Đạo diễn mỉm cười, ra hiệu cho mọi người tiến đến chiếc bàn lớn bày đầy những món đồ vật dụng, là tín vật chọn đội.
“Các bạn nữ, mỗi người hãy chọn cho mình một món đồ mà mình yêu thích nhất. Món đồ đó sẽ là tín vật của các bạn trong thử thách hôm nay.”
Diêu Hinh liếc nhìn An Doanh, rồi nhanh chóng tiến đến chiếc bàn. Cô ta khẽ liếc qua từng món đồ, ánh mắt dừng lại ở một con búp bê nhỏ, rồi lại lướt qua một chiếc lược gỗ. Cuối cùng, Diêu Hinh cầm lên một chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh.
“Chị An Doanh, chị chọn gì?” Diêu Hinh quay sang hỏi An Doanh, giọng điệu pha chút chế giễu.
An Doanh cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô biết Diêu Hinh đang muốn trêu ngươi mình. An Doanh nhìn xuống chiếc bàn, nơi còn lại một món đồ duy nhất. Đó là một chiếc cốc sứ nhỏ, với hình ảnh một con cú mèo được vẽ bằng tay. Con cú mèo có đôi mắt to tròn, nhìn có vẻ rất ngộ nghĩnh.
An Doanh cảm thấy có chút chạnh lòng khi là người cuối cùng. Cô nhớ lại hình ảnh Lâm Trúc Chu đã từng nói về con cú mèo, rằng đó là vật yêu thích của anh ta. Ánh mắt Diêu Hinh cũng không giấu được chút gượng gạo khi nhìn thấy An Doanh nhìn món đồ cuối cùng.
“Đây là món đồ cuối cùng rồi.” An Doanh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, cầm lấy chiếc cốc.
Diêu Hinh mỉm cười, đi về phía Lâm Trúc Chu, tay cầm chiếc kẹp tóc lấp lánh. “Em chọn chiếc kẹp tóc này. Anh Chu, anh sẽ là đồng đội của em chứ?”
Lâm Trúc Chu quay đầu lại, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc cốc trong tay An Doanh, rồi mới nhìn Diêu Hinh. “Chắc chắn rồi.” Anh ta mỉm cười với Diêu Hinh, một nụ cười dịu dàng mà An Doanh chưa từng thấy trước đây.
Các nữ khách mời khác lần lượt chọn món đồ của mình và ghép đội với các nam khách mời. Không khí trên trường quay trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. An Doanh đứng đó, một mình, chiếc cốc sứ hình cú mèo trong tay. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, lạc lõng giữa đám đông. Cảm giác tủi thân dâng lên, nhưng An Doanh nhanh chóng gạt đi. Cô không thể để bất kỳ ai thấy mình yếu đuối. Cô chỉ còn cách cố gắng giữ vẻ bình tĩnh và chờ đợi diễn biến tiếp theo.
An Doanh đứng lặng lẽ, chiếc cốc sứ hình cú mèo trong tay. Mọi người đã nhanh chóng ghép đội, không khí trường quay ồn ào tiếng cười nói. Cô cảm thấy mình lạc lõng, như một kẻ đứng ngoài lề cuộc vui. Diêu Hinh, tay cầm chiếc kẹp tóc lấp lánh, tựa vào vai Lâm Trúc Chu, cả hai trao nhau những ánh nhìn thắm thiết. Nụ cười trên môi Diêu Hinh càng thêm phần đắc ý, như thể cô ta vừa chiến thắng trong một cuộc đấu đá ngầm. An Doanh siết chặt chiếc cốc, cố nén lại cảm xúc dâng trào. Cô biết, mình không có quyền thể hiện sự yếu đuối.
Đạo diễn vỗ tay, ra hiệu cho mọi người tập trung. “Được rồi các bạn, thử thách đầu tiên của chúng ta bắt đầu ngay bây giờ! Đây là chương trình thực tế vượt chướng ngại vật trực tiếp, mỗi đội sẽ lần lượt xuất phát. Đội nào về đích sớm nhất sẽ giành chiến thắng!”
An Doanh nhìn quanh, tất cả các nam khách mời đã có bạn cặp. Cô là người duy nhất còn lại. Lâm Trúc Chu liếc nhìn cô, ánh mắt thoáng qua chút áy náy, nhưng nhanh chóng quay đi khi Diêu Hinh ghé sát tai anh ta thì thầm điều gì đó. Quản lý của An Doanh, đứng phía sau cánh gà, cau mày nhìn. Cô ấy biết, đây là một khởi đầu tồi tệ cho An Doanh. Vụ “đặt 10 nam người mẫu” trên Weibo vẫn còn là chủ đề bàn tán, và giờ đây, trong mắt nhiều người, cô càng giống một kẻ tham vọng, bất chấp mọi thủ đoạn.
Giang Kỳ, người được Diêu Hinh luôn lấy làm hình mẫu, lại không có mặt ở đây. Có lẽ anh ta đang bận rộn với những dự án riêng, hoặc cố tình tránh xa mớ hỗn độn này. Diêu Hinh từng tự hào khoe khoang mình là “fan thành công của Giang Kỳ”, và luôn cố gắng xây dựng hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới”. Nhưng đằng sau nụ cười ngọt ngào ấy, là sự toan tính và khao khát được “lấn át” An Doanh trong mọi phương diện, từ vai diễn đến sự chú ý của công chúng.
“Ai sẽ ghép đội với An Doanh đây?” Một nam khách mời lên tiếng, giọng điệu có chút dò xét. Không ai trả lời. Sự im lặng bao trùm lấy An Doanh, khiến cô càng cảm thấy mình bị cô lập. Lâm Trúc Chu lúc trước từng nói, anh ta muốn “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”. An Doanh đã từng hy vọng đó là mối quan hệ của họ, nhưng nhìn cách anh ta đối xử với Diêu Hinh, hy vọng ấy càng tan biến.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía ban tổ chức. “Xin lỗi, có một sự cố nhỏ. Lâm Trúc Chu, bạn phải đổi đội với một người chơi khác.”
Cả trường quay xôn xao. Diêu Hinh nhíu mày, giọng đầy vẻ khó chịu. “Tại sao vậy?”
“Đây là quy định của chương trình, chúng tôi không thể tiết lộ lý do. Tuy nhiên, bạn phải chọn một người chơi nam khác để ghép cặp.”
Diêu Hinh nhìn quanh, ánh mắt cô ta lướt qua An Doanh, rồi dừng lại ở một nam khách mời khác. Cô ta miễn cưỡng tiến lại, nắm lấy tay anh ta.
Lâm Trúc Chu, sau vài giây ngập ngừng, bước về phía An Doanh. Anh ta cầm lấy chiếc cốc sứ hình cú mèo trong tay cô. “Tôi… tôi sẽ ghép đội với cô.” Giọng anh ta có chút ngập ngừng. “Chiếc cốc này… tôi thích nó.”
An Doanh ngước nhìn Lâm Trúc Chu, tim cô đập thình thịch. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng một tia hy vọng nhỏ nhoi lại le lói trong lòng. Cô không còn là người cuối cùng, cô đã có đồng đội.
Lâm Trúc Chu bước về phía An Doanh, tay cầm chiếc cốc sứ hình cú mèo. Mọi ánh mắt đổ dồn về họ. Diêu Hinh đứng sững, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là vẻ cau có. Cô ta không thể tin vào mắt mình.
“Tôi… tôi sẽ ghép đội với cô.” Lâm Trúc Chu nói, giọng có chút ngập ngừng nhưng rõ ràng. Anh ta đưa chiếc cốc trở lại tay An Doanh. “Chiếc cốc này… tôi thích nó.”
An Doanh nhìn anh, tim đập loạn nhịp. Cô không chắc liệu đây là sự thật hay một màn kịch khác. Ánh mắt cô liếc sang Diêu Hinh, thấy rõ sự tức giận hằn học đang bùng lên trong mắt cô ta.
Đạo diễn vội vàng tiến đến, cố gắng giữ bình tĩnh cho không khí đang có nguy cơ căng thẳng. “Tuyệt vời! Vậy là đội của An Doanh và Lâm Trúc Chu đã hoàn thành việc chọn đội!”
Diêu Hinh vẫn đứng đó, không cử động. Cô ta quay sang nhìn người nam khách mời mà cô ta vừa miễn cưỡng chọn. “Anh… anh đi đi.” Giọng cô ta lạnh tanh. Người nam kia lúng túng gật đầu rồi lùi lại.
Lâm Trúc Chu khẽ gật đầu với An Doanh. “Đừng lo lắng. Chúng ta sẽ làm tốt thôi.” Lời nói của anh ta như một lời trấn an, nhưng An Doanh cảm thấy có điều gì đó ẩn chứa đằng sau. Anh ta đã từng nói muốn “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”, phải chăng đó là điều anh ta đang làm ngay lúc này, nhưng không phải với cô?
Cuối cùng, mọi người cũng đã ghép đội xong. An Doanh và Lâm Trúc Chu đứng cạnh nhau, tạo thành một cặp đôi “bất đắc dĩ” trong mắt mọi người. Chuyên viên trang điểm nhanh chóng tiến đến, bắt đầu công việc của mình, cố gắng che đi những nét mệt mỏi và căng thẳng trên gương mặt An Doanh.
Trong đầu An Doanh vang lên tiếng nói của quản lý. “Cứ là chính mình, An Doanh. Đừng để những lời đàm tiếu của cư dân mạng hay sự cạnh tranh của Diêu Hinh làm lung lay em. Hãy cho họ thấy giá trị thực sự của em.” Cô siết chặt sợi dây đỏ trên cổ tay, kỷ vật từ mối tình đầu.
Diêu Hinh vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cô ta liên tục liếc về phía An Doanh và Lâm Trúc Chu. Cô ta hiểu rằng, với sự thay đổi đột ngột này, kế hoạch ban đầu của cô ta đã bị xáo trộn. Hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ” mà cô ta dày công xây dựng, giờ đây đứng trước nguy cơ bị phá vỡ bởi sự xuất hiện bất ngờ của Lâm Trúc Chu bên cạnh An Doanh.
“Tín vật chọn đội là con cú mèo,” Đạo diễn thông báo. “Đây là biểu tượng cho trí tuệ và sự khôn ngoan. Đội nào sở hữu tín vật này sẽ có lợi thế trong thử thách đầu tiên.”
An Doanh nhìn Lâm Trúc Chu, rồi nhìn chiếc cốc hình cú mèo trên tay mình. Liệu đây có phải là một dấu hiệu? Hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Đạo diễn vỗ tay, giọng hào hứng vang vọng khắp trường quay. “Hoan hô! Thử thách đầu tiên của chúng ta chính thức bắt đầu! Mọi người đã sẵn sàng cho một màn so tài nảy lửa chưa?”
Ông ta chỉ tay về phía một bãi đất rộng, nơi dựng lên một đường đua vượt chướng ngại vật vô cùng ấn tượng. Hàng rào cao vút, tường leo lởm chởm, những đoạn đường hẹp đầy thử thách.
“Đây sẽ là một bài kiểm tra thể lực, sự khéo léo và cả tinh thần đồng đội!” Đạo diễn tiếp tục, mắt lướt qua từng gương mặt người chơi. “Chúng ta có trạm leo trèo, vượt rào, và cả những đoạn phải bò sát đất. Ai nhanh nhẹn, ai thông minh, người đó sẽ chiến thắng!”
An Doanh nhìn đường đua, một tia sáng lóe lên trong mắt cô. Cô từng là một vận động viên có tiếng, những thử thách này hoàn toàn nằm trong khả năng của cô. Cơ hội để tỏa sáng, để chứng minh bản thân đã hiện hữu. Nhưng ngay lập tức, cô nhớ lại lời quản lý dặn dò: “Cứ là chính mình, An Doanh. Đừng để những lời đàm tiếu của cư dân mạng hay sự cạnh tranh của Diêu Hinh làm lung lay em. Hãy cho họ thấy giá trị thực sự của em.” Cô siết chặt sợi dây đỏ trên cổ tay, kỷ vật từ mối tình đầu, cố gắng dập tắt niềm hào hứng bộc phát.
Bên cạnh cô, Lâm Trúc Chu khẽ gật đầu, ánh mắt anh thoáng chút suy tư. Chiếc cốc hình cú mèo trên tay An Doanh dường như càng làm anh chú ý. Anh nhớ lại lời cô nói về việc muốn “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”. Giờ đây, khi ở cùng đội với An Doanh, anh lại cảm thấy có một áp lực vô hình. Phải chăng đây là một nước cờ mới, một sự sắp đặt mà anh chưa hiểu hết?
Diêu Hinh, đứng cách đó không xa, nhìn An Doanh với ánh mắt dò xét. Sự kết hợp bất ngờ giữa An Doanh và Lâm Trúc Chu đã làm đảo lộn mọi tính toán của cô ta. Kế hoạch xây dựng hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ” đang gặp rủi ro lớn. Cô ta thầm rủa cái số phận trớ trêu, và căm ghét An Doanh vì đã vô tình xen vào mọi thứ.
Chuyên viên trang điểm nhanh chóng hoàn tất công đoạn cuối cùng trên gương mặt An Doanh, cố gắng tạo vẻ tươi tắn cho cô. An Doanh cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng cô đang có một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội.
“Tín vật chọn đội là con cú mèo,” Đạo diễn thông báo, cầm lên một chiếc cúp nhỏ hình cú mèo. “Đây là biểu tượng cho trí tuệ và sự khôn ngoan. Đội nào sở hữu tín vật này sẽ có lợi thế trong thử thách đầu tiên.”
An Doanh nhìn chiếc cúp, rồi lại nhìn chiếc cốc trên tay mình. Sự trùng hợp này khiến cô không khỏi suy ngẫm. Liệu đây là điềm báo tốt lành hay một thử thách ẩn mình khác? Cô biết, dù thế nào, cô cũng phải chiến đấu hết mình. Những gì xảy ra trên Weibo với vụ “đặt 10 nam người mẫu” và những lời gièm pha của antifan vẫn còn ám ảnh, nhưng cô quyết tâm không để nó nhấn chìm mình.
Tiếng chuông báo hiệu cuộc thi bắt đầu vang lên. An Doanh, Lâm Trúc Chu và các đội khác lao đi như những mũi tên. Trái ngược với những lời đồn đoán về sự yếu đuối, An Doanh di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc. Cô nhanh nhẹn luồn lách qua những tấm lưới, vượt qua các chướng ngại vật bằng những động tác dứt khoát, đầy năng lượng. Mỗi bước chạy của cô đều toát lên sự tự tin mà trước đây cô luôn cố gắng che giấu.
“May quá, cái này mình giỏi thật,” An Doanh thầm nghĩ, hơi thở đều đặn. Cô nhìn về phía trước, những thử thách ngày càng khó khăn nhưng lại khơi dậy trong cô một sự hứng khởi mãnh liệt. Cô đã từng dành nhiều năm rèn luyện thể chất, và giờ đây, sân chơi này chính là cơ hội để cô phô diễn tất cả. Cô tuyệt nhiên không để ý đến ánh mắt đang dõi theo mình từ phía Diêu Hinh.
Diêu Hinh cau mày. Hình ảnh An Doanh mạnh mẽ, linh hoạt trên đường đua hoàn toàn trái ngược với những gì cô ta mong đợi, cũng như những gì cô ta đã khéo léo xây dựng trên Weibo. “Cô ta đang cố làm màu gì vậy?” Diêu Hinh lẩm bẩm. Nụ cười trên môi cô ta cứng lại. Kế hoạch của Diêu Hinh, bao gồm việc nhấn mạnh sự “lấn át” của mình trong các vai diễn và lợi dụng hình tượng “fan thành công của Giang Kỳ” để thu hút sự chú ý, giờ đây đang đối mặt với một trở ngại không ngờ tới. An Doanh không chỉ giữ vững vị thế mà còn đang thực sự tỏa sáng.
Lâm Trúc Chu, với sợi dây đỏ trên cổ tay vẫn như cũ, lặng lẽ quan sát An Doanh. Anh không khỏi ngạc nhiên trước màn trình diễn của cô. Cô gái mà anh từng nghĩ rằng mình có thể “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” giờ đây lại thể hiện một sức mạnh tiềm ẩn đáng gờm. Chiếc cốc hình cú mèo mà An Doanh cầm trên tay, vật mà cô đã dùng làm tín vật chọn đội, giờ đây càng khiến anh suy nghĩ. Anh biết, con cú mèo này là vật yêu thích của anh, và cũng là avatar của Diêu Hinh. Sự trùng hợp này, liệu có phải là một điềm báo hay một sự sắp đặt có chủ đích?
Các khách mời và cư dân mạng theo dõi qua màn hình đều xôn xao. Những bình luận trên Weibo bắt đầu xuất hiện với tốc độ chóng mặt, nhiều người bày tỏ sự ngạc nhiên, một số khác lại đưa ra những lời lẽ khó chịu, như một lời nhắc nhở về vụ An Doanh “đặt 10 nam người mẫu” trước đó. Các antifan, những kẻ luôn chờ chực để chỉ trích, dường như càng có cớ để công kích cô.
An Doanh không nghe thấy những lời bàn tán. Cô đang tập trung hoàn toàn vào cuộc đua. Cô tin vào bản thân, vào những gì cô đã dày công chuẩn bị. Cô quyết tâm chứng minh cho mọi người thấy, đặc biệt là cho những kẻ đã gieo rắc nghi ngờ và khinh miệt, rằng cô không hề yếu đuối như họ nghĩ. Cô không chỉ có thể tồn tại, mà còn có thể vươn lên mạnh mẽ. Cô vượt qua chướng ngại vật cuối cùng, lao về phía vạch đích với một phong thái đầy tự tin.
Diêu Hinh thở dốc, cố gắng leo qua một bức tường cao với những thanh gỗ ngang. Nỗ lực của cô trông có vẻ gượng gạo, thiếu hẳn sức mạnh cần thiết. Cô nhìn liếc về phía Lâm Trúc Chu, rồi lại cố tình làm nũng, giọng nói ngọt xớt vang lên: “Ôi khó quá… Anh Chu ơi…”
Đoạn tường này vốn được thiết kế để kiểm tra sức bền và sự khéo léo. An Doanh đã vượt qua nó một cách gọn gàng, thậm chí còn có chút hào hứng, bỏ lại Diêu Hinh phía sau. Giờ đây, khi máy quay lia đến Diêu Hinh, cô ta đang ra sức “diễn xuất”. Vẻ mặt cô ta nhăn nhó, đôi mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm sự chú ý.
Lâm Trúc Chu vẫn đang dõi theo cuộc đua, tay vô thức siết chặt sợi dây đỏ trên cổ tay. Anh thấy rõ hành động của Diêu Hinh. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi anh. Anh biết Diêu Hinh đang cố gắng tạo ấn tượng với mình, nhưng màn trình diễn của cô ta giờ đây trông thật vụng về và giả tạo, đặc biệt là khi so sánh với sự mạnh mẽ đầy tự nhiên của An Doanh.
Trưởng đoàn quay phim ra hiệu, muốn máy quay bắt trọn khoảnh khắc “yếu đuối” của Diêu Hinh. Các khách mời khác, dù cố gắng che giấu, cũng có thể nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa hai cô gái. Trên màn hình lớn đặt ở trường quay, những bình luận trên Weibo đang tràn ngập.
“Diêu Hinh cố tình làm nũng à? Thấy rõ là không có sức!”
“Ôi cưng xỉu, đúng là hình tượng ’em gái quốc dân’ cần được bảo vệ.”
“Nhưng mà An Doanh kia mới là đỉnh cao nè! Vượt chướng ngại vật như đi dạo.”
“Nhớ vụ ‘đặt 10 nam người mẫu’ không? An Doanh lại đang cố chứng minh gì đây?”
Diêu Hinh cảm nhận được ánh mắt của Lâm Trúc Chu, nhưng anh lại không hề có ý định tiến lại gần. Cảm giác bực bội dâng lên trong lòng cô ta. Cô ta không hiểu sao An Doanh lại có thể khỏe khoắn đến vậy. Mọi kế hoạch của cô ta, từ việc tạo dựng hình tượng “fan trung thành” của Giang Kỳ đến việc “lấn át” các nữ diễn viên khác, dường như đang gặp trục trặc lớn.
Cô ta cố gắng hơn nữa, với một chút nước mắt chực trào, giọng nói càng thêm nũng nịu: “Anh Chu ơi, cứu em với… Em không làm được mất…” Cô ta nhìn thẳng vào Lâm Trúc Chu, hy vọng anh sẽ tiến lại giúp đỡ, hay ít nhất là thể hiện sự quan tâm. Nhưng Lâm Trúc Chu chỉ lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt anh lướt qua sợi dây đỏ trên cổ tay mình, rồi hướng về phía An Doanh đang dần tiến đến chướng ngại vật tiếp theo. Chiếc cốc hình cú mèo mà An Doanh mang theo bỗng trở nên ám ảnh, gợi nhớ về Diêu Hinh và con cú mèo avatar của cô ta.
Lâm Trúc Chu bước tới. Anh không nhìn Diêu Hinh mà hướng thẳng về phía bức tường, ánh mắt lướt qua An Doanh đang hoàn thành chướng ngại vật trước đó. Anh biết Diêu Hinh đang diễn, biết cô ta muốn gì, nhưng giờ đây, anh không còn cảm xúc gì ngoài sự mệt mỏi. Anh chỉ muốn kết thúc chuyện này, như cách anh muốn “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” mà anh đã từng nói.
Dưới áp lực của máy quay, Diêu Hinh dường như cố gắng gượng dậy. Nước mắt đã chực trào, cô ta cố gắng mím môi để không bật khóc. “Anh Chu… cứu em với…” Giọng cô ta lạc đi, nghe đầy yếu đuối và cam chịu.
Lâm Trúc Chu dừng lại cách Diêu Hinh vài bước chân. Anh khẽ đưa tay chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình, thứ mà bạn gái đầu tiên đã tặng. Anh nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. An Doanh đã vượt qua bức tường. Cô ấy đang hướng về phía chướng ngại vật tiếp theo. Hình ảnh chiếc cốc hình cú mèo trên tay cô ta khiến anh khẽ rùng mình.
Đám đông trên Weibo bỗng xôn xao.
“Ôi trời ơi! Anh Chu cuối cùng cũng đến rồi! Nhìn ánh mắt anh ấy kìa, dịu dàng quá!”
“Trời ơi, tình bể bình! Đúng là nam thần cứu mỹ nhân!”
“Nhưng mà tại sao anh ấy lại nhìn sợi dây đỏ kia nhỉ? Có ý nghĩa gì sao?”
“Chắc chắn là đang nghĩ đến Diêu Hinh rồi! Tình yêu đích thực!”
“Lại ‘ship’ nữa rồi! Anh Chu với Diêu Hinh đúng là sinh ra để dành cho nhau.”
“An Doanh đâu? Sao không ai quan tâm cô ấy thế nhỉ? Vượt qua như vận động viên chuyên nghiệp luôn kìa.”
“Chắc là An Doanh cố tình làm thế để gây chú ý thôi. Lúc nào cũng muốn nổi bật.”
Lâm Trúc Chu đưa tay lên, nhưng không phải để giúp Diêu Hinh. Anh chỉ đơn giản là chỉnh lại chiếc áo. Sau đó, anh quay lưng lại với cô ta. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, về phía An Doanh đang ngày càng xa.
“Thôi nào, em tự làm được mà,” Lâm Trúc Chu nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Anh không dừng lại, bước thẳng về phía trước, bỏ lại Diêu Hinh bơ vơ giữa chướng ngại vật.
Diêu Hinh chết sững. Cô ta hoàn toàn không ngờ tới. Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một màn kịch lãng mạn, một khoảnh khắc ngọt ngào được máy quay ghi lại. Nhưng Lâm Trúc Chu đã phá hỏng tất cả. Cô ta nhìn theo bóng lưng xa dần của anh, sự tức giận và bẽ bàng dâng lên. Cô ta quay sang nhìn An Doanh, người đang tung tăng tiến về phía trước. Ánh mắt Diêu Hinh lóe lên một tia căm hận. Cô ta nhìn xuống chiếc cốc hình cú mèo trên tay An Doanh, rồi nhìn xuống con cú mèo avatar trên điện thoại của mình. Mọi thứ giờ đây đều trở nên chướng mắt.
Chuyên viên trang điểm chạy lại, cố gắng trấn an Diêu Hinh. “Chị Hinh, không sao đâu ạ. Chị cố lên một chút nữa là qua rồi.”
Diêu Hinh đẩy nhẹ tay cô ấy ra, đôi mắt vẫn dán chặt vào An Doanh. Cô ta thì thầm, đủ để chính mình nghe thấy: “An Doanh… Cô chờ đó.”
Trưởng đoàn quay phim ra hiệu cho máy quay quay về phía An Doanh. Cô ấy đang nhún nhảy một cách đầy tự tin, chuẩn bị cho chướng ngại vật tiếp theo. Lâm Trúc Chu thì đứng lặng lẽ ở một góc, tay vẫn vô thức mân mê sợi dây đỏ. Trên màn hình lớn, những bình luận về việc “ship” Lâm Trúc Chu và Diêu Hinh vẫn đang tràn ngập, nhưng giờ đây, một vài bình luận khác đã bắt đầu xuất hiện, nghi ngờ về hành động của Lâm Trúc Chu và ngợi ca An Doanh.
An Doanh bước vào khu vực hậu trường chương trình, nhanh chóng nhận ra ánh mắt sắc lẻm của Quản lý đang dán chặt vào mình. Ánh mắt ấy không đơn thuần là quan sát, mà ẩn chứa sự dò xét đầy ẩn ý. Cô lập tức nhớ lại lời dặn dò “nhẹ nhàng và thông minh” mà người quản lý đã nói trước đó. An Doanh cố gắng điều chỉnh nét mặt, làm dịu đi sự hăng hái, nhưng nguồn năng lượng vượt trội của cô dường như không thể che giấu được. Dù cố gắng đến đâu, sự khác biệt vẫn quá rõ ràng. Quản lý nhướn mày, ra hiệu bằng tay, một cử chỉ rõ ràng: “Nữ tính lên!”
An Doanh thở hắt ra, cố gắng thả lỏng vai. Cô đưa tay sửa lại mái tóc, cố gắng tạo ra vẻ mềm mại hơn. Ngay lúc đó, một chuyên viên trang điểm vội vàng chạy tới.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Thì thầm)
Chị Doanh, chị Diêu Hinh có vẻ hơi khó chịu. Chị xem, chị ấy đang nhìn chị kìa.
An Doanh theo hướng nhìn của chuyên viên trang điểm. Quả nhiên, Diêu Hinh đang đứng cách đó không xa, đôi mắt đầy vẻ thù địch đang quét về phía cô. Ánh mắt Diêu Hinh dừng lại trên sợi dây đỏ trên cổ tay Lâm Trúc Chu, rồi chuyển sang An Doanh, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc hình cú mèo cô đang cầm. Mâu thuẫn giữa hai người bùng cháy ngầm, một cuộc chiến vô hình đang diễn ra ngay tại trường quay.
QUẢN LÝ
(Vẫy tay ra hiệu, giọng điệu rõ ràng)
Em ơi, tập trung vào hình tượng đi. Đừng để người ta nói em lấn át. Diêu Hinh đang xây dựng hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” đấy.
An Doanh gật đầu, cố gắng kìm nén sự bực bội. Cô biết Diêu Hinh là fan cuồng của Giang Kỳ, và hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” là một phần trong kế hoạch của cô ta nhằm tiếp cận thần tượng. An Doanh nhìn lại Lâm Trúc Chu, anh vẫn đang đứng một mình ở góc phòng, ngón tay vô thức mân mê sợi dây đỏ. Cô thoáng nghĩ về lời anh nói “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”. Anh ta đang thực sự cứu vãn mối quan hệ nào? Với Diêu Hinh, hay với bản thân mình?
Trên màn hình lớn chiếu phản hồi từ Weibo, các bình luận vẫn đang bùng nổ. Một số vẫn ca ngợi tình cảm “ngọt ngào” giữa Lâm Trúc Chu và Diêu Hinh, nhưng ngày càng nhiều bình luận bắt đầu đặt câu hỏi về hành động của Lâm Trúc Chu và ngợi ca An Doanh.
CƯ DÂN MẠNG 1
Anh Chu đã nói “cứu vãn”, chắc chắn là vì Diêu Hinh rồi.
CƯ DÂN MẠNG 2
Nhưng mà sao anh ấy lại bỏ Diêu Hinh lại một mình thế? Nhìn cô ấy tội ghê.
CƯ DÂN MẠNG 3
An Doanh cứ vượt chướng ngại vật như vận động viên chuyên nghiệp. Sao mọi người không nhìn cô ấy nhỉ?
CƯ DÂN MẠNG 4
Đúng vậy! An Doanh mạnh mẽ quá trời. Tưởng cô ấy chỉ biết phá đám thôi chứ.
CƯ DÂN MẠNG 5
Có khi nào anh Chu hết tình cảm với Diêu Hinh rồi không? Thấy anh ấy nhìn An Doanh hơi lạ.
CƯ DÂN MẠNG 6 (ANTIFAN)
Ai mà tin lời An Doanh chứ. Lúc nào cũng muốn gây chú ý. Cái này chắc là diễn thôi.
Đạo diễn bước tới, nhìn An Doanh với ánh mắt sắc lạnh.
ĐẠO DIỄN
An Doanh! Em làm gì vậy? Chú ý đến hình ảnh của em đi! Em muốn làm người ta ghét em sao? Nhìn Diêu Hinh kìa, cô ấy đang gặp khó khăn. Em cần thể hiện sự quan tâm, không phải sự vượt trội.
An Doanh cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh. Cô biết mình đã quá tập trung vào việc hoàn thành thử thách mà quên mất yếu tố “màn trình diễn” của chương trình thực tế.
AN DOANH
(Giọng nhỏ, hơi gượng gạo)
Em xin lỗi, đạo diễn. Em sẽ chú ý hơn.
Cô liếc nhìn Diêu Hinh. Diêu Hinh, dù đang tỏ vẻ yếu đuối, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự hả hê. Cô ta đã thành công trong việc gây áp lực lên An Doanh. An Doanh cảm thấy một sự thách thức ngầm. Cô quyết định, dù có phải diễn, cô cũng sẽ diễn một cách thông minh.
QUẢN LÝ
(Ra hiệu lần nữa, lần này khẽ hơn)
Nữ tính lên. Hãy thể hiện sự quan tâm.
An Doanh hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh. Cô bước tới gần Diêu Hinh, mỉm cười nhẹ nhàng.
AN DOANH
(Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự tinh ranh)
Diêu Hinh, cậu có cần tớ giúp gì không? Trông cậu có vẻ hơi mệt.
Diêu Hinh ngẩng đầu lên, nhìn An Doanh với vẻ ngạc nhiên xen lẫn cảnh giác. Cô ta không ngờ An Doanh lại chủ động tỏ ý giúp đỡ.
DIÊU HINH
(Giọng yếu ớt, cố tỏ ra cảm kích)
À… không sao đâu. Tớ… tớ tự làm được. Cảm ơn cậu.
Tuyệt nhiên, Diêu Hinh không nhận lời đề nghị của An Doanh. Cô ta muốn tự mình vượt qua, muốn chứng tỏ bản thân mà không cần sự “thương hại” từ An Doanh. An Doanh nhìn Diêu Hinh, rồi nhìn lên chiếc cốc hình cú mèo trên tay mình. Món quà từ bạn gái đầu tiên của Lâm Trúc Chu, là tín vật chọn đội. Chiếc cốc này, chiếc avatar cú mèo của Diêu Hinh, tất cả đều là những chi tiết mà cô cần phải ghi nhớ. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
AN DOANH
(Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự tinh ranh)
Diêu Hinh, cậu có cần tớ giúp gì không? Trông cậu có vẻ hơi mệt.
Diêu Hinh ngẩng đầu lên, nhìn An Doanh với vẻ ngạc nhiên xen lẫn cảnh giác. Cô ta không ngờ An Doanh lại chủ động tỏ ý giúp đỡ.
DIÊU HINH
(Giọng yếu ớt, cố tỏ ra cảm kích)
À… không sao đâu. Tớ… tớ tự làm được. Cảm ơn cậu.
Diêu Hinh vẫn giữ nguyên vẻ ngoài mong manh, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự thách thức. Cô ta từ chối lời đề nghị của An Doanh, muốn tự mình chứng tỏ bản thân. An Doanh nhếch mép cười thầm, cô biết Diêu Hinh sẽ không dễ dàng chấp nhận. Cô liếc nhìn chiếc cốc hình cú mèo trên tay mình, vật kỷ niệm của Lâm Trúc Chu và cũng là avatar của Diêu Hinh.
Lâm Trúc Chu tiến lại gần, vai anh kề vai Diêu Hinh. Anh nhìn An Doanh với ánh mắt khó hiểu, dường như không nhận ra sự căng thẳng ngầm đang diễn ra.
LÂM TRÚC CHU
Sao vậy? Hai người nói chuyện gì mà căng thẳng thế?
DIÊU HINH
(Nhanh chóng thay đổi thái độ, giọng vui vẻ)
Không có gì đâu anh Chu. Chị An Doanh chỉ hỏi thăm em thôi. Chị ấy thân thiện quá!
Diêu Hinh nở nụ cười tươi rói, cố gắng xóa tan bầu không khí gượng gạo. An Doanh nhìn Diêu Hinh, rồi quay sang Lâm Trúc Chu. Cô nhận ra Diêu Hinh đang dùng chính mình làm lá chắn.
AN DOANH
(Giọng điệu bỗng chốc trở nên mỉa mai, chậm rãi)
Chị An Doanh khỏe thật, không ngờ chị cũng giỏi mấy cái này! Khác hẳn vẻ yếu đuối trên phim nhỉ?
Lời nói của An Doanh vang lên như một nhát dao, khiến Diêu Hinh khựng lại. Nụ cười trên môi cô ta cứng đơ. Lâm Trúc Chu nhíu mày, anh cảm nhận được sự châm chọc trong lời An Doanh.
DIÊU HINH
(Giọng chát chúa, cố gắng giữ bình tĩnh)
Chị nói vậy là sao? Ý chị là sao?
AN DOANH
(Nhún vai, vẻ mặt vô tội)
Ý em là… trên phim chị lúc nào cũng mong manh, cần được che chở. Ai ngờ ngoài đời lại “mạnh mẽ” thế này. Khó tin thật đó!
An Doanh cố tình nhấn mạnh hai từ “mạnh mẽ” và “khó tin”, ám chỉ Diêu Hinh giả tạo. Cô muốn cho Diêu Hinh biết, mọi chiêu trò của cô ta đều bị cô nhìn thấu.
QUẢN LÝ
(Đi tới, giọng nghiêm khắc)
An Doanh! Đủ rồi đấy. Em đang làm gì vậy?
An Doanh quay sang nhìn Quản lý. Cô biết mình đã đi quá giới hạn, nhưng cô không hối hận. Cô muốn cho Diêu Hinh một bài học.
ĐẠO DIỄN
(Vọng lại từ phía xa)
Chuẩn bị cho chướng ngại vật tiếp theo!
An Doanh quay lại nhìn Diêu Hinh lần cuối. Cô thấy ánh mắt Diêu Hinh lóe lên tia căm hận, nhưng cũng có một chút sợ hãi. An Doanh mỉm cười đầy ẩn ý, rồi quay lưng đi. Cuộc chiến giữa họ vẫn còn dài.
AN DOANH
(Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự tinh ranh)
À, tại chị quen rồi. Mà em cũng may mắn thật, được anh Lâm Trúc Chu giúp đỡ tận tình thế cơ mà!
An Doanh cố tình nhấn mạnh “tận tình” và “anh Lâm Trúc Chu”, ánh mắt liếc nhanh sang Diêu Hinh, rồi lại nhìn Lâm Trúc Chu với nụ cười đầy ẩn ý. Cô muốn Diêu Hinh cảm thấy mình yếu đuối, dựa dẫm, trong khi bản thân cô lại tự lập và mạnh mẽ. Màn kịch của Diêu Hinh với Lâm Trúc Chu giờ đây bị An Doanh phơi bày một cách khéo léo.
Diêu Hinh nghe An Doanh nói, tay siết chặt chiếc cốc hình cú mèo, như muốn bóp nát nó. Cô ta cố giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng trong mắt ánh lên sự tức giận và bẽ mặt. Lời An Doanh như gai nhọn châm vào lòng tự tôn của cô ta. Cô ta luôn muốn xây dựng hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ”, việc bị An Doanh ám chỉ là yếu đuối, cần người khác giúp đỡ là điều không thể chấp nhận.
LÂM TRÚC CHU
(Nhìn An Doanh, giọng thắc mắc)
Ý em là sao? Anh chỉ giúp Diêu Hinh thôi mà, ai cũng giúp cả.
An Doanh nhún vai, vẻ mặt vẫn vô tội. Cô biết Lâm Trúc Chu đang cố làm dịu tình hình, nhưng với cô, đây mới chỉ là khởi đầu.
AN DOANH
(Nhếch mép cười thầm)
Chỉ là… em thấy em ấy hơi yếu đuối thôi. Em thì không cần anh giúp, em tự làm được. Mấy chướng ngại vật này cũng không khó lắm với em.
Cô cố tình nói câu “em tự làm được” để tương phản với hình ảnh “cần được giúp đỡ” của Diêu Hinh. Cô muốn chứng minh với Lâm Trúc Chu rằng mình không hề yếu đuối, ngược lại còn rất mạnh mẽ.
DIÊU HINH
(Chất vấn, giọng gằn lên từng tiếng)
Chị An Doanh, chị đừng có ám chỉ lung tung. Chị không có quyền đánh giá người khác như vậy!
An Doanh cười vang, nụ cười giờ đây đã lộ rõ vẻ thách thức. Cô biết Diêu Hinh sắp mất bình tĩnh.
AN DOANH
(Giọng cao hơn, mỉa mai)
Ồ? Em có quyền làm gì mà chị không có quyền nói? Chị chỉ là đang nói sự thật thôi mà. Anh Lâm Trúc Chu, anh thấy em ấy có thật sự yếu đuối không? Hay là… anh quen rồi?
Câu hỏi tu từ của An Doanh nhằm thẳng vào Diêu Hinh. Cô muốn Lâm Trúc Chu phải đưa ra phán xét, hoặc ít nhất là phải công nhận sự khác biệt giữa hai người phụ nữ. Diêu Hinh nhìn Lâm Trúc Chu, ánh mắt cầu xin anh bảo vệ mình. Lâm Trúc Chu nhìn hai người, cảm thấy bối rối.
QUẢN LÝ
(Lại gần, giọng kiên quyết)
An Doanh! Lên sân khấu ngay. Sắp quay rồi. Đừng làm ồn nữa.
Quản lý kéo tay An Doanh, giọng điệu không cho phép cô phản kháng. An Doanh liếc nhìn Diêu Hinh một lần cuối, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. Cô biết Diêu Hinh đã bị cô chọc tức và làm tổn thương. Cô tin rằng Diêu Hinh sẽ không bao giờ quên được lời nói này. Cô bước đi, để lại Diêu Hinh với vẻ mặt giận dữ và Lâm Trúc Chu đầy bối rối.
AN DOANH
(Giọng cao, mỉa mai)
Ồ? Em có quyền làm gì mà chị không có quyền nói? Chị chỉ là đang nói sự thật thôi mà. Anh Lâm Trúc Chu, anh thấy em ấy có thật sự yếu đuối không? Hay là… anh quen rồi?
Câu hỏi tu từ của An Doanh nhằm thẳng vào Diêu Hinh. Cô muốn Lâm Trúc Chu phải đưa ra phán xét, hoặc ít nhất là phải công nhận sự khác biệt giữa hai người phụ nữ. Diêu Hinh nhìn Lâm Trúc Chu, ánh mắt cầu xin anh bảo vệ mình. Lâm Trúc Chu nhìn hai người, cảm thấy bối rối.
QUẢN LÝ
(Lại gần, giọng kiên quyết)
An Doanh! Lên sân khấu ngay. Sắp quay rồi. Đừng làm ồn nữa.
Quản lý kéo tay An Doanh, giọng điệu không cho phép cô phản kháng. An Doanh liếc nhìn Diêu Hinh một lần cuối, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. Cô biết Diêu Hinh đã bị cô chọc tức và làm tổn thương. Cô tin rằng Diêu Hinh sẽ không bao giờ quên được lời nói này. Cô bước đi, để lại Diêu Hinh với vẻ mặt giận dữ và Lâm Trúc Chu đầy bối rối.
Trên sân khấu chương trình truyền hình thực tế, không khí đang nóng hơn bao giờ hết. Ánh đèn flash liên tục nháy sáng, tiếng vỗ tay rộn ràng. An Doanh bước lên sân khấu, vẻ mặt vẫn giữ nguyên nụ cười tự tin. Máy quay lia về phía cô.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm, giọng gấp gáp)
Tốt lắm, An Doanh. Giữ vững phong độ. Lát nữa sẽ có một phân cảnh cần cô thể hiện sự quyết đoán.
An Doanh gật đầu, đôi mắt cô quét qua đám đông khách mời. Cô dừng lại ở Lâm Trúc Chu, người đang đứng gần đó. Thoáng liếc nhìn An Doanh, ánh mắt anh nán lại lâu hơn một chút, có vẻ ngạc nhiên hoặc tò mò trước sự sắc sảo của cô. Trên cổ tay Lâm Trúc Chu là sợi dây đỏ mỏng manh, minh chứng cho một mối quan hệ đầu đời đã phai tàn. Anh vô thức chạm vào nó, một chút bất an dâng lên. Anh nhớ lại lời An Doanh nói về việc “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy có điều gì đó không ổn.
DIÊU HINH
(Đang ở phía cánh gà, nhìn về phía sân khấu, tay siết chặt chiếc cốc hình cú mèo)
Con nhỏ đó… nó muốn gì chứ?
Bên cạnh Diêu Hinh, chuyên viên trang điểm cố gắng trấn an cô.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Giọng nhẹ nhàng)
Chị Diêu Hinh, đừng để lời nói của cô ấy ảnh hưởng. Chị là hình mẫu lý tưởng mà! Sắp đến lượt chị rồi.
Diêu Hinh hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô ta không thể để An Doanh phá hỏng hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” hay “fan thành công của Giang Kỳ” mà cô ta đã dày công xây dựng. Phân cảnh vượt chướng ngại vật sắp bắt đầu, và Diêu Hinh biết mình phải thể hiện thật tốt. Cô ta liếc nhìn Lâm Trúc Chu, người vẫn đang nhìn về phía An Doanh với vẻ mặt trầm tư. Một tia đe dọa lóe lên trong mắt Diêu Hinh. Cô ta sẽ không để ai, kể cả An Doanh, lấy đi ánh hào quang của mình.
Chương trình chính thức bắt đầu. Các khách mời lần lượt bước ra. An Doanh được giới thiệu với sự tán dương nồng nhiệt từ khán giả. Cô mỉm cười, ra hiệu cho Quản lý của mình.
AN DOANH
(Nói nhỏ với Quản lý)
Anh nhìn xem. Mọi người đều yêu thích sự tự tin này. Hôm nay, tôi sẽ cho họ thấy thế nào là một người phụ nữ mạnh mẽ. Còn về vụ Weibo “đặt 10 nam người mẫu” ấy à… tôi có kế hoạch cả rồi.
Cô nhìn thẳng vào máy quay, ánh mắt đầy ẩn ý. Trên Weibo, bài đăng của cô đang gây bão dư luận, tạo ra vô số tranh cãi và sự tò mò từ cư dân mạng lẫn antifan. An Doanh biết mình đang chơi một ván cờ lớn, và cô không có ý định dừng lại.
AN DOANH
(Giọng điệu tự tin pha chút thách thức)
Mọi người thấy rồi đấy. An Doanh của các bạn không chỉ biết diễn, mà còn biết cách tự bảo vệ mình. Còn về vụ Weibo “đặt 10 nam người mẫu” ấy hả? Chờ xem, tôi không bao giờ làm gì mà không có kế hoạch.
Khán giả trên trường quay vỗ tay rào rào. Máy quay lia nhanh qua Diêu Hinh, lúc này đang đứng nép sau cánh gà, gương mặt lộ rõ vẻ tức giận. Chiếc cốc hình cú mèo trên tay cô ta siết chặt đến trắng cả ngón tay.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Thì thầm bên tai Diêu Hinh)
Chị Diêu Hinh, bình tĩnh nào. Đừng để cô ta làm mình mất tập trung. Vẫn còn nhiều cơ hội phía trước mà.
DIÊU HINH
(Nghiến răng, mắt không rời khỏi An Doanh)
Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ? Muốn giật hết spotlight của tôi sao? Không dễ vậy đâu.
Trên màn hình lớn tại trường quay, các bình luận trên Weibo bắt đầu xuất hiện với tốc độ chóng mặt. Ban đầu là những lời lẽ chỉ trích An Doanh, nhưng dần dần, một luồng ý kiến khác xuất hiện.
> Cư dân mạng 1: Ủa, An Doanh cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ? Phản ứng nhanh ghê.
> Cư dân mạng 2: Đúng vậy, xử lý tình huống quá đỉnh.
> Cư dân mạng 3: Diêu Hinh bị dập tắt rồi kìa! Đúng là đi mà không có não.
> Cư dân mạng 4: Cái vụ 10 nam người mẫu trên Weibo làm tôi tò mò quá. An Doanh sắp làm gì đây?
> Antifan 1: Vớ vẩn, chắc chắn là sắp đặt hết rồi. Giả tạo.
> Cư dân mạng 5: Thấy An Doanh nói chuyện tự tin hẳn. Lần này có lẽ em ấy không yếu đuối như mọi người nghĩ.
Lâm Trúc Chu đứng cách đó không xa, ánh mắt vẫn dõi theo An Doanh. Anh vô thức đưa tay chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình. Lời nói của An Doanh về “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” chợt vang lên trong đầu anh. Một cảm giác bất an len lỏi. Anh nhìn sang Diêu Hinh, rồi lại nhìn An Doanh. Mọi thứ bắt đầu trở nên phức tạp hơn anh tưởng.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm, giọng dồn dập)
An Doanh, Diêu Hinh, chuẩn bị vào vị trí! Vòng vượt chướng ngại vật bắt đầu. Lựa chọn tín vật đội là con cú mèo, nhớ chứ? Ai giành được trước sẽ có lợi thế.
Diêu Hinh nghe thấy tiếng đạo diễn, cô ta nắm chặt chiếc cốc cú mèo, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm. Cô ta phải thể hiện thật tốt, phải chứng minh mình xứng đáng với hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ”. Cô ta liếc nhìn Lâm Trúc Chu một lần nữa, rồi sải bước về phía khu vực thi đấu.
AN DOANH
(Nở một nụ cười bí ẩn, quay sang Quản lý)
Thấy chưa? Đây mới là An Doanh mà họ muốn thấy. Mạnh mẽ, thông minh và đầy bất ngờ. Vụ Weibo kia… nó chỉ là màn dạo đầu thôi.
Cô tiến về phía vạch xuất phát, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Cảnh tiếp diễn ngay sau khi An Doanh tuyên bố kế hoạch của mình.
**TRƯỜNG QUAY CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH THỰC TẾ – KHU VỰC VƯỢT CHƯỚNG NGẠI VẬT**
Âm thanh náo nhiệt của trường quay bao trùm lấy không gian. Khán giả vẫn còn xôn xao sau màn đáp trả đầy khí thế của An Doanh. Diêu Hinh đứng lặng, ánh mắt giận dữ hướng về phía An Doanh. Chiếc cốc hình cú mèo trong tay cô ta siết chặt, những khớp ngón tay trắng bệch. Chuyên viên trang điểm thì thầm bên tai, cố gắng trấn an cô ta.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Thì thầm)
Chị Diêu Hinh, bình tĩnh nào. Đừng để cô ta làm mình mất tập trung. Vẫn còn nhiều cơ hội phía trước mà.
DIÊU HINH
(Nghiến răng, mắt không rời khỏi An Doanh)
Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ? Muốn giật hết spotlight của tôi sao? Không dễ vậy đâu.
Màn hình lớn hiển thị những bình luận trên Weibo. Ban đầu là chỉ trích, nhưng nhanh chóng chuyển sang tán thưởng cách An Doanh xử lý tình huống.
> Cư dân mạng 1: Ủa, An Doanh cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ? Phản ứng nhanh ghê.
> Cư dân mạng 2: Đúng vậy, xử lý tình huống quá đỉnh.
> Cư dân mạng 3: Diêu Hinh bị dập tắt rồi kìa! Đúng là đi mà không có não.
> Cư dân mạng 4: Cái vụ 10 nam người mẫu trên Weibo làm tôi tò mò quá. An Doanh sắp làm gì đây?
> Antifan 1: Vớ vẩn, chắc chắn là sắp đặt hết rồi. Giả tạo.
> Cư dân mạng 5: Thấy An Doanh nói chuyện tự tin hẳn. Lần này có lẽ em ấy không yếu đuối như mọi người nghĩ.
Lâm Trúc Chu đứng cách đó không xa, ánh mắt dõi theo An Doanh. Anh vô thức chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình. Lời An Doanh nói về “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” bất chợt vang lên trong đầu. Một cảm giác bất an len lỏi. Anh nhìn sang Diêu Hinh, rồi lại nhìn An Doanh. Mọi thứ bắt đầu trở nên phức tạp hơn anh tưởng.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm, giọng dồn dập)
An Doanh, Diêu Hinh, chuẩn bị vào vị trí! Vòng vượt chướng ngại vật bắt đầu. Lựa chọn tín vật đội là con cú mèo, nhớ chứ? Ai giành được trước sẽ có lợi thế.
Diêu Hinh nghe tiếng đạo diễn, cô ta nắm chặt chiếc cốc cú mèo. Ánh mắt lóe lên tia quyết tâm. Cô ta phải thể hiện thật tốt, phải chứng minh mình xứng đáng với hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ”. Cô ta liếc nhìn Lâm Trúc Chu một lần nữa, rồi sải bước về phía khu vực thi đấu.
AN DOANH
(Nở một nụ cười bí ẩn, quay sang Quản lý)
Thấy chưa? Đây mới là An Doanh mà họ muốn thấy. Mạnh mẽ, thông minh và đầy bất ngờ. Vụ Weibo kia… nó chỉ là màn dạo đầu thôi.
Cô tiến về phía vạch xuất phát, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
**TOÀN CẢNH TRƯỜNG QUAY**
Âm thanh tiếng chuông đếm giờ vang lên. Các đội, bao gồm đội của An Doanh và đội của Diêu Hinh, đã sẵn sàng. Con cú mèo – tín vật của vòng thi này – được đặt trên bệ cao ở giữa khu vực thi đấu, ngay sau chướng ngại vật đầu tiên. Diêu Hinh, với chiếc cốc cú mèo trên tay, ánh mắt thù địch quét qua đội An Doanh. An Doanh vẫn giữ nụ cười bí ẩn, đôi mắt lóe lên tia cạnh tranh.
ĐẠO DIỄN
(Hét lớn)
Bắt đầu!
Tiếng còi vang lên. Các vận động viên lao về phía chướng ngại vật đầu tiên: một bức tường lưới cao. An Doanh, với sự nhanh nhẹn và khéo léo đáng ngạc nhiên, nhanh chóng leo lên. Đồng đội của cô bám theo sát nút. Diêu Hinh, mặc dù có lợi thế về thể lực, nhưng lại tỏ ra thiếu phối hợp với đồng đội. Cô ta chỉ tập trung vào việc vượt qua chướng ngại vật một cách nhanh nhất.
LÂM TRÚC CHU
(Quan sát từ khu vực khán giả, thì thầm với chính mình)
An Doanh… cô gái này thực sự có gì đó khác biệt.
Trong khi đó, trên Weibo, các bình luận bắt đầu sôi nổi theo diễn biến trực tiếp.
> Cư dân mạng 6: An Doanh khỏe thật đấy! Không ngờ em ấy lại có thể lực tốt như vậy.
> Cư dân mạng 7: Diêu Hinh hình như đang cố quá thì phải. Trông hơi mất kiểm soát.
> Cư dân mạng 8: Chân tui cũng muốn đuổi theo con cú mèo ghê!
> Antifan 2: Chắc chắn là nhờ huấn luyện viên riêng xịn sò. Chứ diễn viên thì làm gì có sức như vậy.
> Cư dân mạng 9: Vụ 10 nam người mẫu trên Weibo vẫn là ẩn số. Không biết An Doanh sẽ giải mã nó thế nào.
An Doanh và đồng đội của cô đã vượt qua chướng ngại vật đầu tiên và đang lao về phía bệ đặt con cú mèo. Diêu Hinh cũng nhanh chóng bám theo, nhưng khoảng cách đã có phần nới rộng. Cả hai đội đều tranh giành quyết liệt để giành được tín vật.
AN DOANH
(Hét lớn với đồng đội)
Cố lên! Chúng ta phải giành được nó!
Diêu Hinh gầm lên, dốc hết sức lực. Cô ta muốn chứng tỏ bản thân, không chỉ trong diễn xuất mà còn trong cả các cuộc thi thể lực. Khoảnh khắc An Doanh và Diêu Hinh cùng chạm vào con cú mèo, sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. An Doanh, với một động tác nhanh nhẹn, đã khéo léo nhấc bổng con cú mèo lên trước Diêu Hinh một tích tắc.
Diêu Hinh hét lên thất vọng, đấm mạnh vào bệ. Vẻ mặt cô ta méo mó vì tức giận và bất lực.
AN DOANH
(Cầm con cú mèo, nhìn Diêu Hinh với ánh mắt tự tin)
Xin lỗi, Diêu Hinh. Tín vật này thuộc về đội tôi.
Đám đông trên trường quay vỡ òa trong tiếng reo hò. An Doanh nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự tự hào. Cô nhìn về phía Quản lý, gật đầu đầy mãn nguyện.
QUẢN LÝ
(Thì thầm, vẻ mặt tự hào)
Tuyệt vời, An Doanh. Đúng như tôi đã nói.
An Doanh cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa khắp cơ thể. Thử thách đầu tiên đã kết thúc, và đội cô đã đạt được một thành tích đáng kinh ngạc, vượt qua cả những đội được đánh giá cao hơn. Giờ đây, cô tin rằng mình có thể làm được tất cả.
Trên màn hình Weibo, các bình luận lại chuyển hướng.
> Cư dân mạng 10: An Doanh giành được cú mèo rồi! Quá đỉnh!
> Cư dân mạng 11: Đúng là An Doanh có năng lực thật. Cái vụ 10 nam người mẫu kia chắc chắn là một nước cờ đỉnh cao.
> Cư dân mạng 12: Diêu Hinh thua thật rồi. Nhìn mặt cô ta kìa, chắc tức lắm.
> Antifan 3: Chỉ là may mắn thôi. Vòng sau sẽ thấy bộ mặt thật.
Lâm Trúc Chu dõi theo từng cử động của An Doanh. Anh thấy cô cười, thấy cô tự hào. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được một sự thay đổi trong cô, một sự mạnh mẽ mà anh chưa từng thấy trước đây. Chiếc áo khoác trên vai anh dường như càng nặng trĩu hơn. Anh tự hỏi, liệu những lời anh đã nói với bạn gái đầu tiên có còn ý nghĩa gì không, khi mà mối quan hệ của anh với Diêu Hinh đang ngày càng trở nên phức tạp.
**KHUNG HÌNH KẾT THÚC: AN DOANH TỎA SÁNG VỚI CHIẾC CÚ MÈO TRONG TAY, GIỮA TIẾNG VỖ TAY NỒNG NHIỆT. DIÊU HINH NHÌN ĐẰNG XA VỚI ÁNH MẮT ĐẦY OÁN HẬN.**
TRƯỜNG QUAY CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH THỰC TẾ – KHU VỰC VƯỢT CHƯỚNG NGẠI VẬT
Tiếng reo hò vang dội khắp trường quay. An Doanh, tay ôm chặt chú cú mèo bằng nhựa, nở một nụ cười chiến thắng rạng rỡ. Nụ cười đó không chỉ là niềm vui khi giành được tín vật quan trọng, mà còn là sự khẳng định bản thân sau bao nhiêu sóng gió. Cô nhìn về phía Quản lý của mình. Quản lý đứng lẫn trong đám đông, nhưng ánh mắt bà không rời khỏi An Doanh. Trên gương mặt bà, một biểu cảm phức tạp hiện lên: sự vui mừng xen lẫn một chút ngạc nhiên vì sự thể hiện vượt trội của An Doanh, và cuối cùng là ánh mắt đầy hy vọng. Bà khẽ gật đầu, một cái gật đầu thầm lặng nhưng chứa đựng muôn vàn ý nghĩa, như muốn nói “Em đã làm rất tốt”.
Diêu Hinh, đứng cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng ấy. Gương mặt cô ta tái đi, bàn tay siết chặt lấy chiếc cốc cú mèo trên tay. Cả người cô ta run lên vì tức giận và tủi nhục. Sự thua cuộc này giống như một đòn giáng mạnh vào hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” mà cô ta dày công xây dựng, và cả hình tượng “fan thành công của Giang Kỳ” cũng lung lay. Cô ta nhìn trừng trừng về phía An Doanh, ánh mắt lóe lên tia căm ghét.
Lâm Trúc Chu, từ khu vực khán giả, dõi theo từng cử động của An Doanh. Anh thấy cô rạng rỡ, thấy cô tự tin. Lời nói của An Doanh về “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” vang vọng trong tâm trí. Chiếc dây đỏ trên cổ tay anh, món quà của bạn gái đầu tiên, bỗng trở nên nặng trĩu. Anh nhìn sang Diêu Hinh, rồi lại nhìn An Doanh. Ranh giới giữa anh và Diêu Hinh, cũng như mối quan hệ phức tạp giữa anh và An Doanh, ngày càng trở nên mờ mịt.
Trên màn hình lớn của Weibo, những dòng bình luận vẫn không ngừng tuôn trào.
> Cư dân mạng 13: Ôi trời ơi, An Doanh thắng thật rồi! Em ấy quá đỉnh!
> Cư dân mạng 14: Cái vụ 10 nam người mẫu kia chắc chắn là một kế hoạch thiên tài rồi.
> Cư dân mạng 15: Diêu Hinh thua thật rồi kìa. Nhìn mặt cô ta kìa, chắc tức đến tím mặt.
> Antifan 4: Chắc chắn là dàn xếp. Vòng này đội An Doanh được ưu ái.
> Cư dân mạng 16: An Doanh giờ trông khác hẳn. Mạnh mẽ, quyết đoán. Tôi thích kiểu An Doanh này!
An Doanh quay người, đối mặt với ống kính máy quay. Cô giơ cao chú cú mèo, ánh mắt lấp lánh. Cô biết, cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, nhưng chiến thắng nhỏ này là nguồn động lực vô giá. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và bí ẩn. Mọi thứ đã bắt đầu đi theo hướng cô mong muốn.
Quản lý của An Doanh lặng lẽ rời khỏi đám đông, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện. Bà biết, kế hoạch đã thành công bước đầu. Bà sẽ chờ xem An Doanh sẽ còn làm được những gì nữa. Bà tin rằng, lần này, An Doanh sẽ không chỉ “đặt 10 nam người mẫu” mà còn có thể làm được nhiều hơn thế. Sự nghiệp của An Doanh, dưới sự dẫn dắt của bà, sẽ bùng nổ.
Diêu Hinh, cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay lên chạm vào vết trang điểm trên má. Cô ta biết mình đã thất bại trong vòng thi này, nhưng cô ta không có ý định bỏ cuộc. Sự khinh miệt trong mắt An Doanh chỉ càng làm cô ta thêm quyết tâm. Cô ta sẽ tìm cách đáp trả, sẽ tìm cách lấy lại những gì đã mất. Cô ta nhìn về phía Lâm Trúc Chu, hy vọng anh ta vẫn còn nhìn mình.
Lâm Trúc Chu thở dài. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh tự hỏi liệu mình có đang đưa ra những lựa chọn đúng đắn hay không. Mọi thứ đang trở nên quá phức tạp, vượt xa những gì anh có thể dự đoán. Sợi dây đỏ trên cổ tay anh dường như siết chặt hơn.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm)
An Doanh, Diêu Hinh, về khu vực nghỉ ngơi. Vòng tiếp theo sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Chuẩn bị tinh thần.
An Doanh gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Diêu Hinh. Cô biết, trận chiến giữa họ chỉ mới bắt đầu.
TRƯỜNG QUAY CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH THỰC TẾ – KHU VỰC HẬU TRƯỜNG
An Doanh, tay vẫn còn nắm chặt chiếc cúp cú mèo nhỏ, tiến về khu vực nghỉ ngơi. Cô liếc nhìn Diêu Hinh đang đứng cách đó không xa, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Tuy nhiên, ánh mắt Diêu Hinh, như những mũi dao sắc lẻm, vẫn không ngừng xoáy vào An Doanh. An Doanh mỉm cười nhẹ, một nụ cười chứa đầy sự thách thức, biết rằng sự hả hê này chỉ là tạm thời. Cô nhìn Quản lý của mình, người đang mỉm cười đầy ẩn ý.
Lâm Trúc Chu đứng giữa đám đông, ánh mắt anh vô tình dừng lại trên An Doanh. Anh thấy cô cười nói với Quản lý, vẻ mặt tự tin và rạng rỡ. Một thoáng suy tư lướt qua gương mặt anh. Anh dường như đang đánh giá lại An Doanh. Chiếc dây đỏ trên cổ tay anh, món quà của bạn gái đầu tiên, bỗng nhiên trở nên ngứa ngáy. Anh nhớ lại lời An Doanh nói về “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ”. Phải chăng An Doanh đang ám chỉ anh? Hay là một người nào khác? Mối quan hệ phức tạp giữa anh và An Doanh, cũng như với Diêu Hinh, ngày càng trở nên khó hiểu.
Diêu Hinh nhìn thấy ánh mắt của Lâm Trúc Chu hướng về phía An Doanh. Cơn tức giận dâng lên trong lòng cô ta. Cô ta nắm chặt tay, cố gắng nén lại sự run rẩy. Hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ” đang bị An Doanh từng bước phá vỡ. Cô ta liếc nhìn chiếc cúp cú mèo trong tay An Doanh. Đó là vật yêu thích của Lâm Trúc Chu, và cũng là avatar của cô ta trên Weibo. An Doanh đã cố tình lấy nó để chọc tức cô ta.
Giang Kỳ, ngồi ở một góc khuất, chỉ im lặng quan sát. Anh không tham gia vào các trò chơi hay tranh giành. Anh chỉ là một người quan sát, một quân cờ trong cuộc chơi lớn hơn. Anh biết, mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo mà ai đó đã sắp đặt.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm, giọng gấp gáp)
An Doanh, Diêu Hinh, về khu vực nghỉ ngơi ngay. Vòng tiếp theo sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Chuẩn bị tinh thần.
An Doanh gật đầu với đạo diễn, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Diêu Hinh. Cô biết, Diêu Hinh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Cuộc chiến giữa họ chỉ mới bắt đầu. Cô mỉm cười với Quản lý của mình.
QUẢN LÝ (CỦA AN DOANH)
(Thì thầm, giọng đầy tự tin)
Em làm tốt lắm. Tiếp tục phát huy.
An Doanh gật đầu. Cô biết, lần này, cô sẽ không chỉ “đặt 10 nam người mẫu” mà còn có thể làm được nhiều hơn thế. Sự nghiệp của cô, dưới sự dẫn dắt của Quản lý, sẽ bùng nổ.
Lâm Trúc Chu thở dài, nhìn về phía An Doanh. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh tự hỏi liệu mình có đang đưa ra những lựa chọn đúng đắn hay không. Mọi thứ đang trở nên quá phức tạp, vượt xa những gì anh có thể dự đoán. Chiếc dây đỏ trên cổ tay anh dường như siết chặt hơn.
Trên màn hình lớn của Weibo, những dòng bình luận vẫn không ngừng tuôn trào, ủng hộ An Doanh và chê bai Diêu Hinh.
> Cư dân mạng 13: Ôi trời ơi, An Doanh thắng thật rồi! Em ấy quá đỉnh!
> Cư dân mạng 14: Cái vụ 10 nam người mẫu kia chắc chắn là một kế hoạch thiên tài rồi.
> Cư dân mạng 15: Diêu Hinh thua thật rồi kìa. Nhìn mặt cô ta kìa, chắc tức đến tím mặt.
> Antifan 4: Chắc chắn là dàn xếp. Vòng này đội An Doanh được ưu ái.
> Cư dân mạng 16: An Doanh giờ trông khác hẳn. Mạnh mẽ, quyết đoán. Tôi thích kiểu An Doanh này!
An Doanh quay người, đối mặt với ống kính máy quay. Cô giơ cao chú cú mèo, ánh mắt lấp lánh. Cô biết, cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, nhưng chiến thắng nhỏ này là nguồn động lực vô giá. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và bí ẩn. Mọi thứ đã bắt đầu đi theo hướng cô mong muốn.
Diêu Hinh, cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay lên chạm vào vết trang điểm trên má. Cô ta biết mình đã thất bại trong vòng thi này, nhưng cô ta không có ý định bỏ cuộc. Sự khinh miệt trong mắt An Doanh chỉ càng làm cô ta thêm quyết tâm. Cô ta sẽ tìm cách đáp trả, sẽ tìm cách lấy lại những gì đã mất. Cô ta nhìn về phía Lâm Trúc Chu, hy vọng anh ta vẫn còn nhìn mình.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Đến gần Diêu Hinh)
Chị Diêu Hinh, chúng ta cần chỉnh trang lại một chút cho vòng tiếp theo.
Diêu Hinh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô ta biết, trò chơi vẫn chưa kết thúc.
AN DOANH nhìn kết quả với vẻ mặt không hài lòng, đặc biệt là khi thấy An Doanh đang nhận được sự chú ý tích cực. Cô ta siết chặt tay, quyết tâm sẽ không để An Doanh “lật kèo” dễ dàng và thầm nghĩ: “Không đời nào để An Doanh vượt mặt!”
TRƯỜNG QUAY CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH THỰC TẾ – KHU VỰC HẬU TRƯỜNG
Diêu Hinh đứng nhìn màn hình lớn hiển thị kết quả bình chọn của khán giả. Tỷ lệ ủng hộ dành cho An Doanh dâng cao một cách chóng mặt, bỏ xa những người còn lại, bao gồm cả cô. Một cơn tức giận âm ỉ dâng lên trong lồng ngực Diêu Hinh. An Doanh, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tự tin, đang là tâm điểm của mọi ống kính. Cô ta nhìn An Doanh đang nhận những tràng pháo tay tán thưởng, nghe những lời khen ngợi không ngớt từ phía khán giả và cả những người xung quanh. Sự chú ý đó, đáng lẽ phải thuộc về mình.
Diêu Hinh đưa tay lên sờ nhẹ vết trang điểm trên má. Cô ta cảm nhận được sự run rẩy khẽ khàng dưới đầu ngón tay. Sự nghiệp mà cô ta dày công xây dựng, hình tượng “cô gái lý tưởng để cưới” và “fan thành công của Giang Kỳ”, đang đứng trước nguy cơ bị An Doanh đạp đổ. Cái cú mèo nhỏ trong tay An Doanh giờ đây như một lời chế nhạo cay nghiệt, là minh chứng rõ ràng nhất cho chiến thắng của đối thủ.
Diêu Hinh liếc nhìn về phía Lâm Trúc Chu. Anh ta đang đứng đó, với chiếc dây đỏ trên cổ tay, ánh mắt dõi theo An Doanh với một vẻ suy tư khó đoán. Anh ta có nghe thấy những gì An Doanh nói về “cứu vãn một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực sụp đổ” không? Liệu đó có phải là ẩn ý dành cho anh ta? Diêu Hinh cảm thấy bất an. Mối quan hệ phức tạp giữa ba người, nay càng thêm rối ren.
Giang Kỳ vẫn im lặng ngồi ở một góc khuất, như một con cờ đang chờ đợi được di chuyển. Anh ta quan sát mọi thứ, bao gồm cả sự tức giận đang sôi sục trong mắt Diêu Hinh và niềm vui chiến thắng đang hiển hiện trên gương mặt An Doanh. Anh biết, cuộc chơi này còn lâu mới kết thúc.
ĐẠO DIỄN
(Qua bộ đàm, giọng gấp gáp)
An Doanh, Diêu Hinh, về khu vực nghỉ ngơi ngay. Vòng tiếp theo sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Chuẩn bị tinh thần.
An Doanh nghe lời gọi của Đạo diễn, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời Diêu Hinh. Cô biết, chiến thắng này chỉ là bước khởi đầu.
QUẢN LÝ (CỦA AN DOANH)
(Thì thầm, giọng đầy tự tin)
Em làm tốt lắm. Tiếp tục phát huy. Họ sẽ phải trả giá cho sự coi thường.
An Doanh gật đầu, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm. Vụ “đặt 10 nam người mẫu” trên Weibo mới chỉ là màn dạo đầu. Giờ đây, cô còn có thể làm được nhiều hơn thế. Cô sẽ không để ai, đặc biệt là Diêu Hinh, lấn át mình.
Lâm Trúc Chu thở dài, cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai. Anh ta nhìn chiếc dây đỏ trên cổ tay, tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng. Mọi thứ ngày càng vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
Trên màn hình lớn của Weibo, bình luận vẫn tuôn trào, ủng hộ An Doanh.
> Cư dân mạng 13: Ôi trời ơi, An Doanh thắng thật rồi! Em ấy quá đỉnh!
> Cư dân mạng 14: Cái vụ 10 nam người mẫu kia chắc chắn là một kế hoạch thiên tài rồi.
> Cư dân mạng 15: Diêu Hinh thua thật rồi kìa. Nhìn mặt cô ta kìa, chắc tức đến tím mặt.
> Antifan 4: Chắc chắn là dàn xếp. Vòng này đội An Doanh được ưu ái.
> Cư dân mạng 16: An Doanh giờ trông khác hẳn. Mạnh mẽ, quyết đoán. Tôi thích kiểu An Doanh này!
An Doanh quay người, đối mặt với ống kính máy quay đang chĩa về phía mình. Cô giơ cao chiếc cúp cú mèo, ánh mắt lấp lánh đầy tự tin. Cô biết, cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, nhưng chiến thắng này là một lời khẳng định đanh thép. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.
Diêu Hinh, cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, đưa tay lên chạm vào vết trang điểm. Cô ta không thể để An Doanh nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Lời thì thầm của An Doanh, “Không đời nào để An Doanh vượt mặt!”, vang vọng trong đầu cô ta. Quyết tâm trả thù càng thêm mãnh liệt. Cô ta sẽ không để An Doanh dễ dàng đạt được mục đích. Cuộc đối đầu này mới chỉ thực sự bắt đầu.
CHUYÊN VIÊN TRANG ĐIỂM
(Đến gần Diêu Hinh)
Chị Diêu Hinh, chúng ta cần chỉnh trang lại một chút cho vòng tiếp theo. Sắp tới rồi.
Diêu Hinh gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía An Doanh. Cô ta biết, trò chơi khốc liệt này, vẫn còn nhiều diễn biến bất ngờ chờ đợi.
Đêm buông xuống trên thành phố, nhưng trong lòng mỗi người, đặc biệt là Diêu Hinh và An Doanh, ngọn lửa cạnh tranh vẫn âm ỉ cháy. Tấm màn nhung của hào quang và danh vọng luôn ẩn chứa những góc khuất tăm tối, nơi mà sự tham vọng, đố kỵ và mưu mô đan xen. An Doanh, với sự hỗ trợ đắc lực từ người quản lý tài ba, đã chứng tỏ bản lĩnh vượt trội, khiến những kẻ từng khinh thường cô phải dè chừng. Chiếc cúp nhỏ bé kia không chỉ là biểu tượng của chiến thắng trong một chương trình thực tế, mà còn là lời tuyên chiến ngầm, là bước đệm cho những dự định lớn lao hơn.
Diêu Hinh, dù đang chìm trong sự tức giận và thất vọng, vẫn không hề từ bỏ. Cái gai trong mắt An Doanh đã thôi thúc cô ta tìm mọi cách để đòi lại những gì đã mất, thậm chí là dùng những thủ đoạn tàn độc hơn. Cô ta hiểu rằng, trong thế giới đầy rẫy những toan tính này, chỉ có kẻ mạnh mới tồn tại. Lâm Trúc Chu, với mối quan hệ phức tạp và những lựa chọn đầy băn khoăn, dường như đang bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc chiến này, nơi mà tình cảm cá nhân và lợi ích sự nghiệp giao thoa, tạo nên những tình huống tiến thoái lưỡng nan. Giang Kỳ, dù chỉ là một người quan sát, lại nắm giữ những bí mật quan trọng, chờ đợi thời cơ để tung ra những đòn quyết định.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng là những thước phim đẹp đẽ, đôi khi nó là một bức tranh đầy rẫy những gam màu tối, nơi con người ta phải đấu tranh không ngừng nghỉ để khẳng định giá trị của bản thân. An Doanh đã tìm thấy con đường của mình, một con đường đầy chông gai nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cô đã học cách biến những lời gièm pha thành động lực, và những thất bại thành bài học kinh nghiệm quý báu. Dù phía trước còn bao nhiêu thử thách, cô tin rằng mình đủ sức để vượt qua. Bởi lẽ, sau tất cả, chỉ có sự kiên trì và bản lĩnh mới là vũ khí tối thượng để tồn tại trong một thế giới khắc nghiệt.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*