Chồng đã mất 5 năm, vợ bất ngờ gặp anh tay trong tay người phụ nữ khác… Bí mật kinh hoàng bị phơi bày!

Chồng đã mất và chị để tang suốt 5 năm. Hôm ấy, khi đưa con đi chơi, chị bỗng r/un r/ẩy đứng kh;ựng lại bên kia đường, trong chiếc xe hơi sang trọng, người đàn ông ngồi bên trong… chính là chồng chị. Bên cạnh anh còn có một người phụ nữ l;ạ m;ặt…Đã năm năm kể từ ngày anh ra đi trong một t/ai n/ạn. Người ta tìm thấy chiếc xe bẹp dúm dưới vực sâu, người ch/áy đ/en không còn ng;uyên v;ẹn. Cô khóc cạn nước mắt, chấp nhận mất mát, tự mình nuôi con khôn lớn.
Nhưng hôm nay, trong một buổi chiều đầy nắng, khi dắt con đi dạo trong trung tâm thương mại, cô đã chết lặng khi nhìn thấy người đàn ông ấy—chồng mình—bước ra từ một chiếc xe hơi sang trọng. Anh mặc vest, đeo kính đen, bên cạnh là một người phụ nữ trẻ đẹp, tay trong tay đầy tình cảm.
Cô đứng sững như hoá đá, con gái nhỏ vẫn ríu rít bên cạnh, không biết mẹ mình đang run rẩy đến mức nào…
Thảo siết chặt tay con gái, trái tim như ngừng đập. Cô cố nhắm mắt lại, mong đó là một ảo giác—một người giống anh, chỉ là vô tình giống. Nhưng khi cô mở mắt ra, anh đã quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt lướt qua như chưa từng quen biết.
Người đàn ông ấy… chính là Khánh—chồng cô. Mái tóc, dáng đi, chiếc đồng hồ cô từng tặng sinh nhật năm ấy, tất cả đều không thể là nhầm lẫn. Anh còn có một nốt ruồi dưới đuôi mắt trái, điều mà không ai ngoài cô biết.
Tim cô đập loạn. “Sao có thể… Anh đã mất rồi mà…”
Con bé Tú An níu tay mẹ, “Mẹ ơi, mẹ sao thế?”
Thảo không trả lời. Cô kéo con bé rời khỏi nơi đó, tim như bị bóp nghẹt.
5 năm trước
Khánh mất trong một chuyến đi công tác ở Tây Nguyên. Xe mất lái, lao xuống vực, bốc cháy. Tin báo về như sét đánh ngang tai. Gia đình anh nhận dạng thi thể qua chiếc đồng hồ, nhẫn cưới và giấy tờ còn sót lại.
Tang lễ tổ chức vội vàng. Thảo suy sụp, suýt mất con vì cú sốc quá lớn.
Suốt năm năm qua, cô không dám yêu ai, sống khép kín, làm hai công việc cùng lúc để nuôi con. Mỗi tối cô vẫn đọc nhật ký, nhắc con nhớ về ba nó bằng những câu chuyện đẹp nhất.
Vậy mà…
Tối hôm đó, Thảo không ngủ được. Đầu óc rối bời, cô lục lại tất cả hình ảnh ngày tang lễ. Những mảnh xương đen được hỏa táng, không rõ là ai. Một cảm giác bất an trào lên. Cô gọi điện cho Huy—bạn thân của Khánh, người đi cùng trong chuyến công tác năm ấy nhưng may mắn không lên xe vì bị đau bụng đột ngột.
Huy bất ngờ khi nghe câu hỏi của Thảo, nhưng sau một hồi im lặng, anh nói:
“Thảo, có những chuyện… tao không biết có nên nói hay không…”
Cô gằn giọng, “Làm ơn. Đây là chồng tao. Tao cần biết sự thật.”
Huy hẹn cô sáng mai gặp mặt.
Tại một quán cà phê cũ kỹ ven đường, Huy rít thuốc liên tục. Gương mặt anh mệt mỏi.
“Sau vụ tai nạn, chỉ có một xác người… không nguyên vẹn. Khánh và Tuấn—tài xế—cùng mất tích. Không rõ ai là ai. Nhưng vì trên xác còn chiếc đồng hồ của Khánh và giấy tờ mang tên nó, nên mọi người tin là vậy.”
“Ý anh là… người chết có thể là Tuấn?”
Huy gật đầu.
“Và Khánh thì biến mất? Tại sao anh không nói gì suốt 5 năm?”
Huy nhìn cô bằng ánh mắt buồn bã. “Vì một tuần sau tang lễ, tao nhận được một bức thư… Không tên, không địa chỉ, chỉ có một câu: ‘Xin lỗi. Đừng tìm tôi.’ Tao biết chữ Khánh. Nhưng không thể nói gì. Gia đình mày khi ấy đau quá, ai tin?”
Thảo nghẹn họng. Cô nhớ đến ánh mắt xa lạ của anh hôm nay. Tại sao anh lại bỏ rơi mẹ con cô? Anh đi đâu suốt 5 năm? Người phụ nữ kia là ai? …. Quý độc giả xem tiếp dưới bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng đã mất 5 năm, vợ bất ngờ gặp anh tay trong tay người phụ nữ khác… Bí mật kinh hoàng bị phơi bày!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt