Hai người ᴄʜếᴛ sau bữa cơm ɢɪỗ…ᴛưởɴɢ “ᴏáɴ ᴋʜí” áᴍ nhà suốt 15 năm cho đến khi ᴄôɴɢ ᴀɴ ʟàᴍ sáɴɢ ᴛỏ… Làng Đông Thụ từ trước đến nay vẫn đồn nhà ông Trác có “ᴏáɴ ᴋʜí”. Vì 15 năm trước, vợ cả của ông – bà Hường – ᴍấᴛ đúng ngày ɢɪỗ bố chồng. Lúc ʜấᴘ ʜốɪ, bà chỉ kịp nhìn lên trần nhà mà ᴛʜềᴜ ᴛʜàᴏ Tôi… ʙị ʜạɪ… cái bàn ăn… Không ai hiểu câu nói đó là gì, mọi chuyện rồi cũng chìm đi Năm đó: Đúng dịp ɢɪỗ năm thứ 15 Con cháu tụ họp đông đủ. Mâm cỗ bày trên chiếc bàn gỗ lim cũ đã dùng nhiều năm, ai cũng quen mắt. Cơm nước xong xuôi, cả nhà ăn uống vui vẻ. Thế nhưng ngay trong đêm, gia đình rơi vào ʜỗɴ ʟᴏạɴ. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
**NỘI CẢNH. NHÀ ÔNG TRÁC – ĐÊM**
Màn đêm bao trùm Làng Đông Thụ, chỉ còn ánh đèn leo lét hắt ra từ nhà ông Trác. Không khí lẽ ra phải ấm áp, chan hòa sau bữa giỗ, nhưng giờ đây lại chìm trong im lặng nặng nề. Tiếng côn trùng rả rích, lẫn với tiếng gió luồn qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng ma quái.
Lan, con dâu út, với mái tóc búi vội vàng và chiếc áo nâu sờn cũ, đang loay hoay dọn dẹp bát đũa. Cô thầm nghĩ về việc sớm mai sẽ phải dậy chuẩn bị những món đồ lễ tiếp theo. Bỗng nhiên, từ phía phòng khách, một âm thanh rợn người vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
LAN
(Giật mình, quay phắt lại)
Tiếng gì vậy?
Cô nghe thấy tiếng động mạnh, như có vật gì đó rơi xuống sàn nhà. Lòng Lan đầy bất an. Cô vội vã đặt bát đũa xuống, bước nhanh về phía phòng khách.
Khi cánh cửa phòng hé mở, Lan chết sững.
Trước mắt cô là một cảnh tượng kinh hoàng. Chú Thắng và cô Thoa, hai người thân quen, nằm sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo, cạnh chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Miệng họ sùi bọt trắng xóa, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, vẻ mặt biến dạng trong cơn quằn quại cuối cùng.
LAN
(Thét lên thất thanh)
Chú Thắng! Cô Thoa! Trời ơi… chết rồi!
Gương mặt Lan trắng bệch như tờ giấy. Cô run rẩy, đôi chân như không còn sức lực. Sau giây phút bàng hoàng tột độ, Lan như bừng tỉnh. Cô lao vội ra ngoài sân, kêu cứu thảm thiết.
LAN
(Hét lớn, giọng lạc đi)
Cứu… cứu với! Nhà ông Trác có chuyện rồi! Ai đó cứu với!
Tiếng kêu thất thanh của Lan vang vọng khắp làng quê vắng lặng. Ông Trác, vốn đang ngồi hút thuốc lào ở hiên nhà, giật mình. Bà Hường, dù mệt mỏi, cũng vội vàng chống gậy bước ra. Con cháu ông Trác, vốn đang chuẩn bị nghỉ ngơi, cũng hoảng hốt chạy tới.
Họ đổ xô vào phòng khách, ai nấy đều bàng hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
ÔNG TRÁC
(Giọng run rẩy, tiến lại gần)
Chuyện gì thế này? Ai… ai đã làm gì họ?
BÀ HƯỜNG
(Nhìn hai người nằm trên sàn, đôi mắt mở to)
Thắng… Thoa… sao lại ra nông nỗi này?
Cả gia đình ông Trác rơi vào hỗn loạn. Lan vẫn
vẫn còn kinh hoàng, liên tục lặp lại những lời vừa rồi. Bà Hường, với gương mặt hốc hác, cố gắng trấn an các cháu.
BÀ HƯỜNG
(Giọng run rẩy, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh)
Bình tĩnh nào các con, bình tĩnh nào. Chắc chắn có chuyện gì đó rồi. Có thể là ngộ độc thực phẩm chăng?
Ông Trác, với thân hình già nua run rẩy, tiến lại gần chiếc bàn gỗ lim cũ. Ông nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó mang một lời nguyền. Mâm cỗ giỗ vẫn còn nguyên, vài món đã nguội ngắt.
ÔNG TRÁC
(Thều thào)
Ngộ độc? Sao lại cả hai người cùng lúc? Chú Thắng và cô Thoa vẫn khỏe mạnh mà…
Bỗng nhiên, có tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương vọng lại từ xa. Ai đó trong làng, có lẽ là người hàng xóm nghe tiếng kêu của Lan, đã gọi điện báo lực lượng chức năng.
Cảnh sát và đội y tế nhanh chóng có mặt. Họ tiến hành kiểm tra hai nạn nhân. Vẻ mặt của bác sĩ y tế trở nên nghiêm trọng.
BÁC SĨ
(Nói với một viên chức)
Hai người đã tử vong. Không còn dấu hiệu sinh tồn.
Căn nhà của ông Trác nhanh chóng được phong tỏa. Các điều tra viên bắt đầu công việc của mình, thu thập chứng cứ. Ông Trác đứng đó, bất lực nhìn cảnh tượng đau lòng diễn ra trước mắt. Nỗi sợ hãi và hoang mang tột độ bao trùm lấy cả gia đình ông. Lời đồn về ‘oán khí’ trong làng lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lan nhanh như đám cháy rừng.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nói với một đồng nghiệp, giọng điềm tĩnh nhưng đầy ẩn ý)
Không có dấu hiệu vật lộn. Cả hai đều ngồi tại bàn. Đây không giống một vụ đột nhập hay tấn công thông thường. Chúng tôi sẽ điều tra nguyên nhân.
Ông Trác nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim cũ. Một ý nghĩ mơ hồ chợt lướt qua đầu ông. Ông nhớ lại những lời cuối cùng của vợ mình, bà Hường, trước khi bà cũng có dấu hiệu bất thường.
KÝ ỨC (FLASHBACK)
**NỘI CẢNH. NHÀ ÔNG TRÁC – VÀI GIỜ TRƯỚC**
Bà Hường đang ngồi thở dốc, gương mặt xanh xao, tay ôm chặt lấy bụng. Bà cố gắng nói, giọng yếu ớt.
BÀ HƯỜNG
(Thều thào, ánh mắt đầy hoảng sợ)
Tôi… bị hại… cái bàn ăn…
KÝ ỨC KẾT THÚC
Ông Trác giật mình, nhìn lại chiếc bàn gỗ lim. Một sự nghi ngờ lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong tâm trí ông. Ông nhìn Lan, con dâu út, người đang cố gắng giữ bình tĩnh, giúp đỡ lực lượng chức năng. Trong ánh mắt của Lan, ông Trác thoáng thấy một điều gì đó… khó tả.
[CẢNH KẾT THÚC]NGOẠI CẢNH. LÀNG ĐÔNG THỤ – SÁNG HÔM SAU
Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá cổ thụ, nhưng không mang lại sự ấm áp cho làng Đông Thụ. Thay vào đó, một màn sương mỏng, nặng trĩu bao trùm lấy những mái nhà ngói âm dương, gợi lên một bầu không khí u ám, nặng nề.
Tin tức về hai cái chết đột ngột tại nhà ông Trác lan đi như cháy rừng. Từ đầu ngõ đến cuối xóm, đâu đâu cũng nghe tiếng xì xào, bàn tán.
BÀ BÁN RAU
(Nói vọng sang bà hàng xóm)
Tôi đã bảo rồi, nhà ông Trác có gì đó không lành. Bao nhiêu năm nay, cứ đến dịp giỗ bố chồng là lại có chuyện.
BÀ HÀNG XÓM
(Gật đầu lia lịa)
Đúng đấy. Bà Hường cũng chết cách đây 15 năm, cũng vào dịp này. Giờ đến lượt chú Thắng với cô Thoa… Sợ thật!
Những ánh mắt tò mò, pha lẫn chút sợ hãi, đổ dồn về phía căn nhà của ông Trác. Cánh cổng sắt đã đóng chặt, nhưng những lời đồn đại thì cứ thế tuôn trào.
CỤ LÃO ĐỨNG NGÀY TRƯỚC NGÕ
(Giọng khàn đặc, chỉ tay về phía nhà ông Trác)
Chắc chắn là có “oán khí” rồi. Mấy người chết đều ăn chung mâm cỗ với ông Trác. Bà Hường còn nói trước khi chết là bị cái bàn ăn hại. Nghe mà rợn người!
Ở một góc khác của làng, hai người phụ nữ trẻ đang túm tụm nói chuyện.
CHỊ MỘT
Nghe nói Lan, con dâu út nhà ông Trác, là người đầu tiên phát hiện ra hai thi thể. Tội nghiệp, chắc ám ảnh lắm.
CHỊ HAI
(Nhếch mép cười đầy ẩn ý)
Ám ảnh thật sao? Hay là… họ đang cố tạo dựng một màn kịch hoàn hảo?
Quay trở lại nhà ông Trác. Đội điều tra viên vẫn đang làm việc cật lực. Không khí trong nhà ngột ngạt, nặng nề. Ông Trác ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Ông liên tục nhớ lại lời cuối cùng của người vợ quá cố: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”
Điều tra viên trưởng tiến lại gần ông Trác, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên quyết.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Nói với ông Trác)
Thưa ông, chúng tôi rất lấy làm tiếc về sự mất mát này. Tuy nhiên, chúng tôi cần làm rõ một vài điểm. Về mâm cỗ giỗ này, có ai đã chuẩn bị không ạ?
Ông Trác khẽ gật đầu, rồi chỉ tay về phía Lan, con dâu út đang thu dọn chén đũa.
ÔNG TRÁC
(Giọng yếu ớt)
Lan… nó chuẩn bị hết. Từ mâm cỗ đến mọi thứ.
Lan giật mình, quay lại nhìn ông Trác với vẻ mặt hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
LAN
(Giọng nhỏ nhẹ)
Dạ, con có phụ giúp mẹ chồng chuẩn bị một vài món ạ.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Nhìn chằm chằm vào Lan, ánh mắt dò xét)
Một vài món? Vậy là có người khác nữa cùng chuẩn bị? Ai vậy ạ?
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Ánh mắt của Điều tra viên lướt qua từng thành viên trong gia đình ông Trác, rồi dừng lại ở chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, nơi mâm cỗ giỗ vẫn còn nguyên. Nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ và những câu hỏi không lời đáp bắt đầu bao trùm lấy không gian. “Oán khí”? Hay là một thứ gì đó tàn độc hơn?
NGOẠI CẢNH. NHÀ ÔNG TRÁC – PHÒNG KHÁCH – NGÀY
Không khí trong nhà ông Trác vẫn ngột ngạt, nặng nề. Ánh mắt dò xét của Điều tra viên trưởng vẫn xoáy sâu vào Lan, khiến cô hơi khẽ rụt vai. Mấy người con cháu khác trong gia đình thì nhìn nhau, vẻ mặt ai cũng lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng, nhưng họ vẫn giữ im lặng, chờ đợi.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Giọng trầm, đầy nghi ngờ)
Thưa ông Trác, chúng tôi cần làm rõ một vài điểm quan trọng. Về bữa giỗ này, ngoài những người thân thiết, ông có để ý thấy ai lạ mặt nào có mặt trong nhà không? Hay gần đây gia đình có mâu thuẫn gì với ai, có ai tỏ ra thù oán, đe dọa gì không?
Ông Trác đưa tay lên day thái dương, ánh mắt nhìn xa xăm, dường như đang cố lục lọi lại ký ức. Những người con cháu khác cũng im lặng, không ai dám lên tiếng. Ch
Ông Trác vẫn im lặng, ánh mắt quét qua những khuôn mặt đang chờ đợi. Ông nhớ lại rất nhiều, nhưng không có gì bật ra thành lời. Không có ai lạ, không có mâu thuẫn nào lớn đến mức có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc này.
CÙNG LÚC – HIỆN TRƯỜNG VỤ ÁN – NHÀ ÔNG TRÁC – NHÀ BẾP – NGÀY
Một nhóm điều tra viên đang làm việc cẩn thận trong nhà bếp. Họ thu thập các mẫu thức ăn, đồ uống trên mâm cỗ đêm giỗ. Đống bát đĩa vẫn còn vương vãi dấu vết của bữa ăn.
Một điều tra viên trẻ tuổi, tóc vuốt ngược, cẩn thận ghi chép vào sổ tay. Anh ta đang kiểm tra những chiếc cốc đã qua sử dụng. Bỗng nhiên, anh ta dừng lại. Anh ta nhấc một chiếc cốc lên, ghé sát mũi, nhíu mày.
ĐIỀU TRA VIÊN TRẺ
(Thì thầm, giọng đầy băn khoăn)
Lạ nhỉ…
Anh ta lần lượt nhấc thêm một chiếc cốc nữa lên. Cùng một phản ứng. Đôi mắt anh ta bắt đầu hiện lên sự cảnh giác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRẺ
(Nói nhỏ với đồng nghiệp)
Này, anh có ngửi thấy gì không? Mấy cái cốc này…
ĐIỀU TRA VIÊN KHÁC
(Lại gần, cũng đưa mũi ngửi thử)
Có gì đâu? Mùi đồ ăn cũ thôi mà.
ĐIỀU TRA VIÊN TRẺ
Không. Không phải. Nó có… một mùi khác. Rất nhẹ, rất khó tả.
Anh ta ngừng lại, cố gắng diễn tả.
ĐIỀU TRA VIÊN TRẺ
Như… như có thứ gì đó hơi đắng. Không phải mùi thuốc nam thông thường đâu. Khác hẳn.
Tin tức về mùi lạ lan nhanh đến tai Điều tra viên trưởng, người vẫn đang làm việc ở phòng khách. Ông ta lập tức tiến về phía nhà bếp. Ông ta yêu cầu các mẫu được thu thập kỹ lưỡng hơn, đặc biệt là những chiếc cốc dùng dở của hai nạn nhân đã mất: Bà Hường và Chú Thắng.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Vừa đi vừa nói, giọng trầm đục)
Mang tất cả đi xét nghiệm. Đảm bảo không bỏ sót chi tiết nào.
Ánh mắt ông ta dừng lại ở bàn gỗ lim cũ, nơi mẹ ông Trác, tức bà Hường, đã ngồi ăn bữa giỗ cuối cùng. Ông ta nhớ lại lời trăn trối của bà: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời nói đó cứ ám ảnh ông ta.
Ông ta lại ghé mũi vào một chiếc cốc khác. Lần này, ông ta cảm nhận được rõ ràng hơn. Một mùi hương mờ nhạt, ngai ngái, giống như những loại thuốc đắng mà ông từng ngửi qua khi còn nhỏ. Một sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bất cứ lời đồn đại về “oán khí” nào. Cái chết đột ngột của hai người thân, bữa giỗ ám ảnh, và giờ là mùi lạ trong cốc nước. Một chuỗi sự kiện khiến ông ta tin rằng, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lời thì thầm “Có mùi gì đó… như thuốc đắng…” vang lên trong đầu ông ta, xua tan dần những suy nghĩ về ma quỷ, đưa ông ta đến với một giả thuyết tàn khốc hơn.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Vừa đi vừa nói, giọng trầm đục)
Mang tất cả đi xét nghiệm. Đảm bảo không bỏ sót chi tiết nào.
Ánh mắt ông ta dừng lại ở bàn gỗ lim cũ, nơi mẹ ông Trác, tức bà Hường, đã ngồi ăn bữa giỗ cuối cùng. Ông ta nhớ lại lời trăn trối của bà: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời nói đó cứ ám ảnh ông ta.
Ông ta lại ghé mũi vào một chiếc cốc khác. Lần này, ông ta cảm nhận được rõ ràng hơn. Một mùi hương mờ nhạt, ngai ngái, giống như những loại thuốc đắng mà ông từng ngửi qua khi còn nhỏ. Một sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bất cứ lời đồn đại về “oán khí” nào. Cái chết đột ngột của hai người thân, bữa giỗ ám ảnh, và giờ là mùi lạ trong cốc nước. Một chuỗi sự kiện khiến ông ta tin rằng, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lời thì thầm “Có mùi gì đó… như thuốc đắng…” vang lên trong đầu ông ta, xua tan dần những suy nghĩ về ma quỷ, đưa ông ta đến với một giả thuyết tàn khốc hơn.
***
PHÒNG THÍ NGHIỆM – NGÀY
Căn phòng trắng xóa, vô trùng. Các kỹ thuật viên cẩn thận làm việc với những dụng cụ thí nghiệm. Trên một mặt bàn, những ống nghiệm chứa chất lỏng màu vàng đục được đánh số cẩn thận.
Một kỹ thuật viên trẻ, đeo kính, đang tỉ mỉ quan sát kết quả hiển thị trên màn hình máy phân tích. Gương mặt cô căng thẳng. Cô đối chiếu kết quả với bảng mã hóa chất độc.
KỸ THUẬT VIÊN
(Nói nhỏ, giọng đầy kinh ngạc)
Không thể nào…
Cô gọi đồng nghiệp lại gần.
KỸ THUẬT VIÊN 2
(Nhìn vào màn hình)
Sao vậy? Có vấn đề gì à?
KỸ THUẬT VIÊN
(Chỉ vào màn hình)
Nhìn này. Mẫu A2 và B3… đều cho ra chỉ số dương tính với chất độc… mạnh. Rất mạnh. Thậm chí còn có dấu vết trong mẫu thức ăn từ mâm cỗ.
KỸ THUẬT VIÊN 2
(Mắt mở to)
Cái gì? Chất độc? Anh chắc chứ?
KỸ THUẬT VIÊN
Tuyệt đối chắc. Nồng độ cao hơn nhiều so với ngưỡng cho phép. Đây không phải là do sơ suất. Đây là…
Cô ngập ngừng, không dám nói ra suy nghĩ của mình.
***
NHÀ ÔNG TRÁC – PHÒNG KHÁCH – NGÀY
Không khí nặng nề bao trùm. Ông Trác, bà con cháu ngồi im lặng, gương mặt ai nấy đều thất thần. Lan đứng dựa vào cửa, ánh mắt trống rỗng.
Điều tra viên trưởng bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ. Ông ta nhìn thẳng vào mắt Ông Trác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
Ông Trác, chúng tôi có kết quả xét nghiệm sơ bộ.
Ông Trác ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng mong manh.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Giọng trầm xuống)
Kết quả ban đầu xác định có chất độc mạnh trong cơ thể hai nạn nhân.
Tiếng sững sờ vang lên. Bà con cháu nhìn nhau, không ai nói lên lời. Bà Hường… Chú Thắng… chết vì chất độc?
Ông Trác cảm thấy đất trời quay cuồng. “Oán khí”? “Ma ám”? Tất cả chỉ là những lời dối trá. Đây là một vụ án mạng ghê rợn. Hung thủ là một kẻ tàn độc.
Ông ta nhìn quanh căn phòng. Ánh mắt dừng lại ở Lan, con dâu út. Cô ta vẫn đứng đó, một bức tượng đá. Nụ cười tự mãn và ánh mắt đầy toan tính cách đây vài ngày chợt lóe lên trong tâm trí ông. Lời trăn trối của bà Hường vang vọng: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Cái bàn gỗ lim cũ kỹ. Mâm cỗ.
Ông Trác siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Sự thật quá tàn khốc. Đây không phải là báo ứng. Đây là tội ác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Giọng trầm, chậm rãi)
Ông Trác, chúng tôi có kết quả xét nghiệm sơ bộ.
Ông Trác ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng mong manh.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Giọng trầm xuống)
Kết quả ban đầu xác định có chất độc mạnh trong cơ thể hai nạn nhân.
Tiếng sững sờ vang lên. Bà con cháu nhìn nhau, không ai nói lên lời. Bà Hường… Chú Thắng… chết vì chất độc?
Ông Trác cảm thấy đất trời quay cuồng. “Oán khí”? “Ma ám”? Tất cả chỉ là những lời dối trá. Đây là một vụ án mạng ghê rợn. Hung thủ là một kẻ tàn độc.
Ông ta nhìn quanh căn phòng. Ánh mắt dừng lại ở Lan, con dâu út. Cô ta vẫn đứng đó, một bức tượng đá. Nụ cười tự mãn và ánh mắt đầy toan tính cách đây vài ngày chợt lóe lên trong tâm trí ông. Lời trăn trối của bà Hường vang vọng: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Cái bàn gỗ lim cũ kỹ. Mâm cỗ.
Ông Trác siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Sự thật quá tàn khốc. Đây không phải là báo ứng. Đây là tội ác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Tiếp tục, giọng dứt khoát)
Chất độc đã được xác định là một loại hợp chất hóa học cực độc, thường được sử dụng trong công nghiệp nhưng lại có thể gây tử vong với liều lượng rất nhỏ. Quan trọng hơn, chúng tôi tìm thấy dấu vết của chất độc này trong mẫu thức ăn còn sót lại từ mâm cỗ giỗ.
Ông Trác nhìn thẳng vào điều tra viên, giọng run rẩy.
ÔNG TRÁC
(Lắp bắp)
Không thể nào… Chúng tôi ăn chung một mâm…
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
Đúng vậy. Nhưng có vẻ như liều lượng được dùng để nhắm vào bà Hường và chú Thắng là khác biệt. Hoặc có một yếu tố nào đó đã làm giảm hiệu quả của chất độc đối với những người khác.
Điều tra viên nheo mắt, nhìn chằm chằm vào ông Trác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
Ông Trác, ông còn nhớ rõ lời cuối cùng của vợ mình chứ? “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Cái bàn đó… Ông còn nhớ rõ không? Có gì đặc biệt về cái bàn đó không?
Ông Trác nhìn xa xăm, đôi mắt đượm buồn.
ÔNG TRÁC
Cái bàn gỗ lim… Hơn hai mươi năm rồi. Nó là của hồi môn bà Hường mang về khi chúng tôi cưới nhau. Nó to, vững chãi lắm. Mẹ tôi từng nói, bàn làm ăn phải là bàn gỗ lim thì mới giữ được tài lộc. Bà Hường rất quý nó. Mấy lần muốn đóng bàn mới, bà ấy cứ khóc lóc không cho.
Ông Trác đưa tay lên quệt nước mắt.
ÔNG TRÁC
Thế mà… thế mà bà ấy lại chết ngay ở cái bàn đó. Tôi… tôi đã bỏ qua lời cuối cùng của vợ mình. 15 năm… Tôi đã để bà ấy bị oan uổng 15 năm. Tôi đúng là đồ ngu muội.
Lan đứng dựa vào tường, gương mặt tái nhợt, ánh mắt liếc nhanh sang chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Một tia sợ hãi thoáng qua rồi vụt tắt.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Nhìn sâu vào mắt ông Trác)
Ông Trác, xin ông nhớ lại xem. 15 năm trước, có ai trong nhà hay họ hàng có mâu thuẫn gì với bà Hường không? Có ai từng thể hiện sự đố kỵ hay căm ghét bà ấy không?
Ông Trác lắc đầu, giọng ngập ngừng.
ÔNG TRÁC
Ngày trước… mọi chuyện vẫn êm đềm. Bà Hường hiền lành, chịu khó. Bà ấy chỉ có cái tật là hơi mê tín. Nhưng bà ấy không có kẻ thù nào cả. Chỉ là…
Ông Trác đột ngột dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lan.
ÔNG TRÁC
Chỉ là… sau này, có những chuyện không vui.
Điều tra viên cũng nhìn theo hướng ánh mắt của ông Trác, rồi dừng lại trên gương mặt Lan. Ông ta có cảm giác, chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ kia không chỉ là nơi bà Hường ngồi ăn bữa giỗ cuối cùng, mà nó còn chứa đựng một bí mật đen tối hơn rất nhiều. Lời trăn trối của bà Hường không chỉ là lời kêu cứu, mà còn là một lời buộc tội thầm lặng, chờ đợi 15 năm để được giải oan.
Ông Trác nhìn sâu vào mắt điều tra viên, giọng run rẩy.
ÔNG TRÁC
(Lắp bắp)
Không thể nào… Chúng tôi ăn chung một mâm…
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
Đúng vậy. Nhưng có vẻ như liều lượng được dùng để nhắm vào bà Hường và chú Thắng là khác biệt. Hoặc có một yếu tố nào đó đã làm giảm hiệu quả của chất độc đối với những người khác.
Điều tra viên nheo mắt, nhìn chằm chằm vào ông Trác.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
Ông Trác, ông còn nhớ rõ lời cuối cùng của vợ mình chứ? “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Cái bàn đó… Ông còn nhớ rõ không? Có gì đặc biệt về cái bàn đó không?
Ông Trác nhìn xa xăm, đôi mắt đượm buồn.
ÔNG TRÁC
Cái bàn gỗ lim… Hơn hai mươi năm rồi. Nó là của hồi môn bà Hường mang về khi chúng tôi cưới nhau. Nó to, vững chãi lắm. Mẹ tôi từng nói, bàn làm ăn phải là bàn gỗ lim thì mới giữ được tài lộc. Bà Hường rất quý nó. Mấy lần muốn đóng bàn mới, bà ấy cứ khóc lóc không cho.
Ông Trác đưa tay lên quệt nước mắt.
ÔNG TRÁC
Thế mà… thế mà bà ấy lại chết ngay ở cái bàn đó. Tôi… tôi đã bỏ qua lời cuối cùng của vợ mình. 15 năm… Tôi đã để bà ấy bị oan uổng 15 năm. Tôi đúng là đồ ngu muội.
Lan đứng dựa vào tường, gương mặt tái nhợt, ánh mắt liếc nhanh sang chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Một tia sợ hãi thoáng qua rồi vụt tắt.
ĐIỀU TRA VIÊN TRƯỞNG
(Nhìn sâu vào mắt ông Trác)
Ông Trác, xin ông nhớ lại xem. 15 năm trước, có ai trong nhà hay họ hàng có mâu thuẫn gì với bà Hường không? Có ai từng thể hiện sự đố kỵ hay căm ghét bà ấy không?
Ông Trác lắc đầu, giọng ngập ngừng.
ÔNG TRÁC
Ngày trước… mọi chuyện vẫn êm đềm. Bà Hường hiền lành, chịu khó. Bà ấy không có kẻ thù nào cả. Chỉ là…
Ông Trác đột ngột dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lan.
ÔNG TRÁC
Chỉ là… sau này, có những chuyện không vui.
Điều tra viên cũng nhìn theo hướng ánh mắt của ông Trác, rồi dừng lại trên gương mặt Lan. Ông ta có cảm giác, chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ kia không chỉ là nơi bà Hường ngồi ăn bữa giỗ cuối cùng, mà nó còn chứa đựng một bí mật đen tối hơn rất nhiều. Lời trăn trối của bà Hường không chỉ là lời kêu cứu, mà còn là một lời buộc tội thầm lặng, chờ đợi 15 năm để được giải oan.
**CẢNH TIẾP THEO**
**NGOẠI CẢNH. NHÀ ÔNG TRÁC – BAN NGÀY**
Trời Làng Đông Thụ vẫn trong xanh, nhưng bầu không khí trong nhà ông Trác nặng trĩu. Đội điều tra đang làm việc, các điều tra viên tỉ mỉ khám xét từng góc nhà. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ được đặt ở trung tâm phòng khách.
Một điều tra viên khác đang cầm đèn pin, chiếu vào gầm bàn.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Giọng trầm, đầy cảnh giác)
Lạnh cả sống lưng. Hung thủ quá tinh vi.
Điều tra viên dùng một cây tăm cạy nhẹ vào một điểm nhỏ trên bề mặt gỗ dưới gầm bàn. Một chút bụi gỗ vụn ra.
ĐIỀU TRA VIÊN
Ở đây có một vết ố. Nhỏ thôi, nhưng nó bị cố tình che giấu.
Anh ta cẩn thận dùng dung dịch chuyên dụng làm sạch. Vết ố nhỏ hiện ra, có màu nâu sẫm, trông như một giọt cà phê khô.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Chỉ vào một vị trí khác)
Còn đây nữa. Một vết trầy xước. Gần như không thể nhìn thấy nếu không có ánh sáng và góc độ này.
Anh ta đưa tay mân mê. Nét mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Thầm thì, gần như tự nói với mình)
Cái quái gì thế này? Vết xước rất sâu. Không phải do va chạm thông thường.
Anh ta nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cứng đờ của Lan, người đang đứng cách đó không xa, giả vờ chăm chú nhìn ra ngoài sân.
Ông Trác đứng cạnh, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn.
ÔNG TRÁC
Cái bàn này… nó chỉ để ăn cơm. Mẹ tôi quý nó lắm.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt ông Trác)
Ông Trác, lời bà Hường nói trước khi mất là “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Ông nghĩ xem, cái bàn này có liên quan gì đến việc bà ấy bị hại, ngoài việc bà ấy chết khi ngồi ăn ở đây? Có ai có động cơ, có cơ hội để tác động vào cái bàn này, hoặc thứ gì đó liên quan đến nó, trong khoảng thời gian bà ấy còn sống, hoặc thậm chí là 15 năm trước?
Ông Trác lắc đầu.
ÔNG TRÁC
Không… không thể nào. 15 năm trước thì… mọi chuyện vẫn bình thường. Chỉ là… gần đây thôi.
Lan nghe rõ từng lời, tim đập thình thịch. Cô ta cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ngón tay bấu chặt vào tà áo.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Tiếp tục, giọng sắc bén hơn)
Khoảng thời gian đó. Khoảng thời gian nào? Ai là người cuối cùng sử dụng chiếc bàn này trước bữa giỗ? Ai là người dọn dẹp? Ai là người có thể tiếp cận nó mà không bị ai để ý?
Anh ta liếc nhìn Lan một lần nữa, ánh mắt đầy dò xét. Vết trầy xước dưới gầm bàn, ẩn chứa bí mật, dường như đang kể lại một câu chuyện tàn khốc, mà hung thủ, với sự mưu mô và tàn độc của mình, đã cố tình giấu đi.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Tiếp tục, giọng sắc bén hơn)
Khoảng thời gian đó. Khoảng thời gian nào? Ai là người cuối cùng sử dụng chiếc bàn này trước bữa giỗ? Ai là người dọn dẹp? Ai là người có thể tiếp cận nó mà không bị ai để ý?
Anh ta liếc nhìn Lan một lần nữa, ánh mắt đầy dò xét. Vết trầy xước dưới gầm bàn, ẩn chứa bí mật, dường như đang kể lại một câu chuyện tàn khốc, mà hung thủ, với sự mưu mô và tàn độc của mình, đã cố tình giấu đi.
Một điều tra viên khác cẩn thận dùng nhíp gắp một mẩu vật liệu nhỏ từ vết xước. Anh ta cho vào túi đựng mẫu vật.
ĐIỀU TRA VIÊN (với mẫu vật)
Xem ra, hung thủ đã dùng một vật nhọn, có lẽ là một con dao nhỏ hoặc một dụng cụ tương tự, để tạo ra một khe hở. Rất mịn, rất chính xác.
Điều tra viên chính quay sang ông Trác.
ĐIỀU TRA VIÊN
Ông Trác, vợ ông nói “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Vết ố này, chúng tôi nghi ngờ nó là dấu vết của chất độc dạng lỏng đã nhỏ xuống. Và vết xước này… là để tạo một đường dẫn. Kẻ nào đó đã tìm cách bơm hoặc nhỏ chất độc vào thức ăn thông qua chiếc bàn này.
Ông Trác chết lặng. Ông nhìn chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Cái bàn mà ông xem như tài sản quý giá nhất của vợ, cái bàn mà mẹ ông từng ca ngợi, giờ đây lại là công cụ của một tội ác tàn độc.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Giọng trầm xuống, đầy sự khâm phục pha lẫn ghê rợn)
Thật không thể tin được. Hung thủ đã biến chính cái bàn ăn này thành một dụng cụ gây án. Sự mưu mô, sự tàn độc… vượt xa mọi suy nghĩ thông thường.
Lan đứng nép mình ở góc phòng, cơ thể run rẩy. Cô ta đã nghe thấy tất cả. Vết ố, vết xước, lời của bà Hường, và sự suy luận của điều tra viên. Mọi thứ như một nhát dao sắc lẹm cứa vào tim cô. Cô ta cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí như đặc quánh lại. Cái bàn gỗ lim, chứng nhân câm lặng của biết bao bữa cơm gia đình, giờ đây phơi bày bí mật đen tối nhất. Mười lăm năm oan uổng cho bà Hường, mười lăm năm sống trong sự dằn vặt của chính mình, tất cả sẽ chấm dứt. Nhưng cái giá phải trả… quá đắt.
Ông Trác lảo đảo bước tới, đưa tay lên mặt bàn, vuốt ve lớp gỗ xù xì.
ÔNG TRÁC
(Thì thầm, như thể đang nói chuyện với quá khứ)
Hường ơi… Em đã chịu oan uổng thế nào… Cái bàn này… Em đã cố nói với tôi…
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhìn thẳng vào mắt ông Trác, giọng kiên quyết)
Ông Trác, ông cần nhớ lại thật kỹ. Kể từ 15 năm trước, bất kỳ ai có mối quan hệ bất thường với bà Hường, có mâu thuẫn, hay có sự đố kỵ nào không? Dù là nhỏ nhặt nhất. Quan trọng hơn, ai là người có thể tiếp cận chiếc bàn này một cách kín đáo? Ai là người có kỹ năng để làm điều này mà không bị ai phát hiện?
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhìn thẳng vào mắt ông Trác, giọng kiên quyết)
Ông Trác, ông cần nhớ lại thật kỹ. Kể từ 15 năm trước, bất kỳ ai có mối quan hệ bất thường với bà Hường, có mâu thuẫn, hay có sự đố kỵ nào không? Dù là nhỏ nhặt nhất. Quan trọng hơn, ai là người có thể tiếp cận chiếc bàn này một cách kín đáo? Ai là người có kỹ năng để làm điều này mà không bị ai phát hiện?
Ông Trác đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng lục lọi lại ký ức đã phai nhạt. Nỗi ám ảnh về cái chết của vợ, rồi đến chú Thắng và cô Thoa, cứ như một cơn ác mộng không hồi kết. Ông nhìn sang Lan, ánh mắt ẩn chứa sự cầu xin sự giúp đỡ.
LAN
(Giọng run run, nhìn vào khoảng không)
15 năm trước… Bà Hường… Bà là người rất trọng lễ nghĩa. Bữa giỗ nào của ông nội cũng đông đủ con cháu. Bà luôn giữ gìn nề nếp gia phong.
ĐIỀU TRA VIÊN
Mối quan hệ giữa bà Hường và các con dâu? Bà có thiên vị ai không? Có ai tỏ ra không phục tùng hay bất mãn?
LAN
(Lắc đầu nhẹ)
Bà Hường… đối với con dâu, bà đều nghiêm khắc nhưng công bằng. Bà không thiên vị ai. Tuy nhiên…
Lan ngập ngừng, ánh mắt quét qua khuôn mặt ông Trác, rồi lại nhìn xuống sàn. Cô ta đang cân nhắc từng lời nói.
ĐIỀU TRA VIÊN
Tuy nhiên gì? Cô cứ nói rõ. Mọi chi tiết đều quan trọng lúc này.
LAN
(Thở hắt ra một hơi)
Lúc đó, có một người… luôn tỏ ra quan tâm đặc biệt đến bà. Anh ta… không phải là người trong gia đình, nhưng thường xuyên lui tới nhà mình. Anh ta cũng có mặt trong bữa giỗ 15 năm trước.
Ông Trác cau mày.
ÔNG TRÁC
Ai? Ai mà cô nói đến vậy? Tôi không nhớ ra ai trong gia đình có mối quan hệ phức tạp như vậy.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Vừa ghi chép vừa hỏi)
Một người đàn ông? Anh ta tên gì? Có liên quan gì đến gia đình?
LAN
Anh ta tên là Dũng. Anh ta từng là bạn làm ăn cũ của bố tôi, nhưng sau đó thì… có mâu thuẫn. Anh ta luôn tìm cách làm bà Hường khó chịu. Nhưng rồi đột nhiên, anh ta lại trở nên rất thân thiết, thường xuyên đến thăm hỏi, biếu quà. Ai cũng nghĩ là anh ta đã quay lại làm hòa.
ĐIỀU TRA VIÊN
Và anh ta có mặt trong cả hai bữa giỗ? Bữa giỗ 15 năm trước và bữa giỗ vừa rồi?
LAN
(Gật đầu khẳng định)
Anh ta có mặt. Anh ta ngồi ngay cạnh bàn thờ. Và bữa giỗ vừa rồi… anh ta cũng đến, với lý do là đến chia buồn cùng gia đình.
Điều tra viên trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp. Một cái tên mới xuất hiện, một động cơ tiềm ẩn. Vòng vây bắt đầu khép lại, không chỉ với các thành viên trong gia đình, mà còn mở rộng ra những kẻ có liên quan từ quá khứ. Câu hỏi quan trọng nhất lúc này là: ai là người thân cận nhất với bà Hường, có mặt ở cả hai bữa giỗ, và có đủ mưu mô để thực hiện tội ác tàn độc này thông qua chính chiếc bàn ăn gia đình?
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhìn vào chiếc bàn gỗ lim cũ, ánh mắt sắc lạnh)
Vậy là, Dũng đã xuất hiện ở cả hai bữa giỗ. Lần đầu là 15 năm trước, lần thứ hai là ngay sau vụ án của bà Hường. Có vẻ như hắn ta đã âm thầm theo dõi và chờ đợi thời cơ. Giờ thì chúng ta cần làm rõ động cơ thực sự của hắn ta.
Ông Trác ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt tiều tụy. Ông nhìn xung quanh căn nhà quen thuộc, giờ đây phủ một màu u ám và tang thương. Những ký ức về bà Hường, về hai người thân đã khuất, cứ thế ùa về.
ÔNG TRÁC
(Giọng run run)
Tôi… tôi thật sự không hiểu. Mấy mươi năm sống với bà Hường, tôi luôn nghĩ chúng tôi không có gì sâu nặng, chỉ là nghĩa vụ với gia đình. Bà ấy… bà ấy có vẻ không ưa ai cả. Nhưng để đến mức này…
Một trong những người con trai của ông Trác, tên Huy, bước lại gần, giọng đầy vẻ hối hận.
HUY
(Nhìn xuống đất, giọng nghẹn ngào)
Bố ơi… Con xin lỗi. Con có lẽ nên nói sớm hơn. Lúc đó con còn trẻ, không hiểu chuyện. Nhưng bây giờ nghĩ lại… mẹ con… à không, bà Hường ấy… bà ấy có vẻ không ưa bà Hường lắm…
Ông Trác sững người. Bà Hường là vợ cả của ông, còn “mẹ con” Huy là người vợ thứ hai của ông, đã mất cách đây nhiều năm. Huy đang nói đến mẹ đẻ của mình sao?
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhấn mạnh)
Bà Hường là ai? Ai không ưa ai? Chú cần nói rõ hơn.
HUY
(Thở dài)
Con xin lỗi, con nhầm. Ý con là… mẹ con… bà ấy… (Huy ngập ngừng, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ) Mẹ con… bà ấy luôn rất khó tính. Bà ấy hay cằn nhằn. Bà ấy không thích cách bà Hường dạy dỗ con cái, không thích cách bà Hường quản lý tiền bạc. Hai người họ có rất nhiều mâu thuẫn ngầm.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Ánh mắt sáng lên)
Mâu thuẫn về tiền bạc? Bà vợ thứ hai của ông Trác có bất mãn gì với bà Hường không?
HUY
Có. Mẹ con cảm thấy bà Hường luôn giấu diếm chuyện gì đó, đặc biệt là về tiền bạc. Bà ấy cho rằng bà Hường luôn muốn độc chiếm tài sản của bố, không chia sẻ công bằng cho các con. Mẹ con từng nói, “Nếu tôi chết trước, bà ta sẽ làm gì gia đình mình đây?”
Ông Trác đứng sững, như bị sét đánh. Ông chưa bao giờ nghĩ đến khía cạnh này. Những mâu thuẫn xưa cũ, những lời nói vô tình, giờ đây lại có thể là nguyên nhân của mọi bi kịch.
LAN
(Nói nhỏ, như tự nói với mình)
Oán khí… Có lẽ là oán khí tích tụ. 15 năm trước, bà Hường đã cảnh báo về chiếc bàn này. Bà ấy nói… “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” Nhưng lúc đó mọi người không ai tin bà.
Điều tra viên nhìn kỹ Lan, rồi nhìn sang ông Trác. Vụ án ngày càng trở nên phức tạp. Mâu thuẫn gia đình, tranh chấp tài sản, và những lời nguyền ám ảnh dường như đã dẫn đường cho hung thủ. Giờ đây, cái tên Dũng và sự xuất hiện bí ẩn của hắn ta trong hai bữa giỗ, cùng với những mâu thuẫn xưa cũ giữa hai người vợ của ông Trác, tạo nên một bức tranh tối tăm đầy nguy hiểm. Hung thủ có thể là bất kỳ ai, ẩn mình trong chính gia đình này, hoặc là kẻ thù từ quá khứ với động cơ trả thù sâu sắc.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Ánh mắt đầy dò xét nhìn sâu vào ông Trác)
Ông Trác, bà Hường nhà ông… có vẻ như bà ấy biết chuyện gì đó về mối quan hệ của ai đó trong nhà, đúng không? Một mối quan hệ cách đây 15 năm?
Ông Trác chết lặng. Hình ảnh bà Hường, người vợ cả mà ông tưởng chừng chỉ là nghĩa vụ, bỗng hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Những ký ức về bà, về cái cách bà thường nhìn ông, nhìn cả gia đình này, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Gương mặt ông hiện rõ vẻ đau đớn, như thể cả thế giới của ông vừa sụp đổ. Những bí mật chôn giấu suốt bao năm đã bị lôi ra ánh sáng, phơi bày sự thật trần trụi và tàn khốc.
Làng Đông Thụ, nơi ông đã sống cả đời, bỗng trở nên xa lạ. Ngôi nhà này, nơi từng là tổ ấm, giờ đây chất chứa đầy oán khí và những lời nói dối.
Ông Trác đưa tay lên vuốt mặt, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Ông nhìn quanh, ánh mắt lướt qua khuôn mặt những người con cháu đang đứng đó, mỗi người một vẻ bàng hoàng, nhưng ai biết được trong lòng họ đang nghĩ gì?
Một người hàng xóm, bà Tâm, dáng người gầy gò, tay ôm nón lá, khẽ bước tới, giọng nói run run xen lẫn sự dè dặt. Bà là người sống lâu năm nhất nhì trong làng, và dường như bà nắm giữ nhiều bí mật hơn cả.
BÀ TÂM
(Giọng thì thầm, như sợ ai nghe thấy)
Ông Trác ơi… Tôi… tôi xin lỗi. Cái chuyện tôi định nói… nó hơi… nhạy cảm. Nhưng mà… liên quan đến 15 năm trước ấy ạ… Lúc đó tôi có lỡ… lỡ thấy bà Hường nhà mình… với một người đàn ông lạ mặt ở góc vườn sau. Hai người họ… trông thân mật lắm. Tôi… tôi không dám nói gì cả…
Ông Trác như bị điện giật. 15 năm trước? Một người đàn ông lạ mặt? Bà Hường? Hình ảnh người vợ cả vốn luôn giữ khoảng cách với ông, giờ đây lại bị khoác lên một bí mật động trời.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Tiếp lời bà Tâm, giọng nghiêm giọng)
Thân mật đến mức nào, thưa bà? Và bà có nhớ đó là ai không?
BÀ TÂM
(Lắc đầu, ánh mắt ngấn lệ)
Tôi chỉ thoáng thấy thôi ạ… Người đàn ông đó… cao lớn, ăn mặc lịch sự… không phải người làng mình. Còn bà Hường… bà ấy… có vẻ rất vui vẻ. Tôi nhớ là lúc đó bà ấy mặc một cái áo màu xanh… rất đẹp.
Ông Trác nhắm mắt lại. Cả thế giới như quay cuồng. Mối quan hệ ngoài luồng? Của bà Hường? Điều đó có nghĩa là gì? Bao nhiêu năm ông nghĩ mình là người duy nhất, bao nhiêu năm ông tin vào sự chung thủy, dù là nghĩa vụ, của bà ấy. Nhưng giờ đây…
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhìn thẳng vào ông Trác, giọng đầy ẩn ý)
Ông Trác, có lẽ đã đến lúc ông cần phải đối diện với sự thật. Vợ ông, bà Hường, có lẽ không đơn giản như ông vẫn nghĩ. Bà ấy biết nhiều hơn chúng ta tưởng, và có thể bà ấy chính là chìa khóa để giải mã vụ án này.
Ông Trác đứng đó, gương mặt thất thần, như người mất hồn. Những câu hỏi về quá khứ, về mối quan hệ bí mật của bà Hường 15 năm trước, cứ thế bủa vây lấy ông, khiến ông càng lún sâu vào vực thẳm của sự thật.
PHÒNG LÀM VIỆC CỦA CÔNG AN – BAN NGÀY
Không khí trong phòng làm việc đặc quánh sự căng thẳng. Ông Trác vẫn đứng đó, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang lạc giữa mê cung ký ức. Bà Hường, người vợ cả, với những bí mật 15 năm trước, giờ đây lại trở thành tâm điểm của mọi suy đoán. Nhưng ánh mắt dò xét của Điều tra viên không dừng lại ở ông Trác.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Giọng trầm, kiên định)
Chúng tôi cũng đã làm việc với người con dâu út của ông, cô Lan. Cô ấy là người phát hiện ra…
Điều tra viên ngừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua ông Trác rồi dời sang một cánh cửa khác. Cánh cửa ấy bật mở. Lan, với dáng người nhỏ bé và khuôn mặt nhợt nhạt, được hai cán bộ công an dẫn vào phòng. Cô ta đi như mất hồn, ánh mắt đảo quanh, né tránh mọi ánh nhìn. Khi thấy ông Trác, ánh mắt cô ta thoáng chút kinh hoàng rồi nhanh chóng cúi gằm.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Quay sang Lan, giọng không biểu lộ cảm xúc)
Cô Lan, chúng tôi mời cô lên đây để làm rõ một số vấn đề. Liên quan đến cái chết của bà Hường và hai người thân khác trong gia đình ông Trác. Cô là người ở gần bà Hường nhất vào thời điểm đó. Cô có muốn nói gì không?
Lan run rẩy. Cô ta siết chặt hai bàn tay, móng tay cứa vào lòng bàn tay.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Tiến lại gần hơn, hạ giọng nhưng vẫn đầy áp lực)
Chúng tôi có bằng chứng. Bằng chứng cho thấy vụ việc không đơn giản là tai nạn. Và cô, Lan à, đã có mặt ở hiện trường. Cô đã nhìn thấy gì? Cô đã làm gì?
Mồ hôi lấm tấm trên trán Lan. Đôi môi cô ta mấp máy, cố gắng thốt lên một lời nào đó.
LAN
(Giọng lí nhí, gần như không nghe thấy)
Tôi… tôi…
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhấn mạnh)
Hãy nói
ĐIỀU TRA VIÊN
(Nhấn mạnh)
Hãy nói sự thật, cô Lan. Đừng để chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh.
Lan co rúm người lại. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má. Ông Trác đứng chết trân, ánh mắt vẫn dán chặt vào con dâu. Có điều gì đó trong ánh mắt cô ta khiến ông ta bất an. Một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong ông: có lẽ Lan sẽ nói ra sự thật, cứu vãn chút gì đó cho gia đình.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Giọng dịu lại một chút, nhưng vẫn đầy dò xét)
Chúng tôi biết cô đã chứng kiến. Bà Hường trước khi mất đã cố gắng nói gì đó về chiếc bàn gỗ lim đó. Và cô đã ở đó.
Lan hít một hơi sâu, run rẩy nhìn sang ông Trác, rồi lại cúi gằm mặt xuống.
LAN
(Giọng nói giờ đây vang lên rõ hơn, nhưng lại mang một âm hưởng lạnh lẽo đến rợn người)
Thưa ông… Thưa các bác… Cháu… cháu xin nhận hết.
Ông Trác như bị sét đánh. Con cháu ông Trác đang đứng phía sau cánh cửa mở hé, cũng chết lặng. Mọi âm thanh trong căn phòng dường như bị hút cạn. Chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của Lan, xen lẫn với sự sững sờ không thể diễn tả trên gương mặt ông Trác.
LAN
(Giọng nói ngày càng lớn, không còn chút sợ hãi hay bối rối nào, thay vào đó là sự tàn độc lạnh lùng)
Đúng vậy. Cháu là người đã… đã làm hại bà Hường. Và cả chú Thắng, cô Thoa nữa.
Ông Trác lảo đảo. Chú Thắng và cô Thoa? Hai người thân yêu nhất của ông, ra đi đột ngột sau bữa giỗ năm thứ 15 của bố ông. Giờ đây, Lan thừa nhận?
LAN
(Tiếp tục, như trút hết gánh nặng tội ác)
Kế hoạch này… cháu đã ấp ủ từ rất lâu. 15 năm trước, cháu đã làm rồi. Dùng một kim tiêm nhỏ đầu nhọn, cháu đã bơm thuốc độc vào thức ăn của bà Hường. Qua cái kẽ hở nhỏ dưới gầm bàn gỗ lim cũ đó. Đêm đó, bà ấy đã nói… bà ấy đã cố nói… “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” Nhưng không ai tin.
Con cháu ông Trác bắt đầu xì xào, hoảng loạn. Ông Trác ôm lấy ngực, thở dốc.
LAN
(Nụ cười méo mó xuất hiện trên môi cô ta, một nụ cười tàn độc và đầy mãn nguyện)
Và lần này cũng vậy. Mâm cỗ giỗ bố chồng, cháu lại thực hiện. Món cháo lòng… đúng là nó có mùi vị hơi lạ. Nhưng ai mà nghĩ được cơ chứ? Một người con dâu hiếu thảo, một người vợ mẫu mực, lại có thể ra tay tàn độc như vậy.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Im lặng quan sát, ghi chép)
Tại sao? Động cơ là gì?
LAN
(Giọng lạnh lùng, không chút chần chừ)
Tài sản. Cháu muốn tất cả. Cháu muốn đất hương hỏa, muốn nhà cửa, muốn tiền bạc. Bà Hường biết cháu ngoại tình. Bà ấy dọa sẽ nói cho cả nhà biết. Cháu không thể để bà ấy làm vậy. Còn chú Thắng, cô Thoa… họ biết được ý định của cháu muốn giành đất hương hỏa. Họ là những người cản đường.
Ông Trác gục ngã trên ghế. Con cháu ông Trác sụp đổ hoàn toàn. Họ nhìn Lan, người phụ nữ họ từng tin tưởng, giờ đây hiện nguyên hình là một con quái vật. Oán khí của cả gia tộc như bốc lên nghi ngút. Cô ta đã hủy hoại tất cả, chỉ vì tiền và sự ích kỷ.
LAN
(Nhìn thẳng vào mắt ông Trác, giọng đầy thách thức)
Ông xem, kế hoạch của cháu hoàn hảo đến mức nào. Không ai nghi ngờ. Bà ấy chết vì “bệnh đột quỵ”. Chú Thắng, cô Thoa cũng vậy. Chỉ có duy nhất cái bàn gỗ lim đó, nó chứng kiến tất cả. Và giờ đây, nó đã tố cáo cháu.
Ông Trác vẫn chết trân. Vài giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Vừa đau đớn, vừa sững sờ, ông nhìn Lan, người con dâu út mà ông từng yêu thương, giờ đây lại là kẻ đã hủy hoại cả gia đình. Con cháu ông Trác phía sau cánh cửa cũng run rẩy, không thể thốt nên lời. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nĩu và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, vật chứng tội ác, vẫn sừng sững ở đó, như một lời tố cáo không lời.
Bên ngoài, tiếng xe cảnh sát đã dần xa. Cuộc họp báo ngắn gọn của lực lượng chức năng đã kết thúc. Lời tuyên bố dứt khoát của Điều tra viên vang vọng trong tâm trí ông Trác: “Vụ án đã được làm sáng tỏ. Không có ‘oán khí’ nào cả, chỉ có tội ác của con người.” Ông Trác khẽ gật đầu, một cảm giác thanh thản mơ hồ len lỏi trong nỗi đau. Linh hồn bà Hường cuối cùng cũng được giải oan. Mười lăm năm ám ảnh, mười lăm năm giằng xé, cuối cùng cũng có hồi kết.
Cảnh sát dẫn giải Lan đi. Cô ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, chỉ còn đôi mắt lộ rõ sự tàn độc và một chút gì đó thất vọng vì kế hoạch đã không còn hoàn hảo như mong đợi. Làng Đông Thụ xôn xao. Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Người dân vừa thở phào nhẹ nhõm khi bí ẩn ‘oán khí’ tan biến, nhưng cũng rúng động trước sự thật tàn khốc, rằng kẻ gây án lại chính là người thân trong gia đình. Ai ai cũng bàng hoàng, xót xa cho gia cảnh ông Trác.
Ông Trác lảo đảo bước ra khỏi nhà, ra phía sân. Ánh mắt ông nhìn về phía xa xăm, nơi có bóng dáng mờ nhạt của những người đã khuất. Ông nhớ lại nụ cười hiền hậu của bà Hường, sự chân thành của chú Thắng, và cả sự lạc quan của cô Thoa. Tất cả đã bị chính bàn tay của Lan cướp đi, chỉ vì tham vọng tiền tài. Ông Trác hít một hơi thật sâu, không khí trong lành của buổi sáng mai dường như xua tan đi phần nào sự u ám trong lòng ông. Gia đình ông đã mất mát quá nhiều, nhưng giờ đây, ít nhất, sự thật đã được phơi bày. Làng Đông Thụ sẽ không còn chìm trong nỗi sợ hãi vô hình nữa. Chỉ còn lại nỗi đau của sự mất mát, và bài học cay đắng về lòng tham và tội ác.
Căn nhà giờ đây chỉ còn lại không khí đặc quánh của nỗi đau. Ông Trác ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mắt nhìn trân trối vào khoảng không. Chiếc bàn gỗ lim, từng là trung tâm của những bữa cơm gia đình ấm áp, nay nhuốm màu ám ảnh. Từng vết xước, từng đường vân trên mặt bàn như những nhát dao cứa vào tim ông. 15 năm trước, bà Hường đã gục ngã ngay bên chiếc bàn này, lời trăn trối yếu ớt: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời nói đó đã ám ảnh ông suốt bao năm, biến ông thành kẻ mê muội, sống trong vòng xoáy nghi ngờ và tội lỗi.
Ông Trác khẽ đưa tay chạm vào bề mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo đến rợn người. “Bà Hường ơi…” Ông thì thầm, giọng lạc đi vì xúc động. “Cuối cùng thì bà cũng được giải oan.” Giọt nước mắt lăn dài, hòa lẫn vào những vết chai sạn trên bàn tay ông. Sự thật đã phơi bày, tàn khốc nhưng cũng mang lại một chút thanh thản mong manh. Con cháu ông Trác đứng phía sau, lặng lẽ nhìn ông, ai nấy đều mang trên mình gánh nặng của sự mất mát và nỗi ám ảnh còn lại. Ngôi nhà xưa nay vốn tràn ngập tiếng cười nói, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, như một nấm mồ khổng lồ chôn vùi những kỷ niệm đẹp.
Nhưng câu chuyện của ông Trác không kết thúc ở đây. Sự thật được phơi bày không xóa nhòa hết những vết sẹo. Nỗi ám ảnh về những gì đã xảy ra, về sự phản bội của người thân cận, sẽ còn đeo bám ông rất lâu. Chiếc bàn gỗ lim kia, nó không chỉ là vật chứng của tội ác, mà còn là biểu tượng cho sự tan vỡ niềm tin, cho những bí mật đen tối có thể ẩn sâu trong những mối quan hệ tưởng chừng thân thiết nhất. Ông Trác biết, hành trình chữa lành vết thương lòng này sẽ còn dài.
Đêm xuống, làng Đông Thụ chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong căn nhà ông Trác, nỗi buồn và sự ám ảnh vẫn còn đó. Ông Trác ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Ánh trăng hắt xuống sàn nhà, tạo nên những bóng hình kỳ dị, như những linh hồn chưa thể siêu thoát. Ông nghĩ về bà Hường, về chú Thắng, cô Thoa, về tất cả những gì đã mất. Nỗi đau quá lớn, quá khó để nguôi ngoai, nhưng ông biết, mình phải sống tiếp. Sống vì những người đã khuất, sống để tìm lại chút bình yên cho tâm hồn mình, và sống để nhắc nhở bản thân về bài học đắt giá về lòng tham, sự phản bội và cái giá phải trả cho tội ác. Cuộc đời có thể tàn khốc, nhưng sự thật luôn có cách để tìm về ánh sáng, dù đôi khi, ánh sáng đó lại mang theo cả những bóng tối khác.

