“Đ/ào ao nuôi cá, ông lão phát hiện b/ộ xư/ơng l/ạ và tấm ảnh cũ khiến cả làng lặ/ng người: Sự thật rù/n/g mì/nh được ph/ơi b/ày sau 50 năm…
Làng Cẩm Thủy nằm nép mình bên dòng sông nhỏ, nơi đời sống dân làng gắn bó với đồng ruộng, ao hồ. Ông Tâm, một lão nông gần bảy mươi, sống đ/ơn độ/c trong căn nhà mái lá cuối làng. Vợ ông m/ất sớm, con cái đã rời làng lập nghiệp nơi xa, để lại ông với mảnh vườn, con gà và giấc mơ nhỏ: đ/ào một cái ao nuôi cá, vừa để có thêm thu nhập, vừa khuây khỏa tuổi già.
Một ngày đầu thu, ông Tâm bắt tay vào việc. Cái ao được chọn đào ngay sau nhà, nơi đất mềm, dễ làm. Dân làng thấy ông hì hục cuốc đất, xách nước, ai cũng cười bảo: “Ông già rồi, sức đâu mà làm ao to thế? Nuôi cá không khéo lại l/ỗ!” Ông Tâm chỉ cười hiền, đáp: “Cứ làm, trời thương thì có cá ăn.”
Ngày đào ao thứ ba, khi lư/ỡi cu/ốc của ông Tâm chạm vào một thứ cứng, ông ngỡ là đá. Nhưng khi cạy lên, ông sữ/ng ng/ười: đó không phải đá, mà là một m/ẩu xươ/ng trắng phau, dài như xư/ơng t/ay người. Ông ngừng tay, tim đập thình thịch. Nghĩ mình nhìn nhầm, ông đào tiếp, nhưng càng đào, càng l/ộ ra nhiều xư/ơng hơn… Một bộ xươ/ng ngư/ời hoàn chỉnh dần hiện ra dưới lớp đất bùn.
Tin ông Tâm đ/ào được xươ/ng ngư/ời lan nhanh như gió. Dân làng kéo đến, xôn xao bàn tán. Người bảo đó là h/ài c/ốt từ thời chiến tranh, người lại thì thầm về những câu chuyện m/a qu/ái. Ông Tâm, dù run, vẫn cẩn thận gom bộ xươ/ng đặt lên một tấm vải sạch. Trong lúc dọn dẹp, ông phát hiện thêm một vật khác nằm lẫn trong bùn: một tấm ảnh cũ, đã ngả vàng, mép rách nát. Tấm ảnh chụp một cô gái trẻ, nụ cười rạng rỡ, bên cạnh là một chàng trai. Phía sau ảnh, nét chữ xiêu vẹo ghi: “Lan và Hùng, 1972.”
Cả làng lặng đi khi tấm ảnh được truyền tay. Không ai nhận ra chàng trai, nhưng cô gái trong ảnh – nhiều người già trong làng khẳng định – chính là cô Lan, con gái út của ông Ba Rẫy, người từng nổi tiếng xinh đẹp khắp vùng Cẩm
Thủy……………………..”
“……………………..Cả làng lặng đi khi tấm ảnh được truyền tay. Không ai nhận ra chàng trai, nhưng cô gái trong ảnh – nhiều người già trong làng khẳng định – chính là cô Lan, con gái út của ông Ba Rẫy, người từng nổi tiếng xinh đẹp khắp vùng Cẩm Thủy.
“Đúng rồi! Là con Lan đấy!” Bà Sáu Tẹo, người đã gần tám mươi, run rẩy chỉ vào tấm ảnh. “Mắt nó này, nụ cười này… không lẫn đi đâu được!”
Ông Năm Gù, người ít nói nhất làng, cũng khẽ gật đầu. “Hồi đó nó đẹp lắm. Xinh nhất làng này, cái vùng này.”
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Cái tên Lan và năm 1972 trong tấm ảnh gợi về một ký ức đau lòng bị vùi lấp.
“Năm 1972…” Ông Tư Lẫm lẩm bẩm. “Cái năm đó, con Lan mất tích đúng không?”
Một bà khác chen vào, giọng run run: “Phải rồi! Nó biến mất như bốc hơi ấy! Tự dưng một sáng không thấy đâu nữa. Ông Ba Rẫy đi tìm khắp nơi, khóc cạn nước mắt mà chẳng có tin tức gì.”
Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc và kinh hãi. Cô Lan xinh đẹp biến mất bí ẩn vào khoảng năm 1972. Nay, gần 50 năm sau, ngay tại cái ao dự định đào sau nhà ông Tâm lại xuất hiện một bộ xương người hoàn chỉnh và tấm ảnh có mặt cô Lan, ghi rõ năm 1972.
“Có khi nào…” Ông Tư Lẫm ngập ngừng, không dám nói hết câu.
Nhưng những người khác đều hiểu ông muốn nói gì. Có khi nào, bộ xương này… chính là cô Lan?
Cả đám đông bỗng im phăng phắc. Gió chiều thổi qua làm cây tre sau nhà ông Tâm xào xạc, nghe như tiếng thì thầm ai oán. Ánh nắng cuối ngày hắt xuống cái ao vừa đào, nơi bộ xương trắng nằm im lìm trên tấm vải, tạo nên một khung cảnh ma quái.
Họ cố gắng lục lọi những mảnh ký ức rời rạc. Có ai từng thấy cô Lan đi với ai lạ không? Cô ấy có tâm sự gì không? Ông Ba Rẫy đã làm gì sau đó? Mọi thứ đều mờ nhạt theo lớp bụi thời gian dày đặc 50 năm.
“Còn thằng này là thằng nào?” Ai đó chỉ vào chàng trai trong ảnh.
Không ai nhận ra. Khuôn mặt lạ hoắc. Chàng trai tên Hùng. Lan và Hùng, 1972. Bộ xương. Sự biến mất. Những mảnh ghép tàn khốc bắt đầu hiện lên, tạo thành một bức tranh rợn người. Câu chuyện về cô Lan xinh đẹp và sự biến mất bí ẩn ngày nào giờ đây được khơi lại theo cách kinh hoàng nhất. Những lời bàn tán lại tiếp diễn, nhưng giờ đây không còn là hiếu kỳ nữa, mà là sự sợ hãi và ám ảnh về một sự thật có lẽ còn tàn khốc hơn cả họ tưởng tượng.”
“Những lời bàn tán lại tiếp diễn, nhưng giờ đây không còn là hiếu kỳ nữa, mà là sự sợ hãi và ám ảnh về một sự thật có lẽ còn tàn khốc hơn cả họ tưởng tượng. Không khí nặng trịch, mỗi tiếng xì xào như một nhát dao cứa vào sự bình yên giả tạo của làng quê. Họ nhìn đống xương trắng, nhìn tấm ảnh nhuốm màu thời gian, và tự hỏi điều gì kinh khủng đã xảy ra ở cái nơi yên ả này gần nửa thế kỷ trước.
“Không được rồi,” ông trưởng thôn, người đứng lặng nãy giờ quan sát, cuối cùng lên tiếng. Giọng ông đanh lại, phá tan bầu không khí ghê rợn. “Chuyện này không thể giấu được. Đây là xương người. Phải báo chính quyền thôi.”
Cả đám đông im bặt. Báo chính quyền. Từ ngữ nghe có vẻ nặng nề, mang theo những rắc rối không ai mong muốn. Nhưng ai cũng hiểu, ông trưởng thôn nói đúng. Đây không phải là chuyện mất trộm gà hay cãi vã hàng xóm, đây là một bộ xương người. Một cái chết. Có thể là một vụ án.
“Đúng đấy ông ạ,” một người dân khẽ nói. “Để thế này sao được.”
Ông trưởng thôn gật đầu. “Tôi sẽ gọi điện lên xã ngay bây giờ.” Ông quay sang nhìn Ông Tâm, người đứng dựa vào cây cột hiên nhà, nét mặt trắng bệch. “Ông Tâm này, ông là người phát hiện. Lát nữa công an xuống, ông phải tường trình lại hết nhé.”
Ông Tâm giật mình. Nỗi lo âu dâng lên trong lòng già như thủy triều. Ông gật đầu một cách máy móc, không nói nên lời. Bàn tay ông run run, mồ hôi túa ra trên trán. Tại sao lại là ông? Tại sao bộ xương và tấm ảnh lại xuất hiện ngay ao nhà ông? Hàng ngàn câu hỏi xoáy vào tâm trí ông, đi kèm với một cảm giác bất an mơ hồ nhưng mãnh liệt. Cái ao này, lẽ ra chỉ là nơi ông nuôi cá, giờ đây lại trở thành hiện trường của một câu chuyện rùng rợn từ quá khứ. Ông nhìn đám đông xôn xao, nhìn bộ xương vẫn nằm im lìm dưới ánh chiều tà, và cảm thấy mình đang bị kéo vào một vòng xoáy đáng sợ mà ông hoàn toàn không muốn dính líu vào. Tiếng điện thoại bàn reng lên trong nhà ông trưởng thôn, báo hiệu một chương mới đầy biến động sắp bắt đầu ở làng Cẩm Thủy. Ông Tâm nuốt khan, trái tim đập thình thịch như trống trận. Vận mệnh dường như vừa đặt một gánh nặng không lường trước lên vai ông.”
“Tiếng chuông điện thoại bàn nhà ông trưởng thôn vừa dứt, không khí ở ao nhà Ông Tâm càng thêm căng thẳng. Những người dân hiếu kỳ vẫn đứng vây quanh, nhưng đã giãn ra một chút, nhường không gian cho sự xuất hiện sắp tới. Ông Tâm đứng đó, cảm giác bị mắc kẹt, mắt nhìn chằm chằm xuống cái ao, nơi bộ xương trắng vẫn nằm im lìm dưới làn nước đục.
Không lâu sau, từ phía đầu làng, tiếng còi hú vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng của buổi chiều quê. Hai chiếc xe công vụ màu xanh lao nhanh về phía nhà Ông Tâm. Đám đông dân làng tự động dạt sang hai bên, ánh mắt đầy tò mò và pha lẫn chút sợ sệt.
Cửa xe mở ra, vài cán bộ công an bước xuống. Người đi đầu mặc quân phục chỉnh tề, nét mặt nghiêm nghị. Ông nhanh chóng tiến lại gần khu vực ao, nơi ông trưởng thôn đang đứng đợi.
“Báo cáo đồng chí, hiện trường đây ạ,” ông trưởng thôn nhanh nhẹn trình bày, chỉ tay về phía bộ xương. “Bộ xương phát hiện dưới ao, cùng với tấm ảnh này.” Ông đưa tấm ảnh cũ cho vị cán bộ.
Vị cán bộ nhận lấy tấm ảnh, quan sát kỹ. Đôi mắt ông dừng lại ở nét chữ nguệch ngoạc phía sau. “Lan và Hùng, 1972.” Ông khẽ lẩm bẩm, rồi trao tấm ảnh cho đồng đội, người nhanh chóng cho nó vào túi zip bảo quản.
Một nhóm công an khác mang theo dây và cột, nhanh chóng căng dây phong tỏa toàn bộ khu vực quanh ao nhà Ông Tâm. Họ yêu cầu người dân lùi ra xa, giữ nguyên hiện trường. Tiếng loa nhỏ vang lên: “Đề nghị bà con giữ khoảng cách, không được lại gần khu vực đã phong tỏa!”
Các cán bộ chuyên môn mặc đồ bảo hộ, đeo găng tay, cẩn thận tiếp cận bộ xương. Họ dùng dụng cụ chuyên dụng để làm sạch sơ bộ bùn đất, quan sát cấu trúc xương. Tiếng họ trao đổi nhỏ nhẹ, dùng các thuật ngữ chuyên ngành mà dân làng không hiểu. “Hoàn chỉnh… Có vẻ là người trưởng thành…”
Vị cán bộ chỉ huy quay sang tìm Ông Tâm. Ông Tâm vẫn đứng dựa cột hiên, người hơi run rẩy.
“Ông đây rồi,” vị cán bộ nói, giọng điệu không nặng nề nhưng đầy sự nghiêm túc. “Chúng tôi là Công an huyện. Ông là người phát hiện bộ hài cốt này, đúng không?”
Ông Tâm giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Dạ, vâng… là tôi.”
“Ông có thể tường trình lại toàn bộ sự việc từ lúc ông phát hiện không? Chi tiết nhất có thể.” Vị cán bộ nhìn thẳng vào mắt Ông Tâm. “Và sau đó, mời ông về trụ sở huyện để hợp tác điều tra thêm.”
Ông Tâm nuốt khan. Về trụ sở huyện? Nỗi bất an trong lòng càng dâng cao. Ông gật đầu một cách khó nhọc. “Dạ… tôi sẽ tường trình.”
Ông trưởng thôn đứng cạnh đó, im lặng theo dõi. Đám đông dân làng bàn tán xôn xao phía sau dây phong tỏa. Họ chỉ trỏ vào Ông Tâm, vào bộ xương, vào tấm ảnh trong tay công an. Cô Lan, chàng Hùng năm 1972… bộ xương dưới ao… Tất cả những mảnh ghép rời rạc bắt đầu tạo thành một bức tranh ám ảnh về quá khứ. Làng Cẩm Thủy yên bình ngày nào, giờ đây đang bị khuấy động bởi một bí mật kinh hoàng chôn vùi suốt 50 năm.”
“Vị cán bộ chỉ huy nhìn Ông Tâm một lát, rồi quay sang một đồng nghiệp trẻ hơn.
“Đồng chí Quang, anh ghi chép lời khai ban đầu của bác,” ông nói. Rồi quay lại Ông Tâm, giọng bớt căng thẳng một chút. “Bác cứ bình tĩnh, kể lại từ đầu cho chúng tôi nghe.”
Ông Tâm hít một hơi sâu, đôi tay vẫn run rẩy nắm chặt mép áo. Ông bắt đầu kể, giọng lạc đi vì sợ hãi và mệt mỏi. Ông kể về buổi sáng định tát ao, về việc phát hiện vật cứng dưới bùn, rồi móc lên tấm ảnh cũ. Ông miêu tả tấm ảnh, nét chữ sau lưng, rồi kể về cú sốc khi đào sâu hơn và thấy bộ xương. Ông nhấn mạnh việc ông không động chạm gì vào bộ xương sau khi phát hiện, chỉ chạy đi báo trưởng thôn.
Trong khi Ông Tâm kể, một cán bộ khác cầm tấm ảnh đã được bỏ trong túi zip, tiến lại gần đám đông dân làng đang đứng phía sau hàng rào phong tỏa.
“Xin lỗi bà con,” anh nói to, giơ cao tấm ảnh. “Bà con có ai nhận ra hai người trong bức ảnh này không? Được chụp năm 1972.”
Đám đông im lặng trong giây lát, rồi tiếng bàn tán lại nổi lên. Mọi người cố gắng nhìn rõ tấm ảnh qua lớp túi nilon.
“Ôi… ảnh cũ mèm thế…”
“Năm 72 á? Lâu lắm rồi…”
Một vài người già hơn nhíu mắt nhìn kỹ.
“Ấy… trông quen quen nhỉ?” một bà lão lên tiếng.
“Đúng rồi! Cái con bé… có phải con Lan không?” một người phụ nữ trung niên reo lên, ánh mắt sáng bừng. “Con Lan nhà ông Ba Rẫy ấy!”
Lập tức, nhiều giọng khác hùa theo, xác nhận.
“Đúng rồi! Con Lan! Không lẫn đi đâu được!”
“Ngày xưa nó xinh lắm, cái răng khểnh này này…”
“Thế còn thằng kia? Thằng nào đấy?”
Người cán bộ hỏi lại, ghi chép nhanh vào sổ. “Chắc chắn là cô Lan ạ? Con gái ông Ba Rẫy?”
“Chắc chắn! Cả cái làng này ai mà không biết con Lan!” một người khác khẳng định chắc nịch. “Năm đó nó mới lớn, phổng phao như thiếu nữ rồi.”
“Vậy còn chàng trai này? Bà con có ai biết không?” người cán bộ chỉ vào chàng trai trong ảnh.
Đám đông lại xôn xao bàn tán.
“Thằng này thì lạ hơn… Hình như không phải người trong làng.”
“Nó là ai nhỉ? Trông thư sinh thế…”
“À! Hình như là thằng Hùng! Cái thằng hay về chơi với con Lan ấy! Nghe đâu là bạn học hay sao đó.”
Lại có người khác bổ sung thông tin. “Đúng rồi, thằng Hùng! Từ dưới phố lên hay sao ấy. Hai đứa hay đi chơi bờ sông với nhau.”
Người cán bộ ghi lại cái tên ‘Hùng’. “Vậy bà con có biết gì về việc cô Lan sau này thế nào không? Hay chàng trai tên Hùng này?”
Không khí chùng xuống. Đám đông nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp.
“Thì… nó mất tích luôn từ dạo đó mà chú công an,” một người già nói khẽ. “Tự dưng không thấy đâu nữa. Ông Ba Rẫy tìm khắp nơi không thấy. Khổ sở lắm.”
“Đúng rồi! Cùng với thằng Hùng đó luôn! Hai đứa biến mất cùng lúc hay sao ấy!” một người khác vội vàng thêm vào, như thể vừa nhớ ra chi tiết quan trọng. “Không ai biết đi đâu. Ông Ba Rẫy báo cáo rồi, công an hồi đó cũng có về nhưng rồi cũng bặt tin.”
“Mất tích… khoảng năm nào ạ?” người cán bộ hỏi.
“Chắc cũng tầm đó chứ còn sao nữa! Cái năm chụp ảnh này này!”
“Đúng rồi, khoảng năm 72, 73 gì đó.”
Người cán bộ nhìn xuống tấm ảnh, rồi nhìn về phía cái ao, nơi các đồng nghiệp vẫn đang cẩn thận làm việc. Ông Tâm đã kể xong lời khai ban đầu, đang đứng thất thần nhìn về phía này. Ông cán bộ chỉ huy tiến lại, nghe người đồng nghiệp báo cáo nhanh kết quả hỏi dân.
“Ảnh là Lan và Hùng, năm 72,” người cán bộ ghi chép nói. “Dân làng xác nhận cô gái là Lan, con ông Ba Rẫy ở đây, và chàng trai là Hùng, có vẻ không phải người làng, hay về chơi với Lan. Cả hai mất tích cùng nhau khoảng năm đó, sau khi tấm ảnh được chụp không lâu.”
Vị cán bộ chỉ huy gật đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn. Bộ xương, tấm ảnh 50 năm trước, tên Lan và Hùng, và câu chuyện mất tích bí ẩn cùng thời điểm. Những mảnh ghép khớp lại một cách rợn người.
Ông quay sang Ông Tâm. “Cảm ơn bác Tâm đã cung cấp thông tin ban đầu. Bây giờ mời bác đi cùng chúng tôi về trụ sở huyện để làm rõ thêm một số vấn đề.”
Ông Tâm biết không thể từ chối. Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể. Ông gật đầu nặng nề. Đám đông dân làng nhìn theo bước chân Ông Tâm khi ông được mời lên chiếc xe công vụ thứ hai. Tiếng bàn tán lại rộ lên, lần này pha lẫn cả sự lo lắng. Vụ việc không còn chỉ là một bộ xương vô danh dưới ao nhà Ông Tâm nữa. Nó đã có tên, có tuổi, và gắn liền với một bí ẩn đã bị chôn vùi cùng bùn đất của làng Cẩm Thủy suốt nửa thế kỷ. Cuộc điều tra chính thức bắt đầu, và không ai biết nó sẽ vén màn những sự thật kinh hoàng nào nữa.”
“Vị cán bộ chỉ huy, giờ đã biết thêm cái tên Lan và Hùng cùng câu chuyện mất tích, quay sang các đồng nghiệp. Ánh mắt ông quét qua hiện trường đang được phong tỏa cẩn mật.
“Đồng chí Quang, anh hoàn tất hồ sơ ban đầu với lời khai của bác Tâm. Cử người giám sát chặt chẽ hiện trường, đợi đội pháp y và kỹ thuật hình sự đến. Không để bất kỳ ai, kể cả dân làng, bén mảng vào khu vực này,” ông ra lệnh, giọng dứt khoát.
Quang nghiêm chào, bắt đầu thực hiện lệnh.
Chỉ huy nhìn về phía đám đông dân làng vẫn còn xôn xao bàn tán từ xa. “Thông tin từ dân làng rất quan trọng, nhưng mới chỉ là bước đầu,” ông lẩm bẩm. “Lan… con gái ông Ba Rẫy. Mất tích cùng chàng trai tên Hùng năm 1972.” Ông quay sang một cán bộ khác đang đứng gần. “Đồng chí Tùng, nhiệm vụ của anh là tìm mọi cách liên lạc với gia đình ông Ba Rẫy. Tìm xem họ hàng, con cháu ông ấy bây giờ đang ở đâu, nếu còn ai sinh sống gần đây hoặc có địa chỉ liên lạc nào đó.”
Tùng, một sĩ quan trẻ khác, gật đầu. “Rõ, chỉ huy.”
“Và cả chàng trai tên Hùng nữa,” Chỉ huy tiếp lời, nhíu mày. “Dân làng nói không phải người địa phương, có thể từ dưới phố lên. Thử truy tìm thông tin về một người tên Hùng có quan hệ với cô gái tên Lan ở làng Cẩm Thủy vào khoảng năm 1972. Dù chỉ là cái tên ban đầu, nhưng biết đâu lại có manh mối.”
“Nhưng thưa chỉ huy,” Tùng ngập ngừng, “đã 50 năm rồi. Việc tìm kiếm thông tin, đặc biệt là về người thân sau ngần ấy thời gian… sẽ rất khó khăn. Hồ sơ cũ có thể không còn, người thân có thể đã chuyển đi hoặc mất…”
Chỉ huy gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Tôi biết. Sẽ cực kỳ khó khăn. Nhưng chúng ta phải thử. Đây có thể là cách duy nhất để xác định danh tính nạn nhân và làm sáng tỏ vụ mất tích năm xưa. Bắt đầu từ những kênh truyền thống nhất: hỏi thêm những người già nhất làng xem họ có biết gì về gia đình ông Ba Rẫy, hay có thông tin nào về chàng trai tên Hùng sau vụ mất tích không. Sau đó, về trụ sở, lục lại tất cả hồ sơ cũ của huyện, của tỉnh nếu cần, về vụ mất tích này năm xưa. Liên hệ các địa phương lân cận nếu có thông tin gì về một người tên Hùng mất tích cùng thời điểm.”
Tùng hiểu sự cấp bách và khó khăn của nhiệm vụ. Anh gật đầu, vẻ mặt quyết tâm. “Tôi sẽ cố gắng hết sức, chỉ huy.”
Anh nhanh chóng rời đi, hướng về phía đám đông dân làng để hỏi thêm thông tin ban đầu từ những người có trí nhớ tốt nhất. Vài phút sau, anh quay lại, vẻ mặt hơi thất vọng. “Hầu hết mọi người đều nói gia đình ông Ba Rẫy cũng đã đi hết từ lâu, sau khi tìm con không thấy. Ông bà đều đã già yếu rồi, không biết còn hay mất. Con cái khác (nếu có) cũng đã lập nghiệp phương xa. Không ai biết địa chỉ cụ thể bây giờ cả. Về chàng trai tên Hùng thì lại càng mù mịt. Chỉ biết láng máng là bạn học của cô Lan từ nơi khác đến thôi.”
Chỉ huy thở dài. “Đúng như dự đoán. Được rồi, về trụ sở đi. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những tệp hồ sơ cũ kỹ nhất.”
Tại trụ sở công an huyện, công việc truy tìm bắt đầu. Tùng và một vài cán bộ khác lật giở những chồng hồ sơ giấy đã ngả màu, bám bụi. Họ tìm kiếm trong những cuốn sổ ghi chép cũ kỹ của những năm đầu thập niên 70. Từng cuộc gọi được thực hiện đến các xã, các huyện lân cận, thậm chí là lên tỉnh, với hy vọng mong manh tìm thấy dấu vết của gia đình ông Ba Rẫy hoặc thông tin về vụ mất tích của Lan và Hùng.
Nhưng mỗi cuộc gọi, mỗi trang hồ sơ đều mang lại sự thất vọng. Thông tin quá ít ỏi, hoặc đã bị thời gian xóa nhòa. Nhiều người cung cấp thông tin ngày xưa đã qua đời. Hồ sơ báo cáo mất tích của hơn 50 năm trước, nếu có, cũng rất sơ sài và khó truy vết trong hệ thống hiện tại. Việc tìm kiếm một người tên Hùng, với thông tin ít ỏi như vậy trong cả một vùng rộng lớn, gần như là mò kim đáy bể.
Vài ngày trôi qua, công cuộc tìm kiếm người thân vẫn giậm chân tại chỗ. Tùng báo cáo lại Chỉ huy, vẻ mặt mệt mỏi. “Thưa chỉ huy, rất khó khăn ạ. Chúng tôi đã thử mọi cách nhưng vẫn chưa tìm ra bất kỳ manh mối đáng tin cậy nào về địa chỉ hay số điện thoại của bất kỳ ai thuộc gia đình ông Ba Rẫy còn sống. Ngay cả việc xác định ông ấy có con cái khác hay không cũng gặp trở ngại. Về chàng trai tên Hùng thì hoàn toàn không có thông tin chính thức nào được lưu lại từ vụ mất tích năm xưa.”
Chỉ huy nhắm mắt, day trán. Sự thật này càng làm vụ án thêm phức tạp. Việc xác định danh tính bộ xương dựa trên người thân đang gặp bế tắc. Dù dân làng đã nhận ra Lan, nhưng cần phải có xác nhận khoa học và sự hợp tác từ gia đình để vụ án có thể tiến triển.
“Được rồi, tạm thời dừng hướng này lại,” Chỉ huy nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào việc tìm được người thân sau 50 năm. Tập trung vào các hướng khác. Kết quả giám định pháp y thế nào? Và đặc biệt… tiếp tục làm việc với bác Tâm. Lời khai của bác ấy về những người hay lui tới ao nhà bác, hay bất kỳ điều gì bất thường xảy ra quanh khu vực đó vào năm 1972. Phải đào sâu hơn nữa vào ký ức của những người già trong làng về thời điểm đó, về Lan, về Hùng, về ông Ba Rẫy… và về vụ mất tích bí ẩn đó.”
ánh mắt Chỉ huy nhìn về phía bản đồ huyện treo trên tường, nơi có đánh dấu vị trí làng Cẩm Thủy. Vụ án này không chỉ là một bộ xương, mà còn là bí ẩn của cả một thế hệ bị chôn vùi. Và việc tìm ra sự thật đang đối mặt với rào cản lớn nhất: thời gian.”
“Thời gian dần trôi, công cuộc tìm kiếm người thân của Lan và Hùng vẫn bế tắc. Theo chỉ đạo của Chỉ huy, các cán bộ điều tra quay lại làng Cẩm Thủy, lần tìm những người già nhất, có trí nhớ tốt nhất để hỏi chuyện. Đồng chí Tùng cùng một cán bộ khác, Quang, dành nhiều giờ trò chuyện với các cụ.
Tại hiên nhà một cụ bà mái tóc bạc phơ, mắt đã lòa nhưng giọng nói còn minh mẫn, Tùng ân cần hỏi: “Thưa cụ, cụ có nhớ cô Lan, con gái ông Ba Rẫy không ạ? Và một cậu thanh niên tên Hùng từng về làng chơi năm 1972?”
Cụ bà chậm rãi gật đầu, nụ cười móm mém hiện lên. “Nhớ chứ, sao không nhớ được. Cô Lan thì cả làng này ai mà chẳng biết. Xinh xắn, nết na, lại hay lam hay làm. Còn thằng Hùng ấy à… nó lạ nước lạ cái, nhưng được cái tính tình thật thà, lễ phép.”
Một cụ ông ngồi bên cạnh tiếp lời, giọng khàn đục: “Hai đứa nó hay đi chung lắm. Đi ra bờ sông nhỏ, đi thăm vườn. Tình cảm ra mặt ấy chứ. Cái thời đấy mà chúng nó cứ quấn quýt lấy nhau, nhìn phát biết ngay là yêu nhau.”
Tùng và Quang trao đổi ánh mắt. Đây là thông tin xác nhận trực tiếp đầu tiên về mối quan hệ của hai người.
“Thưa các cụ, hai người họ yêu nhau thật lòng sao?” Quang hỏi thêm.
Cụ bà thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang quay về quá khứ. “Yêu lắm cháu ạ. Cái Lan thì như con chim sáo, lúc nào cũng líu lo khi ở bên thằng Hùng. Còn thằng Hùng thì chỉ nhìn Lan thôi là đã cười tít mắt. Tưởng chúng nó rồi nên vợ nên chồng…”
Cụ ông lại chen vào, vẻ mặt thoáng buồn. “Nhưng rồi tự nhiên, bẵng đi một thời gian là không thấy hai đứa nó nữa. Cả làng xôn xao bàn tán. Ông Ba Rẫy đi tìm khắp nơi, gầy rộc cả người. Rồi ông bà cũng bỏ làng đi sau đó không lâu.”
“Các cụ có nghe ngóng được gì về việc hai người họ đi đâu không ạ?” Tùng hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Cụ bà khẽ rùng mình. “Cái này thì… nghe đồn đủ thứ. Người bảo chúng nó trốn đi với nhau. Người bảo… có chuyện không hay xảy ra.”
Quang liền hỏi gấp: “Chuyện không hay là sao hả cụ?”
Cụ ông trầm giọng, nhìn quanh như sợ ai đó nghe thấy. “Thì… Lan và Hùng yêu nhau lắm, nhưng nghe nói… có chuyện không hay.”
“Chuyện không hay đó cụ thể là gì thưa cụ?” Tùng gặng hỏi, tim đập nhanh hơn.
Cụ bà lưỡng lự một lát rồi nói khẽ: “Chỉ là tin đồn thôi, cháu ạ. Tin đồn trong làng lúc đấy bảo… thằng Hùng không phải người tử tế. Hay là có ai đó không muốn hai đứa nó đến với nhau. Rồi hai đứa nó… biến mất cùng lúc.”
Cụ ông gật gù đồng tình. “Ừ, biến mất cùng lúc. Từ đấy về sau không ai thấy mặt hai đứa nó nữa. Cứ như thể bốc hơi khỏi làng vậy.”
Tùng ghi chép cẩn thận. “Vậy các cụ có biết gì về gia đình của chàng trai tên Hùng không ạ? Cậu ấy từ đâu đến? Ở với ai khi ở làng?”
Cụ bà lắc đầu. “Chỉ biết là bạn học của cái Lan từ dưới phố lên chơi. Về ở nhà ông Ba Rẫy mấy hôm rồi lại đi. Rồi lại lên chơi. Chứ không biết cụ thể ở đâu, nhà cửa thế nào. Hồi đấy thông tin liên lạc khó khăn lắm.”
Quang hỏi thêm: “Thế còn mối quan hệ của Lan và Hùng với gia đình ông Ba Rẫy thì sao ạ? Ông bà có chấp nhận chuyện tình cảm của hai người không?”
Cụ ông nhíu mày, suy nghĩ. “Ông Ba Rẫy thương con gái lắm. Nhưng chuyện yêu đương của cái Lan với thằng Hùng… hình như cũng có khó khăn gì đấy. Dân làng đồn là… không môn đăng hộ đối. Thằng Hùng trông có vẻ nghèo khó, lại không phải người địa phương. Còn ông Ba Rẫy thì…” Ông cụ ngập ngừng.
“Thì sao ạ?” Tùng hỏi.
“Thì cũng là người có tiếng nói trong làng. Cũng không phải dạng vừa đâu,” Cụ ông đáp lấp lửng. “Đấy, chỉ có thế thôi. Từ ngày chúng nó mất tích, làng này cũng buồn hẳn đi một thời gian. Chẳng ai nghĩ sau hơn 50 năm lại có ngày… thế này.” Cụ ông chỉ tay về phía ao nhà ông Tâm, nơi vẫn đang được phong tỏa.
Tùng và Quang cảm ơn các cụ, lòng đầy những suy nghĩ. Những lời khai này tuy rời rạc và mang tính đồn thổi, nhưng ít nhất đã xác nhận mối quan hệ sâu sắc giữa Lan và Hùng, và gợi ý về một “”chuyện không hay””, một sự phản đối hoặc xung đột nào đó có thể là nguyên nhân dẫn đến sự biến mất của họ. Vụ án không chỉ đơn thuần là mất tích, mà có lẽ còn phức tạp hơn rất nhiều.”
“Tùng và Quang rời khỏi hiên nhà các cụ. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả vùng quê yên bình. Nhưng trong tâm trí hai người, những mảnh ký ức rời rạc từ hơn nửa thế kỷ trước đang vẽ nên một bức tranh đầy u ám.
“Anh thấy sao?” Quang hỏi, giọng trầm. “Những gì các cụ nói… có vẻ không chỉ đơn giản là bỏ trốn.”
Tùng gật đầu, siết chặt cuốn sổ ghi chép. “Hoàn toàn không đơn giản. Mối quan hệ yêu đương là thật. Nhưng cái ‘chuyện không hay’, cái ‘không môn đăng hộ đối’… đó mới là manh mối quan trọng.”
“Các cụ nói ông Ba Rẫy là người ‘có tiếng nói’, ‘không phải dạng vừa’. Có khi nào… chính ông ấy phản đối kịch liệt và xảy ra chuyện gì đó không?” Quang đặt giả thiết.
Tùng suy ngẫm. “Khả năng đó rất cao. Thời xưa, chuyện môn đăng hộ đối rất nặng nề, nhất là với những gia đình có vị thế trong làng như nhà ông Ba Rẫy, theo lời cụ ông tả. Một chàng trai lạ nước lạ cái, nghèo khó… quả là trở ngại lớn.”
Họ đi dọc con đường làng lát gạch cũ kỹ. Gió đồng thổi qua mang theo mùi rạ khô.
“Nhưng tại sao lại là ‘biến mất cùng lúc’?” Tùng lẩm bẩm. “Nếu chỉ phản đối, hoặc thậm chí cấm cản, thì ít nhất một trong hai người cũng còn ở lại, hoặc sau này quay về chứ? Trừ khi… cả hai đều gặp chuyện.”
“Gặp chuyện gì?” Quang nhìn Tùng. “Các cụ chỉ nghe đồn, không có gì chắc chắn. ‘Thằng Hùng không phải người tử tế’… cũng chỉ là tin đồn.”
“Tin đồn cũng có căn cứ của nó,” Tùng đáp. “Có thể Hùng thật sự có vấn đề gì đó, hoặc cũng có thể tin đồn đó do ai đó cố tình tung ra để chia rẽ, hoặc để biện minh cho một hành động nào đó sau này.”
“Vậy bây giờ chúng ta làm gì?” Quang hỏi.
“Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về Ông Ba Rẫy,” Tùng quyết định. “Tìm xem ông ấy là người như thế nào, mối quan hệ của ông ấy với Lan và Hùng cụ thể ra sao, và quan trọng nhất là, có ai trong làng còn nhớ rõ thái độ của ông ấy về mối tình này không. Ai là người thân cận nhất với ông Ba Rẫy thời điểm đó?”
Họ dừng lại bên gốc đa cổ thụ ở đầu làng, nơi các cụ bà thường ngồi têm trầu.
“Ngoài các cụ vừa nói, còn ai có thể biết chuyện không?” Tùng hỏi Quang.
Quang lật lại danh sách những người già trong làng đã được lập ra. “Còn một vài người nữa, nhưng trí nhớ kém hơn. Có lẽ chúng ta nên tập trung vào những người này một lần nữa, gặng hỏi kỹ hơn về ông Ba Rẫy và những xích mích (nếu có) liên quan đến Lan và Hùng.”
“Đúng vậy,” Tùng đồng ý. “Manh mối nằm ở sự phản đối, ở cái ‘chuyện không hay’ mà các cụ úp mở. Có vẻ như sự biến mất của họ không phải là một cuộc chạy trốn đơn thuần, mà là hậu quả của một mâu thuẫn, một xung đột nào đó với một thế lực… hoặc một người nào đó.”
Ánh mắt Tùng nhìn về phía ao nhà ông Tâm, nơi mọi chuyện bắt đầu. Một bí mật bị chôn vùi suốt 50 năm, giờ đang dần được hé mở, và nó có mùi máu và sự phản bội.”
“Tùng và Quang ngồi đối diện nhau trong căn phòng làm việc tạm thời tại ủy ban xã, ánh đèn tuýp trắng hắt xuống làm lộ rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt họ. Trên bàn, tấm ảnh cũ chụp Lan và Hùng được đặt cẩn thận, bên cạnh là kết quả sơ bộ từ phòng kỹ thuật hình sự.
“Chất lượng ảnh rất kém,” Tùng lật xem báo cáo. “Đã 50 năm, lại ngấm nước và đất lâu ngày. Phục hồi chỉ được đến mức này. Không đủ rõ nét để chạy nhận dạng qua database tội phạm hay người mất tích hiện đại.”
Quang nhìn vào tấm ảnh được phóng lớn trên màn hình máy tính. “Nhưng vẫn nhìn rõ mặt. Cô Lan thì dân làng nhận ra rồi. Còn anh chàng này… Hùng. Thật sự không có chút thông tin nào?”
Tùng lắc đầu, siết chặt cốc trà đã nguội. “Chúng tôi đã rà soát. Không có hồ sơ công dân nào tên Hùng, với đặc điểm ngoại hình tương tự, từng sống hoặc tạm trú ở Cẩm Thủy hay các xã lân cận vào khoảng thời gian đó. Danh sách người mất tích của tỉnh từ trước giải phóng đến sau 1975 cũng không có cái tên nào nổi bật hoặc có mô tả trùng khớp.”
“Hoàn toàn trắng?” Quang cau mày.
“Hoàn toàn trắng,” Tùng xác nhận. “Giống như anh ta chưa từng tồn tại trên giấy tờ ở vùng này vậy.”
Quang chỉ vào tấm ảnh. “Còn bối cảnh đằng sau thì sao? Kỹ thuật viên có xác định được địa điểm chụp không?”
“Rất khó,” Tùng thở dài. “Nền ảnh bị mờ, chỉ là cảnh sông nước, cây cối. Có vẻ chụp ở bờ sông hoặc gần ao hồ nào đó. Không có công trình kiến trúc đặc trưng hay địa hình nổi bật để đối chiếu với bản đồ cũ. Có thể là bất kỳ đoạn sông, bờ ao nào đó quanh vùng này thôi.”
Quang day thái dương. “Vậy là manh mối duy nhất chúng ta có là tấm ảnh, cái tên Hùng viết tay, và việc dân làng nói anh ta là người lạ, không rõ lai lịch, thậm chí có tin đồn không tốt?”
“Đúng vậy,” Tùng gật đầu. “Và bộ xương dưới ao nhà ông Tâm.”
“Một người lạ không rõ lai lịch, xuất hiện ở làng năm 1972, yêu con gái một gia đình có tiếng nói, sau đó cả hai cùng biến mất. 50 năm sau, bộ xương người được tìm thấy chính tại cái ao có thể gần nơi họ chụp ảnh.” Quang xâu chuỗi các sự kiện. “Và dân làng thì đồn thổi rằng Hùng là người không tử tế, hoặc Lan ‘dính vào chuyện không hay’ với anh ta.”
“Việc không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về Hùng càng khiến anh ta trở nên đáng ngờ,” Tùng nói. “Tại sao một người lại không có bất kỳ hồ sơ nào? Hoặc là anh ta đến từ rất xa và chỉ ở lại một thời gian ngắn, hoặc là anh ta cố tình che giấu thân phận thật, hoặc…”
Tùng bỏ lửng câu nói. Hoặc là anh ta đã chết, ngay tại đây, cùng với Lan, và ai đó đã phi tang tất cả dấu vết.
Sự bí ẩn xung quanh chàng trai tên Hùng, người mà dân làng chỉ nhớ mang máng như một người lạ, một kẻ ngoại đạo, bỗng chốc trở thành trọng tâm của cuộc điều tra. Hùng là ai? Hắn đến từ đâu? Và điều gì đã thực sự xảy ra giữa hắn, cô Lan, và gia đình ông Ba Rẫy vào cái năm 1972 định mệnh ấy? Cái tên Hùng, viết vội vàng sau tấm ảnh bạc màu, dường như đang giữ chìa khóa mở ra cánh cửa bí mật chôn vùi dưới bùn sâu.”
““Báo cáo giám định sơ bộ đây,” Tùng đặt tập tài liệu lên bàn. “Từ Viện Khoa học Hình sự.”
Quang vội cầm lấy. Căn phòng nhỏ vẫn ám mùi ẩm mốc của ủy ban xã. Bên ngoài, tiếng lạch cạch của xe máy thi thoảng vọng vào.
“Sao rồi?” Quang hỏi, lật nhanh các trang.
Tùng dựa lưng vào ghế, thở dài. “Kết quả củng cố thêm giả thuyết của chúng ta. Bộ xương được tìm thấy dưới ao nhà ông Tâm… độ tuổi ước tính khoảng từ 20 đến 25 tuổi tại thời điểm tử vong.”
Quang dừng lại, nhìn Tùng. “Vừa với Lan và Hùng?”
“Vừa,” Tùng gật đầu. “Cô Lan năm 1972 khoảng đôi mươi. Chàng trai tên Hùng trong ảnh trông cũng chạc tuổi đó. Phù hợp hoàn toàn về độ tuổi.”
“Còn giới tính?” Quang hỏi tiếp.
“Giám định ban đầu cho thấy là hài cốt nữ,” Tùng nói. “Đặc điểm xương chậu và hộp sọ khá rõ ràng. Nếu kết luận này chính xác…”
Quang tiếp lời. “Thì khả năng cao đây là hài cốt của cô Lan.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Nếu bộ xương là của Lan, vậy Hùng ở đâu? Hắn đã làm gì cô, rồi biến mất không dấu vết? Hay cả hai cùng chết?
“Giám định pháp y còn xác định thời gian chôn cất hoặc tử vong ước tính,” Tùng nói, giọng trầm hơn. “Họ dùng phương pháp phân tích hóa học trên xương và đất xung quanh. Kết quả chỉ ra khoảng thời gian rất dài, phù hợp với mốc 50 năm trước, thậm chí có thể sớm hơn một chút.”
Quang khẽ siết chặt tập báo cáo. Tất cả các manh mối – tấm ảnh có ghi tên Lan và Hùng cùng năm 1972, lời kể của dân làng về sự biến mất của cặp đôi trẻ sau lùm xùm liên quan đến chàng trai lạ mặt, và giờ là kết quả giám định hài cốt – đều hướng về một điểm duy nhất: một biến cố bi thảm đã xảy ra tại Làng Cẩm Thủy vào khoảng năm 1972, liên quan đến Lan, Hùng, và cái ao nhà ông Tâm.
“Hài cốt nữ, độ tuổi đôi mươi, chôn cất cách đây khoảng 50 năm, được tìm thấy dưới ao nhà ông Tâm, nơi chỉ cách bờ sông và có thể là địa điểm chụp tấm ảnh Lan và Hùng không xa,” Quang tổng hợp lại. “Quá nhiều sự trùng hợp để là ngẫu nhiên.”
“Đúng vậy,” Tùng đồng ý. “Mặc dù chưa thể khẳng định 100% bằng ADN do mẫu vật đã phân hủy quá nhiều, nhưng dựa trên nhân chủng học và bối cảnh, khả năng hài cốt này là của cô Lan là rất cao.”
Điều đó lại càng đẩy sự bí ẩn về Hùng lên một tầm cao mới. Nếu Lan đã chết và bị chôn dưới ao, Hùng là người duy nhất còn lại có thể biết sự thật. Hắn là hung thủ? Hay hắn cũng là nạn nhân, nhưng xác chưa được tìm thấy? Tại sao không có bất kỳ dấu vết nào về hắn sau năm 1972, như thể hắn tan biến vào không khí?
Tùng và Quang nhìn nhau. Cuộc điều tra về bộ xương dưới ao đã nhanh chóng chuyển hướng thành cuộc truy tìm sự thật về số phận của Lan và Hùng, và quan trọng nhất, danh tính và vai trò thực sự của chàng trai lạ mặt mang tên Hùng. Ai là Hùng? Hắn từ đâu tới? Và điều gì đã xảy ra với cô gái Làng Cẩm Thủy tên Lan dưới bàn tay (hay sự chứng kiến) của hắn? Câu hỏi giờ đây không còn là bộ xương là ai, mà là Hùng đã làm gì và ở đâu.”
““Vụ này bắt đầu nóng rồi,” Quang nói, day thái dương. Áp lực từ cấp trên và dư luận khiến anh cảm thấy như bị siết chặt. Câu chuyện về bộ xương 50 năm dưới ao nhà ông Tâm đã lan nhanh khắp vùng, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi trong các quán nước, chợ búa của Làng Cẩm Thủy và các xã lân cận. Người ta không chỉ tò mò về thân phận nạn nhân, mà còn khơi gợi lại những lời đồn đại cũ kỹ về sự biến mất bí ẩn của cô gái Làng Cẩm Thủy và chàng trai lạ mặt năm xưa.
“Đúng vậy,” Tùng thở dài. “Điện thoại của sếp reo liên tục. Họ muốn có kết quả càng nhanh càng tốt. 50 năm… một khoảng thời gian quá dài để một vụ án bị lãng quên.”
Quang gật đầu. “Chúng ta không thể chỉ tập trung vào Lan và Hùng nữa. Dù mọi manh mối đều chỉ về họ, nhưng chúng ta cần có cái nhìn rộng hơn. Biết đâu, vụ việc của Lan và Hùng chỉ là một phần của một bức tranh lớn hơn, hoặc có liên quan đến các sự kiện khác cùng thời điểm.”
“Ý anh là sao?” Tùng hỏi.
“Mở rộng diện điều tra,” Quang nói chắc nịch. “Rà soát lại tất cả các vụ mất tích, các vụ án chưa giải quyết được trong khoảng thời gian từ đầu thập niên 70 đến giữa thập niên 70 tại khu vực này. Làng Cẩm Thủy và các xã lân cận. Đặc biệt là những vụ liên quan đến người trẻ tuổi hoặc có yếu tố bí ẩn.”
Tùng hiểu ra. “Anh muốn tìm xem có vụ nào tương tự, hoặc có điểm chung nào với vụ của Lan và Hùng không?”
“Chính xác,” Quang đáp. “Chúng ta đang có khả năng cao là Lan là nạn nhân. Vậy Hùng là ai? Hắn biến đi đâu? Liệu hắn có liên quan đến những chuyện khác không? Hoặc liệu còn có những người khác cũng biến mất một cách kỳ lạ vào thời điểm đó mà ta chưa biết?”
Họ bắt tay vào việc. Đống hồ sơ cũ kỹ được đưa ra từ kho lưu trữ của huyện, của tỉnh. Bụi bặm bám đầy trên những trang giấy đã ngả màu thời gian. Họ cặm cụi rà soát từng báo cáo, từng vụ việc được ghi chép sơ sài, cố gắng tìm kiếm bất kỳ cái tên, địa điểm, hoặc tình tiết nào gợi ý về sự liên kết với vụ án 50 năm tại ao nhà ông Tâm. Áp lực từ bên ngoài càng khiến họ phải làm việc cật lực, chạy đua với thời gian và sự lãng quên đã phủ mờ quá khứ. Dân làng Cẩm Thủy vẫn xôn xao bàn tán, dõi theo từng động thái của công an, vừa tò mò, vừa sợ hãi những bí mật có thể bị phơi bày sau ngần ấy năm.”
“Họ cặm cụi rà soát từng báo cáo, từng vụ việc được ghi chép sơ sài, cố gắng tìm kiếm bất kỳ cái tên, địa điểm, hoặc tình tiết nào gợi ý về sự liên kết với vụ án 50 năm tại ao nhà ông Tâm. Áp lực từ bên ngoài càng khiến họ phải làm việc cật lực, chạy đua với thời gian và sự lãng quên đã phủ mờ quá khứ. Dân làng Cẩm Thủy vẫn xôn xao bàn tán, dõi theo từng động thái của công an, vừa tò mò, vừa sợ hãi những bí mật có thể bị phơi bày sau ngần ấy năm. Những ngày làm việc căng thẳng kéo dài. Đống hồ sơ chất cao như núi. Quang dụi mắt, đọc lướt qua một bản báo cáo về một vụ mất tích nhỏ lẻ ở một xã cách Làng Cẩm Thủy hàng chục cây số vào năm 1973. Chợt, một cái tên lọt vào mắt anh: Trần Văn Hùng, 22 tuổi, quê ở tỉnh V., lên vùng này làm công nhật một thời gian rồi đột ngột biến mất. Thời gian và tuổi tác khá khớp.
“Tùng ơi, xem cái này,” Quang gọi khẽ.
Tùng đặt tập hồ sơ xuống, tiến lại gần. Anh đọc lướt qua. “Trần Văn Hùng… quê tỉnh V.? Không phải người địa phương.”
“Đúng vậy. Vụ mất tích năm 73, nhưng báo cáo rất sơ sài, không có manh mối gì đáng kể. Chỉ nói là ‘bỏ đi làm ăn xa’ theo lời khai của chủ nhà trọ,” Quang nói. “Nhưng cái tên Hùng và độ tuổi… có thể nào?”
Hai người nhìn nhau. Khả năng này quá mong manh, nhưng trong đống dữ liệu mơ hồ 50 năm tuổi, đó là tia sáng đầu tiên. Họ bắt đầu đào sâu hơn vào hồ sơ Trần Văn Hùng, tìm kiếm bất kỳ thông tin nhỏ nhoi nào liên quan đến quá trình anh ta làm việc hay sinh sống ở khu vực Làng Cẩm Thủy trước khi “”biến mất””. Công tác này đòi hỏi sự tỉ mỉ đến cực độ. Họ liên hệ với công an tỉnh V., nơi được cho là quê quán của Trần Văn Hùng, yêu cầu rà soát lại hồ sơ nhân khẩu cũ.
Cùng lúc đó, nhờ vào việc rà soát sổ bộ cũ và liên lạc qua các kênh thông tin từ Làng Cẩm Thủy, đội điều tra đã xác định được địa chỉ của một người cô ruột của cô Lan, người đã di cư vào Nam sinh sống từ cuối thập niên 70. Mặc dù đã lâu không liên lạc, nhưng hy vọng bà có thể cung cấp thông tin về người cháu gái quá cố.
Vài ngày sau, một cuộc điện thoại quan trọng đã đến. Người cô của Lan, sau khi nghe chuyện và nhìn thấy bức ảnh qua Zalo do công an gửi tới, đã bật khóc xác nhận đó chính là Lan. Bà run rẩy kể lại rằng Lan từng có yêu một chàng trai tên Hùng, không phải người trong làng. Bà chỉ biết láng máng anh ta từ một tỉnh miền Trung nào đó đến đây làm thuê. Gia đình ông Ba Rẫy không thích anh ta lắm vì không phải người địa phương và có vẻ nghèo khó, nhưng Lan rất yêu. Bà không nhớ rõ tên đầy đủ hay quê quán chính xác, nhưng cái tên Hùng thì bà nhớ rất rõ, và anh ta chắc chắn không phải người Làng Cẩm Thủy hay các xã lân cận.
Thông tin từ người cô kết hợp với hồ sơ Trần Văn Hùng từ tỉnh V. và các chi tiết nhỏ nhặt thu thập được đã giúp công an ghép nối các mảnh ghép. Danh tính của Chàng trai tên Hùng trong bức ảnh 50 năm tuổi cuối cùng đã được xác định. Anh ta là Trần Văn Hùng, quê quán tỉnh V., đã đến vùng này làm thuê vào khoảng năm 1972. Và đúng như suy đoán, anh ta không phải là người địa phương. Điều này không giải quyết vụ án, nhưng nó mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới, đưa họ vượt ra khỏi ranh giới của Làng Cẩm Thủy và sự lãng quên của 50 năm. Hùng là ai? Hắn đã đi đâu? Và mối liên hệ giữa hắn và bộ xương dưới ao nhà ông Tâm là gì? Vụ án đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.”
“Việc xác định được danh tính của Trần Văn Hùng, người không phải dân Làng Cẩm Thủy, như một luồng gió mới thổi bay đi lớp bụi thời gian bám trên vụ án. Nhưng nó đồng thời cũng đặt ra câu hỏi lớn hơn: Nếu Hùng không phải người địa phương và Lan rất yêu anh ta, vậy ai ở nơi đây lại có động cơ và khả năng gây ra thảm kịch này? Mảnh ghép về Hùng đã có, giờ họ phải quay lại đào sâu vào mảnh ghép về Lan và cuộc sống của cô ở Làng Cẩm Thủy 50 năm trước.
Trong căn phòng làm việc tạm bợ, Quang và Tùng trải những ghi chép mới nhất lên bàn. “Người cô xác nhận bà Ba Rẫy và ông ấy kịch liệt phản đối chuyện của Lan và Hùng,” Tùng trầm ngâm nói. “Ông Ba Rẫy là người thế nào ở cái làng này?”
Quang lật sổ ghi chép phỏng vấn dân làng. “Theo lời kể của mấy ông bà già còn minh mẫn, ông Ba Rẫy là người khá gia trưởng, nói có trọng lượng trong nhà. Cũng là người làm ăn được, có mấy sào rẫy lớn nên có tiếng nói trong làng. Ông ấy không thích Hùng ra mặt vì nghèo và là dân tứ xứ.”
“Mâu thuẫn gia đình,” Tùng gật gù. “Một động cơ cổ điển. Có ai khác phản đối không?”
“Người cô nói thêm, có vẻ trong làng cũng có người để ý đến Lan. Một vài người thân của gia đình cũng không ưa Hùng. Họ muốn Lan lấy người trong làng cho yên ổn.” Quang đọc tiếp. “Một cái tên được nhắc đến nhiều lần trong các cuộc nói chuyện bâng quơ của dân làng khi nhắc về Lan thời đó là… Ông Bảy Cò.”
Tùng nhíu mày. “Ông Bảy Cò? Là ai? Vẫn còn sống không?”
“Theo hồ sơ nhân khẩu cũ và hỏi thêm thì ông Bảy Cò tên thật là Nguyễn Văn Bảy, hơn Lan vài tuổi, làm nghề đi rừng, sống hơi tách biệt. Thời trẻ có vẻ tính khí nóng nảy, không vợ con gì. Dân làng đồn ngày xưa ông này thích Lan nhưng không được đáp lại.” Quang ngước lên. “Ông ta vẫn còn sống, giờ già lắm rồi, ở một mình cuối làng.”
“Một kẻ si tình bị từ chối, tính khí thất thường, sống cô độc… cũng là một khả năng,” Tùng suy tư. Anh khoanh tròn cái tên “Ông Bảy Cò” trong ghi chép. “Vậy là có hai hướng tiềm năng: mâu thuẫn từ phía gia đình Lan, đặc biệt là ông Ba Rẫy, hoặc mâu thuẫn cá nhân từ người theo đuổi Lan như ông Bảy Cò.”
“Hoặc cả hai đều có liên quan, theo một cách nào đó,” Quang bổ sung. “Hùng là người ngoài, đến rồi đi. Nhưng Lan là người làng. Những mâu thuẫn liên quan đến cô ấy, đến mối quan hệ của cô ấy với người ngoài, chắc chắn là điểm mấu chốt.”
Họ quyết định sẽ tập trung điều tra sâu hơn vào hai hướng này. Lần theo dấu vết của Ông Ba Rẫy (nay có lẽ đã khuất) thông qua con cháu hoặc những người còn nhớ rõ về ông và thái độ của ông với Hùng. Đồng thời, lên kế hoạch tiếp cận Ông Bảy Cò, một nhân chứng sống tiềm năng, dù đã rất già yếu. Chân dung những nghi phạm tiềm năng từ Làng Cẩm Thủy dần hiện rõ, kéo vụ án 50 năm trước về gần thực tại hơn bao giờ hết.”
“Quang và Tùng tìm đến căn nhà cuối làng, nơi Ông Bảy Cò sống cô độc. Ngôi nhà gỗ mục nát nép mình dưới bóng cây cổ thụ, toát lên vẻ u tịch, xa cách. Bước chân họ giẫm lên lá khô xào xạc, tiếng động duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng buổi chiều tà.
Ông Bảy Cò, một ông lão gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc trắng và đôi mắt đục ngầu, đang ngồi trên bậc thềm nhìn xa xăm. Khi hai người công an đến gần, ông ngước lên, ánh mắt chậm chạp quét qua họ, không biểu lộ nhiều cảm xúc.
“Chào bác Bảy, chúng cháu là công an huyện,” Quang lên tiếng, giọng điệu hòa nhã nhưng kiên định. “Chúng cháu có một vài việc muốn hỏi bác liên quan đến chuyện cũ ở làng mình.”
Ông Bảy Cò không đáp lời ngay. Ông nhìn chằm chằm vào quân phục của họ, khuôn mặt in hằn những nếp nhăn thời gian. Mãi một lúc, ông mới khẽ gật đầu, ra hiệu mời họ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt ở sân.
Quang và Tùng ngồi đối diện ông. Không gian im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng kêu đâu đó trong bụi cây.
“Bác Bảy, có lẽ bác đã nghe loáng thoáng chuyện gì đó ở làng rồi,” Tùng bắt đầu, đặt chiếc túi tài liệu lên đùi. “Cách đây ít ngày, ở ao nhà ông Tâm, người ta tìm thấy một bộ xương người cùng với vài kỷ vật cũ.”
Ông Bảy Cò vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng bàn tay run rẩy của ông khẽ siết chặt vào nhau.
Quang tiếp lời, rút ra tấm ảnh cũ đã được bọc kỹ. “Trong số kỷ vật đó, có tấm ảnh này. Bác xem thử có nhận ra ai không ạ?” Anh đặt tấm ảnh đã được phóng to hơn một chút lên mặt bàn gỗ.
Đôi mắt đục ngầu của Ông Bảy Cò lập tức dừng lại trên tấm ảnh. Sắc mặt ông khẽ biến đổi, một thoáng sửng sốt và đau đớn lướt qua rất nhanh, nhưng đủ để Quang và Tùng nhận ra. Ông đưa bàn tay run rẩy, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào hình ảnh cô gái trong ảnh.
“Lan… con bé Lan,” giọng ông khàn khàn, như từ rất sâu trong lồng ngực vọng ra. Rồi ông nhìn sang chàng trai bên cạnh cô. “Thằng Hùng… cái thằng khốn nạn.”
Tùng lập tức ghi chú lại phản ứng của ông. “Bác nhận ra cô Lan và anh Hùng. Bác biết họ ạ?”
Ông Bảy Cò ngước nhìn họ, ánh mắt đầy vẻ né tránh. “Biết… sao không biết. Cùng làng mà. Lan là con ông Ba Rẫy. Thằng Hùng là dân nơi khác đến…” Giọng ông ngập ngừng.
“Bác biết rõ về mối quan hệ của họ chứ?” Quang truy vấn.
Ông Bảy Cò lảng tránh ánh mắt của Quang. “Thì… trai gái yêu nhau thôi mà. Chuyện của người trẻ, tôi già rồi, biết sao hết.”
“Nhưng chúng cháu nghe nói bác từng rất thích cô Lan?” Tùng đột ngột đặt câu hỏi, ánh mắt dò xét.
Gương mặt già nua của Ông Bảy Cò chợt co rúm lại, như vừa bị chạm vào vết thương cũ. Ông lập tức phản ứng gay gắt. “Ai nói? Đồn bậy đồn bạ! Chuyện lâu lắm rồi, người ta thêu dệt thôi.”
“Nếu chỉ là đồn bậy, sao bác lại tỏ ra khó chịu vậy ạ?” Quang bình tĩnh nói, giữ thái độ khách quan. “Chúng cháu chỉ muốn tìm hiểu sự thật về những gì đã xảy ra 50 năm trước. Bác là người lớn tuổi trong làng, lại biết Lan và Hùng, có thể bác biết nhiều điều mà người khác đã quên.”
Ông Bảy Cò im lặng một lúc, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, như đang lục lọi trong ký ức xa xôi.
“Bác biết ông Ba Rẫy phản đối kịch liệt chuyện Lan và Hùng đúng không?” Tùng tiếp tục, không cho ông cơ hội lảng tránh. “Ông ấy muốn Lan lấy người trong làng?”
Ông Bảy Cò khẽ gật đầu, lần này không phủ nhận. “Phải… Ông Ba Rẫy tính gia trưởng lắm. Ông ấy không ưa thằng Hùng nghèo hèn, dân tứ xứ. Muốn Lan lấy con nhà khá giả trong làng.”
“Thế còn bác? Bác có ủng hộ chuyện tình của Lan không?” Quang hỏi thẳng.
Ông Bảy Cò lại lảng tránh. “Tôi… tôi chỉ là người ngoài. Chuyện gia đình người ta, tôi biết sao.”
“Chúng cháu được biết, bác là một trong số ít người cuối cùng nhìn thấy cô Lan và anh Hùng trước khi họ mất tích,” Tùng nói, dựa vào thông tin thu thập được từ dân làng. “Vào cái đêm họ biến mất, bác đã ở đâu? Bác có thấy hay nghe thấy điều gì lạ không?”
Toàn thân Ông Bảy Cò đột nhiên căng thẳng. Đôi bàn tay ông càng siết chặt. Ông hắng giọng. “Đêm đó… đêm đó trời mưa to lắm. Tôi ở nhà. Chẳng đi đâu cả.”
“Chắc chắn không ạ?” Quang nhấn giọng, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt ông lão. “Có ai làm chứng cho lời nói của bác không?”
Ông Bảy Cò cúi gằm mặt xuống, né tránh ánh nhìn sắc bén của họ. Ông im lặng. Sự im lặng kéo dài, nặng nề, chứa đầy những điều chưa nói. Hơi thở của ông trở nên dồn dập hơn một chút.
“Bác Bảy,” Tùng hạ thấp giọng, “Bộ xương đó chính là bằng chứng. Không thể chối bỏ được nữa. Chuyện gì xảy ra đêm đó? Lan và Hùng đã ở đâu? Ai là người cuối cùng gặp họ?”
Ông Bảy Cò đột nhiên ngước nhìn lên, đôi mắt đục ngầu ánh lên vẻ sợ hãi lẫn uất hận. Ông mở miệng, nhưng không phát ra tiếng nào. Rồi ông thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, như trút bỏ gánh nặng của nửa thế kỷ.
“Tôi… tôi có thấy họ đêm đó,” ông khẽ nói, giọng run rẩy. “Thấy Lan và thằng Hùng… họ cãi nhau kịch liệt ở bờ sông nhỏ, gần cuối làng…”
Quang và Tùng lập tức nhìn nhau. Đây là thông tin mới.
“Cãi nhau về chuyện gì ạ?” Quang hỏi dồn.
Ông Bảy Cò lắc đầu. “Tôi không nghe rõ. Trời mưa to lắm. Nhưng trông họ giận dữ lắm… Đặc biệt là con bé Lan… Nó khóc…”
“Còn gì nữa không bác?” Tùng thúc giục. “Ai khác ở đó không?”
Ông Bảy Cò ngập ngừng, đôi mắt lại nhìn đi nơi khác, vào bóng tối đang dần bao trùm lấy ngôi nhà cũ. “Có… có người khác nữa… Nhưng tôi… tôi không chắc…” Ông ngưng bặt, vẻ mặt đầy giằng xé.
Quang và Tùng biết ông lão đang che giấu điều gì đó quan trọng. Cuộc đối chất mới chỉ bắt đầu hé mở những góc khuất của đêm định mệnh 50 năm trước. Họ cần phải đào sâu hơn nữa vào lời khai của Ông Bảy Cò và những mâu thuẫn tiềm ẩn trong câu chuyện của ông.”
“Ông Bảy Cò cúi gằm mặt, hơi thở dồn dập. Đôi mắt ông nhìn vào khoảng không, như đang nhìn thấy lại đêm mưa gió năm xưa. Sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng đêm.
“Bác Bảy,” Quang lên tiếng, giọng trầm nhưng rõ ràng. “Bộ xương đó… bác biết nó là của ai, đúng không? Bác biết chuyện gì đã xảy ra sau khi Lan và Hùng cãi nhau ở bờ sông.”
Ông Bảy Cò run rẩy, bàn tay gầy guộc siết chặt đầu gối. Ông ngước nhìn Quang và Tùng, ánh mắt đục ngầu giờ ánh lên sự tuyệt vọng. Ông thở dài, một tiếng thở dài não nề như trút đi gánh nặng của nửa thế kỷ.
“Tôi… tôi không muốn nói…” ông lắp bắp.
“Bác phải nói,” Tùng kiên quyết. “50 năm rồi. Sự thật không thể bị chôn vùi mãi được. Người chết cần sự công bằng.”
Gương mặt Ông Bảy Cò nhăn nhúm lại, những nếp nhăn hằn sâu hơn. Ông cắn chặt môi dưới, đấu tranh nội tâm dữ dội. Rồi, như một đập nước bị vỡ, lời nói tuôn ra từ miệng ông, đứt quãng và nghẹn ngào.
“Đêm đó… đêm đó tôi đi về muộn,” ông bắt đầu, giọng khàn đặc. “Qua bờ sông nhỏ… thấy Lan và thằng Hùng đang cãi nhau… cãi dữ lắm. Nó… thằng Hùng… nó đòi Lan đi cùng nó ngay đêm đó… Bỏ làng mà đi…”
Ông ngưng lại, lấy hơi. “Lan không chịu. Nó khóc lóc… bảo không thể bỏ cha mẹ… Rồi… rồi tôi thấy… thấy ông Ba Rẫy… ông ấy núp sau bụi cây… mặt mày giận dữ lắm…”
Quang và Tùng căng thẳng lắng nghe.
“Ông Ba Rẫy lao ra,” Ông Bảy Cò tiếp tục, giọng run rẩy tột độ. “Ông ấy chửi mắng thằng Hùng… bảo thằng ranh con dám dụ dỗ con gái ông… Rồi hai người xô xát…”
“Bác có can ngăn không?” Tùng hỏi dồn.
Ông Bảy Cò lắc đầu, nước mắt lăn dài trên gò má khô héo. “Không… tôi sợ… tôi chỉ đứng nhìn từ xa… Tôi thấy thằng Hùng yếu thế hơn… Ông Ba Rẫy vớ lấy một khúc cây ven đường… vụt thằng Hùng…”
Tim Quang và Tùng như thắt lại.
“Thằng Hùng ngã xuống… đầu đập vào đá…” Ông Bảy Cò nấc lên. “Tôi… tôi đứng chết trân ở đó… Ông Ba Rẫy hoảng hốt nhìn thằng Hùng… Rồi nhìn sang Lan… Lan gào khóc… Ông ấy túm lấy Lan… lôi nó đi… về nhà…”
Ông Bảy Cò dừng lại, hổn hển thở dốc. “Còn lại mình tôi ở đó… với… với thằng Hùng…”
“Bác đã làm gì?” Quang hỏi, giọng nhẹ nhưng đầy sức nặng.
Ông Bảy Cò cúi gằm mặt xuống đất, né tránh ánh mắt của họ. “Tôi… tôi lại gần… thằng Hùng… nó… nó không còn thở nữa…” Ông lại nấc. “Tôi sợ hãi tột độ… Sợ liên lụy… Sợ mọi người biết tôi ở đó…”
“Rồi sao nữa, bác Bảy?” Tùng thúc giục.
Ông Bảy Cò nhắm nghiền mắt lại, như muốn xua đi cảnh tượng kinh hoàng năm xưa. “Trời vẫn mưa… Mưa như trút nước… Tôi… tôi nghĩ… nghĩ phải giấu xác… Không ai được biết… Không ai được biết tôi đã chứng kiến…”
Ông run rẩy kể tiếp, giọng nhỏ dần, gần như thì thầm. “Tôi dùng sức… lôi thằng Hùng đi… men theo bờ sông… rồi xuyên qua đám cây dại… về phía cuối làng… gần ao nhà ông Tâm…”
“Tại sao lại là ao nhà ông Tâm?” Quang hỏi ngay.
“Vì… vì nó hoang vắng nhất,” Ông Bảy Cò đáp, giọng yếu ớt. “Lúc đó… ao còn chưa được kè kiên cố như bây giờ… Bờ đất lở lói… Có một chỗ trũng… tôi… tôi lấp đất lại…”
“Bác đã chôn giấu thi thể của Hùng ở đó?” Tùng hỏi, xác nhận lại.
Ông Bảy Cò gật đầu, nước mắt vẫn chảy. “Phải… Tôi… tôi dùng tay… bới đất… lấp lại sơ sài… Mong là… mong là sẽ không ai tìm thấy…”
“Còn tấm ảnh?” Quang hỏi.
“Tấm ảnh… nó rơi ra từ túi áo thằng Hùng lúc tôi lôi đi…” Ông Bảy Cò nói. “Tôi nhặt lên… định vứt đi… nhưng rồi… rồi tôi giữ lại… Không biết tại sao nữa… Chỉ là… giữ lại… cùng với… với cái vòng tay của nó…” Ông chỉ vào chiếc túi tài liệu. “Là cái vòng đó…”
Ông thở dài, một tiếng thở dài kiệt sức. “Tôi sống với nỗi sợ hãi đó… 50 năm rồi… Đêm nào cũng mơ thấy nó… Mơ thấy thằng Hùng… mơ thấy đêm mưa đó… Tôi biết… sớm muộn gì nó cũng bị phát hiện… Cái ao đó… nó không đủ sâu…”
“Vậy là bác chứng kiến ông Ba Rẫy giết Hùng và giấu xác?” Tùng hỏi, giọng vẫn còn vẻ khó tin.
Ông Bảy Cò lắc đầu, khuôn mặt tràn đầy sự dằn vặt. “Không… không phải ông Ba Rẫy giết…”
Quang và Tùng nhìn nhau.
“Chính tôi…” Ông Bảy Cò ngước lên, ánh mắt đục ngầu giờ ẩn chứa nỗi kinh hoàng và sự hối hận tột cùng. “Chính tôi… sau khi ông Ba Rẫy lôi Lan đi… tôi lại gần thằng Hùng… Nó chưa chết hẳn… Nó còn thoi thóp thở… Tôi… tôi sợ nó tỉnh lại… sợ nó nói ra tôi đã ở đó… sợ ông Ba Rẫy quay lại…”
Ông Bảy Cò run rẩy, giọng nói đứt quãng. “Tôi… tôi… Tôi dùng cái khúc cây đó… cái khúc cây ông Ba Rẫy đánh… Tôi… tôi kết liễu nó…”
Không gian như ngừng lại. Quang và Tùng sững sờ trước lời thú tội đột ngột và rùng rợn này. Ông Bảy Cò, lão nông hiền lành cô độc, lại chính là người kết liễu cuộc đời chàng trai 50 năm trước.
Ông Bảy Cò gục đầu xuống, hai vai rung lên bần bật. “Tôi… tôi là tội đồ… Tôi không xứng sống… Tôi giấu giếm nó… suốt 50 năm… Cầu mong ông trời tha tội…”
Quang và Tùng nhìn nhau, khuôn mặt nghiêm trọng. Sự thật tàn khốc của đêm định mệnh năm xưa cuối cùng cũng được hé lộ, từ chính miệng người đã sống trong bóng tối của bí mật đó suốt nửa thế kỷ.”
“Không gian như ngừng lại. Quang và Tùng sững sờ trước lời thú tội đột ngột và rùng rợn này. Ông Bảy Cò, lão nông hiền lành cô độc, lại chính là người kết liễu cuộc đời chàng trai 50 năm trước.
Ông Bảy Cò gục đầu xuống, hai vai rung lên bần bật. “Tôi… tôi là tội đồ… Tôi không xứng sống… Tôi giấu giếm nó… suốt 50 năm… Cầu mong ông trời tha tội…”
Quang và Tùng nhìn nhau, khuôn mặt nghiêm trọng. Sự thật tàn khốc của đêm định mệnh năm xưa cuối cùng cũng được hé lộ, từ chính miệng người đã sống trong bóng tối của bí mật đó suốt nửa thế kỷ.
Im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Ông Bảy Cò. Quang hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Bác Bảy,” Quang lên tiếng, giọng trầm khàn. “Bác… bác giết Hùng… vì bác sợ cậu ấy tố cáo bác đã ở đó đêm đó sao? Sợ ông Ba Rẫy biết bác chứng kiến?”
Ông Bảy Cò ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa. “Phải… Tôi sợ hãi lắm… Sợ thằng Hùng tỉnh lại nói tôi thấy hết… Sợ ông Ba Rẫy quay lại… Ông ấy hung dữ lắm…” Giọng ông yếu ớt, lạc đi. “Tôi chỉ nghĩ… chỉ nghĩ phải im lặng… phải che giấu… Không ai được biết tôi đã thấy… không ai được biết tôi đã làm gì…”
Tùng nhìn Ông Bảy Cò với ánh mắt phức tạp—có sự thương cảm cho nỗi giày vò 50 năm, nhưng cũng không giấu được sự phẫn nộ trước hành động tàn nhẫn.
“Còn việc chôn giấu?” Tùng hỏi, giọng lạnh. “Bác chôn xác cậu ấy ở ao nhà ông Tâm… là để phi tang hoàn toàn?”
Ông Bảy Cò gật đầu lia lịa. “Đúng vậy… Tôi chỉ nghĩ đến việc làm sao để biến mất… để không ai tìm thấy… Cái ao đó hoang vắng… dễ đào lấp… Tôi không nghĩ gì khác ngoài việc che giấu… che giấu tất cả…”
Ông run rẩy nắm lấy tay áo Quang. “Tôi sống trong địa ngục… suốt từng ấy năm… Cái ao đó… đêm nào tôi đi qua cũng thấy lạnh gáy… Tôi biết… biết tội lỗi của mình không thể dung thứ…”
Quang và Tùng nhìn nhau, hiểu rằng bí mật 50 năm đã được phơi bày hoàn toàn. Động cơ của Ông Bảy Cò không phải là thù hằn với Hùng hay Lan, mà là nỗi sợ hãi tột độ và bản năng sinh tồn ích kỷ trong đêm mưa bão định mệnh, dẫn đến hành động giết người để bịt đầu mối và sau đó là che giấu tội ác bằng cách chôn xác ở nơi hoang vắng nhất mà ông nghĩ ra – cái ao chưa hoàn thiện nhà ông Tâm.
“Bác Bảy,” Quang nói, giọng dứt khoát hơn. “Sự thật đã được phơi bày rồi. Chúng cháu… chúng cháu phải báo công an.”
Ông Bảy Cò không phản kháng, chỉ gật đầu trong nước mắt. “Tôi biết… tôi biết… Tôi đã chờ ngày này… 50 năm rồi… Giờ thì… thì được giải thoát rồi…”
Ông nhìn ra phía xa, nơi có ánh đèn lờ mờ từ làng vọng lại. Gương mặt ông in hằn nỗi đau khổ và sự mệt mỏi cùng cực, như thể gánh nặng của nửa thế kỷ cuối cùng cũng sắp được đặt xuống. Cuộc đời cô độc của lão nông hiền lành hóa ra lại ẩn chứa một bí mật kinh hoàng, một tội ác đã ngủ yên dưới lớp đất bùn của cái ao suốt năm thập kỷ, chờ đợi ngày bị lật mở bởi định mệnh.”
“Quang và Tùng gọi điện báo cáo. Chẳng mấy chốc, lực lượng chức năng đã có mặt tại căn nhà trống trải của Ông Bảy Cò. Lời thú tội được ghi âm, hiện trường tại cái ao nhà ông Tâm được phong tỏa và kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Bộ xương được đưa đi để xác định danh tính chính thức bằng các biện pháp khoa học. Tấm ảnh cũ và nét chữ ‘Lan và Hùng, 1972’ trở thành bằng chứng quan trọng, củng cố lời khai của Ông Bảy Cò và manh mối ban đầu của ông Tâm.
Tin tức lan truyền khắp Làng Cẩm Thủy nhanh hơn cả gió bão. Từ miệng người này sang người khác, câu chuyện rùng rợn về vụ án 50 năm trước, về cái chết của cô Lan và chàng trai tên Hùng, và đặc biệt là về hung thủ chính là lão Bảy Cò hiền lành bỗng chốc trở thành đề tài nóng hổi nhất. Dân làng tụ tập ở đầu làng, cuối xóm, bàn tán xôn xao, không ai tin nổi vào tai mình.
“Trời ơi, lão Bảy Cò á? Cái lão suốt ngày lủi thủi một mình ấy hả?”
“Phải rồi! Tưởng lão hiền khô, ai ngờ… giấu bí mật tày đình thế!”
“Thế ra cái ao nhà ông Tâm… đúng là có oan hồn thật sao?”
“Không phải oan hồn, là tội ác bị chôn vùi suốt nửa thế kỷ!”
Những khuôn mặt hoài nghi, sợ hãi dần nhường chỗ cho sự bàng hoàng, rồi là một nỗi buồn khó tả. Họ nhớ lại cô Lan, cô gái xinh đẹp hiền lành, con gái ông Ba Rẫy. Chàng trai tên Hùng vẫn còn là một ẩn số với nhiều người, nhưng câu chuyện về một mối tình bị ngăn cấm và kết thúc bi thảm ở cái đêm định mệnh năm 1972 đã khiến cả làng phải chạnh lòng.
Sau khi danh tính được xác định chính thức dựa trên lời khai của Ông Bảy Cò, tấm ảnh, và các thông tin gia đình cung cấp (người nhà của cô Lan đã xác nhận tấm ảnh và danh tính Hùng), hài cốt của cô Lan và Hùng cuối cùng cũng được đưa về với gia đình hoặc an táng đàng hoàng sau 50 năm nằm dưới lòng đất. Một đám tang nhỏ, lặng lẽ diễn ra tại nghĩa trang làng cho chàng trai Hùng, người đã chết oan uổng nơi đất khách. Còn hài cốt của cô Lan được gia đình ông Ba Rẫy (nay là con cháu) đón về quê an táng theo phong tục.
Làng Cẩm Thủy trải qua một đợt chấn động tâm lý lớn. Bí ẩn bao trùm ngôi làng suốt nửa thế kỷ, ám ảnh biết bao thế hệ bằng những lời đồn đại, những câu chuyện ma mị về cái ao, cuối cùng đã được làm sáng tỏ một cách tàn khốc. Sự thật đau lòng, nhưng nó mang lại một sự giải thoát, một sự thanh thản kỳ lạ. Nỗi sợ hãi vô hình bấy lâu nay đã biến mất, thay vào đó là sự cảm thông cho số phận của hai người trẻ và sự căm phẫn, tiếc nuối cho bi kịch do sự sợ hãi ích kỷ gây ra.
Ông Tâm đứng bên bờ cái ao mới đào của mình. Lòng ông nặng trĩu. Cái ao này, dự định sẽ mang lại nguồn lợi cho gia đình, lại trở thành nơi khai quật một bí mật kinh hoàng. Ông nhìn mặt nước tĩnh lặng, nơi cách đây không lâu còn ẩn giấu nỗi oan khuất. Ông Tâm cảm thấy mình vừa là người gieo rắc sự kinh hoàng, vừa là người vô tình nắm giữ chìa khóa giải mã. Có chút day dứt khi nghĩ đến những gì mình đã vô tình khơi dậy, nhưng sâu thẳm bên trong, ông cũng thấy nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng đã được đưa ra ánh sáng. Hai linh hồn đã được giải thoát. Làng Cẩm Thủy cũng được giải thoát khỏi gánh nặng bí ẩn. Chiếc ao của ông, từ nay, sẽ không còn là biểu tượng của sự sợ hãi và đồn đoán nữa, mà có lẽ, sẽ trở thành một lời nhắc nhở thầm lặng về câu chuyện bi thương đã từng xảy ra.
Rồi thời gian trôi qua. Làng Cẩm Thủy dần lấy lại nhịp sống vốn có, nhưng với một sự khác biệt. Câu chuyện về Lan và Hùng, về cái ao nhà ông Tâm, về bí mật 50 năm, trở thành một phần lịch sử không thể quên của làng. Những lời đồn ma mị đã nhường chỗ cho những câu chuyện thật, kể về tình yêu, về bi kịch, và về sự thật luôn tìm đường hé lộ dù bị chôn vùi sâu đến đâu. Cái ao nhà ông Tâm không còn bị né tránh, nó chỉ đơn giản là một cái ao. Sự thanh thản thực sự đã trở về với ngôi làng nhỏ ven sông. Không có sự hả hê hay phẫn nộ kéo dài, chỉ còn lại sự chiêm nghiệm về thân phận con người, về những lựa chọn định mệnh, và về gánh nặng của những bí mật. Linh hồn của Lan và Hùng, sau nửa thế kỷ lang thang nơi đáy ao lạnh lẽo, có lẽ đã tìm được đường về nơi yên nghỉ cuối cùng, bỏ lại sau lưng tất cả bi thương và oan trái của một thời đã qua. Làng Cẩm Thủy vẫn đó, bình yên soi bóng xuống dòng sông nhỏ, nhưng đã mang trong mình một câu chuyện dài hơn, sâu sắc hơn.”

