Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học
Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức ở một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực, tiếng cụng ly rộn ràng, người người cười nói.
Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh siết chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang đứng phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương vững chắc.”
Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, trợ lý mới tuyển.
Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn. Cô nghĩ: để sau tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.
Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó sát, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về chỗ mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.
Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”
Cả bàn chết lặng.
Ngọc Anh đứng bật dậy, định hất ly rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”
Chưa kịp phản ứng, Thảo Vy nghiêng ly. Rượu đỏ đổ thẳng lên đầu Ngọc Anh, chảy dọc xuống tóc, xuống cổ, thấm vào chiếc váy trắng.
Tiếng cười rộ lên vài bàn gần đó. Có người quay điện thoại lại, ánh flash chớp liên tục.
Ngọc Anh run lên vì nhục. Cô ngẩng lên nhìn Hoàng Long, mong một lời bênh vực. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.
Thảo Vy cúi sát, thì thầm:
“Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”
Ngay lúc đó, cửa nhà hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
“Ai cho phép mày làm nhục em tao ở đây?”
Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng, dáng cao, bước thẳng vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt nghiêm nghị.
Ngọc Anh sững sờ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố……
Thu Hà bước thẳng vào, dáng người cao ráo, từng bước chân dứt khoát trên nền đá hoa cương của Nhà hàng sang trọng. Ánh mắt cô sắc lạnh, quét một lượt từ Thảo Vy sang Hoàng Long, như một lưỡi dao vô hình xé toang không khí ồn ào. Tiếng cụng ly, tiếng cười nói, tiếng xì xào bàn tán đang rộ lên chỉ vài giây trước đó, giờ tắt lịm như bị ai đó bóp nghẹt. Sự im lặng bao trùm cả sảnh tiệc, nặng nề đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Thảo Vy, vừa phút trước còn đắc ý, bỗng tái mét mặt. Ly rượu trên tay cô ta chực rơi. Hoàng Long vẫn đang giữ chặt cổ tay Ngọc Anh, bỗng chững lại, ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng loạn khi nhận ra người phụ nữ vừa xuất hiện. Gương mặt hắn từ kênh kiệu chuyển sang sợ hãi.
Ngọc Anh ngước nhìn Thu Hà, nước mắt giàn giụa. Cô cảm thấy vừa bất ngờ trước sự xuất hiện kịp thời của chị gái, vừa nhẹ nhõm đến tột cùng, như thể vừa được cứu thoát khỏi vực thẳm. Sức mạnh trong lời nói của Thu Hà lập tức khiến cô có một niềm tin mãnh liệt.
Giám đốc Công an thành phố đứng lặng lẽ phía sau Thu Hà, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người, đặc biệt dừng lại ở Hoàng Long và Thảo Vy. Sự hiện diện của ông ta như một lời khẳng định không thể chối cãi về quyền uy phía sau Thu Hà.
Thu Hà dừng lại ngay trước mặt Thảo Vy và Hoàng Long, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Thảo Vy. Cô lặp lại, giọng nói vang vọng khắp Nhà hàng sang trọng, đầy uy lực và sự khinh miệt:
“Ai cho phép mày làm nhục em tao ở đây?”
Thảo Vy lắp bắp, không nói nên lời. Hoàng Long buông thõng tay Ngọc Anh ra lúc nào không hay, chỉ còn biết đứng im như trời trồng. Ngọc Anh rụt rè kéo vạt váy trắng ướt sũng, cảm thấy một luồng sức mạnh đang lan tỏa từ chị gái.
Thu Hà dừng lại đối diện Thảo Vy, ánh mắt rực lửa vẫn ghim chặt vào gương mặt tiểu tam. Vẻ uy nghiêm và tức giận hiện rõ trên từng đường nét của cô. Thảo Vy lắp bắp, cố gắng nuốt khan để giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cô ta ngẩng mặt lên, giọng nói tuy không còn đắc ý nhưng vẫn pha chút bướng bỉnh, hỏi vặn: “Chị là ai? Chuyện riêng nhà người ta, chị đừng xen vào!”
Khóe môi Thu Hà nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đầy khinh miệt. Cô đảo mắt sang Hoàng Long đang đứng đờ đẫn bên cạnh, rồi lại quay lại nhìn Thảo Vy, giọng nói sắc lạnh như băng tuyết mùa đông: “Tao là chị gái của Ngọc Anh. Mày nói chuyện riêng nhà ai?” Giọng điệu của Thu Hà vang vọng khắp Nhà hàng sang trọng, đập vào tai từng vị khách đang nín thở dõi theo, như một bản án đã được tuyên. Hoàng Long nghe vậy, sắc mặt lập tức tái mét như tờ giấy. Hắn đứng bất động, không dám ho he một lời.
Thu Hà lập tức quay phắt sang Hoàng Long, ánh mắt rực lửa, giận dữ như muốn thiêu đốt kẻ phản bội. Hoàng Long giật mình kinh hãi, buông thõng tay Ngọc Anh ra như chạm phải lửa, cả người run lên cầm cập. Hắn cúi gằm mặt xuống đất, mái tóc bết dính mồ hôi, không dám ngẩng lên đối diện với ánh mắt sắc như dao của chị vợ. Thảo Vy đứng bên cạnh cũng giật mình thon thót, nín thở nhìn diễn biến tiếp theo. Thu Hà không chút kiêng nể, chất vấn bằng giọng điệu lạnh băng, đầy uy lực: “Hoàng Long, anh đã làm gì với em gái tôi? Anh còn giữ tay nó để con hồ ly tinh này làm nhục vợ mình giữa bao nhiêu người?”
Ngay lúc đó, một bóng dáng cao lớn, uy nghi tiến đến từ phía sau Thu Hà. Đó chính là Giám đốc Công an thành phố, chồng của Thu Hà. Ông bước đến gần hơn, ánh mắt quét qua hiện trường hỗn loạn rồi dừng lại, sắc lạnh nhìn thẳng vào Hoàng Long và Thảo Vy đang đứng như trời trồng. Không khí trong Nhà hàng sang trọng vốn đã căng như dây đàn, giờ đây lại càng thêm nặng nề, như thể có một áp lực vô hình đè nén mọi thứ. Tiếng thì thầm bắt đầu nổi lên từ đám đông vây quanh, xé tan sự im lặng đáng sợ. ‘Đó là Giám đốc Công an thành phố ư?’ một người xì xào. ‘Trời ơi, sao ông ấy lại ở đây?’ một người khác kinh ngạc. ‘Thế ra Thu Hà là vợ của ông ấy sao? Thảo nào cô ta dám ngang nhiên như vậy!’ Các ánh mắt đổ dồn vào Thu Hà, giờ đây họ không còn nhìn cô bằng sự tò mò hay ngạc nhiên mà là bằng sự kính nể và chút e dè. Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao về thân phận thật sự của Thu Hà, nhận ra tầm ảnh hưởng mà cô đang có. Giám đốc Công an thành phố không nói nhiều, chỉ nhìn thẳng vào hai kẻ đang run rẩy, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền uy vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đáng sợ: “Chuyện này là thế nào?”
Giám đốc Công an thành phố vừa dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của ông dường như đóng băng cả không gian. Hoàng Long và Thảo Vy tái mét, đứng bất động, lời nói mắc kẹt trong cổ họng. Họ chưa kịp thốt ra điều gì. Thu Hà, phớt lờ hoàn toàn sự căng thẳng đang bao trùm, cúi xuống bên Ngọc Anh. Đôi mắt Thu Hà tràn đầy xót xa khi nhìn thấy Ngọc Anh run rẩy, mái tóc và chiếc váy trắng tinh giờ lấm lem vết rượu đỏ. Cô dịu dàng đỡ Ngọc Anh, người vẫn còn quỵ gối trên sàn, đứng dậy. Những ngón tay Thu Hà nhẹ nhàng vuốt ve gạt đi những giọt rượu còn vương trên tóc và má Ngọc Anh. Ngọc Anh ngước nhìn chị gái, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt trực trào. Mọi tủi nhục, đau đớn, uất hận mà cô phải chịu đựng suốt thời gian qua, giờ đây, dưới sự che chở của chị, như một dòng thác lũ bùng phát. Ngọc Anh bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô lao vào ôm chặt lấy Thu Hà, vùi mặt vào vai chị, tấm lưng gầy gò rung lên bần bật. Thu Hà ôm xiết em gái, vỗ về tấm lưng Ngọc Anh, giọng nói cô nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một lời hứa hẹn đầy sức mạnh giữa cơn bão táp: “Em không sao chứ? Đừng sợ, có chị đây rồi. Chị sẽ bảo vệ em.” Ánh mắt của Thu Hà lúc này lạnh lùng quét qua Hoàng Long và Thảo Vy, mang theo một lời cảnh báo không lời nhưng đầy sức nặng. Hoàng Long và Thảo Vy không dám đối mặt, lảng tránh ánh mắt ấy như thể đang đứng trước vực thẳm.
Giữa không gian chật cứng tiếng thở dốc, ánh mắt đầy đe dọa của Thu Hà như một lưỡi dao vô hình găm chặt vào Hoàng Long và Thảo Vy. Nhưng mọi sự chú ý của Thảo Vy lúc này lại đổ dồn vào người đàn ông đứng cạnh Thu Hà. Cô ta run rẩy nhận ra đó chính là Giám đốc Công an thành phố. Máu trong người Thảo Vy như đông cứng lại, mặt cô ta tái mét, cắt không còn một giọt máu. Thế nhưng, bản tính ương ngạnh, bất cần vốn có lại trỗi dậy. Thảo Vy cố nén lại sự sợ hãi đang dâng trào, gồng mình lên để đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của ông. Cô ta hít một hơi sâu, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi:
“Thưa anh, đây chỉ là hiểu lầm thôi, không liên quan đến anh.”
Giám đốc Công an thành phố không nói một lời nào. Ông chỉ nhìn Thảo Vy, ánh mắt sắc lạnh như băng, xuyên thấu mọi sự giả dối. Trong đôi mắt ấy, Thảo Vy không chỉ thấy sự khinh thường, mà còn là một lời cảnh cáo không lời, nặng trĩu và đầy sức đe dọa, khiến cô ta lạnh sống lưng. Cô ta nuốt khan, mọi lời lẽ thanh minh dường như nghẹn lại nơi cổ họng.
Giám đốc Công an thành phố không nán lại ánh nhìn trên Thảo Vy thêm một giây nào. Ông ta chuyển ánh mắt lạnh như băng sang Hoàng Long, người đang đứng sững sờ, cố tình né tránh mọi ánh nhìn từ lúc Thu Hà xuất hiện. Giờ đây, gương mặt Hoàng Long tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Anh ta cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang đông cứng lại dưới cái nhìn uy quyền đó. Giám đốc Công an thành phố không vội nói, ông chỉ đứng yên, đợi sự im lặng bao trùm cả nhà hàng, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Rồi, ông ta cất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp không gian.
“Hoàng Long,” Giám đốc Công an thành phố lên tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ khiến Hoàng Long giật bắn mình. “Anh hãy nói rõ mọi chuyện. Từ đầu đến cuối.”
Hoàng Long nuốt khan. Cổ họng anh ta khô khốc, cứng lại, chỉ có thể phát ra những tiếng lắp bắp vô nghĩa khi cố gắng mở miệng. Đôi mắt anh ta đảo quanh như tìm kiếm một lối thoát vô vọng, rồi lại cúi gằm xuống, không dám đối diện với ánh mắt của Giám đốc Công an thành phố, hay thậm chí là Thu Hà, và cả Ngọc Anh đang đứng đó. Sự hèn nhát, sợ hãi dâng trào trong lòng Hoàng Long, khiến anh ta không nói nổi một lời.
Giám đốc Công an thành phố nhìn biểu hiện đó, đôi mắt ông ta nheo lại đầy khinh miệt. “Hoàng Long, hành vi này của anh, có phải là cố ý làm nhục người khác không?”
Hoàng Long vẫn cúi gằm mặt, không dám đáp lời, sự im lặng nặng nề bao trùm. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ phía những người khách chứng kiến toàn bộ sự việc. Họ không chỉ bàn tán, mà còn bày tỏ sự phẫn nộ rõ rệt trên gương mặt. Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt bức xúc không kìm được nữa, cô ta đột ngột đứng bật dậy.
“Hoàng Long quá đáng thật!” người phụ nữ nói lớn, giọng đầy bất bình vang vọng khắp nhà hàng. “Ngọc Anh hiền lành thế mà anh ta nỡ làm vậy!”
Lời nói của cô như một đốm lửa châm ngòi, khiến những người khác cũng bắt đầu đồng tình. Tiếng gật gù, tiếng thở dài cảm thông cho Ngọc Anh, và những ánh mắt khinh bỉ dành cho Hoàng Long cùng Thảo Vy càng lúc càng nhiều. Thảo Vy, vẫn đang đứng cạnh Hoàng Long, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, bỗng chốc trở nên đỏ bừng vì bị công khai chỉ trích. Cô ta siết chặt tay Hoàng Long, nhưng anh ta chỉ biết lảng tránh, hoàn toàn bất lực.
Ngọc Anh khẽ ngước mắt, nhìn về phía người phụ nữ vừa lên tiếng bênh vực mình, trong ánh mắt có một tia cảm kích yếu ớt lướt qua. Thu Hà nắm nhẹ tay em gái, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Hoàng Long và Thảo Vy, như muốn xuyên thủng sự giả dối của bọn họ.
Giám đốc Công an thành phố nhìn toàn cảnh, đôi môi ông ta khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tự mãn. Ông biết, cuộc chơi này đang dần ngả về phía người đúng lẽ.
Giám đốc Công an thành phố nhìn toàn cảnh, đôi môi ông ta khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tự mãn. Ông biết, cuộc chơi này đang dần ngả về phía người đúng lẽ.
Ông quay sang người đàn ông mặc thường phục đang đứng cạnh mình, ánh mắt dứt khoát. Người đàn ông này, có vẻ là trợ lý hoặc cấp dưới của ông, lập tức hiểu ý.
“Anh,” Giám đốc Công an lên tiếng, giọng nói trầm và đầy uy quyền vang vọng khắp khán phòng, “hãy ghi nhận lại toàn bộ sự việc và lấy lời khai của các nhân chứng. Thu thập tất cả thông tin và bằng chứng từ những người có mặt tại đây.”
Người đàn ông kia gật đầu dứt khoát, rút ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút từ túi áo vest, bắt đầu quan sát một lượt xung quanh, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt khách mời đang xôn xao. Hoàng Long và Thảo Vy càng lúc càng co rúm lại, nhận ra tình thế đã hoàn toàn đảo ngược. Ngọc Anh nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp, nhưng trên hết là sự nhẹ nhõm. Thu Hà siết nhẹ tay em gái, một nụ cười nhỏ mãn nguyện hé nở trên môi.
Thu Hà quay gót, ánh mắt sắc lẹm găm thẳng vào Thảo Vy. Thảo Vy, lúc này đã không còn vẻ ngạo mạn ban nãy, thay vào đó là sự tức tối và hoang mang tột độ hiện rõ trên khuôn mặt. Hoàng Long đứng cạnh cô ta, hai bàn tay siết chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Thảo Vy,” Thu Hà cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ để át đi những tiếng xì xào xung quanh, “cô nợ Ngọc Anh một lời xin lỗi chân thành.”
Thảo Vy ngẩng phắt dậy, đôi mắt trợn tròn, vẻ bất cần bỗng chốc quay trở lại. Cô ta vùng vằng, dứt khoát hất tay Hoàng Long đang cố giữ lấy mình. “Xin lỗi? Tôi không có lỗi gì để xin lỗi!” Cô ta gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng vì uất ức và sợ hãi lẫn lộn. “Cái đồ đàn bà vô dụng đó, có gì mà tôi phải xin lỗi?”
Lời lẽ của Thảo Vy khiến không khí trong nhà hàng đột nhiên đông cứng lại. Ngọc Anh khẽ run rẩy, dù biết chị mình sẽ bảo vệ, nhưng lời sỉ nhục ấy vẫn cứa vào tim cô. Giám đốc Công an thành phố đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng động thái.
Thu Hà tiến thêm một bước, sải chân dài và đầy dứt khoát. Bóng cô đổ dài bao trùm lấy Thảo Vy. Ánh mắt Thu Hà rực lửa, giọng nói lạnh lẽo vang lên, đầy đe dọa, khiến Thảo Vy giật mình lùi lại.
“Cô vừa nói gì cơ? Đồ đàn bà vô dụng?” Thu Hà nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. “Gan cô to lắm nhỉ?” Cô hạ giọng, từng chữ như đóng đinh vào không khí, “Quỳ xuống xin lỗi em gái tôi ngay lập tức!”
Thu Hà vừa dứt lời, không khí căng như dây đàn. Thảo Vy, khuôn mặt trắng bệch, giật lùi thêm một bước, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự thách thức và bất cần. Hoàng Long đứng cạnh cô ta, tái mét, chưa kịp phản ứng gì. Lúc này, từ phía đám đông đang xì xào, Giám đốc Công an thành phố bước ra. Bước chân của ông chắc nịch, dứt khoát, hướng thẳng về phía trung tâm sàn nhà hàng. Tiếng xì xào lập tức lắng xuống, ai nấy đều nhận ra sự hiện diện và quyền uy của ông.
Ông đứng đối diện Thảo Vy và Hoàng Long, ánh mắt sắc bén quét qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở Thu Hà, khẽ gật đầu ra hiệu cô bình tĩnh. Sau đó, ông quay sang nhìn Thảo Vy và Hoàng Long, vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Hai người đủ rồi!” Giọng ông trầm và uy nghiêm, vang vọng khắp sảnh tiệc, khiến Thảo Vy và Hoàng Long giật bắn mình. Hoàng Long lập tức cúi gằm mặt, mồ hôi ướt đẫm thái dương. Thảo Vy, dù còn chút ương ngạnh, cũng không dám ngẩng đầu lên đối diện trực tiếp với ông.
Giám đốc Công an tiếp tục, từng lời nói như dao cắt vào không khí tĩnh lặng. “Tôi đã nghe sơ bộ về sự việc từ các nhân chứng. Có vẻ như các vị quên mất mình đang ở đâu và hành vi của mình có thể gây ra hậu quả gì.” Ông đưa mắt nhìn quanh các nhân chứng đang còn cầm điện thoại quay phim, ghi lại toàn bộ sự việc. “Đây là một buổi tiệc tất niên công khai của công ty Minh Thành, không phải nơi để các vị giải quyết chuyện cá nhân bằng những hành vi thiếu văn hóa, xúc phạm danh dự người khác.”
Ông nhìn thẳng vào Thảo Vy và Hoàng Long, giọng nói nhấn mạnh từng chữ, đầy răn đe. “Hành vi làm nhục người khác nơi công cộng sẽ bị xử lý theo pháp luật. Đừng nghĩ chuyện gia đình là muốn làm gì thì làm!”
Hoàng Long run rẩy, lập bập muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời. Thảo Vy ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Long, đôi mắt ngấn nước nhưng vẫn đầy vẻ sợ hãi và căm tức. Cô ta biết, những lời này không chỉ là lời cảnh cáo suông từ một người bình thường. Ngọc Anh đứng sau lưng Thu Hà, nhìn cảnh tượng đó, nỗi đau đớn trong lòng cô dần được thay thế bằng một chút nhẹ nhõm, một chút hả hê khó tả.
Hoàng Long, trong cơn hoảng loạn tột độ, bất ngờ vươn tay, cố gắng nắm lấy cánh tay của Thu Hà, kéo cô sang một bên khỏi ánh mắt dò xét của đám đông và đặc biệt là khỏi Giám đốc Công an thành phố. Mồ hôi lạnh vẫn thấm đẫm thái dương anh ta.
“Chị Hà,” Hoàng Long hạ giọng đến mức gần như nỉ non, đôi mắt cầu xin, “Em xin chị, đừng làm lớn chuyện! Xin chị đấy, em sẽ giải quyết mọi thứ ổn thỏa!” Anh ta cố gắng siết chặt tay Thu Hà, ánh mắt đầy van lơn, hy vọng một tia thương cảm từ người chị vợ.
Nhưng Thu Hà chỉ khẽ nhíu mày. Cô lạnh lùng nhìn bàn tay đang cố níu kéo của Hoàng Long. Không một chút do dự, cô dứt khoát gạt mạnh tay anh ta ra, như thể đang gạt đi một thứ gì đó dơ bẩn. Ánh mắt cô sắc lạnh, kiên quyết, không hề chấp nhận bất kỳ lời cầu xin hay thỏa hiệp nào từ người đàn ông đã chà đạp lên em gái mình. Ngọc Anh đứng cạnh Thu Hà, ánh mắt dõi theo mọi hành động của chị mình, cảm thấy một sự an toàn và được bảo vệ tuyệt đối. Thảo Vy đứng gần đó, chứng kiến cảnh Hoàng Long bị từ chối thẳng thừng, gương mặt cô ta càng thêm trắng bệch vì sợ hãi và tuyệt vọng.
Giám đốc Công an thành phố, nãy giờ vẫn đứng yên lặng quan sát, bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt cương nghị quét qua Thảo Vy. Mọi tiếng xì xào trong Nhà hàng sang trọng lập tức tắt hẳn. Ánh đèn flash từ những chiếc điện thoại vẫn thi thoảng nháy lên, ghi lại từng khoảnh khắc.
“Cô Thảo Vy,” ông cất giọng trầm, vang dội, đầy uy lực. Ông không dùng kính ngữ, một sự hạ thấp rõ ràng. “Cô rời khỏi đây ngay lập tức.”
Thảo Vy giật mình, cả người cô ta cứng đờ. Môi cô ta mím chặt, đôi mắt tóe lên tia lửa giận dữ và căm hờn khi nhìn về phía Ngọc Anh và Thu Hà. Có lẽ cô ta muốn phản kháng, muốn chống đối, nhưng ánh mắt kiên quyết của Giám đốc Công an thành phố đã chặn đứng mọi ý định. Cô ta biết, người đàn ông này không phải là người có thể đùa giỡn. Quyền lực của ông ta không cho phép một kẻ như cô ta thách thức. Một sự sợ hãi không thể kiểm soát bắt đầu len lỏi khắp cơ thể Thảo Vy, bóp nghẹt sự tức giận đang sục sôi.
“Chúng tôi sẽ làm việc với cô sau tại trụ sở,” Giám đốc Công an thành phố nói thêm, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát như một bản án. “Ngay lập tức.”
Câu nói cuối cùng như một cái gật đầu không thể chối cãi. Thảo Vy không dám nói một lời nào, chỉ có thể nuốt ngược cục tức nghẹn đắng trong cổ họng. Cô ta khẽ cắn môi, ánh mắt hằn học xen lẫn sự nhục nhã tột độ. Dù tức tối đến mức muốn phát điên, nhưng trước quyền uy và ánh mắt sắt lạnh của người đàn ông đứng đầu ngành công an thành phố, cô ta không thể làm gì khác ngoài việc tuân lệnh. Cô ta quay người, lảo đảo bước đi giữa những ánh nhìn soi mói, những tiếng xì xào và những ánh mắt khinh miệt của đám đông. Chiếc váy đỏ bó sát giờ đây dường như cũng đang tự chế giễu sự thất bại thảm hại của cô ta.
Thảo Vy vừa quay lưng, hai vệ sĩ mặc đồng phục đen, được Giám đốc Công an thành phố ra hiệu từ trước, đã nhẹ nhàng nhưng dứt khoát xuất hiện hai bên. Một người khẽ đặt tay lên khuỷu tay Thảo Vy, một hành động như mời gọi nhưng thực chất là hộ tống. Thảo Vy giật mình, đôi vai khẽ rụt lại, muốn thoát khỏi cái chạm đó, nhưng cô ta hiểu rằng đây không phải lúc để chống đối. Cô ta chỉ còn biết cúi gằm mặt, để những người này dẫn lối.
Từng bước chân của Thảo Vy nặng nề như đeo chì, lê thê trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng của Nhà hàng sang trọng. Chiếc váy đỏ bó sát giờ đây dường như cũng đang thắt chặt lấy nỗi nhục nhã của cô ta, từng nếp gấp vải như giễu cợt sự thất bại ê chề.
Ánh mắt của toàn bộ khách mời trong bữa tiệc đổ dồn về phía Thảo Vy, không sót một ai. Hàng trăm ánh mắt hằn học, ánh mắt hả hê, ánh mắt khinh miệt như những mũi kim châm thẳng vào lưng cô ta. Tiếng xì xào bàn tán lại dâng lên thành một làn sóng lớn hơn, không còn là những lời thì thầm nữa mà là những bình luận công khai, thô tục về cô ta.
“Đáng đời!” Một giọng nữ vang lên rõ mồn một.
“Tưởng mình ngon lành lắm cơ!” Một giọng nam chen vào đầy vẻ miệt thị.
Thảo Vy cảm thấy mặt mình nóng bừng, không phải vì giận dữ mà vì sự xấu hổ tột cùng đang nhấn chìm cô ta. Cả người cô ta run lên bần bật. Mỗi bước chân cô lê đi là một nhát cắt sâu vào lòng tự trọng đang rỉ máu. Cô ta cảm nhận rõ ràng ánh mắt Ngọc Anh đầy thương hại, ánh mắt sắc lạnh của Thu Hà, và ánh mắt không cảm xúc của Giám đốc Công an thành phố đang dõi theo bóng lưng mình.
Cô ta chỉ muốn chạy thật nhanh, biến mất khỏi nơi này. Nhưng đôi chân dường như không còn sức lực, chỉ có thể lê từng bước nặng nề, chậm rãi. Hai vệ sĩ điềm nhiên, giữ đúng khoảng cách, dẫn cô ta ra khỏi khu vực đại sảnh. Thảo Vy không dám ngẩng đầu nhìn bất kỳ ai, cứ thế bước đi giữa những ánh nhìn như thiêu đốt, đi qua cái vệt dài của sự nhục nhã mà cô ta đã tự tạo ra.
Khi bóng lưng Thảo Vy khuất hẳn sau cánh cửa, sự im lặng nặng nề lại bao trùm Nhà hàng sang trọng. Giám đốc Công an thành phố không nói thêm lời nào với những vệ sĩ, ánh mắt ông ta chậm rãi, lạnh lùng, lướt qua đám đông rồi dừng lại cố định vào Hoàng Long. Ánh mắt ấy sắc lạnh như dao, chứa đựng một cơn thịnh nộ kìm nén, không cần che giấu.
Hoàng Long, người vẫn đang đứng như trời trồng sau lưng Ngọc Anh, cảm thấy toàn thân cứng lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh ta. Giám đốc Công an thành phố bước thêm một bước về phía Hoàng Long, không gian như đặc quánh lại.
“Hoàng Long,” Giám đốc Công an thành phố cất tiếng, giọng nói trầm và vang vọng, “anh sẽ phải trả giá đắt cho những gì mình đã làm với vợ mình, Ngọc Anh, và làm nhục gia đình tôi.”
Mỗi từ như một nhát dao sắc lạnh găm vào tim Hoàng Long. Anh ta cảm nhận rõ sự uy quyền và tàn nhẫn trong lời nói đó. Ánh mắt của Giám đốc Công an thành phố xoáy sâu vào anh ta, như đang đọc thấu mọi tội lỗi.
“Không chỉ ở đây,” ông ta tiếp tục, lời nói dứt khoát, không chút nể nang, “mà còn trên mọi phương diện khác. Tôi đảm bảo anh sẽ hiểu thế nào là hậu quả thực sự của sự bội bạc.”
Hoàng Long cảm thấy chân mình nhũn ra, đứng không vững. Cả người anh ta run lên bần bật, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu. Anh ta nhìn chằm chằm vào Giám đốc Công an thành phố, trong đôi mắt hiện lên sự sợ hãi tột cùng về một tương lai mịt mù, nơi anh ta sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn mà chính mình đã gây ra.
Hoàng Long, người vẫn đang đứng như trời trồng sau lưng Ngọc Anh, cảm thấy toàn thân cứng lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh ta. Giám đốc Công an thành phố bước thêm một bước về phía Hoàng Long, không gian như đặc quánh lại.
“Hoàng Long,” Giám đốc Công an thành phố cất tiếng, giọng nói trầm và vang vọng, “anh sẽ phải trả giá đắt cho những gì mình đã làm với vợ mình, Ngọc Anh, và làm nhục gia đình tôi.”
Mỗi từ như một nhát dao sắc lạnh găm vào tim Hoàng Long. Anh ta cảm nhận rõ sự uy quyền và tàn nhẫn trong lời nói đó. Ánh mắt của Giám đốc Công an thành phố xoáy sâu vào anh ta, như đang đọc thấu mọi tội lỗi.
“Không chỉ ở đây,” ông ta tiếp tục, lời nói dứt khoát, không chút nể nang, “mà còn trên mọi phương diện khác. Tôi đảm bảo anh sẽ hiểu thế nào là hậu quả thực sự của sự bội bạc.”
Hoàng Long cảm thấy chân mình nhũn ra, đứng không vững. Cả người anh ta run lên bần bật, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu. Anh ta nhìn chằm chằm vào Giám đốc Công an thành phố, trong đôi mắt hiện lên sự sợ hãi tột cùng về một tương lai mịt mù, nơi anh ta sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn mà chính mình đã gây ra.
Thu Hà quay người, ánh mắt chị đầy xót xa khi nhìn thấy Ngọc Anh vẫn còn run rẩy. Chiếc váy trắng tinh khôi của Ngọc Anh bị vấy bẩn bởi ly rượu vang đỏ, nhưng điều đó không đau đớn bằng vết sẹo hằn sâu trong trái tim cô. Thu Hà bước nhanh đến, vòng tay ôm chặt lấy em gái mình, như muốn che chở Ngọc Anh khỏi mọi bão tố cuộc đời.
“Ngọc Anh, em không sao chứ?” Thu Hà hỏi khẽ, giọng đầy lo lắng. Bàn tay chị vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Ngọc Anh, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt từ cơ thể em.
Ngọc Anh khẽ lắc đầu, nép vào lòng chị gái, cơ thể vẫn còn run lên từng hồi. Cô không nói nên lời, cổ họng nghẹn ứ lại bởi quá nhiều cảm xúc hỗn độn: tủi nhục, căm phẫn, và cả nỗi sợ hãi về một tương lai đổ vỡ.
“Đừng lo, chị sẽ không để ai làm hại em nữa,” Thu Hà trấn an, giọng nói chắc nịch. “Em sẽ không phải chịu đựng bất kỳ sự sỉ nhục nào nữa, không bao giờ.” Ánh mắt Thu Hà lướt qua Hoàng Long, ánh lên sự lạnh lùng và kiên quyết. “Bất kể là ai, chị cũng sẽ không để họ làm hại em.”
Ngọc Anh cảm thấy được an ủi rất nhiều từ vòng tay ấm áp và lời nói kiên định của chị. Nỗi sợ hãi trong cô dần dịu lại, nhưng lòng vẫn nặng trĩu những suy tư về tương lai hôn nhân đổ vỡ. Cô biết, sau đêm nay, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Liệu cô có đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả? Liệu cô có thể vực dậy sau những tổn thương này?
Sau tất cả những biến cố kinh hoàng ấy, khi tiếng ồn ào của Nhà hàng sang trọng đã dần lắng xuống, Ngọc Anh khẽ tựa đầu vào vai chị gái. Cô không biết mình đã đứng đó bao lâu, nhưng cảm giác được bao bọc bởi tình yêu thương vô điều kiện của Thu Hà khiến trái tim cô dần tìm lại được nhịp đập bình yên. Cuộc đời cô, tưởng chừng như đã đổ nát hoàn toàn, giờ đây lại mở ra một con đường mới, tuy còn mịt mờ nhưng đầy hứa hẹn. Cô đã từng yếu đuối, từng cam chịu, nhưng chính khoảnh khắc bị làm nhục công khai ấy lại là ngọn lửa thắp lên sự kiên cường trong cô. Ngọc Anh không còn là cô gái ngây thơ, tin người như trước. Cô đã học được rằng tình yêu không phải là sự sở hữu, và hạnh phúc đích thực không thể xây dựng trên sự lừa dối. Cuộc hôn nhân đổ vỡ này, dù đau đớn, nhưng cũng là một sự giải thoát, một cơ hội để cô tìm lại chính mình, để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn, xứng đáng hơn với tình yêu mà chị gái đã dành cho cô. Cô hiểu rằng, sự tha thứ không phải là quên đi nỗi đau, mà là chấp nhận nó để bước tiếp. Cô sẽ không giữ lại sự oán hận, mà sẽ dùng năng lượng đó để xây dựng lại cuộc sống của mình. Giữa những mảnh vỡ của ngày hôm qua, một Ngọc Anh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn đang dần hình thành. Bình minh của một ngày mới, dẫu chưa ló dạng, nhưng cô biết nó sẽ đến, rạng ngời và đầy hy vọng. Bởi vì cô không đơn độc, và tình yêu thương gia đình chính là ngọn hải đăng dẫn lối cô qua bão tố.

