Tạ Hoài Sách khi còn là con tin, đã cùng ta chịu sự ức hiếp của đại tiểu thư.
Nhưng sau khi hắn tạo phản thành công và kế vị, lại hạ chỉ phong nàng làm quý phi.
Hai người, bất kể là dung mạo hay gia thế, đều vô cùng xứng đôi, thật đúng là một cặp oan gia vui vẻ.
Còn ta, một tiểu nha hoàn, lại trở nên thừa thãi.
Ngày xuất cung, ta đã lừa hắn rằng ta ra ngoài làm chút việc, từ đó biệt vô âm tín.
Hai tháng sau, hắn không chịu đợi thêm nữa, thoái vị nhường ngôi, một thân thường phục rời cung tìm ta.
“Tuế Tuế.”
Hắn nắm chặt tay ta, lực đạo mạnh mẽ:
“Rốt cuộc là có chuyện lớn gì mà nàng phải đi lâu như vậy?”
Khi phủ Thượng Thư bị bao vây, ta vẫn còn đang bóp chân cho đại tiểu thư, thì một đám quan binh phá cửa xông vào, cưỡng ép bắt đi cả ta và đại tiểu thư.
Đại tiểu thư chưa từng thấy qua cảnh tượng này, sắc mặt tái nhợt, kinh hoàng nói:
“Các ngươi muốn làm gì! Thả ta ra!”
Ngay lập tức, tên quan binh cầm đầu rút kiếm ra, mũi kiếm dí sát vào cổ đại tiểu thư, giọng điệu hung ác đe dọa:
“Dám nói thêm một lời, ta sẽ giết ngươi.”
Đại tiểu thư mắt ngấn lệ, ngừng giãy giụa.
Nhìn thấy cảnh này, ta càng không dám manh động, ngoan ngoãn phối hợp với các vị quan binh đại ca, bị trói dẫn đến chính viện.
Ta quỳ trên đất, lén lút ngước mắt nhìn quanh, phát hiện ra Thượng Thư đại nhân cũng bị các quan binh khống chế.
Chiến sự giữa Kỳ Quốc và Chiêu Quốc đã kéo dài nhiều tháng, Chiêu Quốc liên tục thất bại, nay cả kinh đô cũng đã bị chiếm, ta không khỏi lo lắng liệu cái mạng nhỏ này của ta có còn giữ nổi không.
Lúc này đột nhiên có người cưỡi ngựa tới, các binh sĩ áp giải chúng ta liền đồng loạt quỳ xuống, trang nghiêm hô to:
“Cung nghênh bệ hạ!”
“Chư vị bình thân.”
Khoan đã! Sao giọng nói này nghe quen quá vậy?
Ta cẩn thận lén nhìn thêm một lần nữa. Cái nhìn này thật sự khiến ta mở rộng tầm mắt.
Người được gọi là bệ hạ, không ai khác chính là Tạ Hoài Sách – người từng làm con tin sống ở phủ Thượng Thư!
Mấy năm trước, khi Kỳ Quốc suy yếu, Tạ Hoài Sách làm con tin sống tại phủ Thượng Thư vô cùng khổ sở, các chủ nhân trong phủ coi thường hắn, đám hạ nhân cũng lơ là hắn.
Điều đáng sợ hơn nữa! Hắn từng ngưỡng mộ đại tiểu thư, nhưng bị đại tiểu thư chế giễu là “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga,” còn dẫn theo đám hạ nhân trong phủ làm khó hắn.
Giờ đây, Tạ Hoài Sách đã đông sơn tái khởi, e rằng toàn bộ phủ Thượng Thư trăm người đều khó lòng tránh khỏi họa diệt môn.
Ta hối hận khôn cùng, trong lòng thầm kêu lên: Đại tiểu thư, ngài hồ đồ rồi!
“Đưa nàng đi.”
Tạ Hoài Sách mở miệng nói, người mà hắn ám chỉ chính là đại tiểu thư.
Quả nhiên, Tạ Hoài Sách hận đại tiểu thư trong lòng, xem ra hắn quyết tâm lấy oán báo oán, trả mối thù năm xưa.
Nhưng, may mắn thay, ta không chỉ chưa từng ức hiếp Tạ Hoài Sách, mà còn hầu hạ hắn suốt ba năm.
Nếu ta cầu xin, hẳn hắn sẽ không làm khó ta.
Chỉ là ngay giây sau, tưởng tượng tốt đẹp của ta đã bị Tạ Hoài Sách chính tay phá nát.
“Chờ đã, mang cả người này theo.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, liền bị người ta áp giải đi.
Không phải chứ, đại ca, sao ngài còn chơi trò vong ân bội nghĩa thế này!
Nhưng ta chỉ dám tức giận trong lòng mà không dám nói ra.
Vậy là, ta cứ thế mơ hồ mà bị đưa tới Kỳ Quốc.
Từ khi đến Kỳ Quốc, ta bị giam giữ trong một điện nhỏ ở hoàng cung.
Đến nay nữa là đã bảy ngày tròn, ta vắt óc suy nghĩ mà vẫn không hiểu nổi Tạ Hoài Sách bắt ta để làm gì.
Nếu hắn muốn làm khó ta, chắc chắn đã không cho ta ăn ngon, uống ngọt như thế này.
Trong lúc ta đang nghĩ mãi mà không tìm ra câu trả lời, ta cuối cùng cũng lại được gặp Tạ Hoài Sách.
Khi hắn bước vào, ta đang nhai ngon lành một cái đùi vịt trong mồm. Ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của hắn trong ba giây, ta hoảng loạn bắt chước người khác quỳ lạy.
Hắn mở miệng, ngữ khí có chút khó chịu:
“Đứng dậy, lau sạch dầu mỡ trên miệng ngươi đi.”
Nếu là trước kia, ta không chỉ không nghe lời hắn, mà còn cười nhạo hắn là kẻ khó tính.
Nhưng bây giờ người ta là dao thớt, ta là cá thịt. Ta rụt rè nói:
“Không biết bệ hạ giữ nô tì trong cung là có cao kiến gì?”
“Ta nhớ lần đầu gặp ngươi, cũng là ba năm trước vào đúng ngày này.”
Hắn đang hồi tưởng quá khứ, còn ta thì bất an không yên.
Lần đầu gặp Tạ Hoài Sách, ta vừa bị quản sự ma ma mắng vì làm vỡ bình hoa, còn bị phạt hai tháng tiền lương.
Sau khi ma ma rời đi, ta quay người một cách bực bội định bước đi thì bắt gặp Tạ Hoài Sách đang đứng ở đằng xa.
Thế là ta nói năng trút giận bừa bãi lên đầu hắn:
“Ngươi nhìn cái gì mà nhìn, cẩn thận ta đánh cho bây giờ!”
Lúc đó, ta ỷ vào việc Tạ Hoài Sách cô độc, không có ai chống lưng, nên mới dám mở miệng ngông cuồng như vậy. Giờ đây ta lo sợ hắn nhớ lại lời nói ngỗ nghịch của ta, liền lập tức quỳ xuống, tâng bốc:
“Nô tì lần đầu gặp bệ hạ đã thấy bệ hạ phong thái hơn người, tương lai ắt hẳn sẽ có tiền đồ lớn lao!”
Thật là không có cốt khí, quá không có cốt khí!
Tạ Hoài Sách khinh miệt nói:
“Chỉ một thời gian ta không có mặt ở đó, ngươi lại học được cách lẻo mép rồi nhỉ?.”
Ta cười gượng: “Bệ hạ quá khen rồi.”
Thấy Tạ Hoài Sách không có ý định truy cứu ta, ta to gan thêm một chút, dò xét hỏi:
“Nô tì chỉ là một tiểu nha hoàn, chữ nghĩa không biết bao nhiêu, chẳng thể theo hầu bệ hạ, chi bằng thả nô tì ra ngoài, để khỏi ăn không ngồi rồi phung phí ngân khố quốc gia?.”
Tạ Hoài Sách trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi mở miệng:
“Thả ngươi ra cũng được, chỉ là ta bỗng dưng muốn ăn…”
Ta thấy tia hy vọng, mắt sáng lên nhìn hắn hỏi:
“Bệ hạ muốn ăn gì ạ?”
Tạ Hoài Sách ra hiệu bảo ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bây giờ đang là cuối thu, ngoài điện, trời thu ngập tràn, hoa quế nở rộ đặc biệt tao nhã, hương thơm tỏa mười dặm, ngào ngạt khắp nơi.
Ta chợt nhớ ra, trước kia ta từng làm bánh hoa quế cho Tạ Hoài Sách.
Khi đó, bọn hạ nhân trong phủ không ai muốn đến viện của Tạ Hoài Sách để hầu hạ, ta tự nguyện nhận lấy công việc này.
Chỉ vì quản sự ma ma mỗi tháng cho thêm ta năm mươi đồng tiền.
Lúc đầu, ta với hắn nước sông không phạm nước giếng. Giao thiệp duy nhất là một lời chào hỏi ta nói với hắn, còn hắn chỉ gật đầu coi như đáp lại.
Về sau, ta phát hiện Tạ Hoài Sách vô cùng chăm chỉ, ban ngày ngoài việc dùng cơm, thời gian còn lại hắn đều ở trong phòng đọc sách, viết chữ. Dần dần, ta lại có chút kính trọng hắn.
Chỉ là nhà bếp luôn bớt xén phần ăn của hắn, hắn không tức giận, nhưng ta lại không thể chịu nổi.
Vì vậy, liên tiếp vài ngày, ta nhân lúc đêm vắng không ai trông nom, lẻn vào nhà bếp làm bánh hoa quế, trước khi trời sáng đã đặt trước cửa phòng Tạ Hoài Sách.
Mấy ngày sau, vào một buổi sáng, hắn gõ cửa phòng ta, chính miệng nói lời “đa tạ.”
Khi đó ta vẫn còn ngái ngủ, chỉ nhớ ánh mắt của thiếu niên như ngọc lưu ly sáng rực, khiến người ta động lòng.
Tiểu nha hoàn ngẩn người nhìn theo hướng Tạ Hoài Sách vừa chỉ. Làn gió thu mơn man mang theo hương hoa quế ngọt ngào bay thoang thoảng vào điện. Một tia sáng lóe lên trong mắt nàng. Món bánh hoa quế! Nàng đã từng làm món bánh đó cho Tạ Hoài Sách. Liệu hắn đang ám chỉ điều đó? Chẳng lẽ… hắn muốn nàng làm bánh hoa quế cho hắn?
Bất ngờ và tò mò dâng lên trong lòng Tiểu nha hoàn. Nàng cố nén lại sự xúc động, khẽ lên tiếng: “Bệ hạ…”
Tạ Hoài Sách quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào khung cảnh bên ngoài. Hắn nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút hồi ức: “Ba năm trước, ta nhớ vào ngày này, ngươi đã làm cho ta món bánh hoa quế.”
Tiểu nha hoàn khẽ gật đầu, ký ức ùa về. Ba năm trước, khi nàng còn là một tiểu nha hoàn trong phủ Thượng Thư, cuộc sống của nàng chỉ có công việc và những lời sai khiến. Nhưng rồi nàng đã tự nguyện đảm nhận việc chăm sóc Tạ Hoài Sách, một con tin cô độc, không ai đoái hoài. Nàng làm vậy vì năm mươi đồng tiền công mỗi tháng, nhưng dần dần, nàng lại cảm thấy một sự kính trọng len lỏi trong tim khi nhìn thấy sự chăm chỉ và kiên nhẫn của thiếu niên ấy.
Nhà bếp trong phủ luôn bớt xén khẩu phần ăn của hắn. Nàng không đành lòng. Mỗi đêm, khi mọi người đã say giấc, nàng lại lén lút vào nhà bếp, miệt mài làm nên những chiếc bánh hoa quế thơm lừng. Sáng sớm, nàng đặt chúng trước cửa phòng hắn, rồi lặng lẽ rời đi.
Rồi một buổi sáng, hắn gõ cửa phòng nàng, đôi mắt như ngọc lưu ly sáng rực, cất lời “đa tạ.” Khoảnh khắc ấy, tim nàng đã rung động.
Giờ đây, nhìn thấy Tạ Hoài Sách đứng đó, không còn là con tin yếu đuối, mà là một vị hoàng đế uy nghiêm, Tiểu nha hoàn không khỏi bồi hồi. Lời ám chỉ của hắn, liệu có phải là một lời nhắc nhở về quá khứ, hay là một ý định mới cho tương lai?
Nàng thận trọng hỏi: “Bệ hạ… có phải ngài muốn nô tì làm lại món bánh đó không ạ?”
Tạ Hoài Sách khẽ quay đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Tiểu nha hoàn. Một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên môi hắn. “Ngươi nghĩ sao?”
Câu hỏi ấy khiến Tiểu nha hoàn càng thêm bối rối. Nàng không biết rốt cuộc hắn muốn gì. Một phần trong nàng hy vọng được quay lại với những ngày tháng cũ, được làm những điều nhỏ nhặt cho hắn. Nhưng phần còn lại, lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những cánh hoa quế đang rung rinh trong gió. Hương thơm ấy, dường như vẫn còn vương vấn đâu đây, gợi lại cả một miền ký ức xa xăm.
Tiểu nha hoàn hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Lời hỏi của Tạ Hoài Sách khiến nàng càng thêm lúng túng. Nàng nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn vẫn đang chăm chú nhìn mình, không hề rời đi. Sự chờ đợi trong ánh mắt ấy như một áp lực vô hình, thúc ép nàng phải đưa ra một câu trả lời.
Nàng mím chặt môi, rồi chậm rãi cất lời: “Nô tì không dám chắc. Ba năm trước, nô tì làm bánh hoa quế vì… vì lòng thương hại. Còn bây giờ…” Nàng ngập ngừng, không biết nên nói tiếp thế nào.
Tạ Hoài Sách khẽ nhếch mép. Một nụ cười lạnh lùng lướt qua. “Lòng thương hại?” Hắn lặp lại, giọng nói vang vọng trong điện. “Ngươi nghĩ ta chỉ là một kẻ đáng thương, cần sự thương hại của ngươi sao?”
Lời nói của hắn như một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Tiểu nha hoàn. Nàng vội vàng lắc đầu: “Không, không phải vậy! Bệ hạ hiểu lầm rồi!”
“Hiểu lầm?” Tạ Hoài Sách tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người gần lại. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn lệ của nàng. “Ta nhớ rõ, khi ngươi làm bánh cho ta, ngươi đã nói: ‘Cố gắng ăn đi, dù gì cũng là chút tâm ý của ta.’ Tâm ý? Hay là một sự bố thí?”
Tiểu nha hoàn cúi gằm mặt, nước mắt không thể kìm nén mà tuôn rơi. Nàng cảm thấy mình như đang bị lột trần, mọi suy nghĩ, mọi hành động trong quá khứ đều bị hắn nhìn thấu. “Bệ hạ… lúc đó ngài là con tin…”
“Và ngươi là ai? Một tiểu nha hoàn? Hay là một kẻ quyền lực hơn cả hoàng đế tương lai?” Tạ Hoài Sách cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. “Ngươi từng mắng ta, từng trút giận lên ta. Ngươi nghĩ ta quên hết rồi sao?”
Tiểu nha hoàn run rẩy, ký ức về những lần bị mắng, bị sai vặt, và cả những lần nàng không kiềm chế được mà nói nặng lời với hắn lại ùa về. Nàng chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ nhớ những chuyện đó, nhất là khi hắn giờ đây đã là hoàng đế.
Tạ Hoài Sách đột nhiên dừng lại. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa quế vẫn đang rung rinh trong gió. “Bánh hoa quế,” hắn lẩm bẩm. “Ngươi làm cho ta bánh hoa quế. Ta cũng từng làm cho ngươi một thứ.”
Tiểu nha hoàn ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn đầy bối rối. “Bệ hạ nói gì cơ ạ?”
Tạ Hoài Sách quay lại, ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ giận dữ hay mỉa mai nữa, thay vào đó là một sự sâu lắng khó dò. Hắn chậm rãi đưa tay ra, như muốn chạm vào không khí giữa hai người. “Ta muốn ngươi làm bánh hoa quế cho ta. Lần này, không phải vì thương hại. Cũng không phải vì… cái gọi là ‘tâm ý’.”
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tiểu nha hoàn. “Mà là vì… ta muốn nếm lại hương vị của ngày xưa.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút gì đó khó nói thành lời. “Hãy làm cho ta bánh hoa quế, như năm xưa.”
Tạ Hoài Sách nhìn sâu vào mắt Tiểu nha hoàn. Nàng vẫn đang ngấn lệ, ngơ ngác nhìn hắn. Hắn đã muốn nàng làm bánh hoa quế, muốn nếm lại hương vị của ngày xưa. Nhưng giờ đây, ý nghĩa của lời nói đó đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn là kẻ yếu đuối bị đày đọa, và nàng cũng không còn là một tiểu nha hoàn.
“Bệ hạ…” Tiểu nha hoàn lắp bắp, giọng nói run run. Nàng không biết mình phải làm gì, phải nói gì.
Tạ Hoài Sách khẽ lắc đầu. Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào má nàng. Cái chạm khẽ khàng, nhưng khiến cả hai cùng khẽ rùng mình. “Đừng sợ. Ta không làm khó ngươi đâu.” Hắn mỉm cười, nụ cười lần này không còn sự lạnh lùng hay mỉa mai, mà thay vào đó là một nét dịu dàng hiếm thấy. “Ta chỉ muốn ngươi quay lại làm bánh hoa quế cho ta thôi. Như mọi khi.”
“Nhưng… nô tì đã bị đuổi khỏi bếp rồi…” Tiểu nha hoàn khẽ nói, đôi mắt vẫn còn vương chút lo lắng.
Tạ Hoài Sách phất tay, ra hiệu cho một cung nữ đứng gần đó. Cung nữ cúi đầu, tiến đến trước mặt Tiểu nha hoàn và nói: “Mời cô nương theo nô tì đến nhà bếp.”
Tiểu nha hoàn vẫn còn bàng hoàng, nhưng cũng có chút tò mò về căn bếp hoàng gia, đành ngoan ngoãn theo chân cung nữ. Tạ Hoài Sách nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, ánh mắt hắn vẫn đọng lại một tia suy tư. Hắn nhớ lại những ngày tháng trong phủ Thượng Thư, nhớ lại cái mùi hoa quế thoang thoảng, nhớ lại nụ cười ngây ngô của nàng khi mang bánh đến cho hắn. Liệu hương vị đó có còn giống xưa? Hay nó đã nhuốm màu của thù hận và quyền lực? Hắn không chắc. Nhưng hắn biết, hắn muốn tìm lại chút gì đó trong lành từ quá khứ.
Trên đường đến nhà bếp, Tiểu nha hoàn cố gắng trấn tĩnh lại. Nàng biết mình đang ở trong Hoàng cung Kỳ Quốc, nơi mà mình hoàn toàn xa lạ. Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, vậy mà giờ đây lại được đưa đến nhà bếp hoàng gia. Liệu đây có phải là một sự trừng phạt? Hay là một cơ hội?
Khi bước vào nhà bếp, nàng ngỡ ngàng. Nó rộng lớn hơn nàng tưởng, và sạch sẽ hơn rất nhiều so với nhà bếp trong phủ Thượng Thư. Các cung nữ và thái giám đang hối hả làm việc, không khí trong bếp vô cùng nhộn nhịp. Cung nữ dẫn nàng đến một góc riêng, nơi có đầy đủ nguyên liệu cần thiết.
“Đây là khu vực dành cho Bệ hạ. Mời cô nương bắt tay vào việc.” Cung nữ nói rồi nhẹ nhàng lui ra.
Tiểu nha hoàn nhìn những nguyên liệu trước mắt. Bột, đường, trứng, và cả những cánh hoa quế khô thơm lừng. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại cách làm bánh hoa quế. Nàng đã làm nó rất nhiều lần cho Tạ Hoài Sách, khi hắn còn là con tin. Những lần đó, nàng làm bánh bằng cả tấm lòng, dù đôi khi có chút giận dỗi, có chút thương hại. Còn bây giờ…
Nàng bắt đầu trộn bột, nhào bánh. Bàn tay nàng quen thuộc với từng công đoạn. Mùi hoa quế lan tỏa trong không khí, gợi lại bao ký ức. Nàng nhớ lại ánh mắt của Tạ Hoài Sách khi hắn ăn bánh của nàng, nhớ lại cả những lời hắn nói hôm nay. “Ta muốn nếm lại hương vị của ngày xưa.”
Liệu hương vị đó có thực sự là của ngày xưa? Hay nó đã bị thời gian bào mòn, bị hoàn cảnh thay đổi? Nàng không biết. Nhưng nàng sẽ làm hết sức mình, làm một chiếc bánh hoa quế ngon nhất, để trả lời câu hỏi của hắn, và cũng để trả lời câu hỏi trong lòng mình.
Tiểu nha hoàn nhìn quanh nhà bếp rộng lớn. Nàng quen thuộc với mùi thảo mộc, mùi thịt kho, mùi cá nướng, nhưng giờ đây, trong gian bếp hoàng cung này, nàng ngửi thấy mùi gì đó thật khác biệt, thanh tao và quyến rũ hơn. Mùi hoa quế. Nó khiến trái tim nàng chùng xuống.
Nàng bắt đầu tay vào việc. Bột mì, đường, trứng, và rồi, những cánh hoa quế khô được trải đều ra. Tay nàng thoăn thoắt trộn lẫn, nhào nặn. Nàng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt: nhiệt độ lò nướng, thời gian ủ bột, cách tạo hình sao cho đẹp mắt. Tất cả đều in đậm trong ký ức, như thể nó vừa xảy ra ngày hôm qua.
Trong phủ Thượng Thư, khi nàng làm bánh cho Tạ Hoài Sách, đó là một hành động lén lút, mang theo chút sợ hãi và chút thương hại. Hắn khi ấy tiều tụy, ánh mắt luôn đượm buồn. Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, một kẻ thấp kém, vậy mà lại có thể mang đến cho hắn một chút hương vị ngọt ngào giữa cuộc đời đắng chát.
Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Tạ Hoài Sách không còn là con tin yếu đuối. Hắn là Hoàng đế của Kỳ Quốc, đứng trên vạn người. Còn nàng, vẫn là tiểu nha hoàn, nhưng lại đứng trong gian bếp xa lạ này, với nhiệm vụ làm chiếc bánh hoa quế cho chính người đã từng khinh miệt nàng.
Nàng khéo léo cắt bánh, xếp chúng lên khay. Mùi thơm hoa quế càng lúc càng nồng nàn, lan tỏa khắp gian bếp. Nàng tự hỏi, liệu Tạ Hoài Sách có nhận ra hương vị này? Hương vị của quá khứ, hương vị của những ngày tháng mà cả hai cùng là những kẻ bị giam cầm, dù là trong những lồng son khác nhau.
Nàng nhớ lại những lời mắng nhiếc của Quản sự ma ma, những lần bị Đại tiểu thư sai vặt, sai khiến. Rồi nàng lại nhớ đến ánh mắt của Tạ Hoài Sách, đôi khi là sự căm ghét, đôi khi lại có chút gì đó khác lạ khi nhìn nàng. Nàng đã từng mắng hắn, đã từng trút giận lên hắn. Liệu hắn có còn nhớ?
Tiểu nha hoàn thở dài. Nàng cho khay bánh vào lò. Nhiệt độ đã được canh chỉnh chính xác. Mùi hoa quế bay lên, đánh thức những ký ức xa xăm. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Kinh đô giờ đã nhuốm màu cờ của Kỳ Quốc.
Nàng làm chiếc bánh này không chỉ vì lệnh của Hoàng đế. Nàng làm nó vì muốn khẳng định rằng, dù hoàn cảnh có thay đổi, dù kẻ từng ức hiếp nàng giờ đã ngồi trên ngai vàng, thì nàng vẫn có thứ gì đó thuộc về mình, thứ gì đó có thể mang lại chút ấm áp.
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi hoài niệm khó tả. Nỗi nhớ phủ Thượng Thư, nhớ những ngày tháng bình dị trước khi chiến tranh nổ ra, nhớ cả những khoảnh khắc làm bánh cho Tạ Hoài Sách. Những khoảnh khắc ấy giờ đây như một giấc mơ xa vời.
Nàng cẩn thận lấy bánh ra khỏi lò. Chiếc bánh hoa quế vàng ruộm, tỏa hương thơm ngào ngạt. Nàng nhìn nó, trong lòng có một chút tự hào, xen lẫn chút bất an. Liệu đây có phải là đủ để làm hài lòng vị Hoàng đế lạnh lùng kia? Hay chỉ là một sự gợi lại quá khứ đầy cay đắng? Nàng không biết. Tất cả những gì nàng có thể làm lúc này là chờ đợi. Chờ đợi để xem nụ cười hay sự tức giận sẽ xuất hiện trên khuôn mặt Tạ Hoài Sách.
Tiểu nha hoàn cẩn thận đặt khay sứ đầy những chiếc bánh hoa quế vàng ruộm, tỏa hương thơm nồng nàn vào tay một cung nữ. Nàng nhìn theo bóng lưng cung nữ khuất dần, trong lòng đầy rẫy hồi hộp xen lẫn chút bất an. Chiếc bánh này, một lần nữa, lại là cầu nối giữa nàng và Tạ Hoài Sách.
Bước chân nàng rảo bước theo sau, len lỏi qua những hành lang uy nghiêm của Hoàng cung Kỳ Quốc. Mỗi bước đi đều nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Nàng từng bước vào điện của Tạ Hoài Sách khi hắn còn là con tin tiều tụy ở phủ Thượng Thư, mang theo chút đồng cảm và những chiếc bánh hoa quế vụng về. Giờ đây, nàng lại bước vào cung điện nguy nga của hắn, trên tay là thành quả lao động của mình, nhưng lần này, thân phận cả hai đã hoàn toàn đảo ngược.
Nàng tưởng tượng ra cảnh Tạ Hoài Sách nhìn chiếc bánh. Liệu hắn có nhận ra mùi hương quen thuộc ấy, mùi hương đã từng vỗ về tâm hồn hắn khi hắn còn là kẻ bị đày đọa? Hay hắn chỉ đơn thuần coi đây là một món ăn khác, một thứ gia vị nhỏ bé trong cuộc sống quyền quý của một vị Hoàng đế? Hơn cả, nàng lo sợ hắn sẽ gợi lại những lời nhục mạ của Đại tiểu thư, hay nhớ đến những lần nàng trút giận lên hắn.
Cung nữ dừng lại trước cánh cửa điện rộng lớn. Nàng ta quay người, khẽ gật đầu với Tiểu nha hoàn, rồi nhẹ nhàng mở cửa. Ánh mắt Tiểu nha hoàn chạm vào bóng dáng cao lớn của Tạ Hoài Sách, đang ngồi trên ngai vàng, gương mặt lạnh lùng và uy nghiêm.
Nàng bước vào, giữ khay bánh trên tay như một lá chắn mỏng manh. Không gian trong điện tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng bước chân của nàng vang vọng, càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Tạ Hoài Sách đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt quét qua chiếc khay, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của nàng.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, đủ để làm cho không khí đặc quánh lại. Tiểu nha hoàn nín thở, chờ đợi. Nàng tự hỏi, liệu nụ cười hay sự tức giận sẽ xuất hiện trên gương mặt vị Hoàng đế kia. Liệu chiếc bánh hoa quế này, mang theo bao hoài niệm và cả sự tủi thân, có thể lay động được trái tim sắt đá của kẻ từng là con tin, giờ đã ngồi trên đỉnh vinh quang? Hay nó chỉ là một lời nhắc nhở cay đắng về một quá khứ mà cả hai đều muốn quên đi, nhưng lại không thể?
Tạ Hoài Sách ngồi im lặng, ánh mắt lướt qua khay bánh hoa quế trên tay Tiểu nha hoàn. Hắn chậm rãi cầm một chiếc, đưa lên miệng nếm. Vị ngọt dịu, mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt hắn chợt dừng lại, một thoáng hoài niệm thoáng qua rồi quay sang nhìn Tiểu nha hoàn.
Tạ Hoài Sách: Mùi vị này… không thay đổi.
Lời nói của hắn vang lên trong không gian tĩnh mịch của điện, khiến Tiểu nha hoàn nín thở. Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, tim đập thình thịch, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Liệu hắn có nhận ra nàng, nhận ra tình xưa, hay chỉ đơn thuần là nhớ về một món ăn quen thuộc? Hắn nhớ đến Đại tiểu thư chứ? Nhớ đến những lời sỉ nhục mà nàng ta từng dành cho hắn khi còn là con tin tiều tụy trong phủ Thượng Thư? Hay nhớ đến những lúc nàng, Tiểu nha hoàn, cũng từng trút giận lên hắn?
Tạ Hoài Sách đặt chiếc bánh xuống, ánh mắt từ từ quét qua khuôn mặt đang căng thẳng của Tiểu nha hoàn. Có một tia lạnh lẽo trong ánh mắt ấy, nhưng xen lẫn chút gì đó rất khó đoán. Hắn không cười, cũng không cau mày.
Tạ Hoài Sách: Ngươi làm nó cho ta sao?
Câu hỏi của hắn như một lưỡi dao xoáy sâu vào tim Tiểu nha hoàn. Nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù biết rằng sự bối rối sẽ không giấu được.
Tiểu nha hoàn: Thần thiếp… làm theo lệnh Hoàng thượng.
Nàng cố tình thêm vào hai chữ “Hoàng thượng” để nhấn mạnh sự thay đổi thân phận. Tạ Hoài Sách khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không chạm đến mắt, đầy vẻ mỉa mai.
Tạ Hoài Sách: Lệnh Hoàng thượng? Thú vị. Ta nhớ, trước đây có kẻ lại từng chửi bới ta, thậm chí còn ném cả bánh vào mặt ta.
Tiểu nha hoàn cảm thấy toàn thân tê dại. Hắn nhớ. Hắn nhớ tất cả. Nàng cúi gằm mặt, cảm giác tội lỗi và tủi thân dâng lên ngùn ngụt. Nàng chỉ là một nha hoàn bé nhỏ, đã từng bị Đại tiểu thư ức hiếp, và giờ lại đứng trước vị Hoàng đế mà nàng từng đối xử tệ bạc.
Tạ Hoài Sách: Nhưng vị bánh này… nó vẫn vậy. Ngươi có còn làm bánh hoa quế ở nhà bếp phủ Thượng Thư không?
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt dò xét. Tiểu nha hoàn ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ. Đây là cơ hội duy nhất.
Tiểu nha hoàn: Thần thiếp… thần thiếp vẫn luôn nhớ đến công ơn của ngài.
Tạ Hoài Sách im lặng nhìn nàng một lúc lâu. Không khí trong điện trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn nhớ về những ngày tháng làm con tin, bị khinh bỉ, bị đày đọa. Hắn nhớ về Đại tiểu thư, về những lời sỉ nhục như dao cứa vào tim. Và hắn cũng nhớ về nàng, cô nha hoàn bé nhỏ với những chiếc bánh hoa quế vụng về, mang đến cho hắn một chút hơi ấm giữa cuộc đời tăm tối. Giờ đây, nàng đứng trước hắn, trên tay là minh chứng cho một quá khứ mà hắn không thể nào quên.
Tạ Hoài Sách: Đứng lên. Lấy cho ta thêm một chiếc nữa.
Tiểu nha hoàn vội vàng làm theo, đặt thêm một chiếc bánh hoa quế lên đĩa sứ trước mặt Tạ Hoài Sách. Hắn lại cầm lên, đưa lên miệng nhấm nháp, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa xăm. Quá khứ dường như đang ùa về, rõ nét và đau đớn.
Tạ Hoài Sách đặt chiếc bánh hoa quế xuống, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Tiểu nha hoàn. Hắn nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt sắc lạnh dò xét, như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó ẩn sâu bên trong. Không gian tĩnh lặng đến ngạt thở, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Tiểu nha hoàn và tiếng gió khe khẽ lùa qua những khung cửa.
Tạ Hoài Sách: Ngươi có nhớ, lúc đó ta chỉ là một con tin, ai cũng có thể làm khó dễ?
Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng sấm trong điện. Mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng khủng khiếp, day dứt và ám ảnh. Tiểu nha hoàn giật mình, toàn thân run rẩy. Lời nói đó, giọng điệu đó, tất cả đều khiến nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng nhận ra, hắn không chỉ đơn thuần là đang hoài niệm về món bánh. Hắn đang nhắc lại quá khứ, đang khơi gợi lại những ký ức cay đắng.
Tạ Hoài Sách: Phủ Thượng Thư… một cái lồng vàng cho kẻ mất nước. Ta, một con cờ bị người ta vùi dập không thương tiếc. Ngươi, một nha hoàn bé nhỏ, cũng bị họ sai khiến, hành hạ. Nhưng ta nhớ, có lần, chính ngươi lại là người lớn tiếng với ta, ném cả thứ này vào mặt ta.
Hắn liếc nhìn chiếc bánh hoa quế trên đĩa. Tiểu nha hoàn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nàng biết. Nàng biết hắn nhớ. Hắn nhớ tất cả những lần nàng vì ấm ức, vì sợ hãi mà trút giận lên hắn. Nàng nhớ cả những lần Đại tiểu thư sai nàng hầu hạ, rồi lại mắng nhiếc, sỉ vả nàng không tiếc lời. Nàng nhớ cả Quản sự ma ma từng làm cho nàng khóc không ít lần.
Tiểu nha hoàn: Thần thiếp… thần thiếp sai rồi. Thần thiếp không nên…
Nàng không thể nói hết câu. Nước mắt đã trào ra, lăn dài trên má. Nàng cảm thấy mình thật tàn nhẫn khi đã từng đối xử tệ bạc với một người giờ đây lại là Hoàng đế của một quốc gia. Một Hoàng đế đã từng là con tin, đã từng bị khinh thường.
Tạ Hoài Sách: Không, ngươi không sai. Ngươi chỉ là một con kiến bị đạp dưới chân. Giống như ta lúc đó. Nhưng ta đã khác. Ta đã trở lại. Và ta nhớ… ta nhớ hết thảy những ai đã từng khinh miệt ta. Nhớ cả những kẻ đã từng làm ta tổn thương.
Ánh mắt Tạ Hoài Sách trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như một lưỡi dao chực chờ cứa vào tim Tiểu nha hoàn. Nàng cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đang chuẩn bị làm gì đó. Hắn đang dùng quá khứ làm vũ khí. Nhưng mục đích của hắn là gì? Hắn muốn trả thù Đại tiểu thư? Hay còn ai khác? Nỗi lo lắng bất an xâm chiếm lấy tâm trí Tiểu nha hoàn. Nàng biết, số phận của nàng giờ đây đang nằm trong tay vị Hoàng đế đầy thù hận này.
Đôi mắt Tạ Hoài Sách dịu đi một chút khi hắn nhớ về những hành động nhỏ của Tiểu nha hoàn đã làm cho hắn. Một thoáng suy tư lướt qua, rồi hắn cất tiếng, giọng đã bớt đi phần gay gắt nhưng vẫn ẩn chứa sự xa cách.
Tạ Hoài Sách: Ngươi còn nhớ những lời ta vừa nói chứ?
Tiểu nha hoàn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ngấn nước nhìn hắn. Nàng khẽ gật đầu, cả người vẫn run rẩy. Nàng hiểu rằng hắn không còn trách móc về món bánh hoa quế nữa. Nhưng điều đó lại càng khiến nàng thêm sợ hãi. Sự dịu lại trong mắt hắn, một thoáng mềm mại thoáng qua, không phải là sự tha thứ, mà là một sự nhìn nhận khác.
Tạ Hoài Sách: Trong cái phủ Thượng Thư ấy, ngoài những lời mắng nhiếc, sỉ vả, còn có những gì mà ngươi mang lại cho ta?
Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu nha hoàn, một tia dò xét lóe lên. Cái bóng dáng nhỏ bé, gầy guộc của nàng hiện lên rõ nét trong ký ức hắn. Hắn nhớ những lúc nàng lẻn vào phòng, đặt vội thứ gì đó rồi vội vã bỏ đi, không dám nhìn thẳng vào hắn. Hắn nhớ cả mùi hương thoang thoảng của những chiếc bánh hoa quế mà nàng đã liều mạng làm cho hắn.
Tiểu nha hoàn cảm thấy lòng mình ấm lại một chút, xen lẫn sự nhẹ nhõm. Có lẽ… có lẽ hắn sẽ không còn giận nàng nữa. Có lẽ nàng sẽ được tha bổng. Nàng từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy vị Hoàng đế này nữa, hoặc nếu có, thì đó là khi nàng đang đứng trước vành móng ngựa. Nhưng giờ đây, hắn đang tự mình khơi gợi lại những ký ức đó.
Tạ Hoài Sách: Chỉ có ngươi… vẫn lén lút giúp đỡ ta. Cho ta thứ để lót dạ, cho ta chút hơi ấm trong cái nơi lạnh lẽo đó.
Giọng hắn đột nhiên trở nên trầm khàn, mang theo một chút gì đó mềm mại, gần gũi hơn. Tiểu nha hoàn hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Nàng biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Nàng có thể nắm lấy cơ hội này, hoặc lại một lần nữa đánh mất tất cả.
Tiểu nha hoàn: Thần thiếp… thần thiếp chỉ làm những gì một người nên làm. Khi ấy… khi ấy thần thiếp cũng rất sợ hãi. Nhưng… không đành lòng nhìn ngài…
Nàng ngập ngừng, rồi dồn hết can đảm nhìn thẳng vào mắt Tạ Hoài Sách. Ánh mắt nàng giờ đây không còn vẻ sợ sệt tột cùng, mà là sự chân thành, pha lẫn chút mong manh.
Tạ Hoài Sách: Không đành lòng?
Hắn lặp lại, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng hiện trên môi. Hắn nhìn sâu vào mắt Tiểu nha hoàn, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ ẩn giấu bên trong nàng. Hắn nhận ra, trong số những người đã từng làm tổn thương hắn, đã từng xem hắn như cỏ rác, lại có một người, dù nhỏ bé, dù sợ hãi, vẫn dành cho hắn những cử chỉ tử tế hiếm hoi. Điều đó, với một kẻ đã chất đầy hận thù như hắn, lại càng có sức nặng.
Tạ Hoài Sách nhìn sâu vào mắt Tiểu nha hoàn, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ ẩn giấu bên trong nàng. Hắn nhận ra, trong số những người đã từng làm tổn thương hắn, đã từng xem hắn như cỏ rác, lại có một người, dù nhỏ bé, dù sợ hãi, vẫn dành cho hắn những cử chỉ tử tế hiếm hoi. Điều đó, với một kẻ đã chất đầy hận thù như hắn, lại càng có sức nặng.
“Không đành lòng?” Hắn lặp lại, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng hiện trên môi. Hắn nhớ lại hình ảnh Tiểu nha hoàn lén lút mang cho hắn những chiếc bánh hoa quế thơm lừng, hay những lần nàng liều mình kiếm cớ mang cho hắn chút cháo loãng khi bị bỏ đói. Trong cái phủ Thượng Thư mục rữa đầy quyền lực và sự khinh miệt ấy, nàng là tia sáng duy nhất.
Ánh mắt Tạ Hoài Sách dần chuyển sang một sắc thái khác, lạnh lẽo hơn. Hắn nhớ lại những ngày tháng nhục nhã, những lời mạt sát cay độc mà hắn đã phải nuốt vào bụng. Đặc biệt, hắn nhớ đến **Đại tiểu thư**. Nụ cười nhếch mép của nàng khi sai người hành hạ hắn, cái cách nàng coi hắn như một món đồ chơi.
Tạ Hoài Sách: Ngươi nói ngươi không đành lòng nhìn ta? Vậy còn **Đại tiểu thư**? Nàng ta có bao giờ đành lòng nhìn ta không?
Lời hắn nói ra như một nhát dao cứa vào không khí. Tiểu nha hoàn run rẩy, nàng biết đây là thời điểm nhạy cảm nhất. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của **Đại tiểu thư** với những người hầu, với cả Tạ Hoài Sách. Nàng không dám nói dối.
Tiểu nha hoàn: **Đại tiểu thư**… nàng ấy…
Nàng ngập ngừng, không biết nên nói gì. Sự im lặng của nàng càng làm Tạ Hoài Sách thêm phần nghi hoặc. Hắn nhớ lại những lần **Đại tiểu thư** lớn tiếng sai bảo, bắt hắn làm những việc hèn hạ. Nàng ta còn từng sai **Quản sự ma ma** tát tai nàng vì tội dám nhìn **Đại tiểu thư**.
Tạ Hoài Sách siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Hận thù trong hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn nhìn **Tiểu nha hoàn** với ánh mắt dò xét, rồi đột ngột, giọng hắn trở nên lạnh lùng, đầy sát khí.
Tạ Hoài Sách: **Đại tiểu thư** coi thường ta, xem ta như cỏ rác. Nàng ta muốn ta sống không bằng chết. Giờ thì, nàng ta đang ở đâu?
Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt như muốn thiêu đốt cả căn phòng. Tiểu nha hoàn rùng mình. Nàng biết, cơn thịnh nộ của Tạ Hoài Sách, dù đã tạm lắng xuống khi nhắc đến nàng, giờ đây lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, nhắm thẳng vào **Đại tiểu thư**. Nàng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể an toàn. Số phận của **Đại tiểu thư** chắc chắn sẽ không mấy tốt đẹp.
Tiểu nha hoàn lắp bắp: Nàng… nàng ấy… vẫn ở **Phủ Thượng Thư**, điện hạ.
Tạ Hoài Sách cười khẩy, nụ cười đó không hề mang chút ấm áp nào.
Tạ Hoài Sách: **Phủ Thượng Thư**? Hay là nàng ta đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi ngày ta bị phế truất, để lại tiếp tục cuộc sống vương giả? Ta sẽ không để điều đó xảy ra. Tuyệt đối không.
Hắn đứng dậy, bước đi quanh phòng, mỗi bước chân đều mang theo sự đe dọa.
Tạ Hoài Sách: Ta nhớ rõ từng lời sỉ nhục mà **Đại tiểu thư** đã dành cho ta. Ta nhớ rõ cách nàng ta sai bảo **Thượng Thư đại nhân** đối xử với ta. Giờ thì, đến lúc phải trả nợ rồi.
Hắn dừng lại trước mặt Tiểu nha hoàn, ánh mắt sắc lạnh.
Tạ Hoài Sách: Ngươi… ngươi có biết **Đại tiểu thư** đã làm gì với ta trong những ngày cuối cùng ta còn ở **Phủ Thượng Thư** không?
Tạ Hoài Sách nhìn sâu vào mắt Tiểu nha hoàn, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ ẩn giấu bên trong nàng. Hắn nhận ra, trong số những người đã từng làm tổn thương hắn, đã từng xem hắn như cỏ rác, lại có một người, dù nhỏ bé, dù sợ hãi, vẫn dành cho hắn những cử chỉ tử tế hiếm hoi. Điều đó, với một kẻ đã chất đầy hận thù như hắn, lại càng có sức nặng.
“Không đành lòng?” Hắn lặp lại, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng hiện trên môi. Hắn nhớ lại hình ảnh Tiểu nha hoàn lén lút mang cho hắn những chiếc bánh hoa quế thơm lừng, hay những lần nàng liều mình kiếm cớ mang cho hắn chút cháo loãng khi bị bỏ đói. Trong cái phủ Thượng Thư mục rữa đầy quyền lực và sự khinh miệt ấy, nàng là tia sáng duy nhất.
Ánh mắt Tạ Hoài Sách dần chuyển sang một sắc thái khác, lạnh lẽo hơn. Hắn nhớ lại những ngày tháng nhục nhã, những lời mạt sát cay độc mà hắn đã phải nuốt vào bụng. Đặc biệt, hắn nhớ đến Đại tiểu thư. Nụ cười nhếch mép của nàng khi sai người hành hạ hắn, cái cách nàng coi hắn như một món đồ chơi.
Tạ Hoài Sách: Ngươi nói ngươi không đành lòng nhìn ta? Vậy còn Đại tiểu thư? Nàng ta có bao giờ đành lòng nhìn ta không?
Lời hắn nói ra như một nhát dao cứa vào không khí. Tiểu nha hoàn run rẩy, nàng biết đây là thời điểm nhạy cảm nhất. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của Đại tiểu thư với những người hầu, với cả Tạ Hoài Sách. Nàng không dám nói dối.
Tiểu nha hoàn: Đại tiểu thư… nàng ấy…
Nàng ngập ngừng, không biết nên nói gì. Sự im lặng của nàng càng làm Tạ Hoài Sách thêm phần nghi hoặc. Hắn nhớ lại những lần Đại tiểu thư lớn tiếng sai bảo, bắt hắn làm những việc hèn hạ. Nàng ta còn từng sai Quản sự ma ma tát tai nàng vì tội dám nhìn Đại tiểu thư.
Tạ Hoài Sách siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Hận thù trong hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn nhìn Tiểu nha hoàn với ánh mắt dò xét, rồi đột ngột, giọng hắn trở nên lạnh lùng, đầy sát khí.
Tạ Hoài Sách: Đại tiểu thư coi thường ta, xem ta như cỏ rác. Nàng ta muốn ta sống không bằng chết. Giờ thì, nàng ta đang ở đâu?
Hắn nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt như muốn thiêu đốt cả căn phòng. Tiểu nha hoàn rùng mình. Nàng biết, cơn thịnh nộ của Tạ Hoài Sách, dù đã tạm lắng xuống khi nhắc đến nàng, giờ đây lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, nhắm thẳng vào Đại tiểu thư. Nàng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể an toàn. Số phận của Đại tiểu thư chắc chắn sẽ không mấy tốt đẹp.
Tiểu nha hoàn lắp bắp: Nàng… nàng ấy… vẫn ở Phủ Thượng Thư, điện hạ.
Tạ Hoài Sách cười khẩy, nụ cười đó không hề mang chút ấm áp nào.
Tạ Hoài Sách: Phủ Thượng Thư? Hay là nàng ta đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi ngày ta bị phế truất, để lại tiếp tục cuộc sống vương giả? Ta sẽ không để điều đó xảy ra. Tuyệt đối không.
Hắn đứng dậy, bước đi quanh phòng, mỗi bước chân đều mang theo sự đe dọa.
Tạ Hoài Sách: Ta nhớ rõ từng lời sỉ nhục mà Đại tiểu thư đã dành cho ta. Ta nhớ rõ cách nàng ta sai bảo Thượng Thư đại nhân đối xử với ta. Giờ thì, đến lúc phải trả nợ rồi.
Hắn dừng lại trước mặt Tiểu nha hoàn, ánh mắt sắc lạnh.
Tạ Hoài Sách: Ngươi… ngươi có biết Đại tiểu thư đã làm gì với ta trong những ngày cuối cùng ta còn ở Phủ Thượng Thư không?
Tiểu nha hoàn lắc đầu, nước mắt lưng tròng. Nàng sợ hãi không dám nhìn thẳng vào hắn.
Tạ Hoài Sách: Nàng ta đã xua đuổi tất cả mọi người. Nàng ta sai người nhốt ta vào nhà kho lạnh lẽo, bỏ đói ta. Nàng ta còn…
Hắn ngừng lại, cố gắng kiềm chế cơn giận đang cuộn trào. Ký ức ùa về như một cơn lũ.
Tạ Hoài Sách: …Nàng ta còn cười vào mặt ta khi ta gào thét trong tuyệt vọng. Nàng ta nói rằng ta chỉ là một con tin hèn mạt, một thứ nhơ nhuốc.
Hắn tiến sát hơn, giọng nói trở nên ghê rợn.
Tạ Hoài Sách: Nàng ta đã nghĩ rằng ta sẽ chết trong sự quên lãng của thế gian. Nhưng ta đã sống. Ta đã trốn thoát. Và ta đã trở về.
Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc mai của Tiểu nha hoàn. Động tác đầy bất ngờ, khiến nàng giật mình.
Tạ Hoài Sách: Còn ngươi, ta giữ lại không phải để trừng phạt.
Tiểu nha hoàn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Nàng không thể tin vào tai mình. Giữ lại nàng? Không phải để trừng phạt? Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh về những kẻ quyền lực làm gì tùy thích với những kẻ dưới trướng.
Tạ Hoài Sách: Ngươi đã từng cho ta một chút ấm áp giữa cái lạnh lẽo của Phủ Thượng Thư. Ta nhớ. Ta không quên.
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, một tia sáng khác hẳn sự lạnh lẽo thường thấy. Đó là sự tò mò pha lẫn một chút gì đó… mơ hồ. Hắn nhìn nàng, như nhìn một loài sinh vật kỳ lạ, một bí ẩn cần được khám phá. Tại sao nàng ta lại đối xử tốt với kẻ bị tất cả mọi người khinh bỉ? Câu hỏi đó bắt đầu ăn sâu vào tâm trí hắn, thay thế cho hận thù mù quáng. Sự tò mò này còn mãnh liệt hơn cả mong muốn trả thù.
Tạ Hoài Sách nhìn sâu vào mắt Tiểu nha hoàn, ánh mắt dò xét. Hắn thấy trong đó sự sợ hãi, nhưng cũng là sự chân thành không giấu giếm. Nàng ta không giống Đại tiểu thư, không giống những kẻ đã từng xem hắn như một món đồ chơi nhơ bẩn.
Tạ Hoài Sách: Ngươi… ngươi có biết Đại tiểu thư đã làm gì với ta trong những ngày cuối cùng ta còn ở Phủ Thượng Thư không?
Tiểu nha hoàn lắc đầu, nước mắt lưng tròng. Nàng sợ hãi không dám nhìn thẳng vào hắn.
Tạ Hoài Sách: Nàng ta đã xua đuổi tất cả mọi người. Nàng ta sai người nhốt ta vào nhà kho lạnh lẽo, bỏ đói ta. Nàng ta còn…
Hắn ngừng lại, cố gắng kiềm chế cơn giận đang cuộn trào. Ký ức ùa về như một cơn lũ.
Tạ Hoài Sách: …Nàng ta còn cười vào mặt ta khi ta gào thét trong tuyệt vọng. Nàng ta nói rằng ta chỉ là một con tin hèn mạt, một thứ nhơ nhuốc.
Hắn tiến sát hơn, giọng nói trở nên ghê rợn.
Tạ Hoài Sách: Nàng ta đã nghĩ rằng ta sẽ chết trong sự quên lãng của thế gian. Nhưng ta đã sống. Ta đã trốn thoát. Và ta đã trở về.
Hắn đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc mai của Tiểu nha hoàn. Động tác đầy bất ngờ, khiến nàng giật mình.
Tạ Hoài Sách: Còn ngươi, ta giữ lại không phải để trừng phạt.
Tiểu nha hoàn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Nàng không thể tin vào tai mình. Giữ lại nàng? Không phải để trừng phạt? Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh về những kẻ quyền lực làm gì tùy thích với những kẻ dưới trướng.
Tạ Hoài Sách: Ngươi đã từng cho ta một chút ấm áp giữa cái lạnh lẽo của Phủ Thượng Thư. Ta nhớ. Ta không quên.
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, một tia sáng khác hẳn sự lạnh lẽo thường thấy. Đó là sự tò mò pha lẫn một chút gì đó… mơ hồ. Hắn nhìn nàng, như nhìn một loài sinh vật kỳ lạ, một bí ẩn cần được khám phá. Tại sao nàng ta lại đối xử tốt với kẻ bị tất cả mọi người khinh bỉ? Câu hỏi đó bắt đầu ăn sâu vào tâm trí hắn, thay thế cho hận thù mù quáng. Sự tò mò này còn mãnh liệt hơn cả mong muốn trả thù.
Tạ Hoài Sách chìa tay ra, không chạm vào nàng, chỉ đơn giản là một cử chỉ mở.
Tạ Hoài Sách: Ta muốn ngươi ở lại bên ta.
Tiểu nha hoàn hoàn toàn choáng váng. Tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tạ Hoài Sách: Với một thân phận khác.
Lời nói của hắn như một lời tuyên án, hay một lời ban ân. Nàng không thể hiểu nổi ý định thực sự của hắn. Nàng đã từng là một nha hoàn, từng làm những việc hèn mọn. Nay, hắn muốn nàng ở bên cạnh mình, với một “thân phận khác”? Cái thân phận đó là gì? Là một người hầu thân cận? Hay là một thứ gì đó… khác nữa?
Tạ Hoài Sách nhìn sự bối rối và sợ hãi trên khuôn mặt nàng. Hắn mỉm cười, nụ cười lần này không còn chút lạnh lẽo nào, mà thay vào đó là sự bí ẩn khiến người ta rùng mình.
Tạ Hoài Sách: Đừng sợ. Ta không có ý định làm hại ngươi. Ta chỉ… muốn biết.
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt.
Tạ Hoài Sách: Ngươi không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Giữa những kẻ chỉ biết lợi dụng và hãm hại, ngươi lại là ngoại lệ. Ta muốn tìm hiểu lý do.
Tiểu nha hoàn vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra của hắn, rồi lại ngước lên nhìn khuôn mặt hắn. Trong đôi mắt kia, nàng thấy một sự phức tạp mà nàng chưa từng chạm tới.
Tạ Hoài Sách: Ta cần một người. Một người mà ta có thể tin tưởng, hoặc ít nhất là… quan sát. Người đó sẽ ở bên cạnh ta, chứng kiến mọi chuyện. Ngươi có bằng lòng không?
Câu hỏi của hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, mỗi chữ như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí Tiểu nha hoàn. Giữa sự sợ hãi và sự tò mò đang giằng xé, nàng cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh.
Tiểu nha hoàn lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự bối rối và sợ hãi. Nàng cúi đầu, rụt rè từ chối: “Bệ hạ, nô tì chỉ là một tiểu nha hoàn, không dám trèo cao…” Nàng sợ hãi, bối rối, nghi ngờ, không tin vào đề nghị đó.
Tạ Hoài Sách nhìn sự kháng cự yếu ớt đó, nụ cười trên môi càng thêm bí ẩn. Hắn tiến lại gần, giọng nói trầm khàn vang lên, từng chữ như rót mật vào tai nàng, nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm khó lường.
Tạ Hoài Sách: “Không dám trèo cao” ư? Đó là cách mà Đại tiểu thư dạy ngươi nói sao? Hay là lời tự ti mà ngươi tự nhủ mỗi đêm? Ngươi đã từng làm bánh hoa quế cho ta, ta nhớ. Ngươi đã từng lén mang nước cho ta, ta cũng nhớ. Những hành động nhỏ bé ấy, giữa một thế giới đầy gai góc, lại khiến ta khắc cốt ghi tâm.
Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua gương mặt đang run rẩy của nàng.
Tạ Hoài Sách: Ta không cần một phi tần xinh đẹp, hay một mưu sĩ xảo quyệt. Ta cần một người có thể nhìn thấy bản chất đằng sau những lớp vỏ bọc. Một người đã từng đối xử tốt với ta khi ta chẳng là gì cả. Ngươi có nghĩ rằng, một tiểu nha hoàn có thể đứng bên cạnh Hoàng đế Kỳ Quốc và làm chứng cho sự thay đổi này không?
Tiểu nha hoàn ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Hoài Sách, cố gắng tìm kiếm một tia chân thành trong đó. Nhưng thứ nàng thấy chỉ là một vực sâu thăm thẳm của quyền lực và tham vọng.
Tiểu nha hoàn: Nhưng… nô tì không hiểu. Tại sao Bệ hạ lại…
Tạ Hoài Sách: Tại sao ta lại chọn ngươi? Bởi vì ngươi là ngoại lệ. Bởi vì trong khi tất cả những kẻ khác tìm cách lợi dụng ta, xem ta là công cụ, thì ngươi, một nha hoàn bé nhỏ, lại cho ta thấy một chút ấm áp. Và ta muốn hiểu. Ta muốn biết, tại sao ngươi lại làm vậy.
Hắn vươn tay ra, lần này, ngón tay hắn lướt nhẹ trên má nàng, một chạm nhẹ như lông vũ nhưng lại mang sức nặng của cả một đế chế.
Tạ Hoài Sách: Ta cho ngươi một cơ hội. Một cơ hội để thoát khỏi kiếp nha hoàn. Một cơ hội để chứng kiến lịch sử được tạo nên. Ngươi sẽ ở bên cạnh ta, nhìn thấy mọi thứ. Ngươi sẽ là người duy nhất hiểu được sự khác biệt giữa con tin năm xưa và Hoàng đế ngày nay. Ngươi có muốn không?
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Tiểu nha hoàn đứng đó, như bị đóng băng. Lời đề nghị của Tạ Hoài Sách vừa là một lời mời gọi đầy cám dỗ, vừa là một lời đe dọa không thể chối từ. Nàng không tin vào những gì mình đang nghe. Nàng đã từng bị ức hiếp, bị khinh rẻ, và giờ đây, Hoàng đế của Kỳ Quốc, kẻ từng là con tin của phủ Thượng Thư, lại muốn nàng ở bên cạnh hắn. Một nha hoàn như nàng, liệu có thể đối mặt với tất cả những điều đó? Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó xen lẫn với một tia tò mò mãnh liệt.
TIỂU NHA HOÀN
Sự im lặng trùm lấy căn phòng. Tiểu nha hoàn đứng đó, như bị đóng băng. Lời đề nghị của Tạ Hoài Sách vừa là một lời mời gọi đầy cám dỗ, vừa là một lời đe dọa không thể chối từ. Nàng không tin vào những gì mình đang nghe. Nàng đã từng bị ức hiếp, bị khinh rẻ, và giờ đây, Hoàng đế của Kỳ Quốc, kẻ từng là con tin của phủ Thượng Thư, lại muốn nàng ở bên cạnh hắn. Một nha hoàn như nàng, liệu có thể đối mặt với tất cả những điều đó? Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó xen lẫn với một tia tò mò mãnh liệt.
TẠ HOÀI SÁCH
(Giọng trầm, đầy quyền uy)
Ngươi không có quyền lựa chọn.
Ánh mắt Tạ Hoài Sách quét qua khuôn mặt đang đầy biến động của Tiểu nha hoàn. Không một chút nao núng, hắn tiến tới, bàn tay thon dài nhưng ẩn chứa sức mạnh của cả một đế vương, giữ lấy cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
TẠ HOÀI SÁCH
Ngươi có thể từ chối. Ngươi có thể khóc lóc, có thể van xin. Nhưng mọi sự chống cự của ngươi lúc này chỉ càng khẳng định rằng, ngươi vẫn mang trong mình những sợi dây ràng buộc với quá khứ nhu nhược đó. Ta đã từng làm con tin tại cái phủ Thượng Thư đó, nơi ngươi cùng với Đại tiểu thư của ngươi đã giày xéo lòng tự trọng của ta. Ta đã từng ăn bánh hoa quế mà ngươi lén mang đến. Ta đã từng nhìn thấy sự khinh bỉ trong mắt ngươi khi ngươi trút giận lên ta.
Giọng Tạ Hoài Sách như dao cứa vào tim Tiểu nha hoàn. Nàng cảm thấy cả cơ thể mình đông cứng lại. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ đây biến thành sự bất lực hoàn toàn. Đúng vậy, nàng không có quyền. Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn.
TẠ HOÀI SÁCH
(Nâng giọng, từng lời như ra lệnh)
Ta là Hoàng đế của Kỳ Quốc. Ta có quyền ban cho ngươi vinh hoa, có quyền dìm ngươi xuống bùn lầy. Nhưng ta chọn cách khác. Ta chọn cách để ngươi nhìn thấy sự thật. Nhìn thấy kẻ từng bị ngươi xem thường giờ đây đứng trên đỉnh vinh quang. Nhìn thấy cách mà lịch sử được định đoạt bởi những kẻ dám đứng lên. Ngươi sẽ đi cùng ta. Đến Kinh đô. Đến Hoàng cung Kỳ Quốc. Ngươi sẽ ở bên cạnh ta.
Tiểu nha hoàn cảm nhận được sức nặng của ánh mắt Tạ Hoài Sách. Nó không còn là ánh mắt của một người đàn ông yêu thương hay trừng phạt, mà là ánh mắt của một vị vua, ra lệnh cho thần dân. Nàng biết, trong tình huống này, sự kháng cự là vô nghĩa. Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân phục.
TIỂU NHA HOÀN
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Nô tì… hiểu.
Tạ Hoài Sách mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy thỏa mãn. Hắn buông cằm nàng ra, lùi lại một bước.
TẠ HOÀI SÁCH
Tốt. Ngày mai, ngươi sẽ theo ta về Kỳ Quốc. Hãy chuẩn bị.
Hắn quay lưng bước đi, để lại Tiểu nha hoàn cô độc trong căn phòng, tim đập loạn xạ, cả thân thể vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và sự choáng ngợp trước quyền lực tuyệt đối của người đàn ông vừa bước ra từ quá khứ của nàng.
TẠ HOÀI SÁCH
(Giọng trầm lắng, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về một quãng thời gian xa xưa)
Ta quay lưng lại đây. Ngươi có thể nghĩ ta đang kiêu ngạo, đang thao túng. Nhưng ngươi không hiểu. Ngươi là người duy nhất nhìn thấy ta khi ta khốn cùng nhất, và không quay lưng lại.
Tiểu nha hoàn sững người. Lời nói của Tạ Hoài Sách như một cơn gió lạ thổi qua, làm lay động chút ít sự cứng nhắc trong tim nàng. Nàng nhớ lại, ba năm trước, khi hắn còn là con tin ở phủ Thượng Thư. Hắn gầy gò, tiều tụy, thường xuyên bị Đại tiểu thư cùng đám nha hoàn khác trêu chọc, sỉ nhục. Có lần, hắn ngã lăn ra đất, y phục rách nát, máu rỉ ra từ khóe môi, ánh mắt tuyệt vọng. Chính nàng, trong một khoảnh khắc không hiểu vì sao, đã không đành lòng. Nàng đã lén mang cho hắn một chút nước, một mẩu bánh hoa quế còn sót lại trong bếp. Nàng đã nhìn thấy sự bàng hoàng và cảm kích thoáng qua trong đôi mắt hắn lúc đó. Nhưng sau đó, sợ hãi sự trừng phạt, nàng lại quay lưng.
TIỂU NHA HOÀN
(Giọng run rẩy, ánh mắt phức tạp, nửa động lòng, nửa vẫn còn chút sợ hãi)
Nô tì… nô tì chỉ là một tiểu nha hoàn…
TẠ HOÀI SÁCH
(Quay lại, ánh mắt sắc như dao, nhưng ẩn chứa một điều gì đó sâu lắng hơn)
Chính vì ngươi không quay lưng lại. Khi tất cả mọi người nhìn ta như một kẻ hèn hạ, một món hàng trao đổi, chỉ có ngươi… chỉ có ngươi nhìn thấy một Tạ Hoài Sách khác. Một Tạ Hoài Sách bị đọa đày, bị giày xéo. Cái nhìn của ngươi lúc đó, nó khiến ta tin rằng, ta vẫn còn tồn tại. Ta không chết đi cùng với sự khốn cùng đó.
Hắn tiến lại gần Tiểu nha hoàn, bước chân mạnh mẽ và dứt khoát. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là một hơi thở. Tiểu nha hoàn cảm nhận được hơi ấm và cả sự lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông trước mặt. Nàng cảm động trước lời tiết lộ của hắn, một sự thật được chôn giấu suốt bao năm. Nhưng sâu thẳm trong lòng, sự lo sợ về tương lai vẫn còn đó. Nàng sẽ đi đâu, về đâu? Cuộc đời nàng giờ đây đã gắn liền với kẻ từng bị nàng xem thường, nay lại là Hoàng đế của một đế quốc hùng mạnh.
TIỂU NHA HOÀN
(Nhìn xuống đất, giọng thì thầm, đầy suy tư)
Nhưng… chuyện đã qua rồi. Nô tì không có ý định…
TẠ HOÀI SÁCH
(Cắt ngang lời nàng, giọng cương quyết)
Chuyện chưa bao giờ qua cả. Lòng hận thù với những kẻ đã từng sỉ nhục ta vẫn còn đó. Nhưng sự tồn tại của ngươi, một tia sáng nhỏ nhoi trong đêm tối đó, cũng không bao giờ phai nhạt. Ngươi sẽ ở bên cạnh ta. Không phải vì ngươi yêu ta, mà vì ngươi đã từng nhìn thấy ta ở nơi tăm tối nhất. Và đó là sợi dây ràng buộc duy nhất mà ta cần. Hãy chuẩn bị. Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi đây.
TIỂU NHA HOÀN
(Tim đập loạn xạ, nàng ngước lên nhìn bóng lưng uy nghi của Tạ Hoài Sách. Nàng cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm không đáy. Tất cả những gì nàng từng biết, từng tin tưởng, giờ đây đều tan vỡ. Cuộc đời nàng, vốn dĩ chỉ loanh quanh trong bếp lửa và những việc lặt vặt trong phủ Thượng Thư, nay đã bị kéo vào một thế giới hoàn toàn khác, đầy quyền lực và nguy hiểm. Nàng không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ cảm thấy một luồng hỗn loạn len lỏi trong tâm trí, vừa sợ hãi, vừa có một tia hy vọng mong manh len lỏi.)
Nô tì… nô tì không hiểu. Bệ hạ nói…
TẠ HOÀI SÁCH
(Hắn quay lại, ánh mắt quét qua nàng, vừa lạnh lùng vừa có chút gì đó khó dò. Nụ cười nhạt trên môi hắn khiến Tiểu nha hoàn càng thêm bất an.)
Ngươi đã nhìn thấy ta trong bộ dạng thảm hại nhất. Cái nhìn của ngươi khi đó, dù pha lẫn chút khinh miệt, lại mang theo sự thương hại mà không ai khác dành cho ta. Cái nhìn đó, nó đã cứu rỗi một phần linh hồn ta. Giờ đây, ngươi sẽ ở bên cạnh ta. Không phải để chịu khổ, mà để chứng kiến ta xây dựng lại tất cả.
Hắn đưa tay ra, không chạm vào nàng, chỉ đơn giản là chìa ra. Động tác này mang theo một sự áp đặt ngầm, không cho phép sự từ chối.
TIỂU NHA HOÀN
(Nàng nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn lên gương mặt hắn. Nàng cảm thấy mình như con chim nhỏ lạc đàn, bị cuốn vào cơn bão táp. Nỗi sợ hãi vây lấy nàng, nhưng sâu thẳm đâu đó, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu nảy sinh. Đó không còn là sự sợ hãi đơn thuần của một nha hoàn trước Hoàng đế, mà là một sự bối rối phức tạp về một vận mệnh đang thay đổi.)
Nhưng… nô tì chỉ là một tiểu nha hoàn… Nô tì không biết gì cả…
TẠ HOÀI SÁCH
(Giọng hắn trầm xuống, đầy quyền uy, nhưng không hề có ý trừng phạt.)
Ngươi đã từng làm bánh hoa quế cho ta. Ngươi đã từng chứng kiến ta bị sỉ nhục. Cái phận sự của ngươi, nó đã sớm được định đoạt từ lâu rồi. Đừng sợ. Ta không làm hại ngươi. Ngược lại, ta sẽ cho ngươi thấy một thế giới mà ngươi chưa từng dám mơ tới.
Hắn quay người, bước đi về phía cửa. Từng bước chân đều chắc chắn và dứt khoát.
TẠ HOÀI SÁCH
(Quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, ẩn chứa một lời hứa hẹn và cả một lời cảnh báo.)
Chuẩn bị đi. Sáng mai, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Ngươi sẽ không còn là tiểu nha hoàn nữa.
Tiểu nha hoàn đứng lặng, bóng lưng Tạ Hoài Sách dần khuất sau cánh cửa. Nàng vẫn quỳ đó, cảm giác cả thế giới như đảo lộn. Nàng đã không còn là chính mình, và tương lai mờ mịt, nhưng kỳ lạ thay, nàng không hoàn toàn tuyệt vọng. Một sự thay đổi lớn lao đã đến, và nàng biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, không thể nào quay đầu lại.
TIỂU NHA HOÀN
(Nàng vẫn đứng đó, đôi mắt trừng trừng nhìn cánh cửa vừa đóng sập lại. Căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, nặng nề bởi sự im lặng và những lời nói đầy ẩn ý của Tạ Hoài Sách. Nàng lẩm bẩm, giọng run run.)
Sáng mai… rời khỏi đây? Không còn là tiểu nha hoàn nữa?
Bóng tối dần bao trùm căn phòng khi ánh chiều tà vụt tắt. Tiểu nha hoàn cảm thấy mình như đang trôi dạt giữa biển khơi vô định. Nàng cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra, từng lời nói, từng ánh mắt của Tạ Hoài Sách. Hắn đã từng là con tin yếu đuối, bị nàng coi thường, thậm chí còn trút giận lên hắn. Giờ đây, hắn là Hoàng đế, quyền sinh sát trong tay, vậy mà lại nói sẽ đưa nàng đi? Vì cái gì? Vì nàng từng làm bánh hoa quế cho hắn? Hay vì nàng đã nhìn thấy hắn trong bộ dạng thảm hại nhất?
Một người hầu gái với trang phục chỉnh tề, dáng vẻ cung kính, nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Nàng ta cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ.
NGƯỜI HẦU GÁI
Tiểu thư, Hoàng thượng đã cho người chuẩn bị. Mời người theo nô tì.
Tiểu nha hoàn ngẩng đầu lên, nhìn người hầu gái xa lạ. Nàng ta không phải Quản sự ma ma, cũng không phải những người hầu quen thuộc trong phủ Thượng Thư. Trang phục của nàng ta sạch sẽ, phẳng phiu, khác hẳn với những bộ quần áo sờn cũ của các nha hoàn.
TIỂU NHA HOÀN
(Nàng nhìn quanh căn phòng giam chật hẹp, rồi lại nhìn người hầu gái.)
Đi đâu?
NGƯỜI HẦU GÁI
(Cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu.)
Mời người đi theo nô tì. Chốn này không còn phù hợp với người nữa.
Trước sự ngập ngừng của Tiểu nha hoàn, người hầu gái đưa tay ra. Động tác này không có sự áp đặt như Tạ Hoài Sách, mà có vẻ dịu dàng hơn. Tiểu nha hoàn hít một hơi sâu, gật đầu. Nàng bước theo người hầu gái, rời khỏi căn phòng giam lạnh lẽo.
Họ đi qua những hành lang dài, rộng rãi, được trang trí lộng lẫy bằng gấm vóc và đồ chạm trổ tinh xảo. Không khí trong cung điện hoàn toàn khác với phủ Thượng Thư ồn ào, náo nhiệt. Nơi đây tĩnh lặng, uy nghiêm, nhưng cũng phảng phất một sự trống vắng kỳ lạ. Tiểu nha hoàn nhận ra, đây không phải là đường đến “phòng giam” như nàng vẫn tưởng.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa lớn. Người hầu gái mở cửa, để lộ một căn phòng không kém phần xa hoa. Giường lớn trải lụa là, bàn trang điểm đầy đủ đồ dùng đắt tiền, tủ quần áo mở ra toàn là gấm vóc và châu báu. Mùi hương thoang thoảng của trầm hương và hoa nhài lan tỏa trong không khí. Căn phòng này không giống bất kỳ nơi nào nàng từng thấy, ngay cả những phòng ở của Đại tiểu thư cũng không sánh bằng.
NGƯỜI HẦU GÁI
Đây là nơi ở mới của người. Từ giờ, người không còn là tiểu nha hoàn nữa. Hoàng thượng đã định liệu tất cả.
Tiểu nha hoàn đứng sững sờ, ánh mắt lướt qua từng vật dụng trong phòng. Nàng cảm thấy mình như đang mơ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Từ một nha hoàn bị hành hạ, tủi nhục, giờ đây nàng lại được đặt vào một không gian xa hoa, được gọi là “tiểu thư” và được tuyên bố rằng “không còn là tiểu nha hoàn nữa”. Nàng nhìn lại người hầu gái, trong mắt vẫn còn sự hoang mang và cả một chút nghi ngờ. Liệu đây là một trò đùa tàn độc, hay là khởi đầu của một cuộc đời mới mà nàng chưa từng dám nghĩ tới?
Tiểu nha hoàn bước vào căn phòng, ánh mắt nàng dò xét mọi thứ. Nó quá lộng lẫy, quá xa lạ, đến nỗi nàng cảm thấy mình lạc lõng giữa chốn này. Nàng chạm tay vào tấm rèm nhung dày, cảm nhận sự mềm mại của nó. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng: Tạ Hoài Sách, cái tên từng gắn liền với sự yếu đuối, bất lực, giờ đây lại đang nắm giữ vận mệnh của nàng. Hắn đã từng bị sỉ nhục, khinh bỉ, nhưng hắn đã đứng lên, và giờ đây, hắn đang cho nàng thấy, thế giới này có thể thay đổi đến mức nào. Nàng vẫn nhớ cái nhìn sắc lạnh của hắn, cái cách hắn nói nàng sẽ không còn là tiểu nha hoàn nữa. Có lẽ, hắn đang muốn cho nàng thấy một cái gì đó, một sự trả thù, hay một lời nhắc nhở về sự thay đổi của quyền lực. Nàng không hiểu rõ ý định của hắn, nhưng nàng cảm thấy mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy mới, một cuộc chơi mà nàng chưa từng biết luật lệ.
Nàng quay lại nhìn người hầu gái.
TIỂU NHA HOÀN
Vậy… ta nên gọi là gì?
NGƯỜI HẦU GÁI
(Cúi đầu.)
Người là người mà Hoàng thượng sủng ái. Danh phận của người, sẽ sớm được công bố.
Lời nói đó lại càng làm cho Tiểu nha hoàn thêm bối rối. Sủng ái? Nàng, một tiểu nha hoàn, lại được Hoàng đế sủng ái? Tất cả những gì nàng đã trải qua, từ những ngày tháng tủi nhục trong phủ Thượng Thư, đến những ngày bị giam cầm trong điện nhỏ, tất cả dường như đã dẫn đến khoảnh khắc này. Tạ Hoài Sách, kẻ mà nàng từng khinh thường, giờ đây lại trở thành người định đoạt tương lai của nàng.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về nơi xa xăm, nơi có thể là Kinh đô của Chiêu Quốc, nơi có Phủ Thượng Thư, nơi có Đại tiểu thư vẫn đang sống trong vinh quang ảo mỏng. Nhưng tất cả giờ đây dường như đã lùi xa. Nàng biết, cuộc đời của nàng đã thay đổi hoàn toàn. Cái phận nha hoàn bé nhỏ giờ đây đã thuộc về quá khứ, nhường chỗ cho một thân phận mới, một vận mệnh mới, được định đoạt bởi chính kẻ mà nàng từng nghĩ rằng mình có thể khinh miệt. Cảm giác bất an vẫn còn đó, nhưng xen lẫn là một sự tò mò mãnh liệt về những gì sắp xảy ra.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

