Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…
Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và yêu tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.
Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống hô/n nhâ/n với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy c//hê b//ai, c///oi thư//ờng tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:
– Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, ngh//èo rớ/t mồ/ng t/ơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!
Tôi bật cười kh/inh b/ỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới r//ẻ ti//ền, gương mặt cô hố/c há/c vì k/hổ cự/c. Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để gi//ễu c//ợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình ké/m c/ỏi thế nào.
Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sữ/ng s/ờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là…
Hoàng.
Anh Minh sững sờ. Gương mặt kia, chính là Hoàng – cái tên mà Anh Minh đã vùi sâu vào ký ức từ rất lâu rồi. Hoàng – cái thằng sinh viên kiến trúc ít nói, lúc nào cũng lầm lũi một góc. Cái thằng khờ khạo từng bị Anh Minh và đám bạn xem thường ra mặt. Trong trí nhớ của Anh Minh, Hoàng là kẻ vô hình, chỉ biết cặm cụi với bản vẽ và những mô hình. Anh Minh nhớ rất rõ, chính Linh, cô gái hiền lành, đã từng giúp đỡ Hoàng rất nhiều trong học tập, từ việc hướng dẫn cách dựng phối cảnh đến việc động viên mỗi khi Hoàng nản chí. Linh đã dành không ít thời gian để kèm cặp, chỉ bảo cho Hoàng, còn Anh Minh thì thường chế giễu cả hai vì sự “tốt bụng không đúng chỗ” của Linh.
Bây giờ, cái gã “thợ xây nghèo rớt mồng tơi” mà bạn Anh Minh nói, cái gã chú rể đang đứng cạnh Linh với nụ cười hạnh phúc, lại chính là Hoàng. Một cảm giác choáng váng ập đến, khó tin đến mức Anh Minh tưởng mình đang mơ. Tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh Minh nhìn chằm chằm vào Hoàng, cố tìm ra một nét gì đó khác biệt, một sự nhầm lẫn. Nhưng không, đó chính xác là Hoàng, chỉ trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn rất nhiều. Cái quần áo vest đơn giản mà bạn anh mô tả là “nghèo rớt mồng tơi” giờ đây lại khiến Hoàng trông thật lịch lãm. Linh đứng cạnh Hoàng, nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không phải gương mặt hốc hác mà Anh Minh đã tưởng tượng. Toàn bộ hình ảnh về một đám cưới tồi tàn, một chú rể hèn kém trong đầu Anh Minh phút chốc đổ vỡ tan tành. Anh Minh đứng bất động giữa sảnh tiệc, như một pho tượng.
Anh Minh vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào Hoàng. Xung quanh tiếng nhạc, tiếng cười nói bỗng trở nên mờ ảo, xa xăm. Đầu óc Anh Minh quay cuồng, những mảnh ký ức cũ nát bỗng chốc ùa về như một thước phim quay chậm, rõ mồn một.
Anh Minh nhớ lại Hoàng của bốn năm đại học. Một chàng trai gầy gò, rụt rè, quần áo lúc nào cũng cũ kỹ, bạc màu. Hoàng thường ngồi lầm lũi ở một góc lớp kiến trúc, cắm cúi vào bản vẽ hay mô hình, chẳng mấy khi ngẩng mặt lên. Cậu ta không có bạn bè thân thiết, ít nói và dường như chẳng có gì nổi bật. Hoàng là cái bóng mờ nhạt mà Anh Minh và đám bạn thường đem ra làm trò cười.
“Ê Hoàng, ăn gì mà lén lút thế? Sợ người ta biết mày ăn toàn đồ thừa à?” Một lần ở căn-tin, Anh Minh và nhóm bạn ngồi ở bàn bên cạnh, cười rộ lên khi Hoàng đang vội vàng ăn suất cơm đạm bạc. Hoàng cúi gằm mặt, vội vã nuốt miếng cơm rồi đứng dậy bỏ đi, để lại phía sau những tiếng cười cợt chói tai.
Một lần khác, trong giờ thực hành mô hình, Hoàng loay hoay mãi với một chi tiết nhỏ.
“Đúng là thằng đần, cả cái mô hình bé tí cũng không lắp nổi. Hay là mày nên về đi cạo vôi, thợ xây nghèo rớt mồng tơi thì hợp hơn đấy!” Anh Minh nói lớn, cố ý để Hoàng nghe thấy, rồi quay sang nhóm bạn cười phá lên.
Linh, lúc đó là bạn gái của Anh Minh, thấy vậy thì cau mày. Cô nhẹ nhàng lại gần Hoàng, mỉm cười động viên. “Hoàng ơi, chỗ này em làm sai rồi, để chị chỉ cho.” Linh kiên nhẫn cúi xuống, tận tình hướng dẫn Hoàng cách dựng phối cảnh, sửa lại mô hình. Cô còn dành cả buổi để kèm cặp Hoàng, chỉ bảo cậu từng chút một.
Anh Minh nhìn cảnh đó, trong lòng thấy khó chịu, còn đám bạn thì xì xào: “Linh ơi là Linh, tốt bụng đúng lúc đúng chỗ đi chứ. Cứ đi giúp mấy đứa không đâu làm gì.” Anh Minh cũng nghĩ vậy, nhưng Linh chỉ mỉm cười, tiếp tục giúp đỡ Hoàng, hoàn toàn phớt lờ những lời trêu chọc đó.
Những ký ức vụt tắt. Anh Minh bàng hoàng trở lại thực tại. Gương mặt Hoàng hiện tại, tự tin, lịch lãm, ánh mắt kiên định, hoàn toàn đối lập với hình ảnh chàng sinh viên rụt rè, cúi gằm mặt trong ký ức của Anh Minh. Một cảm giác bất an đột ngột trỗi dậy trong lòng Anh Minh, mạnh mẽ đến mức khiến anh phải nắm chặt tay. Có gì đó… không ổn chút nào.
Anh Minh buông lỏng bàn tay đang siết chặt, tầm mắt chầm chậm dịch chuyển từ Hoàng sang Linh. Cô đang đứng cạnh Hoàng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cô dâu Linh, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đơn giản mà thanh lịch, tôn lên vẻ đẹp mặn mà, đầy sức sống. Nụ cười ấy, rạng rỡ đến mức Anh Minh chưa từng thấy ở Linh khi còn ở bên mình.
Anh Minh nhớ lại những ngày cũ. Linh từng là nhân viên lễ tân, hiền lành, nhẫn nhịn, luôn yêu Anh Minh một cách vô điều kiện. Cô đã hy sinh rất nhiều, chấp nhận sự coi thường của bạn bè Anh Minh, chịu đựng những lời mỉa mai, chỉ trích để ở bên anh. Nhưng liệu Linh có bao giờ cười hạnh phúc đến thế khi ở bên Anh Minh không? Câu trả lời chợt dội thẳng vào tim anh: Không. Chưa từng một lần.
Linh nghiêng đầu thì thầm điều gì đó vào tai Hoàng, rồi cả hai cùng bật cười. Tiếng cười trong trẻo, tự nhiên, không chút gượng gạo. Hoàng dịu dàng nắm lấy tay Linh, ánh mắt tràn đầy yêu thương, trân trọng. Đó là ánh mắt mà Anh Minh, người từng tuyên bố yêu Linh, chưa bao giờ dành cho cô.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Anh Minh. Đố kỵ. Hụt hẫng. Hàng loạt cảm xúc tiêu cực ập đến, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh Minh là phó phòng kinh doanh, đi xe hơi sang trọng, ăn mặc bảnh bao. Cuộc sống của anh, trong mắt người ngoài, là hoàn hảo. Nhưng Linh, người từng bị anh và bạn bè coi thường, giờ đây lại đang đứng đó, rạng rỡ và hạnh phúc hơn bất kỳ ai. Hạnh phúc ấy, Anh Minh đã từng có thể nắm giữ, nhưng đã tự tay đánh mất. Anh cảm thấy một sự cay đắng tột cùng, một cảm giác thua cuộc nặng nề. Mọi sự tự mãn, kiêu hãnh của Anh Minh bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.
Ngay lúc ấy, một người phụ nữ với vẻ ngoài chất phác, phúc hậu, tiến đến gần Anh Minh. Đó chính là mẹ của Linh. Bà không nhận ra sự bàng hoàng trên gương mặt Anh Minh, hay có lẽ, bà chỉ quá đỗi vui mừng mà bỏ qua. Bà kéo tay Anh Minh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ấm áp của ngày cưới, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang cuộn trào trong lòng anh.
“Chào chú!” Bà nói, giọng hồ hởi, ánh mắt lấp lánh tự hào. “Đây là con rể của tôi, thằng Hoàng. Giờ nó làm Giám đốc Công ty Kiến trúc Hưng Thịnh đó chú!”
Từng lời nói của mẹ Linh như những nhát dao lạnh buốt cứa vào tim Anh Minh. Con rể của bà? Hoàng? Thằng thợ xây nghèo rớt mồng tơi mà bạn Anh Minh từng miêu tả giờ lại là Giám đốc Công ty Kiến trúc Hưng Thịnh? Tim Anh Minh như ngừng đập, một cơn choáng váng ập đến. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của lời giới thiệu kia vang vọng trong đầu Anh Minh, đập mạnh vào thành vách của sự kiêu ngạo đã vỡ tan tành. Anh Minh đứng bất động, như một pho tượng đá trong giữa đám đông náo nhiệt.
Anh Minh đứng bất động, như một pho tượng đá trong giữa đám đông náo nhiệt. Tiếng ồn ào xung quanh dần quay trở lại, nhưng dường như tất cả đều chỉ là một mớ âm thanh vô nghĩa. Anh Minh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, đầu óc quay cuồng. Anh Minh cố gắng hít thở sâu, trái tim vẫn đập những nhịp hỗn loạn.
Bỗng, vài tiếng nói lọt vào tai Anh Minh, rõ ràng hơn những âm thanh khác. Đó là hai người đàn ông, khách mời, đứng cách Anh Minh không xa, đang cụng ly và nói chuyện phiếm.
“Nghe nói công ty Kiến trúc Hưng Thịnh đang thắng thầu nhiều dự án lớn đấy nhỉ?” một người đàn ông nói, giọng điệu ngưỡng mộ.
Người kia gật gù, “Đúng vậy, kinh khủng thật! Toàn những dự án tầm cỡ. Thậm chí còn giành được cả dự án khu đô thị của Tập đoàn Phương Đông nữa cơ đấy.”
Câu nói cuối cùng như một sét đánh ngang tai Anh Minh. “Tập đoàn Phương Đông”? Tim Anh Minh như ngừng đập một lần nữa. Máu trong huyết quản anh như đóng băng. Tập đoàn Phương Đông… Chính là tập đoàn của bố vợ Anh Minh.
Toàn thân Anh Minh run rẩy, một cảm giác kinh hoàng, bàng hoàng ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn sốc nào trước đó. Đầu óc Anh Minh trống rỗng, mọi thứ quay mòng mòng. Anh Minh cố gắng bám víu vào một điều gì đó, bất kỳ điều gì đó để giữ mình đứng vững. Không thể nào! Thằng thợ xây nghèo rớt mồng tơi ngày nào, giờ lại là Giám đốc công ty thắng thầu dự án của chính bố vợ Anh Minh ư? Nụ cười khinh bỉ của Anh Minh như bị bóp nghẹt, biến thành một biểu cảm méo mó, đầy sợ hãi.
Nụ cười khinh bỉ của Anh Minh như bị bóp nghẹt, biến thành một biểu cảm méo mó, đầy sợ hãi. Anh Minh cố gắng nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cả cơ thể anh như đông cứng, không dám nhúc nhích. Anh Minh chỉ muốn đào một cái hố để chôn vùi bản thân ngay lập tức.
Đúng lúc đó, chú rể Hoàng khẽ quay người. Ánh mắt anh ta lướt qua đám đông rồi dừng lại, sắc bén, trên gương mặt tái nhợt của Anh Minh. Một tia ngạc nhiên rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trong đáy mắt Hoàng, rồi nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Không có chút thù hằn nào trong ánh nhìn đó, chỉ là sự nhận biết lạnh nhạt, như thể đang nhìn một người xa lạ mà anh ta tình cờ biết tên.
Cái nhìn ấy, dù không chứa đựng sự giận dữ hay oán hận, lại như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt Anh Minh. Anh Minh cảm thấy như toàn bộ vỏ bọc hào nhoáng của mình bị lột trần trụi dưới ánh đèn tiệc cưới, phơi bày ra tất cả sự nhỏ nhen, ích kỷ. Một cảm giác xấu hổ tột độ dâng trào, nhấn chìm Anh Minh trong biển cảm xúc hỗn loạn. Từng lời nói khinh miệt mà Anh Minh từng dành cho Hoàng, từng nụ cười tự mãn khi nghĩ mình hơn hẳn đối thủ, giờ đây quay lại đâm thẳng vào tim Anh Minh, đau đớn và nhục nhã khôn tả. Anh Minh chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Hoàng, vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, nhẹ nhàng bước tới chỗ Anh Minh. Mọi ánh mắt trong sảnh tiệc dường như đổ dồn vào khoảnh khắc này, dù không ai thực sự biết mối quan hệ giữa hai người đàn ông. Anh Minh đứng chết lặng, hai chân như bị đóng đinh xuống sàn. Hoàng dừng lại trước mặt Anh Minh, đưa tay phải ra. Bàn tay anh ta thon dài, mạnh mẽ, và đầy tự tin.
“Chào Minh, lâu rồi không gặp,” Hoàng nói, giọng trầm ấm, vang nhẹ trong không khí ồn ào. “Cảm ơn cậu đã đến.”
Lời nói đơn giản, nhưng chứa đựng một sự khác biệt về địa vị không thể chối cãi, một sự lịch thiệp pha lẫn cái nhìn của người bề trên đối với kẻ dưới. Anh Minh cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. Anh cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Ánh mắt Hoàng không hề thay đổi, vẫn là sự điềm tĩnh đến lạnh lùng.
Bàn tay Anh Minh run rẩy, chần chừ đưa ra, khẽ chạm vào tay Hoàng. Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay đối phương như truyền thẳng vào tận xương tủy Anh Minh, khiến anh rùng mình. Anh Minh cố gắng nở một nụ cười xã giao, nhưng khóe môi chỉ giật giật, méo mó. Sự lúng túng hiện rõ trên từng đường nét của gương mặt Anh Minh. Anh nắm hờ, không dám siết, sợ hãi rằng bàn tay Hoàng sẽ cảm nhận được sự run rẩy không kiểm soát của mình. Một cái bắt tay ngắn ngủi, nhưng như kéo dài vô tận, chứa đựng sự đối lập rõ ràng giữa kẻ thắng và người thua.
Anh Minh vừa dứt cái bắt tay lạnh lẽo với Hoàng, lồng ngực anh vẫn còn nhói đau vì cảm giác thua cuộc. Đúng lúc đó, Linh từ bên cạnh Hoàng, gương mặt rạng rỡ trong bộ váy cưới trắng tinh, bước nhẹ tới. Ánh mắt cô chạm vào Anh Minh. Một khoảnh khắc rất ngắn, chỉ đủ để Anh Minh thấy thoáng qua sự dịu dàng quen thuộc trong đáy mắt ấy, một chút buồn man mác dường như muốn trỗi dậy. Nhưng rồi, sự thoáng buồn nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhẹ, tự tin và trưởng thành.
“Chào Anh Minh,” Linh khẽ nói, giọng nói vẫn êm đềm nhưng không còn chút rung động nào của quá khứ. Cô chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, không thân mật, không xa lánh, chỉ đơn thuần là một lời chào xã giao. Nụ cười ấy không phải nụ cười hạnh phúc rạng rỡ của cô dâu nhìn chú rể, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã buông bỏ quá khứ, đối diện với một kỷ niệm cũ bằng sự điềm tĩnh.
Anh Minh như bị đóng băng. Anh nhìn Linh, cố tìm một chút gì đó của cô gái lễ tân hiền lành, nhẫn nhịn ngày xưa, nhưng tất cả đã biến mất. Trước mặt anh là một Linh hoàn toàn khác, đầy tự tin, đĩnh đạc, và hạnh phúc, hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của Anh Minh. Từng đường nét trên gương mặt cô, từ ánh mắt đến khóe môi, đều toát lên vẻ bình yên mà Anh Minh đã nghĩ rằng mình mới là người có được.
Một cảm giác nghẹt thở dâng lên trong lồng ngực Anh Minh. Anh nhận ra mình không chỉ bị Hoàng vượt mặt, mà còn bị chính Linh bỏ lại phía sau, rất xa. Tất cả những nỗ lực, sự vươn lên về vật chất của Anh Minh bỗng trở nên vô nghĩa trước sự trưởng thành và bình an của Linh. Một cơn nuối tiếc dâng trào, nuốt chửng lấy Anh Minh, khiến anh chỉ muốn quay lưng bỏ chạy khỏi đám cưới này, bỏ chạy khỏi quá khứ đang giày vò anh từng chút một. Anh không thể nói gì, chỉ đứng đó, bất động, nhìn theo Linh khi cô mỉm cười quay lại nắm tay Hoàng, chuẩn bị cùng anh đón khách.
Anh Minh vẫn đứng sững sờ, cố gắng ghim chặt mình xuống nền đất lát hoa. Hơi thở như bị bóp nghẹt, và trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực. Linh và Hoàng đã đi khuất, nhưng cảm giác cay đắng, bị bỏ lại vẫn còn đeo bám. Khi ánh mắt anh dần rời khỏi cặp đôi, anh bắt đầu cảm thấy những tia nhìn khác đang xuyên thấu qua mình.
Anh Minh ngước lên. Một nhóm người quen mặt đang đứng cách đó không xa, nhấp nhổm với ly rượu trên tay. Đó là những người bạn cũ từ thời đại học, những người từng chứng kiến mối tình của Anh Minh và Linh, từng biết rõ Linh đã yêu Anh Minh nhiều đến nhường nào. Một trong số đó là Người bạn của Minh, người đã buông lời châm chọc về “thợ xây nghèo rớt mồng tơi” của Linh. Ánh mắt họ không còn vẻ vô tư của những người đi dự đám cưới, mà đầy sự khó hiểu, thậm chí có chút mỉa mai, đánh giá. Họ nhìn Anh Minh, từ chiếc áo sơ mi hiệu phẳng phiu, chiếc đồng hồ đắt tiền, đến dáng vẻ thất thần của anh.
Anh Minh cảm thấy từng ánh mắt như một mũi dao sắc nhọn đâm vào da thịt. Anh không còn cảm thấy tự hào về chiếc xe sang đỗ ngoài cổng hay bộ quần áo bảnh bao đang mặc trên người. Tất cả giờ đây chỉ là lớp vỏ bọc thảm hại, làm nổi bật sự trớ trêu, khốn khổ của tình cảnh hiện tại. Anh ta là phó phòng kinh doanh, có vẻ ngoài thành công, nhưng lại đứng đây, bẽ bàng trước hạnh phúc của người yêu cũ. Cảm giác xấu hổ bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt mọi giác quan. Anh Minh chỉ muốn có một cái lỗ nào đó dưới chân để anh có thể lao xuống, biến mất khỏi tất cả những ánh mắt phán xét, khỏi đám cưới náo nhiệt này. Anh siết chặt nắm đấm, cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng sự bẽ bàng cứ dâng lên, nuốt chửng lấy anh.
Anh Minh siết chặt nắm đấm, cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng sự bẽ bàng cứ dâng lên, nuốt chửng lấy anh. Anh không thể chịu nổi thêm một giây phút nào nữa. Những ánh mắt đó như thiêu đốt, và không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, bóp nghẹt anh.
Anh Minh lập tức quay người, lách qua đám đông đang trò chuyện rôm rả. Anh cố tình tránh những ánh mắt quen thuộc, đặc biệt là nhóm bạn cũ. Trái tim anh đập liên hồi, như tiếng trống dồn trong lồng ngực. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục giả vờ mạnh mẽ, hay thậm chí là bình tĩnh được nữa.
Anh Minh bước vội đến gần Linh và Hoàng, những người đang bận rộn chào hỏi khách. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo nhất có thể.
“Chúc mừng hai bạn hạnh phúc nhé,” Anh Minh nói, giọng anh khô khốc và gấp gáp, gần như là lẩm bẩm. Anh không nhìn thẳng vào mắt Linh hay Hoàng, mà chỉ lướt qua, ánh mắt dao động một cách khó chịu. “Tôi… tôi có việc gấp đột xuất cần phải đi ngay. Thành thật xin lỗi.”
Anh Minh không đợi câu trả lời. Anh lập tức quay lưng, gần như chạy khỏi nơi đó. Mỗi bước chân của anh như muốn đạp đổ mọi thứ, chỉ mong thoát khỏi không gian ngột ngạt này càng nhanh càng tốt. Sự hoảng loạn bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy như mình đang bị truy đuổi, dù chẳng có ai thực sự đuổi theo. Anh chỉ muốn biến mất, chạy thật xa khỏi Đám cưới của Linh, khỏi ánh mắt phán xét của mọi người, và quan trọng nhất, khỏi chính sự thật trớ trêu đang bóp nghẹt mình.
Anh Minh lao ra khỏi cửa chính, không thèm quay đầu lại. Anh gần như chạy băng qua bãi đậu xe, tìm chiếc xe hơi sang trọng của mình. Nhanh chóng mở cửa, anh đóng sầm lại, tiếng động khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Hít thở sâu, Anh Minh cố gắng kìm nén sự tức giận và tủi hổ đang sôi sục trong lồng ngực. Anh khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ, nhưng lần này, âm thanh đó không mang lại cảm giác tự mãn quen thuộc.
Anh Minh siết chặt vô lăng, ánh mắt vô định nhìn xuyên qua màn kính xe. Con đường về Nhà riêng của Anh Minh dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi cột đèn đường vụt qua cửa sổ xe như một lời nhắc nhở về sự cô độc của anh. Chiếc xe, biểu tượng cho thành công mà Anh Minh từng kiêu hãnh, giờ đây trở thành một cái lồng kim loại lạnh lẽo, giam cầm sự trống rỗng và cô đơn trong tâm hồn anh.
Anh Minh khẽ cười một tiếng cay đắng. Nụ cười méo mó, chế giễu chính bản thân mình. Anh đã có tất cả: tiền bạc, địa vị Phó phòng kinh doanh ở Văn phòng kinh doanh, một cuộc hôn nhân được cho là “môn đăng hộ đối” với Vợ mới của Minh, con gái của Bố vợ Minh, giám đốc công ty. Vậy mà, cảm giác nghẹt thở đến từ Đám cưới của Linh vẫn còn nguyên vẹn, và bây giờ, nó biến thành một hố sâu thăm thẳm trong lòng.
Những hình ảnh của Linh và Hoàng, nụ cười rạng rỡ của họ, cứ ám ảnh trong đầu Anh Minh. Anh quay mặt đi, né tránh hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương chiếu hậu. Khuôn mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu, và một sự chua chát không thể giấu. Anh Minh cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc thảm hại, dù bên ngoài anh vẫn giữ được vỏ bọc bảnh bao. Sự cay đắng dâng lên, đốt cháy cổ họng. Anh tự hỏi, tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được cuộc sống hiện tại, liệu có đáng không? Hay anh đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất, thứ mà Linh giờ đây đang nắm giữ.
Anh Minh siết chặt vô lăng, ánh mắt vô định nhìn xuyên qua màn kính xe. Con đường về Nhà riêng của Anh Minh dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi cột đèn đường vụt qua cửa sổ xe như một lời nhắc nhở về sự cô độc của anh. Chiếc xe, biểu tượng cho thành công mà Anh Minh từng kiêu hãnh, giờ đây trở thành một cái lồng kim loại lạnh lẽo, giam cầm sự trống rỗng và cô đơn trong tâm hồn anh.
Anh Minh khẽ cười một tiếng cay đắng. Nụ cười méo mó, chế giễu chính bản thân mình. Anh đã có tất cả: tiền bạc, địa vị Phó phòng kinh doanh ở Văn phòng kinh doanh, một cuộc hôn nhân được cho là “môn đăng hộ đối” với Vợ mới của Minh, con gái của Bố vợ Minh, giám đốc công ty. Vậy mà, cảm giác nghẹt thở đến từ Đám cưới của Linh vẫn còn nguyên vẹn, và bây giờ, nó biến thành một hố sâu thăm thẳm trong lòng.
Những hình ảnh của Linh và Hoàng, nụ cười rạng rỡ của họ, cứ ám ảnh trong đầu Anh Minh. Anh quay mặt đi, né tránh hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương chiếu hậu. Khuôn mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu, và một sự chua chát không thể giấu. Anh Minh cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc thảm hại, dù bên ngoài anh vẫn giữ được vỏ bọc bảnh bao. Sự cay đắng dâng lên, đốt cháy cổ họng. Anh tự hỏi, tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được cuộc sống hiện tại, liệu có đáng không? Hay anh đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất, thứ mà Linh giờ đây đang nắm giữ.
Anh Minh rùng mình. Cuộc hôn nhân hiện tại của anh, một vỏ bọc hoàn hảo trước mắt thiên hạ, nhưng bên trong mục ruỗng. Vợ mới của Minh, người phụ nữ mà anh từng nghĩ sẽ mang lại cho anh địa vị, chưa bao giờ ngừng chê bai, coi thường anh. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt đều đầy vẻ khinh khỉnh, nhắc nhở anh rằng anh chỉ là “kẻ may mắn” được gả vào nhà cô ta, rằng anh không thể sánh bằng gia thế của cô. Anh ta hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Bố vợ Minh, vị giám đốc quyền lực, luôn nhìn anh với ánh mắt đánh giá, như thể anh là một nhân viên quèn, không hơn không kém, dù anh đang là Phó phòng kinh doanh. Những lời khen ngợi của ông luôn đi kèm với sự dè bỉu ngầm, những cái nhếch mép khó chịu khi Anh Minh cố gắng bày tỏ quan điểm. Căn nhà rộng lớn của Anh Minh giờ đây giống như một nhà tù dát vàng, nơi anh phải vật lộn với áp lực không ngừng, sự lạnh lẽo từ Vợ mới của Minh và sự coi thường từ Bố vợ Minh. Hạnh phúc là một khái niệm xa xỉ. Anh khao khát một lời động viên, một ánh mắt thấu hiểu, nhưng tất cả anh nhận được chỉ là sự đòi hỏi không ngừng và cảm giác bị lợi dụng.
Rồi, khuôn mặt Linh lại hiện lên, rạng rỡ và tràn đầy sức sống, nép mình bên Hoàng. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, chứa đựng tất cả những gì Anh Minh đã đánh mất – sự bình yên, tình yêu chân thành và niềm hạnh phúc thuần khiết. Hoàng, không phải là một “thợ xây nghèo rớt mồng tơi” như người bạn của Anh Minh đã miêu tả, mà là một người đàn ông thành đạt, ánh mắt tràn đầy yêu thương dành cho Linh. Từng cử chỉ, từng ánh nhìn họ trao cho nhau đều toát lên một tình yêu giản dị, chân thành mà Anh Minh chưa bao giờ có được trong cuộc hôn nhân đầy toan tính của mình.
Một nhát dao cứa thẳng vào trái tim Anh Minh. Dằn vặt, hối hận tột cùng, anh nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào khi từ bỏ Linh để chạy theo danh vọng hão huyền. Anh đã chọn một cuộc sống giàu có nhưng vô hồn, bỏ lại sau lưng một tình yêu vô giá. Cảm giác nghẹt thở, không phải vì đám đông hay sự phô trương, mà vì chính sự thật trần trụi đang vò nát tâm can anh. Anh Minh về đến Nhà riêng của Anh Minh, đỗ xe trong gara vắng lặng. Bóng tối bao trùm căn nhà rộng lớn, và lần đầu tiên, Anh Minh cảm thấy mình cô độc đến thế, một mình gặm nhấm sự hối tiếc nuốt chửng linh hồn. Anh Minh bật khóc, tiếng nức nở vỡ òa trong đêm tối, giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vô lăng.
Anh Minh gục đầu xuống vô lăng, tiếng nức nở vỡ òa trong đêm tối. Giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm lớp da lạnh lẽo, nhưng nỗi đau trong lòng còn buốt giá hơn. Anh nhắm nghiền mắt, và như một cuốn phim quay chậm, hình ảnh của Linh những năm tháng đại học lại ùa về, rõ ràng như vừa mới hôm qua.
Linh của Bốn năm đại học, luôn là cô gái hiền lành, ít nói, nhưng ánh mắt lúc nào cũng rạng rỡ khi nhìn Anh Minh. Anh nhớ những buổi chiều Linh lặng lẽ đợi anh trước cổng trường, trên tay là hộp cơm mẹ làm, chỉ để anh có bữa ăn nóng sốt sau giờ học thêm. Anh nhớ những đêm anh thức khuya học bài, Linh vẫn thức cùng, pha cho anh cốc sữa nóng, chỉ đơn giản là ngồi đó, không nói gì, nhưng sự hiện diện của cô đã là một nguồn động viên vô giá. Tình yêu của Linh không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ là sự cho đi vô điều kiện, là sự nhẫn nhịn không tưởng trước những bồng bột, vô tâm của Anh Minh. Cô chưa bao giờ trách cứ, chưa bao giờ than phiền khi Anh Minh dành thời gian cho những mối quan hệ xã giao, những buổi tiệc tùng mà anh nghĩ sẽ giúp ích cho sự nghiệp tương lai.
Sau khi ra trường, khi Anh Minh quyết định từ bỏ tình yêu để chạy theo Công ty nước ngoài, theo đuổi cái mác “thành đạt”, Linh đã không một lời oán thán. Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ngấn lệ nhưng không hề giữ chân Anh Minh lại. Nụ cười gượng gạo cuối cùng của Linh trước khi Anh Minh quay lưng bước đi, giờ đây lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết cứa sâu hoắm. Anh Minh đã lạnh lùng gạt bỏ lời khuyên chân thành của cô, đã nhắm mắt làm ngơ trước ánh mắt cầu xin của người con gái dành cho anh trọn vẹn cả thanh xuân.
Anh Minh ôm mặt, tự hỏi, vì sao anh lại có thể đánh mất một người con gái thật lòng như thế? Vì sự ham danh vọng mù quáng, anh đã từ bỏ viên ngọc quý để chạy theo những ánh hào quang giả tạo. Những gì anh có được giờ đây – tiền bạc, địa vị Phó phòng kinh doanh ở Văn phòng kinh doanh, một chiếc xe hơi sang trọng, một cuộc hôn nhân với Vợ mới của Minh mà chỉ toàn sự khinh thường – tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Anh Minh cảm thấy một nỗi đau đớn, tiếc nuối xé nát tâm can. Anh đã chọn con đường sai lầm, đã đánh đổi tình yêu chân thành lấy một cuộc đời đầy vỏ bọc. Giờ đây, khi tất cả những ảo vọng sụp đổ, anh chỉ còn lại sự cô độc và nỗi ân hận tột cùng, nuốt chửng linh hồn anh trong bóng tối.
Anh Minh siết chặt vô lăng, cố gắng gạt bỏ những hình ảnh và cảm xúc đang giày vò. Anh nổ máy xe hơi sang trọng, lao vun vút trong đêm tối, nhưng tâm trí anh vẫn mắc kẹt trong mớ hỗn độn của quá khứ. Anh về đến Nhà riêng của Anh Minh, căn nhà rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Ánh đèn hắt hiu từ khung cửa sổ không đủ xua tan bóng đêm trong lòng anh.
Anh Minh bước vào, căn nhà im ắng đến lạ. “Vợ mới của Minh đâu rồi?”, Anh Minh khẽ thốt lên, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh biết câu trả lời. Cô ta lại ra ngoài cùng bạn bè, hoặc đơn giản là cố tình tránh mặt anh. Cuộc hôn nhân này đã trở thành một vở kịch câm, nơi mỗi người tự diễn vai của mình trong sự ghẻ lạnh và coi thường. Anh Minh nhớ lại lời nói sắc bén của Vợ mới của Minh sáng nay, khi cô ta chê bai bộ vest của anh không đủ đẳng cấp, hay việc anh không “biết điều” trong một thương vụ làm ăn mà Bố vợ Minh đã sắp đặt. Mọi thứ anh có, từ địa vị Phó phòng kinh doanh ở Văn phòng kinh doanh cho đến chiếc xe hơi, đều là nhờ cái mác con rể giám đốc. Nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy mình là chủ nhân của những thứ đó. Anh chỉ là một con rối, mắc kẹt trong chiếc lồng son.
Anh Minh quỵ xuống sofa, tay ôm chặt lấy đầu. Sự thăng tiến mà anh từng khao khát, cái danh “thành đạt” mà anh đã bất chấp tất cả để giành lấy, giờ đây hiện ra như một trò đùa nghiệt ngã. Nó không phải là một bước tiến, mà là một sự đánh đổi tàn khốc. Anh đã đánh đổi Linh, đánh đổi tình yêu chân thành và hạnh phúc giản dị để có được một cuộc đời trống rỗng, đầy áp lực và giả tạo.
Linh, cô gái hiền lành, nhẫn nhịn, người từng yêu anh vô điều kiện, giờ đã là cô dâu hạnh phúc bên Hoàng, người mà bạn Anh Minh đã miêu tả là “thợ xây nghèo rớt mồng tơi”, nhưng thực chất lại là một người đàn ông thành đạt, chững chạc. Còn Anh Minh? Anh là phó phòng kinh doanh, ăn mặc bảnh bao, nhưng lại không có một điểm tựa tinh thần nào. Anh đã mất đi Linh mãi mãi, mất đi cơ hội để có một gia đình ấm êm, một người vợ biết yêu thương và sẻ chia. Tất cả những gì còn lại là sự mệt mỏi, chán chường.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên khuôn mặt Anh Minh, in rõ vẻ tiều tụy, thất bại. Tương lai của anh hiện lên mờ mịt, không một tia hy vọng. Anh nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, và cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt trong chính ngôi nhà của mình. Tiền bạc không mua được tình yêu, địa vị không đổi lấy được sự bình yên. Anh đã thua, thua một ván cờ mà anh nghĩ mình đã thắng. Nỗi tuyệt vọng dâng lên, nhấn chìm Anh Minh trong bóng tối của sự ân hận và trống rỗng. Anh Minh gục mặt xuống, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ.
Anh Minh không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần cùng cực khiến anh lảo đảo đứng dậy, từng bước chân nặng nề kéo lê lên phòng ngủ. Căn phòng sang trọng, từng là biểu tượng cho thành công mà anh khao khát, giờ đây chỉ còn là một chiếc lồng giam cô độc. Anh Minh nhìn chiếc giường trống lạnh, nơi Vợ mới của Minh hiếm khi hiện diện, và cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên.
Anh Minh cởi bỏ chiếc áo vest đã nhàu nhĩ, ném mạnh xuống sàn. Anh không thể ngủ. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Linh trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi lại hiện về rõ mồn một. Nụ cười rạng rỡ của cô bên Hoàng, bàn tay nắm chặt đầy yêu thương, hạnh phúc giản dị mà chân thật đến nhói lòng. Anh Minh lật mình, cố gắng xua đuổi, nhưng vô ích. Từng lời nói của Linh khi xưa, từng giọt nước mắt của cô khi anh rời bỏ, giờ đây dội về như những nhát dao cứa vào tâm can. Anh Minh cảm thấy mình là kẻ tồi tệ nhất trên đời.
Nỗi ân hận vò xé, tủi hổ vì sự yếu đuối, và sự cay đắng cho chính số phận của mình dâng trào không ngừng. Anh Minh úp mặt vào chiếc gối mềm mại, nhưng cảm giác nó không khác gì tảng đá lạnh lẽo. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt một mảng gối, rồi một mảng khác. Chúng cứ thế tuôn ra không kiểm soát, như một con đập vỡ òa sau nhiều năm kìm nén. Anh Minh không còn là phó phòng kinh doanh thành đạt, không còn là người đàn ông bảnh bao đi xe sang trọng. Anh chỉ là một kẻ khốn cùng, sụp đổ hoàn toàn trong bóng đêm cô tịch của Nhà riêng của Anh Minh. Đêm dài dằng dặc, và tiếng nấc nghẹn ngào của Anh Minh là âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng chết chóc.
Anh Minh nằm trằn trọc trên chiếc giường lạnh lẽo. Dù đã khóc đến khô cạn nước mắt, tâm trí anh vẫn không thể nào yên. Màn đêm đặc quánh bủa vây, nhưng những hình ảnh về Linh trong chiếc váy cưới vẫn rực rỡ hiện lên, như một vết bỏng khắc sâu vào đáy mắt anh. Tiếng cười hạnh phúc của cô và Hoàng văng vẳng bên tai, đối lập hoàn toàn với tiếng nấc nghẹn của chính anh giờ đây. Anh Minh lật người, úp mặt vào gối, cố gắng tìm kiếm chút bình yên, nhưng vô vọng. Mỗi hơi thở đều nặng trĩu những hối tiếc, những câu hỏi không lời đáp.
“Giá như…” Từ ngữ đó lặp đi lặp lại trong đầu Anh Minh như một điệp khúc tra tấn. Giá như anh không tham vọng đến mù quáng. Giá như anh biết trân trọng tình yêu chân thành của Linh. Giá như anh không rời bỏ cô vì một tương lai phù phiếm mà anh ngộ nhận là hạnh phúc. Nhưng tất cả chỉ là hai chữ “giá như” tàn nhẫn, một điều ước không bao giờ thành hiện thực. Anh Minh nhớ lại từng khoảnh khắc anh lạnh lùng quay lưng, từng lời nói dối, từng giọt nước mắt của Linh mà anh đã phớt lờ. Giờ đây, những hình ảnh đó quay lại, đâm vào tâm can anh như những mũi dao sắc nhọn.
Cảm giác bất lực nuốt chửng Anh Minh. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn sửa chữa lỗi lầm, muốn được trở về là Anh Minh của ngày xưa, người từng có một tình yêu giản dị nhưng chân thật với Linh. Nhưng thời gian là dòng chảy một chiều, không bao giờ quay lại. Anh Minh cảm thấy mình như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương, không phương hướng, không bến đỗ, hoàn toàn chìm đắm trong sự day dứt không lối thoát. Sự thật nghiệt ngã rằng Linh đã hạnh phúc bên người khác, bên một Hoàng mà anh từng khinh miệt, càng khiến nỗi đau của Anh Minh trở nên sâu sắc hơn. Anh không chỉ hối hận về những gì đã làm, mà còn căm ghét chính bản thân mình vì sự yếu hèn, vì đã đánh mất đi điều quý giá nhất chỉ vì những ảo ảnh hào nhoáng.
Dần dần, tiếng nấc của Anh Minh cũng thưa dần, nhưng nỗi trống rỗng trong anh thì vẫn còn đó. Anh ngửa mặt lên nhìn trần nhà tối đen, nơi mà sự xa hoa từng là niềm kiêu hãnh của anh, giờ đây lại giống như một gánh nặng vô hình. Cuộc đời vốn là những chuỗi lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều mang theo cái giá của nó. Anh Minh đã chọn con đường danh vọng, tiền tài, và đổi lấy một cuộc sống hôn nhân vô vị, một trái tim trống rỗng. Có lẽ, đây chính là cái giá anh phải trả, không phải từ ai khác, mà từ chính những quyết định của mình.
Trong bóng tối tĩnh mịch, Anh Minh bắt đầu nhận ra một sự thật đau lòng: hạnh phúc không nằm ở những gì người khác nhìn thấy, không phải ở chiếc xe sang trọng, ngôi nhà lộng lẫy, hay chức vụ cao sang. Hạnh phúc thật sự là sự bình yên trong tâm hồn, là một tình yêu chân thành, một gia đình ấm áp. Những điều mà anh đã từng có, đã từng vứt bỏ. Anh Minh không còn oán trách số phận hay những người xung quanh nữa. Thay vào đó, một cảm giác chấp nhận chậm rãi len lỏi vào tâm trí anh. Chấp nhận rằng mọi chuyện đã xảy ra, chấp nhận những lỗi lầm không thể quay ngược, và chấp nhận rằng anh phải đối mặt với hậu quả của mình. Bình minh dần hé rạng bên ngoài ô cửa sổ, mang theo những tia sáng yếu ớt đầu tiên. Đó không phải là sự khởi đầu cho một ngày mới đầy hy vọng, mà là một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù Anh Minh có mắc kẹt trong hối tiếc đến thế nào. Và có lẽ, từ đống tro tàn của sự day dứt này, một tia sáng nhỏ của sự thấu hiểu và trưởng thành sẽ dần nảy nở trong tâm hồn anh, dù muộn màng và đầy vết sẹo. Anh đã mất tất cả những gì thực sự quý giá, nhưng có lẽ, anh đã học được bài học đắt giá nhất của cuộc đời.

