Ch/ê bạn trai đi xe cà tàng đến họp lớp nên chi/a t/ay, 6 năm sau gặp lại tôi chỉ biết ôm mặt khóc vì sự thật đằng sau chiếc xe ấy👇👇 Ngày họp lớp đại học, bạn bè ai cũng xe sang, quần áo bảnh bao đến gặp mặt nhau. Đám con trai thì khoe mới mua nhà, người lại kể mới tậu được con siêu xe. Những cô gái thì tâ/ng b/ốc bạn trai của mình lên tận mây xanh, hết khoe vừa đi du lịch Châu Âu rồi được tặng đồ hàng hiệu. Sau khi khoe với nhau, cả đám quay sang nhìn Thúy với ánh mắt xem thường. Có người lên tiếng hỏi: – Thúy sao rồi, nghe nói bạn trai bà vẫn làm nhân viên của công ty sửa chữa điện lạnh hả? Thúy ngượng chín mặt nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười. Thấy thái độ gượng gạo của Thúy, ai nấy đều cười thầm, khinh thường ra mặt. Mọi người đang nói chuyện sôi nổi thì chợt chiếc xe máy cà tàng chạy đến đậu trước cửa nhà hàng. Thấy vậy, mọi người dừng cuộc nói chuyện, dồn ánh mắt vào chàng trai khoác bộ quần áo cũ kỹ đang sải bước vào. Thấy người đến là bạn trai mình, Thúy hớt hải chạy ra tr/ách m/óc: Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Thúy hớt hải chạy ra, giọng nói nhỏ nhưng đầy sự trút giận, len lỏi qua tiếng ồn ào của nhà hàng: “Anh đến đây làm gì? Em đã dặn anh rồi mà!”
Cô lao thẳng đến chỗ bạn trai, mặt đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ. Đám bạn cũ, vẫn đang cười nói rộn rã, chợt im bặt, quay sang nhìn Thúy với ánh mắt khó hiểu rồi chuyển sang vẻ tò mò, thậm chí là chế giễu. Họ thấy Thúy, một người từng kiêu hãnh, giờ lại đang xổ ra những lời gay gắt với một gã đàn ông ăn mặc lôi thôi.
Bạn trai của Thúy, vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt thoáng chút buồn, mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy, trong mắt Thúy lúc này, lại càng khiến cô thêm tức tối. Anh tiến lại gần hơn một bước, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh muốn đến xem em thế nào,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng không chút do dự. “Anh đã hứa sẽ đến mà.”
Thúy nghe vậy, cơn giận dường như càng bùng lên. “Hứa? Anh có biết đây là đâu không? Đây là buổi họp lớp của em! Bạn bè em ai cũng… ai cũng hơn anh! Anh đến đây chỉ làm em xấu hổ thêm thôi!” Nước mắt bắt đầu chực trào ra nơi khóe mắt cô. Cô quay phắt lại nhìn đám bạn đang xì xào bàn tán, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào mình, phán xét. Cô muốn chôn chặt mình xuống đất ngay lúc này.
Bạn bè của Thúy, một vài người nhếch mép cười khẩy, người thì lắc đầu ngao ngán. Họ nhìn thấy rõ sự tương phản giữa Thúy – đang cố gắng giữ vẻ ngoài thành đạt – và người đàn ông đi chiếc xe máy cà tàng bên ngoài. Trong suy nghĩ của họ, Thúy đã tự giáng cấp bản thân một cách thảm hại.
Bạn trai của Thúy khẽ thở dài, anh đưa tay lên định chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt lại. Anh biết, giờ là lúc anh không nên làm gì cả. “Anh xin lỗi vì đã làm em xấu hổ,” anh nói, giọng anh giờ pha lẫn chút bất lực. “Anh chỉ muốn đến gặp em thôi.”
“Không cần!” Thúy gạt phắt đi, giọng cô nghẹn lại. “Anh đi đi! Về đi! Đừng để ai nhìn thấy anh ở đây nữa!” Cô quay lưng lại với anh, cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, quay mặt về phía đám bạn cũ đang nhìn cô với những ánh mắt đầy ẩn ý.
Bạn trai của Thúy đứng lặng người, ánh mắt anh dõi theo bóng lưng cô. Lời nói cay nghiệt của Thúy như lưỡi dao cứa vào tim anh. Anh thấy rõ sự khinh bỉ trong mắt những người bạn kia, họ đang nhìn anh như thể anh là một sinh vật hạ đẳng. Một cô bạn với bộ cánh hàng hiệu, tay lăm lăm chiếc túi xách đắt tiền, bước tới gần, nở một nụ cười nửa chế nhạo, nửa thương hại.
“Ôi Thúy ơi,” cô ta nói, giọng điệu a dua giả tạo, “sao không bảo bạn trai thuê taxi mà đến? Đi cái xe máy cà tàng đó ra đây, làm mất mặt bạn bè quá!”
Cả đám bạn cười rộ lên. Tiếng cười vang vọng, như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của bạn trai Thúy. Anh ta nhìn Thúy, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Anh muốn nói gì đó, muốn giải thích, muốn khẳng định giá trị của mình, nhưng biết rằng lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
Thúy đứng đó, vai run lên. Cô muốn hét lên, muốn kéo anh ta đi ngay lập tức, nhưng sự xấu hổ và bẽ mặt đang bóp nghẹt cổ họng cô. Cô liếc nhìn những người bạn đang cười cợt, thấy rõ sự khinh thường trong ánh mắt họ. Những chiếc xe sang trọng, những bộ quần áo đắt tiền, những câu chuyện về du lịch Châu Âu và thành công rực rỡ… tất cả đều như một bức tường thành sừng sững ngăn cách cô và họ, và bạn trai cô thì đứng lạc lõng bên ngoài bức tường ấy.
Một chàng trai khác, đi chiếc xe siêu xe đậu ngay ngoài cửa, lên tiếng: “Ê, thằng sửa điện lạnh kia! Mày làm gì ở đây vậy? Lạc vào địa phận của người giàu rồi à?” Lời nói của anh ta đầy vẻ chế giễu.
Bạn trai Thúy siết chặt tay, khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta không trả lời, chỉ nhìn Thúy với ánh mắt cầu xin, như muốn nói: “Em có còn cần anh không?”
Thúy quay mặt đi, nước mắt không thể kìm nén rơi xuống. Cô quay lưng lại với mọi người, với cái quá khứ từng một thời gắn bó, và với cả tương lai mờ mịt. Cô không biết phải làm gì. Giữa sĩ diện hão và tình yêu, cô đang chênh vênh trên bờ vực của sự lựa chọn.
Mắt Thúy nhòe đi vì nước mắt. Cô liếc nhìn bạn trai, thấy rõ nỗi đau, sự tủi hổ và cả sự cầu xin trong ánh mắt anh. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại va vào những người bạn cũ, vào sự xa hoa lộng lẫy của nhà hàng, vào những bộ trang phục đắt tiền và những nụ cười khinh khỉnh. Trái tim cô như bị xé làm đôi.
“Chúng ta chia tay đi,” Thúy buông lời, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. Cô quay phắt lại, không để bạn trai kịp nói lời nào. “Em không thể tiếp tục chịu đựng anh như thế này nữa!”
Cả đám bạn im bặt, ngạc nhiên trước lời tuyên bố đột ngột của Thúy. Người bạn gái với chiếc túi hàng hiệu nhướn mày, nhìn Thúy với vẻ khó hiểu xen lẫn hả hê. “Sao thế Thúy? Bộ hết chịu nổi rồi à?”
Bạn trai Thúy chết lặng. Anh như muốn ngã khuỵu xuống. Nỗi đau xé ruột gan anh không thể diễn tả bằng lời. Anh nhìn Thúy, rồi lại nhìn đám bạn, cố gắng gom góp chút sức lực cuối cùng. Nhưng anh biết, mọi sự giải thích lúc này đều vô nghĩa. Anh chỉ là một kẻ sửa điện lạnh lạc lõng giữa thế giới của họ.
“Thúy à,” giọng anh khàn đặc, “em…”
“Không có gì để nói hết!” Thúy ngắt lời, quay lưng lại hoàn toàn. Cô sải bước nhanh về phía cửa, không dám nhìn lại. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang dán lên lưng mình. Tiếng cười chế giễu bắt đầu vang lên trở lại, lần này còn lớn hơn.
“Trời ơi, đúng là hết thuốc chữa!”
“Nhìn cái mặt anh ta kìa, tội nghiệp ghê.”
“Chắc Thúy cũng chán cái cảnh nghèo rách mồng tơi rồi.”
Từng câu nói như những nhát dao đâm vào tim bạn trai Thúy. Anh đứng đó, cô độc giữa đám đông, chiếc xe máy cà tàng giờ đây như một vết nhơ không thể xóa nhòa. Anh nhìn theo bóng lưng Thúy khuất dần, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Anh đã cố gắng, đã cố gắng rất nhiều, nhưng có lẽ anh đã không bao giờ đủ tốt cho cô.
Thúy bước ra khỏi nhà hàng, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài tuy loãng nhưng không làm dịu đi cơn nghẹn đắng trong lòng cô. Cô không khóc nữa, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe. Cô nhìn những chiếc xe sang trọng đậu la liệt ngoài bãi. Chiếc xe máy của bạn trai cô giờ đây trở nên trơ trọi, cũ kỹ. Cô biết, mình vừa đánh mất một tình yêu chân thành, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Ánh mắt khinh bỉ của bạn bè, sự so sánh không ngừng nghỉ, tất cả đã khiến cô sụp đổ. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ không bao giờ như trước nữa.
Bạn trai Thúy đứng lặng như pho tượng. Ánh mắt anh nhìn theo bóng lưng Thúy khuất dần, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Chiếc xe máy cà tàng của anh, vốn đã cũ kỹ, giờ đây như gánh thêm một gánh nặng vô hình. Anh biết, tất cả những lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ là một kẻ sửa điện lạnh, lạc lõng giữa thế giới hào nhoáng của họ, nơi tiền bạc và địa vị lên ngôi. Tiếng cười chế giễu từ đám bạn Thúy vọng lại, mỗi lời như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Anh siết chặt tay, cố gắng kìm nén sự tủi hổ.
Thúy bước ra khỏi nhà hàng, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài tuy loãng nhưng không làm dịu đi cơn nghẹn đắng trong lòng cô. Cô không khóc nữa, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe. Cô nhìn những chiếc xe sang trọng đậu la liệt ngoài bãi, rồi lại nhìn xuống chiếc xe máy cà tàng của bạn trai. Sự tương phản thật trớ trêu. Cô biết mình vừa đánh mất một tình yêu chân thành, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Ánh mắt khinh bỉ của bạn bè, sự so sánh không ngừng nghỉ, tất cả đã khiến cô sụp đổ. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ không bao giờ như trước nữa.
Chợt, một giọng nói vang lên phía sau, mang theo sự mỉa mai quen thuộc.
BẠN GÁI HÀNG HIỆU
(Nở nụ cười khinh khỉnh)
Thấy chưa? Tao đã bảo rồi mà. Đồ nhà quê thì mãi mãi là đồ nhà quê. Tiếc là tiếc cái thân xác thôi.
Thúy khựng lại. Cô không quay đầu lại, nhưng đôi vai cô run lên. Cô bạn trai, vẫn đứng đó, nghe rõ từng lời. Ánh mắt anh nhìn Thúy, đầy tổn thương, rồi lại hướng về đám bạn với một sự căm giận âm ỉ.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giọng khàn đặc, cố gắng giữ bình tĩnh)
Em… em có hối hận không?
Câu hỏi như một nhát dao chí mạng. Thúy vẫn không quay đầu lại. Cô cảm nhận được sự im lặng nặng nề từ bạn trai. Chỉ còn tiếng cười hả hê của đám bạn.
BẠN GÁI HÀNG HIỆU
Hối hận cái gì mà hối hận. Có khi giờ này cô ta đang khóc vì mừng ấy chứ!
Bạn trai Thúy không nói gì nữa. Anh nhìn Thúy, nhìn cái dáng vẻ kiên quyết nhưng ẩn chứa sự đau khổ của cô. Anh biết, anh đã thua. Anh đã không thể mang lại cho cô cuộc sống mà cô mong muốn.
Anh bước chậm rãi về phía chiếc xe máy cà tàng. Từng tiếng động cơ nổ máy vang lên khô khốc trong đêm. Anh nhìn Thúy lần cuối, một ánh nhìn đầy tuyệt vọng, rồi quay lưng bước ra khỏi nhà hàng, bỏ lại chiếc xe cà tàng và những ánh mắt chế giễu, bỏ lại cả tình yêu vừa bị dập tắt bởi sự phù phiếm. Thúy đứng đó, tim cô như bị bóp nghẹt, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, nỗi hối hận dâng trào nhưng đã quá muộn.
Thúy đứng lặng giữa đêm. Không khí lạnh buốt khẽ lùa vào da thịt, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim cô. Tiếng động cơ xe máy cà tàng của bạn trai đã xa dần, tan vào màn đêm đặc quánh, mang theo cả một phần thanh xuân và cả sự thật phũ phàng mà cô vừa chôn vùi. Cô nghe tiếng cười nói rộn rã, tiếng ly chạm nhau vang lên từ trong nhà hàng, tất cả như càng nhấn mạnh sự cô độc và lạc lõng của mình. Cô quay đầu, nhìn lướt qua những chiếc xe sang trọng bóng loáng, những biển số tiền tỷ lấp lánh dưới ánh đèn. Một cảm giác trống rỗng dâng lên, lớn dần, nuốt chửng lấy cô. Cô biết mình đã chọn một con đường trải đầy hoa hồng, nhưng đó là hoa hồng dại, gai góc và nhuốm màu dối trá.
BẠN GÁI HÀNG HIỆU
(Vẫn đứng cách đó một đoạn, giọng đầy mỉa mai)
Sao thế? Thấy hối hận rồi à? Yên tâm, không ai bắt đền cô đâu. Dù sao, tiền bạc đâu phải thứ ai muốn có cũng có.
Thúy siết chặt nắm tay. Những lời nói như những nhát kim châm vào da thịt. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, một nụ cười méo mó, gượng gạo.
THÚY
(Giọng hơi run, cố tỏ ra bình thản)
Tớ đang suy nghĩ.
BẠN GÁI HÀNG HIỆU
(Cười lớn, tiếng cười như pha lê vỡ)
Suy nghĩ về cái gì? Về việc lãng phí cả một đêm để nghe một thằng sửa ống nước kể lể à? Hay là suy nghĩ về việc từ bỏ tương lai huy hoàng để bám víu vào cái quá khứ nghèo khó?
Thúy không trả lời. Cô đưa mắt nhìn sâu vào bóng tối, nơi bạn trai mình vừa khuất. Một thoáng hình ảnh anh đứng đó, với ánh mắt đầy tổn thương và cả sự căm giận âm ỉ, vụt qua trong đầu cô. Cô biết, anh đã ra đi, mang theo cả một niềm tin. Cô biết, cô đã làm một điều sai lầm, một sai lầm mà có lẽ cô sẽ phải trả giá bằng cả cuộc đời.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Vọng lại từ xa, giọng thê lương, xen lẫn tiếng gió)
Em… sẽ nhớ chứ?
Âm thanh ấy như một tiếng sét đánh ngang tai. Thúy cảm thấy tim mình thắt lại. Cô muốn gọi tên anh, muốn chạy theo anh, muốn níu giữ anh lại. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống đất. Lời nói của bạn bè, ánh mắt khinh bỉ, tất cả đã giam cầm cô trong cái lồng vàng mà cô vừa tự tạo ra.
BẠN GÁI HÀNG HIỆU
(Vỗ tay tán thưởng)
Ấy ấy, nghe cái giọng thê lương kia kìa. Chắc là hối hận thật rồi. Thôi nào, đừng làm trò con bò nữa. Lên xe, chúng ta còn đi bar. Hôm nay, phải ăn mừng cho sự “thông minh” của bạn mình chứ!
Một nhóm bạn khác tiến lại gần, vây quanh Thúy. Họ cười nói rôm rả, giọng điệu đầy hả hê, như thể vừa chứng kiến một màn kịch hay. Thúy cố gắng cười theo, cố gắng hòa nhập vào không khí náo nhiệt giả tạo ấy. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết, cô đã đánh mất thứ quý giá nhất mà cô từng có. Cô đã bán đi linh hồn mình để đổi lấy thứ ánh hào nhoáng phù phiếm. Cô cảm thấy mình như một con rối, đang bị giật dây bởi những ham muốn ích kỷ. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào sắp bật ra. Đôi mắt đỏ hoe, nhìn vào khoảng không vô định, nơi bạn trai cô vừa biến mất. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô biết, hành trình hối hận của mình vừa mới bắt đầu.
Nhà hàng lộng lẫy. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cụng ly vang lên liên hồi. Thúy ngồi lặng lẽ ở một góc phòng, tay mân mê ly nước lọc. Sáu năm trôi qua kể từ đêm họp lớp định mệnh đó, cuộc đời cô đã thay đổi quá nhiều, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, vẫn còn đó những day dứt không nguôi.
Một cô gái ăn mặc sành điệu, tóc xoăn bồng bềnh, tay đeo đồng hồ nạm đá quý tiến lại gần, nở nụ cười giả tạo.
BẠN HỌC 1
(Giọng châm chọc)
Thúy đấy hả? Lâu quá không gặp. Vẫn công việc cũ à? Nghe nói cô làm kế toán cho một công ty tầm trung phải không?
Thúy ngước lên, nụ cười gượng gạo.
THÚY
(Cố tỏ ra bình thản)
Ừ, tớ vẫn vậy. Còn cậu? Trông cậu có vẻ thành công nhỉ?
BẠN HỌC 1
(Cười lớn, khoe khoang)
Cũng tạm thôi. Chồng tớ làm giám đốc, sắp tới đi Pháp nghỉ dưỡng rồi. Còn cậu, có bạn trai chưa? Hay vẫn “ế” như ngày xưa?
Lời nói của cô bạn như những mũi kim châm thẳng vào tim Thúy. Cô nhớ về anh, người bạn trai từng yêu cô sâu đậm, người mà cô đã buông bỏ vì theo đuổi những thứ phù phiếm. Cô biết mình đã sai, sai lầm đến mức không thể nào sửa chữa được.
Một nhóm bạn khác tiến đến, tất cả đều ăn mặc bảnh bao, xe sang, túi hiệu. Họ xúm lại xung quanh Thúy, bàn tán sôi nổi về những chuyến du lịch sang chảnh, những món đồ đắt tiền.
BẠN HỌC 2
(Nhếch mép cười)
Ê, nhớ cái thằng sửa điện lạnh người yêu cũ của Thúy không? Giờ chắc vẫn đi cày cuốc ngoài đường. Nhìn mình xem, ngày xưa nó theo đuổi Thúy sát sao, giờ nhìn lại chắc nó hối hận lắm.
BẠN HỌC 3
(Cười khẩy)
Đúng vậy. Ai mà ngờ Thúy lại chọn cái đám giàu có này thay vì một thằng nông dân. Đôi khi, nhìn vào những thứ hào nhoáng, người ta dễ đánh mất chính mình.
Thúy cảm thấy nghẹn đắng. Cô quay mặt đi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô nhìn quanh, những chiếc xe sang trọng, những bộ quần áo hàng hiệu, tất cả đều như đang chế giễu sự lựa chọn sai lầm của cô. Cô đã có một công việc ổn định, một cuộc sống đủ đầy về vật chất, nhưng sao trái tim cô vẫn luôn trống rỗng? Sáu năm trôi qua, cô vẫn độc thân, thỉnh thoảng nhớ về anh, nhớ về những lời yêu thương chân thành mà cô đã bỏ lại phía sau.
Cô lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi bàn tiệc. Cô bước ra ngoài hiên, nơi màn đêm bao phủ. Gió lạnh thổi qua, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô đưa tay lên ôm mặt, những giọt nước mắt lăn dài. Sáu năm rồi, cô vẫn không thể nguôi ngoai được sự hối tiếc.
Thúy đứng đó, hơi thở hổn hển, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh buốt thấu tim. Sáu năm. Sáu năm cô chôn vùi sự hối tiếc, cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những thứ hào nhoáng, phù phiếm. Nhưng đêm nay, tất cả vỡ vụn. Cô đã sai lầm. Sai lầm đến tột cùng khi đánh mất anh, người đàn ông duy nhất nhìn thấy và trân trọng con người thật của cô, thứ mà giờ đây cô khao khát tìm lại nhưng dường như đã quá muộn.
Cô đưa tay quệt vội những giọt nước mắt. Tiếng cười nói từ bên trong vọng ra, như những nhát dao cứa vào tim. Cô nhớ về anh, nhớ về chiếc xe máy cà tàng, bộ quần áo cũ kỹ nhưng luôn chân thành. Anh đã từng yêu cô bằng cả trái tim, nhưng cô lại quay lưng đi vì những lời ong bướm của đám bạn giàu có. Giờ đây, họ đang sống trong nhung lụa, còn cô? Cô vẫn một mình, cô đơn giữa dòng đời.
Đột nhiên, một bóng người thấp thoáng bước ra từ bóng tối. Thúy giật mình ngẩng lên. Là anh? Không thể nào. Anh ta không thể có mặt ở đây.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giọng trầm ấm, quen thuộc)
Thúy? Sao em lại ở đây một mình?
Thúy chết lặng. Đúng là anh. Sáu năm, anh vẫn vậy, vẫn cái dáng vẻ ấy, chỉ là có thêm vài nếp nhăn nơi khóe mắt. Cô nghẹn ngào không thốt nên lời. Anh tiến lại gần, ánh mắt anh nhìn cô đầy xót xa.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Em… em ổn chứ?
Thúy lắc đầu, nước mắt lại tuôn rơi. Cô không biết phải nói gì. Sự xấu hổ, hối tiếc, và cả niềm hạnh phúc mong manh dâng trào trong lòng.
THÚY
(Giọng run run)
Em… em xin lỗi.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô. Hành động ấy khiến trái tim Thúy như tan chảy.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh biết. Anh đã luôn ở đây, chờ đợi em. Dù em có đi đâu, làm gì, anh vẫn luôn hy vọng một ngày em nhận ra.
Thúy nhìn sâu vào mắt anh. Cô thấy sự chân thành, tình yêu và cả sự tha thứ. Cô đã từng chê bai anh, buông bỏ anh vì sự giàu sang. Nhưng giờ đây, giữa đám đông hào nhoáng kia, chỉ có anh mới là bến đỗ thực sự của cô.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Đừng khóc nữa. Mọi thứ… đã qua rồi. Chúng ta làm lại từ đầu, được không?
Thúy gật đầu, siết chặt tay anh. Tiếng nhạc từ buổi tiệc vẫn vọng ra, nhưng giờ đây, nó không còn là âm thanh của sự châm chọc hay chế giễu nữa. Nó như một bản nhạc nền cho sự khởi đầu mới của hai người.
THÚY
(Nức nở)
Em… em xin lỗi.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô. Hành động ấy khiến trái tim Thúy như tan chảy.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh biết. Anh đã luôn ở đây, chờ đợi em. Dù em có đi đâu, làm gì, anh vẫn luôn hy vọng một ngày em nhận ra.
Thúy nhìn sâu vào mắt anh. Cô thấy sự chân thành, tình yêu và cả sự tha thứ. Cô đã từng chê bai anh, buông bỏ anh vì sự giàu sang. Nhưng giờ đây, giữa đám đông hào nhoáng kia, chỉ có anh mới là bến đỗ thực sự của cô.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Đừng khóc nữa. Mọi thứ… đã qua rồi. Chúng ta làm lại từ đầu, được không?
Thúy gật đầu, siết chặt tay anh. Tiếng nhạc từ buổi tiệc vẫn vọng ra, nhưng giờ đây, nó không còn là âm thanh của sự châm chọc hay chế giễu nữa. Nó như một bản nhạc nền cho sự khởi đầu mới của hai người.
Anh nắm tay Thúy, nhẹ nhàng kéo cô về phía cửa sau của nhà hàng, tránh xa lối vào chính nơi mọi người đang tụ tập.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Chúng ta… chúng ta ra ngoài này nói chuyện chút nhé. Anh biết, em đang cảm thấy không thoải mái.
Thúy gật đầu, để anh dẫn đi. Họ bước ra một khoảng sân nhỏ khuất sau nhà hàng, nơi chỉ có ánh đèn vàng vọt từ những bóng đèn treo tường hắt xuống. Không khí tĩnh lặng hơn hẳn.
THÚY
(Nhìn anh, giọng vẫn còn run)
Em… em không ngờ anh lại ở đây.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh nhận được tin nhắn mời, cũng thấy lạ. Nhưng rồi anh nghĩ, dù sao cũng là họp lớp cũ, có lẽ em cũng muốn gặp lại mọi người. Anh chỉ… chỉ muốn đến xem em thế nào thôi.
Anh dừng lại, nhìn Thúy với ánh mắt đầy quan tâm.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Nhìn em bây giờ… anh thấy em không giống ngày xưa nữa. Có chuyện gì phải không?
Thúy ngập ngừng. Cô nhìn xuống đôi giày của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh.
THÚY
(Thở dài)
Em… em không còn gì cả. Tất cả những thứ em từng khoe khoang, giờ đây… em đã mất hết rồi. Anh ấy… bạn trai cũ của em, anh ta bỏ em rồi. Anh ta nói em quá thực dụng, chỉ biết đến tiền.
Nụ cười của anh thoáng hiện lên, nhưng ẩn chứa sự chua xót.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Thực dụng… Anh thì không nghĩ vậy. Anh chỉ nghĩ em đang tìm kiếm một thứ gì đó mà em nghĩ sẽ làm em hạnh phúc. Nhưng em đã sai rồi.
THÚY
(Khóc thầm)
Em biết. Em đã sai lầm khủng khiếp. Em đã đánh mất thứ quý giá nhất… chính là anh.
Bàn tay anh khẽ siết chặt tay cô.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh không trách em. Chuyện đã qua rồi. Quan trọng là bây giờ em đã nhận ra.
Một nhóm bạn đi ngang qua lối ra sân, tiếng cười nói của họ vang vọng lại. Thúy giật mình, cố gắng kéo tay ra khỏi anh.
THÚY
Em… em không muốn ai thấy em trong bộ dạng này.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giữ tay cô lại)
Đừng lo. Anh sẽ không để ai thấy em khóc đâu. Em đã chịu đựng đủ rồi. Bây giờ, hãy để anh giúp em.
Anh nhìn Thúy, ánh mắt anh giờ đây không còn là sự xót xa mà thay vào đó là một sự quyết tâm. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng anh sẽ không để Thúy một mình đối mặt.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giữ tay Thúy lại)
Đừng lo. Anh sẽ không để ai thấy em khóc đâu. Em đã chịu đựng đủ rồi. Bây giờ, hãy để anh giúp em.
Anh nhìn Thúy, ánh mắt anh giờ đây không còn là sự xót xa mà thay vào đó là một sự quyết tâm. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng anh sẽ không để Thúy một mình đối mặt. Anh khẽ siết chặt tay cô, kéo cô ra khỏi bóng tối của khoảng sân, hướng về phía con đường vắng lặng.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Em đã nói em không còn gì cả, nhưng em còn anh. Anh vẫn ở đây, và anh luôn muốn làm lại từ đầu với em. Lần này, anh sẽ không để em đi sai đường nữa.
THÚY
(Nhìn anh, nước mắt vẫn còn đọng trên mi)
Nhưng… nhưng em đã chê bai công việc của anh. Em đã muốn rời xa anh để theo đuổi những thứ hào nhoáng…
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Cười nhẹ, một nụ cười đầy thấu hiểu)
Anh biết. Em đã nghĩ vật chất là tất cả. Nhưng nhìn xem, vật chất có mang lại cho em hạnh phúc không? Hay nó chỉ mang lại nỗi đau và sự cô đơn?
Anh dừng lại, nhìn Thúy với ánh mắt chân thành.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh đã làm việc chăm chỉ. Anh đã cố gắng từng ngày để xây dựng sự nghiệp của mình. Anh không giàu có như những người em từng gặp, nhưng anh có sự chân thành, có tình yêu và có một tương lai mà anh đang nỗ lực tạo dựng.
Họ bước đi trên con đường vắng, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống bóng hai người. Thúy nhìn về phía nhà hàng, nơi tiếng nhạc vẫn vang lên, nơi những người bạn cũ đang vui vẻ. Cô không còn cảm thấy mình thuộc về nơi đó nữa.
THÚY
Em… em xin lỗi vì tất cả. Em đã quá ngu ngốc.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Đừng xin lỗi. Quan trọng là em đã nhận ra. Anh sẽ không để em chịu thiệt thòi nữa. Anh sẽ bù đắp cho em.
Anh đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve má Thúy, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại. Anh sẽ cho em thấy, hạnh phúc không nằm ở những thứ hào nhoáng bên ngoài, mà nó nằm ở sự sẻ chia, tình yêu và sự cố gắng của hai chúng ta.
THÚY
(Siết chặt tay anh)
Em tin anh.
Trong lúc đó, bên trong nhà hàng, một vài người bạn cũ của Thúy đang tụ tập lại, cười nói rôm rả.
BẠN 1
Ê, mấy đứa biết không, công ty sửa chữa điện lạnh X giờ nổi tiếng lắm, nghe nói chủ tịch còn trẻ mà giỏi giang kinh khủng. Hình như quen biết với mấy người có tiếng.
BẠN 2
Ồ, cái công ty đó hả? Đúng rồi, nghe nói làm ăn phát đạt lắm. Thấy họ quảng cáo rầm rộ trên mạng, xe cộ, dự án lớn liên tục. Chắc chủ tịch giàu lắm.
Một cô bạn khác, ăn mặc lộng lẫy, nhấp một ngụm rượu vang, giọng điệu khinh khỉnh.
BẠN 3
Công nhận, người ta có tầm nhìn xa trông rộng. Chứ như mấy đứa mình, vẫn lẹt đẹt thế này. Đúng là số phận đã định đoạt rồi.
Lời nói của họ lướt qua tai, nhưng không còn có thể chạm đến Thúy. Cô đã tìm thấy bến đỗ thực sự của mình, nơi không có sự phán xét, không có sự khinh thường, chỉ có tình yêu và sự tha thứ. Cô nhìn anh, người đàn ông từng bị cô chê bai, giờ đây lại là ánh sáng dẫn đường cho cô.
THÚY
(Siết chặt tay anh, nhìn sâu vào mắt anh, lòng tràn đầy sự tin tưởng và hối lỗi)
Em tin anh.
BÊN TRONG NHÀ HÀNG SANG TRỌNG
Tiếng cười nói rộn rã, âm nhạc sôi động vẫn vang vọng. Nhóm bạn cũ của Thúy, ăn mặc lộng lẫy, tay cầm ly rượu đắt tiền, đang túm tụm trò chuyện.
BẠN 1
(Vỗ vai BẠN 2, giọng đầy tự hào)
Này, mấy cậu biết không, công ty sửa chữa điện lạnh X bây giờ như một “ông lớn” trong ngành đấy. Nghe đâu chủ tịch của họ còn trẻ lắm, mà tài giỏi kinh khủng, quen biết rộng lắm nhé.
BẠN 2
(Gật gù, mắt lướt qua màn hình điện thoại khoe ảnh du lịch)
Ồ, cái công ty đó hả? Đúng rồi, tớ cũng nghe phong phanh. Làm ăn phát đạt lắm, quảng cáo rầm rộ trên mạng. Xe cộ, dự án lớn liên tục. Chắc chủ tịch của họ là đại gia rồi.
BẠN 3
(Nhấp một ngụm rượu vang, nhếch mép cười khinh khỉnh, ánh mắt lướt qua cửa kính như vô tình nhìn ra ngoài)
Công nhận, người ta có tầm nhìn xa trông rộng. Biết nắm bắt cơ hội. Chứ như mấy đứa mình, vẫn lẹt đẹt thế này. Đúng là số phận đã định đoạt rồi. Kẻ làm chủ, người làm thuê.
Những lời nói ấy vang lên trong không gian náo nhiệt, nhưng đối với Thúy và bạn trai cũ, chúng giờ đây chỉ như những âm thanh xa lạ, lạc lõng. Họ đang đứng bên ngoài, trong ánh đèn đường vàng vọt, tay trong tay, chuẩn bị bước vào một chương mới.
THÚY
(Quay lại nhìn bạn trai, ánh mắt vẫn còn vương chút nước mắt nhưng giờ đây đã ánh lên tia hy vọng)
Em xin lỗi vì tất cả. Em đã quá ngu ngốc.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Nắm chặt tay Thúy hơn, nở một nụ cười ấm áp)
Đừng xin lỗi. Quan trọng là em đã nhận ra. Anh sẽ không để em phải chịu thiệt thòi nữa. Anh sẽ bù đắp cho em.
Anh đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve má Thúy, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên gò má.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại. Anh sẽ cho em thấy, hạnh phúc không nằm ở những thứ hào nhoáng bên ngoài, mà nó nằm ở sự sẻ chia, tình yêu và sự cố gắng của hai chúng ta.
Họ cùng nhau bước đi trên con đường vắng, xa dần khỏi ánh đèn màu và tiếng nhạc ồn ã của nhà hàng. Thúy không còn cảm thấy mình thuộc về nơi đó nữa. Cô đã tìm thấy bến đỗ thực sự của mình, nơi không có sự phán xét, không có sự khinh thường, chỉ có tình yêu và sự tha thứ. Cô nhìn anh, người đàn ông từng bị cô chê bai, giờ đây lại là ánh sáng dẫn đường cho cô, là cả thế giới của cô.
Bỗng, điện thoại của Thúy rung lên liên hồi. Cô giật mình nhìn màn hình. Là một tin nhắn lạ.
**TIN NHẮN:**
“Cô tưởng mình thoát được rồi sao, Thúy? Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi.”
Một cảm giác bất an lạnh lẽo đột ngột bao trùm lấy Thúy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực. Nụ cười trên môi bạn trai cô dần tắt hẳn khi anh cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của cô.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Em sao vậy? Có chuyện gì sao?
Thúy lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Cô hoàn toàn bị ám ảnh bởi dòng tin nhắn bí ẩn đó. “Công ty sửa chữa điện lạnh X” – cái tên ấy bỗng nhiên vang lên trong đầu cô với một âm hưởng khác hẳn. Nó không còn là biểu tượng của sự vươn lên, mà trở thành một mối đe dọa tiềm tàng.
THÚY
(Giọng run run)
Em… em nhận được một tin nhắn.
Cô đưa điện thoại cho bạn trai xem. Anh đọc lướt qua, lông mày cau lại đầy nghi hoặc.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Tin nhắn từ số lạ à? “Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu”? Cái gì vậy?
Đột nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Thúy. Cô nhớ đến cái cách bạn bè cũ coi thường cô và anh. Nhớ đến những lời lẽ khinh miệt về công việc của anh. Và cái tên “công ty sửa chữa điện lạnh X” mà họ nhắc đến với vẻ ngưỡng mộ, thậm chí là thèm muốn. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Liệu có phải bạn trai cũ của cô, người từng bị cô chê bai vì công việc của anh, giờ đây lại là một phần của thứ gì đó nguy hiểm hơn cô tưởng?
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Cau mày, giọng đầy nghi hoặc)
Tin nhắn này là sao? Ai lại gửi mấy lời vô nghĩa như vậy? “Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu”?
Thúy cảm thấy lạnh sống lưng. Cái cảm giác bất an lúc nãy càng lúc càng mãnh liệt hơn. Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, cố gắng lục lại mọi thứ. Nhớ lại khuôn mặt khinh khỉnh của đám bạn cũ, nhớ lại cách họ nói về công việc của anh, về công ty “sửa chữa điện lạnh X” mà giờ đây họ lại ngưỡng mộ. Một suy nghĩ đáng sợ nảy ra trong đầu cô.
THÚY
(Giọng run run, nhìn bạn trai)
Em… em nghĩ có thể liên quan đến anh ta.
BẠN TRAI CỦA THÚY
Anh ta? Ý em là…
THÚY
(Gật đầu, ánh mắt đầy hoang mang)
Bạn trai cũ của em. Người đã… bị em chê. Anh ấy từng làm sửa chữa điện lạnh. Bây giờ… em không biết nữa.
Bỗng, một chiếc xe sang trọng dừng lại ngay trước mặt họ. Cửa kính hạ xuống, để lộ khuôn mặt của một người đàn ông ăn mặc bảnh bao, trên tay là chiếc đồng hồ đắt tiền. Anh ta nhìn Thúy và bạn trai cũ bằng ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Giọng mỉa mai)
Ồ, Thúy à, đi dạo mát đêm khuya sao? Nhìn cậu… vẫn vậy nhỉ? Còn anh bạn đi cùng đây, chắc là mới đi sửa tủ lạnh về à?
Bạn trai của Thúy siết chặt tay cô. Ánh mắt anh ánh lên sự tức giận nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh.
THÚY
(Giọng đầy thách thức)
Anh không có quyền nói chuyện với tôi như vậy.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Cười lớn, giọng điệu khoe khoang)
Thúy ơi, cậu vẫn còn ảo tưởng à? Cậu đã bỏ lỡ cả một gia tài đấy. Biết không, người bạn trai cũ mà cậu từng chê bai, giờ là ông trùm của công ty sửa chữa điện lạnh lớn nhất nhì thành phố đấy! Anh ta xây dựng từ con số 0, giờ là tỷ phú rồi! Cậu nhìn xem, xe sang, biệt thự, đi du lịch khắp nơi. Thế mà cậu lại đi với… anh ta.
Anh ta liếc xéo bạn trai của Thúy, ánh mắt đầy vẻ coi thường.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Lạnh lùng)
Anh không biết gì hết thì đừng có bốc phét.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Nhếch mép)
Tôi không bốc phét đâu. Sắp tới anh ta còn có dự án lớn lắm, liên quan đến mấy tập đoàn nước ngoài. Cậu mà biết anh ta là ai thì chắc ngất xỉu mất. Có lẽ tôi nên báo cho anh ta biết là cậu vẫn còn lang thang ở đây, với cái anh thợ sửa ống nước này.
Anh ta liếc nhìn Thúy một lần nữa, nụ cười đầy ẩn ý rồi nhấn ga bỏ đi, để lại hai người họ trong không khí căng thẳng.
Thúy đứng sững sờ. Cái tên “ông trùm sửa chữa điện lạnh” vang lên trong đầu cô như một tiếng sét. Cô nhìn bạn trai cũ, rồi lại nhìn dòng tin nhắn bí ẩn trên điện thoại. Một sự thật kinh hoàng dần hé mở.
THÚY
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Không thể nào… Anh ta…
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Nắm chặt tay Thúy, nhìn thẳng vào mắt cô)
Anh biết em đang nghĩ gì. Nhưng em đừng sợ. Dù anh ta có là ai, giàu có đến đâu, anh cũng sẽ bảo vệ em. Chúng ta sẽ đối mặt với tất cả.
Anh nhìn về phía con đường mà chiếc xe sang vừa khuất bóng. Trong mắt anh, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Anh biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Thúy chết lặng. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt mở to nhìn về phía con đường chiếc xe sang vừa khuất bóng. Lời nói của gã đàn ông lạ mặt cứ vang vọng trong đầu cô như tiếng chuông nhà thờ báo tử: “ông trùm của công ty sửa chữa điện lạnh lớn nhất nhì thành phố”, “tỷ phú”, “xe sang, biệt thự, đi du lịch khắp nơi”.
Trong khoảnh khắc, hình ảnh chiếc xe máy cà tàng, bộ quần áo cũ kỹ của người đàn ông cô từng yêu thương hiện lên rõ mồn một. Kèm theo đó là lời chia tay phũ phàng 6 năm trước, khi cô còn là cô sinh viên xinh đẹp, đầy hoài bão, còn anh chỉ là một chàng trai nghèo làm nghề sửa chữa điện lạnh.
“Em xin lỗi. Em không thể tiếp tục với anh được nữa. Em cần một người có thể cùng em đi du lịch Châu Âu, ở những nhà hàng sang trọng…”
Câu nói ấy, giờ đây, như một con dao cứa vào tim cô. Thúy đưa tay lên che miệng, cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Cô nhìn bạn trai hiện tại, người luôn ở bên cạnh cô, yêu thương cô bằng tất cả tấm lòng, nhưng giờ đây, trong mắt cô, anh chỉ còn là một bóng mờ nhạt nhòa, thua xa hình bóng người cũ đã hóa thành “ông trùm”.
Cô bạn thân thiết của Thúy, Lan, tiến lại gần, vẻ mặt đầy lo lắng.
LAN
(Giọng nhỏ nhẹ)
Thúy à, cậu sao vậy? Cậu ấy đi rồi.
Thúy không trả lời, cô chỉ lắc đầu, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Cô nhớ lại buổi họp lớp đại học cách đây không lâu. Lan, Mai, và đám bạn cũ giàu có, khoe khoang về xe sang, đồ hiệu, những chuyến du lịch khắp Châu Âu. Còn cô, cô chỉ biết im lặng, cố gắng che giấu sự thua kém của mình. Lúc đó, cô đã nghĩ rằng, nếu có thể quay lại, cô sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội của mình.
Nhưng giờ đây, cơ hội đó đã đến, nhưng nó lại đến trong một hoàn cảnh trớ trêu, cay đắng đến tận cùng. Cô đã từng ruồng bỏ anh vì nghèo hèn, vì anh không đủ “xứng tầm” với cô. Giờ đây, khi anh đã thành công rực rỡ, cô lại cảm thấy hối tiếc khôn nguôi.
Bạn trai của Thúy nắm chặt tay cô.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giọng kiên quyết)
Thúy, anh biết em đang rất sốc. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh vẫn ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Đừng vì những lời nói của người ngoài mà đánh mất chính mình.
Thúy ngước nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ. Cô cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường. Cô đã từng nghĩ mình là người chiến thắng, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình là kẻ thua cuộc đáng thương nhất. Lời chia tay 6 năm trước, chiếc xe máy cà tàng, bộ quần áo cũ kỹ, tất cả cứ hiện về như một thước phim quay chậm, ám ảnh tâm trí cô. Cô ôm mặt khóc nức nở.
Thúy vùi mặt vào lòng bàn tay, những tiếng nức nở không ngừng vang lên. Lan đứng bên cạnh, ái ngại xoa nhẹ lưng bạn. Bạn trai của Thúy vẫn im lặng nắm chặt tay cô, ánh mắt nhìn xa xăm.
LAN
(Giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng có chút thúc giục)
Thúy ơi, đừng khóc nữa. Có chuyện gì thì nói với Lan đi. Dù sao thì, anh ta đã đi rồi.
Thúy ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ nhìn Lan. Cô lắc đầu một cách yếu ớt.
THÚY
(Giọng nghẹn ngào)
Tớ… tớ không biết phải làm sao nữa, Lan à. Tớ… tớ không ngờ…
Cô lại cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Bạn trai của Thúy siết nhẹ tay cô, cảm nhận được sự run rẩy của người yêu.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Nhìn thẳng vào mắt Thúy, giọng kiên định)
Thúy, anh biết em đang rất buồn. Nhưng anh đã nói rồi, bất cứ chuyện gì xảy ra, anh vẫn luôn ở đây vì em. Em không cần phải quan tâm đến những lời nói của những người không hiểu mình.
Thúy nhìn bạn trai, cô thấy được sự chân thành trong mắt anh. Nhưng nó không đủ sức xua tan đi bóng ma quá khứ đang ám ảnh cô.
THÚY
(Giọng thều thào)
Nhưng… nhưng anh ấy… 6 năm trước… anh ấy chỉ là một gã sửa ống nước nghèo. Em đã… em đã bỏ anh ấy vì… vì điều đó. Còn bây giờ…
Cô không thể nói hết câu. Nỗi hổ thẹn và tiếc nuối dâng trào.
LAN
(Nhíu mày, giọng có chút khó hiểu)
Sao cơ? Ý cậu là cậu quen anh ta à? Anh ta là ai vậy Thúy? Sao tôi không biết anh ta là bạn trai cũ của cậu?
Thúy im lặng, cô không thể trả lời. Cô nhìn về phía con đường vừa nãy có chiếc xe sang đi qua.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Giọng trầm xuống, nhìn Lan)
Dù cho quá khứ của Thúy có như thế nào, thì hiện tại cô ấy đang ở bên tôi. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương cô ấy.
Lan nhìn hai người, cô cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Cô đưa mắt nhìn Thúy, rồi lại nhìn người bạn trai của Thúy, vẻ mặt đầy sự suy tư.
LAN
(Hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh)
Được rồi, dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua. Chúng ta không nên ở đây làm phiền hai người nữa. Thúy này, khi nào cậu muốn nói chuyện, cứ gọi cho tớ nhé.
Lan quay người rời đi, để lại Thúy và bạn trai cô trong không gian tĩnh lặng. Tiếng khóc của Thúy đã dịu lại, nhưng nỗi ám ảnh về lời chia tay 6 năm trước, về hình ảnh chiếc xe máy cà tàng và bộ quần áo cũ kỹ của người yêu cũ, giờ đây đã hóa thành “ông trùm”, vẫn còn in đậm trong tâm trí cô. Cô siết chặt tay bạn trai, cố gắng tìm kiếm sự an ủi.
BẠN TRAI CỦA THÚY
(Nhẹ nhàng xoa đầu Thúy)
Đừng nghĩ nhiều nữa, Thúy à. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Thúy gật đầu, nhưng trong lòng cô biết, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như xưa nữa. Cánh cửa quá khứ mà cô từng nghĩ đã đóng sập lại, giờ lại đột ngột mở ra, mang theo những đợt sóng cảm xúc dữ dội.
Thúy gật đầu, nhưng trong lòng cô biết, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như xưa nữa. Cánh cửa quá khứ mà cô từng nghĩ đã đóng sập lại, giờ lại đột ngột mở ra, mang theo những đợt sóng cảm xúc dữ dội. Cô nhìn bạn trai, rồi liếc sang khoảng không nơi chiếc xe sang vừa khuất dạng. Tiếng nhạc xập xình từ bên trong nhà hàng vọng ra, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cuộc sống xa hoa mà cô đã từng có cơ hội, nhưng đã tự tay đánh mất.
Với một tiếng thở dài nặng trĩu, Thúy quyết định. Cô buông tay bạn trai, ánh mắt kiên định nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm.
THÚY
(Giọng trầm, dứt khoát)
Em cần ra ngoài một lát.
Bạn trai của Thúy nhìn cô, ánh mắt anh thoáng chút lo lắng, nhưng anh hiểu rằng Thúy cần không gian riêng. Anh chỉ khẽ gật đầu.
Thúy bước đi, sải bước nhanh ra khỏi tiền sảnh nhà hàng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con đường quen thuộc, nơi cô và anh từng sánh bước. Cô không để ý đến những ánh mắt tò mò hay những lời xì xào từ nhóm bạn cũ. Toàn bộ tâm trí cô lúc này chỉ còn là hình ảnh chiếc xe máy cà tàng, bộ quần áo cũ kỹ và lời chia tay lạnh lùng cách đây sáu năm.
Cô đến chỗ đỗ xe. Chiếc xe máy của bạn trai cô dựng lẻ loi giữa hàng loạt những chiếc xe sang trọng, bóng loáng. Thúy nhìn nó, trái tim cô như thắt lại. Sáu năm trước, cô đã từng xấu hổ, đã từng khinh miệt nó. Còn bây giờ, cô chỉ thấy xót xa. Xót xa cho một tình yêu chân thành đã bị cô vùi dập bởi thứ gọi là sĩ diện.
Cô vội vàng mở cửa xe, ngồi phịch xuống ghế. Không gian chật hẹp của chiếc xe cũ kỹ bỗng trở nên ngột ngạt. Nước mắt lại trào ra, lần này không còn nức nở mà là những giọt nước mắt lăn dài, không ngừng. Thúy đưa tay ôm mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong tiếng động cơ xe cộ vọng lại từ xa. Cô chợt nhận ra, thứ cô bỏ lỡ không chỉ là một người đàn ông, mà là cả một tương lai bình yên, một tình yêu không vụ lợi. Sự nông nổi tuổi trẻ đã khiến cô đánh mất tất cả. Cô đã chạy theo những thứ hào nhoáng, để rồi giờ đây, nhìn lại, tất cả chỉ còn là con số không.
Đôi vai Thúy run lên từng đợt. Tiếng khóc của cô hòa lẫn vào tiếng gió rít qua khe cửa kính xe hơi cũ kỹ. Sáu năm trước, cô đã từng ngước nhìn những chiếc xe sang trọng như thế này với bao niềm ao ước, và giờ đây, cô đang ngồi bên trong một chiếc xe cà tàng của người đàn ông mà cô từng gọi là tình yêu, và cảm thấy một nỗi cay đắng tột cùng. Cô đã từ bỏ một tình yêu chân thành, một cuộc sống bình dị nhưng ấm áp, để đuổi theo ảo ảnh hào nhoáng. Chiếc xe máy cũ kỹ mà cô đang ngồi trong đó, giờ đây không còn là biểu tượng của sự nghèo khó, mà là minh chứng cho một lựa chọn sai lầm, một sự đánh đổi đầy nuối tiếc.
Thúy nhớ lại cái ngày cô tuyên bố chia tay. Anh đã đứng đó, bộ quần áo cũ kỹ, ánh mắt thất thần, chiếc xe máy cà tàng dựng ngay cạnh. Cô đã nhìn anh, nhìn chiếc xe, và thấy một tương lai mờ mịt, đầy tủi hổ. Cô muốn một cuộc sống khác, một cuộc sống mà cô có thể tự hào khoe khoang với bạn bè, một cuộc sống mà cô không còn phải thấp thỏm lo sợ bị ai đó cười chê. Lời chia tay lạnh lùng tuôn ra khỏi miệng cô như một nhát dao cứa vào trái tim anh, và cũng là cứa vào chính tương lai của cô.
Giờ đây, ngồi đây, trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng khóc đã dần cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn xe sang trọng lướt qua như những giấc mơ đã vuột mất. Cô đã có tất cả, một người đàn ông yêu cô thật lòng, một tương lai ổn định, nhưng cô đã chọn ảo ảnh. Chiếc xe cà tàng năm xưa đã che giấu một tương lai huy hoàng, một cuộc sống mà cô đã tự tay đánh mất vì sự phù phiếm. Nước mắt lăn dài trên má, Thúy thầm nhủ, có lẽ đây là cái giá mà cô phải trả cho sự nông nổi của tuổi trẻ.
Đêm tĩnh mịch trùm xuống thành phố, chỉ còn tiếng động cơ xe máy cà tàng khẽ khàng. Thúy nhìn ra ngoài cửa kính, hình ảnh những tòa nhà cao tầng lấp lánh đèn đêm, những chiếc xe sang trọng lướt đi vun vút như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn đó như một nhát dao cứa vào tim cô, nhắc nhở về ảo ảnh hào nhoáng mà cô đã theo đuổi, và cái giá đắt đỏ cô phải trả. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần có tiền, có địa vị, cô sẽ có tất cả. Nhưng giờ đây, sự giàu có đó lại hiện lên như một lời chế giễu cay đắng nhất.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của bạn trai cũ. Anh đã từng đứng đó, ánh mắt thất thần, chiếc xe máy cũ kỹ ngay cạnh. Cô đã nhìn anh, nhìn chiếc xe, và cảm thấy một tương lai mờ mịt, đầy tủi hổ. Cô muốn một cuộc sống khác, một cuộc sống mà cô có thể tự hào khoe khoang với bạn bè, một cuộc sống mà cô không còn phải thấp thỏm lo sợ bị ai đó cười chê. Lời chia tay lạnh lùng tuôn ra khỏi miệng cô, như một nhát dao cứa vào trái tim anh, và cũng là cứa vào chính tương lai của cô.
Giờ đây, ngồi đây, trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng khóc đã dần cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn xe sang trọng lướt qua như những giấc mơ đã vuột mất. Cô đã có tất cả, một người đàn ông yêu cô thật lòng, một tương lai ổn định, nhưng cô đã chọn ảo ảnh. Chiếc xe cà tàng năm xưa đã che giấu một tương lai huy hoàng, một cuộc sống mà cô đã tự tay đánh mất vì sự phù phiếm. Nước mắt lăn dài trên má, Thúy thầm nhủ, có lẽ đây là cái giá mà cô phải trả cho sự nông nổi của tuổi trẻ.
Sáu năm sau buổi họp lớp định mệnh ấy, Thúy đã có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Một căn hộ sang trọng ở trung tâm thành phố, một công việc ổn định với mức lương cao, và một chiếc xe hơi bóng loáng đỗ ngay dưới chân tòa nhà. Cô có mọi thứ mà cô từng khao khát, một sự thành công rực rỡ, một cuộc sống đầy đủ về vật chất. Nhưng trái tim cô lại trống rỗng đến lạ. Cô đã từng tự hào khoe khoang về những chuyến du lịch Châu Âu, những món đồ hàng hiệu trên mạng xã hội, nhưng sâu thẳm trong cô, có một nỗi day dứt không nguôi.
Cứ mỗi khi đêm về, Thúy lại thấy mình lạc lõng giữa sự giàu sang. Cô nhớ về ánh mắt của bạn trai cũ, nhớ về nụ cười hiền lành của anh. Cô nhớ những ngày hai người cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm đạm bạc, cùng nhau lên kế hoạch cho một tương lai giản dị. Anh yêu cô bằng cả trái tim, bằng cả sự chân thành mà cô đã vô tình đánh rơi vì những ảo ảnh hào nhoáng. Cô đã từng nghĩ sự nghiệp và tiền bạc sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, cô nhận ra mình đã lầm. Hạnh phúc trọn vẹn không nằm ở những thứ hào nhoáng bên ngoài, mà ở sự ấm áp, bình dị của tình yêu và sự sẻ chia.
Thúy đưa tay lên ôm lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Sáu năm trôi qua, cô đã xây dựng được một bức tường thành công vững chắc, nhưng bên trong đó, cô vẫn là một cô gái bé nhỏ, lạc lõng và cô đơn. Cô có tất cả, nhưng lại không có được điều quý giá nhất: một trái tim bình yên và một tình yêu trọn vẹn. Cái ngày xưa ấy, khi cô bước đi, cô đã tưởng mình đang chạy về phía ánh sáng. Ai ngờ, cô lại bước vào một bóng tối dài, nơi chỉ có sự hối tiếc và cô đơn. Giá như có thể quay ngược thời gian, Thúy sẽ không bao giờ đánh đổi tình yêu chân thành bằng sự phù phiếm nhất thời. Cô sẽ chọn anh, chọn cuộc sống bình dị, ấm áp, và không bao giờ phải hối tiếc như ngày hôm nay.

