Con dâu mua hộp ᴛʜᴜốᴄ bổ 1 ᴛʀɪệᴜ ʙɪếᴜ ᴍẹ đ.ẻ đang ốᴍ ở quê, mẹ chồng ǫᴜáᴛ: “ʟᴏạɪ nuôi ong tay áo… cô ᴅáᴍ ᴍᴀɴɢ tiền nhà này để cho nhà đ.ẻ cô à. ᴄúᴛ… ᴄúᴛ ngay…”. Chồng không ᴅáᴍ ᴄãɪ lời mẹ nên đᴜổɪ ᴠợ ᴠề ɴʜà đẻ, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”. Tôi lặng lẽ ʙáɴ luôn căn chung cư cho mẹ con anh ta ra đường ở cho biết mặt…
Cầm hộp ᴛʜựᴄ ᴘʜẩᴍ ᴄʜứᴄ ɴăɴɢ bổ trợ ᴛɪᴍ ᴍạᴄʜ trên tay, Mai rưng rưng. Mẹ đ.ẻ cô ở quê vừa gọi điện báo dạo này hay ᴛứᴄ ɴɢựᴄ, ᴋʜó ᴛʜở. Hộp này ɢɪá 1 triệu đồng, bằng đúng cái váy mà mẹ chồng cô – bà Phán – vừa mua hôm qua, nhưng với Mai, nó là cả tấm lòng cô dành cho mẹ ʀᴜộᴛ. Vừa nhét ʜộᴘ ᴛʜᴜốᴄ vào túi xách định sáng mai tranh thủ gửi xe khách về quê, cánh cửa phòng bật mở. Bà Phán xộᴄ ᴠàᴏ, áɴʜ ᴍắᴛ sᴏɪ ᴍóɪ ɴʜư ʀᴀᴅᴀ quét qua chiếc túi của Mai.
– “Cô ɢɪấᴜ cái gì đấy?”
– “Dạ… con mua ʜộᴘ ᴛʜᴜốᴄ bổ gửi về ʙɪếᴜ mẹ con ở quê ạ. Mẹ con dạo này ʏếᴜ…” – ᴍᴀɪ ʟí ɴʜí đáp.
Bà Phán ɢɪậᴛ ᴘʜắᴛ ʟấʏ ʜộᴘ ᴛʜᴜốᴄ, lật qua lật lại xem ɢɪá niêm yết. Con số 1.050.000đ đậᴘ ᴠàᴏ ᴍắᴛ ʙà ᴋʜɪếɴ ʙà ʀíᴛ ʟêɴ:
– “Trời ơi! Một ᴛʀɪệᴜ ʙạᴄ? Cô ʟấʏ ᴛɪềɴ ở đâu ra? Lại ʟấʏ ᴛɪềɴ của ᴛʜằɴɢ Tuấn nhà tôi đúng không?”
– “Dạ không, đây là tiền thưởng quý của con…”
– “Thưởng cái gì mà thưởng!” – Bà ɴéᴍ ʜộᴘ ᴛʜᴜốᴄ xuống sàn nhà đánh “ʙộᴘ” một cái.
– “Cô về cái nhà này ăɴ sᴜɴɢ ᴍặᴄ sướɴɢ, điện nước không mất tiền, giờ cô ʟéɴ ʟúᴛ ᴛᴜồɴ ᴛɪềɴ ᴠề ᴄʜᴏ ɴʜà đ.ẻ hả? Đúng là ʟᴏạɪ ɴᴜôɪ ᴏɴɢ ᴛᴀʏ áᴏ, ăɴ ᴄâʏ ᴛáᴏ ʀàᴏ ᴄâʏ sᴜɴɢ!”
Tiếng ǫᴜáᴛ ᴛʜáᴏ của bà Phán ᴠᴀɴɢ ᴠọɴɢ cả khu chung cư. Tuấn – chồng Mai – đang xem tivi ngoài phòng khách vội chạy vào. Thấy mẹ mặt đỏ ɢᴀʏ, ᴠợ ᴛʜì ᴄúɪ ᴍặᴛ, ᴀɴʜ ᴛᴀ ᴄʜưᴀ ᴄầɴ ʜỏɪ ʀõ ɴɢọɴ ɴɢàɴʜ đã ǫᴜᴀʏ sᴀɴɢ ᴛʀáᴄʜ ᴠợ:
– “Em lại làm gì để mẹ ɢɪậɴ thế hả Mai?”
– “ᴍàʏ xem, nó ʟấʏ ᴄả ᴛʀɪệᴜ ʙạᴄ ᴍᴜᴀ ᴛʜᴜốᴄ cho mẹ nó. Trong khi mẹ chồng ôᴍ đᴀᴜ thì nó mua cho được vỉ ᴛʜᴜốᴄ ᴄảᴍ mấy nghìn. ᴍàʏ ɴᴜôɪ ᴠợ ᴍàʏ ʙéᴏ ᴛốᴛ để ɴó ᴍᴀɴɢ ᴛɪềɴ về ngoại đấy con ạ!”
Bà Phán ʟᴜ ʟᴏᴀ ʟêɴ, ᴛʜêᴍ ᴍắᴍ ᴅặᴍ ᴍᴜốɪ.
Thực tế, bà Phán ốᴍ đᴀᴜ Mai đều ᴄʜăᴍ sóᴄ ᴛậɴ ᴛìɴʜ, ᴛʜᴜốᴄ ᴛʜᴀɴɢ chưa bao giờ tiếc. Nhưng trong mắt bà, con dâu mãi là người dưng, là kẻ đàᴏ ᴍỏ.
Mai ngẩng đầu nhìn chồng, hy vọng một sự ʙêɴʜ ᴠựᴄ. Nhưng Tuấn, người đàn ông 𝟹𝟻 ᴛᴜổɪ ᴠẫɴ ɴúᴘ ᴠáʏ ᴍẹ, ᴄʜỉ ᴛʜở ᴅàɪ:
– “Thôi, mẹ đang ɴóɴɢ. ᴇᴍ xɪɴ ʟỗɪ mẹ đi.”
– “Em không sai. Tiền này là tiền em làm ra, mẹ em ốᴍ, em biếu mẹ ʜộᴘ ᴛʜᴜốᴄ là đạo làm con. Sao anh lại ʙắᴛ ᴇᴍ xin lỗi?”
Mai ᴜấᴛ ứᴄ ɴóɪ.
ʙốᴘ!
Cái ᴛáᴛ của bà Phán ɢɪáɴɢ xᴜốɴɢ ᴍá ᴍᴀɪ ɴóɴɢ ʜổɪ.
– “Á à, ᴍàʏ ᴅáᴍ ᴄãɪ à? Nhà này ᴛᴀᴏ ᴄòɴ sốɴɢ sờ sờ đâʏ ᴍà ᴍàʏ ᴅáᴍ ʟộɴɢ ʜàɴʜ. ᴄúᴛ! ᴍàʏ ᴄúᴛ ɴɢᴀʏ ᴋʜỏɪ ɴʜà ᴛᴀᴏ! ᴍᴀɴɢ ᴄả ᴍớ ᴛʜᴜᴏᴄ ᴄủᴀ ᴍàʏ ᴠề ᴍà ʜầᴜ ʜạ ᴍẹ ᴍàʏ!”… mời các bác xem chi tiết dưới bình luận đầu tiên.
Mai ôm chặt má phải đang bỏng rát vì cái tát của bà Phán, nước mắt lăn dài trên gò má. Mai không nói lời nào, cúi xuống nhặt vội mảnh hộp thuốc bổ trợ tim mạch vỡ nát dưới sàn, những viên thuốc rơi vãi khắp nơi nhưng Mai cũng không kịp nhặt hết. Vội vàng với lấy chiếc túi xách để trên ghế sofa, Mai chạy nhanh ra cửa chính, đôi chân run rẩy nhưng vẫn cố gắng không ngoái lại nhìn.
Mai chạy dọc hành lang chung cư, ngực thắt lại vì uất ức, nước mắt chảy ròng ròng, thầm nhủ lần này sẽ không bao giờ quay lại căn nhà này nữa.
Tuấn đứng sững tại chỗ, hai tay buông thõng bên người, ánh mắt dõi theo bóng Mai chạy vụt qua nhưng không dám bước thêm một bước níu giữ. Tuấn cắn chặt môi, trong lòng tràn đầy bất lực nhưng nỗi sợ bà Phán vẫn lớn hơn tất cả, Tuấn chỉ dám đứng nhìn cửa chính đóng sầm lại sau lưng Mai. Tuấn rùng mình khi nghĩ đến chuyện phải đối mặt với mẹ một mình, thầm mong chỉ cần làm theo lời mẹ, mọi chuyện sẽ sớm êm xuôi.
Bà Phán đứng khoanh tay giữa phòng khách, nhìn bóng Mai biến mất sau cánh cửa chính, nụ cười hả hê lẫn vẻ giận dữ còn hằn rõ trên mặt. Bà Phán quay phắt lại phía Tuấn, tay đẩy mạnh cửa phòng ngủ đóng “rầm” một tiếng, giọng quát tháo vang cả căn chung cư:
– Mày đứng đờ ra đó làm gì, đi pha trà cho tao mau lên!
Tuấn giật nảy mình, vội vàng cúi đầu vâng lời, chân bước nhanh về phía bếp mà không dám nhìn thẳng vào mắt bà Phán. Bà Phán nhìn bóng Tuấn lủi thủi đi vào bếp, khóe môi nhếch lên vẻ đắc ý, thầm nghĩ đã đuổi được Mai ra khỏi nhà, từ nay căn chung cư này sẽ là nơi bà Phán thao túng hoàn toàn.
Mai chạy dọc cầu thang bộ chung cư, đôi chân run rẩy suýt ngã sấp mỗi khi nhớ lại cái tát bỏng rát trên má. Mai vừa lao ra khỏi cổng chung cư, ánh đèn đường vàng vọt chiếu vào gương mặt nhợt nhạt của Mai, rồi ngã khuỵu xuống, ngồi bệt ngay bên lề đường đầy bụi. Gió đêm lùa qua kẽ áo khiến Mai rùng mình, nước mắt lại trào ra, chảy ròng ròng trên gò má vẫn còn hằn dấu vết bàn tay của Bà Phán.
Mai lục tung chiếc túi xách nhỏ mang theo, ngón tay run rẩy bấm số điện thoại của chị gái ở quê. Tiếng chuông đổ reo vài nhịp, giọng chị gái khàn khàn, mang theo tiếng ho nhẹ của Mẹ đẻ Mai phía sau vang lên: “Mai à? Khuya rồi còn gọi chị? Mẹ em hôm nay uống thuốc xong ngủ chưa tỉnh, chị đang lo lắm.”
Mai nghẹn ngào, lời nói thắt lại ở cổ họng, ôm chặt đầu gối, vai rung lên bần bật: “Chị ơi, mẹ con đuổi em khỏi nhà rồi, em giờ chẳng biết đi đâu…”
Giọng chị gái bỗng dưng trầm xuống, lo lắng bộc phát: “Sao lại thế? Bà Phán đánh em hả? Tuấn đâu, chồng em không bảo vệ em à?”
Mai khóc nức nở, kể lại toàn bộ sự việc: hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000 đồng là tiền thưởng quý của Mai dành tặng Mẹ đẻ Mai đang ốm, hôm qua Bà Phán vừa mua chiếc váy giá 1 triệu đồng mà không nói một lời, rồi cái tát trời giáng vào má, Tuấn 35 tuổi nhu nhược đứng nhìn không dám cản, Mai bị đuổi khỏi nhà ngay sau khi bị tát: “Chị ơi, em chỉ muốn Mẹ đẻ Mai mau khỏe thôi, em không ngờ bà ấy tàn nhẫn thế… Tuấn sợ mẹ như sợ cọp, em ở lại căn nhà đó chỉ tổ khổ thêm thôi…”
Chị gái thở dài, giọng tràn đầy thương cảm: “Thôi em đừng khóc nữa, tội lắm. Em về quê chị ở tạm đi, nhà chị dù nghèo nhưng vẫn đủ chỗ cho em. Mẹ em đang ốm, em về vừa tiện chăm sóc mẹ, vừa tránh xa cái gia đình độc hại đó đi. Chị lo em lắm, đêm hôm khuya khoắt ngồi đường xá nguy hiểm lắm.”
Mai gục đầu xuống đầu gối, cảm giác tuyệt vọng kiệt sức tràn ngập, giọng thì thào: “Chị có thật không? Em không muốn làm phiền chị, em giờ tay trắng, chẳng còn gì cả…”
“Phiền gì chứ, em là em gái ruột của chị mà. Mai về đi, chị chờ chuyến xe sớm mai của em nhé. Có gì nguy cấp thì gọi chị ngay, đừng ngại.” Chị gái dặn dò kỹ càng, còn nghe thấy tiếng Mẹ đẻ Mai hỏi vọng phía sau: “Mai về à? Cho nó về đây ở với mẹ, mẹ nhớ con gái…”
Mai gật đầu dù chị gái không nhìn thấy, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì chút ấm áp hiếm hoi giữa cơn bão tố. Mai tắt điện thoại, ngồi lặng lẽ bên vệ đường, nhìn dòng xe cộ vội vã qua lại, đôi mắt đỏ hoe, chẳng biết mình sẽ đi đâu về đâu, chỉ biết bước chân này sẽ không bao giờ quay lại căn chung cư kia nữa.
Mai bước qua cánh cổng nhỏ của căn nhà cấp bốn tại quê nhà, đôi chân thâm tím sau đêm dài cuốc xe khách giờ mới chạm đến mặt đất. Trong căn phòng khách hơi tối, mùi thuốc bắc bốc lên nồng nặc. Mẹ đẻ Mai đang nằm nghỉ trên chiếc võng màn, một tay vẫn cầm chặt hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000 đồng – món quà Mai mua bằng tiền thưởng quý của mình.
Nghe tiếng chân người, Mẹ đẻ Mai chậm rãi mở mắt, ánh mắt vốn đã mờ đục vì ốm yếu giờ thoáng chút hoảng hốt khi nhìn thấy gương mặt hằn đỏ của con gái. Bà lập tức ngồi dậy, hộp thuốc trên tay suýt rơi xuống đất.
Mẹ đẻ Mai giọng khò khè, ánh mắt đầy lo âu: “Sao con mặt sưng thế kia? Tuấn đâu, sao để con về một mình?”
Mai không nói nên lời, cổ họng nghẹn lại. Cô lao tới, ôm chầm lấy mẹ, đầu gục vào vai người phụ nữ gầy yếu. Nước mắt Mai trào ra ròng ròng, ướt đẫm vai áo mẹ. Cô nấc lên từng tiếng, rung cả người.
Mẹ đẻ Mai vỗ về con, nhưng đôi mắt bà vẫn nhìn chằm chằm vào vết sưng đỏ trên má con gái mình. Bà thầm nghĩ: “Chắc chắn Bà Phán đã làm chuyện này. Tuấn đứng nhìn sao được?”
Mai khóc nấc, cố gắng ghép những từ ngắt quãng: “Mẹ ơi… bà ấy… Bà Phán đánh con… Bà ấy tát thẳng tay vào mặt con chỉ vì cái hộp thuốc này… Hôm qua bà ấy mua cái váy giá 1 triệu đồng mà chẳng thèm hỏi, con lấy tiền thưởng mua thuốc cho mẹ mà bà ấy bảo con lãng phí…”
Mẹ đẻ Mai siết chặt tay con gái, giọng đau lòng: “Trời đất! Bà ấy độc ác thế sao? Tuấn 35 tuổi rồi, chồng con đấy, sao hắn đứng đó nhìn vợ bị đánh mà không dám cản?”
Mai lắc đầu, tiếng khóc nghẹn lại thành tiếng thét nhỏ: “Tuấn… hắn sợ mẹ hắn như sợ cọp. Hắn đứng im như phỗng, nhìn bà ấy đuổi con đi ngay sau cái tát… Con không còn nơi nào để đi, mẹ ơi…”
Cảm giác bất lực dâng trào, Mai khóc nấc lên, không thể thốt nên lời nào thêm nữa. Mẹ đẻ Mai ôm chặt lấy con, bàn tay gầy guộc vỗ về nhưng đôi mắt già nua kia đã rơm rớm lệ vì xót xa cho đứa con gái côi cút về nhà giữa đêm hôm.
Tại phòng khách chung cư, không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở sau khi Mai bị đuổi đi. Bà Phán đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào Tuấn. Bà vừa mua chiếc váy giá 1 triệu đồng hôm qua, giờ vẫn còn vênh váo khoe vẻ sang chảnh giả tạo.
Bà Phán gằn giọng, từng chữ như một nhát dao: “Mày đừng để con nhỏ đó bén mảng về nhà nữa, mai mày đi làm đơn ly hôn, chia tài sản không cho nó một xu!”
Tuấn, 35 tuổi, cúi gằm mặt không dám phản bác. Đôi tay anh siết chặt vào gấu quần, lo lắng cho Mai nhưng lại sợ mẹ hơn. Trong thâm tâm, anh thầm nghĩ: “Mai đang ở đâu? Trời ơi, bà ấy độc quá.”
Bà Phán tiến lại gần, gằn giọng: “Nghe chưa? Mai mai đi làm thủ tục ngay! Mai là đồ vô ơn ăn bám, có công sức gì đâu mà đòi chia chác. Nó mua cái hộp thuốc 1.050.000 đồng bằng tiền thưởng của nó mà cũng đi khoe, trong khi tiền nhà, tiền xe đều do mày lo.”
Tuấn rùng mình, vội vàng gật đầu như gật đầu trước một mệnh lệnh của quan toàn quyền. Anh không dám cãi, chỉ đáp một tiếng nhỏ xíu: “Dạ… con nghe rồi.”
Bà Phán hất hàm, quay lưng: “Đi chuẩn bị giấy tờ đi, đừng để tao phải nhắc lại!”
Tuấn gật đầu lia lịa, lủi thủi bước vào phòng ngủ, đóng khẽ cửa lại. Tiếng tivi ở phòng khách vang lên rè rè, Bà Phán đang khoe chiếc váy mới mua hôm qua giá 1 triệu đồng, giọng bà vang vọng qua vách tường. Tuấn run rẩy rút điện thoại từ ngăn kéo tủ, ngón tay bấm số của Mai liên tục run rẩy.
Ở quê nhà Mai, căn nhà nhỏ vách đất nơi mẹ đẻ Mai đang ốm nằm liệt giường, Mai đang chắt chiu từng chút nước sắc thuốc cho mẹ. Điện thoại rung trong túi quần, cô rút ra, thấy tên Tuấn hiện lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy mỉa mai.
Tiếng Tuấn vang lên từ đầu dây bên kia, giọng van nài đầy hối lỗi: “Mai à, em nghe anh nói này. Hôm qua mẹ chỉ đang giận quá hóa rồ thôi, anh đã xin lỗi bà ấy rồi, chỉ vài hôm nữa bà ấy nguôi giận anh sẽ sang quê đón em về. Em về đi, anh nhớ em, anh sai rồi, anh không nên để mẹ đánh em, đuổi em đi.”
Mai cười nhạt, ánh mắt nhìn về phía mẹ đẻ Mai đang ho sù sụ trên giường, giọng lạnh tanh: “Tuấn à, mày với mẹ mày coi em là cái gì? Em không bao giờ về cái nhà đó nữa đâu.”
Tuấn nghe đến đó, tim thắt lại, giọng khóc nấc: “Em đừng nói vậy mà Mai, anh xin em, anh sẽ bán chiếc xe anh đang đi, lấy tiền đó mua cho em cái hộp thuốc tim mạch em thích, anh sẽ không để mẹ mắng em nữa, anh sẽ đứng lên bảo vệ em mà. Em về đi, nhà không có em anh buồn lắm.”
Mai lắc đầu, nước mắt trào ra nhưng nụ cười nhạt vẫn còn đó, giọng kiên quyết không chút do dự: “Bảo vệ? Tuấn à, mày 35 tuổi rồi, mày còn không dám cãi một lời với mẹ mày, mày lấy gì bảo vệ em? Em mua cái hộp thuốc bổ trợ tim mạch giá 1.050.000 đồng bằng tiền thưởng quý của em, mẹ mày còn chê em khoe mẽ, còn tát em thẳng vào má, đuổi em ra đường ngay lúc em đang lo cho bà ấy. Cái nhà chung cư đó, có mày với cái bà già gia trưởng đó, em không bao giờ bước chân về nữa.”
Tuấn nghe đến đó, gục đầu xuống giường, vai run rẩy, giọng van xin yếu ớt: “Anh xin em, anh sẽ ly hôn với mẹ, anh sẽ ra ở riêng với em, em cho anh cơ hội này đi mà. Anh không thể sống thiếu em được.”
Mai cắt ngang lời anh, giọng đã hoàn toàn mất hết hy vọng, lạnh lùng như băng: “Thôi đi Tuấn. Em đã hy vọng bao nhiêu lần rồi, lần nào mày cũng hứa rồi lại quay lưng phụ em. Giờ em không còn hy vọng gì vào mày nữa đâu. Cúp điện thoại đây, đừng gọi cho em nữa.”
Nói xong Mai bấm nút cúp máy, để mặc Tuấn bên kia đầu dây đang gào khóc van xin mà cô không thèm nghe thêm một lời nào. Cô quay sang chăm sóc mẹ đẻ Mai, nước mắt rơi xuống mu bàn tay, nhưng ánh mắt đã kiên định, không còn chút rung động nào với căn chung cư kia nữa.
Mai nhìn vỏ hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000đ bị vỡ nát bên góc giường, ánh mắt thẫn thờ. Mẹ đẻ Mai vẫn đang thở dốc, ho từng cơn khẽ. Tiếng điện thoại ném xuống bàn lúc nãy vẫn văng vẳng trong tai cô.
Chị gái Mai bước vào, tay cầm ly nước, nhìn vỏ hộp thuốc rồi lại nhìn Mai đang u sầu. Chị đặt ly nước xuống, nhẹ nhàng vỗ vai em gái.
“Em ơi, cái chung cư đó là hai vợ chồng mày mua, mày có quyền lấy lại một nửa chứ.”
Mai ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chị, như chưa kịp nắm bắt hết ý nghĩa câu nói. Cô thầm nhắc lại trong đầu: Căn chung cư… tài sản chung… sổ đỏ…
“Cái sổ đỏ đang để trong nhà, trong ngăn kéo bàn thờ ông bà Tuấn.” – Mai bất giác thốt lên, giọng run nhẹ.
Chị gái gật đầu, ánh mắt quyết liệt: “Chính vì thế nên em phải lấy lại phần của em. Mày bỏ tiền thưởng quý ra mua thuốc cho bà ấy, bà ấy chẳng những không biết ơn mà còn tát mày, đuổi mày đi như người dưng. Tuấn 35 tuổi rồi mà nhu nhược, để mẹ nó hành hạ vợ. May mà bà Phán mua chiếc váy giá 1 triệu đồng hôm qua còn hơn mấy đồng tiền thuốc của em.”
Mai siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Sự nhẫn nhịn bao năm qua bỗng chốc vỡ vụn. Cô nhìn vỏ hộp thuốc vỡ nát, hình ảnh bà Phán khoe chiếc váy mới và cái tát mạnh vào má ngày nào chồng chéo trong đầu.
“Đúng rồi.” – Mai thì thầm, ánh mắt bỗng nhiên sắc lạnh thay vì vẻ yếu đuối ban nãy. “Tại sao mình phải ra đi tay trắng? Căn chung cư đó là hai vợ chồng mình xây dựng, mình có quyền.”
Chị gái mỉm cười, biết ý chí của em gái đã thức tỉnh. Mai đứng dậy, nhìn vào mẹ đẻ Mai đang mệt mỏi, rồi nhìn ra cửa sổ hướng về phía thành phố, nơi căn chung cư đang chờ đợi.
Mai thầm nghĩ: “Bà Phán, Tuấn, các người định đuổi không cho một xu thì nhầm rồi. Phần của mình, mình sẽ lấy lại.”
Mai không nói thêm lời nào với chị gái, cầm lấy chiếc túi xách nhỏ từng mang theo khi bị bà Phán đuổi khỏi nhà, đi thẳng ra bến xe. Chuyến xe về thành phố lặng lẽ trôi qua, ngón tay Mai siết chặt quai túi, hàm cứng lại, lòng chỉ còn một mục đíchduy nhất: về căn chung cư lấy lại những gì thuộc về mình.
Khi đến trước cửa căn chung cư, Mai dừng lại một nhịp, ấn chuông cửa. Tiếng chuông vang vọng bên trong chưa đầy mười giây, cánh cửa gỗ đã bật mở. Tuấn đứng đó, áo phông nhăn nheo, tóc rối xù, gương mặt sáng bừng lên khi thấy Mai. Anh lập tức bước vội ra, tay siết chặt lấy cổ tay vợ, giọng hồ hởi: “Mẹ đi lễ chùa từ sáng, tối nay mới về, nhà không có ai đâu.”
Tuấn vui mừng khấp khởi, kéo mạnh tay Mai muốn dẫn cô vào nhà, miệng tiếp tục nói: “Mai à, mẹ đi vắng rồi, mày về nhà đi, tao nhớ mày lắm.”
Mai lạnh lùng gạt mạnh tay Tuấn ra, đôi mắt thờ ơ lướt qua gương mặt hớn hở của chồng, chẳng hề có chút dao động nào. Cô đứng thẳng tắp, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, không để anh chạm vào mình thêm một giây nào. Tuấn ngơ ngác đứng đó, tay còn đang treo lơ lửng giữa không trung, nụ cười trên môi chưa kịp tắt đã khựng lại, ánh mắt hiện rõ vẻ bối rối.
Mai bước vào phòng ngủ, ánh sáng trầm từ đèn bàn chiếu lên lớp vỏ nâu của sổ đỏ còn đặt trong khay gỗ. Đôi bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên ngăn kéo để lấy tài liệu. Từng bước, cánh cửa sổ mở thủng, một hơi khói thuốc khói bong hòa lẫn hạt bạc trong không khí.
Trong lúc đó, tiếng rít cửa thắt rời; Bà Phán lập tức xuất hiện, ra lệnh “Cái con lừa đảo này, tao đuổi rồi mà còn dám bén mảng về đây à? Trả lại chìa khóa cho tao!” Cảm xúc của bà là thịnh tiến và bốc đồng nhưng giọng nói âu lo vừa thổi mạnh.
Mai không giơ tay đứng lại của mình, thay vào đó cô cầm chặt chìa khóa để bảo vệ những gì quan trọng nhất. “Không làm làm gì như vậy đâu, Bà.” Cô trả lời, thay vào đó, khôn ngoan, giọng điệu nặng nề nhưng được anh Tuấn gián đoạn bởi sợ hãi khi đứng giữa hai đám máu.
Tuấn đứng giữa, lưỡi ngậm mà một cách thở chậm, chuyển động giữa việc bảo vệ vợ và sợ hãi khi gió lạnh tràn ngập.
Bà Phán tát mạnh vào đầu Mai, nước mắt rơi tràn trề, cô đánh hơi khét giọng “cái con la tứ, còn dám lại nữa”. Một tiếng tàn sát trườn trề la lên. Mai cười lạnh lẽo. “Tối nay mẹ làm gì sao? Mình sẽ trả lại chìa khóa cho ta nhưng tiền thưởng vẫn giành cho chính mình rồi.” Tiếng nói của cô chia chấn trên không khí.
Tuấn không muốn làm cho Bà Phán bất bình, một hôm lùi sau nhưng cận hơn những người trong phong trần. Anh biết nguy hiểm phía trước là đốm đỏ bắn vào miệng. Cậu khô khát, khất khất, làm phong cách trong tố.
Cảnh tượng diễn ra nay dần khắc lên: Mai đứng dọc giữa thảm đỏ màn làn nước cuống cứng, cô quỳ xuống, ốp bước lên thăng bằng. Bên lề của con đường, Bà Phán xuất hiện trong lối. “Bạn chưa làm quyết định đúng, Mai.”
Tuấn đứng giữa như một nhẫn lước ràng. Trong mắt anh là những xét hữu.
Mai nhân sự dĩa giọng “Mình còn không gì đó có rủi ro này, Python…”. Cô không dừng lại. Tộ li hiệu phát đi pelo pml.
Sun.
Mai đứng giữa phòng khách chung cư, tờ sổ đỏ bìa đỏ sẫm kẹp chặt trong lòng bàn tay, gân xanh nổi vân trên mu bàn tay. Ánh mắt Mai thẳng tắp găm vào gương mặt tái mét của Bà Phán đang tựa khung cửa phòng ngủ, tay Bà Phán còn hằn vết đỏ từ cú tát lúc nãy.
Bà Phán trợn mắt, hơi thở phì phò, chiếc váy một triệu đồng bà vừa mua hôm qua nay nhăn nhúm vì cơn giận sôi sục. “Cái con lừa đảo! Trả sổ đỏ đây cho Bà Phán ngay!”
Tuấn ngồi gập người trên ghế sofa, mắt Tuấn dán chặt vào màn hình tivi nhưng tai Tuấn vểnh lên bắt từng tiếng. Tuấn 35 tuổi, toàn thân cứng đờ vì sợ mẹ, chỉ dám liếc trộm Mai rồi lại cúi gằm mặt.
Mai cười nhạt, giọng kiên định, âm thanh vang vang trong căn phòng kín mít: “Đây là tài sản vợ chồng em mua, em có quyền lấy một nửa, bà không được giữ!”
Bà Phán gào lên, xông thẳng tới giật lấy tờ sổ đỏ. Mai lùi nửa bước, đẩy nhẹ bàn tay đang vươn tới của Bà Phán. Cú đẩy lực vừa phải khiến Bà Phán mất đà, ngã lăn xuống chiếc ghế đơn bên cạnh, mái tóc bạc nhễu loạn xạ.
Tuấn bật dậy ngay lập tức, chạy vội tới đỡ Bà Phán dậy, tay Tuấn run run sợ mẹ ngã đau. “Mẹ ơi, mẹ có sao không?” Tuấn lắp bắp, Tuấn không dám nhìn Mai, cũng không dám trách Bà Phán nửa lời.
Bà Phán mặt đỏ bừng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào Mai. “Mày, mày dám đẩy Bà Phán? Chờ đấy, Bà Phán sẽ cho mày biết tay!” Bà Phán hét lên, cổ họng khản đặc, gương mặt đỏ rực như sắp bốc hỏa.
Mai không chớp mắt, siết chặt tờ sổ đỏ hơn nữa. Mai biết mình đúng, tài sản chung của vợ chồng Mai mua bằng tiền thưởng của chính Mai, không ai có quyền chiếm giữ riêng. Nụ cười tự tin nở trên môi Mai, lạnh lùng đối lập với sự tức tối sôi sục của Bà Phán.
Tuấn loay hoay đỡ bà Phán dậy, tay run run vuốt lại mái tóc bạc của mẹ. Hắn quay sang Mai, giọng gằn từng tiếng, đôi mắt 35 tuổi nhu nhược trừng trừng đầy oán hận: “Mày nhìn thấy mẹ tao ngã chưa? Sao mày độc ác thế hả Mai? Đẩy mẹ tao, mày có còn là người không?”
Mai đứng đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tuấn rồi bà Phán. Mai biết, giờ là lúc phải kết thúc trò hề này. Mai lấy từ trong túi xách ra một xấp hồ sơ và tờ sổ đỏ, đặt lên mặt bàn kính phía trước Tuấn.
Mai: “Từ hôm qua em đã làm thủ tục bán căn chung cư này, tiền đã chuyển vào tài khoản riêng của em rồi.”
Tuấn dừng tay, trợn trừng mắt nhìn tờ sổ đỏ rồi nhìn Mai, gương mặt hắn tái mét đi: “Cái gì? Mày nói cái gì? Bán nhà? Ai cho mày quyền bán? Đấy là tài sản chung của vợ chồng mình!”
Bà Phán cũng vừa định gào thét thì nghe thấy từ “bán”, bà lảo đảo bám vào vai Tuấn, giọng khản đặc: “Bán? Bán cái nhà của con trai mẹ à? Thằng Tuấn này, mày để vợ nó lộng hành thế đủ rồi đấy! Sổ đỏ đâu, đưa Bà Phán đây ngay!”
Mai cười nhạt, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ: “Sổ đỏ không còn ở đây nữa đâu ạ. Hợp đồng chuyển nhượng đã sang tên cho người mua từ sáng qua. Số tiền ấy là do em bỏ ra, bằng tiền thưởng quý của em đấy, nên em có quyền quyết định.”
Tuấn sững sờ, hai tay chống xuống bàn, cơ bắp căng cứng nhưng không thể thốt nên lời. Hắn nhìn Mai như nhìn một người lạ. Căn chung cư này là tất cả, là nơi bà Phán dựa dẫm, vậy mà giờ đây nó đã thuộc về người khác.
Bà Phán đứng lặng người, chiếc váy một triệu đồng hôm qua giờ bỗng chốc trở nên thảm hại. Bà đưa tay mân mê tờ giấy trắng trên bàn, nhận ra dòng chữ “Đã thanh toán” in đậm. Một cơn chóng mặt dữ dội ập đến. Bà Phán mở to mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào Mai: “Mày… mày lừa bịp cả nhà tao… Tiền đâu… tiền đâu đưa lại đây cho Bà Phán!”
Bà Phán lảo đảo lùi lại vài bước, bỗng mắt trợn trừng rồi đổ gục xuống sàn nhà. “Mẹ!” – Tuấn hét lên, vội vàng đỡ lấy bà, nhưng Bà Phán đã ngất xỉu tại chỗ, không một tiếng động.
Bà Phán thở hổn hển, đôi mắt mở bừng ra sau cơn ngất xỉu ngắn ngủi. Bà nhìn thấy Tuấn đang lo lắng xoa bóp tay chân cho mình, còn Mai thì vẫn đứng đó, khoanh tay lạnh lùng nhìn xuống như thể đang quan sát một giống loài nào đó thấp kém. Cơn giận dữ pha lẫn sự hoảng loạn trào lên, bà đẩy Tuấn ra, ngồi bật dậy, giọng khản đặc đầy uy quyền:
“Tiền đâu? Tiền bán chung cư đâu! Đồ vô sỉ, mày lừa bịp cả nhà này! Mau trả lại tiền cho Bà Phán ngay, nếu không tao cho mày vào tù!”
Mai không hề nao núng. Mai nhìn chiếc váy giá một triệu đồng bà Phán đang mặc – thứ mà bà đã khoe khoang bao nhiêu ngày qua – rồi cười nhạt một tiếng đầy mỉa mai. Mai biết rõ số tiền thưởng quý mình vất vả kiếm được đã tan biến vào đâu.
“Tiền đó em gửi về cho mẹ em chữa bệnh, còn lại em mua sắm cho bản thân, bà không có quyền gì cả.”
Bà Phán trợn trừng mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào Mai: “Mày nói cái gì? Mày dám đem tiền nhà này nuôi mẹ đẻ mày à? Cái thứ mẹ đẻ nghèo rớt mồng tơi ốm yếu kia mà cũng đáng để mày lấy tiền của con trai tao sao? Đồ vong ân bội nghĩa!”
Tuấn vẫn ngồi phệt xuống đất, gương mặt 35 tuổi nhu nhược hiện rõ vẻ hoang mang. Hắn bỗng nhớ ra chiếc hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000đ mà Mai từng định mua cho mẹ đẻ, hắn còn cười nhạo là tiền quăng qua cửa sổ. Giờ đây, căn chung cư ba tỷ cũng đã bay màu theo cách tương tự.
Mai nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đang rực lửa của bà Phán, giọng điệu vẫn bình thản đến mức đáng sợ: “Đó là tiền thưởng quý của em, em làm chủ nó. Mẹ em ốm, em gửi tiền chữa bệnh. Còn bà, hôm qua vẫn rủ rê nhau đi mua chiếc váy một triệu đồng tươi rói mà chẳng thấy thương con trai mình ốm à? Em khác bà, em biết trân trọng máu mủ.”
“Mày… mày…” Bà Phán nghẹn ngào, ngực vùng lên dữ dội, cảm giác tức ngực khó thở ập đến. Bà cảm thấy quyền lực gia trưởng bao năm nay bỗng chốc bị chà đạp không thương tiếc. Trong cơn kích động cực độ, bà vung tay tát mạnh một cái vào má Mai.
Tiếng “Bốp!” vang lên đanh gọn trong phòng khách chung cư.
Mai lảo đảo một chút nhưng vẫn giữ được thăng bằng. Không một giọt nước mắt, không một lời than vãn. Mai chỉ nhẹ nhàng xoa chỗ má vừa bị tát, ánh mắt rực lên sự khinh miệt tột độ.
“Cái tát này coi như chào mừng bà vào thực tại đau đớn đi. Hợp đồng đã xong, em đi đây. Căn nhà này, bà và Tuấn cứ ở tạm cho đến khi người ta đến nhận nhà. Nhớ dọn dẹp đồ đạc của em nhanh lên nhé.”
Nói rồi, Mai quay lưng, dáng vẻ thản nhiên không chút bận tâm. Bà Phán ngồi sụp xuống sàn, trợn trừng mắt nhìn bóng Mai khuất dần, cổ họng nghẹn lại, khó thở đến mức không thể thốt nên lời nào. Tuấn vẫn ngồi bệt dưới đất, nhìn mẹ già tức ngực mà chẳng dám bước chân đi theo vợ để giữ lại mấy đồng tiền cuối cùng.
Mai chưa kịp bước qua cửa chính, Tuấn bất ngờ bừng tỉnh khỏi cú sốc. Hắn vùng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, chạy vọt lại phía sau Mai. Bàn tay thô bạo túm lấy chiếc túi xách da đang đeo trên vai Mai.
“Buông ra!” Mai gằn giọng, cố giữ thăng bằng.
Tuấn giật phắt chiếc túi, mặt mày dã man: “Mày bán nhà? Mày dám bán cả nhà này mà không nói với tao à? Trả lại đây!”
Tuấn lục tung chiếc túi, giấy tờ các loại văng tứ tung trên sàn gỗ. Một xấp hồ sơ dày cộm rơi ra. Tuấn run rẩy cầm lấy, mở toang trang hợp đồng chuyển nhượng. Mắt hắn dán chặt vào chữ ký phía cuối trang. Nét chữ gọn gàng, rõ ràng: “Nguyễn Văn Tuấn”.
“Mày… mày giả chữ ký tao à?” Tuấn gầm lên, giọng khản đặc vì phẫn nộ, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. “Mày trả lại tiền nhà cho tao ngay! Mày nghe chưa?”
Mai quay lại, thản nhiên lau vết má vẫn còn hơi hơi rát, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy kiêu hãn.
“Giả chữ ký?” Mai bước lại gần, ánh mắt lạnh như băng. “Tuấn nhìn kỹ đi. Đó là chữ ký được công chứng tại văn phòng luật sư uy tín nhất thành phố đấy. Tao đã nhờ luật sư làm thủ tục hợp đồng hoàn toàn hợp lệ, có nhân chứng, có xác thực đầy đủ. Mày nghĩ mày là ai mà đòi tiền? Căn nhà đó là tài sản chung, tao có quyền ký tên tao.”
Tuấn rống lên như con thú dữ, lao tới định tát trả lại Mai đòn vừa rồi. Nhưng Mai nhanh như một cơn gió, lùi lại nửa bước, khiến cú vung tay hụt hơi của Tuấn suýt khiến hắn ngã nhào.
“Đừng có mà hỗn với tao!” Tuấn gào thét, mất hết kiểm soát. “Mày lừa tao, lừa cả mẹ tao! Tao đánh chết mày giờ!”
Mai đứng đó, ung dung chỉnh lại tà áo, vẻ tự tin tuyệt đối bao trùm lấy khuôn mặt vốn đã chịu nhiều uất ức.
“Bạo lực không giải quyết được gì đâu Tuấn. Hợp đồng đã vào hệ thống, người mua đã chuyển khoản xong xuôi. Giờ mày có đánh chết tao, nhà vẫn không về lại với mày đâu. Thay vì gào thét ở đây, tốt nhất mày nên đi gói ghém đồ đạc nhanh lên, chứ mấy ngày nữa người ta đến nhận nhà, thấy mấy người vẫn ở đó thì coi chừng bị công an cưỡng chế đấy.”
Tuấn đứng sững, nhìn trang giấy trắng mực đen kia, sống lưng hắn lạnh toát. Chữ ký đó… thật hơn cả chữ ký thật của hắn. Một cảm giác bất lực tột cùng trào lên. Hắn quay sang nhìn mẹ già đang gục đầu trên ghế, rồi lại nhìn vợ mình – người phụ nữ mà hắn và mẹ hắn từng khinh thường là “con nhà nghèo” – giờ đây lại đang nắm trọn vận mệnh của hắn trong tay.
Mai lắc đầu, tiếng cười khẽ vang lên trong cổ họng, nhẹ tênh như vừa trút bỏ được hòn đá nặng ngàn cân đè lên vai suốt bao năm qua. Cô không buồn nhặt lại đống giấy tờ vương vãi dưới sàn, chỉ chậm rãi vuốt phẳng tà áo dài đã nhăn nheo vì mấy trận giằng co, rồi quay người hướng về phía Tuấn và Bà Phán.
“Ly hôn đi Tuấn, mày với mẹ mày hưởng cái nhà mà mày đã chọn nhé.” Giọng Mai vang lên rành rọt, không chút oán hận, chỉ tràn đầy sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Cô thầm nghĩ, bao nhiêu năm nhịn nhục, chịu bao tiếng mỉa mai của bà Phán, bao lần bà tát vào má mình, Tuấn làm ngơ, giờ đây tất cả đều chấm dứt.
Bà Phán bừng tỉnh khỏi cơn mê, ngẩng phắt đầu lên, gương mặt nhăn nhúm vì khóc lóc vội vàng lảo đảo chạy lại phía Mai, hai tay chắp trước ngực: “Mai à, bà sai rồi! Bà xin lỗi con, đừng bỏ đi mà! Cái hộp thuốc tim bổ trợ giá 1.050.000 đồng bà uống là tiền thưởng quý con cật lực làm ra, bà mà vứt tiền đó đi mua chiếc váy 1 triệu đồng hôm qua, bà ngu lắm, con đừng bỏ mẹ con tao mà!” Bà già khóc nức nở, nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, gấu chiếc váy mới vướng vào chân ghế suýt khiến bà ngã nhào.
Tuấn vẫn đứng sững ở chỗ cũ, tờ hợp đồng trong tay rơi bịch xuống sàn, gương mặt tái nhợt, mắt trừng trừng nhìn bóng Mai đang bước ra cửa chính. 35 tuổi, cuộc đời hắn chưa từng dám cãi một lời nào của mẹ, giờ đây khi mẹ khóc lóc van xin, hắn cũng chỉ biết đứng nhìn, chết lặng như pho tượng, chân tay không nhúc nhích nổi.
Mai dừng bước ở ngưỡng cửa, ngoảnh lại nhìn hai mẹ con họ lần cuối, khóe môi nhếch lên nụ cười mãn nguyện. Cô bước qua cửa, đi thẳng ra thang máy mà không ngoảnh đầu lại. Tiếng chân cô gõ lanh canh trên sàn gạch, mỗi bước đều nhẹ tênh, như thể vừa thoát khỏi một cái lồng giam cầm suốt bao năm trời.
Bà Phán và Tuấn hốt hoảng chạy ra sau, thình thịch bấm nút thang máy nhưng đã muộn, cửa thang máy đã đóng kín, đèn báo số tầng hạ dần từng chặng. Hai mẹ con vội vã chạy xuống cầu thang bộ, lao ra đường cái trước chung cư, thở hồng hộc.
Xe taxi màu xanh đỗ ngay trước cổng, Mai vừa bước lên, đóng sầm cửa lại, cười nhẹ với tài xế: “Chú ơi, đi bến xe, về quê thăm mẹ đẻ tôi.” Cửa kính xe kéo lên, chiếc taxi lướt đi mất hút giữa dòng người đông đúc.
Bà Phán đứng giữa đường, khóc ngất đi, hai tay đập vào đùi, giọng thảm thiết: “Mai ơi! Về đây với bà! Bà trả lại cái váy, bà không mua nó nữa, tiền thuốc của con bà trả lại hết, con đừng bỏ mẹ con tao mà!” Tuấn đứng cạnh, vẫn chết lặng, đôi mắt trống rỗng nhìn chiếc taxi đã biến mất phía chân trời, không thốt ra một lời.
Hai mẹ con dìu nhau trở về căn chung cư, bước chân nặng trĩu như kéo lê cả một nỗi tủi nhục. Cánh cửa mở ra, không gian tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc tủ quần áo, kệ giày, những lọ hoa trang trí vốn dĩ là dấu ấn của Mai đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những vết hằn bụi bặm trắng xóa trên sàn gạch lạnh lẽo. Căn hộ trống trải đến mức tiếng thở dài của bà Phán cũng vang vọng một cách thảm hại.
Bà Phán chững lại, đôi mắt đỏ hoe dán chặt vào góc tường trống trơn. Hình ảnh chiếc hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000 đồng chợt hiện ra trong đầu bà. Đó là tiền thưởng quý Mai cật lực làm ra, thế mà bà đã vứt nó đi để mua cái váy giá 1 triệu đồng hôm qua bằng chính thứ tiền đó. Giờ đây, cái váy mới xinh xắn ấy cũng chẳng thể sưởi ấm cho cái lạnh thấu xương đang bao trùm lấy bà.
“Tiền thuốc của con… tiền thuốc của con nó…” Bà Phán lẩm bẩm, giọng nghẹn lại đầy tuyệt vọng.
Bà lảo đảo lùi lại, gấu váy mới mua vướng vào chân ghế, bà không chống đỡ nổi, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng “bịch” vang lên trong căn phòng vắng lặng.
“Trời ơi, cái con Mai này nó ác quá, nó để mẹ con tao ngồi đây à?” Bà Phán vừa khóc vừa gào lên, hai tay đập xuống sàn gạch, trách móc đứa con dâu vừa rời đi nhưng thực chất là trách bản thân mình lúc mù quáng.
Tuấn đứng sừng sờ ở ngưỡng cửa. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt trống rỗng nhìn mẹ mình đang lăn lóc dưới sàn. 35 năm cuộc đời, hắn chưa từng dám cãi lời mẹ, vậy mà giờ đây, chính sự nhu nhược đó đã đẩy Mai – người phụ nữ mạnh mẽ nhất đời hắn – ra khỏi cuộc đời. Hắn cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch, tự trách bản thân vô dụng.
Bà Phán nhìn chiếc váy mới mua, rồi nhìn căn nhà trống hoác, sự hối hận muộn màng như dao cắt vào lòng. Nhưng đã quá muộn. Căn chung cư vắng lặng, chỉ còn tiếng khóc than của bà Phán và sự im lặng đầy day dứt của Tuấn.
Ba tháng trôi qua như một cái chớp mắt.
Ánh nắng sớm len lỏi qua mái hiên nhà tranh đơn sơ, chiếu lên gương mặt rạng rỡ của Mai. Ba tháng kể từ ngày rời khỏi căn chung cư đầy ám ảnh, Mai đã ổn định cuộc sống nơi quê nhà. Cửa hàng nhỏ bán đồ gia dụng nằm sát vệ đường, kệ hàng xếp gọn gàng những nồi cơm điện, xoong chảo, khăn lau bát. Mẹ đẻ Mai ngồi trên chiếc ghế mây bên hiên, sắc mặt hồng hào hơn hẳn ngày Mai mới về, thi thoảng lại nhặt rau giúp con gái.
Mai lau chùi chiếc bàn thờ nhỏ, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Mai không còn là con dâu bị mẹ chồng tát đuổi khỏi nhà, cũng không còn chịu đựng sự nhu nhược của chồng cũ. Giờ đây Mai là chủ một cửa hàng nhỏ, là chỗ dựa vững chắc cho mẹ già, cuộc sống bình yên đến mức Mai chưa từng dám mơ tới trước đây.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên từ chiếc điện thoại cũ nằm trên quầy thu ngân. Mai liếc nhìn màn hình, số lạ nhưng vùng quê này ai gọi cho Mai chứ? Mai bấm nghe, đưa điện thoại lên tai.
“Mai à, tao hối lỗi lắm, mẹ tao đã chuyển đi ở với chú ruột, tao giờ chỉ còn một mình, mày về với tao nhé.” Giọng Tuấn nghẹn ngào, đầy vẻ hối lỗi vang qua loa điện thoại.
Mai khẽ nhíu mày, nhận ra giọng chồng cũ. Mai nhìn sang mẹ đẻ đang cười tít mắt nhặt rau, nhìn cửa hàng nhỏ ấm cúng của mình, rồi nhìn vào khoảng không vô định. Trong đầu Mai lướt qua hình ảnh bà Phán tát mạnh vào má mình, hình ảnh Tuấn đứng im lặng không dám lên tiếng, hình ảnh hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch giá 1.050.000 đồng – tiền thưởng quý Mai cật lực làm ra – bị vứt đi để mua chiếc váy giá 1 triệu đồng cho bà Phán. Tất cả giờ đây chỉ là ký ức mờ nhạt, không còn sức mạnh để làm Mai đau lòng nữa.
Tuấn đứng giữa căn chung cư trống trải, tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Tuấn đã nghe mẹ báo tin chuyển đi ở cùng chú ruột từ tuần trước, căn nhà rộng thênh thang giờ chỉ còn mình Tuấn, không còn tiếng quát tháo của bà Phán, cũng không còn bóng dáng Mai nấu cơm, dọn dẹp. Tuấn đã hối hận suốt 3 tháng qua, ngày nào cũng lặn lội tìm số điện thoại của Mai, giờ đây nghe thấy hơi thở của Mai qua điện thoại, lòng Tuấn như trút được gánh nặng.
“Mai à? Mày nghe tao nói không? Tao hứa sẽ bỏ mẹ, sẽ để mẹ đi hẳn, tao chỉ cần mày về thôi. Tao biết lỗi rồi, Mai à.” Tuấn van nài, giọng run rẩy.
Mai khẽ cười nhạt. Đó là nụ cười không chứa chút oán hận, cũng chẳng còn chút tình cảm nào. Mai đã từng yêu Tuấn lắm, từng hy vọng Tuấn sẽ đứng lên bảo vệ mình, nhưng 35 năm nhu nhược, Tuấn chưa từng dám cãi lời mẹ, giờ đây mọi thứ đã quá muộn.
Mai bấm nút tắt máy, đặt điện thoại xuống quầy. Tiếng chuông cửa hàng vang lên, một khách hàng bước vào hỏi mua ấm siêu tốc, Mai mỉm cười đón khách, cuộc sống của Mai lại tiếp tục bình yên như chưa có gì xảy ra.
Tuấn đứng đó, nhìn điện thoại hiện lên dòng chữ “Cuộc gọi đã kết thúc”, gương mặt Tuấn tái nhợt, chậm chạp ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, giống hệt cảnh bà Phán ngồi bệt xuống sàn 3 tháng trước. Sự hối hận như ngọn lửa thiêu đốt lòng Tuấn, nhưng đã quá muộn, Mai giờ đây đã có cuộc sống hạnh phúc riêng, không còn chỗ cho một kẻ nhu nhược như Tuấn nữa.
Tuấn gục đầu vào đầu gối, bờ vai gầy gò run rẩy. Tiếng chuông điện thoại reo lên lần nữa, Tuấn vội vơ lấy, hy vọng là Mai gọi lại, nhưng màn hình hiển thị “Mẹ”. Tuấn bấm nghe, giọng bà Phán the thé vang lên: “Tuấn à, mẹ chuyển vào nhà chú ruột rồi, phòng chật cứng, chú mợ còn lườm nguýt mẹ suốt ngày. Mày nhanh qua đón mẹ về, chứ ở đây mẹ khổ lắm!” Tuấn nghẹn họng, chỉ biết gật đầu dù bà Phán chẳng thấy: “Con sang ngay đây mẹ.” Tuấn loạng choạng đứng dậy, nhìn căn chung cư bừa bộn, chẳng còn chút dấu vết của Mai, rồi lê bước ra khỏi nhà.
Vài ngày sau, nắng sớm rải vàng lên tấm biển hiệu mới của cửa hàng đồ gia dụng: “Mai House”. Mai đứng trên ghế nhỏ, vặn chặt con ốc cuối cùng, mỉm cười hài lòng. Mẹ đẻ Mai từ trong nhà bước ra, tay cầm khay trà, sắc mặt hồng hào nhờ hộp thực phẩm chức năng bổ trợ tim mạch Mai mua cho mẹ tuần trước – đúng loại giá 1.050.000 đồng hồi trước bị bà Phán vứt đi. Mai bước xuống, nhìn tấm ảnh chụp chung với mẹ đẻ treo trên tường cửa hàng, hai mẹ con cười rạng rỡ, ánh mắt đầy yêu thương.
Mai tự nhủ: “Đáng lẽ ra mọi chuyện không đến mức này nếu họ biết trân trọng người khác.”
Cùng lúc đó, ở một con hẻm chật hẹp ngoại thành, bà Phán ngồi bệt trên nền nhà thuê ẩm thấp, nhìn xung quanh căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn và một cái bàn nhỏ. Tuấn đang loay hoay nấu nồi cháo trên bếp cồn, khói bay mù mịt cả phòng. “Tuấn! Nấu nhanh lên, đói chết được! Hồi ở chung cư, Mai nấu món gì cũng ngon, giờ mày nấu cháo toàn sống hạt!” Bà Phán gắt gỏng, đập mạnh tay xuống bàn. Tuấn chỉ cúi đầu, không dám cãi, 35 năm nay Tuấn chưa từng dám nói một lời trái ý mẹ. Bà Phán nhìn căn phòng chật hẹp, nhớ lại hôm tát Mai, nhớ lại chiếc váy 1 triệu đồng mình mua thay vì thuốc tim cho mẹ đẻ Mai, nhớ lại lúc Mai rời đi, giờ đây bà Phán cũng không còn gì. Nước mắt bà Phán rơi xuống, hối hận dồn nén trong lòng, nhưng chẳng còn ai để xin lỗi nữa.
Gió nhẹ thổi qua mái hiên cửa hàng đồ gia dụng, mang theo mùi hương của hoa lài nở sau vườn. Mai ngồi bên mẹ đẻ, nhìn khách khứa ra vào tấp nập, lòng tràn đầy bình yên. Cuộc sống không phải lúc nào cũng toàn màu hồng, nhưng sau những trận giông bão, nắng sớm lại soi sáng con đường mới. Mai đã từng tổn thương, từng tủi nhục khi bị mẹ chồng tát đuổi khỏi nhà, từng oán trách sự nhu nhược của Tuấn, nhưng giờ đây tất cả những cay đắng ấy đều tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và buông bỏ. Mai không oán hận bà Phán hay Tuấn, chỉ hy vọng họ có thể nhìn lại bản thân, học cách trân trọng những người xung quanh trước khi quá muộn.
Ở căn phòng thuê chật hẹp, bà Phán ngồi nhìn Tuấn rửa bát, tiếng nước chảy rào rào hòa cùng tiếng côn trùng kêu ngoài hẻm. Hối hận không thể xóa nhòa những lỗi lầm đã qua, nhưng ít nhất giờ đây bà Phán đã hiểu rằng, gia đình không phải là nơi để gia trưởng, để áp đặt ý muốn cá nhân lên người khác. Tuấn ngẩng đầu nhìn mẹ, trong mắt không còn sự sợ hãi như trước, chỉ còn sự mệt mỏi của một người đã trải qua nhiều giông bão. Có lẽ từ giờ, họ sẽ học cách sống cho bản thân, dù có lẽ sẽ chẳng bao giờ lấy lại được những gì đã mất.
Cuộc đời vốn dĩ là những lựa chọn, mỗi lựa chọn đều dẫn đến một hướng đi khác nhau. Mai chọn buông bỏ quá khứ để hướng tới hạnh phúc hiện tại, còn bà Phán và Tuấn chọn sự gia trưởng và nhu nhược để rồi nhận lấy trái đắng. Dù sao, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, mang theo hy vọng cho những ngày mới bình yên hơn.

