Vết mổ sau ca sinh mổ của tôi còn chưa kịp lành hẳn, chồng tôi đã ném thẳng vào người tôi một tấm séc ly hôn trị giá năm trăm triệu tệ.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét, như thể chỉ cần thêm một giây nữa thôi cũng khiến anh ta khó chịu. Còn tôi thì không hề do dự, không dây dưa thêm một lời. Tôi lặng lẽ cầm lấy tấm séc rồi rời đi.
Trong phòng khách, anh ta đã mở sẵn champagne để ăn mừng, như thể vừa tống khứ được một món đồ phiền phức.
Trong miệng anh ta, tôi chỉ là một công cụ sinh nở, một “cỗ máy đẻ”.
Chỉ có điều anh ta không hề biết rằng, chiếc vali tôi mang theo khi rời khỏi nhà họ Hạ không phải đựng quần áo.
Bên trong là bốn người thừa kế duy nhất, là huyết mạch độc đinh chín đời của nhà họ Hạ.
Đợi đến sáng mai, khi bảo mẫu bước vào phòng trẻ em, cả bầu trời của gia tộc hào môn này sẽ lập tức sụp đổ.
…
Thuốc tê sau phẫu thuật vẫn chưa tan hết. Vết thương trên bụng tôi đau buốt như thể có hàng ngàn sợi dây sắt nung đỏ đang liên tục xuyên qua da thịt.
Tôi nằm trên chiếc giường trắng lạnh của phòng bệnh VIP. Mỗi một nhịp hô hấp đều kéo theo cơn đau sâu đến tận xương.
Hạ Cảnh Thâm đứng cạnh giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Ánh mắt ấy lạnh lẽo như đang nhìn một món đồ cũ đã dùng hỏng, có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Hôm nay anh ta mặc bộ vest may thủ công đắt tiền, phẳng phiu đến mức không vướng một hạt bụi. Sự chỉnh tề sang trọng ấy hoàn toàn lạc lõng trong căn phòng bệnh nồng mùi thuốc sát trùng.
Anh ta thò tay vào túi áo vest, rút ra một tấm séc.
Hai ngón tay kẹp hờ tờ giấy mỏng, động tác hững hờ như thể đó chỉ là một mảnh giấy vô nghĩa.
“Ký đi.”
Giọng nói lạnh lẽo của anh ta không có chút nhiệt độ nào, giống hệt suốt ba năm qua kể từ ngày tôi quen anh ta.
Tấm séc bị ném xuống chăn của tôi một cách tùy tiện. Tờ giấy mỏng manh vừa chạm vào bụng tôi, đúng ngay vị trí vết mổ.
Nhưng sức nặng của nó lại như cả nghìn tảng đá đè xuống.
Tôi gắng sức mở mắt, nhìn dãy số rõ ràng in trên tấm séc.
Năm trăm triệu.
Năm trăm triệu để mua đứt giá trị sinh nở của tôi.
Năm trăm triệu để mua đứt hai năm làm dâu Hạ gia, nơi tôi phục tùng như trâu ngựa.
Năm trăm triệu cũng để mua đứt toàn bộ tôn nghiêm còn sót lại của một con người.
“Nhược Vy, đây là thứ cô xứng đáng nhận.”
Hạ Cảnh Thâm cố ý nhấn mạnh hai chữ “xứng đáng”, giọng điệu vừa khinh miệt vừa ban phát, không hề che giấu.
“Đừng có mơ tưởng thêm bất cứ thứ gì không thuộc về cô.”
Cái gọi là “không thuộc về tôi” trong lời anh ta, hiển nhiên cũng bao gồm cả bốn đứa trẻ mà tôi đã suýt mất mạng mới sinh ra được.
Mang thai bốn, nỗi khổ của tôi trong suốt thai kỳ gấp nhiều lần người bình thường.
Ốm nghén đến mức nôn ra mật xanh mật vàng. Hai chân sưng phù đến nỗi không thể xỏ vừa bất kỳ đôi giày nào. Những tháng cuối, bụng lớn đến mức tôi không thể nằm thẳng, đêm nào cũng phải ngồi dựa vào gối mà ngủ.
Đến khi sinh mổ, tôi còn suýt chết vì băng huyết.
Thế nhưng tất cả những điều đó, trong mắt Hạ Cảnh Thâm, chỉ là một phần tất yếu của một cuộc giao dịch.
Vết thương trên bụng tôi lại co thắt vì động tác ném tấm séc của anh ta.
Cơn đau khiến tôi tỉnh táo hẳn.
Tôi nghiến chặt răng, không để bản thân phát ra bất kỳ t***g r*n nào.
Không được tỏ ra yếu đuối trước mặt anh ta. Đó là chút thể diện cuối cùng tôi còn giữ lại cho mình.
Tôi chống tay lên giường, cố gắng ngồi dậy. Mỗi cử động đều đau đớn như bị lăng trì.
Hạ Cảnh Thâm đứng đó nhìn, lạnh lùng đến mức ngay cả ý định đưa tay đỡ cũng không có.
Bản thỏa thuận ly hôn đã được anh ta đặt sẵn trên bàn từ lâu.
Tôi cầm bút, nhìn vào chỗ ký tên ở cuối trang.
Tôi không khóc, không làm ầm lên, thậm chí cũng chẳng buồn chất vấn.
Bởi vì tôi biết rõ, với một người trong lòng hoàn toàn không có mình, mọi cảm xúc của bạn chỉ là một trò cười rẻ tiền.
Ngòi bút chạm xuống giấy.
Tôi ký hai chữ “Nhược Vy”.
Tiếng bút sột soạt vang lên khẽ khàng.
Đó là lời chấm dứt cho cuộc hôn nhân nực cười kéo dài ba năm của tôi.
Hạ Cảnh Thâm thu lại bản thỏa thuận ly hôn, vẻ mặt cuối cùng cũng lộ ra chút thay đổi.
Đó là sự nhẹ nhõm.
Nhẹ nhõm vì sắp tống khứ được một rắc rối lớn.
Anh ta quay người đi, không hề kiêng dè mà rút điện thoại ra, bấm vào một dãy số.
Số điện thoại ấy, tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói vốn lạnh lùng của anh ta lập tức mềm đi.
“Vân Vân, anh tự do rồi.”
“Ngày mai chúng ta đi ăn mừng nhé.”
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu của Lục Vân. Dù chỉ nghe qua điện thoại, tôi cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt giả vờ trong sáng của cô ta.
“Cảnh Thâm, vậy còn Nhược tiểu thư và đứa trẻ thì sao?”
Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “đứa trẻ”, như thể đó không phải là bốn sinh mạng sống động, mà chỉ là vài món đồ cần xử lý.
Nghe vậy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ghê tởm.
Con của tôi, trong mắt họ thậm chí còn không bằng một kiện hành lý.
“Cô ta đã nhận tiền rồi, tự khắc sẽ biết điều mà biến mất.”
“Còn đứa trẻ, đã có bảo mẫu và chuyên gia chăm sóc. Không cần đến cô ta.”
Tôi rũ mắt xuống, che đi sự lạnh lẽo trong đáy mắt.
Hạ Cảnh Thâm, rất nhanh thôi anh sẽ hiểu, rốt cuộc là ai không cần đến ai.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, tâm trạng anh ta rõ ràng tốt hơn hẳn.
Anh ta rời khỏi phòng bệnh, đến một cái nhìn dư thừa cũng không để lại cho tôi.
Cánh cửa khép lại.
Thế giới bên ngoài lập tức bị ngăn cách.
Tôi gắng gượng bước xuống giường, từng bước chậm chạp đi đến trước gương.
Người phụ nữ trong gương có gương mặt trắng bệch như giấy, môi khô nứt, mái tóc vì nhiều ngày chưa gội mà bết lại.
Bộ dạng ấy đến chính tôi nhìn cũng thấy chán ghét.
Thế nhưng đôi mắt kia lại sáng đến đáng sợ.
Trong đó đang bùng cháy một ngọn lửa âm ỉ của sự phản công.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho cô bạn thân Hứa An.
“Hứa An, kế hoạch có thể bắt đầu rồi.”
Đêm khuya tĩnh lặng.
Tôi thay bộ đồ lao công đã chuẩn bị sẵn, đeo khẩu trang và đội mũ, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh chậm rãi di chuyển trong hành lang bệnh viện.
Tôi cố ý đi qua những góc khuất của camera giám sát.
Mỗi bước chân đều chính xác.
Những lộ trình này, từ khi mang thai những tháng cuối, mỗi lần đến khám thai tôi đều đã lặng lẽ ghi nhớ và diễn tập trong đầu vô số lần.
Trong tai nghe vang lên giọng nói bình tĩnh của Hứa An.
“Tiểu Vy, khóa điện tử của phòng trẻ em đã xử lý xong. Cậu có ba mươi giây.”
“Đừng sợ, mình đang đợi cậu bên ngoài.”
Tôi hít sâu một hơi, trấn tĩnh bản thân rồi đẩy cánh cửa nặng nề kia ra.
Trong phòng trẻ em, ánh đèn xanh dịu từ các lồng ấp tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Chỉ cần nhìn một cái, tôi đã thấy bốn bảo bối của mình.
Chúng nhỏ xíu, da nhăn nhúm như bốn chú khỉ con vừa chào đời.
Nhưng chúng ngủ rất yên.
Lồng ngực bé nhỏ phập phồng theo từng nhịp thở, giống như khúc nhạc êm dịu nhất trên thế gian.
Trái tim tôi lập tức mềm nhũn ra.
Đây là con của tôi, là máu thịt tách ra từ chính cơ thể tôi. Chúng không phải công cụ để nhà họ Hạ khoe khoang, cũng không phải món tài sản để họ tiếp tục kế thừa quyền lực.
Tôi mở bốn chiếc vali đặc chế mang theo bên mình.
Đó là hệ thống duy trì sự sống di động mà tôi nhờ Hứa An liên hệ với một đội ngũ chuyên gia hàng đầu nước ngoài đặt làm riêng.
Mỗi chiếc vali đều có giá trị khổng lồ, gần như bằng cả gia tài. Thế nhưng từng đồng tiền trong đó đều đến từ sự “ban ơn” của Hạ Cảnh Thâm.
Dùng tiền của anh ta để mang theo huyết mạch của anh ta rời đi.
Nghĩ đến đây, tôi chỉ cảm thấy châm biếm đến tận xương.
Động tác của tôi vừa thuần thục vừa nhẹ nhàng. Tôi bế từng đứa trẻ lên, cẩn thận đặt vào bên trong vali.
Trên người chúng vẫn còn phảng phất mùi sữa non dịu ngọt.
Hốc mắt tôi hơi nóng lên.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Hốc mắt Nhược Vy hơi nóng lên. Cô nén lại giọt nước mắt chực trào, cẩn thận đóng nắp chiếc vali đầu tiên. Tiếng “click” kim loại nhỏ vang lên sắc lạnh, khóa chặt tương lai của một đứa trẻ vào bên trong. Một tiếng “click” nữa, rồi tiếng thứ ba, tiếng thứ tư. Bốn chiếc vali đặc chế đã được đóng kín, ánh đèn dịu nhẹ bên trong vẫn tiếp tục duy trì sự sống. Nhược Vy đứng thẳng dậy, nhìn những chiếc vali nhỏ xếp hàng ngay ngắn trên sàn, cảm xúc hỗn độn cuộn trào trong lòng. Vừa là sự nhẹ nhõm vì đã cứu được các con, vừa là sự đau đớn cho một cuộc hôn nhân đổ vỡ, và cả sự căm phẫn dành cho Hạ Cảnh Thâm.
“Thời gian không còn nhiều, Tiểu Vy!” Giọng nói của Hứa An vang lên gấp gáp trong tai nghe, kéo Nhược Vy trở lại thực tại.
Nhược Vy giật mình, lập tức gật đầu, dù biết Hứa An không thể nhìn thấy. Cô khẽ khàng trút bỏ chiếc áo bệnh nhân, thuần thục khoác lên mình bộ đồ lao công đã được chuẩn bị sẵn. Chất vải thô ráp, cũ kỹ bỗng trở thành tấm áo giáp vô hình, che đi thân phận của một phu nhân nhà hào môn vừa sinh con. Nhược Vy đeo chiếc mũ vải, kéo khẩu trang lên che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc đầy quyết tâm. Cô đưa tay chỉnh lại chiếc tai nghe nhỏ gọn trong vành tai.
Nhược Vy nhìn xuống chiếc xe dọn vệ sinh chuyên dụng mà Hứa An đã sắp xếp. Bốn chiếc vali đặc chế, bên ngoài được ngụy trang bằng những tấm khăn trải giường trắng tinh và vài vật dụng dọn dẹp, nằm gọn gàng bên trong. Tim Nhược Vy đập mạnh, mỗi nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay cầm của chiếc xe. Chiếc xe kim loại nặng nề được đẩy đi, những bánh xe cao su lướt nhẹ trên sàn gạch bệnh viện.
“Tuyệt đối đừng đi vào khu vực V.I.P của sản khoa, đó là nơi có nhiều camera nhất và bảo an gắt gao. Theo lối đi cũ, rẽ phải ở hành lang B, sau đó rẽ trái vào cầu thang thoát hiểm số 3. Tôi đã vô hiệu hóa vài camera ở đó, nhưng phải thật nhanh,” Hứa An chỉ dẫn qua tai nghe, giọng nói đầy căng thẳng.
Nhược Vy siết chặt tay cầm. Từng bước chân cô đều thận trọng, cố gắng giữ tốc độ vừa phải, không quá nhanh để không gây chú ý, cũng không quá chậm để lãng phí thời gian quý báu. Cô giả vờ cúi xuống lau dọn một vài vết bẩn không tồn tại trên sàn, liếc nhanh về phía các góc khuất. Ánh mắt cô dò xét từng ngóc ngách, từng khung hình phản chiếu của camera an ninh.
Cô đẩy chiếc xe dọn vệ sinh qua một ngã ba hành lang, nơi một y tá đang đứng trò chuyện. Nhược Vy cúi đầu nhẹ, cố gắng tạo ra vẻ mặt mệt mỏi và cam chịu của một người lao công bình thường. May mắn, y tá chỉ liếc qua rồi tiếp tục câu chuyện. Nhược Vy tăng tốc độ một chút khi đi qua khu vực này, cảm giác như có hàng trăm con mắt đang dõi theo mình.
“Gần tới cầu thang thoát hiểm rồi, Vy. Nhớ kỹ, không được nhìn thẳng vào camera, hãy giả vờ bận rộn,” Hứa An nhắc nhở.
Nhược Vy gật đầu. Cô đẩy xe đến trước cửa cầu thang thoát hiểm, dùng chân giữ cửa, cẩn thận kéo chiếc xe nặng trịch vào trong. Tiếng đóng cửa “két” một tiếng vang vọng trong không gian vắng lặng, khiến cô rùng mình. Bóng tối bao trùm cầu thang bộ mang lại một cảm giác vừa an toàn vừa rờn rợn. Cô biết, mỗi giây phút cô ở đây, nguy hiểm lại rình rập.
Nhược Vy từng bước một xuống cầu thang, những bánh xe cao su của chiếc xe đẩy nặng trịch va nhẹ vào bậc tam cấp, tạo ra âm thanh khẽ khàng nhưng đầy áp lực trong không gian tĩnh mịch. Mồ hôi lấm tấm trên trán Nhược Vy, từng nhịp thở của cô đều cố gắng giữ thật nhẹ. Cô không biết mình đã đi bao nhiêu bậc, chỉ biết đôi chân đã bắt đầu mỏi nhừ, nhưng sự quyết tâm trong đôi mắt vẫn bùng cháy.
“Tốt lắm, Vy. Cậu sắp ra tới cửa thoát hiểm tầng trệt rồi. Nhớ kỹ, cánh cửa đó có thể khóa trái, nhưng tôi đã can thiệp từ xa. Đẩy mạnh một chút là được. Hứa An giọng nói vẫn đầy căng thẳng nhưng có phần nhẹ nhõm hơn, vang lên trong tai nghe.
Nhược Vy hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực đẩy chiếc xe dọn vệ sinh đến trước cánh cửa kim loại cũ kỹ. Cô dùng vai ghì vào cánh cửa, đẩy mạnh. Tiếng “két” lần này lớn hơn, báo hiệu cánh cửa đã mở ra một khe hẹp. Ánh sáng yếu ớt của buổi đêm lọt vào, cùng với không khí lạnh của màn đêm tháng sáu. Cô loay hoay xoay chiếc xe ra ngoài, cố gắng không gây tiếng động lớn nhất có thể.
Vừa đẩy chiếc xe ra khỏi cánh cửa, Nhược Vy đã thấy Hứa An đứng đợi sẵn. Khuôn mặt cô bạn thân lo lắng, đôi mắt đảo nhanh nhìn xung quanh. Một chiếc xe hơi màu đen đã nổ máy, đậu cách đó không xa, đèn xe đã tắt.
“Vy!” Hứa An vội vàng chạy tới. Không để Nhược Vy kịp nói gì, Hứa An lập tức đón lấy tay cầm chiếc xe đẩy. Đôi tay Hứa An thoăn thoắt kéo chiếc xe nặng trịch về phía chiếc xe ô tô đang chờ.
“Mọi chuyện ổn rồi, cậu lên xe đi!” Hứa An thúc giục, giọng nói gấp gáp. Hứa An vừa nói vừa đẩy lưng Nhược Vy, hướng cô về phía cửa sau của chiếc xe. Nhược Vy không do dự, lập tức cúi người chui vào trong, cảm giác an toàn lạ lùng ập đến khi cánh cửa xe đóng lại sau lưng cô.
Cánh cửa xe đóng sầm, cắt đứt hoàn toàn tiếng ồn ào bên ngoài, trả lại không gian yên tĩnh và chật hẹp bên trong. Nhược Vy ngả người vào ghế, cảm giác an toàn chỉ thoáng qua rồi bị thay thế bằng cơn choáng váng ập đến. Đầu cô đau như búa bổ, và mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng.
Hứa An lập tức xoay người lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng quét qua Nhược Vy. Hứa An cúi thấp người, đặt bàn tay mát lạnh lên trán Nhược Vy. Nhiệt độ cơ thể Nhược Vy vẫn còn khá cao.
“Cậu vẫn còn yếu lắm, mọi việc cứ để mình lo.” Hứa An nói, giọng điệu kiên quyết nhưng vẫn ẩn chứa sự xót xa.
Nhược Vy chỉ khẽ gật đầu, không đủ sức để phản bác hay nói thêm lời nào. Mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, nhưng trong thâm tâm cô, ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy. Cô biết mình đã kiệt quệ đến mức nào, cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng hành trình này mới chỉ là khởi đầu. Cô không thể gục ngã, không bao giờ.
Chiếc xe nhẹ nhàng khởi động, từ từ lăn bánh rời khỏi bệnh viện, hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn của Nhà họ Hạ, rọi vào hành lang lát đá cẩm thạch mát lạnh. Bảo mẫu, với nụ cười tươi tắn trên môi và một khúc ca nho nhỏ ngân nga, bước đi quen thuộc về phía phòng trẻ em. Hôm nay là một ngày đẹp trời, và cô đã sẵn sàng cho một buổi sáng bận rộn với bốn sinh linh bé bỏng, những người thừa kế quý giá của Hạ gia.
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, một nụ cười ấm áp vẫn còn nở rộ trên môi. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng cứng lại, rồi tan biến hoàn toàn. Căn phòng rộng lớn chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không có tiếng máy monitor kêu đều đều, không có tiếng thở khò khè nhè nhẹ của trẻ sơ sinh, và quan trọng hơn hết, không có hình bóng của bốn chiếc lồng ấp quen thuộc.
Ánh mắt Bảo mẫu quét vội qua căn phòng. Bốn chiếc lồng ấp, nơi đáng lẽ ra phải chứa đựng bốn đứa trẻ sinh tư, giờ đây chỉ còn là bốn khoảng trống lạnh lẽo. Ga trải giường phẳng phiu, các thiết bị hỗ trợ y tế đã được rút dây gọn gàng, như thể chưa từng có ai ở đó. Không một dấu vết. Không một tiếng động.
Cả căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ còn lại nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Bảo mẫu. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Sự vui vẻ ban nãy bị xé toạc, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột độ, bóp nghẹt lấy cổ họng. Cô đứng sững sờ giữa cửa, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Bốn đứa trẻ đã đi đâu?
Cảm giác kinh hoàng trỗi dậy, Bảo mẫu lắp bắp gọi tên, “Các thiếu gia… các tiểu thư… đâu rồi?” Cô lao vào phòng, đôi mắt quét qua từng ngóc ngách, từng tấm rèm, từng chiếc tủ. Cô thậm chí còn mở cửa tủ quần áo, hy vọng một phép màu nào đó sẽ khiến các bé xuất hiện, nhưng chỉ có sự trống rỗng và im lặng đáp lại. Hơi thở cô dồn dập, lồng ngực đau nhói như bị bóp nghẹt. Sự hoảng loạn tột độ khiến tay chân cô run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Cô vội vã rút điện thoại từ túi áo, những ngón tay run lẩy bẩy đến mức suýt đánh rơi. Màn hình hiện lên số của Hạ Cảnh Thâm. Cô nhấn gọi, tiếng chuông chờ kéo dài như vô tận, mỗi tiếng kêu đều khiến tim cô nhảy nhót trong lồng ngực. Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng vô ích.
Đầu dây bên kia, giọng Hạ Cảnh Thâm vang lên, lãnh đạm và có phần khó chịu: “Chuyện gì vậy?”
“Tiên sinh…” Bảo mẫu thốt lên, giọng nói nghẹn lại, đứt quãng vì hoảng loạn. Cô cố gắng nuốt nước bọt, nhưng cổ họng khô khốc. “Tiên sinh… tôi… tôi…”
Hạ Cảnh Thâm nhíu mày, giọng anh càng thêm lạnh lùng: “Có chuyện gì thì nói mau! Tôi không có thời gian.”
“Các thiếu gia… và tiểu thư… biến mất rồi!” Bảo mẫu cuối cùng cũng nói ra được, tiếng nói lạc đi vì sợ hãi, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào. Cô như muốn ngã quỵ xuống sàn. “Bốn đứa trẻ… không còn ở đây nữa! Căn phòng… trống rỗng!”
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, một sự im lặng đáng sợ. Rồi giọng Hạ Cảnh Thâm bỗng trở nên trầm đục, đầy vẻ không thể tin được: “Cô nói cái gì? Biến mất là sao? Cô đang đùa giỡn với tôi đấy à?” Giọng anh mang theo một sự tức giận ẩn chứa. “Bốn đứa trẻ là người thừa kế của Hạ gia, sao có thể biến mất được? Cô điên rồi à?”
“Không phải… không phải tôi đùa! Tiên sinh, tôi không thấy các bé đâu cả!” Nước mắt Bảo mẫu chảy dài, cô vội vã đưa máy ảnh quay khắp căn phòng, run rẩy cố gắng chụp lại vài bức ảnh mờ ảo để chứng minh. “Tôi đã tìm khắp nơi rồi… không có ai cả! Lồng ấp… lồng ấp cũng không còn!”
Lời nói của Bảo mẫu khiến Hạ Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt anh lập tức trắng bệch, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Bốn đứa trẻ… biến mất? Điều đó là không thể! Anh siết chặt điện thoại, giọng nói trở nên gằn gừ, tràn đầy uy hiếp: “Cô dám nói lại một lần nữa xem? Nếu đó là sự thật, tôi thề sẽ khiến cô phải trả giá!”
Hạ Cảnh Thâm đứng sững giữa Phòng khách Hạ gia, nụ cười trên môi đông cứng lại. Ly rượu vang đỏ trên tay anh run lên bần bật, chất lỏng sóng sánh suýt tràn ra ngoài. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Bốn đứa trẻ biến mất? Cô ta dám đùa với anh sao? Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm, hỏi lại qua điện thoại: “Biến mất? Cô định nói là bị bắt cóc sao? Ai dám? Ai dám động vào con của Hạ Cảnh Thâm này?”
Bảo mẫu ở đầu dây bên kia như sắp ngất, tiếng nấc nghẹn ngào thảm thiết: “Tôi không biết… tôi đã kiểm tra camera… chúng đã bị đưa đi rồi! Có một người phụ nữ… trong bộ đồ lao công… gương mặt che kín… Tôi… tôi đã sơ suất rồi, Tiên sinh!”
Hạ Cảnh Thâm nhắm nghiền mắt lại, cơn giận dữ trỗi dậy như muốn thiêu đốt mọi thứ. Hơi thở anh trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng. Anh quay phắt người lại, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào Lục Vân đang ngồi cạnh. Lục Vân, nãy giờ vẫn đang thưởng thức rượu vang với vẻ mặt mãn nguyện, thấy vẻ mặt tái mét của Hạ Cảnh Thâm thì khẽ nhíu mày. Cô ta chưa từng thấy anh như vậy.
“Cảnh Thâm, có chuyện gì vậy anh?” Lục Vân nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên sự tò mò.
Hạ Cảnh Thâm hoàn toàn phớt lờ Lục Vân, anh tiếp tục gầm lên vào điện thoại, giọng nói như xé toạc không khí: “Nói cho tôi biết, là ai? Ai dám làm chuyện này? Mau gọi tất cả vệ sĩ! Phong tỏa bệnh viện! Tìm bằng được từng đứa bé! Ngay lập tức!”
Anh lập tức ngắt máy, bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Khuôn mặt anh tái mét, không còn chút huyết sắc. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Bốn đứa trẻ sơ sinh, người thừa kế của Hạ gia, biến mất? Không thể nào! Điều đó có nghĩa là… là anh đã mất tất cả? Sự mất mát này, nó còn lớn hơn cả một dự án hàng tỷ tệ bị thất bại. Nó là tương lai của Hạ gia!
Lục Vân đứng dậy, chậm rãi bước đến gần Hạ Cảnh Thâm. Cô ta đặt tay lên cánh tay anh, giọng nói đầy vẻ quan tâm: “Anh yêu, có chuyện gì thế? Sao anh lại hoảng loạn đến vậy? Nhìn anh xem, cả người anh run lên kìa.”
Hạ Cảnh Thâm gạt tay Lục Vân ra, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh không thèm để tâm đến cô ta nữa. Trong đầu anh, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên: Nhược Vy. Không, không thể nào. Cô ta chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, vừa sinh con xong, sao có thể làm được chuyện này? Cô ta đang nằm liệt giường ở bệnh viện, anh đã tận mắt nhìn thấy cô ta ký vào tờ đơn ly hôn, với vẻ mặt tiều tụy đến thảm hại. Nhưng rồi, anh chợt nhớ lại. Nhớ lại ánh mắt Nhược Vy nhìn anh lúc ký giấy, ánh mắt đó… chứa đựng một sự thù hận sâu sắc mà anh đã bỏ qua.
Anh đột ngột quay người lại, nhìn chằm chằm vào Lục Vân, vẻ mặt thất thần như nhìn thấy ma quỷ. “Không thể nào… không thể nào…” anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Anh như vừa nghe thấy một lời nguyền rủa, một dự báo kinh hoàng vừa được hé lộ. “Cô ta… cô ta đã làm gì?”
Hạ Cảnh Thâm không đợi câu trả lời từ Lục Vân. Anh lao đến bàn, vồ lấy điện thoại, tay run rẩy bấm số. “Tất cả! Nghe rõ đây! Phong tỏa bệnh viện ngay lập tức! Không một ai được ra vào! Lật tung từng ngóc ngách! Tìm bằng được bốn đứa trẻ sơ sinh! Gọi tất cả lực lượng an ninh Hạ gia, cảnh sát, bất cứ ai có thể giúp! Ngay bây giờ!” Giọng anh vang lên khô khốc, mỗi từ như xé toạc không khí trong Phòng khách Hạ gia. Lục Vân sững sờ đứng nhìn, nét mặt hoảng sợ xen lẫn bối rối. Cô ta chưa từng thấy Hạ Cảnh Thâm mất kiểm soát đến vậy.
Chỉ trong chớp mắt, bệnh viện vốn yên tĩnh đã trở thành một chiến trường. Hàng chục vệ sĩ mặc vest đen của Hạ gia, cùng với cảnh sát địa phương, tràn vào. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng bộ đàm xẹt xẹt, và những mệnh lệnh dứt khoát vang lên khắp các Hành lang bệnh viện. Hạ Cảnh Thâm đích thân đến, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt đỏ ngầu. Anh không ngừng thúc giục, gầm lên với từng nhân viên an ninh. “Tìm kiếm! Tìm kiếm thật kỹ! Kiểm tra từng Phòng bệnh VIP, từng Phòng trẻ em (bệnh viện), từng phòng kho, nhà vệ sinh!”
Toàn bộ hệ thống camera giám sát của bệnh viện được yêu cầu truy xuất ngay lập tức. Một nhóm kỹ thuật viên nhanh chóng làm việc, tua đi tua lại từng khung hình. Hạ Cảnh Thâm đứng đó, đôi mắt dán chặt vào màn hình, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng giây trôi qua là một cực hình. Anh nhìn thấy hình ảnh Nhược Vy vẫn đang nằm trên giường bệnh sau sinh mổ, sau đó là cảnh các bảo mẫu chăm sóc các con trong Phòng trẻ em (bệnh viện). Rồi cảnh bảo mẫu chạy hốt hoảng báo tin.
Và rồi, một hình ảnh lướt qua màn hình. Đó là Hành lang bệnh viện, nơi các nhân viên y tế và khách thăm đi lại tấp nập. Trong đám đông đó, một bóng người mặc Bộ đồ lao công, dáng người hơi còng, đầu cúi thấp, đẩy một chiếc xe đẩy chất đầy đồ dùng. Gương mặt của người đó bị chiếc mũ và khẩu trang che kín mít, không thể nhận dạng. Điều kỳ lạ là chiếc xe đẩy đó trông có vẻ nặng nề bất thường.
“Dừng lại! Dừng lại ngay!” Hạ Cảnh Thâm đột ngột gầm lên, ngón tay run rẩy chỉ vào màn hình. Hình ảnh được phóng to. Người phụ nữ trong Bộ đồ lao công ấy. Dáng đi của cô ta… có chút quen thuộc, nhưng Hạ Cảnh Thâm không thể chắc chắn. Anh siết chặt nắm đấm, cơn giận bùng lên dữ dội. “Là ai? Điều tra xem nhân viên này là ai! Rõ ràng là cô ta! Tìm ra cô ta ngay!”
Nhưng khi các kỹ thuật viên kiểm tra thông tin nhân viên, họ chỉ lắc đầu. “Thưa Hạ tổng, không có nhân viên nào có số hiệu và ca làm việc vào thời điểm này trông giống như vậy cả. Và hình ảnh quá mờ, không thể nhận diện được.” Hạ Cảnh Thâm cảm thấy một lưỡi dao sắc lạnh đâm xuyên qua tim. Không rõ mặt. Không có thông tin. Một cảm giác kinh hoàng ập đến, như một dòng điện chạy khắp cơ thể anh. Anh đã bị lừa. Cô ta… Nhược Vy, chính cô ta đã làm chuyện này!
Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Hạ Cảnh Thâm. Gương mặt anh ta méo mó vì căm phẫn, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên những tia máu. “Nhược Vy! Cô dám!” Anh ta gầm lên, quay phắt lại, đạp đổ ghế, lao như điên ra khỏi phòng giám sát. Mấy vệ sĩ Hạ gia đứng gần đó giật mình, vội vàng chạy theo.
Hạ Cảnh Thâm lao dọc Hành lang bệnh viện, mỗi bước chân nện thình thịch như muốn xé toạc nền đá hoa cương. Cơn giận bùng cháy dữ dội khiến lý trí anh ta gần như tê liệt. Anh ta phải đến đó, phải vồ lấy Nhược Vy, phải khiến cô ta phải trả giá vì dám giỡn mặt với Hạ Cảnh Thâm này!
Đến trước Phòng bệnh VIP, nơi Nhược Vy vẫn được cho là đang hồi phục, anh ta không thèm gõ cửa, đá mạnh một cú khiến cánh cửa gỗ bật tung. Tiếng động chói tai vang vọng khắp hành lang. Anh ta xông vào, ánh mắt quét một lượt tìm kiếm hình bóng quen thuộc.
Nhưng căn phòng trống rỗng.
Chiếc giường bệnh trắng tinh không một nếp nhăn, chăn gối đã được xếp gọn gàng. Bàn đầu giường trống trơn. Không một lọ hoa, không một cuốn sách, không một vật dụng cá nhân nào của Nhược Vy. Không có bóng dáng cô, không một dấu hiệu nào cho thấy cô đã từng ở đó. Căn phòng lạnh lẽo và vô hồn, như chưa từng có ai trú ngụ.
Hạ Cảnh Thâm đứng sững lại giữa căn phòng, cơ thể như bị đóng băng. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim anh ta đập thình thịch trong lồng ngực. Sự trống rỗng trong căn phòng phản chiếu đúng sự trống rỗng, hụt hẫng trong lòng anh ta. Một cảm giác kinh hoàng dâng trào, nuốt chửng mọi cơn tức giận. Nhược Vy… cô ta đã biến mất. Cô ta thực sự đã biến mất.
Anh ta bước lảo đảo đến bên giường, đưa tay chạm vào tấm ga trải giường lạnh ngắt. Cô ta không ở đây. Cô ta đã đi rồi. Và không chỉ cô ta, mà cả bốn đứa trẻ cũng đã biến mất.
Anh ta chợt nhận ra mình đã bị lừa. Bị lừa một cách trắng trợn, từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ. Cái cảnh cô ta nằm yếu ớt trên giường bệnh sau sinh mổ, gương mặt tái nhợt đồng ý ký giấy ly hôn… tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Nụ cười tự mãn của anh ta khi ném tờ séc ly hôn trị giá 500 triệu (tệ) vào mặt cô ta, giờ đây hóa thành một vết cứa sâu hoắm vào lòng tự trọng. Cô ta không cần tiền của anh ta. Cô ta cần những thứ khác. Và cô ta đã lấy được.
Hạ Cảnh Thâm gục xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu. Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng anh ta, lẫn lộn giữa cơn giận dữ tột cùng và nỗi sợ hãi kinh hoàng. Cô ta đã dám… Cô ta đã dám biến mất cùng những đứa con của anh ta. Cô ta đã dám biến anh ta thành một kẻ ngốc. Anh ta đã hoàn toàn bị Nhược Vy lừa một vố đau điếng.
Trong một căn hộ bí mật, ánh đèn lờ mờ hắt lên chiếc giường đơn sơ. Nhược Vy nằm tựa lưng vào thành giường, hơi thở còn yếu ớt nhưng đôi mắt lại sáng quắc, kiên định. Cô nhìn xuống bốn chiếc vali đặc chế đang đặt cạnh giường, mỗi chiếc được thiết kế như một lồng ấp di động thu nhỏ, bên trong là bốn sinh linh bé bỏng đang say ngủ. Chúng nằm đó, an toàn và được che chở, sau cuộc đào thoát đầy căng thẳng khỏi bệnh viện.
Vết mổ trên bụng Nhược Vy vẫn còn nhức nhối, mỗi cử động đều khiến cô nhăn mặt. Cơ thể cô kiệt quệ sau cuộc sinh nở và màn kịch công phu. Thế nhưng, không có chút hối hận hay sợ hãi nào trong ánh mắt cô. Thay vào đó là một ngọn lửa ý chí, thiêu đốt mọi đau đớn. Cô đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy chạm nhẹ vào bề mặt chiếc vali gần nhất, nơi một trong bốn đứa trẻ đang say sưa ngủ.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Nhược Vy, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của tình yêu thương vô bờ bến và sự quyết tâm sắt đá. Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một lời thề nguyền thiêng liêng chỉ dành riêng cho những đứa con của mình: “Mẹ sẽ bảo vệ các con, những thiên thần bé bỏng của mẹ. Mẹ hứa. Sẽ không ai tìm thấy chúng ta, không ai có thể làm hại các con.”
Cô khẽ nhắm mắt, hình ảnh Hạ Cảnh Thâm gào thét trong cơn giận dữ vụt qua trong tâm trí. Một nụ cười lạnh nhạt, pha chút mỉa mai, khẽ hé trên môi Nhược Vy. Anh ta sẽ phải trả giá. Tất cả những gì anh ta đã gây ra, cô sẽ đòi lại gấp bội. Nhưng giờ đây, ưu tiên hàng đầu của Nhược Vy là sự an toàn của những đứa con. Cô sẽ nghỉ ngơi, phục hồi sức lực, và chờ đợi. Kế hoạch của cô mới chỉ bắt đầu.
Tại phòng khách Hạ gia, không khí căng như dây đàn, tràn ngập mùi rượu và sự đổ vỡ. Hạ Cảnh Thâm đứng giữa căn phòng bừa bộn, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Chiếc bàn cà phê bằng kính đã vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh vương vãi như những giọt nước mắt vô hình. Chiếc bình hoa cổ bị ném mạnh vào tường, tạo nên một mảng ướt loang lổ. Hắn không ngừng nghiến răng, lẩm bẩm những lời nguyền rủa khó nghe.
Lục Vân rụt rè bước lại gần, bàn tay khẽ chạm vào cánh tay đang run rẩy của Hạ Cảnh Thâm. Giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng xoa dịu: “Cảnh Thâm, anh bình tĩnh lại đi mà. Anh đừng như vậy, hại thân thôi.”
Hạ Cảnh Thâm gạt phắt tay cô ra, ánh mắt như muốn thiêu đốt mọi thứ. Hắn quay phắt lại, chụp lấy một chiếc gạt tàn bằng pha lê trên bàn, không chút do dự mà ném thẳng vào chiếc TV màn hình phẳng đắt tiền. Màn hình tối sầm, nứt toác, tạo ra một tiếng động chói tai, rùng rợn. Hắn gầm lên: “Bình tĩnh? Cô bảo tôi bình tĩnh sao? Nhược Vy! Con khốn đó đã cướp đi các con của tôi! Cô ta đã lừa dối tôi!”
Lục Vân giật mình lùi lại, trái tim đập thình thịch. Cô chưa từng thấy Hạ Cảnh Thâm giận dữ đến mức này, sự hung bạo của hắn khiến cô run sợ. Cô cố gắng trấn tĩnh, bước lại gần hơn, vòng tay ôm lấy hắn từ phía sau. “Cảnh Thâm, đừng giận nữa. Dù sao thì các con cũng là con của anh, cô ta sẽ không dám làm gì đâu. Anh yên tâm, chúng ta sẽ tìm thấy các bé. Sẽ ổn thôi mà.” Cô nhẹ nhàng vuốt ve lưng hắn, cố gắng truyền đi sự an ủi.
Nhưng Hạ Cảnh Thâm hoàn toàn không phản ứng. Hắn đứng như tượng đá, toàn thân căng cứng. Đôi mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, tìm kiếm hình bóng của Nhược Vy và những đứa trẻ. “Cô ta dám! Cô ta dám trốn thoát cùng với con của tôi! Tôi sẽ khiến cô ta phải hối hận!” Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự thù hằn.
Lục Vân thấy vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Ánh mắt Hạ Cảnh Thâm, dù chỉ nhắc đến Nhược Vy, cũng đã đủ khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng. Cô có thể cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang hình thành giữa cô và hắn. Trước đây, khi Nhược Vy vẫn còn là cái gai trong mắt hắn, Hạ Cảnh Thâm luôn tìm đến cô để an ủi, để trút giận. Nhưng giờ đây, cơn thịnh nộ của hắn dường như không còn chỗ cho cô xen vào.
Cô siết chặt vòng tay, nhưng Hạ Cảnh Thâm vẫn bất động, tâm trí hắn như bị đóng kín. Lục Vân tự hỏi, liệu những lời an ủi của cô có còn giá trị gì trong mắt hắn không? Liệu vị trí của cô, thứ mà cô đã cố gắng lắm mới có được, có đang dần lung lay trong lòng Hạ Cảnh Thâm? Cô cảm thấy như mình đang đứng trên một tảng băng mỏng, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan. Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo hơn cả cơn thịnh nộ của Hạ Cảnh Thâm. Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh của hắn, lòng đầy lo lắng. Mối hiểm họa mang tên Nhược Vy, tưởng chừng đã được loại bỏ, giờ đây lại trở thành một bóng ma ám ảnh, đe dọa trực tiếp đến tất cả những gì cô đang có.
Hạ Cảnh Thâm đứng sững giữa phòng khách tan hoang, cơn thịnh nộ đã chuyển hóa thành một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ. Hắn siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ ngầu giờ ánh lên sự sắc bén, quyết đoán. Sự tức giận vô ích phải nhường chỗ cho hành động. Hắn không thể để Nhược Vy biến mất cùng các con của mình.
Hạ Cảnh Thâm lập tức rút điện thoại, gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp. Giọng hắn trầm khàn, từng chữ như đóng băng: “Lập tức. Kiểm tra toàn bộ giao dịch tài khoản của Nhược Vy sau khi ly hôn. Đặc biệt là khoản 500 triệu tôi đã chuyển. Tôi muốn biết từng đồng tiền đó đã đi đâu.”
Lục Vân vẫn đứng đó, rụt rè nhìn Hạ Cảnh Thâm. Sự giận dữ của hắn vừa rồi khiến cô sợ hãi, nhưng giờ đây, vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn này còn đáng sợ hơn gấp bội. Cô không dám nói một lời nào, chỉ có thể đứng lặng lẽ chứng kiến.
Chỉ vài phút sau, một quản lý tài chính cấp cao của Hạ gia đã có mặt, máy tính xách tay trên tay, vẻ mặt căng thẳng. Hắn đặt thiết bị xuống bàn, nhanh chóng mở một bảng thống kê. “Thưa Cảnh Thiếu, đây là toàn bộ lịch sử giao dịch của phu… của Nhược Vy tiểu thư.”
Hạ Cảnh Thâm nghiến răng, cúi xuống nhìn màn hình. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua từng dòng, dừng lại ngay tại khoản chuyển khoản 500 triệu tệ từ tài khoản của hắn vào tài khoản của Nhược Vy. Đúng như dự đoán. Nhưng sau đó là gì?
“Truy vết tiếp,” Hạ Cảnh Thâm lạnh lùng ra lệnh, ngón tay hắn gõ nhịp trên mặt bàn gỗ.
Người quản lý tài chính thao tác nhanh chóng. Các mũi tên và biểu đồ phức tạp hiện lên trên màn hình, thể hiện dòng tiền khổng lồ đó. Từ tài khoản Nhược Vy, 500 triệu không hề đứng yên. Nó được chuyển đi nhanh chóng, qua một loạt các tài khoản trung gian, rồi sau đó, là một địa chỉ IP nước ngoài bí ẩn, biến mất không dấu vết.
Sắc mặt Hạ Cảnh Thâm tái mét, từng mạch máu trên trán hắn nổi lên. Hắn trừng mắt nhìn dòng cuối cùng trên màn hình: ‘Giao dịch hoàn tất – Không thể truy vết thêm’.
“Cái gì? Biến mất?” Giọng Hạ Cảnh Thâm gằn lên, đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng không phải để xoa dịu mà là để thiêu đốt. “Cô ta… cô ta đã dùng chính số tiền ly hôn tôi đưa để… để đào tẩu!”
Một cảm giác bị sỉ nhục, bị lừa dối tột cùng dâng trào trong lồng ngực Hạ Cảnh Thâm. Hắn tưởng mình đã mua đứt được Nhược Vy, mua đứt được sự tự do của cô ta cùng những đứa trẻ. Nào ngờ, chính số tiền đó lại trở thành công cụ cho cuộc đào tẩu táo bạo này. Nhược Vy không chỉ trốn thoát mà còn dùng tiền của hắn để làm điều đó, như một cái tát trời giáng vào danh dự và quyền lực của Hạ gia.
Hạ Cảnh Thâm lùi lại một bước, cơ thể hắn run lên bần bật. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể muốn xé toạc nó ra. “Nhược Vy! Cô giỏi lắm! Cô dám giỡn mặt với tôi như vậy sao?” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng trống rỗng, chứa đầy sự căm hận và một nỗi đau thấu xương vì bị phản bội. “Tôi sẽ không buông tha cho cô! Dù cô có trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ tìm ra cô và khiến cô phải trả giá cho tất cả!”Hạ Cảnh Thâm đứng sững giữa phòng khách tan hoang, cơn thịnh nộ đã chuyển hóa thành một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ. Hắn siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ ngầu giờ ánh lên sự sắc bén, quyết đoán. Sự tức giận vô ích phải nhường chỗ cho hành động. Hắn không thể để Nhược Vy biến mất cùng các con của mình.
Hạ Cảnh Thâm lập tức rút điện thoại, gọi một cuộc điện thoại khẩn cấp. Giọng hắn trầm khàn, từng chữ như đóng băng: “Lập tức. Kiểm tra toàn bộ giao dịch tài khoản của Nhược Vy sau khi ly hôn. Đặc biệt là khoản 500 triệu tôi đã chuyển. Tôi muốn biết từng đồng tiền đó đã đi đâu.”
Lục Vân vẫn đứng đó, rụt rè nhìn Hạ Cảnh Thâm. Sự giận dữ của hắn vừa rồi khiến cô sợ hãi, nhưng giờ đây, vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn này còn đáng sợ hơn gấp bội. Cô không dám nói một lời nào, chỉ có thể đứng lặng lẽ chứng kiến.
Chỉ vài phút sau, một quản lý tài chính cấp cao của Hạ gia đã có mặt, máy tính xách tay trên tay, vẻ mặt căng thẳng. Hắn đặt thiết bị xuống bàn, nhanh chóng mở một bảng thống kê. “Thưa Cảnh Thiếu, đây là toàn bộ lịch sử giao dịch của phu… của Nhược Vy tiểu thư.”
Hạ Cảnh Thâm nghiến răng, cúi xuống nhìn màn hình. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua từng dòng, dừng lại ngay tại khoản chuyển khoản 500 triệu tệ từ tài khoản của hắn vào tài khoản của Nhược Vy. Đúng như dự đoán. Nhưng sau đó là gì?
“Truy vết tiếp,” Hạ Cảnh Thâm lạnh lùng ra lệnh, ngón tay hắn gõ nhịp trên mặt bàn gỗ.
Người quản lý tài chính thao tác nhanh chóng. Các mũi tên và biểu đồ phức tạp hiện lên trên màn hình, thể hiện dòng tiền khổng lồ đó. Từ tài khoản Nhược Vy, 500 triệu không hề đứng yên. Nó được chuyển đi nhanh chóng, qua một loạt các tài khoản trung gian, rồi sau đó, là một địa chỉ IP nước ngoài bí ẩn, biến mất không dấu vết.
Sắc mặt Hạ Cảnh Thâm tái mét, từng mạch máu trên trán hắn nổi lên. Hắn trừng mắt nhìn dòng cuối cùng trên màn hình: ‘Giao dịch hoàn tất – Không thể truy vết thêm’.
“Cái gì? Biến mất?” Giọng Hạ Cảnh Thâm gằn lên, đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng không phải để xoa dịu mà là để thiêu đốt. “Cô ta… cô ta đã dùng chính số tiền ly hôn tôi đưa để… để đào tẩu!”
Một cảm giác bị sỉ nhục, bị lừa dối tột cùng dâng trào trong lồng ngực Hạ Cảnh Thâm. Hắn tưởng mình đã mua đứt được Nhược Vy, mua đứt được sự tự do của cô ta cùng những đứa trẻ. Nào ngờ, chính số tiền đó lại trở thành công cụ cho cuộc đào tẩu táo bạo này. Nhược Vy không chỉ trốn thoát mà còn dùng tiền của hắn để làm điều đó, như một cái tát trời giáng vào danh dự và quyền lực của Hạ gia.
Hạ Cảnh Thâm lùi lại một bước, cơ thể hắn run lên bần bật. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể muốn xé toạc nó ra. “Nhược Vy! Cô giỏi lắm! Cô dám giỡn mặt với tôi như vậy sao?” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng trống rỗng, chứa đầy sự căm hận và một nỗi đau thấu xương vì bị phản bội. “Tôi sẽ không buông tha cho cô! Dù cô có trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ tìm ra cô và khiến cô phải trả giá cho tất cả!”
Nhược Vy đang ngồi trong một căn phòng nhỏ ấm cúng, ánh sáng dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ. Bốn đứa trẻ sơ sinh nằm ngoan trong những chiếc nôi đặt cạnh nhau, tiếng thở đều đặn và bình yên. Cô khẽ vuốt ve bàn tay nhỏ xíu của một đứa con, trên môi nở nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi sau chuỗi ngày căng thẳng.
Điện thoại của Nhược Vy rung lên, phá tan sự tĩnh lặng. Là Hứa An. Nhược Vy lập tức bắt máy, giọng nói vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh lên sự mong chờ.
“Hứa An?”
Đầu dây bên kia, giọng Hứa An vang lên đầy phấn khích, gần như thì thầm nhưng không giấu nổi sự hả hê: “Tiểu Vy! Cậu nghe tớ nói đây! Kế hoạch thành công rồi! Hoàn toàn thành công!”
Nhược Vy siết nhẹ điện thoại, trái tim đập nhanh hơn. Cô ngước mắt nhìn về phía những đứa con, một tia sáng kiên định lóe lên trong đáy mắt.
Hứa An tiếp tục, giọng điệu dồn dập hơn, như đang kể lại một vở kịch: “Cả Hạ gia đang náo loạn! Hạ Cảnh Thâm… hắn ta phát điên thật rồi! Tớ nghe nói hắn đã cho người lật tung mọi ngóc ngách, khắp nơi đều là người của hắn đang tìm kiếm. Khuôn mặt hắn ta đen như đít nồi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác ấy! Từ sáng đến giờ, Hạ gia không khác gì một bãi chiến trường!”
Một nụ cười chiến thắng, lạnh lẽo dần xuất hiện trên môi Nhược Vy. Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Hạ Cảnh Thâm đang giận dữ, bất lực hiện rõ trong tâm trí.
“Hắn ta không ngờ đúng không?” Nhược Vy khẽ nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng tràn đầy tự tin.
“Đúng vậy! Hắn ta không hề ngờ tới! Hắn ta cứ tưởng cậu ngoan ngoãn chấp nhận số phận, chấp nhận bị hắn đá đi cùng 500 triệu đó để nuôi con. Nào ngờ, chính số tiền đó lại trở thành công cụ cho cậu đào tẩu ngoạn mục như vậy!” Hứa An cười khúc khích, “Hắn ta chắc chắn đang tức đến hộc máu rồi, Tiểu Vy! Cậu không tưởng tượng được đâu, tớ nghe phong thanh là hắn ta đã đập phá gần hết đồ đạc trong phòng khách Hạ gia rồi!”
Nhược Vy mở mắt, ánh nhìn giờ đây sắc lạnh và kiên quyết hơn bao giờ hết. Cô nhìn về phía bốn chiếc nôi, những sinh linh bé bỏng đang ngủ say. Đây chính là mục đích của cô, là lý do để cô phải mạnh mẽ.
“Vậy là tốt rồi,” Nhược Vy đáp, “Càng náo loạn, càng chứng tỏ hắn ta đã bị trúng kế. Bây giờ Hạ Cảnh Thâm đang rối ren, sẽ khó mà tìm được dấu vết của chúng ta.”
“Chính xác! Cậu đã tính toán mọi thứ quá chuẩn rồi, Tiểu Vy! Từ chuyện sử dụng khoản tiền ly hôn để thiết lập các giao dịch phức tạp, đến việc ngụy trang và rời khỏi bệnh viện một cách hoàn hảo. Không ai nghĩ cậu lại có thể làm được điều đó, đặc biệt là hắn ta!” Hứa An nói, giọng tràn đầy ngưỡng mộ. “Bây giờ, Hạ Cảnh Thâm chỉ có thể tức giận trong vô vọng thôi. Kế hoạch của cậu thành công rồi, Tiểu Vy!”
Nhược Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai rọi vào phòng, mang theo hơi ấm và một khởi đầu mới. Cô đã thoát khỏi lồng giam, mang theo những đứa con của mình. Cuộc sống mới, tự do và đầy thử thách, đang chờ đợi.
Nhược Vy quay khỏi cửa sổ, ánh nhìn kiên định hướng về phía bốn chiếc nôi. Nụ cười chiến thắng trên môi cô tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt pha lẫn lo lắng và quyết tâm. Cô không chần chừ thêm nữa. Nhược Vy tiến lại gần một chiếc vali được đặt cẩn thận ở góc phòng – một chiếc vali đặc chế, không giống bất kỳ loại vali du lịch thông thường nào, với những đèn báo nhỏ nhấp nháy và hệ thống ống dẫn khí được giấu kín, đảm bảo sự sống cho những sinh linh bé bỏng.
Nhược Vy nhẹ nhàng bế từng đứa trẻ sơ sinh từ nôi ra. Bàn tay cô run nhẹ nhưng động tác vô cùng cẩn trọng. Cô đặt lần lượt bốn sinh linh bé bỏng vào các khoang riêng biệt bên trong vali, đảm bảo chúng được cố định và thoải mái nhất. Mỗi khi đặt một đứa con xuống, Nhược Vy lại cúi xuống hôn nhẹ lên trán chúng, thì thầm những lời yêu thương không thành tiếng. Ánh mắt cô tràn ngập tình mẫu tử, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa không thể dập tắt.
Khi cả bốn đứa trẻ đã yên vị trong chiếc vali đặc chế, ngủ say sưa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Nhược Vy đứng thẳng dậy. Cô ngắm nhìn chúng qua lớp kính trong suốt của vali, bàn tay khẽ đặt lên đó như muốn truyền đi hơi ấm. Nước mắt lưng tròng, từng giọt nóng hổi lăn dài trên má cô, nhưng ánh mắt Nhược Vy lại rực sáng sự kiên định. Cô đã vượt qua một chặng đường đầy gian nan, và đây mới chỉ là khởi đầu.
Nhược Vy siết chặt nắm tay, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng sự thề nguyện nặng nề, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng: “Đây mới chỉ là sự khởi đầu, Hạ Cảnh Thâm.” Cô quay lưng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía cánh cửa, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ chông gai nào phía trước.
Phòng khách Hạ gia ngập tràn tiếng cười và không khí ăn mừng. Hạ Cảnh Thâm ngả người trên sofa bọc da Ý, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay. Lục Vân ngồi cạnh, nũng nịu tựa vào vai anh ta. Hạ Cảnh Thâm mỉm cười đắc thắng, cảm thấy mọi gánh nặng đã được trút bỏ, tương lai rực rỡ đang chờ đón.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên, cắt ngang không khí vui vẻ. Hạ Cảnh Thâm nhíu mày, đưa tay nhấc máy.
“Alo?”
Giọng nói từ đầu dây bên kia gấp gáp, đầy vẻ lo lắng.
“Thưa Hạ tổng, có chuyện rồi! Cô Nhược Vy… và các đứa bé… đã biến mất khỏi bệnh viện!”
Hạ Cảnh Thâm đờ người. Ly rượu trên tay anh ta rơi xuống sàn đá cẩm thạch vỡ tan. Máu trong người như đông cứng lại.
HẠ CẢNH THÂM
(Gầm lên, mắt trợn trừng)
Ngươi nói cái gì?! Biến mất là sao? Cô ta có thể đi đâu? Các con ta vẫn đang nằm trong lồng ấp!
Giọng nói bên kia lắp bắp:
“Bệnh viện đã kiểm tra camera an ninh, cô ấy đã thay trang phục lao công và đưa các đứa trẻ đi… không ai phát hiện ra.”
Đầu óc Hạ Cảnh Thâm quay cuồng. Trang phục lao công? Các con? Từng lời Nhược Vy đã nói, từng cái nhìn thách thức của cô ta lướt qua trong tâm trí Hạ Cảnh Thâm. Anh ta đứng phắt dậy, lật tung chiếc bàn trà, gạt phăng mọi thứ xuống đất. Tiếng đổ vỡ choang choang vang vọng khắp căn phòng.
LỤC VÂN
(Sợ hãi lùi lại)
Cảnh Thâm, anh sao vậy?
Hạ Cảnh Thâm không hề nghe thấy. Cơn giận dữ bùng lên trong anh ta như một ngọn lửa địa ngục. Cô ta dám! Dám phản bội anh ta? Dám mang con của anh ta đi? Cái nhục nhã này còn hơn cả việc bị mất trắng gia sản. Đây là huyết mạch của Hạ gia, là tương lai của anh ta!
HẠ CẢNH THÂM
(Mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo)
Nhược Vy! Cô dám! Cô dám làm điều đó với tôi!
Anh ta rút điện thoại, bấm số điên cuồng.
HẠ CẢNH THÂM
(Hét vào điện thoại)
Tất cả nghe đây! Huy động mọi nguồn lực! Tìm bằng được Nhược Vy và bốn đứa trẻ! Đảo tung mọi ngóc ngách! Bằng mọi giá! Ta muốn nhìn thấy cô ta và các con ngay lập tức! Nỗi nhục này… Ta sẽ khiến cô ta phải trả giá gấp vạn lần!
Hạ Cảnh Thâm ném mạnh điện thoại xuống sofa, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch. Nỗi căm hờn, sự sỉ nhục bị phản bội cùng với nỗi sợ hãi mất đi huyết mạch gia tộc cuộn trào, thiêu đốt mọi giác quan của anh ta. Anh ta sẽ không bao giờ để yên cho Nhược Vy. Đêm đó, Hạ Cảnh Thâm trằn trọc không ngủ, trong đầu chỉ văng vẳng một ý nghĩ: tìm ra cô ta và trừng phạt.
Một tháng sau, tin tức về sự mất tích bí ẩn của “người thừa kế” nhà họ Hạ bùng nổ trên mọi mặt báo, gây chấn động dư luận Việt Nam. Các kênh tin tức, trang mạng xã hội tràn ngập những lời bàn tán, suy đoán. Hạ Cảnh Thâm đã huy động mọi lực lượng, từ cảnh sát đến thám tử tư, nhưng tất cả đều vô vọng. Không một dấu vết nào của Nhược Vy hay bốn đứa trẻ được tìm thấy.
PHÒNG LÀM VIỆC HẠ GIA – NGÀY – MỘT THÁNG SAU
Hạ Cảnh Thâm ngồi sụp xuống ghế bọc da, mái tóc rối bời, quầng mắt thâm quầng. Những xấp tài liệu báo cáo bay tứ tung trên bàn, không bản nào mang lại tin tức anh muốn nghe. Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, anh run rẩy nhấc máy.
HẠ CẢNH THÂM
(Giọng khàn đặc)
Alo?
Đầu dây bên kia là tiếng thư ký hoảng hốt.
THƯ KÝ (QUA ĐIỆN THOẠI)
Hạ tổng! Cổ phiếu Hạ Thị… lại lao dốc không phanh! Đã mất hơn ba mươi phần trăm giá trị chỉ trong một tháng! Các đối tác lớn đang rút vốn ồ ạt! Nếu cứ thế này… chúng ta sẽ không cầm cự được lâu nữa!
Hạ Cảnh Thâm cúp điện thoại, ném mạnh xuống bàn. Anh ta ôm đầu, lồng ngực đau nhói. Người thừa kế biến mất, Hạ Thị mất đi trụ cột tinh thần, không còn ai tin vào tương lai của gia tộc Hạ. Khủng hoảng tài chính bủa vây, khiến tập đoàn hùng mạnh một thời nay đứng bên bờ vực sụp đổ.
LỤC VÂN
(Đứng nép mình ở cửa, giọng dè dặt)
Cảnh Thâm… anh nên ăn chút gì đi. Anh đã không ngủ, không nghỉ suốt một tháng nay rồi.
Hạ Cảnh Thâm ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Lục Vân. Cô ta vẫn xinh đẹp, nhưng sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ lo lắng, sợ hãi. Lục Vân bắt đầu cảm thấy lạnh gáy. Cô ta đã lầm khi nghĩ rằng Hạ Cảnh Thâm sẽ là bến đỗ an toàn. Gia tộc Hạ đang trên đà tan rã, và cô ta cũng sẽ chẳng có được gì.
HẠ CẢNH THÂM
(Môi run rẩy)
Ăn gì chứ? Cô ta đã hủy hoại tất cả! Hủy hoại danh tiếng, hủy hoại gia sản, hủy hoại cả tương lai của tôi! Nhược Vy! Cô ta dám làm thế với tôi!
Lục Vân lùi lại thêm một bước. Nhìn thấy Hạ Cảnh Thâm lúc này, cô ta không còn chút rung động nào, chỉ còn sự sợ hãi.
CÙNG LÚC ĐÓ – MỘT CĂN HỘ CAO CẤP Ở NƯỚC NGOÀI – NGÀY
Trong một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, tràn ngập ánh nắng. Nhược Vy ngồi trên sofa, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Trên màn hình là tin tức về sự sụp đổ của tập đoàn Hạ Thị. Khuôn mặt cô vẫn bình thản, ánh mắt lạnh lùng khẽ lướt qua những dòng chữ, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười mỉa mai. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch của cô.
Nhược Vy ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng và đường phố nhộn nhịp trải dài tít tắp. Giờ đây, cô không còn là Nhược Vy yếu đuối, cam chịu ngày xưa. Cô đã lột xác, trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán, dám đứng lên đòi lại công bằng cho chính mình và các con. Nụ cười trên môi cô chợt tan biến, thay vào đó là ánh mắt sâu thẳm. Cô đã đạt được mục đích của mình, Hạ gia sụp đổ, Hạ Cảnh Thâm thân bại danh liệt. Nhưng liệu sự trả thù này có thực sự mang lại hạnh phúc cho cô? Cô khẽ quay đầu nhìn vào căn phòng bên cạnh, nơi bốn đứa con bé bỏng của cô đang say ngủ trong những chiếc nôi nhỏ. Chúng là tất cả những gì cô có, là động lực để cô tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu. Nhược Vy bước đến bên các con, nhẹ nhàng vuốt ve má chúng. Tương lai của cô và các con giờ đây hoàn toàn nằm trong tay cô, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì. Cô không còn cảm thấy hận thù, chỉ còn lại sự bình yên và niềm hy vọng vào một khởi đầu mới, một cuộc sống mới, nơi chỉ có tình yêu thương và sự che chở dành cho những thiên thần nhỏ bé của mình. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng Nhược Vy tin mình có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách, để tạo dựng một tương lai tốt đẹp nhất cho các con. Cuộc đời là một hành trình dài, và dù có trải qua bao nhiêu giông bão, chỉ cần còn tình yêu thương, mọi vết thương rồi sẽ lành, mọi khó khăn rồi sẽ qua.