“Chủ tịch đến thăm nhà nhân viên bị ố/m. Nào ngờ vừa đến nhà, nhìn thấy tấm ảnh thờ ông đã ch/ết l/ặng…
Khi đến nơi, ông Hùng bước lên ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng ở ngoại ô thành phố. Không khí trong nhà có phần tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng chim hót líu lo bên ngoài. Tuấn ra đón ông với vẻ mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe. Nhìn thấy ông Hùng, cậu cúi đầu chào, giọng nói chạy:
“Cháu xin lỗi vì đã nghỉ lâu như vậy.”
Ông Hùng hiền cười hiền từ, gõ vai Tuấn:
“Không sao đâu, sức khỏe là quan trọng nhất. Cháu nghỉ ngơi cho khỏe, công ty chờ đợi cháu quay lại.”
Tuấn mời ông Hùng vào nhà. Khi bước vào phòng khách, ông Hùng chợt khựng lại. Trên bàn làm việc nhỏ đặt ở góc phòng, một bức ảnh đen trắng được hiển thị rõ ràng. Trong ảnh là một người phụ nữ lớn tuổi, có vẻ mặt hiền hậu nhưng ánh mắt đầy u buồn. Bên cạnh tấm ảnh là bát hương còn nghi ngút khói, vài cây nhang đang cháy và một bình hoa tươi. Ông Hùng cảm thấy tim mình như thắt lại. Ông quay sang Tuấn, giọng lạc đi:
“Đây… đây là ai vậy Tuấn?””
“Tuấn hít một hơi sâu, cố nén nỗi xúc động đang dâng trào trong lồng ngực. Cậu nhìn tấm ảnh người phụ nữ hiền hậu trên bàn thờ một lần nữa, rồi chậm rãi quay sang nhìn Ông Hùng, đôi mắt đỏ hoe vẫn chưa kịp khô. Giọng cậu nghẹn lại, run run:
“Dạ… dạ, đây là mẹ cháu ạ.”
Tuấn ngừng một chút, nuốt nước bọt, nỗi đau như cứa vào tim.
“Mẹ cháu… mẹ cháu mới mất cách đây hai tháng ạ.”
Nói xong, Tuấn không giữ được nữa. Cậu cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên gò má nhợt nhạt, thấm xuống vạt áo. Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng nặng trĩu, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Tuấn và mùi nhang trầm phảng phất.”
“Tuấn ngước đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào Ông Hùng, giọng vẫn còn nấc nghẹn nhưng cố gắng trấn tĩnh lại. Cậu bắt đầu chậm rãi kể, từng câu từng chữ như cứa vào lòng.
“Mẹ cháu… mẹ cháu vất vả lắm ạ.” Tuấn lau vội nước mắt bằng mu bàn tay. “Từ nhỏ cháu đã chỉ có mẹ. Bà làm đủ nghề để nuôi cháu ăn học. Sáng sớm tinh
mơ đã ra chợ, tối mịt mới về. Có hôm ốm liệt giường vẫn cố gượng dậy lo cho cháu bát cơm…”
Ông Hùng ngồi im lặng, ánh mắt tập trung vào Tuấn. Vẻ mặt ông dần trở nên trầm lắng hơn, không còn vẻ khó chịu ban đầu.
“Mấy năm cuối đời, mẹ cháu bị bệnh nặng ạ.” Giọng Tuấn lại run lên. “Cháu đưa bà đi chạy chữa khắp nơi, bao nhiêu tiền của đều đổ vào đấy hết. Cháu làm ngày làm đêm, chỉ mong kiếm đủ tiền cho bà khỏi bệnh… Nhưng…” Tuấn nuốt nghẹn, nước mắt lại rơi xuống. “Nhưng rồi… bà vẫn không qua khỏi.”
Cậu đưa tay vuốt nhẹ tấm ảnh người phụ nữ phúc hậu trên bàn thờ. Khói nhang phảng phất, quyện với nỗi đau đang bao trùm căn phòng nhỏ.
“Mẹ cháu… là người tuyệt vời nhất trên đời này. Bà hy sinh tất cả vì cháu.” Tuấn thì thầm, như đang nói với mẹ mình. “Lúc cháu ốm, bà thức trắng đêm chăm sóc. Có miếng ngon, bà nhường hết cho cháu. Chưa bao giờ bà than thở một lời…”
Ông Hùng nhìn Tuấn, nhìn tấm ảnh, và nhìn quanh căn phòng nhỏ ấm cúng nhưng phảng phất mùi thuốc và sự thiếu vắng. Ông có thể cảm nhận được tình mẫu tử sâu nặng và nỗi mất mát khủng khiếp mà chàng trai trẻ đang gánh chịu. Một sự đồng cảm mơ hồ, nặng trĩu bắt đầu len lỏi trong lòng ông chủ tịch giàu có, dù chỉ là thoáng qua. Ông lặng lẽ hít một hơi sâu, lắng nghe tiếng nấc nghẹn của Tuấn. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn lại âm thanh của nỗi đau.”
“Hít một hơi sâu, Tuấn cố gắng nén tiếng nấc lại. Cậu nói tiếp, giọng vẫn yếu ớt.
“Sau khi mẹ cháu mất… mọi thứ sụp đổ ạ.” Tuấn ho khan một tiếng, rồi cụp mắt xuống. Cậu trông thật xanh xao và mệt mỏi. “Tiền bạc chạy chữa cho mẹ đã hết sạch. Cháu còn phải lo hậu sự, vay mượn khắp nơi. Cả tuần cháu gần như không ngủ. Lo toan, suy nghĩ…”
Cậu ngẩng lên nhìn Ông Hùng, ánh mắt đầy sự kiệt quệ. “Người cháu cứ rũ ra, không còn chút sức lực nào nữa. Rồi cháu đổ bệnh… như bây giờ ạ. Cháu… cháu thực sự không thể gượng dậy nổi.”
Ông Hùng vẫn ngồi yên, lắng nghe từng lời. Vẻ mặt ông không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sự khó chịu ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Ông hít một hơi thật chậm. Ông nhìn chàng trai trẻ đang gầy rộc đi vì bệnh tật và nỗi đau. Cái nghèo, cái khổ, và sự mất mát… chúng đè nặng lên đôi vai gầy của Tuấn.”
“Ông Hùng ngồi đó, lặng lẽ nhìn Tuấn. Cái nghèo, cái khổ, và sự mất mát… chúng đè nặng lên đôi vai gầy của Tuấn. Tuấn tiếp tục, giọng nói nặng trĩu những lo toan chưa tan.
“Tiền thuốc men cho mẹ những tháng cuối… nhiều lắm ạ.” Tuấn nhắm mắt lại một thoáng, như đang cố gắng xua đi hình ảnh đau đớn đó. “Rồi tiền lo ma chay… Cháu phải vay mượn cả họ hàng, bạn bè. Ai thương thì giúp một ít, ai không có thì thôi… Giờ nợ đầm đìa, không biết bao giờ mới trả hết.”
Cậu mở mắt, nhìn thẳng vào Ông Hùng, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. “Ngày trước còn có mẹ, dù bà cũng chỉ làm được ít việc lặt vặt, nhưng cũng phụ thêm tiền cơm chợ. Bà cũng động viên, chia sẻ. Giờ mẹ mất rồi…”
Tuấn nghẹn lại, cổ họng khô khốc. Cậu hắng giọng.
“Giờ chỉ còn mình cháu. Tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn… tất cả đều trông vào mỗi mình cháu. Mà cháu lại ốm thế này…” Cậu chỉ vào người mình, vẻ mặt càng thêm não nề. “Không đi làm được ngày nào là mất thu nhập ngày đó. Tiền thuê phòng còn chưa đóng. Chủ nhà gọi giục liên tục.”
Cậu đưa tay lên xoa thái dương, trông vô cùng kiệt sức. Cái không khí trong căn nhà nhỏ càng thêm nặng nề bởi câu chuyện của Tuấn. Trên bàn thờ phía góc phòng, di ảnh người phụ nữ lớn tuổi như đang lặng lẽ chứng kiến nỗi khổ của con trai. Bát hương nghi ngút khói, bình hoa tươi vẫn còn đó, nhưng không đủ xua đi cảm giác cô độc và kiệt quệ đang bao trùm lên Tuấn.
“Áp lực tiền bạc… nó đè nặng lên cháu, khiến cháu không thở nổi ạ,” Tuấn thì thầm, như đang nói với chính mình. “Cứ nằm xuống là lại nghĩ đến đủ thứ phải lo. Thành ra bệnh cứ càng nặng thêm.””
Ông Hùng nhìn Tuấn, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng sâu bên trong, một thứ gì đó vừa khẽ lay động. Lời Tuấn nói không chỉ là một câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn, mà như một tấm gương phản chiếu những hình ảnh đã cũ, những tháng ngày gian khó mà có lẽ chính ông đã từng trải qua, hoặc chứng kiến người thân yêu nhất của mình vật lộn. Một nét ưu tư, một thoáng đượm buồn chợt lướt qua trên khuôn mặt vốn luôn điềm đạm của vị Chủ tịch. Nó chỉ thoáng qua như một áng mây, nhưng đủ để lại dấu vết của sự đồng cảm sâu sắc. Ông Hùng khẽ gật đầu, chậm rãi, như để xác nhận mình đã thực sự lắng nghe, đã thực sự hiểu. Ánh mắt ông nhìn Tuấn lúc này không còn là sự đánh giá hay tò mò, mà thay vào đó là một nỗi xót xa chân thành. Ông nhìn thấy ở chàng trai gầy gò này sự kiên cường đáng nể, nhưng cũng là gánh nặng quá sức đang đè lên đôi vai non nớt. Trong khoảnh khắc đó, khoảng cách giàu nghèo, địa vị xã hội dường như tan biến, chỉ còn lại sự sẻ chia giữa hai con người trước những thử thách nghiệt ngã của cuộc đời. Ông vẫn im lặng, để không gian lắng xuống, để chính mình chìm vào dòng suy nghĩ miên man.
“Ông Hùng khẽ nhích người, tiến lại gần Tuấn hơn một chút. Bàn tay chai sạn nhưng ấm áp của vị Chủ tịch từ từ đặt lên vai gầy của chàng trai trẻ. Một cái vỗ nhẹ, mang theo sự sẻ chia sâu sắc hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào. Ánh mắt ông Hùng nhìn thẳng vào Tuấn, chứa đựng sự thấu hiểu và đồng cảm.
“”Ta hiểu,”” Ông Hùng bắt đầu, giọng nói trầm ấm, khác hẳn vẻ oai vệ thường thấy. “”Mất mát người thân là nỗi đau lớn nhất trên đời này. Không gì bù đắp được.””
Tuấn vẫn cúi đầu, vai khẽ run lên. Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng đón nhận sự động viên bất ngờ này.
“”Cháu cứ yên tâm nghỉ ngơi thật tốt,”” Ông Hùng tiếp lời, giữ nguyên tay trên vai Tuấn, như một lời khẳng định. “”Công ty luôn đứng sau hỗ trợ cháu trong lúc khó khăn này. Mọi chi phí thuốc men lần này, công ty sẽ hỗ trợ hoàn toàn. Cháu đừng lo lắng gì cả, chỉ cần tập trung vào việc hồi phục sức khỏe và tinh thần.””
Ông Hùng siết nhẹ vai Tuấn lần cuối rồi rút tay về, để lại một khoảng lặng chứa đầy sự quan tâm chân thành. Tuấn ngước nhìn lên, trong mắt ẩn chứa sự biết ơn sâu sắc, nhưng vẫn còn vương vấn nỗi buồn không thể xóa nhòa. Cậu khẽ gật đầu, như muốn nói lời cảm ơn, dù cổ họng nghẹn lại.”
“Tuấn ngẩng lên nhìn Ông Hùng. Đôi mắt cậu đỏ hoe, vừa vì xúc động trước tấm lòng của vị Chủ tịch, vừa vì nỗi buồn vẫn còn vương vấn, và giờ thêm cả sự ngần ngại không nói nên lời. Cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hiền hậu, khác hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày của Ông Hùng. Cổ họng Tuấn nghẹn lại, những lời cảm ơn chân thành chen lẫn với sự e dè dâng lên. Cậu lí nhí, giọng nói nhỏ xíu, gần như không nghe rõ, chứa đầy sự lúng túng và biết ơn.
“”Cháu… cháu cảm ơn Ông Hùng ạ,”” Tuấn thì thầm, cúi nhẹ đầu xuống một chút như để giấu đi sự bối rối. “”Nhưng mà… như vậy ngại quá ạ.””
Sự giúp đỡ quá lớn lao và bất ngờ này khiến cậu thấy mình thật nhỏ bé, như đang nhận một ân huệ mà mình không xứng đáng. Tuấn cắn môi, chờ đợi phản ứng từ vị Chủ tịch. Trong lòng, cậu chỉ mong sao có thể tự mình vượt qua giai đoạn khó khăn này, không muốn trở thành gánh nặng hay khiến người khác phải bận tâm, nhất là Ông Hùng. Cậu thầm nghĩ, một người như mình sao có thể nhận số tiền thuốc lớn đến vậy từ công ty? Cảm giác tự trọng của một người lao động nghèo khiến cậu không thể dễ dàng chấp nhận.”
“Ông Hùng nhìn Tuấn, nụ cười trên môi ông lần này không chỉ có sự hiền hậu mà còn pha lẫn nét kiên quyết. Ánh mắt ông sắc bén nhưng vẫn ấm áp, trực diện nhìn Tuấn.
“”Không có gì mà ngại cả Tuấn,”” Ông Hùng nói, giọng ông dứt khoát, vang vọng trong căn nhà nhỏ. “”Cháu là nhân viên của ta, là người có năng lực. Công ty luôn coi trọng người lao động. Sức khỏe của cháu mới là quan trọng nhất lúc này.””
Ông Hùng đưa tay khẽ đặt lên vai Tuấn. Sức nặng của bàn tay ông như một lời khẳng định không thể chối cãi. Ông nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt đầy tin tưởng và động viên.
“”Cứ nghe lời ta.”” Ông nói, lời cuối cùng như một mệnh lệnh nhẹ nhàng nhưng không thể không tuân theo.”
“Tuấn đứng đó, cảm nhận sức nặng từ bàn tay Ông Hùng trên vai. Ánh mắt động viên nhưng cũng đầy quyền lực của vị Chủ tịch khiến cậu cảm thấy vừa được khích lệ, vừa như có điều gì đó mắc nghẹn trong cổ họng. Cậu biết, sự giúp đỡ này không chỉ đơn giản là tiền thuốc men. Nó còn liên quan đến lòng tự trọng, đến những gánh nặng khác mà cậu đã cố gắng che giấu. Tuấn chần chừ, đôi mắt nhìn lướt qua di ảnh người phụ nữ trên bàn thờ, lòng càng thêm trĩu nặng. Cậu biết mình không thể giấu mãi.
Cuối cùng, Tuấn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn vào Ông Hùng. Khuôn mặt cậu pha lẫn sự hổ thẹn và quyết tâm.
“”Thật ra… ngoài tiền thuốc men, cháu còn đang nợ một khoản tiền lớn ạ,”” Tuấn nói, giọng cậu trầm xuống, từng chữ như được nặn ra khỏi cuống họng. “”Tiền chữa bệnh cho mẹ trước đây vẫn chưa trả hết… Cháu… cháu đã cố gắng làm thêm, làm tất cả mọi việc để trang trải, nhưng rồi lại đổ bệnh…””
Cậu cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào biểu cảm của Ông Hùng lúc này. Căn phòng bỗng chốc tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ. Tuấn chờ đợi.”
“Căn phòng vẫn chìm trong tĩnh lặng. Ông Hùng không đáp lời ngay, chỉ nhìn Tuấn với ánh mắt khó đoán. Tuấn vẫn cúi gằm mặt, chờ đợi một lời trách mắng hay một ánh nhìn thất vọng.
Rồi Ông Hùng thở ra một hơi thật khẽ. “”Khoản nợ lớn cháu nói là bao nhiêu?”” Giọng ông trầm ấm, không mang vẻ tức giận như Tuấn dự đoán, nhưng lại có một sức nặng vô hình.
Tuấn ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của vị Chủ tịch. Cậu hít thêm một hơi sâu nữa, lấy hết can đảm.
“”Dạ… tổng cộng… cả gốc lẫn lãi… khoảng… ba trăm triệu ạ,”” Tuấn nói, giọng run run. Cậu lại cúi xuống ngay lập tức, không thể chịu đựng nổi ánh nhìn của Ông Hùng khi nghe con số đó. Ba trăm triệu. Đối với một người bình thường như cậu, đó là cả một gia tài, là gánh nặng đè nát cả tuổi trẻ.
“”Ba trăm triệu?”” Ông Hùng khẽ nhíu mày. Ánh mắt ông thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên. Ông dường như không ngờ con số lại lớn đến thế. Một khoản nợ không nhỏ đối với một nhân viên như Tuấn.
Tuấn gật đầu lí nhí. “”Vâng ạ… Cháu đã cố gắng làm đủ nghề… tằn tiện hết mức… nhưng tiền lãi cứ đẻ ra… Áp lực từ khoản nợ này… nó… nó khiến cháu đêm nào cũng suy nghĩ… ăn không ngon, ngủ không yên… Cháu biết mình sai vì đã giấu sếp… nhưng cháu sợ… cháu sợ sếp sẽ mất lòng tin vào cháu…””
Cậu ngập ngừng, đưa mắt nhìn di ảnh người phụ nữ trên bàn thờ, rồi lại nhìn xuống đất. “”Cháu… cháu đã không còn mẹ… chỉ còn một mình lo liệu… Cháu… cháu thật sự đã kiệt sức… Có lẽ… chính vì cứ suy nghĩ về khoản nợ này quá nhiều… nên cháu mới… mới đổ bệnh nặng như vậy…””
Giọng Tuấn nhỏ dần, chứa đựng sự bất lực và tủi hổ. Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt trần quay vù vù và nhịp thở nặng nhọc của Tuấn. Ông Hùng vẫn đứng đó, im lặng nhìn cậu. Vẻ ngạc nhiên trên nét mặt ông đã dịu xuống, nhường chỗ cho một biểu cảm phức tạp khác mà Tuấn không thể đọc được.”
“Vẻ ngạc nhiên trên nét mặt ông đã dịu xuống, nhường chỗ cho một biểu cảm phức tạp khác mà Tuấn không thể đọc được. Ông Hùng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước lại gần chiếc bàn thờ nhỏ. Ông đứng đó, nhìn chằm chằm vào di ảnh người phụ nữ trong ảnh, chính là mẹ Tuấn. Khói nhang mỏng manh lượn lờ quanh khuôn mặt hiền từ. Bàn tay ông khẽ chạm vào mép bàn, ánh mắt xa xăm như chìm vào một dòng suy nghĩ nào đó rất sâu xa. Tuấn vẫn ngồi yên trên ghế, hồi hộp quan sát từng cử động của vị Chủ tịch, tim đập nhanh trong lồng ngực.
Sau một lúc lâu chìm đắm trong im lặng, Ông Hùng quay lại nhìn Tuấn. Ánh mắt ông giờ đây mang một sự quyết đoán lạ thường. Tuấn cảm nhận được có điều gì đó sắp xảy ra, một điều hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cậu.
“”Khoản nợ đó…”” Ông Hùng lên tiếng, giọng nói vang và chắc chắn, không còn sự trầm ấm ban nãy mà thay vào đó là một sức nặng của quyền lực và sự quyết định. “”Để ta giúp cháu giải quyết hết.””
Tuấn ngẩng phắt đầu dậy. Cậu không thể tin vào tai mình. Khuôn mặt xanh xao vì bệnh tật giờ chuyển sang tái nhợt vì sốc. Đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Ông Hùng như thể ông là một người hoàn toàn xa lạ. Giọng nói Tuấn lắp bắp, không thành lời. Toàn bộ cơ thể cậu như đông cứng lại trước câu nói chấn động đó. Chủ tịch… giúp cậu… trả hết khoản nợ ba trăm triệu? Điều đó hoàn toàn bất khả thi, nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu. Ông Hùng nhìn thẳng vào Tuấn, ánh mắt kiên định, nhắc lại một cách dứt khoát, như khẳng định đây không phải là một lời nói đùa hay một sự hiểu lầm nào cả.”
“Tuấn vẫn chưa thể tin vào tai mình. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ có câu nói “”Để ta giúp cháu giải quyết hết”” của Ông Hùng cứ vang vọng. Chủ tịch công ty, người mà cậu chỉ dám nhìn từ xa, lại đang đứng trong căn nhà nhỏ của cậu, trước di ảnh của mẹ cậu, và nói sẽ trả khoản nợ khổng lồ kia. Cậu lắp bắp:
“”Chủ tịch… cháu… cháu không hiểu.””
Ông Hùng bước lại gần hơn, đặt tay lên vai Tuấn một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt ông mềm lại một chút, sự quyết đoán vẫn còn đó nhưng pha lẫn một nỗi niềm sâu kín.
“”Cháu không cần phải hiểu ngay đâu, Tuấn à.”” Giọng ông trầm ấm trở lại, như xua đi sự căng thẳng ban nãy. “”Ta thấy hoàn cảnh của cháu. Số tiền đó quá lớn so với khả năng của cháu lúc này. Ta sẽ cho người ứng trước khoản tiền đó từ quỹ công đoàn, hoặc nếu cần thiết ta sẽ tạm ứng từ tiền cá nhân của ta.””
Tuấn vẫn nhìn ông chằm chằm, cố gắng xử lý những lời ông vừa nói. Quỹ công đoàn? Tiền cá nhân? Điều này vượt quá mọi logic mà cậu từng biết về mối quan hệ giữa sếp và nhân viên.
Ông Hùng nhìn sâu vào mắt Tuấn, gật đầu khẳng định. “”Cháu không cần lo lắng về việc trả nợ nữa. Cháu chỉ cần tập trung vào việc hồi phục sức khỏe. Đó là điều quan trọng nhất lúc này.””
Tuấn cảm thấy một dòng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng: sốc, bối rối, và cả một chút nghi ngờ. Tại sao? Tại sao Chủ tịch lại làm điều này cho một nhân viên quèn như cậu? Có điều gì đó ẩn giấu đằng sau sự hào phóng bất ngờ này? Tuy nhiên, gánh nặng ba trăm triệu bỗng chốc nhẹ đi phần nào, nhường chỗ cho một tia hy vọng nhỏ nhoi len lỏi qua sự hoang mang.”
“Tuấn đứng đó, hoàn toàn sững sờ trước lời nói của Ông Hùng. Gánh nặng đang đè nén bao lâu nay đột ngột tan biến, hoặc ít nhất là được ai đó gánh vác hộ. Sự choáng váng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một dòng cảm xúc khác mạnh mẽ hơn, dâng trào như con sóng vỡ bờ. Nước mắt không còn là sự tủi thân hay bất lực như trước đây, mà là những giọt lệ nóng hổi của lòng biết ơn khôn xiết. Chúng tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh người Chủ tịch uy nghiêm trước mặt.
Tuấn cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Cậu nhìn Ông Hùng, nhìn bàn thờ mẹ với bát hương nghi ngút khói và bình hoa tươi, rồi lại nhìn Ông Hùng. Mọi nghi ngờ, mọi câu hỏi về lý do tại sao bỗng chốc lu mờ trước nghĩa cử quá lớn này. Đây không chỉ là tiền bạc, đây là sự cứu rỗi.
Cậu không thể đứng thẳng nổi nữa. Như một phản xạ tự nhiên, Tuấn cúi gập người, cúi thật sâu trước Ông Hùng, tấm lưng gầy rung lên khe khẽ.
“”Cháu… cháu thật sự không biết phải cảm ơn Ông Hùng như thế nào ạ…”” Giọng Tuấn run run, đứt quãng vì tiếng nấc nghẹn. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào người đã ban cho mình một tia sáng giữa đêm tối.
Ông Hùng đứng đó, lặng lẽ nhìn Tuấn. Ánh mắt ông dừng lại trên di ảnh người phụ nữ, rồi lại nhìn Tuấn. Trên môi ông khẽ nở một nụ cười rất nhẹ, ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Ông không nói gì thêm ngay lập tức, chỉ để Tuấn trọn vẹn với cảm xúc của mình. Căn phòng nhỏ chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn và không khí căng thẳng pha lẫn sự giải tỏa.”
“Ông Hùng bước lại gần, vòng tay qua vai Tuấn, nhẹ nhàng đỡ cậu đứng thẳng lên. Bàn tay ông vỗ nhẹ lên lưng cậu, trấn an.
“”Đừng nói cảm ơn,”” Ông Hùng lên tiếng, giọng nói ấm áp, khác hẳn với sự nghiêm nghị thường ngày. “”Cháu là nhân viên tốt của ta. Ai cũng có lúc gặp khó khăn. Quan trọng là bây giờ cháu phải giữ gìn sức khỏe. Công việc thì lúc nào cũng có, sức khỏe mất đi là không lấy lại được đâu, cháu ạ.””
Tuấn vẫn còn nấc nghẹn, ngẩng đầu lên nhìn Ông Hùng. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp. Cậu cố gắng hít sâu, kìm lại dòng nước mắt.
Ông Hùng nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh nhìn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Ông tiếp lời, từng câu từng chữ như thấm vào lòng Tuấn: “”Cháu còn trẻ, nhưng đừng vì công việc mà bỏ bê bản thân. Phải ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi cho đúng giờ. Nếu cảm thấy không khỏe, phải đi khám ngay, đừng chủ quan. Có sức khỏe mới làm được mọi việc, mới lo cho gia đình được.”” Ông dừng lại một chút, ánh mắt liếc nhìn thoáng qua bàn thờ mẹ Tuấn, nơi di ảnh người phụ nữ vẫn mỉm cười hiền từ giữa khói nhang thoang thoảng. “”Người nhà cháu chắc chắn cũng muốn cháu được khỏe mạnh.””
Tuấn nghe Ông Hùng dặn dò, cảm giác như có một người cha đang nói chuyện với mình. Cậu gật đầu lia lịa, không còn biết nói gì hơn ngoài việc ghi nhớ từng lời. Lòng biết ơn lúc này không chỉ là vì số tiền, mà còn là vì sự quan tâm chân thành, vì cảm giác được nhìn nhận và che chở giữa lúc yếu lòng nhất.”
“Ông Hùng dừng lời, nhìn Tuấn với ánh mắt trìu mến. Tuấn cúi đầu, nghẹn ngào. Ông Hùng khẽ vỗ vai cậu một cái nữa, sau đó buông tay.
“”Thôi được rồi, nín đi,”” Ông Hùng nói, giọng vẫn rất nhẹ nhàng. “”Cháu cứ yên tâm dưỡng bệnh. Chuyện tiền bạc, ta đã bảo rồi, cứ để ta lo. Ta sẽ cho người chuyển khoản trực tiếp cho bên kia để họ xóa nợ cho cháu. Cháu không cần phải bận tâm nữa.””
Tuấn ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Cậu không ngờ Ông Hùng lại chu đáo đến mức giải quyết tận gốc vấn đề, không để cậu phải tự tay đi trả nợ. Điều đó không chỉ là sự giúp đỡ về tài chính, mà còn là gỡ bỏ một gánh nặng tâm lý khổng lồ.
“”Cháu… cháu không biết nói gì hơn ạ,”” Tuấn lắp bắp. “”Cảm ơn Ông Hùng… Con nợ Ông Hùng ân tình này cả đời.””
Ông Hùng mỉm cười, nụ cười hiền từ khiến Tuấn thấy thật gần gũi. “”Ân tình gì chứ. Cháu là nhân viên của ta mà. Ta chỉ muốn giúp đỡ người tốt thôi.”” Ông đi chậm rãi về phía bộ bàn ghế nhỏ trong phòng khách, ngồi xuống. “”Còn về công việc, cháu cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn. Khi nào đi làm lại, nếu có bất kỳ khó khăn gì, dù là chuyện gì đi nữa, cháu cứ liên hệ trực tiếp với phòng nhân sự hoặc báo cáo lên quản lý. Họ sẽ chuyển thông tin cho ta. Đừng ngần ngại. Ta luôn muốn hỗ trợ nhân viên của mình, đặc biệt là những người chăm chỉ, thật thà như cháu.””
Lời nói của Ông Hùng như dòng nước mát tưới vào tâm hồn khô cằn của Tuấn. Cậu nhận ra sự quan tâm của vị Chủ tịch không chỉ dừng lại ở việc trả nợ, mà còn là sự đảm bảo cho tương lai của cậu, cho phép cậu có một điểm tựa khi cần. Gánh nặng ngàn cân đè nặng trên vai cậu suốt bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Cậu cảm thấy nhẹ bẫng, như vừa được hồi sinh.
Tuấn chậm rãi bước lại gần Ông Hùng, quỳ xuống trước mặt ông, không nói lời nào, chỉ nhìn ông với ánh mắt rạng rỡ chưa từng thấy. Nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi, nhưng đó là nước mắt của sự giải thoát và lòng biết ơn sâu sắc. Ánh mắt cậu lúc này tràn đầy niềm kính trọng và sự biết ơn vô hạn dành cho người đàn ông đang ngồi trước mặt, người đã dang tay cứu vớt cậu khỏi vực sâu.
Tuấn đứng dậy, lồng ngực phập phồng. Cậu nhìn quanh căn nhà nhỏ của mình, nhìn di ảnh mẹ trên bàn thờ. Khói nhang thoang thoảng như lời nhắc nhở về trách nhiệm, nhưng giờ đây, đi cùng với trách nhiệm là hy vọng bừng sáng. Cậu biết mình có thể vượt qua mọi khó khăn, với sự giúp đỡ này, và với sự kiên cường đã được tôi luyện. Tương lai phía trước, dù vẫn còn nhiều thử thách, nhưng không còn là một bức tường đen tối mà là con đường có ánh sáng dẫn lối.”
“Ông Hùng đứng dậy từ chiếc bàn nhỏ. Ánh mắt hiền từ vẫn còn đọng lại chút suy tư. Ông chầm chậm bước về phía bàn thờ mẹ Tuấn. Chiếc bàn nhỏ giản dị đặt sát tường, có di ảnh của Người phụ nữ trong ảnh mỉm cười dịu dàng. Bát hương còn nghi ngút khói, cạnh đó là bình hoa cúc tươi và đĩa trái cây. Ông Hùng dừng lại, đứng lặng im vài giây. Căn nhà nhỏ bỗng chốc tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng quạt trần quay vù vù và nhịp thở đều đều của hai người đàn ông. Ông Hùng khẽ cúi đầu trước di ảnh, một cái cúi đầu chân thành, như thể đang tỏ lòng thành kính với một người đáng được trân trọng.
Sau cái cúi đầu, Ông Hùng quay sang nhìn Tuấn. Ánh mắt ông lúc này không còn sự thương hại hay xót xa, mà là sự tin tưởng và một chút gì đó của người cha nhìn đứa con đã trưởng thành. “”Cháu… cháu giữ gìn sức khỏe nhé,”” Ông Hùng nói, giọng vẫn trầm ấm nhưng pha chút xa cách của giây phút chia ly. “”Nghỉ ngơi cho khỏe hẳn rồi hãy tính chuyện công việc.””
Tuấn gật đầu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời. Cậu chỉ biết nhìn Ông Hùng với ánh mắt biết ơn vô bờ bến. Ông Hùng không nói thêm gì nữa. Ông quay người, bước chậm rãi ra phía cửa chính của căn nhà nhỏ. Tuấn đứng lặng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng rộng lớn của vị Chủ tịch khuất dần sau cánh cửa.
Cánh cửa khép lại. Căn nhà nhỏ lại trở về với sự yên tĩnh vốn có. Tuấn vẫn đứng đó, như một pho tượng. Trong lòng cậu giờ đây là một sự hỗn loạn của cảm xúc. Nỗi đau mất mẹ vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành miệng. Nhưng bên cạnh nỗi buồn thăm thẳm ấy, là một cảm giác ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa. Sự giúp đỡ kịp thời, không chút đắn đo của Ông Hùng không chỉ giải quyết gánh nặng nợ nần, mà còn sưởi ấm trái tim đang tổn thương của cậu. Đó không chỉ là tiền bạc, đó là tình người, là sự quan tâm chân thành từ một người mà cậu chưa từng nghĩ sẽ chạm tới được.
Tuấn bước lại gần bàn thờ mẹ. Cậu nhìn vào di ảnh, như muốn nói với mẹ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Mẹ ơi, con vẫn nhớ mẹ rất nhiều, nỗi nhớ ấy sẽ theo con suốt cuộc đời. Nhưng mẹ hãy yên lòng, con đã nhận được sự giúp đỡ từ một người rất tốt, người đã không ngần ngại dang tay cứu con khỏi lúc cùng quẫn nhất. Cậu biết, mẹ ở trên cao chắc hẳn sẽ mỉm cười. Từ giờ, cậu không còn cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng nữa. Con đường phía trước có thể vẫn còn khó khăn, nhưng cậu tin mình đủ mạnh mẽ để bước tiếp. Sự giúp đỡ này không chỉ là phao cứu sinh, mà còn là động lực để cậu sống tốt hơn, để không phụ lòng tin của Ông Hùng và để mẹ cậu được tự hào. Cậu sẽ không bao giờ quên ân tình này, và cậu sẽ dùng chính cuộc đời mình để chứng minh rằng sự giúp đỡ của Ông Hùng là xứng đáng. Nỗi buồn về mẹ vẫn còn đó, như một phần máu thịt, nhưng giờ đây nó được bao bọc bởi niềm hy vọng và lòng biết ơn. Tuấn hít một hơi thật sâu, như thể đang nạp thêm năng lượng cho hành trình phía trước. Cậu biết ơn cuộc đời này, biết ơn những con người tốt bụng đã xuất hiện khi cậu cần nhất. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhưng trong lòng cậu, một bình minh mới đang hé rạng.”

