Cha nghèo hấp hối, con gái mồ côi tìm đến… sự thật gây nghẹn

B;é g;ái xin vào bệnh viện để gặp bố lần cuối, y tá hỏi bố em là ai thì ch/ết l;ặng…“Bé gái xin vào bệnh viện để gặp bố lần cuối. Y tá hỏi: ‘Bố em là ai?’
Con bé ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng nhỏ như thì thầm:
— Cháu… không biết…
Cả phòng cấp cứu lặng đi như có ai vừa tắt công tắc âm thanh.”
Chiều mùa đông, bệnh viện 108.
Mưa phùn, gió bấc. Trên hành lang dẫn vào phòng cấp cứu, một bé gái khoảng 10 tuổi đứng nép mình dưới tấm áo mưa rách nát. Mái tóc ướt bết, chân đi đôi dép tổ ong nhựa đã gần rách quai. Tay ôm chặt chiếc cặp học sinh cũ. Gương mặt tái mét.
Y tá Thảo đang trực thì thấy con bé chạy vội tới, giọng khẩn thiết:
— Cô ơi… làm ơn… cho cháu gặp bố cháu… Bố cháu… sắp mất rồi phải không?
Thảo nhìn xuống, dịu giọng:
— Em tên gì? Bố em tên gì? Nằm phòng nào?
Con bé ngập ngừng:
— Cháu… tên là Hân… Còn bố cháu… cháu không biết tên.
— Không biết?
— Cháu không biết mặt bố… chưa từng gặp lần nào… Nhưng có người gọi về nhà nói bố cháu bị tai nạn, đang nằm phòng cấp cứu bệnh viện 108, tên là Trần Văn Tâm… Đó là tất cả những gì cháu biết.
Y tá Thảo lặng người.
Hân đưa ra một mẫu giấy nhỏ, ghi dòng chữ nắn nót bằng mực xanh:
“Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, xin hãy báo về cô Trịnh ở Nhà nuôi dưỡng Nhân Ái, gửi lời cho con gái tôi – bé Hân.”
Phía dưới là một dãy số điện thoại đã được khoanh đỏ.
Thảo kiểm tra danh sách bệnh nhân. Đúng là có người tên Trần Văn Tâm được đưa vào lúc 16h cùng ngày, trong tình trạng nguy kịch, đa chấn thương. Không có người thân đi kèm. Chưa xác định được danh tính rõ ràng vì không mang giấy tờ tuỳ thân.
— Bé này nói đúng… – Thảo lẩm bẩm.
Cô đưa ánh mắt lo lắng nhìn Hân:
— Con chắc là muốn vào gặp ông ấy?
— Vâng. Chỉ một phút thôi cũng được… Bố chưa từng biết mặt con… nhưng con chỉ cần được nhìn bố… một lần thôi.
**
Phòng cấp cứu 3A.
Người đàn ông nằm trên giường sắt lạnh, thân thể quấn đầy băng gạc. Máy thở nhấp nháy theo nhịp yếu ớt. Không ai nghĩ ông sẽ tỉnh lại.
Hân bước vào, cẩn trọng như bước vào giấc mơ.
Cô bé đứng lặng vài giây. Rồi run rẩy bước tới bên giường. Nhìn khuôn mặt bầm dập, má hóp, đôi môi khô khốc kia… nước mắt tự nhiên tuôn trào.
— Con là Hân… là con gái của bố đây… Bố có nghe con nói không?
Im lặng.
Chỉ có tiếng máy thở đều đặn và tiếng mưa lách tách ngoài cửa kính.
Hân mở cặp sách, rút ra một tấm ảnh cũ mờ – ảnh của một người phụ nữ trẻ ôm bụng bầu đứng bên cây cầu cũ. Mặt sau ảnh ghi:
“Cho Hân – để khi con hỏi ‘bố con là ai’, mẹ không còn phải nói dối nữa.” … Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cha nghèo hấp hối, con gái mồ côi tìm đến… sự thật gây nghẹn

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt