“Ngày đưa bà cụ vào viện dưỡng lão, con cái hỉ hả rôm rả bàn chuyện chia đất. Nhưng tối hôm ấy, chính giám đốc viện gọi đến chuyển lời hộ bà cụ đúng một câu khiến 5 đứa con hóa đá ngay giữa nhà…
Bà Lành – 78 tuổi – bị tai biến nhẹ, đi lại khó khăn. 5 đứa con đều bận rộn, chẳng ai chịu chăm. Sau vài cuộc tranh cãi, cuối cùng cả đám thống nhất:
“Đưa mẹ vào viện dưỡng lão đi, chứ thế này không ổn.”
Ngày đưa bà cụ đi, cả nhà như trút được gánh nặng. Chưa tới tối, 5 anh chị em đã tụ họp lại, rôm rả bàn chuyện chia 4 mảnh đất và 2 căn nhà bà để lại. Ai cũng hớn hở tính toán, so đo từng mét vuông, thậm chí còn định đổi tên sổ đỏ “cho tiện”.
Nhưng đúng 8 giờ tối hôm đó, giám đốc viện dưỡng lão gọi đến. Giọng ông trầm thấp, dứt khoát:
“Tôi chỉ chuyển lời bà cụ, đúng một câu… 👇👇”
“…“Tất cả những gì tôi có… tôi cho hết, cho hết những người đã chăm sóc tôi…”.
Giọng ông giám đốc bên kia đầu dây trầm hẳn xuống. Năm người con, đang ngồi vây quanh chiếc bàn gỗ giữa nhà, tay cầm bản đồ các lô đất, miệng cười nói hỉ hả, bỗng như bị sét đánh ngang tai. Tiếng cười tắt ngúm, những ngón tay đang chỉ trỏ trên bản đồ khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên môi từng người vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt ngây ngốc, không thể tin vào tai mình. Không ai nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, nơi giọng nói lạnh lùng của ông giám đốc vừa vang lên. Không khí trong căn nhà vốn đang rôm rả bỗng chốc hóa đá, nặng nề đến ngột ngạt.”
“Năm người con vẫn ngồi bất động, ánh mắt dán chặt vào chiếc điện thoại như thể nó vừa phun ra lửa chứ không phải lời nói. Khuôn mặt họ biến đổi qua nhiều cung bậc cảm xúc: từ ngỡ ngàng, bàng hoàng, đến ngờ vực và cuối cùng là phẫn nộ âm ỉ. Họ nhìn nhau thăm dò, tìm kiếm sự xác nhận cho điều vừa nghe thấy, nhưng chỉ thấy ở mắt đối phương sự khó tin và hoang mang y hệt mình.
Anh cả, người luôn tự cho mình là trụ cột và có quyền quyết định lớn nhất, là người đầu tiên lấy lại được
ý thức. Bàn tay anh đang nắm chặt chiếc bút chì trên bản đồ run run đánh rơi. Anh khẽ nuốt nước bọt, giọng khô khốc, run rẩy đến khó nhận ra.
“”Ông… ông vừa nói gì cơ ạ?”” Anh cả lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng sự hoảng loạn lộ rõ. “”Bà cụ nói gì cơ? Ai… ai là người được cho hết tài sản?””
Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, chờ đợi một lời giải thích, một lời đính chính. Trong đầu anh và bốn người em đang gào thét một câu hỏi duy nhất: Mẹ nói cho ai? Chăm sóc mẹ là ai? Rõ ràng mẹ đã ở viện dưỡng lão gần một năm nay!”
“Qua đầu dây bên kia, giọng Giám đốc viện dưỡng lão vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ, như thể ông đang đọc một bản tin thời sự khô khan chứ không phải truyền đạt một lời lẽ khiến năm con người chao đảo. Ông hắng giọng nhẹ, rồi nhắc lại từng từ một cách rõ ràng, chậm rãi, như muốn đảm bảo không ai bỏ sót dù chỉ một âm tiết.
“”Tôi xin nhắc lại,”” Giám đốc viện dưỡng lão nói, giọng vang lên trong căn phòng im lặng đến đáng sợ. “”Bà cụ có dặn tôi… chuyển lời đúng một câu.”” Ông dừng lại một thoáng, sự im lặng khiến không khí thêm căng như dây đàn. “”Bà nói: Tất cả những gì tôi có… tôi cho hết…”” Ông nhấn mạnh chữ “”hết””, rồi tiếp tục, “”cho hết những người đã chăm sóc tôi.””
Năm người con nghe đến đây thì như bị điện giật. Cái gì? Cho hết? Cho ai cơ? “”Những người đã chăm sóc tôi””? Là ai?
Giám đốc viện dưỡng lão không để họ kịp phản ứng, nói tiếp với giọng kiên định: “”Đây là di nguyện của bà Lành. Bà đã nhờ tôi làm chứng.”” Giọng ông không một chút nao núng, không chút thương cảm hay lưỡng lự. Nó chỉ đơn thuần là sự xác nhận, một sự thật lạnh lùng được phơi bày. “”Giấy tờ, di nguyện chính thức, bà đã ủy quyền cho tôi xử lý theo đúng ý nguyện của bà.””
Năm anh em sững sờ nhìn nhau. Chữ “”hết”” cứ vang vọng trong đầu họ. 4 mảnh đất, 2 căn nhà… tất cả đều “”cho hết””. Nhưng quan trọng hơn, “”cho hết những người đã chăm sóc tôi””? Rốt cuộc, ai là những người đó? Mẹ ở viện dưỡng lão gần một năm, họ chỉ thăm vài lần chiếu lệ, thậm chí còn không đón mẹ về ăn Tết. Lẽ nào… không thể nào!”
“Năm người con chết lặng. Cái câu “”cho hết những người đã chăm sóc tôi”” cứ xoáy vào tai họ. Ai? Ai mới là người chăm sóc mẹ? Không lẽ là đám y tá, điều dưỡng trong cái viện dưỡng lão này sao? Mẹ bị tai biến, nói năng khó khăn, cử động cũng khổ sở, làm sao mà…
Cô con gái thứ hai, tên Hương, người vốn nóng tính nhất trong nhà, đột ngột gào lên, giọng lạc đi vì tức tối. Cô nắm chặt điện thoại, gần như bóp nát nó trong tay.
“”Ông nói bậy!”” Hương hét vào điện thoại. “”Mẹ tôi nói thế bao giờ! Ông đang bịa chuyện đúng không? Mẹ tôi… mẹ tôi bị tai biến, nói còn không rõ, làm sao mà nói được cái câu đấy! Chúng tôi là con ruột! Ruột thịt của mẹ! Sao mẹ lại nói thế?””
Ba người anh và cô chị gái nghe Hương gào thét cũng bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Đúng rồi! Mẹ bị tai biến! Mẹ làm sao nói năng rành mạch để dặn dò một câu dài như vậy được? Giọng nói của mẹ sau tai biến rất khó nghe, từng từ phải vật vã lắm mới thoát ra được. Huống chi là một lời trăng trối quan trọng thế này!
“”Đúng đó giám đốc!”” Anh cả xen vào, giọng gay gắt. “”Ông chắc chứ? Mẹ tôi… bà ấy nói chuyện rất khó khăn. Làm sao bà ấy nói rõ ràng được như lời ông nói?””
“”Hay ông… ông cố tình nói sai đi?”” Người con thứ ba buông một câu đầy nghi ngờ.
Qua điện thoại, giọng Giám đốc vẫn điềm tĩnh, không hề nao núng trước cơn bão giận dữ từ phía bên kia.
“”Tôi hiểu sự bàng hoàng của các vị,”” ông nói, như thể đang trấn an những đứa trẻ. “”Nhưng tôi xin khẳng định lại. Tôi là người làm chứng. Lời bà Lành nói, tôi nghe rất rõ. Và giấy tờ ủy quyền cũng đã được bà ký trước sự chứng kiến của tôi và một luật sư khác.””
“”Ký á? Mẹ tôi tay còn không nhấc lên nổi, ký cái gì?”” Hương lại gào lên, nước mắt ấm ức đã rơm rớm nơi khóe mắt. Sự tức giận dâng lên tột độ trong lòng cô và các anh chị em. Họ tin chắc chắn có sự mờ ám ở đây. Ông giám đốc này đang giở trò gì đó! Lợi dụng tình trạng bệnh tật của mẹ họ để chiếm đoạt tài sản sao?
Năm người con nhìn nhau, trong mắt đầy sự phẫn nộ và quyết tâm. Chắc chắn có uẩn khúc! Họ không thể để yên chuyện này được!”
“Giám đốc vẫn giữ nguyên tông giọng điềm tĩnh đến khó chịu, như thể những lời cáo buộc vừa ném ra chỉ là tiếng muỗi vo ve bên tai ông ta. Ông đáp lại, từng từ chậm rãi và dứt khoát, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn cảm xúc của năm người con ở đầu dây bên kia.
“”Tôi hiểu sự bàng hoàng và cả sự tức giận của các vị,”” ông nói, nhưng không có chút thấu hiểu nào trong giọng điệu, chỉ có sự khẳng định lạnh lùng. “”Tuy nhiên, với tư cách là Giám đốc của viện, tôi là người có trách nhiệm chuyển lời cuối cùng và thực hiện đúng theo di nguyện của bà Lành.””
Hơi thở của năm người con như nghẹn lại. Bàng hoàng đã qua đi, giờ chỉ còn sự phẫn nộ.
“”Di nguyện cái gì!”” Anh hai chen vào, giọng nghẹt lại. “”Mẹ tôi đang bị bệnh! Ông đang lợi dụng mẹ tôi!””
“”Tôi nhắc lại,”” Giám đốc phớt lờ lời buộc tội, giọng nâng lên một chút, rõ ràng hơn, như thể muốn đóng lại cuộc nói chuyện. “”Bà Lành đã lập một bản di chúc hợp pháp. Trên đó có chữ ký, có điểm chỉ của bà cụ, hoàn toàn rõ ràng. Việc lập di chúc này được thực hiện với sự chứng kiến của một cô y tá đã trực tiếp chăm sóc bà trong thời gian dài và có cả sự xác nhận của một luật sư riêng bên phía chúng tôi.””
Ông dừng lại một chút, như để lời nói kịp ngấm vào tâm trí của năm người con. Rồi, ông đi thẳng vào vấn đề chính, giọng càng thêm kiên quyết, không chút do dự hay nhượng bộ.
“”Trong di chúc, bà Lành ghi rõ, toàn bộ tài sản của bà – bao gồm 4 mảnh đất và 2 căn nhà – sẽ được trao lại cho những người đã tận tâm chăm sóc bà trong những ngày cuối đời tại viện dưỡng lão này.””
Giọng ông ta dứt khoát, như một lời tuyên án.
“”Tôi là người làm chứng. Luật sư xác nhận. Giấy tờ đầy đủ.””
Giọng Giám đốc trầm xuống, mang theo một chút uy quyền không thể chối cãi. “”Quyết định này là của bà Lành. Tôi chỉ là người thực thi. Và tôi sẽ đảm bảo di nguyện của bà được thực hiện một cách chính xác.””
Ông không cho phép bất kỳ sự tranh cãi nào nữa. Giọng nói cứng rắn, như đóng sập một cánh cửa trước mặt họ. Năm người con nghe vậy, máu nóng dồn lên não. Lời nói của ông ta như đổ thêm dầu vào lửa. Họ không tin! Tuyệt đối không tin! Chắc chắn có sự mờ ám ở đây.”
“Tiếng “”tút”” lạnh lùng từ đầu dây bên kia vang lên, cắt ngang sự phẫn nộ còn chưa kịp bùng phát hết của năm người con. Giám đốc viện dưỡng lão đã cúp máy. Im lặng bao trùm căn phòng trong tích tắc, chỉ còn tiếng thở dồn dập và tiếng tim đập thình thịch.
“”Cái gì thế này?”” Một người con trai lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
“”Ông ta… ông ta cúp máy rồi?”” Cô con gái lớn siết chặt chiếc điện thoại như thể muốn bóp nát nó.
Không ai nói thêm lời nào. Sự bàng hoàng bị đẩy lùi bởi cơn giận dữ sôi sục. Cùng lúc đó, một cảm giác sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi. Họ vội vàng gọi lại số của Giám đốc. Một lần… hai lần… ba lần…
“”Tút tút tút…”” Chỉ có tiếng tín hiệu bận vang lên đều đều, như trêu ngươi.
Họ thử gọi từ các số khác nhau, từ điện thoại của từng người. Kết quả vẫn chỉ là tiếng bận kéo dài vô tận. Như thể số điện thoại đó đã bị chặn hoặc tắt nguồn ngay sau cuộc gọi vừa rồi.
“”Gọi tổng đài đi!”” Anh hai gào lên, giọng đầy hoảng loạn.
Họ lập tức tìm số tổng đài của viện dưỡng lão, số đường dây nóng quảng cáo trên website. Chuông reo dài, dài đến vô tận. Rồi cuối cùng cũng có người nhấc máy, nhưng chỉ là một giọng lễ tân lạnh nhạt, máy móc.
“”Viện dưỡng lão X xin nghe.””
“”Tôi muốn nói chuyện với Giám đốc!”” Anh hai gằn giọng. “”Gấp lắm!””
“”Giám đốc hiện đang có cuộc họp quan trọng, không tiện nghe máy ạ,”” giọng lễ tân trả lời, đều đều, không chút cảm xúc.
“”Cuộc họp gì giờ này? Chúng tôi là người nhà của bà Lành! Có chuyện hệ trọng!”” Cô con gái lớn chen vào.
“”Vâng, chúng tôi ghi nhận. Quý vị vui lòng để lại lời nhắn, chúng tôi sẽ chuyển lại sau ạ,”” giọng nói kia vẫn không thay đổi.
“”Không! Chúng tôi cần nói chuyện ngay! Di chúc gì đó là sao? Mẹ tôi đang ở đó thế nào?””
“”Xin lỗi quý vị, Giám đốc hiện tại thật sự rất bận. Nếu có việc gì khẩn cấp, quý vị có thể… chờ đến giờ hành chính ngày mai,”” giọng lễ tân bắt đầu có vẻ khó chịu. “”Hoặc quý vị có thể tới trực tiếp để đăng ký gặp Giám đốc theo lịch hẹn.””
“”Đến trực tiếp? Bà ta ở đâu? Tầng mấy, phòng nào?”” Anh ba nóng nảy hỏi.
“”Thông tin về vị trí của Giám đốc không được phép tiết lộ qua điện thoại ạ. Xin phép kết thúc cuộc gọi,”” nói rồi, đầu dây bên kia lại vang lên tiếng ngắt máy.
Họ gọi lại đường dây nóng, số điện thoại chăm sóc khách hàng. Mỗi lần là một giọng khác nhau, nhưng câu trả lời thì y hệt. Giám đốc bận. Không liên lạc được. Cần hẹn trước. Thông tin nội bộ không tiết lộ. Mỗi câu trả lời như một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của họ. Họ cảm thấy mình như đang đối thoại với một bức tường lạnh lẽo, vô cảm. Nỗi sợ hãi dâng lên, nhấn chìm sự tức giận ban đầu. Họ đã mất liên lạc với viện, và quan trọng hơn, mất liên lạc với mẹ mình.”
“Nỗi sợ hãi dâng lên, nhấn chìm sự tức giận ban đầu. Họ đã mất liên lạc với viện, và quan trọng hơn, mất liên lạc với mẹ mình.
Căn nhà bỗng chốc im bặt như tờ, rồi đột ngột vỡ òa. Giờ đây không còn là sự đồng lòng giả tạo về việc chia chác, mà là một cuộc chiến thực sự.
“”Tại ai? Tại ai mà ra nông nỗi này?”” người con trai cả đập bàn, giọng lạc đi.
Cô con gái lớn quay phắt lại, chỉ thẳng vào mặt anh trai thứ: “”Tại anh chứ ai! Ai là người đầu têu đưa mẹ vào viện dưỡng lão? Ai bảo ở đó chăm sóc tốt hơn?””
Anh hai tái mặt: “”Cô nói gì vậy? Đó là quyết định của cả năm anh em mình! Cô cũng đồng ý mà!””
“”Đồng ý? Lúc đó anh vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp thế nào? Nào là mẹ được chăm sóc y tế đầy đủ, nào là anh em đỡ vất vả. Ai ngờ…”” Cô con gái lớn nghẹn lại.
Người con trai thứ ba chen vào, khuôn mặt cau có: “”Tôi đã bảo rồi, đưa mẹ vào đó lỡ có chuyện gì thì sao? Giờ thì hay rồi, người đâu không biết, điện thoại thì chặn!””
“”Lúc đó anh im như thóc! Bây giờ mới bày đặt nói!”” Anh hai gắt lại.
Người con gái út, nãy giờ im lặng khóc thút thít, bỗng ngẩng lên: “”Đáng lẽ không nên đưa mẹ vào đây! Đáng lẽ mẹ phải ở nhà với chúng ta!””
“”Ở nhà? Ai chăm? Cô à? Hay anh cả?”” Anh hai lập tức phản bác, giọng mỉa mai. “”Lúc mẹ còn ở nhà, ai cũng tìm cách né tránh trách nhiệm. Giờ thì trách ai?””
“”Đừng có đổ lỗi cho nhau nữa!”” Người con trai thứ tư trầm giọng, cố gắng vãn hồi. “”Quan trọng là bây giờ phải làm sao? Chúng ta không liên lạc được với bên đó.””
“”Làm sao là làm sao?”” Cô con gái lớn hét lên. “”Di chúc? Mẹ bị tai biến, đầu óc có còn minh mẫn đâu mà lập di chúc? Chắc chắn có uẩn khúc gì đó!””
“”Hay là… hay là bà Giám đốc đó lừa chúng ta?”” Anh ba ngờ vực. “”Bà ta biết mẹ chúng ta có tài sản, cố tình đưa mẹ vào đó rồi… rồi làm gì đó?””
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cả năm người. Ý nghĩ đó quá tàn nhẫn, nhưng trong tình cảnh này, nó lại hợp lý đến đáng sợ.
“”Không thể nào!”” Anh cả gạt đi, nhưng giọng nói lộ rõ sự dao động.
“”Không thể nào cái gì mà không thể nào!”” Cô con gái lớn khóc nấc lên. “”Chúng ta đưa mẹ vào đó là sai lầm lớn nhất! Giờ mẹ không biết sống chết ra sao, chúng ta lại còn bị cắt đứt liên lạc!””
Căn phòng ngập trong tiếng cãi vã, tiếng khóc, tiếng đổ lỗi. Kế hoạch chia chác tài sản tan vỡ như bong bóng xà phòng. Thay vào đó là sự hoảng loạn, ngờ vực và cảm giác tội lỗi đè nặng. Họ đã quá tập trung vào bốn mảnh đất và hai căn nhà mà quên mất người mẹ đang nằm trong cái nơi lạnh lẽo, bí ẩn kia. Và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ còn đắt hơn những gì họ từng tưởng tượng.”
“Căn phòng ngập trong tiếng cãi vã, tiếng khóc, tiếng đổ lỗi. Kế hoạch chia chác tài sản tan vỡ như bong bóng xà phòng. Thay vào đó là sự hoảng loạn, ngờ vực và cảm giác tội lỗi đè nặng. Họ đã quá tập trung vào bốn mảnh đất và hai căn nhà mà quên mất người mẹ đang nằm trong cái nơi lạnh lẽo, bí ẩn kia. Và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ còn đắt hơn những gì họ từng tưởng tượng.
Sự im lặng chết chóc đột ngột bao trùm. Chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng nấc cụt còn sót lại. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Mẹ… Mẹ đang ở đâu? Mẹ có an toàn không? Ý nghĩ về “”di chúc”” và “”bà Giám đốc”” lởn vởn như bóng ma.
Anh cả ngồi xuống ghế sô pha, khuôn mặt tối sầm lại. Anh ta trầm ngâm nhìn vào khoảng không, đôi mắt chất chứa sự ân hận và quyết tâm.
“”Không thể để chuyện này xảy ra được.”” Anh ta nói, giọng khàn đặc. “”Đó là tài sản của mẹ, là của chúng ta!””
Bốn người còn lại ngước nhìn anh ta, chờ đợi. Họ biết, lúc này, anh cả mới là người tỉnh táo nhất.
“”Phải nghĩ cách đưa mẹ về ngay lập tức.”” Anh cả khẳng định chắc nịch, nhấn mạnh từng chữ. “”Bất kể giá nào.””
Cô con gái lớn gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài. “”Đúng vậy anh! Em sợ quá! Lỡ bà ta… lỡ bà ta làm gì mẹ thì sao?””
Anh hai siết chặt tay, vẻ mặt giận dữ. “”Không lẽ chúng ta cứ ngồi đây chịu trận? Bị bà ta cắt đứt liên lạc?””
Anh ba thở dài thườn thượt. “”Nhưng làm sao bây giờ? Gọi điện không được, đến thẳng đó thì sao? Bà ta có cho vào không?””
“”Chúng ta phải hành động.”” Anh tư xen vào, giọng điềm tĩnh hơn một chút. “”Phải có kế hoạch. Không thể làm bừa được.””
Cô con gái út nãy giờ vẫn khóc, ngẩng đầu lên nhìn anh chị. “”Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?””
Anh cả hít một hơi thật sâu. “”Đầu tiên, chúng ta không thể tin tưởng cái viện dưỡng lão đó nữa. Chắc chắn có chuyện gì đó mờ ám. Cái bà Giám đốc đó…”” Anh ta dừng lại, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ sâu sắc. “”Bà ta đã biết về tài sản của mẹ.””
“”Anh nghĩ bà ta cố tình?”” Anh hai hỏi, giọng đầy căm phẫn.
“”Không ngoại trừ khả năng đó.”” Anh cả đáp, nhìn thẳng vào mắt các em. “”Chúng ta đã quá lơ là. Chỉ vì muốn rảnh tay một chút…”” Anh ta nói, cảm giác tội lỗi lại dâng lên. “”Nhưng bây giờ không phải lúc đổ lỗi nữa. Mục tiêu duy nhất là đưa mẹ về.””
“”Làm sao chúng ta liên lạc được với mẹ?”” Cô con gái lớn bỗng hỏi, giọng đầy tuyệt vọng. “”Hoặc ít nhất là biết mẹ đang thế nào?””
Anh cả lắc đầu. “”Điện thoại của bà Giám đốc thì chặn. Điện thoại của mẹ, chắc bà ta đã giữ rồi.””
“”Vậy chúng ta chỉ còn cách… đến đó trực tiếp sao?”” Anh ba do dự.
“”Đến đó… nhưng phải cẩn thận.”” Anh cả nói. “”Không được manh động. Phải tìm hiểu kỹ tình hình trước.””
“”Tìm hiểu bằng cách nào?”” Anh hai hỏi.
Anh cả suy nghĩ một lát, rồi nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại trên bàn. Một kế hoạch, ban đầu còn mơ hồ, dần hình thành trong đầu anh ta. Nó đầy rủi ro, nhưng có lẽ là cơ hội duy nhất để đưa mẹ thoát khỏi nơi quái quỷ đó.
“”Nghe đây.”” Anh cả nói, giọng nói dần lấy lại sự quyết đoán. “”Chúng ta sẽ làm thế này…”””
“Cô con gái út ngồi trước màn hình laptop, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Ánh đèn xanh hắt lên khuôn mặt tái nhợt, căng thẳng. Cô đang tìm kiếm. Tìm kiếm điên cuồng. Những từ khóa như “”luật di chúc””, “”quyền thừa kế””, “”lập di chúc cho người ngoài”” liên tục hiện lên trên thanh tìm kiếm.
“”Sao rồi?”” Anh cả hỏi, giọng trầm và đầy lo lắng, nhìn qua vai cô.
Cô con gái út thở hắt ra, lắc đầu. “”Phức tạp lắm anh ơi. Càng đọc càng rối.”” Cô dừng lại, ngón tay gõ lạch cạch thêm vài từ khóa. “”Nếu mẹ lập di chúc… di chúc hợp pháp ấy…””
Anh hai bước lại gần, cau mày. “”Ý em là sao? Hợp pháp là sao?””
Cô nuốt khan. “”Nghĩa là có đầy đủ thủ tục, có chữ ký của mẹ, có người làm chứng, có thể cả công chứng nữa.”” Cô dừng lại, nhìn thẳng vào anh chị em mình, đôi mắt lộ rõ sự sợ hãi. “”Nếu mẹ lập di chúc cho người ngoài thật, có chữ ký, có người làm chứng… rất khó để thay đổi.””
Bốn người còn lại chết lặng. Cái viễn cảnh tài sản bị rơi vào tay “”bà Giám đốc”” hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“”Khó… khó đến mức nào?”” Anh ba lắp bắp hỏi.
“”Em… em đang đọc đây.”” Cô con gái út trả lời, giọng run rẩy. “”Nhưng đại khái là… trừ khi chứng minh được mẹ không đủ năng lực hành vi dân sự lúc lập di chúc, hoặc di chúc bị làm giả, bị ép buộc… còn không thì…”” Cô bỏ lửng câu nói.
Sự im lặng lại bao trùm căn phòng. Khó khăn chồng chất khó khăn. Không chỉ mất mẹ, mà còn có nguy cơ mất trắng mọi thứ. Kế hoạch đưa mẹ về của anh cả, dù đầy quyết tâm, bỗng trở nên mong manh hơn. Nếu di chúc đó tồn tại, họ sẽ đối mặt với cả một cuộc chiến pháp lý đầy cam go, chưa kể đến việc tiếp cận được mẹ ở cái viện dưỡng lão bí ẩn kia. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào. Bà Giám đốc đó, bà ta đã đi trước họ một bước rồi sao?”
“””Không chờ đến sáng được!”” Anh cả đập mạnh tay xuống bàn, phá tan bầu không khí u ám. “”Chúng ta phải đến đó ngay bây giờ.””
Bốn người còn lại ngước nhìn anh, ánh mắt chứa đầy ngạc nhiên xen lẫn tia hy vọng.
“”Ngay bây giờ?”” Cô con gái út hỏi lại, giọng vẫn còn hơi run. “”Đêm rồi mà anh? Viện dưỡng lão chắc đóng cửa rồi.””
“”Đóng hay không thì cũng phải đến.”” Anh hai gằn giọng. “”Tao không thể ngồi yên chờ đợi như thế này được. Càng chờ, càng nguy hiểm. Lỡ bà ta làm gì mẹ thật thì sao?””
“”Đúng vậy!”” Anh ba phụ họa, nắm chặt tay. “”Phải đến đó, phải gặp mẹ, phải đối chất với cái bà Giám đốc đó. Xem bà ta giở trò gì!””
Cô con gái út gật đầu lia lịa, quên hết nỗi sợ ban nãy. Sự phẫn nộ lấn át tất cả. “”Chúng ta sẽ không để yên đâu. Nếu cần, chúng ta sẽ làm lớn chuyện. Gọi công an, gọi báo chí, cái gì cũng được!”” Trong lòng cô thầm nghĩ, không thể để bà ta cướp đi tất cả.
Anh cả đứng dậy, dáng vẻ kiên quyết. “”Vậy thì đi thôi. Chuẩn bị đồ đạc cần thiết, giấy tờ tùy thân. Mang theo điện thoại sạc đầy pin. Chụp ảnh, quay phim lại tất cả mọi thứ nếu có cơ hội.”” Anh liếc nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt của từng người em. “”Lần này, chúng ta không nhân nhượng nữa.””
Năm người con gật đầu đồng lòng. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ đã biến thành sự căm phẫn và quyết tâm mạnh mẽ. Họ lao đi chuẩn bị, tiếng bước chân dồn dập khắp căn nhà. Chiếc xe ô tô bảy chỗ của anh cả được lấy ra khỏi gara. Động cơ nổ giòn tan giữa đêm tĩnh mịch, báo hiệu một cuộc đối đầu không khoan nhượng sắp bắt đầu tại viện dưỡng lão bí ẩn đó.”
“Chiếc xe bảy chỗ lao đi vun vút trên con đường quốc lộ vắng tanh trong đêm. Bên trong, năm người con của bà Lành ngồi im phăng phắc, mỗi người chìm vào một góc suy nghĩ riêng. Bầu không khí nặng trĩu, căng thẳng đến nghẹt thở, hoàn toàn trái ngược với sự sôi nổi, giận dữ ban nãy. Giờ đây, sự tức giận đã lắng xuống, nhường chỗ cho nỗi lo lắng và cả sự sợ hãi.
Anh cả siết chặt vô lăng, đôi mắt căng thẳng nhìn thẳng về phía trước, cố xuyên qua màn đêm đặc quánh. Trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh bốn mảnh đất và hai căn nhà – khối tài sản khổng lồ mà mẹ anh đã tích góp cả đời. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng, giờ đây đang treo lơ lửng. Anh thầm rủa cái bà Giám đốc viện dưỡng lão kia. “”Bà ta nghĩ bà ta là ai mà dám xen vào chuyện gia đình này? Dám động vào tài sản của mẹ tao?””
Ngồi cạnh anh, anh hai dựa đầu vào ghế, mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí thì không lúc nào ngơi nghỉ. Cơn tai biến nhẹ của mẹ khiến mẹ không thể tự chăm sóc mình, đó là điều đáng lo. Nhưng điều đáng lo hơn gấp bội là việc mẹ lại chuyển tài sản cho người ngoài ngay lúc này. “”Bà ta chắc chắn đã giở trò gì đó.”” Anh nghĩ. “”Nhân lúc mẹ yếu bệnh mà lừa gạt. Không được! Nhất định không thể để bà ta đạt được mục đích.”” Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến khả năng tài sản bị mất trắng.
Ở hàng ghế sau, anh ba nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua nhanh như cắt. Anh tính toán trong đầu. Với giá đất hiện tại ở quê, bốn mảnh đất kia thôi cũng đủ để anh mua được một căn nhà nhỏ ở thành phố, cho con cái học hành tử tế. Còn hai căn nhà nữa… đó là cả một gia tài mà thế hệ anh làm lụng vất vả mấy chục năm cũng khó lòng có được. Nghĩ đến viễn cảnh tất cả tan thành mây khói, anh thấy lòng mình co thắt lại. Anh thở dài nặng nề.
Cô con gái út ngồi bên cạnh, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Nước mắt lưng tròng. Cô thương mẹ, nhưng cô cũng sợ. Sợ mất đi phần thừa kế mà cô luôn mặc định là của mình. Sợ viễn cảnh tương lai khó khăn nếu không có số tiền đó. “”Tại sao mẹ lại làm thế?”” Cô thầm hỏi, giọng run rẩy trong tâm trí. “”Hay mẹ bị bà ta ép buộc? Hay mẹ thực sự không còn minh mẫn nữa rồi?”” Sự lo lắng cho mẹ và sự tiếc nuối cho tài sản cứ xoắn xuýt lấy nhau.
Người con thứ năm ngồi lặng lẽ ở góc xe, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước. Anh không nói, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những tiếng thở dài. Trong lòng anh là một sự trống rỗng pha lẫn hoảng loạn. Cả đời anh chưa bao giờ sở hữu khối tài sản lớn đến vậy. Nó giống như một giấc mơ sắp thành hiện thực, và giờ đây, giấc mơ ấy đang tan vỡ ngay trước mắt. Anh cảm thấy bất lực và chỉ biết trông chờ vào hành động của các anh chị.
Tiếng động cơ xe vẫn đều đều xé tan màn đêm, nhưng không thể xua đi sự im lặng chết chóc bên trong. Chiếc xe vẫn lao đi, mang theo năm con người đang vật lộn với những suy nghĩ u ám và nỗi sợ hãi về số phận của khối tài sản khổng lồ. Đêm nay, con đường đến viện dưỡng lão dường như dài hơn bao giờ hết.”
“Chiếc xe dừng khựng lại trước một cánh cổng sắt lớn, cao ngất. Đèn pha rọi thẳng vào song sắt lạnh lẽo, lộ rõ dòng chữ “VIỆN DƯỠNG LÃO X”. Cánh cổng đóng im ỉm, kiên cố như một pháo đài. Không một ánh đèn, không một dấu hiệu sự sống bên trong.
Năm người con bước xuống xe, cảm giác căng thẳng từ chuyến đi bỗng tan biến, nhường chỗ cho một sự trống rỗng khó tả. Anh cả tiến lại gần cánh cổng, lay thử. Nó không nhúc nhích. Khóa đã cài chặt.
“Quái lạ, giờ này mà đóng cửa rồi à?” Anh cả lẩm bẩm, giọng đầy bực bội. “Giám đốc hẹn mình đến mà?”
Anh hai nhìn xung quanh, vẻ mặt cảnh giác. “Gọi cho bà ta xem nào.”
Anh cả lấy điện thoại ra, tìm số của bà Giám đốc viện dưỡng lão mà bà ta đã gọi cho anh ban nãy. Tay anh hơi run khi nhấn số. Cả năm người nín thở lắng nghe.
Tiếng chuông đổ dài… dài… dài…
Không có ai nhấc máy.
Anh cả gọi lại lần nữa. Vẫn chỉ có tiếng chuông lặp đi lặp lại một cách vô cảm. Rồi tiếng tổng đài vang lên, báo thuê bao không liên lạc được hoặc bận.
Họ đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt vô tri. Sự bực bội ban đầu nhanh chóng biến thành nỗi lo sợ xâm chiếm. Tại sao viện dưỡng lão lại đóng cửa vào giờ này? Tại sao bà Giám đốc lại không nghe máy?
Cô con gái út cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu rưng rưng. “Hay… hay mẹ có chuyện gì rồi?” Giọng cô lạc đi.
Anh ba siết chặt nắm đấm. Khuôn mặt anh tối sầm lại. “Không lẽ… bà ta đã giở trò thật rồi?”
Người con thứ năm vẫn im lặng, nhưng đôi mắt anh giờ đây tràn ngập hoảng loạn. Cánh cổng này không chỉ ngăn cách họ với mẹ, mà còn như một bức tường chắn ngang giấc mơ về khối tài sản khổng lồ.
Anh cả cất điện thoại vào túi, cảm giác bất lực dâng trào. Anh dựa lưng vào cánh cổng sắt lạnh lẽo, ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, nhưng lúc này, anh hoàn toàn không biết phải làm gì.
Năm người con đứng đó, như những pho tượng đá giữa đêm khuya tĩnh mịch. Trước mắt họ là cánh cổng đóng im lìm, sau lưng là con đường dài hun hút. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy họ. Họ bị mắc kẹt bên ngoài, không thể vào trong, không thể biết chuyện gì đang xảy ra với mẹ, và quan trọng hơn hết, với bốn mảnh đất cùng hai căn nhà. Cảm giác bất lực và mất mát thật sự khủng khiếp.”
“Sáng hôm sau, năm người con đến trước cổng viện dưỡng lão từ rất sớm. Ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu rọi khuôn mặt phờ phạc sau một đêm gần như không ngủ. Cánh cổng sắt hôm qua còn đóng im ỉm, nay đã mở hờ. Họ vội vã bước vào, lòng đầy hỗn loạn và lo sợ.
Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa chính, họ đã chạm mặt Giám đốc viện dưỡng lão. Bà ta không né tránh, mà nhìn thẳng vào cả năm người. Khuôn mặt bà bình tĩnh đến lạ lùng, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự kiên quyết, không khoan nhượng.
“”Ồ, các vị đã đến rồi à?”” Bà ta nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Anh cả tiến lên một bước, cố giữ bình tĩnh. “”Bà Giám đốc, mẹ chúng tôi đâu? Sao đêm qua bà không nghe máy?””
Bà Giám đốc khoanh tay trước ngực. “”Tôi đã nói rồi,”” bà nhắc lại, giọng lạnh tanh. “”Mọi việc đã có luật sư của bà cụ giải quyết. Ông ấy sẽ sớm liên lạc với các vị thôi.””
Anh hai tức giận, bước lại gần. “”Luật sư nào? Mẹ chúng tôi làm gì có luật sư? Bà đã làm gì mẹ tôi?””
“”Bà cụ hiện đang được chăm sóc rất tốt,”” Giám đốc lặp lại, như một cái máy, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của anh hai. “”Các vị không có phận sự ở đây. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, làm ơn liên hệ với luật sư của bà cụ.””
Cô con gái út không kìm được nữa, bật khóc. “”Bà nói gì vậy? Bà muốn đuổi chúng tôi sao? Chúng tôi là con của mẹ mà!””
Giám đốc vẫn giữ nguyên thái độ. “”Đây là quy định. Tôi không thể cho phép các vị tùy tiện gặp bà cụ lúc này. Mọi chuyện đều thông qua luật sư.”” Bà ta liếc nhìn đồng hồ đeo tay, tỏ vẻ bận rộn. “”Xin phép, tôi còn nhiều việc phải làm.””
Bà ta quay lưng, chuẩn bị bước đi. Năm người con đứng chết trân, sự bình tĩnh đáng sợ và thái độ dứt khoát của bà Giám đốc như một gáo nước lạnh dội vào họ. Không có sự sợ hãi, không có lúng túng, chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một bức tường pháp lý. Họ bắt đầu cảm thấy có điều gì đó cực kỳ tồi tệ đang xảy ra, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của họ. Giấc mơ về khối tài sản khổng lồ bỗng trở nên xa vời, thay vào đó là nỗi lo sợ thật sự về số phận của bà Lành, và cả chính họ.”
“Sự căng thẳng trong không khí dường như đông đặc lại sau lời tuyên bố lạnh lùng của bà Giám đốc. Năm người con đứng đó, cảm giác bất lực và hoang mang xâm chiếm. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn cánh cửa nơi bà Giám đốc vừa khuất dạng, nỗi sợ hãi lẫn với sự tức giận âm ỉ. Anh cả hít một hơi sâu, cố gắng giữ chút phẩm giá còn sót lại. Anh biết, làm ầm lên lúc này chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Bỗng nhiên, cánh cửa hé mở lần nữa, bà Giám đốc xuất hiện, vẻ mặt bớt đi sự gay gắt nhưng vẫn đầy kiên quyết.
“”Được rồi,”” bà nói, giọng hơi chùng xuống, có lẽ vì nhìn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt họ. “”Tôi sẽ cho các vị vào thăm bà cụ mười lăm phút. Nhưng phải tuân thủ quy tắc. Tuyệt đối không được nói về bất kỳ chuyện gì liên quan đến giấy tờ, tài sản hay luật sư. Bà cụ cần tĩnh dưỡng. Có nhân viên của tôi sẽ đi cùng để đảm bảo quy định được chấp hành.””
Một tia hy vọng lóe lên trong mắt năm người con. Họ vội vã gật đầu, không dám chậm trễ. Sự tò mò và lo lắng về mẹ lấn át cả sự bực tức với bà Giám đốc. Họ đi theo một nữ nhân viên vào sâu bên trong viện dưỡng lão. Con đường dẫn đến phòng bà Lành tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng bước chân nặng trĩu của họ vang vọng trên sàn đá hoa. Mỗi bước chân như càng ghì chặt thêm nỗi day dứt trong lòng.
Cuối hành lang, căn phòng của bà Lành hiện ra. Cánh cửa khẽ mở, họ ngập ngừng bước vào. Căn phòng nhỏ nhắn, sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi, khác hẳn với hình dung về một nơi lạnh lẽo. Ánh nắng ban mai từ cửa sổ rọi vào, làm bừng sáng một góc phòng.
Và rồi, họ nhìn thấy mẹ.
Bà Lành nằm đó, trên chiếc giường đơn giản. Dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ xõa nhẹ trên gối. Khuôn mặt bà trông có vẻ yên bình, thanh thản đến lạ, không còn nét khắc khổ mà họ thường thấy. Nhưng ánh mắt bà, khi nhìn về phía cửa sổ, lại xa xăm vô định, như đang lạc trôi vào một miền ký ức nào đó.
Năm người con đứng sững lại bên giường. Nữ nhân viên đứng cách đó vài bước, ánh mắt giám sát. Không ai trong số họ dám mở lời. Miệng lưỡi bỗng trở nên khô khốc, cổ họng nghẹn ứ. Mọi lời tính toán, tranh giành tài sản, mọi sự ích kỷ của đêm qua bỗng tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác xấu hổ và tội lỗi xâm chiếm tận đáy lòng.
Họ nhìn mẹ. Người mẹ đã một đời tần tảo vì họ, giờ đây nằm đây, một mình trong viện dưỡng lão. Cái lý do họ đưa mẹ vào đây – rằng mẹ cần được chăm sóc tốt hơn – giờ nghe thật giả tạo, chỉ là vỏ bọc cho mong muốn được tự do phân chia “”khối u”” tài sản. Nỗi đau của mẹ, sự tổn thương khi bị con cái bỏ rơi, có lẽ còn lớn hơn cả cơn tai biến vừa qua.
Anh cả siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh hai cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mẹ. Chị ba quay mặt đi, bờ vai rung khẽ. Anh tư đứng im như tượng, ánh mắt vô hồn. Cô út đưa tay lên che miệng, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Họ chỉ đứng đó, trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở nhẹ nhàng của bà Lành. Họ muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích, muốn níu kéo mẹ về nhà. Nhưng tất cả đều nghẹn lại. Họ không xứng đáng. Sự im lặng này là bản án cho lương tâm họ.
Bà Lành vẫn nhìn ra cửa sổ, dường như không nhận thấy sự hiện diện của năm người con, hoặc có lẽ bà đã thấy, nhưng không muốn nhìn. Ánh mắt xa xăm ấy như một tấm màn vô hình, ngăn cách bà với thế giới thực tại, với những đứa con bội bạc của mình. Mười lăm phút trôi qua chậm chạp như một thế kỷ. Nữ nhân viên khẽ lên tiếng, nhắc nhở đã hết giờ. Họ giật mình, miễn cưỡng bước lùi. Một lần nữa, không ai dám nói lời nào. Chỉ là những cái gật đầu yếu ớt và ánh mắt đầy hối hận. Họ quay lưng bước đi, để lại bà Lành một mình với ánh mắt vẫn nhìn về nơi xa xăm, trong căn phòng tĩnh lặng và đầy bi ai.”
“Vài ngày sau.
Trong căn nhà của anh cả, không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Năm anh em ngồi quây quần trong phòng khách, mỗi người một vẻ mặt nặng trĩu, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa. Sự hối hận từ lần thăm mẹ ở viện dưỡng lão vẫn còn đó, trộn lẫn với sự lo lắng tột độ về tương lai số tài sản kếch xù. Họ chờ đợi. Chờ đợi cái tin chính thức từ phía viện dưỡng lão, về cái gọi là “”di chúc”” mà bà Giám đốc đã nhắc đến.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên, giật phắt cả năm người dậy. Anh cả là người đứng lên đầu tiên, bước chân có chút run rẩy ra mở cửa. Bên ngoài là một người đưa thư, cầm theo một phong bì dày dặn, có dấu ấn của một văn phòng luật sư. Địa chỉ người gửi là “”Viện dưỡng lão Bình Yên””.
Anh cả nhận lấy phong bì, cảm giác lạnh lẽo lan ra từ ngón tay. Anh đóng cửa lại, quay vào phòng khách, nơi bốn cặp mắt đang dõi theo từng cử động của anh. Anh ngồi xuống, đặt phong bì lên bàn. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở dốc và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực.
Cuối cùng, anh cả hít một hơi thật sâu, từ từ xé mép phong bì. Bên trong là vài tờ giấy A4. Anh cẩn thận rút ra, trải trước mặt. Bốn người còn lại ghé sát vào, cố đọc những dòng chữ trên giấy.
Anh cả bắt đầu đọc lướt qua, rồi đọc thầm. Nét mặt anh từ căng thẳng chuyển sang bàng hoàng, rồi tái mét. Anh hai, nóng ruột, lên tiếng hỏi gấp: “”Sao rồi anh? Mẹ để lại gì?””
Anh cả ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu. Anh siết chặt tờ giấy trong tay, những nếp nhăn hằn lên rõ rệt. “”Không… không có gì hết,”” anh nói, giọng khàn đặc.
Chị ba sốt ruột, giật lấy tờ giấy từ tay anh cả. Bốn người còn lại cùng cúi xuống đọc. Những dòng chữ in nghiêng, trang trọng của văn bản di chúc hiện ra trước mắt họ.
“”…Tôi là Nguyễn Thị Lành, xin được lập bản di chúc này khi còn minh mẫn. Với toàn bộ tài sản hiện có của tôi gồm 4 mảnh đất tại… và 2 căn nhà tại…, tôi xin được để lại toàn bộ cho Viện dưỡng lão Bình Yên, nơi tôi đang được chăm sóc tận tình. Số tài sản này sẽ được dùng để chi trả cho việc chăm sóc tôi đến cuối đời, và phần còn lại sẽ được sử dụng để hỗ trợ cho những người già neo đơn, không nơi nương tựa đang sinh sống tại viện…””
Chị ba đọc đến đó thì đánh rơi tờ giấy. Cô út thốt lên một tiếng kinh hãi, che miệng lại. Anh tư đứng bật dậy, khuôn mặt giận dữ đến tím tái. Anh hai không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy, như thể muốn đốt cháy nó bằng ánh mắt.
“”Không thể nào!”” Anh tư gầm lên. “”Vớ vẩn! Làm sao mẹ có thể làm thế?””
Anh cả nhặt tờ giấy lên, đưa cho anh hai. Anh hai đọc lại từng câu, từng chữ, như muốn tìm ra một lỗi sai nào đó. Nhưng không có lỗi sai nào cả. Chữ ký của bà Lành, có xác nhận của luật sư và người làm chứng, rõ ràng rành mạch.
“”Đúng như lời bà Giám đốc nói,”” anh hai lầm bầm, giọng đầy cay đắng. “”Bà ta không nói dối. Mẹ đã cho hết tài sản cho viện dưỡng lão rồi.””
Cô út bật khóc nức nở. “”Không… không thể tin được. Mẹ… mẹ lại tuyệt tình đến mức này sao?””
Chị ba quỵ xuống ghế, ôm đầu. “”Tại sao? Tại sao mẹ lại làm thế với chúng ta? Chúng ta là con của mẹ cơ mà!””
Anh cả nhìn 4 đứa em đang vật vã trong sự sốc và giận dữ. Lòng anh cũng quặn thắt. Anh nhớ lại ánh mắt xa xăm của mẹ trong viện dưỡng lão, nhớ lại sự im lặng nặng nề trong căn phòng hôm đó. Có lẽ, đó không phải là sự thanh thản, mà là sự buông bỏ. Mẹ đã buông bỏ tất cả, cả những đứa con và cả khối tài sản.
“”Chúng ta… chúng ta phải làm gì bây giờ?”” anh tư hỏi, giọng run run vì tức giận. “”Kiện! Phải kiện bà ta! Kiện cái viện dưỡng lão đó! Chắc chắn có sự ép buộc ở đây!””
Anh cả thở dài, mệt mỏi. “”Làm sao mà kiện? Có di chúc hợp pháp đàng hoàng. Có luật sư chứng nhận. Chúng ta… chúng ta đã để mẹ làm điều này.””
Sự im lặng lại bao trùm căn phòng. Lần này, nó không chỉ là hối hận, mà là sự bất lực và tức tối dâng trào. Cả khối tài sản khổng lồ, 4 mảnh đất và 2 căn nhà, chỉ trong chớp mắt đã vụt khỏi tay họ. Tất cả vì sự tham lam, sự tính toán ích kỷ của họ đã đẩy mẹ đi, và giờ đây, họ nhận lấy cái kết đắng chát. Họ nhìn tờ di chúc trên bàn, nó như một bản án dành cho sự bạc bẽo của những đứa con.”
“Anh cả nhìn 4 đứa em đang vật vã trong sự sốc và giận dữ. Lòng anh cũng quặn thắt. Anh nhớ lại ánh mắt xa xăm của mẹ trong viện dưỡng lão, nhớ lại sự im lặng nặng nề trong căn phòng hôm đó. Có lẽ, đó không phải là sự thanh thản, mà là sự buông bỏ. Mẹ đã buông bỏ tất cả, cả những đứa con và cả khối tài sản.
“”Chúng ta… chúng ta phải làm gì bây giờ?”” anh tư hỏi, giọng run run vì tức giận. “”Kiện! Phải kiện bà ta! Kiện cái viện dưỡng lão đó! Chắc chắn có sự ép buộc ở đây!””
Anh cả thở dài, mệt mỏi. “”Làm sao mà kiện? Có di chúc hợp pháp đàng hoàng. Có luật sư chứng nhận. Chúng ta… chúng ta đã để mẹ làm điều này.””
Sự im lặng lại bao trùm căn phòng. Lần này, nó không chỉ là hối hận, mà là sự bất lực và tức tối dâng trào. Cả khối tài sản khổng lồ, 4 mảnh đất và 2 căn nhà, chỉ trong chớp mắt đã vụt khỏi tay họ. Tất cả vì sự tham lam, sự tính toán ích kỷ của họ đã đẩy mẹ đi, và giờ đây, họ nhận lấy cái kết đắng chát. Họ nhìn tờ di chúc trên bàn, nó như một bản án dành cho sự bạc bẽo của những đứa con.
Chị ba nấc nghẹn, giọng đứt quãng: “”Tại sao mẹ lại… sao mẹ có thể nhẫn tâm đến vậy? Chúng ta là con ruột của mẹ mà!””
Anh hai, khuôn mặt vẫn còn đờ đẫn, lẩm bẩm: “”Nhẫn tâm? Hay là… chúng ta đã quá nhẫn tâm với mẹ? Bà ấy… bà ấy chắc đã rất đau lòng.”” Ánh mắt anh dán chặt vào tờ giấy, rồi từ từ chuyển sang hư vô. “”Di chúc… Mẹ cho hết… cho cái nơi xa lạ đó… không cho con cái một xu…””
Cô út gục mặt vào hai đầu gối, tiếng khóc ngày càng lớn. “”Vậy là… chúng ta mất hết rồi sao? Cả cái nhà dưới quê, mảnh đất mặt tiền thành phố… mất hết rồi…”” Nàng nhớ lại những kế hoạch đã vạch ra, những món đồ xa xỉ muốn mua sắm. Tất cả tan biến như bong bóng xà phòng.
Anh tư đấm mạnh xuống bàn khiến chiếc ly trên bàn rung lên. “”Không thể chấp nhận được! Bà ấy đang sống sờ sờ ở đó, sao lại để di chúc cho viện dưỡng lão? Đây rõ ràng là một màn kịch!”” Sự giận dữ làm mờ đi lý trí. “”Chúng ta phải đến đó! Phải nói chuyện với mẹ! Phải bắt bà ta hủy cái di chúc vô lý này!””
Anh cả lắc đầu, giọng buồn bã: “”Anh Tư ơi, mẹ làm như vậy… nghĩa là mẹ không còn muốn dính dáng gì đến chúng ta nữa rồi. Anh không nghe lời bà Giám đốc nói sao? Mẹ không muốn gặp ai hết.””
Cái sự thật ấy đập vào mặt họ, đau đớn hơn cả việc mất tiền. Mẹ họ, người từng yêu thương họ vô điều kiện, giờ đây lại muốn cắt đứt hoàn toàn. Bà không chỉ lấy đi tài sản, mà còn lấy đi cả sợi dây liên kết cuối cùng.
Họ ngồi đó, năm anh em ruột thịt, trong căn phòng ngột ngạt mùi thất bại và hối hận. Bao nhiêu mộng tưởng về cuộc sống giàu sang dựa vào tài sản của mẹ bỗng sụp đổ tan tành. Họ đã quá tập trung vào việc tranh giành những thứ vật chất, đến nỗi quên mất người mẹ già yếu đang cần sự yêu thương và quan tâm. Họ nghĩ rằng chỉ cần đẩy bà vào viện dưỡng lão, là xong trách nhiệm, là thảnh thơi chờ ngày thừa hưởng. Nhưng họ đã lầm.
Cái giá của sự vô tâm, của lòng tham, thật quá đắt. Họ mất trắng. Cái cảm giác mất mát không chỉ dừng lại ở tiền bạc. Đó là cảm giác đánh mất cơ hội được báo hiếu, được ở bên mẹ những ngày cuối đời. Là cảm giác tội lỗi khi nhìn lại quãng thời gian bỏ bê, khinh rẻ chính đấng sinh thành.
Họ đã học được một bài học, một bài học đắt giá bậc nhất trong cuộc đời. Tình cảm gia đình, lòng hiếu thảo không thể quy đổi ra tiền bạc, và một khi đã mất đi, rất khó để lấy lại. Họ nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều ẩn chứa sự cay đắng và nỗi ân hận muộn màng. Giờ đây, tiền bạc không còn ý nghĩa gì nữa, khi họ đã đánh mất đi thứ quý giá hơn cả: tình thương và sự tha thứ của mẹ.
Thời gian trôi đi trong tĩnh lặng. Những tiếng khóc đã ngưng, chỉ còn lại sự câm lặng nặng nề. Họ ngồi giữa căn phòng, như những bức tượng đá, đối diện với hậu quả từ chính những lựa chọn sai lầm của mình. Khối tài sản kếch xù giờ thuộc về một nơi xa lạ, được dùng để chăm sóc những người già khác, những người mà có lẽ, đã nhận được sự quan tâm mà chính con cái bà Lành đã không dành cho bà. Ánh hoàng hôn buông xuống, hắt những tia nắng yếu ớt vào căn phòng, soi rõ những khuôn mặt hốc hác, thất thần. Bài học đã đến, nhưng quá muộn để làm lại từ đầu. Nỗi day dứt và sự tiếc nuối sẽ còn đeo bám họ rất lâu về sau, nhắc nhở họ về cái giá phải trả cho sự bạc bẽo và lòng tham.”

