“C:ưới trai tr:ẻ 25 t:uổi làm chồng để kiếm con n:ối d:õi, cụ bà 68 tuổi không ngờ đêm t:ân h:ôn lại xảy ra chuyện ki:nh hoà:ng…
Mưa lấ-t ph-ất rơi trên mái ngói c-ũ k-ỹ của ngôi nhà cổ ở làng quê yên bình. Bà Liễu, 68 tuổi, ngồi bên hiên nhà, đôi mắt m-ờ đ-ục nhìn xa xăm về phía cánh đồng lúa đang trổ bông. Trong lòng bà, một nỗi kh-ao k-hát c-háy bỏ-ng vẫn âm ỉ, dù thời gian đã khắc sâu những n-ếp nh-ăn trên khuôn mặt từng một thời xuâ-n s-ắc. Bà muốn có một đ-ứa co-n, một người nối d-õi để ngôi nhà này không rơi vào cảnh l-ạnh l-ẽo khi bà nhắ-m m-ắt x-uôi ta-y.
Nhiều năm trước, bà từng y-êu s-ay đ-ắm một người đàn ông, nhưng số phận t-rớ t-rêu chia cắt họ. Bà Liễu chọn sống c-ô đ-ộc, không chồng con, chỉ ôm n-ỗi đ-au và k-ý ứ-c về m-ối tì-nh dang dở. Giờ đây, khi tuổi đã xế chiều, bà quyết định làm một điều t-áo b-ạo: cưới một chàng trai trẻ để s-inh c-on. Quyết định ấy khiến cả làng x-ôn x-ao, nhưng bà mặc kệ, lòng chỉ hướng về ư-ớc m-ơ cu-ối đ-ời.
Chàng trai được chọn là Nam, 25 tuổi, một người làm công trong làng, có gương mặt sá-ng s-ủa và nụ cư-ời h-iền h-ậu. Nam không phải người địa phương, anh đến đây vài năm trước, sống lặ-ng l-ẽ và ít g-iao t-iếp. Khi bà Liễu ngỏ lời, anh đồng ý ngay, không chút do dự, khiến bà vừa ng-ạc nh-iên vừa cảm thấy an tâm. Trong lòng bà, một tia h-y vọn-g l-óe lên, nhưng sâ-u thẳ-m là n-ỗi l-o âu m-ơ h-ồ, như thể đị-nh m-ệnh đang chờ đợi để giễ-u c-ợt bà.
Ngày cưới diễn ra giản dị, chỉ vài mâm cơm mời hàng xóm. Bà Liễu mặc áo dài đỏ thắm, cố giấu đi những nế-p n-hăn dưới l-ớp phấ-n so-n. Nam đứng bên cạnh, dáng vẻ trầ-m tĩ-nh, đôi mắt anh ánh lên một n-ỗi b-uồn khó hiểu, nhưng bà không để tâm. Bà nghĩ đó chỉ là sự ngư-ợng ngù-ng của chàng trai trẻ trước đám đông, và lòng bà tràn đầy hy- vọn-g về một tương lai mới.
Đêm độ-ng p-hòng, căn phòng nhỏ được thắp sáng bởi ánh nến l-ung li-nh. Bà Liễu ngồi trên giường, ti-m đậ-p thì-nh th-ịch như thời th-iếu n-ữ. Nam bước vào, ánh mắt anh l-ấp l-ánh….👇QUÝ ĐỘC GIẢ XEM
TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN”
“ánh lên một sự giằng xé và quyết tâm, hoàn toàn không phải vẻ ngại ngùng hay yêu thương như bà mong đợi. Anh không tiến lại gần chiếc giường nơi bà đang ngồi, mà đứng khựng lại ở giữa phòng. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa lất phất ngoài hiên và nhịp tim đập thình thịch của bà Liễu. Nam hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ khó khăn, phá tan bầu không khí căng thẳng:
“”Bà ơi…”” Nam ngập ngừng, nhìn thẳng vào đôi mắt bà Liễu. “”Con… con có chuyện cần nói thật với bà.”””
“Bà Liễu cảm thấy lồng ngực như bị siết chặt, sự hồi hộp ban đầu tan biến, thay vào đó là cảm giác bất an lạnh lẽo bò lên. Bà nhìn gương mặt Nam, cố gắng tìm kiếm một tia ấm áp hay ngại ngùng nào đó, nhưng chỉ thấy một vẻ căng thẳng và quyết tâm đến lạ. Đôi mắt anh, bà lại để ý, vẫn có cái nét gì đó rất xa lạ, khó lường.
“”Con… chuyện gì vậy con?”” Giọng bà Liễu run run. “”Sao lại nói vậy vào đêm nay?”” Bà thầm nghĩ, chẳng lẽ có chuyện gì kinh khủng hơn cái khoảng cách tuổi tác này sao?
Nam hít thêm một hơi, lần này dài và nặng nề hơn. Anh không nhìn vào mắt bà nữa, mà nhìn xuống sàn nhà cổ kính. Giọng anh đều đều, nhưng chứa đựng sự mệt mỏi và tuyệt vọng, như thể lời thú nhận này là một gánh nặng anh đã mang quá lâu.
“”Thưa bà, con xin lỗi… nhưng sự thật là… con đồng ý cưới bà không phải vì tình cảm… cũng không phải vì muốn có con hay xây dựng gia đình gì như bà nghĩ.”” Anh ngừng lại, bà Liễu nín thở chờ đợi.
Mặt bà tái đi trông thấy, trái tim như ngừng đập. Cái cảm giác bất an giờ đã biến thành một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“”Con… con đang gặp khó khăn tài chính cực lớn, thưa bà,”” Nam tiếp tục, giọng khẽ hơn nhưng từng từ lại như nhát dao cứa vào lòng bà Liễu. “”Con nợ nần khắp nơi… không còn đường nào khác.”” Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đó lại nhìn thẳng vào bà Liễu, giờ đây không còn vẻ giằng xé mà thay vào đó là sự lạnh lùng, thực dụng đến tàn nhẫn. “”Con cần một nơi nương náu tạm thời… và… và một khoản tiền để giải quyết nợ nần.””
Anh nói thẳng thừng, không chút vòng vo, không chút hoa mỹ. Căn phòng bỗng chốc chìm trong im lặng, tiếng mưa ngoài hiên đột nhiên trở nên inh ỏi, như muốn nhấn chìm tất cả. Bà Liễu ngồi chết lặng trên giường, đôi tay già nua run rẩy bấu chặt vào nhau. Sự thật trần trụi, tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì bà từng tưởng tượng, đang phơi bày ngay trước mắt bà, trong cái đêm tân hôn đáng lẽ phải là đêm hạnh phúc nhất đời. Bà Liễu nhìn Nam, nhìn đôi mắt xa lạ và lạnh lùng đó, và cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực sâu không đáy. Cái khao khát có con, cái hy vọng về một mái ấm, tất cả tan vỡ chỉ trong vài câu nói.”
“Bà Liễu ngồi chết lặng trên giường, đôi tay già nua run rẩy bấu chặt vào nhau. Sự thật trần trụi, tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì bà từng tưởng tượng, đang phơi bày ngay trước mắt bà, trong cái đêm tân hôn đáng lẽ phải là đêm hạnh phúc nhất đời. Bà Liễu nhìn Nam, nhìn đôi mắt xa lạ và lạnh lùng đó, và cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực sâu không đáy. Cái khao khát có con, cái hy vọng về một mái ấm, tất cả tan vỡ chỉ trong vài câu nói.
Nỗi thất vọng và cay đắng như dòng nước lạnh tràn ngập lồng ngực đã cằn cỗi của bà. Bà run rẩy, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Đôi môi khô khốc hé mở, khó khăn lắm mới thốt lên được từng từ, yếu ớt nhưng đầy đau đớn.
“”Vậy… vậy chuyện con cái… con lừa ta sao?!”” Bà Liễu nhìn anh, đôi mắt bà dường như không còn thấy gì ngoài một màu đen đặc quánh của sự phản bội. Giấc mơ “”nối dõi”” bà ấp ủ bấy lâu, thứ bà đặt cược cả danh tiếng và tuổi già vào đó, vừa bị nghiền nát dưới chân một cách phũ phàng.
Nam không trả lời ngay. Anh tránh ánh mắt của bà, nhìn ra khung cửa sổ nơi tiếng mưa vẫn rả rích. Khuôn mặt non choẹt của anh giờ đây lại mang một vẻ già dặn, chai sạn đến đáng sợ. Sự lạnh lùng trong mắt anh dường như càng lúc càng rõ nét, không còn chút dấu vết của sự giằng xé hay mệt mỏi ban đầu. Hắn thầm nghĩ, sao bà già này lại ngây thơ đến thế, lại tin vào cái lý do rẻ tiền ấy?
Cuối cùng, anh quay lại, đối diện với bà Liễu đang chết điếng. Một thoáng khinh miệt lướt qua khóe mắt anh, nhưng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ thực dụng cố hữu. Giọng anh vẫn đều đều, không cảm xúc.
“”Thưa bà, như con đã nói. Mục đích của con không phải là xây dựng gia đình hay có con cái gì cả.”” Anh không phủ nhận hay xác nhận trực tiếp, nhưng câu nói đó còn tàn nhẫn hơn một lời thú nhận. Nó xác nhận bà đã bị lừa một cách trắng trợn, về tất cả mọi thứ bà tin là thật.
Trái tim Bà Liễu như bị bóp nghẹt. Bà gục xuống giường, tay ôm lấy ngực, cố gắng hít thở. Từng thớ thịt trên người bà run lên bần bật. Nước mắt không chảy ra được, chỉ có một sự câm nín và cay đắng đến tận cùng. Tất cả, tất cả chỉ là một màn kịch. Cái đêm tân hôn này, cái đám cưới này, không phải là khởi đầu của một giấc mơ, mà là sự sụp đổ thảm hại của nó. Nam vẫn đứng đó, nhìn bà Liễu như nhìn một thứ vô tri, đôi mắt hắn vẫn giữ nguyên cái vẻ lạnh lùng, xa lạ đó.”
“Nam nhìn vẻ đau khổ tột cùng của bà, sự thờ ơ ban nãy chợt tan đi một chút, nhường chỗ cho một sự vội vã, gần như là sợ hãi. Anh bước lại gần giường, ngồi xuống mép. Giọng anh hạ thấp, không còn vẻ đều đều vô cảm, mà trở nên gấp gáp, pha lẫn sự lo lắng. Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng cổ kính, như sợ ai đó đang lắng nghe.
“”Không… không chỉ vì tiền, thưa bà,”” Nam nói nhanh, ánh mắt đảo liên tục. “”Con… con đang bị truy lùng.””
Bà Liễu, vẫn đang ôm ngực, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đờ đẫn nhìn anh. Truy lùng? Ai? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vết thương lòng do sự phản bội vẫn còn đó, nhưng sự mơ hồ, nguy hiểm trong lời nói của anh lại khơi lên một nỗi sợ mới.
“”Truy lùng?”” Bà lặp lại yếu ớt.
Nam gật đầu lia lịa, tay nắm lấy tay bà Liễu – một cử chỉ khiến bà giật mình vì sự đột ngột và có phần chân thành bất ngờ. Bàn tay anh lạnh ngắt.
“”Đúng vậy. Họ… họ là những kẻ cho vay nặng lãi. Con đã mượn tiền của chúng, số tiền rất lớn. Con không trả kịp…”” Giọng anh nghẹn lại, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ lại ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ, khác hẳn với lúc anh nói về việc lừa dối bà. Cái vẻ chai sạn biến mất, thay vào đó là sự non nớt, hoảng loạn của một chàng trai trẻ đối mặt với hiểm nguy chết người.
“”Chúng… chúng rất nguy hiểm. Chúng giết người không ghê tay.”” Nam thì thầm, gần như chỉ đủ cho bà Liễu nghe thấy, như thể bức tường cũng có tai. Anh siết nhẹ bàn tay bà, khẩn khoản. “”Con biết con đã lừa dối bà về chuyện con cái, chuyện tình cảm. Con xin lỗi. Nhưng con cưới bà không chỉ vì muốn lấy tiền. Con cần… con cần một nơi để ẩn mình.””
Anh nhìn thẳng vào mắt bà Liễu, sự sợ hãi trong đáy mắt anh là thật. “”Con nghĩ… ở một nơi hẻo lánh như làng mình, với một người vợ lớn tuổi, không ai sẽ tìm ra con. Con hy vọng có thể ở đây một thời gian, tìm cách kiếm đủ tiền để trả nợ trước khi chúng tìm thấy con. Nếu chúng tìm thấy con…”” Nam dừng lại, nuốt khan. “”Con không biết chúng sẽ làm gì. Không chỉ với con… mà có thể cả những người ở gần con.””
Lời nói cuối cùng của anh như một luồng điện chạy dọc sống lưng bà Liễu. Nó không còn là chuyện bà bị lừa nữa. Nó là chuyện sinh tử. Là nguy hiểm đang rình rập ngay trong chính ngôi nhà của bà. Bà Liễu nhìn Nam, nhìn sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt anh, và bà biết anh không nói dối về điều này. Cái đêm tân hôn định mệnh này, không phải là khởi đầu của hạnh phúc, mà là sự mở cửa cho một mối hiểm nguy khôn lường bước vào cuộc đời bà.”
“Bà Liễu vẫn còn đang bàng hoàng nhìn Nam, những lời anh vừa nói như đóng băng tất cả cảm xúc của bà, chỉ còn lại sự sợ hãi. Căn phòng cổ kính bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như thể có ai đó vừa mở toang cánh cửa cho hiểm nguy tràn vào. Bà nhìn Nam, rồi vô thức nhìn về phía cửa chính. Đúng lúc đó…
RẦM! RẦM! RẦM!
Tiếng gõ cửa bất ngờ và dồn dập như sấm sét vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của đêm tân hôn. Mỗi tiếng gõ như búa bổ vào ngực Bà Liễu. Tiếp theo là những tiếng quát tháo dữ dội, hung hãn vọng vào từ bên ngoài.
“Mở cửa! Mở cửa ngay! Thằng Nam! Biết mày trốn ở đây rồi!”
“Mở cửa ra không chúng tao đốt nhà bây giờ!”
Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ đe dọa, khiến Bà Liễu cứng họng, không thở nổi. Tiếng tim bà đập loạn xạ, muốn nhảy khỏi lồng ngực. Toàn thân bà run lên bần bật. Cái đêm tân hôn định mệnh này, không phải là khởi đầu của hạnh phúc như bà từng mơ, mà chính là sự mở cửa cho một mối hiểm nguy khôn lường bước vào cuộc đời bà. Bà Liễu nhìn Nam, thấy khuôn mặt anh trắng bệch đi, đôi mắt vốn đã kinh hoàng giờ như muốn lồi ra.
“Chúng… chúng tìm thấy con rồi,” Nam thì thầm, giọng run rẩy đến cực điểm, bàn tay đang nắm tay bà Liễu siết chặt đến đau điếng. Ánh mắt anh cầu xin, đầy tuyệt vọng nhìn bà. “Chuyện kinh hoàng… chính là chuyện này, thưa bà.”
Bà Liễu nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy dài. Bà nhận ra, những lời Nam nói không phải là lời biện hộ cho sự lừa dối về tình yêu. Anh ta nói thật. Cái giá bà phải trả cho khao khát có con nối dõi không chỉ là tiền bạc, sự phản bội, mà còn là sự an toàn, là tính mạng đang bị đe dọa ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng nghỉ, càng lúc càng dồn dập, dữ tợn hơn.”
“Tiếng tim Bà Liễu đập thình thịch, muốn vỡ tung. Bà nhìn Nam, khuôn mặt anh lúc này không còn vẻ ngây ngô hay đáng thương lúc cầu xin bà cưới. Thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, đôi mắt hoảng loạn đến mức gần như mất đi lý trí. Anh tái mét, đôi môi mím chặt.
“”Họ… họ đến thật rồi,”” Nam lẩm bẩm, giọng lạc đi. Anh quay phắt về phía Bà Liễu, hai tay nắm lấy vai bà siết chặt. “”Bà ơi! Làm ơn giúp con trốn! Họ sẽ giết con mất!””
Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn không ngừng, kèm theo những lời đe dọa càng lúc càng tàn bạo.
“”Mở cửa ra! Thằng Nam! Mày không thoát được đâu!””
“”Đốt nhà nó đi! Đốt cái nhà mụ già này đi!””
Nghe đến tên mình và nghe lời đe dọa nhằm vào cả ngôi nhà, cả tính mạng của mình, Bà Liễu bỗng bừng tỉnh. Bà không còn hoảng sợ đến mức tê liệt nữa, thay vào đó là một thứ bản năng sinh tồn trỗi dậy. Bà nhìn Nam, ánh mắt xen lẫn sợ hãi và tức giận.
“”Làm sao? Làm sao mà giúp được? Họ đông như vậy…”” Bà thì thầm, giọng run rẩy.
Nam không trả lời, đầu anh quay ngang quay dọc, mắt quét khắp căn phòng cưới sang trọng nhưng giờ như một chiếc bẫy. Anh nhìn ra cửa sổ, rồi lại nhìn về phía cuối phòng, nơi có cánh cửa phụ dẫn ra phía sau nhà. Cửa sổ có song sắt, quá cao để thoát. Cánh cửa kia…
“”Cửa sau! Bà ơi, cửa sau nhà bà!”” Nam đột ngột reo lên, không phải vì vui mừng mà là sự tuyệt vọng khi thấy lối thoát mong manh. Anh buông vai Bà Liễu, lao về phía cánh cửa phụ. “”Nhanh lên bà! Giúp con mở cửa! Nếu không, cả bà cũng sẽ bị vạ lây vì giấu con!””
Lời nói của Nam như gáo nước lạnh tạt vào Bà Liễu. Đúng rồi, bà đã rước họa vào nhà. Nếu những kẻ hung hãn ngoài kia biết bà đang che giấu Nam, bà cũng sẽ không tránh khỏi liên lụy. Cái khao khát có con nối dõi đã đẩy bà vào tình thế nguy hiểm chết người này. Không suy nghĩ thêm, Bà Liễu lập tức chạy theo Nam về phía cánh cửa phụ. Tiếng gõ cửa chính càng lúc càng dữ dội, như muốn bung ra bất cứ lúc nào.”
“Họ lao về phía cánh cửa phụ. Tiếng gõ cửa chính ầm ầm như muốn bật tung bản lề. Bà Liễu cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy bà, lấn át cả sự tức giận vì bị Nam lừa gạt. Giờ phút này, chỉ có bản năng sinh tồn mách bảo bà phải hành động. Giấu Nam không chỉ là giúp anh ta, mà còn là cứu lấy chính mạng sống và ngôi nhà của bà. Bà Liễu nhìn quanh khu vực phía sau căn phòng, ánh mắt quét nhanh tìm kiếm một chỗ ẩn nấp tạm thời. Bà nhớ đến căn nhà kho cũ kỹ nằm khuất sau vườn, nơi ít ai lui tới. Nơi đó có một lối đi nhỏ hẹp, dễ bị bỏ qua.
“”Bên kia!”” Bà Liễu thốt lên, giọng run rẩy, chỉ về phía cuối hành lang dẫn ra sân sau, nơi có một góc khuất. “”Cái nhà kho cũ… có đường dẫn vào đó. Mau! Trốn vào đó đi!””
Bà Liễu nói đứt quãng, vừa nói vừa đẩy nhẹ Nam về hướng bà vừa chỉ. Khuôn mặt bà trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt vẫn đầy vẻ hoảng loạn nhưng ẩn chứa sự quyết liệt.
Nam không chần chừ một giây. Anh lập tức hiểu ý bà Liễu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mong manh. Không nói lời nào, anh cúi thấp người, nhanh chóng lao về phía bà Liễu vừa chỉ. Tiếng la hét, đập phá bên ngoài cánh cửa chính ngày càng gần. Chúng đang cố gắng phá cửa. Bà Liễu nhìn theo bóng Nam khuất dần, bàn tay nắm chặt tà áo, người run lên bần bật.”
“Cánh cửa gỗ lim lâu đời kêu lên một tiếng ken két thảm thiết rồi bật tung ra khỏi bản lề, đổ sầm xuống sàn nhà. Bụi bay mù mịt. Vài bóng người đàn ông to lớn, ăn mặc tối màu, mặt mũi bặm trợn, xăm trổ đầy mình xông thẳng vào bên trong. Chúng dừng lại đột ngột, mắt láo liên đảo quét khắp không gian u tối của ngôi nhà cổ. Đôi mắt sắc lạnh, đầy cảnh giác. Một tên, có vết sẹo dài trên má trái, nhìn thấy Bà Liễu đang đứng run rẩy ở cuối hành lang dẫn ra sân sau. Hắn nheo mắt, ánh nhìn đầy dò xét và đe dọa găm chặt lấy bà.
“”Bà già, có thấy thằng nào trẻ trẻ, cao ráo, mặt non choẹt vừa chạy vào đây không?”” Tên sẹo tiến lên một bước, giọng gằn, lạnh lẽo như dao cứa. Hắn đảo mắt nhìn quanh quất thêm lần nữa.
Bà Liễu siết chặt tay, cố nén lại tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Bà run run lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi tột độ. “”Không… không có ai hết… Chỉ có mình lão già này ở nhà thôi…”” Giọng bà lí nhí, yếu ớt. Bà cố gắng làm cho mình trông thật thảm hại, thật vô hại.
Tên sẹo không tin. Hắn nhìn thẳng vào mắt Bà Liễu, ánh mắt như muốn xuyên thủng qua tâm can bà. Những tên khác bắt đầu di chuyển, lướt qua phòng khách sơ sài, liếc nhìn các ngóc ngách, nhưng trọng tâm chú ý vẫn dồn vào Bà Liễu. Không khí trong nhà căng như dây đàn, chỉ chờ một tia lửa là bùng cháy. Bà Liễu cảm giác như mình sắp ngất đi.”
“Tên sẹo nhìn bà Liễu, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. Hắn cười khẩy, một nụ cười không chạm đến mắt, đầy vẻ coi thường và đe dọa.
“”Không có ai? Bà già, bà nghĩ chúng tôi đến đây để chơi à?”” Hắn tiến thêm một bước nữa, mũi giày bọc thép suýt chạm vào tà áo the cũ kỹ của bà. Những tên còn lại bắt đầu tản ra, không chỉ lướt nhìn nữa mà bắt đầu lục soát qua loa những vật dụng bày biện trong nhà. Tiếng động của chúng khiến không khí càng thêm hỗn loạn và đáng sợ.
Bà Liễu hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nhịp thở đang gấp gáp trong lồng ngực. Bà siết chặt hai tay vào nhau đến mức móng tay gần như bấm vào da thịt. Trán bà lấm tấm mồ hôi lạnh. Bà phải tỏ ra bình tĩnh, phải làm cho chúng tin. Vì bà biết, Nam đang ở rất gần đây, đang nấp ở một chỗ nào đó trong ngôi nhà cổ này. Bà không thể để chúng tìm thấy cậu ấy. Không bao giờ.
Bà ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn thẳng vào mắt tên sẹo, dù ánh mắt hắn khiến bà muốn quỵ xuống. Giọng bà vẫn run run, nhưng lần này có thêm chút cương quyết gượng ép.
“”Thật… thật mà… Cậu ta…”” Bà dừng lại, nuốt khan. “”Cậu ta không có ở đây…”” Bà lắp bắp, ánh mắt đảo qua loa một vòng, cố ý không nhìn về phía nào cụ thể. “”Tôi không biết… cậu ta đi đâu tôi làm sao biết được…””
Tên sẹo nheo mắt, quan sát kỹ từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Bà Liễu. Hắn nhận thấy sự run rẩy không thể che giấu, sự né tránh trong ánh mắt, nhưng đồng thời cũng có một lớp vỏ bọc gì đó mà hắn chưa thể xuyên thủng. Một trong những tên còn lại quay lại, khẽ lắc đầu báo hiệu không thấy gì ở phòng khách. Sự sốt ruột hiện rõ trên nét mặt tên sẹo. Hắn không có nhiều thời gian. Hắn cần câu trả lời, ngay lập tức.”
“Tên sẹo mất hết kiên nhẫn. Nét mặt hắn sa sầm lại, lạnh lẽo như băng. “”Tìm!”” Hắn gằn giọng, ra lệnh.
Ngay lập tức, những tên côn đồ còn lại, vốn đã sốt ruột, bắt đầu hành động một cách tàn bạo. Chúng không chỉ lục lọi qua loa nữa. Chúng xông vào các phòng, lật tung mọi thứ trên đường đi. Tiếng chân thô bạo, tiếng đồ gỗ bị kéo lê ken két, tiếng cửa tủ bị giật mạnh bật tung vang vọng khắp căn nhà cổ.
Trong căn nhà vốn yên bình và tĩnh lặng, giờ đây chỉ còn lại sự hỗn loạn và tiếng phá phách dữ dội. Một tên xô đổ cái bàn thờ nhỏ ở góc nhà, bát hương rơi loảng xoảng, tro tàn vương vãi khắp sàn. Một tên khác giật mạnh tấm rèm cửa cũ kỹ, xé toạc nó khỏi thanh treo. Chúng không quan tâm đến giá trị hay kỷ vật, chỉ đơn giản là muốn tìm thấy thứ chúng cần, càng nhanh càng tốt.
Bà Liễu đứng chết trân ở phòng khách, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt. Mỗi tiếng động mạnh, mỗi vật dụng bị phá hủy như nhát dao cứa vào tim bà. Đây là ngôi nhà bà đã sống cả đời, chứa đầy kỷ niệm. Giờ đây, nó đang bị biến thành một đống đổ nát chỉ trong vài phút. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhăn nheo của bà, nhưng bà không dám khóc thành tiếng.
Một tên điên cuồng lục soát trong bếp. Tiếng chén bát bằng sành, sứ vỡ vụn dưới nền nhà gỗ mục nghe thật chói tai. Hắn lật tung cả nồi niêu, xoong chảo, đổ hết thức ăn thừa ra sàn. Mùi đồ ăn ôi thiu quyện với mùi bụi bặm và sự phá hủy.
“”Không có gì hết, đại ca!”” Tiếng một tên vọng ra từ phía sau nhà.
“”Tìm kỹ vào!”” Tên sẹo hét lại, mắt vẫn không rời Bà Liễu, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc yếu ớt của bà.
Bà Liễu cảm thấy như tim mình ngừng đập. Sự đau xót vì ngôi nhà bị tàn phá trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột độ. Sợ hãi cho Nam. Chúng đang lùng sục từng ngóc ngách. Nếu chúng tìm thấy cậu ấy… Bà Liễu siết chặt bàn tay lại, cố gắng điều chỉnh hơi thở run rẩy. Bà phải giữ vững. Bà phải làm gì đó.”
“Một tên trong bọn, có vẻ là tên ít nói nhất, lẳng lặng đi về phía gian buồng phía sau nhà. Đó chính là căn buồng nơi đêm tân hôn kinh hoàng đã diễn ra, và cũng là nơi Bà Liễu đã lén chỉ cho Nam một chỗ ẩn nấp tạm bợ trong cơn hỗn loạn. Bà Liễu thấy hắn tiến đến, cảm giác như một tảng băng lớn vừa đè lên lồng ngực. Hơi thở của bà nghẹn lại.
Hắn bước chân thô kệch trên sàn gỗ, tiếng ken két vang lên khô khốc trong không gian hỗn loạn. Hắn dừng lại trước cánh cửa buồng, một cánh cửa gỗ cũ kỹ không khóa trái. Bà Liễu nín thở, đôi mắt dõi theo từng cử động của hắn, đồng tử giãn rộng vì sợ hãi. Tim bà đập thình thịch, mỗi nhịp đập như muốn xé toạc lồng ngực già nua. Nó đập mạnh đến nỗi bà sợ chính tiếng tim mình sẽ tố cáo Nam.
Tên côn đồ đưa tay nắm lấy tay nắm cửa. Hắn hơi do dự một chút, có lẽ vì không gian tối tăm bên trong hoặc đơn giản là sự ngẫu nhiên trong cuộc tìm kiếm. Bà Liễu nhắm chặt mắt lại trong tích tắc, khẩn cầu một phép màu. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán bà.
Hắn vặn tay nắm cửa. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra một khoảng nhỏ. Không gian bên trong tối om. Hắn thò đầu vào nhìn lướt qua. Bà Liễu như ngừng thở. Cả thế giới quanh bà dường như dừng lại. Mọi tiếng động phá phách khác trong nhà trở nên mờ nhạt. Tất cả sự chú ý của bà dồn vào cánh cửa đang hé mở và tên côn đồ đó.
Hắn không bước hẳn vào. Chỉ là một cái nhìn vội vã vào bóng tối. Rồi, hắn lại kéo cánh cửa lại một cách hờ hững. Tiếng kẽo kẹt nhỏ hơn lúc mở. Hắn buông tay nắm cửa ra. Cánh cửa đóng lại, không hoàn toàn kín nhưng đủ để che khuất tầm nhìn vào bên trong.
Bà Liễu cảm thấy một luồng không khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn không tìm thấy. Thật không thể tin được. Hắn chỉ nhìn qua loa. Nhưng tại sao? Hắn không nghi ngờ gì sao?
Tên côn đồ quay lưng lại với cánh cửa, hướng về phía Bà Liễu. Hắn nhún vai, vẻ thất vọng. “”Không có gì đặc biệt ở đây,”” hắn lẩm bẩm đủ to để Bà Liễu nghe thấy, rồi hắn tiếp tục đi sang gian buồng khác.
Nhưng khoảnh khắc kinh hoàng vẫn chưa tan biến. Sự căng thẳng vẫn treo lơ lửng trong không khí. Bà Liễu vẫn nín thở, chờ đợi xem tên sẹo sẽ phản ứng thế nào khi bọn chúng lục soát khắp nơi mà không tìm thấy thứ gì. Và quan trọng hơn, liệu Nam có thật sự an toàn ở nơi hắn vừa đi qua không? Bà Liễu biết, đây chỉ là sự trì hoãn. Cuộc tìm kiếm vẫn đang tiếp diễn, và mỗi giây trôi qua là một sự tra tấn.”
“Bọn côn đồ tiếp tục cuộc tìm kiếm dữ dội. Chúng lật tung mọi thứ, từ chiếc chõng tre cũ kỹ đến những chiếc chum vại sứt mẻ ngoài sân sau. Tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng chân đạp thô bạo vang vọng khắp ngôi nhà cổ. Bà Liễu đứng lặng yên ở góc nhà, trái tim vẫn đập nhanh và mạnh, nhưng ánh mắt sắc sảo hơn đã nhìn rõ sự thất bại và bực dọc trên khuôn mặt của chúng. Bọn chúng sục sạo từng ngóc ngách nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết của Nam.
Sự tức giận bắt đầu bùng lên. Tên cầm đầu, gã đàn ông có vết sẹo dài trên má, dừng lại, quét ánh mắt tìm kiếm khắp căn nhà một lần nữa rồi quay sang đồng bọn. “”Không có gì hết!”” hắn gầm gừ, giọng đầy vẻ khó chịu. Những tên khác cũng ngừng tay, mặt mày cau có. Rõ ràng, chúng đã bị qua mặt.
Tên Sẹo từ từ tiến lại chỗ Bà Liễu đang đứng. Hắn dừng lại cách bà một khoảng ngắn, đôi mắt lạnh lẽo chứa đầy sự đe dọa. Bà Liễu không lùi bước, bà nhìn thẳng vào hắn, dù trong lòng vẫn đang run sợ. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt già nua của bà, như muốn xuyên thủng tâm can bà để tìm ra sự thật. Sự im lặng kéo dài vài giây đầy căng thẳng.
Rồi, gã Sẹo nghiến răng, giọng hắn hạ xuống, trầm đục và đầy chết chóc: “”Nghe đây, mụ già.”” Hắn nói chậm rãi, nhấn từng chữ. “”Tao biết là mày biết cái thằng đó ở đâu.”” Ánh mắt hắn sắc như dao găm thẳng vào bà. “”Hôm nay tao không tìm thấy, nhưng nhớ lấy lời tao đây.”” Hắn nhô mặt gần hơn một chút, giọng nói mang theo luồng khí lạnh. “”Nếu mày dám chứa chấp nó, che giấu nó… thì liệu hồn đấy!”” Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì tức giận. “”Tụi tao… sẽ quay lại!””
Nói xong, gã Sẹo hất hàm ra hiệu cho đồng bọn. Bọn chúng không nói thêm lời nào, chỉ trừng mắt nhìn Bà Liễu thêm lần nữa rồi quay lưng bước ra ngoài. Tiếng giày dép lẹp kẹp trên sàn gỗ rồi trên sân đất nhanh chóng nhỏ dần. Chúng lên xe, tiếng động cơ nổ máy rồi vụt đi, để lại phía sau sự im lặng đáng sợ và một ngôi nhà ngổn ngang như vừa trải qua một cơn bão.
Bà Liễu đứng đó, lắng nghe tiếng xe đi xa dần cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Vai bà sụp xuống, hơi thở thoát ra yếu ớt. Bà nhìn quanh ngôi nhà tan hoang, rồi ánh mắt lại hướng về phía gian buồng tối om nơi Nam đang ẩn mình. Lời đe dọa của bọn chúng vẫn văng vẳng trong tai bà, lạnh lẽo và đáng sợ. Bà biết, nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Đây chỉ là sự tạm lắng.”
Bà Liễu vẫn đứng đó, lắng nghe tiếng xe đi xa dần cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Vai bà sụp xuống, hơi thở thoát ra yếu ớt. Bà nhìn quanh ngôi nhà tan hoang, rồi ánh mắt lại hướng về phía gian buồng tối om nơi Nam đang ẩn mình. Lời đe dọa của bọn chúng vẫn văng vẳng trong tai bà, lạnh lẽo và đáng sợ. Bà biết, nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Đây chỉ là sự tạm lắng. Khi tiếng bước chân và tiếng động cơ của những kẻ truy lùng đã khuất hẳn vào màn đêm, sự căng thẳng tột độ trong lồng ngực Bà Liễu mới dần tan biến. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm hồn đang chấn động. Toàn thân bà vẫn còn run rẩy khe khẽ. Bà Liễu chậm rãi, từng bước nặng nề, đi về phía gian buồng nơi Nam đã trốn. Bóng tối trong buồng vẫn đặc quánh, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào. Bà dừng lại trước cửa buồng, im lặng chờ đợi. Vài giây trôi qua, tĩnh mịch đến đáng sợ. Rồi, từ trong bóng tối, một hình dáng lảo đảo bước ra. Đó là Nam. Người anh lấm lem bụi bẩn, quần áo xộc xệch, mái tóc rối bù. Khuôn mặt trẻ tuổi của anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ và sợ hãi. Vẻ mặt Nam lúc này đầy sự ân hận, kiệt sức và cả một nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại. Anh nhìn Bà Liễu, không nói nên lời.
“Khuôn mặt Nam hốc hác, đôi mắt quầng thâm, nhìn thẳng vào Bà Liễu. Sự ân hận, kiệt sức và cả nỗi sợ vẫn còn vương vấn trên nét mặt trẻ tuổi. Anh lảo đảo bước thêm một bước, gượng gạo đứng thẳng dậy. Anh biết, khoảnh khắc này đã đến. Giọng anh khàn đặc, run rẩy, không còn vẻ ngây ngô, hiền lành thường ngày nữa.
“”Con… con xin lỗi bà…””
Nam cúi gằm mặt xuống, đôi vai gầy khẽ rung lên. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của người phụ nữ lớn tuổi đã cưu mang mình, đã đặt bao nhiêu hy vọng vào cuộc hôn nhân giả dối này.
“”Con đã… đã lừa dối bà.””
Lời thú nhận khó khăn bật ra, nặng trĩu như chì. Anh biết, nó chẳng thể bù đắp được những gì đã xảy ra. Anh là một kẻ nói dối, một tai họa vô tình kéo đến ngôi làng yên bình này, kéo đến cuộc đời cô độc của Bà Liễu.
“”Con đã kéo bà vào nguy hiểm… chỉ vì con.””
Anh siết chặt nắm tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau điếng. Cảnh tượng hỗn loạn vừa rồi, tiếng truy đuổi, sự sợ hãi tột cùng của Bà Liễu ám ảnh anh. Anh không thể nào ở lại được nữa. Anh là mầm mống của tai ương.
“”Con biết… con không thể ở lại đây được nữa.””
Anh ngước lên, ánh mắt giờ đây không còn vẻ sợ sệt đơn thuần, mà xen lẫn sự quyết tâm và cả một nỗi buồn sâu thẳm. Dấu hiệu bí ẩn trong đôi mắt ấy, cái mà Bà Liễu chưa kịp nhận ra rõ ràng, giờ đây như phản chiếu một bí mật đen tối nào đó.
“”Ở lại… chỉ mang họa cho bà thôi.””
Giọng Nam nghẹn lại, như cố kìm nén một điều gì đó. Anh nhìn quanh ngôi nhà cổ tan hoang, từng đồ vật đổ vỡ, từng bức tường nứt nẻ. Tất cả là do anh.
“”Con xin lỗi bà… Giấc mơ của bà…””
Anh nhắc đến điều mà Bà Liễu khao khát nhất, điều mà bà đã đánh đổi cả cuộc đời để có được. Đó là lý do bà chấp nhận cuộc hôn nhân kỳ lạ này.
“”…con không thể thực hiện được rồi.””
Lời nói như một nhát dao đâm vào trái tim Bà Liễu, cũng như vào chính lương tâm anh. Anh không thể cho bà thứ bà muốn. Anh không phải là người có thể làm điều đó.
“”Con phải đi… ngay bây giờ.””
Nam nói dứt khoát, như thể đang tự ra lệnh cho chính mình. Không do dự, không chần chừ.
“”Đi ngay bây giờ… để bà được an toàn.””
Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này. Biến mất. Đưa hiểm nguy đi xa khỏi Bà Liễu, khỏi ngôi làng quê yên bình này. Anh không chờ Bà Liễu phản ứng, không chờ một lời đồng ý hay níu kéo. Anh quay người lại, hướng về phía cửa sau, nơi dẫn ra khu vườn tối tăm. Mỗi bước chân anh đi, như mang theo một phần sự bình yên của nơi này.”
Anh không chờ Bà Liễu phản ứng, không chờ một lời đồng ý hay níu kéo. Anh quay người lại, hướng về phía cửa sau, nơi dẫn ra khu vườn tối tăm. Mỗi bước chân anh đi, như mang theo một phần sự bình yên của nơi này. Cơn mưa nặng hạt hơn, như muốn nhấn chìm mọi thứ trong bóng đêm và nước. Từng giọt nước quất mạnh vào mái nhà, vào khung cửa sổ vỡ nát. Nam không ngoảnh lại. Bóng dáng gầy gò của anh nhanh chóng hòa vào màn đêm đen kịt ngoài kia. Anh lao vào cơn mưa như một kẻ trốn chạy, mỗi bước chân dẫm lên nền đất sũng nước, văng lên bùn lầy. Ánh chớp loang loáng trên bầu trời thi thoảng rọi xuống, chỉ đủ để thấy giây lát bóng anh đang xa dần, xa dần. Tiếng mưa át đi mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Nam và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết phải đi thật nhanh, thật xa khỏi nơi này, khỏi Bà Liễu. Căn nhà cổ giờ đây chỉ còn lại Bà Liễu một mình, giữa đống đổ nát hoang tàn, giữa tiếng mưa gào thét và nỗi đau của giấc mơ tan vỡ. Bà đứng chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng dáng khuất dần của người chồng trẻ tuổi, cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn. Cơn mưa như xé nát bầu không khí, cuốn trôi đi tất cả những hy vọng, những mong ước mà bà đã vun đắp bấy lâu. Nam đã đi. Anh đã rời bỏ bà, rời bỏ ngôi nhà này, mang theo bí mật kinh hoàng và để lại bà bơ vơ giữa đêm tối.
“Bà Liễu cảm thấy sức lực trong người như bị rút cạn. Chân bà run rẩy, không còn đủ sức để đứng vững. Bà lảo đảo, rồi từ từ ngồi sụp xuống nền nhà lạnh ngắt, nơi những mảnh vỡ của đồ đạc và hy vọng nằm ngổn ngang. Cơn mưa ngoài kia vẫn trút xuống xối xả, tiếng động ầm ào như tiếng khóc than ai oán, hòa cùng tiếng gió rít qua những ô cửa sổ vỡ nát.
Bà Liễu nhìn quanh. Ngôi nhà cổ thân thuộc giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Chiếc bàn thờ đổ xiêu vẹo, những vật trang trí ngày tân hôn vương vãi khắp nơi. Chiếc giường cưới mà bà đã chuẩn bị với bao hy vọng giờ là một mớ hỗn độn. Mọi thứ đều tan vỡ, giống như giấc mộng mà bà đã ôm ấp bấy lâu.
Bà Liễu siết chặt lấy vạt áo, cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ nền nhà đá ẩm ướt mà còn từ sâu thẳm trái tim. Giấc mơ có một đứa con, một đứa cháu để nối dõi tông đường, để không còn cô độc khi tuổi già ập đến, giờ đây đã vụn tan. Nó kết thúc không phải bằng niềm hạnh phúc vỡ òa, mà bằng một đêm tân hôn kinh hoàng, một bí mật mà bà không dám gọi tên, và sự biến mất đột ngột của người chồng trẻ.
Bà Liễu nhắm nghiền mắt, khuôn mặt nhăn nheo đẫm nước mắt. Cơn mưa như gột rửa đi tất cả, nhưng không thể gột rửa được nỗi ám ảnh của đêm qua hay nỗi đau của sự thật trần trụi: Bà lại cô độc. Sự cô độc lần này còn thấm thía hơn bất cứ khi nào khác trong cuộc đời. Nó là sự cô độc đến từ chính sự lựa chọn sai lầm, sự hy vọng mù quáng, và cái giá phải trả cho một giấc mộng muộn màng.
Bà ngồi đó, nhỏ bé giữa sự tàn phá, giữa tiếng mưa gào thét. Không còn nước mắt để khóc, chỉ còn lại sự trống rỗng mênh mang. Bà nghĩ về những lời gièm pha của dân làng, về sự khinh miệt trong ánh mắt họ. Có lẽ, họ đã đúng. Có lẽ, bà đã quá tham lam, quá ngu muội.
Thời gian trôi qua thật chậm. Cơn mưa dần ngớt. Ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng le lói qua những khe hở trên mái nhà, chiếu rọi xuống căn nhà hoang tàn. Bà Liễu vẫn ngồi yên đó, như một pho tượng giữa đống đổ nát. Không còn tiếng khóc, không còn sự giãy giụa. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Bà hít một hơi thật sâu, không khí ẩm lạnh tràn vào lồng ngực. Đôi mắt bà nhìn về phía trước, qua khung cửa sổ vỡ, nơi khu vườn vẫn còn chìm trong màn sương mỏng.
Rồi, thật chậm rãi, bà khẽ đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Nỗi đau vẫn còn đó, sự cô độc vẫn còn đó, nhưng dường như có điều gì đó khác đang len lỏi vào tâm hồn bà. Có lẽ, chính sự tàn phá này, chính sự mất mát này, đã buộc bà phải đối diện với chính mình một cách trần trụi nhất. Giấc mộng có con đã tan vỡ, nhưng cuộc đời thì vẫn tiếp diễn. Bà không thể mãi ngồi đây gặm nhấm nỗi đau.
Cuộc đời của bà Liễu đã trải qua biết bao sóng gió, bao lần đứng dậy sau những vấp ngã. Giấc mộng muộn màng này có thể là đòn giáng mạnh nhất, nhưng không phải là điểm kết thúc. Bà không còn gì để mất, cũng không còn gì để sợ hãi. Có lẽ, đã đến lúc bà phải sống cho chính mình, không phải cho bất kỳ ai khác, không phải để chứng minh điều gì với bất kỳ ai.
Bà Liễu khẽ nhúc nhích, cố gắng đứng dậy. Cơ thể bà đau nhức, nhưng tinh thần bà bỗng cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, như thể gánh nặng của giấc mộng đã được trút bỏ. Bà bước đi chậm rãi trong căn nhà đổ nát, nhìn ngắm từng mảnh vỡ như nhìn lại từng mảnh ký ức. Sẽ cần rất nhiều thời gian để dọn dẹp, để hàn gắn, không chỉ cho ngôi nhà này mà còn cho cả trái tim bà. Nhưng bà tin rằng, dù cô độc, bà vẫn có thể tìm thấy bình yên trong những ngày tháng còn lại. Ánh sáng bên ngoài ngày càng rõ hơn, mang theo hy vọng mong manh của một khởi đầu mới, dù là ở tuổi xế chiều và sau bao nhiêu giông bão.”

