Không phải mọi cô gái bị bỏ rơi đều cần một chàng trai si tình đến cứu rỗi.
Khi tôi nghe thấy Phó Thâm nói: “Chỉ cần nghĩ đến bàn tay Giang Vãn đã từng chạm vào nhiều máu như thế, tôi liền thấy… ghê tởm.”
Tôi biết anh ta đã thích cô gái thực tập sinh mới đến của công ty.
Tôi bình tĩnh đưa ra đơn ly hôn.
Bởi vì cuộc đời tôi chưa bao giờ là chỉ có mình anh ta.
Nhưng sau này, bởi vì không tìm thấy tôi mà Phó Thâm đã phát điên.
“Hôm nay anh hơi mệt, không có tâm trạng.”
Phó Thâm kéo tay tôi xuống, quay lưng lại với tôi.
Hôm nay là ngày rụng trứng của tôi, cũng là ngày chúng tôi dự định có con, nhưng bây giờ anh ta lại từ chối tôi.
Có lẽ anh ta cảm thấy hành động của mình có chút quá đáng, Phó Thâm quay lại ôm tôi vào lòng.
Hôn lên trán tôi: “Ngoan, ngủ đi.”
Cảm nhận được tiếng thở đều đều của anh, tôi biết giữa chúng tôi đã xuất hiện vấn đề.
Vì vậy, ngày hôm sau, tôi đặc biệt từ bệnh viện quay về sớm hơn bình thường, đặt một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, chuẩn bị cho Phó Thâm một bất ngờ.
Nhưng trước khi vào cửa, tôi nghe thấy cuộc nói chuyện của anh ta và anh bạn tốt Lục Dật Phong.
“Trước đây tôi thực sự rất yêu Giang Vãn, nhìn thấy cô ấy thì liền yêu thích đên không chịu được. Nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến tay cô ấy đã chạm vào nhiều máu như thế, tôi liền thấy… ghê tởm.”
“Nói trắng ra là chán rồi.”
Lục Dật Phong nói một cách thờ ơ.
Phó Thâm không phủ nhận.
“Vậy cậu đã động vào cô thư ký nhỏ đó chưa? Là Thẩm Tân Nguyệt đúng không?”
Lần này Phó Thâm không nói gì, im lặng rất lâu.
“Không phải chứ? Cậu nghiêm túc thật sao?”
Phó Thâm nhạt giọng nói: “Suýt chút nữa.”
“Tôi khuyên cậu nên kiềm chế, cậu trước đây yêu Giang Vãn nhiều thế nào, anh em đều thấy rõ. Cậu còn vì cô ấy mà ngay cả mạng cũng không cần.”
“Đừng đến lúc đó chơi quá đà, tự đẩy mình vào ngõ cụt, truy thê hỏa táng tràng, sẽ không ai giúp được cậu đâu.”
Phó Thâm dường như cười khẩy một tiếng: “Thanh xuân mười năm của phụ nữ, cậu nghĩ cô ấy nỡ sao?”
Lời của Phó Thâm làm tôi toàn thân lạnh toát, như rơi vào hầm băng.
Nghĩ đến những ngày này anh ta liên tục từ chối.
Hóa ra không phải là thực sự mệt, mà là thấy tôi “ghê tởm”?
Hai chữ này, như cây kim đâm vào tim tôi, đau đớn không thở nổi.
Anh ta rõ ràng biết thanh xuân mười năm của phụ nữ quý giá thế nào.
Nhưng lại dùng nó làm con bài để tổn thương tôi.
Tên Thẩm Tân Nguyệt này, tôi có ấn tượng.
Cô ấy là thực tập sinh mới được tuyển vào công ty Phó Thâm.
Tôi còn nhớ lần đầu tiên Phó Thâm nhắc đến cô ấy, trong mắt anh không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Anh kể rằng Thẩm Tân Nguyệt đã thua các đối thủ khác khi phỏng vấn.
Nhưng cô gái này không phục, liên tục cầu xin người phỏng vấn cho cô thêm một cơ hội, thậm chí suýt thì khóc lóc quỳ gối.
Tinh thần không bỏ cuộc này, hiện nay nhiều người trẻ không có.
Cuối cùng, Phó Thâm thấy cô ấy đáng thương, nên đã loại bỏ ứng viên xuất sắc hơn, đặc cách tuyển dụng cô.
Lúc đó tôi nghe xong không nhịn được nhíu mày:
“Đây không phải là ép buộc đạo đức sao?
“Phỏng vấn là đánh giá dựa trên năng lực, chứ không phải xem ai đáng thương, làm vậy là không công bằng với những người khác.”
Phó Thâm hiếm khi đen mặt với tôi: “Sao em làm bác sĩ mà trái tim lại lạnh lùng như vậy? Một chút sự đồng cảm cũng không có? Chỉ trách anh trước đây bảo vệ em quá tốt.”
Tôi không vì lời chỉ trích của anh ta mà nghi ngờ bản thân, vẫn tranh luận với anh.
Vì chuyện này, chúng tôi chiến tranh lạnh một đêm.
Sau đó là Phó Thâm nhỏ nhẹ dỗ dành tôi, chúng tôi mới làm hòa.
Nhưng tôi vẫn nhớ cái tên này.
Không ngờ rằng hiện tại cô ấy đã trở thành thư ký thân cận của Phó Thâm.
Cũng từ khi đó, Phó Thâm không còn chia sẻ chuyện công ty với tôi.
Người ta đều có nhu cầu chia sẻ, không chia sẻ với bạn, tức là đang chia sẻ với người khác.
Hóa ra, mọi sự thay đổi đều có dấu vết để lại.
Buổi tối, tôi nằm xuống giường sớm và cảm nhận được đệm sau lưng lõm xuống.
Bàn tay lạnh lẽo của người đàn ông vòng qua eo tôi.
Tôi cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, nắm lấy tay Phó Thâm đang chuẩn bị chạm vào vạt áo của tôi.
Giọng nói lạnh lùng: “Em không khỏe cho lắm.”
Động tác của Phó Thâm dừng lại.
Tôi có thể cảm nhận được anh ta đang có hứng, nhưng việc kìm nén bản thân sẽ rất khó chịu.
Nhưng cuối cùng anh ta vẫn không ép buộc tôi, ân cần đắp chăn cho tôi rồi tự đi vào phòng tắm giải quyết.
Anh ta còn tiện mang theo điện thoại.
Không biết từ khi nào, mỗi lần vào phòng tắm Phó Thâm đều mang theo điện thoại.
Chẳng mấy chốc, điện thoại của tôi nhận được một yêu cầu kết bạn, ảnh đại diện lại là Thẩm Tân Nguyệt.
Hít sâu một hơi, tôi chấp nhận yêu cầu.
Rất nhanh sau đó, một bức ảnh chụp màn hình được gửi đến.
Là cuộc trò chuyện giữa cô ta và Phó Thâm, thời gian hiển thị là khi Phó Thâm vừa vào phòng tắm.
Thẩm Tân Nguyệt gửi cho Phó Thâm tên khách sạn và số phòng.
Cô ta nói với anh: [Em không yêu cầu anh ly hôn, em chỉ muốn dành lần đầu tiên của mình cho người đàn ông mình yêu nhất.]
[Nếu anh không đến, em sẽ tìm một người đàn ông khác, dù sao không phải là anh, đối với em cũng chẳng khác gì. Anh đừng hối hận.]
Phó Thâm chỉ trả lời hai chữ: [Đợi anh.]
Vừa xem xong, Phó Thâm đã từ phòng tắm đi ra.
“Vợ à, công ty có việc đột xuất, anh cần phải xử lý.”
Trước đây anh ta thường dùng lý do này để ra ngoài vào ban đêm, vì tin tưởng, tôi chưa từng truy hỏi.
Bây giờ nghĩ lại, liệu có phải mỗi lần đều là để gặp Thẩm Tân Nguyệt?
“Em sẽ đi cùng anh.”
Phó Thâm ngớ người, sau đó mỉm cười dịu dàng, xoa đầu tôi: “Em không phải không thoải mái sao? Đừng tự làm khổ mình, sức khỏe em kém anh sẽ đau lòng đấy.”
“Yên tâm, anh sẽ về sớm thôi.”
Nói xong anh không để ý đến tôi nữa, quay người đi ra ngoài.
Tôi lái xe lén theo sau anh ta.
Phó Thâm lái xe rất nhanh, nhiều lần tôi suýt mất dấu.
Thẩm Tân Nguyệt đang đợi anh ta ở cửa khách sạn.
Hai người vừa gặp đã ôm hôn nhau.
Như cặp tình nhân đã nhẫn nhịn lâu ngày.
Giang Vãn đứng nép mình sau gốc cây ven đường, hơi thở gấp gáp dồn lại trong lồng ngực. Khung cảnh trước mắt như một lưỡi dao sắc bén xoay mạnh vào tim cô. Phó Thâm, người đàn ông mà cô từng tin tưởng trao trọn cả thanh xuân, giờ đây đang ôm hôn Thẩm Tân Nguyệt một cách cuồng nhiệt ngay trước cửa khách sạn. Nụ hôn sâu, môi lưỡi quấn quýt, không gian xung quanh như đặc quánh lại bởi sự nồng nhiệt đầy tội lỗi.
Mọi lời biện minh, mọi lời giải thích có lẽ Phó Thâm đã chuẩn bị cho cô giờ đây tan biến như tro bụi. Trước mắt cô là sự thật trần trụi, phũ phàng. Cô cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ, cay đắng trào dâng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa lẫn với màn đêm buông xuống. Cô biết, đây không phải là lần đầu tiên, và có lẽ cũng không phải là lần cuối cùng. Nhưng khoảnh khắc này, sự phản bội đã chạm đến tận cùng nỗi đau.
Cô nhìn hai bóng hình kia, một người từng là tất cả, một người là minh chứng cho sự tan vỡ. Phó Thâm siết chặt eo Thẩm Tân Nguyệt, đôi mắt anh ta ánh lên sự say đắm mà Giang Vãn đã lâu không còn thấy. Trong khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra, mình chỉ là một vở kịch đã hết vai, bị bỏ lại phía sau sân khấu.
Giang Vãn quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Tiếng giày cao gót của cô khẽ va vào nền đá, âm thanh vang vọng trong đêm tĩnh lặng. Cô cần phải rời đi, ngay bây giờ. Trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn, trước khi bản thân hoàn toàn chìm trong tuyệt vọng. Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, tạo một cơn đau khác để lấn át nỗi đau trong tim.
Phó Thâm dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ta buông Thẩm Tân Nguyệt ra, quay đầu nhìn về phía con đường. Nhưng Giang Vãn đã kịp lẩn mình vào bóng tối, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không muốn anh ta nhìn thấy mình trong bộ dạng này, không muốn anh ta thấy sự yếu đuối, đau khổ của mình. Cô đã từng hứa sẽ không bao giờ cho anh ta cơ hội nhìn thấy mình như vậy.
Giang Vãn lao vào xe, động tác gấp gáp, vội vã. Cô không dám ngoái lại nhìn, sợ rằng chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến cô tan nát. Tiếng động cơ xe nổ giòn tan, kéo theo một vệt sáng dài trên con đường vắng. Cô lái xe đi, đi thật nhanh, không biết đích đến là đâu, chỉ biết rằng mình cần phải thoát khỏi nơi này. Nơi chứa đựng quá nhiều đau thương và sự thật tàn khốc.
Giang Vãn lao vào chiếc xe quen thuộc, tay cô run rẩy tìm chìa khóa. Cửa xe đóng sập lại như một lời tuyên bố về sự tan vỡ. Tiếng động cơ gầm lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Cô đạp ga, chiếc xe lao đi với tốc độ điên cuồng, bỏ lại phía sau ánh đèn vàng vọt của khách sạn, bỏ lại hình ảnh phản bội đau đớn.
“Anh… anh thật sự đã làm vậy sao?” Giọng Giang Vãn khàn đặc, hòa lẫn với tiếng nấc nghẹn. Cô bóp chặt vô lăng, những ngón tay trắng bệch. Hình ảnh Phó Thâm và Thẩm Tân Nguyệt quấn lấy nhau cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một vết cắt sâu hoắm không thể lành. Ghê tởm. Cảm giác ghê tởm dâng lên đến tận cổ.
Cô nhớ lại mọi thứ. Lời từ chối của Phó Thâm vào cái ngày cô mong chờ nhất, cái ngày mà lẽ ra cả hai nên gần gũi để có thể có con. “Anh mệt,” anh ta nói vậy, giọng thiếu đi sự ấm áp thường ngày. “Em biết anh bận mà.” Mệt? Hay là đang dành sức cho ai đó khác?
Nghề nghiệp bác sĩ của cô, thứ mà cô từng tự hào, giờ đây lại trở thành gánh nặng. Phó Thâm từng nói gì về nó nhỉ? “Anh ghê tởm mấy thứ máu me, mấy cái mùi bệnh viện.” Giờ cô hiểu rồi. Có lẽ anh ta không ghê tởm nghề nghiệp của cô, mà là ghê tởm chính cô, ghê tởm mọi thứ thuộc về cô.
Giang Vãn lao xe trên con đường vắng. Ký ức về cuộc trò chuyện của Phó Thâm và Lục Dật Phong bỗng ùa về. Lục Dật Phong, người bạn thân thiết nhất của chồng cô. “Thâm, cậu có chắc chắn về chuyện này không?” Lục Dật Phong hỏi, giọng đầy lo lắng. “Cô ấy (Giang Vãn) đã hy sinh rất nhiều vì cậu.” Phó Thâm nhếch mép cười. “Hy sinh? Cô ta làm thế vì cô ta chẳng có gì khác để làm.” Những lời đó như nhát dao đâm xuyên tim cô lần nữa.
Cô còn nhớ rõ ngày Thẩm Tân Nguyệt xuất hiện tại công ty Phó Thâm. Một thực tập sinh non nớt, thiếu kinh nghiệm, nhưng Phó Thâm đã “đặc cách” nhận cô ta vào làm thư ký riêng. Thậm chí còn cho phép cô ta tùy tiện gửi tin nhắn hẹn hò đến điện thoại của anh ta, tin nhắn mà Giang Vãn tình cờ nhìn thấy. “Tối nay, khách sạn XYZ, phòng 302. Em đợi anh.”
Trái tim Giang Vãn như bị ai đó bóp nghẹt. Cô đã cố gắng tin rằng mình đã sai, rằng có lẽ chỉ là hiểu lầm. Nhưng mắt cô đã nhìn thấy tất cả. Sự thật phũ phàng hơn bất kỳ lời nói dối nào. Cô phóng xe đi, tiếng khóc nức nở cuối cùng cũng thoát ra khỏi cổ họng. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng mình không thể quay về căn nhà đó, không thể đối diện với anh ta lúc này. Đêm đen như nuốt chửng lấy cô, cùng với nỗi đau và sự phản bội mà cô đang mang trong mình.
Giang Vãn lao xe trên con đường vắng, tiếng khóc nức nở cuối cùng cũng thoát ra khỏi cổ họng. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng mình không thể quay về căn nhà đó, không thể đối diện với anh ta lúc này. Đêm đen như nuốt chửng lấy cô, cùng với nỗi đau và sự phản bội mà cô đang mang trong mình.
Cánh cửa căn hộ lạnh lẽo bật mở, không gian tĩnh mịch bao trùm lấy Giang Vãn. Cô bước vào, không bật đèn, chỉ dùng ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ. Căn phòng khách trống trải, phản chiếu nỗi trống rỗng trong lòng cô. Giang Vãn ngồi phịch xuống sofa, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì màu trắng đặt trên bàn kính. Bên trong là tờ đơn ly hôn đã được cô soạn sẵn, những dòng chữ cứng nhắc hiện lên rõ mồn một trong bóng tối.
Cô nhớ lại lời Phó Thâm đã nói, cái ngày anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy khinh bỉ: “Chỉ cần nghĩ đến bàn tay Giang Vãn đã từng chạm vào nhiều máu như thế, tôi liền thấy… ghê tởm.” Lời nói đó như lưỡi dao cứa sâu vào tim cô, mỗi lần nhớ lại là một lần đau đớn. Giang Vãn bật cười khẩy, nụ cười méo mó, hoàn toàn không có chút vui vẻ nào. Ghê tởm? Chính anh ta mới là kẻ đáng ghê tởm.
Đôi mắt Giang Vãn lướt qua chiếc phong bì. Cô đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm vào nó. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô. Cô đứng dậy, bước thẳng vào phòng ngủ. Căn phòng giờ đây chỉ còn là một đống ký ức tồi tệ. Cô mở tủ quần áo, lục lọi một lúc rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là những thứ cô đã cất giữ cẩn thận: một bức ảnh cũ chụp hai người đang cười tươi, một chiếc nhẫn cưới, và… một con dao mổ.
Giang Vãn nhìn chằm chằm vào con dao. Nó đã từng là công cụ giúp cô cứu sống biết bao người, giờ đây nó gợi lên một suy nghĩ tàn độc. Cô cầm con dao lên, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Cô không biết mình sẽ làm gì, nhưng cô cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. Cô quay trở lại phòng khách, ngồi xuống đối diện với tờ đơn ly hôn. Ánh mắt cô lóe lên một tia quyết tâm. Cô sẽ không để mình bị tổn thương thêm nữa.
Giang Vãn siết chặt con dao mổ trong tay, lưỡi dao lạnh lẽo như thấm vào da thịt. Cô nhìn tờ đơn ly hôn, rồi lại ngước nhìn quanh căn phòng quen thuộc nay tràn ngập sự xa lạ. Phó Thâm. Anh ta đã từng nói gì nhỉ? “Chỉ cần nghĩ đến bàn tay Giang Vãn đã từng chạm vào nhiều máu như thế, tôi liền thấy… ghê tởm.” Tiếng cười khẩy lại vang lên trong cô, lần này còn chua chát hơn. Ghê tởm? Anh ta mới là kẻ đáng ghê tởm.
Cô cố gắng lục lại trong tâm trí, tìm kiếm những dấu hiệu đã bỏ qua, những mảnh ghép rời rạc mà cô đã tự lừa dối mình để không nhìn thấy. Việc Phó Thâm thường xuyên mang điện thoại vào phòng tắm, những lần anh ta viện cớ “mệt mỏi” để từ chối cô, đặc biệt là vào những ngày cô biết rõ mình đang ở đỉnh điểm của chu kỳ rụng trứng. Sự tin tưởng mù quáng đó, cô tự trách mình biết bao nhiêu.
Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc điện thoại trên bàn. Tin nhắn của Thẩm Tân Nguyệt vẫn còn đó, một lời mời gọi trơ trẽn đến khách sạn, cùng với những bức ảnh nhạy cảm. Nền tảng của cuộc hôn nhân này, thứ mà cô đã dày công vun đắp, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn dưới chân kẻ phản bội. Cô nhớ lại cái ngày Phó Thâm đặc cách tuyển dụng Thẩm Tân Nguyệt vào công ty, dù cô ta chẳng có chút năng lực nào. Đó là một sự sắp đặt, một kế hoạch được ấp ủ từ lâu.
Giang Vãn chậm rãi đứng dậy, bước chân dường như không còn thuộc về mình. Cô cầm theo chiếc phong bì đựng đơn ly hôn và con dao mổ, rồi tiến về phía cửa ra vào. Cô cần ra khỏi đây, ra khỏi cái nơi ngột ngạt này, tìm một nơi nào đó để hít thở, để suy nghĩ. Nhưng trước khi đi, cô ném một ánh mắt cuối cùng vào bức ảnh cũ trên bàn, nơi hai người còn rạng rỡ nụ cười. Giờ đây, nụ cười ấy chỉ còn là một sự chế giễu cay đắng.
Bên ngoài căn nhà, không khí đêm se lạnh xua đi cái nóng bức của một ngày dài. Giang Vãn bước đi trên vỉa hè vắng vẻ, ánh đèn đường hắt lên gương mặt cô vẻ kiên định nhưng ẩn chứa nỗi đau. Chiếc phong bì đựng đơn ly hôn trong tay cô như một vật định đoạt, một lời tuyên bố kết thúc.
Cô nhìn điện thoại, những tin nhắn nhạy cảm từ Thẩm Tân Nguyệt vẫn còn đó, như những vết cứa cứa vào tim. Cô đã nhìn thấy, đã nghe thấy, đã biết. Không còn lời bào chữa nào cho Phó Thâm. Cái ngày anh ta nói ghê tởm nghề nghiệp của cô, cái ngày anh ta từ chối cô vào cái đêm lẽ ra họ nên có con, tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng mà cô cố tình bỏ qua.
Giang Vãn khẽ siết chặt con dao mổ trong túi áo khoác. Nó từng là công cụ giúp cô cứu người, mang lại sự sống. Giờ đây, nó lại trở thành biểu tượng cho sự tàn nhẫn của cuộc đời cô. Cô dừng lại trước một quán cà phê đèn mờ, nơi ánh sáng dịu nhẹ có vẻ mời gọi. Cô cần một nơi để ngồi xuống, sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Bước vào quán, mùi cà phê thoang thoảng xộc vào mũi. Cô chọn một góc khuất, gọi một ly trà nóng và ngồi xuống, ánh mắt nhìn xa xăm. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó đang dần được thay thế bởi một ý chí sắt đá. Cô sẽ không để bản thân chìm đắm trong sự tủi hổ và tuyệt vọng nữa. Phó Thâm đã chọn Thẩm Tân Nguyệt, anh ta đã chọn con đường phản bội. Còn cô, Giang Vãn, sẽ chọn con đường của riêng mình.
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí cô: Phó Thâm và Lục Dật Phong ngồi trong quán bar, những lời thì thầm của họ, những tiếng cười cợt. Cô tự hỏi, liệu anh ta có bao giờ thực sự yêu cô không? Hay tất cả chỉ là một trò đùa dài hơi?
Giang Vãn nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong cơ thể. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Cô phải đối mặt với sự tan vỡ của gia đình, với tương lai không có Phó Thâm. Nhưng cô tin, với bản lĩnh và sự kiên cường của mình, cô có thể đứng dậy. Cô có thể tìm lại ý nghĩa cuộc sống, tìm lại hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng.
Cô mở điện thoại, xóa hết những tin nhắn của Thẩm Tân Nguyệt, xóa đi mọi dấu vết của quá khứ. Một tiếng “tạch” nhẹ nhàng vang lên, như lời đánh dấu sự giải thoát. Giang Vãn đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê. Đêm đã khuya hơn, nhưng trong lòng cô, một ngày mới đang dần hé mở. Một ngày mới, một cuộc đời mới, không có Phó Thâm.
[CẢNH BẮT ĐẦU]**NỘI DUNG PHẦN HIỆN TẠI:** Sáng hôm sau, Phó Thâm trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự thỏa mãn. Anh ta cố gắng nói chuyện vui vẻ: ‘Vợ à, công việc bận quá, anh về muộn.’ Giang Vãn chỉ gật đầu lạnh nhạt, không đáp lời.
NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – SÁNG SỚM
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, rọi xuống căn phòng ngủ sang trọng nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ. Giang Vãn đã dậy từ sớm. Cô ngồi bên bàn trang điểm, ánh mắt nhìn vào gương, soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt. Mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng mới.
Tiếng cửa chính mở ra. Phó Thâm bước vào, dáng vẻ phong trần, trên môi nở một nụ cười gượng gạo. Anh ta cởi áo khoác, treo lên móc.
PHÓ THÂM
(Giọng cố gắng tỏ ra vui vẻ)
Vợ à, công việc bận quá, anh về muộn. Em ngủ chưa?
Giang Vãn chậm rãi quay đầu lại. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Phó Thâm, không một chút dao động. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi lại quay mặt đi, tiếp tục nhìn vào gương. Sự im lặng của cô như một bức tường vô hình, bao phủ lấy Phó Thâm. Anh ta cảm nhận rõ sự xa cách, lạnh lẽo mà vợ mình đang tạo ra.
PHÓ THÂM
(Lúng túng)
Sao vậy? Em không khỏe à?
Giang Vãn im lặng. Cô đứng dậy, bước về phía tủ quần áo. Tay cô lướt qua những bộ vest lịch lãm của Phó Thâm, rồi dừng lại ở một chiếc sơ mi. Cô cầm nó lên, đôi mắt như đang nhìn xuyên qua lớp vải, xuyên qua cả con người Phó Thâm.
GIANG VÃN
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Anh vừa ở đâu về?
Phó Thâm hơi giật mình. Anh ta tiến lại gần, cố gắng mỉm cười.
PHÓ THÂM
Anh nói rồi mà, công việc. Có một dự án lớn đang gấp rút. Anh phải làm việc với đối tác đến tận đêm.
Giang Vãn quay lưng lại, trên tay cô là chiếc sơ mi của Phó Thâm. Cô mân mê cổ áo, đôi mắt nheo lại.
GIANG VÃN
Đối tác của anh là Thẩm Tân Nguyệt sao?
Nụ cười trên môi Phó Thâm đông cứng lại. Anh ta nhìn Giang Vãn, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng hốt, nhưng nhanh chóng che giấu.
PHÓ THÂM
Em nói gì vậy? Cô ấy chỉ là nhân viên của anh. Sao em lại hỏi như thế?
Giang Vãn buông chiếc sơ mi ra. Cô bước chậm rãi về phía Phó Thâm, mỗi bước chân đều mang một sự uyển chuyển đầy nguy hiểm.
GIANG VÃN
Anh xem thứ này.
Cô rút điện thoại ra, mở một tin nhắn. Cô đưa cho Phó Thâm xem. Trên màn hình hiển thị tin nhắn từ Thẩm Tân Nguyệt, với nội dung hẹn gặp Phó Thâm tại khách sạn X vào đêm qua.
Phó Thâm nhìn tin nhắn, mặt tái mét. Anh ta lắp bắp.
PHÓ THÂM
Cái này… cái này là… hiểu lầm thôi. Cô ấy…
GIANG VÃN
(Cắt ngang, giọng vẫn đều đều nhưng đầy sức nặng)
Hiểu lầm? Anh gọi điện cho Lục Dật Phong và nói rằng: “Em ấy quá ngây thơ, em ấy không hiểu gì cả. Chỉ cần dụ dỗ một chút là xong. Phụ nữ như vậy thì đừng mong có được thứ gì từ đàn ông.” Đó có phải là hiểu lầm không?
Phó Thâm sững sờ, hoàn toàn bị dồn vào đường cùng. Anh ta không thể chối cãi. Sự thỏa mãn ẩn sâu trong ánh mắt lúc nãy giờ biến thành sự bối rối và sợ hãi.
GIANG VÃN
Anh ghê tởm nghề nghiệp của em, phải không? Anh thấy em là bác sĩ thì dơ bẩn, không xứng đáng với anh. Còn Thẩm Tân Nguyệt, cô ta có đủ “sạch sẽ” để lên giường với anh chưa?
Giang Vãn tiến lại gần hơn, hơi thở cô phả vào mặt Phó Thâm. Mùi nước hoa thoang thoảng từ người anh ta khiến cô cảm thấy ghê tởm.
GIANG VÃN
Anh từ chối em vào cái đêm lẽ ra chúng ta nên có con. Anh nói anh mệt. Nhưng giờ thì anh có vẻ không mệt chút nào. Thẩm Tân Nguyệt có vẻ đã cho anh rất nhiều “năng lượng”, đúng không?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Giang Vãn, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối. Đó là giọt nước mắt của sự giải thoát.
GIANG VÃN
Anh đã làm tất cả để hạ thấp em. Để anh có thể bước lên bằng xác em. Nhưng anh đã nhầm rồi, Phó Thâm.
Giang Vãn lùi lại. Cô nhìn Phó Thâm với ánh mắt lạnh như băng.
GIANG VÃN
Đơn ly hôn đã ở trong túi anh rồi. Anh có thể lấy nó bất cứ lúc nào.
Cô quay lưng, bước ra khỏi phòng ngủ, bỏ lại Phó Thâm đứng chết trân giữa phòng. Ánh nắng ban mai giờ đây trông thật chói chang, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy căn nhà.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – PHÒNG ĂN – SÁNG
Không khí trong phòng ăn đặc quánh sự im lặng. Phó Thâm ngồi đối diện Giang Vãn, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong ánh mắt cô. Giang Vãn đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn như mọi ngày, nhưng từng cử chỉ của cô giờ đây đều mang một vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô đặt cốc nước cam xuống bàn với một lực mạnh hơn bình thường, tạo ra tiếng động vang vọng. Phó Thâm giật mình, nhìn vợ đầy nghi hoặc, nhưng cái bóng của đêm qua và sự chất vấn của cô vẫn còn ám ảnh, anh ta không dám mở lời.
Giang Vãn lướt nhìn chiếc sơ mi Phó Thâm đã mặc tối qua, vẫn còn vương chút mùi nước hoa lạ. Cô nhấp một ngụm nước cam, vị chua gắt làm cô hơi rùng mình. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Phó Thâm, không một chút biểu cảm, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.
GIANG VÃN
Anh đã nói dối tôi.
Phó Thâm nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Anh ta nhìn khắp phòng, tránh ánh mắt của vợ.
PHÓ THÂM
Vợ à, anh… anh mệt. Đêm qua công việc thật sự rất căng thẳng.
GIANG VÃN
Căng thẳng đến mức phải hẹn hò với Thẩm Tân Nguyệt ở khách sạn X sao?
Lời của Giang Vãn như một nhát dao chí mạng, xuyên thẳng vào tâm can Phó Thâm. Anh ta tái mặt, những gì đã cố gắng che giấu giờ đây phơi bày trước mắt vợ. Anh ta lắp bắp.
PHÓ THÂM
Em… em làm sao biết được?
GIANG VÃN
Anh nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Anh gọi điện cho Lục Dật Phong, anh nói “Em ấy quá ngây thơ, em ấy không hiểu gì cả. Chỉ cần dụ dỗ một chút là xong. Phụ nữ như vậy thì đừng mong có được thứ gì từ đàn ông.” Anh xem tôi là loại phụ nữ như vậy à?
Giọng Giang Vãn vẫn đều đều, không một chút run rẩy, nhưng mỗi lời nói ra đều mang một sức nặng khủng khiếp. Phó Thâm ngã người ra ghế, ánh mắt hoảng loạn.
PHÓ THÂM
Giang Vãn, anh xin lỗi. Anh thật sự…
GIANG VÃN
Anh ghê tởm tôi, phải không? Anh ghê tởm nghề bác sĩ của tôi. Anh thấy tôi dơ bẩn, không xứng với anh. Còn Thẩm Tân Nguyệt, cô ta có đủ “sạch sẽ” để lên giường với anh chưa? Anh có nhớ đêm tôi rụng trứng không? Anh nói anh mệt. Nhưng giờ thì anh lại tràn đầy năng lượng. Thẩm Tân Nguyệt đã cho anh “năng lượng” đó phải không?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Giang Vãn, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối. Đó là giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự khinh bỉ. Cô nhìn Phó Thâm với ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát.
GIANG VÃN
Anh đã cố gắng hạ thấp tôi, để anh có thể đứng lên bằng cách chà đạp lên tôi. Nhưng anh đã sai rồi, Phó Thâm.
Giang Vãn đứng dậy, cô nhìn Phó Thâm lần cuối.
GIANG VÃN
Đơn ly hôn anh cầm đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.
Cô quay lưng, bước đi, bỏ lại Phó Thâm ngồi chết lặng giữa căn phòng ăn sang trọng nhưng đầy ám ảnh. Ánh nắng ban mai lọt qua cửa sổ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy không gian.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – PHÒNG ĂN – SÁNG
Giang Vãn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng quét qua gương mặt tái mét của Phó Thâm. Tờ đơn ly hôn nằm trên bàn, một vật thể vô tri nhưng mang sức nặng của sự chấm dứt. Cô nhìn anh, không một chút tình cảm, chỉ còn sự dứt khoát.
GIANG VÃN
Chúng ta ly hôn đi, Phó Thâm. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc, không còn gì để nói nữa.
Phó Thâm lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh ta nhìn xuống tờ đơn, rồi lại ngước lên nhìn Giang Vãn, vẻ mặt đầy van xin.
PHÓ THÂM
Giang Vãn, anh xin em… đừng làm vậy. Anh… anh sai rồi.
GIANG VÃN
Sai? Anh nói sai? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa hết tất cả sao? Anh nghĩ anh có thể chà đạp lên tôi, lừa dối tôi, rồi quay lại đây và mong tôi tha thứ? Anh xem tôi là gì? Một con ngốc để anh tùy ý vứt bỏ và nhặt lại?
Giọng Giang Vãn vẫn đều đều, nhưng mỗi lời nói ra đều như một nhát dao sắc bén. Cô bước chậm rãi quanh bàn, ánh mắt vẫn không rời Phó Thâm.
GIANG VÃN
Tôi đã từng nghĩ chúng ta có tương lai. Tôi đã từng tin anh. Nhưng anh đã vùi dập tất cả. Anh thậm chí còn không đủ tư cách để nhìn thẳng vào mắt tôi nói lời xin lỗi.
Phó Thâm run rẩy, anh ta biết mình đã chạm đáy. Anh ta nhìn tờ đơn ly hôn, rồi nhìn Giang Vãn, nỗi tuyệt vọng dâng lên.
PHÓ THÂM
Em… em thực sự muốn kết thúc sao?
GIANG VÃN
Anh nghĩ tôi còn lựa chọn nào khác sao? Anh đã đẩy tôi đến bước đường này. Anh đã cho tôi thấy anh là người đàn ông như thế nào. Ghê tởm.
Cô dừng lại trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh.
GIANG VÃN
Anh thấy nghề nghiệp của tôi ghê tởm, đúng không? Anh thấy nó làm anh mất mặt. Anh thấy tôi bẩn thỉu. Còn Thẩm Tân Nguyệt thì sao? Cô ta trong mắt anh có “sạch sẽ” hơn không? Anh có thể thoải mái lên giường với cô ta mà không cảm thấy ghê tởm sao?
Phó Thâm cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Giang Vãn. Anh ta biết mình đã thua.
GIANG VÃN
Anh đã từng nói, anh cần một người phụ nữ “sạch sẽ”, một người phụ nữ không có quá khứ, không có quá nhiều ràng buộc. Thẩm Tân Nguyệt có vẻ đáp ứng được yêu cầu của anh. Còn tôi, tôi chỉ là một bác sĩ bẩn thỉu mà thôi.
Cô mỉm cười một nụ cười nhạt, mang theo sự khinh bỉ tột cùng.
GIANG VÃN
Anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của anh rồi. Tôi không cần phải giữ lại một cuộc hôn nhân mà thứ duy nhất tôi nhận được là sự dối trá và khinh bỉ. Anh cứ giữ lấy mọi thứ anh đã xây dựng. Còn tôi, tôi sẽ bắt đầu lại.
Giang Vãn không đợi Phó Thâm trả lời. Cô quay lưng, bước ra khỏi phòng ăn, bỏ lại anh ta ngồi đó, chìm trong sự im lặng và nỗi dằn vặt. Ánh nắng ban mai vẫn chiếu vào, nhưng căn phòng dường như đã lạnh đi hàng chục độ.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – PHÒNG KHÁCH – CÙNG NGÀY
Giang Vãn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh xoáy sâu vào Phó Thâm. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, như sắp vỡ tung. Phó Thâm tái mặt, nắm chặt lấy cổ tay Giang Vãn, cố níu kéo.
PHÓ THÂM
(Giọng run rẩy)
Em nói gì vậy? Đừng có giận dỗi vớ vẩn, có chuyện gì thì từ từ nói. Anh… anh không muốn buông tay em.
Giang Vãn hất mạnh tay anh ta ra, từng động tác dứt khoát, lạnh lùng. Cô lùi lại, tạo một khoảng cách an toàn, ánh mắt không hề có một tia tình cảm nào còn sót lại dành cho người đàn ông trước mặt.
GIANG VÃN
Từ từ nói? Anh còn muốn từ từ nói cái gì nữa, Phó Thâm? Anh đã lừa dối tôi bao lâu rồi? Anh còn xem tôi là vợ anh không?
Nước mắt Giang Vãn lưng tròng, nhưng cô cố nén lại. Cô không muốn mình trông yếu đuối trước mặt kẻ đã phản bội cô.
PHÓ THÂM
Anh… anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Giang Vãn, tin anh đi. Chuyện này không như em nghĩ đâu.
GIANG VÃN
Không như em nghĩ? Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức nào? Tôi tận mắt chứng kiến anh và cô ta ở khách sạn đó. Anh còn muốn tôi tin điều gì nữa? Anh cho rằng tôi sẽ tin lời biện minh giả tạo của anh sao?
Giọng Giang Vãn cao dần, đầy sự phẫn nộ. Cô bước tới, đối diện với Phó Thâm, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào anh ta.
GIANG VÃN
Anh thấy ghê tởm nghề nghiệp của tôi, đúng không? Anh thấy tôi bẩn thỉu. Vậy còn cô ta thì sao? Thẩm Tân Nguyệt. Cô ta có trong mắt anh “sạch sẽ” hơn không? Anh có thể lên giường với cô ta mà không thấy ghê tởm sao?
Phó Thâm lùi lại, lắp bắp không nên lời. Anh ta nhìn xuống đất, không dám đối diện với ánh mắt buộc tội của Giang Vãn.
PHÓ THÂM
Anh… anh chỉ là… anh mệt mỏi thôi.
GIANG VÃN
Mệt mỏi? Anh mệt mỏi đến mức không muốn gần gũi vợ mình vào ngày rụng trứng ư? Anh mệt mỏi đến mức phải tìm đến một người phụ nữ khác để giải tỏa? Anh nghĩ tôi ngu ngốc hay anh nghĩ anh có thể lừa dối tôi mãi mãi?
Cô cười nhạt, một nụ cười chua chát.
GIANG VÃN
Anh đã đặc cách nhận cô ta vào làm. Anh muốn cô ta ở gần mình. Anh có nghĩ đến cảm xúc của tôi một giây nào không? Anh có bao giờ coi trọng tôi, coi trọng cuộc hôn nhân này không?
Phó Thâm ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ta đầy sự cầu xin, hoảng loạn.
PHÓ THÂM
Giang Vãn, đừng đi. Chúng ta có thể nói chuyện mà. Anh… anh yêu em.
GIANG VÃN
Yêu? Anh dùng cái thứ tình yêu giả dối đó để lừa dối tôi sao? Anh đừng gọi đó là tình yêu nữa, Phó Thâm. Nó chỉ là sự khinh bỉ và dối trá.
Giang Vãn nhìn thẳng vào mắt anh, lời nói lạnh như băng.
GIANG VÃN
Anh muốn thứ gì đó “sạch sẽ”, đúng không? Vậy thì anh cứ giữ lấy nó đi. Còn tôi, tôi không muốn ở lại đây nữa.
Cô quay lưng, sải bước nhanh ra khỏi phòng. Phó Thâm vẫn đứng đó, hoàn toàn sụp đổ.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – PHÒNG KHÁCH – CÙNG NGÀY
Giang Vãn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh xoáy sâu vào Phó Thâm. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, như sắp vỡ tung. Phó Thâm tái mặt, nắm chặt lấy cổ tay Giang Vãn, cố níu kéo.
PHÓ THÂM
(Giọng run rẩy)
Em nói gì vậy? Đừng có giận dỗi vớ vẩn, có chuyện gì thì từ từ nói. Anh… anh không muốn buông tay em.
Giang Vãn hất mạnh tay anh ta ra, từng động tác dứt khoát, lạnh lùng. Cô lùi lại, tạo một khoảng cách an toàn, ánh mắt không hề có một tia tình cảm nào còn sót lại dành cho người đàn ông trước mặt.
GIANG VÃN
Từ từ nói? Anh còn muốn từ từ nói cái gì nữa, Phó Thâm? Anh đã lừa dối tôi bao lâu rồi? Anh còn xem tôi là vợ anh không?
Nước mắt Giang Vãn lưng tròng, nhưng cô cố nén lại. Cô không muốn mình trông yếu đuối trước mặt kẻ đã phản bội cô.
PHÓ THÂM
Anh… anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Giang Vãn, tin anh đi. Chuyện này không như em nghĩ đâu.
GIANG VÃN
Không như em nghĩ? Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức nào? Tôi tận mắt chứng kiến anh và cô ta ở khách sạn đó. Anh còn muốn tôi tin điều gì nữa? Anh cho rằng tôi sẽ tin lời biện minh giả tạo của anh sao?
Giọng Giang Vãn cao dần, đầy sự phẫn nộ. Cô bước tới, đối diện với Phó Thâm, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào anh ta.
GIANG VÃN
Anh thấy ghê tởm nghề nghiệp của tôi, đúng không? Anh thấy tôi bẩn thỉu. Vậy còn cô ta thì sao? Thẩm Tân Nguyệt. Cô ta có trong mắt anh “sạch sẽ” hơn không? Anh có thể lên giường với cô ta mà không thấy ghê tởm sao?
Phó Thâm lùi lại, lắp bắp không nên lời. Anh ta nhìn xuống đất, không dám đối diện với ánh mắt buộc tội của Giang Vãn.
PHÓ THÂM
Anh… anh chỉ là… anh mệt mỏi thôi.
GIANG VÃN
Mệt mỏi? Anh mệt mỏi đến mức không muốn gần gũi vợ mình vào ngày rụng trứng ư? Anh mệt mỏi đến mức phải tìm đến một người phụ nữ khác để giải tỏa? Anh nghĩ tôi ngu ngốc hay anh nghĩ anh có thể lừa dối tôi mãi mãi?
Cô cười nhạt, một nụ cười chua chát.
GIANG VÃN
Anh đã đặc cách nhận cô ta vào làm. Anh muốn cô ta ở gần mình. Anh có nghĩ đến cảm xúc của tôi một giây nào không? Anh có bao giờ coi trọng tôi, coi trọng cuộc hôn nhân này không?
Phó Thâm ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ta đầy sự cầu xin, hoảng loạn.
PHÓ THÂM
Giang Vãn, đừng đi. Chúng ta có thể nói chuyện mà. Anh… anh yêu em.
GIANG VÃN
Yêu? Anh dùng cái thứ tình yêu giả dối đó để lừa dối tôi sao? Anh đừng gọi đó là tình yêu nữa, Phó Thâm. Nó chỉ là sự khinh bỉ và dối trá.
Giang Vãn nhìn thẳng vào mắt anh, lời nói lạnh như băng.
GIANG VÃN
Anh muốn thứ gì đó “sạch sẽ”, đúng không? Vậy thì anh cứ giữ lấy nó đi. Còn tôi, tôi không muốn ở lại đây nữa.
Cô quay lưng, sải bước nhanh ra khỏi phòng. Phó Thâm vẫn đứng đó, hoàn toàn sụp đổ.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. NHÀ GIANG VÃN VÀ PHÓ THÂM – PHÒNG KHÁCH – CÙNG NGÀY
Phó Thâm quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn dài như suối. Anh ta nhìn Giang Vãn với ánh mắt cầu khẩn, tuyệt vọng.
PHÓ THÂM
(Giọng khản đặc, nức nở)
Anh xin em, Giang Vãn. Anh xin em… đó chỉ là một sai lầm nhất thời thôi. Thẩm Tân Nguyệt không là gì cả đối với anh. Em mới là tất cả.
Anh ta dang tay ra, cố gắng níu kéo Giang Vãn dù chỉ bằng ánh mắt. Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má, như minh chứng cho sự hối hận chân thành.
PHÓ THÂM
Anh biết anh đã sai. Sai lầm khủng khiếp. Anh không biết mình đã nghĩ gì nữa. Cảm giác đó… anh không thể nào giải thích được. Nhưng em tin anh đi, xin em. Anh chỉ yêu mình em.
Giang Vãn đứng đó, tim cô như thắt lại. Cô nhìn Phó Thâm, người đàn ông từng đầu gối tay ấp, giờ đây quỳ gục dưới chân mình, vật vã trong tuyệt vọng. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến cô đau lòng.
GIANG VÃN
(Giọng nhỏ, nhưng kiên quyết)
Thẩm Tân Nguyệt không là gì cả? Anh nói vậy sao, Phó Thâm? Vậy tại sao anh lại nhắn tin cho cô ta hẹn gặp ở khách sạn? Tại sao anh lại để cô ta bước vào cuộc đời chúng ta?
Phó Thâm run lên bần bật, anh ta cố gắng biện minh.
PHÓ THÂM
Anh… anh không cố ý. Mọi thứ cứ cuốn anh đi. Anh quá mệt mỏi… mệt mỏi với công việc, với áp lực. Anh chỉ muốn tìm một chút… dễ chịu.
GIANG VÃN
Dễ chịu? Anh tìm thấy sự dễ chịu bên ngoài, trong khi anh ta coi khinh nghề nghiệp của tôi, coi tôi là gánh nặng? Anh ta đã từ chối tôi vào ngày tôi mong chờ nhất, vì “mệt mỏi”. Vậy cái gọi là “mệt mỏi” của anh là gì, Phó Thâm? Nó có trong sáng và “sạch sẽ” như anh mong đợi ở Thẩm Tân Nguyệt không?
Nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi Giang Vãn, chua chát.
GIANG VÃN
Anh đặc cách nhận cô ta vào làm, không vì năng lực, mà vì thứ ham muốn nhơ bẩn. Anh đã nghĩ gì khi làm điều đó? Anh có nghĩ đến tôi một giây nào không? Đến danh dự của tôi, đến cuộc hôn nhân này không?
Phó Thâm lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn như thác lũ.
PHÓ THÂM
Không, không phải vậy! Anh… anh không dám nghĩ đến điều đó. Anh chỉ hành động theo bản năng. Anh xin lỗi, Giang Vãn. Anh thật sự xin lỗi. Anh sẽ làm mọi thứ để sửa chữa. Anh sẽ đuổi cô ta đi. Anh sẽ làm lại từ đầu.
GIANG VÃN
(Lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng hơn)
Quá muộn rồi, Phó Thâm. Anh đã tự tay phá hủy mọi thứ. Anh không còn xứng đáng với tình yêu và sự tin tưởng của tôi nữa. Cái anh cần lúc này không phải là sự tha thứ, mà là bài học đắt giá.
Giang Vãn quay lưng bước đi, bỏ lại Phó Thâm trong sự tuyệt vọng. Tiếng bước chân cô vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, mỗi bước đi là một nhát dao cứa vào trái tim đang tan nát của Phó Thâm.
[CẢNH KẾT THÚC]GIANG VÃN
(Giọng nói lạnh lùng, không một chút cảm xúc)
Anh nghĩ thanh xuân mười năm của tôi là cái gì mà anh có thể đùa cợt? Anh đã dùng nó để sỉ nhục tôi. Giờ thì tôi không cần nó nữa.
Cô quay lưng lại, sải bước đi, bóng lưng nhỏ bé nhưng đầy kiên quyết. Phó Thâm vẫn quỳ đó, tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng. Cánh cửa phòng khách đóng sập lại, âm thanh vang vọng như tiếng phán quyết cuối cùng. Giang Vãn không ngoái lại. Cô bước vào hành lang tối tăm, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy tâm trí. Mười năm thanh xuân, mười năm tình yêu, mười năm hy sinh, tất cả đã bị Phó Thâm vùi dập không thương tiếc. Cô đã cho anh ta quá nhiều cơ hội, quá nhiều sự bao dung. Nhưng sự phản bội lần này là giọt nước tràn ly.
GIANG VÃN
(Thầm nói với chính mình, giọng run run)
Không còn gì nữa rồi.
Cô không muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Phó Thâm nữa. Cô không muốn nghe bất kỳ lời biện minh hay lời xin lỗi nào. Tất cả những gì cô cần lúc này là sự tĩnh lặng và không gian để thở. Cô tiến về phía phòng ngủ, nơi cô và Phó Thâm từng chia sẻ biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Giờ đây, căn phòng ấy như một vết sẹo ám ảnh, nhắc nhở cô về một tình yêu đã chết. Cô nhìn lên tấm ảnh cưới trên bàn trang điểm, nụ cười hạnh phúc của hai người như một lời chế giễu cay đắng.
GIANG VÃN
(Nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, giọng đầy chua xót)
Anh đã từng yêu em thật sao? Hay tất cả chỉ là một vở kịch do anh dàn dựng?
Cô vơ lấy chiếc túi xách, chìa khóa xe. Cô cần ra khỏi đây, cần tìm một nơi nào đó thật xa để quên đi tất cả. Cô không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, chỉ biết rằng cô không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Cô mở cửa bước ra ngoài, màn đêm đặc quánh như đang nuốt chửng lấy cô.
CÙNG LÚC – CÔNG TY PHÓ THÂM – PHÒNG LÀM VIỆC CỦA PHÓ THÂM
Phó Thâm ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc, đầu óc quay cuồng. Anh ta không thể tin được mọi chuyện lại kết thúc như vậy. Những lời nói cay nghiệt của Giang Vãn vẫn còn văng vẳng bên tai. Anh ta nhìn quanh căn phòng sang trọng, nơi mình đã xây dựng sự nghiệp, nơi anh ta đã từng nghĩ mình có tất cả. Nhưng giờ đây, tất cả dường như sụp đổ. Anh ta nhớ lại khoảnh khắc Giang Vãn quay lưng bỏ đi, hình ảnh đó cứa vào tim anh ta.
PHÓ THÂM
(Thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng)
Giang Vãn… em đừng đi…
Anh ta với tay lấy điện thoại, định gọi cho cô, nhưng rồi lại buông thõng xuống. Anh ta biết, giờ đây mọi nỗ lực của anh ta đều là vô ích. Anh ta đã quá muộn màng. Anh ta nhớ đến Thẩm Tân Nguyệt. Một thoáng giận dữ và thất vọng dâng lên trong lòng. Cô ta là nguyên nhân của tất cả. Nhưng rồi anh ta lại thở dài. Dù sao đi nữa, lỗi lầm lớn nhất vẫn là ở anh ta.
Phó Thâm đưa tay lên day trán, cảm giác mệt mỏi và tội lỗi bủa vây lấy anh ta. Anh ta nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lung linh huyền ảo. Nhưng trong mắt anh ta, tất cả chỉ là một màn đêm đen tối.
[CẢNH KẾT THÚC]GIANG VÃN bước vào phòng ngủ, tim cô đập thình thịch. Căn phòng này từng là nơi cô và Phó Thâm chia sẻ mọi bí mật, mọi khoảnh khắc riêng tư. Giờ đây, nó chỉ còn là một nhà tù ngột ngạt, một minh chứng cho sự phản bội tàn khốc. Cô liếc nhìn chiếc giường, nơi họ từng say giấc nồng, giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường đầy vết nhơ.
Phó Thâm lao tới, túm lấy cánh tay Giang Vãn, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận và tuyệt vọng.
PHÓ THÂM
(Giọng gầm gừ, đầy đe dọa)
Em nghĩ em có thể đi đâu? Em sẽ không có gì nếu không có anh!
Giang Vãn giật mạnh tay ra khỏi cái nắm của Phó Thâm. Cô ngước lên nhìn anh ta, đôi mắt giờ đây ánh lên một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
GIANG VÃN
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa hàng ngàn mũi dao)
Không có anh, tôi vẫn có thể thở. Không có anh, tôi không còn phải làm một con rối trong vở kịch bẩn thỉu của anh nữa.
Cô tiến về phía tủ quần áo, bắt đầu lục lọi, gom những bộ quần áo của mình vào một chiếc vali. Mỗi món đồ cô cầm lên đều như một nhát dao cứa vào tim cô.
PHÓ THÂM
(Lần này giọng pha chút hoảng loạn)
Giang Vãn, em điên rồi! Em không thể làm vậy được! Em không biết gì hết!
GIANG VÃN
(Đóng sập cánh cửa tủ, quay lại đối mặt với Phó Thâm, nở một nụ cười mỉa mai)
Tôi không biết gì sao? Anh nghĩ tôi là con ngốc để anh muốn làm gì thì làm à? Tôi biết tất cả rồi, Phó Thâm. Về Thẩm Tân Nguyệt. Về cái thai giả tạo đó. Về tất cả những lần anh lén lút hẹn hò với cô ta.
Phó Thâm cứng đờ người, như bị ai đó tát vào mặt. Hắn ta lùi lại một bước, ánh mắt lộ rõ sự kinh hoàng.
PHÓ THÂM
(Giọng lắp bắp)
Em… em làm sao em biết được?
GIANG VÃN
(Nhặt chiếc túi xách, chìa khóa xe trên bàn trang điểm)
Anh quên mất tôi là ai rồi sao? Tôi là bác sĩ. Tôi không chỉ chữa bệnh cho người khác, tôi còn biết cách nhìn thấu mọi thứ. Kể cả cái vẻ ngoài hào nhoáng của anh, hay cái bản chất bẩn thỉu bên trong.
Cô bước về phía cửa phòng ngủ, không thèm nhìn Phó Thâm lần nào nữa.
PHÓ THÂM
(Vội vàng chặn cửa lại, nước mắt bắt đầu tuôn rơi)
Giang Vãn, làm ơn đừng đi mà! Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi! Anh… anh yêu em! Anh chưa bao giờ ngừng yêu em cả!
GIANG VÃN
(Nhìn thẳng vào mắt Phó Thâm, giọng khẽ run nhưng ánh mắt kiên quyết)
Tình yêu của anh là gì? Là dối trá? Là phản bội? Là coi rẻ người phụ nữ đã dành mười năm thanh xuân cho anh? Anh có biết tôi đã phải chịu đựng những gì không? Cái cách anh ghê tởm nghề nghiệp của tôi, cái cách anh từ chối tôi vào ngày tôi mong chờ có con nhất, chỉ vì anh nói anh ‘mệt’ với Thẩm Tân Nguyệt?
Cô đẩy Phó Thâm ra khỏi cửa.
GIANG VÃN
(Giọng dứt khoát, không một chút do dự)
Tôi không cần thứ tình yêu rẻ tiền đó nữa. Anh hãy giữ nó cho Thẩm Tân Nguyệt của anh đi.
Cô bước ra khỏi phòng, bỏ lại Phó Thâm đứng đó, cô độc giữa căn phòng ngổn ngang đồ đạc và sự đổ vỡ.Tiếng bước chân Giang Vãn vang vọng trên hành lang. Từng bước chân dứt khoát, không hề quay đầu lại. Cô biết, đây là con đường duy nhất. Con đường dẫn cô ra khỏi địa ngục trần gian mà Phó Thâm đã tạo ra.
Giang Vãn dứt khoát đẩy Phó Thâm ra khỏi cửa phòng ngủ, bước chân không hề chùn bước. Cô không thèm ngoái lại nhìn người đàn ông đã từng đầu gối tay ấp, người đã nỡ phản bội và khinh miệt cô đến tận cùng. Căn nhà rộng lớn giờ đây chỉ còn là một lời nhắc nhở về những năm tháng tuổi trẻ cô đã đặt nhầm chỗ. Tiếng bước chân cô vang vọng trên sàn gỗ, từng bước đi dứt khoát, mang theo sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Cô tiến thẳng vào phòng thay đồ, nơi vẫn còn phảng phất mùi hương nước hoa quen thuộc. Giang Vãn bình tĩnh mở chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ trước, ánh mắt không một chút dao động. Cô nhìn thẳng vào mắt Phó Thâm, người vẫn còn đứng sững sờ trước cửa phòng, như thể thế giới của hắn ta vừa sụp đổ.
GIANG VÃN
(Giọng nói lạnh lùng, không một chút cảm xúc)
Tôi không cần gì từ anh cả. Tôi sẽ tự xây dựng mọi thứ.
Dứt lời, cô không để Phó Thâm kịp phản ứng, đã nhanh chóng bắt đầu gom đồ cá nhân. Từng chiếc áo, chiếc váy, từng món đồ kỷ niệm vụn vặt. Mỗi thứ cô cầm lên đều như một nhát dao cứa vào ký ức, nhưng cô không cho phép mình mềm yếu. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Cô đã quá đủ những tổn thương rồi.
Phó Thâm bước vội vào, đôi mắt hoang mang và tuyệt vọng. Hắn ta nhìn Giang Vãn, rồi nhìn chiếc vali đang dần đầy lên, như không thể tin vào mắt mình.
PHÓ THÂM
(Giọng run rẩy, van nài)
Giang Vãn, em thực sự muốn bỏ đi sao? Chúng ta có thể nói chuyện mà. Anh xin lỗi. Anh biết anh đã sai.
Giang Vãn nhặt lên chiếc hộp nhạc nhỏ, thứ quà đầu tiên Phó Thâm tặng cô khi còn là sinh viên. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo, không chút vui vẻ.
GIANG VÃN
(Giọng vẫn giữ sự bình thản đáng sợ)
Nói chuyện gì nữa đây, Phó Thâm? Nói về những lời dối trá của anh sao? Hay về việc anh đã phản bội tôi như thế nào? Anh nghĩ anh xin lỗi là mọi chuyện có thể quay lại như cũ sao?
Cô quay lại nhìn hắn, ánh mắt sắc lạnh như dao.
GIANG VÃN
Anh đã bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa? Cái cách anh ghê tởm nghề nghiệp bác sĩ của tôi, cái cách anh lạnh nhạt với tôi vào cái ngày mà lẽ ra tôi mong chờ nhất, chỉ vì anh nói anh “mệt” với Thẩm Tân Nguyệt? Anh có biết tôi đã phải nuốt bao nhiêu nước mắt vào trong không?
Phó Thâm cứng họng, không nói nên lời. Hắn ta biết, những lời Giang Vãn nói là hoàn toàn đúng. Hắn đã quá ích kỷ, quá mù quáng.
GIANG VÃN
(Đóng sập nắp vali, tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh lặng)
Tôi không cần sự thương hại hay lời xin lỗi muộn màng của anh. Tôi sẽ tự đi trên con đường của mình. Một con đường không có anh, không có sự dối trá và phản bội.
Cô bước ra khỏi phòng thay đồ, chiếc vali trên tay nặng trĩu nhưng tâm trí cô lại nhẹ nhõm đến lạ. Cô nhìn Phó Thâm lần cuối, ánh mắt không còn một chút tình cảm nào dành cho hắn.
GIANG VÃN
Vĩnh biệt, Phó Thâm. Chúc anh và Thẩm Tân Nguyệt trăm năm hạnh phúc.
Nói rồi, Giang Vãn bước thẳng ra cửa chính, bỏ lại Phó Thâm đứng chôn chân trong căn nhà rộng lớn, cô độc và trống rỗng. Cánh cửa đóng lại với một tiếng “rầm” dứt khoát, kết thúc một chương đầy đau khổ trong cuộc đời Giang Vãn.
Giang Vãn đóng sập cánh cửa chính, tiếng “rầm” vang vọng như lời tuyên bố hùng hồn. Cô bước ra ngoài, chiếc vali trên tay, tâm trí nhẹ bẫng. Ánh mắt cô lướt qua Phó Thâm lần cuối, không còn chút tình cảm, chỉ là sự lạnh lùng của một người đã buông bỏ.
GIANG VÃN
Vĩnh biệt, Phó Thâm. Chúc anh và Thẩm Tân Nguyệt trăm năm hạnh phúc.
Cô không chờ đợi một lời đáp, cũng không ngoái đầu lại. Con đường phía trước mở ra, dù còn mịt mờ nhưng Giang Vãn cảm nhận được sự tự do đang vẫy gọi. Cô biết, dù phía trước có khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ tự mình vượt qua. Cô đã từng là một bác sĩ tài năng, và cô sẽ tìm lại ánh hào quang đó.
Phó Thâm đứng chết lặng giữa phòng khách rộng lớn. Căn nhà từng là tổ ấm giờ đây trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Hình ảnh Giang Vãn bước đi dứt khoát, gương mặt không một chút mềm yếu, khắc sâu vào tâm trí hắn. Lời cảnh báo của cô vang vọng bên tai: “Anh sẽ hối hận vì những gì đã làm, Phó Thâm.”
Hắn sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng. Sự hả hê ban đầu khi có được Thẩm Tân Nguyệt đã tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi và sự hối tiếc đang gặm nhấm. Hắn nhớ lại cách Giang Vãn từng yêu hắn say đắm, nhớ lại những lời cô nói về nghề nghiệp của mình, về cái ngày rụng trứng hắn đã từ chối cô chỉ vì “mệt”. Giờ đây, cái “mệt” đó là gì so với sự trống rỗng đang xâm chiếm trái tim hắn?
Bên ngoài, tiếng xe hơi lăn bánh dần xa. Giang Vãn đã đi. Đi thật rồi. Cô đã lấy đi tất cả, ngoại trừ những vết thương lòng mà hắn đã gây ra. Phó Thâm nhìn tấm bằng bác sĩ của Giang Vãn, thứ mà hắn từng chê bai, giờ đây lại là biểu tượng cho sự nghiệp và bản lĩnh mà hắn đã đánh mất.
Hắn nhớ lại cuộc nói chuyện với Lục Dật Phong. Lục Dật Phong đã cảnh báo hắn, đã nhìn thấy sự thay đổi trong mắt Giang Vãn. Nhưng hắn đã gạt đi, đắm chìm trong ảo tưởng về quyền lực và sự chinh phục. Giờ đây, tất cả đã sụp đổ.
Màn hình điện thoại của Phó Thâm rung lên. Là tin nhắn từ Thẩm Tân Nguyệt: “Anh đang ở đâu? Em nhớ anh.” Hắn nhìn dòng tin nhắn, trong lòng trào dâng một cảm giác ghê tởm. Thẩm Tân Nguyệt, kẻ đã giật dây mọi chuyện, giờ đây lại vô tư đòi hỏi.
Phó Thâm bật cười, một nụ cười méo mó, đầy cay đắng. Hắn đã đánh đổi tất cả chỉ vì một thứ phù phiếm. Giờ đây, hắn không còn gì cả. Vợ con, sự nghiệp, và có lẽ cả sự tôn trọng của chính mình.
Hắn đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Chiếc giường trống vắng, không còn hơi ấm của Giang Vãn. Nơi đây từng là chốn yêu thương, giờ chỉ còn là một lời nhắc nhở về sự phản bội và ngu ngốc của hắn. Hắn tự hỏi, liệu có còn cơ hội nào để sửa chữa sai lầm, hay tất cả đã quá muộn? Nỗi hối hận dâng trào, lạnh lẽo và tê tái.
Giang Vãn hít một hơi thật sâu, không khí trong lành tràn vào lồng ngực, xua tan đi chút ngột ngạt còn sót lại. Cô siết chặt tay lái, chiếc xe bắt đầu lăn bánh, bỏ lại phía sau ngôi nhà, bỏ lại quá khứ đầy tổn thương. Cánh cửa sắt của căn biệt thự đóng lại, cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc. Phó Thâm, người đàn ông từng là cả thế giới, giờ đây chỉ còn là một hình bóng mờ nhạt trong ký ức. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt ngấn nước nhưng kiên định nhìn về phía trước. Con đường phía trước có thể gập ghềnh, đầy chông gai, nhưng đó là con đường của Giang Vãn, do cô tự mình lựa chọn.
Trong căn biệt thự rộng lớn, Phó Thâm vẫn đứng sững sờ, ánh mắt vô hồn nhìn theo chiếc xe khuất dần. Căn phòng bỗng trở nên trống rỗng đến lạ lùng, sự im lặng nuốt chửng lấy hắn. Hắn đưa tay vuốt ve tấm bằng bác sĩ của Giang Vãn, thứ mà hắn từng buông lời khinh miệt. Giờ đây, nó lại là biểu tượng của một bản lĩnh, một sự nghiệp mà hắn đã tự tay hủy hoại. Nỗi hối hận như cơn sóng dữ dội dâng trào, nhấn chìm hắn trong sự cô độc và tuyệt vọng. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Lục Dật Phong, nhớ lại ánh mắt thất vọng của Giang Vãn khi hắn từ chối cô vào ngày lẽ ra họ nên có một đứa con. Cái lý do “mệt mỏi” ngày ấy giờ đây nghe thật nực cười, còn cái cảm giác “mệt mỏi” hiện tại còn lớn hơn gấp vạn lần.
Điện thoại rung lên, dòng tin nhắn của Thẩm Tân Nguyệt hiện lên: “Anh đang ở đâu? Em nhớ anh.” Phó Thâm nhìn chằm chằm vào màn hình, một nụ cười chua chát nở trên môi. Cô ta, kẻ đã giật dây mọi thứ, giờ đây lại vô tư đòi hỏi tình yêu. Hắn ném điện thoại xuống sàn, cơn tức giận và ghê tởm dâng lên. Hắn đã đánh đổi tất cả chỉ vì một thứ tình cảm giả tạo, phù phiếm. Giờ đây, hắn trắng tay, chỉ còn lại sự trống rỗng và những ám ảnh.
Phó Thâm bước vào phòng ngủ. Chiếc giường lớn lạnh lẽo, không còn hơi ấm của Giang Vãn. Nơi đây từng là chốn hạnh phúc, giờ chỉ còn là lời nhắc nhở về sự phản bội và ngu ngốc của hắn. Hắn tự hỏi liệu còn có cơ hội nào để sửa chữa sai lầm, hay tất cả đã quá muộn.
—
Nhiều năm trôi qua.
Giang Vãn đứng trên ban công căn hộ nhỏ, nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn về đêm. Nụ cười dịu dàng nở trên môi cô. Cô đã tìm lại được ánh hào quang của một bác sĩ giỏi, sống một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn. Những tổn thương trong quá khứ đã dần lành lại, chỉ còn là những bài học kinh nghiệm quý báu. Cô không còn tìm kiếm sự trả thù, chỉ mong muốn sự bình yên cho chính mình và cho những người cô yêu thương. Cuộc sống đã dạy cho cô bài học về sự tha thứ, về việc buông bỏ để bản thân được giải thoát. Cô đã tự mình xây dựng lại hạnh phúc, từng chút một, vững chắc và bền lâu. Ánh mắt cô dừng lại ở một bức ảnh cũ, trên đó là nụ cười rạng rỡ của cô và Phó Thâm khi mới cưới. Giờ đây, nụ cười ấy chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm. Cô biết rằng, đôi khi, cách tốt nhất để quên đi một người là chấp nhận và bước tiếp, cho phép bản thân tìm thấy những điều tốt đẹp hơn. Cô không còn nhìn về quá khứ, mà hướng trọn vẹn ánh mắt về phía tương lai, nơi có những hy vọng và những điều tuyệt vời đang chờ đợi. Sự bình yên mà cô tìm kiếm đã đến, không phải là sự bình yên tĩnh lặng, mà là sự bình yên của một tâm hồn đã tìm lại được chính mình sau bao giông bão.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

