Chồng để lại lá đơn ly hôn cho vợ rồi hí hửng kéo vali mang theo 4 tỷ tiền mặt sang nhà bồ ở… Vợ làm thinh không nói gì nhưng đúng 1 tuần sau người vợ gọi điện thông báo một tin ch::ấn đ::ộng khiến anh ta la::o vội về nhưng đã quá muộn rồi… Tiếng bánh xe vali kéo lê trên nền gạch hoa nghe rèn rẹt, chói tai như chính nụ cười của Tân lúc này. Anh ta đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi hàng hiệu, xịt thêm chút nước hoa Chanel, rồi quay sang nhìn Liên – người vợ đang lúi húi lau nhà với bộ đồ bộ cũ mèm, bạc phếch. – “Tôi đi đây”! – Tân hất hàm, giọng đầy vẻ ban ơn. – “Đơn ly hôn tôi ký rồi, để trên bàn. Cô ký nốt đi rồi nộp ra tòa. Căn nhà này tôi để lại cho cô coi như chút tình nghĩa cuối cùng. Còn 4 tỷ tiền mặt và xe cộ, tôi mang đi”.
Liên ngẩng lên, khuôn mặt mộc không son phấn, mái tóc búi vội lòa xòa vài sợi. Cô nhìn Tân, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, không gợn chút sóng: “Anh chắc chắn chứ”? – Liên hỏi nhẹ, giọng bình thản đến lạ. – “Bước ra khỏi cánh cửa này, anh sẽ không còn đường quay lại đâu”. Tân bật cười khanh khách: – “Quay lại? Cô đùa à”? Tôi đang thoát khỏi cái “n/ấm m/ồ” chán ngắt này để đến thiên đường với Ngọc. Cô nhìn lại mình đi, người thì s/ề xòa, mặt mũi thì qu/ê m/ùa, suốt ngày chỉ biết bếp núc. Ở bên cô tôi thấy mình h/èn người đi. Thôi, chào nhé “cơm nguội”, chúc cô tìm được lão già nào đó chịu rước”!
Tân kéo vali đi thẳng, không ngoái đầu lại một lần. Cánh cửa đóng sầm lại. Liên đứng đó, buông cây lau nhà xuống. Cô đi về phía bàn, cầm tờ đơn ly hôn lên, đặt bút ký một nét dứt khoát. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nhưng không phải nụ cười kh/ổ đ/au, mà là nụ cười của sự giải thoát.
Tân chuyển đến sống chung với Ngọc – cô nhân tình nó//ng b//ỏng, trẻ trung. Ba ngày đầu tiên đúng là thiên đường. Nhưng đến ngày thứ tư, Tân bắt đầu thấy “thiên đường” có vấn đề. Ngọc không biết nấu ăn, ngày nào cũng bắt anh đi ăn nhà hàng sang trọng. Ngọc không biết ủi đồ, áo sơ mi của anh nhăn nhúm. Và quan trọng nhất, Ngọc tiêu tiền như nước. Số tiền Tân mang theo vơi đi nhanh chóng.
Đúng một tuần sau ngày Tân bỏ đi. Đang ngồi ăn mì gói vì Ngọc bận đi spa chưa về nấu cơm, điện thoại Tân bỗng reo. Là Liên. Tân nhếch mép, bắt máy giọng khinh khỉnh: – “Sao? Hối hận rồi à? Muốn xin tôi quay về hay gì? Đã bảo là….”. “Anh về nhà ngay đi”. – Giọng Liên cắt ngang, gấp gáp nhưng… xem tiếp dưới bình luận…👇👇
…lại mang một vẻ khó tả. Tân đang gặm vội miếng mì gói nguội ngắt tại nhà Ngọc, bỗng khựng lại. Giọng Liên không hề có vẻ van nài như anh ta tưởng, mà lại gấp gáp đến lạ. Điều đó càng khiến Tân thêm phần bực tức. Anh nhếch mép, nghĩ bụng chắc cô ta đang giả vờ cứng rắn để rồi chút nữa sẽ xuống nước van xin.
“Gấp gáp cái gì? Có chuyện gì mà cô làm như trời sập vậy?” Tân nạt, trong lòng tràn ngập sự khinh thường. Anh ta chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập của Liên, xen lẫn vài từ ngữ rời rạc. “Tôi đã bảo rồi, tôi không quay về đâu. Cô đừng có phí công nữa.”
Giọng Liên từ đầu dây bên kia dường như còn gấp hơn, nhưng lại có một sự bình tĩnh lạ lùng ẩn sâu trong đó, khiến Tân cảm thấy khó chịu. Cô nói gì đó mà Tân không kịp nghe rõ, chỉ loáng thoáng vài từ ngữ khó hiểu, khiến anh ta càng thêm phần khó chịu.
“Thôi đi! Cô đừng có bày trò nữa!” Tân gằn giọng, rồi không đợi Liên nói thêm, anh thẳng tay cúp máy. Tiếng “tút tút” lạnh lùng vang lên trong không gian. Anh ta ném chiếc điện thoại xuống bàn, rồi tặc lưỡi. “Đúng là ‘cơm nguội’, không bao giờ thay đổi được. Cứ nghĩ mình còn giá trị để mà van vỉ. Nằm mơ đi!” Tân lầm bầm, trong đầu đã mặc định sẽ không bao giờ quay về cái nơi mà anh ta coi là ngục tù ấy nữa. Anh ta tiếp tục húp nốt chỗ mì còn lại, dù cảm thấy dạ dày có chút khó chịu. Ngọc vẫn chưa về, và cái “thiên đường” này đang dần biến thành một nơi chán ngán đến lạ.
Tân ném chiếc đũa xuống bát mì đã vơi. Cái cảm giác ngán ngẩm len lỏi trong lòng anh ta khi nhìn quanh căn phòng lộn xộn của Ngọc. Nàng vẫn chưa về. Anh ta bỗng nhớ đến cuộc gọi vừa rồi của Liên, cái giọng gấp gáp khó hiểu đó vẫn còn văng vẳng. “Chắc lại giở trò gì để mình phải tò mò thôi,” Tân nhếch mép. Anh đứng dậy, vớ lấy chìa khóa xe. Quay về Ngôi nhà chung của Liên và Tân một chút cũng không sao, dù sao anh ta cũng chán cái mùi nước hoa Chanel nồng nặc và sự vắng mặt của Ngọc rồi. Anh ta sẽ cho Liên một cơ hội cuối cùng để van xin, sau đó sẽ dứt khoát chấm dứt mọi thứ.
Tân lái xe với vẻ mặt vênh váo. Trong đầu anh ta đã mường tượng ra cảnh Liên sẽ nhào ra ôm chầm lấy anh, nước mắt ngắn dài cầu xin anh quay về, hứa hẹn sẽ thay đổi. Một nụ cười tự mãn nở trên môi. “Đúng là đàn bà, không có mình thì sống không nổi mà cứ thích làm ra vẻ cứng rắn.” Anh ta thầm nghĩ, không chút hối hận hay lo lắng về những lời Liên đã nói qua điện thoại. Anh chỉ nghĩ đó là trò vãn hồi vô ích của một người đàn bà bị bỏ rơi.
Chiếc xe dừng lại trước cổng Ngôi nhà chung của Liên và Tân. Cánh cổng sắt lạnh lẽo vẫn mở hờ. Tân bước xuống xe, vai hơi nhún, ngẩng cao đầu như một vị vua ban ơn. Anh ta tiến vào sân, cái nhìn lướt qua mọi thứ đều toát lên vẻ khinh thường. Không gian vắng lặng đến lạ. “Liên đâu rồi?” Tân cau mày, hơi khó chịu vì không thấy cảnh cô vợ cũ hớt hải chạy ra. Anh ta tự nhủ, chắc cô ta đang cố giữ giá chót.
Anh ta đẩy cửa bước vào. Căn nhà im ắng đến rợn người. Không có tiếng động, không có mùi đồ ăn, không có sự ấm cúng quen thuộc. Chỉ có một sự trống rỗng đến lạ lùng. Tân nheo mắt nhìn quanh. Một tờ giấy trắng đặt ngay ngắn trên bàn phòng khách, bên cạnh là một thứ mà anh ta không ngờ tới.
Tân đẩy cửa bước vào. Căn nhà im ắng đến rợn người. Không có tiếng động, không có mùi đồ ăn, không có sự ấm cúng quen thuộc. Chỉ có một sự trống rỗng đến lạ lùng. Tân nheo mắt nhìn quanh. Một tờ giấy trắng đặt ngay ngắn trên bàn phòng khách, bên cạnh là một thứ mà anh ta không ngờ tới.
Tân ngẩng đầu. Liên đứng đó, ngay giữa phòng khách, trong bộ đồ ngủ lụa màu trắng, mái tóc búi cao gọn gàng. Cô không khóc, không hề có dấu hiệu của sự đau khổ hay van xin. Vẻ mặt Liên bình thản đến lạ thường, như thể cô đang chờ đợi một người khách không mời mà đến. Đôi mắt cô nhìn Tân không chút cảm xúc, không hờn trách, không oán giận, chỉ là một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Tân khựng lại, nụ cười tự mãn trên môi cứng đờ. Anh ta đã mường tượng ra một Liên khóc lóc, vật vã, van xin anh ta quay về. Nhưng khung cảnh trước mắt hoàn toàn trái ngược. Sự im lặng trong Ngôi nhà chung của Liên và Tân không phải là sự im lặng chờ đợi một cuộc cãi vã mà là một khoảng lặng chết chóc.
“Em… sao em lại như vậy?” Tân lắp bắp, sự tự tin trong giọng nói bỗng tan biến. Anh ta cố gắng tìm kiếm một chút yếu đuối trong ánh mắt Liên, nhưng vô vọng. Liên vẫn đứng đó, bất động.
Liên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. “Anh về rồi à?” Giọng cô đều đều, không cao cũng không thấp, như một con robot được lập trình sẵn. Tân cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đây không phải Liên mà anh ta quen biết.
Anh ta liếc mắt nhìn tờ giấy trên bàn, rồi lại nhìn Liên. Một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong lòng Tân, thay thế hoàn toàn sự tự mãn ban đầu. Anh ta nhận ra, Liên không hề yếu đuối như anh ta nghĩ. Cô đang giấu giếm điều gì đó.
Liên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. “Anh về rồi à?” Giọng cô đều đều, không cao cũng không thấp, như một con robot được lập trình sẵn. Tân cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đây không phải Liên mà anh ta quen biết.
Anh ta liếc mắt nhìn tờ giấy trên bàn, rồi lại nhìn Liên. Một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong lòng Tân, thay thế hoàn toàn sự tự mãn ban đầu. Anh ta nhận ra, Liên không hề yếu đuối như anh ta nghĩ. Cô đang giấu giếm điều gì đó.
Liên không nói thêm lời nào. Cô từ tốn bước đến chiếc bàn kính trong phòng khách, nơi có tờ giấy trắng và một tập tài liệu dày cộp được đặt gọn gàng. Tân đứng bất động, theo dõi từng cử chỉ của Liên. Vẻ bình thản của cô càng khiến anh ta hoang mang. Liên nhặt tập tài liệu lên, bàn tay cô nắm chặt nó nhưng không hề run rẩy. Ánh mắt cô vẫn tĩnh lặng, không một gợn sóng cảm xúc khi nhìn Tân, nhưng sâu thẳm trong đó, Tân cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy qua.
Liên nhẹ nhàng đặt tập tài liệu vào tay Tân. Làn da cô chạm vào tay anh ta lạnh ngắt. Tập tài liệu nặng trịch, in đậm dòng chữ “Hồ sơ ly hôn” ở trang bìa. Tân giật mình, vội vàng rút tay lại như chạm phải lửa. Anh ta nhìn chằm chằm vào Liên, muốn tìm một lời giải thích, nhưng Liên vẫn im lặng. Đôi mắt cô như một vực sâu không đáy, khiến Tân bất an đến tột độ. Một cảm giác lo lắng khó tả bắt đầu len lỏi trong lòng anh. Anh ta run rẩy lật mở tập tài liệu, từng trang giấy trắng tinh được in kín chữ, cùng với những con số khô khan nhưng đầy sức nặng.
Tân run rẩy lật mở tập tài liệu, từng trang giấy trắng tinh được in kín chữ, cùng với những con số khô khan nhưng đầy sức nặng. Anh ta lướt qua một cách vội vã, ánh mắt đầy hoài nghi và một chút khinh thường, nghĩ rằng Liên chỉ đang cố làm trò dọa dẫm. Anh ta nhanh chóng chuyển qua những trang giấy đầu tiên, nơi in rõ ràng những điều khoản ly hôn lạnh lùng mà anh ta từng tưởng tượng mình sẽ là người soạn ra.
Nhưng rồi, một trang giấy với dòng tiêu đề lớn, in đậm, đập vào mắt Tân. Cổ họng anh ta nghẹn ứ. Đó là một văn bản công chứng, với chữ ký của Liên và cả chữ ký… của chính anh ta. Nội dung bên dưới khiến anh ta cứng đờ. Quyền sở hữu căn nhà chung của Liên và Tân, mà anh ta luôn tự tin rằng mình nắm quyền kiểm soát, đã được chuyển nhượng hoàn toàn sang tên Liên từ bao giờ. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy Tân.
Anh ta điên cuồng lật tiếp những trang còn lại. Càng đọc, khuôn mặt Tân càng tái mét. Không chỉ là căn nhà, mà còn là một loạt các chứng từ vay nợ từ công ty của anh ta. Các khoản nợ khổng lồ, những con số mà Tân thậm chí còn chưa từng biết đến, được liệt kê rõ ràng, với chữ ký của anh ta trên các giấy tờ thế chấp tài sản công ty. Anh ta cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Toàn bộ đế chế mà anh ta tự hào xây dựng, toàn bộ tài sản mà anh ta nghĩ mình nắm trong tay, giờ đây như đang tan biến thành hư vô.
Tân ngước nhìn Liên, đôi mắt anh ta mở to đến kinh hãi. Hơi thở dồn dập, anh ta không thể thốt nên lời. Liên vẫn đứng đó, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút biểu cảm. Sự bình thản đến đáng sợ của Liên càng khiến Tân thêm hoảng loạn. Một cảm giác bất lực, tuyệt vọng và căm hờn dâng lên trong lòng anh ta.
Tân siết chặt tập tài liệu đến nhàu nát, những trang giấy kêu sột soạt trong tay anh ta. Anh ta giật mình, hoảng loạn, giọng nói vỡ òa giữa không gian im lặng: “Cái gì thế này?!”
Tân ngước nhìn Liên, đôi mắt anh ta mở to đến kinh hãi. Hơi thở dồn dập, anh ta không thể thốt nên lời. Liên vẫn đứng đó, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút biểu cảm. Sự bình thản đến đáng sợ của Liên càng khiến Tân thêm hoảng loạn. Một cảm giác bất lực, tuyệt vọng và căm hờn dâng lên trong lòng anh ta.
Tân siết chặt tập tài liệu đến nhàu nát, những trang giấy kêu sột soạt trong tay anh ta. Anh ta giật mình, hoảng loạn, giọng nói vỡ òa giữa không gian im lặng: “Cái gì thế này?!”
Liên khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi. Cô bước lại gần, ánh mắt găm thẳng vào Tân đang run rẩy.
“Anh hỏi cái gì à?” Liên bình thản đáp, giọng nói như tiếng băng vỡ, không một chút rung động. “Chính là những gì anh đã ký, đã làm. Và cả những gì tôi đã làm trong tuần qua, thay cho anh.”
Tân lùi lại một bước, cổ họng khô khốc. Anh ta nuốt nước bọt, cố gắng tìm kiếm một lời phản bác, nhưng không từ nào có thể thoát ra.
“Căn nhà này,” Liên tiếp tục, ánh mắt lướt qua những bức tường quen thuộc của Ngôi nhà chung của Liên và Tân, “anh Tân từng nói ‘để lại cho tôi’ đúng không? Tôi đã làm việc với luật sư trong tuần qua để hợp thức hóa việc chuyển nhượng. Giờ nó hoàn toàn thuộc về tôi, để cấn trừ vào một phần khoản nợ công ty do chính anh đứng tên và gây ra.”
Khuôn mặt Tân cắt không còn giọt máu. Anh ta há hốc mồm, cố gắng hiểu những gì Liên vừa nói. Toàn bộ kế hoạch, toàn bộ sự tự tin của anh ta về việc kiểm soát tài sản, giờ đây như những mảnh vỡ dưới chân.
“Đừng nghĩ rằng tôi chỉ dừng lại ở đó,” Liên nói thêm, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh hơn, như một lưỡi dao chạm vào da thịt. “Tôi cũng đã tố cáo các hành vi gian lận tài chính của anh lên cơ quan chức năng. Sẽ có người đến tìm anh sớm thôi, để ‘nói chuyện’ kỹ hơn về những con số mà anh đã khéo léo che giấu.”
Tân bủn rủn cả người, tập tài liệu tuột khỏi tay, rơi xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo. Anh ta nhìn chằm chằm vào Liên, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Cả thế giới của anh ta, chỉ trong vài phút, đã sụp đổ hoàn toàn. Anh ta cố gắng nắm lấy tay Liên, nhưng cô nhanh chóng lùi lại.
Tân nhìn Liên, khuôn mặt anh ta vặn vẹo trong sự tức giận tột độ, hai tay run rẩy dữ dội. Mồ hôi lấm tấm trên trán, anh ta gần như không thể đứng vững. Cả thế giới sụp đổ không phải là điều anh ta có thể chấp nhận dễ dàng.
“Cô dám lừa tôi?” Tân gào lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ, anh ta chỉ thẳng ngón tay vào mặt Liên. “Cô là con rắn độc! Tất cả là do cô giăng bẫy đúng không? Cô cố tình khiến tôi mất tất cả!”
Liên vẫn đứng đó, như một bức tượng băng. Đôi mắt cô không một chút dao động, vẫn tĩnh lặng và lạnh lẽo đến rợn người. Cô chỉ nhìn Tân bằng ánh mắt vô cảm, sự căm phẫn và tuyệt vọng của người chồng cũ chẳng thể chạm đến cô dù chỉ một li. Cô đã quá quen với những cơn thịnh nộ vô cớ của anh ta. Giờ đây, chúng chỉ là tiếng gió thoảng qua.
“Anh nghĩ sao cũng được,” Liên đáp, giọng cô nhẹ tênh nhưng chứa đựng sức nặng ghê gớm. “Kết quả đã rõ ràng rồi, đúng không?”
Tân thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng đôi mắt anh ta vẫn long lên sòng sọc. Anh ta cảm thấy như mình đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mọi thứ anh ta nghĩ là của mình đều đang tuột khỏi kẽ tay.
“Cô còn muốn nói gì nữa?” Tân gằn giọng, “Hay cô định tận hưởng cảnh tôi bị dồn vào đường cùng?”
Liên mỉm cười, nụ cười nhẹ như không nhưng lại khiến sống lưng Tân lạnh toát. Cô bình thản bước tới bàn trà, cầm lên một chiếc hộp gỗ nhỏ.
“Anh nghĩ tôi là loại phụ nữ chỉ biết quanh quẩn xó bếp, ngày ngày đợi anh về với bữa cơm nguội lạnh, mặc anh lén lút bên ngoài với Ngọc sao?” Liên khẽ nhếch môi, giọng cô vẫn đều đều như đọc một bản báo cáo. “Anh nghĩ tôi sề xòa, quê mùa, chỉ chăm chăm vào mấy bộ phim tình cảm Hàn Quốc rẻ tiền, hoàn toàn không biết gì về những chiêu trò dơ bẩn của anh và cô nhân tình kia?”
Tân chững lại, khuôn mặt anh ta trắng bệch. Anh ta cảm giác có gì đó không ổn. Liên đang nhìn thẳng vào mắt anh ta, không hề có sự yếu đuối hay tổn thương nào mà anh ta từng thấy. Chỉ có sự lạnh lùng và một chút mỉa mai.
“Anh nghĩ tôi ngây thơ đến mức tin anh đi công tác, đi họp, hay đột xuất phải tăng ca?” Liên tiếp tục, từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào Tân. “Tôi đã biết về mối quan hệ của anh và Ngọc từ rất lâu rồi, Tân à.”
Tân lùi lại một bước, anh ta lắc đầu nguầy nguậy như không muốn tin vào tai mình.
“Không… cô nói dối…”
“Dối sao?” Liên đưa chiếc hộp gỗ ra trước mặt Tân. “Trong suốt thời gian qua, khi anh bận rộn xây dựng tổ ấm mới với người phụ nữ khác, tôi đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Tôi thu thập bằng chứng về những sai phạm của anh, những giao dịch bất hợp pháp, những lần anh biển thủ công quỹ để nuôi tình nhân.”
Cô nhìn Tân, ánh mắt cô sắc như dao. “Anh nghĩ tôi sề xòa, quê mùa, nhưng anh đã đánh giá thấp tôi rồi.”
Tân lùi lại một bước, anh ta lắc đầu nguầy nguậy như không muốn tin vào tai mình.
“Không… cô nói dối…”
“Dối sao?” Liên đưa chiếc hộp gỗ ra trước mặt Tân. “Trong suốt thời gian qua, khi anh bận rộn xây dựng tổ ấm mới với người phụ nữ khác, tôi đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Tôi thu thập bằng chứng về những sai phạm của anh, những giao dịch bất hợp pháp, những lần anh biển thủ công quỹ để nuôi tình nhân.”
Cô nhìn Tân, ánh mắt cô sắc như dao. “Anh nghĩ tôi sề xòa, quê mùa, nhưng anh đã đánh giá thấp tôi rồi.”
Liên khẽ cười, một nụ cười khiến Tân rùng mình. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống, rồi chậm rãi bước đến gần Tân. Anh ta vô thức lùi thêm một bước, lưng chạm vào thành ghế sofa.
“Anh còn nhớ 4 tỷ tiền mặt anh đã ‘xoay sở’ để mang đi không?” Liên hỏi, giọng điệu vẫn bình thản đến đáng sợ. “Anh nghĩ số tiền đó sẽ cứu anh khỏi mọi thứ sao?”
Tân cứng họng. Anh ta cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng khô khốc. Liên không đợi anh ta trả lời.
“À, anh nghĩ với 4 tỷ đó, anh có thể bắt đầu một cuộc sống mới, một ‘thiên đường’ bên Ngọc, phải không?” Liên tiếp tục, từng lời nói như roi quất vào mặt Tân. “Nhưng anh có biết, 4 tỷ đó của anh, giờ chẳng là gì cả không?”
Khuôn mặt Tân biến sắc hoàn toàn.
“Tôi đã chuyển giao tất cả những bằng chứng về sai phạm của anh cho các cơ quan chức năng. Những giao dịch bất hợp pháp, những lần biển thủ công quỹ, tất cả đã được phanh phui.” Liên dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của Tân. “4 tỷ tiền mặt anh mang theo, không những không giúp được gì, mà nó còn là một phần bằng chứng củng cố thêm cho tội danh của anh đấy, Tân à.”
Tân cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những lời Liên nói như búa tạ giáng thẳng vào anh ta. Núi nợ nần, những rắc rối pháp lý mà anh ta cố tình phớt lờ, giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Mọi ảo vọng về một cuộc sống xa hoa, không ràng buộc bên Ngọc tan biến như bong bóng xà phòng. “Thiên đường” anh ta vẽ ra chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận.
Anh ta sụp đổ. Đôi chân không còn trụ vững, Tân gục xuống ghế, lưng cong lại. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu. Đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Chiếc vali đựng tiền, biểu tượng của sự tự do và khởi đầu mới mà anh ta hằng mơ ước, giờ chỉ còn là gánh nặng. 4 tỷ, con số khổng lồ trong suy nghĩ của anh ta, giờ chỉ là một hạt cát giữa sa mạc những rắc rối. Anh ta đã mất tất cả. Hoàn toàn mất tất cả.
Tân gục xuống ghế, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Chiếc vali tiền giờ đây trông như một tảng đá đè nặng lên số phận anh ta. Liên đứng nhìn anh ta, gương mặt cô không còn biểu cảm nào ngoài sự lạnh lùng đến đáng sợ. Mọi đau khổ, mọi giận dữ, mọi sự yếu đuối đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một sự kiên định sắt đá.
Cô chậm rãi bước một bước đến gần Tân, đứng ngay trước mặt anh ta. Liên khẽ cúi người xuống một chút, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt đờ đẫn của Tân. Giọng cô vang lên, trầm và rõ, không một chút rung động hay hối tiếc.
LIÊN
Anh đã chọn rời đi, và đây là cái giá cho sự lựa chọn của anh. Cánh cửa này sẽ không bao giờ mở ra lần nữa.
Liên đứng thẳng dậy, quay lưng lại với Tân. Cô không thèm nhìn anh ta thêm một giây phút nào nữa, đôi mắt chỉ hướng về phía cánh cửa chính của Ngôi nhà chung của Liên và Tân. Một nụ cười mờ nhạt, đầy sự giải thoát, thoáng qua trên môi cô. Đó là nụ cười của một người vừa đóng lại một chương cũ, mục nát của cuộc đời mình, không còn vương vấn điều gì.
Tân như người mất hồn, loạng choạng đứng dậy khỏi chiếc ghế ở Ngôi nhà chung của Liên và Tân. Cánh cửa vừa đóng lại, khóa chặt cuộc đời anh ở bên ngoài. Liên đã đi, mang theo sự lạnh lùng và cả phần lớn tài sản. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, anh chợt nghĩ đến Ngọc. Cô nhân tình trẻ trung, nồng nhiệt, người đã hứa sẽ luôn ở bên anh.
Anh vồ lấy chiếc vali tiền còn lại, không suy nghĩ, lao ra khỏi nhà. Chiếc xe lướt đi trong đêm tối, xuyên qua những con đường quen thuộc dẫn đến Nhà của Ngọc. Trong đầu Tân chỉ còn hình ảnh Ngọc, hơi ấm và sự vỗ về mà anh khao khát lúc này.
Đến nơi, Tân đạp cửa xông vào. Ngôi nhà nhỏ của Ngọc im ắng đến đáng sợ. Mọi thứ lộn xộn, như thể Ngọc đã vội vã rời đi. Tân gọi tên Ngọc trong vô vọng, giọng khản đặc. Anh chạy khắp các phòng, trái tim đập thình thịch những nhịp đập kinh hoàng. Căn nhà trống rỗng, không một bóng người, không một dấu vết của Ngọc.
Anh chợt nhìn thấy một mảnh giấy gấp đôi đặt trên bàn trà. Nét chữ quen thuộc của Ngọc hiện ra, sắc lạnh, vô cảm. Tân run rẩy cầm lấy tờ giấy, những ngón tay anh bấu chặt vào mép giấy như muốn xé nát nó.
“Em không ở bên người trắng tay.”
Dòng chữ ngắn gọn, tàn nhẫn như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tân. Anh quỵ xuống, đôi mắt dại đi. Chiếc vali tiền mà anh ôm khư khư nãy giờ, anh nhìn xuống, mở toang. Bên trong trống rỗng. Mớ tiền mặt còn lại, tất cả đều đã biến mất. Ngọc không chỉ rời đi, cô ta còn lấy đi những đồng tiền cuối cùng mà Tân còn lại.
Nụ cười mỉa mai, khinh bỉ của Liên bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Tân ngửa mặt lên trần nhà, bật ra một tiếng cười khô khốc, điên dại. Tiếng cười đó biến thành tiếng nấc nghẹn ngào, rồi vỡ òa thành những tiếng khóc nức nở, tuyệt vọng. Anh đã mất tất cả. Liên, tiền bạc, và giờ là Ngọc. Cả thế giới sụp đổ dưới chân anh.
Tân ngã quỵ. Anh gào thét đến khản cổ họng. Chiếc vali rỗng lăn lóc bên cạnh, như một lời chế giễu tàn nhẫn. Anh ngồi đó, giữa căn nhà lạnh lẽo của Ngọc, hàng giờ liền, không biết thời gian trôi qua. Đến khi trời rạng sáng, anh lảo đảo đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt sưng húp. Ánh mắt dại đi, không còn chút nào của người đàn ông thành đạt, tự mãn ngày nào.
Anh lê bước ra khỏi Nhà của Ngọc, cánh cửa mở toang, không còn ý nghĩa gì để đóng. Anh đi bộ, không có đích đến, không có phương hướng. Thành phố thức giấc, nhưng Tân vẫn như một bóng ma lạc lõng giữa dòng người vội vã. Những ánh đèn đường vẫn còn hắt lên vẻ uể oải, phơi bày khuôn mặt bơ phờ của anh dưới lớp bụi mờ. Mỗi bước chân của Tân nặng trĩu, kéo theo cả một thế giới sụp đổ. Anh lang thang qua những con phố đông đúc, từng là nơi anh tự tin cầm lái chiếc xe sang trọng, ghé vào Nhà hàng sang trọng, hay mua sắm những món đồ đắt tiền cho Liên và Ngọc. Giờ đây, những ánh mắt nhìn anh đều chứa đựng sự xa lạ, thậm chí là dè bỉu.
Tân dừng lại bên vỉa hè, nhìn dòng người hối hả. Một mùi hương thoảng qua, mùi “Nước hoa Chanel” quen thuộc, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Anh nhớ Liên, nhớ những buổi sáng cô thoa nước hoa trước khi đi làm, nhớ cả những lúc anh cáu kỉnh vì mùi hương đó quá nồng. Giờ đây, chỉ còn là nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã từng có một tổ ấm tại Ngôi nhà chung của Liên và Tân, một người vợ hiền thảo, một cuộc sống viên mãn. Anh đã có “4 tỷ tiền mặt”, có địa vị, có tất cả. Nhưng anh đã tự tay đánh mất. Anh vứt bỏ Liên để chạy theo những phù phiếm, những lời hứa hão huyền của Ngọc.
Cái đói bắt đầu cào xé ruột gan. Tân sờ vào túi quần, trống rỗng. Tiền không còn một xu. Anh nhớ đến những bữa ăn sang trọng, những món ăn cầu kỳ mà anh từng chê bai, giờ đây chỉ một gói “Mì gói” cũng trở thành ước mơ xa xỉ. Anh ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Anh đã mất cả vợ, cả bồ, cả tiền bạc. Anh đã mất tất cả. Cuộc đời anh, từ đỉnh cao danh vọng, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, không còn một mảnh để bám víu. Sự hối hận tột cùng gặm nhấm tâm can anh. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì anh đã không mù quáng, không tham lam. Nhưng đã quá muộn. Tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, đau đớn. Anh tiếp tục lê bước, như một cái bóng vô hồn, giữa thành phố rộng lớn, không một nơi nào để gọi là nhà.
Một tuần sau ngày Tân bỏ đi, Ngôi nhà chung của Liên và Tân đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự nặng nề, u ám của những cuộc cãi vã hay những đêm dài chờ đợi. Giờ đây, mỗi buổi sáng, Liên thức dậy với ánh nắng tràn ngập căn phòng, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô bước xuống bếp, tự pha cho mình một ly cà phê thơm lừng, không còn phải vội vã chuẩn bị bữa sáng cho ai hay lo lắng về ánh mắt dò xét của người chồng bội bạc. Bốn tỷ tiền mặt, tài sản mà cô đã giữ lại một cách khôn ngoan, mang đến cho Liên sự tự do tài chính mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Nó không chỉ là tiền, mà là bằng chứng cho sự độc lập của cô.
Liên dành cả buổi sáng để đọc sách, nghe nhạc, hoặc chăm sóc những chậu cây cảnh mà trước đây cô không có thời gian. Cô đã tìm lại niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất, những thứ mà cô đã bỏ quên trong suốt những năm tháng chìm đắm trong cuộc hôn nhân đầy dối trá. Mùi Nước hoa Chanel, nay được cô xịt lên mình không phải để quyến rũ Tân, mà là để tự yêu chiều bản thân, để cảm thấy mình xinh đẹp và xứng đáng. Cô không còn cảm thấy cô đơn, mà là bình yên. Liên biết, đó là cảm giác tự do thực sự.
Buổi chiều, Liên đặt lịch hẹn tại một Spa sang trọng mà trước đây cô chỉ dám nghĩ đến. Bước vào không gian yên tĩnh, ngập tràn hương thảo mộc, Liên cảm thấy mọi gánh nặng như trút bỏ. Cô nằm xuống, nhắm mắt lại, tận hưởng liệu trình massage thư giãn. Trong đầu cô không còn hình bóng của Tân hay Ngọc, chỉ có cảm giác thanh thản len lỏi qua từng tế bào. Cô đã từng bị che mắt bởi tình yêu mù quáng và sự tin tưởng đặt sai chỗ, nhưng giờ đây, đôi mắt cô đã nhìn thấy rõ ràng con đường phía trước. Con đường ấy không có Tân, không có những toan tính, chỉ có Liên và hạnh phúc của chính mình. Cô biết, đây mới chính là cuộc sống mà cô hằng mong ước, một tương lai mới tươi sáng và tràn đầy hy vọng.
Vài tháng sau, cuộc sống của Liên như một giấc mơ có thật. Cô đã đầu tư số tiền 4 tỷ một cách khôn ngoan, mở một cửa hàng hoa nhỏ, nơi cô có thể thỏa mãn đam mê và tìm thấy sự bình yên. Ngôi nhà chung của Liên và Tân, giờ chỉ còn là nhà của Liên, được trang hoàng lại ấm cúng hơn, tràn ngập sắc màu và hương hoa. Liên đang ngồi đọc sách trong vườn, nhấp một tách trà chiều, trong bộ váy lụa nhẹ nhàng, mùi Nước hoa Chanel vẫn thoang thoảng trên tóc cô.
Bỗng nhiên, một tiếng đập cửa dồn dập phá tan sự tĩnh lặng. Liên nhíu mày, khó hiểu. Cô không còn đón khách lạ hay mong chờ ai. Bước ra cổng, trái tim Liên chợt thắt lại khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nhưng vô cùng tàn tạ. Tân, người chồng cũ của cô, đứng đó. Râu ria lồm xồm, quần áo xộc xệch, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và sự lo lắng. Anh ta gầy rộc đi, đôi vai gầy gò rũ xuống, không còn chút phong thái tự mãn hay vẻ ngoài hào nhoáng ngày nào.
Thấy Liên, đôi mắt anh ta lập tức sáng lên một tia hy vọng yếu ớt. Anh ta không nói gì, chỉ khuỵu gối xuống nền đất lạnh lẽo trước cửa nhà, đôi tay chắp lại van vỉ. Khuôn mặt tiều tụy của anh ta đầy những nếp nhăn của sự hối lỗi và tuyệt vọng.
“Liên… Liên ơi, anh xin em… Em hãy cho anh một cơ hội cuối cùng…” Giọng Tân khản đặc, lạc hẳn đi. Anh ta ngẩng đầu nhìn Liên, ánh mắt cầu xin thảm thiết. “Anh sai rồi, anh biết anh sai thật rồi…”
Liên đứng đó, lặng người. Cô không còn cảm thấy giận dữ hay đau khổ. Thay vào đó là một sự trống rỗng, pha lẫn chút mỉa mai. Người đàn ông từng bỏ cô để chạy theo nhân tình, giờ lại quỳ gối van xin trước cửa nhà cô, trong bộ dạng không thể thảm hại hơn.
“Anh sai à?” Liên nhếch mép, giọng lạnh lùng. “Anh sai khi anh bỏ đi với 4 tỷ tiền mặt? Hay anh sai khi anh phản bội tôi? Hay anh sai khi anh nghĩ rằng tôi sẽ mãi mãi ở đây chờ anh trở về?” Cô tiến lại gần hơn một bước, nhìn thẳng vào đôi mắt sụp mí của Tân. “Anh đang tìm gì ở đây, Tân?”
“Anh sai tất cả… Xin em, Liên… Em hãy tha thứ cho anh… Ngọc… cô ta đã lừa anh… cô ta lấy hết tiền bạc của anh rồi bỏ đi… Anh giờ không còn gì cả, Liên à… Chỉ có em mới có thể giúp anh…” Tân nói lắp bắp, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má hốc hác. “Anh nhớ em, anh nhớ ngôi nhà của chúng ta…”
Liên ngẩng cao đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi. “Ngôi nhà của chúng ta?” Cô lặp lại, nhấn mạnh. “Anh đã không còn quyền gọi đây là ngôi nhà của chúng ta nữa rồi, Tân. Đơn ly hôn đã ký, mọi thứ đã kết thúc.” Cô nhìn anh ta, không chút thương xót. “Tôi đã từng nghĩ tôi sẽ không bao giờ có thể quên được nỗi đau anh gây ra. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy… thương hại.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt kiên định. “Anh về đi. Tôi không còn gì để nói với anh nữa.”
Liên quay lưng, bước vào nhà, đóng cánh cửa gỗ lại một cách dứt khoát, để lại Tân một mình quỳ gối giữa sân, trong sự hối hận muộn màng và tuyệt vọng tột cùng.
Tân vẫn quỳ gối trên nền đất lạnh, tuyệt vọng nhìn cánh cửa đã khép chặt. Anh ta lẩm bẩm những lời cầu xin vô nghĩa, hơi thở đứt quãng. Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại sự câm lặng và nỗi tuyệt vọng gặm nhấm.
Đột nhiên, cánh cửa gỗ khẽ mở. Tân ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe lóe lên một tia hy vọng mỏng manh như sợi chỉ. Liên đứng đó, bóng cô đổ dài trên nền sân. Khuôn mặt Liên hoàn toàn trống rỗng, không một nét giận dữ, không một chút đau khổ, cũng không hề có sự thương hại. Đôi mắt Liên nhìn Tân như thể nhìn một người xa lạ, một bóng hình vô định không chút liên quan đến cuộc đời cô.
Tân cố gắng thều thào điều gì đó, nhưng cổ họng anh ta nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Liên chỉ nhìn, đôi môi mím chặt. Cô không nói một lời. Sau vài giây lạnh lùng đến rợn người, Liên từ từ đưa tay, đóng sầm cánh cửa lại. “RẦM!” Một tiếng động khô khốc xé nát sự tĩnh lặng. Ngay sau đó, tiếng CẠCH của ổ khóa vang lên, nặng nề và dứt khoát, như một tiếng chuông báo tử cho mọi hy vọng cuối cùng của Tân.
Tân ngã sụp xuống, đầu đập nhẹ vào nền gạch. Mọi thứ trước mắt anh ta tối sầm lại. Anh ta đã mất tất cả, và giờ đây, cánh cửa duy nhất để trở về đã đóng sập mãi mãi, không bao giờ mở ra nữa.
Tân ngã sụp xuống, đầu đập nhẹ vào nền gạch. Mọi thứ trước mắt anh ta tối sầm lại. Trong cơn choáng váng, Tân cố gắng gượng đứng dậy, toàn thân run rẩy vì lạnh và sự tuyệt vọng. Từng giọt mưa bắt đầu nặng hạt hơn, rơi lộp bộp trên mái hiên rồi xối xả xuống sân. Tân lảo đảo bước đi, không phương hướng, không biết mình sẽ đi đâu giữa màn đêm đen kịt và cơn mưa lạnh giá.
Bên trong căn nhà, Liên không hề ngoảnh lại sau khi đóng cửa. Cô bước đi chậm rãi vào phòng khách, nơi ánh đèn vẫn còn sáng, hắt lên vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn phòng giờ đây rộng lớn đến lạ, không còn cảm giác ấm cúng quen thuộc. Liên tiến đến cửa sổ lớn, khẽ kéo tấm rèm mỏng, nhìn ra ngoài.
Ngoài kia, Tân, giờ đây chỉ còn là một bóng đen đơn độc, vật vờ trong màn mưa. Anh ta loạng choạng, từng bước chân nặng nề như không còn chút sức lực nào để bước tiếp. Gió lạnh quất vào mặt, mưa xối xả làm ướt sũng bộ quần áo đã sờn rách, thấm đẫm vào tận xương tủy. Liên nhìn Tân, nhìn cái bóng cô độc đang dần khuất dạng sau hàng cây. Một nụ cười nhẹ khẽ nở trên môi Liên, không phải nụ cười chua chát của sự trả thù, cũng không phải nụ cười hả hê của kẻ chiến thắng. Đó là nụ cười của một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân, một nụ cười của sự tự do và chiến thắng chính bản thân mình. Đôi mắt Liên ánh lên vẻ bình thản, như thể cô vừa xem xong một vở kịch dài và giờ đây màn đã khép lại, không còn một chút vướng bận nào với quá khứ hay sự tiếc nuối nào.
Liên bước khỏi cửa sổ, rời xa khung cảnh u ám ngoài kia. Căn nhà, từng là tổ ấm của những mơ ước, giờ đây là của riêng Liên, không còn bóng dáng của người đàn ông đã từng là tất cả đối với cô. Trong không gian tĩnh lặng, Liên nhớ lại những năm tháng đã qua, những ngày tháng mù quáng chìm đắm trong tình yêu và những hy sinh vô nghĩa. Tiền bạc, địa vị, hay những lời hứa hẹn ngọt ngào đã từng mê hoặc cô, giờ đây đều trở nên vô nghĩa khi lòng tin đã tan vỡ không thể hàn gắn. Liên nhận ra rằng, hạnh phúc đích thực không phải là níu giữ những gì đã mục ruỗng, mà là dũng cảm buông bỏ để tìm lại chính mình, để tái tạo một cuộc đời mới.
Cô không còn cảm thấy hận thù sâu sắc hay mong muốn trả đũa, chỉ còn lại sự thấu hiểu cho chính bản thân mình và một chút tiếc nuối cho con người đã từng chìm đắm trong ảo vọng. Cuộc đời, Liên nghiệm ra, giống như một dòng chảy không ngừng, đôi khi phải trải qua những trận bão tố dữ dội nhất để rồi sau đó mới có thể nhìn thấy cầu vồng rực rỡ. Giờ đây, Liên đã hoàn toàn sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một chương mới đầy hứa hẹn. Cô sẽ sống trọn vẹn cho bản thân, thực hiện những ước mơ đã bị lãng quên, và kiến tạo một tương lai tươi sáng mà cô hoàn toàn xứng đáng có được. Nụ cười tự tại nở trên môi Liên, một nụ cười của sự bình yên và tha thứ, không chỉ dành cho người đã từng phản bội cô mà còn cho chính bản thân mình. Liên biết, con đường phía trước còn rất dài và có thể sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô đã học được rằng, sau mỗi lần vấp ngã, người phụ nữ mạnh mẽ sẽ đứng dậy, không phải để trả thù hay dằn vặt, mà để sống một cuộc đời rực rỡ, độc lập và hạnh phúc hơn bao giờ hết.

