao giờ ngờ được, tài sản mà bà ta nghĩ là bất khả xâm phạm lại có thể rơi vào tay mình dễ dàng đến vậy.”
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn ồn ào, nhưng trong căn phòng này, chỉ còn sự tĩnh lặng và quyết tâm mãnh liệt. Màn đêm buông xuống, nhưng đối với Thư Niệm, đây là khởi đầu của một ngày mới, một ngày mà cô sẽ đòi lại tất cả những gì đã thuộc về mình.
Điện thoại rung lên liên hồi trên bàn. Thư Niệm liếc nhìn tên hiển thị, một nụ cười lạnh lẽo khẽ lướt qua môi. Bà Hứa phu nhân. Mẹ của Hứa Dật. Người phụ nữ từng nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt như thể cô là một vết nhơ trong danh môn hiển hách của họ. Thư Niệm nhấc máy.
“Ai đây?” Giọng Thư Niệm vang lên, bình thản đến lạ thường, hoàn toàn trái ngược với vẻ căng thẳng có thể tưởng tượng.
Đầu dây bên kia, giọng bà Hứa phu nhân vang lên, sắc như dao cạo, mang theo sự khinh miệt tột độ. “Cô là ai mà dám bỏ con trai tôi? Cô nghĩ cô là ai mà dám vứt bỏ Hứa Dật? Đừng hòng mang bất cứ thứ gì từ nhà họ Hứa đi!”
Thư Niệm khẽ cười. Cái cười không chứa chút vui vẻ, chỉ là sự trào phúng đối với sự ngây thơ và kiêu ngạo của người đối diện. Cô chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ căn hộ ven sông. Dòng sông Giang Thành trải dài dưới ánh chiều tà, phản chiếu những tia nắng cuối ngày.
“Con không cần gì từ nhà họ Hứa,” Thư Niệm đáp lại, giọng nói vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh đến đáng sợ, nhưng ẩn chứa một sức nặng mà bà Hứa phu nhân không thể ngờ tới. “Và con có tất cả những gì con cần.”
Sự im lặng kéo dài trong vài giây, như thể bà Hứa phu nhân đang cố gắng xử lý thông tin vừa nhận được. Bà ta đã chuẩn bị cho một trận cãi vã nảy lửa, cho những lời van xin hay thậm chí là những lời đe dọa trả đũa. Nhưng Thư Niệm lại đáp lại bằng sự bình thản tuyệt đối, một sự khẳng định về sức mạnh nội tại của chính mình.
“Cô đang nói cái gì vậy? Cô nghĩ mình có thể đối phó với Hứa thị sao? Cô chỉ là một người phụ nữ bị đuổi khỏi nhà, tay trắng!” Bà Hứa phu nhân gằn giọng, sự tức giận bắt đầu lộ rõ.
Thư Niệm khẽ nhắm mắt, hình ảnh đêm đông lạnh giá mười hai năm trước vụt qua. Tiếng quát tháo của Hứa Dật, ánh mắt khinh bỉ của mẹ chồng. Cô đã từng là Thư Niệm, người vợ được chiều chuộng, giờ đây chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng đêm đó, cô đã không khóc. Cô đã âm thầm chuẩn bị cho ngày hôm nay.
“Đó là những gì ông ấy muốn bà nghĩ,” Thư Niệm nói, giọng điệu có chút thay đổi, thêm vào một chút mỉa mai. “Còn bà Hứa à, bà nghĩ rằng khóa thẻ tín dụng của tôi và đóng băng tài khoản tiết kiệm là đủ để cô lập tôi sao? Bà đã đánh giá thấp tôi rồi.”
Một tiếng “tạch” nhỏ vang lên. Thư Niệm buông điện thoại xuống, nụ cười trên môi càng thêm rõ nét. Cô biết cuộc gọi này chỉ là sự khởi đầu. Hứa Dật và mẹ chồng cũ của cô sẽ không ngồi yên. Nhưng Thư Niệm đã sẵn sàng. Cô đã dành cả một thập kỷ để chuẩn bị cho màn đối đầu này. Tập đoàn Hứa thị, tài sản khổng lồ mà bà Hứa phu nhân tự cho là bất khả xâm phạm, giờ đây sẽ là chiến trường của cô.
Bà Hứa phu nhân sững sờ trước lời nói của Thư Niệm, rồi sự sững sờ nhanh chóng nhường chỗ cho cơn giận dữ bùng phát. Bà ta không thể tin được một người phụ nữ từng quỳ gối xin xỏ bà ta giờ lại dám đối đầu với mình như vậy. Với tư cách là mẹ của Hứa Dật và người nắm giữ tài sản khổng lồ của tập đoàn Hứa thị, bà ta tin rằng mình có quyền lực tuyệt đối để bóp chết mọi con đường của Thư Niệm.
Bà ta lập tức rút điện thoại ra, đôi mắt đảo nhanh để tìm kiếm những cái tên trong danh bạ. Bà ta có mối quan hệ làm ăn với nhiều người, những người mà Thư Niệm chỉ có thể mơ ước được gặp. Bà ta nghĩ rằng chỉ cần một lời đe dọa, một chút áp lực từ bà ta, những kẻ đó sẽ ngay lập tức cắt đứt mọi liên hệ với Thư Niệm.
“Bà Hứa à, tôi nghĩ bà hơi nhầm rồi,” Thư Niệm nói tiếp, giọng nói không một chút dao động, như thể đang đọc một bản tin thời tiết. “Những người bà đang định gọi, tôi đã nói chuyện với họ từ rất lâu rồi. Họ biết ai mới thực sự là đối tác đáng tin cậy.”
Bà Hứa phu nhân cười khẩy, tay ấn nút gọi. “Cô đang nói cái gì vậy? Cô tưởng cô có thể lừa gạt được tất cả mọi người sao? Cái danh hão của cô không thể nào mua chuộc được ai cả.”
Đầu dây bên kia, một giọng nói lịch sự vang lên. “Chào bà Hứa. Bà gọi cho tôi có việc gì không?”
Bà Hứa phu nhân nén giận, cố giữ giọng mình mềm mỏng hơn. “Tôi muốn bàn về việc hợp tác với công ty của Thư Niệm. Tôi nghe nói công ty của cô ấy đang gặp khó khăn, và tôi nghĩ có lẽ chúng ta nên chấm dứt mọi giao dịch.”
Im lặng. Sự im lặng kéo dài như vô tận. Bà ta cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Xin lỗi bà Hứa,” giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh nhưng có một chút kiên quyết ẩn chứa. “Công ty của Thư Niệm đang làm ăn rất tốt. Chúng tôi đánh giá cao năng lực của cô ấy, và những dự án sắp tới hứa hẹn sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ. Chúng tôi không có ý định chấm dứt hợp đồng.”
Bà Hứa phu nhân cứng người. Bà ta không tin vào tai mình. Bà ta nhanh chóng gọi cho người tiếp theo. Lần này, giọng điệu của người kia còn dứt khoát hơn.
“Chúng tôi hoàn toàn hài lòng với mối quan hệ hợp tác hiện tại với Thư Niệm. Cô ấy là một đối tác chuyên nghiệp và đáng tin cậy. Chúng tôi không có lý do gì để thay đổi.”
Rồi người tiếp theo. Rồi người nữa. Mỗi cuộc gọi là một nhát dao đâm vào lòng tự tôn của bà Hứa phu nhân. Những lời từ chối lịch sự nhưng kiên quyết vang lên như tiếng chuông báo tử cho quyền lực của bà ta.
“Xin lỗi bà, chúng tôi không quan tâm.”
“Chúng tôi tin tưởng vào Thư Niệm.”
“Mối quan hệ với cô ấy là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi.”
Mặt bà Hứa phu nhân đỏ bừng, từng mạch máu nổi lên trên trán. Bà ta cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Bà ta, Hứa phu nhân danh giá, người có thể khiến cả Giang Thành phải nghiêng mình, lại bị một người phụ nữ mà bà ta coi thường từ chối thẳng thừng.
Cuối cùng, với một tiếng “tút tút” kéo dài, cuộc gọi cuối cùng cũng kết thúc. Bà Hứa phu nhân ném mạnh chiếc điện thoại xuống chiếc sofa bọc da sang trọng. Chiếc điện thoại bật nảy lên vài lần rồi rơi xuống sàn, màn hình nứt vỡ. Bà ta ngồi sụp xuống ghế, hơi thở gấp gáp, đôi mắt tóe lửa. Bà ta chưa từng cảm thấy nhục nhã và tức giận đến thế. Mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát của bà ta.
Bà Hứa phu nhân ném mạnh chiếc điện thoại xuống chiếc sofa bọc da sang trọng. Chiếc điện thoại bật nảy lên vài lần rồi rơi xuống sàn, màn hình nứt vỡ. Bà ta ngồi sụp xuống ghế, hơi thở gấp gáp, đôi mắt tóe lửa. Bà ta chưa từng cảm thấy nhục nhã và tức giận đến thế. Mọi thứ đã vượt quá tầm kiểm soát của bà ta.
Ở một diễn biến khác, tại một hội trường lộng lẫy được trang hoàng cầu kỳ, không khí trang nghiêm và tràn ngập sự mong chờ. Thư Niệm đứng trên sân khấu, ánh đèn chiếu rọi, thu hút mọi ánh nhìn. Cô tự tin và tỏa sáng, với một phong thái đĩnh đạc mà chưa ai từng thấy ở cô trước đây.
Thư Niệm bắt đầu bài trình bày của mình. Giọng cô vang vọng khắp khán phòng, mỗi từ ngữ đều được trau chuốt kỹ lưỡng, mang theo sự quyết đoán và tầm nhìn xa trông rộng. Cô phác thảo kế hoạch chi tiết cho buổi dạ tiệc từ thiện lớn nhất Giang Thành, một sự kiện mà cô dồn hết tâm huyết để tổ chức.
Cô không chỉ trình bày các hạng mục dự kiến mà còn đưa ra những ý tưởng đột phá, những phương thức tiếp cận mới mẻ và sáng tạo. Từ cách thức gây quỹ, lựa chọn nhà tài trợ, cho đến các hoạt động biểu diễn và trưng bày nghệ thuật, tất cả đều được Thư Niệm lên kế hoạch tỉ mỉ, thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về giới thượng lưu và khả năng kinh doanh nhạy bén.
Những nhà đầu tư và đối tác lớn trong giới thượng lưu, những người vốn quen với sự hào nhoáng và đôi khi là phù phiếm, nay lại bị thu hút bởi sự chuyên nghiệp và tầm nhìn thực tế của Thư Niệm. Họ gật gù tán thưởng, trao đổi những ánh mắt đầy ngưỡng mộ và sự tôn trọng. Tiếng xì xào thán phục vang lên khắp khán phòng, thay thế cho sự im lặng ban đầu.
“Thật không ngờ, Thư Niệm lại có thể biến một buổi dạ tiệc từ thiện thành một sự kiện mang tầm quốc tế như vậy,” một nhà tài phiệt khẽ nói với người bên cạnh, giọng đầy kinh ngạc.
“Đúng vậy, những ý tưởng của cô ấy thực sự độc đáo. Tôi tin rằng sự kiện này sẽ thành công vang dội,” một nữ doanh nhân đáp lời, ánh mắt không rời khỏi Thư Niệm.
Ngay cả những người từng coi thường hay xem nhẹ cô giờ đây cũng phải thay đổi cách nhìn. Họ nhận ra rằng Thư Niệm không chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp hay một người vợ cũ của Hứa Dật, mà là một doanh nhân tài ba, một nhà tổ chức sự kiện xuất sắc.
Thư Niệm cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực đang bùng cháy bên trong mình. Nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ. Cô biết, đây không chỉ là một buổi thuyết trình, mà là một màn chào sân ấn tượng, một lời tuyên bố đanh thép về sự trở lại mạnh mẽ của mình. Cô đã sẵn sàng để chinh phục mọi thử thách, để chứng minh cho cả thế giới thấy giá trị và bản lĩnh của Thư Niệm.
TRONG THƯ PHÒNG SANG TRỌNG CỦA BIỆT THỰ.
HỨA DẬT đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ sồi quý, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên tay anh là một chiếc tablet đời mới nhất. Cánh cửa phòng bật mở, cô thư ký thứ năm bước vào, dáng người quyến rũ trong bộ váy bó sát. Cô ta đặt lên bàn một tách cà phê nóng hổi và một tập tài liệu dày cộp.
CÔ THƯ KÝ THỨ NĂM
(Giọng ngọt ngào)
Anh Hứa, luật sư đã gửi báo cáo.
HỨA DẬT
(Không nhìn, giọng đều đều)
Chuyện gì vậy?
Cô thư ký thứ năm mỉm cười bí ẩn, đưa chiếc tablet cho Hứa Dật. Màn hình tablet hiển thị một bảng báo cáo tài chính chi tiết. Hứa Dật chau mày, cầm lấy chiếc tablet. Anh lướt mắt qua những con số, rồi mắt anh mở to kinh ngạc.
HỨA DẬT
(Lẩm bẩm)
Không thể nào… Những tài khoản “trắng tay” của Thư Niệm… sao lại có những khoản đầu tư khổng lồ như vậy? Chứng khoán, bất động sản…
Càng đọc, vẻ mặt Hứa Dật càng biến đổi. Từ ngạc nhiên, sang ngờ vực, rồi đến điên cuồng. Nắm đấm anh siết chặt.
HỨA DẬT
(Rống lên, giọng run rẩy)
Không thể nào! Cô ta… cô ta đã lừa tôi! Toàn bộ đều là kế hoạch của cô ta!
Anh tức giận ném chiếc tablet xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch. Chiếc máy bật nảy lên vài lần rồi vỡ tan tành, màn hình nứt như mạng nhện. Anh đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong phòng, đầu óc quay cuồng.
HỨA DẬT
(Giọng đầy căm hận)
Thư Niệm! Cô ta đã giấu tôi chuyện này bấy lâu nay! Cô ta đã giả vờ khốn cùng để tôi khinh miệt, để tôi bỏ rơi cô ta!
Cô thư ký thứ năm bước tới, đặt tay lên vai anh, cố gắng an ủi.
CÔ THƯ KÝ THỨ NĂM
Anh Hứa, anh bình tĩnh lại đi. Chắc chắn có chuyện gì đó.
Hứa Dật gạt phắt tay cô ta ra.
HỨA DẬT
Chuyện gì ư? Chuyện cô ta đã chuẩn bị cho tất cả! Bản thỏa thuận ly hôn đó, cô ta đã tính toán từng ly từng tí! Từ bỏ tất cả, để rồi bí mật xây dựng một đế chế riêng!
Anh nhìn chằm chằm vào cô thư ký thứ năm, ánh mắt như muốn xuyên thủng cô ta.
HỨA DẬT
Tất cả là lỗi của cô! Nếu cô không liên tục thúc giục tôi, nếu cô không hạ thấp Thư Niệm trong mắt tôi, có lẽ…
CÔ THƯ KÝ THỨ NĂM
(Hoảng hốt)
Anh Hứa, đó không phải lỗi của em. Em chỉ nói những gì em thấy.
Hứa Dật không nghe, anh chỉ biết gào thét trong sự tức giận và bất lực. Hình ảnh Thư Niệm mạnh mẽ, tự tin trên sân khấu đêm qua chợt hiện về trong đầu anh. Cô ta đã lừa anh, đã khiến anh trở thành kẻ ngu ngốc nhất thế giới.
HỨA DẬT
(Thở hổn hển)
Ta sẽ không để cô ta yên đâu! Tuyệt đối không!
Trên chiếc điện thoại cao cấp, màn hình Hứa Dật nhấp nháy liên tục. Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ “Thư Niệm”. Tiếp theo là hàng loạt tin nhắn, từ cầu xin thảm thiết đến đe dọa, nhưng tất cả đều bị Thư Niệm phớt lờ một cách tàn nhẫn. Cô đang ngồi trong căn hộ ven sông của Hạ Đình, nhâm nhi ly trà, nhìn ra khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp. Ánh mắt cô bình thản, không chút rung động.
HỨA DẬT (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng điên cuồng, lạc cả giọng)
Thư Niệm! Cô dám bỏ mặc tôi sao? Cô có biết tôi đang phát điên vì cô không? Trả lời tôi đi! Cô muốn gì nữa đây?
Thư Niệm chậm rãi đặt ly trà xuống. Cô nhìn màn hình điện thoại vẫn đang rung lên bần bật.
THƯ NIỆM
(Giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Anh hết việc để làm rồi à?
HỨA DẬT (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Thở dốc, giọng càng thêm gấp gáp)
Cô đừng có giả vờ nữa! Tôi biết cô đang trả thù tôi! Nhưng cô làm vậy với con trai chúng ta thì sao? Hứa Ngôn Chi, nó không có tội!
THƯ NIỆM
(Nhếch mép cười khẩy)
Anh nói đúng. Nó không có tội. Cho nên, tôi sẽ không để nó phải chịu đựng sự ích kỷ và độc đoán của anh nữa.
Hứa Dật im bặt. Lời nói của Thư Niệm như con dao sắc bén cứa vào lòng anh. Anh ta biết, Thư Niệm không còn là người phụ nữ yếu đuối ngày xưa. Anh ta đột ngột thay đổi chiến thuật, giọng điệu trở nên tráo trở.
HỨA DẬT (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng giả vờ tha thiết)
Niệm à, anh sai rồi. Anh biết anh đã làm tổn thương em rất nhiều. Em về đi, anh hứa sẽ sửa đổi. Chúng ta làm lại, vì con trai.
Thư Niệm không đáp. Cô chỉ đơn giản là bấm nút “từ chối cuộc gọi”.
Trong khi đó, tại biệt thự, Hứa Dật đập điện thoại xuống bàn. Anh ta tức giận đi đi lại lại trong thư phòng. Anh ta nhớ lại những lời Thư Niệm nói về việc cô đã chuẩn bị cho tất cả. Hắn nổi giận, gọi cho một người đàn ông.
HỨA DẬT
(Giọng ra lệnh)
Tao muốn mày theo dõi con nhỏ Thư Niệm. Chụp lại mọi hoạt động của nó. Bất cứ ai tiếp xúc với nó, mày cũng phải báo cáo. Tìm hiểu xem nó đang ở đâu, làm gì. Tao muốn biết từng bước đi của nó!
Một lúc sau, tại căn hộ ven sông, Thư Niệm đang ngồi làm việc trên laptop. Cô nhận được một tin nhắn từ Hạ Đình: “Có xe lạ đang đỗ ngoài đường, có vẻ đang quan sát khu nhà mình.”
Thư Niệm không hề tỏ ra lo lắng. Cô mỉm cười nhẹ, mở một ứng dụng trên điện thoại. Cô đã lường trước điều này. Cô âm thầm thay đổi lịch trình, nhờ Hạ Đình đưa cô đến một quán cà phê gần đó. Khi xe của Hứa Dật đến căn hộ của cô, nó chỉ còn là một căn nhà trống.
Hạ Đình lái xe đưa Thư Niệm đi trên con đường nhỏ, khuất nẻo. Chiếc xe theo dõi của Hứa Dật vẫn bám theo, nhưng chúng đã bị đánh lạc hướng. Thư Niệm ung dung ngồi trong xe, nhìn lại những tòa nhà cao tầng của Giang Thành dần lùi xa. Cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Hứa Dật đang hoảng loạn, và sự bất lực của anh ta chỉ khiến kế hoạch của cô càng thêm suôn sẻ.
Thư Niệm và Hạ Đình bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp nằm giữa lòng Giang Thành. Ánh đèn lung linh hắt lên những món đồ hiệu đắt tiền, tạo nên một không gian xa hoa, lộng lẫy. Thư Niệm thong thả lướt nhìn, tay vuốt ve chất liệu lụa mềm mại của chiếc váy. Cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng, như chưa từng có bất kỳ biến cố nào xảy ra.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc nhưng đầy mỉa mai vang lên phía sau.
CÔ THƯ KÝ THỨ NĂM
(Giọng ngọt xớt, cố tình to)
Ôi, Thư Niệm. Lâu quá không gặp. Cô vẫn giữ thói quen cũ nhỉ, thích đi mua sắm những thứ xa xỉ. Chắc giờ này thì… cuộc sống tự do của cô hẳn là thoải mái lắm.
Thư Niệm khẽ dừng lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc váy trên tay. Cô từ từ xoay người lại, đối diện với người phụ nữ đang đứng cách đó không xa. Cô thư ký thứ năm, ăn mặc lộng lẫy, son phấn dày cộp, nở nụ cười đầy thách thức.
CÔ THƯ KÝ THỨ NĂM
(Tiếp tục, giọng càng thêm châm chọc)
Tôi thấy anh Hứa Dật dạo này bận lắm. Chắc cô cũng biết, anh ấy đang rất… bận rộn với công việc. À, và với những thứ quan trọng hơn. Cô ấy mà.
Thư Niệm nhìn thẳng vào mắt cô thư ký, một ánh nhìn lạnh lẽo, sắc bén như băng. Cô không hề nao núng, không tỏ ra tức giận hay buồn bã. Thay vào đó, một nụ cười nhàn nhạt, gần như không thể nhận ra, khẽ cong lên nơi khóe môi cô.
THƯ NIỆM
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa một sức nặng khủng khiếp)
Mọi thứ anh ta có, tôi đều đã từng có. Và nhiều hơn thế.
Câu nói của Thư Niệm như một nhát dao găm, xuyên thẳng vào tâm trí cô thư ký. Nụ cười trên môi người phụ nữ kia cứng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và một chút sợ hãi. Cô ta không ngờ, Thư Niệm lại có thể bình tĩnh và tự tin đến vậy. Hạ Đình đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó, khẽ nhếch mép cười. Anh biết, trò chơi của Thư Niệm mới chỉ bắt đầu.
Hạ Đình nhìn Thư Niệm, đôi mắt anh ẩn chứa một tia lo lắng. Anh biết cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng anh hiểu sự cô đơn và áp lực mà cô đang gánh chịu. Anh muốn nói gì đó để an ủi, nhưng lại bị sự xuất hiện đột ngột của một vị khách không mời mà đến làm gián đoạn.
Tiếng chuông cửa vang lên, dồn dập và gấp gáp. Thư Niệm khẽ cau mày, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Cô nhìn Hạ Đình, rồi bước ra mở cửa.
Đứng trước mặt cô là Hứa Ngôn Chi, con trai cô. Cậu bé chỉ mới mười tuổi, nhưng trông có vẻ già dặn hơn tuổi rất nhiều. Ánh mắt cậu nhìn mẹ, không còn vẻ hồn nhiên thường thấy, mà thay vào đó là sự lo lắng, chất chứa. Cậu bé không nói một lời, chỉ lặng lẽ lao tới, ôm chầm lấy Thư Niệm thật chặt.
Cái ôm của Hứa Ngôn Chi mang theo tất cả những nỗi niềm mà cậu bé không thể diễn tả thành lời. Thư Niệm cảm nhận được sự run rẩy trong từng cái ôm của con trai. Cô biết, cậu bé đang âm thầm ủng hộ mình, đang muốn trao cho cô sức mạnh.
“Mẹ sẽ ổn thôi, con trai.” Thư Niệm thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì xúc động. Cô vùi mặt vào mái tóc mềm mại của con, hít hà mùi hương quen thuộc. “Mẹ sẽ ổn.”
Lời nói của Thư Niệm vang vọng trong căn phòng. Hạ Đình đứng lặng lẽ một góc, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc đầy xúc động của hai mẹ con. Anh biết, tình yêu thương của Hứa Ngôn Chi chính là nguồn động lực lớn nhất, là chỗ dựa vững chắc nhất để Thư Niệm có thể tiếp tục đứng vững trên con đường phía trước.
Hứa Ngôn Chi vẫn ôm chặt lấy Thư Niệm. Hạ Đình khẽ gật đầu với Thư Niệm rồi ra về, để lại hai mẹ con trong không gian riêng tư. Cánh cửa biệt thự khép lại, sự tĩnh lặng trở lại, nhưng tâm trạng của Thư Niệm thì hoàn toàn khác. Cô nhìn con trai, đôi mắt ánh lên một sự kiên quyết. Cô xoa đầu Hứa Ngôn Chi, giọng nói đầy yêu thương nhưng cũng xen lẫn một chút dặn dò.
“Con trai, mẹ biết con lo cho mẹ. Nhưng con không cần phải sợ. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Quan trọng là, con phải luôn nhớ rằng mình là ai, và mình muốn gì.”
Hứa Ngôn Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn mẹ. Cậu bé gật đầu, dù còn nhỏ nhưng đã hiểu được phần nào sự trưởng thành mà mẹ mong muốn ở mình.
Thời gian trôi nhanh, buổi dạ tiệc từ thiện lớn nhất Giang Thành đã đến. Thư Niệm diện một chiếc đầm dạ hội lộng lẫy, tôn lên vóc dáng và thần thái kiêu sa. Cô bước vào sảnh tiệc, nơi ánh đèn lung linh và tiếng nhạc du dương lan tỏa. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xào, trầm trồ vang lên. Cô trở thành tâm điểm của sự chú ý, xinh đẹp, tự tin và tỏa sáng rực rỡ.
Những nhân vật có tiếng tăm trong giới thượng lưu Giang Thành lần lượt tiến đến chúc mừng Thư Niệm. Nụ cười của cô luôn thường trực, đáp lại những lời khen ngợi một cách khéo léo. Cô nắm chặt tay một số người quan trọng, gật đầu chào hỏi, ánh mắt lia qua những gương mặt quen thuộc. Trong số đó, cô thoáng thấy bóng dáng Hứa Dật đang đứng cùng với cô thư ký thứ năm, ánh mắt anh ta dõi theo cô đầy phức tạp. Nụ cười trên môi Thư Niệm càng thêm rạng rỡ, cô hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của anh. Cô biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Trò chơi thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Hứa Dật đứng đó, tách biệt hoàn toàn với đám đông. Anh ta không bước vào, chỉ lặng lẽ đứng dựa vào một cây cột lớn ở rìa sảnh tiệc, như một bóng ma vô hình. Ánh mắt anh ta chỉ dõi theo một mình Thư Niệm. Cô ấy, giờ đây, rạng rỡ và tự tin đến nghẹt thở. Những người đàn ông lịch lãm vây quanh cô, không khí tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Thư Niệm đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Cô ấy có vẻ đẹp của một nữ hoàng, tỏa sáng trên ngai vàng của chính mình.
Trong lòng Hứa Dật, một cảm giác chua chát dâng lên. Anh ta đã từng sở hữu tất cả những điều này. Đã từng nhìn thấy nụ cười này, đã từng nghe thấy tiếng cười này vang vọng trong căn biệt thự. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn ký ức. Anh ta nhớ lại cái đêm cô bị đuổi ra khỏi nhà, trong bộ dạng thảm hại, chỉ với một chiếc túi xách duy nhất. Anh ta nhớ lại ánh mắt căm hận, tổn thương mà cô dành cho anh lúc đó.
Giờ đây, cô không còn là Thư Niệm yếu đuối, phụ thuộc ngày nào. Cô đã trở thành một người phụ nữ khác, mạnh mẽ, kiêu hãnh, và quan trọng hơn, độc lập. Cô khiến anh ta nhận ra rằng, thứ anh ta từng coi là của mình, giờ đây đã hoàn toàn thuộc về cô, không một chút liên quan nào đến anh. Nỗi hối hận chợt gặm nhấm trái tim anh ta. Anh ta đã sai, sai lầm tột độ.
Hứa Dật siết chặt nắm tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Anh ta nhìn cô, nhìn cách cô giao tiếp, cách cô tỏa sáng, cách những người đàn ông khác ngưỡng mộ cô. Một cơn ghen tuông kỳ lạ trào dâng, thứ cảm xúc mà anh ta chưa từng nghĩ mình sẽ cảm thấy với vợ cũ. Anh ta đã nghĩ rằng mình đã buông bỏ, đã quên đi. Nhưng nhìn cô lúc này, anh ta nhận ra mình vẫn còn vương vấn. Vẫn còn tham lam.
Cô thư ký thứ năm đứng bên cạnh anh ta, khẽ khàng đưa tay lên vuốt ve cánh tay anh. Hứa Dật cau mày, gạt nhẹ tay cô ta ra. Ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi Thư Niệm. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ ăn mày, đứng nhìn kho báu mà mình đã đánh mất. Sự tương phản giữa sự lộng lẫy của Thư Niệm và sự đơn độc của anh ta ở nơi đây càng làm nỗi hối hận của anh ta thêm sâu sắc.
Bỗng nhiên, Thư Niệm quay đầu lại, ánh mắt cô lia qua chỗ Hứa Dật đang đứng. Chỉ là một cái liếc nhìn thoáng qua, nhưng đủ để Hứa Dật cảm thấy tim mình đập thình thịch. Anh ta nhìn thấy trong mắt cô một tia lạnh lùng, một sự khinh bỉ mỉa mai. Nụ cười trên môi Thư Niệm càng thêm rạng rỡ khi cô quay lại với những người đang trò chuyện với mình. Cô ấy đang chứng minh điều gì đó, không chỉ cho mọi người, mà quan trọng hơn, là cho anh ta.
Hứa Dật thở hắt ra một hơi dài. Anh ta biết, mình đã đến đây không phải để chúc mừng, mà là để chứng kiến. Chứng kiến sự trỗi dậy của người phụ nữ mà anh ta đã từng hủy hoại. Và có lẽ, anh ta cũng đến để tự hành hạ bản thân, để cảm nhận nỗi đau của sự mất mát mà chính anh ta đã gây ra. Buổi tiệc này, đối với Thư Niệm, là sân khấu để cô tỏa sáng. Còn với Hứa Dật, nó là một lời nhắc nhở cay đắng về những gì anh ta đã để vuột mất.
Hứa Dật, như một con thú bị thương lạc vào chốn đông người, cố gắng len lỏi qua đám đông đang nhảy múa, trò chuyện. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo sự tuyệt vọng. Ánh mắt anh ta chỉ hướng về một điểm duy nhất: Thư Niệm. Cô ấy đang đứng đó, rạng rỡ như một ngôi sao, bao quanh bởi những kẻ nịnh hót.
Anh ta đến gần, giọng nói run rẩy như kẻ sắp chết đuối:
HỨA DẬT
(Nắm lấy tay Thư Niệm)
Thư Niệm…
Thư Niệm giật mình quay lại. Khi nhìn thấy Hứa Dật, nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lẽo tột cùng. Cô giằng tay mình ra khỏi anh ta một cách dứt khoát, như thể đang chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.
HỨA DẬT
(Ánh mắt cầu khẩn, giọng nghẹn lại)
Anh biết anh đã sai. Chúng ta quay lại đi, vì con chúng ta…
Một nụ cười mỉa mai nở trên môi Thư Niệm. Cô nhìn thẳng vào mắt Hứa Dật, trong ánh mắt đó là sự khinh bỉ, sự tổn thương chất chồng qua bao năm tháng.
THƯ NIỆM
(Giọng lạnh băng, không chút cảm xúc)
Con chúng ta? Hứa Dật, anh nghĩ anh có tư cách gì để nói về con trai chúng ta? Anh chưa bao giờ đủ tư cách làm cha, và càng không bao giờ đủ tư cách làm chồng.
Hứa Dật lùi lại, như thể bị một cú đấm vô hình. Lời nói của Thư Niệm sắc như dao, cứa sâu vào tim anh ta.
HỨA DẬT
(Thều thào)
Nhưng anh yêu em…
THƯ NIỆM
(Cười vang, một tiếng cười đầy cay đắng)
Yêu? Anh gọi đó là yêu sao? Anh gọi việc hủy hoại cuộc đời tôi, dùng tiền bạc để mua chuộc mọi thứ, đuổi tôi ra đường trong đêm đông giá rét là yêu sao? Anh đã bán rẻ tôi vì cái tập đoàn Hứa thị đó, anh đã phản bội tôi với bao người phụ nữ khác, và giờ anh nói yêu tôi? Hứa Dật, anh quá nực cười.
Cô quay lưng đi, không thèm nhìn lại anh ta nữa. Những người xung quanh, lúc nãy còn đang vui vẻ, giờ đây im lặng dõi theo cảnh tượng này. Họ nhìn Hứa Dật với ánh mắt thương hại, khinh bỉ. Anh ta đứng đó, cô độc giữa đám đông, như một tên hề. Nỗi đau, sự hối hận, và cả cơn ghen tuông vì Thư Niệm đã quá rạng rỡ, quá kiêu hãnh, thi nhau giày xéo tâm can anh ta. Anh ta đã đánh mất không chỉ một người vợ, mà là cả thế giới.
Thư Niệm rút tay ra khỏi Hứa Dật một cách dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói dõng dạc, đủ để những người xung quanh nghe thấy: “Anh đã từng nói ‘Không có anh, em chẳng còn gì cả’. Giờ thì, không có em, anh sẽ mất tất cả.” Câu nói này như một nhát dao đâm vào sự tự mãn của Hứa Dật.
Hứa Dật chết sững. Anh ta nhìn Thư Niệm, đôi mắt mở to, vẻ mặt hoang mang tột độ. Lời nói của cô như một lời tiên tri nghiệt ngã, phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại và giá trị của anh ta.
HỨA DẬT
(Giọng run rẩy, tuyệt vọng)
Em… em nói gì vậy? Mất tất cả? Anh… anh không hiểu.
Thư Niệm khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo như băng giá của đêm đông năm xưa. Cô bước một bước về phía trước, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Hứa Dật.
THƯ NIỆM
Anh không hiểu? Tuyệt vời. Tôi sẽ cho anh hiểu. Anh tưởng anh nắm giữ tất cả? Anh tưởng Hứa thị là tất cả? Anh sai rồi. Anh đã sai lầm lớn nhất đời mình.
Cô quay người, hướng về phía mọi người vẫn còn đang ngây người ra nhìn. Nụ cười kiêu hãnh, đanh thép hiện rõ trên khuôn mặt cô.
THƯ NIỆM
Tôi, Thư Niệm, đã từng là người vợ cam chịu. Tôi đã từng là người phụ nữ mù quáng tin vào lời hứa hão huyền. Nhưng giờ đây, tôi đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Tôi sẽ không để bất kỳ ai, dù là chồng cũ hay mẹ chồng cũ, giẫm đạp lên cuộc đời mình nữa.
Mẹ của Hứa Dật, đứng cách đó không xa, cau mày nhìn Thư Niệm với ánh mắt khinh miệt. Cô thư ký thứ năm đứng cạnh Hứa Dật, cố gắng che giấu sự lo lắng.
HỨA DẬT
(Nắm lấy tay Thư Niệm lần nữa, giọng khẩn khoản)
Niệm Niệm, đừng làm vậy. Chúng ta có thể nói chuyện. Anh sẽ… anh sẽ làm mọi thứ.
Thư Niệm giật mạnh tay ra, lần này còn dứt khoát hơn. Cô nhìn Hứa Dật với ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
THƯ NIỆM
Anh đã có cơ hội làm mọi thứ. Anh đã có mười hai năm để yêu thương tôi, để trân trọng tôi. Nhưng anh đã chọn con đường khác, phải không? Anh đã chọn tiền tài, danh vọng, và những cuộc vui bên ngoài.
Cô nhìn quanh đám đông, ánh mắt dừng lại ở vài người quen cũ.
THƯ NIỆM
Tôi đã từng nghĩ, gia đình Hứa Dật là tất cả. Tôi đã từng nghĩ, Hứa thị là đế chế mà tôi phải bảo vệ. Nhưng tôi đã nhầm. Gia đình ruột thịt của tôi, dù nghèo khó, dù có những sai lầm, họ vẫn là máu mủ. Còn anh? Anh và gia đình anh chỉ là những kẻ tham lam, sẵn sàng bán đứng tất cả vì lợi ích cá nhân.
Hứa Dật lùi lại, từng bước, từng bước, như bị hút hồn vào lời nói của Thư Niệm. Anh ta cảm thấy mình đang dần chìm xuống đáy vực thẳm.
THƯ NIỆM
(Giọng trở nên lạnh lùng, quyết đoán)
Anh đã nói không có anh, tôi chẳng còn gì. Đúng. Đó là sự thật. Nhưng bây giờ, anh hãy nhìn xem. Không có tôi, anh sẽ mất tất cả. Anh sẽ mất sự nghiệp, mất danh tiếng, và quan trọng nhất, anh sẽ mất đi đứa con trai mà anh chưa bao giờ thực sự xứng đáng làm cha.
Cô quay lưng đi, bỏ lại Hứa Dật một mình giữa đám đông, sự bẽ bàng và tuyệt vọng bao trùm lấy anh ta. Nụ cười của cô, giờ đây, không còn là nụ cười của sự hả hê, mà là nụ cười của sự giải thoát và sức mạnh. Cô đã chuẩn bị cho màn kịch lớn nhất cuộc đời mình.
Thư Niệm bước ra khỏi cửa chính của biệt thự, chiếc túi xách hàng hiệu trên tay, dáng người cao ngạo. Cô không ngoảnh lại. Đằng sau cô, Hứa Dật đứng chôn chân, ánh mắt hoang mang nhìn theo, còn mẹ của anh ta thì cau mày tức giận. Cô thư ký thứ năm đứng nép bên Hứa Dật, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc thắng và khinh khỉnh.
Cánh cửa biệt thự đóng sập lại, âm thanh vang vọng như một lời tuyên bố.
Một chiếc xe sang trọng màu đen đã đợi sẵn bên ngoài. Hạ Đình, người bạn thân thiết, mở cửa xe cho Thư Niệm.
HẠ ĐÌNH
Cậu ổn chứ? Trông cậu không được khỏe lắm.
Thư Niệm ngồi vào ghế sau, mỉm cười yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.
THƯ NIỆM
Tớ ổn. Hơn bao giờ hết. Có lẽ, đây mới là lúc tớ thực sự được sống.
Chiếc xe lăn bánh, rời xa không gian đầy ngột ngạt của biệt thự.
Vài ngày sau, tin tức lan nhanh như cháy rừng. Các tờ báo lớn nhỏ, các trang tin tức tài chính đều đồng loạt đưa tin về những bê bối tài chính của Hứa Dật. Các giao dịch mờ ám, các khoản đầu tư thua lỗ nặng nề, và thậm chí là những cáo buộc biển thủ công quỹ. Hình ảnh một ông trùm kinh doanh thành đạt, đầy quyền lực của Hứa thị đã sụp đổ. Hứa Dật xuất hiện trên truyền thông với vẻ tiều tụy, đôi mắt thâm quầng, tay ôm đầu trong tuyệt vọng.
Mẹ của Hứa Dật, người vốn luôn tự hào với danh tiếng của gia tộc, giờ đây phải đối mặt với ánh mắt soi mói của dư luận. Các cổ đông của tập đoàn Hứa thị bắt đầu nổi loạn, yêu cầu làm rõ mọi vấn đề. Sự nghiệp của Hứa Dật, người thừa kế danh giá, lung lay dữ dội.
Trong khi đó, Thư Niệm lại có một cuộc sống hoàn toàn khác. Cô chuyển đến căn hộ ven sông của Hạ Đình. Không gian nơi đây rộng rãi, thoáng đãng, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông Giang Thành thơ mộng. Mỗi buổi chiều, cô ngồi đó, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, lòng cảm thấy thanh thản lạ thường.
Thư Niệm bắt đầu công việc của mình. Với khối tài sản riêng mà cô đã khéo léo tích lũy và bảo toàn trong suốt mười hai năm hôn nhân, cùng với danh tiếng mới là một nữ cường nhân độc lập, cô dần vực dậy. Cô tham gia vào các buổi hội thảo kinh doanh, các buổi gặp gỡ các nhà đầu tư. Khả năng nhìn người và sự nhạy bén trong kinh doanh của cô khiến nhiều người kinh ngạc.
Một tuần sau, Thư Niệm nhận được tin Hứa Ngôn Chi đã đỗ vào Trường A, ngôi trường danh tiếng mà Hứa Dật luôn tự hào. Cô gọi điện cho con trai.
THƯ NIỆM
(Giọng ấm áp)
Ngôn Chi, mẹ nghe tin con đã đỗ vào Trường A rồi. Chúc mừng con nhé.
HỨA NGÔN CHI (qua điện thoại)
(Giọng có chút ngập ngừng)
Mẹ… Con…
THƯ NIỆM
Đừng lo lắng gì cả. Mẹ tin con sẽ học tập thật tốt ở đó. Có bất cứ chuyện gì, con cứ nói với mẹ nhé. Mẹ luôn ở đây vì con.
Hứa Ngôn Chi im lặng một lúc, rồi giọng cậu bé đầy xúc động.
HỨA NGÔN CHI (qua điện thoại)
Vâng ạ, mẹ. Con yêu mẹ.
Thư Niệm mỉm cười, nước mắt rưng rưng. Cô biết, cuộc chiến của cô mới chỉ bắt đầu, nhưng cô đã có một điểm tựa vững chắc.
Tại văn phòng riêng của Hứa Dật, anh ta đang ngồi giữa đống giấy tờ lộn xộn. Thư phòng ngày xưa từng là nơi anh ta tự tin thể hiện bản thân, giờ đây chỉ còn là biểu tượng của sự sụp đổ. Anh ta nhìn vào chiếc điện thoại, màn hình hiển thị ảnh đại diện của Thư Niệm.
Một tin nhắn mới hiện lên: “Tập đoàn Hứa thị đang đối mặt với nguy cơ phá sản. Tòa án đã ra quyết định phong tỏa tài sản của anh. Mẹ anh đang cố gắng xoay sở. Chúc may mắn.”
Hứa Dật run rẩy, tay nắm chặt điện thoại. Anh ta nhớ lại đêm đông tháng mười hai năm xưa, khi Thư Niệm bị đuổi ra khỏi biệt thự. Anh ta nhớ lại chiếc nhẫn kim cương hồng hoàn hảo năm carat, biểu tượng cho sự giàu có mà anh ta từng trao cho cô, giờ đây, nó cũng thuộc về quá khứ.
Mẹ của Hứa Dật bước vào, vẻ mặt đầy mệt mỏi và tức giận.
MẸ CỦA HỨA DẬT
Hứa Dật! Anh xem anh đã làm gì đi chứ! Hứa thị sắp sụp đổ rồi! Cái con hồ ly Thư Niệm đó, nó đã làm gì Hứa thị của chúng ta?
Hứa Dật chỉ im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm. Anh ta chợt nhớ đến bộ đồ ăn bằng sứ xương pha lê mà Thư Niệm đã cố tình làm vỡ, nhớ đến chiếc sofa mà cô từng rạch nát. Đó không chỉ là những vật dụng, đó là những lời cảnh báo, những dấu hiệu của sự đổ vỡ mà anh ta đã cố tình bỏ qua.
Trong một quán cà phê sang trọng, Thư Niệm đang trò chuyện với Hạ Đình. Cô uống một ngụm trà, ánh mắt lấp lánh.
THƯ NIỆM
Sắp tới, buổi dạ tiệc từ thiện lớn nhất Giang Thành sẽ được tổ chức. Tớ đã nhận lời làm ban tổ chức. Đây sẽ là cơ hội để tớ quay trở lại, không phải với tư cách là vợ cũ của Hứa Dật, mà là Thư Niệm – một người phụ nữ có bản lĩnh.
HẠ ĐÌNH
Cậu thật dũng cảm. Tớ luôn tin cậu sẽ làm được.
Thư Niệm mỉm cười, nụ cười ấy giờ đây rạng rỡ và tự tin. Mùa xuân tháng tư ở Giang Thành thật đẹp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của quá khứ. Cô đã hoàn toàn lột xác, từ một người phụ nữ cam chịu, trở thành một nữ cường nhân đích thực, sẵn sàng chinh phục mọi thử thách. Cuộc sống tự do và rực rỡ của cô, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*