Tôi đúng là “siêu giỏi”, làm vợ và b/ồ cùng sinh con một lúc ở cùng 1 bệnh viện, vợ ở tầng trên còn b/ồ nằm tầng dưới. Tôi chạy đi chạy lại đến phờ phạc cả người. Tưởng trót lọt thì chuyện không ngờ xảy ra và cái kết b/ẽ b/à/ng giữa viện… Tôi Nguyễn Hoàng Nam tự cho mình là giỏi, ai ngờ đến một ngày lại phải chạy thục mạng giữa hai tầng bệnh viện chỉ để chờ… hai tiếng khóc chào đời.”
Bốn giờ sáng – Bệnh viện Phụ sản Hà Nội
Tiếng điện thoại réo vang giữa màn đêm khiến Hoàng Nam bật dậy như lò xo. Trên màn hình, tên người gọi hiện lên rõ ràng: “Vân – Vợ”. Anh bắt máy, giọng còn ngái ngủ:
– Alo… Vân à?
– Anh ơi… em… đau bụng… chắc… chắc em sắp sinh rồi…
Nam lập tức tỉnh táo. Nhảy ra khỏi giường, anh vội khoác áo, cầm chìa khóa xe. Nhưng chưa kịp ra khỏi nhà, điện thoại lại rung. Lần này, tên hiển thị là “My – bạn thân”. Tim anh thắt lại.
– Alo?
– Anh… em… cũng sắp sinh… đang trên đường tới bệnh viện… Em đau lắm… anh tới được không?
Nam ngẩn người. Lưỡi anh cứng lại, không biết phải nói gì. Hai người phụ nữ, hai đứa trẻ. Một tình huống mà anh chưa từng tưởng tượng đến – lại xảy ra vào cùng một ngày, cùng một buổi sáng.
Nguyễn Hoàng Nam, 35 tuổi, trưởng phòng kinh doanh của một công ty bất động sản lớn ở Hà Nội, có tất cả: công việc ổn định, vợ hiền, nhà đẹp. Vợ anh – Trần Thùy Vân – là giáo viên cấp hai, nhẹ nhàng và có phần cam chịu. Họ cưới nhau đã gần 5 năm, đứa con đầu lòng là món quà cả hai chờ đợi mỏi mòn.
Nhưng đời không đơn giản. Trong một lần đi công tác Sài Gòn, anh gặp Lê Thanh My – cô lễ tân trẻ trung, xinh đẹp và sắc sảo. Ban đầu chỉ là vài tin nhắn qua lại. Rồi những chuyến công tác tiếp diễn, họ dần vượt qua giới hạn. Khi My nói có thai, Nam hoảng loạn, nhưng cũng không đủ cứng rắn để dứt. My từ Sài Gòn chuyển ra Hà Nội, nói dối gia đình rằng có công việc mới, rồi âm thầm giữ liên lạc với anh.
Giờ thì cả hai người đều đang chờ sinh – cùng một ngày, cùng bệnh viện. Nam thuyết phục My sinh ở bệnh viện Phụ sản Hà Nội – để “có thể chăm sóc tốt hơn”. Vân – vợ anh – cũng đã đặt phòng từ trước.
Trớ trêu thay, Vân nằm phòng VIP tầng 4, còn My chỉ đủ tiền thuê phòng dịch vụ tầng 2. Nam lúc này như mắc cạn giữa hai dòng nước. Anh đưa Vân vào phòng sinh, rồi giả vờ “ra ngoài mua đồ” để xuống tầng 2 kiểm tra My.
Y tá tầng dưới nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ:
– Anh là chồng sản phụ Lê Thanh My à? Anh vào đi, cô ấy đang đ;au lắm.
Nam gật, cảm giác tội lỗi len lỏi trong lồng ngực. Anh cầm tay My, lau mồ hôi trán cho cô, rồi vội vàng chạy lên tầng 4 khi y tá trên gọi thông báo vợ anh cũng đang chuyển dạ.
Cứ thế, suốt 6 tiếng đồng hồ, Nam như con thoi chạy đi chạy lại giữa hai tầng – lúc thì “anh ơi, con đạp mạnh lắm”, khi lại “em đau quá, em muốn m/ổ…”, nước mắt lăn dài trên cả hai khuôn mặt. Và trong mỗi căn phòng, Nam đóng vai… người chồng.
8 giờ sáng, tiếng khóc đầu tiên vang lên từ tầng 2 …. Xem tiếp 👇
Nam lao xuống hành lang nhanh như một cơn gió, tim đập thình thịch khi tiếng khóc nhỏ vang lên từ phòng dịch vụ tầng 2. Ánh sáng phòng sinh hắt hờ, bóng người mẹ mới vừa sinh lăn lộn trên giường.
Y tá tầng 2, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt sắc lạnh, quay sang Nam.
“Anh là chồng của Lê Thanh My à? Cô ấy vừa sinh xong, mẹ tròn con vuông. Em đang cố gắng ổn định cả hai mẹ con.”
Nam gật đầu, giọng giật ngẹt.
“Cảm ơn cô. Em… em có thể giữ em bé này trong vòng tay anh được không?”
My chộp lấy tay Nam, mắt ướt cười yếu ớt, tiếng khóc của trẻ sơ sinh hòa lẫn vào tiếng thở dốc.
“My… anh ơi, anh ở lại với em được không? Anh… em sợ một mình.”
Nam nhìn khuôn mặt rưng rưng của My, trái tim lặng lại một thoáng. Anh siết chặt tay cô, cố giữ lại giây phút này.
“Anh sẽ ở đây, My. Anh… anh không rời đâu.”
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên từ bộ phận đợi sinh tầng 4, âm thanh đèn LED đỏ lập lòe trong tay Nam.
Y tá tầng 4, giọng cô hát lên qua loa: “Ông Nguyễn Hoàng Nam, Vân đang chuyển dạ, cần anh lên ngay!”
Nam quay sang phía cửa, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
“Phải… phải đi nhanh lên,” anh thở gấp, mắt nhìn My vừa đầy lo lắng vừa đầy ám ảnh.
My ngồi ngay trên giường, gối tay đỡ đầu, nước mắt lăn dài trên má. “Anh đi chứ? Em sợ…”
Nam chạm nhẹ vào lông mày My, cố nhịn lại tiếng tim dồn dập.
“Em đừng lo, anh sẽ trở lại ngay sau khi… sau khi…” anh lỡ hơi: “sau khi con ra mắt.”
My cười khắc nghiệt, tiếng khóc của em bé dội lại trong không gian chật hẹp.
“Con sẽ sinh ra, nhưng anh… anh không thể để con mình….”
Nam nín thở, đầu óc xoay vòng. Bên tai, tiếng điện thoại không ngừng reo, lời gọi của Vân ngày càng khẩn cấp.
“Nam, anh ơi, em đang co tới đỉnh… anh nhanh lên…” tiếng Vân vang lên trong tai, vang dội trên sàn nhà.
Nam cúi đầu xuống, mắt dừng lại trên gương soi phản chiếu khuôn mặt mình—một người đàn ông đang bị xé rách giữa hai thế giới.
“Xin lỗi My,” anh lẩm bẩm, “Anh phải chạy lên tầng 4 ngay bây giờ.”
My nắm chặt tay anh, ngón tay ướt mắt đẫm mồ hôi. “Hãy nhớ, anh… anh đã hứa sẽ ở đây.”
Nam nhẹ nhàng hạ tay, cúi nghiêng đầu, rồi chạy ra hành lang, tiếng giày đập trên sàn bệnh viện vang lên hòa lẫn với tiếng khóc con bé.
May mắn là thang máy vẫn còn hoạt động; Nam vội vã nhấn nút lên tầng 4, tay anh run rẩy khi cánh cửa mở ra, ánh sáng lạnh lẽo của phòng VIP chiếu sáng ngột ngạt.
Trong lúc cánh cửa đóng lại, tiếng điện thoại vẫn cứ ríu rít ở tay My, như một lời nguyền không ngừng.
Nam bước vào phòng VIP, nơi Vân nằm trên giường sang trọng, mặt hàn hạ, mắt mở to nhìn anh.
“Nam, con đang đạp mạnh, em… em muốn anh nắm tay mình.”
Nam chạy tới, ôm lấy tay Vân, nỗ lực bỏ qua suy nghĩ rối ren. “Em ạ, con sẽ ra đời. Anh ở đây, em không cô đơn.”
Sự bình tĩnh giả tạo của anh chỉ là một lớp mặt nạ, trong khi trong đầu vẫn vang vọng tiếng gọi không ngừng của My.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai tiếng khóc—của con My và của con Vân—đồng thời vang lên, như hai nhịp tim tranh giành quyền sở hữu.
Nam đứng giữa hai giường, tay trái nắm chặt tay My qua dây điện thoại, tay phải ôm chặt tay Vân. Trái tim anh rơi vào một lỗ sâu không lối thoát.
Y tá tầng 4 vừa dừng lời hứa hẹn an ủi, rồi bật loa lại, giọng lạnh lùng vang lên:
“Ông Nguyễn Hoàng Nam, Vân cần ký giấy tờ nhập viện gấp, vui lòng tới quầy lễ tân ngay lập tức!”
Nam rón rít nhìn Vân, rồi quay sang My đang nắm điện thoại run rẩy.
“My… anh ơi, mình phải ký giấy gì sao? Em còn phải trả viện phí nữa.”
My cau mày, giọng run rẩy: “Anh… em không thể ở lại một mình. Em sợ… sợ cô ấy sẽ… không cho em ở đây.”
Nam liếc nhìn y tá tầng 2 đứng ở góc, ánh mắt cô lặng lẽ lướt qua, lộ rõ sự hoài nghi.
“Cô… có thể cho tôi một chút thời gian?” Nam nở nụ cười đang cố vờ bớt căng thẳng. “Tôi sẽ tới lễ tân ngay, chỉ một phút.”
Y tá tầng 2 nhếch môi, giọng khô khan: “Anh là chồng của Lê Thanh My, đúng không? Tôi sẽ theo dõi mọi bước di chuyển của anh trông thấy.”
Nam nín thở, đầu óc xoay nhanh. Anh ném một ánh nhìn nhanh tới điện thoại của My, rồi rời giường Vân, bỏ lại cô ngập ngừng.
“Con, anh sẽ quay lại ngay,” anh thì thầm, cố che giấu sự bất an.
Trong khi Nam lướt xuống hành lang, y tá tầng 4 đã khẽ dừng tiếng gọi, để lại một mớ giấy tờ sắp xếp trên bàn lễ tân.
**Cảnh hành lang khách sạn bệnh viện, tầng 2 → 4**
Nam bấm nhanh nút thang máy, tay còn còn ướt mồ hôi. Thang máy cười rời, cửa mở ra, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu vào. Anh bước vào phòng lễ tân, y tá tầng 4 đã sẵn sàng, tay cầm một tập hồ sơ.
“Đây là giấy đồng ý sinh con, và phiếu đóng viện phí,” cô nói, giọng không cho phép bất kỳ lời từ chối nào. “Bạn ký ngay, nếu không sẽ bị hoãn quá trình sinh.”
Nam cầm bút, tay run. “Anh… anh vừa mới ở lại phải chăng? Em… em có thể trả tiền sau được không?”
Y tá tầng 4 lắc đầu, lạnh lùng: “Chính sách bệnh viện không cho phép. Nếu không ký, con Vân sẽ không được hỗ trợ thêm.”
Nam ký nhanh, đưa bút lại, mắt dường như nhảy qua lại giữa giấy tờ và điện thoại còn rung trong túi.
**Cảnh phòng VIP, tầng 4**
Vân ngước lên, thấy Nam quay trở lại, tay vẫn còn dính mực. “Anh đã xong chưa?” cô thở hổn hển, nhìn vào mắt anh như tìm một lời an ủi.
“Xong rồi, con yêu.” Nam ép mình mỉm cười, nhưng giọng anh héo hắt. “Bây giờ chúng ta tập trung vào con nhé.”
Vân chợt nắm chặt tay anh, rên rỉ: “Đau quá… anh… nắm tay mình đi.”
Nam siết chặt tay Vân, cố gắng quên đi tiếng gọi của My.
**Cảnh phòng dịch vụ, tầng 2**
My đứng bên giường, ánh mắt bốc bát nhìn vào khoảng trống nơi Nam vừa rời. Y tá tầng 2 đứng gần cửa, mắt đáo dày.
“Chồng của cô không thể ở lại lâu được, cô nên chuẩn bị tinh thần,” y tá nói, giọng khắc nghiệt.
“My… anh ơi, anh hứa rồi mà…” My bật khóc, tay nắm chặt giấy tờ chi trả viện phí.
Y tá quay sang Nam, vừa thở nhẹ vừa gật đầu: “Anh sẽ phải đóng viện phí ngay, nếu không bệnh viện sẽ không cho con ra khỏi phòng.”
Nam gật đầu, miệng run: “Được, tôi sẽ thanh toán ngay.”
**Cảnh quay nhanh luân chuyển giữa hai phòng**
Tiếng khóc của hai em bé đồng thời vang lên, dội lên trần nhà, như nhịp tim đồng bộ nặng nề. Nam đứng giữa, tay trái trượt vào điện thoại My, tay phải ôm chặt tay Vân.
Y tá tầng 2 nhíu mày, ánh mắt như đo lường từng giây phút.
“Chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ sau khi sinh xong,” cô thì thầm, giọng ngầm thở.
Nam không trả lời, chỉ thở dài, mắt dán vào hai khuôn mặt – một người vợ hiền hòa, một người bồ yếu đuối – trong khoảnh khắc ấy, số phận của cả ba người dường như đang treo trên một sợi dây mỏng.
Nam rón rít mở hồ sơ, bút lông lẽn. Anh nhanh chóng ký tên “Nguyễn Hoàng Nam” ở dưới ô chồng hợp pháp, mắt liếc qua My đang thở hổn hển bên tầng 2 qua cánh cửa mở hé. Khi bút dừng, một vòng kim loại lạnh lẽo lấp lánh vẫn còn quàng quanh cổ tay anh – vòng của My, bảo chứng cho “chồng” trên tầng 2.
“Cảm ơn anh,” y tá tầng 4 nói, giọng vẫn lạnh như phòng mát. “Vui lòng đưa cho tôi tiền đóng viện phí ngay.”
Nam gật đầu, tay còn lóng ngóng. Anh gạt vợ chợt phát hiện ra vòng, tim đập nhanh. “Anh… để tôi một chút…,” anh vỗ nhẹ lên tay Vân, cố che giấu biểu hiện bất an.
Trong khoảnh khắc lén lút, Nam xoay người, nắm chặt túi xách, kéo ngón tay sang vòng, rút nhanh ra và đưa vòng vào bên trong túi da. Anh cúi đầu hạ thấp tiếng thở, gượng gợn: “Xin lỗi, con… con sẽ lên phòng,” vừa vặn tay vào vai Vân, vừa lén lút nhìn quanh để chắc chắn không ai nhìn thấy.
Vân gật đầu, nước mắt tràn mắt: “Anh ạ… con sợ quá…”
Nam thở dài, đưa mắt về phía hành lang: thang máy đã cất tiếng kêu, cửa mở ra. Anh vội chạy xuống, lặng lẽ bám vào tường để tránh ánh mắt của y tá tầng 2. Điểm dừng chân tạm thời là cánh cửa phòng dịch vụ, nơi My đang ngồi ôm chặt giấy tờ.
“My… anh đã ký chưa?” My vang lên, giọng hoang mang nguyền rủ.
Nam ném một nụ cười gượng, chìa tay vào túi, lấy ra đồng tiền lót trên bàn đặt trước. “Đã ký rồi, em… anh đang tới trả tiền ngay.” Anh de do một bước tới quầy lễ tân, đưa tiền cho y tá tầng 2. “Đây… rồi, anh sẵn sàng trả ngay.”
Y tá tầng 2 nhận tiền, mắt lộ vẻ nghi ngờ: “Anh chắc chắn không còn gì còn thiếu?”
Nam khẽ gật, mắt cầu cứu: “Cả hai con… đã sẵn sàng ra đời.” Anh vội rời phòng, bỏ lại My trong tiếng thở dài hối hận.
Khi Nam quay lại hành lang, ánh đèn xanh nhạt của thang máy chiếu lên vòng kim loại dính vào tay anh. Anh giật mạnh, vòng trượt rơi vào ngăn đựng đồ cá nhân. Tim đập thình thịch, lỗ tai như vang tiếng chuông báo nguy. Anh nép mắt, giấu tay lại, đẩy chiếc vòng vào ngăn áo, cố giấu mọi dấu vết.
Trong khoảnh khắc, tiếng kêu của một trẻ sơ sinh vang lên đồng thời từ tầng 4 và tầng 2. Nam đứng im, mắt nhìn hai cánh cửa mở ra, tay vẫn nắm chặt túi, vòng được giấu kín dưới áo. “Cứ giữ im lặng,” anh thầm nghĩ, “đủ rồi, không cho ai biết.”
Nam đứng như bức tượng giữa hành lang lạnh lẽo, tim thình thịch khi tiếng chuồn chuồn của điện thoại rung lên liên tục. Đèn LED xanh của màn hình bật sáng, hiện rõ tên “My – bạn thân”.
Mẹ vợ, bà Lê Thị Hồng, ngồi trên ghế bọc da nhẹ rung mình, mắt đăm đăm nhìn vào máy.
“Ai gọi sớm thế này?” bà hỏi, giọng khô khan, lông mày nhíu lại.
Nam nín tiếng, tay run rẩy kéo tay ra, nhấn nút tắt máy. “Khách hàng, bà,” anh lảo đảo, giọng không chắc.
“Khách hàng lại gọi lúc vợ đang sinh?” bà Hồng cười cợt, ánh mắt lướt sang Vân đang ngồi khoanh tay, mắt ngấn lệ. “Thì ra có người không biết chờ tới giờ nào mới ra mắt người yêu.”
Vân nhấc đầu, mắt lóe một giây nghẹn ngào. “Có chuyện gì vậy, anh?”
Nam nuốt nước bọt, cố gắng giấu sự bối rối. “Bà ạ, em… em chỉ muốn chắc chắn mọi việc đã sẵn sàng. Em sẽ lên phòng ngay.”
Bà Hồng lắc đầu, giọng chua chát. “Sáng sớm như thế này, em còn dám lén lút xách điện thoại ra ngoài. Thì ra ‘chồng’ còn có việc riêng nữa.”
Nam cảm thấy máu sôi lên. “Bà, em thật sự… em chỉ muốn gọi cho… người mua căn hộ.”
“My… anh?” giọng yếu ớt của My vang lên từ phía tầng 2 qua hệ thống loa nội bộ, khiến không khí nghẹt thở.
Nam bất ngờ, mắt quay sang cánh cửa. My đứng đó, tay ôm chặt giấy tờ, môi khẽ môi nhắm lại.
“Bạn đang nói gì đấy?” Vân thét lên, giọng nhuộm lẫn sợ hãi và tức giận.
Nam lặng im, mắt dò xét quanh hành lang, nhận ra các y tá đã dừng lại, ánh mắt tò mò dõi theo. Anh thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chúng ta… chúng ta chỉ muốn con ra đời mà thôi,” Nam thì thầm, giọng như dao cắt bầu không khí.
Bà Hồng đứng dậy, ánh mắt kiên quyết. “Nếu có gì sai, anh sẽ phải trả giá. Đừng để tôi phải nhờ y tá tầng 2 kể cho cô con gái nghe câu chuyện này.”
My quỳ xuống, mắt chớp lên những giọt nước mắt. “Anh Nam, em chỉ muốn một chút an ủi. Em không muốn… em không muốn làm phiền ai.”
Nam gạt tay lên, giọng lạnh lùng hơn. “Đủ rồi. Cả hai đứa trẻ đều đang chờ.”
Tiếng khóc của em bé từ tầng 2 phá tan im lặng, lan tỏa dọc hành lang, khiến mọi ánh mắt quay lại chỗ âm thanh.
Nam bước nhanh tới quầy lễ tân, giao tiền viện phí cho y tá tầng 2, rồi quay lại phía phòng VIP.
“Anh sẽ ở đây, chờ em ra.” Vân thở dài, tay nắm chặt tay Nam, nhưng ánh mắt vẫn còn chất chứa nghi ngờ.
Nam gật đầu, dõi mắt theo hành lang khi chiếc điện thoại thứ hai lại vang lên, âm thanh phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng.
“Đó là ai?” Vân hỏi, giọng run rẩy.
Nam không trả lời, mắt nhìn vào vòng kim loại ẩn dưới áo, tim đập nhanh hơn bao giờ hết.
Nam lùi bước về phía cửa phòng VIP, tim còn vang dội như tiếng trống trận. Khi anh vừa mở cửa, ánh sáng mờ ảo của hành lang tầng 2 chạm vào đôi mắt, và My đang ngồi trên chiếc ghế gập, tay ôm lấy bụng yếu ớt.
“My… anh?” My thở hắt, giọng nghẹn ngào, mắt tròn xoe tìm kiếm sự an ủi.
Nam nín thở, cố gắng nở một nụ cười vặt vã. “Em ổn chứ? Em chưa thử ăn gì chưa?”
“My… anh định giấu em đến bao giờ? Em muốn anh ở lúc bác sĩ làm giấy khai sinh.” My nắm chặt tay mình, nước mắt lăn dài trên má.
Nam lắc đầu, giọng run rẩy: “Em, mọi việc sẽ ổn… Từ giờ tới khi bác sĩ… mình sẽ ổn hết. Đừng quá lo.”
My nhíu mày, giọng rít lên: “Nam, anh nói gì mà không có lời giải thích? Em đang mang con của anh, còn anh lại lén lút đi lại giữa hai phòng như… như kẻ lừa dối!”
Tên y tá tầng 2, người vừa mang khay thuốc qua lại, dừng lại, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. “Chồng của cô, sao anh không ở bên con?” cô thì thầm, giọng mỏng manh.
Nam hít một hơi sâu, mắt dán vào My: “Em… anh biết mình đã làm sai. Nhưng anh muốn con ra đời mà không… gây rắc rối cho ai.”
My thốt lên tiếng khóc: “Lỗ hổng này ngập tràn lụa! Anh muốn con tôi được sinh ra trong môi trường an toàn, mà anh lại… lại tự mình tạo ra một bức tường ngăn cách!”
Nam chợt nhìn qua hành lang, thấy Vân đang thở dốc trong phòng VIP, bàn tay vẫn nắm chặt cổ tay anh. Anh nhìn lại My, mắt trống rỗng: “Được rồi, em… Em sẽ ở đây, tôi sẽ ở đây.”
Y tá tầng 4, người vừa ra khỏi phòng Vân, lặng lẽ tiến lại gần, giọng gợn lạnh: “Thưa ông, bác sĩ đã gọi. Đã đến lúc sinh.”
Nam quay đầu, ánh mắt chập chờn giữa hai người phụ nữ. Anh gượng gạo bước về phía Vân, rồi quay lại phía My. “Anh sẽ ở cả hai nơi. Đừng lo, tôi sẽ… sẽ… đón con ra đời.”
My gồng mình lên, môi rung rinh: “Thì sao… anh có thể giữ lời?”
Nam cầm tay My, dường như muốn truyền một chút sức mạnh: “Nếu không có lời hứa… thì ít nhất anh sẽ không rời xa các em.”
Tiếng đồng hồ trên tường phát ra tiếng tích tắc nặng nề. Nhân viên y tá tầng 2 hô lên: “Bác sĩ đã chuẩn bị sẵn, con của cô sắp ra mắt!”
My nín thở, ánh mắt lo âu chuyển thành quyết tâm: “Anh… anh sẽ ở đây, phải không? Khi bác sĩ viết giấy khai sinh, anh sẽ… sẽ ký tên?”
Nam cúi đầu, lặng im, rồi thở dài: “Được, em… anh sẽ ở đây.”
Căn phòng VIP vang lên tiếng khóc của Vân, hòa lẫn tiếng thở hổn hển của My. Nam đứng ngay giữa hai giấc mơ, mỗi giọt nước mắt thoát ra như lưỡi dao cắt đôi tâm hồn mình.
Y tá tầng 2, tên Hà, đang mang khay thuốc qua quầy thu ngân khi bất chợt bắt gặp y tá tầng 4, tên Linh, đang xếp hóa đơn cho bệnh nhân VIP. Hai người dừng lại, ánh mắt chạm nhau và lặng im một lát.
“Hà?” Linh ngẩng đầu, giọng nhẹ nhưng không thể che giấu được sự ngạc nhiên. “Bạn vừa gọi anh… Nguyễn Hoàng Nam?”
Hà nín thở, mắt rùng lên. “Đúng vậy, tôi vừa mới nói với anh ấy rằng… là chồng của cô My.”
Linh cau mày, tay vẫn nắm chặt cây bút. “Cũng là chồng của cô Vân. Tôi vừa vừa đồng thời được gọi là ‘ông’ khi cô ấy chuyển dạ lên tầng 4.”
Hai y tá đứng yên trong vài giây, không gian xung quanh như ngưng đọng. Hà lặng lẽ liồng thở, suy nghĩ nhanh: *Hai sinh con cùng lúc, một người đàn ông…*
“Chúng ta có nên… báo cho trưởng ca?” Linh thở dài, giọng có phần lưỡng lự. “Nếu anh ta biết, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
“Họ sẽ không cho phép tôi rời phòng 2 được nữa,” Hà đáp, mắt lộ một tia lo âu. “Nếu tôi ra, My sẽ bị bỏ lại một mình ở phòng sinh.”
“Bạn có nghĩ Vân sẽ phát hiện nếu tôi không đưa anh lên lúc cô ấy cần?” Linh hỏi, giọng khẽ ngắt quãng. “Cô ấy đã gọi báo lúc bốn giờ sáng, rồi không ngừng đòi tôi báo tin tức.”
“Họ đều gọi cùng một lúc,” Hà đáp, giọng cắt ngắn. “Chúng ta đang ở trong vòng tròn vô hình, không thể thoát.”
Linh ném một ánh mắt quanh quầy, ánh nhìn chứa đựng một kế hoạch nhanh. “Nếu chúng ta cùng nhau giấu thông tin, ít nhất có thể mua thời gian. Tôi sẽ ghi nhận anh ấy đã ở phòng 4 lúc ba giờ rưỡi, còn anh sẽ ghi lại anh ấy đã ở phòng 2 lúc bốn giờ.”
“Họ sẽ tin chúng ta?” Hà hỏi, giọng run rẩy.
“只要我們不說句實話,醫院的流程會自行補上,” Linh im lặng, rồi thở mạnh. “Tôi sẽ bảo trưởng ca rằng tôi đang bận xử lý giấy tờ, không thể rời chỗ. Còn bạn, hãy giả vờ đang chuẩn bị thuốc, không cho phép ai vào phòng 2.”
“Họ sẽ không để chúng ta đi tới cuối tuần?” Hà nhìn lên, ánh mắt định mệnh. “Nếu chúng ta không dừng lại, con sẽ sinh ra trong bối cảnh hỗn loạn.”
“Đúng,” Linh đáp, giọng vang vọng trong không gian y tế lạnh lẽo. “Chúng ta sẽ xoay chuyển thời gian, làm cho anh ấy chạy lên chạy xuống trong vòng sáu tiếng, nhưng không để ai nhận ra.”
Hai y tá đồng thời đưa tay lên, như một lời thề không lời, và quay lại công việc. Hà kéo khay thuốc, kết thúc cuộc trò chuyện, còn Linh quay sang giao phòng cho bác sĩ mới.
Trong khi đó, Nguyen Hoàng Nam vẫn đang lăn lộn giữa hai cánh cửa, bước chân hối hả dợn mồ hôi, không biết mình đang bị cuốn vào một mạng lưới vô hình càng ngày càng chặt chẽ.
Nam vội vã lộn lại, tay vẫn còn ướt mồ hôi từ những lần chạy lên xuống. Anh dừng lại trước cửa phòng VIP tầng 4, trái tim đập thình thịch như trống chiến.
“Cô Vân, con đã xong chưa?” anh thở hổn hển, cố giấu giọng run rẩy.
Vân ngồi trên ghế bành, mặt đỏ ửng, ánh mắt mờ ảo nhưng nụ cười yếu ợt vẫn lộ. Đôi bàn tay còn chườm vào bụng, khiến cô rụt rẩy.
“Cuối cùng nhà mình cũng đủ đầy rồi anh nhỉ?” cô thở dài, giọng ngọt ngào lẫn nặng trĩu.
Nam nhìn chợt nhớ lại hình ảnh 6 tiếng chạy qua lại, cảm giác như đang trong một vòng lặp tan hoang. Anh gồng mình lại, mắt xanh ngấn lệ.
“Đúng… đúng vậy,” anh trả lời, giọng khàn khàn, hơi thở nặng nề.
Ngay lúc ấy, tiếng khóc rại vang lên từ khu vực sinh phòng 2. Y tá Hà, đôi mắt mở to, bừng lên một ánh sáng hoảng sợ, nhanh chóng di chuyển về phía giường My.
“Ôi không, con đã ra!” cô kêu lên, âm thanh vang vọng qua hành lang.
Nam ngạc nhiên, tay nắm chặt tấm áo bệnh nhân, xé áo sơ mi để che mồ hôi. Anh quay quay sang My, cô đang ngồi gù, mặt héo hắt, ánh mắt lấp lánh giọt nước mắt.
“My… con ổn chứ?” anh nói, giọng âm vừa chút lo lắng, vừa giấu vô một chút sợ hãi.
“My… ơn anh… anh đã…” cô nghẹn ngào, miệng quay sang phía y tá Linh, người đang chuẩn bị đưa cô vào ghế mổ.
Linh chú ý tới Nam, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua vai cô. “Thưa anh, chúng tôi sẽ chuyển sang phòng hồi sức ngay sau khi con ra, sẽ chờ anh ở đây để ký giấy tờ.”
Nam gật đầu, tay bế lá thư giấy tờ đã chuẩn bị sẵn, tim đập loạn nhịp.
Trong khi đó, y tá Linh quay sang Hà, vừa vỗ tay nhẹ vừa thì thầm: “Chúng ta đã làm được, anh ấy không nhận ra gì.”
Hà rụt lại, ánh mắt bối rối nhưng không nói gì.
Nam bám vào cánh cửa phòng 2, mắt quét nhanh qua các đồng hồ, đếm từng giây. Tiếng khóc thứ hai vang lên, tiếng khóc của bé My. Anh cảm thấy như một cơn gió lạ thổi qua, thổi xoáy cả tình cảm và tội lỗi.
“My ơi… con sẽ có một gia đình đầy đủ,” anh thì thầm, giọng nghẹn ngào, trong khi người mẹ non gào lên tiếng khóc, khóc vừa đau vừa hạnh phúc.
Nam nhìn lên trần nhà, tự hỏi mình có còn thể che giấu bao nhiêu bí mật nữa trước khi mọi thứ nổ tung.
Nam thấy tim mình đập rình rình như một con chuột trong bẫy, nhưng không kịp suy nghĩ khi một âm thanh nhẹ vang lên từ phía cánh cửa phòng dịch vụ tầng 2.
“Anh ơi, anh chụp chút được không?” tiếng nói của một người phụ nữ trẻ, đồng thời cũng là người cùng phòng với My, vang lên.
Nam quay lại, ánh mắt lúng túng nhìn vào khuôn mặt cô đồng nghiệp – Lan – đang cầm điện thoại.
“Cứ chụp đi, anh… bé con vừa mới bơi ra thế này mà.” Lan mỉm cười, dáng vẻ ngây thơ như muốn ghi lại khoảnh khắc “đẹp” của một người đàn ông vừa làm “bố” trong hai ngôi nhà.
Nam ngập ngừng, rồi chậm rãi đưa tay bế em bé My lên ngực. Đôi mắt cô bé còn ngập ngừng, nhưng tiếng khóc vui mừng đã bật lên.
“Cố chụp nhanh đi!” Lan gợi ý, đồng thời bấm nhanh một loạt hình.
Nhiều khoảnh khắc sau, Lan mở nhóm chat “Nhóm thân – Bệnh viện” trên điện thoại, gõ tin:
“Cái này vô tình chụp được, anh Nam bế con My – siêu cảm động 😍” kèm ảnh Nam ôm bé My, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt anh, dáng vẻ vừa lo lắng vừa hạnh phúc giả tạo.
Tin nhắn nhanh chóng lan tới các thành viên: bác sĩ, y tá, các bệnh nhân khác.
Trong khi đó, ở tầng 4, Vân đang ngồi chờ, tay chườm vào bụng, mắt lộ rõ nốt lo lắng. Bệnh nhân quen của cô – Thủy – đứng bên cạnh, vừa lấy điện thoại kiểm tra tin nhắn.
Thủy lướt nhanh qua nhóm chat, mắt chợm tới hình ảnh Nam trong tư thế bế bé My. Một giây thở chậm lại, cô thốt lên:
“…Nam? Ở đây?”
Vân ngẩng đầu, ánh mắt vô tình dừng lại trên màn hình.
“Anh… Nam?” Vân khen tởm, giọng run lên.
Thủy dừng lại, nhìn vào ảnh, rồi nhanh chóng nhặt máy: “Mày… anh ấy ở đây, đang bế… cô gái khác.”
Nam, không nhận ra mình đang bị quay, tiếp tục cầm bé, mắt nhìn chằm chằm vào ống kính, chưa kịp nhận ra suy nghĩ của Thủy đang bốc lên cơn bão.
“Anh Nam, chúng ta… chúng ta có chuyện gì?” Vân cất lên tiếng lưỡng lự, giọng nặng trĩu.
Thủy, vẫn nắm chặt điện thoại, lặng lẽ rời khỏi phòng, bước tới quầy lễ tân, gõ mạnh: “Cho tôi nói chuyện với bác sĩ của tầng 2, ngay!”
Trong lúc Vân bất lực, Lan cười khẽ, nhìn Nam: “Anh thật đẹp, chút nào cũng tinh tế lắm.”
Nam lặng lẽ nhìn vào mắt Lan, một luồng suy nghĩ vụt qua: “Phải làm sao để không để lộ nữa?”
Y tá tầng 2, bà Lê, nhìn thấy cảnh tượng qua cửa sổ, lặng lẽ rên rỉ: “Sao lại phải có người này…”
Trên dòng tin nhắn, một phụ nữ trong nhóm chat – người mẹ đơn thân, Đình Thảo – gõ: “Đây là bức ảnh chứng minh, mình sẽ gửi cho Vân.”
Những tin nhắn “đang được chuyển tiếp” nhanh chóng xuất hiện, đồng thời âm thanh bước chân vội vã của một y tá từ tầng 4 vang lên, hướng về phía Vân.
Cảnh quay chậm lại: Vân đứng dậy, mắt đầy cơn giận dữ và nước mắt, tay nắm chặt điện thoại, đập mạnh “GỬI!” vào nhóm chat, lúc này mọi người trong bệnh viện đều dừng lại, cảm nhận một làn không khí bốc cháy.
Nam, nhận ra tiếng gọi của Vân, quay đầu, ánh mắt di chuyển từ bé My sang hình ảnh trong điện thoại, một cơn lạnh thấu vào xương.
“Không thể… không thể là thế này.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cảnh quay xen kẽ giữa hai phòng: một là tiếng khóc đầu tiên của bé My, một là tiếng khóc của Vân – không phải bé, mà là nỗi đau của một người mẹ đang bị phản bội.
Câu chuyện chớp chờ một bước ngoặt, khi một người bạn thân của Vân, Hùng, xuất hiện ở hành lang tầng 4, nhìn hình ảnh trên điện thoại, lặng lẽ nói: “Mình biết rồi… Đừng lo, mình sẽ hỗ trợ.”
Nam đứng yên, tay bế trẻ con, nhìn vào khoảng không, suy nghĩ: “Cái này sẽ phá hỏng mọi kế hoạch.”
Âm thanh tiếng bác sĩ gọi tên My và Vân đồng thời, như một tiếng chuông hòa quyện, báo hiệu mối nguy đang đến gần.
Mẹ Vân lặng lẽ bước tới quầy lễ tân, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng cử chỉ của nhân viên.
“Cho tôi xem sổ thanh toán hôm nay,” bà nói, giọng không chao đảo.
Lễ tân, cô Hương, ngập ngừng một giây rồi đưa tay mở sổ. “Tên khách hàng, số tiền, phòng….”
Mẹ Vân liếc nhanh qua các mục, dừng lại ở một dòng: “Nguyễn Hoàng Nam – 9.5 triệu – Phòng dịch vụ tầng 2 – Lê Thanh My.”
“Mỹ?” bà thở dài, mắt dần chắp lại. “Con trai tôi vừa trả tiền cho một người phụ nữ tại tầng 2?”
Hương cười gượng gạo, “Thưa cô, đây chỉ là giao dịch thanh toán sinh.”
“Một người phụ nữ mang thai?” mẹ Vân hỏi, giọng run lên. “Con trai tôi… đã trả tiền cho ai mà không cho tôi biết?”
Tên thanh toán vang lên trong tai bà như tiếng gõ cửa của thù hằn. Một cơn thét lặng tràn ngập trong không gian.
Đột nhiên, cô Lê – y tá tầng 2 – xuất hiện ngay bên quầy, tầm nhìn nghiêng sang phía mẹ Vân. “Thưa cô, chúng tôi vừa nhận bản sao thanh toán. Nhân viên kế toán báo rằng Nam đã ký tên mình.”
Mẹ Vân quay sang y tá, ánh mắt bốc sáng lửa thù hận. “Anh Nam… con gái tôi đang đợi ở tầng 4, còn anh này lại ở ở đâu? Đứa con gái kia sinh con ở đâu?”
Y tá Lê hạ giọng, “Chị Thị, đồng chí … tôi không rõ chi tiết. Nhưng tài khoản đã được ghi nhận.”
Mẹ Vân nắm chặt tay vào tay vịn, lặng lẽ lảo đảo. Nhân viên lễ tân nhìn nhau, không dám lời nào.
“Cứ gọi bác sĩ tới tầng 2 ngay,” bà ra lệnh, “điều tra ngay lập tức. Tôi muốn biết mọi thứ về người phụ nữ này.”
Nam, đang ở tầng 2, vừa nghe tiếng gọi vang lên qua hệ thống loa, quay lại nhìn biển báo “Lần trả tiền cho Lê Thanh My”. Tim anh thắt lại, không kịp thở.
“Phải… phải có chuyện gì đó,” anh nghĩ nhanh, mắt bốc nhìn phía cửa sổ, nơi Hùng đang đứng, mắt hắn ánh lên quyết tâm.
Ở tầng 4, Vân nắm chặt điện thoại, nước mắt bắt đầu chảy. “Mẹ ơi, sao lại?” cô gào lên.
Mẹ Vân không trả lời, chỉ đưa tay lên nhấc điện thoại, mật khẩu đã được nhập sẵn. “Đòi lại tiền của con, trả lời tôi ngay!”
Đèn âm thanh reo lên, báo hiệu một tin nhắn mới: “Nam đã thanh toán cho My, phòng 2 – 9.5 triệu.”
Mọi người trong hành lang quay sang nhau, ánh mắt hỗn loạn.
Mẹ Vân rơi chiếc điện thoại xuống sàn, tiếng vỡ ngôt nghẹt trong không gian yên ắng. Bà đứng dậy, mắt đỏ hoe, quyết tâm không để bí mật này tiếp tục.
“Điều tra đầy đủ,” bà thốt, “và nếu có bất kỳ chi tiết nào còn ẩn, tôi sẽ đưa ra ánh sáng.”
Nam, với nửa cơ thể còn ở tầng 2, vừa lặng lẽ đặt bé My vào giường, vừa gật đầu, âm thầm thề sẽ không để mẹ Vân và mẹ vợ khám phá ra hết.
Trong khi đó, Hùng tiến tới bàn lễ tân, nở nụ cười lạnh lùng. “Cứ để tôi lo, cô sẽ không có gì để sợ.”
Mẹ Vân quay lại, ánh mắt dày đặc quyết tâm, nhưng trong lòng cô chỉ còn một suy nghĩ: “Con trai tôi đang lừa dối tôi, và bây giờ… tôi sẽ khám phá ra mọi bí mật.”
Mẹ Vân lôi Nam vào hành lang, ánh mắt cô chớp loẹt như lưỡi dao.
“Cô My đó là ai?” bà vang lên, giọng cắt ngang tiếng ồn vang vọng của dây bơm và tiếng thở dốc.
Nam ngập ngừng, mắt tròn mở to, miệng mở ra nhưng chỉ phát ra tiếng kêu khàn khàn.
“Thì… tôi…” anh lắp bắp, tay run rụt nắm chặt áo khoác.
“Mẹ không có thời gian cho đống lời bịa đặt!” Mẹ Vân gạt tay, chìa khóa phòng VIP rung lên trong tay, kéo bánh tay Nam mạnh hơn, khiến anh chùng dứt bước.
— *Nếu tôi thừa nhận gì, cô sẽ phá tan mọi thứ* — suy nghĩ nhanh trong đầu Nam, nhưng môi không chịu ra tiếng nào.
Đúng lúc ấy, tiếng hô vang lên từ đầu cánh thang, hắt lên tường kính như một tia sét:
“Anh Nam ơi, vợ anh dưới kia cần ký giấy!”
Y tá tầng 2, cô Lê, xuất hiện với bộ áo màu xanh nhạt, tay nắm chặt một tập giấy tờ. Cô nhìn Nam, ánh mắt cười mỉa, như muốn chạm vào một mớ bòng bong khó khăn.
“Đây là giấy đồng ý sinh cho My, anh ký nhanh nhé, còn không cô sẽ… sẽ mất thời gian quý báu của chúng tôi.”
Mẹ Vân dừng lại, mặt nheo lại, mắt mở to như thể vừa nhìn thấy một con quái vật trong gương.
“Cái gì? Bản sao giấy sinh? Cô… cô nói gì?”
Nam rụt lại, tay vẫn còn chạm vào cổ tay của Mẹ Vân, nhưng bệnh gãy tia nứt trong mắt anh. Anh lăn lộn suy nghĩ:
— *Cầm dạ, đứng yên, đợi thời cơ* —
“Này, cô My, cô đang ở đâu?” Nam cố gắng nâng cao giọng, như muốn dập tắt tiếng gọi của y tá.
Cô Lê hít một hơi dài, nở nụ cười lạnh lùng: “Sắp sinh, ở phòng dịch vụ tầng 2. Anh đã ký, rồi.”
Mẹ Vân ném tay lên, gắp lấy đấu trường giấy tờ, giật mạnh vào tay Nam.
“Anh ký cho cô ấy… hả? Được, ký cho cô ấy, còn tôi thì sao? Lần nào lại phải chạy dở dở giữa hai tầng, như con chuột chạy vào lưới!”
Hai tiếng gió rít qua cánh cửa chịu đựng. Anh trai, người đứng phía sau, đã vừa lặng lẽ rời đi, bỏ lại một chỗ trống đầy ngột ngạt.
Nam chậm rãi đưa tay ra, lấy ra chiếc bút, đưa lên giấy. “Đây… đây là ký tên của tôi,” anh nói, giọng run rẩy, mắt cố gắng không nhìn thẳng vào Mẹ Vân.
Mẹ Vân dân dã kéo giấy lên phía mình, mắt biếc lấp lánh nhấn mạnh: “Ký đi, ký đi, để lại chứng cứ cho tội phạm!”
Tiếng gật gù nhẹ vang lên từ phía cuối hành lang, y tá tầng 4, cô Hằng, ngẩng đầu nhìn lên, mắt dẹt như thắc mắc: “Anh Nam, có chuyện gì ở đây?”
Mẹ Vân quay sang cô Hằng, hồn nhiên lắc đầu: “Chỉ là chồng tôi đang ký giấy cho một người phụ nữ không phải vợ mình. Bạn có muốn biết không?”
Nam cảm giác như trời sập xuống, tim đập thình thịch như tiếng trống võng vọng trong tim. Hơi thở của anh kỳ quặc, lặng lẽ, dẫu không dùng lời nào, ông đã nhận ra: mọi thứ đã sắp vỡ tung.
Cánh cửa hành lang mở rộng, ánh sáng hắt vào làm nổi bật dáng người mẹ Vân, cầm giấy trong tay, gương mặt rạng ngời thiện gian, như muốn gãi lên mọi lỗ hổng trong đàn sai lầm của một người đàn ông.
Nam, đứng yên trong tuyết lạnh của hành lang, nhìn vào bóng dáng mẹ Vân và hai y tá, biết mình không còn đường lui.
— *Phải chịu trách nhiệm, phải trả giá* — lặng lẽ suy nghĩ, anh chậm rãi trả lại bút, để lại dấu vết cuối cùng của mình trên tờ giấy.
Cánh cửa phòng tầng 4 tiếng kêu nhẹ, khẽ hé mở. Ánh sáng le lói qua khoảng trống, chiếu lên giường nơi Vân đang nằm, tay chầm nắm chặt chăn. Tiếng nói bên ngoài hành lang vừa dứt, cô đã kịp nghe từng lời rên rỉ, tiếng gọi tên mình xen lẫn tiếng cười ngầm của y tá tầng 2.
Vân không chờ đợi nữa, cô lắc đầu, giọng run rẩy nhưng đầy lạnh lùng vang lên:
— “Nam! Đến đây ngay, giải thích đi! Ai là vợ anh dưới tầng 2?”
Nam lặng lẽ dừng lại giữa hai cầu thang, mắt mở to, hơi thở ngắn gọn. Anh cúi người, tay rơi xuống đầu gối, tiếng thở hổn hển hòa cùng tiếng đồng hồ trong phòng bệnh.
— “Chị… tôi… xin lỗi,” anh găn lẩm, giọng nghẹn ngào.
Vân bật khóc, nước mắt đổ như mưa rơi, tiếng hét hắt vào không gian lạnh lẽo của phòng VIP.
— “Năm năm chịu đựng, chờ đợi một sinh mạng… và giờ… giờ lại là mớ bìa giấy vô danh!” — cô la lên, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Nam, nơi lộ rõ vết bầm hằn của nỗi sợ và tội lỗi.
Nam cúi mặt, tay run rụt mở một chiếc bút nằm trên bàn băng, mắt không rời khỏi ngón tay của Vân đang chấc lên.
— “Tôi… tôi đã nghĩ… mình… có thể… giữ mọi thứ riêng biệt…” — anh lắp bắp, giọng dao động.
— “Giữ gì? Giữ lời hứa? Giữ tiếng thở của đứa con trong bụng mình?” Vân hét lên, tiếng khóc hòa lẫn tiếng la hét bật lên từ bên trong cô, khiến y tá Hằng ở phía sau quay lại, ánh mắt ngạc nhiên.
Y tá Hằng, người hỗ trợ sinh cho Vân, tiến lại gần, đặt tay lên vai Vân, rồi quay sang Nam.
— “Ông Nam, vợ của ông đang ở đây, và cô My đang ở tầng 2. Đăng ký, giấy tờ… đã hết thời.” — cô nói, giọng lạnh như gió mùa đông.
Nam thở dốc, ý nghĩ vụn vụn lóe lên: *Phải đưa ra quyết định ngay.*
— “Xin lỗi… tôi… tôi sẽ ký mọi giấy tờ cho cô My,” anh ngập ngừng, giọng chìm trong đống lời bào chữa.
Vân chộp lấy giấy tờ trong tay, đập mạnh vào bàn, tiếng giấy xé rách vang lên.
— “Ký cho cô My! Còn tôi? Còn con? Còn năm năm chờ đợi!” — cô hét lên, tiếng khóc dập dềnh.
Nam đứng dậy, đầu gối rung rẩy, tay chắp lại lấy bút, nhưng trước khi ký, anh ngước lên nhìn Vân, đôi mắt tràn đầy hối hận.
— “Tôi… tôi không biết phải làm sao nữa,” anh thở ra, tiếng khóc của Vân dường như gọt bỏ phần nào còn lại của sức mạnh trong người anh.
Không khí trong phòng nặng nề, tiếng thở dốc của Vân, tiếng hồi hộp của Nam, và tiếng bước chân nhanh chóng của y tá Hằng tạo nên một bản hòa tấu bi kịch.
— “Nam, nếu anh thật sự yêu con, hãy đưa con ra khỏi đây ngay,” Vân gào lên, tiếng nói gợn giọng nghẹn ngào bởi nỗi đau sâu thẳm.
Nam cúi đầu, tay chắp lại, mắt đẫm lệ, từng giọt nước mắt lăn dài trên má.
— “Em… anh xin lỗi…” — anh lẩm bẩm, bằng một giọng gần như thầm thì, như muốn xóa bỏ mọi lời khai trong không gian.
Đột dư, cửa phòng dịch vụ tầng 2 mở to, người đồng hành của My xuất hiện, kéo theo một chiếc xe đẩy đầy đồ dùng sinh. Y tá Lê Thanh My bước ra, ánh mắt lạnh lùng, không tỏ ra bất ngờ gì.
— “Chúng ta đã sẵn sàng cho My,” cô nói, giọng không có một chút ân hận.
Vân nắm chặt tay, nước mắt rơi trên ngực, tiếng khóc phát ra như tiếng vang của một người mẹ đã mất tất cả.
— “Không… không thể…!” — cô thốt lên, giọng kiệt quệ.
Nam đứng giữa hai cánh cửa, giữa bóng tối của tội lỗi và ánh sáng tỏ ra của sự thật, chỉ còn một lựa chọn duy nhất trong lòng: chịu trách nhiệm hoặc chìm trong hư không.
— “Tôi sẽ chịu hết,” anh thốt lên, giọng cầm ngực, “Gửi giấy tờ cho My, và… tôi sẽ ở lại đây, bên em, bên con.”
Vân chặn đứng, giọng khẽ hạ xuống, nhưng đã chứa đầy giận dữ và quyết tâm.
— “Đúng vậy, Nam. Đừng để nó lại xảy ra.”
Tiếng bíp báo của máy theo dõi tim đột nhiên vang lên, báo hiệu một nhịp đập mạnh mẽ, như muốn nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù mọi thứ đã tan vỡ.
Nam đứng lúng túng giữa hai cánh cửa, mắt hắn lộ ra một vết mờ của hoang mang. Đột nhiên, một tiếng bước chân nhanh chóng vang lên từ phía cuối hành lang tầng 4. My, với khuôn mặt hề hấn, mắt đỏ hoe vì nôn nớ, vội vã lao đến.
— “Nam! Em đâu rồi? Em đang chờ ở đây!” My la lên, giọng run rẩy nhưng quyết liệt.
Nam không kịp phản ứng, người ngả người cúi xuống, đầu gối chạm sàn, tay gõ mạnh vào ngực như muốn tự xoa nạn. Đôi mắt hắn lặng lẽ đăm chiêu nhìn thấy Vân ngồi trên ghế bệnh, mắt đầy lửa.
Vân, vẫn còn ngứa rộp nước mắt, không hề giấu nổi sự tức giận.
— “Đây là người thứ hai của anh! Nàng là gì?” Vân hét lên, giọng cô chói lên như lưỡi dao cắt không khí.
My nghẹn ngào, miệng không kịp mở lời. Cô chỉ nắm chặt tay, mắt cô chộp lấy hình ảnh Nam quỳ quắc, trông như một kẻ tàn ác khi chạm vào trái tim người phụ nữ giàu sang.
Nam nghẹn ngào, thanh âm của anh rụt lại trong lồng ngực.
— “Em… em là… con… của… tôi…?” anh lẩm bẩm, tiếng nói rạn nứt, mệt mỏi.
My xé toan ra, giọng cắt cừu:
— “Vậy em là gì của anh suốt thời gian qua? Em đã sinh con, em đã ủng hộ anh, mà giờ… anh lại cúi đầu như… như một kẻ hạ kiếp!”
Vân bứt sức, bước tới gần Nam, lại quay đầu nhìn My, ánh mắt như lưỡi lửa thiêu rụi.
— “Hai người phụ nữ, cùng một người đàn ông, cùng một giây phút sinh con, nhưng cô… cô không có quyền đứng đây như một vị khách!” Vân cắn môi, giọng bắt đầu gắt gỏng.
My lặng thinh, nhưng tay cô siết chặt vào cánh áo của mình, ánh mắt lật thành đá.
— “Chúng ta sẽ không để anh miễn phí thoát khỏi trách nhiệm của mình.” My thốt lên, giọng dày dạn, lời nói như ngọn lửa cháy lở.
Nam cúi đầu, tay run rụt cố gắng nghỉ vào ghế, miệng ngập ngừng.
— “Tôi… tôi không muốn lừa dối ai nữa.” anh thở dài, tiếng nói bỗng thấm sâu vào không gian tĩnh lặng.
Y tá tầng 4, Hằng, vẫn đứng gần đó, mắt cô chuyển sang My rồi quay lại Vân, rồi lại quay về Nam, vẻ mặt nghiêm nghị.
— “Ông Nam, giấy tờ sinh con phải được ký đầy đủ. Hai bệnh nhân đều có quyền được biết thực tế.” cô nói, giọng chắc nịch.
My vội ném một bức giấy lên bàn, đôi tay cô run rẩy.
— “Ký cho con tôi! Ngay bây giờ!” cô la, ánh mắt dòng máu lên huyết.
Vân giật mình, súc sinh trong chợt nhận ra sức mạnh của mình.
— “Nếu anh muốn giữ con tôi, thì anh phải chấp nhận mọi thứ!” Vân gào lên, giọng cô bẻ gãy bởi đau đớn và kiên quyết.
Nam đứng dậy, lắc lư, mắt sâu thẳm nhìn vào cả hai người phụ nữ. Suy nghĩ ngắn gọn lóe lên trong đầu anh: *Không còn lối thoát.*
— “Thôi được rồi,” anh thốt ra, giọng thấp, “Tôi sẽ ký cho My, và sẽ ở đây với Vân và con…”
My và Vân cùng nhau nhìn nhau, ánh mắt đầy thách thức nhưng cũng ẩn sau đó là một ánh lửa không dám tắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông báo sinh vang lên đồng thời từ cả hai phòng, vang lên như tiếng trống vang thông báo một cuộc chiến sẽ không có người thắng.
Nam đứng lặng, hơi thở gấp gáp, mắt lộ một vệt sợ hãi khi tiếng khóc của em bé đầu tiên vang lên từ phòng tầng 2. Hàng bóng sáng lập lòe từ cửa sổ phản chiếu vào khuôn mặt anh, tạo thành một bức tranh hỗn loạn.
“Nhưng… con…” Vân lắc lời, giọng run rẩy giữa cơn đau và cơn giận. “Con đang trong bụng mình, con… tôi không thể để anh… rời đi!”
My gò đầu lại, ôm chặt bụng mình, nước mắt trào dạt. “Tôi cũng đang sinh, Nam! Đừng nói nữa, anh sẽ không có quyền quyết định định mệnh của chúng ta!”
Y tá tầng 4, Hằng, bước tới gần hơn, cầm một tờ giấy khai sinh. “Ông Nam, giấy tờ phải ký ngay. Hai phòng đều đang chờ quyết định của ông.”
Nam nhìn vào hai hồn đầu gối gối gàng, cảm giác sập vào đáy của một hố sâu không lối thoát. “Nếu… nếu tôi ký cho một người, tôi sẽ mất người còn lại,” anh lẩm bẩm, giọng rẽ nứt.
Vân lôi kéo tay anh, giọng cô cắt đứt không gian: “Thì anh sẽ trả giá! Tôi sẽ không để con mình chết vì bất kỳ người đàn ông nào, dù trong cơn mê hay thực.” Cô ép Nam ngồi xuống ghế bệnh viện, đầu gối chạm ghế sàn, tay nắm chặt vào chậu.
My, mắt đỏ hoe, la lên: “Anh không được lìa! Đảm bảo, Nam, con sẽ có tên trong giấy khai sinh! Đừng để con tôi chịu nỗi đau của sự phản bội!” Cô ép Nam đứng dậy, kéo anh qua lại giữa hai phòng, tíc tắc của đồng hồ đếm ngược những giây phút quyết định.
Người y tá tầng 2, Lan, xuất hiện, đưa một bình sữa ấm cho My. “Ký ngay, ông Nam. Nếu không, bé sẽ không có giấy khai sinh. Trẻ sơ sinh cần bảo hiểm y tế ngay lập tức.” Cô đưa tay ra, mắt lấp lánh lời cảnh cáo.
Nam nắm chặt tay mình, suy nghĩ vụn vụn: *Phải chôn thót mọi thứ, không còn đường lùi.* Anh cầm bút, đầu ngón tay ướt lên mồ hôi.
“Được rồi!” Nam hét lên, giọng lạ lẫm, “Tôi… tôi ký cho cả hai!” Anh quét nhanh giấy, chữ ký run rẩy lướt qua mỗi dòng.
Y tá Hằng nhặt tờ giấy, nhìn Nam bằng ánh mắt lạnh như thép. “Đúng vậy, ông đã ký. Bây giờ, trách nhiệm của anh sẽ không thể trốn thoát.”
Tiếng gọi của bác sĩ bệnh viện vang lên, báo hiệu con My vừa ra đời. Cả hai bé mới chào đời, tiếng khóc hòa lẫn, như một điệu hợp xướng bi kịch.
Vân gầm lên, nắm chặt tay Nam, nước mắt trào dâng: “Em sẽ không để anh rời đi! Con tôi sẽ sống, và anh sẽ phải chịu… chịu mọi hậu quả!” Cô đẩy anh về phía phòng VIP, nơi mà đường dây dây dẫn máy móc còn đang rực rỡ ánh sáng.
My, trong giây phút cuối cùng, cầm chặt lối ra, thầm thở: “Nếu anh muốn cả hai, thì anh sẽ mất cả hai.” Cô cúi đầu, nhìn con mình lần đầu, tay run rẩy đưa cây bút ký cuối cùng lên tờ giấy.
Sau khi ký xong, Nam ngã gục trên ghế, cơ thể không còn sức. Hai y tá đứng quanh, nhìn anh như một hiện tượng kỳ lạ—người đàn ông đã làm nên một vụ án nhân đạo trong chính gian phòng sinh.
Tiếng chuông báo sinh vang đồng thời ở tầng 2 và tầng 4, nhưng không còn còn là tiếng vui mừng. Đó là tiếng vang của sự lựa chọn tàn nhẫn, của một người đàn ông bị xé rách giữa hai mối tình, hai cuộc đời và hai tương lai.
Nam đứng vội vã, hơi thở dấu vọ, nước mắt lộ hiện chân lý ông đã huỷ lụa.
Y tá tầng 2, Lan, nhanh chóng cầm một chiếc hộp hoa lụa tươi mỏng, nhưng nàng không nói. Nam lặng lẽ đặt tay vào ống kính, Mắt trống rỗng nắm bắt từng giây phút bi kịch.
— *Bạn cần một lúc*—nói Nam, giọng trột, ánh mắt cận kề những bông hoa trắng đen làn thanh.
Vân, trong giường VIP, thở dài, tay nắm chặt chậu ven giường, cô nhìn anh qua lỗ cửa sổ nhỏ. Dưới ánh sáng pha lê của sông Kinh, nàng trần thành một hình bóng uyển tuện nhưng lấp lánh.
— *Cũng cố chưa*—Vân nói, tiếng giọng vắt cào nhưng không kịch tính.
Nam bước tới, thả rơi một chiếc bút, gõ giọt máu lên giấy trắng:
— *Tôi xin lỗi, Vân.* —Giọng trùng hương, lặng lẽ,
— *Tôi là kẻ hèn nhát, tham lam. Tôi muốn giữ cả mái ấm và cả mối quan hệ ngoài luồng. Đó là tội ác của tôi, khiến bình yên tan vỡ.*
Vân ngẩng lên, mắt chúng lặng lẽ trùng lặp.
— *Bạn không nên làm sao?*—cô hỏi mà không có tiếng răn.
— *Tôi đành…*—Nam thích giấu nỗi buồn trong sự lạnh lùng, nhưng trong tâm hồn ông còn cơn cục.
Bỗng cây lưỡi vẹo của My, dưới gió lạnh của tầng 2, cắt ngang. My lặng lẽ mở dọn gió, nhẹ nhàng kéo làm sao.
— *Nam*—My nói, giọng xa lánh,
— *Ta đã sẽ chờ, nhưng không ai thấy…*
Nam chợt nhận ra mình vừa thổi phá viên bi. Cảm giác trống rỗng, ký thànhng bạc.
— *Thôi*—Nam nói, đặt tay lên thân ống,
— *Yêu. Tôi cần được tha thứ vì điều đã làm. Hãy để hai cô nàng của tôi trong thành phố này, con trong những đêm đêm bất hiu, lấy đi… lấy ta…*
Anh dừng lại, mắt trống rỗng, nhưng sớm lặng lẽ dạt đầy tơ tằm của sạo dục.
— *Làm sao?*—My hỏi, tiếng rang khẽ.
Nam không trả lời mà gầm ra:
— *Hãy nhập viện… Hãy lấy con và… để tôi chịu trả lời.*
Một lặng lẽ. Hai cô gái trở thành những bóng ma, đi qua cửa sổ nghầm lánh, ánh mắt cắt đứt:
– *Ghi nhận bản thân, trốn thoát?*
Nam mênh mông trong trái tim chính phủ, tên trùng lặp xung quanh: gió dần sống dở, bầu trời tối mình.
Nam nhạt, chạy vào giường, ngắt hơi khôn khun, ngừng thở.
Giữa hai phòng, hai tấm lưới, ánh đèn lung linh, lich thứ men:
– *Dần dần, bản lĩnh của anh…*
Tổn thương lập tức, khinh phụ:
— *Bởi vì tôi tin—* Vân đọc,
— *và thêm…*
Hai vầng tròn lặng thở.
– *Và rồi…*
Như một dấu vết, bóng ma vỏ, dòng trữ.
Cửa sổ ngập nắng bình minh, bỗng nặng nề, dành cho mọi thung lũng, giây phút hang. Nam treo lưng lại giữa gió lướt, đành lặng.
— *Thấy rồi. Tôi…*
Y chỉ một ngón tay, một gió có only.
– *Để ý!…*
Mỗi người giây, tiếng thở giữa bầu không.
– *Đồng đã…*
— *Hãy rời đi.*
Liệu hai chỗ ở… වූ تلك
OK.
Nam đứng lặng trong hành lang lạnh lẽo, ánh sáng nhấp nháy từ đèn huỳnh quang vô hồn. Đột nhiên, tiếng gõ cửa mạnh mẽ vang lên phía phòng VIP tầng 4.
— “Câu này tớ muốn nói rõ ràng, Nam!” — Vân bật cửa, mũi chai, mắt đỏ hoe. Cô nắm chặt một chiếc vali nhỏ, trong đó là áo dài dự sinh và một túi giấy mà Nam đã mua cho cô ba tuần trước.
— “Tôi muốn chuyển sang phòng khác, không muốn nhìn mặt anh nữa.” — Vân thốt lên, giọng rung động nhưng quyết đoán. “Hãy để tớ ở yên, dù anh có muốn che giấu gì.”
Nam không đáp lời, chỉ để mắt trống rỗng quét qua chiếc ghế sofa bọc da bóng. Trước mắt anh là một lựa chọn: giữ lại sự yên lặng hay đối diện với hậu quả.
— “Cậu không cần ở lại được nữa, Vân.” — Nam thở dài, giọng khàn, mắt hướng về phía cuối hành lang, nơi tiếng khóc của My đã vang lên.
Vân không chờ đợi, cô vung tay ra, đưa cho Nam một tấm giấy dày: “Bản sao giấy phép đổi phòng, và hợp đồng thuê nhà mới. Cứ coi tôi là không còn gì để giải thích.”
Nam nhận tấm giấy, tay run lay. Anh nôn ra một tiếng khàn ngợi, “Nếu em muốn đi, tôi sẽ không cản trở.”
Cánh cửa phòng dịch vụ tầng 2 mở nặng nề, My bước ra, ánh mắt lạnh như băng. Cô giữ chặt chiếc điện thoại và chìa khóa căn hộ mà anh từng cho mượn.
— “Đây là điện thoại của anh, My. Cũng như chìa khoá căn hộ. Tất cả sẽ thuộc về mình.” — My nói, giọng sâu, không còn chút hận thù, chỉ có sự kiên nhẫn lạnh lùng.
— “Cô sẽ tự lo phần đời còn lại.” — Vân thốt lên, giọng cắt đứt, như muốn đánh bại mọi lời bào chữa.
Nam nhìn hai người phụ nữ, bốn giờ sáng đã chuyển thành một bức tường vô cùng lạnh lẽo. Anh thở dài, nắm chặt tay vào tường, cảm giác như mất sạch mọi thứ.
— “Tôi… tôi không còn gì nữa.” — Anh lẩm bẩm, giọng rạn nứt.
My đưa điện thoại tới bộng, cầm chặt chìa khóa, đôi mắt ẩn chứa một quyết tâm không mờ nhạt.
— “Tôi sẽ không quay lại, và anh không thể ngăn cản mình.” — My đáp, giọng cắt ngang như lưỡi dao.
Vân không nói gì thêm, chỉ đưa chìa khóa chờ Nam đặt vào tay My. Cô quay lưng, bước ra qua hành lang, để lại tiếng thở dài của mình như một tiếng gió thoảng.
Nam đứng một mình ở ngã ba, dường như mọi tiếng động trong bệnh viện đều dừng lại. Anh nhìn vào hai cánh cửa – một hướng về tương lai cô đơn, một hướng về quá khứ đã vỡ vụn.
— “Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho những gì mình đã gây ra.” — Anh thì thầm, tiếng nói hòa lẫn với tiếng vọng của những tiếng khóc trong phòng 2.
Cánh cửa phòng VIP đóng sập, tiếng gầm của y tá tầng 4 vang lên, gọi Nam vào để kiểm tra Vân. Lần đầu tiên, Nam cảm nhận mình thiếu vắng mọi thứ – cả con, cả vợ, cả người mình từng là.
Nam ngồi lặng trong hành lang, tiếng đồng hồ điện tử vang lên 8 giờ sáng, tiếng khóc rợn người của My từ phòng tầng 2 vẫn chưa dứt. Y tá tầng 4 bỗng hiện ra, cầm tờ kết quả siêu âm mới của Vân, mắt nhìn chằm chằm vào Nam.
— “Anh Nguyễn Hoàng Nam, con bé đã ra,” y tá tầng 4 nói, giọng không còn ấm áp.
Nam chỉ nhìn chằm chằm vào tờ giấy, trong đó hiện rõ hình ảnh một bé trai mập mạp, tim đập nhanh. Trái tim anh như vỡ vụn.
— “Cô… cô mang thai lần thứ hai?” Vân đứng trong cửa phòng VIP, mặt nhợt nhạt, ánh mắt lạnh như băng. Cô không còn mũi chai, chỉ còn là một người phụ nữ bị phản bội, gánh trên vai một đứa con chưa sinh.
— “Không, tôi… tôi không muốn nghe bất cứ lời bào chữa nào nữa,” Vân lẩm bẩm, giọng khàn nứt.
My mở cửa, tay còn nắm chặt chiếc điện thoại và chìa khóa, nhưng ánh mắt cô không còn cơn thịnh nở kiêu căng. Cô nhìn vào Nam, đôi môi khẽ cười.
— “Chúng ta đã không còn gì chung. Con sẽ mang con mình ra khỏi đây, và anh sẽ chịu trách nhiệm pháp lý như mọi người đã đề ra.”
Nam cảm thấy hơi thở của mình thắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, một y tá tầng 2 xuất hiện, gọi thầm:
— “Anh, cô ấy… con bé ở tầng 2 đã chào đời rồi.”
Nam quay sang, nhìn thấy My đang ôm một bé gái mới tỉnh ngủ, ánh mắt cô đẫm nước mắt. Anh thở dài, rồi rúc vào tường, tay đập nhẹ vào khung cửa.
— “Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng nguyện ước của tôi là gì?”
Không một lời đáp, chỉ có tiếng chuông bệnh viện vang lên, báo hiệu một đợt khai trừ mới.
—
Trong cái tịch mịch của những tiếng bước chân vội vã, Nam lặng lẽ ngồi giữa hai thế giới: một là nỗi đau vô hạn khi nhìn vợ và đứa con mình đang chờ đợi, hai là sự bình yên lặng lẽ khi My rời khỏi cánh cửa, mang theo một đời mới. Anh nhận ra rằng sự kiêu ngạo của mình đã làm rạn nứt không chỉ một gia đình, mà còn cả chính bản thân. Đau thương không còn là hình phạt, mà là bài học sâu sắc về lòng trung thực và trách nhiệm. Cuộc đời dẫu không cho ta cơ hội để quay lại, nhưng mỗi người đều có thể chọn cách đối mặt với hậu quả, tìm lại chính mình trong những đêm tối. Khi nỗi sợ hãi dần tan biến dưới ánh sáng bình minh, Nam hiểu rằng sự tha thứ không phải là sự chấp nhận sai lầm, mà là cho phép trái tim mình được chữa lành. Sự mất mát trở thành chiếc gương phản chiếu những sai lầm, để anh có thể bước đi trên con đường mới – con đường của sự khiêm nhường, của việc chịu trách nhiệm và của một sự bình yên nội tâm hiếm hoi. Khi cuối cùng tiếng khóc của trẻ con hòa quyện vào tiếng thở nhẹ của bệnh viện, Nam chợt cảm nhận được hơi thở của cuộc sống, dù đã bị vỡ vụn, vẫn còn tồn tại và có thể được tái tạo.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

