Tại đám cưới, người dẫn trương trình yêu cầu chú rể hôn cô dâu.
Cô bạn thuở nhỏ của Giang Thời Nghiên lại tiến lên, hôn anh ấy một cái.
Anh ấy không né tránh, ngược lại còn xoa đầu cô ấy nhẹ nhàng dỗ dành:
“Mai Mai ngoan, đừng nghịch nữa.”
Cả hội trường im lặng, khách mời đều chờ xem phản ứng của tôi – cô dâu.
Tôi chỉ bình tĩnh tháo khăn voan xuống, đội lên đầu Đường Mai Mai, rồi vỗ tay nói với hai người họ:
“Hai người còn ngẩn ra đó làm gì? Nhanh lên nào, bước tiếp theo là vào phòng tân hôn đấy.”
Đường Mai Mai đội khăn voan vui vẻ quay một vòng, giả vờ ngây thơ hỏi:
“Anh Nghiên, em đội khăn voan có phải đẹp hơn chị Giang m không?”
Giang Thời Nghiên nghe thấy liền vội vàng ngắn lại , hơi hoảng hốt giải thích với tôi:
“Mai Mai tính tình thẳng thắn, chỉ đùa thôi.”
Khách mời phần lớn là bạn của Giang Thời Nghiên, họ cũng lần lượt giúp anh giải vây:
“Chị dâu, Mai Mai tính tình trẻ con, bình thường coi Thời Nghiên như anh trai ruột, nên thân thiết hơn chút thôi, chị đừng để bụng nhé.”
Tôi cười lạnh.
Nhưng Đường Mai Mai không nghĩ vậy.
Hôm nay cô ấy đặc biệt mặc một chiếc váy trắng giống tôi, khi đội khăn voan đứng bên cạnh Giang Thời Nghiên, trông như hai người mới là đôi uyên ương.
So với điều đó, tôi ngược lại trông giống người ngoài cuộc hơn.
Tôi nhìn Giang Thời Nghiên, cười hỏi:
“Anh cũng nghĩ chuyện hai người vừa hôn nhau tôi không nên để trong lòng sao?”
Đường Mai Mai nghe thấy, lập tức trốn sau lưng Giang Thời Nghiên, vẻ mặt ủy khuất nói:
“Chị Giang m, chị hiểu lầm rồi, em chỉ thấy anh Thời Nghiên quá căng thẳng, giúp anh ấy tập dượt thôi, không có ý gì khác…”
Ánh mắt Giang Thời Nghiên lóe lên một tia tội lỗi, nhưng vẫn cố giải thích:
“Giang m, Mai Mai lớn lên cùng anh từ nhỏ, như anh em ruột, có lúc em ấy không biết chừng mực, nếu em để ý, anh sẽ chú ý hơn, em không cần làm Mai Mai khó xử.”
Khách mời nhìn nhau, ai cũng thấy ngượng ngùng.
Bởi vì họ đều biết, lời giải thích đó quá vô lý, nhưng Giang Thời Nghiên lại bảo vệ cô ấy.
Đường Mai Mai thấy vậy, mắt đỏ hoe, nhân cơ hội khóc:
“Đều là lỗi của em, làm hỏng đám cưới của hai người, em không nên đến!”
Nói xong, cô ấy kéo khăn voan chạy ra cửa, nhưng bị Giang Thời Nghiên ngăn lại.
Giang Thời Nghiên vừa dỗ dành cô ấy, vừa lạnh lùng liếc tôi một cái.
Ánh mắt đó, đầy trách móc và không hài lòng.
Những năm qua, vì Đường Mai Mai tôi đã rất nhiều lần cãi nhau lớn tiếng với Giang Thời Nghiên.
Nhưng dù tôi khóc thế nào, cũng không đổi được một chút xót xa từ Giang Thời Nghiên.
Còn Đường Mai Mai không cần làm gì, lại có được mọi sự thiên vị của Giang Thời Nghiên.
Tôi cười lạnh một tiếng, lập tức tỉnh táo.
Trò chơi ba người này, không liên quan đúng sai, chỉ có thắng thua.
Và tôi, đã thua hoàn toàn.
Tôi chỉ quen biết Giang Thời Nghiên khi vào đại học, nhưng Đường Mai Mai đã làm bạn với anh ấy suốt hai mươi năm.
Tình cảm của hai người rất sâu đậm, đi đâu cũng đi cùng nhau.
Dù không phải là người yêu chính thức, nhưng họ còn hơn cả người yêu, ít nhất bạn bè đều nghĩ hai người chắc chắn sẽ đến với nhau.
Nhưng câu chuyện đã có một bước ngoặt.
Đường Mai Mai có bạn trai ngoài trường.
Không lâu sau, Giang Thời Nghiên bất ngờ tỏ tình với tôi trong một buổi tụ tập.
Tôi đã nghĩ có thể Giang Thời Nghiên uống quá say vào tối hôm đó, nên mới nói nhảm.
Nhưng khi nhìn vào mắt anh ấy, tôi không thể không bị cuốn vào.
Tôi thích anh ấy, nên dù chỉ là một giấc mơ xa vời, tôi cũng muốn nắm lấy.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Mãi đến khi nhận được cuộc gọi từ Giang Thời Nghiên vào ngày hôm sau, tôi mới dám tin rằng tất cả đều là sự thật, anh ấy đã trở thành bạn trai của tôi.
Chúng tôi ở bên nhau không cần phải công khai rầm rộ.
Nhưng khi Đường Mai Mai xuất hiện, Giang Thời Nghiên lại cố ý nắm lấy tay tôi, giới thiệu với cô ấy.
Đó là lần duy nhất anh ấy chủ động với tôi.
Nắm tay, ôm, hôn – những việc mà các cặp đôi thường làm, Giang Thời Nghiên dường như rất xa lánh.
Anh ấy luôn nói:
“Em đừng nghĩ nhiều, anh không thân mật với em vì tôn trọng em, những việc này anh muốn đợi đến khi kết hôn mới làm.”
Tôi cảm động gật đầu, tin là thật.
Nhưng bên kia, Giang Thời Nghiên có thể dùng chung một ống hút với Đường Mai Mai, ăn nửa quả táo còn lại của cô ấy.
Thậm chí, vừa rồi khi Đường Mai Mai hôn anh ấy, anh ấy cũng không hề từ chối.
Tôn trọng hay không chỉ là cái cớ.
Người Giang Thời Nghiên khao khát được gần gũi, vốn dĩ không phải là tôi.
Giang M hít một hơi thật sâu. Nụ cười lạnh lẽo trên môi cô chợt biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết đến lạnh người. Cô nhìn thẳng vào Giang Thời Nghiên và Đường Mai Mai. Ánh mắt cô không còn là sự giận dữ hay tổn thương, mà là sự thất vọng tột cùng, một thứ cảm xúc còn đáng sợ hơn cả cơn thịnh nộ. Cô không nói thêm lời nào.
Không khí trong hội trường đám cưới đột nhiên trở nên ngột ngạt. Khách mời xôn xao, có người thì thầm, có người nhìn nhau ái ngại. Họ đều cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao trong không khí, một sự chuyển dịch âm thầm nhưng mạnh mẽ, như cơn bão sắp ập đến sau một khoảng lặng đáng sợ.
Giang Thời Nghiên cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ Giang M. Ánh mắt cô lúc này không còn chút tình cảm nào dành cho anh, chỉ còn sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu thẳm mà anh chưa từng thấy trước đây. Anh thoáng hoảng hốt, muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn lời. Bên cạnh anh, Đường Mai Mai vẫn đang ôm lấy cánh tay anh, khuôn mặt ủy khuất giả tạo vẫn còn vương vấn trên môi. Nhưng giờ đây, nụ cười đó trông thật lố bịch và phản cảm dưới ánh mắt sắc lạnh của Giang M.
Một vị khách mời, có vẻ là bạn thân của Giang Thời Nghiên, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
“Giang M này, cô dâu mới. Sao lại như vậy? Sắp vào phòng tân hôn rồi còn đứng đây làm gì?”
Giang M khẽ nhếch mép cười. Tiếng cười của cô nghe khô khốc và vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Phòng tân hôn?” Cô lặp lại, giọng đầy mỉa mai. “Tôi nghĩ có lẽ ai đó đã nhầm phòng rồi.”
Cô liếc nhanh sang Đường Mai Mai, người vẫn đang dựa dẫm vào Giang Thời Nghiên. Chiếc váy trắng của Đường Mai Mai giờ đây trông như một lời thách thức, một sự chế nhạo trực diện đối với cô. Cô nhớ lại ánh mắt tự mãn của Đường Mai Mai khi cô ấy đội chiếc khăn voan, và cái cách Giang Thời Nghiên không hề phản đối.
Giang M tiến lại gần họ một bước. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát và đầy uy lực.
“Các vị khách quý,” cô cất giọng, đủ lớn để mọi người trong hội trường đều nghe thấy. “Tôi, Giang M, có lẽ không phải là cô dâu phù hợp nhất cho Giang Thời Nghiên.”
Giang Thời Nghiên giật mình, cố gắng nắm lấy tay Giang M.
“Giang M, em nói gì vậy? Đừng đùa nữa.”
Nhưng Giang M gạt phắt tay anh ra.
“Đùa? Tôi không bao giờ đùa về những chuyện quan trọng, đặc biệt là chuyện hôn nhân.”
Cô nhìn thẳng vào Giang Thời Nghiên, đôi mắt cô giờ đây ánh lên một tia lửa lạnh lẽo, như thể cô đã nhìn thấu tất cả.
“Anh yêu Đường Mai Mai, đúng không?”
Câu hỏi như một quả bom nổ chậm trong hội trường. Mọi ánh mắt đổ dồn về Giang Thời Nghiên. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Đường Mai Mai thì giật mình, vội vàng buông tay Giang Thời Nghiên ra, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Giang M quay sang Đường Mai Mai, nở một nụ cười nhẹ nhưng ẩn chứa sự chế giễu.
“Và em, em cũng yêu anh ấy, phải không, Mai Mai?”
Đường Mai Mai lắp bắp, “Em… em…”
Giang M ngắt lời cô.
“Thế thì còn chờ gì nữa? Các vị khách quý đã chờ đợi màn pháo hoa tình yêu của hai người từ lâu rồi. Không lẽ lại để họ thất vọng sao?”
Cô chỉ tay về phía sảnh chính, nơi những quả bóng bay hình trái tim còn chưa kịp hạ xuống.
“Đây là đám cưới của tôi và Giang Thời Nghiên. Nhưng có lẽ, đúng hơn là đám cưới của hai người. Tôi chỉ là người đến nhầm chỗ.”
Một tràng vỗ tay vang lên, không phải là những tràng vỗ tay chúc mừng, mà là những tiếng vỗ tay đầy sự tò mò và phấn khích trước màn kịch không ngờ tới. Giang M cảm thấy một cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Mọi thứ đã kết thúc. Trò chơi ba người này, cuối cùng cũng đến hồi kết. Nhưng kết cục này, cô không hề mong đợi.
Giang M không tiến vào phòng tân hôn. Cô đứng sững giữa hội trường đám cưới, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt khách mời đang nín thở chờ đợi. Người dẫn chương trình lo lắng nhìn cô, nhưng không dám lên tiếng. Giang Thời Nghiên cau mày, nét mặt đầy khó hiểu và chút bực bội. Đường Mai Mai vẫn bám víu lấy cánh tay anh, đôi mắt nai tơ giờ lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Giang M chậm rãi đưa tay lên cổ, nơi chiếc vòng cổ cưới lấp lánh đang nằm. Các khách mời nín thở theo dõi. Cô từ từ gỡ chiếc vòng ra, rồi đến đôi bông tai. Mỗi hành động đều chậm rãi, dứt khoát, như đang trút bỏ gánh nặng. Ánh sáng phản chiếu từ trang sức cưới giờ đây mang một vẻ lạnh lẽo đến rợn người.
“Giang M, em làm gì vậy?” Giang Thời Nghiên lên tiếng, giọng đầy cảnh cáo.
Giang M không trả lời anh. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, rồi liếc sang Đường Mai Mai. Nụ cười mỉa mai lại nở trên môi cô.
“Phòng tân hôn à? Có lẽ chúng ta đã nhầm địa điểm rồi.” Cô khẽ nhếch mép. “Anh thấy đó, Mai Mai. Em đã nói là anh yêu cô ấy mà. Sao còn cố gắng diễn kịch nữa?”
Đường Mai Mai giật mình, vội vàng buông tay Giang Thời Nghiên ra. Cô ta lắp bắp: “Chị Giang M, em không hiểu…”
“Không hiểu?” Giang M bật cười. Tiếng cười vang vọng, chua chát. “Chẳng phải mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi sao? Chiếc váy trắng này, chiếc khăn voan này, tất cả đều là của em. Nhưng hôm nay, nó lại thuộc về một người khác.”
Cô nhìn xuống chiếc váy cưới trắng muốt của mình. Rồi cô liếc sang Đường Mai Mai, cũng đang mặc một chiếc váy trắng tương tự, chỉ là kiểu dáng hơi khác một chút. Cô nhớ lại những ống hút và quả táo mà cô từng thấy Giang Thời Nghiên và Đường Mai Mai chia sẻ, những dấu hiệu của sự thân mật mà cô đã cố gắng phớt lờ.
“Anh yêu cô ấy, đúng không, Nghiên?” Giang M nhìn thẳng vào mắt chú rể.
Giang Thời Nghiên tái mét. Anh ta nhìn Giang M, rồi nhìn Đường Mai Mai, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời. Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thú nhận nào.
“Vậy thì còn chờ gì nữa?” Giang M tiếp tục, giọng cô giờ đây lạnh lẽo như băng. “Cô dâu đã sẵn sàng. Chú rể cũng đã sẵn sàng. Khách mời cũng đã sẵn sàng. Hãy cùng nhau bước vào màn kịch hay nhất đời mình.”
Cô quay lưng lại với Giang Thời Nghiên và Đường Mai Mai. Đám đông khách mời sững sờ nhìn cô. Người dẫn chương trình, cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, bước tới.
“Giang M, cô dâu của chúng ta!” Giọng anh ta cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng sự run rẩy không thể che giấu. “Mời cô và chú rể cùng tiến vào phòng tân hôn để bắt đầu đêm tân hôn lãng mạn.”
Giang M dừng lại, xoay người. Nụ cười mỉa mai trên môi cô càng rõ nét. Cô từ từ gỡ chiếc vương miện cưới trên đầu.
“Tôi nghĩ có lẽ tôi chỉ là một vị khách không mời mà đến.” Cô nói, giọng đủ lớn để mọi người trong hội trường đều nghe rõ. “Các vị cứ tự nhiên dùng tiệc, còn tôi, tôi xin phép về trước.”
Cô bước đi, mỗi bước chân đều đĩnh đạc, dứt khoát. Cô không hề ngoảnh lại nhìn Giang Thời Nghiên hay Đường Mai Mai. Họ đứng đó, như hai pho tượng trong đám cưới đã vỡ tan tành. Ánh mắt của Giang M quét qua những chiếc bàn phủ khăn trắng, những bông hoa rực rỡ, tất cả giờ đây đều trông thật xa lạ và trống rỗng. Cô đã hoàn thành bài diễn của mình.
Giang M quay về phía khách mời, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng vang vọng cả hội trường: “Kính thưa quý vị, có lẽ buổi lễ hôm nay nên kết thúc tại đây.” Cô nhìn thẳng vào Giang Thời Nghiên: “Anh Giang Thời Nghiên, chúng ta không cần vào phòng tân hôn nữa.” Cả hội trường sững sờ, bắt đầu bàn tán xôn xao.
Người dẫn chương trình bước tới, cố gắng vãn hồi trật tự. “Giang M, có chuyện gì vậy? Buổi lễ vẫn còn…”
Giang M đưa tay lên ngắt lời anh ta. “Tôi nghĩ mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi,” cô nói, ánh mắt quét qua đám đông, dừng lại ở Đường Mai Mai. Nụ cười trên môi cô càng thêm cay nghiệt. “Váy trắng này, khăn voan này, tất cả đều là biểu tượng cho sự trong trắng và một khởi đầu mới. Nhưng hôm nay, nó lại bị vấy bẩn.”
Cô quay sang Giang Thời Nghiên. “Anh yêu cô ấy đúng không? Cô Đường Mai Mai đây.”
Giang Thời Nghiên tái mét, nhìn cô như thể lần đầu tiên anh ta gặp cô. Anh ta mở miệng, nhưng không thốt nên lời. Đường Mai Mai đứng nép sau lưng anh, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ sợ hãi.
“Chính anh đã từng chia sẻ ống hút và quả táo với cô ấy,” Giang M tiếp tục, giọng càng lúc càng lạnh. “Đó là những dấu hiệu của sự thân mật mà tôi đã cố gắng phớt lờ. Tôi đã tự lừa dối mình rằng anh yêu tôi, rằng chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng hôm nay, anh đã cho tôi thấy sự thật.”
Cô hít một hơi sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào Giang Thời Nghiên. “Anh đã chọn cô ấy. Vậy thì tôi sẽ cho anh thấy anh đã mất mát những gì.”
Giang M đưa tay lên, từ từ gỡ chiếc vòng cổ cưới. Ánh sáng phản chiếu từ những viên kim cương khiến nó trông thật lộng lẫy, nhưng giờ đây, nó chỉ là một kỷ vật của sự lừa dối. Cô tiếp tục tháo đôi bông tai, rồi nới lỏng chiếc khăn voan.
“Thôi nào, Nghiên,” cô nói, giọng đầy mỉa mai. “Chẳng phải anh vẫn luôn muốn vào phòng tân hôn với cô ấy sao? Bây giờ là cơ hội tốt nhất. Cô dâu đã sẵn sàng.”
Cô liếc sang Đường Mai Mai, người vẫn đứng chết trân. “Còn cô nữa, Mai Mai. Đừng sợ. Hãy đến đây, với người đàn ông của mình. Chiếc váy trắng của cô hôm nay trông thật đẹp.”
Đám đông khách mời bắt đầu xì xào to hơn. Một vài người phụ nữ nhìn Đường Mai Mai với ánh mắt dò xét, một vài người đàn ông thì nhìn Giang M với sự kinh ngạc và khâm phục.
Giang M bước một bước lùi lại, tạo ra một khoảng trống giữa cô và Giang Thời Nghiên. Cô nhìn anh ta, một nụ cười lạnh lẽo hiện hữu trên môi. “Tôi nghĩ buổi lễ này nên kết thúc ở đây. Anh và Mai Mai có lẽ nên tận hưởng đêm tân hôn của mình.”
Cô quay lưng lại với họ. “Chúc hai người hạnh phúc.”
Giang M sải bước đi, bỏ lại sau lưng một hội trường đám cưới đầy rẫy sự ngỡ ngàng và phẫn nộ. Cô bước qua những chiếc bàn được trang trí lộng lẫy, những đóa hoa rực rỡ, như thể tất cả chỉ là một sân khấu hoành tráng cho vở kịch cuối cùng của cuộc đời cô. Cô không ngoảnh lại, không một chút do dự.
Giang M sải bước đi, bỏ lại sau lưng một hội trường đám cưới đầy rẫy sự ngỡ ngàng và phẫn nộ. Cô bước qua những chiếc bàn được trang trí lộng lẫy, những đóa hoa rực rỡ, như thể tất cả chỉ là một sân khấu hoành tráng cho vở kịch cuối cùng của cuộc đời cô. Cô không ngoảnh lại, không một chút do dự.
Trong khi đó, Giang Thời Nghiên đứng chết trân, ánh mắt dõi theo bóng lưng ngày càng xa của Giang M. Khuôn mặt anh ta tái mét, mồ hôi lạnh túa ra. Anh ta cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không thốt nên lời. Đường Mai Mai, đứng nép sau lưng anh ta, hai tay siết chặt lấy vạt váy trắng. Đôi mắt cô ta ngấn nước, liếc nhìn Giang M với vẻ vừa sợ hãi, vừa có chút gì đó hả hê ẩn giấu.
Giang Thời Nghiên bỗng giật mình, như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị. Anh ta quay phắt lại, lao về phía Giang M đang bước đi.
GIANG THỜI NGHIÊN
(Hốt hoảng, giọng lạc đi)
Giang M! Khoan đã! Em đừng đi!
Anh ta sải bước, cố gắng đuổi kịp Giang M. Đường Mai Mai hoảng hốt, cũng vội vàng chạy theo sau anh ta.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Giọng nức nở, cố đuổi theo)
Nghiên! Anh đi đâu vậy!
Giang M dường như không nghe thấy gì, bước chân vẫn đều đặn và dứt khoát. Cô ta đã đi đến gần cửa chính hội trường.
Giang Thời Nghiên đã đuổi kịp, bàn tay thò ra nắm lấy cánh tay Giang M.
GIANG THỜI NGHIÊN
(Nắm chặt lấy tay Giang M, nét mặt hoảng hốt xen lẫn giận dữ)
Giang M, em nói gì vậy? Đừng làm loạn nữa!
Giang M quay lại, ánh mắt cô ta lạnh như băng. Cô gạt mạnh tay Giang Thời Nghiên ra. Cú gạt dứt khoát và đầy lực, khiến Giang Thời Nghiên lảo đảo suýt ngã. Ánh mắt Giang M kiên định, không một chút lay động.
GIANG M
(Giọng lạnh lùng, nhấn mạnh từng chữ)
Tôi không làm loạn. Tôi chỉ đang làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng.
Đường Mai Mai đã đuổi kịp, thở hổn hển. Cô ta nhìn Giang Thời Nghiên, rồi nhìn Giang M với ánh mắt đầy lo lắng, xen lẫn một chút thách thức khó nhận ra.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Giọng run run)
Giang M, cô muốn gì nữa đây?
Giang M nhếch mép cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai. Cô ta nhìn thẳng vào Đường Mai Mai, sau đó chuyển ánh mắt sang Giang Thời Nghiên.
GIANG M
(Giọng trào phúng)
Tôi muốn anh ta nhận ra anh ta đã đánh mất những gì. Và cô, Mai Mai, cô có lẽ nên tận hưởng “món quà” mà cô đã chờ đợi bấy lâu nay.
Đám đông khách mời nín thở theo dõi. Người dẫn chương trình đứng chết trân ở sân khấu, không dám can thiệp thêm. Không khí trong hội trường đặc quánh sự căng thẳng và tò mò.
Đường Mai Mai lao tới, ôm lấy cánh tay Giang M, nhìn Giang M bằng ánh mắt đáng thương và đầy vẻ oan ức: “Chị Giang M, em xin lỗi! Đừng vì em mà làm chuyện dại dột, hủy hoại hạnh phúc của chị!”
Giang M nhìn cô ta với ánh mắt khinh miệt, không một chút dao động. Cô ta đã nhìn thấu mọi thủ đoạn của Đường Mai Mai, từ ánh mắt giả tạo đến lời nói giả dối.
GIANG M
(Giọng lạnh lùng, cắt ngang lời Đường Mai Mai)
Hạnh phúc của tôi? Cô nói cho tôi nghe đi, hạnh phúc của tôi nằm ở đâu? Là ở người đàn ông vừa phản bội tôi ngay trên lễ đường này sao? Hay là ở cô, kẻ giật bồ của bạn mình một cách trắng trợn?
Nước mắt Đường Mai Mai chảy dài, nhưng trong đó ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ. Cô ta không lùi bước.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Nức nở, nhưng giọng vẫn quả quyết)
Chị Giang M, em biết chị đang rất đau khổ. Nhưng anh Nghiên… anh ấy… anh ấy là của em từ lâu rồi. Chị chỉ là người đến sau. Em xin lỗi vì đã làm tổn thương chị, nhưng em không thể để chị tiếp tục lừa dối bản thân nữa.
Giang M cười khẩy. Cô ta nhìn thẳng vào mắt Đường Mai Mai, ánh mắt sắc như dao.
GIANG M
(Nhếch mép cười, giọng đầy mỉa mai)
Ồ, vậy sao? “Của em từ lâu rồi”? Thú vị thật. Vậy cái ống hút và quả táo trên bàn hôm qua, cái mà anh ta dùng để đút cho cô ăn, đó là biểu tượng gì đây? Là “của em từ lâu rồi” hay là sự hoang dã của một đêm mặn nồng?
Đường Mai Mai tái mặt. Cô ta không ngờ Giang M lại biết chuyện đó.
GIANG THỜI NGHIÊN
(Cố gắng chen vào, giọng tuyệt vọng)
Giang M, đủ rồi! Em đừng làm mọi chuyện tồi tệ hơn nữa!
Giang M quay sang Giang Thời Nghiên, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
GIANG M
(Giọng gay gắt)
Tồi tệ hơn sao? Anh nghĩ bây giờ còn có thể tồi tệ hơn được nữa à? Anh đã biến đám cưới của chúng ta thành trò hề, anh đã phá nát mọi thứ. Bây giờ anh lại muốn tôi im lặng để anh tiếp tục diễn vở kịch gia đình hạnh phúc với cô ta à?
Giang Thời Nghiên nhìn Giang M, rồi nhìn Đường Mai Mai. Anh ta đứng giữa hai người phụ nữ, gương mặt đầy bối rối và tội lỗi.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Tiếp tục tấn công, giọng càng lúc càng mạnh mẽ)
Chị Giang M, chị đừng tự huyễn hoặc mình nữa. Anh Nghiên không yêu chị. Anh ấy yêu em! Chị đã cố gắng giữ anh ấy bằng mọi cách, nhưng tình cảm không thể ép buộc. Buông tay đi, vì tất cả chúng ta!
Giang M hít một hơi thật sâu. Cô ta nhìn xung quanh, đám đông khách mời im lặng theo dõi, ánh mắt đầy tò mò và thương hại. Khăn voan trên đầu cô ta khẽ lay động theo từng cơn gió vô hình.
GIANG M
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Buông tay? Cô nghĩ tôi sẽ buông tay sao? Cô ta đã giật chồng tôi, cô ta đã làm nhục tôi ngay trong ngày cưới. Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám đòi tôi buông tay?
Giang M bất ngờ bước tới, dùng tay còn lại đẩy mạnh cánh tay Đường Mai Mai đang nắm lấy mình ra. Cô ta tiến lại gần Giang Thời Nghiên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
GIANG M
(Giọng nhỏ dần, nhưng đầy uy lực)
Anh đã chọn. Giờ thì anh nhận lấy hậu quả đi.
Cô ta đột nhiên quay lưng, bước nhanh về phía cửa hội trường, bỏ lại phía sau hai con người đang chết lặng. Tiếng giày cao gót vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đập cuối cùng của một trái tim tan vỡ.
Giang M cười khẩy, hướng về Giang Thời Nghiên và nói với giọng mỉa mai: “Anh nói anh tôn trọng tôi, muốn đợi đến khi kết hôn mới thân mật. Nhưng anh lại dùng chung ống hút, ăn chung táo với cô ta, thậm chí để cô ta hôn anh ngay trước mặt tôi.” Cô nhìn Đường Mai Mai: “Và cô, kẻ thích đội khăn voan của người khác!”
Đám đông xôn xao. Đường Mai Mai tái mặt, nhưng ánh mắt vẫn thách thức.
GIANG M
(Tiếp tục, giọng càng lúc càng sắc bén)
Cái gọi là “yêu thương sâu đậm” của hai người, hóa ra chỉ là màn kịch rẻ tiền dựa trên sự phản bội và lừa dối sao? Anh, Giang Thời Nghiên, anh có cảm thấy xấu hổ không? Hôn nhân không chỉ là thủ tục, nó là lời hứa, là sự tin tưởng. Và anh đã đạp nát tất cả.
Giang Thời Nghiên cố gắng bước tới, nhưng người dẫn chương trình đã kịp thời ngăn lại.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Xin mời cô dâu và chú rể, chúng ta hãy bình tĩnh lại. Sẽ có thời gian để giải quyết mọi hiểu lầm sau buổi lễ.
GIANG M
(Cười lớn, một nụ cười cay đắng)
Hiểu lầm? Ông có thấy đây là hiểu lầm không? Tôi thấy đây là sự thật phơi bày. Anh ta yêu cô ta, và cô ta yêu anh ta. Còn tôi, chỉ là con ngốc tin vào lời đường mật.
Cô ta liếc nhìn Đường Mai Mai, ánh mắt đầy khinh bỉ.
GIANG M
Cô không xứng với chiếc khăn voan này. Cô không xứng với tình yêu của anh ta. Cô chỉ là kẻ thứ ba, mang danh bạn thuở nhỏ để cướp giật.
Đường Mai Mai không nhịn được nữa, cô ta hét lên.
ĐƯỜNG MAI MAI
Chị là người ảo tưởng! Anh Nghiên chưa bao giờ yêu chị. Chúng tôi mới là định mệnh của nhau!
GIANG M
Định mệnh? Định mệnh của cô là đội khăn voan của người khác!
Giang M tiến về phía bàn lễ tân, nơi có một giỏ hoa cưới. Cô ta cầm lấy chiếc khăn voan của mình, nhẹ nhàng gỡ nó ra khỏi đầu. Rồi, cô ta bước tới chỗ Đường Mai Mai, đặt chiếc khăn voan vào tay cô ta.
GIANG M
Đây. Cô thích thì cô đội đi. Nhưng đừng bao giờ quên, cô đã cướp nó từ ai.
Đường Mai Mai run rẩy nhận lấy chiếc khăn voan. Cô ta nhìn Giang M, trong mắt là sự sợ hãi pha lẫn một chút đắc thắng.
GIANG M
(Quay sang Giang Thời Nghiên, giọng lạnh lùng)
Anh đã chọn. Giờ thì anh nhận lấy hậu quả đi.
Cô ta đột nhiên quay lưng, bước nhanh về phía cửa hội trường. Tiếng giày cao gót vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đập cuối cùng của một trái tim tan vỡ. Giang Thời Nghiên đứng chết trân, ánh mắt dõi theo bóng lưng Giang M. Khách mời nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Đường Mai Mai vẫn đứng đó, tay nắm chặt chiếc khăn voan, gương mặt ẩn chứa một nụ cười chiến thắng nhưng ẩn sâu là sự bất an.
Giang M quay lưng, bước nhanh về phía cửa hội trường. Tiếng giày cao gót vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng đập cuối cùng của một trái tim tan vỡ. Giang Thời Nghiên đứng chết trân, ánh mắt dõi theo bóng lưng Giang M. Khách mời nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Đường Mai Mai vẫn đứng đó, tay nắm chặt chiếc khăn voan, gương mặt ẩn chứa một nụ cười chiến thắng nhưng ẩn sâu là sự bất an.
Người dẫn chương trình, cố gắng lấy lại sự kiểm soát, bước đến gần micro.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Giọng hơi run, cố gắng nặn cười)
Ờm… có lẽ cô dâu… có một vài chuyện cần giải quyết riêng tư. Chúng ta hãy cho cô ấy một chút không gian. Chú rể, xin mời…
Ông ta nhìn Giang Thời Nghiên, nhưng chú rể vẫn như hóa đá, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cánh cửa vừa đóng sập. Sự im lặng bao trùm hội trường, nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc đám cưới bỗng trở nên lạc lõng, như một lời chế giễu.
Đường Mai Mai khẽ siết chặt chiếc khăn voan trong tay. Cô ta nhìn Giang Thời Nghiên, đôi mắt lóe lên một tia gì đó khó đoán.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Giọng nhỏ, nhưng đủ để Giang Thời Nghiên nghe thấy)
Anh ơi, em yêu anh.
Giang Thời Nghiên không trả lời. Anh ta vẫn đứng đó, như một bức tượng sáp, giữa sự tan vỡ và dối trá. Một vài khách mời bắt đầu thì thầm, ánh mắt dò xét đổ dồn về phía chú rể và Đường Mai Mai. Họ cảm nhận được sự bất thường, một bí mật kinh khủng vừa bị phơi bày.
Trong khoảnh khắc đó, Giang Thời Nghiên cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Lời nói của Giang M, gương mặt tái mét của cô ta, tất cả đều như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim anh. Anh ta đã nghĩ mình là kẻ chiến thắng, kẻ thao túng mọi thứ, nhưng giờ đây, anh ta chỉ là một kẻ bại trận đáng thương trong chính vở kịch của mình.
Đường Mai Mai tiến lại gần Giang Thời Nghiên, đặt tay lên cánh tay anh.
ĐƯỜNG MAI MAI
Chúng ta còn có cả tương lai. Mẹ sẽ hiểu thôi.
Giang Thời Nghiên rụt tay lại một cách vô thức. Anh ta quay đầu nhìn Đường Mai Mai, trong ánh mắt hiện lên một tia cảnh giác và một chút ghê tởm. Anh ta bắt đầu nhận ra rằng, cô gái trước mặt mình không chỉ là người anh ta từng coi là “bạn thuở nhỏ”, mà còn là một kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được thứ mình muốn, kể cả việc hủy hoại cuộc đời anh.
Người dẫn chương trình ho khan, cố gắng cứu vãn tình hình.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Giọng lớn hơn, cố tỏ ra chuyên nghiệp)
Xin mời toàn thể quan khách, chúng ta hãy cùng nâng ly chúc mừng hạnh phúc trăm năm của cô dâu và chú rể!
Lời mời gọi vang lên lạc lõng trong không khí căng thẳng. Hầu hết khách mời đều nhìn nhau, không ai có vẻ muốn nhấc ly. Một vài người bạn thân của Giang M nhìn Đường Mai Mai với ánh mắt đầy khinh bỉ.
Đường Mai Mai cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó trông méo mó và giả tạo. Cô ta nhìn quanh hội trường, cảm thấy sự cô lập bao trùm lấy mình. Nụ cười chiến thắng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoang mang và lo sợ. Cô ta đã chiến thắng Giang M, nhưng cái giá phải trả có lẽ lớn hơn cô ta tưởng.
Giang Thời Nghiên quay lưng lại với mọi người, bước chân nặng nề về phía hành lang dẫn đến phòng tân hôn. Anh ta cần một nơi yên tĩnh để đối mặt với mớ hỗn độn trong tâm trí mình. Cánh cửa phòng tân hôn đóng lại sau lưng anh, mang theo sự tuyệt vọng và những câu hỏi không lời đáp. Hội trường đám cưới vẫn còn đó, nhưng niềm vui và sự hân hoan đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và những lời thì thầm sau lưng.
Giang M không đợi phản ứng của bất kỳ ai nữa. Cô quay người, bước đi thẳng về phía cửa chính, bỏ lại chiếc váy cưới trắng muốt và sự hỗn loạn phía sau. Từng bước chân cô dứt khoát, không một lần ngoảnh lại, như muốn cắt đứt hoàn toàn với quá khứ. Khách mời bất ngờ nhường đường cho cô. Tiếng giày cao gót lóc cóc trên sàn đá hoa lạnh lẽo, mỗi nhịp đều như một nhát búa giáng vào tim. Cô thấy mình như đang ở trong một giấc mơ tồi tệ, nhưng mọi giác quan đều mách bảo rằng đây là thực tại phũ phàng. Chiếc khăn voan trắng tinh, thứ vốn tượng trưng cho sự trinh nguyên và lời thề nguyện, giờ đây chỉ là một gánh nặng trĩu trên đầu. Cô đã từng mơ về một đám cưới hoàn hảo, về một tình yêu vĩnh cửu, nhưng tất cả đã tan vỡ như thủy tinh vụn chỉ vì vài cái ống hút và một quả táo.
Cánh cửa hội trường hé mở, ánh sáng bên ngoài lọt vào, nhưng với Giang M lúc này, nó không mang lại hy vọng, chỉ là một lối thoát khỏi nhà tù dối trá. Cô bước ra ngoài, không khí trong lành ùa vào mặt, xua đi mùi nước hoa rẻ tiền và sự giả tạo nồng nặc bên trong. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt ánh lên vẻ kiên cường hiếm thấy, đôi môi mím chặt. Phía sau lưng, cô có thể cảm nhận được ánh mắt dò xét, sự bàn tán xôn xao của những kẻ tham dự, nhưng cô không bận tâm. Giờ đây, tất cả những gì cô muốn là biến khỏi nơi này, biến khỏi cuộc đời mục ruỗng này. Cô bước nhanh về phía chiếc xe hoa đang chờ sẵn, bỏ lại phía sau những ánh mắt ngỡ ngàng và một chú rể đã hóa đá. Chiếc xe vụt đi, để lại phía sau một làn khói mỏng manh và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Giang Thời Nghiên đứng đó, nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó khuất dạng. Anh ta vẫn chưa thể tin vào những gì vừa xảy ra. Đường Mai Mai vẫn đứng cạnh anh, gương mặt tái mét, nụ cười chiến thắng hoàn toàn biến mất. Cô ta nắm chặt lấy cánh tay anh, đôi mắt cầu xin.
ĐƯỜNG MAI MAI
Anh… anh không sao chứ?
Giang Thời Nghiên hất tay cô ta ra một cách thô bạo. Anh ta nhìn xuống chiếc váy trắng muốt của Đường Mai Mai, rồi lại nhìn xuống chiếc váy cưới của Giang M đã bị bỏ lại. Sự tương đồng đến ghê người. Anh ta đột nhiên cảm thấy buồn nôn. Anh ta đã từng nghĩ mình là người nắm đằng chuôi, là kẻ điều khiển mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh ta nhận ra mình chỉ là một con rối trong tay kẻ khác, một con rối đang bị kéo vào vũng lầy của sự phản bội và dối trá. Anh ta quay đầu nhìn những vị khách mời đang nhìn mình chằm chằm, cảm thấy như mình đang bị lột trần. Những lời thì thầm như những mũi kim châm vào da thịt.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Giọng run rẩy, cố gắng gượng cười)
Ờm… có lẽ cô dâu… có một vài chuyện cần giải quyết riêng tư. Chúng ta hãy cho cô ấy một chút không gian. Chú rể, xin mời…
Ông ta nhìn Giang Thời Nghiên, nhưng chú rể vẫn như hóa đá.
Giang Thời Nghiên quay lưng lại với mọi người, bước chân nặng nề về phía hành lang dẫn đến phòng tân hôn. Anh ta cần một nơi yên tĩnh để đối mặt với mớ hỗn độn trong tâm trí mình. Cánh cửa phòng tân hôn đóng lại sau lưng anh, mang theo sự tuyệt vọng và những câu hỏi không lời đáp. Hội trường đám cưới vẫn còn đó, nhưng niềm vui và sự hân hoan đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và những lời thì thầm sau lưng. Đường Mai Mai đứng trơ trọi giữa hội trường, bị bỏ lại phía sau cùng với sự thật phũ phàng. Nụ cười chiến thắng biến thành nụ cười méo mó, đầy cay đắng.
Giang Thời Nghiên bừng tỉnh, như bị giật ra khỏi một cơn ác mộng. Tiếng “Giang M, em đứng lại!” thoát ra khỏi cổ họng anh ta một cách vô thức. Anh ta vội vàng bước về phía cửa, định đuổi theo bóng dáng người phụ nữ vừa bỏ lại cả đám cưới. Nhưng cánh tay Đường Mai Mai đã bấu chặt lấy anh ta, một lực giữ đầy tuyệt vọng.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Nức nở, giọng lạc đi)
Anh Nghiên… đừng đi mà! Anh… anh đừng vì cô ta mà bỏ em lại một mình!
Nước mắt cô ta chảy dài trên má, những giọt nước mắt như những con dao cứa vào lòng Giang Thời Nghiên. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt giằng xé giữa Đường Mai Mai đang khóc lóc thảm thiết và bóng dáng Giang M đã khuất dạng. Cả hội trường đám cưới chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nức nở của Đường Mai Mai vang vọng.
Giang Thời Nghiên nhìn xuống Đường Mai Mai. Cô ta mặc một chiếc váy trắng, gần giống hệt chiếc váy cưới mà Giang M vừa bỏ lại. Sự tương đồng đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự lừa dối. Anh ta cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Anh ta đã từng nghĩ mình là người nắm quyền chủ động, nhưng giờ đây, anh ta nhận ra mình chỉ là một con rối.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Vẫn níu kéo)
Anh Nghiên, em yêu anh… Em luôn ở bên anh mà… Đừng bỏ rơi em!
Lời cầu xin của Đường Mai Mai càng làm Giang Thời Nghiên thêm phần bế tắc. Anh ta nhìn đám đông khách mời đang xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét như muốn xuyên thủng anh ta. Ông Người dẫn chương trình, với vẻ mặt bối rối, cố gắng gượng nói.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Giọng run run)
À… có lẽ cô dâu… có một vài chuyện riêng tư cần giải quyết. Chúng ta hãy cho cô ấy một chút không gian. Chú rể, xin mời…
Ông ta nhìn về phía Giang Thời Nghiên, nhưng anh ta vẫn đứng như trời trồng. Đám cưới đã hoàn toàn tan vỡ.
Giang Thời Nghiên quay lưng lại với mọi người. Anh ta bước chân nặng trĩu về phía hành lang dẫn đến phòng tân hôn, nơi lẽ ra là khởi đầu cho một cuộc sống mới, giờ đây chỉ còn là sự trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp. Anh ta cần sự cô đơn để đối mặt với mớ hỗn độn trong tâm trí. Cánh cửa phòng tân hôn đóng sập lại sau lưng anh ta. Hội trường đám cưới, nơi từng rộn rã tiếng cười, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và những lời thì thầm. Đường Mai Mai đứng một mình giữa trung tâm, nụ cười chiến thắng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt méo mó, đầy cay đắng. Cô ta bị bỏ lại phía sau, đối mặt với hậu quả của chính mình.
Giang M bước nhanh ra khỏi hội trường đám cưới, không ngoái đầu nhìn lại. Không khí trong lành của buổi tối cuối cùng cũng bao trùm lấy cô. Hít một hơi thật sâu, cô cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nước mắt giàn giụa, nhưng không phải vì đau khổ, mà là tiếng khóc cho sự giải thoát, cho việc cuối cùng cô cũng đã thoát khỏi cái bẫy mang tên hôn nhân. Bỏ lại sau lưng những ánh nhìn ngỡ ngàng, những lời xì xào bàn tán, Giang M đi thẳng đến con đường vắng vẻ, vẫy một chiếc taxi. Cô muốn rời khỏi nơi này thật nhanh, không còn một chút vương vấn nào với Giang Thời Nghiên hay bất kỳ ai ở đây. Chiếc taxi lao đi, mang theo Giang M về phía một tương lai không ai biết trước, một tương lai chỉ thuộc về riêng cô.
Giang Thời Nghiên đứng đó, nhìn theo bóng Giang M xa dần. Cánh cửa phòng tân hôn đóng sập lại, để lại anh ta trong căn phòng đầy ám ảnh. Anh ta đã bị lừa dối, bị thao túng. Nỗi cay đắng dâng lên, hòa cùng sự bế tắc. Đường Mai Mai vẫn còn đứng đó, nhưng ánh mắt cô ta giờ đây không còn vẻ thảm thiết như trước, thay vào đó là sự tính toán và một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Giang Thời Nghiên quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó nữa. Anh ta bước chân vô hồn ra khỏi hội trường, bỏ mặc Đường Mai Mai một mình đối mặt với ánh nhìn của mọi người. Tiếng thì thầm, tiếng xì xào ngày càng lớn. Không ai còn quan tâm đến chú rể, chỉ có những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía Đường Mai Mai. Cô ta chỉ còn lại một mình, đứng giữa sự đổ vỡ mà chính mình đã tạo ra.
HỘI TRƯỜNG ĐÁM CƯỚI – NGÀY CƯỚI
Không khí trang nghiêm ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một mớ hỗn độn của sự bối rối và kinh ngạc. Tiếng xì xào bàn tán lan rộng khắp hội trường, như những con sóng ngầm ngày càng lớn. Một vài vị khách lịch sự, vì không muốn đối diện với cảnh tượng khó xử, lặng lẽ đứng dậy, tìm cách rời đi. Những ánh mắt ái ngại, dò xét đổ dồn vào Giang Thời Nghiên. Anh ta vẫn đứng sững sờ nơi sảnh chính, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng sập lại, nơi Giang M vừa khuất bóng. Khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ hối hận, đớn đau, như thể mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc.
Đường Mai Mai, người đang cố gắng gượng dậy sau cơn nức nở, giờ đây chỉ còn là một nhân vật phụ mờ nhạt. Tiếng khóc của cô ta không còn thu hút bất kỳ sự chú ý nào nữa. Cô ta cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt đang bao trùm, rằng vở kịch của mình đã thất bại thảm hại.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH (V.O)
(Giọng đều đều, cố giữ sự chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi)
Chúng tôi xin chân thành cáo lỗi vì sự cố không mong muốn này. Buổi lễ xin được tạm dừng.
Giang Thời Nghiên siết chặt nắm tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta cảm thấy nghẹn ứ, mọi lời bào chữa hay giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Anh ta đã đẩy Giang M đi, đẩy đi hạnh phúc duy nhất của mình, chỉ vì một phút yếu lòng, vì lời lẽ đường mật của Đường Mai Mai. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và sự ghê tởm bản thân. Anh ta quay lưng lại, không muốn nhìn bất kỳ ai, không muốn đối mặt với sự thương hại hay phán xét từ những vị khách. Anh ta bước chân nặng nề về phía phòng tân hôn, nơi lẽ ra là khởi đầu cho một cuộc sống mới, nhưng giờ lại trở thành minh chứng cho sự ngu xuẩn và tàn nhẫn của mình.
Khách mời nhìn theo bóng Giang Thời Nghiên khuất dần, rồi lại liếc sang Đường Mai Mai đang đứng một mình. Ánh mắt của cô ta không còn là nỗi buồn hay sự yếu đuối, mà là một tia tính toán lóe lên, kèm theo một nụ cười nửa miệng khó dò. Nhưng ngay cả nụ cười đó cũng không thể che giấu được sự cô độc và nỗi ô nhục đang bao vây lấy cô ta. Buổi tiệc tàn, những gì còn lại chỉ là sự đổ vỡ và những tiếng thì thầm không dứt.
PHÒNG TÂN HÔN – NGÀY CƯỚI
Giang Thời Nghiên đóng sập cánh cửa phòng tân hôn, tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Căn phòng xa hoa, được trang hoàng lộng lẫy cho đêm động phòng, giờ đây trông thật trớ trêu. Những cánh hồng đỏ thẫm rải khắp giường, chiếc khăn voan trắng muốt được đặt cẩn thận trên bàn trang điểm, tất cả như đang chế giễu anh. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một lỗ hổng đen ngòm đã nuốt chửng lấy tâm hồn mình.
Những lời nói của Giang M vang vọng trong đầu anh, như những nhát dao cứa vào trái tim anh. “Anh đã bao giờ thật sự yêu em chưa, Thời Nghiên? Hay anh chỉ đang níu giữ một thói quen cũ mang tên Đường Mai Mai?” Câu hỏi đó đã phơi bày tất cả những sai lầm mù quáng của anh. Anh đã mải mê chạy theo ảo ảnh, bỏ quên đi tình yêu chân thành đã ở ngay bên cạnh.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc váy trắng mà Đường Mai Mai đã mặc, một bản sao hoàn hảo của chiếc váy anh đã chọn cho Giang M. Rồi anh nhớ đến những cử chỉ thân mật với Mai Mai: cái cách cô ấy đưa ống hút cho anh, cách cô ấy cắn nhẹ miếng táo, những khoảnh khắc anh đã lầm tưởng là tình yêu. Giờ đây, anh nhận ra tất cả chỉ là sự ám ảnh, là dư âm của một quá khứ không thể níu giữ. Anh đã mất tất cả.
Giang Thời Nghiên khuỵu xuống sàn, đầu gục vào hai bàn tay. Anh cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lời biện minh nào đó cho hành động của mình, nhưng vô ích. Sự thật phũ phàng cứ thế đè nặng lên vai anh. Anh đã tự tay đẩy Giang M rời xa, đẩy đi cả tương lai mà anh từng mơ ước. Anh cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Bên ngoài cánh cửa phòng tân hôn, Đường Mai Mai khẽ nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng. Cô ta đứng đó, dõi theo bóng lưng sụp đổ của Giang Thời Nghiên, cảm thấy một sự hả hê len lỏi trong lòng. Màn kịch đã kết thúc, và cô ta đã giành chiến thắng. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, khi nhìn thấy sự tuyệt vọng tột cùng trên gương mặt Giang Thời Nghiên, cô ta bỗng cảm thấy một sự cô đơn lạnh lẽo bao trùm. Nụ cười trên môi cô ta dần tắt hẳn, chỉ còn lại sự trống rỗng quen thuộc. Buổi tiệc đã tan, nhưng những gì còn lại là sự đổ vỡ của trái tim và những vết thương lòng không thể hàn gắn.
HỘI TRƯỜNG ĐÁM CƯỚI – NGÀY CƯỚI
Đường Mai Mai bước ra khỏi phòng tân hôn, không còn vẻ đắc thắng như lúc nãy. Không khí bên ngoài phòng hoàn toàn khác. Những tiếng xì xào, những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía cô. Giang Thời Nghiên đã không còn ở đó để che chở, để dỗ dành cô nữa. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một bãi mìn, nơi mỗi ánh nhìn là một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Chiếc váy trắng của cô, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự chiến thắng mà là một lời nhắc nhở về sự thảm bại ê chề.
Cô nhìn lướt qua đám đông. Từng vị khách mời, từ những người họ hàng xa lạ đến những bạn bè thân thiết của cô dâu chú rể, tất cả đều đang dõi theo cô với những biểu cảm khó tả. Có sự tò mò, có sự khinh miệt, và tệ hơn nữa, có cả sự thương hại. Cô ta cảm nhận được sự cô lập rõ rệt, như thể một bức tường vô hình đã dựng lên xung quanh mình. Kế hoạch “cướp chồng” của cô ta, tưởng chừng sẽ mang lại vinh quang, giờ đây lại biến thành một màn kịch hề đầy xấu hổ.
Người dẫn chương trình khẽ ho khan, cố gắng kéo sự chú ý của mọi người trở lại với buổi lễ chính. Tiếng nhạc đám cưới vẫn vang lên, nhưng trong tai Đường Mai Mai, nó nghe như một bản nhạc buồn thảm. Cô ta không còn muốn ở lại đây nữa. Mọi thứ thật đáng ghét. Cô ta quay lưng lại với đám đông, bước đi nhanh chóng về phía lối ra. Không một lời chào, không một lời giải thích.
Cô ta lẳng lặng rời khỏi hội trường, hòa mình vào màn đêm bên ngoài. Không ai trong số những vị khách mời kia có vẻ bận tâm. Không ai gọi cô ta lại, không ai ngăn cản cô ta. Cô ta chỉ đơn giản là biến mất, như thể chưa từng tồn tại ở nơi này. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hổ thẹn len lỏi trong tim cô ta, một cảm giác còn tệ hơn bất kỳ lời trách móc nào.
**NGOẠI CẢNH – VÀI THÁNG SAU**
MÙA THU, MỘT THÀNH PHỐ KHÁC
GIANG M bước ra khỏi một tòa nhà văn phòng hiện đại, ánh nắng ban mai rọi lên khuôn mặt cô. Cô mặc một bộ vest lịch sự, mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tự tin. Bên hông cô đeo một chiếc túi xách hàng hiệu. Cô mỉm cười nhẹ khi cầm điện thoại lên xem. Màn hình hiển thị một tin nhắn chào buổi sáng từ một người bạn mới. Cô nhắn lại vài dòng, giọng điệu vui vẻ.
Giang M rời khỏi tòa nhà, bước đi trên vỉa hè đông đúc. Xung quanh cô là dòng người hối hả, tiếng xe cộ ồn ào, nhưng Giang M dường như không để ý. Cô có một phong thái điềm tĩnh, một sự bình yên toát ra từ bên trong. Đôi mắt cô lấp lánh một tia nhìn xa xăm, như đang nhìn về một tương lai tươi sáng, không vướng bận.
Cô rẽ vào một quán cà phê nhỏ xinh. Hương thơm cà phê thoang thoảng. Giang M gọi một ly latte và ngồi xuống một góc yên tĩnh. Cô mở laptop, bắt đầu làm việc. Các tài liệu, biểu đồ hiện lên màn hình. Cô làm việc say sưa, ánh mắt tập trung cao độ. Thỉnh thoảng, cô nhấp một ngụm cà phê, nụ cười thoáng hiện trên môi. Cô đã tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong công việc, trong chính cuộc sống của mình.
Một người phụ nữ trung niên, chủ quán, đi ngang qua bàn Giang M. Bà mỉm cười hiền hậu.
CHỦ QUÁN
(Ấm áp)
Cô chủ làm việc chăm chỉ quá nhỉ. Hôm nay trông cô tươi tắn lắm.
GIANG M
(Cười tươi)
Cháu cảm ơn bà. Dạo này mọi thứ đều tốt đẹp ạ.
CHỦ QUÁN
Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà. Đôi khi, buông bỏ lại là cách tốt nhất để tìm thấy hạnh phúc.
Giang M nhìn bà chủ, ánh mắt trìu mến. Bà chủ quay đi, tiếp tục công việc. Giang M nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng rơi rụng. Cô thở sâu, cảm nhận sự thanh thản lan tỏa trong lồng ngực. Cô không còn là cô gái đau khổ ngày nào. Vết thương lòng vẫn còn đó, nhưng nó đã được chữa lành, để lại một bài học quý giá. Cô nhận ra giá trị của bản thân, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đã tự mình tìm thấy bình yên và tự do thực sự. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, tự tin và tràn đầy hy vọng.
**HẾT PHẦN 15**
NGOẠI CẢNH – MỘT BUỔI CHIỀU MUỘN
MỘT CON PHỐ ĐÔNG ĐÚC
GIANG M đang thong thả bước đi trên vỉa hè. Ánh nắng chiều vàng vọt hắt xuống, phủ lên thành phố một gam màu trầm lắng. Cô vừa tan làm, trông cô vẫn chỉn chu trong bộ vest lịch lãm. Đằng xa, ở phía bên kia đường, hai bóng người quen thuộc hiện lên.
ĐÓ LÀ GIANG THỜI NGHIÊN VÀ ĐƯỜNG MAI MAI.
Họ đang đi cạnh nhau, dưới một chiếc ô giấy đỏ rực. Khung cảnh này đáng lẽ phải gợi lên sự thân mật, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Giang Thời Nghiên trông tiều tụy, quần áo có phần xộc xệch, bước chân nặng nề. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Còn Đường Mai Mai, dù vẫn mặc một chiếc váy trắng giống hệt chiếc Giang M từng mặc trong ngày cưới, nhưng cách cô giữ khoảng cách với Giang Thời Nghiên lại lạnh lùng đến đáng sợ. Cô ta không còn dựa vào vai anh, không còn khoác tay anh. Thay vào đó, một khoảng cách vô hình, dày đặc sự thờ ơ bao trùm lấy hai người.
Giang M dừng bước, ánh mắt lướt qua họ. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi cô. Không một chút tiếc nuối, không một chút đau lòng. Cô đã nhìn thấy quá đủ. Đã trải qua quá nhiều. Cô biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời. Chiếc khăn voan từng là biểu tượng của tình yêu và sự cam kết giờ đây chỉ còn là mảnh vải trắng vô hồn, cũng giống như mối quan hệ tan vỡ trước mắt cô.
Giang M quay lưng lại, sải bước đi tiếp, hướng về phía cuộc sống mới của mình. Tiếng nhạc du dương từ một cửa hàng gần đó vang lên, xen lẫn với tiếng xe cộ ồn ào. Cô không ngoái đầu nhìn lại. Cô chỉ còn hướng về phía trước, nơi có ánh mặt trời rực rỡ và tương lai không còn vướng bận.
CÙNG LÚC ĐÓ – TẠI MỘT GÓC KHÁC CỦA THÀNH PHỐ
ĐƯỜNG MAI MAI và GIANG THỜI NGHIÊN bước vào một quán ăn nhỏ ven đường. Bầu không khí giữa hai người ngột ngạt.
ĐƯỜNG MAI MAI
(Giọng lạnh tanh)
Anh gọi gì đi. Tôi không đói.
GIANG THỜI NGHIÊN
(Khàn giọng)
Anh… anh chỉ muốn uống nước thôi.
Anh nhìn quanh, ánh mắt lơ đãng. Quán ăn nhỏ, ánh đèn vàng vọt, không khí có phần u ám. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm thấy mệt mỏi rã rời.
ĐƯỜNG MAI MAI
Anh còn định tiếp tục như thế này đến bao giờ? Nhìn anh bây giờ xem, chẳng khác nào kẻ ăn mày. Mẹ tôi nhìn thấy chắc sẽ đau lòng lắm đấy.
Giang Thời Nghiên khựng lại, đôi vai run lên. Anh vẫn không nhìn cô ta.
GIANG THỜI NGHIÊN
Anh… anh đã cố gắng. Nhưng mọi thứ…
ĐƯỜNG MAI MAI
(Cười khẩy, một nụ cười cay đắng)
Cố gắng? Anh gọi đây là cố gắng sao? Nhìn cô ta đi. Cô ta có mọi thứ. Sự nghiệp thăng tiến, bạn bè tốt. Còn anh thì sao? Về tay trắng.
Cô ta nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc như dao.
ĐƯỜNG MAI MAI
Nhớ cái lần hai đứa mình lén lút dùng chung ống hút uống nước ép không? Nhớ cái quả táo anh bóc cho tôi ăn không? Những thứ đó… bây giờ đều trở nên buồn nôn.
Giang Thời Nghiên siết chặt bàn tay. Anh nhớ, anh nhớ tất cả. Nhưng ký ức ngọt ngào ấy giờ đây chỉ còn là nỗi ám ảnh.
GIANG THỜI NGHIÊN
Mai Mai… đừng nói vậy…
ĐƯỜNG MAI MAI
(Đứng phắt dậy)
Tôi không muốn nói nữa. Anh muốn làm gì thì làm. Tôi chán cái cảnh này rồi. Đã đến lúc tôi phải nghĩ cho bản thân mình.
Cô ta quay gót bỏ đi, bỏ lại Giang Thời Nghiên một mình giữa không gian tĩnh lặng của quán ăn. Anh nhìn theo bóng lưng cô ta, đôi mắt đỏ hoe. Anh muốn níu kéo, nhưng bàn tay anh lại buông thõng. Anh biết, tất cả đã kết thúc thật rồi. Giống như chiếc váy trắng cô ta đang mặc, nó chỉ còn là một lớp vỏ rỗng tuếch, không còn ý nghĩa.
NGOẠI CẢNH – QUÁN ĂN NHỎ VEN ĐƯỜNG – CHIỀU MUỘN
Giang Thời Nghiên ngồi thẫn thờ, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Quán ăn nhỏ, ánh đèn vàng vọt hắt xuống những mảng tường ám màu thời gian, tạo nên một không gian tịch mịch đến rợn người. Anh không còn nhận ra mình nữa. Từng là chú rể của một đám cưới xa hoa, từng được mọi người ngưỡng mộ, giờ đây anh chỉ còn là một kẻ thua cuộc, gục ngã. Nước cam trên bàn đã chuyển màu, không còn chút hấp dẫn nào. Anh đưa tay lên vuốt mái tóc rối bời, cảm giác mệt mỏi như đang nhấn chìm mọi thứ. Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn ì ạch trôi qua, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài mà anh đã bỏ lỡ. Sự hối hận, cay đắng và tuyệt vọng quấn lấy anh.
CÙNG LÚC ĐÓ – HỘI TRƯỜNG ĐÁM CƯỚI – NGÀY CƯỚI
Không khí trong hội trường đám cưới vẫn còn rộn rã tiếng cười nói, nhưng đã vãn khách. Người dẫn chương trình đang đứng trên sân khấu, nở nụ cười chuyên nghiệp, tay cầm micro.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH
(Giọng sang sảng, đầy năng lượng)
Một lần nữa, xin chúc mừng hạnh phúc của cô dâu chú rể! Chúng ta hãy cùng dành những tràng pháo tay thật nồng nhiệt cho một khởi đầu mới, một tình yêu vĩnh cửu!
Phía dưới, hàng ghế khách mời đã vãn người. Một vài người thân thiết còn nán lại trò chuyện. Giang M bước ra khỏi phòng vệ sinh, chỉnh lại chiếc váy trắng thanh lịch. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Cô bước về phía bàn tiệc, nơi Giang Thời Nghiên đáng lẽ phải ngồi cùng cô. Nhưng giờ đây, chỗ ngồi ấy đã trống rỗng. Cô nhìn lướt qua, không hề có chút băn khoăn hay buồn bã. Trái tim cô đã tìm thấy sự bình yên thật sự. Mối quan hệ với Giang Thời Nghiên và những biến cố xảy ra đã dạy cho cô một bài học đắt giá. Cô nhận ra rằng, hạnh phúc thực sự không đến từ việc sở hữu ai đó, mà đến từ việc tìm thấy chính mình, từ việc mạnh mẽ bước ra khỏi bóng tối để đón nhận ánh sáng.
Một vài khách mời tiến lại gần Giang M.
KHÁCH MỜI 1
Giang M à, sao chú rể đâu rồi? Mình vừa mới hỏi anh ấy đâu.
Giang M mỉm cười, một nụ cười chân thành, không hề che giấu.
GIANG M
Anh ấy có việc bận rồi ạ. Mọi người cứ ăn uống vui vẻ nhé.
Cô nói một cách tự nhiên, như thể đó là chuyện hoàn toàn bình thường. Trong lòng cô, không còn một chút vướng bận nào với Giang Thời Nghiên hay Đường Mai Mai nữa. Họ là quá khứ, là những chương đã khép lại. Tương lai đang mở ra trước mắt cô, tươi sáng và đầy hứa hẹn. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Đó là một lời chào tạm biệt cho những ngày u tối, và một lời chào đón nồng nhiệt cho một ngày mai rạng rỡ. Cô đã chiến thắng, không phải chiến thắng ai, mà là chiến thắng chính bản thân mình, chiến thắng nỗi sợ hãi và sự phụ thuộc. Khăn voan trên đầu cô giờ đây không còn là biểu tượng của sự ràng buộc, mà là minh chứng cho sự tự do và sức mạnh nội tại mà cô đã tìm thấy.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào phổi. Một cảm giác thanh thản lan tỏa khắp cơ thể. Cuộc sống của cô bây giờ thuộc về cô. Cô sẽ không còn đi theo con đường mà người khác đã vẽ ra, mà sẽ tự mình vạch lối, đi đến những chân trời mới. Cô đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo, một hành trình không có bóng dáng của quá khứ độc hại, chỉ có sự tự tin và niềm vui. Chiếc váy trắng không còn là trang phục cưới, mà là bộ cánh của một nữ chiến binh vừa giành chiến thắng.
Cô quay lại, nhìn những người khách mời đang trò chuyện, tiếng nhạc vẫn rộn rã. Cô cảm thấy mình là một phần của thế giới này, một phần trọn vẹn và đủ đầy. Cô bước ra khỏi hội trường, hướng về phía ánh đèn thành phố lung linh. Đêm nay, cô sẽ ngủ một giấc thật ngon, không còn ác mộng, không còn lo âu. Cô đã tìm thấy bình yên.
Ngoại cảnh – Hành lang dẫn đến phòng tân hôn – Đêm
Giang M bước đi trên hành lang được trang trí lộng lẫy. Ánh đèn lung linh hắt xuống sàn đá bóng loáng. Cô đã tách biệt khỏi đám đông náo nhiệt, tiến về phía không gian riêng tư dành cho đêm tân hôn. Tiếng nhạc du dương vọng lại từ xa, tạo nên một không khí vừa trang trọng, vừa thân mật. Cô không hề cảm thấy hồi hộp hay lo lắng, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Cô đã trải qua quá nhiều sóng gió để cảm thấy bất an về một đêm như thế này. Cô giờ đây mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Cô đã nhìn thấy rõ bản chất của mọi mối quan hệ, nhìn thấy rõ đâu là tình yêu đích thực, đâu là sự giả dối.
Cô dừng lại trước cánh cửa phòng tân hôn. Một cánh cửa màu trắng tinh khôi, với những họa tiết hoa văn tinh xảo. Đó là cánh cửa dẫn đến một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời cô. Cô không còn suy nghĩ về Giang Thời Nghiên, về Đường Mai Mai, hay về bất kỳ ai đã từng làm tổn thương cô. Họ đã trở thành những bóng ma mờ nhạt, không còn sức ảnh hưởng đến cô nữa. Cô đã chiến thắng chính mình, chiến thắng những nỗi sợ hãi đã gặm nhấm tâm hồn cô bấy lâu nay. Sự phụ thuộc vào người khác đã biến mất, thay vào đó là một sự độc lập và tự tin ngập tràn.
Cô khẽ đẩy cánh cửa. Bên trong, căn phòng ngập tràn ánh nến dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm áp và lãng mạn. Trên giường, những cánh hoa hồng đỏ thắm được rải đều, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Nhưng Giang M không hề có ý định bước vào ngay. Cô đứng đó, lặng lẽ quan sát, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đó không phải là sự thất vọng, mà là một sự giải thoát. Cô nhận ra rằng, mình không cần phải gượng ép bản thân vào bất kỳ vai diễn nào nữa. Cô không cần phải chứng minh điều gì cho ai. Cuộc sống của cô giờ đây là của riêng cô, và cô sẽ sống nó theo cách mà cô mong muốn.
Cô mỉm cười, một nụ cười thật lòng, thật sự hạnh phúc. Cô biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Cô không còn cảm thấy thua cuộc, mà ngược lại, cô đã chiến thắng. Cô đã chiến thắng sự yếu đuối, chiến thắng nỗi sợ hãi, chiến thắng sự phụ thuộc vào người khác. Tương lai mở ra trước mắt cô, tươi sáng và đầy hứa hẹn, không còn bóng dáng của quá khứ độc hại. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên đang bao trùm lấy mình. Cô đã sẵn sàng để bắt đầu lại, với một trái tim rộng mở và một tinh thần mạnh mẽ. Cô không cần ai đó để lấp đầy khoảng trống trong mình, vì cô đã tự mình lấp đầy nó bằng tình yêu thương bản thân và sự tự tin. Đêm nay, cô sẽ ngủ một mình, và đó là điều tuyệt vời nhất có thể xảy ra. Cô đã tìm thấy sức mạnh nội tại của mình, và đó là tất cả những gì cô cần.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

