Chát
Hắn tát cô ,một cái tát rất đau, người cô đứng không vững liền ngã nhào xuống sàn nhà
” T… Tại sao… Lại tát em? ” cô một tay ôm má, giương khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhìn hắn
Hắn không nói gì, lạnh lùng bước ra cửa , rồi quay lưng lại, nói :
” Bởi vì… Vì cô mà cô ấy bị thương ”
Nói rồi hắn bỏ đi chỉ còn nghe thấy tiếng cửa đóng ” rầm ” một cái . Cô lồm cồm bò dậy, nhìn ra phía cánh cửa , tim cô nhói lên từng đợt
” Tại vì sao… Anh lại tát em … Chỉ vì cô ấy? ”
” Cô ấy đâu có bị thương , chính em mới là người bị thương mà ?!”
” Anh yêu cô ấy … Nhưng em cũng yêu anh
mà?! Anh đau lòng vì cô ấy nhưng vì anh … Em cũng rất đau lòng mà?! ”
” Tại sao lại không để ý đến em ? Dù chỉ một chút ?”
” Tại sao… ?Tại sao… ? Dù sao thì em cũng là vợ anh mà ? Tại sao chứ…? ”
Cô thẫn thờ, tự nói một mình ,ánh mắt thâm quầng lơ đãng cứ nhìn vào không trung
Một năm trước cô cưới hắn vì sự sắp đặt của gia đình . Lúc đó, cô chỉ mới 23 tuổi , vẫn chưa muốn lập gia đình vì thế cô muốn thoát ra khỏi sự ép buộc của cuộc hôn nhân này càng nhanh càng tốt, hắn cũng chẳng khác cô là bao , bởi hắn đã có người yêu!
Để cuộc hôn nhân này mau chóng kết thúc , hắn và cô đã cùng kí một bản hợp đồng sau một năm hai tháng , cô và hắn sẽ li hôn , và quan trọng hơn nữa trong bản hợp đồng ghi rất rõ dòng chữ ” không nảy sinh quan hệ tình cảm ” và còn có 3 điều cấm kị trong hợp đồng
-1 không nảy sinh quan hệ tình cảm
-2 không được chạm vào cơ thể bên A/B khi họ chưa cho phép
-3 sẽ li hôn sau 1 năm 2 tháng , không kéo dài thời hạn
Nhưng cô đã lỡ yêu hắn rồi, làm sao đây ?! Sẽ thế nào nếu hắn biết… Cô yêu hắn ? Chắc hắn sẽ xa lánh cô mất ! Dù gì… Hắn cũng đâu yêu cô , hắn chỉ kết hôn với cô để làm vui lòng ông hắn thôi! Nhưng cũng vì… Hắn hận cô! Có một chuyện mà ông hắn không hề biết , mẹ hắn đã từng bị bố cô làm nhục , vì sự nhục nhã đó, mẹ hắn đã cắn lưỡi tự tử
Cô ngồi cười như một con ngốc , tại sao cô lại yêu phải người không yêu cô chứ ?!
Đang ngồi thẫn thờ, thì cửa phòng bật mở thêm một lần nữa, hắn bước vào ,một tay ôm eo cô ấy , tay còn lại đưa lên xoa xoa đầu cô ấy
Cô ta là Bạch Hạ Vy , là con của một nhà tài phiệt, khuôn mặt trắng nõn nà, búng ra sữa ,dáng cũng rất chuẩn. Hiện tại cô ta đang làm người mẫu quảng cáo cho tập đoàn hắn và cũng là… Người mà hắn yêu
Hắn và cô ta ngang nhiên ôm hôn nhau trước mặt cô ,càng lúc càng mãnh liệt. Cô như con ngốc, ngây người nhìn . Bỗng cô ta đẩy hắn ra giọng e dè
” A… Anh , vợ anh đang ở đó mà… ”
” Mặc kệ cô ta, trước sau gì cũng li hôn thôi ” hắn liếc mắt nhìn cô , cất giọng nói lạnh hơn
băng . Lời nói nhẹ nhàng thế, mà sao nó lại khiến lòng cô đau thế này ?!. Phải chăng… Cô đã yêu hắn rồi mới cảm nhận được nỗi đau từ những lời nói ấy ?
” Anh ~ Người ta muốn sau này làm vợ anh! ” cô ta cất giọng nhõng nhẽo nói
” Ngoan, sau này bảo bối sẽ là vợ của anh !” hắn nói vs cô ta bằng giọng cưng chiều , sau đó đá mắt sang cô bảo
” Tối nay cô ra sofa ngủ ” nói rồi hắn và cô ta bước đi
Hắn vô tình vậy sao? Tại sao… Lại có thể để vợ của mình ngủ ở sofa chứ? Hắn không thể thấy được những giọt nước mắt lấp lánh tựa như pha lê đang dần chảy xuống khuôn mặt cô bởi…hắn đang hoan ái cùng cô ta . Cô đứng dậy, bước từng bước lên phòng. Đứng trước cửa cô nghe thấy tiếng rên kiều mị phát ra từ trong phòng. Cô mỉm cười tự giễu cợt chính bản thân mình, cô lết từng bước xuống sofa
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Người vợ lê bước chân nặng trĩu, tấm lưng gầy guộc chạm vào tấm đệm sofa lạnh lẽo. Cô thu mình lại, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm không tồn tại trong căn phòng khách rộng lớn. Nước mắt không ngừng chảy, thấm đẫm chiếc gối tựa. Tiếng cười nói ái ân vọng xuống từ phòng ngủ trên lầu như một nhát dao cứa thẳng vào tim cô.
“Tại sao mình lại trở nên thế này?” Người vợ tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào chỉ đủ nghe chính mình. Cô ôm chặt lấy bản thân, vòng tay siết đến nỗi những ngón tay hằn sâu vào da thịt. Sự cô độc bao trùm lấy cô, nặng nề đến mức khó thở. Căn nhà này, từng là tổ ấm, giờ đây biến thành nhà tù giam hãm trái tim cô.
Mỗi giọt nước mắt rơi xuống là một mảnh vỡ của niềm tin, của tình yêu cô từng dành cho hắn. Người vợ nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh hắn và Bạch Hạ Vy đang hoan ái trong chính căn phòng của cô. Nhưng những âm thanh kia, chúng không ngừng dày vò.
“Tủi nhục quá!” Suy nghĩ đó lướt qua tâm trí Người vợ, cay đắng và đau đớn. Cô biết, trong hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo đó, không có chỗ cho tình yêu, cho những giọt nước mắt này. Nhưng trái tim cô lại không nghe lời. Nó đã lỡ yêu người đàn ông kia, yêu một cách mù quáng, để rồi giờ đây phải chịu đựng sự chà đạp không thương tiếc.
Trên chiếc sofa dài, Người vợ co ro như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Đêm còn rất dài, và sự cô độc thì cứ thế bủa vây, nuốt chửng cô vào bóng tối vô tận.
Trong màn đêm đặc quánh, khi những tiếng cười nói ái ân vẫn vang vọng, Người vợ cảm thấy mình bị nuốt chửng. Cô nhắm nghiền mắt, cố tìm kiếm chút bình yên, nhưng chỉ thấy những mảnh vỡ của quá khứ ùa về, sắc nhọn như thủy tinh vỡ. Một năm trước, tại lễ đường lộng lẫy, từng cánh hoa hồng trắng rải kín lối đi, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu xuống, biến không gian thành một giấc mơ cổ tích. Nhưng đối với Người vợ, đó là một cơn ác mộng.
Người vợ bước đi trên thảm đỏ, chiếc váy cưới tinh xảo ôm sát thân hình mảnh mai, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng che đi sự tiều tụy. Dưới lớp voan mỏng, đôi mắt cô không một chút ánh sáng, trái tim thì trống rỗng đến vô tận. Cô đứng cạnh Người chồng, anh ta cao lớn, điển trai, nhưng gương mặt lại lạnh lùng như tượng đá. Khoảnh khắc linh mục vừa dứt lời tuyên bố, Người chồng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh như băng lướt qua cô.
“Chúng ta chỉ làm tròn bổn phận trong 1 năm 2 tháng thôi,” Người chồng thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng câu chữ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Ánh mắt anh ta xa lạ, không hề có chút cảm xúc nào dành cho người phụ nữ đang đứng bên cạnh mình.
Người vợ bất động, từng lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực cô. Cô cảm thấy bất lực tột cùng, một cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy cô giữa hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ. Cả lễ đường tràn ngập tiếng chúc tụng, tiếng cười nói, nhưng trong tai cô chỉ còn lại tiếng vọng của lời tuyên bố lạnh lùng ấy. Giây phút đó, cô biết, cuộc hôn nhân này, ngay cả từ khoảnh khắc bắt đầu, đã không hề có tình yêu.
Một năm thấm thoát trôi qua, tựa như một cơn ác mộng dài chẳng thể nào thoát ra. Mỗi sớm mai thức dậy, Người vợ đều cố gắng giấu đi đôi mắt thâm quầng, đôi vai gầy gò sau lớp áo. Cô bước xuống bếp, mùi thơm của bữa sáng vẫn vương vấn khắp không gian tĩnh lặng, nhưng không bao giờ đủ để sưởi ấm trái tim. Người vợ tỉ mẩn chuẩn bị từng món ăn Người chồng yêu thích, đặt ngay ngắn trên bàn.
Người chồng xuất hiện, dáng vẻ cao lớn, gương mặt điển trai nhưng vĩnh viễn không một biểu cảm. Hắn không nhìn Người vợ, chỉ lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu bữa ăn.
“Anh… hôm nay có món anh thích,” Người vợ khẽ cất lời, giọng nói nhỏ xíu như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh.
Người chồng không đáp, chỉ nhấp một ngụm trà, động tác lạnh lùng như một cỗ máy. Hắn ăn xong, đặt đũa xuống một cách dứt khoát, đứng dậy rời đi, không một lời tạm biệt, không một ánh mắt. Người vợ nhìn theo bóng lưng hắn khuất sau Cửa phòng, bát cơm trước mặt vẫn còn nguyên, nuốt không trôi.
Cứ thế, ngày qua ngày, Người vợ dọn dẹp nhà cửa, lau chùi từng ngóc ngách, hy vọng hắn sẽ cảm nhận được sự chăm sóc tận tâm của cô. Cô sắp xếp lại tủ quần áo của hắn, những bộ vest phẳng phiu, những chiếc cà vạt gọn gàng. Thỉnh thoảng, cô lại thấy hắn về nhà muộn, mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng bám trên người, nhưng cô vờ như không hay biết.
Một đêm nọ, trời đổ mưa tầm tã, Người vợ nấu một bát canh nóng hổi, đợi Người chồng trở về. Khi cánh cửa mở ra, hắn bước vào, ánh mắt Người vợ ánh lên một tia hy vọng mỏng manh.
“Anh về rồi, em có nấu canh…” Người vợ vừa nói, vừa tiến lại gần, định đưa bát canh cho hắn.
Người chồng chợt giơ tay lên, một động tác ngăn cản dứt khoát. Hắn lùi lại một bước, giữ khoảng cách. “Không cần.” Giọng hắn trầm lạnh, băng giá. “Đừng chạm vào tôi.”
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Người vợ. Bát canh trên tay cô vẫn bốc hơi nghi ngút, nhưng trái tim cô đã đóng băng. Người vợ đứng sững, đôi mắt dần đỏ hoe, nước mắt chực trào. Cô cúi gằm mặt, buông thõng hai tay.
Người chồng không thèm nhìn phản ứng của cô, hắn bước thẳng lên lầu, cánh Cửa phòng ngủ đóng sập lại, bỏ lại Người vợ một mình giữa không gian lạnh lẽo. Cô biết, trong căn phòng đó, có lẽ hắn đang tưởng nhớ đến Bạch Hạ Vy, người tình trong mộng của hắn, chứ không phải Người vợ đang đứng đây, tận tụy chăm sóc hắn suốt một năm qua.
Đêm đó, Người vợ ngồi co ro trên Sofa lạnh lẽo, nhìn lên căn phòng tối om trên lầu. Nước mắt lã chã rơi, cô nhận ra, tất cả những cố gắng của mình chỉ là vô vọng. Hắn sẽ không bao giờ nhìn thấy tấm lòng của cô. Cuộc hôn nhân này, đối với hắn, chỉ là một hợp đồng vô cảm. Người vợ chìm sâu vào nỗi cô đơn và tuyệt vọng, căn nhà rộng lớn bỗng hóa thành một chiếc lồng giam không lối thoát.
Mưa vẫn không ngừng trút xuống, xối xả như muốn cuốn trôi mọi thứ. `Người vợ` đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn màn mưa trắng xóa, cảm thấy cả thế giới đang nhấn chìm mình vào nỗi cô đơn. Kể từ đêm đó, mọi thứ vẫn y nguyên, `Người chồng` vẫn lạnh lùng, vẫn về khuya, và mùi hương phụ nữ lạ lẫm vẫn vương vấn trên áo hắn. Nhưng rồi, một khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé lại khơi lên một trận bão trong lòng `Người vợ`.
`Người chồng` bước ra từ phòng làm việc, dáng vẻ như thường lệ, lịch lãm nhưng xa cách. Hắn định ra ngoài, nhưng chợt dừng lại bên ngưỡng cửa, ánh mắt vô tình lướt qua `Người vợ` đang lặng lẽ đứng nhìn mưa. Gương mặt cô xanh xao, đôi mắt thâm quầng. Một thoáng chốc, chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, ánh nhìn của hắn chợt dịu xuống, như có một tia sáng ấm áp lướt qua trong đôi mắt băng giá.
“Trời mưa lớn. Cô có cần ô không?” `Người chồng` nói, giọng hắn vẫn đều đều, nhưng lại không mang theo vẻ lạnh lùng như mọi khi. Hắn đưa tay về phía giá để ô, cầm lấy một chiếc ô đen rồi chìa ra trước mặt `Người vợ`.
`Người vợ` sững sờ. Cô nhìn chiếc ô, rồi nhìn lên gương mặt `Người chồng`. Ánh mắt hắn đã trở lại vẻ thờ ơ, nhưng cảm giác dịu dàng vừa rồi vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, khiến trái tim cô đột nhiên loạn nhịp. Một luồng điện xẹt qua, nóng bỏng và choáng váng.
Cô chậm rãi vươn tay đón lấy chiếc ô, đầu ngón tay khẽ chạm vào tay hắn. Xúc cảm lạ lẫm chạy dọc cánh tay, khiến toàn thân `Người vợ` chấn động. Hắn không nói thêm lời nào, quay người bước ra Cửa phòng, tiếng đóng cửa khép lại sau lưng.
`Người vợ` đứng bất động, chiếc ô đen nặng trĩu trong tay. Hơi ấm từ bàn tay `Người chồng` dường như vẫn còn vương vấn, thiêu đốt cả lòng bàn tay cô. Toàn thân `Người vợ` run rẩy. Một dòng suy nghĩ bất ngờ dội thẳng vào tâm trí, vừa kinh hoàng vừa bối rối.
“Không lẽ… mình đã yêu anh ấy rồi sao?” `Người vợ` thầm thì, giọng nói lạc đi. Nỗi sợ hãi len lỏi, hòa cùng sự bối rối khi nhận ra tình cảm không nên có này. Nó nảy nở vào khoảnh khắc tệ hại nhất, trong một cuộc hôn nhân chỉ toàn thù hận và hợp đồng.
Ngày tháng sau đó trôi qua như một cơn ác mộng đối với Người vợ. Trái tim cô giờ đây mang một gánh nặng mới, một bí mật thầm kín mà cô tuyệt đối không thể để lộ. Mỗi ánh mắt của Người chồng, mỗi lời nói thờ ơ của hắn, đều trở thành mũi dao cứa sâu vào tâm can cô. Nỗi sợ hãi bị ruồng bỏ còn lớn hơn gấp bội sự thờ ơ lạnh nhạt trước đây. Giờ đây, hắn không chỉ là người chồng trên danh nghĩa, mà còn là người đàn ông cô lỡ yêu, và điều đó khiến mọi tổn thương trở nên đau đớn gấp vạn lần.
Người vợ cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình một cách tuyệt vọng. Cô tránh chạm mặt Người chồng, tránh những cuộc trò chuyện không cần thiết. Khi hắn có mặt trong Sàn nhà/Phòng khách, cô sẽ vờ như đang bận rộn với công việc nhà, cúi gằm mặt để hắn không thể đọc được bất cứ điều gì trong đôi mắt đã quá đỗi mệt mỏi của mình. Cô cảm thấy như mình đang đi trên một sợi dây mong manh, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.
Một chiều nọ, Người chồng trở về nhà, mang theo mùi nước hoa phụ nữ quen thuộc. Người vợ đang ngồi trên Sofa, đọc một cuốn sách vô vị để giết thời gian. Trái tim cô thắt lại khi nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ Cửa phòng/cửa nhà. Cô lập tức giả vờ tập trung vào trang sách, nhưng khóe mắt vẫn liếc trộm.
Người chồng bước vào, gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như thường lệ. Hắn liếc nhìn Người vợ đang ngồi trên sofa, nhưng không nói lời nào. Hắn thẳng bước vào Phòng ngủ, tiếng cửa đóng sầm lại. Chỉ vài phút sau, tiếng cười nói và những âm thanh thân mật từ bên trong vọng ra, rõ mồn một.
Người vợ siết chặt cuốn sách đến nỗi các ngón tay trắng bệch. Nước mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên má. Cô cắn chặt môi để không bật thành tiếng khóc. Từng âm thanh từ Phòng ngủ như những nhát dao đâm vào trái tim cô. Sự thật phũ phàng về mối quan hệ của hắn và Bạch Hạ Vy giờ đây không chỉ là nỗi tức giận, mà còn là nỗi đau của một người bị phản bội trong tình yêu. Cô run rẩy, bất lực trước nỗi sợ hãi tột cùng: nếu hắn biết cô yêu hắn, liệu hắn có lợi dụng điều đó để hành hạ cô nhiều hơn, hay sẽ chỉ càng thêm chán ghét và xa lánh cô đến tận cùng? Nỗi bất an gặm nhấm, biến từng giây phút sống trong ngôi nhà này thành địa ngục.
Người vợ vẫn ngồi chết lặng trên Sofa, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Tiếng cười nói và âm thanh thân mật từ Phòng ngủ vẫn vọng ra, đâm thẳng vào tim cô. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo nỗi uất nghẹn, tuyệt vọng. Cô cắn chặt môi, cố gắng không để bất kỳ tiếng nấc nào thoát ra. Cảm giác bị phản bội, bị sỉ nhục, đan xen với nỗi sợ hãi tột cùng nếu Người chồng biết được tình cảm cô dành cho hắn.
Những ngày sau đó, cơn ác mộng càng trở nên hiện hữu. Lúc đầu, Người vợ chỉ nghe thấy những cuộc điện thoại của Người chồng. Giọng nói của hắn bỗng trở nên dịu dàng, ngọt ngào một cách đáng sợ khi nói chuyện với ai đó ở đầu dây bên kia. Hắn thường vào ban công hoặc ra Sàn nhà/Phòng khách để nghe điện thoại, nhưng âm điệu vui vẻ, khác hẳn sự lạnh lùng hắn dành cho cô, vẫn đủ để Người vợ nhận ra. Cô biết đó là Bạch Hạ Vy.
Rồi một tối, Người chồng không về nhà một mình. Tiếng Cửa phòng/cửa nhà bật mở, theo sau là tiếng bước chân không chỉ của một người. Người vợ đang định quay vào bếp thì bỗng khựng lại. Người chồng bước vào Sàn nhà/Phòng khách, tay hắn đặt nhẹ lên eo một người phụ nữ. Đó là Bạch Hạ Vy, nụ cười kiêu kỳ nở trên môi cô ta.
“Anh yêu, anh có nhớ em không?” Bạch Hạ Vy thì thầm, giọng nói ngọt xớt, đầy khiêu khích, không hề cố ý che giấu. Cô ta ngước nhìn Người chồng, đôi mắt lúng liếng tình tứ, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Người vợ.
Người chồng chỉ khẽ gật đầu, kéo cô ta lại gần hơn. Hắn liếc qua Người vợ đang đứng sững sờ, đôi mắt chỉ thoáng qua một tia khó chịu rồi lập tức trở lại vẻ thờ ơ quen thuộc. Hạ Vy tự nhiên ngả đầu vào vai hắn, mái tóc dài chạm nhẹ vào ngực Người chồng, như thể đó là nhà của cô ta.
Người vợ cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Cảnh tượng đó như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Cô lùi lại một bước, hai tay siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô ta ngang nhiên xuất hiện, ngang nhiên thân mật với chồng mình, ngay trong chính ngôi nhà này, ngay trước mặt cô. Nỗi đau và sự căm phẫn bùng lên, thiêu đốt từng tế bào.
Hạ Vy bỗng nhiên quay sang nhìn Người vợ, nụ cười nhếch mép lộ rõ vẻ khinh thường. “Ôi, chị dâu vẫn ở đây à? Em cứ tưởng giờ này chị đã nghỉ ngơi rồi chứ.”
Người vợ không nói một lời. Cổ họng cô nghẹn ứ, không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào. Cô chỉ đứng đó, đối diện với sự sỉ nhục tột cùng.
Người chồng không quan tâm đến màn “chào hỏi” đó, hắn chỉ nhẹ nhàng đẩy Hạ Vy về phía Phòng ngủ. “Vào trong đi.”
Bạch Hạ Vy liếc nhìn Người vợ thêm một cái đầy thách thức, rồi mỉm cười đắc thắng, theo Người chồng vào Phòng ngủ. Tiếng cửa Phòng ngủ đóng lại, lại một lần nữa, để lại Người vợ đứng trơ trọi giữa Sàn nhà/Phòng khách lạnh lẽo.
Người vợ đứng đó, lạnh lẽo giữa Sàn nhà/Phòng khách. Cảnh tượng ban nãy vẫn ám ảnh, những tiếng cười nói thân mật từ Phòng ngủ vọng ra càng xoáy sâu vào tâm can. Cô biết, đêm nay và những đêm sau nữa, cô sẽ phải chịu đựng sự dày vò này.
Sáng hôm sau, Người vợ thức dậy sớm hơn bình thường. Cả đêm cô không chợp mắt được. Dưới vành mắt cô hằn lên những quầng thâm rõ rệt. Cô đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng như một cái máy. Khi Người chồng bước ra khỏi Phòng ngủ, theo sau là Bạch Hạ Vy, Người vợ chỉ cúi đầu, tránh ánh mắt của cả hai. Bạch Hạ Vy vẫn với vẻ mặt kiêu kỳ, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. Người chồng thì vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng quen thuộc.
Bữa sáng trôi qua trong không khí căng thẳng, nặng nề. Người vợ cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm chích vào mình dưới ánh nhìn của Bạch Hạ Vy. Sau bữa ăn, Người chồng ra Sàn nhà/Phòng khách, ngồi xuống sofa, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ khó chịu. Bạch Hạ Vy vờ vịt ngồi sát vào Người chồng, tay đặt lên bắp tay hắn. Người vợ không chịu nổi, cô vội vã thu dọn bát đĩa.
Lát sau, thấy Người chồng đang chăm chú xem điện thoại, Người vợ mang ra một cốc nước lọc. Cô đặt cốc xuống bàn, nhưng trong một khoảnh khắc vô ý, đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào mu bàn tay Người chồng.
Hắn lập tức rụt tay lại như bị điện giật, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Cái nhìn đó khiến Người vợ giật mình, cả người run lên. Người chồng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đầy sự khó chịu và chán ghét.
“Cô quên điều khoản hợp đồng rồi sao?” Hắn cất giọng lạnh lùng, từng chữ như đóng băng không khí. “Không được chạm vào cơ thể tôi khi chưa cho phép.”
Lời nói đó như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Người vợ. Cả người cô cứng đờ, hai mắt mở to, nỗi đau đớn dâng lên tột cùng. Cô không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ cảm thấy một sự sỉ nhục to lớn đang bao trùm lấy mình. Bạch Hạ Vy bên cạnh khẽ cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự hả hê.
Người vợ đứng đó, cả người cứng đờ, hai mắt mở to nhìn theo tấm lưng Người chồng và Bạch Hạ Vy khi họ quay gót bỏ đi. Tiếng cười khẩy của Bạch Hạ Vy vẫn văng vẳng bên tai, còn câu nói lạnh lùng của Người chồng cứa vào tim Người vợ như ngàn nhát dao. Không được chạm vào cơ thể tôi khi chưa cho phép. Hắn ghét bỏ cô đến vậy sao? Cái ghét bỏ đó không đơn thuần là sự khó chịu vì vi phạm hợp đồng. Nó là một thứ gì đó sâu hơn, mãnh liệt hơn. Một sự căm ghét đến tận xương tủy.
Trong căn nhà vắng lặng khi Người chồng và Bạch Hạ Vy đã rời đi, Người vợ ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô nhớ lại ánh mắt Người chồng, luôn hằn học mỗi khi nhìn cô, sự lạnh nhạt đến mức tàn nhẫn. Cô biết, hợp đồng hôn nhân này có điều khoản ly hôn sau một năm hai tháng, nhưng sâu thẳm trong tim, Người vợ cảm thấy mình đang bị giam cầm trong một mối thù không thể gọi tên. Cô cần biết. Cô cần biết lý do thực sự đằng sau tất cả.
Nỗi đau đớn và sự tò mò thúc đẩy Người vợ đứng dậy. Cô bắt đầu hành trình tìm kiếm câu trả lời trong chính căn nhà xa lạ này. Người vợ lục lọi trong căn phòng làm việc của Người chồng, nơi chứa đầy những tập tài liệu cũ, sách báo và đồ vật cá nhân đã phủ bụi thời gian. Cô lần mò qua từng ngăn tủ, từng góc khuất, hy vọng tìm thấy một manh mối, dù là nhỏ nhất. Tim cô đập thình thịch, lo sợ bị phát hiện, nhưng khát khao hiểu rõ lại lớn hơn tất cả.
Cuối cùng, tại một ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ sách cũ kỹ, tay Người vợ run rẩy chạm vào một cuốn sổ da đã sờn và một tập tài liệu kẹp chặt. Cô mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay và những bài báo cũ mờ. Đó là một cuốn nhật ký, xen kẽ là những bức ảnh đen trắng đã ố vàng. Bức ảnh đầu tiên là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ nhưng đôi mắt đượm buồn. Bên dưới, dòng chữ viết tay run rẩy: “Mẹ ơi… con nhớ mẹ.”
Người vợ lật từng trang. Những dòng nhật ký là của Người chồng, viết từ khi hắn còn nhỏ, chất chứa nỗi đau mất mẹ và sự căm hờn không nguôi. Rồi cô nhìn thấy những bài báo cũ. Tiêu đề in đậm, sắc lạnh: “Doanh nhân [Tên bố của vợ] vướng scandal làm nhục vợ đối tác, gây ra bi kịch đau lòng.” Kèm theo là một bài viết chi tiết, tường thuật lại sự việc bố của Người vợ đã lợi dụng vị trí và quyền lực để làm nhục Mẹ của chồng, đẩy bà vào đường cùng, dẫn đến quyết định tự tử.
Đầu óc Người vợ quay cuồng. Cuốn sổ rơi khỏi tay cô. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không thể thở được. Toàn bộ sự thật kinh hoàng hiện ra trước mắt Người vợ như một cuộn phim quay chậm, từng mảnh ghép nỗi căm ghét của Người chồng giờ đây đã hoàn chỉnh một cách tàn nhẫn. Cô sốc nặng. Bố cô… đã làm ra chuyện tày đình đó.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người vợ. Cô lùi lại, va vào tường rồi khuỵu xuống, tấm lưng dựa vào giá sách lạnh lẽo. Cô hiểu rồi. Cô đã hiểu vì sao hắn lại hận cô đến vậy. Hắn không chỉ hận cô là vợ hợp đồng, mà hận cô vì dòng máu đang chảy trong người cô. Cô là con gái của kẻ thù, của người đã gây ra cái chết của mẹ hắn. Sự căm ghét ấy, nó không bao giờ có thể hóa giải được. Cô cảm thấy bất lực, tuyệt vọng đến cùng cực.
“Hóa ra anh hận mình đến vậy…” Người vợ thì thầm trong đau đớn, giọng nói nghẹn ngào chìm trong tiếng nấc. “Vì chuyện của bố…” Cô ôm chặt lấy ngực mình, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim cô.
Vài giờ sau, Người vợ vẫn ngồi bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, tâm trí trống rỗng. Mớ tài liệu và cuốn nhật ký vẫn nằm lăn lóc bên cạnh, minh chứng cho sự thật tàn khốc mà cô vừa khám phá. Nỗi đau đớn và sự bất lực bóp nghẹt trái tim cô. Bỗng, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, kéo Người vợ trở về thực tại. Bạch Hạ Vy xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng khách, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng nhưng ánh mắt toát lên vẻ tính toán.
Bạch Hạ Vy liếc nhìn Người vợ đang ngồi co ro, rồi chậm rãi bước vào. Cô ta đưa tay sờ lên chiếc bình gốm đặt trên bàn, giả vờ vô tình làm đổ. Tiếng vỡ loảng xoảng khiến Người vợ giật mình ngẩng đầu. Ngay lập tức, Bạch Hạ Vy nhanh chóng nghiêng người, để cánh tay khẽ va vào mảnh vỡ sắc nhọn, tạo ra một vết xước nhỏ. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Người vợ sững sờ, chứng kiến toàn bộ màn kịch. Cô ta cố tình tự làm mình bị thương.
Đúng lúc đó, tiếng cửa chính mở ra, Người chồng vừa bước vào nhà. Hắn cởi áo khoác, gương mặt mệt mỏi. Vừa thấy hắn, Bạch Hạ Vy lập tức biến sắc, ôm chặt lấy cánh tay vừa bị thương, gương mặt nhăn nhó vì “đau đớn”. Cô ta khụy nhẹ xuống sàn, đôi mắt ngấn nước đầy tủi thân.
“Anh ơi…” Bạch Hạ Vy thút thít, giọng nói yếu ớt đến đáng thương. Người chồng lập tức bỏ áo khoác xuống, chạy lại đỡ lấy cô ta. “Em làm sao vậy? Ai làm em bị thương?” Hắn lo lắng hỏi, ánh mắt đầy giận dữ khi nhìn thấy vết xước trên tay cô ta.
Bạch Hạ Vy ngước nhìn Người chồng, đôi mắt ướt đẫm nước nhưng ẩn chứa sự đắc thắng. Cô ta liếc nhanh về phía Người vợ đang đứng chết trân, gương mặt trắng bệch vì kinh ngạc. “Vợ anh… cô ấy… cô ấy đẩy em…” Bạch Hạ Vy thì thầm, giọng nói run rẩy như thể vừa trải qua một cú sốc lớn. Sự ác ý trong ánh mắt liếc nhìn Người vợ không thể che giấu.
Người chồng quay phắt lại, ánh mắt rực lửa căm phẫn trừng thẳng vào Người vợ. Hắn không nói một lời, giáng xuống một cái tát trời giáng. Tiếng “chát” khô khốc vang lên, in hằn năm ngón tay đỏ ửng trên má Người vợ. Người vợ loạng choạng, ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, đầu óc quay cuồng. Miệng cô mặn chát vị máu.
“Anh… anh nghe em nói đi!” Người vợ cố gượng dậy, nước mắt giàn giụa. “Em không hề đẩy cô ta! Cô ta… cô ta tự làm mình bị thương!” Cô khản đặc, chỉ tay về phía Bạch Hạ Vy, đang e ấp nép vào lòng Người chồng với vẻ mặt đầy “đau đớn” nhưng ánh mắt thì ẩn chứa vẻ hả hê.
Người chồng nhìn Người vợ bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Hắn không một chút dao động, không một chút lắng nghe. Hắn ôm chặt Bạch Hạ Vy vào lòng, quay lưng lại với Người vợ, từng bước chân nặng nề hướng về phía cửa phòng.
“Anh! Anh đừng đi! Anh nghe em giải thích đi mà!” Người vợ tuyệt vọng gào lên, cố gắng níu kéo lấy vạt áo hắn. Tay cô run rẩy bám vào ống quần, nhưng hắn đã hất mạnh ra. Người chồng không hề ngoảnh lại, chỉ lạnh lùng đẩy Người vợ ra xa.
“Cút!” Hắn gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm, không chút thiện cảm. “Đừng bao giờ chạm vào tôi nữa.”
Người chồng kéo Bạch Hạ Vy ra khỏi phòng khách, cánh cửa đóng sập lại, như một nhát dao cứa vào tim Người vợ. Cô nằm gục trên sàn, cả cơ thể run rẩy, nước mắt hòa lẫn với vết máu trên khóe miệng. Tất cả những lời giải thích của cô tan biến trong không khí, vô vọng như tiếng vọng trong hang đá. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tột cùng của sự bị bỏ rơi, không được lắng nghe, và bị kết tội oan ức. Cô hoàn toàn sụp đổ, chìm trong tuyệt vọng cùng cực.
Người vợ cựa quậy, cơ thể đau nhức như vừa trải qua một trận đòn. Nắng sớm đã chiếu qua khung cửa sổ, nhưng cô vẫn thấy mờ mịt. Mở mắt ra, Người vợ nhận ra mình đang nằm co ro trên chiếc sofa lạnh lẽo trong phòng khách. Chiếc gối đầu vẫn còn ẩm ướt hơi nước mắt đêm qua. Một cơn đau nhói ở má khiến Người vợ khẽ rên. Cô gắng gượng ngồi dậy, tấm lưng ê ẩm. Mọi khớp xương dường như đang biểu tình, nhắc nhở cô về một đêm dài chìm trong tuyệt vọng.
Tiếng bước chân từ cầu thang vang vọng, Người vợ ngước nhìn. Người chồng và Bạch Hạ Vy đang từ từ bước xuống. Bạch Hạ Vy khoác tay Người chồng, nụ cười tủm tỉm nở trên môi cô ta khi ánh mắt lướt qua Người vợ đang ngồi trên sofa. Vẻ đắc thắng ẩn hiện rõ ràng trong đôi mắt ấy. Người chồng không hề liếc nhìn Người vợ, mặt hắn lạnh như băng, sải bước xuống như thể không có bất kỳ ai khác trong căn nhà.
“Ngủ ngon không, chị dâu?” Bạch Hạ Vy cất giọng ngọt ngào đến rợn người, nhưng ẩn chứa sự khinh thường tột độ. Cô ta hơi nghiêng đầu, nhìn Người vợ như thể đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu. “Dù sao thì… phòng ngủ cũng hơi chật rồi, tôi với anh ấy ngủ không quen.”
Mỗi lời nói của Bạch Hạ Vy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người vợ. Cô cảm thấy máu trong huyết quản mình đóng băng, từng tế bào trong cơ thể bị sỉ nhục đến tận xương tủy. Cơn đau thể xác từ vết tát đêm qua chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhục nhã đang thiêu đốt tâm can. Người vợ chỉ biết siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng, không để nước mắt rơi thêm lần nữa. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt ngược cục nghẹn đắng vào trong.
Người vợ vẫn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nụ cười đắc thắng của Bạch Hạ Vy và ánh mắt lạnh lùng của Người chồng dường như in hằn sâu trong tâm trí Người vợ, thiêu đốt cô. Người chồng và Bạch Hạ Vy lướt qua, tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà.
Người vợ từ từ buông tay, dấu móng tay hằn sâu trên da thịt. Cô gắng gượng đứng dậy từ chiếc sofa lạnh lẽo, từng động tác chậm chạp, nặng nề như thể mang trên vai gánh nặng ngàn cân. Cô lê bước đến bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính, chiếu rọi nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh lẽo của cô.
Trong tâm trí Người vợ, dòng chữ “Hôn nhân hợp đồng” và con số “1 năm 2 tháng” hiện lên rõ mồn một. Thời hạn ly hôn đã cận kề. Cô tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục níu giữ một cuộc hôn nhân không hề có tình yêu, một giao kèo mà mỗi ngày trôi qua chỉ thêm đau đớn và tủi nhục. Hay cô nên dũng cảm buông bỏ, tìm lại chút tự do cuối cùng?
“Mình nên chịu đựng thêm để làm gì, khi không còn chút hy vọng nào?” Người vợ thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm yếu ớt, đầy mệt mỏi. Nước mắt lại chực trào, nhưng cô đã quá mệt mỏi để khóc. Cô chỉ biết đứng đó, bối rối và đau khổ, đối mặt với quyết định khó khăn nhất cuộc đời.
Người vợ vẫn đứng bất động bên cửa sổ, ánh mắt vô định dõi theo khoảng không mờ mịt. Tiếng chuông cửa chợt vang lên đột ngột, kéo cô khỏi cơn mê man. Người vợ giật mình, chậm rãi quay người lại. Cô bước từng bước nặng nề ra phía cửa, lòng bàn tay siết chặt.
Khi cánh cửa mở ra, một Người bạn thân của Người vợ đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng. Vừa thấy cô, Người bạn thân lập tức sững sờ. Đôi mắt Người bạn thân mở to, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tiều tụy, xanh xao của Người vợ. Ánh mắt lo lắng của Người bạn thân nhanh chóng chuyển thành bàng hoàng.
“Trời đất ơi, mày ơi! Sao mãi mới mở cửa thế? Tao lo quá! Mà… dạo này mày sao vậy?” Người bạn thân không giấu nổi sự kinh ngạc, vội vã nắm lấy cánh tay gầy guộc của Người vợ. “Sao trông mày hốc hác thế này? Xanh xao hết cả rồi! Có chuyện gì kể tao nghe đi!”
Giọng Người bạn thân đầy xót xa, những lời nói như chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Người vợ. Một thoáng xúc động trỗi dậy, Người vợ cảm thấy muốn ôm chầm lấy bạn mà bật khóc, muốn trút bỏ mọi gánh nặng. Thế nhưng, từng lời nói lại nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể thốt ra. Nỗi tủi nhục và sự sợ hãi đan xen khiến cô không dám mở lời, chỉ có thể lắc nhẹ đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhợt nhạt. Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má Người vợ.
Người bạn thân buông tay Người vợ, ánh mắt vẫn còn nặng trĩu nỗi xót xa trước vẻ tiều tụy của bạn mình. Không thể ép buộc Người vợ nói ra điều gì khi cô đã cứng rắn giữ kín, Người bạn thân đành ngậm ngùi rời đi, dặn dò Người vợ phải tự chăm sóc bản thân. Cánh cửa vừa khép lại, toàn bộ sức lực của Người vợ dường như bị rút cạn. Cô loạng choạng bước đến chiếc bàn làm việc đặt ở một góc Sàn nhà/Phòng khách. Từng chữ trên màn hình máy tính nhòe đi trong mắt cô, nỗi mệt mỏi và nỗi tủi nhục cứ thế đè nặng. Người vợ gục đầu xuống bàn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mê man, khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt khô.
Một lúc sau, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên trong hành lang. Người chồng vừa đi làm về, hoặc vừa từ ngoài vào, tiện tay nới lỏng cà vạt. Hắn không có ý định dừng lại, chỉ định đi thẳng vào Phòng ngủ. Nhưng khi ngang qua khu vực Sàn nhà/Phòng khách, ánh mắt hắn vô tình lướt qua thân ảnh đang gục trên bàn. Người vợ đang ngủ thiếp đi, mái tóc lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Dù vậy, cái xanh xao, phờ phạc hằn rõ trên làn da, đôi môi nhợt nhạt và quầng thâm dưới mắt không thể nào giấu được.
Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong đôi mắt sắc lạnh của Người chồng. Lòng hắn bỗng se lại một nhịp, một cảm giác bận tâm lạ lẫm len lỏi. Hắn đứng khựng lại vài giây, nhìn chằm chằm vào Người vợ.
“Mình… có phải hơi quá đáng không?”
Suy nghĩ đó vụt qua trong đầu Người chồng, nhanh như một tia chớp. Nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ bận tâm đó biến mất, nhường chỗ cho sự lãnh đạm thường thấy. Hắn nhếch môi, khẽ lắc đầu như xua đi một thứ phiền nhiễu không đáng có. Ký ức về Mẹ của chồng, về sự nhục nhã mà bà phải chịu đựng bởi Bố của vợ, lại trỗi dậy mạnh mẽ, nghiền nát bất kỳ tia mềm lòng nào vừa lóe lên.
Người chồng quay gót, tiếp tục bước đi, tiếng giày da vang vọng nhẹ trong căn nhà vắng lặng. Hắn không nhìn lại.
Người chồng tiếp tục bước về phía Phòng ngủ. Hắn không nhìn lại. Tiếng giày da vang vọng nhẹ trong căn nhà vắng lặng. Nhưng chỉ vài bước chân, điện thoại của hắn reo vang, một âm báo khẩn cấp hiếm khi vang lên. Hắn nhấc máy, giọng nói của tổng giám đốc dự án bên kia đầu dây tràn đầy sự hoảng loạn.
“Thưa Giám đốc, dự án X.Y.Z vừa gặp sự cố nghiêm trọng! Toàn bộ hệ thống chính… sụp đổ! Chúng ta đang đối mặt với nguy cơ thiệt hại hàng tỷ đồng và hủy hợp đồng!”
Người chồng cảm thấy lạnh sống lưng, dù cố giữ bình tĩnh. Hắn lắng nghe kỹ hơn, từng từ ngữ miêu tả sự cố kỹ thuật phức tạp, một lĩnh vực mà hắn biết rõ chỉ có một Người vợ duy nhất trong tầm với có đủ khả năng giải quyết, dù hắn không muốn thừa nhận. Hắn gác máy, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Khuôn mặt Người chồng căng thẳng, mọi vẻ lãnh đạm thường ngày đều tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Hắn quay trở lại Sàn nhà/Phòng khách.
Người vợ vẫn gục đầu trên bàn, chìm trong giấc ngủ mệt nhoài. Hắn đứng đó, ngần ngừ. Lòng tự trọng và sự thù hận giằng xé hắn. Nhưng nguy cơ mất trắng dự án, nguy cơ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Ông nội của chồng, và có thể là sự sụp đổ của Tập đoàn, đã đè nặng lên mọi cảm xúc cá nhân. Người chồng hít một hơi sâu, tiến lại gần Người vợ. Hắn nhẹ nhàng chạm vào vai cô.
“Người vợ.” Giọng hắn trầm và khàn, khác hẳn mọi khi.
Người vợ giật mình, ngẩng đầu dậy. Đôi mắt còn ngái ngủ, mờ mịt nhìn Người chồng đang đứng sừng sững trước mặt. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người chồng không nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt hắn lướt qua, tránh né. Hắn nhấp môi, như đang cố gắng nuốt xuống điều gì đó khó khăn.
“Tập đoàn đang gặp vấn đề lớn,” hắn bắt đầu, giọng điệu kiềm chế đến lạ lùng. “Một dự án… một sự cố kỹ thuật phức tạp. Anh cần sự giúp đỡ.”
Người vợ chớp mắt. Cô chưa bao giờ thấy hắn nói chuyện với mình như vậy, chưa bao giờ thấy hắn thừa nhận cần đến cô. Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt kiên định nhưng vẫn còn vương vấn sự miễn cưỡng.
“Cô có thể giúp tôi việc này không?”
Lời nói của hắn dứt khoát, mang theo một trọng lượng khác thường. Người vợ hoàn toàn bất ngờ. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp, trong khoảnh khắc đó, một tia hy vọng mong manh bỗng lóe lên trong đáy mắt cô, về một điều gì đó đã tưởng chừng như không bao giờ có thể xảy ra.
Người vợ chớp mắt. Cô chưa bao giờ thấy hắn nói chuyện với mình như vậy, chưa bao giờ thấy hắn thừa nhận cần đến cô. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp, trong khoảnh khắc đó, một tia hy vọng mong manh bỗng lóe lên trong đáy mắt cô, về một điều gì đó đã tưởng chừng như không bao giờ có thể xảy ra. Nhưng rồi, sự đau đớn từ cái tát đêm qua, những lời lẽ cay nghiệt, và hình ảnh hắn cùng Bạch Hạ Vy lại hiện về. Hy vọng đó vụt tắt nhanh như khi nó đến, nhường chỗ cho sự tỉnh táo lạnh lùng. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt dần trở nên kiên quyết.
“Điều khoản nào trong hợp đồng quy định tôi phải giúp đỡ anh trong công việc?” Người vợ hỏi, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Người chồng hơi sững lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn khó chịu. Hắn không ngờ cô lại hỏi như vậy. “Không có,” hắn đáp cụt ngủn, sự ngượng nghịu hiện rõ.
“Vậy thì đây là một yêu cầu. Và tôi có quyền từ chối.”
Người chồng siết chặt tay. Hắn không thể để dự án thất bại. “Cô muốn gì?”
“Sự tôn trọng,” Người vợ nói chậm rãi, từng chữ một, “và một lời xin lỗi. Một lời xin lỗi chân thành cho những gì anh đã gây ra.”
Người chồng nhíu mày, định phản bác, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của cô, hắn kìm lại. “Anh xin lỗi,” hắn nói, giọng vẫn còn miễn cưỡng, nhưng không thể phủ nhận sự bức bối.
Người vợ im lặng một lát, như đang cân nhắc sự chân thành trong lời nói đó. Cuối cùng, cô gật đầu. “Đưa tôi thông tin.”
Cô ngồi xuống trước máy tính, ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím. Màn hình máy tính hiện lên những dòng code phức tạp mà Người chồng vừa chuyển qua. Cô làm việc không ngừng nghỉ, sự chuyên nghiệp và năng lực của cô tỏa sáng rực rỡ, hoàn toàn đối lập với hình ảnh người vợ yếu đuối mà hắn thường thấy. Người chồng đứng đó, lặng lẽ quan sát, trong lòng dấy lên một sự khó chịu không tên khi chứng kiến sự tài giỏi của cô. Hắn vẫn ghét cô, nhưng không thể phủ nhận cô đã cứu vãn cả một tập đoàn.
Sau vài giờ tập trung cao độ, vấn đề được giải quyết. Người vợ đứng dậy, tắt máy tính. “Xong rồi,” cô nói, không nhìn Người chồng, giọng dứt khoát.
Hắn gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả giữa sự nhẹ nhõm và một chút hổ thẹn. “Cảm ơn,” hắn thốt lên, gần như là một lời thì thầm.
Người vợ không đáp lời. Cô quay lưng bước về phía Sofa, nằm xuống, nhắm mắt lại. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng quen thuộc, chỉ khác là lần này, Người vợ không còn cảm thấy cô đơn đến cùng cực.
Sáng hôm sau, Người vợ thức dậy, trong lòng không còn cảm giác trống rỗng hay đau đớn thường trực. Đêm qua, khi ngồi trước máy tính, khi mọi suy nghĩ tập trung vào công việc, cô chợt nhận ra mình mạnh mẽ hơn cô tưởng. Cô đã cứu vãn một dự án hàng tỷ đồng, một điều mà Người chồng, với tất cả sự ngạo mạn của hắn, đã không làm được. Đó không phải là tia hy vọng về tình yêu đã chết, mà là tia sáng của sự tự do, của giá trị bản thân cô. “Đã đến lúc mình phải giành lại cuộc đời mình, không thể để ai chà đạp mình nữa,” cô tự nhủ với một quyết tâm mạnh mẽ. Ánh mắt Người vợ kiên định hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối của ngày xưa. Từng nhịp đập trong lồng ngực cô không còn là sự run rẩy vì sợ hãi, mà là tiếng vọng của khao khát được sống, được là chính mình.
Cô bắt đầu tìm kiếm công việc. Internet trở thành người bạn đồng hành, là cánh cửa mở ra thế giới của những cơ hội. Cô gửi đi hàng chục hồ sơ, không màng đến những lời dị nghị hay ánh mắt phán xét về cuộc hôn nhân đổ vỡ sắp tới. Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng email được gửi đi đều chứa đựng hy vọng và sự kiên cường. Cô phác thảo một kế hoạch chi tiết cho cuộc sống độc lập sau ly hôn, từ việc thuê một căn hộ nhỏ, đến việc quản lý tài chính cá nhân một cách khôn ngoan. Từng nét bút ghi xuống trang giấy không chỉ là những con số hay địa chỉ, mà còn là sự khẳng định về quyền được tự do, quyền được hạnh phúc. Người vợ không còn là con chim sợ hãi trong lồng, cô đã sẵn sàng bay, dù đôi cánh vẫn còn non nớt sau những bão tố cuộc đời.
Những ngày sau đó, Người vợ dành thời gian cho bản thân. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm dòng người hối hả qua lại, mỗi người một câu chuyện riêng. Cô đọc sách, tìm kiếm tri thức và sự bình yên trong từng trang chữ; cô nghe nhạc, để những giai điệu êm ái xoa dịu tâm hồn đã từng tổn thương; và đôi khi chỉ đơn giản là lặng lẽ hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản. Những vết thương lòng vẫn còn đó, là một phần không thể tách rời của quá khứ, nhưng chúng không còn là xiềng xích trói buộc cô nữa, mà đã trở thành những bài học quý giá, giúp cô trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Cô học cách tha thứ, không phải cho Người chồng hay Bạch Hạ Vy, mà là cho chính bản thân mình, vì đã từng để nỗi đau và sự tổn thương định nghĩa giá trị của cô. Sự bình yên không phải là sự quên lãng, mà là khả năng chấp nhận những gì đã xảy ra, và mỉm cười với tương lai. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không thể tìm thấy ở bên ngoài, qua sự chấp thuận hay tình yêu của người khác, mà nó phải trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong tâm hồn, là sự tự chủ và an yên. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, thử thách, nhưng giờ đây, Người vợ tin rằng cô đã có đủ sức mạnh để bước đi vững vàng. Một chương mới trong cuộc đời cô đang mở ra, đầy hứa hẹn về một cuộc sống do chính cô kiến tạo, không còn bị chi phối bởi thù hận hay sự sắp đặt của bất kỳ ai. Đó là sự trỗi dậy mạnh mẽ của một tâm hồn đã từng tổn thương, nhưng nay đã tìm thấy ánh sáng của chính mình, rực rỡ và tự do.

