Ta đã đưa cơm cho thư sinh nhà bên suốt năm năm.
Thư sinh thi đỗ thám hoa, nhưng lại chẳng trở về để lấy ta.
Người đời cười ta ngốc nghếch, ta tuy đau lòng nhưng vẫn phẩy tay, giả bộ không để tâm.
Cho đến năm đó, mẫu thân ta bị chủ mẫu đánh suýt mất mạng.
Ta nhớ chút tình xưa, hạ mình mà đi cầu xin hắn.
Xin hắn nghĩ cách mời Đổng đại phu nổi danh nhất kinh thành đến xem bệnh, lại giúp mẫu thân tìm ít thuốc tốt.
Thư sinh khó xử, khuyên ta rằng:
“Chẳng phải ta không giúp, chỉ là ta làm sao có thể quản chuyện hậu viện của phụ thân ngươi? Ta biết mẫu thân ngươi bị oan, nhưng đã làm thiếp, sao tránh khỏi đòn roi?”
Mấy năm sau, thư sinh bị liên lụy, bị giáng chức, đến trước mặt ta cầu xin.
Khi đó, ta đã là phu nhân của quân vương, một quý phẩm phu nhân, thường dân khó gặp.
Người đời nói rằng, thà đắc tội với quân vương, chớ đắc tội với quân vương phu nhân.
Ta nhàn nhạt búng lớp vàng trên móng tay, chậm rãi nói:
“Chẳng phải ta không giúp, chỉ là ta là nữ nhân nhỏ bé, chuyện triều đình sao dám bàn đến? Huống hồ đã làm quan, sao tránh khỏi chịu khổ?”
Ba ngày hè nắng nóng, chính là lúc mặt trời gay gắt nhất.
Phiến đá xanh trong hậu viện bị ánh nắng thiêu đến trắng lóa.
Ngay cả nha hoàn cũng không muốn làm việc lúc này, chỉ cầm chổi giả bộ quét bụi dưới bóng cây.
Ta đã quỳ ở đây hai ngày.
Tiếng ve trên cây kêu inh ỏi làm người ta choáng váng, ta chỉ hơi mím môi, đôi môi khô khốc lập tức rỉ máu.
Mùi tanh của máu tràn ngập trong miệng, ta liếm môi, đầu óc lại tỉnh táo đôi chút.
Ta quỳ ở đây cầu xin chính thê nương nương mở lòng từ bi.
Cầu xin bà tha cho mẫu thân của ta.
Mẫu thân ta bị vu cho tội ăn trộm vòng tay của chính thê, năm ngày trước bị đánh đến gần chết.
Ba ngày nắng nóng, vết thương mưng mủ, sốt cao không dứt.
Ta đã đem toàn bộ trang sức tích góp đi cầm cố, đổi lấy ít bạc, mời nữ y đến xem bệnh.
Nữ y chỉ chữa qua loa vết thương ngoài, rồi bảo rằng những chỗ khác không có gì đáng lo, chỉ có đôi chân…
Nếu gãy ngang xương còn dễ chữa, đằng này lại bị đập nát từng chút một.
Nếu mời được Đổng đại phu cao minh nhất kinh thành đến xem, có lẽ còn hy vọng.
Nếu không, dù có giữ được tính mạng, chỉ e sẽ tàn phế.
Mẫu thân ta nhờ dung mạo mà được sủng ái, lại chỉ sinh được một nữ nhi là ta.
Nếu trở thành tàn phế, phụ thân chắc chắn sẽ không nhìn đến bà lần nữa.
Nhưng đó là chuyện sau này. Hiện tại ta chỉ cầu mong mẫu thân được sống.
Đổng đại phu nổi tiếng với tài chữa bệnh như thần, đến quyền quý kinh thành cũng phải kính nể, xếp hàng cầu y.
Sao một thứ nữ như ta có thể dễ dàng gặp mặt và mời được?
Ta cầu xin chính thê nương nương ban cho lệnh bài của Lâm phủ.
Toàn thân áo lụa ướt đẫm mồ hôi, ta quỳ trên tấm đá nóng như lửa, sắp ngất lịm đi.
Linh hồn như rời khỏi thân xác, bay lên cao, nhìn xuống thân thể của nữ nhân bị nắng thiêu đỏ ửng, da nứt nẻ.
Nha hoàn Thái Liên vội vã chạy đến bên ta, giọng nghẹn ngào nói:
“Tiểu thư, di nương vẫn sốt cao không hạ, phải làm sao đây?”
Tình hình vô cùng nguy cấp, nàng như nhớ ra điều gì, ánh mắt lóe lên tia hy vọng, nói với ta:
“Quỳ như thế này cũng vô ích, chính thê nương nương chẳng buồn gặp ngươi… Tiểu thư… nếu không, ngươi hãy đi cầu xin Tống thiếu gia đi!”
Tống thiếu gia mà nàng nhắc đến, chính là Tống Thư Bạch.
Thượng kinh đất chật như vàng, một con phố, phía trước là các nhà quyền quý, phía sau có khi lại là khu ổ chuột bên cạnh rãnh nước hôi thối.
Tống Thư Bạch chính là thư sinh nghèo khổ ở sau nhà ta.
Ta vô tình gặp hắn, thấy hắn khổ sở, đã đưa cơm cho hắn năm năm.
Hắn cũng không phụ lòng, một lần đỗ thám hoa.
Rồi, hắn quên ta.
Tỷ tỷ thường lấy chuyện này ra chế giễu ta.
Thái Liên còn chưa biết, Tống Thư Bạch, thật ra ta đã từng đi cầu xin hắn một lần rồi.
Hy vọng hắn nhớ đến chút tình nghĩa trước kia, ra tay giúp đỡ.
Ta cúi mắt, nhớ lại lời Tống Thư Bạch đã nói với ta.
“Khê nhi muội muội, chẳng phải ta không giúp, chỉ là ta làm sao có thể quản được chuyện hậu viện của phụ thân ngươi? Ta biết mẫu thân ngươi bị oan, nhưng đã làm thiếp, sao tránh khỏi bị đánh?”
“Ngươi hãy nhẫn nhịn một chút.”
Nhẫn?
Tính mạng của người đang nguy nan.
Hắn bảo ta nhẫn nhịn.
Ta không biết phải nhẫn nhịn thế nào, nhưng ngoài nhẫn nhịn, dường như cũng chẳng còn cách nào khác.
Thái Liên thấy ta không nói năng gì, đoán rằng có lẽ ta vẫn còn chút tự trọng, không muốn đi cầu xin Tống Thư Bạch.
Nàng mở miệng, rồi lại thôi, cuối cùng chủ tớ có khác, nàng không nói gì thêm, chỉ thút thít chạy về chăm sóc tiểu nương.
Ta ở lại chỗ cũ, tiếp tục quỳ, cầu xin chính thê mở lòng thương xót.
Thời khắc nóng nhất trong ngày đã qua, không biết đã quỳ bao lâu, chân trời dần dần sáng lên như bụng cá, mặt trời lặn về phía tây.
Thái Liên lại chạy đến.
Chạy gấp gáp, luống cuống, đầu đầy mồ hôi, đôi môi trắng bệch:
“Tiểu thư, di nương… không còn thở nữa!”
Ta đứng lặng hồi lâu, mới lờ mờ đứng lên, cảnh vật xung quanh chầm chậm trôi qua trong mắt ta, tiếng ù ù nhức nhối vang lên trong tai, từng luồng sáng trắng nổ tung trong đầu.
Có một câu Thái Liên nói rất đúng.
Quỳ ở đây cũng chẳng ích gì.
Ta đưa mắt nhìn quanh một vòng, rồi mờ mịt bước đi.
Phụ thân chẳng phải không biết mẫu thân của ta đang thoi thóp, chỉ là ông đã ngầm cho phép chính thê làm như vậy.
Mấy ngày trước, phụ thân bị người khác tấu trình trên triều, nhờ cậy nhạc phụ mới thoát nạn, mà chính thê của ông, xưa nay luôn ganh ghét sắc đẹp của mẫu thân ta.
Hôm nay có khách quý, tiền thính đèn đuốc sáng trưng, bóng người lố nhố, gần như tất cả gia nhân trong Lâm phủ đều chực sẵn ở đó, so với hậu viện lạnh lẽo, tựa như hai thế giới.
Ta vào chuồng ngựa lấy một cây rìu.
Trong cơn mơ màng, ta nghĩ— may mà phụ thân là văn nhân, mà văn nhân thì trọng thể diện nhất.
Thái Liên đã sợ đến mất hồn, nàng lao đến ôm chặt lấy chân ta, khóc lóc nức nở:
“Tiểu thư, tiểu thư! Người định làm gì?! Chúng ta… chúng ta thử nghĩ cách khác đi!”
Còn cách nào khác nữa, ta cúi đầu đẩy nàng ra.
Chuyện đã đến nước này, cùng lắm cũng chỉ là một cái chết.
Huống chi nếu mẫu thân chết rồi, ta cũng sẽ đi theo bà.
Ta cứ thế trong cơn mê man, từng bước, từng bước tiến về phía tiền thính.
Ngoài cửa có gia nhân canh gác, hai người đầu tiên nhìn ta, không kịp phản ứng.
Ta lại đi thêm vài bước, bỗng có một nha hoàn hét lên, lao về phía ta.
Ta chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, ta sẽ cầm rìu mà chém người.
Máu văng xa ba thước, ngay sau đó, lại có thêm ba năm người nhào tới.
Cảnh tượng ồn ào náo động, tiền thính một trận hỗn loạn, cuối cùng ta cũng gặp được người mà ta muốn gặp, bi thương gào lớn:
“Phụ thân, cầu xin người cứu mẫu thân con một mạng!”
Mái tóc ta rối bời, trên người vương đầy máu người khác, làn da trắng mịn ngày nào nay đỏ rực như lửa sau hai ngày dãi nắng.
Phụ thân trợn tròn mắt nhìn ta, hồi lâu không thốt nên lời.
Hẳn là ông không ngờ rằng, đứa con gái vốn yếu ớt như thỏ của mình, nay lại hóa thành một tu la hung hãn.
Quản gia là người đầu tiên phản ứng, hét lớn một tiếng: “Nhị tiểu thư đã hóa điên rồi, mau bắt lấy người!”
Vài người xông lên giữ chặt lấy ta, cướp đi cây rìu trong tay.
Giữa cơn hỗn loạn, ta bị đè xuống quỳ trên mặt đất, đôi mắt đầy nước, chằm chằm nhìn người khoác áo gấm trước mặt, chưa kịp mở miệng, nước mắt đã trào ra:
“Phụ thân, cầu xin người cứu lấy mẫu thân con!”
Cảnh tượng thật thảm hại, không biết ai đã chém một nhát vào cổ ta, khiến ta ngất đi.
Ánh nhìn cuối cùng trước khi ta ngất xỉu là bóng một người từ trong đám đông bước ra, dáng người cao lớn, lạnh lùng tuấn tú.
Ánh mắt sắc bén của hắn vô tình chạm phải ánh mắt ta.
Rồi ta ngất lịm.
Tầm nhìn của Khê nhi trở nên mờ mịt, tiếng ù ù trong tai ngày càng lớn. Cô cảm nhận một cơn đau nhói ở cổ rồi chìm vào bóng tối.
Khi Khê nhi tỉnh dậy, không gian xung quanh xa lạ. Đầu óc còn mơ hồ, cơ thể đau nhức từng chỗ, nhưng những vết thương đã được băng bó cẩn thận. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa trong huyết mạch, như có một nguồn sức mạnh đang chảy tuần hoàn.
Cánh cửa phòng bật mở. Một người đàn ông bước vào. Vóc dáng cao lớn, gương mặt lạnh lùng ẩn sau một mái tóc đen dài. Đôi mắt hắn sâu thẳm, sắc bén, quét một lượt khắp căn phòng rồi dừng lại ở Khê nhi.
“Nàng tỉnh rồi à, Khê nhi?” Giọng nói trầm ấm, vang lên đầy uy quyền, nhưng cũng ẩn chứa một sự thâm trầm khó dò.
Khê nhi ngơ ngác. Nàng chớp mắt, cố gắng tiêu hóa hình ảnh trước mắt. Nàng hoang mang không biết mình đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra. Nhưng đồng thời, một tia tò mò le lói trong lòng. Ai là người đàn ông này? Tại sao hắn lại cứu nàng? Và làm thế nào nàng lại có mặt ở đây? Cơ thể vẫn còn đau nhức, nhưng ánh mắt nàng dần tập trung vào người đàn ông bí ẩn, tìm kiếm một lời giải đáp trong vẻ mặt lạnh lùng ấy.
Người đàn ông bước lại gần giường, ánh mắt lướt qua Khê nhi với vẻ đánh giá. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, tư thế ung dung, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự sắc bén.
“Nàng tỉnh rồi sao,” giọng nói trầm thấp vang lên, lần này không còn vẻ kinh ngạc, mà mang theo một sự khẳng định.
Khê nhi cố gắng ngồi dậy, cơn đau nhói ở cổ khiến cô khẽ rên lên. Đầu óc vẫn còn quay cuồng, nhưng sự hiện diện của người đàn ông lạ mặt lại khiến cô tỉnh táo hơn.
“Ngươi là ai? Ta đang ở đâu?” Giọng Khê nhi yếu ớt nhưng kiên định.
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười không chút ấm áp. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là nàng đang ở nơi an toàn.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Khê nhi, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lùng. “Ta đã chứng kiến cảnh nàng cầm rìu xông vào tiền thính Lâm phủ.”
Khê nhi giật mình, toàn thân cứng đờ. Ký ức về khoảnh khắc tuyệt vọng, nỗi căm hận tràn ngập ùa về.
“Ta thấy ở nàng không phải sự điên loạn, Khê nhi ạ,” người đàn ông tiếp tục, ánh mắt như xuyên thấu tâm can cô. “Mà là một ý chí sắt đá, một ngọn lửa báo thù âm ỉ. Đó là thứ ta tìm kiếm.”
Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, dáng vẻ uy nghi tựa như một vị quân vương. “Mẫu thân nàng chết oan uổng, phụ thân nàng nhu nhược bất tài, còn đám người kia thì đắc ý hả hê. Nàng muốn trả thù, đúng không?”
Khê nhi không trả lời, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả.
“Ta có thể cho nàng quyền lực,” người đàn ông nói, dừng lại trước mặt Khê nhi, ánh mắt đầy thách thức. “Thứ sức mạnh đủ để nàng nghiền nát tất cả những kẻ đã đẩy mẫu thân nàng vào chỗ chết. Nhưng đổi lại, nàng phải là quân cờ của ta.”
Khê nhi sững sờ. Lời đề nghị này vượt xa mọi suy nghĩ của cô. Quân cờ? Báo thù? Cả hai ý niệm đan xen, giằng xé trong tâm trí cô. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, rồi nhìn xuống bàn tay mình, nơi từng siết chặt cán rìu. Một tia sáng lóe lên trong đáy mắt Khê nhi, không còn là sự hoang mang, mà là quyết tâm. Cô gật đầu.
Người đàn ông bí ẩn mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng ẩn chứa sự tính toán. “Tốt lắm. Ta thích sự quyết đoán của nàng.”
Khê nhi hít một hơi thật sâu. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình, một sự chuyển mình mãnh liệt từ con sâu yếu đuối thành con bướm khao khát lột xác, dù cho cái giá phải trả có đắt đến đâu. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông, nơi ẩn chứa cả một vũ trụ quyền lực và bí ẩn.
“Ta đồng ý,” Khê nhi nói. Giọng nàng tuy không lớn, nhưng vang lên đầy dứt khoát, đanh thép. Mỗi âm tiết như một lời tuyên thệ, một sự đoạn tuyệt với quá khứ. “Ta sẽ là quân cờ của ngài. Nhưng xin nhớ, quân cờ này không dễ bị điều khiển.”
Nàng quay lưng lại với căn phòng, sải bước ra ngoài. Cửa phòng mở ra, ánh nắng chói chang của kinh thành ập vào. Khê nhi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi mọi tàn dư của nỗi đau. Nàng không còn là Khê nhi yếu đuối của ngày hôm qua. Nàng là một chiến binh, một kẻ báo thù.
Trong tâm trí Khê nhi vang vọng lời thề với vong linh mẫu thân. Bà đã bị đánh đập đến chết bởi sự tàn độc và dã tâm của Chính thê nương nương và những kẻ xu nịnh bà ta. Phụ thân nhu nhược, bất lực đứng nhìn. Cái chết oan uổng ấy sẽ không bao giờ được quên lãng.
Khê nhi bước đi trên con đường lát đá, bỏ lại sau lưng Lâm phủ, bỏ lại thân phận thứ nữ đầy tủi nhục. Nàng hướng về phía trước, nơi có một tương lai mờ mịt nhưng đầy hứa hẹn. Con đường nàng chọn sẽ nhuộm đỏ bằng nước mắt và máu, nhưng nàng sẽ không lùi bước. Nàng thề sẽ khiến tất cả những kẻ đã đẩy mẫu thân nàng vào chỗ chết phải trả giá đắt gấp trăm lần. Sự căm hận là ngọn lửa dẫn lối, còn quyền lực là vũ khí nàng sẽ nắm giữ.
Trong căn nhà xa hoa, u tịch, người đàn ông bí ẩn (sau này là Quân vương) nhìn Khê nhi với ánh mắt đánh giá. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
QUÂN VƯƠNG
(Giọng trầm ấm, đầy uy quyền)
Ngươi đã sẵn sàng chưa? Con đường này không có chỗ cho sự yếu đuối.
Khê nhi ngước đôi mắt đã khô cạn nước mắt, giờ chỉ còn ánh lửa giận dữ và quyết tâm mãnh liệt. Nàng nhìn thẳng vào mắt vị quân vương, không một chút nao núng.
KHÊ NHI
Ta đã sẵn sàng.
QUÂN VƯƠNG
Tốt. Từ giờ, ngươi sẽ ở đây. Nơi này là phủ đệ bí mật của ta. Ta sẽ dạy ngươi mọi thứ cần thiết. Võ nghệ, binh pháp, thuật đọc lòng người, cách ứng xử chốn cung đình.
Ông quay người bước đi, Khê nhi lặng lẽ theo sau. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại, cắt đứt mọi âm thanh bên ngoài. Căn phòng huấn luyện hiện ra trước mắt, ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn dầu hắt lên những dụng cụ tập luyện.
**PHỦ ĐỆ BÍ MẬT – PHÒNG HUẤN LUYỆN – NGÀY SAU**
Những năm tháng tiếp theo trôi đi như một giấc mộng dài đằng đẵng. Dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc của Quân vương, Khê nhi trải qua một quá trình rèn luyện khắc nghiệt.
Những ngày đầu tiên, thân thể nàng đau nhức rã rời. Những cú đấm, cú đá của Quân vương như muốn nghiền nát nàng. Tiếng roi da vút lên không trung, theo sau là tiếng rên rỉ của Khê nhi. Nàng học cách sử dụng kiếm, dao, thương. Học cách phòng thủ, tấn công, thậm chí là ám sát.
Mồ hôi nhễ nhại, máu rỉ ra từ những vết trầy xước trên da thịt, nhưng Khê nhi chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Mỗi lần cảm thấy kiệt sức, nàng lại nhớ đến hình ảnh mẫu thân bị đánh đập đến chết, nhớ đến khuôn mặt bất lực của phụ thân, nhớ đến sự khinh miệt của Chính thê nương nương. Nỗi căm hận trở thành liều thuốc tiếp thêm sức mạnh cho nàng.
QUÂN VƯƠNG
(Vừa đỡ một đòn tấn công của Khê nhi)
Ngươi đánh còn quá mềm yếu. Phải biết cách dùng toàn bộ sức lực, dồn hết tâm trí vào từng đường quyền, mũi kiếm. Kẻ địch sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai.
KHÊ NHI
(Thở dốc, mắt ánh lên sự tập trung)
Ta hiểu.
Bên cạnh võ nghệ, Khê nhi còn dành thời gian nghiên cứu binh pháp. Nàng đọc những cuốn sách dày cộp về chiến lược, về cách bố trận, về địa lý. Quân vương yêu cầu nàng phải thuộc lòng từng chiến thuật, từng kế sách.
QUÂN VƯƠNG
Chiến tranh không chỉ là sức mạnh cơ bắp. Nó là sự tính toán, là trí tuệ. Hiểu rõ địch, hiểu rõ ta, trăm trận trăm thắng.
Về chính trị và lễ nghi cung đình, Khê nhi học được cách ăn nói, cách giao tiếp, cách làm hài lòng những kẻ quyền lực và cách thao túng những kẻ yếu đuối hơn. Quân vương đôi khi còn đóng vai những quan lại khó tính, những phi tần chua ngoa, để Khê nhi tập đối đáp.
QUÂN VƯƠNG
(Giả giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự độc địa)
Ôi, Khê nhi. Ngươi là thứ nữ sao? Thật đáng thương. Cái danh phận thấp hèn ấy sẽ theo ngươi đến suốt đời.
KHÊ NHI
(Cúi đầu, giọng điệu khiêm nhường)
Nô tì nghe lệnh nương nương.
Nhưng sâu thẳm bên trong, Khê nhi biết rằng mình không còn là “nô tì” hay “thứ nữ” nữa. Nàng đang từng bước xây dựng cho mình một vỏ bọc hoàn hảo, một vũ khí sắc bén để đối mặt với thế giới.
Đôi khi, trong những đêm khuya thanh vắng, khi nỗi mệt mỏi bủa vây, Khê nhi lại ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ánh trăng lạnh lẽo. Nàng nhớ về những ngày tháng yên bình đã qua, nhớ về nụ cười hiền hậu của mẫu thân. Nhưng rồi, hình ảnh về sự bất công, về cái chết oan uổng lại hiện về, nhắc nhở nàng về mục đích của mình.
Nàng không bao giờ từ bỏ. Khê nhi biết, đằng sau cánh cửa này là một tương lai đầy chông gai, nhưng cũng là cơ hội để nàng trả thù. Nàng đang rèn luyện bản thân để trở thành một người phụ nữ mà không ai có thể coi thường, một người phụ nữ đủ sức mạnh để thay đổi vận mệnh của mình và trả lại công bằng cho những người đã khuất.
Sự kiên trì và nỗ lực không ngừng nghỉ của Khê nhi dần tạo nên một sự thay đổi kỳ diệu. Vẻ yếu đuối, mong manh ngày nào đã nhường chỗ cho một khí chất sắc sảo, kiên cường. Đôi mắt nàng giờ đây ánh lên sự thông minh, lạnh lùng và một ý chí thép.
PHỦ ĐỆ BÍ MẬT – PHÒNG HUẤN LUYỆN – NGÀY THỨ NĂM SAU
Năm năm rèn luyện đã qua. Khê nhi không còn là cô gái yếu ớt, sợ hãi năm xưa. Cơ thể nàng săn chắc, ánh mắt sắc bén, mỗi cử động đều ẩn chứa sức mạnh và sự tính toán. Hôm nay, nàng đối mặt với Quân vương, không còn là học trò thụ động, mà là một đối thủ tiềm năng.
QUÂN VƯƠNG
(Vừa đỡ một đòn chém kiếm của Khê nhi, mỉm cười đầy ẩn ý)
Sự kiên nhẫn của ta đã được đền đáp. Ngươi đã không làm ta thất vọng.
KHÊ NHI
(Thở nhẹ, thanh kiếm vẫn chĩa về phía trước, giọng điệu không còn sự nịnh nọt hay sợ sệt)
Phụ thân vẫn còn sống, Chính thê nương nương vẫn còn đó. Ta còn nhiều điều phải làm.
Quân vương nhìn sâu vào mắt Khê nhi. Ông thấy hình ảnh một con cáo già đang dần lộ diện, sự thông minh và dã tâm ẩn chứa sau vẻ ngoài uyển chuyển. Ông biết, thứ hắn đang huấn luyện không chỉ là một công cụ, mà là một thế lực.
QUÂN VƯƠNG
(Giọng trầm xuống, có chút đề phòng)
Ngươi đã học được quá nhiều. Ta không chỉ dạy ngươi cách chiến đấu, mà còn cách trị vì. Ngai vàng ấy, có lẽ ngươi cũng đã nhắm tới?
Khê nhi nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo. Nàng biết, dã tâm của Quân vương lớn hơn nhiều so với những gì nàng tưởng tượng. Ông ta không chỉ muốn lợi dụng nàng để có được quyền lực, mà còn có một kế hoạch lớn hơn cho cả triều đình.
KHÊ NHI
(Tiến lại gần Quân vương, chỉ còn cách vài bước chân, giọng thì thầm đầy uy hiếp)
Ngài dạy ta cách đọc lòng người. Vậy, ngài nghĩ ta nhìn thấy gì trong mắt ngài? Sự tín nhiệm? Hay sự nghi kỵ? Ngài muốn ta trở thành người bảo vệ cho âm mưu của ngài, hay là kẻ lật đổ chính ngài?
Quân vương lùi lại một bước. Lần đầu tiên, ông cảm nhận được sự nguy hiểm từ chính người học trò của mình. Khê nhi đã trở nên quá mạnh mẽ, quá thông minh.
QUÂN VƯƠNG
(Cố giữ vẻ bình tĩnh)
Khê nhi, ta đã cho ngươi tất cả. Ngươi không có gì để oán trách ta cả.
KHÊ NHI
(Giọng vang lên, không còn một chút mềm yếu)
Ngài cho ta sức mạnh, nhưng ngài cũng cho ta thấy cái giá của sự yếu đuối. Ngài dạy ta cách dùng mưu, nhưng ngài quên mất rằng, mưu mẹo có thể quay ngược lại chính người dùng nó. Ta sẽ không để mình bị ai kiểm soát nữa. Ta sẽ mạnh hơn ngài, để đảm bảo rằng không một ai, kể cả ngài, có thể đạp lên số phận của ta.
Nàng quay người, bỏ lại Quân vương đứng đó, đối mặt với sự thật phũ phàng. Khê nhi đã bước ra khỏi cái bóng của ông, bắt đầu tính toán cho riêng mình, với một kế hoạch hoàn toàn mới, nhằm vào cả quyền lực và sự trả thù. Nàng hiểu, con đường phía trước sẽ tàn khốc hơn bao giờ hết.
KHINH THÀNH – PHỦ VƯƠNG – BAN NGÀY
Tiếng chuông bạc vang lên, thanh thoát nhưng đầy uy quyền, báo hiệu sự hiện diện của Khê nhi. Nàng đứng đó, dáng vẻ uy nghi, đôi mắt sắc như dao găm quét qua những gương mặt đầy nịnh nọt trong hậu viện. Năm tháng trong bóng tối đã tôi luyện nàng thành một quân cờ đắc lực, một cánh tay phải không thể thiếu của Vương gia. Danh tiếng của nàng, một nữ nhân có thể thao túng triều chính, đưa đối thủ vào chỗ chết không tiếng động, đã len lỏi khắp Kinh thành, khiến giới quyền quý vừa kính sợ, vừa đố kỵ.
Thái Liên, nha hoàn trung thành, khẽ cúi đầu, giữ khoảng cách an toàn. Cô đã chứng kiến sự thay đổi chóng mặt của chủ nhân, từ một nữ nhi nhu nhược, bị xem thường, giờ đây trở thành một thế lực đáng gờm.
QUẢN GIA LÂM PHỦ
(Giọng run run, cố giữ vẻ cung kính)
Nương nương giá lâm. Vương gia đang đợi ở Tiền thính.
Khê nhi không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Nàng bước đi, mỗi bước chân đều toát ra một khí chất lạnh lùng, tự tin. Cánh cửa phòng khách mở ra, để lộ hình ảnh Vương gia đang ngồi ung dung, phía dưới là một nhóm văn nhân, quan lại. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Khê nhi, đầy dò xét và tò mò.
VƯƠNG GIA
(Nhếch mép cười, ánh mắt không rời Khê nhi)
Muội đến đúng lúc. Ta đang cùng các vị đại nhân bàn về vụ án của Đổng đại phu.
Một vị quan trẻ tuổi, gương mặt còn vương nét ngây ngô, nhìn Khê nhi với ánh mắt ngưỡng mộ. Đó là Tống Thư Bạch, người vừa thi đỗ Thám hoa, vốn có xuất thân nghèo khó. Anh đã từng nhìn thấy Khê nhi trong hoàn cảnh khác, một cô gái yếu đuối đang bị Mẫu thân Khê nhi và Chính thê nương nương hành hạ trong Hậu viện Lâm phủ.
TỐNG THƯ BẠCH
(Giọng ngập ngừng, cố che giấu sự bối rối)
Tham kiến nương nương.
Khê nhi liếc nhìn Tống Thư Bạch, một tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt. Cô nhớ lại hình ảnh năm xưa, khi phụ thân mình, một văn nhân, một quan chức không có thực quyền, bất lực nhìn thê thiếp của mình tàn hại một đứa con gái.
KHÊ NHI
(Giọng trầm, vang vọng khắp căn phòng)
Việc hậu viện vốn không phải chuyện triều đình. Nhưng nếu nó ảnh hưởng đến sự ổn định của triều cương, thì ta có quyền can thiệp.
Lời nói của Khê nhi như một nhát dao, cắt đứt mọi sự dò xét. Vương gia mỉm cười, hoàn toàn hài lòng.
VƯƠNG GIA
(Đập nhẹ tay lên bàn)
Đúng vậy. Mẫu thân Khê nhi đã phải trả giá cho sự nông nổi của mình. Và Đổng đại phu, dù danh tiếng có lớn đến đâu, cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Một vị quan lớn tuổi, nét mặt cau có, lên tiếng:
QUAN LỚN
Nhưng nương nương, việc này… có hơi đi quá xa. Chúng ta đang nói về một đại phu có tiếng.
KHÊ NHI
(Đôi mắt nheo lại, giọng đầy đe dọa)
“Đi quá xa” là khi kẻ yếu đuối bị kẻ mạnh chà đạp. Ta chỉ đang làm cho thế cờ cân bằng trở lại. Các ngài biết đấy, sự cân bằng là yếu tố quan trọng nhất trong mọi cuộc chơi.
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Mọi người đều cảm nhận được sự uy quyền tuyệt đối của Khê nhi. Nàng không còn là cô gái nhỏ bé năm xưa, mà là một con thú săn mồi, sẵn sàng xé xác bất kỳ ai cản đường.
Chợt, một thị vệ bước vào, báo cáo:
THỊ VỆ
(Hơi thở gấp gáp)
Bẩm Vương gia, có tin báo từ biên cương. Quân đội của Vương quốc láng giềng đang có động thái bất thường.
Vương gia cau mày, nhìn sang Khê nhi. Cô đã quá quen với việc này. Giờ đây, nàng không chỉ là người giải quyết các vấn đề chính trị phức tạp trong triều, mà còn là người cùng Vương gia lên kế hoạch cho những cuộc chiến tranh.
KHÊ NHI
(Khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia tính toán)
Biên cương ư? Có lẽ đã đến lúc ta phải “giải quyết” một vài kẻ mộng tưởng rồi.
Nàng xoay người, bước ra khỏi phòng khách, để lại sau lưng là sự kinh ngạc và cả nỗi sợ hãi trong lòng những kẻ có mặt tại đó. Bên ngoài, bóng tối của Kinh thành bao trùm, nơi những âm mưu và quyền lực đang chờ đợi nàng. Con đường phía trước, tàn khốc và đẫm máu, chỉ mới bắt đầu.
PHỦ VƯƠNG – PHÒNG TIỀN THÍNH – BAN NGÀY
Ánh mắt Vương gia như xoáy sâu vào Khê nhi. Bầu không khí trong phòng nặng trĩu. Những quan lại có mặt đều nín thở chờ đợi. Họ đã quá quen với sự sắc sảo của Vương gia, nhưng lần này, dường như có một tầng nghĩa sâu xa hơn trong lời đề nghị của ngài.
VƯƠNG GIA
(Giọng trầm ấm, đầy quyền uy)
Khê nhi. Nàng đã chứng minh bản lĩnh của mình. Kinh thành này, triều đình này, đều cần một người phụ nữ như nàng. Nàng sẽ là Vương phi của ta, và sau này là Hoàng hậu.
Khê nhi đứng thẳng người, đôi mắt đen láy đối diện trực tiếp với Vương gia. Không một chút biểu lộ cảm xúc nào trên gương mặt vốn được trau chuốt kỹ lưỡng. Nàng hiểu rõ, lời cầu hôn này không xuất phát từ tình yêu, mà là một sự tính toán chiến lược. Vương gia cần một người đàn bà có đủ trí tuệ và sự tàn nhẫn để giúp ông ta chinh phục ngai vàng. Và nàng, với tất cả những gì đã trải qua, lại chính là quân cờ hoàn hảo nhất.
Thái Liên đứng lặng lẽ ở một góc phòng, cảm nhận rõ ràng sự chuyển biến trong lòng chủ nhân. Cô gái yếu đuối ngày nào, giờ đây đang nắm giữ vận mệnh của chính mình và cả một vương quốc trong tay.
KHÊ NHI
(Giọng đều đều, không chút rung động)
Thần thiếp chấp nhận.
Một khoảng lặng bao trùm. Các quan lại nhìn nhau, ngầm hiểu rằng một liên minh quyền lực mới đã chính thức hình thành. Nụ cười mỉm trên môi Vương gia càng lúc càng rộng.
VƯƠNG GIA
(Nhìn Khê nhi với ánh mắt hài lòng)
Rất tốt. Sự chấp nhận của nàng là một quyết định sáng suốt. Hãy chuẩn bị. Lễ thành thân sẽ được cử hành sớm.
Khê nhi khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Vương gia. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, có một ngọn lửa âm ỉ cháy, ngọn lửa của sự trả thù và khát vọng vươn lên. Nàng biết, đây chỉ là bước đầu tiên trên con đường chinh phục vị trí “phu nhân của quân vương”. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy những hiểm nguy. Nhưng Khê nhi chưa bao giờ lùi bước. Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt bao năm tháng, và giờ đây, nó đã đến.
PHỦ VƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – BAN NGÀY
Thời gian trôi đi, năm năm đã lặng lẽ trôi qua kể từ ngày Khê Nhi bước chân vào phủ Vương gia. Nàng đã chính thức trở thành Vương phi, và giờ đây, ánh mắt của cả kinh thành đều đổ dồn về tương lai của nàng – người vợ của người sẽ kế vị ngôi báu, tương lai là Hoàng hậu. Không còn là nàng thứ nữ yếu đuối của Lâm phủ, ngày nào bị mẹ kế ức hiếp, mẹ ruột bị đánh đến chết, hay phải liều mình cầm rìu xông vào tiền thính để bảo vệ bản thân. Giờ đây, Khê Nhi là Phu nhân của Vương gia, vị thế đã được củng cố vững chắc.
Không gian trong phòng trang nhã, thoang thoảng hương trầm. Khê Nhi ngồi đối diện với một nhóm người, mỗi người đều mang trong mình một vẻ quyền lực và ảnh hưởng nhất định. Họ là những quan lại thân tín của Vương gia, những người có thể định đoạt vận mệnh của triều đình. Khê Nhi không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi đặt ra một câu hỏi sắc sảo, khiến mọi người đều phải trầm trồ. Thái Liên, nha hoàn trung thành của nàng, đứng phía sau, ánh mắt không rời khỏi chủ nhân. Cô biết, Khê Nhi không chỉ đơn thuần là một Vương phi. Nàng đang âm thầm xây dựng cho mình một mạng lưới ảnh hưởng, một đế chế quyền lực riêng biệt.
Một vị quan lớn tuổi, với bộ râu bạc trắng, đang trình bày về tình hình biên cương phía Bắc.
VỊ QUAN LỚN
(Giọng đầy lo lắng)
Thần xin bẩm báo, tình hình biên cương phía Bắc đang có dấu hiệu bất ổn. Các bộ tộc du mục ngày càng hung hãn, có nguy cơ xâm phạm vào lãnh thổ của ta.
Khê Nhi nhíu mày, ánh mắt thoáng chút trầm tư. Nàng không vội đưa ra quyết định, mà chậm rãi nhìn sang một vị tướng quân trẻ tuổi đang đứng cạnh.
KHÊ NHI
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa sự sắc bén)
Tướng quân, ngài nghĩ sao về lời của vị quan này? Kinh nghiệm trận mạc của ngài chắc chắn sẽ cho ta một cái nhìn khách quan hơn.
Vị tướng quân trẻ tuổi, Tống Thư Bạch, người từng là một thư sinh nghèo, giờ đã trở thành Thám hoa và được trọng dụng, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Khê Nhi. Anh ta nhớ lại cái ngày mình bỗng nhiên được trao cho một cơ hội thay đổi cuộc đời, một cơ hội đến từ một người phụ nữ bí ẩn, người mà sau này anh biết đã cứu mạng mình.
TỐNG THƯ BẠCH
(Giọng kiên định)
Thưa Vương phi, thần xin mạo muội. Các bộ tộc đó tuy hung hãn, nhưng bản chất lại sợ mạnh, nể mềm. Nếu ta cứng rắn, phô bày sức mạnh tuyệt đối, họ sẽ tự khắc lui bước.
Khê Nhi khẽ mỉm cười. Đó chính là điều nàng mong muốn. Một người có trí tuệ và dũng khí, không bị chi phối bởi những lời đồn đại hay những toan tính nhỏ nhặt.
KHÊ NHI
(Ánh mắt hướng về Tống Thư Bạch, một tia hài lòng thoáng qua)
Tốt lắm. Ta tin vào sự phán đoán của Tướng quân.
Nàng quay lại nhìn vị quan lớn tuổi, giọng nói trở nên uy quyền hơn.
KHÊ NHI
Ta sẽ bàn bạc với Vương gia về vấn đề này. Nhưng về phần binh lực, ta cho rằng Tướng quân đã có một kế hoạch rõ ràng.
Vị quan lớn tuổi gật đầu, trong lòng thầm cảm thán về tài năng và tầm nhìn của Khê Nhi. Nàng không chỉ xinh đẹp, mà còn có trí tuệ và khả năng lãnh đạo đáng kinh ngạc.
Ngoài kia, ánh nắng chói chang. Bên trong phòng khách, một bức tranh quyền lực mới đang dần được vẽ nên bởi bàn tay của Khê Nhi. Nàng đã bước chân vào cung đình, không chỉ với danh nghĩa Phu nhân của Vương gia, mà còn với một tham vọng lớn lao hơn. Mỗi bước đi của nàng đều được tính toán cẩn thận, mỗi lời nói đều ẩn chứa một ý đồ sâu xa. Cái ngày nàng cầm rìu xông vào tiền thính Lâm phủ, ngày mà nàng phải quỳ gối dưới trời nắng gắt ở hậu viện, ngày mà nàng chứng kiến mẹ mình bị đánh đến chết – tất cả những ký ức đau thương ấy giờ đây đã trở thành động lực, nuôi dưỡng ngọn lửa tham vọng trong tim nàng.
Thái Liên lặng lẽ quan sát Khê Nhi. Cô gái mà ngày xưa mình từng chăm sóc, giờ đây đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, có khả năng xoay chuyển cả triều đình. Nàng biết, chặng đường phía trước còn dài, nhưng Khê Nhi đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Vị quan lớn tuổi tiếp tục trình bày về một vấn đề tài chính, và Khê Nhi lại chăm chú lắng nghe, đôi mắt đen láy phản chiếu tia sáng của sự tính toán. Nàng biết, triều đình này còn quá nhiều thứ cần phải thay đổi, và nàng, Khê Nhi, sẽ là người làm điều đó. Vị trí Quân vương tương lai, Hoàng hậu tương lai, tất cả đều đã nằm trong tầm tay nàng.
KINH THÀNH – NGÀY
Tin tức về sự thăng tiến của Tống Thư Bạch lan nhanh như cháy rừng. Từ một thư sinh nghèo, hắn giờ đây đã trở thành Thám hoa, được ban chức vị quan trọng. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sự ngạo mạn vốn có, kết hợp với thiếu khôn ngoan, khiến Tống Thư Bạch không lâu sau đã đắc tội với một đại thần quyền thế. Vận may của hắn bắt đầu tuột dốc không phanh.
Trong căn nhà đơn sơ, nơi từng là niềm tự hào khi có con thành đạt, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo bao trùm. Tống Thư Bạch ngồi bó gối giữa phòng, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra khoảng không vô định. Những lời dọa dẫm, những ánh mắt dò xét, tất cả ám ảnh hắn. Quyền lực hắn mới chạm tới như cát chảy qua kẽ tay.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào, giọng run rẩy)
Ta… ta đã làm gì sai? Chỉ là một lời nói… một chút bất kính…
Hắn nhớ lại lời Khê Nhi từng nói về việc “không thể quản chuyện hậu viện/triều đình”. Giờ đây, hắn mới thấm thía sự nguy hiểm của việc xen vào những chuyện lớn lao mà bản thân chưa đủ tầm. Sự ngây ngô của tuổi trẻ, sự non nớt trong chính trường đã đẩy hắn vào bước đường cùng.
Từ phía ngoài cửa, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Không ai khác, chính là Đổng đại phu, người luôn mang theo y thuật và sự tỉnh táo đến mọi nơi. Ông bước vào, ánh mắt nhìn Tống Thư Bạch với vẻ xót xa nhưng cũng đầy sự nghiêm nghị.
ĐỔNG ĐẠI PHU
(Giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự cảnh báo)
Thư Bạch, ngươi đã phạm sai lầm lớn. Triều đình không phải là nơi để một kẻ ngạo mạn dễ dàng lung lẫy. Ngươi cần phải suy nghĩ thật kỹ về những bước đi tiếp theo.
Tống Thư Bạch ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đẫm lệ. Hắn nhìn Đổng đại phu như nhìn thấy vị cứu tinh duy nhất.
TỐNG THƯ BẠCH
Đại phu, xin người chỉ cho ta đường đi lối lại. Ta… ta không muốn mất tất cả. Ta còn có mẫu thân cần phụng dưỡng…
Đổng đại phu thở dài. Ông biết, mọi thứ còn phức tạp hơn Tống Thư Bạch tưởng tượng rất nhiều. Sự nguy hiểm không chỉ đến từ một đại thần, mà còn là những âm mưu sâu xa trong triều đình, nơi mà cả những kẻ ngông cuồng nhất cũng có thể bị nghiền nát.
Ngoài kia, những tin đồn ngày càng lan xa. Vận mệnh của Thám hoa Tống Thư Bạch, người từng được kỳ vọng sẽ làm rạng danh triều đình, giờ đây đang treo lơ lửng trên một sợi chỉ mỏng manh. Hắn bỗng chốc trở thành mục tiêu của những lời đàm tiếu, những ánh mắt khinh thường. Sự hoang mang và lo lắng bao trùm lấy hắn, gặm nhấm tâm can, đẩy hắn vào vòng xoáy của hiểm nguy triều chính mà hắn không hề hay biết.
KINH THÀNH – NGÀY
Tống Thư Bạch ngồi trong căn nhà xập xệ, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Những lời đe dọa, những ánh mắt khinh miệt giờ đây vây lấy hắn như một đám giặc đói. Quyền lực hắn mới chạm tới đã tan biến như bong bóng xà phòng.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào)
Ta… ta đã làm gì sai? Chỉ một lời nói…
Hắn nhớ lại lời Khê Nhi: “Không thể quản chuyện hậu viện/triều đình.” Sự ngây ngô của tuổi trẻ đã đẩy hắn vào bước đường cùng. Đổng đại phu bước vào, ánh mắt xót xa nhưng nghiêm nghị.
ĐỔNG ĐẠI PHU
Thư Bạch, ngươi đã phạm sai lầm lớn. Triều đình không phải nơi để kẻ ngạo mạn dễ dàng lung lẫy.
Tống Thư Bạch ngẩng phắt đầu, đôi mắt đẫm lệ.
TỐNG THƯ BẠCH
Đại phu, xin người chỉ cho ta đường đi lối lại. Ta… ta không muốn mất tất cả.
Đổng đại phu thở dài. Mọi thứ phức tạp hơn Tống Thư Bạch tưởng. Sự nguy hiểm không chỉ đến từ một đại thần, mà còn là âm mưu sâu xa trong triều đình.
Ngoài kia, tin đồn lan xa. Vận mệnh Thám hoa Tống Thư Bạch giờ treo lơ lửng trên sợi chỉ mỏng manh. Hắn bỗng chốc trở thành mục tiêu của lời đàm tiếu, ánh mắt khinh thường. Sự hoang mang bao trùm, đẩy hắn vào vòng xoáy hiểm nguy triều chính mà hắn không hề hay biết.
KINH THÀNH – TRUNG TÂM THÀNH PHỐ
Mấy ngày sau, Tống Thư Bạch bị triệu đến phủ của người đàn ông bí ẩn, nay đã là một nhân vật có quyền lực trong triều. Căn phòng sang trọng, đối lập hoàn toàn với sự tồi tàn của nhà hắn. Hắn run rẩy bước vào, quỳ sụp xuống chân người đàn ông.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào, van xin)
Xin bệ hạ… tha mạng… Thư Bạch không dám nữa…
Người đàn ông bí ẩn, giờ mang dáng dấp uy nghiêm của một vị Quân vương, lạnh lùng nhìn xuống.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (QUÂN VƯƠNG)
Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của ta? Ngươi đã khiến ta mất nhiều hơn ngươi tưởng.
Tống Thư Bạch run bần bật, nước mắt tuôn rơi.
TỐNG THƯ BẠCH
Là ta ngu xuẩn… ta không biết…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (QUÂN VƯƠNG)
Ngươi không chỉ ngu xuẩn, ngươi còn vô ơn. Bây giờ, ngươi sẽ phải trả giá cho tất cả.
Quân vương ra hiệu. Hai cận vệ tiến lên, túm lấy Tống Thư Bạch, lôi hắn ra ngoài.
TỐNG THƯ BẠCH
(Hét lên trong tuyệt vọng)
Không! Tha cho ta! Ta còn mẫu thân!
Tiếng kêu của Tống Thư Bạch dần nhỏ lại khi hắn bị kéo ra khỏi phủ. Hắn bị giáng chức, mất hết tài sản, và bị trục xuất khỏi kinh thành. Về quê trong sự khinh bỉ của mọi người. Năm năm sau, tin tức về một án oan cũ được khơi lại.
KINH THÀNH – LÂM PHỦ
Khê Nhi, giờ đây đã trưởng thành, đang quỳ gối dưới cái nắng gay gắt ở hậu viện Lâm phủ. Nàng khóc lóc nài xin phụ thân, người vẫn còn đó nhưng đã mất đi uy quyền trước đây.
KHÊ NHI
(Nức nở)
Phụ thân! Cứu mẫu thân… bà ấy là người tốt… Xin người hãy tin con…
Phụ thân Khê nhi, với vẻ mặt mệt mỏi, nhìn ra xa, không trả lời. Chính thê nương nương đứng đó, ánh mắt đầy sự hả hê.
CHÍNH THÊ NƯƠNG NƯƠNG
(Giọng lạnh lùng)
Bà ta là nha hoàn, phận thấp hèn. Dù có cố gắng thế nào cũng không thay đổi được số phận. Khê Nhi, ngươi nên biết thân phận của mình.
Khê Nhi ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt bùng lên sự căm giận. Nàng đứng dậy, lao nhanh về phía chuồng ngựa. Trong cơn tuyệt vọng, nàng cầm lấy một chiếc rìu.
KHÊ NHI
(Hét lên)
Ta sẽ không để ai bắt nạt mẫu thân ta nữa!
Nàng xông thẳng vào tiền thính Lâm phủ, nơi phụ thân đang tiếp khách. Tiếng rìu va vào tường, mọi người kinh hãi. Nàng nhìn thẳng vào phụ thân.
KHÊ NHI
(Giọng kiên quyết)
Phụ thân! Người phải nghe con!
Phụ thân Khê nhi hoảng hốt, cố gắng giữ bình tĩnh.
PHỤ THÂN KHÊ NHI
(Giọng run rẩy)
Khê Nhi! Con đang làm gì vậy? Mau bỏ rìu xuống!
CHÍNH THÊ NƯƠNG NƯƠNG
(Gào lên)
Dám phạm thượng! Tống cổ nó ra khỏi phủ!
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một bóng người xuất hiện, chặn đứng Khê Nhi. Đó là người đàn ông bí ẩn năm xưa, giờ đã là Quân vương. Hắn nhìn Khê Nhi, rồi nhìn phụ thân nàng, ánh mắt đầy ẩn ý.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (QUÂN VƯƠNG)
(Giọng trầm ổn)
Dừng lại. Chuyện này, ta sẽ tự mình xử lý.
KINH THÀNH – LÂM PHỦ – NGÀY
Quân vương sải bước đến trước mặt Khê Nhi, chặn mũi rìu đang run rẩy. Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm không chút dao động, một thoáng ngạc nhiên lướt qua rồi nhanh chóng biến mất. Phụ thân Khê nhi và Chính thê nương nương đứng chết trân, sự hả hê trên mặt Chính thê vụt tắt, thay vào đó là vẻ hoang mang tột độ.
QUÂN VƯƠNG
(Giọng trầm ổn, vang vọng)
Chuyện này, ta sẽ tự mình xử lý.
Hắn quay sang nhìn Phụ thân Khê nhi, ánh mắt lạnh như băng.
QUÂN VƯƠNG
Lâm đại nhân, ta nghĩ đã đến lúc ngài cần xem lại cách mình quản lý gia đình.
Phụ thân Khê nhi lắp bắp, mồ hôi túa ra như tắm.
PHỤ THÂN KHÊ NHI
(Giọng run rẩy)
Bệ hạ… thần… thần không biết…
QUÂN VƯƠNG
(Ngắt lời)
Ngài không biết, hay ngài cố tình không muốn biết? Một thư sinh nghèo bỗng chốc thi đỗ thám hoa, rồi lại vì một lời nói mà mất tất cả. Có vẻ câu chuyện này có nhiều điểm thú vị.
Hắn liếc nhìn Khê Nhi, ánh mắt dừng lại trên chiếc rìu nàng đang nắm chặt.
QUÂN VƯƠNG
Còn ngươi, tiểu thư. Dùng vũ lực giải quyết vấn đề không bao giờ là cách hay. Nhưng ta hiểu, đôi khi hoàn cảnh buộc người ta phải làm vậy.
Hắn ra hiệu cho cận vệ tiến lên, nhẹ nhàng lấy chiếc rìu khỏi tay Khê Nhi.
QUÂN VƯƠNG
(Quay sang Chính thê nương nương)
Còn bà, liệu có cần ta nhắc lại về việc triều đình không quản chuyện hậu viện, hay chỉ là bà quá lạm quyền trong nhà mình?
Chính thê nương nương tái mặt, líu lưỡi không nói nên lời.
KINH THÀNH – NHÀ TỐNG THƯ BẠCH – MỘT TUẦN SAU
Tống Thư Bạch ngồi thẫn thờ trong căn nhà xiêu vẹo. Đôi mắt hắn vô hồn, bóng dáng tiều tụy. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Hắn lơ đãng mở cửa, một luồng gió nóng hầm hập ập vào. Đứng trước mặt hắn là một người đàn ông ăn mặc rách rưới, khuôn mặt bám đầy bụi bặm.
TỐNG THƯ BẠCH
(Giọng yếu ớt)
Ai…?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (ĐÃ BIẾN ĐỔI DIỆN MẠO)
(Giọng hơi khàn, không còn vẻ uy nghiêm của Quân vương)
Tống Thư Bạch. Ngươi vẫn còn nhớ ta chứ?
Tống Thư Bạch nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Khuôn mặt xa lạ, nhưng có một điều gì đó quen thuộc đến kỳ lạ.
TỐNG THƯ BẠCH
Ngươi là…?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (ĐÃ BIẾN ĐỔI DIỆN MẠO)
Ta là người đã từng giúp ngươi. Bây giờ, ta đến để giúp ngươi một lần nữa.
Tống Thư Bạch vẫn còn bàng hoàng. Hắn không hiểu tại sao người này lại xuất hiện.
TỐNG THƯ BẠCH
Giúp ta? Ta đã mất hết rồi.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (ĐÃ BIẾN ĐỔI DIỆN MẠO)
Không phải tất cả. Ta nghe nói, có một cô gái từng âm thầm giúp đỡ ngươi. Một cô gái nghèo khổ. Ngươi có nhớ nàng không?
Tống Thư Bạch chợt sực nhớ đến Khê Nhi. Hình ảnh nàng yếu ớt, nụ cười hiền lành vụt qua tâm trí.
TỐNG THƯ BẠCH
Khê Nhi…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN (ĐÃ BIẾN ĐỔI DIỆN MẠO)
Nàng giờ đã thành một phu nhân quyền quý. Có lẽ, nàng vẫn còn chút tình xưa nghĩa cũ. Ngươi có muốn thử đến cầu xin nàng không? Coi đó là tia hy vọng cuối cùng.
Tống Thư Bạch nhìn người đàn ông, rồi nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình. Lòng hắn dâng lên một cảm giác tủi nhục, xấu hổ tột cùng. Nhưng trong cơn quẫn bách, hắn không còn lựa chọn nào khác.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào)
Ta… ta sẽ đi.
Hắn đứng dậy, dáng vẻ khập khiễng, ôm lấy tia hy vọng mong manh đó, bước ra khỏi căn nhà tồi tàn. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai và tủi nhục. Nhưng hơn lúc nào hết, hắn cần phải níu giữ lấy chút ánh sáng cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
LÂM PHỦ – HẬU VIỆN – NGÀY
Khê Nhi quỳ gối trong cái nắng gay gắt. Mồ hôi nhễ nhại, nước mắt lăn dài trên gò má. Nàng đang cố gắng nói chuyện với Mẫu thân Khê nhi, người đang nằm yếu ớt trên giường.
KHÊ NHI
(Nức nở)
Mẫu thân… người đừng lo. Con sẽ tìm cách. Con sẽ không để ai bắt nạt người nữa.
MẪU THÂN KHÊ NHI
(Giọng yếu ớt)
Khê Nhi… con đừng vì ta mà làm liều. Thân phận con…
KHÊ NHI
Con không quan tâm đến thân phận. Con chỉ cần người bình an.
Bỗng, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Quản gia Lâm phủ chạy hớt hải đến.
QUẢN GIA
(Thở dốc)
Cô nương! Cô nương có khách! Một vị… vị thư sinh lạ mặt.
Khê Nhi cau mày. Giữa lúc này, ai lại tìm đến nàng? Nàng đứng dậy, phủi quần áo, định đi ra tiền thính.
KHÊ NHI
Ai vậy?
QUẢN GIA
Hắn… hắn tự xưng là Tống Thư Bạch.
Đôi mắt Khê Nhi khẽ mở lớn. Tống Thư Bạch? Cái tên đó đã bị lãng quên từ lâu. Nàng không hiểu tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, vào lúc này. Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm không lành.
LÂM PHỦ – TIỀN THÍNH – NGÀY
Một cảm giác lạnh lẽo chợt chạy dọc sống lưng Khê Nhi khi nghe danh Tống Thư Bạch. Nàng bước nhanh ra tiền thính, tay vô thức siết chặt vạt áo. Quản gia dẫn Tống Thư Bạch vào. Hắn ta, giờ đây tiều tụy, quần áo rách rưới, dáng vẻ tiều tụy, đứng lù đù trước mặt nàng. Nắng nóng gay gắt như hun đốt cả không gian, làm nổi bật sự tương phản giữa Khê Nhi lộng lẫy trong gấm vóc và Tống Thư Bạch tàn tạ.
Ánh mắt Khê Nhi lướt qua hắn, không một chút dao động. Vẫn là Tống Thư Bạch ấy, kẻ từng khinh miệt nàng, kẻ đã gây ra bao đau khổ. Nhưng giờ đây, hắn đang quỳ sụp xuống trước mặt nàng.
TỐNG THƯ BẠCH
(Giọng van lơn, run rẩy)
Khê Nhi… xin nàng… xin nàng hãy cứu ta!
Hắn đưa tay ra, cố gắng nắm lấy vạt áo Khê Nhi. Nhưng nàng khẽ lùi lại, ánh mắt lạnh như băng, không chút lay động. Hình ảnh Tống Thư Bạch ngày xưa, kẻ tự phụ, kẻ đạp đổ mọi thứ của nàng, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.
KHÊ NHI
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Tống Thư Bạch. Ngươi tới đây làm gì?
TỐNG THƯ BẠCH
(Nấc nghẹn)
Ta… ta đã mất hết rồi. Quan, bổng, danh dự… tất cả đều tan biến. Nàng là hy vọng cuối cùng của ta. Nàng giờ đã là Phu nhân, chắc chắn có quyền lực. Xin nàng, nể tình xưa…
Khê Nhi nhìn hắn, ánh mắt sắc như dao. Nàng nhớ lại những ngày tháng khổ cực, nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của hắn. Tình xưa nghĩa cũ? Thứ tình nghĩa đó đã sớm bị hắn chà đạp dưới gót giày.
KHÊ NHI
(Lạnh lùng)
Tình xưa nghĩa cũ? Ngươi từng có tình nghĩa gì với ta sao, Tống Thư Bạch? Hay ngươi chỉ nhớ đến ta khi ngươi sa cơ lỡ vận?
TỐNG THƯ BẠCH
(Vội vàng)
Không, không phải vậy! Ta… ta đã sai. Ta đã quá ngu muội. Xin nàng, hãy thương hại ta. Giúp ta lấy lại tất cả.
Hắn liên tục cúi đầu, dập đầu xuống nền đá nóng rát. Khê Nhi nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cơn tức giận đang trào dâng. Nàng từng là một cô gái yếu đuối, bị mọi người khinh miệt. Nhưng thời gian và sóng gió đã tôi luyện nàng thành một con người khác. Quyền lực, danh vọng, giờ đây đều nằm trong tay nàng.
KHÊ NHI
(Mở mắt, ánh mắt đầy vẻ uy quyền)
Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng giúp ngươi sao? Ta không còn là Khê Nhi ngày xưa. Ngươi đã từng làm những gì, ngươi nhớ rõ chứ?
Tống Thư Bạch im bặt, vẻ mặt trắng bệch. Hắn biết, đây là cái giá phải trả. Nhưng sự tuyệt vọng khiến hắn vẫn cố gắng níu kéo.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào)
Ta… ta sẽ làm tất cả mọi thứ nàng yêu cầu. Chỉ cần nàng giúp ta.
Khê Nhi nhìn hắn, một tia mỉa mai lướt qua khóe môi. Kẻ thù của nàng, giờ đây lại đang quỳ dưới chân nàng, van xin. Một cảm giác hả hê len lỏi trong tim. Nhưng nàng biết, đây chưa phải là lúc để trả thù. Nàng còn nhiều việc phải làm.
KHÊ NHI
(Giọng trầm xuống, đầy ẩn ý)
Ngươi muốn ta giúp ngươi? Ngươi đã bao giờ nghĩ đến việc ta cần giúp đỡ chưa, Tống Thư Bạch? Ta nghĩ, chúng ta có thể trao đổi.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy quyền lực và sự tính toán. Cuộc gặp gỡ này, không đơn giản chỉ là sự cầu xin.
KHÊ NHI
(Nhếch mép cười nhạt, giọng điệu chậm rãi, nhấn nhá từng chữ)
Ngươi muốn ta giúp ngươi sao, Tống Thư Bạch? Ngươi nghĩ ta vẫn là nữ nhân yếu đuối ngày nào sao? Ta đây chỉ là một nữ nhân nhỏ bé, làm sao dám bàn đến chuyện triều đình? Huống hồ, đã làm quan, sao tránh khỏi chịu khổ?
Nàng nhàn nhạt búng nhẹ lớp bụi vàng li ti trên móng tay, ánh mắt sắc lẻm quét qua Tống Thư Bạch. Lời nói của nàng vang vọng trong không gian, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào tim hắn.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Không! Khê Nhi, nàng không thể… Nàng không thể đối xử với ta như vậy! Ta đã từng…
KHÊ NHI
(Ngắt lời hắn, giọng lạnh tanh)
Từng cái gì? Từng khinh miệt ta? Từng đạp đổ mọi thứ của ta? Từng khiến mẫu thân ta phải chết trong oan khuất? Ngươi nói đi, Tống Thư Bạch. Ngươi có gì để ta phải cứu vớt?
Khê Nhi bước tới gần hắn, đôi mắt giờ đây không còn chút gì là sự thương hại, chỉ còn lại sự hả hê lạnh lẽo. Nàng nghiêng đầu, nhìn hắn như nhìn một con kiến đang giãy giụa.
TỐNG THƯ BẠCH
(Cố gắng đứng dậy, run rẩy)
Ta… ta đã làm sai. Ta biết ta đã sai. Nhưng ta đang cố gắng…
KHÊ NHI
(Cười phá lên, nụ cười không có lấy một chút ấm áp)
Cố gắng? Ngươi cố gắng để van xin ta? Để ta lại xả thân vì ngươi như mẫu thân ta sao? Ngươi nghĩ ta sẽ lặp lại sai lầm của người khác sao, Tống Thư Bạch?
Nàng đưa tay lên, ngón tay thon dài miết dọc theo đường vân trên chiếc nhẫn ngọc mà nàng đang đeo. Đó là chiếc nhẫn mà trước đây, Tống Thư Bạch từng tặng cho muội muội của nàng.
KHÊ NHI
Ngươi còn nhớ không, Tống Thư Bạch? Năm năm trước, khi mẫu thân ta cầu xin ngươi cứu mạng, ngươi đã nói gì? Ngươi đã nói ngươi là thư sinh nghèo, không có quyền lực, không dám can thiệp vào chuyện triều đình. Ngươi đã từ chối. Và giờ đây, chính lời ngươi nói, ta trả lại cho ngươi.
Tống Thư Bạch chết lặng. Hắn nhìn Khê Nhi, đôi mắt trừng trừng, không tin vào những gì đang nghe thấy. Sự trớ trêu của số phận đang giáng xuống đầu hắn một cách tàn khốc nhất. Hắn từng đạp đổ nàng, từng khiến gia đình nàng tan nát, và giờ đây, chính nàng, với tất cả sự hả hê và quyền lực, đang dùng chính lời nói của hắn để đóng lên cỗ áo quan cho hy vọng cuối cùng của hắn.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thốt lên trong đớn đau tột cùng)
Không… Không thể nào…
KHÊ NHI
(Lắc đầu, ánh mắt ẩn chứa sự hả hê tột độ)
Sao lại không thể nào? Số phận vốn dĩ là một vòng lặp, Tống Thư Bạch. Kẻ gieo nhân nào, gặt quả ấy. Ngươi từng để mẫu thân ta chết trong tuyệt vọng, và giờ đây, ngươi cũng sẽ nếm trải sự tuyệt vọng đó.
Nàng quay lưng lại, không thèm nhìn hắn nữa. Bóng lưng kiêu hãnh của nàng in đậm trong mắt Tống Thư Bạch, một bóng hình hoàn toàn xa lạ, đầy quyền lực và tàn nhẫn. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, siết chặt lấy trái tim đang tan vỡ của hắn. Hắn nhận ra, hắn đã mất tất cả, vĩnh viễn.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thân thể run rẩy, đôi mắt trừng trừng như nhìn thấy ác mộng)
Không… Khê Nhi… nàng…
KHÊ NHI
(Tiến lại gần, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào hắn, giọng nói như băng tuyết)
Ngươi còn nhớ những lời ngươi đã nói năm năm trước không, Tống Thư Bạch? “Ta chỉ là một thư sinh nghèo, không có quyền lực, không thể can thiệp vào chuyện hậu viện.” Giờ đây, ta cũng chỉ là một nữ nhân nhỏ bé. Huống hồ, đã làm quan, sao tránh khỏi chịu khổ? Ngươi nói xem, ta có thể làm gì đây?
Nàng dừng lại, nở một nụ cười khinh bỉ.
KHÊ NHI
Mẫu thân ta đã cầu xin ngươi, cầu xin như thế nào, ngươi còn nhớ không? Và ngươi đã từ chối, đúng không? Ngươi vì sự an toàn của bản thân, đã bỏ mặc mẫu thân ta chết trong oan khuất. Ngươi nghĩ ta sẽ lại cứu ngươi sao? Ngươi nghĩ ta sẽ lại lao mình vào chỗ chết vì một kẻ đã từng đạp đổ tất cả của ta sao?
Tống Thư Bạch lùi lại, như thể bị đao đâm vào tim. Hắn nhìn Khê Nhi, không còn chút dung nhan của người nữ nhân hắn từng biết. Trước mắt hắn là một con người khác, tàn nhẫn, lạnh lẽo và đầy thù hận.
TỐNG THƯ BẠCH
(Giọng khản đặc, tuyệt vọng)
Không… Khê Nhi… ta… ta sai rồi… ta sai thật rồi…
KHÊ NHI
(Nhìn hắn, ánh mắt không chút động lòng)
Sai? Ngươi chỉ nhận ra mình sai khi ngươi đang đứng trên bờ vực, Tống Thư Bạch? Ngươi đã từng giẫm nát mẫu thân ta, giờ đây, ta chỉ đang trả lại món nợ năm xưa bằng chính cách ngươi đã đối xử với nàng. Ngươi đã từng khiến nàng chết trong đau khổ, giờ ngươi cũng sẽ nếm trải điều đó.
Nàng quay lưng lại, bước đi uyển chuyển nhưng đầy dứt khoát. Mỗi bước chân của nàng như giẫm lên hy vọng cuối cùng của Tống Thư Bạch. Hắn nhìn theo bóng lưng nàng, mọi thứ xung quanh như sụp đổ. Tiền đồ, danh vọng, tất cả đều tan thành mây khói. Hắn đã mất tất cả, không còn đường lui. Nỗi nhục nhã và tuyệt vọng nhấn chìm hắn hoàn toàn.
TỐNG THƯ BẠCH
(Thều thào trong hơi thở cuối cùng, ánh mắt vô hồn)
Tuyệt vọng…
Trong khi đó, Khê Nhi cảm thấy một sự thanh thản lạ thường trỗi dậy trong lòng. Gánh nặng đè nén bao năm nay cuối cùng đã được trút bỏ. Món nợ ân oán năm xưa đã được thanh toán. Nàng bước đi, hướng về phía ánh sáng của một tương lai mới, không còn vướng bận bởi bóng ma quá khứ.
KHÊ NHI
(Đứng trước cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài kinh thành. Nàng siết chặt tay, từng ngón tay gầy guộc giờ đây đã chai sần vì quyền lực, không còn mềm mại như trước. Nắng chiều rọi vào, hắt lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật những đường nét sắc sảo, lạnh lùng của một quân vương phu nhân. Tiếng gió khẽ lướt qua, như lời thì thầm của quá khứ. Gánh nặng mười năm qua, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu oan khuất, tất cả dường như đã tan biến. Mẫu thân, người đã ra đi trong sự tủi nhục, giờ có lẽ đã có thể an nghỉ. Nàng đã báo được thù, đã trả lại công bằng. Nhưng nhìn vào khoảng không vô tận kia, trong lòng Khê Nhi lại dâng lên một nỗi trống rỗng đến đáng sợ. Quyền lực có, thù đã báo, nhưng bình yên thì đâu? Nàng quay người lại, nhìn về phía hành lang tối tăm, nơi có bóng dáng Thái Liên đang chờ đợi. Một thoáng suy tư lướt qua, nhưng rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên cường đã ăn sâu vào máu. Khê Nhi bước đi, mỗi bước chân vững chãi, khẳng định vị thế mới của mình. Dù trống rỗng, nàng vẫn là Khê Nhi, quân vương phu nhân, không ai có thể lay chuyển.)
THÁI LIÊN
(Bước vào, cúi đầu cung kính)
Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong.
KHÊ NHI
(Không quay lại, giọng đều đều)
Ta đã ăn rồi.
THÁI LIÊN
(Ngập ngừng)
Phu nhân… liệu người có muốn…
KHÊ NHI
(Ngắt lời, giọng lạnh lùng)
Không muốn gì cả. Đi đi.
(Thái Liên rụt rè lui ra. Khê Nhi lại đứng đó, cô độc giữa không gian rộng lớn của phủ đệ. Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng lớn, như tiếng gào thét của những oan hồn chưa siêu thoát. Nàng khẽ đưa tay chạm vào gò má mình, nơi từng in dấu bàn tay tàn nhẫn của Chính thê nương nương năm xưa. Cái chạm ấy giờ đây mang một ý nghĩa khác, một sự khẳng định về sự sống sót, về chiến thắng. Nhưng chiến thắng này, liệu có xứng đáng với tất cả những gì nàng đã phải đánh đổi?)
KHÊ NHI
(Thầm thì, một mình)
Ta đã không thể quay đầu lại. Kể từ giây phút cầm cây rìu năm ấy… tất cả đã thay đổi.
(Nàng đưa mắt nhìn xuống bàn tay mình. Vẫn là đôi bàn tay ấy, nhưng giờ đây chúng đã nắm giữ quyền lực, đã từng giáng xuống những đòn trừng phạt. Đôi mắt Khê Nhi ánh lên một tia kiên quyết, nhưng đằng sau đó là một vực thẳm của sự cô đơn. Nàng là quân vương phu nhân, nhưng liệu còn là Khê Nhi của ngày xưa? Câu trả lời lơ lửng trong không khí, không ai có thể đưa ra.)
KHÊ NHI
(Đứng giữa tiền thính rộng lớn, ánh đèn đuốc rực rỡ phản chiếu lên vũng máu loang lổ dưới chân nàng. Mái tóc rối bời, vương những sợi chỉ đỏ thẫm, đôi mắt tóe lửa căm hờn nhìn thẳng vào phụ thân. Tay nàng nắm chặt cây rìu sắc lạnh, lưỡi rìu lấp lánh vẻ nguy hiểm. Phụ thân, trong bộ trang phục lộng lẫy, đang tiếp những vị khách quý, giờ đây tái mét mặt mày, run rẩy như chiếc lá trước gió bão. Giữa sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng thở dốc của những kẻ kinh hãi tột độ.)
PHỤ THÂN KHÊ NHI
(Giọng khản đặc, run rẩy)
Ngươi… ngươi làm gì vậy Khê Nhi? Mau bỏ cái vũ khí ghê tởm đó xuống!
KHÊ NHI
(Cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát và điên loạn)
Vũ khí ghê tởm? Đây chẳng phải thứ mà phụ thân vẫn luôn khinh bỉ? Thứ nữ như ta, dơ bẩn và không xứng đáng với danh vọng của Lâm phủ.
(Nàng liếc nhìn Chính thê nương nương đang đứng nép sau lưng phụ thân, đôi mắt trợn tròn vì sợ hãi, rồi lại nhìn sang Mẫu thân Khê nhi, giờ chỉ còn là một hình hài bất động trên nền đất lạnh. Một dòng máu đỏ tươi vẫn đang rỉ ra từ vết thương trên đầu Mẫu thân.)
KHÊ NHI
(Giọng tăng cao, gào lên)
Nhưng thứ nữ này, thứ nữ dơ bẩn này, hôm nay sẽ khiến mọi người phải nhìn nhận lại! Phụ thân không quản chuyện hậu viện? Phụ thân không muốn nhúng tay vào những chuyện bẩn thỉu này? Vậy thì để ta làm!
(Cây rìu trong tay Khê Nhi vung lên, lưỡi rìu lướt qua không khí tạo ra một âm thanh rợn người. Các vị khách quý hoảng loạn nép vào nhau, một số lùi lại phía cửa.)
TỐNG THƯ BẠCH
(Từ đám đông, giọng yếu ớt nhưng đầy quyết tâm)
Khê Nhi! Đừng làm vậy!
KHÊ NHI
(Quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc như dao găm)
Ngươi là ai mà dám lên tiếng ở đây? Một thư sinh nghèo kiết xác? Hay là kẻ sắp thi đỗ Thám hoa? Ngươi có biết nỗi oan khuất của ta không? Ngươi có biết mẹ ta đã chết thế nào không?
(Nàng tiến lại gần phụ thân, mỗi bước chân đều vang vọng như tiếng chuông báo tử. Máu từ người nàng nhỏ giọt xuống sàn đá cẩm thạch, tạo thành một vệt dài nhuốm màu bi thương.)
QUẢN GIA
(Lao tới, cố gắng ngăn cản)
Nhị tiểu thư, xin người tỉnh lại!
(Khê Nhi chỉ khẽ hất tay, cây rìu vung lên quét ngang, khiến Quản gia loạng choạng lùi lại. Thái Liên, nha hoàn trung thành của nàng, từ góc phòng bước ra, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng cũng pha lẫn một sự kiên định. Nàng nắm lấy cánh tay Khê Nhi, cố gắng trấn an.)
THÁI LIÊN
(Nhỏ giọng)
Chủ tử, người đã làm rất tốt rồi. Hãy đi thôi.
KHÊ NHI
(Nhìn Thái Liên, ánh mắt dịu lại đôi chút, rồi lại nhìn thẳng vào phụ thân)
Ta sẽ không bao giờ quên cái ngày hôm nay. Cái ngày mà thứ nữ này, bằng chính sức lực của mình, đã đòi lại công bằng.
(Nàng ném mạnh cây rìu xuống sàn. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Khê Nhi quay lưng lại, bước đi về phía hành lang tối tăm, bỏ lại phía sau những gương mặt kinh hoàng và sự đổ vỡ hoàn toàn của một gia đình.)
KHÊ NHI
(Thầm thì, giọng đầy cam tâm và chấp nhận)
Kể từ giây phút cầm cây rìu năm ấy… tất cả đã thay đổi.
(Nàng đưa mắt nhìn xuống bàn tay mình. Vẫn là đôi bàn tay ấy, nhưng giờ đây chúng đã nắm giữ quyền lực, đã từng giáng xuống những đòn trừng phạt. Đôi mắt Khê Nhi ánh lên một tia kiên quyết, nhưng đằng sau đó là một vực thẳm của sự cô đơn. Nàng là quân vương phu nhân, nhưng liệu còn là Khê Nhi của ngày xưa? Câu trả lời lơ lửng trong không khí, không ai có thể đưa ra.)
(Nhiều năm trôi qua, Khê Nhi, giờ là Quân vương phu nhân, đứng trên đỉnh cao quyền lực. Những ký ức về buổi chiều định mệnh đó vẫn còn vẹn nguyên, nhưng giờ đây chúng không còn là nỗi ám ảnh nữa, mà là bài học xương máu về sự sinh tồn và sức mạnh tiềm ẩn trong con người. Nàng đã chứng kiến những gì tàn khốc nhất của xã hội phong kiến, đã cảm nhận sự bất công bủa vây, đã nếm trải đủ mọi tủi nhục và mất mát. Mẫu thân nàng, người phụ nữ yếu đuối bị áp bức, đã trở thành ngọn lửa thôi thúc nàng thay đổi số phận. Cái chết bi thảm của bà không chỉ là một vết sẹo trong tâm hồn Khê Nhi, mà còn là động lực để nàng vươn lên, từng bước giành lấy vị trí xứng đáng.
Nhìn lại hành trình đã qua, từ một thứ nữ bị khinh rẻ, bị đọa đày, đến vị trí tối thượng bên cạnh Quân vương, Khê Nhi hiểu rằng mọi thứ đều có cái giá của nó. Nàng đã phải đánh đổi sự ngây thơ, sự mềm yếu, và cả những mối quan hệ tưởng chừng bền chặt. Ánh mắt từng chan chứa nước mắt giờ đây lại ánh lên sự sắc sảo, lạnh lùng, đủ sức khiến kẻ khác phải run sợ. Nhưng đằng sau vẻ ngoài kiên cường ấy là một trái tim đã trải qua bao nhiêu giông tố. Nàng đã học cách không tin ai, chỉ tin vào chính mình. Bài học về việc không thể quản chuyện hậu viện hay triều đình của phụ thân đã in sâu vào tâm trí, nhắc nhở nàng về bản chất tàn khốc của quyền lực và sự đấu đá không ngừng.
Thỉnh thoảng, trong những đêm tĩnh lặng, Khê Nhi vẫn nhớ về khoảnh khắc cầm cây rìu. Đó là một hành động bộc phát, được thúc đẩy bởi sự căm phẫn tột cùng, nhưng cũng là khởi đầu cho một cuộc lột xác ngoạn mục. Nàng đã tìm thấy sức mạnh của chính mình, sức mạnh mà nàng chưa từng nghĩ là mình có. Sự xuất hiện của người đàn ông bí ẩn, người đã cứu nàng trong gang tấc và sau này trở thành Quân vương, là một bước ngoặt lớn. Ông không chỉ mang đến cho nàng sự an toàn, mà còn là tình yêu và sự tôn trọng mà nàng chưa bao giờ nhận được.
Giờ đây, khi nhìn về phía xa xăm của kinh thành, Khê Nhi không còn thấy sự tuyệt vọng hay sợ hãi. Thay vào đó là một nỗi bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận sâu sắc về những gì đã xảy ra. Nàng đã trả thù, đã đòi lại công bằng cho mẫu thân, và đã tìm thấy vị trí của mình trên đời. Quá khứ có thể đã là một cơn ác mộng, nhưng nó đã tôi luyện nên con người Khê Nhi của ngày hôm nay – một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, và xứng đáng với tất cả những gì nàng đã đạt được. Sự tĩnh lặng hiện tại không phải là sự lãng quên, mà là sự thấu hiểu. Nàng biết rằng, sau mỗi cơn bão, bầu trời sẽ quang đãng hơn, và con người sau những nỗi đau sẽ trở nên vững vàng hơn.)
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

