Mẹ chồng phá lệ chia đất cho em út… sự thật khiến dâu cả cứng họng

Cả làng tôi không ai chia đất thừa kế cho con gái vậy mà bố mẹ chồng tôi định phá lệ chia 1 mảnh cho cô út vì chồng cô ấy vừa mất, vợ chồng tôi tức tốc về ngay trong đêm…sự thật dần h::é lộ ….Cả làng tôi không ai chia đất thừa kế cho con gái. Thứ luật bất thành văn ấy đã ăn sâu vào nếp nghĩ bao đời. Vậy mà bố mẹ chồng tôi lại định phá lệ, chia một mảnh đất cho cô út – người vừa trở thành góa phụ sau một tai nạn thảm khốc. Khi hay tin, vợ chồng tôi tức tốc trở về quê ngay trong đêm. Nhưng càng về đến nơi, sự thật lại khiến tôi r/ùng m;ình…

Chiếc xe khách dừng trước cổng làng lúc hơn 2 giờ sáng. Tôi lay nhẹ chồng dậy, cả hai lặng lẽ xuống xe, kéo vali lạo xạo trên con đường đất đã ẩm mùi mưa. Trời tháng Mười se lạnh, sương xuống kín mái rạ, tiếng chó sủa râm ran khắp xóm như biết có người lạ về.

– “Không biết bố mẹ nghĩ gì mà định chia đất cho cô út…” – tôi thì thầm với chồng, giọng vẫn còn bực tức.
– “Chắc vì thương hoàn cảnh cô ấy. Dù sao cũng vừa chồng chết…” – chồng tôi ngập ngừng.
– “Thì cũng phải có chừng mực! Con gái lấy chồng rồi là người ngoài, ai lại phá lệ như vậy? Mình là con trưởng, mình không lên tiếng, sau này còn ai nghe ai nữa!” – tôi gắt lên.

Chồng tôi không nói gì thêm. Chúng tôi đã tranh cãi suốt từ Hà Nội về tới đây. Thực ra, tôi hiểu anh không hẳn đồng tình với bố mẹ, chỉ là cái cách bố mẹ không nói năng gì mà cứ lẳng lặng bàn chuyện chia đất cho cô út khiến anh khó xử.

Gia đình chồng tôi có ba anh em: chồng tôi là cả, một người anh thứ đang sống trong miền Nam, và cô út – cô con gái duy nhất, cũng là người duy nhất ở lại quê sau khi lấy chồng gần bên. Chồng cô, anh Tuấn, mới mất cách đây hơn một tháng do t;ai n;ạn lao động trong công trình xây dựng.

Từ ngày tang lễ kết thúc, bố mẹ chồng tôi gần như sống khép kín, chỉ đi đi về về bên nhà cô út. Tin đồn bắt đầu lan từ hàng xóm: “Ông bà định chia cho cô út mảnh đất sau vườn để dựng nhà riêng.” Tin đó đến tai tôi qua một người cô họ, khiến tôi như ngồi trên đống lửa. Làm dâu hơn mười năm, tôi chưa từng thấy ai trong làng này chia đất cho con gái. Con gái là đi lấy chồng, là “người ta”. Mà giờ, chính bố mẹ chồng lại muốn “phá lệ”? Không được. Nhất định không được!

Khi chúng tôi về đến nhà, ánh đèn vẫn còn sáng. Bố mẹ chồng thức đợi. Nhìn thấy tôi, mẹ chỉ khẽ nói:

– “Hai đứa vào đi, mẹ có chuyện muốn nói.”

Không có màn trách móc hay hỏi han như mọi lần. Chồng tôi cúi đầu chào, tôi cũng cố nén tức giận, vào ngồi ngay ngắn trong phòng khách.

Bố tôi rót chén nước chè, giọng đều đều:

– “Bố mẹ già rồi, không sống được bao lâu nữa. Trước khi nhắm mắt, chỉ mong các con được yên ổn.”

Tôi cười nhạt trong bụng. Yên ổn kiểu gì khi tự dưng chia đất cho con gái?

– “Chuyện chia đất… tụi con nghe nói rồi.” – tôi mở lời, cố giữ bình tĩnh – “Tụi con thấy… hơi lạ. Lâu nay ông bà, chú bác trong họ đều không làm vậy. Bố mẹ cũng nên nghĩ cho anh cả và các cháu nội.”

Mẹ tôi nhìn chồng tôi, rồi quay sang tôi, giọng nghèn nghẹn:

– “Bố mẹ đâu phải chia hết. Chỉ là cái vườn nhỏ sau nhà, hơn một sào. Cô út nó không còn chồng, hai đứa nhỏ lại còn nhỏ dại, bên chồng cô ấy nghèo khó, lạnh nhạt. Nó bảo sẽ dựng cái nhà tạm để tiện nuôi con, không về bên nội được…”

Chồng tôi cúi đầu không nói, còn tôi thì thở dài:

– “Mẹ à, con biết mẹ thương em. Nhưng mẹ thử nghĩ xem, cả làng này có ai chia đất cho con gái không? Rồi sau này nhà con cũng có con gái, con cũng chia à? Rồi còn mảnh đất lớn kia, sau này chia kiểu gì?”

Bố tôi đập tay xuống bàn “cốp!” một cái, làm tôi gi;ật b;ắn…
Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chồng phá lệ chia đất cho em út… sự thật khiến dâu cả cứng họng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt