Chồng cưng chiều osin nghèo lạ thường… sự thật đằng sau sốc nặng

Từ ngày chồng tôi đưa cô giúp việc mới về, không khí trong nhà như được khoác lên một màu sắc khác hẳn. Cô ấy làm việc chỉn chu, ngăn nắp đến mức đáng ngạc nhiên, từng góc nhỏ trong nhà đều sạch sẽ tinh tươm. Các con tôi được chăm nom chu đáo, ăn ngủ đúng giờ, bài vở cũng đâu vào đấy. Còn chồng tôi – người vốn dĩ hay bận rộn, đi sớm về muộn – lại bắt đầu thường xuyên có mặt ở nhà vào giờ cơm tối, điều trước đây hiếm khi xảy ra.

Lạ hơn, anh luôn dành những lời có cánh cho cô ấy:
– Em đừng khắt khe với cô ấy quá. Mất cô ấy rồi thì biết tìm ai thay giờ?

Lúc đó, tôi không mảy may nghi ngờ. Tôi nghĩ đơn giản, có người đỡ đần chuyện nhà cửa, anh thấy nhẹ lòng nên vui vẻ hơn cũng tốt. Nhưng rồi, một chiều nọ, tôi bất ngờ về sớm hơn thường lệ. Khi bước vào sân, tôi tình cờ nhìn thấy chồng tôi đang dúi vội một xấp tiền vào tay cô giúp việc ngoài bếp, dáo dác nhìn quanh như sợ ai đó bắt gặp. Cảnh tượng ấy khiến tim tôi kh;ựng lại. Một cảm giác bất an len lỏi, lạnh t;oát s;ống lưng.

Từ khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu âm thầm quan sát mọi thứ trong nhà kỹ càng hơn. Tôi để ý từng ánh mắt, từng cử chỉ giữa họ – những thứ trước đây tôi đã vô tình bỏ qua. Và rồi… sự thật mà tôi phát hiện ra sau đó đã khiến tôi gần như sụp đổ…..Mọi chuyện bắt đầu cách đây hơn ba tháng, khi chồng tôi – anh Hưng – bất ngờ đưa về một cô gái chừng hơn hai mươi, giới thiệu là người giúp việc mới tên là Thảo. Tôi hơi ngạc nhiên, vì từ trước đến nay, chuyện tuyển người làm trong nhà đều do tôi quyết định. Nhưng lúc đó, tôi vừa kết thúc một dự án lớn ở công ty, kiệt sức vì công việc lẫn chuyện con cái nên cũng không hỏi nhiều.

“Anh thấy cô ấy hoàn cảnh tội nghiệp, người quen giới thiệu, làm cũng chăm. Em thử xem vài hôm không hợp thì đổi.” – Anh nói thế, tôi cũng ậm ừ cho qua.

Nhưng không thể phủ nhận, Thảo làm việc rất tốt. Nhà cửa gọn gàng hơn hẳn, bữa cơm có canh nóng mỗi tối, con trai tôi – bé Bin năm nay học lớp 3 – được đưa đón đúng giờ, không còn cảnh nhờ ông bà nội hay người này người kia hỗ trợ như trước. Có lần, tôi mệt mỏi nằm dài trên sofa chưa kịp đứng dậy, Thảo đã nhẹ nhàng mang cho tôi ly nước ấm, nói nhỏ:
– Chị nghỉ ngơi đi, em lo cơm nước xong rồi ạ.

Sự tận tụy đó khiến tôi cũng thấy dễ chịu. Nhưng cái lạ là chồng tôi bắt đầu… về nhà thường xuyên. Trước đây anh thường bận họp, có những hôm phải ăn tối một mình hoặc cùng đối tác. Nhưng dạo gần đây, cứ 6 giờ là thấy xe anh về đến cổng. Anh cũng trở nên vui vẻ hơn, thậm chí hay pha trò với con, quan tâm tới tôi hơn một chút. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng có người san sẻ việc nhà nên anh cảm thấy gia đình yên ấm hơn.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu không có buổi chiều hôm đó.

Hôm ấy, tôi tan làm sớm hơn dự kiến vì sếp đi công tác. Tôi cũng không báo về nhà, định bụng sẽ mua ít bánh kem cho bé Bin vì hôm qua con được điểm 10 bài toán. Trời vừa tạnh mưa, tôi rẽ vào hẻm nhỏ gần nhà thì thấy xe chồng đậu sẵn ngoài cổng. Lạ thật, mới hơn 4 giờ.

Tôi bước vào nhẹ nhàng, không gây tiếng động. Từ ngoài sân nhìn vào bếp, tôi thấy chồng tôi đang dúi vào tay Thảo một xấp tiền, giọng thì thầm:
– Cái này em cứ giữ, đừng nói gì với chị ấy nhé. Có gì anh lo.

Cô giúp việc cúi đầu lí nhí:
– Dạ… em cảm ơn anh…

Tôi chết lặng. Đó không đơn thuần là tiền lương, vì tôi là người đưa tiền lương hằng tháng. Và thái độ lén lút kia… càng làm tim tôi dội lên linh cảm không lành. Tôi lùi ra, bước lại cổng, giả vờ vừa về. Chồng tôi bước ra, cười tươi như chưa có chuyện gì xảy ra.

– Hôm nay về sớm thế? Anh đang tính gọi em nè!
– Ừ, sếp đi công tác sớm, nên em tranh thủ.

Tối đó, tôi không hỏi gì, nhưng đầu óc cứ luẩn quẩn với những câu hỏi. Tại sao anh lại đưa tiền cho cô giúp việc? Giữa họ có bí mật gì mà tôi không biết?

Tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn. Những ngày sau đó, tôi để ý thấy chồng mình và Thảo tránh ánh mắt nhau, nhưng đôi khi lại có ánh nhìn rất nhanh và lạ lùng. Tôi đặt camera nhỏ ở góc bếp – nơi ít ai để ý – và trong vài ngày, tôi bắt được những đoạn hội thoại rời rạc:

– Em ổn không?
– Dạ… nhưng em sợ lắm…
– Anh bảo rồi, không sao đâu, chỉ cần kín đáo.

Một lần khác, tôi thấy anh d;úi vào tay cô ấy một hộp th;uốc nhỏ, không nhãn mác. Tối đó, tôi lên mạng tra ngay nhãn vỏ hộp sau khi lén lấy ra từ thùng rác – đó là một loại thuốc… ngừa th;a/i kh;ẩn c;ấp… Xem thêm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cưng chiều osin nghèo lạ thường… sự thật đằng sau sốc nặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt